“Nữ tỷ phú cứu ông lão bị bảo vệ đ/á thẳng vào người, 10 phút sau anh ta r/un r/ẩy khi nhận cuộc gọi ….
Giữa trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất thành phố, nơi mỗi mét vuông đều đắt đỏ và thời gian như chậm lại trong không gian điều hòa mát lạnh, một tiếng động mạnh vang lên khiến tất cả mọi người quay đầu. Một ông lão ăn mặc rách rưới vừa bị đ;ẩy ng;ã dúi dụi bởi một bảo vệ to lớn. Nhưng không ai ngờ rằng, chỉ 10 phút sau, người bảo vệ ấy sẽ run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, khi nhận cuộc gọi định đoạt cả tương lai anh ta…
Sáng hôm ấy, trung tâm thương mại Solara Lux, nơi chỉ có giới siêu giàu mới thường xuyên lui tới, đông đúc lạ thường. Những chiếc xe sang đỗ dài cả dãy. Nhân viên tiếp tân cúi chào khách hàng không ngớt, mọi người như đang sống trong một thế giới hoàn hảo — cho đến khi ông lão xuất hiện.
Ông lão, ngoài 70 tuổi, quần áo cũ sờn, tay run run cầm chiếc túi vải bạc màu. Ông chậm rãi bước qua cổng bảo vệ, định bước vào trong để tránh cái nắng gắt ngoài đường. Chỉ muốn tìm chỗ ngồi nghỉ vài phút. Nhưng chưa kịp nói gì, anh bảo vệ trẻ đã cau mày, gằn giọng:
— “Ông không được vào đây! Ra ngoài mau!”
Ông lão cười nhạt, cố giải thích:
— “Tôi không làm gì cả… chỉ xin ngồi nhờ…”
Chưa kịp dứt câu, anh bảo vệ cao to đã bước đến, không cần nương tay, đ/ạp m/ạnh vào đùi khiến ông lão ng;ã khuỵu xuống sàn đá hoa cương. Những tiếng xì xào vang lên. Nhiều người quay đi, không muốn “dây vào rắc rối”. Một vài người cười khẩy. Nhưng không ai giúp.
Cho đến khi cô xuất hiện.
Một người phụ nữ mặc bộ suit trắng tinh, đôi giày cao gót đỏ nổi bật, đeo kính đen hiệu Prada, mái tóc búi cao. Ánh mắt sắc lạnh của cô xuyên qua đám đông, dừng lại nơi ông lão đang ôm chân rên rỉ.
Cô gỡ kính, giọng trầm, đầy quyền lực:
— “Ai cho anh làm vậy với một người già?”
Anh bảo vệ vẫn chưa nhận ra ai đang nói. Anh ta quát ngược:
— “Việc của tôi! Bà tránh ra!” …………………….”
“— Việc của tôi! Bà
tránh ra!
Anh bảo vệ to lớn, trẻ tuổi, hoàn toàn không nhận ra mình đang đối mặt với ai. Trong mắt anh ta, người phụ nữ sang trọng kia chỉ là một khách hàng rảnh rỗi, thích xen vào chuyện không đâu. Anh ta cười khẩy, nụ cười đầy vẻ khinh miệt. Hắn nghĩ, chỉ cần hăm dọa một chút, loại người này sẽ lập tức sợ hãi mà tránh xa. Anh ta không những không lùi bước, mà còn tiến lại gần hơn, bờ vai vạm vỡ dường như muốn lấn át cô. Bàn tay anh ta siết lại, sẵn sàng đẩy cô ra bất cứ lúc nào nếu cô còn chần chừ. Đám đông xung quanh xì xào nhỏ hơn, một vài người dường như cảm thấy thích thú với màn đối đầu căng thẳng này, số khác lại quay mặt đi, coi như không thấy. Người phụ nữ quyền lực vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt xuyên qua gọng kính Pr.ada nhìn thẳng vào vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt gã bảo vệ. Một tia lạnh lẽo thoáng qua trong đôi mắt ấy, nhưng khuôn mặt cô vẫn hoàn toàn bình tĩnh, không lộ ra bất cứ cảm xúc sợ hãi hay tức giận nào. Cô im lặng vài giây, để gã bảo vệ càng lúc càng tự mãn về quyền uy giả tạo của mình. Không khí trong sảnh chính của Solara Lux chợt trở nên ngột ngạt đến khó tả.”
“Người phụ nữ quyền lực không nói thêm lời nào. Ánh mắt lạnh lẽo của cô vẫn dán chặt vào vẻ kiêu căng tột độ của gã bảo vệ trẻ. Bờ vai vạm vỡ của hắn vẫn đang lấn tới, như thể muốn ép cô lùi bước. Khuôn mặt cô vẫn hoàn toàn không biểu cảm, tựa như một bức tượng được tạc từ đá lạnh.
Đám đông xì xào xung quanh bỗng im bặt. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Từ trong chiếc túi xách sang trọng hiệu Hermes Birkin, cô từ tốn rút ra một chiếc điện thoại đời mới nhất, viền kim loại sáng loáng. Chiếc điện thoại còn đắt đỏ hơn cả lương cả năm của gã bảo vệ cộng lại. Ngón tay thon dài, được cắt tỉa hoàn hảo, lướt nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát trên màn hình cảm ứng.
Cô tìm kiếm một cái tên trong danh bạ. Mọi cử động của cô đều chậm rãi, điềm tĩnh đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự sốt ruột của gã bảo vệ và ánh mắt tò mò của đám đông. Khi tìm thấy số cần gọi, cô không ngần ngại nhấn nút gọi. Gã bảo vệ nhìn hành động của cô, ban đầu vẫn cười khẩy, cho rằng cô chỉ đang gọi cho ai đó để làm mình làm mẩy. Nhưng nụ cười ấy bắt đầu cứng lại trên khóe môi khi hắn nhận ra ánh mắt của cô không hề nao núng, mà còn chứa đựng một sự quyết tâm đáng sợ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong sự im lặng bao trùm sảnh chính Solara Lux. Gã bảo vệ bỗng cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác bất an vô cớ xâm chiếm lấy hắn. Người phụ nữ đưa điện thoại lên tai.
“Alo… Vâng, là tôi đây… Bây giờ anh cho người xuống ngay Trung tâm thương mại Solara Lux ở đường Y, quận Z. Có một trường hợp cần xử lý gấp…””
“Giọng người phụ nữ qua điện thoại vẫn trầm ấm nhưng đầy uy lực, không chút do dự. “Vâng, tôi đây,” cô lặp lại, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua gã bảo vệ vẫn đang đứng đó, khuôn mặt dần biến sắc vì kinh ngạc. “Tôi cần anh cho người xuống ngay. Chính xác là ở sảnh chính của Trung tâm thương mại Solara Lux.”
Cô hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục, mỗi lời nói ra đều như những mũi dao sắc nhọn. “Vừa rồi đã xảy ra một vụ bạo hành. Một nhân viên bảo vệ, tôi không rõ số hiệu của anh ta, nhưng anh ta mặc đồng phục của trung tâm thương mại, người to lớn, rất trẻ và có vẻ ngoài rất ngông cuồng.” Cô tạm dừng một chút, như đang ghi nhớ lại từng chi tiết. “Anh ta đã vô cớ đánh đập một ông lão khoảng 70 tuổi, người ăn mặc rách rưới. Ông lão chỉ đang tìm chỗ trú nắng ở sảnh. Anh ta đã xô ngã ông ấy, rồi dùng chân đạp nhiều lần.”
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào trở lại, nhưng lần này là những tiếng thì thầm đầy sợ hãi và e ngại. Gã bảo vệ đứng chết trân tại chỗ, nụ cười khẩy trên môi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt tái nhợt và ánh mắt kinh hoàng. Hắn không thể tin vào tai mình. Người phụ nữ này, bằng một giọng điềm tĩnh đến đáng sợ, đang mô tả lại chính xác hành động bạo lực của hắn, không sót một chi tiết nào, thậm chí cả ngoại hình và thái độ.
Cô tiếp tục nói vào điện thoại, giọng không hề run rẩy. “Sự việc xảy ra cách đây khoảng mười phút. Có rất nhiều người chứng kiến.” Ánh mắt cô quét qua đám đông đang tụ tập, những người ban nãy còn thờ ơ, thậm chí cười khẩy, giờ đây đều cúi gằm mặt hoặc nhìn đi chỗ khác. “Tôi muốn anh cho người xuống xử lý ngay lập tức. Và tôi muốn báo cáo đầy đủ về việc này.” Cô nói xong, giữ máy một lát nữa, rồi từ tốn cúp máy.”
Cô từ tốn cúp máy, ánh mắt vẫn khóa chặt vào gã bảo vệ. Giờ đây, sự tái nhợt trên khuôn mặt hắn dần được thay thế bằng một vẻ bướng bỉnh và thách thức khác. Hắn đứng đó, ban đầu vẫn còn hơi choáng váng, nhưng rồi dường như lấy lại được chút bình tĩnh giả tạo. Hắn khoanh tay trước ngực, một nụ cười nhếch mép lại xuất hiện trên môi, vẻ đắc thắng. Hắn nhìn cô, như thể cô chỉ vừa làm một trò hề vô nghĩa. Hắn lẩm bẩm, đủ lớn để cô có thể nghe rõ, giọng điệu pha chút mỉa mai: “Bà gọi cho ai thế? Định dọa tôi à? Ở đây không có chỗ cho bà đâu! Biết tôi là ai không mà hù?” Ánh mắt hắn lướt qua bộ đồ suit trắng lịch lãm của cô với vẻ khinh thường, như thể đồ hiệu không thể cứu cô khỏi sự “đánh đuổi” của hắn. Gã vẫn tự tin rằng mình là “người có quyền” ở đây, rằng cuộc gọi của cô chỉ là trò trẻ con. Cô nhìn hắn, không nói gì, chỉ có ánh mắt càng thêm lạnh lẽo và kiên quyết. Nụ cười trên môi gã bảo vệ tắt dần khi bắt gặp ánh mắt đó.
“Cô từ tốn cất chiếc điện thoại vào túi xách hàng hiệu của mình, không rời mắt khỏi gã bảo vệ đang đứng đối diện. Vẻ tự mãn trên khuôn mặt hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt cô giờ đây sắc lạnh như dao, xuyên thẳng vào sự kiêu ngạo của hắn. Cô bước lại gần hơn một chút, đứng đối diện trực tiếp với gã, khoảng cách chỉ còn khoảng một mét. Cả hai đối mặt nhau giữa sảnh trung tâm thương mại Solara Lux, nơi đám đông vẫn đang xì xào, tò mò theo dõi.
Người phụ nữ quyền lực nhìn thẳng vào đôi mắt của gã bảo vệ, giọng nói của cô khẽ khàng nhưng mang theo một luồng khí lạnh buốt đủ để làm người đối diện rùng mình. “”Anh sẽ hối hận đấy,”” cô nói, từng chữ như đóng băng giữa không khí. “”Rất nhanh thôi.””
Gã bảo vệ ban đầu vẫn giữ vẻ bất cần, nhưng khi nghe những lời đó và nhìn sâu vào đôi mắt kiên quyết, không chút đùa cợt hay sợ hãi của cô, một cảm giác lạnh lẽo đột ngột chạy dọc sống lưng hắn. Vẻ tự tin giả tạo lung lay, một sự bồn chồn không thể lý giải trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn vô thức lùi lại nửa bước, khuôn mặt hơi tái đi.”
“Sự căng thẳng tột độ giữa Người phụ nữ quyền lực và Anh bảo vệ, cùng với đám đông hiếu kỳ đang xì xào bàn tán, đã tạo nên một bầu không khí ồn ào bất thường tại sảnh chính của trung tâm thương mại Solara Lux. Tiếng nói của cô tuy nhỏ nhưng đầy uy lực, kết hợp với vẻ mặt tái nhợt và sự lùi bước vô thức của gã bảo vệ, khiến mọi người nhận ra đây không phải là một cuộc cãi vã tầm thường. Vài khách hàng đang mua sắm gần đó cũng dừng lại ngoái nhìn.
Từ khu vực văn phòng ở tầng trệt, một người đàn ông trong bộ vest lịch sự, đeo bảng tên “”Quản lý””, nhận thấy sự bất ổn. Anh ta nhìn thấy đám đông tụ tập và Người phụ nữ quyền lực đang đứng đối mặt đầy khí thế với Anh bảo vệ. Nhận ra đây là một sự cố có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh trung tâm thương mại, người quản lý lập tức bước nhanh về phía đám đông. Anh ta chen qua vài người hiếu kỳ, tiến lại gần tâm điểm của sự chú ý. Vẻ mặt anh ta đầy lo lắng và chuyên nghiệp.
Người quản lý dừng lại ngay bên cạnh Anh bảo vệ, nhìn cả hai người đang đối đầu. Anh ta hướng ánh mắt về phía Người phụ nữ quyền lực, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh và hòa nhã nhất có thể giữa tình hình căng thẳng.
“”Có chuyện gì vậy thưa cô?”” người quản lý hỏi, giọng hơi hụt hơi vì vội vàng, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra lịch thiệp.”
“Người quản lý đang chờ đợi câu trả lời từ Người phụ nữ quyền lực, nhưng điều xảy ra lại khiến anh ta hoàn toàn bất ngờ. Người phụ nữ quyền lực chỉ khẽ liếc mắt về phía anh ta một cái, một cái nhìn sắc như dao cạo, lướt qua rất nhanh nhưng đủ khiến người đối diện cảm thấy mình trở nên vô hình. Cô không hề mở miệng nói một lời nào với anh ta. Toàn bộ sự chú ý, toàn bộ sự tập trung cao độ của cô vẫn đặt lên người Anh bảo vệ đang đứng sững sờ cách đó không xa.
Cô tiếp tục nhìn thẳng vào mắt gã bảo vệ, ánh mắt ấy vẫn đầy sức nặng, không một chút nao núng hay phân tâm. Gã bảo vệ cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ, không dám nhúc nhích hay nói bất cứ điều gì. Đám đông xung quanh cảm nhận được sự căng thẳng lạ lùng này – người phụ nữ giàu có này hoàn toàn phớt lờ sự can thiệp của người đại diện trung tâm thương mại.
Người quản lý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta quen với việc xử lý các khiếu nại hay sự cố nhỏ, nơi khách hàng thường thể hiện sự bực bội nhưng vẫn tôn trọng vị trí của anh. Nhưng người phụ nữ trước mặt này lại khác. Sự lạnh lùng, kiêu ngạo và quyền lực toát ra từ cô khiến anh ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng. Anh ta lúng túng đứng khựng lại bên cạnh gã bảo vệ, không dám tiến thêm một bước nào, không dám mở lời thêm lần nữa. Toàn bộ tình huống vượt ngoài khả năng kiểm soát và hiểu biết của anh ta. Anh chỉ còn biết đứng đó, chứng kiến cuộc đối đầu kỳ lạ mà không thể can thiệp.”
“Anh bảo vệ vẫn đứng sững, mắt dán chặt vào Người phụ nữ quyền lực, cảm giác như bị đóng băng. Người quản lý đứng cạnh cũng cứng đờ người, không dám nhúc nhích. Cả không gian như đặc quánh lại bởi sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Đúng vào khoảnh khắc tĩnh lặng đầy áp lực ấy, một âm thanh chói tai vang lên. Chiếc bộ đàm đeo ở hông Anh bảo vệ bất ngờ kêu rè rè, âm thanh đứt quãng và khó nghe. Anh ta vô thức liếc mắt xuống hông. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng chuông điện thoại cá nhân của anh ta lại vang lên, dồn dập và lớn hơn cả tiếng bộ đàm.
Anh bảo vệ nhăn mặt đầy khó chịu. Trong đầu anh ta chỉ thoáng nghĩ, chắc lại là mấy thằng đồng nghiệp rảnh rỗi gọi điện hỏi han xem có chuyện gì đang xảy ra mà ồn ào thế này. Anh ta đưa tay lên định tắt chuông.”
“Anh ta đưa tay lên định tắt chuông. Nhưng có gì đó khiến anh ta khựng lại. Có lẽ vì tiếng chuông quá dồn dập, hoặc cảm giác lo lắng mơ hồ trong tình thế căng thẳng hiện tại. Anh ta chần chừ một thoáng, rồi gạt ngang ý định tắt chuông, thay vào đó, anh ta nhấc điện thoại lên, áp vào tai. Giọng nói vẫn còn vẻ gắt gỏng, bực bội, anh ta làu bàu:
“”Alo? Gì vậy? Sao lại gọi giờ này?””
Những người xung quanh, bao gồm cả Người phụ nữ quyền lực và người quản lý, đều nín thở dõi theo. Họ không biết ai đang gọi, nhưng nhìn thái độ ban đầu của Anh bảo vệ, có lẽ không phải chuyện tốt đẹp gì.
Nhưng rồi, chỉ vài giây sau khi nghe giọng nói và những câu nói ở đầu dây bên kia, nụ cười gượng gạo pha lẫn bực tức trên môi Anh bảo vệ vụt tắt. Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi đột ngột, nhanh chóng chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, như thể toàn bộ máu trong người đã bị rút cạn trong tích tắc. Đôi mắt vốn sắc sảo, giờ mở to hết cỡ, con ngươi giãn ra vì kinh hoàng. Miệng anh ta khẽ hé ra, không thành lời, cứ đớp không khí như một con cá mắc cạn. Bàn tay cầm điện thoại run rẩy, đến nỗi chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất. Toàn thân anh ta cứng đờ, dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cả khu vực tiền sảnh sang trọng của Trung tâm thương mại Solara Lux chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng bộ đàm vẫn rè rè yếu ớt từ hông Anh bảo vệ.”
“””Anh vừa làm gì ở sảnh chính Solara Lux?! Anh có biết mình vừa đá ai không?!””
Tiếng gầm từ đầu dây bên kia như sấm sét đánh thẳng vào tai Anh bảo vệ, xuyên qua lớp vỏ kiêu ngạo mà anh ta luôn khoác lên mình, làm vỡ vụn mọi thứ. Giọng nói ấy không phải là giọng của bất kỳ quản lý nào ở đây, không phải là phó phòng hay trưởng phòng. Đó là một giọng nói đầy quyền uy, lạnh lẽo và chứa đựng cơn thịnh nộ bị nén lại, khiến xương sống anh ta lạnh toát. Anh ta biết giọng nói này. Nó thuộc về người mà ngay cả giám đốc trung tâm thương mại cũng phải cúi đầu.
Toàn thân Anh bảo vệ run bần bật. Chiếc điện thoại tưởng chừng tuột khỏi tay anh ta bất cứ lúc nào. Khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng, như thể anh ta đang đối diện với tử thần chứ không phải là một cuộc điện thoại. Mồ hôi túa ra như tắm, chảy thành dòng trên gò má. Anh ta cố gắng nói điều gì đó, biện minh, thanh minh, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, chỉ phát ra những âm thanh đứt quãng, vô nghĩa.
“”Tôi… tôi…””
Giọng nói kia cắt ngang, tàn nhẫn và sắc lạnh như dao cạo: “”Tôi không cần biết anh tôi anh gì hết! Đứng yên đó! Chết tiệt! Anh vừa rước họa vào thân rồi!””
Đầu dây bên kia cúp máy. Một tiếng tút dài, lạnh lẽo vang lên, kéo Anh bảo vệ trở về với hiện thực tàn khốc. Anh ta vẫn đứng đó, như một bức tượng đá, hoàn toàn sụp đổ. Chiếc điện thoại rơi xuống nền gạch cẩm thạch kêu lạch cạch. Anh ta thậm chí còn không buồn nhặt lên.
Những người xung quanh, bao gồm cả Người phụ nữ quyền lực và người quản lý đang lo lắng tiến lại gần, đều chết lặng. Họ không nghe rõ cuộc nói chuyện, nhưng nhìn phản ứng của Anh bảo vệ, ai cũng hiểu rằng người ở đầu dây bên kia chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường. Người phụ nữ quyền lực vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt bà ánh lên tia nhìn khó tả, vừa lạnh lùng quan sát, vừa ẩn chứa sự tính toán. Ông lão vẫn ngồi lặng lẽ trên ghế đá, dõi theo mọi thứ với ánh mắt mệt mỏi nhưng có chút gì đó khó hiểu. Đám đông khách hàng xì xào to nhỏ, tò mò và hả hê trước cảnh tượng lột xác của gã bảo vệ kiêu căng. Không khí tại tiền sảnh Trung tâm thương mại Solara Lux lúc này căng như dây đàn.”
Anh bảo vệ vẫn đứng bất động, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm xuống nền gạch nơi chiếc điện thoại đang nằm trơ trọi. Tiếng tút dài từ đầu dây bên kia đã dứt hẳn, nhưng những lời cuối cùng thì vẫn vang vọng đinh tai nhức óc trong tâm trí anh ta. Đình chỉ. Sa thải. Kiện. Ba nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tương lai mà anh ta từng cho là vững chắc. Cả người anh ta bắt đầu run lên dữ dội, không phải là run vì sợ hãi đơn thuần nữa, mà là run bần bật như một cái cây bị gió bão quật mạnh. Đầu gối anh ta loạng choạng, suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Anh ta lắp bắp, miệng há hốc, nhưng không một từ ngữ nào có thể thoát ra khỏi cổ họng khô khốc. Hình ảnh Ông lão rách rưới nằm co ro dưới nền đất chợt hiện về, rồi hình ảnh Người phụ nữ quyền lực đứng nhìn với ánh mắt lạnh băng. Sự hả hê, kiêu ngạo ban nãy đã tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng tột độ chiếm trọn lấy anh ta. Anh ta nuốt khan, nghe rõ tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Anh ta cố gắng cử động, muốn cúi xuống nhặt điện thoại, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể như bị đóng băng. Chỉ còn lại khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và đôi tay co quắp run rẩy. Đám đông vẫn xì xào, chỉ trỏ. Người phụ nữ quyền lực vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực, bình thản quan sát vở kịch sụp đổ của gã bảo vệ. Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi bà, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Ông lão chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Anh bảo vệ, không có sự hả hê, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. Nhưng với Anh bảo vệ lúc này, ánh mắt đó như lưỡi dao cứa vào sự hối hận muộn màng của anh ta. Anh ta biết, cuộc đời anh ta đã chính thức kết thúc ngay tại sảnh chính Trung tâm thương mại Solara Lux này.
“Anh bảo vệ run rẩy, đôi tay co quắp bỗng giật mạnh, vội vàng cúi xuống chụp lấy chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên nền gạch. Anh ta ấn loạn xạ vào màn hình, không biết có đang gọi lại được hay không, chỉ biết đưa lên tai. Giọng nói lắp bắp, thảm hại thoát ra khỏi cổ họng khô khốc, hoàn toàn trái ngược với vẻ kiêu ngạo ban nãy.
“”Dạ… dạ em xin lỗi… em không biết…”” Anh ta nuốt khan, cố gắng nặn ra từng lời, giọng van xin nhỏ dần như sợ làm phiền đến người ở đầu dây bên kia, hoặc là sợ chính người phụ nữ đang đứng gần đó nghe thấy. “”Làm ơn… làm ơn cho em một cơ hội… Em hứa sẽ không bao giờ tái phạm… Xin sếp…””
Ánh mắt tuyệt vọng của anh ta lướt qua đám đông đang xì xào, rồi dừng lại, dính chặt vào Người phụ nữ quyền lực đang khoanh tay đứng nhìn. Anh ta nhìn bộ suit trắng trang nhã, nhìn khuôn mặt lạnh lùng, nhìn đôi mắt sắc bén đang quan sát mình như xem một con côn trùng đang giãy dụa. Bỗng nhiên, một tia sét đánh ngang qua đầu anh ta. Khuôn mặt này… dáng vẻ này… giọng nói quyền lực qua điện thoại… Tất cả khớp lại với nhau một cách khủng khiếp. Anh ta đã từng nhìn thấy bà trên báo, trên tivi… ở những buổi lễ ra mắt hoành tráng của Trung tâm thương mại Solara Lux này. Chân dung của bà, mặc dù thường không được phô bày quá lộ liễu trước công chúng, nhưng với những nhân viên như anh ta, đó là hình ảnh cần phải biết.
Khuôn mặt Anh bảo vệ trắng bệch như tờ giấy, mắt mở to đến cực điểm. Chiếc điện thoại trên tay anh ta trượt dần xuống, nhưng anh ta không còn cảm nhận được nữa. Anh ta không chỉ bị sa thải, anh ta vừa động đến một trong những người có quyền lực nhất thành phố này, một người có thể khiến cuộc đời anh ta tan nát chỉ bằng một cái búng tay. Cái tên “”Solara Lux”” vang vọng trong đầu anh ta cùng với khuôn mặt của người phụ nữ. Anh ta cuối cùng đã nhận ra. Không phải chỉ là một khách hàng giàu có, đó là chủ nhân của cả cái trung tâm thương mại này, là người điều hành đế chế đã vừa thẳng tay loại bỏ anh ta khỏi cuộc chơi. Nỗi kinh hoàng tột độ bao trùm lấy anh ta, lớn hơn cả cơn run rẩy ban nãy. Anh ta chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào Người phụ nữ quyền lực, ánh mắt cầu xin thảm thiết xen lẫn tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.”
“Ánh mắt cầu xin thảm thiết xen lẫn tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng của Anh bảo vệ dính chặt vào Người phụ nữ quyền lực. Anh ta không còn đủ sức để nói thêm một lời nào, chỉ còn là sự run rẩy vô vọng. Nhưng Người phụ nữ quyền lực vẫn chỉ đứng đó. Bà khoanh hai tay trước ngực, dáng vẻ tao nhã nhưng ẩn chứa một uy lực không lời. Khuôn mặt bà hoàn toàn điềm tĩnh, không một nếp nhăn, không một biểu lộ cảm xúc nào ngoại trừ sự lạnh lùng cố hữu. Bà nhìn Anh bảo vệ, ánh mắt sắc bén quét qua tấm thân đang co ro, run rẩy của anh ta, như đang quan sát một con côn trùng nhỏ bé đang giãy dụa trên nền gạch, hoàn toàn không có ý định can thiệp hay giảm bớt nỗi đau khổ mà anh ta đang trải qua.
Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn bất kỳ lời quở trách hay phán xét nào. Nó là sự im lặng của quyền lực tuyệt đối, của một người đã đưa ra quyết định và không cần phải biện minh hay giải thích. Anh bảo vệ nuốt nước bọt, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nhỏ nhoi trong đôi mắt bà, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và phán quyết không thể đảo ngược. Chiếc điện thoại cuối cùng cũng rời khỏi tay anh ta, rơi xuống đất một lần nữa, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng đầy áp lực. Đám đông xung quanh vẫn đang xì xào, có người chỉ trỏ, có người lắc đầu. Một vài người thậm chí còn nở nụ cười khẩy, thỏa mãn trước cảnh tượng kẻ mạnh ban nãy giờ đang tan nát. Nhưng tất cả những âm thanh và ánh mắt đó đều mờ nhạt đi đối với Anh bảo vệ. Toàn bộ sự chú ý, toàn bộ nỗi sợ hãi của anh ta đều đổ dồn vào Người phụ nữ quyền lực, vào sự im lặng đầy uy lực của bà, sự im lặng đã đóng lại cánh cửa tương lai của anh ta chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi. Ông lão rách rưới vẫn ngồi yên vị ở một góc, chứng kiến tất cả, ánh mắt đầy suy tư. Người phụ nữ quyền lực vẫn đứng đó, như một tượng đài lạnh lẽo giữa trung tâm thương mại sang trọng Solara Lux, quyền lực của bà trùm xuống không gian, nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng của Anh bảo vệ.”
Anh bảo vệ vẫn giữ nguyên tư thế đó trong vài giây, như một pho tượng bị đóng băng bởi nỗi khiếp sợ. Rồi, bàn tay anh ta từ từ, run rẩy hạ chiếc điện thoại đang cầm xuống. Nó rời khỏi ngón tay cứng đờ của anh ta, không rơi mạnh như lần trước, chỉ khẽ chạm xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo và nằm im lìm. Đôi mắt anh ta dán chặt vào khoảng không vô định phía trước, trống rỗng, không còn nhìn thấy Người phụ nữ quyền lực hay bất cứ thứ gì khác. Khuôn mặt tái mét, không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn là sự suy sụp hoàn toàn. Tay chân anh ta bắt đầu rụng rời, cảm giác như mất hết sức lực. Toàn bộ cơ thể dường như nặng trĩu, không thể trụ vững được nữa. Anh ta từ từ khuỵu gối xuống, hai chân đổ gục lên nền sàn bóng loáng, gần ngay vị trí ông lão rách rưới vẫn đang ngồi thu mình. Anh ta cúi gằm mặt, vai rung lên bần bật. Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má, rơi xuống sàn đá, hòa lẫn với cảm giác nhục nhã và tuyệt vọng.
“Người phụ nữ quyền lực vẫn đứng đó nhìn cảnh tượng người bảo vệ suy sụp. Đám đông xung quanh vẫn còn xì xào, một số người lén lút quay điện thoại, một số khác thì e dè quan sát. Nhưng rồi, ánh mắt cô rời khỏi hình dáng gục ngã của anh ta. Cô quay đầu lại, nhìn về phía ông lão vẫn đang ngồi bệt dưới sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy ống đồng, khuôn mặt nhăn nhó vì đau.
Ánh mắt sắc sảo ban nãy giờ dịu xuống. Người phụ nữ quyền lực bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng tiến lại gần ông lão. Cô không ngần ngại ngồi hẳn xuống sàn, bộ suit trắng đắt tiền khẽ nhàu đi một chút, nhưng cô dường như không để ý. Cô ngồi xuống bên cạnh ông, ngang tầm với ông, nhìn thẳng vào đôi mắt già nua đang ngước lên đầy ngạc nhiên và sợ sệt.
“”Ông ơi,”” giọng cô thật khẽ, âm áp và ân cần, khác hẳn với giọng nói đầy quyền lực vừa rồi. “”Ông có sao không ạ? Cháu đưa ông đi bệnh viện kiểm tra nhé?”””
“Ông lão ngước nhìn người phụ nữ, đôi mắt vẫn còn đọng sự sợ hãi nhưng xen lẫn sự bối rối tột độ. Ông khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời. Người phụ nữ quyền lực lập tức lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi ngắn gọn, giọng nói trở lại vẻ dứt khoát, nhưng pha chút mềm mỏng hơn khi nói về tình trạng của ông lão.
“”Chuẩn bị xe cấp cứu… Tới cổng chính Trung tâm thương mại Solara Lux ngay… Có một người cần được kiểm tra sức khỏe… Vâng, lo mọi chi phí và chăm sóc tận tình nhất…””
Cô kết thúc cuộc gọi, cất điện thoại vào túi áo. Cô quay sang ông lão, mỉm cười nhẹ nhàng.
“”Đừng lo ông ạ, xe sẽ đến ngay thôi. Cháu sẽ lo mọi thứ cho ông.””
Cô đứng dậy, phủi nhẹ bộ suit, rồi từ từ quay mặt về phía đám đông đang đứng nhìn chằm chằm. Khuôn mặt cô không còn vẻ giận dữ hay khinh miệt như khi đối diện với anh bảo vệ, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh pha lẫn một chút xót xa. Cô nhìn lướt qua từng khuôn mặt – những người tò mò, những người xì xào bàn tán, những người lén lút quay phim, và cả những người vẫn còn chút thờ ơ.
Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói vang lên, đủ lớn để tất cả mọi người trong tiền sảnh rộng lớn của Trung tâm thương mại Solara Lux đều nghe rõ mồn một.
“”Hôm nay, tất cả chúng ta ở đây đã chứng kiến một bài học.”” Cô dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông, găm vào từng ánh mắt. “”Một bài học về cách chúng ta nhìn nhận người khác.””
Đám đông im phăng phắc. Anh bảo vệ vẫn còn gục mặt dưới đất, run rẩy.
“”Đừng bao giờ đánh giá một người qua vẻ bề ngoài rách rưới hay hoàn cảnh khó khăn của họ.”” Giọng cô đanh lại một chút, không còn ân cần như khi nói chuyện với ông lão. “”Các bạn không biết họ đã trải qua những gì, họ là ai, hay họ có những giá trị gì bên trong.””
Cô quay lại nhìn ông lão đang được một vài nhân viên an ninh khác, lúc này đã lấy lại bình tĩnh và tỏ ra chuyên nghiệp, dìu đứng dậy.
“”Sự kiêu ngạo, sự phán xét vội vàng, và đặc biệt là việc đối xử tệ bạc, bạo hành những người mà chúng ta cho là yếu thế… hậu quả của nó, đôi khi, rất đắt giá.””
Một làn sóng xì xào nhỏ chạy qua đám đông, nhưng không ai dám nói lớn. Họ nhìn người phụ nữ quyền lực, nhìn ông lão vừa bị khinh rẻ giờ lại được chăm sóc đặc biệt, nhìn anh bảo vệ đáng thương đang quỳ gục. Cảnh tượng này, chắc chắn, sẽ in sâu vào tâm trí họ rất lâu.
Bài học hôm nay không chỉ dành cho riêng anh bảo vệ trẻ tuổi. Nó là lời cảnh tỉnh cho tất cả những ai dễ dàng coi thường người khác chỉ vì họ khác biệt, vì họ có vẻ kém cỏi hơn. Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều bất ngờ, và lòng nhân ái, sự tôn trọng mới là thứ định nghĩa nên giá trị thực của một con người. Trung tâm thương mại Solara Lux sang trọng, nơi phô bày sự giàu có và hào nhoáng, bỗng trở thành nơi trình diễn một vở kịch đời đầy nghiệt ngã, buộc mọi người phải nhìn lại chính mình. Có những bài học, dù đau đớn, lại là cần thiết để con người trưởng thành hơn, để thế giới bớt đi sự lạnh lùng, vô cảm. Có lẽ, từ giờ trở đi, mỗi khi nhìn thấy một người ăn mày co ro bên vệ đường hay một cụ già lam lũ gánh hàng rong, những người chứng kiến cảnh tượng hôm nay sẽ dừng lại một chút, suy nghĩ một chút, trước khi vội vàng phán xét hay quay mặt đi. Bởi vì, ẩn sau mỗi vẻ ngoài bình dị, có thể là cả một câu chuyện, một giá trị mà họ không bao giờ ngờ tới.”

