Chỉnh đốn em chồng hỗn láo, tôi không ngờ tiếng ‘choang’ lại lộ tẩy bí mật động trời!

Tôi chỉnh đốn em chồng vì nó quá l:á:o h:ỗn, ai ngờ mọi bí mật nhà chồng phút chốc bị phanh phui sau tiếng “choang”
Sáng hôm ấy, tiếng chuông đồng hồ reo vang, đánh thức tôi khỏi giấc mơ đang dang dở. Nắng sớm đã rọi qua khung cửa sổ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tôi vươn vai, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ cảm giác bồn chồn khó tả trong lòng. Hôm nay là ngày giỗ đầu của bố chồng, và tôi biết, mọi thứ sẽ không hề yên bình như vẻ ngoài của nó.
Gia đình chồng tôi khá phức tạp. Bố chồng mất sớm, để lại mẹ chồng góa bụa cùng ba người con: chồng tôi là anh cả, rồi đến cô em gái thứ hai và cuối cùng là thằng út, em chồng tôi. Từ nhỏ nó đã được nuông chiều, muốn gì được nấy, thành ra lớn lên tính tình ngông nghênh, bất cần, chẳng coi ai ra gì. Tôi đã nhiều lần góp ý, nhưng mẹ chồng và chồng tôi thì cứ tặc lưỡi bỏ qua, bảo nó còn nhỏ, rồi sẽ khác.
Nhưng lần này thì khác. Mấy ngày nay, tôi đã cố gắng chuẩn bị tươm tất cho ngày giỗ. Tôi thức khuya dậy sớm, lo toan mọi thứ từ mâm cỗ đến việc trang hoàng ban thờ. Thế mà hôm qua, khi tôi vừa ra ngoài mua thêm đồ, em chồng tôi đã rủ bạn bè về nhà, bật nhạc ầm ĩ, còn làm đổ lọ hoa trên bàn thờ. Khi tôi về, nó còn trơ trẽn bảo: “Chị dâu khó tính quá, có tí chuyện mà làm ầm ĩ lên.”
M:á:u nóng trong người tôi dồn lên. Tôi cố kìm nén, hít thở thật sâu. “Phòng thờ là nơi linh thiêng, em phải biết tôn trọng. Sao em có thể vô ý thức như vậy?” Tôi nói, giọng đã có phần gằn xuống. Nó chỉ cười khẩy, liếc mắt nhìn tôi đầy vẻ thách thức. “Phòng thờ thì sao? Tôi thích làm gì thì làm, liên quan gì đến chị?”
Lời nói của nó như giọt nước tràn ly. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. “Em ăn nói cho cẩn thận! Em nghĩ em là ai mà có thể ăn nói hỗn láo như vậy? Đây là nhà của anh em, là nơi thờ cúng tổ tiên. Em không có quyền làm loạn ở đây!” Tôi nói to, giọng r:un lên vì tức giận. Mẹ chồng và chồng tôi đang ngồi ở phòng khách nghe thấy tiếng cãi vã thì vội vàng chạy ra.
Mẹ chồng nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó chịu. “Con dâu, con làm gì mà ầm ĩ vậy? Hôm nay là ngày giỗ bố, sao con lại làm lớn chuyện lên?” Bà nói, giọng trách móc. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh. “Mẹ ơi, con xin lỗi, nhưng em ấy quá đáng lắm. Em ấy đã làm đổ lọ hoa trên bàn thờ, còn ăn nói hỗn hào với con.”
Chồng tôi vội vàng xoa dịu. “Thôi được rồi, có gì từ từ nói. Em út còn nhỏ, em đừng chấp nó.” Anh nói, cố kéo tôi về phía sau. Nhưng tôi không thể nhịn được nữa. “Nhỏ ư? Em ấy đã hai mươi tuổi rồi đấy, anh còn định bao che cho nó đến bao giờ? Cứ dung túng như vậy thì nó sẽ hư hỏng mất!” Tôi gần như hét lên.
Em chồng tôi thấy có mẹ và anh trai chống lưng, càng được đà lấn tới. Nó cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ kh:i:nh thư:ờ:ng. “Chị dâu bớt làm màu đi. Chị nghĩ chị là ai mà có quyền dạy đời tôi? Chị tưởng chị về đây là bà hoàng à? Nhà này không ai cần chị đâu!” Nó nói, rồi bất ngờ vung tay hất đổ chiếc bình hoa bằng sứ đặt trên kệ gần đó.
“CHOANG!” Tiếng bình vỡ tan tành, những mảnh sứ văng tung tóe trên sàn nhà. Không gian bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Mẹ chồng và chồng tôi s:ữ:ng s:ờ, còn tôi thì ch:ế:t lặng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như chậm lại. Mảnh sứ vỡ không chỉ là một chiếc bình, mà nó còn là ranh giới cuối cùng của sự chịu đựng trong tôi.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chỉnh đốn em chồng hỗn láo, tôi không ngờ tiếng ‘choang’ lại lộ tẩy bí mật động trời!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt