Thấy vợ cũ bán rau ngoài chợ, anh buô-ng cho 200 nghìn gọi là “thươ-ng h-ại”. Nào ngờ, chỉ vài năm sau, anh đứng ngỡ ngàng h-á h-ốc m-ồm kinh ngạc…
Hùng bước ra khỏi chiếc xe Mercedes bóng loáng, tiếng cửa xe đóng lại “cộp” một cái đầy dứt khoát, vang vọng khắp một góc chợ quen thuộc. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi hiệu, cổ tay áo lộ ra chiếc đồng hồ đắt tiền, tỏa ra ánh kim lấp lánh dưới ánh nắng hè chó-i ch-ang. Mùi nước hoa sang trọng của anh hòa quyện với mùi tanh của cá, mùi của rau củ tươi, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ.
Đây là một trong số ít những lần anh bước chân vào nơi này kể từ sau khi ly hôn. Trong mắt anh, nơi đây ồ-n à-o, ng-ột ng-ạt và đầy rẫy sự tầm thường. Nó đối lập hoàn toàn với cuộc sống thượng lưu, với những bữa tiệc xa hoa và những cuộc gặp gỡ đẳng cấp mà anh đang tận hưởng.
Sự nghiệp của Hùng đang lên như diều gặp gió. Công ty bất động sản do anh làm chủ đang gặt hái những thành công rực rỡ, những dự án triệu đô nối tiếp nhau. Tiền bạc, địa vị, danh vọng, tất cả những thứ mà trước đây anh hằng khao khát, giờ đây đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Cuộc hôn nhân đổ vỡ với Lan, người vợ đã từng đồng cam cộ-ng kh-ổ với anh những ngày còn gian khó, trong tâm trí anh chỉ còn là một ký ức m-ờ nh-ạt, một v-ết sẹ-o nhỏ mà anh cho rằng mình đã vượt qua một cách dễ dàng. Anh đã nghĩ rằng, Lan là một người phụ nữ không có th-am vọ-ng, chỉ biết an phận với cuộc sống bình thường, và việc chia tay là một sự giải thoát cho cả hai. Anh tin rằng, cô ấy không bao giờ có thể sánh bước cùng anh trên con đường thành công.
Hùng đang đi tìm mua một món đồ cổ theo lời dặn của một đối tác. Anh lách qua những quầy hàng tấp nập, cố gắng không để những chiếc xe đẩy hàng hay những chiếc giỏ chợ chạm vào bộ trang phục đắt tiền của mình. Ánh mắt anh vô tình lướt qua một quầy hàng bán rau củ.
Một người phụ nữ đang cặm cụi nhặt từng cọng rau, đôi bàn tay đen nhẻm, g-ầy g-uộc. Chiếc nón lá ch-e kh-uất gần hết khuôn mặt, nhưng hình bóng ấy, mái tóc ấy, và cái dáng người quen thuộc ấy, khiến tim anh chợt hẫng đi một nhịp. Là Lan. Vợ cũ của anh. Tim anh đập thình thịch, một cảm giác vừa bất ngờ, vừa khó tả trào dâng.
Anh đứng sữ-ng lại, quan sát cô từ xa. Lan vẫn vậy, giản dị và hiền lành. Cô đang nói chuyện với một người bán hàng bên cạnh, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ như ngày nào. Gương mặt cô gầy đi nhiều, làn da sạm đen vì nắng gió. Anh không thấy có một người chồng mới, cũng không thấy cô bế một đứa trẻ nào.
Một cảm giác thươ-ng h-ại, một chút đắc thắng lạ lùng trỗi dậy trong lòng anh. Anh nghĩ, cuộc sống của cô ấy giờ đây thật v-ất v-ả, thật th-ảm h-ại. Thậm chí, anh còn cảm thấy có lỗi, vì đã bỏ rơi cô ấy. Anh cảm thấy mình phải làm điều gì đó, để xoa dịu lương tâm, và cũng để khẳng định vị thế của mình.
Hùng bước đến, đứng trước mặt Lan. Lan ngước lên, đôi mắt cô mở to, đầy sự ng-ỡ ngà-ng. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp, nhưng không còn rạng rỡ như ngày xưa. Đôi mắt ấy giờ đây đầy sự m-ệt m-ỏi và kiên cường. “Lan…”, anh khẽ gọi. “Anh Hùng…”, cô đáp lại, giọng nói nghẹn lại. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người. Hùng không biết phải nói gì, Lan cũng vậy. Mọi kỷ niệm cũ, mọi nỗi đau cũ đều trỗi dậy, nhưng không ai dám nhắc đến.
Anh nhìn vào quầy hàng của cô, vài mớ rau, một vài củ khoai tây, đơn sơ đến lạ. “Em… sống có ổn không?” Anh hỏi, giọng nói đầy sự miễn cưỡng. Lan khẽ gật đầu, nở một nụ cười gư-ợng gạ-o. “Cũng tạm anh ạ”.
Lời nói của cô, không một chút oá-n tha-n, không một chút trách móc, lại càng khiến anh cảm thấy tội lỗi. Anh không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này. Anh muốn kết thúc nó một cách nhanh chóng. Anh móc ví, rút ra một tờ hai trăm nghìn. Tờ tiền ấy, với anh không đáng là bao, chỉ bằng một bữa ăn trưa sang trọng.
“Đây, anh gửi em. Coi như anh mua rau ủng hộ em”, anh nói, cố giữ cho giọng nói của mình thật điềm tĩnh. “Em cầm lấy mà chi tiêu”…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Hùng vừa dứt lời, tờ tiền 200 nghìn nhàu nát trong tay anh như một bằng chứng rõ ràng cho khoảng cách giàu nghèo hiện tại giữa hai người. Lan nhìn tờ tiền Hùng đưa, đôi mắt cô hơi cụp xuống, khóe môi khẽ run rẩy. Cô không từ chối ngay, nhưng cũng không vội vàng đưa tay nhận lấy. Một thoáng đau lòng và sự tủi hổ hiện lên trên gương mặt mệt mỏi đã sạm đen vì nắng gió của Lan. Hùng đứng đó, ánh mắt anh dõi theo từng biểu cảm của cô, thầm nghĩ Lan sẽ cảm thấy biết ơn và có lẽ là xấu hổ. Anh cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhõm, như thể đã hoàn thành một nghĩa cử. Nhưng chỉ trong tích tắc, Lan đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Cô nhìn Hùng, ánh mắt không còn sự ngỡ ngàng hay tủi hổ ban đầu, chỉ còn sự chai sạn của một người phụ nữ từng trải. “Em cảm ơn anh,” Lan khẽ đáp, giọng nói cô nhẹ bẫng, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ.
Lan vừa dứt lời, bàn tay cô khẽ nắm lấy tờ hai trăm nghìn nhàu nát. Hùng nhìn thấy cảnh ấy, một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng Hùng, đánh tan chút gợn lăn tăn ban nãy về vẻ mặt chai sạn của Lan. Hùng tin rằng mình vừa thực hiện một hành động nghĩa hiệp, một việc làm cao cả và tử tế. Cảm giác ấy xoa dịu lương tâm Hùng một cách kỳ lạ, như một liều thuốc an thần cho những hoài nghi thoáng qua. Nụ cười tự mãn khẽ nở trên môi Hùng, khẳng định thêm cho sự thành đạt và vị thế của anh. Hùng gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào, đôi mắt Hùng lướt qua Lan thêm một lần cuối, như một vị cứu tinh ban ơn cho kẻ yếu thế.
“Thôi, coi như giúp cô ấy phần nào,” Hùng thầm nghĩ, giọng nói nội tâm anh đầy vẻ hài lòng. Hùng quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn của Hùng nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc của chợ, để lại Lan đứng một mình giữa những gánh rau xanh mướt và tiếng rao ồn ã.
Hùng không chần chừ một giây nào, anh sải bước vội vã qua những lối đi chật hẹp, tránh né những tiếng rao hàng ồn ào và mùi ẩm mốc đặc trưng của chợ. Mỗi bước chân của Hùng như muốn thoát ly khỏi nơi ngột ngạt này càng nhanh càng tốt. Ánh mắt Hùng lướt qua những gương mặt lam lũ, những gánh hàng chất đầy rau củ, lòng Hùng không khỏi khinh thường. Anh tìm thấy chiếc Mercedes đen bóng của mình đỗ gọn gàng ở rìa chợ, một sự tương phản đến choáng váng giữa khung cảnh nhộn nhịp, xô bồ và vẻ sang trọng cô độc của nó. Hùng nhanh chóng mở cửa xe, ngồi vào ghế lái bọc da êm ái. Anh hít một hơi sâu, như thể vừa trốn thoát khỏi một nhà tù vô hình.
Tiếng động cơ xe Mercedes gầm nhẹ, uy lực mà tinh tế, đánh tan tiếng ồn ào còn sót lại từ khu chợ. Hùng siết chặt vô lăng, ánh mắt anh kiên quyết nhìn thẳng về phía trước. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, từ từ tăng tốc, bỏ lại phía sau những con đường lầy lội, những căn nhà lụp xụp và cả cái thế giới nghèo khó mà anh vừa bước qua. Hùng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như được trở về đúng vị trí của mình, về với thế giới thượng lưu hào nhoáng và đầy tham vọng, nơi anh là ông chủ của những dự án bất động sản triệu đô, chứ không phải kẻ ban ơn cho một người bán rau ở chợ.
Vài năm sau.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng đổ hồi. Hùng, trong bộ suit hàng hiệu cắt may tinh xảo, chậm rãi nhấc máy. Anh ngồi trong văn phòng rộng lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Ánh mắt Hùng rạng ngời vẻ mãn nguyện.
“Vâng, cứ tiến hành đi. Đảm bảo mọi thứ phải hoàn hảo. Dự án khu đô thị biển lần này là con gà đẻ trứng vàng của chúng ta. Tôi muốn thấy nó trên mọi mặt báo lớn nhất,” Hùng nói, giọng điệu kiên quyết và đầy quyền lực. Đầu dây bên kia là tiếng của một cấp dưới đang vâng dạ.
Cúp máy, Hùng nhếch môi cười tự mãn. Sau cuộc ly hôn, anh như cởi bỏ được gánh nặng, toàn tâm toàn ý dồn sức cho sự nghiệp. Công ty bất động sản của Hùng đã vươn lên tầm cao mới, trở thành một trong những tên tuổi lớn nhất trong ngành. Anh sở hữu hàng loạt dự án triệu đô, những khu nghỉ dưỡng sang trọng, những tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm. Tiếng tăm của Hùng lẫy lừng, anh được mời đến mọi bữa tiệc xa hoa, xuất hiện trên các tạp chí danh giá. Cuộc sống nhung lụa, những chuyến du lịch vòng quanh thế giới trên du thuyền riêng, những món đồ hiệu đắt tiền đã trở thành điều hiển nhiên.
Hùng đứng dậy, tiến đến cửa sổ kính cường lực. Thành phố lấp lánh dưới chân anh, một biểu tượng sống động cho quyền lực và sự giàu có mà anh đã tự tay gây dựng. Anh khẽ hất mái tóc đã được cắt tỉa cẩn thận. Hình ảnh Lan chợt lướt qua tâm trí Hùng, mờ nhạt như một vết mờ trên tấm kính. Anh nghĩ, cô ta sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác đứng trên đỉnh cao này là như thế nào. Lan vẫn chỉ là một người phụ nữ tầm thường, an phận với cái chợ bẩn thỉu và những mớ rau. Sự khác biệt giữa hai người giờ đây như vực thẳm.
Hùng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ không đáng có. Một tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi,” Hùng nói.
Một trợ lý trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề bước vào, trên tay cầm một chiếc iPad.
“Thưa sếp, đối tác bên anh Hải vừa gọi. Anh ấy muốn hỏi lại về chiếc bình gốm cổ mà sếp nhờ tìm. Họ nói có thể tìm thấy một món tương tự ở một buổi đấu giá vào cuối tuần này,” cô trợ lý cẩn trọng báo cáo.
Hùng mỉm cười. “Tuyệt vời. Đặt vé máy bay cho tôi đi Pháp ngay tối nay. Tôi sẽ tự mình đến đó.”
Anh đã dặn dò tìm món đồ cổ này cho một đối tác quan trọng ở nước ngoài, không chỉ để làm hài lòng họ mà còn để thể hiện đẳng cấp và mối quan hệ rộng của mình. Đôi khi, Hùng vẫn dành thời gian cho những thú vui xa xỉ như vậy. Anh yêu thích cái cảm giác của một người đứng trên tất cả, có thể sở hữu mọi thứ mình muốn.
Hùng vừa trở về từ chuyến công tác nước ngoài. Chiếc bình gốm cổ đã được mua về, mang lại sự hài lòng tuyệt đối cho đối tác quan trọng. Danh tiếng và tầm ảnh hưởng của Hùng trong giới thượng lưu lại càng được củng cố vững chắc.
Một buổi sáng trong tuần, Hùng đang ngồi tại bàn làm việc bằng gỗ mun quen thuộc, nhâm nhi tách cà phê nhập khẩu đắt tiền. Cửa phòng mở, một trợ lý trẻ tuổi, ăn mặc tinh tươm bước vào, trên tay là chồng tài liệu và thiệp mời.
“Thưa sếp, đây là lịch trình và các thư mời cho tuần này ạ,” cô trợ lý cung kính báo cáo.
Hùng hờ hững gật đầu, lướt mắt qua từng phong bì. Đa phần là những sự kiện thường niên, những buổi tiệc xã giao mà anh đã quá quen thuộc. Rồi, một chiếc thiệp màu vàng đồng ánh kim, nặng trịch, bỗng lọt vào tầm mắt của Hùng. Chất liệu giấy cao cấp, thiết kế tinh xảo, toát lên vẻ sang trọng khác biệt.
Hùng cầm lấy tấm thiệp, từ từ mở ra. Dòng chữ được in nổi bật, uốn lượn: “Trân trọng kính mời ông Hùng tham dự Lễ ra mắt Khu phức hợp Nghỉ dưỡng Cao cấp ‘The Zenith’ tại Sài Gòn.”
Hùng nhướn một bên mày, khóe môi khẽ nhếch. “The Zenith? Một cái tên khá táo bạo.” Anh đọc tiếp, ánh mắt sắc lẹm lướt nhanh qua các chi tiết. “Dự án tâm huyết của Tập đoàn Vĩnh Thịnh.”
“Vĩnh Thịnh?” Hùng lẩm bẩm, âm thầm phân tích. “Một tập đoàn mới nổi mà lại dám chơi lớn đến mức này sao? Xây dựng cả một khu phức hợp nghỉ dưỡng cao cấp giữa lòng Sài Gòn.” Trong đầu Hùng, một sự tò mò nhẹ trỗi dậy, xen lẫn chút đánh giá. Anh luôn thích những sàn đấu mới, nơi có thể phô trương thực lực và tầm nhìn của mình.
Anh tiếp tục đọc, nụ cười tự mãn nở rộng hơn khi đến dòng cuối: “Sự kiện vinh dự có sự góp mặt của các nhân vật tầm cỡ, những nhà đầu tư hàng đầu và giới tinh hoa xã hội.”
Hùng khẽ hừ lạnh một tiếng, cất giọng đầy quyền lực: “Ghi lịch vào. Chuẩn bị xe. Tôi sẽ tham dự sự kiện này.” Anh nhìn tấm thiệp, ánh mắt sáng rực. Đây không chỉ là một lời mời, mà là một cơ hội để Hùng tiếp tục khẳng định vị thế độc tôn của mình, giữa vô vàn những kẻ khao khát quyền lực và danh vọng. Anh đã sẵn sàng cho một màn trình diễn nữa.
Tiếng nhạc du dương của dàn nhạc giao hưởng vang vọng khắp sảnh chính, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lanh canh và những tràng cười xã giao. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng lấp lánh trên trần cao, rọi xuống thảm đỏ nhung mềm mại. Hùng bước vào khu phức hợp “The Zenith”, từng bước chân tự tin, dứt khoát. Chiếc vest Armani Bespoke màu xanh navy ôm sát thân hình lịch lãm, kết hợp với chiếc đồng hồ Patek Philippe Ref. 6002R Grand Complications lấp lánh kim cương trên cổ tay, giá trị bằng cả một gia tài. Mùi hương nước hoa Santal 33 đắt tiền phảng phất quanh anh, thu hút mọi ánh nhìn.
Hùng ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua một lượt đại sảnh. Anh thấy mình giống như một vị vua đang duyệt binh, tự tin sải bước giữa những người mà anh cho là thấp kém hơn mình. Nụ cười xã giao nhưng đầy kiêu hãnh nở trên môi Hùng khi anh tiến lại gần nhóm đối tác đang đứng ở một góc sảnh VIP.
“Chào Hùng! Cậu đến rồi à, chúng tôi đang chờ cậu đó,” một ĐỐI TÁC CỦA HÙNG, doanh nhân gạo cội trong ngành, vồn vã bắt tay Hùng.
“Công việc bận rộn quá, tôi vừa kết thúc một chuyến công tác dài,” Hùng đáp, giọng điệu điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự tự mãn về lịch trình dày đặc của mình.
Một ĐỐI TÁC CỦA HÙNG khác lên tiếng: “Nghe danh cậu đã lâu, Hùng à. Ngành bất động sản bây giờ ai cũng phải nhắc tên cậu. Chỉ trong vài năm mà cậu đã vươn lên đỉnh cao, thật đáng nể!”
“Cũng may mắn thôi ạ, tôi chỉ cố gắng làm tốt nhất phần việc của mình,” Hùng khiêm tốn đáp, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Anh biết những lời khen này là thật lòng, và anh hoàn toàn xứng đáng với chúng.
Một nữ doanh nhân trẻ, ăn mặc sành điệu, chủ động tiến lại gần: “Anh Hùng có thể chia sẻ một chút về tầm nhìn của anh cho thị trường bất động sản sắp tới không? Công ty của anh đang là hình mẫu mà rất nhiều doanh nghiệp trẻ hướng tới đấy ạ.”
Hùng mỉm cười, bắt đầu thao thao bất tuyệt về những chiến lược đầu tư táo bạo, những thương vụ triệu đô mà anh đã thực hiện, cùng những dự định lớn lao cho tương lai. Anh giao lưu, nhận những cái bắt tay kính trọng, những lời khen ngợi không ngớt từ khắp mọi phía. Hùng cảm thấy mình đang ở đỉnh cao của cuộc đời, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát và vận may luôn mỉm cười với anh. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ hảo hạng, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi, càng khiến tâm trạng anh thêm phần thăng hoa. Đây chính là cuộc sống mà anh hằng mơ ước, một cuộc sống mà Hùng tin rằng không ai có thể lấy đi được.
Hùng nhấp thêm một ngụm rượu vang đỏ hảo hạng, vị chát nhẹ vẫn lan tỏa đầu lưỡi, càng khiến tâm trạng anh thêm phần thăng hoa. Anh lướt mắt qua những gương mặt đầy ngưỡng mộ xung quanh, cảm thấy mình đang ở đỉnh cao của cuộc đời.
Bỗng nhiên, tiếng nhạc giao hưởng du dương dần nhỏ lại, nhường chỗ cho một giọng nói đầy hào hứng từ hệ thống loa công suất lớn. Một MC duyên dáng, áo dài lấp lánh, bước ra sân khấu trung tâm.
MC: “Kính thưa quý vị đại biểu, quý vị khách quý! Hôm nay, chúng ta hân hạnh được chào đón sự hiện diện của những nhân vật tầm cỡ, những người đã góp phần tạo nên một tương lai rực rỡ cho ngành bất động sản Việt Nam!”
Hùng hơi nhíu mày, không mấy chú ý. Những lời giới thiệu xã giao như vậy diễn ra thường xuyên trong những sự kiện anh tham dự. Anh chỉ muốn tập trung vào việc tận hưởng vị ngọt của chiến thắng.
MC: “Để tiếp nối chương trình, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu người đã chắp cánh cho dự án tầm cỡ này, người sáng lập và điều hành tập đoàn Sunshine Group, một biểu tượng của sự kiên cường và tài năng!”
Hùng đưa ly rượu lên môi, chuẩn bị nhấp thêm một ngụm nữa. Anh nghe loáng thoáng những lời khen ngợi dành cho một “người phụ nữ quyền lực”, nhưng tâm trí vẫn mải mê với những kế hoạch lợi nhuận sắp tới.
MC (giọng càng lúc càng hồ hởi, cao vút, đầy tự hào): “Và bây giờ, xin trân trọng giới thiệu người phụ nữ quyền lực, CEO của tập đoàn Sunshine Group, cô Lan!”
Khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại. Ly rượu vang đỏ hảo hạng trên tay Hùng khựng lại giữa không trung, chỉ cách môi anh vài centimet. Nụ cười tự mãn trên môi Hùng cứng đờ, đôi mắt anh mở lớn, trừng trừng nhìn về phía sân khấu, nơi một người phụ nữ quyền lực đang từ từ bước ra dưới ánh đèn rực rỡ. Tim Hùng như ngừng đập. “Lan?” Anh thầm nhủ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. “Không thể nào!”
Hùng nhìn chằm chằm về phía sân khấu, ánh đèn rực rỡ bỗng chói chang đến khó chịu. Cả khán phòng như vỡ òa trong tiếng vỗ tay vang dội, những tràng pháo tay kéo dài không ngớt, át cả tiếng nhạc nền vừa nổi lên.
Từ cánh gà, một người phụ nữ sải bước ra. Ánh sáng vàng của sân khấu như bao bọc lấy cô, tôn lên vẻ tự tin và quyền lực đến ngỡ ngàng. Cô khoác lên mình bộ vest trắng tinh khôi, cắt may hoàn hảo, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy mạnh mẽ. Mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng đôi mắt lại sáng rực, tràn đầy thần thái của một nữ cường nhân. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, không một chút gượng gạo, mà là sự tự tin toát ra từ bên trong.
Hùng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ly rượu vang đỏ hảo hạng trên tay anh bắt đầu run rẩy. Anh cố gắng chớp mắt, muốn xua đi ảo ảnh trước mắt. Nhưng không, người phụ nữ ấy đang đứng đó, ung dung đón nhận những tràng pháo tay tán thưởng, dáng vẻ đường hoàng như thể cả thế giới này nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Đúng là Lan.
Cô ấy… Lan. Người vợ cũ mà Hùng từng xem thường, từng bỏ rơi vì nghĩ cô không có tham vọng, chỉ an phận với cuộc sống bình thường. Người phụ nữ gầy guộc, sạm đen, đang bán rau ở chợ mà vài năm trước Hùng đã “thương hại” cho 200 nghìn bạc.
Hùng cảm thấy cổ họng khô khốc. Một cảm giác choáng váng, vừa kinh ngạc vừa tức tối, dâng trào trong lồng ngực. Hùng siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, suýt chút nữa đánh rơi nó xuống sàn cẩm thạch. Anh nhìn Lan, nhìn bộ vest quyền lực, nhìn nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tự tin của cô, và tự hỏi, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
Hùng đứng sững như trời trồng. Toàn bộ cơ thể anh cứng lại, đến nỗi ly rượu vang đỏ trên tay vẫn run bần bật nhưng anh lại không còn cảm nhận được nó nữa. Mắt anh đảo nhanh khắp khán phòng, lướt qua từng gương mặt khách mời sang trọng, từng ánh đèn lấp lánh, như thể cố tìm kiếm một lời giải thích, một góc khuất nào đó để che giấu sự thật đang phơi bày trước mắt.
Không thể nào!
Anh tự nhủ mình đang mơ, hoặc tệ hơn, đang bị ảo giác. Lan bán rau ngoài chợ kia mà? Lan mà Hùng đã gặp vài năm trước, gầy guộc, sạm đen, đang vật lộn với những mớ rau xanh úa, với cái nắng gắt và tiếng rao ồn ào. Cô ấy sao có thể là người phụ nữ quyền lực đang đứng trên sân khấu kia, ánh hào quang tỏa ra từ thần thái và bộ vest trắng tinh khôi?
Hùng lắc đầu nhẹ, như thể muốn rũ bỏ hình ảnh chói mắt ấy. “Nhìn nhầm rồi,” anh thầm nghĩ. “Chắc chắn là nhầm người. Làm gì có chuyện đó!” Anh ép mình chớp mắt liên hồi, rồi mở to, cố gắng nhìn rõ hơn. Nhưng không. Từng đường nét trên gương mặt ấy, nụ cười ấy, ánh mắt sắc sảo ấy… tất cả đều quá quen thuộc, quá rõ ràng để có thể phủ nhận. Đó chính xác là Lan. Lan, người vợ cũ mà anh đã từng khinh thường, đã từng bỏ rơi. Lan, người mà anh đã vứt cho 200 nghìn bạc như một sự bố thí.
Cổ họng Hùng khô khốc, toàn thân anh lạnh toát. Cảm giác vừa kinh ngạc, vừa hoảng loạn, vừa tức tối dâng trào, nghẹn ứ nơi lồng ngực. Anh nhìn Lan một lần nữa, nhìn cô đón nhận những tràng pháo tay không ngớt, nhìn cô tự tin giơ tay vẫy chào đám đông. Một nỗi hoài nghi, cùng với sự tức giận vô cớ, bắt đầu bùng lên dữ dội trong lòng Hùng. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Lan bước lên bục, micro được điều chỉnh vừa tầm với cô. Ánh đèn sân khấu chiếu rọi, làm nổi bật bộ vest trắng tinh khôi và nụ cười điềm tĩnh, tự tin trên môi. Giọng nói của cô cất lên, rõ ràng, dứt khoát và đầy nội lực, không hề mang chút dấu vết của sự rụt rè hay vất vả mà Hùng từng chứng kiến.
“Kính thưa quý vị đối tác, quý vị cổ đông, cùng toàn thể khách quý,” Lan bắt đầu, ánh mắt quét qua khán phòng một cách tự chủ, “tối nay, tôi rất vinh dự được đứng đây để chia sẻ về tầm nhìn chiến lược của Tập đoàn trong giai đoạn phát triển mới. Chúng tôi cam kết không chỉ đẩy mạnh các mục tiêu tăng trưởng đột phá, mà còn xây dựng một hệ sinh thái bền vững, nơi đổi mới công nghệ và trách nhiệm xã hội luôn song hành.”
Những lời nói của Lan trôi chảy, mạch lạc, lồng ghép những thuật ngữ kinh tế phức tạp một cách thuần thục. Cô nói về việc tối ưu hóa chuỗi cung ứng toàn cầu, về việc đầu tư vào các dự án công nghệ xanh, về kế hoạch mở rộng thị trường sang khu vực Đông Nam Á đầy tiềm năng. Mỗi câu, mỗi chữ đều thể hiện sự am hiểu sâu sắc và một trí tuệ sắc bén, khiến mọi người trong khán phòng đều phải chăm chú lắng nghe. Nhiều đối tác gật gù tán thành, những tiếng thì thầm khen ngợi bắt đầu lan rộng.
“Tầm nhìn của chúng tôi không chỉ dừng lại ở lợi nhuận,” Lan tiếp tục, giọng cô vang lên đầy thuyết phục, “mà còn là kiến tạo giá trị, tạo ra những tác động tích cực cho cộng đồng và xã hội. Chúng tôi tin rằng, với sự đồng lòng và hợp tác, Tập đoàn sẽ vững vàng tiến bước, chinh phục những đỉnh cao mới và khẳng định vị thế dẫn đầu.”
Hùng đứng đó, cơ thể run lên bần bật. Từng lời Lan nói như những nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Hùng. Cái giọng nói đầy quyền uy ấy, trí thức ấy, khác xa với Lan gầy guộc, sạm đen ở Chợ. Cái dáng vẻ tự tin, ung dung đứng trước hàng trăm người ấy, hoàn toàn đối lập với hình ảnh người phụ nữ cúi mình nhặt từng mớ rau úa. Hùng cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình. Hùng nhìn Lan, nhìn cô nhận lấy những ánh mắt ngưỡng mộ, những tràng pháo tay giòn giã. Một cảm giác ghê sợ xen lẫn hối hận và tức tối trào dâng. Hùng nuốt khan, cổ họng khô rát. Điều quái quỷ gì đã xảy ra trong vài năm qua vậy?
Sau tràng pháo tay như sấm dậy lan khắp khán phòng, Lan cúi đầu nhẹ nhàng, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Hùng vẫn đứng sững sờ, cảm giác cả cơ thể như bị đóng băng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hùng nhìn chằm chằm vào Lan, cố gắng tìm kiếm một tia quen thuộc, một dấu vết của người phụ nữ cam chịu ngày xưa, nhưng vô vọng. Trước mắt Hùng chỉ là một người phụ nữ hoàn toàn khác biệt, quyền lực và bí ẩn.
Khi những tiếng vỗ tay dần lắng xuống, Lan ngẩng đầu, ánh mắt cô khẽ lướt qua hàng ghế khán giả, như một tia laser sắc bén quét qua từng khuôn mặt. Ánh mắt ấy dừng lại, chỉ một phần nghìn giây, ở vị trí của Hùng. Một cái nhếch mép rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, chỉ thoáng qua như ảo ảnh. Nhưng chính cái nhếch mép vô cùng tinh tế ấy, cái ánh nhìn lạnh lùng không một chút cảm xúc ấy, lại đủ để Hùng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tận xương tủy.
Đó không phải là ánh mắt của sự nhận ra, càng không phải là sự bất ngờ hay tức giận. Đó là một ánh mắt thờ ơ đến đáng sợ, như thể Hùng chỉ là một hạt bụi vô danh giữa đám đông rộng lớn, một kẻ không đáng để cô bận tâm dù chỉ một giây. Lan không dừng lại, không hé môi nói một lời chào, thậm chí không một cái gật đầu xã giao. Cô chỉ đơn giản là lướt qua, như một cơn gió vô hình, rồi quay người bước xuống bục trong sự tán dương của mọi người. Hùng chết đứng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, đau rát và nhức nhối. Cái nhếch mép ấy, rõ ràng là một lời tuyên chiến không tiếng động, một lời khẳng định đầy khinh miệt mà Lan dành cho Hùng. Hùng nuốt khan, cổ họng khô khốc. Lan đã thay đổi, không chỉ về vẻ ngoài mà còn cả về con người. Hùng biết, mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
Hùng đứng chết lặng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, đau rát và nhức nhối. Cái nhếch mép ấy, rõ ràng là một lời tuyên chiến không tiếng động, một lời khẳng định đầy khinh miệt mà Lan dành cho Hùng. Anh nuốt khan, cổ họng khô khốc. Lan đã thay đổi, không chỉ về vẻ ngoài mà còn cả về con người. Hùng biết, mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Hùng, như một cú đấm thẳng vào mặt anh. Đó là Lan, gầy guộc và sạm đen, đang ngồi co ro giữa cái chợ ồn ào, ngột ngạt, bên cạnh những mớ rau xanh úa vàng.
Hùng nhớ như in cái ngày anh lái chiếc Mercedes sang trọng lướt qua khu chợ đó. Anh đã dừng xe, đã nhìn thấy cô, thấy vẻ cam chịu và bất lực trên gương mặt Lan. Anh, trong bộ vest lịch lãm, đã rút tờ 200 nghìn từ ví tiền dày cộm, đặt vào tay Lan với cái giọng bề trên, lời nói bâng quơ rằng “mua ủng hộ”. Nhưng trong thâm tâm Hùng, đó là một sự bố thí, một hành động thương hại dành cho người phụ nữ anh từng cho là không có tham vọng, chỉ biết an phận với cuộc sống bình thường. Anh đã ly hôn Lan vì cái lý do nực cười ấy.
Giờ đây, giữa ánh đèn sân khấu chói lòa và tiếng vỗ tay như sấm dậy, Hùng chợt nhận ra sự ngu xuẩn và kiêu ngạo tột độ của chính mình. Toàn bộ thành công, danh vọng mà Hùng gặt hái được ở công ty bất động sản của mình, cuộc sống thượng lưu anh đang có, chiếc xe Mercedes đắt tiền, tất cả bỗng chốc trở nên nhỏ bé, vô nghĩa đến đáng khinh bỉ. Chúng lụn bại hoàn toàn trước sự lột xác ngoạn mục của Lan. Cô không còn là hạt bụi mà anh từng chà đạp, mà là một vầng thái dương chói lọi. Lời nói: “Anh đã nghĩ rằng, Lan là một người phụ nữ không có tham vọng…”, vang vọng trong đầu Hùng, đầy cay đắng, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tận xương tủy.
Hùng đứng sững sờ thêm vài nhịp, rồi cảm giác hối hận và khao khát được nói chuyện với Lan bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Anh len lỏi qua đám đông đang hò reo, tiếng chúc tụng vang vọng khắp khán phòng. Mỗi bước chân của Hùng nặng trĩu, anh cố gắng chen qua những người xa lạ, ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng Lan. Cô vẫn đang ở trung tâm sân khấu, rạng rỡ và quyền lực, bao quanh bởi những đối tác lớn, những khuôn mặt xa lạ nhưng rõ ràng là có địa vị.
Hùng ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn vượt qua những bờ vai, những mái tóc bồng bềnh. Lan đang mỉm cười, nụ cười tự tin và rạng rỡ, khác hẳn với vẻ cam chịu, nhẫn nhục mà Hùng từng thấy ở chợ. Những lời chúc tụng, những câu nói xã giao vang lên bên tai Lan, át đi cả tiếng lòng đang gào thét của Hùng. Anh thấy cô bắt tay, ôm xã giao với những người đàn ông lịch lãm, những quý bà sang trọng. Họ cười nói vui vẻ, dường như họ mới là những người đã biết Lan từ lâu, đã chứng kiến hành trình của cô.
Hùng siết chặt hai bàn tay, anh muốn tiến đến gần hơn, muốn kéo Lan ra khỏi đám đông này. Anh muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, muốn hỏi cô đã trải qua những gì. Anh cần biết. Nhưng mỗi lần Hùng nhích lên được một bước, lại có thêm một người khác chặn đường anh, hoặc Lan lại xoay người nói chuyện với một đối tác mới. Cô ấy dường như hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của Hùng, thậm chí là cái nhìn cháy bỏng, đầy ám ảnh mà anh đang dành cho cô. Lan là ngôi sao của buổi tối nay, và Hùng chỉ là một khán giả vô hình, đang chật vật trong góc tối. Anh cảm thấy mình bé nhỏ, yếu ớt đến kinh ngạc. Mọi quyền lực, sự giàu có bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự hối tiếc và nỗi đau xé lòng.
Hùng vẫn đứng đó, như một bức tượng lạc lõng giữa buổi tiệc xa hoa, nhìn Lan rạng rỡ ở trung tâm mà không cách nào tiếp cận. Cảm giác bất lực và hối hận ăn mòn anh từng chút một. Anh bất giác lùi lại vài bước, tìm một khoảng trống nhỏ để thở giữa những tiếng cười nói và chúc tụng không ngớt. Hùng tựa lưng vào một cây cột trang trí, ánh mắt vẫn dõi theo Lan, người phụ nữ giờ đây đã hoàn toàn nằm ngoài tầm với của anh.
Bất chợt, Hùng nghe thấy loáng thoáng một cuộc trò chuyện từ nhóm người đứng gần đó. Họ không nói chuyện với Lan, nhưng rõ ràng là đang bàn tán về cô. Hùng chợt đứng thẳng người, mọi giác quan tập trung vào những lời nói vô tình lọt vào tai.
“Cô Lan ấy mà, ít ai biết cô ấy từng khổ thế nào đâu.” Một người đàn ông trung niên nói với vẻ thán phục.
“À, tôi có nghe loáng thoáng. Nghe bảo ly hôn xong là tay trắng à?” Người phụ nữ bên cạnh hỏi lại.
“Tay trắng đâu mà tay trắng. Số tiền tiết kiệm ít ỏi sau khi ly hôn, cô ấy không dùng để than vãn hay tìm chỗ dựa mới, mà dốc hết vào việc kinh doanh nông sản sạch.” Người đàn ông trả lời, giọng đầy ngưỡng mộ. “Ban đầu cũng vất vả lắm, tự mình đi tìm nguồn hàng, tự mình bán từng mớ rau.”
Hùng cứng đờ người. Nông sản sạch? Rau? Hình ảnh Lan gầy guộc, sạm đen ở chợ bán rau hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Nhưng lời nói tiếp theo của người đàn ông đã xé toạc mọi định kiến của Hùng.
“Nhưng mà ai ngờ được, từ cái nghề bán rau ấy, cô ấy lại phát triển thần tốc. Nông sản sạch của cô ấy nổi tiếng khắp thành phố, sau đó cô ấy mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác nữa. Đến giờ thì, anh thấy đấy, thành công rực rỡ đến mức nào!”
Người phụ nữ gật gù: “Đúng là nhìn cô ấy bây giờ thì không ai nghĩ cô ấy từng có quá khứ như vậy. Rõ ràng là một người có tầm nhìn xa trông rộng.”
Hùng cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh nhớ lại số tiền 200.000 VND mình đã “thương hại” Lan ở chợ. Nhớ lại cái nhìn khinh miệt mà anh đã dành cho cô, vì nghĩ cô không có tham vọng, chỉ an phận với cuộc sống bình thường. Thì ra, cái “cuộc sống bình thường” trong mắt anh lại là bệ phóng cho một người phụ nữ phi thường?
“Cô ấy thật sự là một người phụ nữ phi thường.” Câu nói đó vang lên từ miệng một người khác trong nhóm, như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can Hùng, khiến anh choáng váng. Tất cả những gì anh từng nghĩ về Lan, về sự lựa chọn của mình, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.
Hùng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh lảo đảo lùi lại, đôi mắt dại đi, không còn đủ sức để tiếp tục đứng vững giữa không khí ồn ào, ngột ngạt này. Anh tìm thấy một góc khuất, khuất sau những chậu cây cảnh lớn được trang trí cầu kỳ, và khụy gối ngồi xuống. Tay Hùng vô thức vươn tới một ly rượu champagne trên bàn gần đó. Anh cầm ly rượu lên, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào những bọt khí li ti đang tan chảy trong làn chất lỏng vàng óng.
Từng lời nói về Lan, về hành trình từ tay trắng đến thành công của cô, như những mũi kim đâm vào tâm trí Hùng. Anh đã luôn nghĩ rằng Lan chỉ là một người phụ nữ an phận, không có tham vọng, yếu đuối và chỉ đáng được thương hại. Nhưng giờ đây, trước mắt anh là một Lan hoàn toàn khác – một người phụ nữ không chỉ thành công vang dội về tiền bạc, về địa vị, mà còn ở bản lĩnh kiên cường và ý chí sắt đá. Cô ấy đã biến những gì anh khinh miệt thành bệ phóng, đã biến cái “bình thường” trong mắt anh thành một đế chế.
Hùng siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Anh tự hỏi, liệu anh có thật sự thành công không? Anh đã có tất cả: tiền bạc, địa vị, cuộc sống thượng lưu. Nhưng anh đã đánh mất một người phụ nữ như Lan. Anh đã đánh mất cô ấy, chỉ vì cái tôi ích kỷ, sự kiêu ngạo ngu xuẩn và cái nhìn phiến diện của mình. Thành công mà phải đánh đổi bằng sự hối hận tột cùng này, liệu có đáng không? Liệu đó có phải là thành công thật sự không? Hùng cảm thấy một vị đắng chát xộc lên cổ họng, không phải từ rượu, mà từ chính nhận thức tàn khốc về sai lầm của đời mình.
Hùng đứng dậy, từng thớ thịt trong cơ thể nặng trĩu. Ly rượu vẫn còn trong tay anh, nhưng anh chẳng còn thiết tha hương vị của nó nữa. Anh đặt mạnh ly xuống bàn, thứ âm thanh loảng xoảng ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một hồi chuông báo hiệu sự sụp đổ của một ảo ảnh.
Hùng rời khỏi buổi lễ. Mỗi bước chân là một sự nặng nề, một sự từ bỏ. Không còn dáng vẻ tự mãn, kiêu hãnh của một doanh nhân thành đạt. Hùng giờ đây chỉ là một người đàn ông thất bại, thất bại trong việc nhận ra giá trị thật, thất bại trong việc giữ lấy hạnh phúc. Trời đã tối, những ánh đèn cao áp hắt lên chiếc Mercedes bóng loáng của Hùng, nhưng sự hào nhoáng ấy giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong tâm hồn anh.
Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Mùi da bọc ghế sang trọng, mùi xe mới vẫn còn thoang thoảng, nhưng Hùng chẳng cảm nhận được gì. Tâm trí anh bị chiếm trọn bởi hình ảnh của Lan, Lan ngày xưa gầy guộc ở chợ, Lan hôm nay rạng rỡ, bản lĩnh. Cảm giác hả hê, tự mãn khi ném tờ 200 nghìn cho Lan dưới danh nghĩa “thương hại” hay “mua rau ủng hộ” giờ đây như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào lòng Hùng. Đó không còn là sự hả hê, mà là một nỗi hối hận tột cùng, một vết sẹo sâu hơn bất kỳ thành công vật chất nào anh từng đạt được. Anh đã nhầm lẫn giá trị, đã đánh đổi kim cương lấy cát bụi, và giờ đây, sự thật tàn khốc ấy phơi bày trần trụi trước mắt anh.
Hùng khởi động xe, nhưng anh không đi ngay. Anh tựa đầu vào vô lăng, đôi mắt nhắm nghiền. Toàn bộ cuộc sống, toàn bộ những gì anh từng tin tưởng, đều bị lật đổ. Anh đã há hốc mồm kinh ngạc với sự thật, với sự thật về Lan, về chính mình. Không còn một chút tự mãn nào còn sót lại. Chỉ còn sự chua chát, sự cay đắng, và một câu hỏi đau đáu: “Nếu như…?”
Nhưng cuộc đời không có hai chữ “nếu như”. Hùng mở mắt, nhìn ra ngoài cửa kính xe. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một mảng mờ ảo, vô định. Anh nhận ra rằng, sự giàu có về vật chất mà anh theo đuổi bấy lâu nay chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che đậy đi sự trống rỗng sâu thẳm bên trong. Anh đã bỏ lỡ một người phụ nữ tuyệt vời, một tình yêu chân thành, chỉ vì cái tôi quá lớn và những định kiến sai lầm.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Hùng bắt đầu chiêm nghiệm về ý nghĩa thực sự của cuộc sống và hạnh phúc. Không phải là tiền bạc, địa vị, hay những lời tán tụng giả dối. Hạnh phúc có lẽ đơn giản hơn nhiều, nằm ở sự trân trọng những gì mình đang có, ở khả năng nhìn nhận và chấp nhận con người thật của nhau. Anh đã từng nghĩ Lan không có tham vọng, chỉ an phận, nhưng chính sự “an phận” đó lại là một sự kiên cường thầm lặng, một nền tảng vững chắc để cô vươn lên mạnh mẽ. Có lẽ, anh đã quá vội vàng phán xét, quá tự cao tự đại mà không chịu nhìn sâu vào giá trị nội tại của một con người.
Một cảm giác bình yên lạ lùng bỗng len lỏi vào tâm hồn Hùng, không phải là sự bình yên của niềm vui, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự thật, chấp nhận sai lầm của chính mình. Anh hiểu rằng, không thể quay ngược thời gian, nhưng anh có thể thay đổi cách mình sống từ bây giờ. Có thể, sự hối hận này sẽ là khởi đầu cho một con người mới, một Hùng biết trân trọng, biết yêu thương, và biết tha thứ – trước hết là tha thứ cho chính mình. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi, hòa vào dòng người tấp nập. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, anh đã tìm thấy hướng đi cho trái tim mình, hướng về sự chân thành và những giá trị đích thực.

