“””Con mang lễ sang trả lại nhà bác ko cưới xin gì nữa … Con không phải mớ rau mà bác bỏ 500k cũng vài lá trầu quả cau sang hỏi cưới rồi kh::inh gia đình con như vậy””.
Mấy ngày trước lễ ăn hỏi, nhà Tú đến đặt vấn đề “dạm ngõ” với vẻ mặt chẳng khác gì đi mua lợ//n giốn::g.
Ông Thắng ngồi vắt chân, nhìn quanh căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái tôn đã mục dột, rồi buông lời đầy mỉa mai:
— Nhà cửa thế này mà cũng đòi hỏi này nọ. Thằng Tú nhà tôi chịu lấy con Hương là may mắn cho nó lắm rồi. Nói thật, dâu về nhà tôi không cần mang theo gì, miễn ngoan là được. Nhưng bên nhà tôi nghĩ lễ lạt cũng nên có tí gọi là, nên chuẩn bị 500 ngàn với mấy quả trầu cau là đủ rồi.
Bà Thắng thêm vào, giọng ngọt như đường mà chát như muối: Nhà tôi không quan trọng chuyện sính lễ, vì chúng tôi quý người, không quý hình thức. Chứ con gái mà bố mẹ vẫn nuôi lợn, chăn gà, ở nhà cấp bốn thế kia, thì được về làm dâu nhà tôi là phúc ba đời đó.
Ông bà Minh – bố mẹ Hương – nghe mà tái mặt. Tay ông Minh run run rót chén trà mà không nói nổi lời nào. Bà Mai – mẹ Hương – đỏ hoe mắt, cố nuốt cục nghẹn vào trong.
Nhưng rồi bà cười nhẹ, nói nhỏ: Cũng được… Miễn sao hai đứa thương nhau, thì ít nhiều không quan trọng…
Còn Hương, hôm đó đứng trong phòng nhìn qua khe cửa, nghe hết. Chiều ấy, trời mưa lâm thâm. Hương mặc áo dài, tay ôm mâm lễ đỏ bọc vải điều, đứng trước cổng nhà ông bà Thắng. Lần này, cô không đến để làm dâu. Mà là để trả lại sính lễ.
Ông Thắng ra mở cổng, mắt mở lớn: Ủa, con Hương? Sao lại mang lễ đến nhà bác giờ này?
Hương nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: Con mang lễ sang trả lại nhà bác… Con không phải mớ rau mà bác bỏ 500 ngàn cùng vài lá trầu quả cau sang hỏi cưới…
Nghe vậy, bà Thắng từ trong chạy ra, giật mâm lễ khỏi tay Hương: Con bé này! Mày dám làm chuyện mất mặt như vậy à? Nhà tao không tiếc gì vài triệu cưới xin, là tại thằng Tú nó thương mày nên tao mới ý, Nhà quê nghèo rớt mồng tơi mà chê bai 500 ngàn? Người ta còn lấy không đấy!
Nghe vậy Hương mím môi, tay nắm
chặt tà áo dài quyết hủy hôn…2 tháng sau khi biết được gia thế của con dâu hụt cả nhà chồng muối mặt sang…nhưng …xem tiếp phần 2 dưới bình luận 👇👇👇👇”
“””…Người ta còn lấy không đấy!””
Khuôn mặt bà Thắng đỏ gắt lên vì tức giận, những nếp nhăn hằn sâu hơn khi bà nghiến răng, tay vẫn siết chặt chiếc mâm lễ dạm ngõ chỉ có 500 ngàn bạc lẻ và mấy lá trầu quả cau. Giọng bà lanh lảnh, chua ngoa đến mức người qua đường có thể nghe thấy, hoàn toàn không giữ chút thể diện nào của gia đình giàu có.
“”Mày nghe chưa hả con ranh này? Đúng là đồ nhà quê nghèo rớt mồng tơi! Mấy đời nhà mày được đặt chân vào cái cổng nhà này? Bố mẹ mày ở nhà cấp bốn nát bươm kia mà bày đặt kiêu căng à? Chỉ có 500 ngàn thôi mà mày dám làm chuyện mất mặt như vậy? Dám mang sang đây trả lại, còn ăn nói kiểu gì thế hả?””
Ông Thắng đứng cạnh bên, mặt mày cũng cau có khó chịu nhưng không gay gắt bằng vợ. Ông chỉ khẽ ho một tiếng, như muốn nhắc vợ giữ ý tứ, nhưng bà Thắng lúc này như con trâu điên, không còn để ý đến ai.
“”Nhà tao là phúc đức lắm mới nhìn đến cái xó nhà mày đấy! Cái loại nghèo mạt hạng, chê bai 500 ngàn? Tao nói cho mày biết, người ta còn lấy không đấy! Có khi còn phải mang của hồi môn sang biếu ngược lại ấy chứ!”” Bà Thắng nhổ một tiếng, khinh bỉ nhìn Hương từ đầu đến chân. “”Mày nghĩ mày là ai mà đòi hỏi? Thằng Tú nó điên mới đâm đầu vào mày!””
Hương đứng đó, áo dài trắng tinh khôi nổi bật giữa cơn thịnh nộ của bà Thắng. Tay cô nắm chặt tà áo, đôi mắt nhìn thẳng vào bà Thắng, không hề run sợ. Lời sỉ vả liên tục như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng, nhưng sự quyết tâm hủy bỏ cuộc hôn nhân này của cô càng trở nên sắt đá. Cô không nói thêm lời nào, chỉ đứng đó, bình tĩnh đối diện với cơn cuồng nộ, biết rằng mình đã làm đúng.”
“Hương không đáp lời lăng mạ cuối cùng của bà Thắng, đôi mắt cô vẫn giữ sự bình tĩnh đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với cơn thịnh nộ đang bùng cháy của người phụ nữ giàu có kia. Tay cô vẫn nắm chặt tà áo dài, nhưng cơ thể không hề co rúm lại. Dường như mọi lời sỉ nhục chỉ càng khiến cô thêm kiên định với quyết định của mình.
Ông Thắng ban đầu chỉ đứng đó, cau có khó chịu trước thái độ làm quá của vợ, thầm nghĩ bà ấy thật không giữ chút thể diện nào trước mặt người ngoài, dù là một đứa con gái nhà quê. Ông định hắng giọng thêm lần nữa để nhắc khéo vợ, nhưng chưa kịp mở lời thì thấy Hương khẽ hít sâu một hơi, rồi từ từ buông tà áo ra.
Hương không nói thêm bất cứ điều gì. Cô chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao lướt qua khuôn mặt giận dữ của bà Thắng, rồi dừng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi trên khuôn mặt đang cau có của ông Thắng. Trong ánh mắt ấy không có sự sợ hãi, không có sự van xin, chỉ có sự dứt khoát và một chút gì đó khiến ông Thắng thấy bất ngờ. Nó không giống ánh mắt của một cô gái nghèo bị sỉ nhục mà ông vẫn nghĩ.
Rồi, không một lời giải thích hay tranh cãi thêm, Hương quay lưng lại. Cái bóng dáng nhỏ bé nhưng thẳng thắn trong tà áo dài trắng bắt đầu bước đi, rời khỏi cánh cổng nhà Tú, bỏ lại phía sau cơn tức giận đang đỉnh điểm của bà Thắng và sự sững sờ đang bắt đầu hiện lên trong mắt ông Thắng.
Bà Thắng vẫn tiếp tục lẩm bẩm chửi rủa, tay vẫn siết chặt cái mâm lễ dạm ngõ như muốn nghiền nát nó. Nhưng ông Thắng thì khác. Sự tức giận ban đầu của ông đã bị thay thế bởi một cảm giác khó hiểu. Ông đứng hình, không kịp phản ứng gì ngoài việc nhìn theo bóng Hương nhỏ dần trên con đường. Lần đầu tiên, ông không chỉ thấy một đứa con gái nhà nghèo, mà là một người phụ nữ trẻ có lòng tự trọng và sự dứt khoát đến kinh ngạc. Ông không ngờ cô ta lại dám làm thật, dám từ bỏ một cuộc hôn nhân với gia đình giàu có như nhà ông chỉ vì 500 ngàn và vài lời coi thường. Cái bóng Hương khuất dần sau hàng cây, và ông Thắng vẫn đứng đó, như một bức tượng, hoàn toàn bất động.”
“Cánh cổng nhà Tú vẫn mở rộng, để lộ khoảng sân lát gạch sạch bong và hai con người đang đứng chết trân. Bà Thắng, sau cơn tức giận đỉnh điểm, vẫn không ngừng lẩm bẩm những lời lẽ cay nghiệt, nhưng giọng đã lạc đi vì mệt. Tay bà vẫn siết chặt mâm lễ như thể đó là nguồn cơn của mọi sự sỉ nhục. Còn ông Thắng, sự sững sờ vẫn giam giữ ông tại chỗ. Cái bóng Hương, nhỏ bé nhưng thẳng thắn, cứ thế bước đi, không ngoảnh lại dù chỉ một lần.
Mấy hạt mưa lâm thâm bắt đầu rơi, đậu trên mái tóc dài của Hương, làm ướt nhẹ tà áo dài trắng tinh khôi. Con đường phía trước kéo dài, hun hút dưới ánh chiều nhá nhem và những hạt mưa mỏng manh. Hương không vội vã, mỗi bước chân đều dứt khoát, vững vàng. Ánh mắt cô nhìn thẳng phía trước, như thể đang nhìn về một tương lai không có sự ràng buộc và coi thường.
Bà Thắng cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi cơn tức giận, nhìn theo bóng lưng cô gái đã khuất, bà vẫn không thể tin nổi. Một đứa con gái nhà quê dám ngang nhiên bỏ đi, dám từ chối gia đình bà? Sự bàng hoàng thay thế dần sự tức tối trong bà. Bà buông thõng cái mâm lễ xuống đất, tiếng va chạm khô khốc trên nền gạch làm ông Thắng giật mình thoát khỏi cơn đờ đẫn.
Ông Thắng nhìn cái mâm lễ nằm chỏng chơ, nhìn sang khuôn mặt vẫn còn đầy kinh ngạc và giận dữ của vợ, rồi lại nhìn về phía con đường vắng tanh nơi bóng Hương vừa biến mất. Lần đầu tiên, ông cảm thấy có điều gì đó sai sai. Không phải chỉ là tiếc tiền lễ, hay tức giận vì bị mất mặt. Mà là cảm giác khó chịu, như thể ông vừa để tuột mất một thứ gì đó quan trọng mà ông chưa hề nhận ra.
Hương vẫn tiếp tục bước đi dưới màn mưa bụi, mỗi bước chân càng lúc càng vững chãi hơn. Phía sau lưng cô, cánh cổng nhà Tú vẫn đứng đó, chứng kiến khoảnh khắc một cô gái trẻ quay lưng lại với sự giàu sang giả tạo để giữ trọn vẹn lòng tự trọng của mình. Mưa càng lúc càng rơi nặng hạt hơn một chút, nhưng Hương không nao núng. Cô bước đi, để lại phía sau tất cả.”
“Ông Thắng và Bà Thắng bước vào nhà, không khí nặng nề bao trùm. Bà Thắng ném mạnh chiếc mâm lễ đã móp méo xuống sàn gạch, tiếng động chát chúa vang lên trong căn nhà rộng. Khuôn mặt bà đỏ gay vì tức giận, ánh mắt tóe lửa.
“”Ông xem! Xem cái trò gì vừa xảy ra kìa!”” Bà Thắng gào lên, chỉ tay về phía cánh cửa. “”Cả cái thành phố này, ai mà chẳng biết chuyện nhà mình đi dạm ngõ? Giờ con bé nhà quê ấy ngang nhiên vác lễ về trả! Ôi trời ơi là trời, tôi còn mặt mũi nào nhìn ai nữa đây?!””
Ông Thắng siết chặt nắm đấm, cố nén cơn bực bội đang trào lên. “”Thì bà xem lại đi! Ai bảo bà nói năng như thế? Cái giọng điệu khinh khỉnh ấy của bà, ai nghe cho lọt tai? Tôi đã dặn bà bao nhiêu lần rồi hả?””
“”Tôi nói thế thì sao? Chẳng lẽ sai à? Một đứa con gái nghèo kiết xác, nhà thì dột nát, có được làm dâu nhà này là phúc ba đời nhà nó. Tôi cho nó biết thân biết phận thì có gì sai? Nó còn bày đặt sĩ diện hão, vác cái của nợ này về!”” Bà Thắng chỉ vào chiếc mâm lễ, giọng càng lúc càng the thé. “”Nó làm thế khác nào vả bốp vào mặt tôi, vào mặt ông!””
“”Nó vả vào mặt bà ấy! Chính cái miệng của bà rước lấy nhục!”” Ông Thắng gắt lại. “”Bà nghĩ chỉ mình bà nhục sao? Tôi đây này! Công việc làm ăn, các mối quan hệ, tôi sẽ đối mặt với họ thế nào đây? Họ sẽ nghĩ gì về tôi, về gia đình này? Bà có biết tôi đã kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này thế nào không?””
“”Kỳ vọng gì cơ? Kỳ vọng vào một đứa nhà quê không có một xu dính túi à?”” Bà Thắng mỉa mai. “”À, tôi biết rồi! Chắc ông tính lợi dụng cái vẻ ngoài hiền lành của nó để nó ngoan ngoãn nghe lời ông sau này chứ gì? Nhưng ông nhầm rồi! Cái loại ‘tiểu thư’ giả tạo ấy đâu có dễ sai khiến!””
“”Bà im đi!”” Ông Thắng quát lớn. “”Bà có biết bà đã phá hỏng tất cả không? Tôi không cần cô ta giàu có gì hết! Tôi chỉ cần một đứa con dâu ngoan ngoãn, biết điều, để cái nhà này có tiếng nói, để tôi dễ bề kiểm soát! Nhưng bà thì sao? Chỉ vì cái tính kiêu ngạo hão huyền của bà mà giờ mọi chuyện ra nông nỗi này!””
“”Tôi kiêu ngạo? Cái gì mà kiêu ngạo? Tôi đang giữ cái giá của gia đình này đấy! Ai như ông, cứ thấy gái đẹp là lú lẫn!”” Bà Thắng phản công. “”Nhưng dù sao thì cái loại vô ơn ấy cũng không xứng đáng bước chân vào nhà này! Nuôi ong tay áo! Cho nó cơ hội đổi đời mà còn dám quay lại cắn!””
Ông Thắng ngồi phịch xuống ghế sofa, day thái dương. Cơn tức giận vẫn còn đó, nhưng xen lẫn là một cảm giác bất lực khó tả. Ông nhìn chiếc mâm lễ nằm chỏng chơ trên sàn, rồi tưởng tượng đến khuôn mặt bình thản của Hương khi cô trả lại nó. Ông không thể hiểu nổi. Một đứa con gái nghèo, lại có thể có thái độ đó trước sự giàu sang?
“”Loại vô ơn… đúng là vô ơn.”” Ông Thắng lẩm bẩm, giọng đầy cay đắng. “”Cứ tưởng vớ được viên ngọc, ai dè là cục đá cứng đầu. Nhưng nó nghĩ nó làm thế là xong sao? Vớ vẩn!””
Bà Thắng vẫn đứng đó, thở phì phò. “”Giờ tính sao? Tú nhà mình nó sẽ nghĩ gì? Rồi bao nhiêu lời đồn đại, tôi phải làm sao đây?”” Bà Thắng đột nhiên chuyển sang giọng lo lắng.
“”Thì đổ hết lên đầu con ranh ấy chứ sao!”” Ông Thắng đập bàn. “”Nó là đứa lật kèo, nó là đứa vô ơn, nó là đứa ham giàu nhưng không được nên phá đám! Cứ thế mà nói ra ngoài! Để xem nó sống yên được không!””
Ánh mắt Ông Thắng và Bà Thắng chạm nhau, cùng lóe lên sự tàn nhẫn. Sự tức giận vì bị từ chối và mất mặt đã biến thành lòng thù hằn. Họ sẽ không để yên cho Hương.”
“Tú bước vào phòng khách. Căn phòng rộng lớn vẫn đặc quánh không khí căng thẳng, nặng nề. Bố mẹ anh ngồi trên sofa, vẻ mặt tối sầm lại. Chiếc mâm lễ móp méo nằm chỏng chơ trên sàn gạch, là vật chứng cho sự việc vừa xảy ra.
“”Chuyện gì vậy ạ?”” Tú hỏi, cảm giác bất an trào dâng. Anh vừa về đến, thấy nhà cửa im lặng một cách bất thường sau khi dạm ngõ, rồi giờ lại thấy cảnh này.
Bà Thắng lập tức quay sang Tú, giọng điệu chuyển sang đầy uất ức và phẫn nộ. “”Con về rồi đấy à? Con xem này! Cái con bé nhà quê ấy, nó dám…””
Ông Thắng ngắt lời vợ, giọng đanh lại. “”Nó mang lễ về trả rồi, con ạ. Vừa mới đây thôi.””
Tú sững sờ. Não anh như ngừng hoạt động trong vài giây. Hương? Trả lễ? Điều này là không thể.
“”Trả… trả lễ ạ? Tại sao ạ?”” Tú lắp bắp hỏi.
Bà Thắng gào lên đầy kịch tính, nước mắt như chực trào ra. “”Tại sao à? Tại nó vô ơn chứ sao! Mẹ nói cho nó biết thân biết phận một chút, nhắc nhở nó về làm dâu nhà này phải thế này thế kia, thế là nó làm mình làm mẩy! Nó nói không gả nữa, rồi vác cái thứ này về đây! Nó dám vả thẳng mặt bố mẹ con đấy! Cả cái thành phố này sẽ cười vào mặt nhà mình mất thôi!””
Ông Thắng siết chặt tay vịn ghế. “”Cái loại con gái nghèo hèn, được cho cơ hội bước chân vào nhà giàu mà còn bày đặt sĩ diện hão! Nó khinh thường nhà mình đấy, con ạ. Nó nghĩ nó là ai chứ?””
Tú nhíu mày. Sĩ diện hão? Khinh thường? Anh nhớ đến Hương, hình ảnh cô gái hiền lành, giản dị và có phần nhút nhát hiện lên trong tâm trí. Người như vậy sao có thể “”khinh thường”” hay “”vô ơn”” một cách trơ trẽn được?
“”Nhưng… bố mẹ đã nói những gì ạ?”” Tú cố gắng hiểu rõ hơn.
Bà Thắng trợn mắt. “”Nói gì à? Chỉ là sự thật thôi! Nhà nó thì dột nát, nghèo kiết xác, được gả vào đây còn không biết điều! Mẹ nói thế thì có gì sai? Nó còn dám cãi lại! Cái loại đó không xứng đáng làm dâu nhà mình!””
Tú im lặng, không nói gì thêm. Anh nhìn chiếc mâm lễ trên sàn, rồi nhìn vẻ mặt hằn học của bố mẹ. Trong ánh mắt họ, anh chỉ thấy sự tức giận, khinh miệt và nỗi nhục bị từ chối. Không có chút thấu hiểu nào dành cho Hương.
Một cảm giác khó chịu trỗi dậy trong lòng Tú. Anh không tức giận Hương, mà lại tức giận chính bố mẹ mình. Anh hiểu tính cách họ, sự kiêu căng và coi thường người khác. Có lẽ chính thái độ đó đã khiến Hương phải hành động như vậy.
Anh quay người, chầm chậm bước về phía cầu thang. Lời bố mẹ nói cứ văng vẳng bên tai, như những mũi kim châm vào suy nghĩ của anh. Hình ảnh Hương lại hiện lên, rõ nét hơn bao giờ hết. Cô gái mà anh đã cảm mến, người anh cảm thấy có thể chia sẻ và tìm thấy sự bình yên. Có lẽ nào sự chân thật của cô lại chính là điều bố mẹ anh không thể chấp nhận?
Tú bước vào phòng riêng, đóng cửa lại. Anh ngồi xuống mép giường, tay day thái dương. Cuộc giằng xé nội tâm bắt đầu. Anh dằn vặt về thái độ của bố mẹ, sự tàn nhẫn trong lời nói của họ. Anh dằn vặt vì cảm thấy họ đã xúc phạm người con gái mà anh quan tâm. Và anh dằn vặt về chính mình. Liệu anh có nên tin vào những gì bố mẹ nói? Hay nên tin vào cảm nhận của mình về Hương? Tình cảm anh dành cho Hương, liệu có đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật phũ phàng này, và cả sự phản đối từ gia đình anh?
Tú ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt đầy rối bời và dằn vặt. Anh không còn tức giận. Chỉ còn lại nỗi băn khoăn và một chút hối tiếc khó tả.”
“Cơn mưa nặng hạt trút xuống, nước chảy xối xả trên mái tôn đã mục nát của căn nhà cấp bốn. Hương đẩy cánh cổng sắt han gỉ, bước vào sân. Quần áo cô ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt xuống nền xi măng loang lổ. Vẻ mặt cô pha trộn giữa sự mệt mỏi, quyết liệt và một nỗi buồn khó tả.
Nghe tiếng động, Ông Minh và Bà Mai từ trong nhà bước ra. Vừa thấy con gái ướt như chuột lột, nét mặt hai ông bà lập tức chuyển sang lo lắng.
“”Trời đất, con! Sao lại ướt thế này?”” Bà Mai vội vàng chạy tới, ôm lấy Hương.
Ông Minh nhìn con gái, ánh mắt đầy nghi ngại. “”Sao lại về giờ này? Bên ấy có chuyện gì à?””
Hương hít sâu một hơi lạnh, cảm nhận sự ẩm ướt và cái lạnh thấm vào xương. Cô nhìn bố mẹ, những người cả đời chỉ biết lam lũ vì cô. “”Bố mẹ… con… con trả lễ rồi ạ.””
Im lặng. Chỉ có tiếng mưa vẫn như gào thét. Ông Minh và Bà Mai đứng sững lại, đôi mắt già nua mở to kinh ngạc.
“”Trả… trả lễ? Con nói gì thế?”” Ông Minh lắp bắp.
Bà Mai buông Hương ra, vẻ mặt bàng hoàng. “”Trả lễ là sao? Bên ấy… họ không nhận con sao? Hay… hay là con…?””
Hương lắc đầu, giọng nói tuy hơi run rẩy nhưng kiên định. “”Không phải ạ. Con… con chủ động trả lại.””
Ông Minh nhíu mày. “”Tại sao? Có chuyện gì xảy ra ở bên ấy?””
Hương bắt đầu kể lại, giọng cô nghẹn lại ở vài chỗ khi nói đến những lời lẽ xúc phạm. Cô kể về chiếc mâm lễ bạc bẽo trị giá năm trăm ngàn, về thái độ khinh khỉnh của Ông Thắng và Bà Thắng, về những lời lẽ miệt thị nhắm vào gia cảnh nghèo khó của nhà mình, và cuối cùng là quyết định mang lễ vật về trả.
Khi Hương kể xong, không khí trong nhà dường như đặc quánh lại. Bà Mai ôm mặt khóc nức nở. “”Trời ơi… sao họ lại có thể nói những lời như thế? Chúng ta nghèo, nhưng đâu có hèn! Con bé của mẹ… họ đã làm con tổn thương rồi!””
Ông Minh siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Khuôn mặt ông đỏ bừng vì tức giận. “”Cái bọn nhà giàu khinh người! Chúng nó tưởng có tiền là muốn nói gì thì nói à? Khinh nhà này nghèo à? Được, chúng tôi nghèo, nhưng chúng tôi có lòng tự trọng!””
Ông quay sang nhìn Hương. Ánh mắt tức giận của ông dần dịu lại, thay vào đó là một niềm tự hào sâu sắc pha lẫn xót xa. “”Con gái bố… Con làm đúng lắm! Không được để cho ai chà đạp lên mình! Tiền bạc không mua được nhân phẩm! Bố tự hào về con!””
Bà Mai cũng ngước lên nhìn Hương qua dòng nước mắt. “”Đúng vậy, con gái. Mẹ biết con mạnh mẽ. Nhưng… nhưng sau này sẽ thế nào đây con? Cái tiếng hủy hôn giữa đường… hàng xóm láng giềng họ sẽ nói gì? Rồi tương lai của con…””
Vẻ tự hào trên khuôn mặt Ông Minh cũng nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo lắng. Ông nhìn ra ngoài sân, nơi nước mưa vẫn đang cuồn cuộn chảy. Tương lai. Hai chữ đó nặng trĩu như những hạt mưa kia. Họ vừa tự hào vì con gái có khí phách, không chịu cúi đầu trước sự khinh miệt, nhưng cũng không thể không sợ hãi trước những lời đàm tiếu, những khó khăn sắp ập đến. Cái tên Hương, cái tên của con gái họ, có lẽ sẽ gắn liền với câu chuyện “”con bé nhà nghèo dám từ chối nhà giàu”” và trở thành đề tài bàn tán không ngớt trong xóm.
Hương nhìn bố mẹ, nhìn mái nhà dột nát đang hứng những giọt nước mưa lạnh lẽo. Cô biết sự lựa chọn của mình sẽ mang lại khó khăn cho cả gia đình. Nhưng cô không hối hận. Sự bình yên trong lòng sau khi trút bỏ gánh nặng bị khinh bỉ lớn hơn nỗi sợ hãi về tương lai.
“”Con… con không sao đâu bố mẹ. Mình nghèo, nhưng mình sống đàng hoàng. Con tin rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi ạ.”” Hương nói, cố gắng trấn an bố mẹ, và cũng trấn an chính mình.
Ông Minh và Bà Mai nhìn con gái, ánh mắt vẫn đầy lo toan. Căn nhà cấp bốn nhỏ bé trở nên ngột ngạt trong tiếng mưa và những suy nghĩ nặng nề về cái ngày mai đầy bất trắc. Cái mâm lễ dạm ngõ nhỏ bé, giờ không còn nằm ở Nhà Tú giàu có, mà đã trở về đây, mang theo không chỉ sự sỉ nhục, mà còn là cả một cơn bão sắp nổi lên trong cuộc đời Hương và gia đình cô.”
“Ánh nắng sớm chiếu xuyên qua khe cửa sổ, soi rõ bụi bặm lơ lửng trong không khí ẩm. Tiếng gà gáy, tiếng xe máy chạy qua vọng vào từ con đường làng. Đã mấy ngày trôi qua kể từ đêm mưa bão ấy.
Hương ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, nhìn ra khoảng sân đất. Tin tức về việc nhà cô hủy hôn với nhà giàu đã lan ra khắp xóm như cháy rừng. Chẳng cần ai kể lể chi tiết, chỉ cần thấy cô không đi lại bên nhà ấy nữa, và đặc biệt là tin đồn về việc cô mang trả lễ vật dạm ngõ về, người làng đã đủ cơ sở để thêu dệt.
“”Cái con bé nhà Minh ấy mà,”” giọng bà Tư bán tạp hóa vang lên từ đầu ngõ, vọng vào tai Hương. “”Nghe đâu hủy hôn rồi. Lạ đời thật!””
Một giọng khác hùa theo, chua chát. “”Lạ gì, tưởng trèo cao được nhà giàu, ai ngờ nhà trai mang sính lễ có năm trăm ngàn. Chê tiền ít ấy mà! Đòi sang cho lắm vào, nhà quê đòi sang!””
Hương siết chặt tay. Những lời nói ấy như nhát dao cứa vào lòng cô, vào lòng tự trọng của bố mẹ cô. Họ không hiểu, họ chỉ nhìn vào bề ngoài, vào cái mâm lễ vật mà phán xét. Họ không biết sự sỉ nhục mà nhà cô phải chịu.
Bà Mai đi ra sân, nghe thấy tiếng người ta xì xào bàn tán, nét mặt bà lại xám đi. Bà nhìn con gái, thương đứt ruột. Cái tiếng đồn độc địa hơn cả nọc rắn.
“”Con bé ấy cứ tưởng vớ được hũ vàng, ai ngờ mẻ. Giờ thì ế chồng rồi, hủy hôn thế kia ai mà dám lấy nữa!””
“”Đúng rồi, cái loại ‘chê tiền ít’ ấy…””
Ông Minh từ trong nhà bước ra, nghe rõ mồn một những lời đàm tiếu không kiêng nể. Khuôn mặt ông đỏ bừng lên vì tức giận. Ông định bước ra “”ba mặt một lời”” nhưng Bà Mai vội vàng kéo tay ông lại.
“”Ông ơi, đừng làm ầm lên! Cãi làm gì với họ, có nói gì họ cũng chẳng hiểu đâu. Chỉ thêm ầm ĩ ra.””
Ông Minh thở hắt ra, cơn giận nghẹn lại trong cổ. Ông quay vào nhà, đập mạnh cái ấm nước xuống bàn.
Hương đứng dậy, tiến lại gần bố mẹ. Cô thấy rõ sự đau đớn và bất lực trong mắt họ khi nghe những lời xì xào ác ý kia. Cô cảm thấy tội lỗi.
“”Bố mẹ đừng để ý lời họ nói ạ…”” Giọng cô nhỏ dần.
“”Sao không để ý được hả con!”” Bà Mai sụt sùi. “”Họ nói thế thì cả xóm cả làng này ai cũng nghĩ nhà mình như vậy. Con làm thế là đúng, là giữ lòng tự trọng, nhưng cái miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm con ơi!””
Ông Minh ngồi xuống ghế, ôm đầu. Cái mái tôn đã thôi dột, nhưng gánh nặng trên vai ông còn nặng hơn cả những trận mưa. Ông là trụ cột gia đình, nhưng đối mặt với những lời đàm tiếu này, ông cảm thấy bất lực. Cái nghèo không đáng sợ bằng cái tiếng hèn, cái tiếng bị người đời khinh miệt. Giờ đây, vì hành động của con gái (dù đúng đắn), gia đình ông lại phải gánh thêm cái tiếng “”nhà quê đòi sang””, “”chê tiền ít””.
Hương nhìn bố mẹ, nhìn căn nhà cấp bốn cũ kỹ, và cảm nhận rõ ràng áp lực từ khắp nơi đổ về. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu. Cái giá cho lòng tự trọng của cô, và cả gia đình, sẽ còn phải trả nhiều hơn thế. Cái tên Hương giờ đây gắn liền với những lời xì xào, với câu chuyện “”con bé hủy hôn vì chê sính lễ ít”” khắp xóm làng.”
“Mấy tuần sau vụ hủy hôn, cuộc sống ở xóm nhỏ dần trở lại vẻ ngoài bình yên, dù những lời xì xào vẫn thi thoảng vang lên, như những đợt sóng âm ỉ vỗ vào lòng Hương và gia đình. Tú ngồi trong căn phòng sang trọng ở nhà mình, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại. Thời gian trôi qua, cái cảm giác ngạo mạn ban đầu về việc thoát khỏi một cuộc hôn nhân “”không xứng tầm”” dần nguội lạnh, nhường chỗ cho sự khó hiểu, rồi là hối hận nhè nhẹ. Anh đã quen với việc Hương luôn nhẹ nhàng, luôn dễ bảo, luôn là người lắng nghe. Giờ đây, khoảng trống do sự vắng mặt của cô khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn anh tưởng. Anh đã thử hẹn hò vài cô gái khác theo ý bố mẹ, nhưng không ai mang lại cảm giác thoải mái và chân thật như khi ở bên Hương. Hơn nữa, những lời đàm tiếu về sính lễ 500 ngàn ở nhà anh cũng không dễ chịu gì, khiến anh hơi “”mất mặt”” trong giới bạn bè. Anh bắt đầu nghĩ lại về Hương, về sự im lặng kiên định của cô đêm hôm đó. Có lẽ anh đã quá lời, có lẽ bố mẹ anh đã quá đáng.
Tú do dự, rồi nhấn vào tên Hương trong danh bạ. Điện thoại đổ chuông dài, rồi tắt ngúm. Không bắt máy. Anh nhíu mày. Cô chưa bao giờ không bắt máy của anh.
Anh nhắn tin: “”Em à, anh là Tú đây. Em nhận được tin nhắn không?””
Tin nhắn được gửi đi, trạng thái chỉ hiện “”đã gửi””. Không có “”đã xem””.
Ngày hôm sau, Tú lại gọi. Lần này còn chưa đổ chuông đã bị ngắt. Anh thử nhắn tin tiếp, dài hơn, nói lời xin lỗi cho thái độ của anh và gia đình hôm đó, nói rằng anh muốn nói chuyện nghiêm túc. Tin nhắn vẫn chỉ hiện “”đã gửi””. Anh nhận ra, có lẽ cô đã chặn số anh.
Tú cảm thấy bực tức. Bị từ chối thẳng thừng, dù chỉ qua điện thoại, là điều anh chưa từng trải qua. Anh thử dùng số điện thoại khác, số điện thoại của người bạn để nhắn tin cho Hương.
“”Hương ơi, là Tú đây. Anh dùng số khác để liên lạc với em. Xin em đừng lảng tránh anh nữa. Anh muốn gặp em nói chuyện. Cho anh một cơ hội được không?””
Lần này, tin nhắn đó được “”đã xem”” gần như ngay lập tức. Tú hồi hộp chờ đợi. Sau vài phút im lặng, có một dòng trả lời duy nhất.
“”Không cần thiết nữa.””
Ngắn gọn, lạnh lùng và dứt khoát. Không một chút do dự hay yếu lòng.
Tú cảm thấy như bị tát vào mặt. Anh vội vàng gọi lại vào số vừa nhắn tin. Thuê bao báo không liên lạc được. Cô đã chặn cả số này.
Anh ngồi chết lặng, nhìn vào màn hình điện thoại tối đen. Cái cách cô từ chối anh, không lời giải thích dài dòng, không trách móc ồn ào, chỉ đơn giản là cắt đứt mọi liên lạc, khiến anh cảm thấy hụt hẫng và tức giận cùng cực. Anh đã quen với việc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, kể cả cảm xúc của người khác giới. Nhưng Hương của bây giờ, lạnh lùng và xa cách, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của anh. Anh không thể tin rằng cô, cô gái hiền lành, nhút nhát mà anh biết, lại có thể quyết liệt đến vậy. Một cảm giác bị thách thức trỗi dậy trong lòng anh. Anh không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Nhưng làm thế nào để tiếp cận cô khi cô đã dựng lên một bức tường vô hình kiên cố như vậy? Tú siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt hiện lên sự khó chịu pha lẫn quyết tâm.”
“Hai tháng sau vụ hủy hôn ồn ào. Trong căn phòng khách sang trọng tại Nhà Tú, không khí nặng nề bao trùm. Tú, khác hẳn vẻ ngạo nghễ thường ngày, ngồi thẫn thờ trên sofa, khuôn mặt lộ rõ vẻ chán chường. Đối diện anh là Ông Thắng và Bà Thắng, vẻ lo lắng hiện rõ trên nét mặt.
“”Cái con bé Hằng gì đó, bố mẹ tìm cho con đấy à?”” Bà Thắng càu nhàu, “”Vừa chảnh chọe, vừa đòi hỏi đủ thứ. Sính lễ đòi gấp đôi cái đám hôm trước. Còn công ty nhà nó thì làm ăn bết bát, đang cần liên kết để cứu vãn, rõ ràng là muốn đào mỏ nhà mình!””
Ông Thắng nhíu mày, vẻ uy nghiêm thường ngày giờ xen lẫn sự bực bội. “”Anh đã bảo rồi, làm ăn thì phải cẩn thận. Cái dự án với nhà ông Thái tưởng ngon ăn, giờ lại dính phốt pháp lý, thiệt hại không nhỏ.”” Ông thở dài, day day thái dương. “”Chuyện cưới xin của thằng Tú cũng lằng nhằng. Tìm mãi chưa ra mối nào vừa ý, vừa có gia thế lại vừa môn đăng hộ đối như mình mong muốn. Cái Hằng thì không được, con bé kia thì kiêu căng quá…””
Bà Thắng khoanh tay, giọng điệu đầy mỉa mai nhưng ẩn chứa sự bất an. “”Hồi đó, cứ nghĩ đuổi được con bé nhà nghèo kia đi là xong. Ai ngờ bây giờ lại rắc rối hơn gấp bội. Ít ra con bé Hương kia còn hiền lành, biết điều.””
Tú ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi nghe mẹ nhắc đến Hương.
Ông Thắng liếc nhìn Tú, rồi nhìn sang vợ. “”Thôi, chuyện qua rồi nói làm gì. Chỉ là… dạo này tôi nghe ngóng, hình như nhà ông Minh ở cái xóm đó… không đơn giản như mình nghĩ.””
Bà Thắng bật cười khẩy. “”Không đơn giản là sao? Nhà cấp bốn cũ kỹ, mái tôn mục nát, không đơn giản kiểu gì? Chắc lại mấy tin đồn vớ vẩn.””
“”Không vớ vẩn đâu,”” Ông Thắng nghiêm giọng. “”Tôi nghe nói, có người nhìn thấy xe sang ra vào cái xóm đó, ghé nhà ông Minh. Rồi tự dưng công ty mình dạo này gặp vài chuyện không may, cứ như có ai đó ngầm gây khó dễ…”” Ông im lặng một lúc, trầm ngâm suy nghĩ. “”Lẽ nào… cái hôm con bé Hương trả lại lễ dạm ngõ… cái thái độ của nó… không phải là đơn thuần tự ái vì nghèo?””
Bà Thắng bắt đầu tỏ vẻ nghi ngại, nụ cười mỉa mai tắt dần trên môi. “”Ý ông là sao?””
Ông Thắng day trán, giọng nói trầm xuống. “”Tôi chỉ đang nghĩ thôi. Có thể mình đã quá vội vàng, quá khinh suất. Cái sính lễ 500 ngàn… đúng là làm mất mặt cả nhà.”” Ông quay sang nhìn Tú. “”Còn con, cái con bé Hương đó dạo này thế nào? Có gặp nó không?””
Tú cúi gằm mặt. “”Cô ấy chặn hết số của con rồi, bố mẹ ạ. Con không liên lạc được.””
Ông Thắng và Bà Thắng nhìn nhau. Vẻ lo lắng trong mắt họ càng thêm đậm nét. Một cảm giác hối hận mơ hồ, trộn lẫn với sự nghi ngờ và bất an về những gì họ đã làm, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ.”
“Ông Thắng và Bà Thắng vẫn ngồi đó, vẻ mặt đầy suy tư. Cảm giác bất an về Hương và những rắc rối liên tiếp trong công việc cứ lởn vởn trong đầu Ông Thắng.
“”Ông nói nghe ngóng được gì?”” Bà Thắng hỏi lại, giọng vẫn còn vẻ hoài nghi nhưng đã pha lẫn chút sợ hãi. “”Vụ làm ăn với nhà ông Thái thất bại có liên quan gì đến cái nhà cấp bốn đó à?””
Ông Thắng lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “”Tôi chưa dám chắc. Nhưng mấy hôm nay, tôi có gặp vài người bạn làm ăn cũ. Tự dưng họ nhắc đến ông Minh… cái ông Minh ở xóm đó.””
Bà Thắng nhíu mày. “”Thì sao? Ông ấy là bố con bé Hương chứ sao?””
“”Họ nói… ông Minh đó không phải là người đơn giản như mình thấy,”” Ông Thắng chầm chậm nói, ánh mắt nhìn xa xăm. “”Nghe đồn… ông ấy rút chân khỏi giới kinh doanh đã lâu, sống ẩn dật ở đó. Nhưng cái ‘ẩn dật’ đó lại là vỏ bọc. Những phi vụ lớn, những quyết định quan trọng trên thị trường, nhiều người đồn rằng vẫn có bóng dáng ông ấy đằng sau.””
Bà Thắng tròn mắt ngạc nhiên. “”Vớ vẩn! Một ông già ở cái nhà tranh vách nát đó làm sao nhúng tay vào chuyện kinh doanh lớn được? Chắc mấy ông đó nhầm người rồi.””
“”Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy,”” Ông Thắng đáp. “”Nhưng họ nói rất chi tiết. Rằng cái dự án nhà mình đang gặp rắc rối… hình như có liên quan đến một đối thủ cũ của ông Minh. Đối thủ đó gần đây lại được ai đó ‘chống lưng’ rất mạnh.””
Bà Thắng tái mặt. “”Ý ông là… cái rắc rối của mình… do ông ta gây ra?””
Ông Thắng im lặng một lúc, rồi thở dài. “”Tôi không biết. Chỉ là… mọi chuyện xảy ra liên tiếp nhau, từ cái hôm con bé Hương mang lễ sang trả lại… thái độ tự tin của nó… đến bây giờ… Rồi những tin đồn về ông Minh… Cái sính lễ 500 ngàn… nó không đơn giản chỉ là sự khinh thường đâu bà ạ.””
Bà Thắng chợt nhớ lại ánh mắt kiên quyết của Hương hôm đó, khác hẳn vẻ rụt rè thường thấy. Nụ cười mỉa mai của bà bỗng tan biến hoàn toàn, thay vào đó là nét lo lắng tột độ. “”Lẽ nào… lẽ nào…””
“”Lẽ nào chúng ta đã mắc một sai lầm lớn,”” Ông Thắng tiếp lời, giọng nói trầm hẳn xuống. “”Cái vẻ ngoài nghèo khổ của họ… có lẽ chỉ là vỏ bọc. Cái sự từ chối của con bé Hương… không phải vì tự ái… mà vì nó thấy chúng ta không xứng đáng.””
Tú ngồi bên cạnh, nãy giờ vẫn im lặng, đột ngột ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh lộ vẻ kinh ngạc và hoài nghi. “”Bố mẹ… bố mẹ nói thật sao? Nhà Hương… không phải nhà nghèo?””
Ông Thắng nhìn con trai, gật đầu nặng nề. “”Bố cũng chưa dám chắc. Nhưng tất cả những manh mối này… nó không thể là trùng hợp. Chúng ta… có lẽ phải điều tra kỹ lại về gia đình ông Minh này.””
Bà Thắng đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách rộng lớn. Vẻ kiêu căng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và hối hận. “”Trời ơi… nếu thật như vậy… thì chúng ta đã làm gì thế này?””
Ông Thắng cũng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt ông đầy phức tạp. Từ chỗ coi thường và khinh bỉ, giờ đây Ông Thắng đang đối diện với một khả năng kinh hoàng: họ đã từ chối một mối thông gia còn hiển hách hơn cả những gì họ từng mơ ước, và tệ hơn nữa, có thể đã tự rước họa vào thân. Manh mối đầu tiên này đã gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ chết người, làm lung lay tận gốc rễ sự tự mãn của gia đình họ.”
“Ông Thắng gật đầu dứt khoát. Sự kiêu ngạo đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt căng thẳng tột độ. “”Đúng vậy. Phải làm ngay lập tức. Không thể chần chừ được nữa.””
Bà Thắng đi đi lại lại trong phòng khách, hai tay siết chặt vào nhau. Vẻ sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt vốn quen với sự mỉa mai. “”Nhưng điều tra thế nào? Nhà đó ở tận cái xóm nghèo đó, mình có quen ai dưới đó đâu?””
“”Không cần đến tận nơi,”” Ông Thắng đáp, giọng trầm tĩnh lại một chút khi bắt đầu suy tính. Ông nhìn xa xăm, dường như đã có phương án. “”Tôi có vài mối quan hệ cũ trong giới. Hoặc nếu không được, chúng ta sẽ thuê thám tử tư chuyên nghiệp. Phải tìm hiểu tường tận, từ gốc gác, tài sản thực sự, cho đến những hoạt động gần đây của ông Minh. Phải biết hết.””
Tú ngồi đó, khuôn mặt vẫn còn choáng váng và hoài nghi. “”Nhưng… tại sao lại phải làm lớn chuyện vậy? Chẳng lẽ chỉ vì mấy tin đồn vớ vẩn?””
Bà Thắng quay sang nhìn con trai, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy khiến Tú hơi rùng mình. “”Không phải tin đồn bình thường đâu con. Công việc làm ăn của bố con đang gặp khó khăn thật sự, rất bất thường. Nếu thật sự có người đứng đằng sau giật dây… và người đó lại là ông Minh… thì mọi chuyện rất phức tạp.”” Nỗi sợ hãi giờ đây đã lấn át hoàn toàn sự kiêu căng. “”Chúng ta không thể ngồi yên được nữa, Tú ạ. Phải tìm ra sự thật càng nhanh càng tốt.””
Ông Thắng lấy điện thoại ra, lướt tìm một số liên lạc trong danh bạ. Ngón tay ông dừng lại ở một cái tên. “”Tôi sẽ thử gọi cho ông Hưng, bạn cũ của tôi. Ông ấy có nhiều mối quan hệ ngầm, chuyên làm mấy vụ ‘khó nhằn’.””
Bà Thắng gật đầu đồng ý, vẻ mặt vẫn còn run rẩy lo lắng. “”Ừ, ông gọi đi. Càng sớm càng tốt. Tôi… tôi thấy bất an quá. Cứ như đang có một cái gì đó rất lớn sắp ập đến.””
Ông Thắng bấm số, áp điện thoại vào tai. Tiếng chuông chờ lạnh lùng vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn nhà giàu có, phá tan bầu không khí nặng nề của sự sợ hãi và nghi ngờ đang bao trùm lấy gia đình họ. Cuộc điều tra về cái gia đình “”nghèo hèn”” mà họ từng khinh bỉ đã chính thức bắt đầu.”
“Mấy ngày sau, không khí trong căn biệt thự nhà Tú vẫn nặng nề, nhưng nỗi lo sợ đã thay thế phần nào sự kiêu ngạo. Ông Thắng và Bà Thắng ngồi trong phòng khách, chờ đợi. Tú vẫn chưa hết bàng hoàng sau những gì mẹ nói về công việc làm ăn.
Tiếng chuông cửa vang lên. Một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, tay cầm một phong bì dày, đứng trước cổng. Đó là người của văn phòng thám tử mà ông Thắng đã thuê thông qua mối quan hệ cũ.
Ông Thắng nhận lấy phong bì, tay hơi run rẩy. Bà Thắng lập tức sán lại gần, ánh mắt đầy sốt sắng. Tú đứng sau lưng bố mẹ, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Ông Thắng cẩn thận mở phong bì, rút ra tập tài liệu bên trong. Trang đầu tiên là một bản tóm tắt. Ông Thắng đọc lướt qua, nét mặt từ căng thẳng chuyển sang khó hiểu, rồi sững sờ. Ông đưa cho bà Thắng.
Bà Thắng cầm lấy, đọc nhanh. Mắt bà mở to, miệng hé ra không thành tiếng. Tay bà run đến mức tờ giấy suýt rơi xuống đất.
“”Cái gì… cái gì thế này?”” Bà Thắng lắp bắp, giọng run run. “”Không thể nào… Họ… họ nói gì thế?””
Ông Thắng giành lại tờ giấy, đọc kỹ từng câu, từng chữ, như thể cố gắng tìm ra một lỗi sai, một sự nhầm lẫn. Nhưng không có lỗi sai nào cả. Báo cáo chi tiết về gia thế của ông Minh, bố của Hương, hiện ra trước mắt họ.
“”Ông Minh… tên thật là Trần Minh,”” Ông Thắng đọc khẽ, giọng đầy kinh ngạc. “”Chủ tịch tập đoàn T&M… một trong những tập đoàn bất động sản và tài chính lớn nhất cả nước?””
Bà Thắng bật kêu lên một tiếng. “”Tập đoàn T&M? Cái tập đoàn mà chúng ta đang cố gắng liên kết để cứu vãn dự án à?””
Ông Thắng gật đầu một cách vô hồn. Ông tiếp tục đọc. “”Tổng tài sản ước tính… vài chục nghìn tỷ đồng… Có quan hệ mật thiết với nhiều quan chức cấp cao… Con gái duy nhất… tên Trần Hương…””
Tú đứng sau lưng, nghe bố mẹ đọc mà thấy đầu óc quay cuồng. Trần Hương? Là Hương? Cô gái mà họ gọi là “”con nhà nghèo kiết xác”” đó ư?
Bà Thắng ngã ngồi xuống ghế sofa, mặt cắt không còn giọt máu. Bà nhìn chằm chằm vào bản báo cáo như nhìn một con quái vật. “”Trần Hương… Trần Hương… Không phải… đó là Hương nhà cái ông Minh nghèo rớt mùng tơi ở cái xóm lao động cũ kỹ đó mà?””
Ông Thắng nhìn vợ, vẻ mặt còn bàng hoàng hơn. “”Họ ghi rõ ràng… Trần Hương… sinh ngày tháng năm đó… quê quán đúng cái địa chỉ xóm nghèo đó… Nhưng… nhưng mẹ ruột đã mất sớm, ông Minh sau đó kết hôn với bà Mai, người phụ nữ mà chúng ta thấy…””
Sự thật tàn khốc và “”động trời”” đập thẳng vào mặt họ. Cô con dâu hụt mà họ đã sỉ nhục, đã khinh bỉ, đã trả lễ dạm ngõ vỏn vẹn 500 ngàn… không phải là con gái của một ông Minh nghèo khó. Cô là con gái ruột của một tỷ phú đô la, người có thế lực và tài sản gấp trăm, gấp nghìn lần nhà họ. Bà Mai chỉ là mẹ kế. Và cái “”ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ”” kia có lẽ chỉ là nơi ông Minh giữ lại như một kỷ niệm, hoặc một vỏ bọc nào đó.
Ông Thắng thả rơi tập tài liệu xuống bàn. Tiếng giấy vương vãi nghe chói tai trong không gian im lặng. Vẻ kiêu ngạo thường ngày của ông đã bị đè bẹp dưới sức nặng của sự thật. Nỗi sợ hãi bỗng chốc trở nên khổng lồ.
“”Chúng ta… chúng ta đã làm gì thế này?”” Bà Thắng thì thào, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt. Sự mỉa mai, khinh miệt ngày nào giờ biến thành nỗi ân hận tột cùng.
Tú đứng chết trân. Anh nhớ lại khuôn mặt bình tĩnh, đôi mắt kiên định của Hương khi cô trả lại lễ dạm ngõ, nhớ lại câu nói đầy tự trọng của cô. Lúc đó, anh chỉ thấy bực bội, thấy cô sĩ diện hão. Giờ đây, anh mới hiểu. Cô không sĩ diện hão. Cô hoàn toàn có tư cách để làm vậy, thậm chí còn hơn thế nữa. Cô nhìn thấu sự nhỏ nhen, ích kỷ và thiển cận của gia đình anh.
Ông Thắng đưa tay ôm đầu. “”Chủ tịch tập đoàn T&M… Chúng ta không chỉ sỉ nhục con gái ông ấy… mà công việc làm ăn của chúng ta… dự án sắp tới… có thể… có thể hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của ông ấy.””
Bà Thắng bật khóc nức nở. Nỗi sợ hãi về việc phá sản, về việc mất hết tất cả, giờ đây không còn là một khả năng xa vời. Nó hiện hữu rõ ràng, gắn liền với cái tên mà họ từng khinh bỉ – Ông Minh – và cô gái mà họ từng gọi là “”con nhà nghèo”” – Trần Hương.
Họ đã phạm phải một sai lầm chết người. Một sai lầm mà cái giá phải trả có thể là toàn bộ sự nghiệp, danh vọng, và cả gia tài mà họ đã xây dựng.”
“Ông Thắng ôm đầu. Bà Thắng ngồi bệt trên sàn nhà, khóc nức nở. Tú vẫn đứng đó, như hóa đá. Căn phòng khách sang trọng bỗng chốc ngập tràn không khí u ám, căng thẳng đến nghẹt thở.
“”Chủ tịch tập đoàn T&M… Chủ tịch…”” Ông Thắng lẩm bẩm, giọng lạc đi. “”Chúng ta… chúng ta đã bỏ lỡ một cơ hội trời cho… Không phải chỉ là cơ hội… mà còn là một… một mối làm ăn khổng lồ… và chúng ta đã sỉ nhục con gái ông ấy…””
Bà Thắng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chồng đầy trách móc. “”Ông! Tất cả là tại ông! Cái tính kiêu ngạo của ông! Ai bảo ông chỉ mang có 500 ngàn và vài lá trầu cau sang? Tôi đã nói rồi! Đám dạm ngõ dù sao cũng là lần đầu gặp mặt chính thức, phải tỏ ra thành ý! Ông cứ khăng khăng ‘câu giờ’, ‘thăm dò’, ‘để xem con nhỏ đó thế nào’!””
Ông Thắng bật dậy, nét mặt đầy tức giận xen lẫn sợ hãi. “”Tại tôi à? Bà nói thế mà nghe được à? Ai là người đã nói những lời khó nghe đó? Ai là người chê bai nhà người ta cũ kỹ? Ai là người mỉa mai, khinh bỉ con bé ra mặt ngay trước cổng nhà mình? Tôi chỉ làm theo ý bà một phần thôi! Còn những lời lẽ đó, là từ miệng bà ra cả!””
“”Nhưng ý tưởng sính lễ bèo bọt là của ông!”” Bà Thắng hét lên, nước mắt giàn giụa. “”Ông bảo nhà nó nghèo thì ‘thả con săn sắt, bắt con cá rô’! Bố con nhà nó nhìn như vậy thì chỉ cần cho ít tiền là ‘sáng mắt’ ra ngay! Ông nói thế còn gì! Chính sự khinh thường đó của ông đã dẫn đến việc này!””
“”Còn bà thì sao?”” Ông Thắng chỉ thẳng vào mặt vợ. “”Cái giọng điệu mỉa mai, coi thường người khác của bà! Bà cứ nghĩ nhà mình là nhất thiên hạ! Bà làm Hương cảm thấy bị xúc phạm tột độ! Cô ấy là con gái Chủ tịch T&M đấy! Bà nghĩ một người như bà Mai, mẹ kế của cô ấy, có thể dạy con riêng của chồng cách ứng xử bình tĩnh, quyết đoán như vậy sao? Không! Tất cả là Hương! Con gái ruột của Trần Minh! Cô ấy nhìn thấu sự giả tạo, trịch thượng của chúng ta!””
Hai vợ chồng lao vào nhau, chỉ trích, đổ lỗi. Nỗi sợ hãi mất tất cả biến thành cơn giận dữ, họ trút hết vào người còn lại. Tú đứng nhìn bố mẹ, cảm thấy vô cùng nhục nhã. Anh nhớ lại vẻ mặt bình thản của Hương khi cô nói: “”Cháu xin phép được trả lại lễ dạm ngõ ạ,”” rồi “”Cháu nghĩ chúng ta không hợp.”” Lúc đó anh thấy cô hợm hĩnh, sĩ diện hão. Giờ thì anh hiểu. Cô không hợm hĩnh. Cô đang giữ gìn lòng tự trọng của một người có tư cách thật sự, đối mặt với sự thiếu tôn trọng của một gia đình chỉ có vỏ bọc giàu sang.
“”Con nữa!”” Ông Thắng quay sang Tú, giọng đầy căm phẫn. “”Tại sao lúc đó con không nói gì? Tại sao con không ngăn mẹ con lại? Tại sao con không giữ Hương lại? Con có biết con vừa bỏ lỡ cái gì không? Một người vợ tương lai có gia thế hiển hách đến thế! Con bị làm sao vậy hả?””
Tú lùi lại một bước, nét mặt tái mét. “”Con… con tưởng…”” Anh không biết nói gì nữa. Anh tưởng cô chỉ là một cô gái nhà nghèo. Anh đã quá quen với việc bố mẹ quyết định mọi thứ dựa trên tiền bạc và địa vị. Anh chưa bao giờ thực sự nhìn nhận Hương như một con người, chỉ là một “”món hàng”” được định giá bởi bố mẹ anh.
“”Tưởng cái gì?”” Bà Thắng gào lên. “”Con nhìn cái bản báo cáo này đi! Vài chục nghìn tỷ! Đối tác chiến lược của chúng ta! Chúng ta không chỉ mất cơ hội làm ăn, mất mặt, mà có khi còn mất cả sự nghiệp! Ông ấy mà ghét chúng ta, chỉ cần búng tay là chúng ta ra đường!””
Ông Thắng ngồi sụp xuống ghế sofa, tay run run nhặt lại tập tài liệu. Ông nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó là bản án dành cho cả gia đình. Nỗi sợ hãi về cái tên Trần Minh, về tập đoàn T&M giờ đây lớn hơn bất kỳ dự án kinh doanh nào. Ông đã phạm một sai lầm không thể cứu vãn. Ông không chỉ đánh mất một đối tác tiềm năng, mà còn xúc phạm tột cùng gia đình họ, đặc biệt là cô con gái mà ông hết mực yêu thương.
“”Ông Minh… ông ấy sẽ nghĩ gì về chúng ta?”” Ông Thắng thì thào. “”Chúng ta khinh bỉ con gái ông ấy… ngay trước cổng nhà… với cái lễ dạm ngõ… 500 ngàn…””
Bà Thắng ôm mặt khóc. “”Chúng ta nói nó ‘không môn đăng hộ đối’… ha… không môn đăng hộ đối ư? Chúng ta mới là những kẻ không xứng đáng! Chúng ta mới là những kẻ thiển cận, nhỏ nhen, chỉ biết nhìn vào vẻ bề ngoài!””
Cả hai vợ chồng giờ đây chìm trong sự hối hận tột độ và nỗi sợ hãi bao trùm. Họ đã tự tay đạp đổ cơ hội ngàn vàng, tự tay xây bức tường ngăn cách với người có thể cứu vãn sự nghiệp của họ, và quan trọng hơn, họ đã nhận ra mình đã đối xử tệ bạc, sỉ nhục một cô gái không chỉ có lòng tự trọng, có nhân cách, mà còn có gia thế “”động trời”” gấp trăm lần họ. Cái giá của sự kiêu ngạo, khinh miệt và thiển cận này quá đắt.”
“Nỗi sợ hãi đóng băng không khí. Ông Thắng vẫn ngồi trên ghế sofa, nhìn tập tài liệu như nhìn thấy ma quỷ. Bà Thắng nấc nghẹn, tiếng khóc nghe như tiếng rên rỉ của kẻ cùng đường. Tú đứng đó, cảm giác như đang xem một vở kịch bi hài kịch tính, nhưng chính anh lại là một diễn viên bất đắc dĩ trong đó.
“”Chúng ta… chúng ta phải làm gì đây?”” Bà Thắng ngẩng lên, khuôn mặt sưng húp, đôi mắt đầy vẻ cầu cứu nhìn chồng. “”Trần Minh… ông ấy sẽ không bỏ qua đâu. Cái tính của ông ấy, một khi đã ghét ai thì…””
Ông Thắng vuốt mặt, run rẩy. “”Tôi biết… tôi biết chứ. Hơn ai hết, tôi biết sự tàn nhẫn của giới kinh doanh này. Và Trần Minh không phải là người dễ dàng bỏ qua sự sỉ nhục. Đặc biệt là khi chúng ta sỉ nhục con gái ông ấy… ngay trước mặt ông ấy…””
“”Chúng ta phải làm gì?”” Bà Thắng lặp lại, giọng điệu ngày càng gấp gáp. “”Xin lỗi sao? Sang đó xin lỗi sao? Làm sao chúng ta có thể… với cái bộ mặt này…””
“”Không xin lỗi thì mất tất cả!”” Ông Thắng gầm lên, bật dậy khỏi ghế. Ông đi đi lại lại trong phòng khách, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. “”Bà nghĩ Trần Minh chỉ là một doanh nhân bình thường à? Ông ấy có mối quan hệ thâm sâu đến mức nào bà có biết không? Chỉ cần một lời nói của ông ấy, sự nghiệp của chúng ta có thể tan thành mây khói! Các đối tác sẽ quay lưng, ngân hàng sẽ siết nợ… chúng ta sẽ trở về tay trắng!””
Bà Thắng co người lại, nỗi sợ hãi ngấm vào từng thớ thịt. “”Vậy là… thật sự phải sang đó… quỳ xuống van xin sao?””
Tú cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khản đặc. “”Còn cách nào khác sao bố mẹ? Bây giờ… chỉ có nước cầu xin sự tha thứ. May ra… may ra Hương còn có chút tình cảm… cô ấy không phải là người cay nghiệt…””
“”Tình cảm?”” Ông Thắng nhìn con trai như nhìn người trên trời rơi xuống. “”Con còn nói đến tình cảm lúc này à? Là vì lợi ích! Vì sự sống còn của cái gia đình này! Vì sự nghiệp của bố! Con có biết nếu chúng ta phá sản, con sẽ không còn gì không?””
“”Con biết!”” Tú gắt lên. “”Nhưng đó là cách duy nhất! Bố mẹ nghĩ chỉ cần mang tiền đến là xong sao? Bố mẹ đã xúc phạm họ nặng nề như thế! Chỉ có sự chân thành… dù là giả tạo đi chăng nữa… mới có hy vọng!””
“”Chân thành?”” Bà Thắng cười khổ, nước mắt lại trào ra. “”Chúng ta có gì để chân thành nữa? Chúng ta đã bóc mẽ hết sự giả tạo, sự khinh bỉ của mình rồi. Bây giờ sang đó, mặt mũi đâu nữa?””
“”Không còn mặt mũi gì hết!”” Ông Thắng đập mạnh tay vào bàn. “”Nhưng chúng ta vẫn phải đi! Đi ngay ngày mai! Càng sớm càng tốt! Kéo dài chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn! Chúng ta phải sang đó, nói lời xin lỗi, cầu xin sự tha thứ của ông Minh, bà Mai, và đặc biệt là Hương!””
Ông Thắng nhìn vợ, ánh mắt kiên quyết pha lẫn sự tuyệt vọng. “”Dù có bị mắng chửi, dù có bị đuổi về, chúng ta cũng phải đi. Phải chứng tỏ rằng chúng ta biết lỗi, rằng chúng ta hối hận tột cùng. Đó là cơ hội duy nhất… duy nhất để cứu vãn mọi thứ.””
Bà Thắng nuốt khan, gật đầu trong tiếng nấc. Sự kiêu ngạo của bà đã tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi và nhục nhã. Tú thở dài, biết rằng đây là quyết định khó khăn nhất, nhưng cũng là lựa chọn duy nhất.
“”Vậy… ngày mai…”” Ông Thắng nói, giọng vẫn còn run rẩy. “”Chúng ta… sẽ sang nhà Hương.”””
“Ngày hôm sau, dưới ánh nắng gắt của buổi trưa, chiếc xe sang trọng của nhà họ Thắng dừng lại trước một con hẻm nhỏ, nơi họ đã từng đến để dạm ngõ hai tháng trước. Ông Thắng và Bà Thắng bước xuống xe, Tú đi theo sau với vẻ mặt nặng trĩu. Họ nhìn quanh quất, tìm kiếm căn nhà cấp bốn mái tôn cũ kỹ mà họ đã từng nhìn thấy và khinh miệt.
“”Quái lạ…”” Ông Thắng cau mày. “”Cái nhà cấp bốn đâu rồi?””
Bà Thắng cũng nhìn ngó xung quanh, vẻ bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. “”Đúng là chỗ này mà. Địa chỉ ghi rõ ràng là ở đây. Sao không thấy cái nhà cũ đâu cả?””
Một người hàng xóm đi ngang qua, thấy ba người lạ mặt đứng tần ngần trước hẻm, liền hỏi: “”Mấy bác tìm nhà ai ạ?””
Ông Thắng vội vàng hỏi lại: “”Chúng tôi tìm nhà cô Hương… cô gái sống ở căn nhà cấp bốn cũ ấy ạ.””
Người hàng xóm bật cười, một nụ cười khó hiểu. “”À, nhà cô Hương à? Cô ấy không sống ở nhà cấp bốn nữa rồi bác ơi. Mấy bác đi thẳng vào trong ấy. Bây giờ… nhà cô ấy khác lắm.””
Sự tò mò và một chút nghi hoặc dâng lên trong lòng Ông Thắng và Bà Thắng. Khác lắm? Khác là khác thế nào? Họ theo lời chỉ dẫn, bước sâu hơn vào con hẻm nhỏ. Con hẻm ban đầu trông vẫn cũ kỹ, lụp xụp, nhưng càng đi vào, khung cảnh càng thay đổi một cách chóng mặt.
Con hẻm bỗng mở ra một không gian rộng lớn. Trước mắt họ không còn là những mái nhà lụp xụp mà là một con đường lát gạch sạch sẽ dẫn vào một khu vực yên tĩnh, rợp bóng cây xanh mát. Và cuối con đường đó, sừng sững hiện lên một căn biệt thự lộng lẫy, kiến trúc hiện đại, cổng sắt hoành tráng với bảo vệ đứng gác.
Ông Thắng và Bà Thắng đứng sững lại, như bị đóng băng. Tú cũng ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt. Đây… đây là đâu? Đây không thể nào là căn nhà cấp bốn tồi tàn mà họ đã từng đến. Khung cảnh quá đối lập, quá choáng ngợp.
Bảo vệ ở cổng thấy họ đứng nhìn liền tiến lại gần. “”Xin hỏi ba vị tìm ai ạ?””
Ông Thắng lắp bắp: “”Tôi… chúng tôi tìm… nhà cô Hương… Con gái ông Minh, bà Mai…””
Người bảo vệ gật đầu. “”À, là nhà ông bà chủ ạ. Mời ba vị vào trong. Đã có người báo trước rồi.””
“”Ông… ông chủ?”” Bà Thắng nuốt khan. Lời nói của người bảo vệ như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu ngạo còn sót lại trong lòng bà. “”Ông bà chủ””? Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là cái gia đình mà bà đã từng khinh miệt, đã từng sỉ nhục, lại là chủ nhân của cái biệt thự nguy nga này sao?
Chân Ông Thắng bắt đầu run rẩy. Khuôn mặt ông tái mét đi trông thấy. Sự choáng váng ban đầu nhanh chóng được thay thế bằng nỗi sợ hãi tột cùng và sự nhục nhã không thể tả xiết. Họ đã đến đây, mong cầu sự tha thứ, nhưng lại bị đối diện với một sự thật quá sức tưởng tượng, một cú tát thẳng vào mặt.
Họ bước qua cánh cổng sắt đồ sộ, đi trên con đường lát gạch dẫn vào sân vườn rộng lớn được chăm sóc tỉ mỉ. Mỗi bước chân đi là một nhát đâm vào lòng tự tôn của họ. Căn nhà cấp bốn trong tưởng tượng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một tòa nhà sang trọng, lộng lẫy, minh chứng cho một gia thế giàu có mà họ chưa bao giờ ngờ tới.
Họ đã sai. Sai quá sai rồi. Cái “”lễ dạm ngõ 500 ngàn”” của họ bây giờ trông lố bịch và đáng khinh bỉ đến mức nào khi đứng trước sự giàu có thật sự này? Họ đã nghĩ rằng Hương chỉ là một cô gái nghèo hèn, dễ dàng bị khinh rẻ, dễ dàng bị chà đạp. Nhưng giờ đây, họ đang đứng trong “”nhà”” của cô gái ấy, căn nhà mà ngay cả nhà họ Thắng cũng phải ngước nhìn.
Sự “”muối mặt”” mà họ lo sợ giờ đây không chỉ là xin lỗi một người nghèo hơn mình, mà là phải cúi đầu trước một gia đình giàu có hơn mình gấp bội, gia đình mà họ đã xúc phạm nặng nề nhất. Nỗi run sợ trong lòng họ ngày càng lớn, khi cánh cửa chính của căn biệt thự từ từ mở ra, mời gọi họ bước vào đối diện với sự thật phũ phàng nhất.”
“Họ bước vào trong căn biệt thự. Không khí bên trong hoàn toàn khác biệt so với cái vẻ lụp xụp họ từng tưởng tượng. Trần nhà cao vút, sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng, nội thất sang trọng, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ quyền quý. Họ được dẫn vào phòng khách rộng lớn. Ngồi đó, trên bộ sofa da cao cấp, là Ông Minh, Bà Mai, và Hương.
Họ không còn mặc những bộ quần áo cũ kỹ, lam lũ nữa. Ông Minh mặc bộ vest lịch lãm, Bà Mai diện chiếc đầm sang trọng, còn Hương, cô gái từng bị họ coi thường, giờ đây ngồi thẳng lưng, khí chất điềm tĩnh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào họ. Họ trông không giống những người nông dân nghèo khổ chút nào, mà giống những ông bà chủ quyền lực đang đợi đối tác.
Ông Thắng, Bà Thắng và Tú đứng chôn chân giữa phòng, cảm giác như những kẻ xâm nhập lạc lõng. Sự nhục nhã và sợ hãi đè nặng lên vai họ. Miệng lưỡi bỗng dưng khô khốc.
Ông Thắng là người lên tiếng trước, giọng nói run run, lắp bắp: “”Chào… chào ông bà… và cháu Hương.””
Ông Minh khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ im lặng quan sát. Bà Mai cũng vậy, ánh mắt sắc sảo lướt qua ba người.
Bà Thắng cố lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng vẫn lạc đi: “”Chúng tôi… chúng tôi đến đây… để xin lỗi.””
Ông Thắng vội tiếp lời, mồ hôi lấm tấm trên trán: “”Đúng vậy… Thật sự… thật sự xin lỗi ông bà và cháu Hương. Chuyện hôm đó… là do chúng tôi sai. Chúng tôi đã quá… quá nông nổi, khinh suất. Không tìm hiểu rõ ràng đã… đã nói những lời không hay, làm những chuyện không phải.””
Bà Thắng cúi gằm mặt, lắp bắp: “”Sính lễ 500 ngàn… là chúng tôi sai… sai hoàn toàn rồi.””
Tú nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng ngước lên nhìn Hương, ánh mắt đầy sự hổ thẹn và tiếc nuối. Anh khẽ nói: “”Em… anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không tin em…””
Sự im lặng bao trùm căn phòng sau lời xin lỗi yếu ớt của họ. Ông Minh, Bà Mai và Hương vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh. Vẻ điềm tĩnh đó càng khiến nhà họ Thắng thêm hoảng sợ. Họ chờ đợi một lời đáp, một lời phán xét.
Cuối cùng, Ông Minh lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng trong phòng khách rộng lớn. Không có sự giận dữ, không có sự hả hê, chỉ có một sự bình thản lạ thường. “”Lời xin lỗi của các vị, chúng tôi đã nghe. Mời các vị ngồi xuống.””
Nhà họ Thắng ngạc nhiên, rồi vội vã ngồi xuống cạnh mép ghế, như sợ làm bẩn đồ đạc sang trọng.
Ông Minh tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào Ông Thắng: “”Khi các vị đến nhà chúng tôi hai tháng trước, chúng tôi đã chuẩn bị tâm lý để đối diện với sự khinh thường. Chúng tôi không ngạc nhiên khi các vị coi thường cái nhà cấp bốn, coi thường cái lễ dạm ngõ chỉ có 500 ngàn. Bởi vì chúng tôi hiểu, các vị chỉ nhìn thấy bề ngoài.””
Bà Mai nói thêm, giọng không chút cảm xúc: “”Cái mà các vị không nhìn thấy, hoặc không muốn nhìn thấy, là giá trị của con người. Các vị đánh giá một mối quan hệ bằng tiền bạc, bằng sự giàu có vật chất.””
Ông Minh thở dài nhè nhẹ: “”Và đó là sai lầm của các vị. Chúng tôi không giàu có từ hôm qua hay hôm nay. Chúng tôi đã có tất cả từ rất lâu rồi. Cái nhà cấp bốn đó, chỉ là nơi chúng tôi muốn sống bình yên, giản dị, xa lánh sự ồn ào, ganh đua của giới thượng lưu.””
Đến lượt Hương lên tiếng. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự tổn thương và kiên quyết. “”Sính lễ 500 ngàn không làm tôi tổn thương. Lời khinh miệt của cô chú dành cho bố mẹ tôi, sự nghi ngờ của anh Tú dành cho tôi, sự coi thường nhân cách của tôi… đó mới là điều làm tôi thất vọng.””
Cô nhìn thẳng vào mắt Tú: “”Anh nói xin lỗi vì không tin em. Nhưng sự thật là, anh chưa bao giờ thực sự hiểu và trân trọng con người em. Anh yêu cái vỏ bọc, cái danh phận. Khi em ‘nghèo’, anh do dự. Khi em hủy hôn, anh không hiểu. Và bây giờ, khi em ‘giàu’… anh lại đến đây.””
Ông Minh tiếp lời, ánh mắt hướng về Ông Thắng và Bà Thắng: “”Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được lòng tự trọng, không mua được sự chân thành. Các vị đến đây xin lỗi vì sợ mất đi một mối làm ăn lớn, sợ bị bẽ mặt trong giới, chứ không phải vì các vị thực sự hối hận về cách đối xử với con người.””
Bà Mai kết thúc một cách lạnh lùng: “”Lời xin lỗi của các vị, chúng tôi ghi nhận. Nhưng sự tổn thương mà các vị gây ra, không phải chỉ bằng vài lời nói là có thể xóa bỏ được. Cánh cửa này, đã khép lại rồi. Mời các vị về cho.””
Nhà họ Thắng chết sững. Họ đã nhận được câu trả lời rõ ràng nhất. Không có sự tha thứ, không có cơ hội thứ hai. Chỉ có sự từ chối dứt khoát, phũ phàng, đến từ những người mà họ từng khinh miệt tột cùng. Họ đứng dậy, chân tay rã rời, không dám nhìn thẳng vào ba người đối diện. Sự sỉ nhục đã lên đến đỉnh điểm. Họ cúi đầu, lẳng lặng bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy, bỏ lại sau lưng không chỉ là một cơ hội làm ăn, mà còn là nhân phẩm và lòng tự trọng của chính mình.
Khi cánh cổng sắt đồ sộ khép lại phía sau lưng nhà họ Thắng, sự im lặng trở lại trong căn biệt thự. Ông Minh, Bà Mai và Hương ngồi đó, không ai nói gì. Cuộc đối mặt đã kết thúc. Hương nhìn ra cửa sổ, ánh mắt dõi theo chiếc xe sang trọng khuất dần trong con hẻm. Một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn chút chua xót dâng lên trong lòng. Cô đã đứng lên bảo vệ bản thân và gia đình. Cô đã chứng minh giá trị của mình không nằm ở tiền bạc hay địa vị xã hội.
“”Con ổn chứ, Hương?”” Bà Mai hỏi, giọng dịu dàng.
Hương quay lại, khẽ mỉm cười. “”Con ổn, mẹ ạ. Con chỉ thấy… mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc rồi.””
Ông Minh đặt tay lên vai Hương, ánh mắt trìu mến. “”Con đã làm rất tốt. Sự mạnh mẽ và lòng tự trọng của con khiến bố mẹ rất tự hào.””
Cuộc sống của họ sẽ tiếp tục như nó vốn dĩ, yên bình và đủ đầy. Bài học về giá trị thật sự của con người, về sự kiêu ngạo và định kiến đã được trả giá. Họ không cần phải phô trương sự giàu có để được tôn trọng. Chính nhân cách và cách họ đối diện với nghịch cảnh mới làm nên con người họ. Hương biết rằng, dù sống trong căn biệt thự sang trọng này hay căn nhà cấp bốn ngày xưa, điều quan trọng nhất vẫn là sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương của gia đình. Ánh nắng chiều vàng rọi qua khung cửa sổ, mang theo một cảm giác tĩnh lặng, báo hiệu một chương mới đã mở ra, một chương mà ở đó, họ được sống thật với chính mình, không cần che giấu hay giả tạo. Sự tự do và thanh thản ấy, quý giá hơn bất kỳ khối tài sản nào trên đời.”

