Ông cụ chạy chiếc xe máy cũ tới thăm con trai tại chung cư cao cấp ở Sài Gòn, bảo vệ không cho vào và cái kết…..Ông Tư vốn là nông dân ở miền Tây, cả đời lam lũ với ruộng đồng. Vợ mất sớm, ông chỉ có một người con trai duy nhất – Hưng. Nhờ học giỏi, Hưng thi đậu đại học rồi sau này ở lại Sài Gòn lập nghiệp. Ít khi về quê, mỗi lần gọi điện cho cha, Hưng chỉ hứa hẹn: “Dạ, con bận lắm, khi nào rảnh con về liền.” Ông Tư hiểu, thương con, chẳng bao giờ trách móc.
Một hôm, người hàng xóm cho ông xem đoạn video quảng cáo về khu chung cư cao cấp nơi Hưng đang sống. Trong lòng ông cụ rộn ràng: “Chắc con mình giờ thành đạt lắm rồi.” Đêm đó ông nằm trằn trọc, nghĩ đến cảnh được gặp con trai, ôm nó vào lòng, cùng nhau ăn bữa cơm đoàn tụ. Sáng hôm sau, ông quyết định dắt chiếc xe Honda cũ đời 90 đã theo ông hơn hai chục năm, cột phía sau cái túi vải đựng vài ký xoài, ít khô cá lóc, rồi lên đường hướng về Sài Gòn.
Đoạn đường hơn trăm cây số với người già như ông đâu phải dễ. Xe nổ lạch bạch, nhiều lúc khói trắng phụt ra, tưởng chừng muốn tắt máy. Ông cụ lau mồ hôi, nheo mắt vì nắng, nhưng lòng tràn đầy hy vọng. Ông không báo trước cho Hưng, định bụng sẽ tạo một bất ngờ, để khi con mở cửa ra sẽ vỡ òa vui mừng.
Đến nơi, ông choáng ngợp trước tòa nhà cao sừng sững, cửa kính sáng loáng. Người ra kẻ vào đều ăn mặc sang trọng. Ông Tư ngập ngừng dắt xe vào cổng, lòng hồi hộp xen lẫn tự hào. Nhưng chưa kịp hỏi thăm, anh bảo vệ trẻ tuổi đã phóng mắt nhìn ông từ đầu đến chân: áo bà ba bạc màu, dép nhựa, chiếc xe cà tàng xịt khói.
— “Bác tìm ai?” – giọng lạnh nhạt.
— “Ờ… tôi tìm con tôi, nó tên Hưng, ở block B, tầng 15.” – Ông cười hiền, móc trong túi mảnh giấy có ghi địa chỉ.
Bảo vệ nhíu mày: “Chung cư này không phải ai muốn vô cũng vô đâu. Bác có hẹn trước không?”
Ông Tư lúng túng: “Tui… tui không có. Tôi là ba nó mà.”
Nhưng câu nói ấy chẳng khiến anh bảo vệ đổi thái độ. Người ra vào nhìn ông bằng ánh mắt tò mò, có kẻ còn khẽ nhếch mép cười khẩy.
Sự háo hức trong lòng ông cụ dần biến thành ngượng ngùng, rồi bất an. Nhưng ông cụ nào ngờ, ngay khi vừa dựng xe trước cổng chung cư, niềm vui đoàn tụ chưa kịp nở thì một sự việc bất ngờ ập đến, khiến trái tim ông nghẹn lại…
Quý độc giả xem thêm tại đây 👇
Ông Tư đứng như trời trồng, mảnh giấy ghi địa chỉ của Hưng vẫn nắm chặt trong tay, nhưng ánh mắt lạc vào khoảng không vô định trước cổng chung cư. Ánh nắng chói chang giữa trưa chẳng thể làm ấm lên sự ngượng ngùng đang bao trùm lấy ông. Bỗng, cánh cửa kính tự động của sảnh chính bật mở. Một thanh niên cao ráo, mặc vest chỉnh tề, bước ra. Khuôn mặt anh ta cau có, ánh mắt quét nhanh qua cảnh tượng đang diễn ra: chiếc xe Honda cũ kỹ, người đàn ông trong bộ áo bà ba bạc màu và anh bảo vệ đang nhíu mày.
Anh ta dừng lại, khoanh tay.
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?” – Hưng lạnh lùng cất tiếng, ánh mắt anh ta không hề ngạc nhiên, chỉ toàn sự khó chịu khi nhìn thẳng vào Ông Tư và chiếc xe cà tàng của cha mình.
Ông Tư nghe tiếng, ngẩng đầu lên. Nụ cười móm mém vừa mới chực nở trên môi ông chợt đông cứng lại. Đôi mắt già nua của ông mở to, như không tin vào tai mình. Tim ông như bị bóp nghẹt. Sự ngượng ngùng phút chốc tan biến, nhường chỗ cho một cơn sốc lạnh buốt, rồi nhanh chóng chuyển hóa thành nỗi đau đớn tột cùng. Ông Tư cảm thấy như một gáo nước đá vừa dội thẳng vào niềm hy vọng đã ấp ủ suốt trăm cây số. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Hưng lướt qua ông như một người xa lạ, không một chút thân tình, khiến Ông Tư chỉ muốn tan biến vào không khí.
Hưng tiến thêm vài bước, sải chân dài và đầy vẻ tự mãn, dừng lại ngay trước Ông Tư và anh bảo vệ trẻ tuổi. Anh ta đảo mắt nhìn chiếc xe Honda cũ đời 90 của cha, rồi nhếch môi, ánh mắt như xuyên thấu sự khốn khổ của người đàn ông mặc áo bà ba bạc màu. Anh bảo vệ trẻ tuổi lập tức quay sang Hưng, chờ đợi một lời giải thích. Hưng nghiêng người, hạ giọng xuống mức gần như thì thầm vào tai anh bảo vệ, đủ để Ông Tư có thể nghe thấy rõ ràng từng lời cay nghiệt.
“Ông này là ai tôi không biết,” Hưng dứt khoát nói, ánh mắt lạnh lùng lướt qua khuôn mặt khắc khổ của Ông Tư như một vật thể vô tri. “Cha tôi ở quê không lên đây bao giờ. Chắc ông ta nhầm người.”
Câu nói như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào trái tim già nua của Ông Tư. Niềm hy vọng mong manh về đứa con trai bỗng chốc vỡ tan tành thành từng mảnh. Ông Tư đứng sững sờ, đôi mắt ngấn nước nhìn Hưng, không thể thốt nên lời. Lồng ngực ông như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến tận cùng. Cả thế giới xung quanh ông như đổ sụp, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi tủi nhục vô bờ bến. Anh bảo vệ trẻ tuổi nhìn chằm chằm vào Ông Tư, rồi quay sang Hưng với vẻ mặt hoài nghi, nhưng vẫn giữ thái độ phục tùng.
Ông Tư như choàng tỉnh khỏi cơn mê, tay run rẩy sờ vào túi áo bà ba bạc màu. Ông rút ra một mảnh giấy đã ố vàng, nhàu nát, trên đó nắn nót vài dòng chữ và dãy số. Đôi mắt đỏ hoe của Ông Tư cố gắng nhìn rõ đứa con trai trước mặt, giọng ông nghẹn ứ, thều thào gọi tên Hưng.
“Hưng… Hưng ơi… Con không nhận ra ba sao?” Ông Tư cố bước thêm một bước, đưa mảnh giấy ra như một bằng chứng yếu ớt. “Ba là ba Tư của con đây mà… Mẹ con ở nhà vẫn đợi con đó Hưng ơi…”
Hưng không hề liếc nhìn mảnh giấy. Ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như băng, gương mặt không chút cảm xúc. Anh ta quay lưng lại, hoàn toàn phớt lờ lời van nài tuyệt vọng của người đàn ông mặc áo bà ba bạc màu. Anh bảo vệ trẻ tuổi đứng cạnh đó, chứng kiến cảnh tượng, đôi mày khẽ nhíu lại nhưng vẫn im lặng.
Hưng quay lưng lại, hoàn toàn phớt lờ lời van nài tuyệt vọng của người đàn ông mặc áo bà ba bạc màu. Anh bảo vệ trẻ tuổi đứng cạnh đó, chứng kiến cảnh tượng, đôi mày khẽ nhíu lại nhưng vẫn im lặng. Chỉ đến khi Hưng đã bước nhanh vào sảnh, bóng lưng anh ta khuất dần sau cánh cửa kính tự động, anh bảo vệ mới cứng rắn bước tới. Ánh mắt anh ta nhìn Ông Tư đầy vẻ khó chịu, xen lẫn chút nghi ngại.
“Bác này, bác làm gì ở đây mà cứ gây ồn ào thế?” anh bảo vệ nói, giọng điệu dứt khoát, không chút khoan nhượng. “Mới sáng sớm đã làm mất trật tự an ninh của chung cư. Bác làm ơn dắt chiếc xe này ra khỏi cổng ngay. Chúng tôi không tiếp đón người lạ gây rối.”
Anh bảo vệ chỉ tay về phía chiếc xe Honda cũ đời 90 của Ông Tư đang dựng chênh vênh gần mép đường. Chiếc xe lấm lem bụi bẩn, chất đầy những túi vải đựng xoài, khô cá lóc, trông thật lạc lõng giữa khung cảnh sang trọng của chung cư cao cấp.
Ông Tư sững sờ, như bị tát một gáo nước lạnh. Ông ngước nhìn anh bảo vệ, đôi môi run rẩy muốn thốt lên lời biện minh, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Anh bảo vệ không chờ đợi, tiếp tục nói với giọng kiên quyết, không cho Ông Tư cơ hội phản kháng.
“Bác làm ơn rời đi ngay. Chung cư này không tiếp đón người lạ gây rối.”
Những lời nói đó như những lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Ông Tư. Cả cuộc đời ông chưa từng bị ai xua đuổi, khinh miệt một cách trắng trợn đến thế. Ông Tư cảm thấy nhục nhã tột độ. Hai bàn tay già nua, chai sần bất giác siết chặt vạt áo bà ba bạc màu. Đôi mắt đỏ hoe của ông mờ đi, nước mắt chực trào, nhưng ông cố gắng kìm nén, không muốn mình trông yếu đuối thêm nữa giữa chốn xa lạ này. Ông Tư chỉ biết lùi lại từng bước nặng nề, lảo đảo tiến về phía chiếc xe cà tàng của mình.
Ông Tư lảo đảo bước tới, cúi xuống dựng thẳng chiếc xe Honda cũ đời 90. Tay ông run rẩy vịn vào ghi đông, cố gắng không để bản thân đổ gục. Những túi vải đựng xoài, khô cá lóc vẫn còn nguyên trên yên xe, chất chồng như gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy guộc. Ông Tư rồ máy, tiếng động cơ cũ kỹ khạc ra một tràng khói đen, lạc điệu giữa tiếng ồn ào hiện đại của Sài Gòn.
Ông Tư không quay đầu lại. Ông không muốn nhìn thêm cảnh cổng chung cư cao cấp kia, nơi con trai mình đã lạnh lùng xua đuổi ông. Cả người ông như một pho tượng đá di động, vô cảm dắt xe ra khỏi cổng. Phía sau, anh bảo vệ trẻ tuổi đứng nhìn theo, ánh mắt có chút phức tạp nhưng nhanh chóng quay lại với công việc.
Chiếc xe cà tàng từ từ hòa vào dòng xe cộ đông đúc của Sài Gòn. Nắng gắt tháng tư dội xuống mặt đường nhựa, hắt lên từng hạt bụi vàng óng, càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của cuộc đời. Ông Tư cứ thế phóng xe đi, không biết mình đang đi đâu, về đâu. Con đường trước mắt ông dài hun hút, rộng lớn nhưng lại trống rỗng đến vô cùng. Mỗi vòng bánh xe quay là một nhát dao cứa vào lòng ông. Ông Tư trống rỗng, đau khổ tột cùng. Nỗi tủi nhục như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Ông đã vượt hơn trăm cây số đường xa, mang theo cả tấm lòng người cha và những món quà quê hương, để rồi nhận lại sự khinh miệt lạnh lùng. Hàng mi bạc phơ của Ông Tư chớp nhẹ, cố gắng xua đi những giọt nước mắt chực trào, nhưng chúng vẫn cứ mờ nhòe, lẩn khuất trong nắng gắt. Ông Tư không có điểm đến. Giữa thành phố xa hoa này, ông chỉ là một chiếc lá khô bị gió cuốn đi vô định.
Ông Tư lảo đảo dắt chiếc Honda cũ dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp che mát cả một góc vỉa hè đầy nắng. Ông tắt máy, tiếng động cơ lụ khụ im bặt, trả lại không gian cho tiếng còi xe inh ỏi và tiếng rao hàng vội vã. Cả người ông như cạn kiệt năng lượng, thả phịch xuống gốc cây, đôi vai gầy run rẩy. Chiếc áo bà ba bạc màu dính đầy mồ hôi, mái tóc đã ngả muối tiêu bết lại trên trán. Ông Tư đưa tay quệt ngang những giọt mồ hôi đang chảy dài, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía dòng xe cộ hối hả. Nỗi đau, sự tủi nhục cứ xoáy sâu vào lồng ngực.
Một người phụ nữ trung niên, với chiếc nón lá đội che nắng, đang thoăn thoắt ép nước mía gần đó. Bà chợt ngẩng lên, thấy Ông Tư ngồi thất thần, dáng vẻ khắc khổ đến tội nghiệp. Bà dừng tay, chậm rãi bước tới, mang theo một ly nước mía mát lạnh.
“Bác ơi, bác có chuyện gì mà trông buồn vậy?” Giọng bà nhẹ nhàng, pha chút lo lắng. “Uống ly nước mía cho mát đã bác.”
Ông Tư ngước nhìn, đôi mắt đỏ hoe ngỡ ngàng trước sự quan tâm bất ngờ. Giữa cái nắng gắt và sự vô cảm của thành phố xa lạ, lời hỏi thăm nhỏ bé ấy như một giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn đang khô cạn của ông. Một chút ấm áp len lỏi qua lồng ngực, xua đi cái lạnh lẽo của sự cô đơn. Ông Tư nắm chặt bàn tay chai sần, cố gắng kìm nén cảm xúc.
Ông Tư hít một hơi thật sâu, bàn tay run rẩy đưa lên vuốt nhẹ mái tóc bạc. Ông Tư nhìn ly nước mía mát lạnh, rồi lại nhìn người phụ nữ, đôi mắt đục ngầu như chất chứa một biển nỗi niềm. Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ lồng ngực gầy gò.
“Cô ơi… tôi… tôi lên Sài Gòn kiếm thằng con…” Ông Tư khẽ nói, giọng khản đặc như mắc nghẹn. “Nó… nó ở đây, trong cái chung cư cao cấp đó…”
Ông Tư ngừng lại, ánh mắt chùng xuống. Người phụ nữ im lặng lắng nghe, ánh mắt dịu dàng động viên.
“Tôi từ Miền Tây lên đây, hơn trăm cây số đường. Đi cái xe Honda cũ đời 90 này nè cô… Cả một đời làm lụng, tôi chỉ mong nó nên người. Rồi nó đậu đại học, lên đây học hành, làm việc. Tôi mừng lắm, tự hào lắm…”
Nét mặt Ông Tư bỗng hóa đau đớn.
“Mấy tháng rồi tôi không gặp nó, điện thoại thì nó bận hoài. Tôi nhớ quá, mới gom ít xoài nhà, mấy con khô cá lóc vợ làm, bỏ vô cái túi vải này, lặn lội lên thăm nó. Tính lên cho nó bất ngờ…”
Ông Tư lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo.
“Tôi tới cổng chung cư, cái chung cư to đùng, đẹp lắm cô. Block B, tầng 15… Tôi hỏi anh bảo vệ trẻ tuổi, nói muốn gặp thằng Hưng. Tôi đứng chờ, lòng mừng rơn, nghĩ nó thấy ba chắc nó mừng lắm… Ai dè…”
Giọng Ông Tư nghẹn lại, ông lấy tay áo bà ba bạc màu quệt nước mắt.
“Nó… nó đi chiếc xe hơi đen bóng loáng chạy ra. Tôi mừng quá, kêu nó, ‘Hưng ơi, ba nè con!’ Nó nhìn tôi, nhìn cái áo bà ba, nhìn cái xe cà tàng của tôi… Nó dừng xe lại, nhưng ánh mắt nó lạ lắm cô ơi. Nó quay sang hỏi anh bảo vệ: ‘Ông già này là ai vậy anh?'”
Người phụ nữ bất giác đưa tay ôm miệng, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc và xót xa.
Ông Tư úp mặt vào lòng bàn tay chai sạn, tấm lưng gầy gò rung lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.
“Nó… nó không nhận ra ba nó nữa rồi cô ơi… Nó nói tôi nhầm người. Anh bảo vệ thì cứ mời tôi về, nói tôi làm phiền cư dân… Tôi đứng đó, giữa cổng chung cư, giữa cái phố thị đông đúc, mà lòng tôi tan nát…”
Ông Tư ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. Người phụ nữ tiến lại gần hơn, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Ông Tư, gương mặt đầy sự đồng cảm và xót thương vô hạn.
Người phụ nữ nhẹ nhàng vỗ về Ông Tư. Bà đưa ánh mắt nhìn xa xăm về phía tòa chung cư cao ngất, nơi vừa chứng kiến cảnh tượng đau lòng của người cha và con trai. Một thoáng đắn đo hiện rõ trên gương mặt bà, rồi bà quay lại nhìn Ông Tư, giọng nói trầm lắng, như đang kể một câu chuyện buồn.
NGƯỜI PHỤ NỮ
(Thì thầm, ngập ngừng)
Bác ơi… thật ra… cháu thấy hoàn cảnh bác cũng tội nghiệp quá. Thôi thì cháu nói thật với bác. Cháu làm ở đây cũng lâu rồi, cháu biết hết mọi chuyện…
Ông Tư ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn bà, ánh mắt vừa ngơ ngác vừa khao khát được thấu hiểu. Ông im lặng chờ đợi, trái tim như thắt lại.
NGƯỜI PHỤ NỮ
(Hạ giọng hơn nữa, như sợ ai đó nghe thấy)
Thật ra thằng Hưng nó đâu có giàu có gì đâu bác. Nó chỉ là quản lý cho một căn hộ thuê, cố gắng tỏ vẻ sang chảnh thôi.
Cả người Ông Tư như cứng lại. Đôi mắt ông mở to, sững sờ. Mọi đau đớn, tủi nhục lúc nãy dường như bị một cú sốc lớn hơn đè nén. Ông Tư bất ngờ, không tin vào tai mình. Hàng trăm câu hỏi vụt qua trong tâm trí ông. Con trai ông, người mà ông luôn tự hào, lại phải sống một cuộc đời giả dối đến vậy sao? Một nỗi xót xa, thương cảm dâng lên tận cổ họng. Nhưng xen lẫn với đó là sự thất vọng tràn trề. Thất vọng vì Hưng đã che giấu sự thật, thất vọng vì đứa con trai ông nuôi dạy lại chọn cách sống như vậy. Ông Tư lặng người, bàn tay run rẩy siết chặt lấy túi vải đựng xoài và khô cá lóc.
Ông Tư nghe những lời của người phụ nữ, cả người ông cứng lại. Cú sốc về sự thật phũ phàng khiến ông thất thần. Bàn tay ông vẫn run rẩy siết chặt lấy túi vải đựng xoài và khô cá lóc, nhưng ánh mắt ông đã không còn sự tủi nhục hay đau đớn. Thay vào đó là một sự bàng hoàng đến tột độ.
Ông Tư mờ mịt nhìn về phía trước, những hình ảnh và âm thanh của quá khứ đột ngột ùa về trong tâm trí ông. Ông nhớ như in cái ngày Hưng khăn gói lên Sài Gòn, ánh mắt rực sáng đầy khao khát đổi đời. Hưng đã nắm chặt tay ông, hứa hẹn sẽ làm giàu, sẽ mua nhà lớn, rước ông lên Sài Gòn ở chung, không để ông phải một đời lam lũ nơi đồng ruộng. Những lời hứa đó, giờ đây, không còn là niềm tự hào mà hóa thành gánh nặng ngàn cân đè lên vai đứa con trai.
Ông Tư hiểu ra rồi. Tất cả những vỏ bọc sang chảnh, căn hộ thuê, cuộc sống giả tạo mà người phụ nữ vừa kể, đều là để duy trì cái “tôi” mà Hưng đã tự xây dựng, để không phải đối diện với sự thật rằng mình đã không thể thực hiện lời hứa. Đứa con trai ông đã cố gắng đến mức nào để không làm ông thất vọng, để không phải thừa nhận thất bại?
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Ông Tư, mang theo cả nỗi xót xa và sự thấu hiểu.
ÔNG TƯ
(Giọng khàn đặc, nghèn nghẹn)
À… ra thế… Thảo nào nó không dám về quê…
Nỗi đau bị con trai chối bỏ khi nãy, những tủi nhục lúc đứng ở cổng chung cư, giờ đây tan biến như sương khói. Thay vào đó là một tình thương cha con sâu sắc, một sự xót xa đến quặn lòng dành cho Hưng. Ông Tư nhìn tòa chung cư cao ngất, nơi Hưng đang cố gắng duy trì một cuộc sống giả dối, và cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nghẹt. Ông thương con, thương cái gánh nặng vô hình mà con trai mình phải gánh vác bấy lâu nay.
Ông Tư hít một hơi thật sâu, như muốn nén lại mọi cảm xúc đang trào dâng. Ánh mắt ông dán chặt vào tòa chung cư cao ngất, nơi Hưng đang sống cuộc đời giả dối vì thể diện. Lòng ông quặn thắt nhưng giờ đây không còn là nỗi giận dữ hay tủi nhục, mà là tình thương bao la dành cho đứa con trai đang lạc lối. Ông Tư không muốn làm khó con, không muốn phơi bày sự thật phũ phàng này trước mặt người ngoài. Ông biết, chỉ cần ông xuất hiện, mọi nỗ lực của Hưng sẽ sụp đổ.
Ông Tư quay sang người phụ nữ, ánh mắt cầu khẩn.
ÔNG TƯ
(Giọng nói vẫn còn khàn đặc, xen lẫn nghẹn ngào)
Dù sao thì nó cũng là con tôi… Cô… cô giúp tôi được không?
Người phụ nữ nhìn Ông Tư, vẻ mặt có chút ngạc nhiên và bối rối trước sự thay đổi cảm xúc đột ngột của ông lão.
ÔNG TƯ
(Nói tiếp, đưa túi vải đựng xoài và khô cá lóc ra)
Mấy thứ quà quê này… cô giúp tôi đưa cho nó được không? Coi như… coi như không phải tôi cho, cũng được. Chỉ cần nó nhận được… là tôi mừng rồi.
Ông Tư cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, nhưng đôi tay run rẩy khi ông đưa túi quà vẫn tố cáo cảm xúc thật của mình. Ông Tư quyết tâm, dù đau đớn đến mấy, ông cũng phải bảo vệ thể diện cho đứa con trai mình, để Hưng không phải gánh thêm bất kỳ áp lực nào nữa. Nhưng sâu thẳm trong tim, tình yêu thương dành cho Hưng vẫn cháy bỏng, như ngọn lửa không bao giờ tắt. Ông Tư chỉ mong con được bình an, dù cho ông phải lùi lại một bước, âm thầm đứng nhìn từ xa.
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào túi vải đựng xoài và khô cá lóc, rồi lại đưa mắt nhìn Ông Tư đang run rẩy. Vẻ bối rối ban đầu của cô dần tan biến, thay vào đó là chút xót xa ẩn hiện trong đáy mắt. Cô hiểu sự giằng xé của người cha này, và cả cái thể diện mà Hưng đang cố gắng duy trì. Không nói lời nào, cô chậm rãi chìa tay ra, đón lấy chiếc túi từ tay Ông Tư.
NGƯỜI PHỤ NỮ
(Giọng nói nhẹ nhàng hơn, đầy sự cảm thông)
Bác cứ yên tâm. Cháu sẽ tìm cách đưa tận tay cho Hưng. Cháu cũng sẽ nói nó… nên gọi điện về cho bác. Bác về đi cho đỡ mệt. Cháu thấy bác mệt lắm rồi.
Ông Tư ngước nhìn người phụ nữ, đôi mắt hoe đỏ như vỡ òa một chút hy vọng. Chiếc túi vải trên tay cô như gỡ xuống một phần gánh nặng vô hình trên vai ông. Ông Tư gật đầu lia lịa, dường như không thể nói nên lời. Nỗi lo lắng cuộn trào trong lồng ngực ông đã vơi đi phần nào khi có người đồng cảm và sẵn lòng giúp đỡ. Ông Tư cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, dù biết rằng con đường hàn gắn giữa ông và Hưng vẫn còn xa. Ít nhất, những món quà quê hương đã có thể đến được với con trai ông.
Ông Tư khẽ cúi đầu chào người phụ nữ, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút đỏ hoe. Ông quay người, bước chậm rãi về phía chiếc Honda cũ đời 90 đang dựng ở góc đường. Từng bước chân ông như nặng hơn, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là gánh nặng từ đáy lòng. Ông khởi động xe, tiếng máy nổ khạc khạc vài tiếng rồi mới chịu rồ đều.
Trước khi lăn bánh, Ông Tư không kìm được, ông quay đầu nhìn lại. Tòa chung cư cao cấp sừng sững vươn mình giữa trời Sài Gòn, những ô cửa kính phản chiếu ánh nắng chói chang, vô vàn căn hộ như những ô mắt lưới khổng lồ. Ông cố gắng tìm kiếm, dường như muốn xuyên qua lớp bê tông dày đặc để nhìn thấy Block B, tầng 15, nơi Hưng đang sống. Nơi con trai ông đang cố gắng dựng xây một cuộc đời mà ông, cha ruột của nó, lại không thể đặt chân vào một cách đường hoàng.
Trong ánh mắt Ông Tư, nỗi buồn cuộn chảy thành dòng. Ông thấy thất vọng, không phải vì Hưng chối bỏ ông, mà vì Hưng phải sống trong một vỏ bọc giả dối, vì Hưng đánh đổi sự bình yên trong tâm hồn để có được vẻ ngoài hào nhoáng. Nhưng xen lẫn trong đó, là sự thấu hiểu. Ông hiểu cái áp lực của thành phố lớn, cái khao khát thoát ly khỏi sự lam lũ của miền quê. Ông Tư siết chặt tay lái, lòng dâng lên tình thương vô bờ bến. Dù Hưng có làm gì, có muốn che giấu điều gì, thì đó vẫn là cốt nhục của ông. Ông chỉ mong con mình được hạnh phúc thật sự, chứ không phải một hạnh phúc được tô vẽ lên từ những lời nói dối.
Ông Tư thở dài một hơi thật khẽ, rồi nhấn ga. Chiếc Honda cũ từ từ lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ hối hả của Sài Gòn. Bóng dáng người cha già với chiếc áo bà ba bạc màu, cùng với chiếc xe đã nhuốm màu thời gian, dần khuất dạng. Ông Tư biết, con đường về Miền Tây hơn trăm cây số sẽ dài hơn rất nhiều, bởi ông còn mang theo nỗi lòng nặng trĩu, nỗi lòng của một người cha vừa chạm vào ngưỡng cửa hạnh phúc của con mình, lại vừa nhận ra nó được xây trên nền của sự xa cách.
Vài ngày sau, Hưng bước ra từ cổng chung cư cao cấp, dáng vẻ vội vã như thường lệ. Anh chuẩn bị lên xe thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ xe nước mía gần đó.
NGƯỜI PHỤ NỮ BÁN NƯỚC MÍA
(Vẫy tay)
Cậu Hưng! Cậu Hưng ơi!
Hưng nhíu mày, có chút khó chịu vì bị cắt ngang sự riêng tư. Anh quay lại nhìn người phụ nữ bán nước mía. Bà cầm trong tay một túi vải cũ, màu bạc phếch.
HƯNG
Chuyện gì vậy cô?
NGƯỜI PHỤ NỮ BÁN NƯỚC MÍA
(Tiến lại gần, đưa túi quà ra)
Có một ông cụ ở quê gửi cho cậu cái này. Ông ấy nói là ba cậu. Ông ấy dặn cô đưa tận tay cho cậu đó.
Hưng sững sờ. Mọi sự khó chịu ban đầu tan biến, thay vào đó là một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh nhìn xuống túi vải mà người phụ nữ chìa ra. Chiếc túi cũ kỹ, nhưng quen thuộc đến nao lòng. Từ kẽ hở của miệng túi, anh thấy lấp ló màu vàng ươm của xoài khô và những miếng cá lóc khô đã ngả màu.
Trái tim Hưng như bị bóp nghẹt. Anh lập tức nhận ra. Đây chính là thứ mà ba anh – Ông Tư – vẫn thường gửi lên mỗi khi có dịp, là đặc sản từ `Miền Tây`, là hương vị của tuổi thơ anh. Nó không phải là những món quà đắt tiền, sang trọng như anh vẫn luôn cố gắng có được, nhưng nó là tất cả những gì cha anh có thể cho đi.
Khuôn mặt Hưng trắng bệch. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Ông Tư ngay tại `cổng chung cư` này. Những lời lẽ lạnh lùng, dứt khoát, đẩy cha mình ra xa để giữ lấy cái vỏ bọc hào nhoáng. Anh đã đẩy Ông Tư đi, nói rằng ông không phải là ba anh. Vậy mà giờ đây, chính ba anh, vẫn âm thầm gửi quà cho anh.
HƯNG
(Giọng lạc đi, run rẩy)
C… cô ơi… ông ấy… ông ấy đã nói gì nữa không? Ông ấy… ông ấy đi đâu rồi?
Người phụ nữ bán nước mía nhìn Hưng với ánh mắt đầy thấu hiểu, xen lẫn chút xót xa. Bà đã chứng kiến tất cả.
NGƯỜI PHỤ NỮ BÁN NƯỚC MÍA
Ông ấy không nói gì nhiều. Chỉ dặn cô đưa tận tay cho cậu. Rồi ông ấy lên chiếc Honda cũ đời 90 mà ông ấy đi, về lại `Miền Tây` rồi.
Từng lời nói của người phụ nữ như những nhát dao cứa vào lòng Hưng. Chiếc Honda cũ đời 90. `Miền Tây`. Những hình ảnh cứ thế dội về, xoáy sâu vào tâm trí anh. Nỗi hối hận trào dâng, nuốt chửng lấy sự bình tĩnh bấy lâu anh cố gắng xây dựng. Anh đứng đó, tay cầm túi quà, đôi mắt dại đi, nhìn theo hướng chiếc xe máy cũ đã rời đi vài ngày trước, nơi bóng dáng người cha già đã khuất dạng. Anh biết, thứ anh đang cầm không chỉ là xoài và khô cá lóc, mà còn là gánh nặng của lương tâm.
Hưng đứng chết lặng một lúc lâu trước cổng chung cư, tay vẫn ghì chặt chiếc túi vải. Ánh mắt anh vô định nhìn về con đường xe Honda cũ đã khuất dạng. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn vang vọng những lời người phụ nữ bán nước mía vừa nói, như những nhát búa nện liên hồi vào lồng ngực. Anh chầm chậm quay người, bước vào bên trong, cơ thể nặng nề như đeo chì.
Anh không nhớ mình đã về căn hộ ở `Block B, tầng 15` bằng cách nào, chỉ biết khi cánh cửa đóng lại, sự im lặng đáng sợ của không gian rộng lớn càng nhấn chìm anh vào một nỗi cô độc tột cùng. Hưng đặt chiếc túi vải cũ kỹ lên bàn cà phê. Anh ngồi xuống ghế sofa, mắt nhìn chằm chằm vào vật tưởng chừng tầm thường ấy, nhưng giờ đây nó lại mang sức nặng của cả một gánh núi lương tâm.
Đôi tay Hưng run rẩy. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở miệng túi. Mùi hương quen thuộc, đặc trưng của `Miền Tây` xộc thẳng vào khứu giác anh. Mùi xoài chín vàng, xen lẫn vị mằn mặn, nồng nàn của khô cá lóc. Hưng nhắm mắt lại.
Ngay lập tức, một dòng ký ức ùa về như thác lũ. Anh thấy mình là một cậu bé con, đầu trần chân đất, chạy theo bóng lưng `Ông Tư` dưới cái nắng chang chang của miền quê. `Ông Tư` với chiếc `áo bà ba bạc màu`, đôi `dép nhựa` đã mòn vẹt, vẫn cần mẫn làm lụng trên mảnh vườn nhỏ. Anh nhớ những lần cha gói ghém cẩn thận từng quả xoài, từng con khô cá lóc, dặn dò anh mang lên `Sài Gòn` với nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy yêu thương và kỳ vọng. Cha anh chưa bao giờ đòi hỏi, chỉ biết cho đi, tất cả những gì cha có thể.
Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Hưng. Một giọt, rồi hai giọt, rồi không ngừng tuôn trào. Anh bật khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc sự tĩnh lặng trong căn hộ sang trọng. Đây không phải những giọt nước mắt giận dữ hay khó chịu như khi anh đối mặt với cha mình, mà là nước mắt của sự ân hận tột cùng, của nỗi nhớ thương đến quặn lòng.
Hưng ôm chặt chiếc túi quà vào ngực, như ôm lấy tất cả những gì còn sót lại của cha mình. Mùi hương của quê nhà, mùi hương của cha, như một vòng tay vô hình đang ôm lấy anh, siết chặt lấy trái tim anh.
HƯNG
(Giọng lạc đi vì khóc, đứt quãng)
Cha ơi… con xin lỗi cha! Con xin lỗi cha!
Anh gục mặt xuống chiếc túi, để mặc những tiếng nấc xé lòng. Mỗi tiếng nấc là một nhát dao cứa vào tim, là sự dằn vặt của một đứa con bất hiếu. Hưng nhắm mắt lại, chỉ thấy hình ảnh `Ông Tư` với dáng người lam lũ, thấp bé, và lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của mình: “Ông không phải là ba tôi!” Anh nhận ra, cái hào nhoáng anh cố gắng xây dựng đã bóp méo con người anh, khiến anh đánh mất đi điều quý giá nhất – tình cha con. Lỗi lầm của anh, giờ đây, thật sự quá lớn.
Hưng gạt nước mắt, cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Anh biết mình không thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Những lời lẽ cay nghiệt anh đã thốt ra, ánh mắt thất vọng của cha, tất cả ám ảnh anh không ngừng. Anh lập tức đứng dậy, tay vẫn siết chặt chiếc túi vải chứa đầy tình thương quê nhà. Mọi thứ hào nhoáng, xa hoa trong căn hộ `chung cư cao cấp` bỗng trở nên vô nghĩa. Công việc, hợp đồng, những cuộc họp căng thẳng, tất cả đều phải nhường chỗ cho điều quan trọng nhất: chuộc lại lỗi lầm với `Ông Tư`. Hưng không đắn đo, anh gọi điện thoại, sắp xếp mọi thứ một cách dứt khoát, giao lại phần lớn công việc cho cấp dưới, chỉ để lại những việc không thể trì hoãn. Quyết tâm đã định, anh không còn là người con trai lạnh lùng, vô tâm ngày nào.
Không lâu sau, Hưng lên đường trở về `Miền Tây`. Chiếc xe anh lái không phải siêu xe lộng lẫy, mà là một chiếc xe hơi phổ thông, giản dị. Bộ vest sang trọng đã được thay bằng bộ quần áo đơn giản, thoải mái hơn. Không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn lại sự chân thành, pha lẫn nét mệt mỏi và lo âu. Đoạn đường hơn trăm cây số, mỗi vòng bánh lăn là một lần anh tự vấn, tự trách. Anh tự hỏi liệu `Ông Tư` có tha thứ cho anh không, liệu trái tim già nua ấy có còn chỗ cho đứa con bất hiếu này.
Khi chiếc xe dừng lại trước căn nhà cũ kỹ quen thuộc ở `Miền Tây`, tim Hưng đập thình thịch. Anh bước xuống xe, mắt nhìn trân trân vào khoảng sân trống vắng. Dáng người lam lũ của `Ông Tư` đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục trước hiên nhà, cặm cụi sửa lại chiếc lưới đánh cá cũ, vẫn với chiếc `áo bà ba bạc màu` và đôi `dép nhựa` mòn vẹt. Thời gian như ngừng lại.
Hưng bước từng bước chậm rãi về phía cha. `Ông Tư` ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu vì tuổi tác chợt dừng lại trên bóng dáng quen thuộc nhưng khác lạ ấy. Một thoáng ngạc nhiên, rồi hoài nghi, sau đó là một tia hy vọng len lỏi trong đáy mắt `Ông Tư`.
HƯNG
(Giọng run rẩy, nước mắt lưng tròng)
Ba ơi…
`Ông Tư` đứng bật dậy, chiếc lưới cá trên tay rơi xuống đất. `Ông Tư` không tin vào mắt mình. Người con trai mà `Ông Tư` ngỡ đã đánh mất, người con trai đã lạnh lùng từ chối `Ông Tư`, giờ đang đứng trước mặt `Ông Tư`, không còn vẻ hào nhoáng, chỉ là một người con đầy hối lỗi.
Hưng không thể kìm nén thêm được nữa. Anh lao tới, ôm chầm lấy `Ông Tư`. Vòng tay anh siết chặt, như muốn bù đắp cho tất cả những tháng ngày xa cách, những lời nói tổn thương. Mùi hương mặn mòi của nắng gió đồng quê, mùi mồ hôi thân thuộc của cha, tất cả ùa vào khứu giác Hưng, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ.
HƯNG
(Khóc nức nở, giọng đứt quãng)
Ba ơi, con về rồi! Con xin lỗi ba! Con xin lỗi ba nhiều lắm!
Những giọt nước mắt nóng hổi của Hưng thấm ướt vai `Ông Tư`. `Ông Tư` ban đầu còn sững sờ, nhưng rồi vòng tay gầy guộc của `Ông Tư` cũng ôm chặt lấy Hưng. Mọi tủi hờn, mọi sự tổn thương, mọi nỗi nhớ nhung kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. `Ông Tư` khóc, những giọt nước mắt của người cha đã quá tuổi, vỡ òa trong niềm vui sướng khôn xiết. Cuối cùng, `Ông Tư` cũng đã có lại đứa con trai của mình.
ÔNG TƯ
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy)
Con… con trai của ba… Ba biết mà… ba biết con sẽ về mà… Về là tốt rồi… về là tốt rồi con ơi!
`Ông Tư` vẫn ôm chặt `Hưng`, vỗ nhẹ lưng con trai, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua. Sau phút giây xúc động ấy, hai cha con cùng dìu nhau vào nhà. Căn nhà nhỏ quen thuộc ở `Miền Tây` vẫn y nguyên, chỉ có điều giờ đây, nó không còn mang vẻ lạnh lẽo, trống trải mà ngập tràn hơi ấm.
`Ông Tư` đặt lên mâm một bữa cơm đạm bạc: món cá kho tộ dân dã, đĩa rau luộc chấm kho quẹt, và chén canh chua nóng hổi. Không có sơn hào hải vị, nhưng mỗi món ăn đều thấm đượm hương vị quê hương và tình thương của người cha. `Hưng` ngồi đối diện `Ông Tư`, nhìn những món ăn quen thuộc, lòng dâng trào cảm xúc. Anh nhớ những bữa cơm nghèo khó ngày xưa, những bữa cơm mà cha đã vất vả làm lụng để nuôi anh khôn lớn.
ÔNG TƯ
(Đẩy chén cơm về phía Hưng)
Con ăn đi. Chắc con đói bụng lắm rồi.
`Hưng` gật đầu, cầm đũa nhưng không ăn vội. Anh nhìn `Ông Tư`, đôi mắt đầy vẻ hối lỗi. Anh biết, đã đến lúc anh phải nói ra tất cả.
HƯNG
(Giọng trầm, chân thật)
Ba ơi, con xin lỗi. Con đã sai rồi. Con đã sống một cuộc sống mà con nghĩ là ba sẽ tự hào, nhưng thực ra, con chỉ đang chạy theo những thứ phù phiếm. Con muốn có tiền, có danh vọng để ba không phải lo lắng, để ba được hãnh diện với hàng xóm. Nhưng rồi con lại quên mất điều quan trọng nhất… là ba. Con đã từng tự dối lòng mình, tự lừa dối cả ba nữa. Con nói con thành công, con giàu có, nhưng thực ra, con vẫn luôn cảm thấy trống rỗng. Những bộ quần áo sang trọng, những cuộc họp lớn, căn hộ `chung cư cao cấp` ở `Sài Gòn`, tất cả… đều không mang lại cho con được chút bình yên nào.
`Ông Tư` lắng nghe `Hưng` nói, không ngắt lời. Đôi mắt `Ông Tư` nhìn `Hưng` đầy yêu thương và thấu hiểu.
HƯNG
(Tiếp tục, nước mắt lại chực trào)
Con đã nghĩ, khi con có tất cả, con sẽ hạnh phúc. Nhưng đến khi ba lên `Sài Gòn`, con lại sợ ba nhìn thấy một `Hưng` không như con đã vẽ ra. Con sợ ba thất vọng. Con sợ ba biết con đã trở thành một con người lạnh lùng, vô tâm như thế nào. Con đã cố gắng che giấu bản thân, che giấu cả quá khứ của mình. Nhưng chính những điều đó lại làm con đau khổ nhất. Con đã làm ba tổn thương, con đã làm ba thất vọng. Con thật sự xin lỗi.
`Hưng` cúi đầu, cảm giác tội lỗi như một tảng đá vẫn đè nặng. `Ông Tư` nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay `Hưng`. Bàn tay chai sạn của người cha bao bọc lấy bàn tay mềm mại hơn của con trai.
ÔNG TƯ
(Giọng nói hiền từ, đầy tình thương)
Ba biết mà con. Ba hiểu. Ai rồi cũng có lúc vấp ngã. Ba không cần con phải giàu sang, phải thành đạt đến mức nào đâu. Ba chỉ cần con sống thật lòng, sống lương thiện, đừng lừa dối ai, và đừng lừa dối chính mình. Chỉ cần con sống tốt, sống hạnh phúc, đó mới là điều ba mong mỏi nhất. Con có tiền bạc hay không, con ở `chung cư cao cấp` hay ở căn nhà tranh vách lá này, không quan trọng bằng việc con là một người con hiếu thảo, một người lương thiện. Ba biết con là đứa con trai tốt, ba tin con.
Những lời nói của `Ông Tư` như liều thuốc an ủi, xoa dịu vết thương trong lòng `Hưng`. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cha. Ánh mắt `Ông Tư` không có sự trách móc, chỉ có tình yêu thương vô bờ bến. `Hưng` cảm thấy như gánh nặng ngàn cân bấy lâu nay đã được trút bỏ. Anh nhận ra, hạnh phúc thật sự không phải là những thứ xa hoa, phù phiếm, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là tình yêu thương của gia đình.
HƯNG
(Cười nhẹ, giọt nước mắt lăn dài nhưng là giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm)
Con hiểu rồi ba. Con sẽ không bao giờ quên những lời ba dạy. Từ bây giờ, con sẽ sống thật với chính mình, thật với ba.
`Ông Tư` mỉm cười mãn nguyện, nụ cười hiền hậu làm xóa tan mọi ưu phiền. `Ông Tư` đã có lại đứa con trai của mình, đứa con trai đã trưởng thành, đã biết nhận lỗi và quay về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Hai cha con cùng dùng bữa cơm trong không khí ấm áp, tiếng nói cười rộn rã, xen lẫn những câu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống thường ngày. Không còn khoảng cách, không còn những lời dối trá, chỉ còn lại tình phụ tử thiêng liêng và sự bình yên đến lạ thường.
Khoảnh khắc đó, `Hưng` cảm thấy mình thật sự được trở về nhà, trở về với chính bản thân mình. Anh đã tìm thấy sự bình yên mà anh hằng mong ước, sự hạnh phúc không nằm ở vật chất mà nằm trong vòng tay ấm áp của người cha, trong hương vị của bữa cơm quê nhà. Ông Tư nhìn Hưng, một niềm mãn nguyện sâu sắc dâng lên trong lòng. Sau bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu lo toan và đợi chờ, cuối cùng, đứa con trai mà ông yêu thương nhất đã thực sự trở về, không chỉ về thể xác mà còn về cả tâm hồn. Ông Tư biết rằng, từ giờ trở đi, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chỉ cần có Hưng bên cạnh, có tình thương chân thật này, mọi thứ đều sẽ ổn. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng sân nhỏ, bao trùm lên căn nhà cũ kỹ một màu vàng ấm áp, như ôm ấp lấy hai cha con, giữ mãi khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc ấy. Đó là khoảnh khắc của sự tha thứ, của tình yêu thương vô điều kiện, và của niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, nơi tình thân là vĩnh cửu.

