“Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái, tôi không quát mắ::ng đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ b;/ất hi/;ếu 1 bài học…
Tôi là mẹ của hai đứa con: một trai, một gái.
– Con trai là trưởng, nhà cửa sát cạnh tôi.
– Con gái út đi lấy chồng xa tận trong Nam, xa lắm.
Tôi sống với vợ chồng con trai từ sau khi chồng m-ất.
Cơm nước, quét dọn, đưa đón cháu nội… tôi làm hết. Không một lời kêu ca.
Con dâu ngọt nhạt bảo: “Mẹ cứ yên tâm ở với vợ chồng con, nhà này mẹ là nhất.”
Tôi mủi lòng, nghĩ nó thương tôi thật.
Đùng một cái, có chính sách giải tỏa.
Căn nhà nhỏ cũ nát tôi đang đứng tên được đền bù 2,7 tỷ đồng. Tôi mừng lắm. Nhưng tôi cũng lo. Vì có tiền, lòng người dễ đổi. Tối đó, tôi ngồi viết 2 phong bì:
Một chuyển khoản 1,7 tỷ cho con gái, coi như phần hơn vì nó ở xa, khó khăn.
Một đưa tay 1 tỷ còn lại cho con dâu, nói rõ: “Mẹ gửi con giữ hộ để lo cơm nước, thuốc men cho mẹ. Còn gì sau này là của các con.”
Nhưng chưa đến 2 ngày sau…
Tối hôm đó, cơm nước xong, tôi đang dọn mâm thì con dâu ngồi chễm chệ trên ghế salon, cầm tách trà, nhẹ nhàng hỏi:
“Mẹ này, cô út có nhà rộng không ạ?”
Tôi ngơ ngác: “Ờ… chắc cũng rộng. Sao thế con?”
“Thì mẹ ở với cô ấy cho tiện.
Nhà mình hơi chật… Con thì bầu bì, thằng cu thì lớn rồi, chật lắm.
Với lại… cô ấy được mẹ chia hơn tỷ bảy còn gì.
Mẹ theo cô ấy luôn đi cho công bằng…”
Tôi sững người.
Chưa kịp hiểu đó là đùa hay thật thì nó đứng lên, đi thẳng vào phòng ngủ, nói vọng lại:
“Mẹ chuẩn bị đồ dần đi ạ, chứ mai con chở mẹ sang luôn.”
Tôi đứng đơ giữa phòng khách, tay vẫn cầm cái bát rửa dở.
Con trai tôi ngồi im, không một lời bênh.
Lúc đó tôi biết: Mình sai rồi. Sai vì đã tin người không đáng tin. chỉ lặng lẽ gói ghém mấy bộ quần áo, lặng lẽ đi.
1 tháng sau…
Tôi về ở với con gái. Đợi đúng tròn 1 tháng tôi quay về cầm theo 5 cuốn sổ đỏ, tuyên bố thẳng thừng với lũ b-ất hi-ếu…
👇👇”
“Đúng một tháng sau, vào một buổi tối oi bức, cánh cửa căn nhà của người con trai bật mở. Tiếng động không lớn nhưng đủ để cặp vợ chồng đang ngả ngớn xem TV trên ghế salon phải giật mình quay lại.
Người con trai sững sờ, miệng lắp bắp không thành lời. Người con dâu thì nhíu mày, nét mặt đang vui vẻ bỗng sa sầm lại, lộ rõ vẻ khó chịu.
Bà Mai, người mẹ mà họ đã tống đi một tháng trước, đang đứng sừng sững ở cửa. Dáng vẻ của bà đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là hình ảnh còm cõi, cam chịu ngày nào, bà đứng thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét một lượt khắp phòng khách. Gương mặt bà không một chút biểu cảm, lạnh lùng đến đáng sợ.
Bà không nói một lời, chậm rãi đi về phía bàn trà. Từng bước chân của bà đều đặn, vững chãi, nện xuống sàn nhà cẩm thạch. Không khí trong phòng như đông đặc lại.
Người con trai nuốt nước bọt, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta định đứng dậy nhưng lại bị ánh mắt của vợ lườm cho một cái, đành ngồi im thin thít.
Bà Mai dừng lại trước bàn. Bà giơ tay, lật úp chiếc túi vải đang cầm.
*CỘP!*
Một tiếng động khô khốc, đanh gọn vang lên. Năm cuốn sổ bìa đỏ dày cộp được đặt thẳng xuống mặt bàn kính.
Người con dâu liếc nhìn chồng sổ đỏ, rồi lại nhìn bà mẹ chồng với ánh mắt coi thường. Cô ta bĩu đôi môi được tô son đỏ chót, nhếch mép cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai.
“”Mẹ về đấy à? Lại còn cầm theo mấy cuốn sổ giả này định dọa ai?”””
“Nghe câu hỏi của con dâu, bà Mai không hề tức giận. Bà chỉ khẽ nhếch một bên mép, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, xa lạ. Nụ cười ấy khiến cặp vợ chồng đang ngồi trên ghế salon bất giác rùng mình.
Bà không nói gì, bàn tay gầy guộc nhưng vững chãi chậm rãi lật mở cuốn sổ đỏ đầu tiên, cuốn nằm trên cùng. Tiếng sột soạt của giấy vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Bà đẩy cuốn sổ về phía hai đứa con. Ngón tay trỏ của bà chỉ thẳng vào dòng chữ ghi tên chủ sở hữu.
“”Giả hay thật, mắt các con không mù thì tự nhìn đi,”” bà nói, giọng đều đều không một chút cảm xúc.
Người con dâu nheo mắt nhìn. Khi dòng chữ “”Chủ sở hữu: Bà Mai”” và địa chỉ của chính căn biệt thự này đập vào mắt, nụ cười khinh khỉnh trên môi cô ta lập tức đông cứng. Sắc mặt cô ta thay đổi chóng mặt, từ vẻ tự mãn chuyển sang trắng bệch, rồi tái mét vì kinh hoàng. Cô ta quay phắt sang nhìn chồng, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Người con trai cũng đã nhìn thấy. Anh ta há hốc miệng, lắp ba lắp bắp, giọng nói lạc đi.
“”Mẹ… mẹ… sao lại… Đất này… không phải mẹ đã cho con rồi sao?””
Bà Mai cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt bà sắc như dao, quét qua gương mặt thất thần của con trai và vẻ hoảng hốt không thể che giấu của con dâu.
“”Cho?”” Bà Mai lặp lại từ đó, giọng lạnh băng. “”Mẹ cho con dâu con một tỷ để làm ăn. Mẹ cho con gái mẹ một tỷ bảy để nó xây nhà trong Nam. Nhưng mảnh đất này, căn nhà này, mẹ chưa bao giờ nói là cho các con.””
Bà ngừng lại một nhịp, để cho sự thật phũ phàng ấy như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt hai kẻ đang ngồi trước mặt.
“”Mẹ đến đây hôm nay,”” bà nói tiếp, giọng đanh lại, quyền lực tuyệt đối, “”là để thông báo một việc. Mẹ sẽ bán căn nhà này.””
Cả người con trai và con dâu đều sững sờ, như bị sét đánh ngang tai.
Bà Mai nhìn thẳng vào mắt họ, gằn từng chữ.
“”Các con có đúng một tuần. Dọn hết đồ đạc của các con và cút khỏi nhà của mẹ.”””
“Lời tuyên bố của bà Mai như một nhát búa vô hình giáng thẳng xuống, khiến không khí trong phòng khách đặc quánh lại, đến mức khó thở. Người con dâu, vốn luôn mồm mép lanh lợi, giờ đây chỉ biết ngồi chết trân trên ghế, đôi mắt mở to vô hồn nhìn vào khoảng không, miệng há ra nhưng không thể thốt nổi một lời. Toàn bộ sự kiêu ngạo, khinh khỉnh của cô ta đã bị nghiền nát thành tro bụi.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài cho đến khi người con trai, kẻ từ đầu đến cuối chỉ im lặng như một cái bóng, bỗng nhiên bật dậy. Anh ta loạng choạng như người mất hồn, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, hai tay vung vẩy một cách vô nghĩa.
“”Mẹ! Mẹ… mẹ nói gì vậy?”” Anh ta lắp bắp, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. “”Sao mẹ lại làm thế? Đây… đây là nhà của vợ chồng con mà. Mẹ đừng đùa nữa!””
Nghe tiếng con trai, bà Mai mới từ từ dời ánh mắt khỏi cuốn sổ đỏ, ngước lên nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt bà không còn là sự giận dữ hay đau khổ, mà là một sự thất vọng sâu thẳm, lạnh lẽo đến cùng cực. Nỗi thất vọng dành cho đứa con trai duy nhất mà bà từng hết mực yêu thương, kẻ đã đứng yên nhìn vợ mình xua đuổi mẹ ruột ra khỏi cửa.
Bà không trả lời ngay. Bà để cho câu hỏi của anh ta lơ lửng trong không khí, để cho sự hèn nhát của anh ta tự phơi bày. rồi bà cất giọng, từng chữ một chậm rãi, rõ ràng, như từng nhát dao cứa vào tâm can người nghe.
“”Khi vợ con đuổi mẹ đi, sao con không nói đây là nhà của mẹ?””
Câu hỏi phản đòn ấy như một luồng điện giật khiến người con trai sững lại, toàn thân cứng đờ. Anh ta đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt hết đỏ lại tái. Đúng vậy, lúc vợ anh ta chì chiết, sỉ nhục mẹ, anh ta đã ở đâu? Anh ta đã nấp sau lưng vợ, im lặng đồng lõa. Lời nói của mẹ như một tấm gương soi thẳng vào sự nhu nhược, bất hiếu của anh, khiến anh ta không còn chỗ nào để trốn tránh.
Người con dâu lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Thấy chồng mình bị dồn vào chân tường, cô ta không những không bênh vực mà còn trút giận lên anh. Cô ta quay phắt sang, cấu một cái thật mạnh vào cánh tay chồng, rít lên khe khẽ nhưng đầy căm phẫn.
“”Vô dụng! Nhìn đi! Nhìn thành quả của anh đi! Bây giờ thì cả nhà ra đường ở rồi, anh hài lòng chưa?””
Người con trai giật nảy mình vì đau, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự nhục nhã đang bủa vây. Anh ta nhìn vợ, rồi lại nhìn mẹ, cảm giác như trời đất đang sụp đổ ngay trước mắt.”
“Trước lời mắng nhiếc của vợ, người con trai chỉ biết cúi gằm mặt, hai vai rũ xuống như một kẻ bại trận. Anh ta không dám cãi lại vợ, cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhìn mẹ. Sự hèn nhát đã biến anh ta thành một khán giả bất đắc dĩ trong chính bi kịch của gia đình mình, một bi kịch mà anh ta là một trong những nguyên nhân chính.
Thấy chồng không còn giá trị lợi dụng, người con dâu lập tức quay ngoắt 180 độ, chuyển mục tiêu sang bà Mai. Cô ta hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ tự tin trịch thượng thường ngày. Một nụ cười khẩy nở trên môi, cô ta khoanh tay trước ngực, giọng đầy mỉa mai.
“”Mẹ à, mẹ đừng diễn nữa. Con biết mẹ chỉ đang dọa vợ chồng con thôi.”” Cô ta nhướn mày, bước một bước lại gần. “”Mẹ bán căn nhà này đi rồi mẹ ở đâu? Ra gầm cầu à? Hay lại đến ăn bám nhà con gái vàng của mẹ? Tưởng dọa được chúng tôi chắc?””
Lời lẽ của cô ta sắc như dao, nhưng lần này, chúng không còn tác dụng. Bà Mai chỉ lặng lẽ nhìn cô con dâu đang cố gồng mình lên để che giấu sự hoảng loạn bên trong. Bà không hề tức giận, chỉ thấy nực cười. Một nụ cười nhạt, lạnh lẽo đến rợn người, hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của bà.
“”Ở đâu à?”” Bà Mai lặp lại câu hỏi, giọng bình thản đến lạ.
Rồi, trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả hai vợ chồng, bà từ từ đưa tay vào chiếc túi vải cũ, lôi ra không phải một, mà là bốn cuốn sổ đỏ khác. Bà không nói gì, chỉ chậm rãi xòe chúng ra trên mặt bàn như xòe một bộ bài định mệnh. Bốn tấm bìa màu đỏ thẫm, còn mới cứng, nằm cạnh cuốn sổ cũ đã ngả màu, tạo thành một sự tương phản đầy quyền lực.
Người con dâu chết sững. Nụ cười khẩy trên môi cô ta đông cứng lại rồi vỡ vụn. Đôi mắt cô ta dán chặt vào bốn cuốn sổ đỏ, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng và không tin nổi.
Bà Mai lúc này mới cất giọng, từng chữ một rành rọt, đanh thép, như một lời phán quyết cuối cùng.
“”Đây là bốn mảnh đất ở ngoại thành mà bố con và mẹ đã âm thầm dành dụm mua từ chục năm trước, khi đất đai còn rẻ như cho. Mẹ đã nghĩ sẽ để lại cho các con làm của hồi môn.”” Bà ngừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm quét qua cả hai gương mặt đang trắng bệch vì sốc. “”Giờ thì chúng nó đáng giá gấp chục lần cái số tiền đền bù 2,7 tỷ kia. Con nói xem, mẹ có thiếu chỗ ở không?””
Từng lời của bà Mai như những nhát búa tạ liên tiếp giáng xuống, đập tan tành chút hy vọng cuối cùng của đôi vợ chồng. Hai phẩy bảy tỷ đã là một con số ngoài sức tưởng tượng, vậy mà giờ đây, một gia tài lớn gấp chục lần như thế vừa vụt qua ngay trước mắt họ. Cả hai vợ chồng chết lặng, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Không khí trong phòng đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, mỗi một nhịp như đang đếm ngược cho sự sụp đổ của họ.”
“Cái chết lặng kéo dài chỉ trong vài giây, nhưng đối với người con dâu, nó dài như cả một thế kỷ bị tra tấn. Từng con chữ của bà Mai như hàng vạn mũi kim đâm vào màng nhĩ, vào não bộ, vào tận sâu trái tim tham lam của cô ta. Bốn cuốn sổ đỏ. Gia tài gấp chục lần 2,7 tỷ. Mọi thứ vụt qua trước mắt như một giấc mơ hoang đường, một giấc mơ mà chính tay cô ta đã nhẫn tâm bóp nát.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường bỗng trở nên chói tai đến lạ. Tíc… tắc… tíc… tắc… Mỗi một nhịp lại giống như một nhát búa gõ vào sự ngu muội của cô. Cái mặt nạ trịch thượng, kiêu ngạo vỡ tan tành không còn một mảnh. Bên dưới lớp mặt nạ đó là một gương mặt méo xệch vì hoảng loạn và tiếc nuối đến tột cùng. Mất rồi! Mất hết thật rồi! Cái viễn cảnh về cuộc sống thượng lưu, về những món đồ hiệu, về việc vênh mặt với thiên hạ… tất cả đã tan thành mây khói.
Trong cơn tuyệt vọng, một tia lý trí lóe lên. Cô ta phải cứu vãn nó. Bằng mọi giá!
“”RẦM!””
Một tiếng động khô khốc vang lên. Người con dâu không còn giữ nổi bình tĩnh, lao đến như một con thiêu thân và quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngay dưới chân bà Mai. Cú quỳ mạnh đến nỗi người con trai đứng bên cạnh cũng phải giật mình. Cô ta ngẩng khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt lên, hai tay run rẩy ôm chầm lấy đôi chân gầy guộc của mẹ chồng, gào lên thảm thiết.
“”Mẹ! Mẹ ơi con sai rồi! Con xin mẹ… con xin mẹ mà!””
Giọng cô ta vỡ òa, nghẹn ngào trong từng tiếng nấc, khác một trời một vực với thái độ xấc xược vài phút trước. “”Do con mang bầu mệt mỏi… cơ thể thay đổi nên suy nghĩ nông cạn, mới nói ra những lời hồ đồ như vậy. Con không có ý đó đâu mẹ ơi! Mẹ tha cho vợ chồng con lần này đi mẹ!””
Cô ta vừa khóc vừa ra sức lắc lắc chân bà Mai, diễn một màn kịch hối lỗi bi thương nhất có thể. Người con trai sững sờ trong giây lát rồi cũng bừng tỉnh. Anh ta nhìn vợ đang khóc lóc vật vã, rồi lại nhìn mẹ với ánh mắt cầu khẩn, lắp bắp không thành lời.
“”Mẹ… mẹ à… Vợ con cô ấy…””
Nhưng bà Mai không hề động đậy. Bà chỉ lặng lẽ cúi xuống nhìn người con dâu đang diễn vở tuồng bi lụy dưới chân mình. Ánh mắt bà không có một tia thương cảm, không có một gợn sóng dao động. Nó lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao, nhìn thấu tâm can giả dối của cô ta. Bà khẽ nhúc nhích, rút chân ra khỏi vòng tay của con dâu, một hành động nhỏ nhưng dứt khoát, khiến cô ta hẫng một nhịp. Sự im lặng của bà lúc này còn đáng sợ hơn vạn lời mắng chửi.”
“Sự im lặng của bà Mai giống như một tảng đá vô hình, đè nát mọi nỗ lực van xin của cô con dâu. Bà nhìn sâu vào đôi mắt của con trai, một đôi mắt giờ đây chứa đầy sự hoảng loạn và cầu xin. Chính ánh mắt đó, một tháng về trước, đã từng dửng dưng nhìn bà xách túi ra khỏi cửa. Một dòng ký ức cay đắng chợt ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua.
* * *
**[CẢNH HỒI TƯỞNG – MỘT THÁNG TRƯỚC – NHÀ CỦA CON GÁI Ở TRONG NAM]**
Nắng phương Nam rực rỡ nhưng không thể sưởi ấm được cõi lòng đang nguội lạnh của bà Mai. Bà ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây ngoài ban công, đôi mắt thất thần nhìn xa xăm. Đã một tuần kể từ ngày bà đặt chân vào Sài Gòn, vào nhà con gái, nhưng nỗi đau bị chính con trai và con dâu ruột đuổi đi vẫn còn nhói lên từng cơn. Bà đã khóc cạn nước mắt, giờ đây chỉ còn lại nỗi buồn bã, trống rỗng.
Người con gái bê ra một ly nước cam, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Cô ngồi xuống bên cạnh, khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mẹ.
“”Mẹ, mẹ uống chút nước cho lại sức. Mấy hôm nay mẹ chẳng ăn uống được gì, con xót ruột lắm.””
Bà Mai khẽ lắc đầu, giọng khản đặc: “”Mẹ không nuốt nổi. Cứ nhắm mắt lại là mẹ lại thấy… thấy cái vẻ mặt của nó, thấy cái cách anh con nó im lặng… Tim mẹ như có ai bóp nghẹt vậy con ạ.””
Người con gái siết chặt tay mẹ hơn, đôi mắt cô cũng đỏ hoe. Cô biết mẹ mình đã phải chịu đựng những gì.
“”Con biết mẹ đau lòng lắm. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, mẹ có dằn vặt mình mãi cũng không giải quyết được gì.”” Cô ngừng một lát, rồi giọng trở nên kiên quyết hơn. “”Mẹ à, tiền bạc làm mờ mắt anh chị ấy rồi. Một tỷ bạc đã khiến họ quên mất ai là người đã sinh thành, dưỡng dục anh hai. Họ nghĩ mẹ hết giá trị lợi dụng rồi, nên mới đối xử với mẹ như vậy.””
Từng lời của con gái như từng nhát dao cứa vào sự thật mà bà Mai cố tình lảng tránh.
Người con gái nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng rành rọt: “”Mẹ phải cho họ một bài học. Một bài học thật đắt giá để họ biết trân trọng mẹ, để họ biết trên đời này cái gì mới là máu mủ tình thâm. Mẹ không thể để họ chà đạp lên mẹ mãi được!””
Bà Mai run run, ánh mắt vẫn còn do dự. “”Nhưng… nhưng nó là con trai của mẹ…””
“”Chính vì là con trai mẹ, mẹ càng phải dạy lại nó!”” – người con gái ngắt lời, sự phẫn nộ hằn rõ trong giọng nói – “”Bố mất sớm, một tay mẹ nuôi anh em con khôn lớn. Bố ra đi có dặn dò gì, lẽ nào mẹ quên rồi sao?””
Câu nói của con gái như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí bà Mai. Bà sững người. Đúng rồi, lời dặn của chồng bà trước lúc lâm chung… và cả thứ mà ông đã bí mật để lại cho bà phòng thân.
Thấy mẹ có vẻ đã thông suốt, người con gái nói tiếp, giọng vừa xót xa vừa thôi thúc: “”Số sổ đỏ bố để lại, đã đến lúc mẹ dùng đến nó rồi. Đó là thứ bố để lại để bảo vệ mẹ, để mẹ ngẩng cao đầu mà sống. Bây giờ chính là lúc mẹ cần nó nhất.””
Ngọn lửa trong đôi mắt bà Mai, tưởng đã lụi tàn sau bao nhiêu nước mắt, bỗng được nhen nhóm trở lại. Sự buồn bã, thất vọng dần được thay thế bằng một sự quyết tâm sắt đá. Bàn tay đang run rẩy của bà siết chặt lấy tay con gái.
* * *
**[TRỞ LẠI HIỆN TẠI – NHÀ CỦA CON TRAI]**
Ký ức vụt tắt. Bà Mai trở về với thực tại, trước mặt bà vẫn là màn kịch bi lụy của cô con dâu và vẻ mặt hoảng hốt của người con trai. Nhưng giờ đây, ánh mắt bà nhìn họ không còn chút gợn sóng nào của nỗi đau, chỉ có sự lạnh lẽo và một chút thương hại cho sự ngu dốt của họ.
Bà hít một hơi thật sâu. Giọng nói của bà vang lên, không còn chút hơi ấm nào, chỉ có sự đanh thép của một quyết định đã được đưa ra từ một tháng trước.
“”Đứng lên đi.”””
“Lời nói của bà Mai lạnh như một gáo nước đá dội thẳng vào người cô con dâu, nhưng cô ta vẫn ngoan cố không chịu đứng dậy. Cô ta lết tới, định ôm lấy chân bà một lần nữa, nước mắt lưng tròng.
“”Mẹ ơi, con biết con sai rồi, mẹ tha cho con lần này đi mẹ…””
Chưa kịp để bàn tay cô ta chạm vào gấu quần mình, bà Mai đã thẳng thừng gạt mạnh ra. Một cái gạt tay dứt khoát, không một chút lưu tình. Sức mạnh trong cái gạt tay đó khiến cô con dâu ngã dúi dụi ra sàn.
Bà Mai nhìn xuống cô ta, ánh mắt không còn là nỗi đau mà là sự khinh bỉ.
“”Nước mắt của cô bây giờ chẳng đáng một xu.”” Bà nói, giọng kiên quyết, từng chữ một như đóng đinh vào không gian. “”Lúc hai vợ chồng cô hùa vào đuổi một bà già này đi giữa đêm, cô có nghĩ đến tình mẹ con không? Lúc cô cầm một tỷ của tôi, mặt cô có thoáng chút áy náy nào không? Bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.””
Mỗi câu nói của bà là một nhát dao đâm thẳng vào tim đen của hai vợ chồng. Người con trai đứng chết trân, mặt trắng bệch như tờ giấy, miệng lắp bắp không thành lời. Anh ta nhìn mẹ, rồi lại nhìn vợ đang bệ rạc dưới sàn, hoàn toàn bất lực.
Bỏ qua màn kịch thảm thương trước mắt, bà Mai thong thả rút chiếc điện thoại từ trong túi xách ra. Bà không thèm liếc nhìn họ lấy một lần. Ngón tay bà lướt trên màn hình, bình tĩnh đến đáng sợ. Bà tìm một số điện thoại rồi bấm gọi.
Tiếng chuông chờ vang lên trong căn phòng im phăng phắc, mỗi tiếng “”tút”” như một nhát búa gõ vào thần kinh của hai kẻ đang tuyệt vọng. Cô con dâu nín bặt, ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn mẹ chồng, một dự cảm chẳng lành trào dâng trong lòng.
Bà Mai còn cố tình bật loa ngoài. Một giọng đàn ông vang lên từ đầu dây bên kia.
“”A lô, tôi nghe.””
Bà Mai đáp, giọng bình thản như đang bàn chuyện thời tiết: “”A lô, có phải anh Hùng môi giới nhà đất không? Tôi là Mai đây, hôm trước có lưu số của anh.””
“”A vâng, chào chị Mai! Chị gọi tôi có việc gì không ạ?””
Ánh mắt bà Mai liếc qua khuôn mặt đang tái mét vì kinh hoàng của con trai và con dâu. Bà nhếch môi một cách lạnh lùng, rồi nói vào điện thoại, rành rọt từng chữ để cả hai đều nghe thấy.
“”Tôi có việc muốn nhờ anh. Tôi có… 5 cuốn sổ đỏ, muốn bán càng nhanh càng tốt. Anh sắp xếp qua làm việc với tôi ngay được không?”””
“Câu nói về “”5 cuốn sổ đỏ”” như một quả bom nổ ngay giữa phòng khách, nhưng nó vẫn chưa phải là đòn chí mạng. Anh Hùng ở đầu dây bên kia còn chưa kịp đáp lại, bà Mai đã lạnh lùng cúp máy. Tiếng “”tút”” khô khốc vang lên, cắt đứt mọi hy vọng mong manh.
Cô con dâu và anh con trai nhìn nhau, trong ánh mắt ánh lên một tia hoang mang. Cúp máy rồi? Lẽ nào… lẽ nào mẹ chỉ doạ thôi? Suy nghĩ đó vừa loé lên trong đầu cô con dâu như một chiếc phao cứu sinh thì ngay lập tức bị nhấn chìm.
Bởi vì bà Mai, không một giây chần chừ, lại bấm một số điện thoại khác. Lần này, bà không chỉ bật loa ngoài, mà còn cố tình đưa điện thoại ra gần hơn, như thể muốn từng âm thanh phải khoan thẳng vào màng nhĩ của hai kẻ đang đứng trước mặt.
Một giọng đàn ông khác, có vẻ quen thân hơn, vang lên: “”A lô, tôi Hải đây. Có việc gì thế hả chị Mai?””
Bà Mai không đáp lại lời chào, bà đi thẳng vào vấn đề. Giọng bà vang lên, to, rõ, và đanh thép, mỗi từ như một nhát búa tạ giáng xuống.
“”Alo, chú Hải phải không? Cái mảnh đất thổ cư ở địa chỉ X…””
Bà cố tình nhấn mạnh từng con số trong địa chỉ – chính là địa chỉ của căn nhà này, nơi họ đang đứng. Người con trai giật bắn mình, toàn thân cứng đờ.
“”…tôi quyết định bán. Chú cho người qua xem nhà và làm thủ tục ngay giúp tôi.””
Từ “”xem nhà”” và “”làm thủ tục ngay”” chính là lưỡi hái của tử thần. Nó xác nhận một sự thật kinh hoàng: Bà không chỉ bán những mảnh đất khác, bà đang bán chính mái nhà che đầu của họ.
Cô con dâu trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào. Thế giới của cô ta đảo lộn. Căn nhà này, niềm kiêu hãnh của cô ta, thứ mà cô ta đã dùng mọi thủ đoạn để chiếm lấy, giờ đây sắp tan thành mây khói chỉ bằng một cuộc điện thoại. Lồng ngực cô ta thắt lại, không khí như bị rút cạn. Trước mắt cô ta mọi thứ tối sầm lại.
“”Á…””
Một tiếng kêu yếu ớt thoát ra từ cổ họng, cô ta lảo đảo rồi đổ gục xuống sàn như một con búp bê vải.
“”Vợ ơi!””
Người con trai hét lên một tiếng thất thanh. Phản xạ tự nhiên khiến anh ta lao tới, vội vàng đỡ lấy thân thể mềm oặt của vợ. Anh ta ôm vợ vào lòng, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn mẹ mình bằng ánh mắt không còn là sự bất lực, mà là sự kinh hoàng tột độ, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.”
“Nhưng bà Mai không thèm nhìn đến con trai hay con dâu. Bà chỉ lạnh lùng cúp máy, âm thanh khô khốc một lần nữa vang lên như bản án tử hình. Bà đứng đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt không một tia dao động. Sự im lặng của bà lúc này còn đáng sợ hơn vạn lời mắng chửi.
“”Mẹ! Sao mẹ có thể làm thế? Mẹ ơi!”” – Người con trai gào lên, giọng lạc đi vì tuyệt vọng. Anh ta lay người vợ trong tay, rồi lại ngước lên nhìn mẹ, ánh mắt van lơn xen lẫn oán trách. “”Đây là nhà của chúng con mà! Mẹ định đẩy chúng con ra đường thật sao?””
Tiếng gào thét, tiếng khóc lóc của anh ta cuối cùng cũng đã gây ra tác dụng phụ mà anh ta không bao giờ lường tới. Cánh cổng sắt vốn chỉ khép hờ giờ đã có vài cái đầu tò mò ló vào. Đầu tiên là bác hàng xóm nhà đối diện, rồi đến chị bán tạp hóa ở đầu ngõ. Chẳng mấy chốc, một đám đông nhỏ đã tụ tập trước cổng, ai nấy đều伸 cổ nhìn vào trong.
“”Có chuyện gì thế nhỉ?””
“”Ồn ào từ nãy đến giờ, hình như cãi nhau to lắm.””
“”Ôi trời ơi, kia không phải bà Mai sao? Sao bà ấy lại đứng ở ngoài với đống túi kia?””
Những lời xì xào bắt đầu nổi lên, lúc đầu còn nhỏ, sau to dần như một bầy ong vỡ tổ. Người con trai điếng người. Anh ta nhận ra những gương mặt quen thuộc hàng ngày vẫn chào hỏi mình giờ đang nhìn anh ta với ánh mắt dò xét, tò mò và cả sự phán xét.
Đúng lúc này, cô con dâu cũng từ từ tỉnh lại. Cơn choáng váng qua đi, thứ đầu tiên đập vào mắt cô ta không phải là gương mặt lo lắng của chồng, mà là những ánh mắt lạ lẫm, những lời bàn tán đang chĩa thẳng vào mình. Tai cô ta ù đi.
“”Thằng con bất hiếu, đuổi cả mẹ già ra khỏi nhà à?”” – một giọng nói chua ngoa từ đám đông vọng vào, không biết của ai nhưng lại rõ mồn một.
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt đôi vợ chồng. Nỗi nhục nhã bao trùm lấy họ. Người con trai mặt đỏ bừng rồi tái đi, anh ta chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Anh ta vội vàng dìu vợ đứng dậy, định kéo vào nhà để đóng sập cửa lại, để trốn chạy khỏi thực tại bẽ bàng này.
Nhưng cô con dâu còn nhục nhã hơn. Niềm kiêu hãnh của cô ta, sự thượng đẳng mà cô ta vẫn luôn thể hiện trước mặt hàng xóm, giờ đây đã bị lột trần. Cô ta không chỉ mất nhà, mà còn mất cả thể diện. Cô ta đứng không vững, vội vàng lấy tay che mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai.
Giữa tâm bão của sự xấu hổ, chỉ có một mình bà Mai là bình thản. Bà không khóc lóc, không thanh minh. Bà chỉ lặng lẽ nhìn đám đông, rồi lại nhìn hai đứa con đang co rúm lại vì nhục nhã. Ánh mắt bà không có sự hả hê, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. Chính sự im lặng của bà lại là lời tố cáo đanh thép nhất, khiến mọi lời bàn tán càng thêm tin là thật.”
“Người con trai, trong cơn hoảng loạn tột độ, không còn nghĩ được gì khác ngoài việc kéo vợ vào nhà, đóng sập cánh cửa lại để che đi nỗi nhục nhã ê chề. Nhưng bàn tay anh ta run rẩy, sức lực như bị rút cạn. Anh ta không kéo nổi vợ, cũng không dám đối mặt với những ánh mắt ngoài kia. Sự bất lực và xấu hổ dâng lên đến đỉnh điểm, và như một con thú bị dồn vào chân tường, nó cần một lối thoát.
Lối thoát đó, trớ trêu thay, lại chính là người vợ đang đứng cạnh anh ta.
Cơn điên loạn bùng lên trong đầu, người con trai buông thõng tay vợ ra, quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc. Anh ta gằn giọng, từng từ một rít qua kẽ răng, không còn là lời van xin mẹ, mà là sự buộc tội tàn nhẫn.
“”Là tại cô! Tất cả là tại lòng tham của cô!””
Tiếng quát chói tai xé toạc không gian vốn đã căng như dây đàn. Nó khiến cô con dâu giật bắn người, ngước đôi mắt còn đang ngơ ngác vì xấu hổ lên nhìn chồng.
Người con trai không dừng lại, anh ta chỉ tay thẳng vào mặt vợ, giọng nói lạc đi vì tức giận và tuyệt vọng. “”Nếu không phải cô suốt ngày xúi giục, nếu không phải cô tham lam mờ mắt, thì mẹ đã không làm thế! Giờ thì cô sáng mắt ra chưa? Mất hết rồi! Mất hết rồi!””
Một cái tát có lẽ còn không đau bằng những lời này. Nỗi nhục nhã của cô con dâu ngay lập tức biến thành sự phẫn nộ tột cùng. Bị chồng đổ hết tội lỗi lên đầu ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, lòng tự tôn của cô ta bị chà đạp không thương tiếc.
Cô ta cũng không còn là người vợ hiền thảo hay cô con dâu sang chảnh nữa. Cô ta trở thành một con sư tử cái bị thương.
“”Anh nói cái gì?”” – Cô ta gào lên, âm thanh còn sắc lẻm hơn cả chồng – “”Anh là đồ bất tài! Thấy mẹ bị đuổi mà không dám hé răng nói một lời! Giờ còn dám quay sang trách tôi à?””
Cô ta đẩy mạnh chồng ra, bước lên một bước, ánh mắt tóe lửa. “”Tôi tham lam? Anh thì hay rồi! Tiền mẹ cho anh cũng cầm, nhà đứng tên anh cũng hưởng! Lúc sung sướng thì anh hưởng hết, giờ mất thì đổ hết cho tôi à? Đồ hèn!””
Cuộc cãi vã của họ như một màn kịch rẻ tiền được công diễn miễn phí. Đám đông hàng xóm, từ chỗ xì xào, giờ im phăng phắc, mắt tròn mắt dẹt theo dõi. Họ không thể tin được đôi vợ chồng trẻ vốn được tiếng là “”trai tài gái sắc””, “”gia đình kiểu mẫu”” trong khu phố giờ đây lại đang vạch áo cho người xem lưng một cách trần trụi đến thế. Những bí mật về tiền bạc, về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, tất cả phơi bày ra hết.
“”Thì ra là tiền đền bù đất…”” – Một người thốt lên.
“”Tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ vì tiền mà đuổi mẹ già ra đường.””
Giữa cuộc hỗn loạn đó, bà Mai vẫn đứng yên. Bà không nhìn vào đám đông, cũng không nhìn hai đứa con đang cấu xé nhau. Bà chỉ khẽ nhắm mắt lại một giây, như để ngăn một giọt nước mắt chực trào ra. Không phải nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của nỗi đau khi phải chứng kiến sản phẩm mình tạo ra lại thất bại đến mức này. Khi bà mở mắt ra, chúng lại trong veo và lạnh lẽo. Màn kịch này, bi kịch này, đã đến lúc phải hạ màn rồi.”
“Một tiếng “”Đủ rồi!”” vang lên.
Không lớn, nhưng đủ đanh thép và lạnh lẽo để cắt đứt màn cấu xé điên cuồng của đôi vợ chồng. Cả người con trai và cô con dâu đều giật mình, im bặt, quay lại nhìn bà Mai như thể lần đầu tiên thấy bà ở đó.
Không gian xung quanh như đông cứng lại. Những lời xì xào của đám đông cũng tắt ngấm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người phụ nữ lớn tuổi đang đứng một mình, lưng thẳng tắp, ánh mắt không còn một gợn sóng cảm xúc.
Bà Mai không nhìn cô con dâu. Ánh mắt bà xuyên qua không gian, ghim chặt vào người con trai đang đứng chết trân, mặt tái mét. Bà nhìn đứa con mình dứt ruột đẻ ra, đứa con bà từng đặt hết hy vọng, và khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu chứa đựng tất cả sự mỏi mệt, thất vọng và cạn kiệt tình thương.
Bà cất giọng, từng lời chậm rãi, rõ ràng, như một bản tuyên án cuối cùng.
“”Mẹ không cần tiền của con, chỉ cần sự tôn trọng.””
Giọng bà đều đều, không một chút oán hận, chỉ có sự thật trần trụi. Người con trai run lên, đôi môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng không thể bật ra thành tiếng. Anh ta cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng.
Bà Mai nói tiếp, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh.
“”Nhưng đến điều tối thiểu đó con cũng không làm được.””
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Ngay cả cô con dâu cũng nín thở, cảm nhận được sức nặng khủng khiếp trong lời nói của mẹ chồng.
Rồi, câu nói cuối cùng được thốt ra, nhẹ như một tiếng thở dài nhưng lại sắc như nhát dao cứa vào tận tâm can người con trai, chặt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa họ.
“”Từ nay, đừng gọi mẹ là mẹ nữa.””
Nói xong, bà Mai không chờ đợi một câu trả lời. Bà không cần nó nữa. Bà lặng lẽ quay người, từng bước chân vững vàng rời khỏi nơi hỗn loạn đó. Bóng lưng gầy gò của bà thẳng tắp, cô độc nhưng đầy kiên quyết, in bóng xuống con đường, bỏ lại phía sau người con trai đang sụp đổ, người con dâu chết lặng và một tấn bi kịch ê chề đang phơi bày trước mắt thiên hạ. Anh ta khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, tiếng nấc nghẹn vỡ ra trong câm lặng. Anh ta đã mất tất cả.”
“Bóng lưng gầy gò của bà Mai khựng lại ngay mép sân. Tiếng khóc nghẹn ngào, tức tưởi của người con trai phía sau lưng như một sợi dây vô hình níu chân bà lại. Bà không quay đầu, kiên quyết giữ cho mình sự lạnh lùng cuối cùng, nhưng lồng ngực lại nhói lên đau đớn. Cạn tình, nhưng sao vẫn còn đau?
Chính khoảnh khắc giằng co ấy, từ trong cánh cửa nhà đang hé mở, một cái đầu nhỏ ló ra. Đứa cháu nội của bà, đôi mắt to tròn trong veo, ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt. Nó không hiểu những lời cay nghiệt, không hiểu những tranh giành tiền bạc, nó chỉ thấy bố đang gục ngã, mẹ thất thần, còn bà nội thì đang bỏ đi. Ánh nhìn non nớt, hoang mang và sợ hãi ấy xuyên thẳng qua lớp vỏ bọc cứng rắn của bà Mai.
Trái tim người bà chợt mềm lại. Mọi tức giận, tủi hờn bỗng nhiên như được một dòng nước mát xoa dịu. Bà có thể đoạn tuyệt với con trai, khinh ghét con dâu, nhưng đứa trẻ này hoàn toàn vô tội. Nó là máu mủ của bà, là tương lai.
Bà Mai chậm rãi quay người lại. Cả người con trai và cô con dâu đều giật mình, nín thở nhìn bà. Ánh mắt người con trai đang tuyệt vọng bỗng lóe lên một tia hy vọng. Cô con dâu thì thầm nghĩ, cuối cùng bà già cũng phải xuống nước.
Nhưng giọng nói của bà Mai lại không hề có chút hơi ấm nào của sự tha thứ. Nó bình thản đến đáng sợ.
“”Tiền bán nhà,”” bà nói, giọng đều đều như đang đọc một văn bản, “”mẹ sẽ trích ra một phần cho các con thuê nhà và cho cháu nội một cuốn sổ tiết kiệm.””
Nghe đến tiền, ánh mắt cô con dâu sáng rực lên. Người con trai cũng ngẩng lên, lắp bắp: “”Mẹ… mẹ…””
Bà Mai khẽ nhếch môi, một nụ cười còn buồn hơn cả khóc. Bà cắt ngang lời con trai, gằn từng chữ cuối cùng, như một nhát búa đóng nắp cỗ quan tài chôn vùi tất cả.
“”Coi như là tình nghĩa cuối cùng.””
Dứt lời, bà không cho họ thêm một giây nào để phản ứng. Bà quay lưng dứt khoát. Lần này, bà không dừng lại nữa. Bà bước thẳng, bỏ lại sau lưng một sự bố thí cay đắng và một mối quan hệ đã vỡ tan không thể hàn gắn.”
“Từng bước chân của bà Mai nặng trĩu như đeo chì, vừa nhấc ra khỏi khoảng sân thì một tiếng phanh xe chói tai vang lên, xé toang bầu không khí đặc quánh đến ngột ngạt.
Kétttt…
Một chiếc taxi màu xanh đỗ xịch ngay trước cổng. Cánh cửa sau bật mở. Cả người con trai và cô con dâu đều giật mình hướng mắt ra, sự kinh ngạc chưa tan đi đã bị một lớp hoang mang mới bao phủ. Người con trai theo phản xạ ngẩng đầu lên, trong đáy mắt tuyệt vọng loé lên một tia bối rối. Cô con dâu thì nheo mắt lại, thầm rủa trong bụng kẻ nào đến không đúng lúc.
Từ trong xe, một người con gái với dáng vẻ nhanh nhẹn, dứt khoát bước xuống. Cô mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, quần tây, mái tóc búi gọn gàng, gương mặt dù thấm mệt sau một chuyến đi dài nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh, sắc sảo. Đó chính là con gái của bà Mai, người đã vào Nam lập nghiệp nhiều năm.
Cô lướt nhanh cho người tài xế một tờ tiền, không cần chờ trả lại, rồi sải những bước chân vội vã tiến thẳng vào trong. Ánh mắt cô chỉ trong một giây đã quét qua toàn bộ khung cảnh: người anh trai gục ngã thảm hại dưới sàn, chị dâu với bộ mặt thất thần pha lẫn tức tối, và bóng lưng đơn độc, cứng cỏi của mẹ mình đang đứng ở ngưỡng cửa.
Mọi chuyện vỡ lẽ trong đầu cô chỉ trong tích tắc. Không một lời hỏi han, không một giây chần chừ, cô đi lướt qua anh trai và chị dâu như hai người vô hình. Cô tiến thẳng đến bên cạnh bà Mai.
“”Mẹ…””
Giọng cô khẽ vang lên, vừa đủ cho hai mẹ con nghe thấy. Bàn tay ấm áp của cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt và khẽ run của bà Mai, siết chặt. Hơi ấm và sự vững chãi từ lòng bàn tay con gái truyền sang, như một dòng điện chạy thẳng vào trái tim đang nguội lạnh của bà Mai, khiến bà khẽ giật mình. Bà quay lại, nhìn thấy gương mặt con gái thân thương, vành mắt vốn đã cố gắng kiềm chế bỗng đỏ hoe.
Người con gái không nói gì thêm. Sau khi trấn an mẹ bằng cái nắm tay, cô chậm rãi quay người lại. Ánh mắt cô không còn vẻ mệt mỏi của người đi đường xa nữa, mà trở nên sắc lạnh, kiên định đến đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào người anh trai đang cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, rồi dời sang người chị dâu đang nhìn mình trân trối với vẻ thù địch.
Cái nhìn đó không có một chút do dự. Nó là một lời tuyên bố không cần thành tiếng: Cô đã trở về. Và cô, hoàn toàn đứng về phía mẹ mình. Cuộc chiến này, vẫn chưa kết thúc.”
“Sự im lặng đặc quánh bao trùm cả khoảng sân. Người con dâu, sau vài giây sững sờ, là người đầu tiên phá vỡ nó. Cô ta nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy mỉa mai hiện lên trên gương mặt vốn đã méo mó vì tức giận.
“”Ồ, xem ai về đây này. Cô em gái vàng ngọc ở trong Nam về đấy à?”” Giọng cô ta chua loét, cố tình nhấn nhá. “”Sao thế? Nghe tin mẹ chia tiền nên vội vàng chạy về xem có vớt vát được thêm đồng nào không à?””
Người con trai khẽ giật mình, ngước lên nhìn vợ rồi lại vội vàng cúi gằm xuống, dường như không muốn dính líu vào cuộc đối đầu sắp nổ ra.
Trái với dự đoán của chị dâu, người con gái không hề nổi giận. Cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, bình thản đến lạ. Ánh mắt cô sắc như dao, quét từ gương mặt hả hê của chị dâu xuống người anh trai đang co rúm trên sàn.
“”Chị nói tiền à?”” cô khẽ hỏi, giọng đều đều nhưng lại khiến người nghe phải rùng mình. “”Đúng là trong đầu chị lúc nào cũng chỉ có tiền thôi nhỉ.””
Người con dâu cười gằn. “”Chứ còn gì nữa? Mẹ bất công, chia cho cô 1,7 tỷ, còn vợ chồng tôi nai lưng ra hầu hạ thì chỉ được 1 tỷ. Cô không thấy bất bình thay cho anh trai cô à?””
Cô ta hất hàm về phía người chồng đang ngồi bệt dưới đất, như thể đang trưng ra một bằng chứng cho sự chịu đựng của mình.
Người con gái khẽ lắc đầu, một nụ cười gần như thương hại thoáng qua trên môi. Cô nhìn thẳng vào mắt chị dâu, từng chữ một vang lên rõ ràng, đanh thép, như những nhát búa gõ thẳng vào lương tâm mục rỗng của kẻ đối diện.
“”Chị có biết tại sao mẹ cho tôi 1,7 tỷ không?””
Câu hỏi bất ngờ khiến người con dâu khựng lại. Cô ta lắp bắp, chưa kịp tìm ra lời đối đáp thì người con gái đã nói tiếp, không cho cô ta một giây nào để chen vào.
“”Vì mẹ biết tôi phải lo cho mẹ dưỡng già, còn chị chỉ biết đến tiền.””
Mỗi một từ phát ra là một đòn giáng mạnh. Gương mặt người con dâu từ hả hê chuyển sang kinh ngạc, rồi tái đi.
“”Số tiền đó,”” người con gái nhấn mạnh, ánh mắt không rời khỏi kẻ đang chết lặng trước mặt mình, “”không phải là phần hơn, mà là trách nhiệm chị đã vứt bỏ.””
Một câu nói cuối cùng, như một nhát dao kết liễu, đâm thẳng vào sự tham lam và trơ trẽn của cô con dâu. Toàn bộ lý lẽ, toàn bộ sự uất ức giả tạo mà cô ta dựng lên bấy lâu nay sụp đổ tan tành chỉ trong một khoảnh khắc. Cô ta đứng sững như trời trồng, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra được bất cứ lời nào. Sự thật phơi bày trần trụi khiến cô ta không còn một mảnh vải để che đậy.
Người con gái không thèm nhìn chị dâu thêm một giây nào nữa. Cô quay lại, ánh mắt sắc lạnh tan đi, thay vào đó là sự dịu dàng vô hạn khi nhìn mẹ mình.
“”Mẹ, mình đi thôi. Ở đây bẩn lắm.””
Nói rồi, cô dìu lấy bà Mai, người vẫn đang đứng lặng, một giọt nước mắt nóng hổi vừa lăn dài trên gò má già nua. Đó không phải giọt nước mắt của sự tủi nhục, mà là của sự giải thoát. Cô cùng mẹ chậm rãi bước ra khỏi cánh cổng, bỏ lại sau lưng người con trai vẫn cúi đầu câm lặng và người con dâu đang đứng hóa đá giữa sự thật phũ phàng.”
“Bà Mai khẽ siết chặt lấy bàn tay con gái, một cái siết tay không chỉ để vịn vào mà còn để truyền đi sự quyết đoán. Bà không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Từng bước, từng bước một, hai mẹ con dìu nhau đi qua khoảng sân trống rỗng, nơi chỉ vài phút trước còn vang lên những lời lẽ cay nghiệt.
Bóng lưng của bà Mai thẳng tắp một cách lạ thường. Bà không hề ngoảnh đầu lại, dù chỉ một lần. Bà biết, chỉ cần một cái ngoái đầu, sự yếu đuối sẽ lại trỗi dậy. Bà phải đi, rời khỏi nơi đã từng là nhà nhưng giờ chỉ còn là một cái lồng giam trá hình của sự tính toán và vô tâm. Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân họ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Người con trai sững sờ nhìn theo bóng mẹ và em gái khuất dần sau cánh cổng. Hình ảnh tấm lưng gầy guộc nhưng kiên định của mẹ như một mũi dao đâm thẳng vào tim anh. Anh muốn gọi, muốn chạy theo níu lại, nhưng cổ họng anh nghẹn cứng, đôi chân như bị chôn chặt xuống đất. Anh đã chọn vợ, chọn tiền, và giờ đây, anh phải trả giá bằng việc mất đi người mẹ của mình.
Khi bóng hai người phụ nữ đã hoàn toàn biến mất, sức lực cuối cùng trong người con trai cũng tan biến. Anh ta khuỵu xuống, rồi ngồi sụp xuống nền sân gạch lạnh lẽo. Hai tay anh ta ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật. Một tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng bật ra từ lồng ngực. Anh ta đã thua, thua một cách thảm hại.
Người con dâu, sau cơn chết lặng vì bị vạch trần, giờ mới sực tỉnh. Cô ta nhìn chồng mình đang co quắp trên mặt đất, rồi lại nhìn ra cánh cổng trống huơ trống hoác. Sự hả hê biến mất, thay vào đó là một nỗi trống rỗng và hoảng loạn đến tột cùng. Mọi thứ đã sụp đổ. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản, giấc mơ giàu sang, tất cả đều tan thành mây khói.
Cô ta không gào thét, không chửi bới. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên gương mặt méo mó. Cô ta khóc, nhưng là một tiếng khóc câm lặng, một tiếng khóc của sự thất bại toàn diện. Cô ta đã có được một tỷ, nhưng lại mất đi tất cả những thứ còn lại: một mái nhà đúng nghĩa, một người chồng có thể tựa vào, và quan trọng nhất, cô ta đã vĩnh viễn mất đi người mẹ chồng mà lẽ ra mình phải phụng dưỡng. Ngôi nhà giờ đây lạnh lẽo và trống rỗng, hệt như tâm hồn của hai vợ chồng họ.”
“Chiếc xe lăn bánh, rời xa con ngõ nhỏ và ngôi nhà giờ chỉ còn là một ký ức đau buồn. Không gian bên trong xe im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng động cơ đều đều và ánh đèn đường vàng vọt lướt qua cửa kính. Người con gái tập trung lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mẹ qua gương chiếu hậu, lòng quặn thắt. Bà Mai ngồi ở ghế sau, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, tấm lưng vẫn cố gồng lên cho thẳng, nhưng sự kiên cường sắt đá ban nãy dường như đã bị bóng đêm bên ngoài nuốt chửng.
Người con gái khẽ cất giọng, phá vỡ sự im lặng:
“”Mẹ ơi, mình sắp ra đến đường lớn rồi. Mẹ mệt thì dựa vào vai con ngủ một lát đi.””
Chỉ chờ có thế, bức tường phòng ngự cuối cùng trong lòng bà Mai sụp đổ. Bà không nói gì, chỉ từ từ ngả đầu vào vai con gái. Bờ vai gầy của con như một bến đỗ bình yên duy nhất mà bà có lúc này. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, rồi hai giọt, rồi cả một dòng lệ không sao kìm lại được cứ thế tuôn trào, thấm đẫm vai áo con. Tiếng khóc của bà không thành lời, chỉ là những tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy, dồn nén tất cả sự tủi hờn, đau đớn và thất vọng của một người mẹ.
Người con gái cũng không cầm được nước mắt. Cô một tay giữ chặt vô lăng, một tay vòng ra sau vỗ về nhẹ nhàng lên lưng mẹ.
“”Mẹ cứ khóc đi… Khóc cho nhẹ lòng mẹ ạ. Mọi chuyện qua rồi. Từ giờ mẹ ở với con, không ai dám bắt nạt mẹ nữa.””
Bà Mai lắc đầu trong tiếng nấc.
“”Mẹ đau quá con ơi… Tim mẹ như có ai bóp nghẹt lại. Mẹ dạy nó nên người, nuôi nó khôn lớn, vậy mà chỉ vì tiền, nó nỡ lòng nào… Mẹ đã cho nó một bài học, nhưng sao lòng mẹ vẫn đau thế này…””
Giọng bà lạc đi, đầy xót xa. Bà đã thắng trong cuộc đối đầu về lý, nhưng lại thua trong cuộc chiến về tình. Bà đã lấy lại được tài sản và sự tôn trọng, nhưng lại mất đi một đứa con trai.
Người con gái siết nhẹ tay mẹ, giọng kiên định:
“”Mẹ không sai. Mẹ đã cho anh chị ấy một bài học mà không sách vở nào dạy được. Bài học về lòng hiếu thảo và sự tôn trọng. Đó là bài học đắt giá nhất mà họ sẽ phải ghi nhớ suốt cả cuộc đời này. Rồi sẽ có ngày, họ nhận ra thứ họ đánh mất còn quý giá hơn cả trăm lần số tiền kia, mẹ ạ.””
Bà Mai im lặng, tiếng khóc cũng nhỏ dần. Bà biết con gái nói đúng. Bà đã làm điều cần phải làm. Chiếc xe cứ thế lao đi trong đêm, đưa hai người phụ nữ đi về phương Nam, về một mái nhà thực sự, bỏ lại phía sau một ngôi nhà lạnh lẽo và hai tâm hồn đang chìm trong sự hối hận muộn màng.
Và thế là, chuyến xe đêm ấy đã chở đi một người mẹ tan nát cõi lòng nhưng cũng chở đi một sự khởi đầu mới. Nó bỏ lại phía sau không chỉ một ngôi nhà, mà là cả một bài học xương máu về giá trị của gia đình. Đồng tiền có thể mua được tiện nghi, nhưng không bao giờ mua được hơi ấm của tình thân. Sự tham lam và bất hiếu có thể mang lại lợi ích nhất thời, nhưng cái giá phải trả là sự dằn vặt và cô độc đến hết cuộc đời. Ngôi nhà sang trọng kia, từ giây phút bà Mai quay lưng bước đi, đã trở thành một minh chứng lạnh lẽo cho sự thất bại của hai kẻ làm con. Họ đã có một tỷ đồng trong tay, nhưng lại đánh mất cả một gia tài vô giá: đó là tình yêu thương và sự hy sinh của một người mẹ. Bài học về chữ Hiếu, đôi khi, phải được đánh đổi bằng những mất mát to lớn nhất, để người ta biết trân trọng những gì mình đã có. Cho đến cuối cùng, thứ tài sản lớn nhất mà bà Mai mang theo không phải là năm cuốn sổ đỏ hay số tiền trong ngân hàng, mà là người con gái hiếu thảo đang nắm chặt tay bà, cùng bà đi qua giông bão cuộc đời. Đó mới chính là sự giàu có đích thực, thứ giàu có mà không tiền bạc nào có thể sánh bằng.”

