“ANH CẢ ÂM THẦM SANG TÊN ĐẤT, EM GÁI KHÔNG TR-ANH CH-ẤP MÀ LUI VỀ CHĂM MỘ CHA MẸ, ĐỂ RỒI ANH CH//ẾT L-ẶNG KHI PHÁT HIỆN BÍ MẬT…
Cha tôi là người đàn ông cả đời lam lũ, một tay gây dựng nên cơ nghiệp, mảnh đất này. Ông luôn dạy anh em tôi phải sống hòa thuận, yêu thương lẫn nhau. Nhưng có lẽ, ông không ngờ rằng, sau khi ông ra đi, những lời răn dạy ấy lại bị lãng quên một cách phũ phàng.
Tôi có một người anh trai, tên là Dũng. Anh ấy là con cả, và theo lẽ thường, anh ấy sẽ là người gánh vác mọi việc trong nhà sau khi cha mất. Tôi tin tưởng anh ấy tuyệt đối. Tôi nghĩ rằng, anh em tôi sẽ cùng nhau chia sẻ, cùng nhau chăm sóc gia đình.
Thế nhưng, sau khi cha mất không lâu, một sự việc đã xảy ra, khiến tôi vỡ mộng. Tôi vô tình biết được rằng, anh Dũng đã âm thầm làm giấy sang tên toàn bộ đất cho mình. Anh ấy không nói một lời nào với tôi, không bàn bạc, không chia sẻ. Anh ấy đã tự ý chiếm đoạt tất cả.
Tim tôi như ngừng đập. Toàn thân tôi lạnh toát. Tôi không thể tin vào điều mình vừa biết được. Người anh mà tôi luôn yêu quý, người mà tôi luôn tin tưởng, lại có thể làm điều đó sao?
Nỗi đau, sự tổn thương, sự thất vọng dâng trào trong lòng tôi. Tôi muốn làm ầm ĩ lên, muốn vạch trần bộ mặt của anh ấy. Tôi muốn đòi lại công bằng cho mình. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ đến lời dặn của cha mẹ lúc sinh thời, về tình nghĩa anh em.
Tôi đã nghĩ rất nhiều. Liệu có đáng để vì một mảnh đất mà đánh mất tình anh em ruột thịt? Liệu có đáng để cha mẹ dưới suối vàng phải buồn lòng vì cảnh con cái tranh giành tài sản?
Cuối cùng, tôi quyết định không kiện tụng, không làm rùm beng. Tôi chỉ lui về chăm sóc phần mộ cha mẹ. Tôi tin rằng, cha mẹ sẽ hiểu cho tôi. Tôi tin rằng, dù không có đất đai, tôi vẫn có thể sống một cuộc đời ý nghĩa, vẫn có thể tự mình gây dựng sự nghiệp.
Anh Dũng vẫn sống trên mảnh đất rộng lớn ấy. Anh ấy sửa sang nhà cửa, xây thêm chuồng trại, mở rộng kinh doanh. Anh ấy sống một cuộc sống khá sung túc. Còn tôi, tôi vẫn đi làm công nhân ở một nhà máy gần đó, sống trong căn
phòng trọ nhỏ, chật hẹp. Tôi vẫn thường xuyên về thăm mộ cha mẹ, thắp hương, nhổ cỏ dại, tâm sự với cha mẹ như thể ông bà vẫn đang lắng nghe. Mỗi lần như vậy, lòng tôi lại thanh thản hơn.
Cuộc sống của tôi cứ thế trôi đi trong sự bình lặng. Tôi không còn liên lạc nhiều với anh Dũng nữa. Chúng tôi vẫn gặp nhau trong các dịp lễ tết, giỗ chạp, nhưng chỉ nói chuyện xã giao. Mối quan hệ anh em không còn được như xưa. Một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa chúng tôi.
Vài năm sau, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra….
THEO DÕI DIỄN BIẾN PHẦN TIẾP THEO DƯỚI BÌNH LUẬN👉👇”
“Tin tức về dự án quy hoạch lớn của chính quyền được thông báo qua chiếc loa phường, vang vọng khắp xóm làng. Nó như một quả bom nổ chậm, phá tan sự bình lặng vốn có. Người ta xúm lại bàn tán, kẻ mừng người lo, nhưng không ai có thể so bì được với cảm xúc của Dũng.
Hắn đang ngồi ngoài hiên, tay cầm chén trà, khi nghe những lời thông báo đầu tiên. “Dự án đường huyết mạch quốc gia… giải tỏa mặt bằng… đi qua khu đất…” Dũng suýt làm rơi cả chén trà nóng. Hắn căng tai, lắng nghe từng chữ một. Khi con số đền bù ước tính được xướng lên, một con số khổng lồ, hai mắt Dũng trợn tròn, hơi thở trở nên dồn dập.
Hắn bật dậy, đi đi lại lại trong sân. Một nụ cười ranh mãnh từ từ nở trên môi, rồi biến thành một trận cười ha hả, man dại và sảng khoái. Hắn nhìn quanh mảnh đất hương hỏa rộng lớn, nơi mà hắn đã chiếm đoạt làm của riêng. Trong mắt hắn, từng tấc đất giờ đây không còn là đất trồng trọt nữa, mà là những cọc tiền lấp lánh. Tỷ phú! Hắn sắp trở thành tỷ phú!
“Tao sắp giàu to rồi! Tao sắp đổi đời rồi!” – hắn hét lên với chính mình, nắm tay đấm vào không khí.
Trong khi đó, ở nhà máy, tiếng máy dập ồn ào không át được những lời xì xào của các đồng nghiệp. Nhân vật “”tôi”” cũng nghe loáng thoáng về dự án, về khoản đền bù kếch xù ở quê nhà. Lòng cô chỉ gợn lên một chút bâng khuâng rồi lại chìm xuống. Mảnh đất đó, từ lâu đã không còn là của cô nữa. Niềm vui hay nỗi buồn của nó, cũng không còn liên quan.
Tối hôm đó, điện thoại cô reo lên. Là số của anh Dũng. Cô ngập ngừng một chút rồi cũng bắt máy. Giọng anh ta ở đầu dây bên kia oang oang, không giấu nổi sự đắc chí tột độ.
“Em nghe tin gì chưa? Nhà mình sắp phất to rồi đấy! Mảnh đất của anh sắp được đền bù tiền tỷ!”
Cái từ “của anh” được nhấn mạnh, như một nhát dao nhỏ, cố tình khứa nhẹ vào vết sẹo cũ trong lòng cô. Cô hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng mình bình thản: “Vâng, em nghe rồi. Chúc mừng anh.”
Dũng cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. “Ừ, biết thế là được. Cứ yên tâm mà làm công nhân đi, sau này anh giàu có không quên em đâu, thỉnh thoảng anh cho vài đồng tiêu vặt.”
Nói rồi hắn cúp máy ngang, không đợi cô trả lời. Dũng quẳng điện thoại lên giường, trong đầu đã mường tượng ra cảnh mình vung tiền như nước, sống một cuộc đời đế vương. Nụ cười của hắn ngày càng rộng, ánh mắt sáng rực lên vì tham vọng và lòng tham không đáy. Hắn không hề biết rằng, cơn bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Vài ngày sau cuộc điện thoại, Dũng ăn mặc bảnh bao, chải chuốt, ngồi rung đùi ở bộ bàn ghế mới mua ngoài hiên, chờ đợi. Hắn đã được báo trước, hôm nay sẽ có cán bộ địa chính xuống làm việc. Hắn chuẩn bị sẵn một phong bì dày cộm, mỉm cười đắc ý. Với tiền, mọi chuyện đều sẽ suôn sẻ.
Một chiếc xe biển xanh đỗ xịch trước cổng. Hai người đàn ông mặc đồng phục, một người lớn tuổi trông nghiêm nghị và một cậu trẻ hơn, bước xuống. Dũng vội vã chạy ra, tay bắt mặt mừng, thái độ niềm nở khác thường.
“Chào hai anh! Trời nắng nôi vất vả quá. Mời các anh vào nhà xơi tạm chén nước cho mát.”
Người cán bộ lớn tuổi gật đầu lịch sự, không tỏ ra quá thân mật. “Cảm ơn anh Dũng. Chúng tôi đến làm việc theo quy trình thôi. Chúng ta vào thẳng vấn đề để không mất thời gian của anh.”
Họ ngồi xuống, người cán bộ trẻ tuổi bắt đầu giở tập hồ sơ dày cộp. Dũng đặt ấm trà nóng hổi xuống bàn, giọng ngọt xớt: “Vâng vâng, các anh cứ tự nhiên. Giấy tờ của tôi đầy đủ cả, sổ đỏ chính chủ tên tôi đây.”
Hắn trịnh trọng lấy từ trong tủ ra cuốn sổ đỏ mới tinh, đặt lên bàn như một chiến tích. Người cán bộ lớn tuổi cầm lấy, đối chiếu cẩn thận với hồ sơ của mình. Ông lật qua lật lại, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Không khí đang vui vẻ bỗng trở nên im lặng một cách đáng sợ. Trái tim Dũng bắt đầu đập một nhịp lỗi.
Người cán bộ nhìn thẳng vào mặt Dũng, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng.
“Anh Dũng, theo hồ sơ lưu trữ tại văn phòng chúng tôi, sổ đỏ gốc của mảnh đất này đứng tên hai cụ, và có một dòng ghi chú rất rõ ràng.”
Dũng nuốt nước bọt, cố giữ nụ cười trên môi. “Dạ… ghi chú gì vậy anh?”
Người cán bộ không trả lời ngay. Ông dùng ngón tay trỏ, gõ nhẹ lên một dòng chữ trong tập hồ sơ của mình, rồi nói rành rọt từng tiếng.
“Ghi chú: ‘Tài sản thừa kế theo di chúc’.”
Cả người Dũng cứng đờ. Di chúc? Di chúc nào? Cha mẹ hắn làm gì có di chúc? Nếu có thì sao hắn không hề biết?
Thấy vẻ mặt của Dũng, người cán bộ nói tiếp, giọng bắt đầu có chút nghiêm khắc: “Thế nhưng, trong toàn bộ hồ sơ sang tên cho anh mà chúng tôi nhận được, lại hoàn toàn không có bản di chúc nào được nộp kèm theo để làm căn cứ. Vậy chúng tôi không hiểu anh đã dựa trên cơ sở pháp lý nào để chuyển toàn bộ quyền sở hữu cho một mình anh?”
Từng lời nói như những nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Dũng. Nụ cười trên mặt hắn đông cứng lại, rồi vụn vỡ. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Hắn lắp bắp:
“Tôi… tôi là con trai trưởng… cha mẹ mất không để lại di chúc thì đương nhiên…”
Người cán bộ lớn tuổi cắt ngang, giọng lạnh tanh: “Luật pháp không có quy định nào là ‘đương nhiên’ cả, anh Dũng ạ. Ghi chú trên sổ gốc là bằng chứng pháp lý không thể chối cãi. Nếu không có bản di chúc hợp pháp phân định rõ ràng, việc sang tên này của anh là có vấn đề. Chúng tôi buộc phải tạm dừng quá trình xác minh để đền bù tại đây cho đến khi vấn đề này được làm rõ.”
Hai chữ “tạm dừng” vang lên bên tai Dũng như tiếng sét. Giấc mộng tiền tỷ, viễn cảnh đổi đời, tất cả bỗng chốc tan thành mây khói. Hắn chết lặng, khuôn mặt từ đỏ gay vì phấn khích giờ trắng bệch như tờ giấy, không còn một giọt máu. Hắn chỉ có thể ngồi đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Cơn bão mà hắn không hề ngờ tới, cuối cùng đã ập đến.”
“Chiếc xe biển xanh khuất dạng sau con ngõ, tiếng động cơ lịm dần, bỏ lại Dũng một mình trong sự im lặng đến rợn người. Hắn ngồi bất động trên ghế thêm vài phút, hai mắt dại đi, nhìn trân trân vào ấm trà đã nguội ngắt. Hai chữ “”di chúc”” như một cái dùi cui vô hình, liên tục nện vào tâm trí hắn, mỗi lúc một mạnh hơn, đau buốt hơn.
Di chúc? Di chúc ở đâu? Cha không thể nào lại viết cái thứ đó được!
Cơn tê liệt qua đi, nhường chỗ cho một sự hoảng loạn tột độ. Dũng bật phắt dậy như lò xo, đôi mắt đỏ ngầu đảo liên tục khắp căn nhà. Hắn lao vào phòng ngủ của cha mẹ ngày xưa, nơi vẫn còn giữ nguyên nhiều kỷ vật. Mục tiêu đầu tiên là chiếc két sắt cũ kỹ nằm trong góc tủ. Hắn run rẩy bấm mã số, cái mã số mà chỉ mình hắn biết. Cánh cửa két bật mở. Bên trong chỉ có vài cuốn sổ tiết kiệm đã rút hết tiền và mấy món nữ trang cũ của mẹ. Không có bất kỳ tờ giấy nào trông giống di chúc.
“Không có! Không có ở đây!” Hắn lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Cơn điên loạn bắt đầu bùng lên. Dũng lật tung tấm nệm giường, xé toạc cả lớp vải bọc. Hắn kéo đổ chiếc tủ quần áo, bới tung từng ngăn kéo, vứt văng những bộ quần áo cũ kỹ của cha mẹ ra sàn nhà. Mùi long não cũ xộc lên nồng nặc cũng không làm hắn bình tĩnh lại. Hắn chạy ra phòng khách, lục lọi bàn thờ, thậm chí còn nhấc cả bát hương lên xem xét. Không có gì.
Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo sơ mi hàng hiệu. Khuôn mặt chải chuốt ban sáng giờ nhăn nhúm, lem luốc. Toàn bộ căn nhà, niềm tự hào của hắn, giờ đây là một bãi chiến trường hỗn độn do chính tay hắn gây ra. Giấy tờ bay lả tả, đồ đạc ngổn ngang. Hắn đứng giữa đống đổ nát, hơi thở hổn hển, tuyệt vọng.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Dũng như một tia sét độc địa. Tại sao hắn lại không nghĩ ra sớm hơn? Căn nhà này, ngoài hắn ra, chỉ còn một người nữa có thể ra vào. Một người luôn tỏ ra cam chịu, nhẫn nhục, nhưng ai biết được sau lưng đã làm những gì.
Con em gái!
Chắc chắn là nó! Nó đã biết trước việc cha mẹ lập di chúc. Nó đã âm thầm giấu đi, chờ đợi thời cơ này để lật kèo. Cái vẻ ngoài im lặng, đáng thương của nó chỉ là một vở kịch hoàn hảo để che mắt hắn. Hóa ra bao năm nay hắn đã nuôi một con rắn độc trong nhà mà không hay biết. Sự im lặng của nó không phải là cam chịu, mà là âm mưu.
Cơn hoảng loạn biến mất, nhường chỗ cho một cơn thịnh nộ lạnh buốt. Mọi sự uất ức, sợ hãi vì sắp mất trắng tiền tỷ giờ dồn cả vào mối nghi ngờ duy nhất. Đôi mắt hắn long lên sòng sọc, hằn lên những tia máu đỏ ngầu. Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười méo mó, độc địa.
“Hay lắm… Mày được lắm con em quý hóa!”
Hắn vớ lấy chiếc chìa khóa xe máy trên bàn, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: tìm con em gái để đòi lại thứ thuộc về mình. Hắn phải bắt nó phải giao nộp bản di chúc đó ra, bằng mọi giá.”
“Tiếng rít của chiếc xe tay ga xé toạc màn đêm tĩnh lặng của con hẻm nhỏ, nơi dãy nhà trọ lụp xụp, ẩm thấp san sát nhau. Dũng phóng xe như một kẻ điên, tâm trí cuồng loạn chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất. Hắn không thèm dựng chân chống, vứt chiếc xe đắt tiền chỏng chơ ngay lối đi, mặc kệ những ánh mắt khó chịu của người xung quanh.
Nhân vật ‘tôi’ vừa tan ca từ nhà máy về. Sau một ngày dài đứng máy mệt mỏi, cô đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc chỉ có rau luộc và quả trứng chiên, cố nuốt cho qua bữa. Căn phòng trọ nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn và một cái bàn nhỏ, là cả thế giới của cô sau khi rời khỏi mảnh đất hương hỏa.
RẦM!
Cánh cửa phòng trọ bật tung ra một cách thô bạo. Nhân vật ‘tôi’ giật bắn mình, đôi đũa trên tay rơi loảng xoảng xuống nền gạch hoa cũ. Trước mặt cô là Dũng, người anh trai mà cả tháng nay cô chỉ thấy lướt qua ngoài đường. Trông hắn thật khác lạ. Mái tóc bóng mượt luôn được chải chuốt cẩn thận giờ rối bù, chiếc áo sơ mi hàng hiệu nhàu nhĩ, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt long lên những tia máu. Hơi thở hắn gấp gáp, phả ra mùi hằn học.
Cô chưa kịp định thần, chưa kịp thốt lên một lời hỏi han thì giọng nói của Dũng đã như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô.
Hắn gằn giọng, từng chữ một rít qua kẽ răng:
“Có phải cô đã giấu di chúc của cha đi không?”
Nhân vật ‘tôi’ sững sờ, toàn thân đông cứng lại. Tai cô ù đi. Di chúc? Di chúc gì chứ? Cô lắp bắp, cố gắng tìm lại giọng nói của mình:
“Anh… anh nói gì vậy?”
Nhưng Dũng không cho cô cơ hội để giải thích. Hắn tiến thêm một bước, dáng vẻ hung hãn như một con thú săn mồi đang dồn con mồi vào chân tường. Hắn chỉ thẳng tay vào mặt cô, giọng điệu đầy cay nghiệt và khinh bỉ.
“Đừng có giả vờ ngây thơ! Cô muốn phá tôi phải không? Muốn lật kèo vào phút cuối chứ gì? Cái vẻ cam chịu của cô bao năm nay là để chờ ngày này à?”
Từng lời, từng chữ của Dũng như những mũi kim độc địa châm chích vào tâm can cô. Cô nhìn người anh ruột của mình, người cùng cha cùng mẹ, người mà cô đã nhường nhịn tất cả, giờ đây lại đứng trước mặt mình với một lời buộc tội hoang đường và cay đắng đến thế. Trái tim cô như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi. Nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì cay đắng, vì tận cùng của nỗi thất vọng.
Lời buộc tội cay đắng vẫn còn lơ lửng trong căn phòng trọ chật hẹp, cắt nát chút tình thân cuối cùng còn sót lại.”
“Nhân vật ‘tôi’ nhìn Dũng, nước mắt lã chã rơi trên mâm cơm nguội lạnh. Cô lắc đầu, một cái lắc đầu tuyệt vọng. Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng, cô chỉ có thể thốt lên những từ rời rạc.
“”Không… không có di chúc nào cả…””
Nhưng sự im lặng và những giọt nước mắt của cô, trong mắt Dũng, lại là một sự thừa nhận đầy tính toán. Hắn cho rằng cô đang “”làm giá””, đang dùng sự yếu đuối để đòi hỏi nhiều hơn. Vẻ mặt hung hãn của Dũng chợt dịu đi, thay bằng một nụ cười nhếch mép đầy khinh miệt và tự tin. Hắn nghĩ rằng mình đã nắm được thóp của cô em gái nghèo hèn.
Hắn hạ giọng, một cái giọng thì thầm âm mưu, như thể đang ban phát một ân huệ to lớn.
“”Thôi được rồi,”” hắn nói, mắt liếc quanh căn phòng trọ tồi tàn như để nhấn mạnh sự khác biệt giữa hai anh em. “”Nếu cô đưa nó ra, anh chia cho cô một tỷ. Coi như không ai biết gì.””
Một tỷ. Con số đó vang lên trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông, nghe sao mà chát chúa, sao mà rẻ mạt. Nó không phải là một sự chia sẻ, mà là một sự bố thí, một hành động bịt miệng đầy bẩn thỉu.
Nhân vật ‘tôi’ khựng lại. Tiếng khóc của cô bỗng nhiên ngừng bặt.
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe giờ đây không còn là sự đau khổ, mà là sự ghê tởm tột cùng. Cô nhìn thẳng vào mặt Dũng, nhìn người anh trai mà giờ đây còn xa lạ hơn cả một người dưng nước lã. Nước mắt lại một lần nữa trào ra, nhưng lần này không phải vì buồn, không phải vì tủi nhục, mà vì sự khinh bỉ đến tận xương tủy.
Giọng cô run rẩy nhưng rành rọt, từng chữ như một nhát dao cứa vào sự im lặng ghê rợn.
“”Tình anh em… trong mắt anh chỉ đáng giá một tỷ thôi sao?””
Dũng sững người. Nụ cười tự mãn trên môi hắn đông cứng lại. Hắn đã tính đến mọi khả năng, nhưng chưa bao giờ tính đến câu hỏi này. Câu hỏi không đòi tiền, không đòi đất, mà đánh thẳng vào chút nhân tính cuối cùng mà hắn cố tình chôn vùi.”
“Câu hỏi của cô treo lơ lửng giữa không gian đặc quánh, buốt giá. Dũng vẫn đứng như trời trồng, khuôn mặt hết đỏ lại tái đi, không thể thốt ra một lời đáp trả. Sự im lặng của hắn chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Nhân vật ‘tôi’ không chờ đợi thêm nữa. Cõi lòng cô tan nát. Sự khinh bỉ và ghê tởm dâng lên, át cả nỗi đau. Cô quay người, lẳng lặng bước ra khỏi căn phòng trọ ngột ngạt, bỏ lại Dũng cùng lời đề nghị bẩn thỉu và tình anh em đã chết của hắn.
Cô không biết mình đã đi đâu, đi như thế nào. Cô chỉ biết mình cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi sự giả dối đến cùng cực của người anh trai. Chiếc xe máy cũ kỹ cứ thế lao đi trong màn đêm, nước mắt cô hòa vào gió, mặn chát.
Điểm dừng chân cuối cùng là khu nghĩa trang hiu quạnh nằm ở ngoại ô. Cô bước đi xiêu vẹo giữa những hàng mộ im lìm, tìm về nơi an nghỉ của cha mẹ.
Cô khuỵu xuống trước hai ngôi mộ song song, mặt đất lạnh lẽo thấm qua lớp quần mỏng. Bàn tay run rẩy, cô bắt đầu nhổ từng cụm cỏ dại mọc lởm chởm quanh chân mộ. Ban đầu chỉ là những tiếng nấc nghẹn, rồi tiếng khóc vỡ òa, không thể kìm nén được nữa giữa không gian tĩnh mịch.
“”Cha… Mẹ…”” – giọng cô lạc đi trong tiếng nức nở – “”Anh Dũng… anh ấy nói con giấu di chúc của cha mẹ… Anh ấy nói con tham lam…””
Cô ngừng lại, cố hít một hơi thật sâu nhưng chỉ thấy lồng ngực đau nhói.
“”Anh ấy… anh ấy đã sang tên hết đất đai rồi. Anh ấy còn ra giá… một tỷ… để con im lặng… Cha mẹ ơi, tình nghĩa anh em mà anh ấy đối xử với con như vậy đó…””
Từng lời kể là một lần trái tim cô như bị bóp nghẹt. Nỗi oan ức, sự tủi nhục, cảm giác bị phản bội dồn nén bấy lâu nay tuôn ra thành dòng. Cô gục đầu xuống nền đất ẩm, hai vai rung lên bần bật.
“”Cha mẹ ơi, con phải làm sao bây giờ…? Con phải làm gì đây…?”””
“Câu hỏi của cô tan vào màn đêm, không một lời đáp. Chỉ có tiếng gió rít qua những hàng bia mộ như một tiếng thở dài não nề. Cô gục khóc một lúc lâu, đến khi nước mắt cạn khô và nỗi đau lắng xuống thành một sự tê dại, trống rỗng.
Cô từ từ ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp nhìn vào hai tấm bia mộ phủ một lớp bụi mờ và vài đám cỏ dại mọc lởm chởm. Một cảm giác xót xa cho cha mẹ trào dâng. Cô không thể để nơi an nghỉ của họ trở nên lạnh lẽo, hoang tàn như cõi lòng mình lúc này.
Gạt đi những giọt nước mắt cuối cùng, cô bắt đầu cần mẫn dọn dẹp. Bàn tay gầy guộc nhổ từng cụm cỏ, vun lại đám đất tơi xốp quanh chân mộ. Cô dùng vạt áo cũ lau sạch lớp bụi trên di ảnh của cha mẹ, thì thầm những lời mà cô không thể nói với ai.
“”Cha, mẹ… con vẫn ổn. Con sẽ tự chăm sóc được cho mình…””
Trong lúc lau xuống phần chân mộ của cha, những ngón tay cô bỗng khựng lại khi chạm phải một mép gạch ốp gồ lên, cấn vào da thịt. Cô nhíu mày, tưởng rằng đó chỉ là một lỗi thi công. Cô thử ấn nó xuống, nhưng viên gạch không những không vào khớp mà còn xê dịch nhẹ. Nó lung lay.
Một sự tò mò khó tả dấy lên trong lòng cô, mạnh mẽ đến mức át đi cả nỗi đau đang giày vò. Cô liếc nhìn xung quanh, khu nghĩa trang vẫn vắng lặng đến rợn người. Lấy hết can đảm, cô dùng móng tay, cố gắng nạy vào khe hở. Thật lạ, viên gạch dường như được gắn vào một cách có chủ ý để có thể tháo ra.
Cô tìm một viên đá dẹt gần đó, cẩn thận lách vào khe hở và bẩy nhẹ. Một tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên, nghe rợn người trong không gian tĩnh mịch. Viên gạch bật ra, để lộ một cái hốc nhỏ bên dưới.
Bên dưới không phải là lớp xi măng xám xịt như cô tưởng. Thay vào đó, là một vật được bọc kỹ trong nhiều lớp nilon đen, đã ngả màu vì thời gian.
Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Hơi thở cô như nghẹn lại. Bàn tay run rẩy, cô đưa vào hốc tối và lôi vật đó ra. Lớp nilon bên ngoài giòn và mục, dễ dàng vỡ ra dưới những ngón tay cô. Từng lớp, từng lớp một được bóc ra, để lộ một chiếc hộp sắt nhỏ, cũ kỹ, đã hoen gỉ ở vài góc.
Cô sững người, chết lặng. Chiếc hộp lạnh lẽo và nặng trĩu trong lòng bàn tay. Cô ngước nhìn hai tấm bia mộ, rồi lại cúi nhìn vật thể bí ẩn vừa được tìm thấy. Đây là… đây là cái gì? Tại sao nó lại được giấu ở đây?”
“Chiếc hộp sắt lạnh ngắt trong tay cô, nhưng trái tim cô thì như có lửa đốt. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa thôi thúc trào dâng. Cô quỳ sụp xuống nền đất, đặt chiếc hộp lên vạt cỏ, đôi mắt dán chặt vào cái chốt khóa đã hoen gỉ theo năm tháng. Cái khóa gỉ sét kẹt cứng. Cô loay hoay một lúc, móng tay bật máu mà nó vẫn không nhúc nhích.
Tuyệt vọng, cô lại tìm đến viên đá dẹt ban nãy, dùng hết sức bình sinh để nạy vào khe hở của nắp hộp. Một tiếng “”cạch”” khô khốc, chói tai vang lên. Chiếc chốt khóa gãy lìa. Nắp hộp bật mở.
Hơi thở cô như ngừng lại. Bên trong, được lót một lớp vải nhung đã bạc màu, là một xấp giấy vàng ố và một phong bì dày cộm. Tay run run, cô mở tờ giấy được gấp tư cẩn thận ra trước. Từng nét chữ quen thuộc, ngay ngắn của cha hiện ra, như một nhát dao cứa vào tim cô.
Đây là bản di chúc.
Từng câu từng chữ hiện ra rõ mồn một dưới ánh chiều tà yếu ớt. “”Toàn bộ mảnh đất hương hỏa cha mẹ gây dựng, sau khi cha trăm tuổi, sẽ được chia đều cho hai con là Dũng và con gái của cha…””
Cô đọc đi đọc lại dòng chữ đó, nước mắt lã chã rơi, nhòe cả trang giấy. Cha chưa bao giờ quên cô. Cha vẫn luôn công bằng. Tất cả những tủi nhục, ấm ức, sự khinh miệt của anh trai và nỗi đau của sự bất công bấy lâu nay bỗng vỡ òa. Cô không khóc vì mảnh đất, cô khóc vì tình thương của người cha đã khuất, khóc vì sự thật cuối cùng cũng được phơi bày, dù chỉ cho một mình cô biết.
Sau một hồi, cô gạt nước mắt, run rẩy cầm lấy phong bì còn lại. Bên ngoài ghi nắn nót: “”Gửi hai con của cha””. Cô hít một hơi thật sâu, bóc lá thư ra.
“”Các con yêu quý của cha,
Nếu các con đang cùng nhau đọc được những dòng này, nghĩa là cha đã đi xa rồi, và các con cuối cùng cũng đã tìm về bên mộ của cha mẹ. Cha mừng vì điều đó.
Cha biết tính hai đứa. Thằng Dũng thông minh, tháo vát nhưng đôi khi tham vọng làm mờ mắt, dễ vì cái lợi trước mắt mà quên đi tình thân. Con gái của cha thì hiền lành, nhẫn nhịn, đôi khi lại chịu thiệt về mình quá nhiều.
Mảnh đất này là mồ hôi nước mắt của cha mẹ, lẽ dĩ nhiên cha muốn chia đều cho cả hai. Nhưng cha sợ… Cha sợ rằng tờ di chúc này, nếu được công bố ngay lúc đó, sẽ không phải là tài sản, mà là khởi nguồn cho sự bất hòa, chia rẽ tình anh em của các con.
Thế nên cha đã giấu nó ở đây. Nơi an nghỉ cuối cùng của cha mẹ. Cha có một hy vọng, có lẽ là viển vông, rằng chỉ khi nào các con gạt bỏ được những tị hiềm, cùng nhau về đây thắp cho cha mẹ một nén hương, cùng nhau sửa sang lại phần mộ này, các con mới có thể tìm thấy nó. Chỉ khi đó, các con mới thực sự xứng đáng với tài sản này.
Hãy nhớ lấy lời cha, Dũng và con gái. Tài sản quý giá nhất cha mẹ để lại cho các con không phải là đất đai, nhà cửa, mà là tình máu mủ ruột rà. Đừng bao giờ đánh mất nó. Hãy yêu thương và đùm bọc lẫn nhau.
Cha của các con.””
Cô gập lá thư lại, ôm chặt chiếc hộp vào lòng, cơ thể run lên bần bật. Nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi, nhưng lần này không chỉ có nỗi đau mà còn có cả sự uất nghẹn và một quyết tâm sắt đá vừa được nhen lên. Cha đã tính toán tất cả, đã hy vọng vào một sự hòa giải không bao giờ xảy ra. Anh trai cô, Dũng, đã không chỉ cướp đi tài sản của cô, mà còn chà đạp lên cả hy vọng cuối cùng của người cha đã khuất.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào di ảnh của cha trên bia mộ. Nước mắt đã ngừng rơi. Thay vào đó, trong đôi mắt sưng húp kia ánh lên một tia nhìn sắc lạnh, quyết đoán chưa từng có.”
“Gió chiều lùa qua kẽ tóc, hong khô những vệt nước mắt cuối cùng trên gò má cô. Sự mềm yếu và đau khổ đã bị thay thế bởi một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô không còn khóc. Nỗi đau đã kết tinh lại thành một viên đá lạnh buốt trong lồng ngực.
Đôi tay không còn run rẩy nữa. Cô cẩn thận, nhẹ nhàng gấp lại tờ di chúc và lá thư của cha, những nếp gấp thẳng thớm, dứt khoát. Từng con chữ của ông như đã khắc sâu vào tâm trí cô. “”Tiền bạc đất đai rồi cũng hết, chỉ có tình máu mủ là còn mãi.”” Cha đã nói đúng, nhưng Dũng, anh trai cô, đã chọn vế đầu tiên. Anh đã tự tay vứt bỏ thứ quý giá nhất.
Cô đặt hai báu vật vào lại trong chiếc hộp sắt, đậy nắp lại dù chốt khóa đã gãy. Cô ôm chiếc hộp vào lòng, đứng dậy. Cái quỳ gối khi đến đây là của một kẻ yếu đuối đi tìm sự an ủi, còn cái đứng dậy bây giờ là của một người đã tìm thấy vũ khí của mình.
Cô vươn tay, những ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên tấm di ảnh của người cha trên bia mộ. Một lời thì thầm không thành tiếng vang lên trong tâm trí cô. “”Cha ơi, con hiểu rồi. Con sẽ không để hy vọng cuối cùng của cha bị chà đạp. Con sẽ không đòi lại đất… Con sẽ đòi lại công bằng.””
Cô quay lưng, bước đi khỏi khu mộ. Bóng cô đổ dài trên con đường đất dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu. Cô không ngoảnh đầu lại. Phía sau lưng là quá khứ của sự nhẫn nhịn. Phía trước mặt là một cuộc chiến mà cô biết mình không thể thua.
Trở về căn phòng trọ chật chội, tối tăm, cô bật chiếc đèn điện duy nhất. Ánh sáng vàng vọt chiếu rọi không gian sống đối lập một trời một vực với cơ ngơi bề thế của Dũng trên mảnh đất hương hỏa. Sự tương phản đó không còn làm cô chạnh lòng, mà chỉ càng làm cho ngọn lửa quyết tâm trong cô bùng cháy dữ dội hơn.
Cô đặt chiếc hộp sắt lên bàn, mở ra một lần nữa. Lần này, cô lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, rọi vào khuôn mặt vô cảm của cô. Cô tỉ mỉ trải phẳng tờ di chúc và lá thư, dùng bốn góc điện thoại, ví tiền, chìa khóa để chặn lại.
*Tách… Tách…*
Ánh đèn flash lóe lên, chụp lại từng dòng chữ, từng dấu chấm, dấu phẩy. Hình ảnh bản di chúc hiện lên rõ mồn một trên màn hình điện thoại, đặc biệt là dòng chữ “”sẽ được chia đều cho hai con””. Đó không còn là một kỷ vật thấm đẫm tình thương, đó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự tham lam và dối trá của anh trai cô. Cô lưu những tấm ảnh vào một thư mục được khóa lại cẩn thận. Xong xuôi, cô cất kỹ chiếc hộp vào sâu trong tủ quần áo.
Vũ khí đã sẵn sàng. Giờ chỉ còn chờ thời điểm thích hợp để bắn phát súng quyết định.”
“Màn đêm buông xuống, nuốt chửng căn phòng trọ vào một màu đen đặc quánh. Chỉ có ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt vô hồn của cô. Những bức ảnh chụp tờ di chúc vẫn còn đó, rõ nét đến từng con chữ. Bằng chứng thép cho tội lỗi của Dũng.
Ngón tay cái của cô lướt trên màn hình, dừng lại ở một số điện thoại vừa tìm được. Dòng chữ “Văn phòng luật sư Trần” sáng lên, lạnh lẽo và đầy hứa hẹn. Chỉ một cuộc gọi. Chỉ cần một cuộc gọi, guồng quay của pháp luật sẽ bắt đầu, cuốn phăng đi tất cả sự giả tạo và thanh danh mà Dũng đã cố công xây dựng. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt bẽ bàng, kinh ngạc của anh ta khi nhận được trát đòi của tòa án. Sự hả hê dâng lên trong chốc lát, khiến trái tim cô đập nhanh hơn.
Cô nắm chặt tờ di chúc trong tay, những góc giấy sắc cạnh cứa vào lòng bàn tay. Cô có thể đến thẳng chính quyền, giành lại một nửa tài sản và khiến anh trai bẽ mặt. Đó là những gì anh ta đáng phải nhận.
Nhưng rồi, hình ảnh người cha chợt ùa về, hiền từ và bao dung. Lời dặn của cha lại vang vọng bên tai, không phải lời trong lá thư, mà là lời ông vẫn thường nói khi cả hai anh em còn bé, mỗi khi Dũng bắt nạt cô. “”Tiền bạc mất đi có thể tìm lại, nhưng tình anh em mất đi là mất mãi mãi. Các con phải thương yêu, đùm bọc lẫn nhau.””
Ngón tay cô khựng lại, lơ lửng trên nút gọi. Cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội. Một bên là sự căm phẫn, là mong muốn đòi lại công lý cho bản thân và sự hy sinh của cha mẹ. Một bên là lời dặn dò cuối cùng, là niềm hy vọng về một gia đình hòa thuận mà cha luôn đau đáu. Nếu cô kiện anh ra tòa, cô sẽ có đất đai, có tiền bạc. Nhưng cô sẽ vĩnh viễn mất đi người anh trai duy nhất. Gia đình cô sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Liệu dưới suối vàng, cha mẹ có thể an lòng?
Nỗi căm hờn dần lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi đau còn sâu sắc hơn. Cô nhận ra, điều cô thực sự mất mát không phải là mảnh đất, mà là tình thân. Điều Dũng đã đánh cắp không chỉ là tài sản, mà còn là niềm tin, là ký ức về một gia đình trọn vẹn.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cô biết mình phải làm gì.
Đôi mắt cô không còn ánh lên vẻ quyết liệt báo thù nữa, mà trở nên sâu thẳm, tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát xóa đi số điện thoại của vị luật sư. Cô tắt màn hình điện thoại, trả lại cho căn phòng sự yên tĩnh vốn có.
Cô sẽ không dùng pháp luật để trừng phạt anh. Bởi lẽ, sự trừng phạt của pháp luật chỉ chạm đến túi tiền và danh dự của Dũng. Điều cô muốn là một sự trừng phạt tàn nhẫn hơn. Cô sẽ dùng chính tình thương mà anh đã chà đạp, dùng chính sự im lặng của mình để xây nên một tòa án lương tâm, nơi Dũng sẽ là bị cáo duy nhất, và sẽ phải tự mình phán xét tội lỗi của bản thân mỗi ngày.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng. Cuộc chiến này sẽ không có luật sư, không có tòa án. Chỉ có cô, anh ta, và sự thật.”
“Không quay về phòng trọ, cô gái bắt một chuyến xe ôm cuối ngày, đi thẳng về phía nghĩa trang ngoại thành, nơi cha mẹ cô yên nghỉ. Gió đêm hun hút, lùa qua những hàng bia mộ im lìm, mang theo hơi lạnh se sắt. Cô không cảm thấy sợ hãi. Trái lại, cô thấy một sự thanh thản đến lạ.
Cô bước đến trước phần mộ cha mẹ, quỳ xuống, bàn tay gầy guộc khẽ lau đi lớp bụi mỏng trên di ảnh. Nơi đây, thay vì cảm giác cô quạnh, cô lại tìm thấy một sức mạnh vô hình đang được tiếp thêm. Cô không còn khóc. Nước mắt đã cạn từ lâu rồi. Giờ đây, trong tim cô chỉ còn lại sự tĩnh lặng của mặt hồ trước cơn bão.
Sau một lúc lâu, cô chậm rãi đứng dậy, rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi túi. Màn hình sáng rực trong bóng tối, rọi vào đôi mắt không một gợn sóng. Ngón tay cô lướt nhanh, dứt khoát bấm vào dãy số quen thuộc đến ám ảnh. “”Dũng””.
Đầu dây bên kia đổ chuông vài hồi rồi mới có người nhấc máy. Giọng Dũng ngái ngủ và gắt gỏng.
DŨNG
(Khó chịu)
Alo? Chuyện gì mà gọi giờ này?
Giọng cô gái vang lên, không một chút cảm xúc, bình tĩnh đến đáng sợ.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
Anh Dũng.
Sự bình thản trong giọng nói của em gái khiến Dũng hơi khựng lại. Anh ta ngồi thẳng dậy trên chiếc giường êm ái trong căn biệt thự xa hoa.
DŨNG
Tao đây. Có việc gì không? Nói nhanh, tao đang bận.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Giọng đều đều)
Em tìm thấy thứ anh cần rồi.
Dũng nhíu mày. Sự khó chịu ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự nghi hoặc và tò mò.
DŨNG
Thứ tao cần? Mày nói vớ vẩn gì thế?
NHÂN VẬT ‘TÔI’
Anh ra mộ cha mẹ đi, em đợi ở đây.
Nói rồi, cô cúp máy ngang, không đợi anh trai trả lời. Cô biết anh ta sẽ đến. Lòng tham và sự tò mò sẽ không cho phép anh ta làm khác. Cô đứng đó, lưng thẳng tắp, đối diện với hai ngôi mộ. Bóng cô trải dài trên nền đất lạnh, vững chãi và lặng lẽ như một phán quyết sắp được thi hành. Cuộc gọi định mệnh đã được thực hiện. Giờ chỉ còn chờ đợi con mồi bước vào chiếc bẫy do chính lương tâm nó giăng sẵn.”
“Không đầy mười lăm phút sau, tiếng một chiếc xe hơi sang trọng phanh gấp trên con đường đất dẫn vào nghĩa trang đã xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn pha rọi thẳng vào hai ngôi mộ, tạo nên một sân khấu bất đắc dĩ, nơi cô em gái vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng.
Dũng bước ra khỏi xe, vội vã và bực bội. Anh ta thậm chí còn chưa kịp thay bộ đồ ngủ, chỉ khoác vội chiếc áo gió bên ngoài. Gương mặt anh ta hằn lên sự mất kiên nhẫn và nghi hoặc.
DŨNG
(Gắt gỏng)
Mày gọi tao ra đây làm gì? Đâu? Thứ mày nói đâu?
Nhân vật “”tôi”” không đáp ngay. Cô chỉ lặng lẽ giơ chiếc hộp sắt cũ kỹ trong tay lên. Dưới ánh đèn pha, lớp sơn gỉ sét của chiếc hộp ánh lên một màu ma mị.
Ánh mắt Dũng sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc hộp. Một tia tham lam không thể che giấu lóe lên, lấn át cả sự khó chịu ban đầu. Trong đầu anh ta, vô số suy đoán chạy qua. Có phải đây là cuốn sổ tiết kiệm bí mật của cha? Hay một ít vàng cuối cùng mà ông cất giấu? Chắc chắn rồi, phải là thứ gì đó rất giá trị thì con em gái mới gọi mình ra đây vào lúc nửa đêm thế này.
DŨNG
(Giọng hạ xuống, vồ vập)
Đưa đây!
Dũng lao đến, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa dò xét. Anh ta chìa tay ra định giật lấy.
Nhưng cô em gái khẽ lùi lại một bước, một cái lùi rất nhẹ nhưng đủ để bàn tay Dũng chới với trong không khí. Hành động bất ngờ và thái độ lạnh lùng của cô khiến Dũng khựng lại. Anh ta nhìn cô, sự ngạc nhiên bắt đầu len lỏi vào trong ánh mắt.
Cô không nói gì, lẳng lặng quay người lại, đối diện với hai ngôi mộ. Cô từ từ quỳ xuống, đặt chiếc hộp sắt cũ kỹ lên trên phiến đá lạnh. Bên cạnh đó, cô đặt xuống một tập giấy đã ố vàng – bản di chúc – và một lá thư riêng, niêm phong vẫn còn nguyên vẹn.
Xong xuôi, cô đứng dậy, phủi nhẹ đầu gối rồi nhìn thẳng vào Dũng, giọng nói bình thản đến lạ.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
Của cha để lại cho cả hai anh em mình. Anh đọc đi.
Dũng chết sững. Anh ta nhìn chằm chằm vào những thứ trên mộ, rồi lại ngước lên nhìn gương mặt vô cảm của em gái. Anh ta không hiểu. Nếu là tài sản, tại sao nó không đưa cho mình? Tại sao lại đặt lên mộ? Và lá thư kia là gì?
Ánh mắt anh ta dán chặt vào lá thư được niêm phong, như thể nó là một con rắn độc sắp sửa tấn công. Trong một khoảnh khắc, lòng tham và một nỗi sợ hãi mơ hồ giằng xé dữ dội bên trong Dũng.”
“Sự im lặng của cô em gái như một bức tường thép, chặn đứng cơn thịnh nộ vô cớ của Dũng. Anh ta nuốt nước bọt khan. Bỏ qua lá thư niêm phong, bàn tay run run của Dũng chộp lấy tập giấy ố vàng – bản di chúc. Anh ta tin rằng đây mới là thứ cốt lõi, là thứ quyết định thắng thua.
Dũng lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay quen thuộc của cha. Mắt anh ta mở to, kinh hoàng. “”Chia đều… Chia đều toàn bộ đất đai, nhà cửa…”” Sao có thể? Sổ đỏ đã nằm trong tay anh ta! Một bản di chúc viết tay thì có giá trị gì chứ? Gedankengang của Dũng gào thét sự phản kháng.
DŨNG
(Gằn giọng, nghiến răng)
Mày… mày làm giả nó phải không? Thứ giấy lộn này thì có giá trị gì?
Nhân vật “”tôi”” lắc đầu, giọng bình thản đến tàn nhẫn.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
Chữ ký của cha, con dấu của văn phòng luật sư được cha nhờ cậy trước khi mất. Nhưng thứ quan trọng hơn nằm ở kia. Đọc đi rồi anh sẽ hiểu tại sao bao năm qua em im lặng.
Ánh mắt cô hướng về lá thư vẫn nằm im lìm trên mộ. Ánh mắt Dũng cũng dán chặt vào đó. Nỗi sợ hãi mơ hồ lúc trước giờ đã thành hình, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh ta. Anh ta cảm thấy lá thư đó còn đáng sợ hơn cả bản di chúc.
Bàn tay Dũng như đeo chì, từ từ vươn tới, nhặt lá thư lên. Cảm giác nặng trĩu lan tỏa khắp cơ thể. Anh ta run rẩy xé toạc lớp niêm phong đã ngả màu thời gian.
Những dòng chữ đầu tiên hiện ra, là nét chữ của cha, dặn dò về tình anh em, nhắc lại lời hứa bên giường bệnh của mẹ, rằng các con phải yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Mặt Dũng trắng bệch. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán và sau gáy. Anh ta đọc tiếp, đọc về những đêm cha mất ngủ lo cho tương lai hai đứa, về niềm tự hào của ông khi thấy các con khôn lớn, về ước mong cuối đời chỉ là thấy gia đình hòa thuận. Mỗi một chữ, mỗi một dòng như một mũi kim châm thẳng vào trái tim chai sạn của anh ta.
Và rồi, dòng chữ cuối cùng, như một nhát búa giáng thẳng vào lương tâm Dũng: “”Cha biết con có những toan tính riêng, Dũng ạ. Nhưng cha tin, tình máu mủ sẽ thắng tất cả. Đừng để em con phải chịu thiệt thòi, đó là lời cuối cùng cha và mẹ con cầu xin con…””
Bốp.
Lá thư rơi xuống từ bàn tay vô lực của Dũng. Anh ta loạng choạng. Tờ di chúc cũng tuột khỏi tay, bay lả tả xuống nền đất lạnh. Gương mặt trắng bệch của Dũng bỗng chốc đỏ bừng lên, một màu đỏ của sự hổ thẹn tột cùng đang thiêu đốt anh ta từ bên trong.
Anh ta ngước lên, nhìn em gái. Ánh mắt cô vẫn bình thản, nhưng trong mắt Dũng, nó như một lưỡi dao phán xét, xoáy sâu vào tội lỗi của anh ta. Anh ta lại nhìn xuống hai ngôi mộ, nơi cha mẹ đang nằm.
Toàn thân Dũng run lên bần bật, không còn kiểm soát được. Tiếng răng va vào nhau lập cập, xé nát không gian tĩnh mịch. Anh ta quỵ xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống nền đất cứng trước mộ phần.”
“Cả cơ thể đồ sộ của Dũng co rúm lại trên nền đất lạnh. Bờ vai tưởng chừng cứng rắn như sắt thép giờ đây run lên từng hồi. Gã buông tay khỏi hai đầu gối, đưa đôi bàn tay thô ráp, chai sạn lên ôm lấy mặt mình.
Và rồi gã khóc.
Không phải là những giọt nước mắt hối hận muộn màng một cách gượng gạo. Mà là tiếng khóc vỡ òa, tức tưởi như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm điều sai trái, một đứa trẻ lạc lõng và sợ hãi. Tiếng khóc lúc đầu chỉ là những tiếng nấc nghẹn, cố kìm nén trong cổ họng, rồi vỡ òa thành những tiếng gào thảm thiết, không còn chút sĩ diện nào của một người đàn ông thành đạt, của một người anh trai gia trưởng.
Tiếng khóc của gã xé toạc sự tĩnh lặng của khu mộ, xé nát cả bức tường băng giá mà nhân vật “”tôi”” đã dựng lên trong lòng suốt bao năm qua.
DŨNG
(Lắp bắp, giọng lạc đi trong tiếng nấc)
Anh… anh sai rồi… Anh… xin lỗi em…
Cái tiếng “”em”” ấy, sau bao nhiêu năm chỉ có “”cô””, có “”mày””, giờ đây vang lên sao mà xót xa, muộn màng. Nó như một nhát dao khác, nhưng lần này không đâm vào lương tâm Dũng, mà cứa vào trái tim vốn đã đầy sẹo của cô em gái.
DŨNG
(Ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt, đỏ bừng lên nhìn cô)
Anh… đã phụ lòng cha mẹ… Anh đã phụ lòng cha mẹ!
Gã lặp lại câu nói đó như một lời tự thú, tự đày đọa chính mình. Gã nhìn cô, ánh mắt không còn sự khinh khi hay tức giận, chỉ còn lại sự van xin, sự hổ thẹn tột cùng.
Nhân vật “”tôi”” đứng lặng như trời trồng. Bức tường băng giá trong lòng cô bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Nước mắt bỗng nhiên trào ra, không thể kiểm soát. Nhưng cô không khóc vì thương hại Dũng. Cô khóc cho những năm tháng tủi hờn của mình, khóc cho lời dặn dò của cha mẹ cuối cùng cũng được nghe thấy, dù đã quá muộn. Giọt nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi, rửa trôi đi cả sự bình thản tàn nhẫn ban nãy.
Cô không đáp lại lời xin lỗi. Có lẽ chưa phải lúc này. Hoặc có lẽ, không lời đáp nào là đủ cả.
Cô chỉ lặng lẽ quay lưng, bóng người nhỏ bé, đơn độc bước đi, để lại Dũng một mình đối diện với hai ngôi mộ và với chính tội lỗi của gã. Lời xin lỗi muộn màng vang vọng sau lưng cô, tan vào trong gió chiều hiu hắt.”
“Bước chân của nhân vật “”tôi”” khựng lại giữa chừng. Làn gió chiều lướt qua mang theo tiếng khóc tức tưởi, tuyệt vọng của Dũng từ phía sau. Gã vẫn ở đó, bên cạnh mộ phần cha mẹ, trút bỏ hết mọi vỏ bọc, chỉ còn lại là một kẻ tội đồ đang sám hối.
Cô không đi tiếp được nữa. Bức tường băng giá mà cô cố công xây dựng trong lòng suốt bao năm qua đã thực sự tan vỡ. Và bên dưới lớp băng lạnh lẽo ấy, không phải là sự hận thù trống rỗng, mà là một nỗi đau âm ỉ về tình thân đã bị chà đạp, về lời dặn của cha mẹ đã bị lãng quên.
Cô chậm rãi quay người lại.
Bóng Dũng co quắp trên nền đất, thảm hại và đáng thương. Gã không hề nhận ra cô đã dừng lại. Gã vẫn đang chìm trong cơn đau đớn và hổ thẹn của riêng mình.
Cô bước về phía gã, từng bước chân nhẹ bẫng trên nền cỏ ẩm. Cô dừng lại ngay sau lưng Dũng, nhìn tấm lưng rộng lớn nhưng đang run lên từng hồi của người mà cô từng gọi là “”anh trai””.
Cô không nói gì. Chỉ lặng lẽ vươn tay, đặt nhẹ lên bờ vai đang run lên bần bật của Dũng.
Cả cơ thể Dũng giật nảy mình như bị điện giật. Gã ngừng khóc, ngẩng khuôn mặt tèm lem nước mắt và bùn đất lên. Đôi mắt gã sưng húp, đỏ ngầu, đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi khi nhìn thấy cô. Gã nhìn cô, rồi lại nhìn xuống bàn tay nhỏ bé đang đặt trên vai mình. Gã không hiểu.
DŨNG
(Giọng khản đặc, lắp bắp)
Anh… Anh sẽ trả lại đất cho em… Trả lại hết… Anh sẽ sang tên lại sổ đỏ…
Nhân vật “”tôi”” chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu thật chậm và dứt khoát. Đôi mắt cô, dù vẫn còn ngấn lệ, lại ánh lên một sự bình thản đến lạ.
Cô không cần tiền đền bù, không cần một nửa mảnh đất. Tất cả những thứ vật chất đó, so với sự dày vò và tổn thương mà cô phải chịu đựng suốt bao năm qua, chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thứ cô chờ đợi không phải là tài sản, mà là một lời xin lỗi chân thành. Điều cô cần là sự thức tỉnh của người anh trai đã lạc lối này.
Bàn tay cô vẫn đặt trên vai gã, không siết chặt, không vỗ về, chỉ đơn giản là một sự hiện diện. Một sự công nhận rằng lời sám hối muộn màng của gã đã được nghe thấy.
Bài học về tình thân mà cha để lại, sau bao nhiêu năm tháng bị đồng tiền và lòng tham che mờ, cuối cùng cũng đã có tác dụng.”
“Dũng sững sờ, trí óc gã hoàn toàn trống rỗng. Gã không hiểu. Nếu không phải là đất đai, không phải là tiền bạc, vậy thì thứ cô đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân, bằng những năm tháng tủi nhục để chờ đợi là gì?
Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô chủ động lên tiếng. Giọng nói của cô không còn sự oán hận, cũng chẳng có chút mỉa mai, chỉ có một sự bình thản đến nao lòng.
NHÂN VẬT “”TÔI””
(Giọng thanh thoát, nhẹ nhàng)
Em không cần anh trả lại hết. Thứ chúng ta nợ, không phải là nợ nhau, mà là nợ cha mẹ một sự công bằng. Bản di chúc vẫn còn đó. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại, đúng như ý nguyện của người.
Dũng ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ hoe của gã nhìn cô trân trối. “”Cùng nhau””. Hai từ đó như một dòng nước ấm gột rửa đi lớp bùn nhơ tội lỗi đang bám riết lấy tâm hồn gã. Gã đã nghĩ mình sẽ phải một mình đối mặt với tất cả, một mình gánh chịu sự trừng phạt. Gã không ngờ rằng, sau tất cả, cô vẫn cho gã một cơ hội để “”cùng nhau”” sửa chữa.
DŨNG
(Lắp bắp, giọng vỡ òa)
Được… được… Anh sẽ làm… Anh sẽ làm tất cả…
Vài ngày sau, tại phòng một cửa của ủy ban nhân dân, người ta thấy một cảnh tượng lạ. Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao, dáng vẻ toát lên sự thành đạt, lại khép nép đi bên cạnh một người phụ nữ có làn da sạm đi vì sương gió, đôi bàn tay thô ráp của một người công nhân. Họ chính là Dũng và em gái.
Dũng không còn vẻ hống hách thường ngày. Gã chủ động trình bày giấy tờ, đưa ra bản di chúc viết tay của người cha đã ố vàng theo năm tháng. Gã nói rành rọt về nguyện vọng chia đôi mảnh đất, chia đôi cả khoản tiền đền bù sắp tới. Gã làm tất cả một cách công khai, minh bạch, như thể đang cố gắng tẩy rửa một vết nhơ lớn trong cuộc đời mình.
Cô chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, ánh mắt không còn nhìn vào những tờ giấy tờ đất đai vô tri, mà đặt trọn lên tấm lưng của anh trai. Lần đầu tiên sau cả chục năm, cô thấy tấm lưng ấy không còn gồng lên vì toan tính, mà đang thẳng thắn một cách nhẹ nhõm.
Số tiền đền bù được chia đôi, một con số khổng lồ mà có lẽ cả đời làm công nhân cô cũng không dám mơ tới. Nhưng khi cầm tờ giấy hẹn trên tay, cả cô và Dũng đều không hề có một chút cảm xúc vỡ òa vì tài sản. Điều khiến lồng ngực họ ấm áp lạ thường chính là việc họ đã cùng nhau đi đến đây.
Một buổi chiều cuối tuần, nắng vàng như rót mật lên khu nghĩa trang. Hình ảnh cuối cùng của câu chuyện không phải là dinh thự cao sang hay những xấp tiền dày cộm. Đó là hình ảnh hai anh em, Dũng và cô, đang cặm cụi sửa sang lại hai phần mộ. Dũng dùng sức của gã đàn ông, nhổ đi đám cỏ dại đã bám rễ thật sâu. Cô thì tỉ mẩn lau từng chữ trên bia mộ, cắm vào bình một bó cúc trắng tinh khôi.
Họ không nói với nhau nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu bâng quơ. Nhưng không gian giữa họ không còn sự im lặng nặng nề của bức tường vô hình. Nó đã vỡ tan tự lúc nào không hay. Giờ đây, chỉ còn lại sự bình yên, tĩnh lặng của tình thân.
DŨNG
(Tay vẫn đang nhổ cỏ, giọng trầm lại)
Cỏ dại này… giống như lòng tham của anh vậy. Cứ để lâu là nó bám rễ, phá hỏng hết cả.
Cô dừng tay lau, nhìn anh trai mình, rồi khẽ mỉm cười. Một nụ cười thực sự, không chút gượng gạo.
NHÂN VẬT “”TÔI””
Thì bây giờ mình nhổ nó đi. Nhổ hết đi rồi thì đất lại lành thôi anh.
Dũng ngẩng lên, nhìn vào mắt em gái. Gã thấy trong đôi mắt ấy không còn nỗi đau hay sự oán trách, chỉ còn lại sự bao dung. Gã biết, mình đã tìm lại được em gái. Và cả hai đều hiểu, họ đã tìm lại được một thứ còn quý giá hơn tất cả đất đai và tiền bạc trên đời này: Tình Thân. Bức tường băng giá được xây nên từ lòng tham và sự ích kỷ, sau bao năm tháng, cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ dưới ánh nắng của sự hối cải và lòng vị tha.
—
Hành trình của con người có những ngã rẽ thật lạ kỳ. Có những lúc ta mải miết chạy theo những thứ phù phiếm ngoài kia, sẵn sàng đánh đổi cả tình thân, cả lương tri chỉ để có được tiền tài, danh vọng. Ta tự xây nên những bức tường kiên cố của sự ích kỷ, tự giam mình trong cái lồng son của vật chất và nghĩ rằng đó là hạnh phúc. Nhưng rồi, sau tất cả những bão giông, khi ta mệt mỏi và gục ngã, ta mới nhận ra thứ ta thực sự cần chưa bao giờ là những thứ hào nhoáng đó. Di sản thực sự mà cha mẹ để lại, không phải là mảnh đất nằm im dưới chân, mà là dòng máu đang chảy trong huyết quản, là sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt mang tên gia đình. Đất đai có thể mất đi rồi tìm lại, tiền bạc có thể vơi đi rồi lại đầy, nhưng tình thân một khi đã rạn nứt thì cần rất nhiều dũng khí và sự bao dung để hàn gắn. Câu chuyện của hai anh em họ là một lời nhắc nhở. Rằng sự tha thứ đôi khi còn mạnh mẽ hơn cả sự trừng phạt, và sự hối cải muộn màng vẫn còn quý hơn sự im lặng vĩnh viễn. Cuối cùng, khi mọi sóng gió qua đi, thứ còn đọng lại không phải là giá trị của mảnh đất, mà là giá trị của việc được ngồi lại bên nhau, dưới một mái nhà hay bên cạnh nấm mồ của cha mẹ, và cảm nhận được sự bình yên. Đó mới là gia tài quý giá nhất mà không tiền bạc nào có thể mua được.”

