“Chiếc ba lô dài ngoẵng trôi dạt vào bờ sau bão, các ngư dân xúm vào mở ra thì t-á hỏ-a ai nấy đều c;/o g;/iật, dân làng kéo tới xem thì đồng n-gã ngử-a với thứ bên trong…
Sau cơn bão số 5 quét qua vùng biển Thanh Hóa, trời vừa hửng nắng chưa đầy nửa ngày thì người dân chài ở xóm Gành đã đổ ra bãi tìm vớt xá-c cá, lưới rách, vật liệu trôi nổi.
Một ông lão phát hiện một chiếc ba lô dài ngoẵng, ướ-t sũ-ng, trôi dạt vào giữa bãi cát, màu đen, dây kéo còn dí-nh rong biển. Nhìn hình dáng dài bất thường, người ta ban đầu tưởng là túi đựng cần câu hoặc ván lướt sóng từ đâu trôi đến.
Nhưng khi cả nhóm ngư dân xúm lại định mở ra… thì một người đàn ông hét toáng lên, rồi ngã lăn ra cát, c-o gi-ật như độ;/ng k;/inh. Những người còn lại tái mặt, vội buông tay.
Cả làng đổ ra bãi biển, vây quanh chiếc bao tải. Người thì lẩm bẩm “hay là x;/á/c người?”, người thì thở dố
Một cán bộ xã cùng công an địa phương có mặt. Sau nhiều phút chần chừ, họ dùng dao rọc cẩn thận từng đường chỉ.
Và rồi… chiếc khóa kéo bật mở.
Bên trong dần lộ ra 1 thứ, người yế-u bóng vía bắt đầu nô-n ọe 👇👇”
“ng bên trong dần lộ ra một thứ.
Cán bộ xã và Công an địa phương ghé sát mắt nhìn. Sự tò mò ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ chết lặng, rồi kinh hãi tột độ. Ánh mắt họ đờ đẫn, như không tin vào những gì đang thấy. Khuôn mặt tái xanh, trắng bệch đi. Thứ nằm trong ba lô không còn nguyên vẹn, một khối bầy nhầy với màu sắc và kết cấu kỳ dị, đáng sợ, gợi lên hình ảnh không lành.
Một cán bộ lùi lại nửa bước, lắp bắp không thành tiếng. Ông chỉ tay run rẩy về phía chiếc ba lô, khó khăn lắm mới thốt lên được câu hỏi.
“”Đây… đây là gì thế này?””
Tiếng xì xào kinh hãi lan nhanh trong đám đông dân làng đang vây quanh. Những lời lẩm bẩm sợ hãi, xen lẫn tiếng nôn ọe đâu đó dưới bãi cát, tạo nên một bầu không khí rợn người. Ai nấy đều hiểu, thứ bên trong chiếc ba lô này không phải là đồ vật thông thường. Nó mang đến điềm gở, và có lẽ, là một bí mật
kinh hoàng vừa trôi dạt vào bờ cát yên bình của xóm Gành.”
“Một sĩ quan Công an địa phương khác, có vẻ ngoài điềm tĩnh và kinh nghiệm hơn, bước lại gần. Anh ta nhìn đám đông hoảng loạn, nhìn cán bộ xã và người đồng nghiệp đang tái xanh mặt mày, rồi ánh mắt dừng lại ở chiếc ba lô đen nằm lặng lẽ trên cát ẩm. Giữ thái độ chuyên nghiệp, anh ta chậm rãi đeo đôi găng tay y tế chuyên dụng vào. Cảnh vật như chậm lại dưới con mắt quan sát kỹ lưỡng của anh.
Anh ta không vội vàng. Dùng một chiếc que nhỏ nhặt vội dưới đất, anh ta cẩn thận, từ tốn hé mở thêm lớp vải dù màu đen đang che phủ vật thể kinh dị bên trong. Từng chút, từng chút một, thứ nằm im lìm ấy lại lộ diện rõ hơn dưới ánh chiều chạng vạng và ánh đèn pin lập lòe từ chiếc điện thoại của ai đó. Khuôn mặt sĩ quan công an đanh lại, ánh mắt tập trung cao độ, quét qua từng chi tiết nhỏ nhặt. Vài giây trôi qua nặng nề như đá tảng.
Cuối cùng, anh ta dừng lại. Ánh mắt anh chuyển từ chiếc ba lô sang người đồng nghiệp trẻ tuổi và cán bộ xã đang nín thở chờ đợi. Giọng anh trầm đục, nhưng dứt khoát, như đóng lại mọi hy vọng mong manh còn sót lại về một sự nhầm lẫn.
“”Là… một bộ phận của con người.””
Câu nói vang lên như tiếng sét đánh ngang tai tất cả những ai có mặt. Bãi biển vốn ồn ào tiếng sóng chợt chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít qua những lùm cây phi lao. Rồi, sự sợ hãi bùng phát dữ dội. Đám đông dân làng xóm Gành đang chen lấn xem bỗng lùi lại như bị giật điện. Tiếng la hét, tiếng nấc nghẹn bật lên. Nhiều người đàn ông rắn rỏi cũng tái mặt, quay ngoắt mặt đi, hoặc dùng tay bụm chặt miệng, cố nén lại cảm giác ghê tởm và kinh hoàng đang trào dâng. Bầu không khí nặng trĩu, báo hiệu một thảm kịch khủng khiếp vừa trôi dạt vào bờ.”
“Giữa tiếng hỗn loạn của đám đông, viên sĩ quan công an điềm tĩnh vẫn giữ vẻ mặt tập trung cao độ. Anh ta dứt khoát ra hiệu cho các đồng nghiệp. Một số người lập tức bắt tay vào công tác bảo vệ hiện trường, căng dây, yêu cầu dân làng lùi xa hơn. Người khác nhanh chóng ghi chép lại lời khai ban đầu của Ông lão và Nhóm ngư dân, đồng thời chụp ảnh toàn cảnh Bãi biển xóm Gành và vị trí của Chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen.
Viên sĩ quan, hoặc một điều tra viên khác được phân công, lại cúi xuống bên cạnh chiếc ba lô. Bỏ qua cảm giác ghê rợn từ Vật thể bên trong, anh ta cẩn thận kiểm tra từng chi tiết bên ngoài và đặc biệt là lớp vải lót bên trong chiếc ba lô đã bị xé rách do sóng đánh hoặc bị xé toạc trước đó. Bàn tay đeo găng của anh ta luồn lách vào các ngóc ngách. Cát, rong biển và nước mặn bám đầy. Anh kiên nhẫn, chậm rãi.
Rồi, ở một góc khuất bên trong lớp lót, các ngón tay anh chạm vào thứ gì đó cứng. Anh cẩn thận kéo ra. Đó là một vài vật dụng nhỏ, ướt sũng và bám đầy bùn đất, cát biển, rong rêu. Một chiếc ví nhỏ bằng da hoặc vải đã mục nát, gần như không còn nguyên vẹn. Một chùm chìa khóa gỉ sét. Vài mảnh giấy tờ nhàu nát, chữ viết đã mờ nhạt đến khó nhận ra, có thể là chứng minh thư, giấy phép lái xe hoặc giấy tờ tùy thân nào đó.
Những vật này tuy nhỏ bé, tả tơi, nhưng lại là những manh mối đầu tiên, quý giá. Ánh mắt điều tra viên sáng lên một tia hy vọng le lói giữa bầu không khí u ám. Chúng cần được bảo quản ngay lập tức.
Anh ta lấy ra những túi niêm phong chuyên dụng đã chuẩn bị sẵn. Từng món đồ nhỏ bé, ướt át và bám đầy tang tích của biển khơi được gắp cẩn thận bằng nhíp, cho vào các túi riêng biệt. Một đồng nghiệp đứng bên cạnh ghi chép cẩn thận từng vật, vị trí tìm thấy và đặc điểm ban đầu vào sổ nghiệp vụ. Quy trình thu gom diễn ra tỉ mỉ, chuyên nghiệp, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng hoảng loạn đang diễn ra xung quanh. Những vật này sẽ được đưa về phòng kỹ thuật hình sự để giám định, với hy vọng chúng sẽ hé lộ danh tính của nạn nhân xấu số, hé lộ câu chuyện kinh hoàng đằng sau Chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen trôi dạt từ Vùng biển Thanh Hóa này.”
“Viên sĩ quan đứng dậy, tay vẫn cẩn thận cầm các túi niêm phong chứa những manh mối nhỏ bé. Ánh mắt anh quét qua đám đông đang xôn xao, những khuôn mặt hoảng loạn vẫn chưa hết bàng hoàng. Chỉ huy công an tại hiện trường, một người đàn ông với mái tóc bạc sớm và ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào chiếc ba lô cùng phản ứng của những người chứng kiến. Anh ta hiểu, đây không còn là một vụ mất tích hay tai nạn thông thường do Cơn bão số 5 nữa. Sự ghê rợn ẩn chứa bên trong Vật thể bên trong chiếc ba lô vượt xa mọi dự đoán.
Dứt khoát, anh ta giơ tay ra hiệu lệnh. “”Phong tỏa toàn bộ khu vực bãi biển này ngay lập tức!””
Tiếng còi hiệu vang lên. Các Công an địa phương được phân công nhiệm vụ lập tức hành động. Một nhóm nhanh chóng di chuyển, căng những sợi dây ranh giới màu vàng quanh khu vực Bãi biển xóm Gành, cách chiếc ba lô một khoảng khá xa. Các biển báo “”KHU VỰC PHONG TỎA””, “”KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO”” được dựng lên.
Một nhóm công an khác tiến về phía Dân làng xóm Gành và những người hiếu kỳ đang tụ tập. Giọng nói dứt khoát vang lên qua loa cầm tay. “”Yêu cầu tất cả bà con lùi ra ngoài khu vực phong tỏa! Giữ nguyên hiện trạng ban đầu của hiện trường, không được phép bất kỳ ai xâm nhập!””
Đám đông xôn xao nhưng bắt đầu lùi lại theo yêu cầu. Vẻ mặt của họ, từ tò mò ban đầu, giờ đây chuyển sang sợ hãi và lo lắng tột độ. Những lời thì thầm lan nhanh như lửa cháy: “”Trời ơi, cái gì trong đó mà kinh khủng vậy?””, “”Chắc là án mạng rồi…””, “”Thương tâm quá…”” Ông lão và Nhóm ngư dân đứng nép về một bên, khuôn mặt tái mét, ánh mắt không rời Chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen đang nằm trơ trọi trên cát. Người đàn ông bị co giật vẫn còn ngồi bệt xuống đất, được Cán bộ xã dìu, người run rẩy, không dám nhìn lại.
Một vòng canh gác nghiêm ngặt được thiết lập. Các chiến sĩ công an đứng gác dọc theo ranh giới phong tỏa, ánh mắt cảnh giác quét khắp nơi, đảm bảo không ai có thể vượt qua. Không khí trên Bãi biển xóm Gành trở nên căng như dây đàn. Chỉ còn lại tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát và tiếng gió rít qua những cọc tiêu rào chắn. Chiếc ba lô đen nằm im lìm, trở thành tâm điểm của sự sợ hãi và một bí ẩn chết chóc vừa trôi dạt từ Vùng biển Thanh Hóa vào bờ cát bình yên này.”
“Khoảng một giờ sau, tiếng còi hú vọng lại từ phía đường quốc lộ, mỗi lúc một gần hơn. Vài phút sau, một chiếc xe cứu thương chuyên dụng màu trắng, đi đầu, rẽ vào con đường đất dẫn xuống Bãi biển xóm Gành, theo sau là vài chiếc xe hơi màu sẫm mang biển hiệu của lực lượng cảnh sát điều tra. Các phương tiện dừng lại cách khu vực phong tỏa một đoạn, nơi Công an địa phương đã thiết lập rào chắn.
Cánh cửa xe cứu thương và xe cảnh sát mở ra. Những người bước xuống không phải là những cán bộ quen thuộc của xóm Gành hay huyện. Một đội ngũ chuyên gia mặc đồ bảo hộ màu trắng kín mít, đeo găng tay, khẩu trang và kính bảo hộ bước xuống từ chiếc xe cứu thương, mang theo nhiều hộp và túi đựng thiết bị kim loại trông rất chuyên nghiệp. Đi cùng họ là những Điều tra viên mặc thường phục, nét mặt nghiêm nghị, đi thẳng về phía rào chắn, trình thẻ và trao đổi nhanh với Chỉ huy công an địa phương đang đợi sẵn.
Trong nhóm pháp y, một người đàn ông có vóc dáng trung bình nhưng ánh mắt sắc sảo, làn da rám nắng và vẻ ngoài có phần khắc khổ, có vẻ là người đứng đầu nhóm. Ông ta chỉnh lại khẩu trang, cầm theo một chiếc cặp chứa giấy tờ và bút, tiến thẳng vào khu vực phong tỏa, được Chỉ huy công an đi theo. Những Điều tra viên khác và các thành viên còn lại của Đội ngũ pháp y cũng lần lượt tiến vào, giữ khoảng cách và quan sát.
Người Chuyên gia pháp y đi thẳng tới vị trí của Chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen. Ông không vội vàng chạm vào nó ngay lập tức. Thay vào đó, ông cúi xuống, chống tay lên gối và bắt đầu quan sát tỉ mỉ từng chi tiết xung quanh chiếc ba lô và chính nó. Ánh mắt ông lướt chậm rãi, ghi nhớ mọi thứ. Ông lấy ra một quyển sổ tay và một chiếc bút, cẩn thận ghi chép những quan sát ban đầu. Máy ảnh từ một thành viên khác của đội pháp y liên tục chớp sáng, ghi lại hình ảnh hiện trường từ nhiều góc độ.
Sau khi quan sát tổng thể, Chuyên gia pháp y đeo găng tay chuyên dụng, cúi sát xuống chiếc ba lô hơn. Ông nhẹ nhàng dùng dụng cụ chuyên dụng lật xem các cạnh, kiểm tra khóa kéo và chất liệu. Khuôn mặt ông, dù bị che khuất một phần bởi khẩu trang và kính, vẫn hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Lông mày ông khẽ nhíu lại khi ông kiểm tra một phần cụ thể của chiếc ba lô hoặc vật thể bên trong.
Ông ta dừng lại một chút, nhìn về phía Chỉ huy công an địa phương đang đứng cách đó vài bước, ánh mắt chứa đầy sự nặng nề. Chỉ huy công an bước lại gần. Chuyên gia pháp y hạ giọng, thì thầm vào tai ông ta, giọng nói khàn khàn và đầy lo ngại.
“”Tình trạng… vật thể bên trong… và các dấu hiệu thu thập được ban đầu tại hiện trường… cho thấy rõ ràng… nạn nhân đã tử vong một thời gian…”” Ông dừng lại, ánh mắt quét nhanh qua chiếc ba lô lần nữa, “”…và có dấu vết bạo lực rất rõ ràng.””
Khuôn mặt của Chỉ huy công an lập tức tái mét, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc ba lô đen đang nằm im lìm trên cát. Bí ẩn kinh hoàng vừa trôi dạt vào Bãi biển xóm Gành đang dần được hé mở, với một sự thật khủng khiếp hơn bất kỳ ai từng dám tưởng tượng.”
“Các vật dụng cá nhân, đặc biệt là chiếc ví da sũng nước và những tập giấy tờ đã nhòe mực, được các chuyên gia pháp y cẩn thận đóng gói và chuyển về trụ sở Công an huyện. Cùng đi trên chuyến xe chuyên dụng trở về là những Điều tra viên với vẻ mặt căng thẳng. Toàn bộ khu vực xung quanh chiếc ba lô đen trên Bãi biển xóm Gành được phong tỏa nghiêm ngặt, chờ đợi công tác khám nghiệm chi tiết hơn sẽ được tiến hành sau.
Tại phòng kỹ thuật hình sự của Công an huyện, không khí trầm lắng và tập trung cao độ. Căn phòng vốn đã hiện đại giờ càng chất thêm nhiều thiết bị đặc biệt. Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trắng, các chuyên gia pháp y, giờ đã cởi bỏ bộ đồ bảo hộ cồng kềnh, chỉ còn khoác áo blouse trắng, cúi mình bên chiếc bàn làm việc. Trước mặt họ là những mẩu giấy mỏng manh, gần như tan rã vì ngấm nước biển.
Một nữ chuyên gia trẻ tuổi, mái tóc buộc gọn gàng, đeo kính cận, nhẹ nhàng dùng nhíp gắp từng mẩu giấy đặt lên giấy thấm chuyên dụng. “”Chúng ta cần phải tách chúng ra thật chậm và cẩn thận,”” giọng cô trầm ấm, “”Nếu không sẽ nát hết.””
Người Chuyên gia pháp y đứng đầu nhóm, người đã trực tiếp khám nghiệm hiện trường ban đầu, giờ cũng đang có mặt tại phòng kỹ thuật. Ông quan sát công việc của các đồng sự với ánh mắt không rời. Ông biết, hy vọng lớn nhất để xác định danh tính nạn nhân nằm ở đây, trong những mẩu giấy ướt này.
“”Dùng máy ép khô chân không,”” ông chỉ đạo, “”Sau đó chiếu tia UV và đèn hồng ngoại. Hy vọng một số loại mực còn phản ứng.””
Quy trình phục hồi diễn ra hết sức tỉ mỉ và chậm chạp. Từng tờ giấy được tách rời, sấy khô bằng máy ép chuyên dụng ở nhiệt độ và áp suất thấp nhất có thể. Sau khi khô, chúng được đặt dưới ánh sáng đặc biệt. Dưới ánh đèn cực tím, những dòng mực tưởng chừng đã biến mất dần dần hiện lên mờ nhạt, với màu sắc khác lạ so với ban đầu.
Ánh sáng đèn hồng ngoại cũng được sử dụng, giúp làm rõ những nét bút chì hoặc mực in bị che khuất. Các chuyên gia thay phiên nhau soi chiếu, chụp ảnh, và ghi lại từng chi tiết dù là nhỏ nhất.
“”Thấy gì rồi!”” một kỹ thuật viên nam reo khẽ, giọng đầy hy vọng. Anh đang cúi mình bên một tờ giấy trông giống như chứng minh nhân dân hoặc căn cước công dân.
Chuyên gia pháp y lập tức tiến lại gần. Dưới ánh đèn đặc biệt, một vài con số mờ ảo và một phần của tên bắt đầu hiện ra. “”Gần… gần như không thể đọc được hoàn chỉnh,”” kỹ thuật viên thở dài, “”Nhưng có vẻ là… ‘NGUYỄN VĂN’… và vài số cuối của dãy số định danh… ‘…793’…””
“”Tiếp tục đi!”” Chuyên gia pháp y ra lệnh, giọng ông tuy mệt mỏi nhưng kiên quyết, “”Dù chỉ là một ký tự, một con số, cũng phải cố gắng làm rõ. Đó là manh mối duy nhất của chúng ta lúc này.””
Họ tiếp tục công việc, cẩn thận như những nhà khảo cổ đang khai quật một di vật quý giá. Thời gian trôi qua, chỉ có tiếng máy móc rì rì và tiếng lật giấy sột soạt trong căn phòng yên tĩnh. Dưới nỗ lực không ngừng, thêm những mảnh thông tin rời rạc nữa được phục hồi: một phần ngày sinh, một đoạn mã số, một vài ký tự có thể là địa chỉ hoặc tên người khác.
Mỗi mảnh ghép nhỏ nhoi được phục hồi đều mang theo một tia hy vọng mỏng manh, nhưng cũng làm tăng thêm sự bí ẩn và tò mò về danh tính thực sự của nạn nhân và câu chuyện khủng khiếp đã đẩy người đó dạt vào bờ biển sau Cơn bão số 5. Cuộc chạy đua với thời gian và sự phân hủy của bằng chứng vẫn tiếp diễn.”
“Bộ phận cơ thể được gói kỹ lưỡng trong lớp vải trắng, đặt cẩn thận vào thùng chuyên dụng và chuyển ngay lập tức về phòng pháp y. Chiếc xe cấp cứu hú còi ưu tiên, lao đi trong màn đêm tịch mịch của vùng quê ven biển. Tại phòng pháp y của tỉnh (hoặc huyện, tùy theo cơ sở vật chất), không khí căng thẳng bao trùm. Các chuyên gia hàng đầu đã chờ sẵn.
Dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo, vật thể kinh hoàng từ chiếc ba lô đen được đặt lên bàn thép không gỉ. Hai chuyên gia pháp y, với găng tay và khẩu trang kín mít, bắt đầu công việc tỉ mỉ của mình.
“”Kích thước… và hình dạng…”” một người lẩm bẩm khi cẩn thận dùng thước dây đo đạc. “”Có vẻ như là… một chi.””
Người còn lại dùng nhíp lật nhẹ nhàng, kiểm tra từng milimet bề mặt. “”Da… có vẻ của người trưởng thành. Giới tính ban đầu chưa rõ ràng nếu chỉ nhìn phần này.””
Họ chụp ảnh từ mọi góc độ, ghi chú chi tiết màu sắc, tình trạng phân hủy, và bất kỳ dấu vết đặc biệt nào. Sau khi quan sát tổng thể, họ chuyển sang phần quan trọng nhất: nơi bộ phận này bị phân tách khỏi cơ thể.
“”Quan sát kỹ phần cắt,”” Chuyên gia pháp y chính lên tiếng, giọng trầm và chậm rãi. “”Không thấy dấu hiệu động vật cắn xé, cũng không phải do mục rữa tự nhiên trong nước biển.””
Ông cúi sát xuống, dùng kính lúp có đèn soi kỹ lưỡng. Người đồng nghiệp cũng tập trung cao độ. Sự im lặng kéo dài chỉ còn tiếng click của máy ảnh.
“”Đây rồi,”” người thứ hai nói khẽ. “”Vết cắt… rất gọn.””
“”Đúng vậy,”” Chuyên gia pháp y chính gật đầu. “”Mép cắt tương đối phẳng, không nham nhở như khi bị giằng xé hay đứt gãy tự nhiên.””
Ông dùng một dụng cụ nhỏ, nhẹ nhàng kiểm tra độ sắc của vết cắt. “”Có dấu vết của vật sắc nhọn. Lực tác động rất lớn, và dứt khoát.””
Ông ngẩng đầu nhìn đồng nghiệp, ánh mắt kiên định. “”Kết luận sơ bộ: Đây không phải do động vật hay tự nhiên gây ra. Có dấu vết của vật sắc nhọn, rất gọn.””
Họ tiếp tục đo đạc, lấy mẫu mô, mẫu máu (nếu còn), và thực hiện các xét nghiệm cần thiết để ước tính độ tuổi, chiều cao của nạn nhân dựa trên kích thước và cấu trúc của bộ phận cơ thể này. Mỗi dữ liệu thu thập được càng củng cố một sự thật lạnh lùng: đây là một vụ án mạng tàn bạo, được thực hiện bởi con người. Manh mối duy nhất từ biển cả đã mở ra một bức màn đen tối về tội ác. Cuộc điều tra giờ đây không chỉ là tìm danh tính nạn nhân, mà còn là truy tìm kẻ thủ ác đã gây ra tội ác kinh hoàng này.”
“Tại một phòng phân tích khác của cơ quan điều tra, chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen cũng đang được xử lý. Dưới ánh đèn sáng trưng, các điều tra viên và chuyên gia pháp chứng bắt đầu công việc tỉ mỉ của mình. Chiếc ba lô được đặt lên một bàn kim loại.
ĐIỀU TRA VIÊN 1 cẩn thận dùng nhíp gắp từng sợi chỉ nhỏ, kiểm tra từng đường may. “”Chất liệu vải khá thô, loại thường thấy ở các ba lô du lịch giá rẻ.””
ĐIỀU TRA VIÊN 2 kiểm tra các ngăn, khóa kéo. “”Khóa còn tương đối mới, không có dấu hiệu kẹt hay rỉ sét quá nhiều dù ngâm nước biển.”” Anh dùng một chiếc cọ mềm quét nhẹ vào các nếp gấp bên trong, thu thập bụi bẩn và các vật thể lạ.
“”Kiểm tra kỹ dây đeo,”” ĐIỀU TRA VIÊN 1 nói. “”Xem có dấu hiệu sờn rách do sử dụng nhiều không.””
Họ sử dụng đèn UV, soi khắp bề mặt trong và ngoài ba lô, tìm kiếm các vết bẩn hữu cơ như máu, dịch cơ thể, hoặc các dấu vết ẩn khác. Máy hút chân không chuyên dụng được sử dụng để thu thập các sợi tóc, sợi vải lạ có thể bám lại.
“”Không thấy dấu vân tay rõ ràng trên bề mặt vải, như dự đoán,”” ĐIỀU TRA VIÊN 2 lẩm bẩm. “”Nhưng có thể còn ở các phần nhựa hoặc kim loại nhỏ.””
Họ lật chiếc ba lô lại, kiểm tra phần đáy và các góc. ĐIỀU TRA VIÊN 1 chỉ vào một vết rách dài ở cạnh bên. “”Vết rách này lạ lắm. Không giống rách do bị vật sắc nhọn cứa trúng tình cờ, hay do va đập trong bão.””
Anh cúi sát xuống, dùng kính lúp soi kỹ mép rách. “”Mép khá gọn, dường như bị xé một cách có chủ đích, hoặc bị cắt bằng một vật gì đó không quá sắc, tạo ra lực kéo mạnh.””
“”Đúng vậy,”” ĐIỀU TRA VIÊN 2 đồng tình. “”Nó trông như thể ai đó muốn lấy thứ gì đó ra khỏi ba lô một cách nhanh chóng, hoặc phá hủy một phần của nó.””
Họ tiếp tục tìm kiếm nhãn hiệu sản xuất, mã vạch hoặc bất kỳ ký hiệu nào. “”Ở đây rồi,”” ĐIỀU TRA VIÊN 1 reo khẽ, chỉ vào một mẩu tem vải nhỏ bị mờ. “”Một nhãn hiệu… khá phổ thông. Tôi nhớ loại này bán nhiều ở các chợ đầu mối hoặc cửa hàng đồ du lịch bình dân.””
“”Có mã vạch không?””
“”Mờ hết rồi, không đọc được số,”” anh lắc đầu thất vọng. “”Nhưng ít nhất chúng ta có nhãn hiệu. Dù sao, đây là loại ba lô du lịch khá phổ biến ở Việt Nam… nhưng vết rách này có vẻ là cố tình.””
Họ ghi lại tất cả các đặc điểm: chất liệu, màu sắc, kích thước ước tính, tình trạng khóa kéo, dây đeo, và đặc biệt là vị trí, hình dạng vết rách lạ. Các mẫu thu thập được – sợi tóc, bụi bẩn, vết mờ nghi là máu đã khô – được đánh số và gửi đi phân tích sâu hơn. Chiếc ba lô, từng là vật chứa đựng kinh hoàng, giờ đây trở thành một vật chứng im lặng, mang theo những manh mối về nguồn gốc và kẻ đã vứt nó xuống biển. Cuộc truy tìm bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhất trên tấm vải đen sờn cũ này.”
“Tại trụ sở công an tỉnh, không khí căng thẳng bao trùm một phòng làm việc ngập tràn máy tính và tài liệu. Các điều tra viên ngồi trước màn hình, ánh mắt chăm chú, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Dựa trên bản báo cáo sơ bộ từ tổ pháp chứng về giới tính, ước tính tuổi, và vài đặc điểm nhận dạng ban đầu của nạn nhân được tìm thấy trong chiếc ba lô, cuộc rà soát dữ liệu người mất tích đã được phát động.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG nhìn vào màn hình chính, nơi hiển thị danh sách hàng trăm, hàng ngàn trường hợp mất tích trên cả nước. “”Tập trung vào các báo cáo mất tích gần đây, trong vòng sáu tháng trở lại đây là ưu tiên số một.””
MỘT ĐIỀU TRA VIÊN khác lên tiếng: “”Chúng tôi đã mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các tỉnh lân cận Thanh Hóa: Ninh Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh. Đặc biệt chú ý đến các trường hợp được báo cáo mất tích gần khu vực ven biển hoặc có liên quan đến hoạt động trên biển.””
Họ bắt đầu đối chiếu dữ liệu: giới tính (nam), ước tính tuổi (trong khoảng 25-40), chiều cao, cân nặng ước tính dựa trên phần thi thể còn lại, màu tóc, màu mắt (nếu có mô tả trong báo cáo mất tích). Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn khủng khiếp. Mỗi dòng dữ liệu là một hồ sơ, một số phận.
“”Có trường hợp nào đáng ngờ không?”” ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG hỏi.
“”Vẫn đang sàng lọc ạ,”” một nữ điều tra viên đáp. “”Nhiều báo cáo chỉ đơn thuần là mất liên lạc, bỏ nhà đi. Chúng tôi cần tìm những trường hợp có dấu hiệu bạo lực, mất tích đột ngột không lý do, hoặc liên quan đến các vụ án khác.””
Họ lọc theo các từ khóa: “”biển””, “”tàu””, “”thuyền””, “”ngư dân””, “”du lịch biển””, “”trôi dạt””. Mỗi khi hệ thống báo có khả năng trùng khớp dù chỉ một phần nhỏ, họ lại mở chi tiết hồ sơ để xem xét kỹ hơn. Ảnh chụp (nếu có), mô tả nhân dạng chi tiết, hoàn cảnh mất tích, mối quan hệ gia đình, bạn bè… tất cả đều được phân tích.
“”Trường hợp này…”” MỘT ĐIỀU TRA VIÊN khác đột nhiên dừng lại, ánh mắt dán chặt vào màn hình. “”Nguyễn Văn Hùng, 32 tuổi, quê ở Hải Phòng. Báo cáo mất tích cách đây ba tháng. Anh ta là thủy thủ trên một tàu đánh cá xa bờ. Tàu gặp bão ở khu vực Vịnh Bắc Bộ, nhưng vụ mất tích của anh ta lại không rõ ràng, có một số mâu thuẫn trong lời khai của thuyền trưởng và các thuyền viên khác.””
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG lập tức đứng dậy, tiến lại gần màn hình. “”Đưa chi tiết hồ sơ lên đây. Tìm xem có đặc điểm nhận dạng nào khả nghi không… Hình ảnh, sẹo, hình xăm? Bất cứ thứ gì!””
Cả phòng dường như nín thở theo dõi. Quá trình rà soát dữ liệu quy mô lớn này chính là hy vọng đầu tiên để xác định danh tính nạn nhân, mở ra cánh cửa đầu tiên trong vụ án mạng bí ẩn này.”
“Tại bãi biển xóm Gành, một lán tạm được dựng lên. Vài chiến sĩ Công an địa phương ngồi sau chiếc bàn cũ, trước mặt là sổ ghi chép và máy ghi âm. Từng tốp dân làng được gọi vào để lấy lời khai. Không khí vẫn còn nặng nề sự sợ hãi và bàng hoàng từ buổi sáng.
Ông lão, người đầu tiên phát hiện, được mời lên trước. Giọng ông run run khi kể lại khoảnh khắc nhìn thấy vật đen dài ngoẵng dạt vào bờ.
“Lúc đó trời còn tờ mờ sáng, bão vừa ngớt,” ông nói, “tôi ra biển xem sóng gió thế nào, với nhặt ít củi khô. Nhìn thấy cái ba lô… lạ lắm, dài bất thường.”
Một điều tra viên hỏi: “Khoảng mấy giờ thưa ông?”
Ông lão nhíu mày suy nghĩ: “Chắc… độ hơn 5 giờ sáng một chút. Trời chưa sáng rõ hẳn.”
“Trước đó, ông có thấy gì bất thường trên biển hay trên bãi cát không? Tàu thuyền nào neo đậu lạ, hay vật gì trôi dạt khác?”
Ông lão lắc đầu: “Không. Bão lớn quá mà. Cả đêm gió rít, sóng đánh ầm ầm. Ai dám ra biển giờ đó. Chỉ nghĩ là đồ đạc trôi dạt thôi… như mọi khi bão về.”
Đến lượt Nhóm ngư dân đầu tiên tiếp cận. Họ vẫn chưa hết run.
“Chúng tôi thấy ông Sáu (Ông lão) đứng gọi, tưởng có lưới mắc hay sao,” một ngư dân trẻ nói, “lại gần mới thấy… cái ba lô đó. Thấy lạ nên mới tính lại xem là gì.”
“Lúc đó có bao nhiêu người?”
“Chúng tôi có ba người. Rồi một vài người khác ở gần đó cũng chạy lại.”
“Phản ứng của mọi người thế nào khi thấy nó?”
“Sợ chứ!” một người khác xen vào. “Nó nặng trịch, lại có hình thù kỳ cục. Kéo mãi mới nhích được. Xong rồi…” Người này dừng lại, nuốt khan. “Xong rồi thấy cái chân.”
Họ được yêu cầu mô tả lại chính xác trình tự sự việc: ai kéo, ai nhìn thấy đầu tiên, ai hô hoán.
Người đàn ông bị co giật được dẫn giải đến. Ông vẫn còn tái xanh. Giọng ông đứt quãng.
“Tôi… tôi chỉ đứng xem… Tôi thấy họ loay hoay mãi. Lúc họ kéo mạnh ra… cái đó… cái chân… nó thò ra… Tôi… tôi chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào kinh khủng như vậy… Đầu óc tôi quay cuồng… không biết gì nữa.”
Cán bộ xã cũng có mặt để xác nhận danh tính và phối hợp.
“Khi chúng tôi nhận được tin báo, chúng tôi lập tức xuống hiện trường và gọi báo công an tỉnh,” vị cán bộ nói. “Lúc đó, dân làng đã tụ tập khá đông. Ai cũng sợ hãi, không ai dám lại gần cái ba lô nữa.”
Hàng chục người dân xóm Gành lần lượt được lấy lời khai. Những câu hỏi được lặp đi lặp lại: Thời điểm nhìn thấy? Ai có mặt? Phản ứng? Có thấy gì khác thường trước đó không?
Hầu hết câu trả lời đều giống nhau: cơn bão lớn đã che khuất mọi thứ khác. Họ chỉ nghĩ là đồ trôi dạt. Không ai thấy bất cứ điều gì khả nghi trên biển hay có người lạ nào xuất hiện trước khi chiếc ba lô này hiện diện.
“Cơn bão lớn quá… chúng tôi chỉ nghĩ là đồ đạc trôi dạt thôi,” một người dân nói với vẻ vẫn còn sợ hãi, lặp lại cảm giác chung của cả làng.
Những lời khai này được ghi chép cẩn thận. Chúng phác thảo lại bối cảnh và thời gian phát hiện, xác nhận không có dấu hiệu bất thường nào khác trước đó ngoài ảnh hưởng của cơn bão số 5. Vụ án dường như chỉ bắt đầu từ khi chiếc ba lô kỳ dị này dạt vào bờ.”
“Tại trụ sở Công an tỉnh, không khí đặc quánh sự căng thẳng và khẩn trương. Ban chuyên án đặc biệt cho vụ án “”Chiếc ba lô ở xóm Gành”” đã chính thức được thành lập. Trong một căn phòng họp đầy bản đồ, sơ đồ và tài liệu, các điều tra viên dày dặn kinh nghiệm đang dồn hết tâm trí vào khối lượng thông tin khổng lồ vừa thu thập được.
Trung tá An, trưởng ban chuyên án, gõ nhẹ cây bút chì vào tập hồ sơ: “Các đồng chí, chúng ta đã có những dữ liệu ban đầu từ hiện trường và lời khai nhân chứng. Bây giờ, hãy tổng hợp lại và đưa ra những nhận định đầu tiên.”
Một điều tra viên trẻ đứng lên, giọng anh ta hơi run khi báo cáo: “Báo cáo ban chuyên án, kết quả khám nghiệm pháp y sơ bộ xác nhận vật thể bên trong chiếc ba lô… là một phần thi thể người. Cụ thể… là chân và một phần thân dưới. Thi thể có dấu hiệu bị phân mảnh hết sức dã man, bằng vật sắc nhọn. Thời gian tử vong… khoảng từ 24 đến 48 tiếng trước khi phát hiện, có thể sớm hơn một chút tùy điều kiện ngâm nước.”
Cả phòng họp chùng xuống. Sự thật kinh hoàng đã được xác nhận.
Một điều tra viên khác tiếp lời: “Vật chứng tại hiện trường bao gồm chiếc ba lô màu đen, chất liệu vải dù, kích thước bất thường. Không có bất kỳ giấy tờ tùy thân hay vật dụng cá nhân nào khác được tìm thấy trong ba lô hay xung quanh khu vực đó, ngoài phần thi thể. Chiếc ba lô có dấu hiệu đã ngâm nước một thời gian.”
“Lời khai của người dân xóm Gành và cán bộ xã đã được ghi nhận,” một nữ điều tra viên nói. “Tất cả đều xác nhận bão số 5 rất lớn. Không ai thấy bất cứ điều gì bất thường trên biển hay có người lạ xuất hiện trước thời điểm chiếc ba lô dạt vào. Họ đều nghĩ là đồ trôi dạt thông thường.”
“Về rà soát người mất tích,” một điều tra viên khác báo cáo, “chúng tôi đã thông báo và phối hợp với các địa phương lân cận. Hiện tại, chưa có hồ sơ mất tích nào phù hợp với đặc điểm giới tính sơ bộ của nạn nhân (nam giới, theo nhận định ban đầu dựa trên kích thước xương), hoặc có liên quan đến khu vực biển Thanh Hóa trong thời gian gần đây. Việc nhận dạng nạn nhân sẽ gặp rất nhiều khó khăn.”
Trung tá An hít một hơi sâu: “Rõ ràng, đây là một vụ án giết người đặc biệt nghiêm trọng, có hành vi phân xác và phi tang tàn bạo. Câu hỏi lớn nhất lúc này là: Nạn nhân là ai? Và kẻ thủ ác là ai?”
Ông quay sang bảng trắng, viết nhanh dòng chữ “”GIẢ THUYẾT 1: GIẾT NGƯỜI PHÂN XÁC, PHI TANG””.
“Dựa trên những gì chúng ta có,” ông nói tiếp, “chúng ta phải đưa ra các giả thuyết để định hướng điều tra. Giả thuyết đầu tiên và hiển nhiên nhất, vụ án này xảy ra ở đâu đó, và thi thể bị phi tang xuống biển, sau đó bị cơn bão cuốn trôi và dạt vào bờ.”
“Vậy, nạn nhân là ai?” Một điều tra viên lên tiếng.
Trung tá An viết tiếp: “”GIẢ THUYẾT 2: NẠN NHÂN””.
“Nạn nhân có thể là người địa phương, bị sát hại và phi tang ngay trên địa bàn hoặc gần đó. Hoặc, nạn nhân là người từ nơi khác đến, thậm chí là đi biển, và bị sát hại, rồi thi thể bị vứt xuống biển.”
“Nếu là người địa phương, tại sao rà soát người mất tích chưa ra?” Một điều tra viên đặt câu hỏi.
“Có thể gia đình chưa kịp trình báo, hoặc mối quan hệ phức tạp khiến việc trình báo chậm trễ,” Trung tá An đáp. “Hoặc, nạn nhân không phải người địa phương sinh sống thường xuyên ở đây.”
Ông viết tiếp: “”GIẢ THUYẾT 3: KẺ THỦ ÁC – ĐỊA PHƯƠNG HAY NGOẠI TỈNH/KHU VỰC KHÁC?””.
“Nếu kẻ thủ ác là người địa phương,” ông phân tích, “hắn phải có kiến thức về địa hình, đặc biệt là khu vực biển và dòng chảy để phi tang thi thể. Tuy nhiên, việc hắn chọn thời điểm bão lớn để phi tang, lại khiến chiếc ba lô trôi dạt vào chính làng gần đó, nghe có vẻ… nghiệp dư, hoặc quá liều lĩnh.”
“Hoặc hắn cố tình lợi dụng cơn bão để che dấu hành vi, nghĩ rằng thi thể sẽ trôi ra xa và mất dấu vĩnh viễn,” một điều tra viên khác xen vào.
“Còn nếu là người từ nơi khác?” Trung tá An tiếp tục. “Có thể họ di chuyển bằng đường biển. Phi tang thi thể giữa biển. Cơn bão là yếu tố bất ngờ khiến vật chứng dạt vào bờ. Điều này giải thích việc không có dấu vết gì bất thường trên đất liền trước đó.”
“Tuy nhiên, ai lại mang theo thi thể phân mảnh trên tàu giữa biển?”
“Chúng ta chưa thể loại trừ bất cứ khả năng nào lúc này,” Trung tá An nhấn mạnh. “Và điều cuối cùng, là động cơ.”
Ông viết nốt dòng cuối cùng: “”GIẢ THUYẾT 4: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN?””.
“Giết người tình? Tranh chấp tài sản? Mâu thuẫn làm ăn? Thù oán cá nhân? Hoặc một động cơ bệnh hoạn nào đó? Hiện tại chúng ta chưa có manh mối nào về nạn nhân, nên động cơ vẫn còn là một dấu hỏi lớn.”
Trung tá An nhìn khắp phòng: “Đây là những giả thuyết ban đầu. Chúng ta cần phải song song tiến hành nhiều hướng điều tra cùng lúc. Một tổ sẽ tập trung rà soát lại thật kỹ các báo cáo mất tích, đặc biệt chú ý đến những người có yếu tố đi biển hoặc làm ăn xa. Một tổ sẽ phối hợp pháp y để tìm kiếm thêm các đặc điểm nhận dạng trên phần thi thể, lấy mẫu DNA. Một tổ rà soát các khu vực cảng biển lân cận, các tàu thuyền hoạt động trong thời gian bão. Và một tổ tiếp tục thẩm vấn sâu hơn người dân xóm Gành, xem có ai cung cấp thêm chi tiết nhỏ nhặt nào không, bất kể có vẻ không liên quan. Vụ án này rất phức tạp, nhưng chúng ta phải làm rõ bằng được.”
Không khí phòng họp càng thêm căng thẳng, nhưng đã có sự định hướng rõ ràng cho bước đi tiếp theo. Cuộc chiến với tội ác chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Tại trụ sở Công an tỉnh, không khí căng thẳng vẫn bao trùm, nhưng đã có sự tập trung cao độ. Ban chuyên án vẫn làm việc không ngừng nghỉ sau cuộc họp ban đầu. Tiếng máy tính lách cách, tiếng điện thoại bàn réo rắt, và những giọng nói trao đổi gấp gáp vang vọng khắp hành lang.
Trung tá An đang ngồi trước màn hình máy tính, chăm chú đọc một báo cáo. Một điều tra viên trẻ tuổi, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng bừng, bước nhanh vào phòng.
“Báo cáo Trung tá An,” anh ta nói, giọng có chút nghẹn lại vì phấn khẩn, “Chúng tôi đã có kết quả đối chiếu sơ bộ.”
Trung tá An ngẩng đầu lên, ánh mắt hỏi.
“Mẫu DNA từ phần thi thể… khớp với dữ liệu trong cơ sở dữ liệu người mất tích. Phối hợp với kết quả phục hồi dữ liệu từ một số thiết bị điện tử (ngắn gọn thôi), và đối chiếu với các báo cáo từ các tỉnh bạn… Chúng tôi đã xác định được danh tính chính thức của nạn nhân.”
Cả căn phòng họp tạm thời im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta.
“Nạn nhân là… Trần Văn Bình,” điều tra viên trẻ nói, đọc từ tập hồ sơ. “Sinh năm 1998. Quê quán… tỉnh X (một tỉnh miền núi cách xa Thanh Hóa). Anh ta được gia đình báo cáo mất tích cách đây 5 ngày tại địa phương.”
Sự im lặng kéo dài vài giây, rồi những tiếng xì xào ngạc nhiên bùng lên. Một người trẻ tuổi? Từ một tỉnh miền núi xa xôi? Báo mất tích mới đây? Điều này hoàn toàn khác với những giả thuyết ban đầu tập trung vào người địa phương hoặc người đi biển.
Trung tá An đứng phắt dậy, bước nhanh đến bên điều tra viên trẻ. “Anh chắc chứ? Có bất kỳ điểm nhầm lẫn nào không?”
“Báo cáo, hoàn toàn chắc chắn. Các dữ liệu khớp nhau. Gia đình mô tả đặc điểm nhận dạng, quần áo gần nhất khi anh ta rời nhà… đều khá phù hợp với một số dấu vết nhỏ chúng tôi tìm thấy.”
Trung tá An nhìn lên bảng trắng, nơi ông vẫn còn giữ nguyên các dòng chữ “”GIẢ THUYẾT 1: GIẾT NGƯỜI PHÂN XÁC, PHI TANG””, “”GIẢ THUYẾT 2: NẠN NHÂN””, “”GIẢ THUYẾT 3: KẺ THỦ ÁC””, “”GIẢ THUYẾT 4: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN?””. Danh tính nạn nhân vừa được xác định đã đập tan gần hết các giả thuyết về nạn nhân là người địa phương.
“Trần Văn Bình… từ tỉnh X…” Trung tá An lẩm bẩm, suy nghĩ nhanh chóng. “Tại sao một thanh niên từ một tỉnh miền núi lại xuất hiện ở vùng biển Thanh Hóa? Tại sao lại bị sát hại dã man như vậy? Và hung thủ là ai? Hắn có mối liên hệ gì với nạn nhân hay với khu vực này không?”
Ông quay lại với ban chuyên án, giọng nói trở nên sắc lạnh và dứt khoát hơn bao giờ hết. “Các đồng chí, danh tính nạn nhân đã mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới, và cũng phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Ngay lập tức, một tổ công tác phối hợp với Công an tỉnh X để thu thập thông tin chi tiết về Trần Văn Bình. Rà soát lại toàn bộ lịch sử di chuyển, các mối quan hệ xã hội, gia đình, bạn bè, công việc của anh ta. Đặc biệt chú ý đến việc anh ta có bất kỳ mối liên hệ nào với Thanh Hóa, với vùng biển, hay với những người làm ăn trên biển không. Một tổ khác tiếp tục rà soát camera an ninh, các trạm thu phí, nhà nghỉ, khách sạn dọc theo tuyến đường có thể di chuyển từ tỉnh X đến Thanh Hóa trong những ngày gần đây. Chúng ta cần biết anh ta đến đây bằng cách nào, đi với ai, và gặp gỡ những ai trước khi vụ án xảy ra.”
Ông chỉ vào bản đồ Việt Nam trên tường, vẽ một đường thẳng tưởng tượng từ tỉnh X đến Thanh Hóa. “Khoảng cách rất xa. Việc anh ta có mặt ở đây không thể là ngẫu nhiên. Hoặc anh ta có công việc, hoặc có hẹn với ai đó… hoặc bị đưa đến đây.”
Trung tá An hít một hơi sâu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Trần Văn Bình là ai không còn là câu hỏi nữa. Câu hỏi bây giờ là: Ai đã đưa Trần Văn Bình đến đây? Và tại sao hắn lại sát hại anh ta một cách man rợ như vậy?”
Vụ án càng lúc càng đi vào ngõ cụt của sự bí ẩn, nhưng giờ đây đã có một điểm tựa để bám vào: danh tính của nạn nhân. Cuộc truy tìm kẻ thủ ác đã chính thức chuyển hướng, đầy bất ngờ và thử thách.”
“Tại trụ sở Công an tỉnh, các tổ công tác làm việc không ngơi nghỉ. Tổ phối hợp với Công an tỉnh X đã bắt đầu rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc đời Trần Văn Bình: bạn bè, người thân, công việc, những mâu thuẫn có thể có. Những cuộc gọi điện thoại gấp gáp liên tục được thực hiện giữa hai đầu dây.
Trong khi đó, tổ truy tìm di chuyển của nạn nhân đối mặt với một thách thức khổng lồ. Khoảng cách từ tỉnh X đến Thanh Hóa lên tới hàng trăm cây số. Họ bắt đầu sàng lọc dữ liệu từ các trạm thu phí, camera giám sát giao thông trên các tuyến quốc lộ chính, dữ liệu hành khách từ các công ty xe khách liên tỉnh, vé tàu hỏa, và thậm chí là danh sách hành khách các chuyến bay nội địa, tập trung vào khung thời gian Trần Văn Bình được báo mất tích.
Một điều tra viên trẻ tuổi khác, tên là Minh, đang dán mắt vào màn hình máy tính, lướt qua hàng nghìn hình ảnh từ camera an ninh tại một bến xe lớn ở tỉnh X. Công việc tẻ nhạt và đòi hỏi sự tập trung cao độ, nhưng anh biết mỗi khuôn mặt, mỗi bóng hình lướt qua đều có thể là chìa khóa.
“Trung tá An,” Minh cất tiếng, giọng hơi khàn vì mệt mỏi, “Chúng tôi đã rà soát dữ liệu vé xe khách từ tỉnh X đi các tỉnh phía Bắc trong khoảng thời gian nạn nhân mất tích. Có một vé được đặt online qua tài khoản không chính chủ, nhưng địa chỉ IP lại trùng khớp với địa chỉ nhà trọ mà Trần Văn Bình từng thuê ở tỉnh X trước đó.”
Trung tá An lập tức bước tới. “Thông tin chuyến xe?”
“Chuyến xe đi Hà Nội, khởi hành vào chiều ngày trước khi anh ta mất tích,” Minh báo cáo. “Sau đó, dấu vết điện thoại của anh ta tắt hẳn.”
“Hà Nội,” Trung tá An lẩm bẩm. Hà Nội là một trung tâm trung chuyển lớn. Từ đó có thể đi bất cứ đâu, bao gồm cả Thanh Hóa. “Tiếp tục rà soát camera ở bến xe Hà Nội, đặc biệt là các tuyến đi về phía Nam. Kiểm tra xem có ai đi cùng anh ta không. Cùng lúc đó, một tổ rà soát các nhà nghỉ, khách sạn bình dân quanh khu vực bến xe Hà Nội trong đêm đó. Xem có ai giống mô tả của Bình hoặc đi cùng anh ta thuê phòng không.”
Việc truy tìm trở nên phức tạp hơn khi họ nhận ra Trần Văn Bình có thể đã không đi thẳng đến Thanh Hóa, hoặc đã di chuyển bằng nhiều phương tiện khác nhau. Dấu vết điện thoại cắt đứt khiến việc định vị trở nên vô cùng khó khăn.
Trong một phòng khác, một nhóm điều tra viên đang phân tích dữ liệu về cơn bão số 5. Họ vẽ biểu đồ đường đi của bão, thời gian bão đổ bộ vào vùng biển Thanh Hóa.
“Nếu vụ án xảy ra ở xa, và hung thủ muốn phi tang xác ở biển Thanh Hóa,” một điều tra viên nói, “thì việc lợi dụng cơn bão là hoàn toàn hợp lý. Gió mạnh, sóng lớn sẽ cuốn trôi mọi thứ, xóa sạch dấu vết. Hơn nữa, trong điều kiện bão, không ai đi biển, khả năng bị phát hiện rất thấp.”
Trung tá An nghe những phân tích này, ánh mắt đăm chiêu nhìn bản đồ. “Vậy thì câu hỏi đặt ra là: Kẻ thủ ác đã đưa nạn nhân đến Thanh Hóa như thế nào? Hắn đã sát hại nạn nhân ở đâu? Ở tỉnh X? Ở Hà Nội? Hay ngay tại Thanh Hóa? Và làm thế nào hắn đưa bộ phận thi thể đến vùng biển đúng vào thời điểm cơn bão chuẩn bị đổ bộ?”
Ý nghĩ về một chuyến đi được tính toán kỹ lưỡng, lợi dụng hoàn cảnh thiên nhiên khắc nghiệt để thực hiện hành vi phạm tội và phi tang chứng cứ, khiến họ rùng mình. Kẻ thủ ác này không chỉ tàn bạo mà còn vô cùng xảo quyệt.
“Tập trung vào các phương tiện có thể di chuyển đường dài và mang theo vật nặng một cách kín đáo,” Trung tá An chỉ đạo. “Xe tải nhỏ, container, hoặc thậm chí là tàu cá di chuyển ven bờ nếu hung thủ là người có liên quan đến biển. Đồng thời, kiểm tra kỹ các báo cáo từ tỉnh X và Hà Nội. Bất kỳ mâu thuẫn, bất kỳ mối liên hệ nào của Trần Văn Bình với người ở khu vực Thanh Hóa hoặc người làm ăn trên biển đều cần được làm rõ.”
Cuộc truy lùng con đường cuối cùng của Trần Văn Bình, và con đường kẻ thủ ác dùng để phi tang xác, đang mở ra một bức tranh phức tạp và lạnh lẽo về một tội ác đã được lên kế hoạch một cách tàn độc, lợi dụng cả sự giận dữ của thiên nhiên. Họ phải chạy đua với thời gian trước khi mọi dấu vết bị xóa nhòa hoàn toàn.”
“Trong một căn phòng khác tại trụ sở Công an tỉnh, nhóm điều tra viên đang lật mở từng trang hồ sơ về Trần Văn Bình. Không chỉ dừng lại ở công việc và bạn bè, họ đi sâu vào những góc khuất đời tư: các mối quan hệ tình cảm phức tạp, những khoản nợ nần vay mượn không rõ ràng, và cả những tranh chấp nhỏ trong làm ăn đã bị Bình che giấu.
“”Báo cáo Trung tá,”” một điều tra viên trẻ tuổi nói, giọng nghiêm trọng, “”Chúng tôi phát hiện Trần Văn Bình có mâu thuẫn rất lớn với một đối tác làm ăn cũ. Người này từng đe dọa Bình nhiều lần qua điện thoại vì một khoản nợ lớn không đòi được.””
Trung tá An gật đầu. “”Kiểm tra kỹ hồ sơ nhân thân của người này. Lịch trình di chuyển của hắn trong khoảng thời gian Bình mất tích. Có bất kỳ bằng chứng nào khác liên kết hắn với Bình không?””
Trong khi đó, một điều tra viên khác đang xem xét các tin nhắn và cuộc gọi cuối cùng trong điện thoại của Bình. “”Chúng tôi cũng nhận được thông tin từ một nhân chứng giấu tên,”” anh báo cáo. “”Người này nói rằng Bình gần đây rất lo sợ, thường xuyên nhận được các cuộc gọi đe dọa từ một số lạ. Nội dung liên quan đến một người phụ nữ và chuyện tiền bạc.””
Ánh mắt Trung tá An sắc lại. Tình cảm và tiền bạc – hai động cơ phổ biến nhất của tội ác. Họ bắt đầu phác họa chân dung kẻ nghi vấn. Đó là một người có quan hệ gần gũi hoặc từng có quan hệ sâu sắc với Bình, hiểu rõ lịch trình và thói quen của nạn nhân. Hắn ta phải có lý do đủ lớn để xuống tay tàn độc, không chỉ muốn sát hại mà còn muốn xóa bỏ mọi dấu vết một cách triệt để.
“”Kết hợp tất cả các thông tin,”” Trung tá An nói, giọng dứt khoát. “”Đối tác làm ăn, mối quan hệ tình cảm, những khoản nợ, các cuộc gọi lạ, và cả thông tin từ nhân chứng bí mật. Lập danh sách những người có khả năng liên quan, tập trung vào những người có động cơ về tiền bạc, tình cảm, hoặc công việc. Đặc biệt chú ý đến những người có đủ khả năng và sự xảo quyệt để lên kế hoạch một vụ án như thế này, lợi dụng cả thời tiết khắc nghiệt để phi tang.””
Họ nhận thấy kẻ thủ ác không hành động bộc phát. Hắn ta đã tính toán rất kỹ. Việc lựa chọn thời điểm cơn bão đổ bộ vào Thanh Hóa để phi tang thi thể cho thấy sự lạnh lùng và mưu mô đáng sợ. “”Hắn ta rất xảo quyệt,”” một điều tra viên khác nhận định, gõ mạnh ngón tay xuống bàn, “”Cố gắng che đậy mọi thứ từ dấu vết di chuyển đến động cơ thực sự.””
Việc xác định rõ chân dung và động cơ của kẻ nghi vấn chính là bước ngoặt quan trọng trong vụ án. Nó thu hẹp phạm vi điều tra, cho phép lực lượng chức năng tập trung nguồn lực vào những mục tiêu cụ thể. Cuộc săn lùng kẻ thủ ác tàn độc, kẻ đang ẩn mình trong bóng tối và cố gắng xóa sạch mọi chứng cứ, đang bước vào giai đoạn quyết định.”
“Các điều tra viên làm việc không ngừng nghỉ, xâu chuỗi từng mẩu thông tin. Hồ sơ về đối tác làm ăn cũ, các mối quan hệ tình cảm phức tạp của Bình, những cuộc gọi đe dọa từ số lạ, và lời khai của nhân chứng giấu tên – tất cả dần vẽ nên một bức chân dung rõ nét về kẻ khả nghi nhất. Hắn ta là một người có động cơ mạnh mẽ, vừa vì tiền bạc, vừa có thể vì mâu thuẫn tình cảm, và đặc biệt, hắn có đủ sự lạnh lùng, tàn nhẫn và mưu mô để lên kế hoạch một vụ án ghê rợn như vậy, thậm chí lợi dụng cả cơn bão số 5 để phi tang chứng cứ.
Trung tá An ra lệnh tập trung mọi nguồn lực để truy vết đối tượng này. Các dữ liệu định vị điện thoại được phân tích kỹ lưỡng, khớp nối với lời khai nhân chứng và các bằng chứng vật lý thu thập được. Kết quả phân tích ADN từ “”vật thể bên trong chiếc ba lô”” cuối cùng đã cho câu trả lời quyết định, trùng khớp với dấu vết sinh học thu được từ một trong những địa điểm mà nghi phạm lui tới trước và sau khi Bình mất tích. Bằng chứng không thể chối cãi đã xuất hiện.
Ban chuyên án họp khẩn. Kế hoạch phục kích được vạch ra chi tiết, đảm bảo sự bất ngờ tuyệt đối và an toàn cho lực lượng vây bắt. Thời cơ chín muồi.
Buổi chiều hôm đó, khi kẻ thủ ác đang trên đường về nhà, một mũi trinh sát bí mật bám theo. Đến đoạn đường vắng, các mũi trinh sát khác đồng loạt xuất hiện từ nhiều hướng. Cuộc vây bắt diễn ra nhanh như chớp nhoáng. Kẻ nghi phạm hoàn toàn không kịp trở tay, hắn bị khống chế gọn gàng trong vòng chưa đầy một phút. Chiếc xe hắn đang lái bị dừng lại, khám xét.
Tại cơ quan điều tra, kẻ thủ ác ngồi đối diện với các cán bộ điều tra, khuôn mặt tỏ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Ban đầu, hắn ngoan cố chối bỏ mọi liên quan đến cái chết của Trần Văn Bình và “”chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen”” dạt vào “”bãi biển xóm Gành”” sau “”cơn bão số 5″”. Hắn dựng lên những câu chuyện quanh co, cố gắng đánh lạc hướng điều tra viên.
Nhưng các cán bộ điều tra không nao núng. Họ từ từ đưa ra từng bằng chứng. Kết quả ADN chỉ ra mối liên hệ trực tiếp của hắn với hiện trường. Dữ liệu định vị điện thoại chứng minh sự có mặt của hắn tại những địa điểm khả nghi vào những thời điểm then chốt. Lời khai của nhân chứng quan trọng, người nắm giữ bí mật về mối quan hệ phức tạp giữa hắn và nạn nhân, được trình bày sắc bén. Những bằng chứng cứ liên tiếp được tung ra như những đòn đánh mạnh vào lớp vỏ bọc lạnh lùng của hắn.
Sự đấu tranh tâm lý trong phòng hỏi cung diễn ra căng thẳng tột độ. Trước những bằng chứng không thể chối cãi, cộng với sự phân tích sắc bén và áp lực tâm lý từ các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm, sự chai lì của kẻ thủ ác dần sụp đổ. Khuôn mặt hắn bắt đầu biến dạng, không còn vẻ bình tĩnh giả tạo nữa mà thay vào đó là sự tuyệt vọng và sợ hãi.
Cuối cùng, hắn cúi gằm mặt xuống, đôi vai run lên bần bật. Giọng hắn khản đặc, yếu ớt như chỉ nói cho chính mình nghe.
“”Tôi… tôi không còn đường nào khác…””
Hắn thì thào, rồi bắt đầu khai nhận toàn bộ sự thật kinh hoàng. Hắn chính là kẻ đã sát hại Trần Văn Bình một cách dã man sau một cuộc cãi vã nảy lửa liên quan đến tiền bạc và một người phụ nữ. Để che giấu tội ác, hắn đã thực hiện hành vi phân xác nạn nhân một cách man rợ, cho các phần thi thể vào “”chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen”” rồi mang ra “”vùng biển Thanh Hóa””, lợi dụng lúc “”cơn bão số 5″” đang hoành hành để ném xuống biển hòng phi tang, nghĩ rằng dòng chảy của bão tố sẽ cuốn trôi tất cả.
Khuôn mặt hắn lúc này là sự pha trộn kỳ lạ giữa tuyệt vọng vì bị lộ tẩy và sự tàn nhẫn lạnh lùng khi nói về hành vi của mình. Hắn đã tính toán rất kỹ, nhưng không ngờ rằng “”chiếc ba lô”” vẫn trôi dạt vào bờ, để rồi được “”ông lão”” và “”nhóm ngư dân”” phát hiện, mở đầu cho cuộc điều tra và cuối cùng là lời thú tội này.”
“Phiên tòa xét xử kẻ thủ ác diễn ra không lâu sau đó. Với những bằng chứng không thể chối cãi và lời thú tội rành mạch, hắn phải nhận mức án cao nhất cho tội ác man rợ của mình. Công lý đã được thực thi, vụ án gây chấn động cả vùng đã khép lại về mặt pháp luật. Thế nhưng, tại `xóm Gành` nhỏ bé, sự bình yên vẫn chưa thể hoàn toàn trở lại.
Nỗi kinh hoàng từ buổi chiều `cơn bão số 5` đi qua, khi `chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen` dạt vào `bãi biển xóm Gành` và tiết lộ `vật thể bên trong chiếc ba lô` khủng khiếp, vẫn còn ám ảnh tâm trí `dân làng xóm Gành`. Họ không thể quên khuôn mặt xanh xám của `người đàn ông` đã chứng kiến và bị co giật, không thể quên sự bàng hoàng tột độ khi nhận ra sự thật kinh hoàng. Biển cả, nguồn sống bao đời của họ, giờ đây mang theo một vết sẹo không thể lành. Mỗi khi nhìn ra `vùng biển Thanh Hóa`, họ lại như thấy lại hình ảnh chiếc ba lô trôi dạt, một lời nhắc nhở rợn người về sự tàn bạo tiềm ẩn trong con người, về những tội ác có thể ẩn mình dưới vẻ ngoài bình lặng nhất.
`Ông lão` vẫn ngồi đó bên bờ biển mỗi chiều, nhưng ánh mắt ông giờ đây chất chứa một nỗi buồn sâu kín hơn. `Nhóm ngư dân`, những người đầu tiên tiếp cận chiếc ba lô, khi ra khơi vẫn không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng khi nghĩ về những gì biển đã mang đến ngày hôm đó.
`Dân làng xóm Gành` quyết định tổ chức một lễ cầu siêu cho linh hồn người xấu số Trần Văn Bình ngay tại bãi biển. Ngọn nến lung linh, khói hương nghi ngút hòa quyện với mùi gió biển mặn chát. Tiếng tụng kinh trầm mặc vang vọng, mang theo lời cầu nguyện cho hương hồn nạn nhân được siêu thoát, xua tan đi những u uất, đau thương. Đó không chỉ là lễ cầu siêu cho một người đã khuất, mà còn là cách `dân làng xóm Gành` tự trấn an, tự chữa lành những vết thương tinh thần mà vụ án kinh hoàng đã gây ra.
Câu chuyện về `chiếc ba lô dài ngoẵng màu đen` trở thành một phần ký ức đau buồn không thể xóa nhòa của những người dân nơi đây. Nó là minh chứng cho sự thật rằng cuộc sống mong manh đến nhường nào, và lòng người đôi khi còn sâu thẳm, khó lường hơn cả đại dương. Vụ án khép lại, kẻ ác đã bị trừng trị, nhưng bài học về cảnh giác, về sự thấu hiểu và tình người sẽ còn đọng lại mãi trong tâm trí `dân làng xóm Gành`.
Cuộc sống ở `xóm Gành` dần trở lại với nhịp điệu vốn có. Tiếng sóng vẫn vỗ, thuyền vẫn ra khơi, và trẻ con vẫn nô đùa trên cát. Nhưng dưới vẻ ngoài bình yên ấy, một sự thay đổi sâu sắc đã diễn ra. Người dân nhìn nhau với ánh mắt cẩn trọng hơn, nhưng cũng với sự sẻ chia và gắn kết chặt chẽ hơn. Họ hiểu rằng, giữa biển cả bao la và cuộc đời đầy phong ba, chỉ có tình người mới là bến bờ vững chắc nhất. Câu chuyện bi thảm từ chiếc ba lô trôi dạt mãi là một lời nhắc nhở thầm lặng: rằng bóng tối có thể ẩn nấp ở bất cứ đâu, và ánh sáng của sự thật, dù đau đớn, vẫn luôn cần được tìm thấy để xua tan đi nỗi sợ hãi. Biển cả vẫn hào phóng ban tặng tôm cá, nhưng cũng đã dạy cho họ một bài học nghiệt ngã về lòng người, khắc sâu vào ký ức của `xóm Gành` như một thủy triều không bao giờ rút.”

