10 năm chờ đợi chồng đi Nhật về, tôi ch-t lặng khi thấy anh tay trong tay với người ph:-ụ n:-ữ kh-:á-c cùng đứa con 8 tuổi ở sân bay
Người ta bảo, chờ đợi là điều d:-ạ:i dộ;t nhất. Nhưng tôi vẫn tin, anh sẽ về. Anh nói đi chỉ bốn, năm năm là cùng, gom đủ vốn sẽ về mở tiệm sửa máy, chúng tôi sẽ sinh một đứa con, nuôi một con chó, sống bình dị thôi. Nhưng rồi hết năm thứ năm, anh bảo bên đó đang ăn nên làm ra, cố thêm chút nữa. Hết năm thứ tám, anh bảo công việc chưa ổn định, đợi anh.
Tôi đợi. Không một lần nghi ngờ.
Ngày anh về, tôi đã lên kế hoạch từ cả tuần. Tôi muốn dành cho anh bất ngờ. Mẹ bảo: “Con báo trước cho nó, không lại lỡ chuyến.” Tôi cười, lắc đầu:
– Con muốn tận mắt nhìn anh ấy bước ra cổng, không biết có ai đợi, rồi bất ngờ thấy cả nhà mình đứng đó.
Tôi chuẩn bị áo mới, cắt tóc gọn gàng. Bố lau sạch cái ô tô cũ mượn của chú họ, mẹ gói sẵn bánh chưng với giò mang ra sân bay, nói để anh ăn cho ấm bụng sau chuyến bay dài.
Chúng tôi đi từ tờ mờ sáng. Sân bay Nội Bài đông nghịt. Tôi nhón chân, căng mắt nhìn bảng điện tử. Chuyến Tokyo – Hà Nội đã hạ cánh. T:i;-m tôi đ-ậ-:p loạ;n.
Trong biển người kéo vali, tôi bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc – cao gầy, áo khoác xanh navy, tay xách vali đen. Nhưng anh… không đi một mình. Bên cạnh là một ph;ụ n:;:ữ chừng ba mươi, tóc uốn lọn, trang điểm kỹ. Trên tay cô t:a là một c;ậ;u b:-é tầm chín, mười tuổi, giống anh đến ngỡ ngàng.
Tôi đứng sững, tay buông rơi bó hoa. Bố mẹ tôi cũng i:-m bặt.
Họ chưa thấy tôi. Cô ta cúi xuống, kéo lại khăn quàng cổ cho anh, vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán anh, cười cười nói gì đó. Anh chỉ khẽ gật, mắt nhìn quanh như tìm ai, rồi lại cúi xuống nắm tay th;ằn;g bé.
Cổ họng tôi nghẹn lại. Chỉ nghe tiếng mẹ tôi thở hắt ra:
– Con… con nhìn nhầm chăng?
Tôi không nhầm được. Dù nhắm mắt, tôi vẫn nhận ra dáng anh trong biển người. Và t:hằn:g b;é kia… đôi mắt, sống mũi, cả cái cách bặm môi đều như khuôn đúc.
Họ đi ngang qua chúng tôi, và rồi…..
Họ đi ngang qua chúng tôi, và rồi, bóng lưng của Người chồng, của Người phụ nữ lạ và Đứa con lướt qua tầm mắt Người vợ như một thước phim quay chậm. Từng bước chân của anh như giẫm nát trái tim cô. Người vợ chết lặng, không thể rời mắt khỏi gia đình xa lạ mà quen thuộc ấy.
Bất chợt, như có một lực hút vô hình, Người chồng khẽ quay đầu. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt Người vợ. Một cái nhìn thoáng qua, không có sự nhận ra, hay có lẽ, là sự cố tình phớt lờ đến tàn nhẫn. Chỉ một tích tắc, rồi anh lại quay đi, nắm chặt tay Đứa con, tiếp tục bước về phía cửa ra.
Tim Người vợ vỡ vụn, hàng ngàn mảnh vỡ sắc nhọn đâm vào lồng ngực. Cô muốn gọi tên anh, muốn xé toạc lớp không khí đặc quánh giữa họ, nhưng cổ họng cô như bị bóp nghẹt, không thể thốt nên một âm thanh nào. Hơi thở nặng nhọc cứ nghẹn ứ nơi lồng ngực, đôi mắt cô mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào.
Bên cạnh, Bố người vợ và Mẹ người vợ cũng bàng hoàng không kém. Mẹ người vợ siết chặt bàn tay Người vợ, những ngón tay run rẩy truyền sự hoảng loạn và đau đớn qua từng thớ thịt. Họ đứng đó, bất động giữa dòng người hối hả, như những bức tượng bị thời gian bỏ quên.
Hơi thở nặng nhọc cứ nghẹn ứ nơi lồng ngực, đôi mắt Người vợ mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào. Bên cạnh, Bố người vợ và Mẹ người vợ cũng bàng hoàng không kém. Mẹ người vợ siết chặt bàn tay Người vợ, những ngón tay run rẩy truyền sự hoảng loạn và đau đớn qua từng thớ thịt. Họ đứng đó, bất động giữa dòng người hối hả, như những bức tượng bị thời gian bỏ quên.
Trong giây phút tưởng chừng như đã gục ngã hoàn toàn, một tia hy vọng cuối cùng, một bản năng sinh tồn mãnh liệt chợt bùng lên trong Người vợ. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết chút sức lực còn lại vào cổ họng khô khốc. Từ sâu thẳm lồng ngực vỡ nát, một tiếng gọi tên lạc đi, yếu ớt đến thảm thương nhưng lại mang sức nặng của mười năm chờ đợi, của bao nhiêu mơ ước đã vụn vỡ:
“Anh…!”
Tiếng gọi như một nhát dao xé toạc không khí ồn ào của sân bay, yếu ớt nhưng sắc lẹm, găm thẳng vào lưng Người chồng. Bước chân đang vội vã của anh khựng lại đột ngột. Cơ thể anh cứng đờ, như bị đóng băng giữa dòng người. Người chồng từ từ quay đầu lại, đôi mắt anh đảo qua đám đông và rồi, dừng lại. Ánh mắt anh không thể tránh khỏi khi chạm phải Người vợ đang đứng đó, nước mắt giàn giụa, bó hoa rơi dưới chân, và cả Bố người vợ, Mẹ người vợ đứng cạnh cô, khuôn mặt tràn ngập nỗi kinh hoàng.
Trong tích tắc, toàn bộ thế giới của Người chồng như đổ sụp. Vẻ bàng hoàng tột độ trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ mồn một trên gương mặt anh. Mồ hôi lạnh toát ra. Bàn tay đang nắm chặt tay Đứa con chợt lỏng đi. Người phụ nữ lạ và Đứa con, cảm nhận được sự bất thường, cũng dừng lại theo. Họ tò mò nhìn về phía Người vợ và gia đình cô, ánh mắt dò xét như đang cố hiểu điều gì vừa xảy ra. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy bốn con người xa lạ mà quen thuộc này, giữa dòng người hối hả, như một vết cắt đau đớn không thể hàn gắn.
Người chồng, như một con rối bị giật dây, từ từ bước về phía Người vợ. Mỗi bước chân của anh ta nặng nề như đeo chì, kéo lê theo mười năm dối trá và phản bội. Gương mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu, đôi mắt trừng trừng, vừa kinh hoàng vừa cầu xin. Anh ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Người vợ.
Phía sau Người chồng, Người phụ nữ lạ vẫn đứng đó, một tay nắm chặt tay Đứa con, tay kia bấu víu vào cánh tay anh ta. Nét tò mò ban đầu trên khuôn mặt cô ta dần biến thành sự cảnh giác rõ rệt. Đôi mắt sắc lẹm của Người phụ nữ lạ quét qua Người vợ, rồi đến Bố người vợ và Mẹ người vợ, như đang đánh giá tình hình. Đứa con, ẩn sau lưng mẹ, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng căng thẳng này, đôi mắt trẻ thơ đầy ngơ ngác.
Không khí xung quanh họ đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Dòng người hối hả qua lại sân bay dường như biến mất, chỉ còn lại khoảnh khắc định mệnh giữa hai thế giới đang va chạm. Mọi ánh mắt như những mũi tên tẩm độc, găm thẳng vào đối phương. Sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc nghẹn ngào của Người vợ và nhịp đập dữ dội trong lồng ngực mọi người.
Người vợ cảm thấy trái tim mình như đang bị bóp nghẹt, nhưng cô quyết không gục ngã. Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt đã lưng tròng, nhưng cô cố gắng không để chúng rơi. Người vợ ngước nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô không một chút dao động, chỉ có sự chất vấn và đau đớn tột cùng. Cô muốn anh ta phải đối mặt với hậu quả của những gì anh ta đã làm. Cô không nói gì, chỉ nhìn, nhưng ánh nhìn đó còn sắc bén hơn cả ngàn lời nói.
Cô không nói gì, chỉ nhìn, nhưng ánh nhìn đó còn sắc bén hơn cả ngàn lời nói. Cuối cùng, hơi thở run rẩy bật ra thành lời, giọng cô nghẹn lại, đứt quãng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Anh… anh là ai?
Cô ngừng lại, lấy thêm hơi, đôi mắt vẫn găm chặt vào Người chồng, không rời nửa li. Rồi bàn tay cô run rẩy, từ từ chỉ thẳng về phía Người phụ nữ lạ và Đứa con đang đứng phía sau anh ta.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, đau đớn)
Và… đây là ai?
Ánh mắt Người vợ vẫn không rời khỏi gương mặt trắng bệch của Người chồng, khẩn thiết tìm kiếm một lời giải thích, một tia hy vọng rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm tồi tệ, một trò đùa ác nghiệt mà cô không tài nào chấp nhận được. Người chồng, nghe những lời đó, dường như bị sét đánh ngang tai. Anh ta đổ sụp, hai đầu gối chùng xuống, toàn thân run rẩy như sắp ngã quỵ. Người phụ nữ lạ đứng cạnh anh ta thì sững sờ, đôi mắt mở to đầy bất ngờ, có chút bối rối pha lẫn tức giận. Đứa con vẫn ngơ ngác nhìn quanh, chưa hiểu được sự việc đang diễn ra.
Người chồng cố gắng đứng thẳng dậy, đôi chân vẫn run lẩy bẩy. Anh ta quay lại nhìn Người vợ, ánh mắt hoảng loạn né tránh.
NGƯỜI CHỒNG
(Lắp bắp, giọng khô khốc)
Người vợ… em… em hiểu lầm rồi. Thật sự… em hiểu lầm rồi.
Anh ta liếc nhanh về phía Người phụ nữ lạ và Đứa con, rồi lại quay phắt về phía Người vợ, như sợ bị ai đó nhìn thấy.
NGƯỜI CHỒNG
(Hơi thở dồn dập, gượng gạo)
Đây… đây là… là đồng nghiệp của anh. Còn… còn cháu… cháu bé này là… là con của bạn anh. Bọn anh chỉ… chỉ giúp đưa họ ra sân bay thôi mà. Họ… họ cần bay chuyến sáng.
Người vợ nhìn anh ta, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa đau đớn, nhưng cũng đầy nghi ngờ. Bố Người vợ và Mẹ Người vợ đứng phía sau, nét mặt từ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ. Mẹ Người vợ khẽ đưa tay che miệng, không thể tin vào tai mình. Người phụ nữ lạ, nghe những lời này, siết nhẹ tay Đứa con, ánh mắt tối sầm lại, một tia giận dữ thoáng qua nhưng nhanh chóng bị kìm nén.
NGƯỜI CHỒNG
(Cố gắng trấn an, nhưng giọng càng thêm lạc đi)
Thật mà Người vợ, anh… anh chỉ giúp thôi. Anh… anh đưa họ ra sân bay thôi. Em… em đừng hiểu lầm.
Anh ta lùi lại một bước nhỏ, như muốn thoát khỏi ánh nhìn soi mói của Người vợ. Ánh mắt Người chồng vẫn tràn ngập sự né tránh và tội lỗi, không dám đối diện, cả người anh ta toát mồ hôi lạnh.
Mẹ Người vợ, nén giận đến run rẩy, bà không thể chịu đựng thêm màn kịch dối trá này nữa. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì tức giận và sự bàng hoàng tột độ. Bà đẩy nhẹ Bố Người vợ sang một bên, bước thẳng đến trước mặt Người chồng, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào Đứa con đang đứng nép sau Người phụ nữ lạ.
MẸ NGƯỜI VỢ
(Giọng nói vỡ òa, đầy phẫn nộ và đau đớn)
Anh nói dối! Anh nói dối! Cái thằng bé này… Anh nhìn xem! Thằng bé giống anh như đúc, y như anh hồi nhỏ! Làm sao… làm sao nó là con của bạn anh được hả?
Bà quay sang Người chồng, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên gò má nhăn nheo. Sự thất vọng, sự tức giận và nỗi đau đớn cho con gái mình khiến bà không thể giữ bình tĩnh.
MẸ NGƯỜI VỢ
(Gằn từng tiếng, vừa khóc vừa nói)
Mười năm… con gái tôi đã chờ đợi anh mười năm trời! Mong anh từng ngày, từng giờ! Vậy mà… rốt cuộc… rốt cuộc chuyện này là sao? Anh giải thích đi! Giải thích cho chúng tôi nghe xem!
Người chồng tái mét, đứng sững sờ như trời trồng, không thốt nên lời. Anh ta chỉ biết lắp bắp, hai tay run rẩy. Người vợ đứng sau lưng, chết lặng, nhìn Mẹ Người vợ bộc lộ tất cả những gì cô đang cố gắng kìm nén. Nước mắt Người vợ cũng bắt đầu lăn dài.
Người chồng tái mét, đứng sững sờ như trời trồng, không thốt nên lời. Anh ta chỉ biết lắp bắp, hai tay run rẩy. Người vợ đứng sau lưng, chết lặng, nhìn Mẹ Người vợ bộc lộ tất cả những gì cô đang cố gắng kìm nén. Nước mắt Người vợ cũng bắt đầu lăn dài.
Người phụ nữ lạ, chứng kiến cảnh tượng bùng nổ, nhận ra mọi thứ đã bị vỡ lở hoàn toàn. Khuôn mặt cô ta không còn vẻ ngượng ngùng hay che giấu. Cô ta hít một hơi thật sâu, bình tĩnh hơn hẳn so với những người xung quanh. Đứa con đang đứng nép vào chân cô, vẫn ngơ ngác nhìn mọi người. Người phụ nữ lạ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Đứa con, đẩy cậu bé hơi về phía trước một chút, rồi tự mình bước lên, đối diện trực tiếp với Mẹ Người vợ và Người vợ. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, quét qua Người vợ, rồi dừng lại.
NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ
(Giọng nói dứt khoát, cứng rắn nhưng đầy sự thách thức)
Chắc chị là vợ cũ của anh ấy ở Việt Nam? Tôi là vợ anh ấy bên Nhật, và đây là con trai chúng tôi, Ken.
Những lời của Người phụ nữ lạ như tiếng sét đánh thẳng vào tai Người vợ. Cả thế giới trước mắt cô bỗng chốc sụp đổ, tan nát. Mọi hy vọng, mọi mong chờ suốt mười năm dài đằng đẵng tan biến thành hư vô chỉ trong một khoảnh khắc.
Bó hoa hồng đỏ thắm trên tay Người vợ từ từ buông rơi, từng cánh hoa mềm mại rải rác trên nền gạch lạnh lẽo của Sân bay Nội Bài, hệt như những mảnh vỡ của trái tim cô lúc này. Người vợ ôm chặt lấy khuôn mặt, tiếng nức nở bật ra không thể kìm nén. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng những giọt nước mắt đã chực chờ sẵn từ lúc nhìn thấy Người chồng đi cùng Người phụ nữ lạ và Đứa con.
Mẹ Người vợ và Bố Người vợ, bàng hoàng trước lời tuyên bố đầy thách thức, vội vàng chạy tới. Mẹ Người vợ quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy con gái đang gục ngã, vỗ về tấm lưng gầy guộc run rẩy. Bố Người vợ đứng thẳng người, cánh tay rắn rỏi đỡ lấy con gái, cố gắng giữ cho cô không hoàn toàn khuỵu xuống. Ánh mắt ông, vừa nãy còn lấp lánh niềm vui, giờ đây rực cháy nỗi căm phẫn và đau đớn không tả xiết. Ông quay phắt sang nhìn Người chồng, đôi mắt hằn lên những tia máu. Sự thất vọng, sự phẫn nộ, và nỗi đau thay cho con gái cuộn trào trong ánh nhìn ấy. Người chồng vẫn đứng sững sờ, tái mét, không dám đối diện với ánh mắt của gia đình Người vợ.
`Người chồng` vẫn đứng sững sờ, tái mét, không dám đối diện với ánh mắt của gia đình `Người vợ`. Sự hỗn loạn lan khắp khu vực chờ, nhưng dường như không ai bận tâm đến xung quanh nữa. `Người chồng` cúi gằm mặt, đôi vai rụt lại như một kẻ hèn nhát. Anh ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của `Bố người vợ`, hay ánh nhìn tan nát của `Người vợ` đang tựa vào lòng `Mẹ người vợ`.
Một giọng nói thì thầm, lạc lõng, thoát ra từ kẽ răng `Người chồng`, nhỏ đến mức phải căng tai mới nghe rõ giữa tiếng nức nở của `Người vợ` và những lời xì xào phẫn nộ của những người xung quanh.
“Anh… anh xin lỗi…”
`Bố người vợ` nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay đã chai sạn. Ông không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt như muốn thiêu đốt kẻ phản bội. `Mẹ người vợ` ôm chặt `Người vợ` đang run rẩy, hai mắt nhắm nghiền cố kìm nước mắt.
`Người chồng` hít một hơi run rẩy, giọng yếu ớt tiếp tục, vẫn không ngẩng mặt lên.
“Anh… anh đã kết hôn… với cô ấy… tám năm rồi. Chúng anh có… có con…”
Mỗi từ của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim `Người vợ`. Cô run lên bần bật, tiếng nức nở càng thêm dữ dội, nghẹn ứ nơi cổ họng. `Mẹ người vợ` xoa nhẹ tấm lưng gầy guộc của con gái, đau đớn không nói nên lời. `Người phụ nữ lạ` đứng bên cạnh `Người chồng`, nét mặt có chút ngượng nghịu xen lẫn thách thức, nắm tay `Đứa con` chặt hơn. `Đứa con` ngơ ngác nhìn những người lớn xung quanh mình.
`Người chồng` nuốt khan, lời giải thích đớn hèn trượt ra khỏi miệng như một sự biện minh yếu ớt.
“Anh… anh xin lỗi. Anh… anh đã không thể về được… và… và cô đơn quá. Cô ấy… cô ấy quan tâm anh…”
Tiếng nói của anh ta nhỏ dần, chìm nghỉm giữa tiếng nức nở của `Người vợ` và sự im lặng đáng sợ, đầy phẫn nộ của `Bố người vợ`. Sự thật trần trụi, chua chát được phơi bày, biến tất cả những hy vọng, những lời hứa hẹn suốt mười năm dài đằng đẵng thành trò đùa tàn nhẫn nhất cuộc đời `Người vợ`.
`Người vợ` bỗng ngẩng phắt đầu lên. Nước mắt vẫn giàn giụa chảy dài trên má, nhưng ánh mắt của `Người vợ` giờ đây không còn sự đau khổ tuyệt vọng nữa, mà thay vào đó là một tia sắc lạnh, thù hận đến tột cùng. Cô nhìn thẳng vào `Người chồng`, không một chút dao động, dù giọng nói vẫn đứt quãng vì những tiếng nức nở nghẹn ngào.
“Anh lừa dối tôi mười năm!” `Người vợ` thốt lên, từng chữ như xé toạc không khí căng thẳng. `Người chồng` giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt né tránh. “Anh đã giết chết tôi rồi! Anh về đây làm gì? Về để nhìn thấy tôi đau khổ, hay là về để… để khoe ‘gia đình mới’ của anh?”
Giọng của `Người vợ` cao dần, đầy căm hận và đau đớn, vang vọng giữa sự im lặng đến đáng sợ của sảnh chờ `Sân bay Nội Bài`. Cô chỉ tay về phía `Người phụ nữ lạ` và `Đứa con` đang đứng cạnh `Người chồng`, ánh mắt như muốn thiêu đốt tất cả. `Người phụ nữ lạ` tái mặt, ôm chặt lấy `Đứa con`, trong khi cậu bé vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì. `Bố người vợ` nắm chặt bàn tay đã chai sạn thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ. `Mẹ người vợ` ôm lấy con gái, nước mắt cũng đã lưng tròng, nhưng không thể thốt nên lời.
Bố người vợ không kìm được nữa. Gân xanh nổi rõ trên thái dương, ông tiến thẳng về phía Người chồng, ánh mắt rực lửa giận dữ. Bàn tay chai sạn của ông vung lên, đẩy mạnh vào vai Người chồng, khiến anh ta lùi lại mất đà. Người chồng loạng choạng, ánh mắt bối rối và có chút sợ hãi.
“Cút đi!” Bố người vợ gằn giọng, từng lời như xé toạc không khí. Giọng ông run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi căm phẫn tột độ. “Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con gái tôi nữa! Đồ khốn nạn!”
Tiếng quát tháo của Bố người vợ vang dội, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh, nhưng không ai dám lại gần can thiệp. Người phụ nữ lạ sợ hãi ôm chặt Đứa con vào lòng, kéo cậu bé lùi xa hơn, ánh mắt nhìn Người chồng đầy hoảng loạn.
Mẹ người vợ ngay lập tức kéo Người vợ ra khỏi vòng xoáy hỗn loạn. Bà ôm chặt lấy con gái, cố gắng che chắn cho Người vợ khỏi ánh mắt của Người chồng và khỏi nỗi đau đang tiếp tục giằng xé cô. Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Người chồng, như muốn khắc sâu hình ảnh phản bội của anh ta vào tâm trí. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Người vợ, mang theo vị đắng chát của sự thất vọng và hận thù.
Sau lời gằn của Bố người vợ, Người chồng nhìn người đàn ông già bằng ánh mắt đầy sợ hãi, không dám đối diện. Anh ta lùi lại thêm vài bước, lảo đảo. Người phụ nữ lạ nắm chặt tay Đứa con, cố gắng nép sát vào Người chồng, gương mặt trắng bệch. Những tiếng xì xào, chỉ trích bắt đầu vang lên từ đám đông xung quanh. Vài ánh mắt khinh bỉ, thương hại đổ dồn vào cảnh tượng hỗn loạn. Người chồng cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Anh ta nắm lấy tay Người phụ nữ lạ, kéo cô ta và Đứa con rời đi. Họ di chuyển vội vã, gần như chạy, nhanh chóng hòa lẫn vào biển người qua lại ở Sân bay Nội Bài, biến mất khỏi tầm mắt.
Mẹ người vợ vẫn ôm chặt lấy Người vợ, nhưng cô không còn cảm nhận được cái ôm đó. Người vợ đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Người chồng vừa biến mất. Chiếc bó hoa chuẩn bị tặng anh, giờ vẫn còn trong tay cô, cánh hoa đã hơi nhàu nát. Đôi mắt Người vợ trống rỗng, không một giọt lệ. Trái tim cô như đã hóa đá, toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên câm lặng, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Cô cảm thấy như thể cuộc đời mình đã thực sự kết thúc, tất cả những gì cô từng tin tưởng, từng hy vọng, đều đã tan biến vào hư vô.
Mẹ người vợ khẽ lay Người vợ, cố gắng kéo cô đi. Bố người vợ cũng tiến lại gần, đặt tay lên vai cô con gái, đôi mắt đỏ hoe. Người vợ như người mất hồn, từng bước chân nặng nề như chì, lết đi theo sự dẫn dắt của cha mẹ. Chẳng mấy chốc, bó hoa hồng còn cầm trên tay cô đã trượt khỏi những ngón tay tê dại, rơi xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo của Sân bay Nội Bài. Từng cánh hoa bung ra, tơi tả, vương vãi như những mảnh vỡ của một giấc mơ.
Bố mẹ người vợ dìu cô đi giữa dòng người tấp nập, những ánh nhìn hiếu kỳ xen lẫn thương hại vẫn còn vương vấn. Chiếc ô tô cũ mượn của chú họ đậu ở bãi xe, bạc màu và nhuốm bụi thời gian, giờ đây trông càng thêm phần thảm hại. Mẹ người vợ mở cửa sau, Người vợ được đặt vào ghế, thân hình rũ rượi, không còn chút sức sống. Mẹ người vợ ngồi sát bên, ôm lấy cô, còn Bố người vợ lặng lẽ ngồi vào ghế lái.
Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi Sân bay Nội Bài, mang theo ba con người trong khoang xe chìm trong sự im lặng đáng sợ. Trong túi xách vẫn còn đó gói bánh chưng, đòn giò mẹ người vợ cẩn thận gói ghém. Chúng nằm im lìm, không ai muốn động đến, như một lời nhắc nhở phũ phàng về tất cả những hy vọng đã tan vỡ. Không một lời nói nào được cất lên. Chỉ có tiếng nức nở âm ỉ, khô khốc của Người vợ, xuyên qua kẽ răng, bị kìm nén đến mức nghẹn ngào, vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Bố người vợ nắm chặt vô lăng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, bờ vai run run. Mẹ người vợ áp mặt vào mái tóc của con gái, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt cả mái tóc Người vợ. Sự im lặng nặng trĩu, ngột ngạt bao trùm tất cả, kéo dài trên suốt quãng đường về, như một tấm màn tang bao phủ lên cuộc đời Người vợ.
Chiếc ô tô cũ chầm chậm dừng lại trước ngôi nhà quen thuộc. Mẹ người vợ và Bố người vợ lặng lẽ xuống xe, sau đó nhẹ nhàng đỡ Người vợ ra. Cô không nói một lời, ánh mắt vô hồn, từng bước chân lảo đảo đi vào trong như một cái bóng. Mẹ người vợ định gọi con gái lại, nhưng Người vợ đã vùng ra, chạy thẳng vào phòng riêng của mình rồi chốt cửa lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên khô khốc, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của cha mẹ cô.
Người vợ đứng giữa căn phòng quen thuộc, mà giờ đây dường như xa lạ. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ không đủ xua tan bóng tối u ám trong lòng cô. Tầm mắt cô vô định lướt qua những vật dụng, từng là biểu tượng của một tương lai hạnh phúc, giờ chỉ còn là những nhát dao cứa vào tâm can. Trên móc áo, bộ váy mới tinh cô đã cất công chọn lựa, là để mặc trong ngày Người chồng về, để anh thấy cô vẫn xinh đẹp và chờ đợi. Chiếc bàn trang điểm, nơi cô đã ngồi hàng giờ, tỉ mỉ cắt tóc gọn gàng, tự dặn lòng phải thật tươm tất để đón anh. Cô còn tưởng tượng mình sẽ kể cho anh nghe về mái tóc mới này thế nào, về nụ cười rạng rỡ anh sẽ dành cho cô.
Dưới ngăn tủ kính, cuộn giấy vẽ phác thảo tiệm sửa máy ước mơ vẫn còn đó. Những đường nét nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết, thể hiện hình ảnh một cửa tiệm nhỏ xinh, nơi Người chồng sẽ làm chủ, nơi họ sẽ cùng nhau vun đắp, cùng nhau sinh con, nuôi chó, sống một cuộc đời bình dị như lời hứa mười năm trước. Mười năm chờ đợi, mười năm gom góp hy vọng. Mười năm của tuổi trẻ, của những đêm dài thao thức nhớ mong, của những giọt nước mắt thầm lặng. Tất cả, giờ đây, chỉ là một trò đùa nghiệt ngã.
Người vợ đưa tay run rẩy chạm vào những bản vẽ, từng nét bút như đang cười nhạo sự ngây thơ của cô. Nước mắt không còn nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Từng mảnh ký ức về lời hứa, về tương lai, về tình yêu, vỡ vụn thành ngàn mảnh. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Sức lực như bị rút cạn, Người vợ từ từ khuỵu xuống, rồi đổ gục hoàn toàn lên chiếc giường lạnh lẽo. Cô nằm đó, co ro, thân hình run rẩy như chiếc lá giữa bão tố, cảm thấy mình đã mất tất cả. Không còn gì nữa, ngoài một trái tim tan nát và một giấc mơ đã bị chôn vùi.
Nhiều ngày trôi qua trong căn phòng khóa kín, Người vợ vẫn bất động trên giường, thân hình co quắp. Nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại đôi mắt sưng húp và nỗi tuyệt vọng bủa vây. Thời gian dường như ngưng đọng, thế giới bên ngoài là một thực tại xa xôi không tồn tại. Mẹ người vợ thỉnh thoảng gõ cửa, giọng nói lo lắng, nhưng Người vợ không đáp lời. Cô chối bỏ mọi thứ, chìm sâu vào hố đen của sự đau khổ.
Cho đến một buổi chiều, ánh nắng yếu ớt xuyên qua khe cửa, đậu lên những bản vẽ phác thảo tiệm sửa máy đã ố vàng. Người vợ vô thức đưa tay chạm vào chúng. Mười năm… mười năm chờ đợi vô vọng. Từng hình ảnh về lời hứa của Người chồng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: tiệm sửa máy, những đứa con, cuộc sống bình dị. Cô đã tin, đã dâng hiến cả tuổi trẻ, từng giọt mồ hôi, từng đồng tiết kiệm. Cô đã sống trong ảo ảnh của hạnh phúc, của tình yêu, mà không hề hay biết rằng mình chỉ là một kẻ ngốc đang bị lừa dối.
Cái ngày anh về… Người phụ nữ lạ ôm anh, Đứa con / Cậu bé gọi anh là “ba”. Sự thật phũ phàng ấy không chỉ là nhát dao cứa vào tim, mà còn là cú tát đau điếng vào sự ngây thơ của Người vợ. Cô đã trao trọn niềm tin, trọn vẹn trái tim cho một người đàn ông không hề xứng đáng. Một sự uất hận dâng lên, không phải cho Người chồng, mà cho chính bản thân Người vợ. Cô đã quá yếu đuối, quá mù quáng.
Người vợ hít một hơi thật sâu. Không thể cứ mãi thế này. Anh ta đã chọn con đường của anh ta. Giờ là lúc cô phải chọn con đường của mình. Cô không thể để bản thân bị hủy hoại bởi một kẻ phản bội. Một ngọn lửa kiên cường bùng lên trong ánh mắt Người vợ, xua tan đi sự vô hồn. Cô từ từ chống tay, gồng mình ngồi dậy. Đôi chân rã rời, nhưng ý chí thì sắt đá. Cô nhìn quanh căn phòng, từng kỷ vật giờ đây không còn là nỗi đau, mà là lời nhắc nhở cho sự ngu ngốc của mình.
Người vợ bước xuống giường, đôi chân nặng trĩu nhưng vững vàng hơn. Cô tiến đến cửa sổ, kéo mạnh rèm cửa sang một bên, để ánh sáng chói chang ùa vào căn phòng u tối. Hít thở sâu làn không khí trong lành, Người vợ cảm thấy một luồng sức mạnh lan tỏa khắp cơ thể. Cô sẽ đứng dậy, sẽ mạnh mẽ, sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, không có Người chồng, không có những lời hứa hão huyền, không có bất kỳ ký ức nào về anh ta. Cánh cửa phòng mở ra, Người vợ bước thẳng ra ngoài, đối mặt với ánh sáng. Một cuộc sống mới, không có anh, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Ánh sáng tràn vào căn phòng đã không còn là điều gì đó xa lạ. Những ngày đầu sau biến cố, Người vợ vẫn còn loạng choạng, cơ thể như không thuộc về mình. Mẹ người vợ và Bố người vợ đã luôn ở bên, lặng lẽ chăm sóc, không một lời trách móc, chỉ có tình yêu thương vô điều kiện bao bọc lấy cô. Người vợ dành thời gian nhìn lại những bản vẽ tiệm sửa máy, giờ đây không còn là giấc mơ chung đôi mà là một lời nhắc nhở đau đớn. Nhưng rồi, từng chút một, cô bắt đầu nhìn chúng bằng một ánh mắt khác, ánh mắt của sự khởi đầu mới.
Người vợ dần tập trung vào công việc. Cô không còn thức trắng đêm để nhớ về những lời hứa hão huyền, mà thức khuya để nghiên cứu, để học hỏi thêm kiến thức chuyên môn, để biến những bản vẽ năm xưa thành hiện thực, nhưng là cho riêng cô, bằng chính sức lực của cô. Những cuộc gặp gỡ bạn bè thưa dần được thay thế bằng những buổi họp mặt ấm cúng bên Bố người vợ và Mẹ người vợ. Cô kể cho họ nghe về những kế hoạch, những dự định, và trong ánh mắt của Người vợ, họ thấy lại tia sáng lấp lánh của cô con gái mạnh mẽ ngày nào. Cô không còn là cô gái dại dột chờ đợi một hạnh phúc do người khác mang lại. Cô đã biến đau thương thành động lực, biến sự phản bội thành bài học để trưởng thành.
Mỗi buổi sáng, Người vợ tập thể dục, hít thở sâu, cảm nhận từng hơi thở mang lại năng lượng mới. Cô chăm chút cho bản thân, học cách yêu thương chính mình sau những năm tháng sống vì người khác. Vết sẹo lòng vẫn còn đó, là dấu tích của một cơn bão lớn trong đời, nhưng nó không còn là xiềng xích trói buộc cô vào quá khứ. Người vợ biết mình xứng đáng với một hạnh phúc thực sự, một hạnh phúc do chính cô tự tay tạo dựng, chứ không phải một sự sắp đặt hay một lời hứa hão huyền nào khác. Cô đã trải qua vực sâu của sự tuyệt vọng, và từ đó, cô tìm thấy sức mạnh nội tại không tưởng. Cô đã học được rằng, giá trị của bản thân không nằm ở việc được ai đó yêu thương hay chờ đợi, mà nằm ở sự độc lập, kiên cường và khả năng tự đứng vững trên đôi chân mình.
Thời gian trôi qua, như dòng sông cuốn đi những phù sa buồn bã, chỉ để lại những viên đá cuội lấp lánh được mài dũa bởi sóng gió. Người vợ vẫn nhớ về ngày định mệnh ấy, nhưng không còn là nỗi đau xé lòng, mà là một ký ức nhắc nhở về bài học đắt giá. Cô không oán hận, cũng không tha thứ một cách mù quáng. Cô chỉ đơn giản là đã buông bỏ, để tâm hồn mình được tự do khỏi gánh nặng của quá khứ. Ngôi nhà nhỏ của cô giờ đây tràn ngập tiếng cười của Bố người vợ và Mẹ người vợ, những bữa cơm ấm cúng và những kế hoạch tương lai đầy hứa hẹn. Cô đã tìm thấy bình yên không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận, bằng cách yêu thương bản thân và những người thân yêu đã luôn ở bên. Người vợ biết rằng con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn đơn độc. Cô có bản lĩnh, có tình yêu thương từ gia đình, và quan trọng nhất, cô có niềm tin vào chính mình. Bình minh đã thực sự đến sau cơn bão lớn, mang theo tia nắng ấm áp của hy vọng và sự khởi đầu mới, một tương lai rạng rỡ mà cô sẽ tự tay vẽ nên.

