Đang làm lễ thì cô dâu bất ngờ bỏ chạy khỏi lễ cưới để đến bệnh viện tâ/m th/ần, cả nhà chú rể đuổi theo đến tận nơi thì bẽ bàng phát hiện ra sự thật ki;nh khủ/ng chấn động cả tỉnh… Đang làm lễ cưới trong không khí tưng bừng, khi MC vừa hô lớn: “Xin mời cô dâu chú rể bước lên sân khấu làm lễ rót rượu!”, …thì Thanh – cô dâu – giật mạnh tay khỏi chú rể, ánh mắt hoản/g loạ/n, gương mặt trắng bệch như vừa thấy ma. Cô không nói một lời, xách váy chạy thẳng ra khỏi hội trường, mặc kệ hàng trăm cặp mắt ngỡ ngàng và tiếng gọi giật dội từ chú rể và gia đình. Cả nhà chú rể – gia đình ông Tòng, giám đốc bệnh viện tư nổi tiếng – lập tức đuổi theo. Thanh bắt taxi, vừa khóc vừa nói: – “Bệnh viện tâm thần Bình Nguyên. Nhanh… làm ơn!” Tại bệnh viện tâm thần: Cô lao vào, bỏ qua sự ngăn cản của bảo vệ, chạy về phía khu cách ly cũ kỹ phía sau, khu “Lưu trữ số 4” – nơi từ lâu đã đóng cửa. Nhưng cô có chìa khóa. Cả nhà chú rể cũng đến nơi. Bà mẹ chồng tương lai quát lớn: – “Con bé đi;/ên rồi! Lôi nó về ngay!” Nhưng một y tá già ngăn lại, ánh mắt lo lắng: Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Y tá già, bàn tay nhăn nheo run rẩy, đưa lên chắn ngang đường đi của Thanh. Giọng bà vang lên khàn đặc, đầy sự cảnh báo và sợ hãi.
Y TÁ GIÀ
(Giọng run rẩy)
Không, cô gái trẻ… không ai được phép vào khu Lưu trữ số 4 cả. Đó… đó là nơi của những bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu rồi. Cậu không nên…
Ánh mắt y tá già đầy vẻ hoảng loạn, như thể bà đang nhìn thấy một bóng ma. Bà cố gắng giữ Thanh lại bằng cánh tay gầy guộc. Tuy nhiên, Thanh, trong cơn tuyệt vọng và quyết tâm tìm kiếm sự thật, không hề để tâm đến lời can ngăn. Cô gạt mạnh cánh tay của y tá già ra, ánh mắt kiên quyết không lay chuyển.
THÀNH
(Giọng dứt khoát, phớt lờ)
Tôi phải vào. Có chuyện quan trọng.
Thanh không để y tá già có thêm cơ hội ngăn cản. Cô sải bước nhanh, chìa khóa cũ kỹ trong tay đã sẵn sàng tra vào ổ khóa hoen gỉ của cánh cửa khu Lưu trữ số 4. Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của bệnh viện.
Ông Tòng, mẹ chồng tương lai và chú rể đứng sững lại ở phía sau, mặt mày căng thẳng. Họ nhìn Thanh mở cánh cửa dẫn đến một khu vực bị lãng quên, nơi bóng tối và sự mục rữa bao trùm. Cả ba đều cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ bên trong.
Bảo vệ bệnh viện, ban đầu có ý định can thiệp, nay cũng nhìn y tá già với ánh mắt nghi ngờ. Ông Tòng lên tiếng, giọng đầy uy quyền nhưng cũng thoáng chút lo lắng.
ÔNG TÒNG
(Giọng ra lệnh)
Mở cửa! Ông Tòng đây. Có ai dám cản tôi sao?
Thanh không quay đầu lại. Cánh cửa từ từ mở ra, hé lộ một hành lang tối om, ẩm thấp, với mùi mốc meo xộc thẳng vào mũi. Thanh hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần bước vào chốn bí ẩn.
Thanh không quay đầu lại. Cánh cửa từ từ mở ra, hé lộ một hành lang tối om, ẩm thấp, với mùi mốc meo xộc thẳng vào mũi. Thanh hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần bước vào chốn bí ẩn. Cô nhấn mạnh từng bước chân vào bóng tối. Ánh đèn pin từ điện thoại cô soi rọi, vẽ nên những hình ảnh ma quái trên bức tường loang lổ. Tiếng bước chân cô vang vọng, nghe khô khốc và cô đơn.
Phía sau, ông Tòng nghiến răng, vẻ mặt sa sầm. Mẹ chồng tương lai thì ôm miệng, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Chú rể, mặt tái mét, lùi lại một bước, dường như muốn bỏ chạy.
ÔNG TÒNG
(Giọng gằn lên, ra lệnh cho chú rể)
Cậu vào đó với cô ta ngay! Mau lên!
Chú rể run rẩy, miễn cưỡng bước tới. Anh ta nhìn cánh cửa sâu hun hút, đôi vai chùng xuống, như con thú bị dồn vào đường cùng.
Bảo vệ bệnh viện vẫn đứng im, nhìn ông Tòng với vẻ cảnh giác. Y tá già khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy thương cảm nhìn về phía cánh cửa đang nuốt chửng Thanh.
BÊN TRONG KHU LƯU TRỮ SỐ 4
Thanh đi sâu vào trong. Mọi thứ đều phủ đầy bụi bặm, mạng nhện giăng khắp nơi. Các kệ cao ngút tầm mắt, chứa đầy những chiếc hộp cũ kỹ, không nhãn mác. Cô lướt điện thoại theo từng kệ, mắt tìm kiếm thứ gì đó. Bỗng, cô dừng lại trước một chiếc tủ sắt cũ kỹ, cánh cửa hé mở. Một làn gió lạnh lẽo thổi ra, mang theo mùi kim loại gỉ sét.
Thanh tiến lại gần, dùng hết sức đẩy mạnh cánh cửa tủ. Tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai. Bên trong là một ngăn nhỏ, tối tăm. Cô dùng đèn pin chiếu vào. Một cuộn giấy da cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn, nằm im lìm. Tay Thanh run run đưa ra, chạm vào cuộn giấy. Ngay lúc đó, chú rể cũng vừa lết được vào bên trong khu vực này. Anh ta nhìn thấy Thanh cầm lấy cuộn giấy, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
CHÚ RỂ
(Giọng run rẩy)
Cô… cô làm gì vậy? Dừng lại đi!
Thanh không trả lời. Cô cẩn thận gỡ cuộn giấy ra khỏi ngăn tủ. Tay cô lật mở. Bên trong là những dòng chữ viết tay đã phai màu, cùng với một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng. Hình ảnh một người phụ nữ trẻ, với đôi mắt buồn. Thanh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, trái tim cô như thắt lại.
THÁI ĐỘ CỦA THANH THAY ĐỔI HOÀN TOÀN. Cô nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, rồi ngước lên nhìn chú rể, đôi mắt giờ đây rực lên một ngọn lửa giận dữ.
THÀNH
(Giọng bình thản đến đáng sợ)
Cuối cùng… cũng tìm thấy rồi.
Chú rể nhìn vẻ mặt của Thanh, toàn thân cứng đờ. Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo anh ta rằng mọi thứ đã đi quá xa.
THÀNH
(Giọng bình thản đến đáng sợ)
Cuối cùng… cũng tìm thấy rồi.
Chú rể nhìn vẻ mặt của Thanh, toàn thân cứng đờ. Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo anh ta rằng mọi thứ đã đi quá xa.
CHÚ RỂ
(Lắp bắp)
Cô… cô đang cầm cái gì vậy? Trả nó lại đây!
Thanh nhếch mép cười, nụ cười lạnh lẽo. Cô từ từ đưa tấm ảnh đen trắng lên ngang tầm mắt, đối diện với chú rể.
THÀNH
Anh không nhận ra sao? Mẹ mình đấy.
Chú rể nhìn chằm chằm vào tấm ảnh. Đôi mắt anh ta trợn tròn, khuôn mặt biến sắc.
CHÚ RỂ
Không… không thể nào! Đây là… ai?
Thanh rũ vai, vẻ mặt đầy mỉa mai.
THÀNH
Một người phụ nữ mà anh và bố anh đã chôn vùi. Mẹ ruột của tôi.
Lời nói như một tiếng sét đánh ngang tai chú rể. Anh ta lùi lại, va vào bức tường ẩm thấp.
CHÚ RỂ
Mẹ… mẹ cô? Bố tôi… ông ấy…
Ông Tòng và mẹ chồng tương lai đã lảo đảo bước vào khu Lưu trữ số 4. Họ nghe rõ từng lời Thanh nói. Mẹ chồng tương lai ôm lấy miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng. Ông Tòng thì đứng sững lại, vẻ mặt trắng bệch như tờ giấy.
ÔNG TÒNG
(Giọng run rẩy, cố lấy lại bình tĩnh)
Thanh! Con bé này nói gì vậy? Ông Tòng nghiêm khắc nhắc nhở con trai)
Cậu mau kéo cô ta lại! Đừng để cô ta nói bậy!
Thanh quay phắt lại, ánh mắt như dao găm.
THÀNH
(Giọng lớn, vang vọng trong không gian u ám)
Nói bậy? Hay là sự thật mà các người cố tình che giấu? Sự thật về việc bà đã bỏ rơi tôi, bỏ rơi mẹ tôi, để cưới một người đàn bà giàu có hơn?
Mẹ chồng tương lai run lên bần bật.
MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI
(Hét lên, giọng điên cuồng)
Im đi! Con bé này điên thật rồi! Tông ơi, mau vào kéo nó ra!
Ông Tòng đứng giữa, tiến thoái lưỡng nan. Vẻ mặt ông ta nhăn nhó, đấu tranh giữa sự bối rối và ý muốn bảo vệ bí mật. Chú rể nhìn thẳng vào bố, ánh mắt đầy chất vấn.
CHÚ RỂ
Bố… chuyện này là sao? Mẹ Thanh là ai?
Ông Tòng không trả lời. Ông ta chỉ cau mày, nhìn Thanh với ánh mắt giận dữ và lo sợ. Thanh không đợi thêm. Cô nắm chặt cuộn giấy da và tấm ảnh, rồi quay người bỏ chạy.
THÀNH
(Vừa chạy vừa nói lớn)
Tôi sẽ cho tất cả mọi người biết! Sự thật về gia đình các người!
Mẹ chồng tương lai điên cuồng đuổi theo, nhưng vấp chân ngã sõng soài. Chú rể và ông Tòng nhìn nhau, miễn cưỡng bước theo hướng Thanh bỏ chạy, với sự bối rối và ngờ vực hiện rõ trên khuôn mặt. Họ biết, một bí mật kinh hoàng vừa bị phanh phui, và hôn lễ này, cuộc đời họ, sẽ không bao giờ còn như xưa.
Hành lang bệnh viện tâm thần Bình Nguyên vốn đã u ám, nay càng trở nên ngột ngạt dưới ánh đèn leo lét. Tiếng bước chân dồn dập của Thanh vọng lại, hòa lẫn với hơi thở hổn hển. Cô lao đi không ngừng, ánh mắt quét khắp mọi ngóc ngách, tìm kiếm thứ gì đó mà bản năng mách bảo cô phải tìm thấy. Cuộn giấy da và tấm ảnh mẹ vẫn siết chặt trong tay.
Cô rẽ vào một hành lang hẹp hơn, nơi những cánh cửa cũ kỹ mang số hiệu đã phủ bụi thời gian. Một cánh cửa hé mở, để lộ bóng tối sâu thẳm bên trong. Thanh dừng lại, tim đập thình thịch. Đây có lẽ là nơi bà Nguyệt đang ẩn náu. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra.
Không gian bên trong khu cách ly ‘Lưu trữ số 4’ tối đen như mực. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Thanh từ từ bước vào, đôi mắt cố gắng quen với bóng tối. Sau vài bước chân, cô sững lại.
Trong góc phòng tối tăm nhất, dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa, một bóng người đang co ro. Đó là một người phụ nữ tiều tụy, mái tóc bạc trắng như cước, xơ xác rũ xuống khuôn mặt nhăn nheo. Vẻ ngoài ấy đã biến đổi quá nhiều so với những gì Thanh còn nhớ, nhưng một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô nhận ra.
BÀ NGUYỆT
(Giọng yếu ớt, khàn đặc)
Ai đó…
Thanh chết lặng. Nước mắt đột ngột trào ra, làm nhòe đi mọi thứ. Đó là bà, mẹ ruột của cô, người đã mất tích một cách bí ẩn nhiều năm về trước.
THÀNH
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Mẹ… mẹ ơi…?
Bà Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu cố gắng nhìn về phía phát ra âm thanh. Dù vẻ ngoài đã tàn tạ, nhưng ánh mắt ấy, dù mờ mịt, vẫn ánh lên một nét quen thuộc.
BÀ NGUYỆT
(Lặp lại, yếu ớt hơn)
Mẹ… mẹ của con… Thanh?
Thanh không thể kìm nén được nữa. Cô lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh mẹ, hai tay ôm chầm lấy bà. Bà Nguyệt run lên, đôi tay gầy guộc yếu ớt ôm lấy vai Thanh, như thể sợ rằng cô sẽ tan biến vào hư vô.
THÀNH
(Khóc nức nở)
Là con đây mẹ ơi! Là Thanh con đây! Sao mẹ lại ở đây? Sao mẹ lại thế này?
Bà Nguyệt khẽ vuốt ve mái tóc Thanh, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Lời nói của bà đứt quãng, mang theo sự đau khổ và dằn vặt của bao năm tháng bị lãng quên.
BÀ NGUYỆT
(Giọng yếu ớt, mệt mỏi)
Con… con đã lớn quá rồi. Mẹ… mẹ xin lỗi con… Con trai ông Tòng… hắn ta…
Lời nói của bà dần chìm vào tiếng nức nở. Thanh nhìn mẹ mình, trái tim như bị bóp nghẹt. Tất cả những gì chú rể và ông Tòng đã làm, tất cả những lời dối trá, giờ đây trước mặt cô là bằng chứng sống động nhất. Mẹ cô, bị bỏ rơi, tàn tạ trong một nơi như thế này.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía hành lang. Ông Tòng, chú rể và mẹ chồng tương lai đã đuổi đến nơi.
ÔNG TÒNG
(Hét lên, giọng điên cuồng)
Thanh! Mày dám làm gì sau lưng tao?
Ông Tòng sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Bà Nguyệt, người vợ cả đã mất tích, đang ngồi trong vòng tay của chính con gái mình, trong cái xó xỉnh này. Khuôn mặt ông ta tái mét, mồ hôi túa ra như tắm.
CHÚ RỂ
(Nhìn chằm chằm vào bà Nguyệt, rồi nhìn ông Tòng)
Bố… bà ấy là ai?
Mẹ chồng tương lai cũng há hốc mồm, không tin vào mắt mình. Bà Nguyệt yếu ớt ngước nhìn ông Tòng, ánh mắt đầy căm hận.
BÀ NGUYỆT
(Yếu ớt, nhưng giọng đầy sự phán xét)
Ông… ông còn mặt mũi nào nhìn con gái mình sao?
Thanh ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào ông Tòng. Cô kéo mẹ đứng dậy, dù bà rất yếu ớt.
THÀNH
(Giọng đanh thép, vang vọng khắp căn phòng)
Mẹ tôi. Mẹ ruột của tôi. Người mà ông đã bỏ rơi, đã cướp đi tất cả. Giờ thì ông thấy rồi đấy!
Ông Tòng sững sờ, khuôn mặt biến sắc thấy rõ. Vợ cũ của ông, người ông tưởng đã chôn vùi bao năm, lại đang ngồi đây, trong vòng tay con gái mình. Mẹ chồng tương lai đứng chết trân, bà chú rể hoàn toàn bối rối. Bà Nguyệt yếu ớt ngước nhìn ông Tòng, ánh mắt bà lóe lên một tia căm hận xen lẫn đau đớn.
BÀ NGUYỆT
(Giọng yếu ớt, run rẩy nhưng kiên quyết)
Ông… ông còn mặt mũi nào nhìn con gái mình sao?
Thanh ôm chặt lấy mẹ, rồi từ từ đỡ bà đứng dậy. Bà Nguyệt lảo đảo, nhưng ánh mắt bà rực lên ngọn lửa của sự sống. Thanh ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa quét qua ông Tòng, chú rể và mẹ chồng tương lai.
THÀNH
(Giọng đanh thép, vang vọng khắp căn phòng bụi bặm)
Mẹ tôi. Mẹ ruột của tôi. Người mà ông đã ruồng bỏ, đã cướp đi mọi thứ, đã đẩy vào nơi này để che giấu tội ác của mình. Giờ thì ông thấy rồi đấy! Bà ấy vẫn còn sống!
Ông Tòng lùi lại một bước, dường như không tin vào mắt mình. Hắn ta lắp bắp.
ÔNG TÒNG
(Giọng lạc hẳn)
Không… không thể nào… Bà ấy đã chết rồi!
Bà Nguyệt khẽ cười, một nụ cười chua xót.
BÀ NGUYỆT
(Thì thầm, giọng khàn đặc)
Chết? Ông muốn tôi chết để ông dễ dàng chiếm đoạt tài sản và sống cuộc đời dối trá sao? Ông Tòng ạ, ông đã sai rồi. Tôi đã sống để chứng kiến ông phải trả giá. Và bà ta… (bà nhìn mẹ chồng tương lai) …bà ta là ai? Người đàn bà đi cướp chồng?
Mẹ chồng tương lai sượng trân. Bà chú rể nhìn ông Tòng đầy nghi hoặc.
CHÚ RỂ
Bố… bà ấy… bà ấy nói thật sao?
Ông Tòng tức giận quát.
ÔNG TÒNG
Im lặng! Mày không có quyền lên tiếng! Thanh, mày cũng vậy! Quay về đi! Chuyện này không liên quan đến mày!
Thanh cười khẩy.
THÀNH
Không liên quan đến tôi sao? Mẹ tôi đang đứng đây, dưới sự tàn phá của ông. Mẹ tôi đã đau khổ vì ông bao nhiêu năm. Ông nghĩ tôi có thể bỏ đi sao? Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở đây, với mẹ tôi. Và tôi sẽ vạch trần mọi bí mật của ông.
Bà Nguyệt run rẩy, bà nắm chặt tay Thanh.
BÀ NGUYỆT
(Giọng yếu ớt, nhưng trong đó là sự quyết tâm)
Sự thật… bị chôn vùi… ông ta… ông ta đã làm…
Bà Nguyệt bắt đầu ho sù sụ, rồi lịm dần vào vòng tay của Thanh.
THÀNH
Mẹ ơi! Mẹ ơi! Đừng bỏ con!
Ông Tòng nhìn bà Nguyệt đang lịm đi, ánh mắt hắn ta ánh lên sự tính toán.
ÔNG TÒNG
(Nhếch mép)
Thanh, cô đã gây ra chuyện lớn rồi đấy. Cô nghĩ mình có thể làm gì với một người phụ nữ bệnh tật như vậy?
Thanh ôm chặt lấy mẹ, ánh mắt cô nhìn ông Tòng đầy thách thức và căm ghét.
THÀNH
Tôi sẽ không để ông làm hại mẹ tôi thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ tìm ra sự thật. Và ông sẽ phải trả giá cho tất cả những gì ông đã làm. Tôi thề đấy!
Bà Nguyệt lịm dần trong vòng tay Thanh. Ông Tòng nhìn bà với ánh mắt tính toán lạnh lùng.
ÔNG TÒNG
(Nhếch mép)
Thanh, cô đã gây ra chuyện lớn rồi đấy. Cô nghĩ mình có thể làm gì với một người phụ nữ bệnh tật như vậy?
Thanh ôm chặt lấy mẹ, ánh mắt cô nhìn ông Tòng đầy thách thức và căm ghét.
THÀNH
(Giọng đanh thép)
Tôi sẽ không để ông làm hại mẹ tôi thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ tìm ra sự thật. Và ông sẽ phải trả giá cho tất cả những gì ông đã làm. Tôi thề đấy!
Thanh cẩn thận đỡ mẹ mình, bà Nguyệt thở hổn hển. Ông Tòng nhìn chú rể và mẹ chồng tương lai đang đứng sững sờ.
ÔNG TÒNG
(Nghiến răng)
Cả hai người, ra ngoài. Chuyện này không liên quan đến các người.
Chú rể nhìn bố đầy hoang mang. Mẹ chồng tương lai tái mặt, không dám hé răng.
CHÚ RỂ
Bố, mẹ cô ấy…
ÔNG TÒNG
(Quát lớn)
Ta bảo mày ra ngoài!
Chú rể và mẹ chồng tương lai dè dặt bước ra khỏi khu cách ly. Thanh quay sang nhìn bà Y tá già đang đứng cách đó vài bước.
THÀNH
Cô ơi, làm ơn gọi xe cấp cứu cho mẹ tôi.
Y tá già gật đầu, vội vàng lấy điện thoại ra gọi.
BÀ NGUYỆT
(Ho khan, thều thào)
Thanh… đừng… đừng tin hắn…
Thanh vuốt ve mái tóc mẹ.
THÀNH
Con biết rồi, mẹ. Con sẽ không để ai làm hại mẹ nữa đâu.
Ông Tòng tiến lại gần, đôi mắt lướm lút nhìn xung quanh như tìm kiếm điều gì đó.
ÔNG TÒNG
(Giọng hạ thấp, đầy đe dọa)
Cô nghĩ cô có thể đấu lại ta sao? Ta là giám đốc bệnh viện tư, mọi thứ ở đây đều nằm trong tay ta.
Thanh ngẩng đầu, đối diện trực tiếp với ông Tòng.
THÀNH
Ông nhầm rồi. Ông nghĩ ông có thể chôn vùi sự thật mãi mãi sao? Tôi sẽ không để ông làm điều đó. Khu “Lưu trữ số 4” này… tôi biết nó đã đóng cửa từ lâu. Và tôi biết… nó có bí mật riêng của nó.
Ông Tòng khẽ nhíu mày, một tia đề phòng hiện lên trong mắt.
ÔNG TÒNG
(Cười khẩy)
Cô nhóc con, đừng có nói nhảm.
Bà Nguyệt đột nhiên giật mạnh tay Thanh, chỉ về phía ông Tòng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy phẫn nộ.
BÀ NGUYỆT
Hắn… hắn đã…
Bà lại ho dữ dội, gần như ngất đi. Thanh vội vàng đỡ mẹ.
THÀNH
Mẹ ơi!
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng từ xa. Ông Tòng nhìn chằm chằm Thanh, ánh mắt sắc như dao. Hắn ta biết mọi chuyện đã đi quá xa tầm kiểm soát.
ÔNG TÒNG
(Lẩm bẩm)
Không thể để chuyện này tiếp diễn.
Ông ta quay người, sải bước nhanh ra khỏi khu cách ly, để lại Thanh đang chăm sóc mẹ mình trong không khí căng thẳng và đầy ám ảnh. Thanh nhìn theo bóng lưng ông Tòng, ánh mắt kiên quyết hơn bao giờ hết. Cô biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.
Thanh quay lại nhìn ông Tòng, ánh mắt cô lạnh lùng, căm phẫn.
THÀNH
(Giọng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng)
Ông Tòng, ông có gì muốn nói với con không? Hay ông vẫn muốn chôn vùi sự thật về mẹ con?
Không khí trong căn phòng cũ kỹ của khu cách ly ‘Lưu trữ số 4’ trở nên căng như dây đàn. Ông Tòng đứng đó, một tay đút túi quần, tay kia đặt hờ lên bệ cửa sổ mục nát. Khuôn mặt lão ẩn đi vài phần trong bóng tối, chỉ còn ánh mắt là lộ rõ vẻ tính toán và sự khó chịu. Lão nhếch một bên mép, nụ cười đầy ẩn ý, nhưng không hề có chút thành thật.
ÔNG TÒNG
(Giọng khàn đặc, cố ý kéo dài)
Sự thật ư? Cô nhóc con, thứ mà cô tìm kiếm có lẽ đã mục ruỗng từ lâu rồi. Ngay cả mẹ cô đây, bà ta còn không nhớ rõ mình là ai nữa là.
Bà Nguyệt, dù yếu ớt, vẫn cố gắng nén một tiếng rên khẽ. Thanh nhanh chóng đưa tay còn lại vỗ về bà.
THÀNH
(Ánh mắt kiên định, hướng thẳng vào ông Tòng)
Mẹ con có thể quên nhiều thứ, nhưng bà ấy không bao giờ quên được kẻ đã đẩy bà ấy vào đây. Và con cũng vậy. Ông nghĩ ông có thể điều khiển mọi thứ mãi sao? Bệnh viện tư nhân này, hay cả cái khu “Lưu trữ số 4” đã đóng cửa này?
Ông Tòng bước một bước chậm rãi về phía Thanh. Bước chân lão vang lên khô khốc trên nền xi măng nứt nẻ. Lão nhìn quanh căn phòng, như thể đang đánh giá lại nó, rồi lại quay sang nhìn Thanh với vẻ thách thức.
ÔNG TÒNG
(Giọng điệu hạ thấp, như đang nói chuyện với đứa trẻ)
Cô bé ạ, cô còn non lắm. Mọi thứ ở đây, bao gồm cả những lời cô vừa nói, đều nằm trong tầm kiểm soát của ta. Cô nghĩ cô có thể làm gì với một mình cô và một người mẹ bệnh tật?
Bỗng nhiên, từ phía hành lang bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương ngày càng gần, phá tan bầu không khí ngột ngạt. Ông Tòng khựng lại, đôi mắt liếc nhanh ra ngoài. Y tá già đã gọi xe.
ÔNG TÒNG
(Miệng lẩm bẩm, giọng đầy sự khó chịu)
Phiền phức thật.
Lão quay người, không thèm nhìn Thanh hay bà Nguyệt nữa. Lão sải bước nhanh ra khỏi khu cách ly, hòa mình vào bóng tối của hành lang. Thanh nhìn theo bóng lưng ông Tòng, ánh mắt cô lóe lên một tia quyết tâm sắt đá. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cô đã nhìn thấy sự run rẩy trong mắt lão khi nhắc đến ‘Lưu trữ số 4’, và điều đó đủ để tiếp thêm sức mạnh cho cô.
THÀNH
(Thì thầm với mẹ, giọng kiên cường)
Đừng sợ, mẹ. Con sẽ làm tất cả. Con sẽ lôi tất cả sự thật ra ánh sáng.
Bên ngoài khu cách ly cũ kỹ, tiếng còi xe cứu thương vẫn vang lên inh ỏi, hòa lẫn với tiếng bước chân gấp gáp của Y tá già. Ông Tòng bước ra khỏi “Lưu trữ số 4” với vẻ ngoài cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt lão lộ rõ sự bối rối. Lão liếc nhìn Thanh, ánh mắt đầy thách thức và ngầm ra hiệu.
ÔNG TÒNG
(Giọng giễu cợt)
Cô cứ việc làm những gì mình muốn. Ta sẽ chờ xem cô làm được gì với mấy thứ đồ bỏ đi này.
Lão quay lưng đi, sải bước nhanh về phía hành lang. Thanh nhìn theo, ánh mắt cô chất chứa một sự căm hận cháy bỏng. Bà Nguyệt yếu ớt nắm lấy tay Thanh, ánh mắt bà nhìn con gái đầy lo lắng nhưng cũng có chút hy vọng.
THÀNH
(Siết chặt tay mẹ, giọng kiên quyết)
Mẹ đừng sợ. Con sẽ không để ông ta thoát tội.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang, một người Bảo vệ của bệnh viện tâm thần Bình Nguyên xuất hiện, chặn lối đi của ông Tòng.
BẢO VỆ
(Giọng nghiêm nghị)
Ông Tòng, có vẻ ông đang vội đi đâu vậy?
Ông Tòng dừng lại, ánh mắt sắc lẻm nhìn người bảo vệ. Lão nhếch mép cười đầy ẩn ý.
ÔNG TÒNG
(Giọng giả vờ)
À, tôi đang có chút việc gấp. Cậu có gì không?
BẢO VỆ
(Nhìn ông Tòng dò xét)
Có một số báo cáo về hoạt động bất thường tại khu “Lưu trữ số 4” đêm qua. Ông có biết gì không?
Gương mặt ông Tòng thoáng biến sắc. Lão cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, giọng nói vẫn đều đều.
ÔNG TÒNG
(Khẽ ho khan)
Không. Tôi không biết gì cả. Đó chỉ là khu vực cũ kỹ, bỏ hoang thôi mà.
Một tiếng động lạ phát ra từ bên trong khu “Lưu trữ số 4”. Cả ông Tòng và người Bảo vệ đều giật mình quay đầu lại. Thanh và bà Nguyệt đã nhanh chóng di chuyển vào sâu bên trong căn phòng, tìm một nơi ẩn nấp.
Bỗng nhiên, tiếng xe cứu thương dừng lại ngoài cổng bệnh viện. Y tá già vội vã chạy đến bên ông Tòng.
Y TÁ GIÀ
(Hớt hải)
Giám đốc, xe cấp cứu đã đến. Cô Nguyệt…
Ông Tòng liếc nhanh sang người bảo vệ, rồi quay sang Y tá già, ánh mắt ra hiệu.
ÔNG TÒNG
(Giọng dứt khoát)
Mang cô Nguyệt lên xe đi. Chăm sóc thật tốt.
Lão nhìn Thanh, ánh mắt đầy lời đe dọa ngầm. Thanh hiểu rõ ý đồ của ông Tòng: đưa bà Nguyệt đi để tạo cớ tách rời hai mẹ con, đồng thời xóa bỏ mọi bằng chứng có thể liên quan đến lão. Lão muốn cô phải đối mặt với sự thật một mình, không có sự hỗ trợ nào.
Ông Tòng quay người, bước đi dứt khoát, không ngoảnh lại nhìn Thanh. Người Bảo vệ vẫn đứng đó, tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn chưa đủ bằng chứng để ngăn cản ông Tòng. Thanh đứng nhìn theo bóng lưng lão, ánh mắt cô ánh lên một tia sáng khác thường. Lão nghĩ rằng lão đã kiểm soát được tình hình, nhưng lão đã sai rồi. Lao động bí mật trong “Lưu trữ số 4” đã cho Thanh thấy một thứ gì đó mà lão không ngờ tới.
THÀNH
(Thì thầm, giọng đầy quyết tâm)
Ông nghĩ ông có thể tống mẹ tôi vào đây, rồi lại muốn đưa bà ấy đi để xóa sạch mọi thứ sao? Sai rồi, ông Tòng. Lần này, tôi sẽ không để ông làm được điều đó. Tôi sẽ vạch trần tất cả.
Cô nhìn xuống sàn nhà đầy bụi bặm, nơi bà Nguyệt vừa ngồi. Một mảnh giấy nhỏ đã rơi ra khỏi túi áo của bà. Thanh cúi xuống nhặt lấy. Đó là một bức ảnh cũ kỹ, mờ nhạt. Trên ảnh là hình ảnh bà Nguyệt trẻ trung, tươi cười, bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt. Thanh lật mặt sau bức ảnh, có một dòng chữ viết tay rất nhỏ: “Cuộc sống mới, Bình Nguyên.”
Bỗng nhiên, ông Tòng quay người lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trên tay Thanh. Vẻ mặt lão biến đổi, từ sự tự tin chuyển sang sự hoảng loạn tột độ.
ÔNG TÒNG
(Lắp bắp, cố gắng chối cãi)
Cô nói gì vậy? Tôi không hiểu… Cái đó…
Ánh mắt lão hoảng loạn, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Lão cố gắng che giấu, nhưng sự thật đang sắp bị phơi bày. Ông Tòng biết, mảnh giấy đó, và đặc biệt là dòng chữ phía sau, là một lời nhắc nhở về quá khứ mà lão luôn cố gắng chôn vùi.
Ông Tòng lắp bắp, cố gắng che giấu sự hoảng loạn tột độ.
ÔNG TÒNG
(Giọng lắp bắp)
Cô nói gì vậy? Tôi không hiểu… Cái đó…
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán lão. Đôi mắt lão hoảng loạn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trong tay Thanh. Lão biết, dòng chữ “Cuộc sống mới, Bình Nguyên.” trên mặt sau bức ảnh là lời nhắc nhở về quá khứ mà lão đã cố gắng chôn vùi suốt bao năm qua. Lão đã lường trước nhiều thứ, nhưng không bao giờ nghĩ rằng Thanh lại có thể tìm thấy bằng chứng này.
Thanh siết chặt mảnh giấy. Cô nhìn thẳng vào mắt ông Tòng, ánh mắt kiên định, không một chút nao núng.
THÀNH
(Giọng dứt khoát, lạnh lùng)
Ông không hiểu sao? Vậy để tôi nói rõ cho ông hiểu. Bức ảnh này, bà Nguyệt, và nơi này… tất cả đều là bí mật ông cố gắng che giấu đúng không? Ông đã dùng mọi thủ đoạn để bà ấy phải vào đây, để ông có thể thoải mái chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi. Nhưng ông quên mất, tôi không phải là kẻ dễ dàng bị dắt mũi.
Ông Tòng lùi lại một bước, gương mặt lão nhợt nhạt. Lão nhìn bà Nguyệt đang yếu ớt trên giường, rồi lại nhìn Thanh, dường như tìm kiếm một tia hy vọng nào đó để cứu vãn tình thế.
ÔNG TÒNG
(Gắng gượng)
Cô… cô đừng có vu khống. Cô Nguyệt bị bệnh, đó là sự thật. Tôi chỉ là…
Y tá già chạy vội tới, khuôn mặt đầy vẻ ái ngại.
Y TÁ GIÀ
(Nói nhỏ với ông Tòng)
Giám đốc, cô Nguyệt… bà ấy…
Bà Nguyệt bỗng nhiên ngồi bật dậy trên giường. Đôi mắt bà, vốn dờ dật, giờ đây trở nên sáng rực, đầy vẻ tỉnh táo. Bà nhìn chằm chằm vào ông Tòng, ánh mắt bà ánh lên sự căm giận tột cùng. Bà đưa bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt ông Tòng, giọng nói dù yếu ớt nhưng lại vang vọng đầy uy lực trong căn phòng tĩnh lặng.
BÀ NGUYỆT
(Giọng run rẩy nhưng rõ ràng)
Ông Tòng… chính ông đã giam giữ tôi ở đây… để cướp tài sản của gia đình tôi!
Lời buộc tội của bà Nguyệt khiến tất cả mọi người có mặt đều sốc nặng. Người Bảo vệ đứng sững lại, ánh mắt dò xét chuyển từ ông Tòng sang bà Nguyệt. Ông Tòng trông như bị sét đánh, miệng há hốc, không thốt nên lời. Lão chợt hiểu ra rằng, mọi kế hoạch, mọi sự tính toán của lão, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn. Thanh nhìn mẹ mình, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
BÀ NGUYỆT
(Giọng run rẩy nhưng rõ ràng)
Ông Tòng… chính ông đã giam giữ tôi ở đây… để cướp tài sản của gia đình tôi!
Lời buộc tội của bà Nguyệt khiến tất cả mọi người có mặt đều sốc nặng. Người Bảo vệ đứng sững lại, ánh mắt dò xét chuyển từ ông Tòng sang bà Nguyệt. Ông Tòng trông như bị sét đánh, miệng há hốc, không thốt nên lời. Lão chợt hiểu ra rằng, mọi kế hoạch, mọi sự tính toán của lão, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn. Thanh nhìn mẹ mình, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Người Bảo vệ, ban đầu chỉ làm theo lệnh, giờ đây tỏ ra bối rối. Ông ta nhìn ông Tòng, rồi lại nhìn mảnh giấy và bức ảnh trên tay Thanh, cố gắng đánh giá tình hình.
BẢO VỆ
(Lúng túng)
Giám đốc, có chuyện gì vậy ạ? Bà Nguyệt…
Y tá già bước tới, đặt tay lên vai bà Nguyệt, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng.
Y TÁ GIÀ
(Khẽ nói)
Bà Nguyệt, bình tĩnh lại nào. Đừng kích động nữa.
Bà Nguyệt gạt tay y tá ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi ông Tòng.
BÀ NGUYỆT
(Lấy hơi, giọng mạnh mẽ hơn)
Kích động ư? Ông muốn tôi không kích động sao? Ông đã nhốt tôi ở cái xó xỉnh này bao nhiêu năm? Ông đã lấy đi tất cả của tôi! Cha mẹ tôi vì đau lòng mà qua đời, gia sản đội nón ra đi! Còn cô gái này… (chỉ vào Thanh) là con gái tôi! Ông có biết nó đã phải chịu đựng những gì không?
Thanh bước tới bên mẹ, nắm lấy bàn tay bà, cố gắng trấn an.
THANH
Mẹ ơi, con ở đây rồi. Mẹ đừng sợ.
Ông Tòng cuối cùng cũng lấy lại chút bình tĩnh, dù gương mặt vẫn còn tái mét.
ÔNG TÒNG
(Giọng cố tỏ ra uy quyền)
Thanh, cô đang làm gì vậy? Mẹ cô không được khỏe. Cô không nên…
Thanh cắt ngang lời ông Tòng, ánh mắt sắc lẹm.
THANH
Tôi không được khỏe sao? Hay là ông sợ sự thật bị phơi bày? Ông luôn miệng nói bà Nguyệt bị bệnh tâm thần, nhưng thực tế là ông đã dùng thủ đoạn để đưa bà vào đây, đúng không? Để bà không thể nói ra sự thật về việc ông chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi!
Mắt ông Tòng liếc nhanh về phía cánh cửa của khu cách ly cũ kỹ, nơi được đánh dấu là “Lưu trữ số 4”. Thanh cũng nhìn theo hướng đó, một dự cảm xấu x dâng lên trong lòng.
THANH
Nơi này là sao? Tại sao mẹ tôi lại bị giam ở một nơi như thế này? Ông Tòng, ông nói đi!
Y tá già tiến lại gần Thanh, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ.
Y TÁ GIÀ
(Thì thầm)
Cô chủ… nơi này… đã đóng cửa từ rất lâu rồi. Chỉ những bệnh nhân nguy hiểm nhất, hoặc những người mà… gia đình muốn quên đi, mới bị đưa đến đây.
Thanh sững sờ. Cô nhìn mẹ mình, rồi nhìn ông Tòng, giờ đây lão ta đang lộ rõ vẻ run sợ. Mọi chuyện còn tồi tệ hơn cô tưởng. Ông Tòng không chỉ chiếm đoạt tài sản, mà còn thực hiện một âm mưu tàn độc để bịt miệng bà Nguyệt, giam cầm bà ở nơi hẻo lánh này, biến bà thành một bóng ma trong chính cuộc đời mình.
Chợt, một tiếng động lạ vang lên từ sâu bên trong hành lang dẫn đến khu “Lưu trữ số 4”. Âm thanh nghe như tiếng kim loại va vào nhau, hoặc tiếng ai đó đang lôi kéo thứ gì đó nặng nề. Ông Tòng giật mình.
ÔNG TÒNG
(Hoảng hốt)
Cái gì vậy? Ai đó?
Bảo vệ nhanh chóng di chuyển về phía hành lang đó, tay đặt hờ lên khẩu súng phòng thân. Thanh cũng nhìn chằm chằm về phía đó, tim đập thình thịch. Mối nguy hiểm dường như vẫn còn lẩn quất đâu đó trong cái bệnh viện đáng sợ này, và nó có liên quan trực tiếp đến bí mật kinh hoàng mà ông Tòng đang cố gắng che giấu.
Âm thanh từ hành lang vẫn tiếp tục vọng lại, như một lời cảnh báo rợn người. Ông Tòng run rẩy, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn.
ÔNG TÒNG
(Giọng run rẩy)
Ai… ai ở đó? Ra ngay!
Bảo vệ bước nhanh hơn về phía hành lang tối om, khẩu súng trong tay anh ta có vẻ không đủ sức trấn an. Thanh đứng sững, mẹ cô, bà Nguyệt, cũng nín thở theo dõi. Y tá già đưa tay lên che miệng, đôi mắt nhắm nghiền như đang cầu nguyện.
Bỗng, một bóng người lảo đảo bước ra từ bóng tối. Đó không phải là một bệnh nhân hay nhân viên y tế bình thường. Người đó mặc một bộ đồ bệnh nhân cũ kỹ, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vô hồn. Nhưng điều khiến tất cả kinh hoàng là… người đó chính là bà Nguyệt, trong một phiên bản tồi tệ hơn, với vẻ hoang dại và mất trí. Bà ta gào thét một cách vô nghĩa, tay chân vung vẩy loạn xạ, dường như đang chiến đấu với một kẻ thù vô hình.
Thanh chết lặng. Cô chưa bao giờ thấy mẹ mình trong tình trạng như vậy. Cô có thể cảm nhận được nỗi đau tột cùng, sự tuyệt vọng và cơn thịnh nộ đang sục sôi trong lòng.
THANH
Mẹ… mẹ ơi…
Bà Nguyệt không nhận ra con gái mình. Bà ta lao về phía ông Tòng, những ngón tay gầy guộc chộp lấy cổ áo lão.
BÀ NGUYỆT (PHIÊN BẢN HOANG DẠI)
(Gào thét điên loạn)
Trả lại! Trả lại cho tôi! Đồ khốn! Mày đã làm gì? Mày đã lấy tất cả của tao!
Ông Tòng hoảng sợ, cố gắng gỡ tay bà Nguyệt ra.
ÔNG TÒNG
(Hét lên)
Buông ra! Nguyệt! Cô bị điên rồi!
Bảo vệ lập tức lao tới, kéo bà Nguyệt ra khỏi ông Tòng. Bà ta phản kháng quyết liệt, giọng gào thét vang vọng khắp hành lang.
Y tá già tiến đến, giọng đầy xót xa.
Y TÁ GIÀ
(Nói với Thanh, giọng gần như thì thầm)
Đây… đây là hậu quả của việc bị giam cầm quá lâu trong “Lưu trữ số 4”. Họ… họ đã dùng đủ mọi cách để bà ấy quên đi. Nhưng một phần nào đó… vẫn còn ở đây.
Thanh nhìn mẹ mình, rồi nhìn ông Tòng. Hình ảnh người cha mẫu mực, người chồng lý tưởng mà cô từng tin tưởng giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Lòng cô trào dâng một nỗi thất vọng và khinh bỉ đến cùng cực. Ông ta không chỉ là một kẻ cướp tài sản, mà còn là một kẻ hủy hoại cuộc đời người khác một cách tàn nhẫn. Cô quay sang nhìn ông Tòng, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
THANH
(Giọng nói trầm và lạnh)
Ông… ông còn có lương tâm không?
Ông Tòng đứng đó, gương mặt tái mét, mồ hôi túa ra như tắm. Lão ta biết, mình đã hoàn toàn bị bóc trần. Lão ta nhìn Thanh, cố gắng tìm kiếm một chút thương hại, nhưng chỉ thấy sự khinh bỉ.
ÔNG TÒNG
(Lắp bắp)
Thanh… mẹ con…
THANH
(Ngắt lời, giọng dứt khoát)
Mẹ tôi bị ông giam cầm, bị ông hành hạ tinh thần và thể xác. Ông đã biến bà thành ra nông nỗi này. Ông không xứng đáng làm cha tôi. Ông không xứng đáng với bất kỳ ai.
Đúng lúc này, tiếng nhạc nền đám cưới từ hội trường vọng lên, như một lời nhắc nhở châm biếm về cái lễ cưới lẽ ra phải diễn ra. Thanh đưa mắt nhìn về phía đó, rồi lại nhìn về phía mẹ mình đang bị bảo vệ giữ chặt, và cuối cùng là nhìn ông Tòng, kẻ thù thực sự của cô.
THANH
(Nhìn thẳng vào mắt ông Tòng, giọng đầy quyết tâm)
Ông đã chơi một ván bài lớn, ông Tòng. Nhưng giờ, trò chơi đó đã kết thúc. Và ông sẽ phải trả giá cho tất cả.
Cô quay lưng lại, bỏ mặc ông Tòng đứng đó, chìm trong sự tủi hổ và tội lỗi. Thanh biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cô phải đưa mẹ mình ra khỏi nơi địa ngục này, và đòi lại công bằng cho tất cả những gì bà đã phải chịu đựng.
Mẹ cô, bà Nguyệt, vẫn đang vật lộn trong vòng tay của hai người bảo vệ, giọng bà ta vẫn còn văng vẳng những lời gào thét điên loạn, nhưng đã dần yếu đi. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Thanh, nhưng ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào chú rể.
THANH
(Giọng nói trầm, vang vọng, nhưng đầy đau đớn)
Anh cũng biết mà đúng không? Mối tình của chúng ta đã được xây dựng trên một đống đổ nát, trên sự lừa dối tàn độc!
Chú rể đứng chết lặng, gương mặt tái mét. Ông Tòng, bố chú rể, lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Thanh đầy vẻ thù địch. Mẹ chồng tương lai đứng cạnh ông ta, hai tay bà ta nắm chặt lấy cánh tay chồng, ánh mắt dò xét và đầy sự nghi ngờ.
THANH
(Tiếp tục, giọng nói ngày càng quyết liệt)
Anh biết! Anh biết mẹ anh đã làm gì để chia cắt tôi và mẹ tôi. Anh biết cha anh, ông Tòng này, đã dùng thủ đoạn tàn độc nào để cướp đi tất cả của mẹ tôi, để rồi nhốt bà ấy vào cái nơi địa ngục này!
Lời tuyên bố của Thanh khiến cả hội trường náo loạn. Những vị khách mời xì xào, bàn tán. MC đứng sững trên sân khấu, không biết phải xử lý tình huống bất ngờ này ra sao.
Bà Nguyệt, dù vẫn trong trạng thái hoang dại, nhưng khi nghe tên mình, bà ta cố gắng nhoài người về phía Thanh, đôi mắt mờ đục dường như có chút nhận thức.
THANH
(Bước về phía mẹ, hai tay dang ra như muốn ôm lấy bà)
Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Con đã quá ngây thơ. Con đã tin vào lời nói dối của họ.
Cô quay lại nhìn ông Tòng, ánh mắt tóe lửa.
THANH
Ông Tòng! Ông nghĩ ông có thể che giấu sự thật mãi mãi sao? Ông nghĩ ông có thể hành hạ người phụ nữ mình từng yêu, nhốt bà ấy vào nơi điên loạn này chỉ để chiếm đoạt tài sản, và rồi tổ chức một đám cưới hoành tráng để vinh danh cái tội ác của mình sao?
Ông Tòng lắp bắp, cố gắng phản bác.
ÔNG TÒNG
(Giọng run rẩy)
Cô… cô đang nói cái gì vậy? Bà ấy… bà ấy bị bệnh…
THANH
(Cười khẩy, một nụ cười đầy chua xót)
Bệnh? Đúng vậy, bà ấy bị bệnh. Nhưng là bệnh do chính ông và mẹ chồng ông gây ra! Ông đã dồn ép bà ấy đến bước đường cùng. Ông đã biến bà ấy thành cái thứ quái vật này!
Chú rể lúc này đã lấy lại chút bình tĩnh, anh ta tiến về phía Thanh.
CHÚ RỂ
Thanh, em đang nói gì vậy? Anh không hiểu. Mẹ anh…
THANH
(Lắc đầu, nhìn anh ta với ánh mắt đầy thất vọng)
Anh không hiểu? Hay anh không muốn hiểu? Anh sẵn sàng kết hôn với tôi, chấp nhận tôi làm vợ, trong khi biết rõ quá khứ của mẹ tôi, về cách mà mẹ anh đã đối xử với mẹ tôi?
Cô đưa mắt nhìn quanh hội trường, nhìn những khuôn mặt ngạc nhiên, sốc và cả những ánh mắt khinh bỉ đang đổ dồn về phía cô.
THANH
(Giọng nói vang dội, đầy khí phách)
Hôm nay, tôi, Thanh, con gái của bà Nguyệt, sẽ không bao giờ để bất kỳ ai lợi dụng mình nữa. Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của ông Tòng và gia đình ông ta.
Cô bước nhanh về phía cửa hội trường, bỏ lại phía sau những tiếng xì xào, những ánh mắt ngỡ ngàng. Bảo vệ vẫn đang giữ bà Nguyệt, và y tá già đứng nhìn theo Thanh với ánh mắt đầy lo lắng. Chú rể đứng sững, hoàn toàn bối rối trước tình cảnh. Ông Tòng đứng đó, khuôn mặt biến sắc, biết rằng bí mật của lão đã bị phơi bày trước tất cả mọi người.
THANH
(Quay đầu lại nhìn về phía chú rể và ông Tòng, giọng nói vang lên như lời tuyên án)
Trò chơi đã kết thúc rồi. Giờ là lúc trả giá!
Cảnh quay lướt nhanh qua khuôn mặt tái mét của chú rể, rồi dừng lại ở ông Tòng. Lão cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn. Ông ta liếc nhìn mẹ chồng tương lai, bà ta chỉ lắc đầu đầy cảnh cáo.
Ông Tòng tiến về phía Thanh, dáng vẻ khệnh khạng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lúng túng. Lão cố gắng nắm lấy tay Thanh, nhưng cô giật mạnh ra.
ÔNG TÒNG
(Giọng cố tỏ ra dịu dàng nhưng lộ rõ sự dối trá)
Thanh à, con hiểu lầm rồi. Có lẽ mọi chuyện hơi phức tạp, nhưng chú… bố tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi.
THANH
(Ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào ông Tòng)
Ổn? Ông nghĩ là sẽ ổn sao? Ông đã phá hủy cuộc đời mẹ tôi, nhốt bà ấy trong cái viện tâm thần ghê tởm này, dùng chính dòng máu của mình để xây dựng sự nghiệp, và giờ ông muốn tôi im lặng để ông tiếp tục vở kịch hoành tráng này sao?
Tiếng xì xào trong hội trường càng lúc càng lớn. Một vài vị khách bắt đầu đứng dậy, nhìn ông Tòng với ánh mắt khinh bỉ. MC lúng túng, không biết phải làm gì tiếp theo.
Ông Tòng bỗng nhiên khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu. Lão lắc mạnh, như thể đang cố gắng thoát khỏi những suy nghĩ ám ảnh.
ÔNG TÒNG
(Lẩm bẩm, giọng đầy tuyệt vọng)
Tôi… tôi không có lựa chọn nào khác… Họ ép tôi…
Bà Nguyệt, được các bảo vệ cố gắng giữ lại, bất ngờ vùng vẫy mạnh mẽ hơn. Bà ta cố gắng tiến về phía ông Tòng, đôi mắt mờ đục bỗng ánh lên một tia nhận thức.
BÀ NGUYỆT
(Giọng nói yếu ớt, xen lẫn tiếng gào)
Tòng… sao ông có thể…
Thanh nhìn cảnh tượng đó, trái tim cô như thắt lại. Cô biết, bí mật này đã bị phơi bày hoàn toàn. Ông Tòng, kẻ từng là trụ cột trong mắt mọi người, giờ đây đang sụp đổ dưới sức nặng của tội lỗi.
Ông Tòng ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nhăn nhó. Lão nhìn Thanh, rồi nhìn đám đông đang bao vây xung quanh. Cảm giác bị dồn ép, bị phơi bày khiến lão gục hẳn xuống sàn.
ÔNG TÒNG
(Giọng gần như thì thầm, đầy hối hận và tuyệt vọng)
Tôi sai rồi… Tôi đã tham lam quá… Mẹ cô ấy… bà Nguyệt… Tôi đã hứa sẽ bảo vệ bà ấy… Nhưng tôi lại vì tiền tài, danh vọng… Tôi đã dùng mọi thủ đoạn… Tôi đã đẩy bà ấy vào nơi đó… Tôi đã làm tất cả để mẹ cô… bà Nguyệt… không thể nhận ra tôi nữa… Tôi đã làm tất cả để chiếm đoạt tài sản… để bệnh viện này… càng ngày càng lớn mạnh…
Lão run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.
ÔNG TÒNG
(Tiếp tục, giọng nói lạc đi)
Tôi đã sai… tôi đã sai rồi… Thanh à… con tha thứ cho ta…
Chú rể đứng sững, gương mặt đờ đẫn. Anh ta nhìn cha mình đang quằn quại trên sàn, rồi nhìn Thanh với ánh mắt phức tạp. Mẹ chồng tương lai đứng nép sau chồng, nét mặt không còn vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự sợ hãi và xấu hổ.
Thanh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ông Tòng. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến đòi lại công lý cho mẹ cô còn dài. Cô quay người, nhìn về phía bà Nguyệt đang được y tá già trấn an. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Thanh. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi mẹ cô được sống bình yên.
Thanh bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể run rẩy của mẹ. Bà Nguyệt lịm đi trong vòng tay con gái, đôi mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt muộn màng. Hội trường hoàn toàn lặng im, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của ông Tòng vang lên yếu ớt.
Ông Tòng ngẩng đầu lên, đôi mắt hoen đỏ nhìn Thanh. Lão đưa bàn tay nhăn nheo về phía cô, run rẩy nói:
ÔNG TÒNG
(Giọng khản đặc)
Thanh à… con… con đừng mà… Bố… bố sai rồi… Xin con…
Chú rể và mẹ chồng tương lai đứng trân trân, nhìn ông Tòng với vẻ mặt không thể tin nổi. Họ đã chứng kiến tất cả, sự thật kinh hoàng đã được phơi bày ngay giữa lễ đường.
Thanh nhìn thẳng vào mắt ông Tòng, không chút nao núng. Lời xin lỗi muộn màng này, dù chân thành đến đâu, cũng không thể xóa đi những năm tháng đau khổ mà bà Nguyệt đã phải gánh chịu.
THANH
(Giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng)
Ông Tòng, lời xin lỗi của ông không còn giá trị gì nữa. Ông đã hủy hoại cuộc đời mẹ tôi, biến bà thành một người điên dại trong mắt mọi người chỉ vì tham vọng cá nhân. Ông đã dùng tiền, dùng quyền lực để che đậy sự thật, và bây giờ, khi mọi thứ vỡ lở, ông lại muốn tôi bỏ qua tất cả?
Cô quay sang nhìn chú rể, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm sắt đá.
THANH
(Nói với chú rể)
Anh, hôm nay chúng ta đã định kết hôn. Nhưng giờ thì không còn gì nữa. Tôi không thể lấy một người mà cha mình đã cấu kết với kẻ hủy hoại mẹ tôi.
Chú rể lắp bắp, không thốt nên lời. Anh ta nhìn cha mình, rồi nhìn Thanh, sự bàng hoàng và bối rối thể hiện rõ trên khuôn mặt.
Mẹ chồng tương lai cố gắng lên tiếng, giọng run rẩy.
MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI
(Run rẩy)
Thanh à, con gái, chuyện này… chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Chúng ta có thể ngồi lại…
THANH
(Ngắt lời, giọng kiên quyết)
Không có gì để hiểu lầm cả. Mẹ tôi đã phải chịu đựng đủ rồi. Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một gia đình như thế này làm thông gia.
Cô quay lại nhìn mọi người trong hội trường, giọng vang lên rõ ràng, át đi tiếng xì xào ngày càng lớn.
THANH
(Tuyên bố lớn)
Hôm nay, tôi, Thanh, chính thức hủy bỏ hôn lễ này! Tôi không muốn bất kỳ ai liên quan đến gia đình ông Tòng làm chồng hay làm con cháu của mình nữa!
Dứt lời, Thanh quay người, bế mẹ mình đang dần tỉnh lại bước ra khỏi hội trường. Các y tá và bảo vệ bệnh viện tâm thần Bình Nguyên, những người đã đi theo bà Nguyệt, lặng lẽ mở đường cho cô.
Bà Nguyệt, trong vòng tay con gái, nhìn lại ông Tòng một lần cuối với ánh mắt phức tạp, xen lẫn nỗi đau và sự trống rỗng. Ông Tòng quỳ sụp xuống sàn, gương mặt nhăn nhó, hoàn toàn sụp đổ dưới sức nặng của tội lỗi và sự phán xét từ mọi người. Ông Tòng, vị giám đốc bệnh viện tư lừng lẫy, giờ đây chỉ còn là một kẻ đáng thương hại.
Thanh bước đi, bóng lưng cô vững chãi, kiên cường. Dù biết phía trước sẽ còn vô vàn khó khăn, những ánh mắt kỳ thị, những lời gièm pha về việc cô hủy hôn ngay trong ngày cưới, nhưng cô không hề hối hận. Cô biết, đây là bước đầu tiên trên con đường đòi lại công lý cho mẹ mình, và cô sẽ không bao giờ dừng lại.
Thanh bế mẹ mình, bước ra khỏi hội trường đông đúc. Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên như sấm, nhưng cô phớt lờ tất cả. Vài nhân viên y tế và bảo vệ từ bệnh viện tâm thần Bình Nguyên, những người đã âm thầm theo dõi bà Nguyệt từ lâu, lặng lẽ tiến lại gần, tạo thành một vòng vây bảo vệ cho hai mẹ con.
Ông Tòng vẫn quỳ sụp trên sàn nhà lạnh lẽo, gương mặt nhăn nhó, hoàn toàn suy sụp. Ánh mắt lão giờ đây chỉ còn là sự kinh hoàng, tội lỗi và sự phán xét tàn khốc từ tất cả mọi người xung quanh. Vị giám đốc bệnh viện tư lừng lẫy, quyền uy một thời, giờ đây chỉ là một kẻ đáng thương hại, chìm trong vũng lầy do chính mình tạo ra. Chú rể và mẹ chồng tương lai đứng chết trân, cố gắng xử lý mớ hỗn độn sự thật vừa bị phơi bày. Lễ cưới vốn nên là khởi đầu cho một cuộc sống mới, giờ đây lại trở thành dấu chấm hết cho mọi thứ.
Bà Nguyệt, trong vòng tay con gái, quay đầu lại nhìn ông Tòng lần cuối. Trong đôi mắt mệt mỏi của bà, người ta có thể thấy cả một biển trời đau khổ, sự trống rỗng và cả một chút thanh thản hiếm hoi khi sự thật cuối cùng đã được phơi bày.
Thanh bước đi, lưng thẳng tắp, vững chãi. Dù biết con đường phía trước sẽ đầy rẫy khó khăn, những ánh mắt kỳ thị, những lời gièm pha về việc cô hủy hôn ngay trong ngày cưới, cô không hề hối hận. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu trên hành trình đòi lại công lý cho mẹ mình, và cô sẽ không bao giờ dừng lại.
***
Ngoài hành lang bệnh viện tâm thần Bình Nguyên, không khí vẫn đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự tĩnh lặng đáng sợ. Thanh đặt mẹ mình xuống chiếc giường cũ kỹ trong một căn phòng có vẻ vẫn còn sử dụng được. Cô quay lại nhìn bà Nguyệt, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn, nhưng có chút tia sáng dần trở lại.
THANH
(Giọng nhẹ nhàng)
Mẹ, mẹ nằm nghỉ đi ạ. Con sẽ ở đây với mẹ.
Bà Nguyệt khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy đưa lên vuốt ve khuôn mặt con gái. Dù chưa thể nói rõ ràng, nhưng trong ánh mắt bà là sự biết ơn và tình yêu thương vô bờ bến dành cho Thanh.
Trong khi đó, tin tức về vụ hủy hôn chấn động tại lễ đường và sự thật về quá khứ đen tối của ông Tòng đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Các kênh tin tức, mạng xã hội bùng nổ với những dòng trạng thái, bài đăng chia sẻ câu chuyện của Thanh và bà Nguyệt. Sự bất công, tàn nhẫn của ông Tòng đã chạm đến lòng trắc ẩn của công chúng.
Một vài phóng viên và nhà báo, nắm bắt được thông tin nóng hổi, đã bắt đầu đổ dồn về bệnh viện tư của ông Tòng. Họ tìm kiếm những lời khai, bằng chứng, và sự thật ẩn giấu đằng sau vẻ hào nhoáng bề ngoài của vị giám đốc giàu có.
Tại văn phòng làm việc sang trọng, ông Tòng đang ngồi sụp trên ghế, tay ôm đầu. Bên cạnh ông là những tập hồ sơ dày cộp, những bức ảnh cũ và cả những lá thư tay nhòe nhoẹt. Gương mặt lão hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, thể hiện sự giày vò tột cùng. Lão không thể tin rằng mọi thứ đã sụp đổ nhanh đến vậy. Quyền lực, tiền bạc, danh tiếng mà lão đã dày công xây dựng, giờ đây đang đứng trên bờ vực tan biến.
Bà Nguyệt, người phụ nữ mà lão đã từng dày vò, hành hạ, giờ đây lại là người duy nhất có thể chứng minh tội ác của lão. Lão nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng, nơi Thanh đang chăm sóc mẹ mình. Lão biết, cuộc chiến pháp lý và dư luận sắp tới sẽ khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào lão từng đối mặt.
Không chỉ có ông Tòng, mà cả gia đình chú rể cũng đang lao đao. Họ cố gắng tìm cách giải thích, xoa dịu dư luận, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Uy tín của gia đình họ bị ảnh hưởng nặng nề vì mối liên hệ với ông Tòng. Mẹ chồng tương lai thì ngày đêm lo lắng, tìm cách cứu vãn danh dự. Còn chú rể, anh ta vẫn còn sốc và bàng hoàng trước sự thật kinh hoàng về cha mình, và giờ đây phải đối mặt với sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân tưởng chừng đã định sẵn.
Sự việc nhanh chóng lan đến tai các cơ quan chức năng. Một cuộc điều tra quy mô lớn đã được tiến hành. Các thanh tra viên lục soát bệnh viện tư của ông Tòng, thu thập chứng cứ, lời khai của nhân viên cũ và bệnh nhân. Họ đặc biệt chú ý đến những khu vực ít được quan tâm, những góc khuất mà ông Tòng có thể đã che giấu bí mật của mình.
Một thanh tra viên dày dặn kinh nghiệm, với ánh mắt sắc bén, đang xem xét lại hồ sơ bệnh án cũ. Ông ta dừng lại ở một hồ sơ có đánh dấu “Khu cách ly ‘Lưu trữ số 4′”. Lão ta nhớ mang máng rằng khu vực này đã đóng cửa từ rất lâu rồi, và có nhiều tin đồn bí ẩn xung quanh nó. Lão ra lệnh cho thuộc hạ đến kiểm tra ngay lập tức.
Trong khi đó, Thanh, ngồi bên cạnh mẹ, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cô nhìn mẹ, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ không để bất kỳ ai có thể làm tổn thương mẹ mình nữa. Cô sẽ lật tẩy tất cả những gì ông Tòng đã làm, trả lại công bằng cho mẹ, và cho tất cả những nạn nhân khác của lão.
Bên ngoài hành lang bệnh viện tâm thần Bình Nguyên, không khí vẫn đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự tĩnh lặng đáng sợ. Thanh đặt mẹ mình xuống chiếc giường cũ kỹ trong một căn phòng có vẻ vẫn còn sử dụng được. Cô quay lại nhìn bà Nguyệt, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn, nhưng có chút tia sáng dần trở lại.
THANH
(Giọng nhẹ nhàng)
Mẹ, mẹ nằm nghỉ đi ạ. Con sẽ ở đây với mẹ.
Bà Nguyệt khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy đưa lên vuốt ve khuôn mặt con gái. Dù chưa thể nói rõ ràng, nhưng trong ánh mắt bà là sự biết ơn và tình yêu thương vô bờ bến dành cho Thanh.
Trong khi đó, tin tức về vụ hủy hôn chấn động tại lễ đường và sự thật về quá khứ đen tối của ông Tòng đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Các kênh tin tức, mạng xã hội bùng nổ với những dòng trạng thái, bài đăng chia sẻ câu chuyện của Thanh và bà Nguyệt. Sự bất công, tàn nhẫn của ông Tòng đã chạm đến lòng trắc ẩn của công chúng.
Một vài phóng viên và nhà báo, nắm bắt được thông tin nóng hổi, đã bắt đầu đổ dồn về bệnh viện tư của ông Tòng. Họ tìm kiếm những lời khai, bằng chứng, và sự thật ẩn giấu đằng sau vẻ hào nhoáng bề ngoài của vị giám đốc giàu có.
Tại văn phòng làm việc sang trọng, ông Tòng đang ngồi sụp trên ghế, tay ôm đầu. Bên cạnh ông là những tập hồ sơ dày cộp, những bức ảnh cũ và cả những lá thư tay nhòe nhoẹt. Gương mặt lão hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, thể hiện sự giày vò tột cùng. Lão không thể tin rằng mọi thứ đã sụp đổ nhanh đến vậy. Quyền lực, tiền bạc, danh tiếng mà lão đã dày công xây dựng, giờ đây đang đứng trên bờ vực tan biến.
Bà Nguyệt, người phụ nữ mà lão đã từng dày vò, hành hạ, giờ đây lại là người duy nhất có thể chứng minh tội ác của lão. Lão nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng, nơi Thanh đang chăm sóc mẹ mình. Lão biết, cuộc chiến pháp lý và dư luận sắp tới sẽ khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào lão từng đối mặt.
Không chỉ có ông Tòng, mà cả gia đình chú rể cũng đang lao đao. Họ cố gắng tìm cách giải thích, xoa dịu dư luận, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Uy tín của gia đình họ bị ảnh hưởng nặng nề vì mối liên hệ với ông Tòng. Mẹ chồng tương lai thì ngày đêm lo lắng, tìm cách cứu vãn danh dự. Còn chú rể, anh ta vẫn còn sốc và bàng hoàng trước sự thật kinh hoàng về cha mình, và giờ đây phải đối mặt với sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân tưởng chừng đã định sẵn.
Sự việc nhanh chóng lan đến tai các cơ quan chức năng. Một cuộc điều tra quy mô lớn đã được tiến hành. Các thanh tra viên lục soát bệnh viện tư của ông Tòng, thu thập chứng cứ, lời khai của nhân viên cũ và bệnh nhân. Họ đặc biệt chú ý đến những khu vực ít được quan tâm, những góc khuất mà ông Tòng có thể đã che giấu bí mật của mình.
Một thanh tra viên dày dặn kinh nghiệm, với ánh mắt sắc bén, đang xem xét lại hồ sơ bệnh án cũ. Ông ta dừng lại ở một hồ sơ có đánh dấu “Khu cách ly ‘Lưu trữ số 4′”. Lão ta nhớ mang máng rằng khu vực này đã đóng cửa từ rất lâu rồi, và có nhiều tin đồn bí ẩn xung quanh nó. Lão ra lệnh cho thuộc hạ đến kiểm tra ngay lập tức.
Trong khi đó, Thanh, ngồi bên cạnh mẹ, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cô nhìn mẹ, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ không để bất kỳ ai có thể làm tổn thương mẹ mình nữa. Cô sẽ lật tẩy tất cả những gì ông Tòng đã làm, trả lại công bằng cho mẹ, và cho tất cả những nạn nhân khác của lão.
Bóng tối dần buông xuống bên ngoài khung cửa sổ cũ kỹ của căn phòng bệnh viện. Thanh đốt nến, ánh sáng leo lét hắt lên gương mặt mẹ mình, nơi những dấu vết của thời gian và sự giày vò vẫn còn hằn sâu. Cô đã tìm lại được sự thật, đã đối mặt với quá khứ nghiệt ngã, và giờ đây, đứng trước một tương lai không hề trải hoa hồng. Con đường phía trước đầy chông gai, có lẽ vẫn còn những nỗi đau dai dẳng, những vết sẹo vô hình không bao giờ lành hẳn. Nhưng nhìn vào đôi mắt mẹ, dù còn mệt mỏi, đã có một tia sáng của sự bình yên và niềm hy vọng. Sự giải thoát khỏi gánh nặng bí mật, dù đau đớn, lại mang đến một cảm giác thanh lọc kỳ lạ. Cô không có đám cưới trong mơ, không có một khởi đầu viên mãn như bao người. Thay vào đó, cô có một sự thật trần trụi, có công lý đang dần được thiết lập, và quan trọng hơn hết, cô có mẹ mình, sức mạnh lớn nhất của đời cô. Thanh khẽ siết chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Hành trình đòi lại công lý cho bà Nguyệt, cho chính cô, và cho những linh hồn bị lãng quên trong “Lưu trữ số 4” vẫn còn dài. Nhưng cô đã bước ra khỏi bóng tối, mang theo hành trang là sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ. Dù thế giới ngoài kia có thể còn đầy rẫy định kiến và khinh miệt, Thanh đã sẵn sàng đối mặt. Bởi vì, cô biết, cô không còn đơn độc.

