Tháng nào cũng đưa cho con dâu 2 triệu lương hưu để đi chợ, vậy mà hôm nọ tôi kêu có một câu thịt hơi mỡ, sáng hôm sau con dâu đi chợ mua cá ươn về nấu… bực quá tôi không đưa tiền nữa thì đúng 3 ngày sau con trai gọi tôi xuống tuyên bố câu đ:;ớ người, không thể tin nổi “lũ bất hiếu” nhưng chúng đâu có ngờ bà già này đã đi trước 1 bước…
Tháng nào tôi cũng đưa cho con dâu 2 triệu tiền lương hưu để đi chợ nấu nướng. Tôi nghĩ, mình già rồi, chỉ mong có bữa cơm tươm tất sum vầy cùng con cháu. Vậy mà hôm trước ăn cơm, thấy miếng thịt hơi mỡ, tôi chỉ buột miệng góp ý:
– “Lần sau con mua thịt nạc hơn một chút nhé, ăn thế này khó nuốt lắm.”
Tưởng chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nào ngờ con dâu quay mặt đi, không nói không rằng. Sáng hôm sau, nó đi chợ mua đúng một mớ cá ươn về nấu canh. Tôi nhìn bát canh tanh nồng bốc khói mà cầm đũa không nổi, tức ng-hẹn cả cổ.
Bực quá, tôi nghĩ: “Nuôi ong tay áo mất rồi. Đã chẳng biết ơn, còn giận dỗi kiểu trẻ con.” Thế là tôi quyết không đưa tiền nữa, để xem nó xoay xở ra sao.
Nhưng đúng 3 ngày sau, con trai tôi bất ngờ gọi tôi xuống phòng khách. Nó ngồi nghiêm mặt, bên cạnh là con dâu đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng. Con trai nhìn tôi, giọng như ra lệnh về khoản lương hưu của tôi.
Tôi ch-ết lặng, hai tai ù đi với lũ bất hiếu… nhưng chúng đâu có ngờ bà già này đã đi trước 1 bước…
Nhưng chúng đâu có ngờ bà già này đã đi trước 1 bước…
Vài tuần trước, nỗi lo lắng về miếng thịt mỡ và mớ cá ươn cứ âm ỉ trong lòng Bà Mai. Bà không thể chấp nhận cảnh mình đã về già mà còn bị con cái đối xử tệ bạc, lại còn tơ tưởng đến đồng lương hưu ít ỏi của mình. Một buổi sáng sớm, Bà Mai lặng lẽ rời khỏi Ngôi nhà của gia đình, giấu kín ý định trong lòng. Bà bắt một chuyến xe buýt, len lỏi qua những con phố đông đúc để đến một văn phòng luật sư nhỏ nằm khuất trong con hẻm.
Bà Mai bước vào, vẻ mặt đăm chiêu, nặng trĩu. Trước mặt Bà Mai là vị Luật sư với cặp kính dày, mái tóc bạc trắng, ánh mắt hiền từ nhưng sắc sảo. Bà Mai kể vắn tắt về tình cảnh của mình, về 2 triệu tiền lương hưu hàng tháng, và sự phụ thuộc ngày càng lớn của vợ chồng con trai vào số tiền đó.
Luật sư chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu. Khi Bà Mai ngừng lời, vị Luật sư từ tốn giải thích:
“Thưa bà, lương hưu là tài sản cá nhân của bà. Bà có toàn quyền quyết định việc sử dụng nó. Dù con cái có chăm sóc hay phụng dưỡng, họ cũng không có quyền đòi hỏi hay ép buộc bà phải giao nộp lương hưu.”
Bà Mai lắng nghe từng lời, trong lòng như trút được gánh nặng. Bà nhấp ngụm trà nóng, cảm thấy một chút nhẹ nhõm.
“Vậy… nếu tôi không muốn đưa, họ cũng không làm gì được đúng không, Luật sư?” Bà Mai hỏi lại, giọng run run nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng.
Luật sư mỉm cười trấn an: “Đúng vậy, thưa bà. Lương hưu là của bà. Quyết định hoàn toàn nằm ở bà.”
Rời khỏi văn phòng, Bà Mai bước đi nhẹ hơn, nhưng trong lòng vẫn còn trĩu nặng lo âu về những ngày sắp tới. Bà biết, chỉ mình bà hành động thôi là chưa đủ. Cuộc chiến này, bà phải thắng. Và bà đã có một con át chủ bài.
Bà Mai bắt chuyến xe buýt ngược về Ngôi nhà của gia đình. Trên xe, gió luồn qua khe cửa sổ, nhưng không thể xua đi cái nóng hầm hập trong lòng bà. Bà ôm chặt chiếc túi vải cũ, nơi chứa đựng bí mật của mình. Mỗi nhịp bánh xe lăn trên đường nhựa là một nhịp đập của sự quyết tâm đang lớn dần trong lồng ngực Bà Mai.
Khi về đến Ngôi nhà của gia đình, Thảo và Nam đang ngồi trong Phòng khách, mắt dán vào màn hình điện thoại, chẳng mảy may chú ý đến sự xuất hiện của Bà Mai. Bà Mai lẳng lặng đi thẳng vào phòng ngủ của mình. Cánh cửa khép lại, cắt đứt tiếng ồn ào từ bên ngoài.
Bà Mai thận trọng mở chiếc túi, lấy ra một phong bì dày cộm. Bên trong là những tờ giấy trắng in chữ đen, nét chữ ký của Luật sư và cả dấu mộc đỏ chói. Đó là những giấy tờ pháp lý quan trọng liên quan đến việc chuyển quyền thụ hưởng hoặc ủy quyền khoản lương hưu của Bà Mai. Tay bà run nhẹ khi chạm vào chúng, cảm giác như đang nắm giữ một quả bom hẹn giờ.
Bà Mai nhìn chằm chằm vào phong bì, ánh mắt sắc lạnh, ẩn chứa cả một biển quyết tâm. Bà thầm nghĩ, “Từ nay, ai sống vì ai, còn chưa biết đâu.” Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, vẫn phảng phất một nỗi chua xót không nói thành lời. Bà đã già, đáng lẽ phải được an hưởng tuổi già bên con cháu, chứ không phải dồn nén đến mức phải dùng đến những giấy tờ này để bảo vệ quyền lợi ít ỏi của mình.
Bà Mai kéo ngăn tủ gỗ cũ, đẩy sâu phong bì vào trong cùng, dưới lớp quần áo cũ đã được gấp gọn gàng. Bà đóng sầm ngăn tủ lại, như thể đang niêm phong một lời thề. Ngoài kia, Thảo và Nam vẫn vô tư cười đùa, hoàn toàn không hay biết rằng, một kế hoạch đã được khởi động, và họ chính là những quân cờ trong ván cờ sinh tử của Bà Mai.
Phòng khách chìm trong sự im lặng căng thẳng. Nam ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, ánh mắt lạnh như băng, hướng về phía Bà Mai đang ngồi đối diện. Thảo kề bên, nở một nụ cười khó nhận ra, một bàn tay vuốt ve mái tóc mượt mà của mình.
NAM
(Giọng dứt khoát, không chút cảm xúc)
Mẹ, con đã quyết định rồi.
BÀ MAI
(Ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút bối rối)
Quyết định gì thế, con trai?
NAM
(Nhìn thẳng vào mắt Bà Mai)
Từ tháng này, con sẽ là người giữ sổ lương hưu của mẹ. Để đảm bảo chi tiêu hợp lý cho cả nhà.
Lời nói của Nam như một nhát dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim Bà Mai. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi môi mím chặt cố nén một tiếng nấc nghẹn. Sự sững sờ và thất vọng tột độ hiện rõ trong đôi mắt bà. Bà Mai nắm chặt lấy vạt áo, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang bùng lên. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác đắc thắng âm ỉ dâng lên, như một ngọn lửa nhỏ vừa được nhóm.
Thảo quay sang nhìn Bà Mai, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đắc ý, đầy ẩn ý. Cô ta nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt sáng lên vẻ mãn nguyện.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc vừa bùng lên. Bà nở một nụ cười nhạt, ánh mắt từ từ quét qua Nam rồi dừng lại ở Thảo, tựa như đang thưởng thức biểu cảm mãn nguyện trên gương mặt cô con dâu.
BÀ MAI
(Giọng điệu bỗng nhiên dịu xuống, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự sắc lạnh)
Con trai đã muốn vậy thì mẹ cũng không ý kiến gì. Quyết định của con, mẹ tôn trọng.
Nam và Thảo nhìn Bà Mai với vẻ ngạc nhiên tột độ. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã lớn, nhưng thái độ bình thản đến lạ của bà khiến cả hai không khỏi hoài nghi. Nụ cười đắc ý trên môi Thảo cứng lại một chút, thay bằng vẻ khó hiểu.
BÀ MAI
(Nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt kiên định)
Nhưng mẹ có cái này muốn hai đứa xem qua trước đã.
Bà Mai khẽ với tay xuống bên cạnh ghế sofa, lấy ra một tập tài liệu mỏng được kẹp gọn gàng. Bà đặt nó lên bàn kính giữa phòng khách, đẩy nhẹ về phía Nam. Cử chỉ này, dù nhẹ nhàng, lại chứa đựng một sức nặng vô hình. Nam và Thảo liếc nhìn nhau, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Bà Mai khẽ đẩy tập tài liệu mỏng về phía Nam. Nó nằm chơ vơ, gần như bị lãng quên. Ánh mắt bà Mai lướt qua vẻ mặt ngạc nhiên của Nam và Thảo, một tia sắc lạnh thoáng qua. Sau đó, bà đưa tay vào chiếc túi xách cũ kỹ đã sờn vai, đặt ngay cạnh ghế.
Từ tốn, bà Mai rút ra một tập hồ sơ dày cộm, được buộc cẩn thận bằng một sợi dây lụa đỏ đã bạc màu. Tập hồ sơ này rõ ràng không phải là thứ mà Nam và Thảo mong đợi. Thảo thầm nghĩ, “Chắc là giấy tờ lặt vặt của bà già thôi.” Nam cũng có vẻ coi thường.
Bà Mai không nói gì, đặt thẳng tập hồ sơ xuống bàn kính. “RẦM!” Một tiếng động khô khốc, nặng nề vang lên, khiến Nam và Thảo giật mình. Tập hồ sơ nằm chễm chệ, chiếm trọn sự chú ý. Nụ cười trên môi Thảo cứng lại, dần tắt lịm, thay vào đó là vẻ tò mò pha lẫn chút lo lắng hiện rõ. Nam, từ vẻ bình thản, chợt cau mày, một dự cảm không lành dấy lên trong lòng anh.
Cả hai nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, rồi liếc nhanh sang Bà Mai, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào trên gương mặt bà. Bà Mai chỉ lặng lẽ ngồi đó, bình thản đến lạ, đôi mắt bà ánh lên một vẻ thâm trầm khó tả. Bà để mặc sự lo lắng của họ tăng lên.
Nam vẫn còn cau mày, ánh mắt chằm chằm vào tập hồ sơ dày cộm trên bàn. Thảo ngồi cạnh, cố nén tiếng nuốt khan. Căn phòng khách chợt chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng tích tắc khe khẽ của chiếc đồng hồ treo tường. Ánh mắt Bà Mai vẫn bình thản, dường như bà đang cố ý kéo dài sự căng thẳng này. Nam không thể chịu nổi nữa. Với một hơi thở sâu, anh đưa tay ra, hơi ngần ngừ rồi chộp lấy tập hồ sơ. Anh cảm nhận được sức nặng bất thường của nó.
Đôi mắt anh lướt qua sợi dây lụa đỏ đã bạc màu, rồi chậm rãi tháo nó ra. Thảo nghiêng người sát hơn, cố gắng nhìn vào bên trong. Nam mở tập hồ sơ, lật từng trang. Trang đầu tiên chỉ là một vài văn bản hành chính thông thường, nhưng khi anh lật đến trang thứ ba, tay anh bỗng khựng lại. Khuôn mặt Nam từ vẻ ngạc nhiên ban đầu, pha lẫn chút khó hiểu, dần chuyển sang tái mét. Đôi mắt anh mở to, trừng trừng nhìn vào dòng chữ trên giấy. Đó là giấy tờ chuyển quyền thụ hưởng 2 triệu tiền lương hưu hàng tháng của Bà Mai sang một cái tên hoàn toàn xa lạ. Không phải Nam, cũng không phải Thảo.
Nam nuốt khan, cổ họng khô khốc. Anh đọc đi đọc lại, từng chữ, từng dòng, cố gắng tìm một sự nhầm lẫn, nhưng mọi thứ đều rõ ràng. Anh không thể tin vào mắt mình. Lương hưu của mẹ, nguồn thu nhập duy nhất mà anh và Thảo vẫn luôn xem là “của mình”, giờ đã thuộc về một người khác.
Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía Bà Mai. Giọng anh lắp bắp, run rẩy, khó khăn lắm mới thốt lên được:
“Mẹ… mẹ làm gì thế này?”
Sự hoảng loạn hiện rõ trong từng từ ngữ của Nam. Anh hoàn toàn sốc, không thể chấp nhận được sự thật đang bày ra trước mắt. Thảo, nãy giờ vẫn tò mò, thấy sắc mặt Nam thay đổi chóng mặt, nghe được câu nói lắp bắp của anh, cô cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng tột độ. Một dự cảm cực kỳ xấu ập đến. Cô liếc nhìn Bà Mai, người vẫn điềm tĩnh lạ thường, như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi.
Bà Mai vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, ánh mắt bà không chút gợn sóng, trực tiếp đáp lại sự bàng hoàng của con trai.
BÀ MAI
(Bình thản, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Mẹ làm gì ư? Mẹ chỉ làm những gì mẹ thấy cần phải làm thôi, Nam.
Thảo vội vàng ghé sát vào Nam, cố nhìn rõ hơn những dòng chữ trên tập hồ sơ. Khi cô nhận ra những gì Nam vừa đọc, khuôn mặt cô trắng bệch. Nụ cười đắc thắng vừa chớm nở trên môi cô khi thấy Nam bối rối đã tắt ngúm, thay vào đó là một vẻ mặt không thể tin nổi. Cô há hốc miệng, như không thở nổi.
NAM
(Giọng nói từ run rẩy chuyển sang gằn từng tiếng, tức giận tột độ)
Làm cái gì? Mẹ… mẹ chuyển lương hưu của mẹ cho ai? Sao lại là một tài khoản lạ hoắc? Mẹ định làm gì với số tiền đó hả mẹ? Mẹ không cần tiền sao? Hay mẹ… mẹ không tin tưởng con?
Bà Mai nhìn thẳng vào mắt Nam, không một chút né tránh. Ánh mắt bà sâu thẳm, chứa đựng cả một quá khứ dài và những quyết định không thể lay chuyển.
BÀ MAI
(Thẳng thắn, dứt khoát)
Số tiền này mẹ đã quyết định dùng cho việc khác, Nam. Giờ không còn thuộc quyền quản lý của mẹ nữa, và cũng không ai có thể động vào. Nó đã được chuyển cho một bên thứ ba độc lập quản lý rồi. Kể cả mẹ cũng không rút được nữa.
Lời nói của Bà Mai như một nhát dao đâm thẳng vào tim Nam. Anh cảm thấy hoàn toàn bị lừa dối, một cơn giận dữ tột độ bùng lên trong lòng anh, thiêu đốt mọi sự kính trọng còn sót lại. Anh gần như muốn gào lên, muốn hỏi mẹ tại sao lại đối xử với anh như vậy.
THẢO
(Lắp bắp, giọng the thé vì hoảng loạn)
Không thể nào… Bà… bà nói gì thế? Tiền lương hưu 2 triệu mỗi tháng… không phải của chúng con sao? Bà làm thế để làm gì? Bà… bà muốn cắt đứt với chúng con à?
Thảo bắt đầu cảm thấy sự hoảng loạn thực sự. Toàn bộ kế hoạch của cô, những tính toán bấy lâu nay, tất cả đều sụp đổ chỉ trong một câu nói của Bà Mai. Cô cứ nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng, nhưng giờ đây, bà già này lại chơi một ván bài mà cô không thể ngờ tới. Ánh mắt cô nhìn Bà Mai đầy tức tối và căm phẫn.
NAM
(Đứng bật dậy, tập hồ sơ rơi loảng xoảng xuống sàn. Anh chỉ tay vào Bà Mai, mặt đỏ gay)
Mẹ… mẹ đang sỉ nhục con! Mẹ nghĩ con là đứa con bất hiếu đến mức không thể tin tưởng được hay sao? Mẹ… mẹ đang cố tình làm khó chúng con! Mẹ biết chúng con cần số tiền đó thế nào mà!
Bà Mai vẫn ngồi đó, đôi mắt bình thản nhìn hai vợ chồng đang chìm trong cơn thịnh nộ và hoảng loạn. Bà đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Thảo, vừa nghe những lời của Nam, dường như không thể chịu đựng thêm nữa. Cô bật phắt dậy, khuôn mặt trắng bệch vì sốc nay đã đỏ bừng, những mạch máu giật giật thái dương. Cô chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào Bà Mai, cơn giận dữ đã vượt quá giới hạn kiểm soát.
THẢO
(Giọng the thé, nghẹn ngào vì tức tối, như muốn khóc)
Mẹ… mẹ làm cái trò gì thế? Sao mẹ lại có thể làm thế với con trai mẹ chứ?! Mẹ giấu diếm, mẹ chơi khăm gia đình con như vậy sao? Mẹ nghĩ mẹ là ai mà có quyền quyết định tất cả mọi thứ thế hả?! Mẹ… mẹ quá đáng lắm rồi!
Bà Mai vẫn ngồi yên vị trên ghế, hai tay đan vào nhau trên đùi, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thảo, không một chút biểu cảm dao động. Dường như những lời lẽ gay gắt của Thảo chỉ lướt qua tai bà như gió thoảng. Bà chẳng hề nhíu mày hay tỏ ra chút khó chịu nào.
NAM
(Vẫn còn đứng đó, sững sờ trước sự bùng nổ của vợ, nhưng cũng bị cuốn theo cơn giận của cô, chất vấn)
Thảo nói đúng đấy mẹ! Mẹ làm vậy là có ý gì? Mẹ cố tình đẩy chúng con vào thế khó đúng không? Mẹ muốn cắt đứt mọi thứ sao? Mẹ biết chúng con cần số tiền lương hưu 2 triệu của mẹ thế nào mà!
THẢO
(Quay sang Nam, rồi lại trừng mắt nhìn Bà Mai, nước mắt tức tưởi chực trào ra)
Anh xem đi! Rõ ràng là mẹ… mẹ muốn hành hạ chúng ta! Mẹ biết rõ chúng ta đang khó khăn, mẹ biết chúng ta đang cần tiền đến mức nào, vậy mà mẹ lại… mẹ lại làm cái trò này! Mẹ muốn thấy chúng con khốn khổ thì mẹ mới vừa lòng đúng không? Mẹ không muốn cho chúng con sống yên ổn!
Khuôn mặt Thảo đỏ tía tai, hoàn toàn mất kiểm soát. Cô dường như không còn nhận thức được mình đang nói những gì, chỉ biết trút hết sự tức tối và uất ức bấy lâu nay. Bà Mai chỉ khẽ chớp mắt một cái, ánh mắt bà lướt qua khuôn mặt giận dữ của Thảo, rồi dừng lại trên tập hồ sơ nằm vương vãi dưới sàn. Một nụ cười mỉm nhỏ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi Bà Mai. Bà Mai vẫn giữ thái độ điềm tĩnh đáng sợ.
Bà Mai khẽ nhếch mép một lần nữa, chậm rãi đứng dậy, động tác khoan thai nhưng đầy quyền lực. Đôi mắt bà, sâu thẳm và kiên định, lần lượt quét qua khuôn mặt đỏ tía của Thảo và vẻ sững sờ của Nam. Bà Mai bước lại gần, không gian trong phòng khách dường như đặc quánh lại dưới áp lực vô hình từ bà. Bà đưa tay nhặt tập hồ sơ rơi vãi dưới sàn, rồi lại đặt nó ngay ngắn trên bàn trà, hành động chậm rãi như đang cố tình kéo dài sự căng thẳng.
BÀ MAI
(Giọng nói trầm tĩnh, đều đều, từng từ như găm vào không khí, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Nam và Thảo, không chút né tránh)
Các con muốn biết tại sao mẹ lại làm như vậy, đúng không? Mẹ chỉ muốn một bữa cơm gia đình tươm tất. Một bữa cơm ấm cúng, có thịt mỡ, có những món ngon. Nhưng các con… các con đã đáp lại lòng tốt của mẹ bằng cái gì? Bằng mớ cá ươn thối nát, bằng thái độ vô lễ, vô ơn ấy.
Thảo co rúm người lại, khuôn mặt cô trắng bệch, nỗi tức giận ban nãy bị thay thế bằng một cảm giác xấu hổ và bất an trỗi dậy. Nam đứng chết trân, cổ họng anh khô khốc, không tài nào thốt lên lời.
BÀ MAI
(Tiếp tục, giọng bà vẫn buồn bã nhưng kiên quyết, không chút hối hận hay dao động)
Mẹ đã sống cả đời vì các con, vì cái gia đình này. Giờ tuổi già, mẹ cũng chỉ muốn được ăn một bữa cơm tử tế. Mẹ chỉ muốn được tôn trọng. Nhưng các con đã không cho mẹ điều đó. Vậy thì, mẹ phải tự lo cho tuổi già của mình thôi. Không ai lo cho mẹ, mẹ phải tự mình lo lấy. Đây là tất cả những gì mẹ đã tích góp được, dành dụm cả đời, mẹ có quyền sử dụng nó theo ý muốn của mẹ.
Những lời của Bà Mai như những nhát dao sắc lẻm, đâm thẳng vào tim Nam và Thảo. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Bà Mai, trong mắt Thảo thoáng hiện lên sự hoảng sợ tột độ, còn Nam thì cúi gằm mặt xuống, bất lực đến cùng cực. Họ không thể cãi lại, không thể phản bác. Những hình ảnh về mớ cá ươn, về thái độ thờ ơ, thậm chí là khó chịu của họ trước đó bỗng ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bằng chứng không thể chối cãi. Họ cảm thấy mình đang bị phơi bày trần trụi, xấu hổ đến mức chỉ muốn chìm xuống đất.
Nam chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh từ cúi gằm giờ chuyển sang trắng bệch, nỗi hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm lấy từng tế bào. Anh nhìn Bà Mai, rồi nhìn sang Thảo, như thể muốn tìm kiếm một sự ủng hộ, nhưng Thảo vẫn đang run rẩy, đôi mắt vô hồn. Nam đột nhiên quỳ sụp xuống, hai tay níu lấy vạt áo Bà Mai, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
NAM
(Giọng van nài, đứt quãng, nước mắt bắt đầu chực trào)
Mẹ ơi, con xin lỗi! Con xin mẹ… con biết con sai rồi! Con hứa sẽ thay đổi mà mẹ! Mẹ đừng làm thế mà mẹ! Con không muốn mất mẹ, không muốn mất tất cả! Con sẽ sửa, con hứa đó mẹ ơi!
Bà Mai vẫn đứng đó, đôi mắt bà vẫn kiên định, không hề nao núng trước cảnh tượng con trai mình quỳ gối van xin. Khuôn mặt bà không biểu lộ một chút cảm xúc nào, như một bức tượng được tạc từ đá. Bà nhẹ nhàng gạt tay Nam ra khỏi vạt áo mình, động tác dứt khoát nhưng không hề thô bạo.
BÀ MAI
(Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát)
Sự thay đổi không thể đến từ lời nói suông. Con đã có rất nhiều cơ hội, Nam. Nhưng con đã chọn cách làm mẹ thất vọng. Giờ thì đã quá muộn rồi.
NAM
(Hét lên, tuyệt vọng, cố gắng níu kéo tay Bà Mai một lần nữa)
Không! Không quá muộn đâu mẹ! Con sẽ chứng minh cho mẹ thấy! Con sẽ làm mọi việc mẹ muốn! Mẹ cho con một cơ hội nữa đi mẹ! Con không thể sống thiếu mẹ, thiếu căn nhà này! Con không thể!
Anh ta như một người đang chìm dần xuống vực sâu, tuyệt vọng bấu víu vào bất cứ thứ gì có thể cứu vớt. Thảo cũng giật mình, ý thức được tình cảnh hiện tại, cô cũng lao đến bên Nam, cố gắng lay bà Mai, nhưng nỗi sợ hãi tột độ khiến cô không thể thốt nên lời.
THẢO
(Nói lắp bắp, giọng run rẩy)
Mẹ… mẹ ơi… mẹ đừng…
Bà Mai liếc nhìn Thảo một cái, ánh mắt sắc lẹm khiến cô rụt người lại. Bà không nói gì thêm với Thảo, chỉ tập trung vào Nam, người đang gần như hóa điên vì sợ hãi.
BÀ MAI
(Nhấn từng chữ, giọng nói như đóng băng)
Con đã có cơ hội. Và con đã bỏ lỡ. Bây giờ, mọi thứ đã được quyết định. Mẹ không thể thay đổi nữa. Con trai, con phải học cách tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Bà Mai lắc đầu nhẹ, sự kiên định hiện rõ trong từng cử chỉ. Bà nhìn thẳng vào Nam và Thảo, đôi mắt không chút dao động.
BÀ MAI
(Giọng nói không chút cảm xúc, dứt khoát)
Quyết định đã được đưa ra, và không thể thay đổi nữa. Mẹ đã nghĩ rất kỹ rồi. Mọi chuyện đã an bài.
Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin cố tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng, nhưng vô vọng. Thảo sững sờ, dường như không tin vào tai mình.
BÀ MAI
(Tiếp lời, mỗi từ như một nhát dao)
Từ giờ, Nam và Thảo, các con nên tự chăm sóc bản thân và gia đình mình. Mẹ sẽ không còn hỗ trợ tài chính nữa. Hai triệu tiền lương hưu hàng tháng của mẹ… nó sẽ chỉ dành cho riêng mẹ. Các con hãy tự lo cho cuộc sống của mình.
Nam rên lên một tiếng đau đớn, như thể một phần linh hồn anh vừa bị rút cạn. Anh cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh khuỵu xuống. Thảo lảo đảo lùi lại vài bước, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy không nói thành lời. Họ không còn nghe thấy gì ngoài tiếng vọng của những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn ấy. Bà Mai vẫn đứng đó, như một bức tường vững chắc, không thể lay chuyển.
BÀ MAI
(Giọng trầm xuống, nhưng vẫn đầy uy lực)
Mọi cánh cửa đều đã đóng lại. Các con có muốn nói gì cũng vô ích. Mẹ đã cho các con quá nhiều cơ hội.
Nam và Thảo nhìn Bà Mai, rồi nhìn nhau. Trong đôi mắt họ chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng. Tương lai của họ, vừa mới hôm qua còn dựa dẫm vào Bà Mai, giờ đây sụp đổ hoàn toàn trước mắt. Cả hai như bị đóng băng tại chỗ, không còn sức để van xin hay phản kháng. Họ hiểu, mọi thứ đã kết thúc.
Bà Mai khẽ cúi xuống, thu lại những tờ giấy vừa đặt trên bàn. Đôi tay bà run nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng đến khó tả. Bà lướt qua Nam và Thảo, rồi chậm rãi cầm lấy chiếc túi xách đặt trên ghế sofa. Từng cử chỉ của Bà Mai đều toát lên vẻ dứt khoát đến tàn nhẫn, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.
Nam và Thảo vẫn đứng đó, như những pho tượng đá, không thể cất lên dù chỉ một lời. Khuôn mặt họ trắng bệch, nỗi kinh hoàng hằn rõ trong từng đường nét. Họ nhìn theo từng bước chân của Bà Mai, đôi mắt trống rỗng không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
Bà Mai không ngoảnh lại. Bước chân bà vẫn đều đặn, mạnh mẽ tiến về phía cửa phòng khách. Trên gương mặt Bà Mai là sự lạnh lùng đến đáng sợ, không một chút biểu cảm nào làm lộ ra cảm xúc. Nhưng sâu thẳm trong trái tim, một cơn đau nhói bất chợt ập đến. Bà biết mình đang làm điều đúng đắn, nhưng cắt đứt sợi dây liên kết bấy lâu với con trai và con dâu vẫn khiến Bà Mai quặn thắt. Bà nén lại tiếng thở dài, lặng lẽ mở cửa và bước ra, để lại phía sau một không gian im lặng đến ngột ngạt, cùng hai đứa con đang chìm trong sự hoảng loạn tột cùng.
Nam và Thảo đứng sững sờ trong phòng khách, đôi mắt họ dán chặt vào cánh cửa vừa khép lại, như thể vẫn còn mong đợi Bà Mai sẽ quay đầu lại. Nhưng chỉ có sự im lặng đến ghê người bao trùm lấy không gian. Sự thật nghiệt ngã ập đến, nặng trĩu trong không khí. Nỗi kinh hoàng dần chuyển hóa thành sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Họ mất đi Bà Mai – không chỉ là mẹ, mà còn là nguồn thu nhập ổn định duy nhất của gia đình.
Nam là người đầu tiên khuỵu xuống, cơ thể anh như mất hết sức lực. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa, đôi tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bù. Thảo, với khuôn mặt trắng bệch, cũng run rẩy ngồi xuống bên cạnh chồng, ánh mắt cô trống rỗng nhìn về phía trước.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ Nam. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự hối hận và giận dữ nhìn sang Thảo.
“Giờ thì hay rồi,” Nam gằn giọng, “Cô vừa lòng chưa? Mẹ bỏ đi rồi!”
Thảo giật mình, lập tức quay sang nhìn chồng, ánh mắt cô cũng rực lên sự bực tức.
“Tại anh hết!” Thảo vặc lại, giọng cô cao vút, chứa đầy sự oan ức, “Nếu anh không mua cái mớ cá ươn đó về… nếu anh không để bà ấy nghe thấy chuyện miếng thịt mỡ thì làm gì có chuyện này!”
“Cá ươn? Thịt mỡ?” Nam cười khẩy, giọng đầy châm biếm. “Cô nghĩ mẹ tôi bỏ đi vì mấy thứ cỏn con đó à? Cô có nhớ cô đã nói gì không? Cô coi bà ấy như gánh nặng, coi bà ấy là đồ vô dụng!”
“Tôi nói gì là quyền của tôi!” Thảo chống đối, cô bắt đầu cảm thấy sự bất lực dâng lên. “Nhưng anh thì sao? Anh có bênh vực mẹ anh à? Anh có quan tâm bà ấy ăn gì không? Hay anh cũng mặc kệ để tôi tự lo, rồi giờ quay ra đổ lỗi?”
Nam đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong phòng khách, khuôn mặt anh đỏ bừng vì tức giận. “Tôi mặc kệ ư? Tôi làm việc quần quật để nuôi cái gia đình này, để cô có tiền mà tiêu xài, còn cô thì sao? Suốt ngày chỉ biết càu nhàu, than vãn về mẹ tôi! Giờ thì hết tiền của bà già rồi!”
Câu nói của Nam như một nhát dao cứa vào sự tự ái của Thảo. Cô cũng bật dậy, đối mặt với chồng. “Anh nói gì? Tiền của bà già? Anh nghĩ tôi không biết hả? Cái khoản lương hưu hai triệu bạc đó, giờ thì ai cho anh nữa? Ai lo cho anh nữa đây?”
“Tại cô chứ ai!” Nam gầm lên, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, “Tại cô cứ nhăm nhe cái khoản tiền đó, cứ nghĩ cách bòn rút bà ấy, rồi bây giờ bà ấy đi rồi, hết sạch rồi!”
“Tôi nhăm nhe?” Thảo cười phá lên, tiếng cười chua chát vang vọng trong căn nhà im ắng. “Chính anh cũng đâu có khá hơn! Anh cũng muốn bà ấy đưa tiền cho mình đó thôi! Giờ thì trắng tay rồi! Con trai hiếu thảo của bà Mai đâu?”
Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt đầy căm hờn, tuyệt vọng và cả sự sợ hãi. Họ không còn tranh cãi về Bà Mai nữa, mà là về sự mất mát không thể bù đắp, về tương lai mù mịt phía trước, và về chính cái tình cảnh khốn khó mà họ đã tự tay tạo ra. Cả hai đều biết rằng, không chỉ mất đi một người mẹ, họ còn mất đi một thứ quan trọng hơn nhiều: nguồn tài chính duy nhất.
Ba ngày sau sự việc mớ cá ươn và cuộc tranh cãi nảy lửa, cuộc đời Bà Mai đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bà Mai chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở ngoại ô thành phố. Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp, tràn ngập ánh nắng sớm, với chậu lan hồ điệp đang hé nở trên bậu cửa sổ. Không có tiếng la ó, không có những ánh mắt xét nét hay lời lẽ cay nghiệt. Chỉ có sự bình yên đến lạ thường.
Bà Mai ngồi bên cửa sổ, tay nhâm nhi tách trà nóng, ngắm nhìn những chiếc lá cây khẽ lay động trong gió. Khoản lương hưu hai triệu đồng mỗi tháng, từng là chủ đề của bao nhiêu mâu thuẫn và toan tính trong ngôi nhà cũ, giờ đây được một người cháu gái ở xa hỗ trợ quản lý, gửi vào một tài khoản tiết kiệm an toàn, đảm bảo cho cuộc sống tự chủ và không lo nghĩ của bà. Bà không còn phải cân nhắc từng đồng, không còn phải lo lắng về việc miếng thịt mỡ hay mớ cá ươn sẽ gây ra sóng gió.
Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Bà Mai. Bà hít thở sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hơn ai hết, Bà Mai hiểu rằng mình đã thoát khỏi một gánh nặng vô hình bấy lâu. Nỗi đau khi phải rời xa con cháu vẫn còn đó, nhưng nó đã được xoa dịu bởi sự thanh thản, tự do mà bà tìm thấy. Bà đã cắt đứt sợi dây ràng buộc bằng tiền bạc và những kỳ vọng không thành, để sống một cuộc đời chỉ thuộc về riêng mình.
Sự bình yên mà Bà Mai hằng mong ước giờ đây đã thực sự hiện hữu, không còn là những giấc mơ xa vời. Bà cảm thấy mình được giải thoát, được là chính mình, cuối cùng cũng tìm thấy bến đỗ bình yên sau những sóng gió gia đình tưởng chừng không bao giờ dứt.
Một thời gian sau, Ngôi nhà của gia đình vốn từng ấm cúng bởi bàn tay Bà Mai, nay trở nên lạnh lẽo và tiêu điều. Những bữa ăn qua loa, những món đồ cũ kỹ không được sửa sang, và không khí căng thẳng bao trùm. Nam và Thảo ngồi trong phòng khách, ánh đèn điện nhấp nháy yếu ớt không đủ chiếu sáng căn phòng. Thảo đang cố gắng vá lại chiếc áo sờn vai của Nam, còn Nam thì nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
“Hôm nay mình chỉ còn vài chục ngàn thôi,” Thảo thở dài, kim chỉ chọc vào ngón tay. “Đã mấy tháng nay rồi, không có mẹ lo chợ búa, cơm nước, mọi thứ cứ đổ dồn lên đầu. Lương anh thì chẳng đủ trang trải.”
Nam gật đầu nặng nề. Kể từ ngày Bà Mai rời đi, gánh nặng tài chính đè nặng lên vai hai vợ chồng. Khoản lương hưu hai triệu đồng hàng tháng của bà, từng bị họ xem thường và luôn tìm cách chiếm đoạt, giờ đây lại là một sự thiếu hụt khổng lồ. Họ phải tự lo tất cả, từ tiền điện, tiền nước, đến chi phí sinh hoạt hàng ngày. Không có những bữa cơm đầy đủ, không còn “miếng thịt mỡ” hay “mớ cá tươi” mà Bà Mai vẫn thường mua về. Thay vào đó là những bữa cơm đạm bạc, đôi khi phải ăn mì gói cho qua bữa.
“Anh nhớ mẹ quá,” Nam lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Ngày xưa có mẹ, sáng nào cũng dậy sớm đi khu chợ chọn đồ tươi ngon. Chiều về là có bữa cơm nóng hổi sẵn sàng. Giờ thì…” Anh nhìn Thảo, người đang cố nén tiếng thở dài. “Em cũng vất vả rồi.”
Thảo đặt chiếc áo xuống, ngước nhìn Nam. Ánh mắt cô tràn ngập sự mệt mỏi và ân hận. “Em cũng vậy. Em nhớ cái cảnh mẹ ngồi lật từng con cá ươn, nói để bà làm sạch cho mà mình còn cằn nhằn. Bây giờ một con cá tươi cũng là xa xỉ.”
Nam đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Những ký ức về Bà Mai, về những lần họ đối xử tệ bạc với bà, ùa về. Hình ảnh Bà Mai cặm cụi nấu nướng, giặt giũ, hay chỉ đơn giản là nụ cười hiền hậu khi mang món ăn lên bàn. Tất cả giờ đây đều trở thành những nhát dao đâm vào lòng.
“Giá như ngày đó mình biết điều hơn,” Nam nói, giọng đầy hối tiếc. “Giá như mình không quá vô tâm, không quá tính toán… Mình đã đuổi bà đi, chỉ vì mấy đồng lương hưu và những chuyện vặt vãnh. Giờ thì chúng ta có gì?”
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Gió đêm lùa vào, mang theo hơi lạnh. Nam siết chặt nắm tay, trái tim thắt lại. “Nếu ngày đó mình không bất hiếu…”
Trong căn phòng khách lạnh lẽo của Ngôi nhà của gia đình, sau nhiều đêm trằn trọc, Nam và Thảo cuối cùng đã đưa ra một quyết định. Nỗi hối hận và gánh nặng cuộc sống đã đẩy họ đến bước đường cùng.
Nam siết chặt nắm tay, trái tim thắt lại. “Nếu ngày đó mình không bất hiếu…”
Lời nói của Nam vẫn còn văng vẳng trong không gian tĩnh lặng, như một lời tự trách không ngừng. Ba ngày sau, ánh nắng buổi chiều yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, Nam và Thảo, với vẻ mặt tiều tụy, đứng trước cửa phòng Bà Mai. Họ đã dành trọn buổi sáng để tìm kiếm một vài món quà đơn sơ nhưng chất chứa sự chân thành: một hộp bánh quy loại thường, một bó hoa cúc dại hắm hở họ hái vội ven đường. Những thứ mà trước đây họ có lẽ sẽ coi thường. Cánh cửa hé mở, Bà Mai ngồi cạnh bàn trà cũ kỹ, đang đọc cuốn kinh Phật đã sờn gáy. Căn phòng của bà giờ đây đã được dọn dẹp gọn gàng, toát lên vẻ thanh tịnh, đối lập hoàn toàn với sự lộn xộn, tiêu điều ở các phòng khác trong Ngôi nhà của gia đình.
Bà Mai ngước lên, ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt hốc hác của Nam và Thảo. Một thoáng ngạc nhiên, rồi thay vào đó là sự bình thản đến lạnh lùng. Bà không nói gì, chỉ nhìn họ chờ đợi.
Nam đặt bó hoa và hộp bánh xuống sàn nhà, cúi đầu thật thấp, giọng nói nghẹn ngào: “Mẹ… con xin lỗi.”
Thảo cũng quỳ sụp xuống bên cạnh Nam, nước mắt lưng tròng. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt Bà Mai. “Mẹ ơi… Con xin mẹ hãy tha thứ cho chúng con. Chúng con biết lỗi rồi ạ.”
Họ kể về những ngày tháng khó khăn, về sự thiếu thốn khi không có bà, về việc nhớ những bữa cơm mẹ nấu, những đồng lương hưu mà trước đây họ từng hắt hủi. Mỗi lời nói là một nhát dao cứa vào lòng họ, đồng thời cũng gợi lại những vết thương lòng của Bà Mai.
Bà Mai vẫn im lặng, ánh mắt bà lướt qua những món quà giản dị trên sàn, rồi dừng lại trên hai đứa con đang quỳ gối. Đôi mắt bà đượm buồn, hằn sâu những vết chân chim của thời gian và nỗi đau. Bà đã trải qua quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều, và những lời xin lỗi này, dù chân thành đến đâu, cũng không thể ngay lập tức xóa nhòa đi tất cả. Sự kiên định trong ánh mắt bà không cho phép mọi chuyện dễ dàng được bỏ qua. Bà khẽ nhắm mắt, như thể đang cân nhắc điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ của Thảo và tiếng thở dài nặng nề của Nam.
Bà Mai mở mắt, nhìn Nam và Thảo, những đứa con mà bà đã dành cả đời để yêu thương và dung thứ. Ánh mắt bà vẫn đượm buồn, không còn sự giận dữ hay trách móc gay gắt, mà là một nỗi u hoài sâu thẳm. Bà đã trải qua quá nhiều, chứng kiến sự biến đổi của những đứa con mình, từ những đứa trẻ thơ ngây đến những người trưởng thành bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất và sự vô tâm. Sự tha thứ không phải là một công tắc có thể bật tắt ngay lập tức, mà là một hành trình dài của sự chữa lành, đặc biệt là khi vết thương quá sâu. Bà hiểu rằng, sự hối lỗi của Nam và Thảo lúc này có lẽ xuất phát từ những khó khăn mà họ đang đối mặt, nhưng bà cũng muốn tin rằng đó là sự thức tỉnh chân thật từ sâu thẳm trái tim. Tuy nhiên, lòng tin ấy cần thời gian để được bồi đắp lại. Bà không nói lời tha thứ, cũng không buông lời trách móc, chỉ khẽ lắc đầu như một tiếng thở dài cho số phận và những sai lầm. Bà biết, để gia đình thực sự bình yên trở lại, không chỉ cần lời xin lỗi, mà còn cần sự thay đổi từ gốc rễ, cần những hành động thực tế để chứng minh. Cuộc đời là một bài học không ngừng nghỉ, và đôi khi, những nỗi đau lớn nhất lại chính là động lực để con người ta nhìn lại chính mình, để học cách trân trọng những giá trị đã bị lãng quên. Bà Mai hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía mảnh vườn nhỏ nơi bà từng vun trồng những luống rau xanh. Mọi thứ cần thời gian để nảy mầm, để lớn lên, và để đơm hoa kết trái. Tương lai của họ, của mối quan hệ gia đình này, vẫn còn là một câu hỏi bỏ ngỏ, phụ thuộc vào sự nỗ lực không ngừng và tấm lòng thực sự muốn hướng thiện của Nam và Thảo. Bà tin vào quy luật nhân quả, và bà cũng tin rằng, dù cho mọi chuyện có khó khăn đến đâu, một tia hy vọng vẫn luôn tồn tại, nếu con người biết cách gieo những hạt giống yêu thương và sự hối cải chân thành.

