Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt, bị bố mẹ ph;;ản đ;;ối vì “ăn cơm trước kẻng” nên không cho cưới.
Ba tháng trôi qua, Hương chờ đợi trong v;ô vọng. Bụng cô ngày một lớn, nhưng Minh cứ lần lữa, viện cớ gia đình chưa đồng ý. Rồi một ngày, qua một người quen, Hương chết lặng khi biết sự thật: Minh đã làm đám cưới ở quê với một cô gái khác, người được gia đình anh chọn từ lâu.
Hương không khóc, không gào thét. Cô chỉ lặng lẽ rời đi, ôm nỗi đau và đứa con trong bụng, quyết tâm làm mẹ đơn thân. Mười bảy năm sau sự thật dần lộ ra…Vào một buổi chiều tháng Sáu, khi cơn mưa giăng mờ cả phố cổ Hội An, một người phụ nữ lặng lẽ đứng trước cổng trường THPT, tay cầm chiếc ô cũ, mắt dõi theo một cậu học sinh đang bước ra. Bảy năm nuôi con một mình, mười bảy năm câm lặng chôn giấu nỗi đau, giờ đây, trái tim Hương lại thắt lại bởi một sự thật mà cô chưa bao giờ dám đối diện…”
Năm ấy Hương vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời con gái. Cô là sinh viên ngành kế toán trường Cao đẳng Kinh tế ở Đà Nẵng. Gia cảnh không khá giả, ba mất sớm, mẹ bán bánh mì đầu ngõ nuôi hai chị em ăn học. Hương học giỏi, chăm ngoan, chưa từng khiến mẹ phiền lòng. Nhưng rồi, chính mùa hè năm hai ấy đã viết nên trang đời u uất nhất trong tuổi trẻ của cô.
Hương gặp Minh khi đi làm thêm ở một quán cơm bình dân gần công trình xây dựng. Minh là công nhân mới từ quê Quảng Ngãi ra làm phụ hồ. Vóc dáng cao to, nụ cười hiền khô và ánh mắt có phần vụng về, anh khiến cô gái trẻ cảm thấy gần gũi và tin tưởng. Tình yêu đến tự nhiên như cơn mưa đầu mùa – nhanh, bất ngờ và thấm đẫm.
Họ yêu nhau chừng hơn ba tháng thì Hương phát hiện mình mang thai. Tin vui với cô lại là nỗi hoang mang không lời. Cô bỏ lớp, đi làm thêm nhiều hơn để dành dụm tiền. Minh hứa sẽ đưa cô về quê xin cưới đàng hoàng. Cô tin anh, như thể cả thế giới này chỉ có một người đàn ông duy nhất là Minh.
Ngày về ra mắt, mọi chuyện không như Hương tưởng tượng. Bố mẹ Minh lạnh nhạt, gương mặt tối sầm lại khi nghe đến chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Mẹ anh bảo: “Con gái bây giờ hư lắm, chưa gì đã dính, chắc gì là con Minh?” – câu nói như nhát dao cứa vào tim Hương.
Họ quay về Đà Nẵng trong im lặng. Từ hôm đó, Minh bắt đầu tránh mặt cô, rồi viện cớ này kia: “Bố mẹ chưa đồng ý, đợi thêm một thời gian nữa…” – câu nói đó lặp lại nhiều lần như một đoạn băng cũ.
Ba tháng trôi qua, bụng Hương ngày càng lớn. Trong khi Minh càng ít liên lạc. Rồi một buổi chiều mưa, người bạn làm cùng quán gọi cho cô, giọng run run:
– Hương ơi… Minh nó… cưới vợ ở quê rồi…
Hương cứng người. Cô ngồi thừ trên ghế đá công viên gần ký túc xá suốt nhiều tiếng. Không nước mắt. Không oán trách. Chỉ có một khoảng lặng như bị rút sạch mọi âm thanh.
Cô quyết định nghỉ học, dọn trọ ra ngoại ô, xin làm kế toán cho một xưởng gỗ nhỏ, và giữ lại đứa bé. “Không cần ai thương hại, mình sẽ làm mẹ đơn thân” – cô tự nhủ mỗi tối, khi đôi chân sưng phù vì mang thai mà vẫn không dám ngơi nghỉ.
Thằng bé chào đời vào một đêm mưa lớn, trong căn phòng trọ lợp tôn, có tiếng ếch nhái và hơi đất ngai ngái. Cô đặt tên con là Khôi – nghĩa là khởi đầu. Vì đối với Hương, đứa bé là ánh sáng duy nhất còn lại giữa đời mình.
Cuộc sống không dễ dàng. Làm mẹ đơn thân ở tuổi hai mươi mốt, Hương vừa đi làm, vừa nuôi con. Đôi khi phải bế Khôi đi gửi nhờ bác tổ trưởng khi tăng ca đột xuất. Nhiều đêm, cô khóc vì mệt, vì tủi thân, vì nhớ mẹ già ngoài quê nhưng không dám về, sợ người ta dị nghị.
Khôi lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Cậu bé có đôi mắt giống hệt Minh – điều mà mỗi lần nhìn thấy, tim Hương lại se lại. Cô chưa từng kể cho con biết cha nó là ai. Trong mọi hồ sơ nhập học, giấy tờ, cô luôn để trống mục “tên cha”. Với cô, Khôi chỉ cần mẹ là đủ.
Năm Khôi học lớp 10, cô tích góp mua được một mảnh đất nhỏ ở Hội An, mở tiệm tạp hóa nhỏ trước nhà….Xem thêm 👇
Hương tích góp mua được một mảnh đất nhỏ ở Hội An, mở tiệm tạp hóa nhỏ trước nhà.
Cuộc sống của hai mẹ con dần ổn định. Khôi ngày một lớn, cậu bé cao ráo, gương mặt sáng sủa, đặc biệt là đôi mắt biết cười – đôi mắt ấy, Hương biết, giống hệt Minh. Mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo ấy, trái tim Hương lại thắt lại, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi. Sợ rằng một ngày nào đó, Khôi sẽ hỏi về cha mình, và cô không biết phải nói gì.
Tiệm tạp hóa của Hương nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ của phố cổ Hội An, nơi những mái ngói rêu phong và những chiếc đèn lồng đủ màu sắc tạo nên một vẻ đẹp riêng. Mỗi sáng, Hương thức dậy sớm, sắp xếp hàng hóa, chuẩn bị cho một ngày buôn bán. Khôi, dù bận học, vẫn luôn phụ giúp mẹ những việc lặt vặt. Cậu bé ngoan ngoãn, tự giác, không bao giờ để Hương phải phiền lòng.
Khôi là niềm tự hào của Hương. Ở trường THPT, cậu luôn là học sinh giỏi, được thầy cô và bạn bè yêu mến. Những tấm giấy khen nối dài treo ngay ngắn trên tường nhà, là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng của cậu và cả những hy sinh thầm lặng của Hương. Nhìn Khôi cười đùa cùng bạn bè, nhìn cậu say sưa bên trang sách, Hương thấy lòng mình bình yên đến lạ. Nụ cười hạnh phúc nở trên môi người mẹ đơn thân, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo cứ như sợi tơ mỏng mảnh, quấn lấy trái tim cô.
Mỗi tối, khi Khôi đã say ngủ, Hương thường ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng treo lơ lửng trên sông Hoài. Cô miên man nghĩ về những ngày tháng đã qua, về cuộc đời đầy sóng gió mà cô đã trải qua để Khôi có được cuộc sống bình yên hôm nay. Cái tên Khôi, nghĩa là khởi đầu, dường như đã mang đến cho cô một cuộc đời mới. Nhưng khởi đầu nào cũng đi kèm với kết thúc, và Hương biết, sự thật về người cha của Khôi không thể nào giấu kín mãi.
Hương nhẹ nhàng bước vào phòng Khôi, vén lại chiếc chăn cho con. Cô khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cậu bé, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang say ngủ. Cô tự nhủ, mình phải mạnh mẽ. Phải giữ vững cuộc sống này. Và phải tìm cách đối diện với sự thật khi ngày đó đến. Hương biết, ngày Khôi trưởng thành cũng là ngày cậu sẽ cần câu trả lời cho những câu hỏi mà bấy lâu nay cô né tránh. Cô chỉ có thể lặng lẽ quan sát con trai mình lớn lên từng ngày, và chuẩn bị cho một cuộc đối mặt không thể tránh khỏi.
Buổi tan trường ở Hội An rộn ràng tiếng cười nói. Khôi ngồi tựa lưng vào ghế đá, ánh mắt dõi theo từng tốp học sinh được cha mẹ đến đón. Cậu thấy bạn Thịnh, vừa nhìn thấy chiếc xe máy quen thuộc, đã nhanh chân chạy ào ra ôm chầm lấy người đàn ông trung niên. Nụ cười rạng rỡ của Thịnh như một mũi kim châm vào lòng Khôi. Một cảm giác thiếu vắng không tên bỗng trỗi dậy, len lỏi qua từng kẽ hở của tuổi thơ cậu. Những câu hỏi bấy lâu nay vẫn ngủ yên trong tâm trí Khôi, nay bắt đầu cựa mình, đòi được giải đáp.
Chiều hôm đó, tiệm tạp hóa nhỏ của Hương vẫn sáng đèn. Hương đang loay hoay sắp xếp những gói kẹo, bánh mì mới nhập. Khôi đi học về, gương mặt không còn vẻ hoạt bát thường ngày. Cậu bé nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống, tiến đến gần mẹ.
“Mẹ Hương, sao con chưa bao giờ thấy ba con đến đón con đi học vậy ạ?” Khôi hỏi, giọng nhỏ xíu, ánh mắt nhìn thẳng vào Hương.
Hương giật mình, bàn tay đang sắp xếp hàng hóa bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô đã chuẩn bị cho câu hỏi này từ rất lâu, nhưng khi nó thực sự cất lên, trái tim cô vẫn nhói đau. Hương cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quay lưng lại phía Khôi, giả vờ bận rộn.
“Ba con… đi làm xa lắm, con trai. Mẹ vẫn luôn ở đây với con mà.” Hương trả lời, giọng cô nghe cứng nhắc hơn bình thường. Cô không dám nhìn vào đôi mắt giống Minh của con.
Khôi không bỏ cuộc. “Nhưng các bạn con, ba mẹ đều đến đón. Ba bạn Thịnh còn dạy Thịnh đá bóng nữa. Ba con làm nghề gì, ở đâu vậy mẹ?” Cậu bé kiên trì, nỗi tò mò lấn át cả sự ngần ngại.
Hương hít một hơi thật sâu, quay lại nhìn con, đôi mắt đượm buồn nhưng vẫn giữ sự kiên quyết. “Khôi à, con còn bé, chưa cần biết nhiều đâu. Tập trung học cho giỏi, mẹ sẽ lo cho con tất cả. Con hiểu không?”
Khôi im lặng. Cậu cảm thấy câu trả lời của mẹ không thỏa đáng, thậm chí là một sự lảng tránh. Vẻ mặt cậu thoáng nét buồn bã pha lẫn nghi hoặc. Cậu bé biết mẹ không muốn nói, nhưng sâu thẳm trong lòng Khôi, một hạt mầm tò mò bắt đầu lớn dần, không thể kìm nén.
Vài ngày sau, cô giáo phát phiếu đăng ký hoạt động ngoại khóa. Buổi tối, dưới ánh đèn vàng của tiệm tạp hóa, Hương đang ngồi ghi chép sổ sách, cố gắng cân đối thu chi. Khôi mang tờ phiếu đến, đưa cho mẹ.
“Mẹ ơi, cô giáo bảo phải có chữ ký của ba hoặc mẹ, và điền đầy đủ thông tin ạ.” Khôi nói, đưa cây bút cho Hương.
Hương cầm tờ phiếu, ánh mắt cô dừng lại ở mục “Họ và tên cha:”. Khoảng trống đó như một vết thương lòng bị hở miệng, khiến bàn tay cô khẽ run. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải đối mặt.
“Mẹ điền giúp con nhé? Ba con tên gì ạ?” Khôi hỏi, nhìn mẹ đầy mong đợi.
Hương nhắm mắt lại một khoảnh khắc, rồi mở ra. “Ba con… tên Minh, con à.” Cô nói, giọng khẽ run, mắt nhìn xa xăm về phía bức tường với những tấm giấy khen của Khôi.
Khôi nhìn mẹ, trái tim cậu bé thắt lại. “Chỉ có vậy thôi sao mẹ? Ba con làm gì, ở đâu? Con có thể gặp ba không?” Hàng loạt câu hỏi bật ra khỏi miệng Khôi, dồn dập và đầy khao khát.
Hương đặt bút xuống, né tránh ánh mắt Khôi. Cô đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn ra con hẻm vắng. “Con trai, đó là chuyện của người lớn. Con chỉ cần biết mẹ yêu con và luôn ở bên con là đủ rồi. Đừng hỏi nữa.” Giọng Hương có chút kiên quyết, nhưng không thể giấu đi nỗi đau và sự mệt mỏi đang đè nặng trong lòng cô.
Khôi cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm không gian. Cậu bé lặng lẽ cầm tờ phiếu đã được mẹ ký tên mình vào, nhưng ở mục tên cha, chỉ có độc một cái tên “Minh”, lạnh lẽo và trống rỗng, không một thông tin nào khác. Trong lòng Khôi, sự thiếu vắng về người cha không chỉ còn là một cảm giác mơ hồ, mà đã trở thành một câu hỏi lớn, một nhiệm vụ thầm lặng mà cậu bé tự đặt ra cho chính mình. Cậu bé biết, mình sẽ phải tự tìm hiểu.
Khôi nhìn chằm chằm vào cái tên “Minh” trên tờ phiếu, sự trống rỗng của nó càng khiến câu hỏi trong lòng cậu trở nên nặng trĩu. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Hương, mong mỏi một lời giải thích rõ ràng hơn.
“Mẹ ơi, ba con… tên Minh, vậy thôi sao mẹ? Ba con làm gì, ở đâu? Con có thể gặp ba không?” Khôi kiên nhẫn hỏi lại, giọng cậu pha lẫn sự sốt ruột và khao khát.
Hương quay lưng lại phía Khôi, giả vờ sắp xếp lại mấy hộp bánh trên kệ. Bàn tay cô khẽ run rẩy, làm đổ cả một chồng hộp nhỏ. Cô cúi xuống nhặt, cố gắng kéo dài thời gian.
“Khôi à… Ba con đã… đã đi xa lắm rồi, con trai.” Hương thì thầm, giọng cô nghèn nghẹn như thể có vật gì đó vướng mắc trong cổ họng. Cô không quay lại, sợ Khôi sẽ nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt mình.
Khôi bước đến gần mẹ, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Đi xa là đi đâu hả mẹ? Mẹ nói con nghe đi. Các bạn con ai cũng có ba, chỉ có con… mẹ cứ né tránh con mãi.” Cậu bé cố nén tiếng nức nở đang chực trào.
Hương hít một hơi thật sâu, gượng gạo quay lại. Nụ cười trên môi cô nhạt nhòa, không chạm tới được đáy mắt chất chứa nỗi buồn. “Ba con… ba con đã mất rồi, Khôi à. Mất từ khi con còn nhỏ lắm. Đó là lý do mẹ không bao giờ kể cho con nghe.” Cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng ánh mắt cô lại lảng tránh ánh nhìn trực diện của Khôi, liếc nhìn sang bức tường dán đầy giấy khen của cậu bé.
Khôi sững người, đôi mắt cậu mở to. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của Hương, cố gắng tìm kiếm sự thật. Nhưng những gì cậu thấy chỉ là một vẻ mặt gượng gạo, đôi môi mím chặt và ánh nhìn không mấy tập trung. Giọng Hương tuy cố gắng tỏ ra thản nhiên nhưng vẫn có gì đó nghèn nghẹn, không tự nhiên, như một bản nhạc lạc điệu.
“Mất… từ khi con còn nhỏ?” Khôi lặp lại, lòng dậy lên một cảm giác khó chịu. Cậu nhớ lại những lần trước, mẹ luôn nói “đi làm xa” hoặc “chuyện người lớn”. Giờ lại là “đã mất”. Hai câu chuyện không hề ăn khớp. “Sao mẹ không nói với con sớm hơn? Và sao mẹ lại không nhìn thẳng vào con khi nói vậy?”
Hương giật mình, vội vàng nhìn thẳng vào Khôi, nhưng chỉ được vài giây rồi lại lảng đi. “Con còn nhỏ, mẹ không muốn con buồn. Mẹ nghĩ… nghĩ rằng không nói sẽ tốt hơn cho con.” Cô lại quay đi, bắt đầu sắp xếp lại kệ hàng đã đổ, bàn tay không ngừng run rẩy.
Sự lúng túng, ánh mắt né tránh và giọng điệu đầy gượng gạo của Hương như một lời khẳng định cho Khôi: mẹ đang nói dối. Cái tên Minh trơ trọi trên tờ phiếu, cùng với những lời giải thích mâu thuẫn của Hương, đã gieo vào lòng Khôi một hạt mầm nghi ngờ. Cậu bé không tin những gì mẹ vừa nói. Khôi đứng lặng lẽ, ánh mắt cậu bé dừng lại trên tấm lưng gầy của Hương. Một quyết tâm thầm lặng bùng cháy trong cậu. Cậu bé biết, mình phải tìm ra sự thật về cha, dù bằng cách nào đi chăng nữa.
Đêm đó, Khôi trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Hương lảng tránh ánh mắt cậu, giọng nói gượng gạo của Hương cứ lặp đi lặp lại trong đầu. “Mất từ khi con còn nhỏ”… “Đi xa lắm rồi”… những lời nói dối chồng chéo khiến Khôi cảm thấy như một bức tường vô hình đang bao vây cậu, che giấu một bí mật nào đó. Cậu bé nằm thao thức, từng mạch máu trong người như đang thúc giục, phải tìm ra chân tướng.
Hôm sau, khi Hương bận rộn dưới bếp chuẩn bị bữa tối, Khôi lén lút lẻn vào căn phòng nhỏ của mẹ. Căn phòng gọn gàng nhưng chất chứa nhiều kỷ vật cũ kỹ, đã từng là một góc riêng tư mà Khôi ít khi động đến. Cậu bắt đầu lục lọi. Đôi tay Khôi run rẩy mở từng ngăn tủ, kéo từng chiếc hộp cũ kỹ bám bụi. Từng món đồ nhỏ bé – một cuốn sổ ghi chép đã úa màu, những bức ảnh chụp Hương thời trẻ với mái tóc dài xõa, một chiếc khăn tay thêu tay – đều được cậu xem xét kỹ lưỡng. Không có bất cứ thứ gì liên quan đến một người đàn ông tên Minh, hay bất kỳ người cha nào. Hơi thở của Khôi dồn dập, trái tim đập thình thịch.
Một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm sâu trong góc tủ, phủ một lớp vải lụa đã sờn. Khôi nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp ra. Bên trong, là một sợi dây chuyền bạc đã cũ và một bức ảnh ố vàng. Bức ảnh chụp Hương, mái tóc ngắn hơn bây giờ, đứng cạnh một chàng trai trẻ với nụ cười hiền lành. Đôi mắt người đàn ông ấy… Khôi sững sờ. Đôi mắt đó, giống cậu một cách kỳ lạ. Giống hệt đôi mắt cậu đang nhìn mình trong gương mỗi ngày. Cậu biết, đây chính là cha cậu.
Khôi vội vàng giấu bức ảnh và sợi dây chuyền vào túi áo, lén lút trở về phòng mình. Đêm đến, khi Hương đã ngủ say, cậu bé lặng lẽ bật máy tính cũ, bắt đầu cuộc tìm kiếm trên mạng xã hội. Cậu gõ cái tên “Minh” vào thanh tìm kiếm, rồi thêm “Đà Nẵng”, “Hội An”, “Quảng Ngãi”, những địa danh từng được nhắc đến mơ hồ trong lời mẹ. Hàng trăm, hàng ngàn kết quả hiện ra, nhưng không có khuôn mặt nào giống người đàn ông trong ảnh.
Cậu thử tìm kiếm “công nhân phụ hồ Đà Nẵng” hay “Minh công nhân xây dựng”, nhưng vô vọng. Mỗi cú click chuột, mỗi trang web lướt qua đều mang theo một tia hy vọng rồi lại dập tắt. Tuyệt vọng xen lẫn mệt mỏi, Khôi vẫn không từ bỏ. Ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình, đầy sự quyết tâm sắt đá. Cậu phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.
Khôi trượt ghế ra xa màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Hàng ngàn kết quả tìm kiếm vô vọng, mỗi cái tên “Minh” lại là một người xa lạ. Cậu thở hắt ra, cảm giác mệt mỏi cùng sự thất vọng nặng trĩu. Cậu rút chiếc ảnh ố vàng và sợi dây chuyền bạc ra khỏi túi áo. Ánh sáng mờ ảo từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt người đàn ông trong ảnh.
Khôi đưa bức ảnh lại gần, lần nữa săm soi kỹ lưỡng từng đường nét. Nụ cười của người đàn ông ấy có chút rụt rè nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đầy sức sống. Hương trong ảnh trẻ trung, mái tóc ngắn chạm vai, nụ cười tươi tắn, khác xa vẻ khắc khổ thường ngày. Cậu bé tập trung vào đôi mắt của người đàn ông. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Khôi. Đôi mắt ấy… Đôi mắt ấy không chỉ giống cậu, mà còn có một vết sẹo mờ ở khóe mắt trái, một dấu hiệu nhỏ mà Khôi chỉ nhận ra khi soi kỹ vào gương. Đó là một vết sẹo mà cậu cũng có, bẩm sinh.
Trái tim Khôi thắt lại, cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt. Cả đêm tìm kiếm trong vô vọng, giờ đây, sự thật lại hiển hiện rõ ràng ngay trước mắt, đau đớn và trần trụi. Cậu không chỉ nhận ra đôi mắt, mà cả khuôn miệng, dáng mũi, tất cả đều mang một nét tương đồng đến ghê người với chính cậu. Người đàn ông này, không thể nghi ngờ gì nữa, chính là cha cậu.
Một làn sóng căm giận dâng lên trong lòng Khôi. Cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi lại ngước mắt nhìn sợi dây chuyền bạc cũ kỹ trong lòng bàn tay. Nó đơn giản, không cầu kỳ, nhưng chắc chắn là một món kỷ vật. Tại sao Hương lại giấu giếm? Tại sao mẹ lại nói dối cậu suốt mười bảy năm trời? “Mất từ khi con còn nhỏ”… “Đi xa lắm rồi”… Những lời nói ấy bỗng trở thành những mũi dao găm sâu vào lòng Khôi. Hương đã lừa dối cậu, không chỉ một lần, mà là cả một đời.
Khôi xiết chặt bức ảnh trong tay, những ngón tay run rẩy đến trắng bệch. Cảm giác bị phản bội dội về mạnh mẽ, khiến cậu bé choáng váng. Không phải mất, không phải đi xa, mà là một sự thật khác, một sự thật có thể còn tàn nhẫn hơn cả cái chết. Bức ảnh cũ kỹ ố vàng này chính là bằng chứng tố cáo tất cả. Khôi cảm thấy toàn thân nóng ran, một cơn giận dữ không tên bùng lên dữ dội. Cậu biết mình không thể để mọi chuyện trôi qua như thế này được. Cậu phải đối diện với Hương, phải biết được sự thật nghiệt ngã đằng sau nụ cười tươi tắn của mẹ và người đàn ông trong bức ảnh.
Khôi, với vẻ mặt nặng trĩu và quyết tâm sắt đá, cất bức ảnh vào túi rồi vội vã rời khỏi nhà. Cậu không muốn đối diện với Hương bây giờ. Điều cậu cần là sự thật, không phải những lời nói dối khác. Khôi rẽ vào con hẻm nhỏ, tìm đến nhà Bác tổ trưởng.
Bác tổ trưởng đang ngồi tưới cây cảnh trước hiên. “Khôi đấy à cháu? Về chơi với mẹ hay sao mà mặt mũi đăm chiêu thế?” Bác tổ trưởng hỏi, nụ cười hiền lành.
“Cháu chào bác ạ. Cháu có chuyện này muốn hỏi bác, chuyện của mẹ cháu…” Khôi ngập ngừng, đưa bức ảnh ố vàng ra. “Bác có biết người đàn ông này là ai không ạ? Người trong ảnh chụp cùng mẹ cháu ngày xưa ấy ạ?”
Bác tổ trưởng nheo mắt nhìn tấm ảnh. “Ồ, ảnh này cổ quá rồi. Đây là… à, là cái anh hay đưa đón mẹ cháu ngày còn ở trọ Đà Nẵng đây mà. Anh ta tên Minh thì phải. Trông cao ráo, hiền lành lắm. Sao cháu lại hỏi?”
Trái tim Khôi đập mạnh. “Minh…” Cái tên đó, đúng như cậu đoán. “Bác biết gì về chú ấy không ạ? Chú ấy giờ ở đâu?”
Bác tổ trưởng lắc đầu. “Từ cái hồi Hương về đây, bác cũng chẳng thấy anh ta nữa. Hương khi đó bụng đã to, một mình lủi thủi, chẳng kể gì nhiều. Chắc hai đứa có chuyện gì đó. Bác chỉ biết vậy thôi. Cháu hỏi làm gì?”
Khôi vội vàng giấu bức ảnh, nụ cười gượng gạo. “Dạ không có gì đâu bác, cháu chỉ tò mò thôi ạ.” Cậu cảm ơn Bác tổ trưởng rồi quay bước đi, trong lòng đầy rẫy những suy nghĩ hỗn độn. Cái tên đã được xác nhận.
Khôi biết mình cần một nguồn tin chi tiết hơn. Cậu nhớ loáng thoáng Hương từng nhắc về một người chị làm cùng quán cơm bình dân. Khôi lang thang qua những con phố cũ kỹ của Hội An, tìm đến khu chợ trung tâm, nơi có nhiều quán ăn bình dân. Sau vài lần hỏi thăm, cuối cùng cậu cũng tìm được một quán cơm nhỏ, cũ kỹ.
“Dạ, cho cháu hỏi ở đây có cô nào tên Nga, trước đây từng làm cùng mẹ cháu là cô Hương ở quán cơm bình dân ở Đà Nẵng không ạ?” Khôi hỏi Nga, người đang thái rau.
Nga ngẩng lên, nhìn Khôi dò xét. “Hương nào? À, con bé Hương làm kế toán ngày xưa đấy hả? Tôi là Nga đây. Có chuyện gì mà tìm đến tôi?”
“Cháu là Khôi, con trai cô Hương ạ.” Khôi nói, lòng hồi hộp. “Cháu có chuyện này muốn hỏi cô, về cha cháu…” Khôi đưa bức ảnh ra, đôi mắt không rời khỏi vẻ mặt của Nga.
Nga chợt cứng người, đôi mắt thoáng vẻ hoảng hốt rồi lại nhanh chóng chuyển sang sự ái ngại. Cô đưa tay nhận lấy bức ảnh, ngón tay run rẩy. “Minh… đúng là nó rồi.” Giọng Nga nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình.
“Cô biết cha cháu sao? Cô Nga, xin cô hãy nói cho cháu biết, cha cháu là ai, ông ấy ở đâu?” Khôi gần như van nài, siết chặt tay.
Nga thở dài, nhìn Khôi với ánh mắt đầy xót xa. “Cha cháu… là Minh. Hồi đó, nó là công nhân xây dựng, còn Hương thì học kế toán. Hai đứa thương nhau lắm. Ai ngờ…” Nga ngập ngừng, lưỡng lự không biết có nên kể tiếp.
“Sau đó thì sao ạ? Mẹ cháu nói chú ấy mất rồi…” Khôi cắt lời, giọng run run vì giận.
Nga lắc đầu buồn bã. “Không mất. Minh… nó bỏ Hương để cưới vợ khác, ở quê nó, Quảng Ngãi. Gia đình nó ép. Nó… nó không có đủ can đảm để ở lại với mẹ con Hương. Chị là người báo tin đó cho Hương mà…” Nga nói, đôi mắt đỏ hoe.
Thông tin như một nhát dao đâm thẳng vào tim Khôi. Không phải chết. Mà là bỏ rơi. Toàn bộ cơ thể Khôi run lên bần bật. Căm phẫn, đau đớn, và một sự sụp đổ nặng nề ập đến. Cậu cảm thấy như bị lừa dối thêm một lần nữa, tàn nhẫn hơn cả những gì Hương đã nói.
“Quảng Ngãi… nó cưới vợ khác…” Khôi lặp lại, giọng nói khản đặc, như một con thú bị thương. Cậu ngước nhìn Nga, ánh mắt vừa căm giận vừa tuyệt vọng. “Cô có biết nó cưới ai không? Ở đâu ở Quảng Ngãi?”
Nga khẽ gật đầu, đưa tay lau nước mắt. “Chị cũng không rõ địa chỉ cụ thể, chỉ nghe nói là một làng chài nhỏ ở gần Bình Sơn, Quảng Ngãi. Gia đình nhà gái giàu có lắm, nên Minh mới chịu về đó…”
Khôi nghe từng lời như tiếng sét đánh ngang tai. Làng chài gần Bình Sơn, Quảng Ngãi. Một tia sáng lóe lên trong đầu Khôi, nhưng cũng kéo theo một cơn giông bão dữ dội. Cậu biết mình phải làm gì tiếp theo.
Khôi nghe từng lời như tiếng sét đánh ngang tai. Làng chài gần Bình Sơn, Quảng Ngãi. Một tia sáng lóe lên trong đầu Khôi, nhưng cũng kéo theo một cơn giông bão dữ dội. Cậu biết mình phải làm gì tiếp theo.
Khôi dồn dập hỏi, giọng nghẹn lại: “Cô… cô biết thêm gì không? Về người phụ nữ đó? Về gia đình họ? Chú ấy… chú ấy có hạnh phúc không?”
Nga giật mình trước vẻ mặt đầy căm phẫn của Khôi. Cô lùi lại một bước, ánh mắt hiện rõ sự dè chừng. “Khôi à… Chuyện cũ rồi, cháu đào bới làm gì nữa? Dù sao Minh cũng đã có gia đình riêng, Hương cũng đã nuôi cháu khôn lớn. Mọi chuyện nên để yên đi.” Nga vừa nói vừa liếc nhìn quanh quán, sợ những người khách khác nghe thấy.
Khôi không cam lòng. Cậu nắm chặt tay, gằn giọng: “Để yên sao được! Mẹ Hương… mẹ Hương phải chịu đựng bao nhiêu năm trời! Cháu cần biết sự thật! Cô Nga, xin cô hãy nói hết những gì cô biết đi!”
Nga thở dài thườn thượt, đoạn cầm con dao thái rau, tay run run. “Chị… chị chỉ biết có bấy nhiêu thôi. Hồi đó, cái Minh nó cũng khổ tâm lắm. Bị gia đình ép cưới một cô con gái của ông chủ thầu xây dựng bên đó. Nghe nói nhà đó giàu có, có quyền thế. Minh không dám cãi lời. Còn Hương thì… ôi thôi, tội nghiệp con bé.”
“Minh khổ tâm?” Khôi cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. “Vậy còn mẹ Hương thì sao? Một mình nuôi con, chịu bao tủi nhục, cô gọi đó là gì? Cô ấy có biết người phụ nữ Minh cưới là ai không? Có biết mặt cô ta không?” Khôi tiếp tục thúc ép, không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Nga né tránh ánh mắt của Khôi. “Biết mặt thì không, làm sao mà biết được. Chị chỉ nghe loáng thoáng Minh cưới xong thì ít về Đà Nẵng hơn. Rồi một thời gian sau thì mất hẳn liên lạc. Thỉnh thoảng có người bạn đi làm bên Quảng Ngãi về, nói thấy Minh làm việc ở công trình nào đó gần khu Bình Sơn, nhìn cũng có vẻ mệt mỏi lắm.”
“Mệt mỏi?” Khôi lặp lại, lòng dậy sóng. “Anh ta đáng bị như vậy! Cô Nga, cô thật sự không biết gì thêm sao? Một chút thông tin nhỏ thôi cũng được!” Cậu nhìn Nga chằm chằm, ánh mắt đầy hy vọng và cả sự đe dọa.
Nga lắc đầu nguầy nguậy, tay vội vàng đặt con dao xuống thớt. “Thôi thôi Khôi ơi, chị nói hết những gì chị biết rồi. Cháu đừng hỏi thêm nữa. Đây là chuyện của người lớn, cháu đừng xen vào. Để Hương được yên ổn đi.” Giọng Nga hạ thấp, cô gần như van xin. “Hồi đó, chị chỉ là người đứng ngoài, thấy chuyện Hương và Minh tan vỡ thì cũng thương cảm thôi. Nhưng giờ mọi thứ đã qua rồi, cháu ạ.”
“Đã qua sao?” Khôi lẩm bẩm, quay người nhìn ra cửa quán. “Với cháu, nó mới chỉ bắt đầu.” Cậu biết Nga sẽ không nói thêm điều gì nữa. Những lời úp mở của cô, cùng với sự giữ kẽ rõ ràng, càng khiến Khôi tin rằng còn nhiều bí mật đằng sau câu chuyện này. Cậu cần tự mình tìm hiểu. Làng chài gần Bình Sơn, Quảng Ngãi. Đó là tất cả những gì cậu có lúc này, và nó đủ để khởi đầu cho cuộc truy tìm của mình. Khôi khẽ gật đầu, cảm ơn Nga rồi rời đi, trong lòng ngổn ngang những câu hỏi chưa có lời đáp, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Khôi vội vã về đến nhà, tay vẫn còn run rẩy vì những lời Nga kể. Cậu lao vào bàn học, bật chiếc máy tính cũ kỹ. Tâm trí Khôi như một vòng xoáy của những thông tin vừa nhận được: làng chài gần Bình Sơn, Quảng Ngãi, công trình xây dựng, gia đình giàu có. Cậu hít một hơi thật sâu, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
“Minh, công nhân xây dựng, Bình Sơn, Quảng Ngãi.” Khôi gõ những từ khóa đầu tiên, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Hàng loạt kết quả hiện ra, chủ yếu là các trang tuyển dụng, diễn đàn lao động, và những bài viết về các dự án xây dựng trong khu vực. Cậu bắt đầu lướt qua từng trang một, tốc độ nhanh dần. Mỗi cú nhấp chuột đều là một nhát dao khứa vào lòng Khôi, mang theo hy vọng tìm được dấu vết của người cha vô trách nhiệm, nhưng cũng là nỗi sợ hãi về sự thật tàn khốc sắp được phơi bày.
Vô số khuôn mặt công nhân xa lạ lướt qua màn hình. Khôi phóng to những bức ảnh tập thể mờ nhạt, cố gắng tìm kiếm một hình bóng quen thuộc, một ánh mắt giống mình. Cậu lùng sục trên các nền tảng mạng xã hội phổ biến ở Việt Nam như Facebook, Zalo, tìm kiếm những cái tên “Minh” có liên quan đến Bình Sơn. Hàng trăm profile xuất hiện, đủ mọi lứa tuổi, ngành nghề. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Hóa ra tìm kiếm một người đàn ông tên Minh trong một vùng đất rộng lớn như vậy chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Đồng hồ tích tắc, Khôi vẫn không ngừng nghỉ. Mắt cậu đỏ hoe vì căng thẳng và ánh sáng màn hình. Cậu nhớ lại lời Nga nói: “Minh nó cũng khổ tâm lắm. Bị gia đình ép cưới một cô con gái của ông chủ thầu xây dựng bên đó. Nghe nói nhà đó giàu có, có quyền thế.” Những từ khóa mới hiện lên trong đầu Khôi: “chủ thầu xây dựng Bình Sơn,” “gia đình quyền thế Quảng Ngãi.” Cậu thay đổi chiến lược, tìm kiếm những công ty xây dựng lớn trong vùng, những cái tên quen thuộc, rồi từ đó cố gắng lần ra danh sách nhân sự hoặc những người có liên quan.
Bất chợt, một kết quả tìm kiếm trên một diễn đàn công nhân địa phương thu hút sự chú ý của Khôi. Đó là một bài đăng đã cũ từ gần mười năm trước, thảo luận về một dự án xây dựng cầu lớn ở khu vực Bình Sơn. Trong phần bình luận, có một tài khoản tên “Minh Nguyễn” đã từng chia sẻ vài bức ảnh công trình. Dù ảnh rất mờ và chỉ là góc nghiêng, nhưng Khôi cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ từ vóc dáng người đàn ông trong ảnh. Đặc biệt, bên dưới những bức ảnh đó, một tài khoản khác bình luận: “Ông chủ thầu mới cưới con gái cho thằng Minh đấy, nghe đâu nhà vợ giàu sụ.”
Tim Khôi đập thình thịch. Đây rồi! Dù chỉ là một manh mối nhỏ, nhưng nó đã đủ để cậu bé bám víu. Khôi nhấp vào tên tài khoản “Minh Nguyễn”. Trang cá nhân này ít hoạt động, nhưng có một vài bức ảnh chụp một ngôi nhà khang trang theo phong cách miền quê. Trong một bức ảnh, một người đàn ông đứng từ phía sau, đang tưới cây. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng bờ vai rộng và dáng người ấy… Khôi cảm thấy một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Nó quá giống. Nó quá giống với tưởng tượng của cậu về một người cha mình chưa từng gặp mặt.
Và rồi, cậu bé nhìn thấy một bức ảnh khác, chụp cảnh một đám cưới đơn giản, có lẽ là ảnh chụp lén hoặc do ai đó đăng tải. Trong ảnh, chú rể đứng khuất một phần sau bó hoa, chỉ lộ rõ một bên mắt. Đôi mắt ấy… Đôi mắt ấy không lẫn đi đâu được. Đồng tử đen láy, ánh nhìn sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của Khôi khi nhìn vào gương.
Một tiếng “thịch” vang lên trong lồng ngực Khôi. Cậu bé cứng đờ người, toàn thân lạnh toát. Sự thật mà cậu tìm kiếm bấy lâu nay, đang hiện ra rõ mồn một ngay trước mắt. Cái cảm giác vừa hả hê khi tìm thấy, lại vừa kinh hoàng khi đối mặt với nó, khiến Khôi gần như nghẹt thở. Người đàn ông trong ảnh, người đã phản bội mẹ Hương, đã bỏ rơi cậu, chính là người có đôi mắt giống hệt cậu. Khôi không còn nghi ngờ gì nữa. Cuộc truy tìm của cậu đã bắt đầu có kết quả, nhưng cái giá phải trả cho mỗi phát hiện lại càng lớn hơn. Cậu bé siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Cả người Khôi cứng đờ, từng thớ thịt căng lên vì cú sốc. Màn hình máy tính trước mắt cậu như xoay tròn, nhưng đôi mắt cậu vẫn không thể rời khỏi bức ảnh cưới, nơi một nửa khuôn mặt của người đàn ông hiện ra, với đôi mắt… đôi mắt ấy.
Minh. Chính là Minh.
Với bàn tay run rẩy đến mức khó kiểm soát, Khôi gắng sức nhấp chuột vào bức ảnh cưới. Nó dẫn cậu đến một trang cá nhân công khai trên mạng xã hội, có vẻ là của người vợ, hoặc của một người bạn nào đó trong gia đình. Cậu bé lướt qua những bài đăng, tìm kiếm thêm thông tin. Trang cá nhân này không có quá nhiều bài viết, nhưng những hình ảnh được gắn thẻ (tag) lại hé lộ cả một thế giới. Khôi tìm thấy một album ảnh có tên “Gia đình nhỏ của chúng ta”, được đăng tải cách đây vài năm.
Tim Khôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Cậu nhấp vào album. Hàng loạt bức ảnh về một gia đình hạnh phúc hiện ra. Những chuyến đi chơi, những bữa ăn, những buổi sinh nhật cho trẻ nhỏ. Mỗi bức ảnh như một nhát dao cứa vào lòng Khôi, xé toạc sự bình yên giả tạo mà cậu đã gắng gượng giữ bấy lâu.
Và rồi, cậu dừng lại. Một bức ảnh chụp ở bãi biển, vào một buổi hoàng hôn rực rỡ. Trong ảnh là một gia đình bốn người: một người phụ nữ trẻ trung, hai đứa trẻ, một bé trai và một bé gái, đang cười rạng rỡ. Và ở giữa họ, vòng tay ôm lấy vợ con, nở một nụ cười ấm áp, chính là người đàn ông mà Khôi đã tìm kiếm.
Khuôn mặt ấy… dù đã có thêm vài nếp nhăn của thời gian, dù ánh mắt đã bớt đi phần khắc khổ của người phụ hồ ngày nào, nhưng Khôi nhận ra ngay lập tức. Đó là Minh. Người đàn ông đã bỏ rơi mẹ Hương, đã bỏ rơi cậu. Điều kinh hoàng hơn cả, là khuôn mặt ấy, từ sống mũi thẳng tắp, đôi môi hơi cong, đến ánh cười trong đôi mắt đen láy, giống Khôi như đúc. Một bản sao hoàn hảo.
Hạnh phúc. Người đàn ông này đang sống một cuộc đời hạnh phúc, có vợ, có con, có một tổ ấm trọn vẹn, không hề vướng bận. Trong khi đó, mẹ Hương đã phải vật lộn từng ngày, nuôi cậu khôn lớn, chịu đựng bao tủi nhục. Mười bảy năm qua, Khôi và mẹ đã sống trong thiếu thốn, trong nỗi nhớ khôn nguôi về một người cha chưa từng được biết mặt.
Nước mắt Khôi trào ra, nhòe đi khung cảnh gia đình hạnh phúc trên màn hình. Mắt cậu dán chặt vào nụ cười của Minh, nụ cười của người đàn ông đã vứt bỏ hai mẹ con cậu để xây dựng một tổ ấm khác, rạng rỡ và bình yên. Một tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Khôi. Cậu nghiến răng ken két, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt, máu rỉ ra. Khung cảnh gia đình đầm ấm trước mắt cậu bỗng biến thành một ngọn lửa địa ngục, thiêu đốt trái tim cậu thành tro bụi.
Một tiếng thét xé lòng như chực bật ra khỏi lồng ngực Khôi, nhưng cậu bé chỉ có thể nén lại, nuốt ngược vào trong. Khung cảnh gia đình hạnh phúc ấy cứ như lưỡi dao xoáy sâu vào tâm can, khiến cậu bé cảm thấy như thể mọi thứ đều sụp đổ. Mười bảy năm. Mười bảy năm mẹ Hương đã phải đơn độc gánh vác, câm nín chịu đựng. Còn người đàn ông này, lại sống một cuộc đời thảnh thơi, rạng rỡ bên gia đình mới. Khôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Minh trên bức ảnh, đôi mắt ấy giống cậu đến ghê người. Một sự thật nghiệt ngã hơn bất cứ lời nói dối nào.
Đêm đó, Khôi không ngủ được. Từng hình ảnh về mẹ Hương tảo tần, vất vả hiện lên trong tâm trí cậu, xen lẫn với nụ cười mãn nguyện của Minh. Cậu bé cảm thấy một sự thôi thúc đến tột cùng, một nhu cầu phải xác thực, phải nhìn thấy tận mắt. Đã đến lúc đối diện với sự thật, dù nó có đau đớn đến mức nào.
Sáng hôm sau, Khôi quyết định. Cậu lén lút chuẩn bị một ít tiền tiết kiệm và vài bộ quần áo đơn giản. “Con đi tham quan cùng trường vài ngày,” cậu nói dối Hương một cách gượng gạo. Hương nhìn Khôi với ánh mắt lo lắng, nhưng không hỏi gì thêm. Nụ cười của Khôi cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng trái tim cậu bé nặng trĩu.
Khôi bắt một chuyến xe khách từ Hội An đi Quảng Ngãi. Chuyến đi dài hàng tiếng đồng hồ, cậu bé ngồi bó gối, nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng ngổn ngang trăm mối. Từng mét đường trôi qua như kéo cậu đến gần hơn với một sự thật mà cậu vừa muốn biết, vừa sợ hãi.
Đến Quảng Ngãi, Khôi xuống xe, cảm giác lạc lõng giữa một thành phố xa lạ. Cậu bé thuê một nhà nghỉ bình dân, sau đó bắt đầu hành trình tìm kiếm. Dựa vào những thông tin ít ỏi từ trang cá nhân của người vợ mới, Khôi lần mò đến một khu phố nhỏ, nơi được cho là quê của Minh.
Cậu bé đi chậm rãi qua từng con hẻm, ánh mắt quét qua từng ngôi nhà. Tim Khôi đập thình thịch khi cậu nhìn thấy một ngôi nhà cấp bốn nhỏ nhắn, mái ngói đỏ tươi, phía trước là một khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa giấy. Trong sân, có một chiếc xe máy quen thuộc, chiếc xe cậu đã thấy trong bức ảnh cũ của Minh.
Khôi nấp sau một gốc cây lớn, cách ngôi nhà một đoạn, cố gắng điều hòa hơi thở. Từ xa, cậu thấy một người phụ nữ trẻ đang phơi quần áo, và hai đứa trẻ đang nô đùa. Một bé trai và một bé gái, gương mặt tươi tắn, rạng rỡ. Đó chính là những đứa trẻ trong bức ảnh.
Và rồi, cánh cửa nhà mở ra. Minh bước ra, trên người mặc một chiếc áo phông giản dị. Anh ta cúi xuống nói chuyện với đứa bé trai, xoa đầu nó một cách trìu mến. Nụ cười của Minh khi ấy, đầy sự ấm áp và bình yên, khác hẳn với vẻ mặt khắc khổ mà Khôi đã tưởng tượng về người cha ruột của mình. Cậu bé chết lặng. Từng lời nói dối của mẹ, từng sự thật đau lòng đều hiện ra rõ mồn một. Người đàn ông này, đang sống một cuộc đời trọn vẹn, hạnh phúc, không hề biết rằng có một đứa con khác đang đứng lẩn khuất trong bóng tối, nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm hờn.
Minh cúi xuống, hôn lên trán đứa con gái nhỏ, rồi bế xốc nó lên, xoay vòng trong tiếng cười giòn tan của cả hai. Anh ta xoa đầu đứa con trai, nói gì đó với vẻ mặt ân cần. Người vợ trẻ của Minh bước ra, trên tay cầm một đĩa trái cây, mỉm cười dịu dàng nhìn chồng và các con. Ánh mắt cô ấy chứa đựng sự bình yên và mãn nguyện, như một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc.
Khôi đứng bất động sau gốc cây, lồng ngực thắt lại. Cậu bé cảm thấy như mình đang nhìn thấy một bộ phim quay chậm, từng chi tiết của hạnh phúc đó đều được phóng đại và khắc sâu vào tâm trí. Nụ cười của Minh, cử chỉ âu yếm anh ta dành cho những đứa trẻ, ánh mắt tình cảm của người vợ… Tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo mà Khôi chưa từng được chứng kiến, chưa từng được trải nghiệm.
“Thật nực cười,” một giọng nói chua chát vang lên trong đầu Khôi. “Mười bảy năm. Mẹ Hương đã phải vật lộn với từng đồng bạc, với từng giọt nước mắt, để rồi người đàn ông này lại sống một cuộc đời sung túc, hạnh phúc đến vậy.”
Nước mắt chực trào, nhưng Khôi nuốt ngược chúng vào trong. Cậu bé siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, không phải vì buồn, mà vì một sự căm phẫn đang cuộn trào dữ dội. Cảm giác bị phản bội không chỉ là của riêng cậu, mà còn là nỗi đau của mẹ Hương, của những năm tháng gian truân mà mẹ đã một mình gánh chịu.
Thế giới xung quanh Khôi như biến thành một màu xám xịt, chỉ còn lại khung cảnh rực rỡ kia là rõ nét. Cậu bé cảm thấy mình bị tước đoạt, bị bỏ rơi, bị lãng quên. Mọi ước mơ về một gia đình trọn vẹn, dù đã từng bị chôn vùi, nay lại trỗi dậy một cách đau đớn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự phẫn uất.
Minh đặt đứa con gái xuống, quay sang nói gì đó với vợ, rồi cả gia đình cùng nhau bước vào nhà, tiếng cười vẫn còn vương vấn trong không khí. Cánh cửa khép lại, nhưng hình ảnh hạnh phúc đó vẫn đọng lại như một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm trí Khôi.
Cậu bé không biết mình đã đứng đó bao lâu. Chân tay Khôi run rẩy, đầu óc quay cuồng. Một sự mất mát to lớn đang nhấn chìm cậu. Cha của cậu, máu mủ của cậu, đã chọn một cuộc sống khác, một gia đình khác, mà không hề hối tiếc, không hề một lần ngoảnh lại. Khôi quay lưng bỏ đi, từng bước chân nặng trĩu. Cậu bé không còn nhìn thấy gì ngoài sự uất hận. Trái tim Khôi như bị vỡ vụn, và từ những mảnh vỡ đó, một quyết tâm lạnh lùng bắt đầu hình thành. Khôi sẽ không bao giờ tha thứ.
Khôi lao đi trong vô định, những bước chân nặng trĩu không có điểm dừng. Cậu bé không quay đầu lại, mặc kệ những ánh mắt tò mò của người qua đường. Bầu trời vốn đã xám xịt từ trước, giờ như cũng thấu hiểu nỗi lòng của cậu, bắt đầu đổ mưa. Ban đầu chỉ là lất phất, rồi nhanh chóng nặng hạt, như trút nước.
Mưa xối xả làm ướt sũng mái tóc, ướt đẫm tấm áo Khôi đang mặc. Nhưng cậu bé dường như không cảm thấy lạnh, hay đúng hơn là cái lạnh bên trong trái tim đã lấn át mọi cảm giác bên ngoài. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn vào dòng nước mưa lạnh buốt. Không ai có thể phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là nước trời.
Cảm giác bị phản bội, bị vứt bỏ, cùng với nỗi xót xa cho mẹ Hương, cuộn trào lên trong lồng ngực Khôi. Mỗi giọt mưa như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Cậu bé lê từng bước trên con đường xa lạ, tâm trí trống rỗng nhưng đồng thời lại tràn ngập những hình ảnh ám ảnh về gia đình hạnh phúc của Minh.
“Thật nực cười,” Khôi lẩm bẩm trong tiếng mưa, “Ông ta có thể sống vui vẻ như thế, trong khi mẹ con mình…”. Câu nói bị nghẹn lại, tan biến trong tiếng mưa gào thét.
Khôi không biết mình đã đi bộ bao xa, chỉ biết đôi chân cứ rẽ lối, băng qua những cánh đồng vắng ngắt, rồi lên một chuyến xe buýt muộn để trở về Hội An. Cảnh vật ngoài cửa kính mờ ảo qua màn mưa. Mỗi vòng quay của bánh xe lại đẩy cậu bé rời xa hơn cái nơi chứa đựng sự thật nghiệt ngã ấy, nhưng không thể xua đi nỗi đau đớn tột cùng đang gặm nhấm tâm hồn.
Khi về đến Hội An, màn đêm đã buông xuống, và cơn mưa vẫn chưa ngớt. Khôi bước xuống xe, thân thể rã rời, ướt lạnh. Con đường quen thuộc về nhà chưa bao giờ dài đến thế. Cậu bé cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như một chiếc lá lìa cành giữa dòng đời nghiệt ngã. Trái tim Khôi tan nát, vụn vỡ thành ngàn mảnh, mang theo nỗi tuyệt vọng và căm hờn sâu sắc. Cậu bé không thể đối mặt với Minh, cũng không biết phải đối mặt với mẹ Hương như thế nào khi mang theo sự thật tàn nhẫn này.
Khôi đẩy cánh cửa tiệm tạp hóa, tiếng chuông gió khẽ kêu lanh canh trong đêm mưa. Hương đang dọn dẹp quầy hàng, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chợt đông cứng khi nhìn thấy con trai. Khôi ướt sũng, mái tóc bết lại, những giọt mưa còn đọng trên khuôn mặt trắng bệch. Đôi mắt cậu bé đỏ hoe, ánh nhìn lạnh như băng, ẩn chứa sự oán giận sâu sắc.
Khôi không nói một lời, không một cái liếc nhìn mẹ. Cậu lê từng bước chân nặng nề, dứt khoát đi thẳng về phía căn phòng nhỏ cuối dãy. Hương sững sờ, vội vã chạy theo.
“Khôi! Con làm sao vậy? Mưa thế này sao lại…?” Hương vừa lên tiếng, nhưng chưa kịp chạm tới, cánh cửa phòng Khôi đã sập lại một tiếng “RẦM” khô khốc, chấn động cả căn nhà.
Hương đứng sững giữa lối đi. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Khôi chưa bao giờ có thái độ như vậy, chưa bao giờ lạnh nhạt và xa cách đến thế. Nỗi bất an trỗi dậy dữ dội trong lòng cô, bóp nghẹt từng hơi thở. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng im ỉm, linh tính mách bảo một điều chẳng lành, một tai ương nào đó vừa ập đến với con trai mình, và có lẽ, với cả cuộc đời hai mẹ con. Hương cảm thấy sợ hãi tột độ, hai bàn tay siết chặt vào nhau, không biết phải làm gì. Khôi đang che giấu điều gì? Và điều gì đã khiến con trai cô trở nên căm ghét, lạnh lùng đến thế?
Hương đứng sững giữa lối đi, trái tim bị bóp nghẹt bởi sự im lặng chết chóc sau cánh cửa. Cô cố hít sâu, lồng ngực đau nhói. Cô tiến lại, bàn tay run rẩy gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ.
“Khôi… con trai… con mở cửa cho mẹ đi con,” giọng Hương lạc đi, đầy sự cầu khẩn. “Có chuyện gì vậy con? Nói mẹ nghe đi mà. Con làm mẹ lo quá!”
Không một tiếng đáp lời. Chỉ có tiếng mưa vẫn tí tách bên ngoài, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, như lời thì thầm của một tai ương đang đến gần. Hương chờ đợi trong vô vọng, nỗi sợ hãi cứ lớn dần trong cô. Cô thử vặn tay nắm cửa, ngạc nhiên khi thấy nó không khóa. Cánh cửa hé mở, để lộ căn phòng tối om, chỉ lờ mờ ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào. Khôi đang ngồi co ro trên giường, lưng quay ra phía cửa, thân hình cậu bé run lên nhè nhẹ.
Hương bước vào, trái tim như bị siết chặt. Cô khẽ khàng gọi: “Khôi… con sao vậy con? Sao con lại ngồi đây trong bóng tối thế này?”
Cô tiến lại gần, bàn tay dịu dàng chạm vào vai con trai. Ngay lập tức, Khôi giật mình, hất mạnh tay Hương ra như thể cô vừa chạm vào một vết thương nhức nhối. Cậu bé xoay phắt lại, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu chực trào nước mắt nhưng lại ánh lên sự căm giận và đau khổ tột cùng.
“Đừng chạm vào con!” Khôi gằn giọng, giọng nói nghẹn lại đầy phẫn uất.
Hương sững sờ, chưa bao giờ thấy con trai mình như vậy. “Khôi! Con nói gì thế? Con làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Hương cố gắng nắm lấy tay con, lòng cô tràn ngập sự bất an.
Khôi đứng bật dậy, đôi mắt chực tóe lửa nhìn thẳng vào Hương. Cậu lùi lại, giật tay ra khỏi mẹ mình, như thể Hương là một thứ gì đó ghê tởm. Cậu đưa tay về phía gầm giường, kéo mạnh ra một tấm ảnh cũ ố vàng, nhàu nát. Đó là một bức ảnh chụp Hương khi còn rất trẻ, đứng cạnh một chàng trai xa lạ với nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt người thanh niên trong ảnh giống hệt đôi mắt của Khôi.
“Mẹ nhìn đi!” Khôi ném bức ảnh xuống chân Hương, tấm ảnh cũ nằm chỏng chơ trên nền nhà ẩm ướt. Giọng cậu vỡ òa, xen lẫn tiếng nức nở và căm giận. “Mẹ đã lừa dối con suốt 17 năm sao? Mẹ nói dối con! Cha con là ai? HẢ, MẸ?! CHA CON LÀ AI?”
Hương nhìn tấm ảnh cũ, rồi nhìn lên khuôn mặt giận dữ của Khôi. Mọi lời nói như nghẹn lại trong cổ họng cô. Trái tim Hương thắt lại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Nước mắt không thể kìm nén, chợt trào ra, lăn dài trên gò má. Hương quỳ sụp xuống, ôm lấy tấm ảnh nhàu nát dưới chân.
“Con trai…” Giọng Hương run rẩy, vỡ òa. Cô bò tới, ôm chặt lấy đôi chân đang đứng sững của Khôi.
Khôi giật mình, cố rút chân ra, nhưng vòng tay Hương siết chặt. Cậu bé nhìn người mẹ đang khóc nức nở dưới chân mình, sự căm giận trong mắt dần bị thay thế bởi sự hoang mang, rồi là nỗi đau.
“Mẹ… mẹ nói dối con… mẹ đã lừa dối con!” Khôi gào lên, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn, xen lẫn tiếng nức nở.
“Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con, Khôi à,” Hương nức nở. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Khôi, nước mắt tuôn như suối. “Mẹ… mẹ đã sai. Mẹ đã giấu con, vì mẹ sợ… mẹ sợ con sẽ ghét mẹ. Mẹ sợ con sẽ đau khổ.”
Hương kéo Khôi lại gần, ôm chặt lấy cậu bé vào lòng. Khôi ban đầu cứng đờ, nhưng trước sự tuyệt vọng và nỗi đau tột cùng của mẹ, cậu bé cũng không giữ được nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi của Hương thấm qua áo Khôi, và cậu bé cũng bắt đầu khóc nức nở theo, vùi mặt vào vai mẹ.
“Đúng vậy, con trai… Người đàn ông đó… người trong ảnh… chính là cha của con,” Hương thều thào, từng lời nói như xé nát tim cô. “Mẹ gặp anh ấy khi mẹ hai mươi tuổi, đang học kế toán ở Đà Nẵng. Anh ấy là Minh, làm công nhân phụ hồ… Một tình yêu đầu đời ngây thơ, bồng bột…”
“Mẹ và Minh yêu nhau… chỉ sau ba tháng, mẹ mang thai con. Gia đình anh ấy… họ không chấp nhận mẹ, không chấp nhận cái thai. Họ nói mẹ ‘ăn cơm trước kẻng’, không môn đăng hộ đối… Họ ép anh ấy cưới một người khác. Mẹ bị bỏ rơi, con trai à… Bị bỏ rơi khi cái thai đang lớn dần trong bụng.”
“Mẹ đã van xin, đã khóc lóc… nhưng vô ích. Ba tháng sau khi họ từ chối mẹ, Minh cưới vợ mới ở quê, ở Quảng Ngãi. Mẹ… mẹ chỉ còn lại một mình. Mẹ đã muốn từ bỏ tất cả… nhưng rồi, mẹ nghe thấy tiếng tim con đập. Mẹ cảm nhận được con đang lớn lên từng ngày trong bụng mẹ. Mẹ quyết định… dù có thế nào đi nữa, mẹ cũng phải sinh con ra, phải một mình nuôi con lớn khôn.”
“Mẹ đã tự hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ để con phải chịu khổ, sẽ không bao giờ để con thiếu thốn tình yêu thương. Mẹ đã đặt tên con là Khôi, với hy vọng con sẽ luôn mạnh mẽ, kiên cường. Con sinh ra trong một căn phòng trọ lợp tôn nóng bức, chật chội ở Đà Nẵng… Nhưng con luôn là niềm hy vọng, là ánh sáng của cuộc đời mẹ.”
Hương siết chặt vòng tay, đầu vùi vào vai Khôi, tiếng nức nở không ngừng. “Mẹ đã cố gắng… cố gắng giấu đi nỗi đau này, giấu đi sự thật nghiệt ngã này suốt mười bảy năm. Mẹ không muốn con phải mang gánh nặng của quá khứ, không muốn con phải đau khổ vì một người cha đã từ bỏ con. Mẹ chỉ muốn con được bình yên, được hạnh phúc…”
Khôi cũng ôm chặt lấy Hương, nước mắt cậu bé thấm đẫm vai mẹ. Cơn giận dữ ban đầu đã tan biến, nhường chỗ cho nỗi đau tột cùng, nỗi đau của sự thật bị che giấu và tình yêu thương, sự hy sinh lớn lao mà Hương đã dành cho cậu. Cậu bé cảm nhận được từng nhịp đập đau đớn trong lồng ngực mẹ, cảm nhận được gánh nặng mà Hương đã phải gánh vác một mình suốt bao năm qua. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng nức nở của hai mẹ con, hòa vào tiếng mưa bên ngoài, như một bản hòa tấu buồn thương của số phận.
Hương đã đứng đó, dưới mái hiên của một cửa hàng đối diện cổng Trường THPT ở Hội An, tay cầm chiếc ô màu xanh nhạt. Chiều muộn, cơn mưa rào lất phất phủ một lớp ẩm ướt lên những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Cô chăm chú nhìn về phía cổng trường, trái tim vẫn còn nặng trĩu những cảm xúc của đêm qua, nhưng một tia hy vọng mong manh đã le lói.
Từng nhóm học sinh túa ra, tiếng cười nói xôn xao hòa cùng tiếng xe cộ vội vã. Rồi, giữa đám đông ấy, Hương nhìn thấy Khôi. Cậu bé bước ra, vai đeo chiếc cặp sách quen thuộc, mái tóc hơi ướt vì sương mưa. Ánh mắt Khôi lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở dáng người mẹ đang đứng chờ. Không còn sự oán trách hay giận dữ đã từng ám ảnh trong suốt những ngày qua. Thay vào đó, một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình yêu thương lặng lẽ hiển hiện rõ trong đôi mắt Khôi.
Hương khẽ nở một nụ cười, nhỏ bé và run rẩy. Khôi cũng mỉm cười đáp lại, một nụ cười có phần trưởng thành hơn, chất chứa nhiều điều. Cậu bé bước nhanh hơn, tiến về phía Hương.
“Mẹ đợi con lâu chưa?” Khôi hỏi, giọng nói ấm áp, không còn vẻ căng thẳng.
Hương nhẹ nhàng lắc đầu, cảm giác như một tảng đá đè nặng trong lòng đã được dỡ bỏ. “Mẹ mới tới thôi. Mưa rồi, để mẹ che ô cho con.”
Cô giơ chiếc ô lên, che cho cả hai mẹ con. Bóng hai người in xuống nền đất ướt, chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc của Hội An. Tiếng mưa rơi đều đều, như gột rửa đi những nỗi đau, những vết thương đã hằn sâu trong trái tim Hương suốt mười bảy năm qua. Khôi đi bên cạnh mẹ, không nói gì nhiều, nhưng bàn tay cậu bé khẽ chạm vào tay Hương, một cái chạm nhẹ nhàng, đầy trìu mến.
Hương cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay con trai, một sự ấm áp đã từng tưởng chừng như đã mất đi. Cô nhìn Khôi, con trai của cô, giờ đây đã thực sự lớn khôn. Không chỉ về thể chất, mà cả trong tâm hồn. Ánh mắt cậu bé, đôi mắt giống hệt Minh, giờ đây không còn là nỗi ám ảnh, mà là biểu tượng của tình yêu bất diệt, của sự hy sinh và sức mạnh của một người mẹ. Hương khẽ thì thầm, đủ để chỉ mình Khôi nghe thấy, và cũng đủ để nói lên tất cả những gì cô muốn nói.
“Con trai của mẹ…”
Đó là một buổi chiều mưa ở Hội An, nhưng trong lòng Hương và Khôi, mặt trời đã bắt đầu ló rạng. Nỗi đau đã không còn là gánh nặng, thay vào đó là sự chấp nhận và tha thứ. Mười bảy năm, từ cô sinh viên bị bỏ rơi, Hương đã trở thành người mẹ kiên cường. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi đêm không ngủ đều gói gọn trong tình yêu vô bờ bến cho con. Cô từng sợ hãi sự thật, nhưng giờ đây, khi sự thật phơi bày, Hương nhận ra tình yêu thương và sự thấu hiểu mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi đau nào.
Khôi, đứa con trai trưởng thành, đã nhìn thấy sự hy sinh thầm lặng ấy. Cơn giận dữ tan biến, nhường chỗ cho lòng biết ơn sâu sắc và tình yêu vô điều kiện dành cho mẹ. Cậu bé đã học được rằng cuộc sống không chỉ có đúng sai, mà còn có những lựa chọn và nỗi đau. Hơn hết, cậu học được rằng tình yêu của mẹ là bến bờ bình yên duy nhất.
Trời đã ngớt mưa, không khí vẫn còn vương vấn sự trong lành. Hương siết nhẹ tay Khôi. Họ bước đi, như hai mảnh ghép đã tìm thấy nhau. Cuộc đời có thể vẫn còn thử thách, nhưng họ sẽ cùng nhau đối mặt, với sự bình yên trong tâm hồn và một tình yêu thương không gì có thể lay chuyển. Họ đã tìm thấy sự thanh thản, không phải bằng cách quên đi quá khứ, mà bằng cách chấp nhận nó, và cùng nhau viết tiếp một trang mới, tươi sáng hơn, ở thành phố cổ kính và yên bình này.

