“Về nhà sau ca trực muộn, vợ sữ//ng s///ờ thấy chồng ô//m b///ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ…
Lan bước vào nhà, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Đồng hồ chỉ mười giờ tối, nhưng không gian im ắng lạ thường. Cô vừa kết thúc ca trực muộn tại bệnh viện, mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới, và cô đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho chồng – một chiếc đồng hồ khắc tên hai người. Nhưng sự im lặng trong ngôi nhà khiến cô khựng lại. Không tiếng tivi, không tiếng chồng gọi từ phòng bếp, chỉ có một linh cảm k/ỳ l/ạ len lỏi trong lòng.
Cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, và bước nhẹ lên cầu thang. Cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt. Lan đẩy cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập. Chồng cô, Nam, đang nằm trên giường, ôm chặt một người phụ nữ lạ…”
“Cú sốc ban đầu nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến lạnh người. Không một giọt nước mắt nào rơi. Thay vì gào thét, sự bình tĩnh đến đáng sợ của một bác sĩ đã quen với những tình huống sinh tử chiếm lấy Lan. Cô không lùi lại. Bàn tay đang đặt trên mép cửa của cô không hề run rẩy. Cô từ từ, nhẹ nhàng và dứt khoát, khép cánh cửa phòng ngủ lại.
Tiếng “”cạch”” của chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch, một âm thanh nhỏ nhưng đầy uy lực, như một nhát dao cắt đứt mười năm hôn nhân. Cô đã nhốt họ lại, nhốt lại sự phản bội ghê tởm đó trong chính căn phòng của hai vợ chồng.
Lan quay người, lưng thẳng tắp. Cô bước xuống cầu thang, từng bước chân nhẹ bẫng trên sàn gỗ, không một tiếng động. Cô không phải là một người vợ bị tổn thương đang chạy trốn, cô là một thợ săn đang vào vị trí. Bóng tối của phòng khách bao trùm lấy cô, nhưng đôi mắt cô đã quen với bóng đêm, sắc lẻm.
Cô tiến đến bộ bàn ăn, kéo một chiếc ghế ra. Tiếng chân ghế ma sát trên sàn gỗ vang lên một tiếng “”két”” chói tai, cố tình và đầy khiêu khích, phá vỡ sự im lặng chết chóc của
ngôi nhà. Cô kéo chiếc ghế ra giữa phòng, đặt nó ngay vị trí trung tâm, đối diện thẳng với chân cầu thang.
Rồi cô ngồi xuống.
Trong bóng tối, Lan ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc. Mọi cảm giác đau đớn quằn quại trong lồng ngực đã đông cứng lại, biến thành một khối băng giá của sự thịnh nộ. Đôi mắt cô, không chớp, dán chặt vào cầu thang, nơi mà chẳng bao lâu nữa, vở kịch của cô sẽ bắt đầu. Cô chờ đợi. Với sự kiên nhẫn của một bác sĩ đang theo dõi một ca bệnh nguy kịch, cô chờ đợi màn kịch hạ màn theo đúng cách cô muốn.”
“Sự im lặng trong phòng khách đặc quánh lại, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được. Nhưng Lan không cảm thấy ngột ngạt. Cô đang tận hưởng nó. Trong bóng tối, cô từ từ đưa tay vào chiếc túi xách đặt trên chiếc ghế bên cạnh. Bàn tay cô lướt qua chiếc hộp nhung cứng, bên trong là món quà kỷ niệm 10 năm ngày cưới – chiếc đồng hồ cô đã đặt làm riêng, khắc tên hai người. Nhưng cô không dừng lại ở đó. Các ngón tay cô tìm đến vật lạnh lẽo hơn, quen thuộc hơn.
Cô rút ra chiếc điện thoại.
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên khuôn mặt vô cảm của Lan, biến cô thành một bức tượng băng trong bóng tối. Bàn tay cô không hề run. Ngón tay cô, những ngón tay của một bác sĩ phẫu thuật đã quen với việc giữ vững sự chính xác dưới áp lực ngàn cân, lướt nhanh và dứt khoát trên màn hình. Mở ứng dụng ngân hàng. Đăng nhập. Mật khẩu được gõ vào trong chớp mắt.
Cô tìm đến tài khoản tiết kiệm chung. Con số hiện ra trên màn hình, một con số lớn, con số của mười năm chắt chiu, của những ca trực mệt mỏi ở bệnh viện, của những lần Nam nói anh phải tăng ca. Toàn bộ gia tài, mồ hôi, nước mắt và những lời hứa hẹn của một thập kỷ.
Lan bình thản chọn mục “”Chuyển khoản””. Cô nhập số tài khoản cá nhân của mình. Ở mục số tiền, cô không gõ từng con số. Có một nút chọn đơn giản hơn nhiều: “”Tất cả””.
Một cú chạm nhẹ.
Từng con số trên màn hình bắt đầu nhảy múa, chúng đang di chuyển từ nơi này sang nơi khác, từ “”của chúng ta”” thành “”của tôi””. Đó không phải là một giao dịch. Đó là một cuộc phẫu thuật, cắt bỏ khối u mang tên Nam ra khỏi cuộc đời cô, một nhát cắt đoạn tuyệt với quá khứ.
Cô nhấn nút “”Xác nhận””.
Một tiếng “”ting”” nhỏ vang lên từ điện thoại, sắc lẹm và dứt khoát như tiếng chốt cửa ban nãy. Giao dịch thành công.
Tài khoản chung: 0 đồng. Một con số không tròn trĩnh, đẹp đẽ và tàn nhẫn.
Lan không vội tắt màn hình. Cô nhìn chằm chằm vào con số không đó, một sự trống rỗng hoàn hảo. Cô đã lấy lại những gì thuộc về mình, từng đồng một. Đòn tấn công tài chính, âm thầm và chớp nhoáng, đã hoàn tất.
Cô khóa điện thoại. Ánh sáng vụt tắt. Căn phòng lại chìm vào bóng tối. Lan lại trở thành một cái bóng, bất động, mắt vẫn dán chặt vào cầu thang. Cô đã giăng xong lớp lưới đầu tiên. Giờ thì, cô chờ đợi.”
“Lan đặt chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính bên cạnh. Âm thanh khô khốc của nhựa va vào kính vang lên, một tiếng động nhỏ nhoi nhưng lại cắt ngang sự im lặng tuyệt đối. Cô không nhìn nó nữa. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào bóng tối nơi đầu cầu thang, nhưng tay cô đã chậm rãi quay lại với chiếc túi xách. Lần này, các ngón tay cô không tìm kiếm sự lạnh lẽo của công nghệ, mà là sự mềm mại của lớp vải nhung.
Cô rút ra một chiếc hộp vuông vắn, bọc nhung màu xanh thẫm. Cô mở nắp hộp. Một cách chậm rãi, gần như là một nghi thức. Bên trong, trên lớp lót bằng lụa trắng, là chiếc đồng hồ cô đã mất cả tháng để chọn lựa. Mặt đồng hồ tinh xảo, dây da cao cấp. Phía sau, cô đã yêu cầu người ta khắc dòng chữ nhỏ: “”Lan & Nam – 10 năm””.
Ánh sáng yếu ớt từ ngoài đường hắt vào, đủ để làm lấp lánh mặt kính đồng hồ. Và rồi, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống từ khóe mắt Lan, chảy một đường dài trên gò má lạnh băng của cô. Nó không phải giọt nước mắt của sự bi lụy, của nỗi đau bị phản bội. Không. Đó là giọt nước mắt của sự tiếc nuối. Tiếc cho mười năm thanh xuân, mười năm tin tưởng, mười năm hy sinh đã đặt nhầm chỗ.
Cô không lau nó đi. Cô để giọt nước mắt tự khô. Bàn tay cô, vẫn vững vàng như khi cầm dao phẫu thuật, nhẹ nhàng đóng nắp hộp lại. Một tiếng “”cách”” nhỏ vang lên. Sau đó, cô đặt chiếc hộp ngay ngắn giữa bàn, ngay cạnh chiếc điện thoại vừa dùng để tước đi tất cả của Nam. Nó không còn là quà tặng. Giờ đây, nó là một vật chứng. Vật chứng cho sự phản bội và là món quà kỷ niệm cuối cùng, đánh dấu cho sự kết thúc.”
“Thời gian nặng nề trôi qua. Gần một tiếng sau, trên chiếc giường ở tầng hai, người phụ nữ lạ bắt đầu cựa mình. Cơn say sau cuộc vui đã tan đi phần nào, để lại một cảm giác khô khốc nơi cổ họng. Cô ta lười biếng vươn vai, bàn tay vô thức quờ quạng sang bên cạnh tìm kiếm Nam nhưng chỉ chạm phải khoảng trống lạnh lẽo. Cô ta tặc lưỡi, cho rằng Nam đã xuống dưới nhà.
Với ý nghĩ đó, cô ta khoác vội chiếc áo sơ mi của Nam vắt trên ghế rồi rón rén mở cửa phòng. Cô ta không muốn đánh thức chủ nhà. Một nụ cười tự mãn, kín đáo nở trên môi. Cảm giác chiếm hữu này thật tuyệt vời. Sàn gỗ dưới chân cô ta kêu lên một tiếng “”cót két”” khe khẽ khi cô ta bước xuống cầu thang.
Tầng một chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ đèn đường ngoài kia hắt vào qua khung cửa sổ. Cô ta nheo mắt, định vị hướng đi đến nhà bếp. Nhưng rồi, cô ta khựng lại. Toàn thân cứng đờ.
Giữa phòng khách, trên chiếc ghế bành mà cô ta và Nam vừa ngồi tâm sự cách đây vài tiếng, có một bóng người. Một bóng người ngồi thẳng lưng, bất động, như một bức tượng tạc giữa màn đêm.
Tim người phụ nữ lạ hẫng đi một nhịp, rồi bắt đầu đập điên cuồng trong lồng ngực. Trộm sao? Ý nghĩ đó vụt qua nhưng rồi bị dập tắt ngay lập tức. Không tên trộm nào lại ngồi chờ đợi một cách đường hoàng như vậy.
Cô ta nín thở, cố gắng căng mắt nhìn. Ánh sáng bạc lướt qua khuôn mặt của bóng người đó. Một khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm, với đôi mắt đang nhìn thẳng vào cô ta. Đôi mắt đó, dù trong bóng tối, vẫn sáng lên một cách đáng sợ.
Người phụ nữ lạ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô ta nhận ra rồi. Đó là Lan. Người vợ bác sĩ mà Nam vẫn luôn kể lể là khô khan và tẻ nhạt.
Nhưng người trước mặt cô ta đây không hề tẻ nhạt. Bà ta toát ra một thứ khí tức khiến người khác phải nghẹt thở. Một sự im lặng chết chóc, nặng nề hơn vạn lời chửi rủa. Người phụ nữ lạ đứng chôn chân ngay bậc thang cuối cùng, hai tay bấu chặt vào chiếc áo sơ mi của Nam như một tấm khiên mỏng manh. Cô ta không dám thở, không dám cử động, chỉ biết trân trối nhìn vào người đàn bà đang ngồi đó, như một vị thẩm phán im lặng, chờ đợi để phán quyết số phận của cô ta.”
“Sự im lặng đặc quánh lại, có thể cắt ra được bằng dao. Mỗi một giây trôi qua dài tựa thế kỷ, bào mòn thần kinh của người phụ nữ lạ. Cô ta muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như mọc rễ xuống sàn nhà. Cô ta chỉ có thể đứng đó, đối diện với hình bóng của Lan, người đàn bà mà cô ta chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt theo cách này.
Cuối cùng, sau những gì tưởng như vô tận, bóng người trên ghế khẽ cựa mình. Một cử động rất nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối này, nó lại vang lên như sấm dội. Lan ngẩng đầu, đôi mắt không hề dao động, nhìn thẳng vào kẻ thứ ba đang run rẩy. Giọng nói của Lan cất lên, không hề có chút giận dữ hay oán hận, chỉ có một sự bình thản đến lạnh sống lưng.
“”Xuống uống nước đi, rồi gọi chồng tôi dậy. Chúng ta có chuyện cần nói cho xong.””
Từng chữ một được nhả ra rõ ràng, chậm rãi, như một bản án được tuyên. Người phụ nữ lạ sững sờ. Cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một trận cuồng phong, cho những cái tát, những lời chửi rủa cay độc nhất. Nhưng thứ cô ta nhận được còn đáng sợ hơn gấp vạn lần: một lời mời. Một lời mời đầy chết chóc. Sự điềm tĩnh của Lan không phải là sự buông xuôi, mà là sự tự tin tuyệt đối của một kẻ nắm đằng chuôi. Nó như một tấm lưới vô hình, từ từ siết chặt lấy cổ họng cô ta, khiến cô ta không thể thở nổi.
Trong một khoảnh khắc, cô ta muốn gào lên phản bác, muốn vạch trần tất cả. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Lan, mọi lời lẽ đều nghẹn lại nơi cổ họng. Cô ta biết, mọi sự chống cự lúc này đều là vô nghĩa. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trào dâng, lấn át cả sự trơ trẽn và lòng tự mãn ban nãy.
“”V… vâng…””
Cô ta líu ríu đáp lại, âm thanh phát ra không khác gì tiếng rên rỉ của một con thú bị dồn vào chân tường. Không dám chần chừ thêm một giây nào, cô ta cuống cuồng quay người, vấp cả vào bậc thang đầu tiên rồi chạy thục mạng ngược lên lầu. Tiếng bước chân hoảng loạn của cô ta phá tan sự im lặng, rồi nhỏ dần, nhỏ dần.
Bên dưới, Lan không hề động đậy. Cô ngồi đó, trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân của kẻ thù đang chạy trốn. Một nụ cười lạnh lẽo, gần như vô hình, khẽ nhếch lên trên môi cô. Màn kịch bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Người phụ nữ lạ lao vào phòng ngủ như một cơn lốc, hơi thở hổn hển, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Cô ta lao đến bên giường, lay mạnh vào người Nam đang say ngủ, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn.
“”Dậy đi anh! Dậy mau lên!””
Nam càu nhàu, gạt tay cô ta ra, mắt vẫn nhắm nghiền.
“”Cái gì… Em điên à? Để yên cho anh ngủ.””
“”Em không đùa đâu! Dậy đi anh! Vợ anh về rồi! Cô ấy… cô ấy ở dưới nhà!”” Từng lời của cô ta như những nhát dao đâm thẳng vào sự mơ màng của Nam.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nam mở bừng mắt. Vài giây đầu, hắn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. “”Lan? Về? Em nói linh tinh gì thế?”” Hắn vẫn còn bán tín bán nghi, cho rằng cô bồ đang giở trò.
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn tột độ, đôi môi run rẩy và nước mắt sắp trào ra của người phụ nữ lạ, Nam mới bàng hoàng nhận ra. Đây không phải là một trò đùa. Sự thật như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt hắn. Lan đã về. Cô ấy biết tất cả. Cô ấy đang ở ngay dưới kia.
“”Chết tiệt!”” Nam bật phắt dậy, đôi mắt hoảng loạn đảo quanh căn phòng như tìm lối thoát. Hắn cuống cuồng vơ vội chiếc áo sơ mi vứt trên ghế, hai tay run lẩy bẩy đến mức không cài nổi chiếc cúc đầu tiên. Mặt hắn cắt không còn một giọt máu, sự tự mãn, phong tình thường ngày đã bay biến sạch sẽ, chỉ còn lại nỗi sợ hãi trần trụi của một kẻ tội đồ bị bắt quả tang.
“”Làm… làm sao cô ấy biết? Sao cô ấy lại về giờ này?”” Hắn lẩm bẩm, giọng nói không giấu nổi sự run rẩy.
Người phụ nữ lạ chỉ biết lắc đầu trong tuyệt vọng. “”Em không biết… Em vừa xuống nhà thì thấy cô ấy ngồi đó… trong bóng tối…””
Nghe đến hai chữ “”bóng tối””, toàn thân Nam cứng đờ. Hắn mặc vội chiếc quần dài, suýt vấp ngã. Giờ đây, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đối mặt với Lan. Hắn không thể trốn chạy trong chính ngôi nhà của mình. Cánh cửa phòng ngủ hé mở như miệng của một con quái vật, sẵn sàng nuốt chửng hắn. Bên dưới đó, địa ngục đang chờ.”
“Từng bước chân của Nam trên bậc thang gỗ vang lên một cách nặng nề, khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Mỗi tiếng cọt kẹt của sàn nhà như một nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực đang đập thình thịch của hắn. Ở trên lầu, người phụ nữ lạ nín thở, hé mắt qua khe cửa, không dám gây ra một tiếng động nhỏ.
Nam khựng lại ở chân cầu thang, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Khung cảnh trước mắt khiến hắn không thở nổi.
Dưới ánh đèn vàng vọt duy nhất hắt ra từ chiếc đèn bàn, Lan ngồi thẳng lưng trên chiếc sofa quen thuộc. Bóng của cô đổ dài trên sàn nhà, bất động và uy nghiêm như một vị thẩm phán đang chờ đợi tội nhân của mình. Cô không khóc, không gào thét. Gương mặt cô, gương mặt mà hắn đã từng yêu thương và quen thuộc suốt mười năm, giờ đây lạnh lẽo như băng, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào khoảng không trước mặt, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của hắn.
Sự bình tĩnh đó còn đáng sợ hơn vạn lần một trận thịnh nộ. Nam lê bước chân đến phòng khách, giọng nói lắp bắp, vỡ vụn, van lơn.
“”Lan, em… nghe anh giải thích đã…””
Lan thậm chí không thèm liếc nhìn hắn. Cô chỉ từ từ giơ tay lên, một cử chỉ dứt khoát, lạnh lùng, cắt ngang lời hắn.
“”Không cần.””
Giọng cô vang lên, không hề cao nhưng sắc như dao, xuyên thẳng vào tâm can Nam.
“”Mọi lời giải thích bây giờ đều vô nghĩa.”” Cô chậm rãi quay đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt cô không còn sự ấm áp, chỉ còn lại sự trống rỗng và khinh bỉ. “”Tôi đã thấy tất cả rồi.””
Ánh mắt Nam vô tình lướt qua chiếc bàn cà phê giữa họ. Đập vào mắt hắn là một hộp quà nhỏ được thắt nơ cẩn thận. Hắn nhận ra ngay, đó là loại giấy gói quà mà Lan yêu thích. Bên trong, hắn biết, là chiếc đồng hồ khắc tên hai người mà hắn từng bâng quơ nói rằng mình muốn có. Món quà kỷ niệm 10 năm ngày cưới.
Cổ họng Nam nghẹn đắng. Hắn đứng chết trân giữa phòng khách, cảm thấy mình còn trần trụi và nhục nhã hơn cả khi không một mảnh vải che thân. Sự im lặng bao trùm, nặng nề hơn bất cứ lời buộc tội nào. Đối với Nam lúc này, địa ngục không ở đâu xa, nó ở ngay đây, trong chính ánh mắt trống rỗng của người vợ hắn đã phản bội vào đúng ngày kỷ niệm của họ.”
“Sự im lặng đặc quánh bị xé toạc bởi một cử chỉ chậm rãi của Lan. Cô không nhìn Nam nữa. Ánh mắt cô dời xuống, ghim chặt vào hộp quà trên bàn. Bàn tay thon dài, vốn dùng để cứu người trong phòng phẫu thuật, giờ đây giơ lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào chiếc hộp được gói bằng giấy màu xanh bạc mà Nam biết cô rất thích.
“”Quà kỷ niệm 10 năm.””
Giọng Lan đều đều, không một chút gợn sóng, như thể cô đang đọc một bản báo cáo y khoa. Mỗi một từ thoát ra đều là một nhát dao vô hình, lướt qua không khí và cắm sâu vào lồng ngực Nam.
“”Giờ nó là của anh.””
Nam sững người, lắp bắp một cách vô vọng. “”Lan, anh… anh không…””
Nhưng Lan không cho hắn cơ hội. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vốn trống rỗng giờ bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, căm phẫn và khinh bỉ tột cùng. Giọng cô đanh lại, sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được mài.
“”Cùng với căn nhà này, chiếc xe này,”” – cô liếc mắt một vòng quanh phòng khách, rồi ánh mắt dừng lại, hướng thẳng lên cầu thang nơi cô biết có kẻ đang nghe lén – “”và cả cô ta nữa.””
Trên cầu thang, người phụ nữ lạ giật bắn mình. Hai tay cô ta vô thức đưa lên bịt miệng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Cô ta đã chuẩn bị cho một màn đánh ghen, một trận chửi rủa, nhưng tuyệt nhiên không phải điều này. Bị “”ban phát”” như một món đồ, bị đặt ngang hàng với nhà cửa, xe cộ. Sự sỉ nhục này còn đau hơn cả một cái tát.
Lan nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Nam, nhếch mép một nụ cười mỉa mai đến tàn nhẫn.
“”Anh giữ lấy tất cả đi.””
Câu nói cuối cùng được thốt ra, không phải là một lời đuổi đi, mà là một lời tuyên án. Dứt khoát, lạnh lùng và không thể kháng cãi. Nam lảo đảo lùi lại một bước, cảm giác như trời đất quay cuồng. Hắn đã mất tất cả. Không phải vì Lan giành giật, mà là vì cô đã vứt bỏ chúng, vứt bỏ cả hắn, một cách nhẹ bẫng và tàn nhẫn nhất. Hắn và cô bồ của mình, đứng sững sờ như hai pho tượng trong căn nhà giờ đây đã trở thành một nhà tù của sự nhục nhã.”
“Cảm giác bị vứt bỏ như một món đồ thừa thãi khiến Nam choáng váng. Hắn cố gắng bấu víu vào chút lý lẽ cuối cùng, giọng run rẩy, tuyệt vọng.
“”Lan, em… em nói vậy là sao? Căn nhà này, mọi thứ… là tài sản của chung chúng ta mà…””
Nghe đến hai từ “”của chung””, Lan bật ra một tiếng cười khẩy. Tiếng cười không lớn, nhưng sắc lạnh như một lưỡi dao cạo cứa vào không gian tĩnh lặng, khiến cả Nam và người phụ nữ trên cầu thang phải rùng mình. Cô nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt đong đầy sự khinh bỉ.
“”Của chung?”” – cô nhấm nháp từng từ. “”Khi tôi lê mình trong những ca trực đêm mệt rã rời ở bệnh viện, đổ mồ hôi, đánh cược sức khỏe để kiếm từng đồng vun đắp cho cái ‘của chung’ này, thì anh đang làm gì ở đây?””
Giọng cô hạ xuống, nhưng sự tàn nhẫn lại tăng lên gấp bội. Ánh mắt sắc như dao của Lan liếc nhanh lên cầu thang, ghim chặt vào kẻ thứ ba đang chết trân vì sỉ nhục.
“”Anh biến mái ấm mà tôi dùng mồ hôi nước mắt để xây dựng thành nơi chứa chấp hạng người như cô ta à?””
Từng lời của Lan như những viên đá tảng ném thẳng vào mặt Nam, đập tan mọi sự ngụy biện. Hắn đứng như trời trồng, sàn gỗ dưới chân dường như sụp đổ. Hắn há hốc miệng nhưng không thể thốt ra thêm một từ nào. Lý lẽ của hắn đã vỡ vụn. Niềm kiêu hãnh của một người đàn ông trụ cột gia đình đã bị chà đạp không thương tiếc. Trong khoảnh khắc, hắn không chỉ mất vợ, mà còn mất cả tư cách để tranh giành bất cứ thứ gì với cô. Căn nhà này, đúng là hắn có góp phần, nhưng sự đóng góp ấy đã bị chính hành động dơ bẩn của hắn làm cho ô uế.”
“Sự im lặng đặc quánh lại, nặng nề đến mức gần như có thể sờ thấy được. Lan hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi hạ xuống một cách chậm rãi, như thể đang cố gắng đẩy hết mười năm ký ức đau đớn ra khỏi cơ thể. Cô không còn khóc, cũng không còn gào thét. Gương mặt cô giờ đây là một sự bình thản đến đáng sợ.
Cô liếc nhìn chiếc hộp quà nhỏ trên tay mình, chiếc đồng hồ mà cô đã mất cả tháng trời để đặt làm riêng. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống sàn gỗ, đẩy nó trượt về phía chân Nam. Chiếc hộp dừng lại, nằm chơ vơ giữa hắn và đống đổ nát của cuộc hôn nhân.
“”Quà kỷ niệm mười năm,”” Lan nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. “”Giờ nó vô giá trị rồi.””
Nam cúi xuống nhìn chiếc hộp, rồi lại ngước lên nhìn Lan, ánh mắt van lơn. Nhưng đã quá muộn.
Lan đứng thẳng người, vẻ mặt kiên quyết như một vị thẩm phán sắp tuyên án. “”Tiền trong tài khoản chung, tôi rút hết rồi.””
Câu nói này, dù thốt ra rất nhẹ, lại có sức công phá như một quả bom. Nam sững sờ, hai mắt mở to. Hắn lảo đảo, vội vã móc chiếc điện thoại trong túi ra, ngón tay run rẩy bấm vào ứng dụng ngân hàng. Con số không tròn trĩnh hiện ra trên màn hình như một lời chế nhạo, một cái tát nảy lửa vào sự tự tin của hắn. Tất cả, tất cả đã biến mất.
Nhưng Lan vẫn chưa xong. Cô tung ra đòn kết liễu cuối cùng, lạnh lùng và dứt khoát.
“”Đơn ly hôn, luật sư của tôi sẽ gửi đến vào sáng mai.””
Cô dừng lại một giây, ánh mắt lướt qua Nam đang chết đứng với chiếc điện thoại trên tay, rồi nhìn lên người phụ nữ đang hóa đá trên cầu thang. Một nụ cười nửa miệng, đầy mỉa mai, hiện lên trên gương mặt xinh đẹp nhưng mệt mỏi của cô.
“”Chúc hai người hạnh phúc.””
Câu nói cuối cùng như một nhát dao chí mạng, không chỉ đâm thẳng vào tim Nam mà còn xoáy sâu vào vết thương, nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của hắn. Hạnh phúc? Hạnh phúc xây dựng trên sự đổ nát và một tài khoản trống rỗng sao? Hắn khuỵu xuống, sức lực hoàn toàn bị rút cạn. Hắn đã mất tất cả. Không chỉ là tiền, không chỉ là nhà, mà là người phụ nữ đã cùng hắn đi qua cả một thập kỷ.
Lan quay người, không một lần ngoảnh lại. Tiếng gót giày của cô gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ, mỗi một tiếng vang lên là một bước chân xa rời khỏi cuộc đời hắn, quả quyết và không thể cứu vãn. Cánh cửa mở ra rồi đóng lại, cắt đứt hoàn toàn thế giới của Nam với ánh sáng bên ngoài. Hắn chỉ còn lại một mình trong bóng tối, với đống tro tàn của chính sự phản bội mà hắn đã gây ra.”
“Sự im lặng sau tiếng cửa sập chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để sự tuyệt vọng của Nam cô đặc lại. Hắn vẫn quỳ trên sàn, chiếc điện thoại tuột khỏi tay, màn hình vẫn sáng con số không nghiệt ngã. Hắn ngước nhìn lên cầu thang, tìm kiếm một sự đồng cảm, một chút an ủi từ người phụ nữ mà hắn đã đánh đổi tất cả để có được.
Nhưng thứ hắn nhận lại không phải là sự dịu dàng.
Nghe đến hai từ “”tiền bạc”” và “”ly hôn””, người phụ nữ lạ như bị điện giật. Sự sợ sệt trên gương mặt cô ta biến mất, nhường chỗ cho một cơn hoảng loạn và giận dữ trần trụi. Cô ta lao xuống cầu thang, những bước chân vội vã, nặng nề trên sàn gỗ, không còn vẻ rụt rè, yếu đuối nữa. Đôi mắt long lên sòng sọc, cô ta túm lấy cổ áo Nam, gào lên, nước bọt bay cả vào mặt hắn.
“”Cái gì? Anh nói cái gì? Tay trắng? Anh bảo anh giàu có, sẽ lo cho tôi một cuộc sống sung sướng cơ mà? Giờ thì tay trắng à?””
Nam, đang chìm trong đau khổ, bị tiếng hét của cô ta làm cho choáng váng. Hắn gạt mạnh tay cô ta ra, cơn phẫn uất bùng lên.
“”Cô im đi! Tất cả là tại cô! Nếu không phải vì cô, mọi chuyện đã không đến nước này!””
Người phụ nữ lạ cười một tiếng khẩy báng, một nụ cười méo mó đến đáng sợ. “”Tại tôi? Anh đừng có đổ lỗi! Là anh tự tìm đến tôi, anh thề thốt đủ điều. Anh nói vợ anh là một bà già nhàm chán, rằng anh không còn tình cảm. Giờ thì sao? Bị bà già đó đá cho không còn một xu, anh quay sang cắn tôi à? Đồ hèn!””
Từng lời nói như dao đâm vào lòng tự trọng vốn đã nát vụn của Nam. Hắn đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt cô ta.
“”Cô thì hay lắm sao? Cô không phải cũng chỉ vì tiền của tôi thôi à? Đừng giả vờ thanh cao! Giờ nghe thấy tôi hết tiền, cô liền lật mặt ngay được. Đồ đàn bà đào mỏ!””
“”Phải! Tôi đào mỏ đấy! Thì sao nào?”” – cô ta gân cổ cãi lại, không chút kiêng dè. – “”Nhưng anh là thằng lừa đảo! Anh vẽ ra một tương lai giàu sang để lừa tôi lên giường, giờ anh mất tất cả rồi thì tính sao? Anh định bắt tôi đi theo một thằng thất bại tay trắng như anh à? Mơ đi!””
Cuộc cãi vã trở nên hỗn loạn. Họ chửi bới, sỉ nhục nhau, lôi ra tất cả những lời lẽ cay độc nhất để tấn công đối phương. Liên minh tội lỗi, vốn được xây dựng trên sự dối trá và ham muốn vật chất, đã sụp đổ tan tành ngay khi lợi ích không còn. Họ không còn là tình nhân, mà là hai kẻ thù đang cố gắng đổ hết tội lỗi lên đầu người kia để vớt vát chút tự tôn cuối cùng. Giữa căn nhà lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng gào thét và sự thù hận, cay đắng hơn cả vị của sự phản bội.”
“Những tiếng gào thét, chửi bới của Nam và người đàn bà kia vọng lên từ phía sau, mỗi lúc một chói tai, một cay độc. Chúng như những lưỡi dao vô hình, cố gắng đâm xuyên qua tấm lưng đang quay lại của Lan, níu kéo cô vào lại vũng bùn ô uế đó.
Nhưng Lan không hề quay đầu lại.
Đôi mắt cô, vốn đã sưng húp vì khóc suốt quãng đường từ bệnh viện trở về, giờ đây lại khô khốc và kiên định đến lạ. Cô không còn nước mắt để rơi cho những kẻ không xứng đáng. Từng lời họ ném vào nhau – “”đào mỏ””, “”đồ hèn””, “”lừa đảo”” – giờ đây chỉ còn là những âm thanh hỗn tạp, vô nghĩa, vọng lại từ một thế giới mà cô không còn thuộc về.
Cô bước tới chiếc ghế đẩu cạnh cửa, nơi chiếc túi xách đã được chuẩn bị sẵn. Bên trong không có gì nhiều, chỉ vài bộ quần áo, giấy tờ tùy thân và một chút tiền mặt cô luôn để dành cho những ca khẩn cấp. Cô chưa bao giờ nghĩ ca khẩn cấp lại chính là cuộc đời mình.
Bàn tay cô cầm lấy quai túi, cảm nhận sự chắc chắn của nó. Mỗi bước chân trên sàn gỗ quen thuộc, nơi cô đã đi đi lại lại hàng vạn lần trong mười năm qua, giờ đây nghe như một tiếng giã từ dứt khoát. Cô đi ngang qua bức ảnh cưới của hai người treo trên tường, nụ cười hạnh phúc của cô gái trong ảnh như một nhát dao khác cứa vào tim. Nhưng cô không dừng lại.
Bàn tay cô siết chặt lấy nắm đấm cửa bằng đồng, lạnh ngắt. Một thoáng, hình ảnh của mười năm qua vụt qua trong đầu cô như một cuốn phim quay nhanh. Những ngày đầu yêu đương nồng cháy, lời thề hẹn bên nhau trọn đời, những bữa cơm tối ấm cúng, những hy sinh thầm lặng của cô cho sự nghiệp của chồng… Tất cả vỡ tan thành từng mảnh.
RẦM!
Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn cô khỏi thế giới ô uế bên trong. Tiếng cãi vã lập tức bị chặn lại, chỉ còn một sự im lặng gần như tuyệt đối của màn đêm bao trùm lấy cô.
Cơn đau siết lấy lồng ngực cô, một nỗi đau của mười năm hy sinh bị chà đạp, của niềm tin bị phản bội. Nó nhói lên, dữ dội. Nhưng len lỏi qua cơn đau đó, một cảm giác kỳ lạ, mạnh mẽ chưa từng có dâng lên. Tự do. Cái cảm giác của một người tù vừa phá được xiềng xích sau một thập kỷ bị giam cầm.
Lan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng đầy không khí đêm se lạnh. Không khí của sự giải thoát. Địa ngục mười năm… đã thực sự kết thúc rồi. Chấm hết.”
“Ánh nắng gay gắt của buổi sáng hôm sau chiếu xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào khuôn mặt bơ phờ của Nam. Hắn tỉnh dậy trong cơn đau đầu như búa bổ, hậu quả của một đêm chìm trong rượu và những trận cãi vã điên cuồng. Mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc lá quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.
Căn nhà tan hoang như vừa trải qua một trận bão. Vỏ chai lăn lóc trên sàn, gạt tàn đầy ắp, vài mảnh vỡ của chiếc ly thuỷ tinh vẫn còn nằm chỏng chơ gần sofa. Hắn lảo đảo đứng dậy, đưa mắt tìm kiếm.
“”Em đâu rồi?”” Nam gằn giọng gọi.
Không có tiếng trả lời. Hắn bực bội bước về phía phòng ngủ. Cánh cửa mở hờ. Người phụ nữ lạ không nằm trên giường. Cô ta đang đứng trước tủ quần áo, tay thoăn thoắt xếp đồ vào một chiếc vali du lịch cỡ lớn.
Nam nhíu mày, cơn giận dữ tối qua lại bắt đầu trỗi dậy. “”Cô làm cái trò gì vậy?””
Người đàn bà kia không thèm quay lại, chỉ nhếch mép một cái đầy khinh bỉ. “”Làm gì anh không thấy sao? Dọn đi. Cuộc vui kết thúc rồi.””
“”Cô nói cái gì?”” Nam bước tới, nắm lấy cánh tay cô ta. “”Tối qua cô còn…””
Cô ta giật mạnh tay ra, ánh mắt giờ đây không còn chút lẳng lơ, mời gọi, chỉ còn sự trần trụi và thực dụng đến đáng sợ. “”Tối qua tôi đã thấy rõ bộ mặt thật của anh. Một thằng đàn ông không bảo vệ nổi người tình của mình, lại còn quay ra chửi bới, đổ lỗi. Hèn hạ.””
Cô ta kéo khóa vali, tiện tay vơ luôn chiếc đồng hồ hàng hiệu Nam mới tặng và vài món trang sức trên bàn trang điểm. Ánh mắt cô ta lướt qua ví của Nam vứt trên giường, nhanh như cắt rút vài tờ tiền mệnh giá lớn nhất nhét vào túi xách.
“”Con khốn! Mày dám!”” Nam gào lên, nhưng cơ thể rệu rã vì men rượu khiến hắn chẳng thể làm gì hơn.
“”Tôi chỉ lấy lại những gì mình đáng được hưởng cho phí tổn thanh xuân thôi.”” Cô ta cười khẩy, kéo vali đi thẳng ra cửa. “”Lo mà giải quyết mớ bòng bong của anh đi. Đừng tìm tôi nữa.””
CÁNH CỬA SẬP LẠI. Lại là tiếng sập cửa định mệnh ấy. Trong phút chốc, căn nhà trở nên im lặng đến rợn người. Chỉ còn một mình Nam đứng giữa đống hỗn độn do chính mình tạo ra.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Nam bực dọc ra mở. Một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên tòa án đứng nghiêm nghị trước mặt.
“”Xin hỏi đây có phải nhà của anh Nam không ạ?””
“”Phải. Có chuyện gì?”” Nam gắt gỏng.
Người đàn ông đưa ra một tập giấy được niêm phong cẩn thận. “”Tôi đến để tống đạt giấy triệu tập của tòa án cho anh. Mời anh ký nhận.””
Tai Nam ù đi. “”Giấy triệu tập? Triệu tập cái gì?””
Hắn run rẩy xé toạc phong bì. Dòng chữ “”ĐƠN XIN LY HÔN”” đập thẳng vào mắt hắn, rõ ràng, sắc lẹm như một nhát dao. Bên dưới là chữ ký của Lan, dứt khoát và lạnh lùng.
Hoảng loạn. Đó là cảm giác duy nhất xâm chiếm lấy Nam lúc này. Hắn vội vã rút điện thoại, bấm số của Lan.
“”Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…””
Hắn bị chặn số rồi. Cơn điên dại bùng lên, hắn ném mạnh chiếc điện thoại vào tường. Màn hình vỡ nát.
Nam khuỵu xuống sofa, ôm đầu. Tiếng nói của người đàn bà kia văng vẳng bên tai: “”Hèn hạ””. Tiếng sập cửa của Lan đêm qua. Tiếng sập cửa của cô bồ lúc nãy. Và bây giờ, là sự im lặng chết chóc của căn nhà trống rỗng. Mọi thứ đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Buổi sáng của hắn đã thực sự biến thành địa ngục.”
“Một tuần trôi qua trong im lặng nặng nề.
Văn phòng luật sư nằm trên một con phố trung tâm, yên tĩnh và sang trọng, khác hẳn với mớ hỗn độn mà Nam để lại trong căn nhà từng là tổ ấm. Lan ngồi đối diện vị luật sư trung niên, lưng thẳng. Một tuần không dài nhưng cũng đủ để bào mòn da thịt cô. Gương mặt cô hốc hác đi trông thấy, hai gò má nhô cao hơn, nhưng đôi mắt thì không. Chúng không còn ngấn lệ hay hoảng loạn như đêm định mệnh ấy, mà giờ đây sáng rực lên một ngọn lửa của sự kiên định, lạnh lùng.
Vị luật sư đẩy gọng kính, lật giở một tập hồ sơ dày cộp trên bàn. Giọng ông điềm đạm và chuyên nghiệp.
“”Thưa chị Lan, tôi đã xem xét rất kỹ toàn bộ giấy tờ tài sản và chứng từ thu nhập của chị trong suốt mười năm qua.””
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đầy sự tin cậy. “”Kết quả còn tốt hơn chúng ta mong đợi. Căn nhà này, chiếc xe, và phần lớn các khoản tiết kiệm đều được hình thành từ thu nhập của chị với tư cách là một bác sĩ. Mọi giấy tờ mua bán, các giao dịch chuyển khoản từ tài khoản lương của chị đều rất minh bạch. Về mặt pháp lý,”” ông nhấn mạnh, “”anh Nam gần như không có đóng góp đáng kể nào được chứng minh bằng giấy tờ.””
Vị luật sư kết luận một cách chắc chắn: “”Phần lớn tài sản đứng tên cô và có chứng từ thu nhập rõ ràng. Anh ta sẽ không được chia bao nhiêu đâu.””
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lồng ngực Lan, nhưng nó không phải là niềm vui chiến thắng. Hình ảnh người phụ nữ lạ lướt qua tâm trí cô, vơ vét đồ đạc trong chính ngôi nhà của mình. Cơn nhói đau xưa cũ vẫn còn đó, nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng đè nén. Tiền bạc giờ đây chỉ là phương tiện để cắt đứt, không phải để trả thù.
Cô chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, dứt khoát. Giọng cô đều đều, không một chút cảm xúc.
“”Tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc.””
Vị luật sư nhìn cô đầy thấu hiểu. Ông thấy ở người phụ nữ này không phải sự tham lam hay hận thù, mà là một sự mệt mỏi cùng cực và một quyết tâm sắt đá muốn rũ bỏ quá khứ.
Lan đứng dậy, chỉnh lại trang phục. “”Cảm ơn luật sư. Phiền ông tiến hành các thủ tục nhanh nhất có thể.””
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, ánh nắng chiều rọi lên vai cô. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy mình có thể hít thở một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng không khí của tự do, dù nó vẫn còn phảng phất vị đắng.”
“Vài tháng sau.
Tấm biển “”BÁN NHÀ GẤP”” màu đỏ chói được gỡ xuống, ném vào một góc sân. Nam đứng chết lặng giữa căn phòng khách giờ đã trống huơ trống hoác, chỉ còn lại những vệt bụi trên sàn gỗ nơi từng kê bộ sofa đắt tiền. Tiếng bước chân của chủ mới vang vọng khắp căn nhà, lạnh lẽo và xa lạ. Hắn ký vào tờ giấy cuối cùng mà tay run run, không dám ngẩng lên nhìn ánh mắt thương hại của người môi giới hay vẻ tò mò của gia đình chủ mới. Cánh cổng sắt nặng nề đóng sập lại sau lưng hắn, âm thanh khô khốc như một dấu chấm hết cho mười năm huy hoàng.
Cú sốc ly hôn và kiện tụng khiến Nam mất tập trung hoàn toàn vào công việc. Những hợp đồng quan trọng vuột khỏi tay, những cuộc họp hắn đến muộn hoặc đầu óc để trên mây. Giám đốc gọi hắn vào phòng, không một lời vòng vo.
“”Cậu Nam, công ty rất tiếc. Nhưng tình hình cá nhân của cậu đã ảnh hưởng quá nhiều đến hiệu suất chung. Cậu thu dọn đồ đạc đi.””
Hắn mất tất cả chỉ trong một buổi sáng.
Căn phòng trọ hắn thuê nằm sâu trong một con hẻm ẩm thấp, tường vôi bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra lớp gạch cũ kỹ. Mùi cống rãnh và thức ăn ôi thiu từ bên ngoài len lỏi vào, quẩn quanh không dứt. Trên chiếc bàn nhựa duy nhất, một bát mì tôm ăn dở đã nguội ngắt. Nam ngồi bệt trên tấm nệm mỏng trải thẳng xuống sàn, đôi mắt vô hồn nhìn vào bức tường loang lổ. Hắn đã từng khinh bỉ những kẻ sống trong hoàn cảnh này. Giờ đây, hắn chính là một trong số họ.
Những người bạn từng xưng anh gọi em, những bữa nhậu tưng bừng giờ chỉ còn là ký ức. Hắn lướt điện thoại, thấy họ đăng ảnh đi ăn uống, du lịch cùng nhau, có cả Lan trong đó. Cô trông gầy hơn nhưng nụ cười đã rạng rỡ trở lại. Không một ai trong số họ nhắn tin hay gọi điện cho hắn. Hắn thử gọi cho một người bạn thân nhất, đầu dây bên kia vừa “”A lô”” một tiếng, nghe ra giọng hắn đã vội vàng đáp: “”Ôi tôi đang bận họp, gọi lại sau nhé!”” rồi cúp máy. Một sự im lặng đáng sợ.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, Nam bấm vào một số điện thoại quen thuộc. Đó là số của cô bồ trẻ. Hy vọng cuối cùng. Hắn áp điện thoại vào tai, nín thở chờ đợi.
“”Tút… tút… tút…””
Màn hình hiện lên dòng chữ “”Cuộc gọi thất bại””. Hắn cau mày, tưởng mạng yếu. Hắn bấm gọi lại lần nữa. Vẫn là dòng chữ đó. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn thử lấy số lạ gọi. Chuông đổ được một hồi, một giọng nữ ngọt ngào nhưng xa lạ vang lên: “”A lô?””
“”Anh đây, Nam đây!”” – Hắn vội vã nói, giọng khản đặc.
Một khoảng im lặng ngắn. Rồi giọng cô ta trở nên lạnh lùng, đầy cảnh giác. “”Anh gọi tôi làm gì? Giữa chúng ta xong rồi. Đừng làm phiền tôi nữa.””
“”Khoan đã, em…””
“”Tút… tút… tút…””
Cô ta đã dập máy. Nam điên cuồng gọi lại, nhưng chỉ nhận được tiếng báo bận liên tục. Hắn đã bị chặn số. Hắn ném chiếc điện thoại vào tường. Tiếng vỡ chói tai vang lên trong căn phòng tồi tàn. Nam ngã vật xuống nệm, hai tay ôm lấy đầu. Tiếng cười khúc khích của cô ta ngày nào, những lời hứa hẹn ngọt ngào giờ đây vang lên trong đầu hắn như một sự chế nhạo cay độc nhất. Hắn đã mất tất cả. Hoàn toàn trắng tay và cô độc.”
“Sáu tháng sau.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ lớn của một căn hộ chung cư cao cấp, nhảy múa trên sàn gỗ sáng màu và những thùng carton vẫn còn đang mở dang dở. Lan, trong một chiếc áo thun đơn giản và quần jean, đang tỉ mỉ treo một bức tranh sơn dầu trừu tượng với gam màu rực rỡ lên bức tường trắng tinh. Căn hộ không quá lớn nhưng ngập tràn ánh sáng, mỗi góc đều toát lên vẻ tinh tế và bình yên. Không còn dấu vết nào của sự nặng nề, u ám trong căn nhà cũ. Đây là thế giới của riêng cô, được xây dựng lại từ đầu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang sự im lặng dễ chịu. Lan nhìn vào màn hình, mỉm cười nhẹ khi thấy tên người gọi: “”Chị Mai – Bệnh viện””.
“”A lô, em nghe đây chị.””
Đầu dây bên kia là giọng nói hồ hởi của một nữ đồng nghiệp thân thiết. “”Lan ơi, cuối tuần này rảnh không em? Có phim mới ra rạp hay lắm, hội chị em mình đi xem đổi gió đi. Dạo này thấy em cứ cắm đầu vào dọn nhà mãi thôi.””
Lời mời bất ngờ khiến Lan khựng lại một giây. Bàn tay đang giữ chiếc búa nhỏ của cô hơi chùng xuống. Đi xem phim. Đã bao lâu rồi cô không đến rạp chiếu bóng? Ký ức về những buổi hẹn hò cuối tuần với Nam chợt thoáng qua như một cơn gió lạnh, mờ nhạt nhưng vẫn đủ để khiến cô do dự. Cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể tận hưởng những điều bình thường ấy một lần nữa.
Nhưng rồi, cô nhìn quanh căn hộ của mình. Nhìn bức tranh rực rỡ trên tường, nhìn chậu cây xanh mướt ngoài ban công đang vươn mình đón nắng. Đây là cuộc sống mới của cô. Cô không thể để bóng ma quá khứ mãi mãi giam cầm mình trong những bức tường vô hình.
Một nụ cười từ từ nở trên môi Lan. Lần này, nó không phải là nụ cười gượng gạo để che giấu nỗi buồn, cũng không phải nụ cười mỉa mai khi nhìn kẻ khác sa cơ. Đây là một nụ cười thật sự, rạng rỡ và ấm áp, xuất phát từ một tâm hồn đang dần được chữa lành.
“”Dạ được chị. Mấy giờ và ở đâu ạ? Em đi.””
Giọng cô trong trẻo và quả quyết. Đó là nụ cười đầu tiên, là lời đồng ý đầu tiên cho một cuộc vui thực sự sau cơn bão tố kinh hoàng. Nó báo hiệu một chương mới đã chính thức bắt đầu, một chương sách mà ở đó, cô là nhân vật chính duy nhất.
Cúp máy, Lan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn mùi nắng mới và hương sơn còn thơm. Cơn bão đã thực sự đi qua, để lại sau lưng là những mảnh vỡ và tàn tro, nhưng cũng từ chính đống tro tàn ấy, cô đã tìm thấy sức mạnh để hồi sinh. Cô không còn bận tâm đến việc Nam giờ ra sao, đang sống một cuộc đời trượt dốc trong căn phòng trọ tồi tàn hay vẫn đang chìm trong sự cô độc và tuyệt vọng. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là chứng kiến kẻ đã làm mình tổn thương phải đau khổ, mà là sống một cuộc đời rực rỡ mà không có họ.
Mười năm hôn nhân đã dạy cho cô một bài học đắt giá về niềm tin và sự phản bội. Nhưng chính những tháng ngày sau đó, những ngày tháng một mình chống chọi với nỗi đau, đối mặt với sự thật và tự mình đứng dậy, mới là bài học quý giá nhất về giá trị của bản thân. Cô nhận ra mình không phải là một nửa của ai đó để trở nên hoàn chỉnh. Cô vốn dĩ đã là một thực thể trọn vẹn. Cô là Bác sĩ Lan, một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và xứng đáng được hạnh phúc. Cuốn tiểu thuyết về cuộc đời cô vẫn còn rất nhiều trang giấy trắng ở phía trước. Và lần này, cô sẽ là người duy nhất cầm bút, tự tay viết nên một cái kết có hậu cho riêng mình. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ càng lúc càng rực rỡ, hệt như tương lai đang chờ đợi cô ở phía trước.”

