Đêm đó ông không ngủ được, ông không biết mình có kiềm chế được không khi ngày ngày ở chung với con dâu, tối tối lại ngủ ngay sát vách, có khi ông còn nghe cả tiếng ngáy nhỏ đều đều của cô. Nhưng ông lại sợ, nếu như có ngày ông không thể kiểm soát được thì sao? Bà con lối xóm biết chuyện thì sẽ như thế nào? Chắc ông chỉ có nước đi theo vợ con mới hết nỗi nhục này. Và rồi cũng đến cái ngày đen tối đó, cái ngày mà chẳng ai nghĩ nó có thể xảy ra.
“Bố ơi, trên trường cu Đức có buổi ngoại khóa, trường tổ chức cho các cháu đi dã ngoại hai ngày một đêm, con đăng ký cho cháu đi nha bố,” Tuyền vừa trong phòng bước ra vừa nói với ông Nhân đang lau mấy cái lư hương trên bàn thờ.
“Lớp có ai đi đông không con? Nhà trường có đảm bảo an toàn không? Chứ con nít cho đi một mình bố không yên tâm,” ông Nhân hỏi. “Có các thầy cô với hội trưởng hội phụ huynh đi kèm các cháu cha bố ạ, bố không phải lo.” “Ừ vậy thì cho cháu nó đi để có thêm nhiều bạn với học được nhiều thứ bên ngoài hơn.” “Dạ con đăng ký cho cháu liền đây, ba ngày sau là cu Đức đi với trường.” Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇 👇 👇
Tuyền vừa dứt lời, quay người bước vào phòng, cánh cửa khẽ khàng đóng lại. Nhà ông Nhân chìm trong một khoảng lặng đến đáng sợ. Ông Nhân vẫn đứng nguyên vị trí trước bàn thờ, tay giữ chặt chiếc lư hương cũ kỹ, nhưng ánh mắt ông Nhân đã không còn nhìn thấy gì ngoài một màn sương mờ mịt. Nỗi hoang mang tột độ cuộn xoáy trong lòng ông Nhân, một cảm giác hỗn độn giữa nỗi sợ hãi tột cùng và một sự chờ đợi tội lỗi không tên. Hai ngày một đêm, Cu Đức sẽ không có mặt ở nhà. Hai ngày một đêm… Ông Nhân thì thầm, giọng khản đặc như vỡ vụn. “Trời ơi, mình phải làm sao đây?” Tiếng lẩm bẩm của ông Nhân vỡ tan trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại sự ám ảnh của những suy nghĩ đen tối vừa mới nảy sinh.
Ba ngày sau cái đêm kinh hoàng ấy, nhà của ông Nhân vẫn không thoát khỏi bầu không khí nặng nề. Đối với ông Nhân, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông Nhân cố gắng tránh mặt Tuyền bằng mọi giá. Ông Nhân thường viện cớ ra vườn, hoặc chôn mình trong căn phòng cũ kỹ, giả vờ đọc báo hay ngủ.
Nhưng ngôi nhà này quá nhỏ. Tuyền, với sự tất bật của mình, thường xuyên di chuyển qua lại. Mỗi khi Tuyền bước ngang qua phòng khách, hương dầu gội đầu quen thuộc thoang thoảng, hay tiếng Tuyền gọi Cu Đức dịu dàng, đều như một dòng điện chạy dọc sống lưng ông Nhân, khiến tim ông Nhân đập thình thịch, lỗi nhịp. Ông Nhân siết chặt tờ báo cũ kỹ trong tay, mồ hôi rịn ra ở trán. Ông Nhân chỉ dám lén nhìn bóng lưng Tuyền, đôi mắt đầy hoang mang và cả sự ham muốn tội lỗi.
Cu Đức thì hoàn toàn vô tư. Cậu bé hí hửng với chuyến dã ngoại sắp tới, chạy nhảy khắp nhà, khoe với ông Nhân những món đồ Tuyền đã chuẩn bị. “Ông ơi, mẹ mua cho con cái đèn pin mới nè!” Cu Đức reo lên, đưa chiếc đèn pin ra khoe. Ông Nhân gượng cười, vỗ nhẹ đầu Cu Đức, ánh mắt lại lướt qua Tuyền đang xếp quần áo vào ba lô cho con trai.
Tuyền không hề nhận ra sự bất thường trong hành vi của ông Nhân. Cô vẫn là một người con dâu hiếu thảo, chu đáo. “Ba có cần Tuyền pha nước không ạ?” Tuyền nhẹ nhàng hỏi khi thấy ông Nhân ngồi thẫn thờ ở bàn ăn. “Không… không cần đâu con.” Ông Nhân lắp bắp, vội vã đứng dậy, tránh đi. “Ba cứ nghỉ ngơi đi ạ, để Tuyền lo mấy thứ này cho Cu Đức.” Tuyền đáp, quay lại tiếp tục công việc.
Ông Nhân bước ra sân, hít một hơi thật sâu. Không khí đầu thu se lạnh cũng không làm dịu đi ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng ông Nhân. Thời gian cứ thế trôi đi. Đêm nay, rồi sáng mai… Cu Đức sẽ đi. Hai ngày một đêm. Kế hoạch dã ngoại của Cu Đức như một lời đếm ngược, giáng xuống đầu ông Nhân mỗi giờ. Ông Nhân biết mình phải làm gì đó, nhưng ông Nhân không biết phải làm gì. Nỗi sợ hãi bản năng đang giày vò ông Nhân, tranh đấu với những dục vọng đen tối hơn mà ông Nhân chưa từng dám đối mặt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, bầu không khí trong căn nhà của ông Nhân bỗng trở nên rộn ràng khác lạ. Tiếng Cu Đức cười khúc khích, tiếng lách cách chuẩn bị đồ đạc của Tuyền, tất cả tạo nên một sự đối lập gay gắt với sự tĩnh lặng nặng nề của đêm trước. Ông Nhân, sau một đêm trằn trọc không ngủ, bước ra từ căn phòng, đôi mắt thâm quầng. Cu Đức đã đứng sẵn ở cửa, ba lô trên vai, nét mặt hớn hở.
“Ông ơi, con đi đây ạ!” Cu Đức lễ phép chào, vòng tay ôm lấy chân ông Nhân.
Tuyền xách túi nhỏ hơn, chiếc mũ lưỡi trai của Cu Đức nằm gọn trong tay cô. “Ba ơi, tụi con đi đây ạ.”
Ông Nhân nhìn gương mặt trong trẻo của Cu Đức, rồi lại liếc sang Tuyền. Một nụ cười gượng gạo cố nặn ra trên khóe môi nhăn nheo của ông Nhân. “Ừ, đi đường cẩn thận nha Cu Đức. Nghe lời thầy cô giáo. Đừng có chạy nhảy lung tung.”
“Dạ!” Cu Đức hào hứng đáp lời.
Tuyền quay sang, “Ba ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Ông Nhân gật đầu nhẹ, không nói gì thêm. Ông Nhân chỉ biết đứng đó, nhìn Tuyền dắt chiếc xe máy ra khỏi cổng. Cu Đức ngồi sau, vẫy tay tạm biệt ông Nhân không ngớt. Tiếng xe máy nổ rồi từ từ xa dần. Khi ra đến đầu ngõ, Tuyền quay đầu lại, giơ tay vẫy ông Nhân lần cuối.
“Bố ở nhà cẩn thận nha!” Tiếng Tuyền vọng lại, lảnh lót trong không gian buổi sáng.
Ông Nhân không vẫy tay. Ông Nhân chỉ đứng bất động ở sân, nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau khúc cua. Căn nhà bỗng chốc trở nên trống trải, lạnh lẽo đến đáng sợ. Ông Nhân quay người, bước vào nhà. Sự trống vắng này, ông Nhân đã chờ đợi nó từ lâu. Hai ngày một đêm. Khung thời gian đó, giờ đây hoàn toàn thuộc về ông Nhân.
Ông Nhân vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào khúc cua cuối ngõ. Bóng chiếc xe khuất hẳn, trả lại không gian một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng động duy nhất còn sót lại là tiếng gió xào xạc qua mấy tàu lá chuối già phía sau vườn. Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột chạy dọc sống lưng ông Nhân, không phải vì cơn gió sớm mà là từ sâu thẳm bên trong, một cảm giác báo trước điều gì đó không thể tránh khỏi đang chờ đợi. Ông Nhân biết, đây không phải là sự bình yên, mà là cơn sóng ngầm đang cuộn trào dưới đáy biển. Hai ngày một đêm… Khoảng thời gian ấy giờ đây giống như một lời thách thức, một cánh cửa đã mở ra. Ông Nhân chầm chậm quay người, bước vào căn nhà bỗng chốc trở nên rộng lớn đến lạ thường. Mỗi bước chân của ông trên nền gạch đều vang lên lộc cộc, như tiếng trống điểm cho một sự kiện sắp sửa diễn ra. Ánh mắt ông Nhân lướt qua những món đồ chơi của Cu Đức nằm ngổn ngang ở góc nhà, qua chiếc khăn choàng của Tuyền vắt hờ trên ghế. Không có tiếng cười, không có tiếng gọi. Chỉ có sự im lặng ghê rợn bao trùm lấy từng ngóc ngách. Cái im lặng mà ông Nhân đã chờ đợi bấy lâu, giờ đây lại mang theo một sức nặng ngột ngạt, như thể nó đang nén chặt lấy lồng ngực ông. Ông Nhân siết chặt bàn tay chai sần. Ông không biết mình sẽ làm gì, nhưng ông biết, ông sẽ không để vuột mất cơ hội này. Những suy nghĩ ám ảnh về Tuyền, về cái cách cô đối xử với ông, về sự ra đi của vợ và con trai ông, tất cả như một dòng điện xoáy vào tâm trí. Ông Nhân sợ hãi chính bản thân mình, sợ những gì ông có thể làm trong hai ngày sắp tới, khi không có Cu Đức làm rào cản.
Ông Nhân khẽ khàng đi vào bếp, rót một cốc nước lã rồi bước ra vườn. Nắng chiều nhạt nhòa phủ lên mấy luống rau úa màu. Ông Nhân cầm chiếc kéo tỉa cành, cố gắng tập trung vào mấy cây cảnh khô héo bên hiên nhà. Nhưng ánh mắt ông cứ vô thức liếc vào bên trong. Qua khung cửa sổ, Tuyền đang miệt mài lau dọn nhà cửa.
Tuyền mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, mái tóc buông lơi, thi thoảng lại vén ra sau tai khi cúi người lau sàn. Mỗi cử động của cô, dù là đưa tay lau kính hay khom lưng nhặt mảnh rác nhỏ, đều lọt vào tầm mắt của ông Nhân. Ông Nhân giả vờ cặm cụi với đám cây, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Một cảm giác bồn chồn, khó chịu len lỏi khắp người ông, như có hàng trăm con kiến đang bò dưới da thịt.
Tuyền cất tiếng gọi:
Tuyền: (Vọng ra) Ba ơi, ba có muốn con pha trà không ạ?
Ông Nhân giật mình, suýt làm rơi chiếc kéo. Ông quay người lại, gượng gạo cười.
Ông Nhân: À… không, không cần đâu con. Ba ra đây hóng mát chút thôi.
Tuyền mỉm cười, tiếp tục công việc của mình. Ông Nhân quay lưng lại với ngôi nhà, tựa vào thân cây mít già, thở hắt ra. “Mày đang làm cái quái gì vậy, Nhân?”, ông tự mắng mình trong đầu. Những suy nghĩ đen tối, dơ bẩn cứ thế ùa về, quấn lấy tâm trí ông như những sợi dây leo độc. Ông siết chặt cán kéo, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ông căm ghét chính bản thân mình, ghê tởm những dục vọng đang trỗi dậy không đúng lúc, không đúng chỗ. Nhưng cùng lúc đó, một thứ cảm giác bí ẩn, thôi thúc lại khiến ông không thể rời mắt khỏi bóng dáng Tuyền đang thoăn thoắt trong nhà.
Ông Nhân lại liếc trộm vào nhà. Tuyền đang sắp xếp lại mấy quyển sách trên kệ. Ánh nắng vàng vọt chiếu xiên qua cửa sổ, hắt lên dáng người mảnh mai của cô. Ông Nhân nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc. Ông cố gắng chuyển hướng sự chú ý, nhìn ra xa xăm phía cuối vườn, nơi có cây tre già đang rung rinh trong gió. Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt ông lại tìm về phía ngôi nhà. Cu Đức không có ở đây. Cả ngày dài hôm nay, sẽ chỉ có ông và Tuyền. Ý nghĩ đó vừa khiến ông run sợ, vừa khơi dậy một thứ ham muốn tăm tối mà ông đã cố gắng chôn vùi bấy lâu.
Ông Nhân đứng thẳng người dậy, hai tay vịn vào gốc cây, cố gắng trấn tĩnh. “Bình tĩnh lại… Bình tĩnh lại…”, ông tự nhủ. Nhưng trái tim ông đập nhanh như trống bỏi, và hình ảnh Tuyền vẫn cứ ám ảnh tâm trí ông, từng bước, từng cử động.
Ông Nhân và Tuyền ngồi đối diện nhau trong căn bếp im ắng. Bữa cơm tối vốn dĩ là thời khắc quây quần bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau, thỉnh thoảng là tiếng nuốt khan của ông Nhân. Ánh đèn vàng vọt từ bóng điện trên trần nhà càng làm nổi bật vẻ gượng gạo trên gương mặt cả hai.
Ông Nhân cố gắng phá vỡ sự im lặng. Giọng ông khàn đặc, run run.
Ông Nhân: (Cố gắng tỏ ra tự nhiên) À… công việc của con dạo này… có bận lắm không, Tuyền?
Tuyền ngẩng đầu lên, đặt đũa xuống. Cô nhìn ông Nhân, thấy ánh mắt ông lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào mình.
Tuyền: (Nhẹ nhàng) Dạ cũng ổn ạ, ba. Mấy nay con đang hoàn thành một số báo cáo cuối tháng. Ba sao vậy? Trông ba có vẻ không được khỏe.
Ông Nhân vội vàng cúi mặt xuống bát cơm, gắp một miếng rau muống luộc.
Ông Nhân: (Giọng thì thào) À… không, không có gì. Ba… ba chỉ hơi mệt chút thôi. Chắc tại tuổi già rồi.
Ông Nhân lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tuyền rồi lại nhanh chóng quay đi, cố định vào một điểm vô định trên bức tường phía sau cô.
Ông Nhân: Mà… Cu Đức đi dã ngoại về… chắc sẽ kể nhiều chuyện vui lắm nhỉ? Nó… nó có vẻ rất thích đi chơi xa.
Tuyền khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ buồn buồn.
Tuyền: Dạ. Nó đi cũng hai ngày một đêm lận. Chắc nó sẽ nhớ nhà lắm.
Tuyền nhìn ông Nhân, thấy ông vẫn cứ lảng tránh. Cô nhận ra sự bất thường trong cách ông nói chuyện, ánh mắt ông không dám đối diện. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô, nhưng Tuyền chỉ cho rằng ông Nhân đang rất buồn và nhớ Cu Đức. Cô thấy thương ông.
Tuyền: Ba đừng lo, Cu Đức mạnh mẽ lắm. Chắc nó sẽ vui vẻ bên thầy cô giáo và các bạn. Ba ăn đi, đừng suy nghĩ nhiều.
Ông Nhân không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Ông cầm đũa lên, nhưng tay ông run đến mức suýt làm rơi miếng thịt. Lòng ông Nhân như có lửa đốt, những hình ảnh và suy nghĩ đen tối từ chiều cứ quấn lấy ông, khiến ông không thể nào bình tâm. Ông căm ghét chính bản thân mình vì những ý nghĩ đó, nhưng đồng thời, ông lại không thể dập tắt chúng. Bữa ăn trôi qua trong không khí căng như dây đàn, chỉ mình Tuyền cố gắng giữ vẻ tự nhiên, còn ông Nhân thì chìm sâu trong nỗi giày vò của chính mình.
Bữa cơm kết thúc. Ông Nhân vội vàng đặt bát đũa xuống, gần như xô đẩy chén đĩa sang một bên. Lòng ông như có lửa đốt, không muốn đối diện thêm một giây phút nào với Tuyền.
Ông Nhân: (Giọng khàn đặc, cố làm ra vẻ tự nhiên) À… ba… ba ra vườn một lát. Hình như có mấy chậu cây cần tưới.
Tuyền ngước nhìn ông Nhân. Cô thấy ông Nhân đang tránh ánh mắt mình, nhưng chỉ nghĩ ông vẫn còn buồn và mệt mỏi sau ngày dài.
Tuyền: Dạ. Ba cứ nghỉ ngơi đi ạ. Con dọn dẹp xong rồi vào xem ti vi một chút.
Ông Nhân không đợi Tuyền nói hết câu, đã vội vàng đứng dậy, bước nhanh ra cửa sau. Bóng ông khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch của khu vườn. Tuyền thở dài, bắt đầu dọn dẹp bữa tối.
Ngoài vườn, ông Nhân đứng dưới gốc cây xoài già, không bật đèn. Bóng tối như nuốt chửng lấy ông, nhưng lại không thể nuốt chửng những suy nghĩ đen tối đang giày vò. Ông thở dốc, hai tay nắm chặt vào nhau, cố gắng kiềm chế một nỗi sợ hãi vô hình đang trỗi dậy từ sâu thẳm.
Tiếng ti vi vọng ra từ phòng khách, lẫn trong tiếng côn trùng kêu ri rỉ. Ông Nhân giật mình mỗi khi có tiếng cười hay tiếng nói từ màn hình, tưởng chừng như Tuyền đang gọi mình. Ông cố gắng kéo dài thời gian, đi đi lại lại quanh mấy luống rau, vờ như đang kiểm tra từng cọng rau, từng chiếc lá. Nhưng thật ra, ông chẳng nhìn thấy gì ngoài bóng đêm và nỗi ám ảnh của chính mình. Sự tĩnh lặng của ngôi nhà, giờ đây chỉ còn lại mình Tuyền bên trong, khiến lồng ngực ông Nhân như bị bóp nghẹt. Ông ghét cái cảm giác này, ghét chính bản thân mình vì những ý nghĩ kinh tởm không ngừng xâm chiếm tâm trí, và ông sợ hãi sự hiện diện của Tuyền, sợ hãi những gì có thể xảy ra.
Ông Nhân không muốn trở lại vào nhà. Ông không muốn phải đối mặt với không gian ngột ngạt đó, với Tuyền, và quan trọng nhất là với chính bản năng quỷ quái đang dần mất kiểm soát trong ông. Mỗi tiếng động từ trong nhà vọng ra đều khiến ông Nhân rùng mình, tim đập thình thịch. Ông biết mình không thể ở ngoài này mãi, nhưng nỗi sợ hãi khi phải bước qua cánh cửa đó lớn đến mức ông muốn trốn chạy đi thật xa. Ông nín thở, lắng nghe tiếng ti vi. Trong bóng tối, gương mặt ông Nhân hiện rõ vẻ bồn chồn, hoảng loạn.
Ông Nhân đã ở trong nhà, ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trong phòng khách, ánh mắt dán chặt vào màn hình ti vi nhưng tâm trí không hề theo dõi bất kỳ cảnh nào đang diễn ra. Mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình đối với ông Nhân, khi Tuyền vẫn ngồi đó, chăm chú xem một bộ phim tình cảm. Ông Nhân thầm ước giá như thời gian có thể ngừng lại, hoặc ông Nhân có thể biến mất khỏi đây.
Khoảng chín giờ tối, Tuyền tắt ti vi, đứng dậy.
Tuyền: (Giọng nhẹ nhàng, không để ý đến sự căng thẳng của ông Nhân) Con đi ngủ trước nha bố.
Ông Nhân giật mình, chỉ gật đầu. Lòng ông Nhân thắt lại, cảm giác như một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực.
Ông Nhân: (Cố gắng nặn ra một âm thanh, nhưng chỉ là tiếng khàn khàn trong cổ họng) Ừ…
Tuyền không nghe rõ, cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước về phía phòng ngủ của mình. Ông Nhân nghe rõ từng tiếng bước chân cô.
Cánh cửa phòng Tuyền khép lại một cách nhẹ nhàng, nhưng đối với ông Nhân, đó lại là một tiếng động nặng nề như sấm sét, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Sau đó, tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm vọng ra. Ông Nhân ngồi bất động trên ghế, cảm giác như mọi giác quan của ông Nhân đều căng ra tối đa, cố gắng lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Tiếng nước, tiếng động nhỏ nhất trong phòng Tuyền, tất cả đều bị ông Nhân thu nhận, phân tích trong sự sợ hãi tột độ. Ông Nhân biết mình không thể ngủ được đêm nay.
Ông Nhân đã về phòng mình. Ông nằm vật ra chiếc giường cũ kỹ, nhưng đôi mắt thì thao láo nhìn trần nhà, chẳng mảy may chợp mắt. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng mọi âm thanh ngoài kia, chỉ để lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng kêu rè rè, rả rích. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, như một cái bẫy vô hình siết chặt lấy ông.
Rồi, một âm thanh đều đều, quen thuộc bắt đầu len lỏi qua bức tường mỏng manh, từ phòng bên cạnh vọng sang. Tiếng ngáy của Tuyền. Từng nhịp, từng nhịp, không nhanh không chậm, đều đặn đến đáng ghét. Đối với ông Nhân, mỗi tiếng ngáy như một nhát dao vô hình cứa vào tâm trí ông, sắc lạnh và day dứt. Nó không chỉ là tiếng ngáy, mà còn là lời nhắc nhở không ngừng về sự hiện diện của cô, về những suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong đầu ông.
Ông Nhân nghiến răng, cố gắng dằn lòng. Ông giơ bàn tay chai sạn của mình lên, rồi tự cấu thật mạnh vào bắp tay. Móng tay ông ghim sâu vào da thịt, tạo thành những vết lằn đỏ hằn lên.
Ông Nhân: (Thì thầm, giọng khản đặc, như một lời thề độc) Mày không được, mày không được làm điều đó!
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng yếu ớt qua khung cửa sổ. Ông Nhân mở mắt, cảm thấy toàn thân rã rời. Đôi mắt ông thâm quầng, trũng sâu, và gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, u uất. Ông đã trải qua một đêm dài đằng đẵng không ngủ, vật lộn với những suy nghĩ đen tối và lời thề độc trong tâm trí mình.
Ông Nhân nặng nề bước xuống giường, cố gắng xốc lại bản thân. Tiếng lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, xen lẫn mùi đồ ăn thoang thoảng. Ông bước ra khỏi phòng, xuống gian bếp. Tuyền đang đứng đó, quay lưng về phía ông, thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng. Cô vẫn mặc bộ đồ ngủ đơn giản, mái tóc buông xõa. Mọi động tác đều bình thường, tự nhiên đến lạ.
Tuyền: (Quay lại, mỉm cười tươi tắn) Ba dậy rồi ạ? Con nấu xong rồi đây, ba ngồi xuống ăn luôn cho nóng.
Nụ cười rạng rỡ của Tuyền như một lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào tâm can ông Nhân. Ông nhìn cô, nhìn cách cô bình thản chào hỏi, bình thản nấu bữa sáng, không hề hay biết về trận chiến tâm lý khủng khiếp mà ông vừa trải qua chỉ cách đây vài giờ. Sự bình thường của Tuyền đột nhiên khiến ông Nhân cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vì ông đã không làm điều gì dại dột, vừa có chút thất vọng khó tả. Thất vọng vì cô quá vô tư, hay thất vọng vì bản thân ông đã chiến thắng một cuộc chiến mà không ai biết? Hay có lẽ, sâu thẳm trong ông, vẫn còn một phần nào đó khao khát được thỏa mãn những dục vọng đen tối kia? Ông Nhân chỉ gật đầu khẽ, nặng nề kéo ghế ngồi xuống bàn.
Ngày thứ hai, ông Nhân vừa thức giấc đã cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén. Ông liếc nhìn gian bếp, nơi Tuyền đã bắt đầu loay hoay chuẩn bị bữa sáng. Hình ảnh cô con dâu lại hiện lên, khuấy động những dục vọng mà ông cố kìm nén. Ông Nhân quyết định. Ông cần phải rời khỏi căn Nhà của ông Nhân này, càng sớm càng tốt.
Khi Tuyền bày biện bữa sáng, ông Nhân đứng dậy, giọng nói nặng trĩu:
Ông Nhân: Ba có việc gấp ở ngoài đồng, phải ra từ sớm. Con cứ ăn trước đi.
Tuyền ngẩng lên, nụ cười vẫn thường trực trên môi:
Tuyền: Sớm vậy hả ba? Có việc gì quan trọng lắm sao ạ?
Ông Nhân tránh ánh mắt cô, quay lưng lại:
Ông Nhân: Ừ, nhiều việc lắm. Phải giải quyết ngay.
Ông Nhân vội vã ra khỏi cửa, bỏ lại sau lưng sự bình thản của Tuyền và căn Nhà của ông Nhân. Ông Nhân hít một hơi thật sâu khí trời buổi sớm, mong nó có thể cuốn trôi đi những ám ảnh trong tâm trí. Ông Nhân lao mình vào công việc đồng áng, cố gắng dùng sức lao động để xua tan đi hình bóng Tuyền, để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn đang giằng xé. Từng nhát cuốc, từng vốc đất như trút hết nỗi sợ hãi không kiểm soát được bản thân của ông Nhân.
Thời gian trôi qua, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, nắng đổ lửa trên cánh đồng. Ông Nhân mồ hôi nhễ nhại, thấm mệt nhưng trong lòng lại cảm thấy yên ổn hơn một chút. Bỗng, tiếng điện thoại reo vang, phá tan sự tĩnh lặng. Ông Nhân rút điện thoại ra, màn hình hiện lên tên Tuyền. Một cảm giác lo sợ tức thì dâng lên. Ông Nhân miễn cưỡng bắt máy.
Ông Nhân: Alo?
Tuyền: (Giọng nói nhẹ nhàng, đầy quan tâm) Bố ơi, trưa bố về ăn cơm con nấu nha. Con làm mấy món ba thích đó.
Lời mời gọi thân mật của Tuyền như một sợi dây vô hình kéo ông Nhân trở lại căn Nhà của ông Nhân, trở lại với nỗi ám ảnh mà ông đang cố gắng chạy trốn. Ông Nhân nhắm mắt, thở dài. Miệng ông đắng chát. Ông Nhân biết mình không thể từ chối một cách quá đáng, đặc biệt khi Tuyền đang thể hiện sự quan tâm.
Ông Nhân: Ừ… Ừm, thôi được rồi.
Ông Nhân trở về Nhà của ông Nhân, bữa cơm trưa diễn ra trong không khí gượng gạo. Tuyền vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ông Nhân liên tục lảng tránh. Sau bữa ăn, ông Nhân tìm cách lẩn tránh vào phòng, nhưng Tuyền lại mời ông ra ngoài hiên uống nước. Ông Nhân không thể từ chối.
Buổi chiều hôm đó, khi đang ngồi uống nước, Tuyền bất chợt thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn ra sân vắng.
Tuyền: Không có cu Đức nhà mình vắng quá bố nhỉ.
Cô quay sang nhìn ông Nhân với ánh mắt buồn bã, chất chứa nỗi nhớ con. Ông Nhân giật mình, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Ông vội vàng che giấu cảm xúc thật, cố gắng tỏ ra bình thản.
Ông Nhân: Ừ… trẻ con đi vắng thì phải vậy thôi con.
Ông Nhân ậm ừ, giọng nói cố gắng giữ vẻ thờ ơ. Nhưng trong lòng ông, một cơn sóng cảm giác tội lỗi lại dâng lên dữ dội, cuốn trôi đi chút bình yên ít ỏi mà ông vừa tìm thấy trên cánh đồng. Ông khẽ siết chặt ly nước trong tay.
Đêm thứ hai, không khí trong Nhà của ông Nhân dường như càng nặng nề hơn, đè nén lên từng ngóc ngách tĩnh lặng. Ông Nhân cố gắng nằm xuống từ sớm, vờ như muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm trí ông Nhân cuộn xoáy như một cơn lốc dữ dội. Hình ảnh Tuyền cứ lởn vởn trong đầu ông Nhân, những câu nói, ánh mắt, nụ cười nhẹ nhàng của Tuyền cứ ám ảnh, khiến ông Nhân không thể nhắm mắt.
Tiếng Tuyền ho nhẹ từ căn phòng bên cạnh bất chợt vọng tới, khe khẽ nhưng đủ để xé tan màn đêm tĩnh mịch trong tâm trí ông Nhân. Rồi lại là tiếng ngáy khe khẽ, đều đều. Âm thanh ấy, lẽ ra phải mang đến sự bình yên, lại trở thành một thứ kích thích, khuấy động những dục vọng chôn sâu. Ông Nhân bất giác ngồi dậy, rồi đứng lên, từng bước chân nhẹ nhàng như bóng ma, lướt qua sàn nhà lạnh lẽo. Ông Nhân bước đến sát vách phòng Tuyền.
Bàn tay ông Nhân run rẩy, chậm rãi vươn ra, chạm vào bức tường lạnh lẽo. Tường đá thô ráp, nhưng dường như ông Nhân có thể cảm nhận được hơi ấm mờ nhạt từ phía bên kia, nơi Tuyền đang say ngủ. Một ý nghĩ điên rồ, đen tối, thoáng qua trong đầu ông Nhân, khiến trái tim ông Nhân đập mạnh như muốn xé toang lồng ngực.
Bàn tay ông Nhân run rẩy, chậm rãi vươn ra, chạm vào bức tường lạnh lẽo. Tường đá thô ráp, nhưng dường như ông Nhân có thể cảm nhận được hơi ấm mờ nhạt từ phía bên kia, nơi Tuyền đang say ngủ. Một ý nghĩ điên rồ, đen tối, thoáng qua trong đầu ông Nhân, khiến trái tim ông Nhân đập mạnh như muốn xé toang lồng ngực. Ông Nhân từ từ áp tai vào vách tường, cố gắng nghe ngóng hơi thở của Tuyền, và rồi, ông Nhân rụt rè nhón chân định xoay nắm đấm cửa.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại chói tai, bất ngờ vang lên, xé toang màn đêm tĩnh mịch và cũng xé tan những ý nghĩ tăm tối đang chế ngự tâm trí ông Nhân. Tiếng chuông dồn dập, kéo Tuyền khỏi giấc ngủ sâu. Từ bên trong, tiếng Tuyền cựa quậy, rồi giọng cô khẽ khàng, ngái ngủ: “Alo… Vâng, tôi nghe đây.”
Ông Nhân giật mình, lùi vội lại, lưng va mạnh vào bức tường đối diện. Tim ông Nhân đập thình thịch, không phải vì sợ bị phát hiện, mà là bởi một cú sốc tinh thần dữ dội. Ông Nhân đứng nín thở, lắng nghe.
“Dạ vâng, cô giáo ạ… Cu Đức ạ? Ồ, nó vẫn ngoan và khỏe mạnh ạ? Vâng, vâng… nó đang rất vui vẻ ạ. Con cám ơn cô giáo nhiều nhé.” Giọng Tuyền dần tỉnh táo hơn, xen lẫn sự nhẹ nhõm và vui mừng. Cô nói thêm vài câu rồi gác máy.
Ông Nhân đứng chết lặng, dựa vào bức tường lạnh ngắt. Lòng ông Nhân thầm tạ ơn tiếng chuông điện thoại đã vang lên đúng lúc, kéo ông Nhân ra khỏi bờ vực thẳm của một tội lỗi không thể nào tha thứ. Cu Đức đang vui vẻ và khỏe mạnh. Tiếng chuông ấy, không chỉ cứu vãn Tuyền, mà còn cứu rỗi chính linh hồn ông Nhân. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng ông Nhân, và ông Nhân chợt nhận ra mình vừa suýt nữa đã làm gì. Ông Nhân khẽ thở phào, nước mắt lưng tròng, rồi quay lưng, chậm rãi trở về phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, một tiếng còi xe quen thuộc vang lên trước cổng, phá tan sự tĩnh lặng của căn nhà của ông Nhân. Ông Nhân đang ngồi thẫn thờ ở bàn uống nước, giật mình ngẩng đầu. Tuyền từ trong bếp cũng vội vàng chạy ra. Cánh cửa bật mở, và Cu Đức, với chiếc ba lô nhỏ nhắn sau lưng, chạy ùa vào như một cơn lốc.
“Ông ơi! Mẹ ơi!” Cu Đức reo lên, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích, lao thẳng vào vòng tay ông Nhân. Ông Nhân quỳ sụp xuống, ôm chặt cháu nội, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ, thân thuộc đang dồn nén vào lồng ngực mình. Một sự nhẹ nhõm vô bờ bến trào dâng, nuốt chửng mọi ám ảnh kinh hoàng của đêm hôm trước. Nước mắt ông Nhân bỗng chực trào ra.
Tuyền cũng nhanh chóng ôm lấy con, vuốt ve mái tóc rối bù của Cu Đức. “Con trai của mẹ về rồi! Ngoại khóa vui không con? Có mệt lắm không?” Giọng Tuyền ríu rít, tràn đầy yêu thương và sự hớn hở.
Cu Đức thoát khỏi vòng tay ông Nhân, nhảy cẫng lên, miệng không ngừng líu lo kể chuyện: “Vui lắm mẹ ơi! Con được đốt lửa trại, được hát hò, còn được đi bắt cá nữa! Con bắt được con cá to bằng chừng này nè!” Cu Đức khoa tay múa chân, đôi mắt sáng rực.
Ông Nhân đứng dậy, lặng lẽ nhìn cháu. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Cu Đức, trái tim ông Nhân như được gột rửa. Ông Nhân thầm tạ ơn trời đất đã cho ông Nhân có cơ hội được nhìn thấy nụ cười này một lần nữa, sau những suy nghĩ đen tối đã suýt nữa nhấn chìm ông Nhân vào địa ngục.
Tuyền dẫn Cu Đức vào bếp, vừa dọn đồ ăn sáng vừa hào hứng nghe con kể chuyện. “Thật hả con? Con trai mẹ giỏi quá! Con kể cho mẹ nghe thêm đi, cô giáo nói gì về con không? Các bạn có thích con cá của con không?” Tuyền nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui, hoàn toàn không hay biết rằng chỉ vài giờ trước, một bóng đen khủng khiếp đã bao trùm căn nhà này, suýt chút nữa đã cướp đi sự bình yên của chính cô.
Ông Nhân đứng dựa vào khung cửa bếp, nghe tiếng cười nói ríu rít. Nụ cười gượng gạo nở trên môi ông Nhân, nhưng sâu thẳm bên trong, sự ám ảnh vẫn còn đó, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo. Ông Nhân nhắm mắt lại, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Ông Nhân tự hỏi, liệu ông Nhân có thể giữ bí mật này mãi mãi được không, hay một ngày nào đó, bóng tối sẽ lại trỗi dậy và nuốt chửng tất cả.
Ông Nhân đứng dựa vào khung cửa bếp, nghe tiếng cười nói ríu rít. Nụ cười gượng gạo nở trên môi ông Nhân, nhưng sâu thẳm bên trong, sự ám ảnh vẫn còn đó, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo. Ông Nhân nhắm mắt lại, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Ông Nhân tự hỏi, liệu ông Nhân có thể giữ bí mật này mãi mãi được không, hay một ngày nào đó, bóng tối sẽ lại trỗi dậy và nuốt chửng tất cả.
Đêm đó, Nhà của ông Nhân chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng của mình, ông Nhân vẫn trằn trọc không ngủ. Những hình ảnh, những cảm xúc hỗn độn của mấy ngày qua cứ luẩn quẩn trong tâm trí ông Nhân như một thước phim kinh hoàng. Giây phút ông Nhân đứng lặng nhìn Tuyền ngủ say, cảm giác tội lỗi và dục vọng đan xen, khiến lồng ngực ông Nhân như bị bóp nghẹt. Ông Nhân lật mình, cố gắng xua đi những suy nghĩ tăm tối, nhưng vô ích. Khuôn mặt Tuyền, nụ cười hồn nhiên của Cu Đức, và cái bóng mờ của quá khứ, tất cả cứ quấn lấy ông Nhân, không cho ông Nhân một giây phút bình yên.
Ông Nhân không thể tiếp tục như thế này được nữa. Nỗi sợ hãi không kiểm soát được bản thân, nỗi hổ thẹn với vợ và con trai đã khuất, nỗi lo lắng cho tương lai của Tuyền và Cu Đức, tất cả như những mũi dao sắc nhọn đâm vào trái tim ông Nhân. Ông Nhân biết, nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn, chỉ là vấn đề thời gian trước khi một thảm kịch không thể cứu vãn xảy ra. Ông Nhân không thể mạo hiểm đánh đổi sự bình yên của gia đình, hay làm tổn thương Tuyền và Cu Đức vì những dục vọng thấp hèn của chính mình.
Trong đêm tối, ông Nhân đưa ra một quyết định khó khăn, nhưng dứt khoát. Ông Nhân phải tìm cách. Hoặc là ông Nhân sẽ giúp Tuyền tìm được hạnh phúc mới, xây dựng một cuộc sống riêng cho cô và Cu Đức, ở một nơi xa hơn, nơi ông Nhân không thể tiếp cận và không còn là mối đe dọa. Hoặc, nếu điều đó không thể thực hiện, ông Nhân sẽ là người ra đi. Ông Nhân sẽ tìm một nơi ở khác cho mình, cắt đứt mọi mối liên hệ cám dỗ, dù điều đó có đau đớn đến mấy. Ông Nhân biết, đây là một quyết định ích kỷ, nhưng cũng là cách duy nhất để bảo vệ những người ông Nhân yêu thương, và cũng là cách để cứu rỗi chính linh hồn ông Nhân. Ánh mắt ông Nhân kiên định hơn bao giờ hết, dù trong lòng ông Nhân đang dậy sóng.
Ba ngày sau, cuộc sống tại Nhà của ông Nhân dường như đã trở lại quỹ đạo bình thường. Cu Đức vẫn hồn nhiên chạy nhảy, Tuyền vẫn tận tụy chăm sóc gia đình, nhưng ông Nhân thì khác. Trong lòng ông Nhân, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra. Mỗi ánh mắt ông Nhân nhìn Tuyền, mỗi lời nói của cô, ông Nhân đều cảm nhận được sự phức tạp và gánh nặng của quyết định mình đã đưa ra. Ông Nhân bắt đầu tìm hiểu, thăm dò một cách kín đáo, về những khả năng, những con đường mới cho Tuyền, cho Cu Đức, và cho cả chính ông Nhân. Dù biết con đường phía trước đầy chông gai, ông Nhân vẫn quyết tâm. Ông Nhân không thể để mình trượt dài hơn nữa. Đây là lúc ông Nhân phải hành động, không chỉ vì Tuyền, vì Cu Đức, mà còn vì lương tâm của một người cha, một người ông. Ông Nhân muốn tìm lại sự bình yên, không phải bằng cách lẩn tránh, mà bằng cách đối mặt với sự thật tàn khốc của chính bản thân mình và đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Cuộc đời vốn là những chuỗi ngày không ngừng nghỉ của sự lựa chọn và trả giá. Đôi khi, để tìm được bình yên, người ta phải chấp nhận hy sinh những điều quý giá nhất. Ông Nhân, người đàn ông từng trải qua bao thăng trầm, nay lại đứng trước một ngã rẽ khó khăn bậc nhất. Ông Nhân hiểu rằng, tình yêu thương không phải lúc nào cũng là sự sở hữu, mà đôi khi là sự buông bỏ, là tạo điều kiện cho người mình yêu có được hạnh phúc trọn vẹn, dù hạnh phúc ấy không có mình bên cạnh. Sự dằn vặt, day dứt trong lòng ông Nhân dần chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá. Ông Nhân sẽ không để bản thân trở thành một vết nhơ trong cuộc đời của Tuyền và Cu Đức. Ông Nhân đã mất vợ, mất con trai, ông Nhân không thể để sự ám ảnh đó tiếp tục hủy hoại những gì còn sót lại của gia đình.
Trong không gian yên tĩnh của căn nhà, ông Nhân ngồi lặng lẽ, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng. Ông Nhân không còn cảm thấy sự giày vò đến tận cùng như những đêm trước. Thay vào đó là một sự thanh thản, dù lẫn chút chua xót. Ông Nhân đã chọn con đường khó đi, con đường của sự từ bỏ và hy sinh. Dù không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ông Nhân tin rằng, đây là lựa chọn đúng đắn để bảo vệ sự trong sáng của Tuyền, nụ cười thơ ngây của Cu Đức, và để ông Nhân có thể tìm lại lương tâm đã mất. Một ánh bình minh mới, dù còn mờ mịt, dường như đã hé rạng trong tâm hồn ông Nhân, hứa hẹn một sự khởi đầu đầy cam go, nhưng cũng chất chứa niềm hy vọng về một cuộc sống bình yên thực sự. Ông Nhân khép mắt lại, hít thở thật sâu, chấp nhận gánh nặng và trách nhiệm mới trên vai mình.

