Tôi và chồng lái xe Lexus về quê thăm mẹ tôi nhưng bà chỉ đã đúng một con gà luộc
Chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng lướt êm ru trên con đường cao tốc Hà Nội – Thái Bình, bỏ lại sau lưng những ồn ào và bụi bặm của chốn phồn hoa đô hội. Bên trong xe, mùi da thật thơm phức hòa quyện với tiếng nhạc không lời du dương tạo nên một không gian tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Tôi ngồi ở ghế phụ, mắt lơ đãng nhìn những cánh đồng lúa vừa gặt xong trơ gốc rạ chạy dài tít tắp qua cửa kính. Lòng tôi nôn nao một nỗi niềm khó tả. Đã ba năm rồi tôi mới về thăm nhà.
Đúng là tôi sướng thật. Từ ngày lấy Kiên, tôi không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Tôi sống trong căn biệt thự ven hồ, đi xe sang, dùng hàng hiệu. Nhưng đổi lại, tôi luôn cảm thấy có một khoảng cách vô hình giữa tôi và chồng. Anh bận rộn tối ngày, ít khi chia sẻ cảm xúc. Những cuộc nói chuyện của chúng tôi thường xoay quanh lịch trình công tác, những bữa tiệc xã giao, hoặc chuyện học hành của con cái.
Lần này về quê, tôi đã phải thuyết phục Kiên rất lâu anh mới sắp xếp được một ngày chủ nhật. Bố tôi m:-ất sớm, nhà chỉ còn mẹ già sống lủi thủi trong căn nhà cấp bốn ở quê. Tôi muốn đón bà lên phố ở cùng, nhưng bà nhất quyết không chịu, bảo không quen nếp sống thành thị, sợ làm phiền con cái.
Xe dừng lại trước cổng nhà mẹ. Cánh cổng sắt gỉ sét, tường rào vôi ve đã bong tróc từng mảng lòi cả gạch nung. Giàn mướp hương trước sân đã tàn, chỉ còn vài quả khô đung đưa trong gió.
Tôi bước xuống xe, hít một hơi thật sâu cái mùi khói rơm rạ quen thuộc.
“Mẹ ơi! Con Thảo về rồi đây!”
Từ trong bếp, một người đàn bà nhỏ bé, lưng đã còng xuống, tất tả chạy ra. Mẹ tôi mặc cái áo bà ba nâu cũ mèm, ống quần xắn cao, tay vẫn còn dính tro bếp.
“Thảo! Con về đấy à? Ôi chao, cả thằng Kiên nữa.”
Mẹ tôi mừng quýnh, luống cuống chùi tay vào vạt áo rồi mới dám đưa ra nắm lấy tay con rể.
Gần trưa, mâm cơm được dọn ra giữa nhà.
Trên chiếc chiếu cói đã sờn mép, “bữa tiệc” đón con rể quý của mẹ tôi vỏn vẹn có đúng một món chính: Một con gà luộc. Con gà mái ghẹ, da vàng ươm nhưng bé tẹo, nằm chỏng chơ giữa cái đĩa sành sứt miệng. Bên cạnh là đĩa muối tiêu chanh với vài lát ớt, một bát nước luộc gà thả vài cọng hành, và một bát cà pháo muối xổi.
Chỉ có thế. Không giò chả, không nem rán, không b:-ia b-ọt.
Tôi nhìn mâm cơm, rồi nhìn mẹ. Mẹ đang lúi húi xới cơm, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui:
“Gà đi bộ đấy con ạ, thịt chắc lắm. Mẹ nuôi mãi mới được con này, định để Tết nhưng nay các con về mẹ thịt luôn. Ăn đi các con, ăn cho nóng.”
Tôi nhìn sang Kiên. Khuôn mặt anh đanh lại. Anh nhìn chằm chằm vào con gà bé nhỏ trên mâm, rồi nhìn bát nước canh lõng bõng. Không khí chùng xuống, nặng nề như chì.
Kiên cầm đũa lên, gắp một miếng lườn gà, đưa lên miệng cắn một cái rồi bỏ xuống bát.
“Gà d:ai quá mẹ ạ.” – Anh buông một câu c;ộc lốc.
Mẹ tôi sững người, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà cúi mặt, tay vân vê vạt áo:
“Thế à con… Chắc tại… tại con gà này nó chạy nhiều… Để mẹ x;é nhỏ ra cho dễ ăn nhé.”
“Thôi khỏi.” – Kiên đứng phắt dậy, đẩy cái bát ra xa. Tiếng bát đũa va vào nhau lo;ảng xo;ảng ch:ói tai. – “Mẹ nghĩ c;on là ;a;i mà cho ăn u;ống thế này? Đi cả trăm cây số về đây để ăn con gà dai ng;;oá;ch với bát nước lã này à?”
Thảo chết sững, tim cô như bị bóp nghẹt. Một luồng khí nóng phừng phừng xộc lên tận thái dương, nhưng Thảo cố gắng kìm lại. Xấu hổ, giận dữ, và cả nỗi tủi nhục trộn lẫn vào nhau, khiến mặt Thảo nóng bừng. Cô nhìn Kiên, ánh mắt chất chứa sự thất vọng sâu sắc. Những lời lẽ thô lỗ, sự khinh miệt trần trụi của anh như những mũi dao cứa vào lòng Thảo. Cô muốn nói, muốn hét lên để bảo vệ mẹ mình, nhưng sợ rằng lời nói lúc này chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, khiến mọi chuyện càng thêm tan nát.
Mẹ Thảo vẫn cúi gằm mặt, đôi tay run rẩy nắm chặt vạt áo bạc màu. Một giọt nước mắt chực trào, rồi thêm một giọt, lăn dài trên khóe mắt đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Bà cố nén tiếng nấc nghẹn, chỉ có tiếng hít thở nặng nề vang lên giữa không gian im ắng đến đáng sợ. Mâm cơm bỗng trở thành một gánh nặng, một sự sỉ nhục không thể nào nuốt trôi.
Mẹ Thảo đưa tay quệt vội dòng nước mắt, cố nén tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Bà hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nuốt trôi cục đắng trong lòng, rồi từ từ ngẩng mặt lên. Đôi mắt hằn sâu những vết chân chim của bà, giờ đây đỏ hoe và trũng sâu vì nước mắt, nhìn thẳng vào Kiên. Trong ánh mắt ấy, không còn sự tủi hờn hay đau đớn tột cùng mà là một vẻ van lơn, yếu ớt đến đáng thương. Bà lắp bắp, giọng nói đứt quãng, run rẩy:
MẸ THẢO
Mẹ… mẹ xin lỗi con rể… mẹ chỉ có bấy nhiêu thôi… mẹ…
Kiên ngồi im phắc, đôi mắt anh ta lạnh như băng, không một chút biểu cảm. Anh ta không thèm nhìn Mẹ Thảo, ánh mắt chỉ lướt qua mâm cơm đạm bạc rồi lại nhìn ra cửa, vẻ mặt khó chịu vẫn không hề thay đổi. Một tiếng thở dài đầy nặng nề thoát ra từ Kiên, nhưng anh ta vẫn không đáp lại bất cứ lời nào của mẹ vợ. Không một câu an ủi, không một lời thông cảm, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, cùng với không khí khinh miệt đặc quánh trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Thảo bên cạnh, cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Cô chỉ biết cắn chặt môi, mắt nhìn mẹ, rồi lại nhìn Kiên, bất lực đến cùng cực.
Kiên bỗng dứt khoát đứng phắt dậy, chiếc ghế nhựa va vào tường tạo ra một tiếng động chói tai, vang vọng trong không gian ẩm thấp của căn nhà cấp bốn. Đôi mắt anh ta quét một lượt qua mâm cơm đạm bạc, đầy vẻ khinh miệt, rồi dừng lại trên khuôn mặt Mẹ Thảo, người vẫn đang cúi gằm, đôi tay run rẩy nắm chặt vào nhau. Một nụ cười nửa miệng, đầy mỉa mai, thoáng hiện trên gương mặt Kiên.
KIÊN
(Giọng lạnh tanh, rành rọt)
Tôi không ăn được nữa! Mất cả hứng!
Anh ta nói dứt khoát, gần như quát lên, không thèm để ý đến ánh mắt kinh hoàng của Thảo và sự chết lặng của Mẹ Thảo. Ngay lập tức, Kiên quay lưng lại với mâm cơm, đôi vai rộng như muốn hắt hủi mọi thứ phía sau. Anh ta sải bước dài, tiến thẳng ra cửa mà không hề ngoảnh lại, không một lời từ biệt, cứ thế biến mất khỏi tầm mắt hai người phụ nữ tội nghiệp. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khẽ rung lên sau lưng anh ta, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và sự im lặng đáng sợ.
Thảo đứng sững sờ thêm một giây, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía cánh cửa gỗ vẫn còn rung nhè nhẹ. Sự im lặng đáng sợ trong căn nhà cấp bốn như nuốt chửng hơi thở của cô. Đột nhiên, Thảo như bừng tỉnh, cô quay phắt người, vội vã chạy theo Kiên ra ngoài sân.
Kiên đã bước gần đến chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng đang đỗ bên vệ đường, lưng quay về phía căn nhà cũ kỹ. Thảo chạy thật nhanh, hơi thở gấp gáp, cố gắng rút ngắn khoảng cách. Đến khi chỉ còn cách anh vài bước chân, cô vươn tay, túm chặt lấy khuỷu tay Kiên, giật mạnh anh quay lại.
KIÊN
(Giọng gắt gỏng, khó chịu)
Cô làm cái quái gì vậy? Bỏ tay ra!
THẢO
(Giận dữ, giọng run run vì uất ức)
Anh làm cái trò gì vậy? Anh nghĩ anh là ai mà dám nói chuyện với mẹ tôi như thế hả? Sao anh có thể làm ra cái hành động mất lịch sự, vô lễ như vậy?
Thảo buông tay Kiên, đôi mắt đỏ hoe nhìn xoáy vào anh, sự giận dữ và bất bình hiển rõ trên khuôn mặt cô. Cô không thể tin nổi vào những gì chồng mình vừa làm.
Kiên hất mạnh tay Thảo ra, quay phắt lại đối diện với cô. Khuôn mặt anh ta giờ đây không còn sự khó chịu đơn thuần, mà tràn ngập vẻ coi thường đến lạnh lùng.
KIÊN
(Giọng điệu khinh khỉnh, pha chút chế giễu)
Em xem mẹ em sống thế này thì làm sao ra mặt với ai? Em suốt ngày kêu nhớ mẹ, về đây rồi xem có gì hay ho không? Toàn những thứ rách nát, cũ kỹ! Anh không ngờ em lại sống trong cái ổ chuột này.
Kiên đảo mắt quanh sân, ánh nhìn dừng lại ở giàn mướp tàn úa, rồi lại quay về phía Thảo với vẻ mặt chán ghét tột độ.
KIÊN
(Tiếp tục trách móc, lời lẽ sắc như dao)
Đúng là không thể hiểu nổi! Em đưa anh về đây để làm gì? Để anh thấy cái cảnh này, rồi em tự hào à? Anh nói thật, anh chẳng muốn bước chân vào cái chỗ này thêm một giây nào nữa! Lãng phí thời gian của anh!
THẢO
(Giọng run run vì uất nghẹn, mắt đỏ hoe)
Anh nói cái gì vậy? Anh gọi đây là cái gì? Đây là nhà của mẹ em! Mẹ em đã dành cả đời để nuôi em khôn lớn trong cái “ổ chuột” mà anh vừa nói đấy! Anh đừng có quá đáng!
KIÊN
(Cười khẩy, khoanh tay trước ngực)
Quá đáng? Em nhìn xem, em dám bảo không quá đáng sao? Cái mâm cơm toàn gà mái ghẹ, cái nhà rách nát, em bảo anh phải tự hào về cái gì? Anh có bảo em về thăm mẹ đâu! Ba năm rồi em mới về một lần, giờ lại trách anh? Em cứ đòi về!
Trong căn bếp nhỏ, Mẹ Thảo đang lúi húi dọn dẹp mâm cơm còn nguyên, đôi tay gầy guộc run run cầm chiếc đĩa sứ. Từng lời lẽ sắc như dao của Kiên, rồi cả tiếng Thảo bật lại, lọt vào tai bà rõ mồn một. Bà sững người, mọi hành động ngưng lại. Ánh mắt bà vô hồn nhìn chiếc đĩa trên tay, nghe từng câu Kiên chê bai ngôi nhà cấp bốn, mâm cơm đạm bạc, rồi cả việc Thảo đã ba năm không về. Một cảm giác chua xót dâng lên tận cổ họng, nghẹn đắng. Đôi tay bà run rẩy đến nỗi không giữ được nữa. Chiếc đĩa sứ trượt khỏi tay, rơi xuống nền gạch cũ kỹ.
(ÂM THANH: Tiếng đĩa vỡ loảng xoảng, chói tai.)
Mẹ Thảo giật mình, nhìn những mảnh vỡ trắng toát trên sàn. Nước mắt lã chã rơi trên đôi gò má nhăn nheo, tan vào những vết chân chim. Bà cúi gằm mặt, vai run lên bần bật, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào.
Kiên, với nụ cười khẩy vẫn còn vương trên môi, quay lưng bỏ đi thẳng ra cổng. Hắn không thèm nhìn lại Thảo hay Mẹ Thảo một giây nào, chỉ nhắm thẳng đến chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng đang đỗ chờ sẵn. Tiếng cửa xe đóng sập lại nghe khô khốc, xé tan sự tĩnh mịch của buổi chiều quê.
Thảo nhìn theo bóng Kiên khuất dần sau cánh cửa, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Một sự bất lực và tủi hổ dâng lên tận cổ. Cô quay lại, thấy Mẹ Thảo vẫn đang cúi gằm mặt giữa những mảnh đĩa vỡ, đôi vai gầy run lên từng hồi. Không chút chần chừ, Thảo chạy đến, ôm chầm lấy mẹ mình. Hơi ấm từ cơ thể Mẹ Thảo, mùi mồ hôi quen thuộc của đồng quê, khiến nước mắt của Thảo cũng không kìm được mà trào ra giàn dụa.
THẢO
(Giọng nghẹn ngào, cố gắng kiềm chế)
Mẹ đừng nghe anh ấy nói gì, mẹ đừng buồn. Anh ấy bận công việc nên mới cáu gắt thôi… Mẹ đừng để ý.
Mẹ Thảo chỉ biết gục đầu vào vai con gái, đôi tay gầy guộc run rẩy níu chặt lấy vạt áo của Thảo, tiếng nức nở càng lúc càng lớn, xé nát không gian tĩnh mịch của căn bếp nhỏ. Những giọt nước mắt nóng hổi của bà thấm đẫm vai áo Thảo, mang theo bao nỗi tủi hờn và đau xót không nói thành lời.
Kiên phóng chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng rời khỏi con đường làng bụi bặm, mặc kệ tiếng nức nở vọng lại từ căn nhà cấp bốn. Hắn siết chặt vô lăng, ánh mắt cau có, khó chịu hằn rõ trên gương mặt. Tiếng nhạc sập sình trong xe cũng không thể xoa dịu được sự bực dọc đang sục sôi trong lòng hắn. Kiên rồ ga, chiếc xe lướt đi nhanh hơn, bỏ lại phía sau tất cả những phiền toái ở cái nơi nghèo nàn ấy.
Đột nhiên, điện thoại đặt trên bệ điều khiển bỗng đổ chuông liên hồi, phá tan sự tĩnh lặng gượng ép trong xe. Kiên liếc nhìn, thấy một dãy số lạ. Hắn nhíu mày, ấn nút nghe, giọng nói đầy gắt gỏng:
KIÊN
(Lạnh lùng)
Alo? Ai đấy?
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam gấp gáp, xen lẫn tiếng động ồn ào. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt Kiên biến sắc. Từ cau có, khó chịu, hắn trở nên căng thẳng tột độ, hai mắt mở to, đồng tử co rút lại vì hoảng loạn. Hắn lập tức đưa điện thoại sát tai hơn, giọng nói như bị bóp nghẹt:
KIÊN
(Giọng run rẩy, gần như hét lên)
Cái gì? Dự án đó gặp sự cố? Nghiêm trọng đến mức nào mà phải đình chỉ?!
Kiên dập máy, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vã chạy thục mạng vào trong căn nhà cấp bốn, nơi Thảo vẫn đang ngồi bên mâm cơm đã nguội lạnh. Cánh cửa gỗ ọp ẹp bật mở cái rầm, khiến Mẹ Thảo giật mình thon thót. Thảo ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút khó chịu khi thấy Kiên đột ngột xông vào.
THẢO
(Ngạc nhiên, nhìn Kiên)
Anh làm sao vậy?
Kiên không đáp lời Thảo, nhưng giọng hắn đã hoàn toàn thay đổi, không còn chút kiêu ngạo nào của người giàu có, chỉ còn lại sự run rẩy, hoảng loạn. Hắn bước đến, nắm chặt cánh tay Thảo, kéo cô đứng dậy.
KIÊN
(Giọng run rẩy, hơi thở dồn dập, vẻ kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn biến mất)
Thảo! Chúng ta phải về ngay lập tức! Có chuyện lớn rồi! Dự án lớn nhất của anh đang gặp vấn đề nghiêm trọng, có nguy cơ phá sản!
Kiên vừa nói xong, hơi thở vẫn dồn dập, đôi mắt đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày, thay vào đó là sự hoảng loạn tột cùng. Thảo vẫn còn bàng hoàng, chưa kịp định thần trước tin tức Kiên vừa báo. Mẹ Thảo, gương mặt vốn đã khắc khổ nay càng thêm lo âu, đứng lặng lẽ nhìn.
KIÊN
(Giọng Kiên như gầm lên, cánh tay hắn vẫn siết chặt Thảo, kéo cô đi một cách thô bạo. Hắn liếc nhanh về phía Mẹ Thảo, nhưng ánh mắt trống rỗng, không chút chào hỏi hay quan tâm)
Không cần chào hỏi gì nữa! Kệ hết! Đi thôi!
Kiên gần như lôi xềnh xệch Thảo ra khỏi căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Thảo cố gắng giằng tay lại, ánh mắt cô đầy vẻ hốt hoảng quay đầu nhìn mẹ.
THẢO
(Hốt hoảng, cố gắng nói với mẹ nhưng giọng bị nghẹn lại)
Mẹ ơi… con…
MẸ THẢO
(Gương mặt nhăn nheo của Mẹ Thảo co lại vì thất vọng và đau khổ khi chứng kiến cảnh tượng này. Bà lão đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay run run siết chặt vào nhau, nuốt khan lời muốn nói)
Thôi, con đi đi… để mẹ…
Nhưng Kiên không cho Thảo cơ hội nói thêm lời nào. Hắn không thèm quay đầu lại, dứt khoát kéo Thảo lao nhanh ra khỏi cổng gỉ sét. Ánh mắt hắn đầy vẻ sợ hãi tột độ, vội vã, như thể có một thứ gì đó vô hình đang đuổi theo ngay sát gót. Hắn mở tung cửa chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng, gần như đẩy Thảo vào ghế phụ lái rồi nhanh chóng vòng qua ghế lái. Tiếng động cơ gầm lên xé tan không khí yên bình của vùng quê.
Tiếng động cơ Lexus LX600 màu đen bóng loáng gầm lên, xé tan không khí yên bình của vùng quê. Kiên nhấn ga, chiếc xe lao đi vun vút trên con đường đất lầy lội. Dù đã bị Kiên gần như đẩy vào ghế, nhưng Thảo vẫn cố gắng xoay người lại, ánh mắt cô đầy tội lỗi và áy náy. Qua ô cửa kính, cô nhìn thấy Mẹ Thảo vẫn đứng sững ở cửa căn nhà cấp bốn cũ kỹ, bóng bà liêu xiêu, nhỏ bé. Nét mặt bà co lại vì đau đớn, ánh mắt bà dõi theo chiếc xe như thể níu giữ một điều gì đó.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hai ánh mắt giao nhau. Thảo thấy trong mắt mẹ sự thất vọng, nỗi đau tột cùng và cả sự chấp nhận số phận. Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Thảo, mang theo bao lời xin lỗi nghẹn ngào mà cô không thể cất thành lời. Cô chỉ kịp thấy đôi môi Mẹ Thảo mấp máy một điều gì đó, bàn tay bà run run giơ lên như muốn vẫy chào, rồi lại buông thõng.
Chiếc Lexus sang trọng, xa hoa tiếp tục tăng tốc, để lại phía sau một làn bụi đỏ mịt mờ. Mẹ Thảo đứng chôn chân ở ngưỡng cửa mục nát, nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng sau hàng tre xanh rì. Gió thổi qua giàn mướp tàn, cuốn theo tiếng thở dài não nề của bà. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, thấm ướt vạt áo bạc màu. Trong sâu thẳm trái tim bà, nỗi đau cứa vào từng thớ thịt, tan nát như những mảnh vỡ không thể hàn gắn. Chiếc xe giờ đây đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ của vùng quê nghèo và nỗi cô đơn vô tận bao trùm lên Mẹ Thảo.
Mẹ Thảo đứng thẫn thờ một lúc lâu trước cổng mục nát, bóng chiều đã đổ dài trên nền sân đất. Khi làn bụi đỏ cuối cùng tan biến, bà mới nặng nhọc quay người lại. Từng bước chân chầm chậm, bà lê vào căn nhà cấp bốn trống trải. Căn nhà vốn đã cũ kỹ, tường tróc, nay càng thêm u ám, lạnh lẽo đến thấu xương.
Mâm cơm thịnh soạn mà bà đã cố công chuẩn bị vẫn còn nguyên trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Con gà mái ghẹ vàng ươm, đã được bà nuôi dành dụm cho ngày Tết, giờ nằm lạnh ngắt giữa mâm. Muối tiêu chanh, nước luộc gà béo ngậy và bát cà pháo muối xổi cũng chưa hề động đũa. Mẹ Thảo khẽ run rẩy đưa tay chạm vào con gà, hơi lạnh từ thịt gà thấm vào đầu ngón tay, buốt nhói như cứa vào tim bà.
Bà lặng lẽ thu dọn mâm cơm. Từng món ăn, từng chiếc đĩa được cất đi một cách cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan tành chút hy vọng mỏng manh còn sót lại. Bà ôm con gà còn nguyên vẹn, đặt vào chiếc tủ lạnh cũ kỹ kêu ro ro. Đôi vai gầy rung lên bần bật. Nước mắt không ngừng chảy, làm ướt đẫm vạt áo bạc màu.
“Số phận mình nghèo khó, con rể không ưa cũng phải chịu…”, bà lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc nghẹn. Âm thanh ấy tan vào không gian tĩnh mịch của căn nhà, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và sự cô đơn cùng cực. Căn nhà cấp bốn giờ đây không chỉ lạnh bởi cơn gió mùa đông đang về, mà còn lạnh ngắt bởi sự hắt hủi, bởi tình cảm rạn nứt mà không gì có thể sưởi ấm được.
Chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng lướt đi êm ru trên cao tốc Hà Nội – Thái Bình, nhưng bên trong xe lại nặng trĩu một sự im lặng đến ngột ngạt. Ngoài khung cửa kính, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, kéo theo màn đêm buông xuống, như nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của một buổi chiều tồi tệ.
Kiên siết chặt vô lăng, ánh mắt dán thẳng vào con đường phía trước. Vẻ mặt anh ta căng thẳng tột độ, hàm răng nghiến chặt, nhưng không một lời nói nào thốt ra. Anh ta không quay sang nhìn Thảo một lần nào, như thể cố tình lảng tránh sự hiện diện của cô.
Thảo ngồi ở ghế phụ, tấm lưng thẳng băng, nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Những hàng cây ven đường chạy vụt qua, mờ nhòe trong màn đêm chập choạng, cũng giống như những cảm xúc hỗn độn đang xô đẩy trong lòng cô. Thảo nghĩ về mẹ, về hình ảnh bà lão gầy gò đứng trước cánh cổng mục nát, về mâm cơm gà mái ghẹ vàng ươm còn nguyên vẹn, và cả cái lắc đầu đau đớn của bà. Nỗi đau ấy như một mũi dao cùn, cứa vào tim Thảo, vừa nhói buốt vừa day dứt. Ba năm không về, và lần trở về này lại để lại một vết sẹo sâu hơn.
Thảo liếc nhìn Kiên, thấy gò má anh ta giật giật. Thảo biết anh ta đang giận, giận vì những gì đã xảy ra, giận vì cô đã “làm mất mặt” anh ta trước mẹ mình, giận vì cuộc sống giản dị của mẹ Thảo là một sự tương phản đáng xấu hổ với cuộc sống xa hoa trong biệt thự ven hồ của họ. Một cảm giác chua chát dâng lên. Cuộc hôn nhân này… liệu có còn là một bến đỗ bình yên hay đã trở thành một gông cùm vô hình?
Thảo thở dài, khẽ quay mặt lại, lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và ánh đèn đường bắt đầu le lói, hắt lên một thế giới xa lạ và lạnh lẽo. Không một lời nào được thốt ra giữa hai người, chỉ còn lại tiếng động cơ xe đều đều và sự nặng nề của những suy nghĩ không nói thành lời.
Sự im lặng ngột ngạt trong chiếc Lexus LX600 tiếp tục kéo dài, nặng trĩu hơn cả màn đêm đen đặc bên ngoài. Từng mét đường trôi qua dưới ánh đèn pha, mang theo sự mệt mỏi và căng thẳng tột độ. Thảo vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, những suy nghĩ về mẹ, về mâm cơm gà mái ghẹ còn nguyên vẹn cứ quẩn quanh, day dứt không ngừng. Cô không biết rằng, một cơn bão lớn hơn nhiều đang chờ đợi.
Sau một quãng đường dài như vô tận, Kiên cuối cùng cũng phá vỡ sự tĩnh mịch, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh ta, như trút đi gánh nặng kìm nén bấy lâu. Kiên siết nhẹ vô lăng, ánh mắt vẫn dán chặt vào con đường phía trước, nhưng giọng nói anh ta run rẩy đến khó tin, hoàn toàn khác với vẻ tự tin thường ngày.
“Chúng ta có thể mất trắng đấy Thảo ạ…”
Lời Kiên thốt ra nhẹ bẫng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, khiến Thảo giật bắn mình. Từng lời của anh ta như những nhát búa giáng mạnh vào tai cô, đập tan mọi suy nghĩ miên man về mẹ, về ngôi nhà cấp bốn, về mâm cơm đơn sơ. Cô quay phắt sang nhìn chồng, đôi mắt mở to, bàng hoàng.
“Anh nói gì cơ?” Thảo lắp bắp, không tin vào tai mình.
Kiên vẫn không nhìn cô, nhưng khóe môi anh ta trễ xuống, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. “Toàn bộ công sức bao năm nay… có thể đổ sông đổ biển hết rồi.”
Thảo cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Toàn bộ công sức? Đổ sông đổ biển? Những từ ngữ ấy xoáy sâu vào tâm trí Thảo, khiến cô choáng váng. Không thể nào! Biệt thự ven hồ, những tài sản kếch xù, cuộc sống xa hoa mà họ đã dày công xây dựng… tất cả có thể sụp đổ chỉ trong một câu nói? Thảo lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi ý nghĩ khủng khiếp đó, nhưng khuôn mặt suy sụp hoàn toàn của Kiên đã nói lên tất cả. Cô sốc nặng, cơ thể cô cứng đờ, trái tim như bị bóp nghẹt.
Kiên không nói thêm lời nào, chỉ gục đầu xuống vô lăng, hai tay siết chặt. Sự im lặng trong xe giờ đây không còn là sự căng thẳng, mà là tiếng vọng của một tai họa đổ ập xuống. Thảo nhìn anh ta, đôi mắt vô hồn, óc trống rỗng. Mất trắng? Đổ sông đổ biển? Cái biệt thự ven hồ, những bộ cánh hàng hiệu, những chuyến du lịch sang chảnh, tất cả những gì cô đã khao khát và dày công xây đắp, nay có thể biến thành hư vô chỉ sau một đêm?
Cơ thể Thảo run lên bần bật. Nước mắt bắt đầu trào ra, không phải vì tiếc của cải, mà vì sự bàng hoàng trước bức tranh đổ nát của cuộc đời mà cô đã từng tin là hoàn hảo. Trong khoảnh khắc cùng cực ấy, hình ảnh Mẹ Thảo, với nụ cười hiền hậu bên mâm cơm chỉ có con gà mái ghẹ, bất chợt hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường tróc, giàn mướp tàn, tất cả những hình ảnh tưởng chừng nghèo nàn, thấp kém mà Thảo từng muốn chối bỏ, nay lại hiện ra như một pháo đài bình yên, vững chãi.
Tiền bạc, những con số khổng lồ trong tài khoản, hóa ra lại mong manh đến thế. Một cú trượt chân có thể cuốn phăng tất cả. Nhưng tình mẹ thì sao? Mâm cơm gà mái ghẹ ấy, dẫu đơn sơ, lại chứa đựng cả tấm lòng hy sinh vô bờ bến. Ba năm Thảo không về thăm mẹ, ba năm Thảo mải mê chạy theo phù phiếm, ba năm Thảo đã đánh đổi những điều giản dị, thiêng liêng nhất để đổi lấy thứ vật chất ảo ảnh này.
Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng Thảo. Cô tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, mặc cho nước mắt giàn giụa. Cái giá phải trả cho sự xa hoa này quá đắt. Thảo chợt hiểu ra, tình mẹ không bao giờ có thể bị mất đi, dù cho thế giới vật chất có sụp đổ. Nó vĩnh cửu, bền bỉ như gốc cây cổ thụ, luôn ở đó chờ đợi, không đòi hỏi, không tính toán.
“Tiền bạc có thể mất đi, nhưng tình mẹ thì không bao giờ!” Thảo thầm thì, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào. Lòng cô tràn ngập sự hối hận. Giá như Thảo đã nhận ra sớm hơn. Giá như Thảo đã không vùi lấp tình cảm thiêng liêng ấy dưới gánh nặng của vật chất phù du. Bây giờ, khi tất cả sụp đổ, Thảo mới thấy rõ giá trị thực sự của những điều bình dị, giản dị mà cô đã bỏ quên. Ánh đèn xe hắt vào bóng đêm trên Cao tốc Hà Nội – Thái Bình, nhưng trong tâm trí Thảo, một tia sáng yếu ớt của sự thật vừa được thắp lên, soi rọi vào vực sâu của sự hối lỗi.
Chiếc xe Lexus LX600 vẫn lao đi trong màn đêm của Cao tốc Hà Nội – Thái Bình. Kiên, vẫn gục đầu trên vô lăng, đột ngột ngẩng phắt dậy. Hàng chục tỉ đồng. Tương lai đổ nát. Mọi thứ biến mất chỉ trong một canh bạc điên rồ. Anh ta không chịu nổi nữa. Một tiếng “BỐP!” đanh gọn vang lên khi bàn tay Kiên đập mạnh, bạo lực xuống vô lăng. Cả cơ thể anh ta run lên bần bật, rồi gục xuống, vai run lẩy bẩy, những tiếng nức nở bật ra không ngừng. Từ sâu thẳm lồng ngực, những tiếng khóc xé lòng cứ thế trào ra, chất chứa sự tuyệt vọng, sự bất lực và nỗi sợ hãi tột cùng của một người đàn ông vừa mất trắng tất cả.
Thảo nhìn chồng, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe vì những giọt nước mắt hối lỗi vừa rồi. Trong lòng Thảo là một mớ cảm xúc hỗn độn. Có một chút hả hê cay đắng vì Kiên, người đã từng coi thường những giá trị giản dị, giờ đây cũng phải nếm trải sự mất mát. Nhưng hơn hết, là sự đau đớn khi chứng kiến người đàn ông cô từng yêu, từng tin tưởng, giờ đây suy sụp hoàn toàn. Tấm lưng rộng vốn dĩ là chỗ dựa vững chắc, nay lại co ro, yếu ớt đến đáng thương. Mặc dù mối quan hệ của họ đã bị những toan tính vật chất làm hoen ố, nhưng trong khoảnh khắc đó, bản năng của một người vợ, một con người đã trỗi dậy. Thảo chậm rãi đưa tay, ôm lấy Kiên. Cô vỗ nhẹ lên tấm lưng đang run rẩy của anh, không nói một lời nào, chỉ để cho hơi ấm của mình truyền sang anh, như một lời an ủi thầm lặng.
Cả hai ôm nhau giữa không gian xe chật hẹp, giữa màn đêm u tối của cao tốc, và giữa những đống đổ nát của cuộc đời họ. Tương lai phía trước đầy bất định. Biệt thự ven hồ, xe sang, hàng hiệu, tất cả có lẽ sẽ chỉ còn là ký ức. Họ sẽ phải bắt đầu lại từ đâu? Bằng cách nào? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp trôi nổi trong không khí. Nhưng kỳ lạ thay, trong vòng tay đó, Thảo lại cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Một sự bình yên không phải đến từ sự giàu sang, mà là từ sự thật thà của cảm xúc, từ việc đối diện với thực tế, và từ việc nhận ra điều gì mới thực sự quan trọng trong cuộc đời mình.
Tiền bạc, danh vọng, những thứ phù phiếm mà Thảo từng theo đuổi như một con thiêu thân, giờ đây tan biến như sương khói. Chúng mang đến ảo ảnh hạnh phúc, nhưng lại lấy đi những giá trị cốt lõi, những sợi dây kết nối thiêng liêng nhất. Cuộc hành trình từ biệt thự sang trọng đến ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, từ mâm cao cỗ đầy đến con gà mái ghẹ đơn sơ, đã không chỉ thay đổi hành trình địa lý của Thảo, mà còn lột bỏ lớp vỏ bọc tham vọng, để lộ ra một tâm hồn từng bị đánh mất. Giữa cái nắm tay yếu ớt nhưng đầy tin cậy dành cho Kiên, giữa những tiếng nức nở của anh và sự im lặng bao dung của cô, Thảo đã tìm thấy được điều quan trọng nhất: đó là tình yêu thương, sự bao dung, và giá trị của một cuộc sống không bị định nghĩa bởi vật chất. Nó là sự thức tỉnh sau cơn mê, là nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những thứ ta có thể mua được, mà ở những điều ta không thể đánh đổi: tình cảm gia đình, sự bình yên trong tâm hồn, và khả năng đối diện với mọi sóng gió bằng sự chân thành. Trên con đường phía trước, dẫu còn nhiều chông gai và thử thách, nhưng Thảo tin rằng, với một trái tim đã được gột rửa và một cái nhìn khác về cuộc đời, cô và Kiên sẽ tìm thấy một con đường mới, một khởi đầu mới, không dựa trên những giá trị ảo ảnh mà họ từng tôn thờ. Cuộc đời là những bài học, và có lẽ, đây chính là bài học đắt giá nhưng cần thiết nhất mà cả hai đã nhận được.

