Con rể Lexus chê mâm cơm gà luộc của mẹ vợ nghèo, sỉ nhục thẳng mặt…

Tôi và chồng lái xe Lexus về quê thăm mẹ tôi nhưng bà chỉ đã đúng một con gà luộc

Chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng lướt êm ru trên con đường cao tốc Hà Nội – Thái Bình, bỏ lại sau lưng những ồn ào và bụi bặm của chốn phồn hoa đô hội. Bên trong xe, mùi da thật thơm phức hòa quyện với tiếng nhạc không lời du dương tạo nên một không gian tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

Tôi ngồi ở ghế phụ, mắt lơ đãng nhìn những cánh đồng lúa vừa gặt xong trơ gốc rạ chạy dài tít tắp qua cửa kính. Lòng tôi nôn nao một nỗi niềm khó tả. Đã ba năm rồi tôi mới về thăm nhà.

Đúng là tôi sướng thật. Từ ngày lấy Kiên, tôi không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Tôi sống trong căn biệt thự ven hồ, đi xe sang, dùng hàng hiệu. Nhưng đổi lại, tôi luôn cảm thấy có một khoảng cách vô hình giữa tôi và chồng. Anh bận rộn tối ngày, ít khi chia sẻ cảm xúc. Những cuộc nói chuyện của chúng tôi thường xoay quanh lịch trình công tác, những bữa tiệc xã giao, hoặc chuyện học hành của con cái.

Lần này về quê, tôi đã phải thuyết phục Kiên rất lâu anh mới sắp xếp được một ngày chủ nhật. Bố tôi m:-ất sớm, nhà chỉ còn mẹ già sống lủi thủi trong căn nhà cấp bốn ở quê. Tôi muốn đón bà lên phố ở cùng, nhưng bà nhất quyết không chịu, bảo không quen nếp sống thành thị, sợ làm phiền con cái.

Xe dừng lại trước cổng nhà mẹ. Cánh cổng sắt gỉ sét, tường rào vôi ve đã bong tróc từng mảng lòi cả gạch nung. Giàn mướp hương trước sân đã tàn, chỉ còn vài quả khô đung đưa trong gió.

Tôi bước xuống xe, hít một hơi thật sâu cái mùi khói rơm rạ quen thuộc.

“Mẹ ơi! Con Thảo về rồi đây!”

Từ trong bếp, một người đàn bà nhỏ bé, lưng đã còng xuống, tất tả chạy ra. Mẹ tôi mặc cái áo bà ba nâu cũ mèm, ống quần xắn cao, tay vẫn còn dính tro bếp.

“Thảo! Con về đấy à? Ôi chao, cả thằng Kiên nữa.”

Mẹ tôi mừng quýnh, luống cuống chùi tay vào vạt áo rồi mới dám đưa ra nắm lấy tay con rể.

Gần trưa, mâm cơm được dọn ra giữa nhà.

Trên chiếc chiếu cói đã sờn mép, “bữa tiệc” đón con rể quý của mẹ tôi vỏn vẹn có đúng một món chính: Một con gà luộc. Con gà mái ghẹ, da vàng ươm nhưng bé tẹo, nằm chỏng chơ giữa cái đĩa sành sứt miệng. Bên cạnh là đĩa muối tiêu chanh với vài lát ớt, một bát nước luộc gà thả vài cọng hành, và một bát cà pháo muối xổi.

Chỉ có thế. Không giò chả, không nem rán, không b:-ia b-ọt.

Tôi nhìn mâm cơm, rồi nhìn mẹ. Mẹ đang lúi húi xới cơm, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui:

“Gà đi bộ đấy con ạ, thịt chắc lắm. Mẹ nuôi mãi mới được con này, định để Tết nhưng nay các con về mẹ thịt luôn. Ăn đi các con, ăn cho nóng.”

Tôi nhìn sang Kiên. Khuôn mặt anh đanh lại. Anh nhìn chằm chằm vào con gà bé nhỏ trên mâm, rồi nhìn bát nước canh lõng bõng. Không khí chùng xuống, nặng nề như chì.

Kiên cầm đũa lên, gắp một miếng lườn gà, đưa lên miệng cắn một cái rồi bỏ xuống bát.

“Gà d:ai quá mẹ ạ.” – Anh buông một câu c;ộc lốc.

Mẹ tôi sững người, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà cúi mặt, tay vân vê vạt áo:

“Thế à con… Chắc tại… tại con gà này nó chạy nhiều… Để mẹ x;é nhỏ ra cho dễ ăn nhé.”

“Thôi khỏi.” – Kiên đứng phắt dậy, đẩy cái bát ra xa. Tiếng bát đũa va vào nhau lo;ảng xo;ảng ch:ói tai. – “Mẹ nghĩ c;on là ;a;i mà cho ăn u;ống thế này? Đi cả trăm cây số về đây để ăn con gà dai ng;;oá;ch với bát nước lã này à?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Con rể Lexus chê mâm cơm gà luộc của mẹ vợ nghèo, sỉ nhục thẳng mặt…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt