Tùng cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ tự mãn, “Ừ, đúng rồi, bà già ở quê thì biết gì đâu mà lo. Cứ nói là mua nhà, kiểu gì cũng móc tiền ra thôi. 500 triệu chứ có ít đâu, đủ để mình làm vài ván s:a:n b:a:n r:a:m rồi đấy chứ, haha.” Anh ta dừng lại, như nghe đầu dây bên kia nói gì đó, rồi lại tiếp lời, “Kệ đi, cứ bảo vay, sau này có trả hay không thì tính sau. Tiền dưỡng già của ông bà chứ gì, thì cứ để vợ chồng mình hưởng trước. Coi như là… đầu tư cho tương lai con cháu, nhỉ?” Giọng Tùng càng lúc càng bông đùa, nhưng lại ẩn chứa sự tính toán r:ợ:n người.
Bàn tay Bà Thủy đang lúi húi nhổ cỏ chợt khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn về phía hành lang, nơi Tùng đang đứng. Từng lời nói của con rể như những mũi kim đâm thẳng vào tim bà. “Bà già ở quê thì biết gì đâu”, “đủ để mình làm vài ván san ban ram”, “có trả hay không thì tính sau”, “để vợ chồng mình hưởng trước”. Những câu chữ ấy, không cần che đậy, lộ rõ sự khinh miệt và toan tính. Bà Thủy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một dự cảm chẳng lành bỗng ập đến, nặng trĩu. Trái tim Bà Thủy thắt lại. Nụ cười hiền lành, ánh mắt chân thật mà Tùng vẫn thường thể hiện bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trong tâm trí bà. Thứ hiện ra trước mắt bà là một gương mặt xa lạ, đầy rẫy sự l:ừ:a l:ọ:c và d:a:o t:r:á. Bà Thủy nắm chặt mớ cỏ trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, mà dường như không còn cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong lòng bà giờ đây còn lớn hơn nhiều. Quyết định cho tiền đã từng chắc chắn bỗng chốc lung lay dữ dội.
Bà Thủy nắm chặt mớ cỏ trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, mà dường như không còn cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong lòng bà giờ đây còn lớn hơn nhiều. Quyết định cho tiền đã từng chắc chắn bỗng chốc lung lay dữ dội. Bà nín thở, lắng nghe từng lời Tùng nói tiếp.
Đầu dây bên kia vẫn đang trò chuyện rôm rả, và Tùng, hoàn toàn không biết có người đang nghe lén, tiếp tục k:h:o:a t:r:ư:ơ:n:g. “Thấy chưa, tao đã bảo rồi mà,” Tùng cười khẩy, giọng đầy vẻ tự mãn. “Đúng là dễ như ăn cháo! Chỉ cần giả vờ than thở tí về chuyện nhà cửa chật chội, khó khăn, là y như rằng bố mẹ vợ lại móc hầu bao ra ngay. 500 triệu đồng chứ không phải ít đâu nhé! Mà có phải tiền của mình đâu, toàn tiền dưỡng già của hai cụ cả đấy, haha.”
Anh ta dừng lại, nhấp một ngụm nước, rồi lại nói tiếp, giọng điệu hạ thấp hơn, đầy vẻ bí hiểm nhưng vẫn không giấu được sự đắc thắng. “Nói chung là, kế hoạch hoàn hảo để… ‘moi’ tiền mua nhà đây mà. Mấy cái căn hộ trả góp ở Hà Nội ấy, nếu không có tiền của ông bà, vợ chồng mình còn lâu mới với tới được. Cứ coi như đây là khoản đầu tư sinh lời của các cụ cho tương lai con cháu, ấy mà.” Tùng nhún vai, dù chẳng ai nhìn thấy, vẻ mặt rạng rỡ như vừa trúng số.
Từng lời nói của Tùng, dù nhỏ nhẹ, vẫn như búa bổ vào tai Bà Thủy. “Dễ như ăn cháo,” “móc hầu bao ra ngay,” “moi tiền.” Những cụm từ ấy xoáy sâu vào vết thương lòng của bà. Bà Thủy không còn giữ nổi bình tĩnh. Hai bàn tay bà bấu chặt vào nhau, móng tay cắm sâu đến mức bật máu. Tim Bà Thủy đập thình thịch, dồn dập như tiếng trống trận, đau đớn và phẫn nộ cùng lúc trỗi dậy. Bà như hóa đá, đứng đó, nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định, đôi mắt mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào.
Bà Thủy như hóa đá, đứng đó, nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định, đôi mắt mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào. Đầu dây bên kia, giọng Tùng lại vang lên, đều đều, thản nhiên như đang kể chuyện phiếm.
“Mày bảo sao tao dụ được con Hà à? Dễ ợt ấy mà!” Tùng cười khẩy, tiếng cười nghe như ghim vào tai Bà Thủy. “Vợ tao ấy, nó ngây thơ lắm, dễ tin người. Cứ thấy tao than thở một tí, vẽ ra viễn cảnh gia đình ấm êm trong căn nhà riêng là nó tin sái cổ. Nó cứ nghĩ tao làm tất cả vì hạnh phúc của nó, vì tương lai của Cu Bi. Đâu biết, tất cả chỉ là kế hoạch cả.”
Tùng lại nhấp một ngụm nước, rồi tiếp tục, giọng đầy vẻ khoe khoang và khinh thường. “Nó bảo sao tao không nghĩ cách khác, làm ăn chân chính gì đó. Tao chỉ cần làm mặt buồn rười rượi, nói mấy câu như ‘Anh làm vậy cũng là vì em, vì con thôi’ là y như rằng nó mềm nhũn ra ngay. Rồi còn tự động gọi điện về báo tin, làm cầu nối cho tao nữa chứ. Đúng là… ngốc nghếch! Mấy cái chiêu trò đó, xài với nó là dính chưởng ngay.”
Mỗi từ Tùng nói ra như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Bà Thủy. “Ngây thơ,” “dễ tin người,” “ngốc nghếch.” Không chỉ con rể đang lừa dối, mà con gái bà, Hà, trong mắt chồng nó, chỉ là một công cụ, một quân cờ trong trò chơi toan tính bẩn thỉu. Toàn bộ hình ảnh về một chàng rể hiền lành, một mái ấm nhỏ bé, tất cả sụp đổ tan tành. Niềm tin mà Bà Thủy dành cho Tùng, cho hạnh phúc của con gái bà, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn lạnh lẽo. Bà Thủy cảm thấy một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, thấu đến tận xương tủy. Cảm giác đau đớn, tủi nhục trộn lẫn phẫn nộ khiến bà run rẩy, đứng không vững.
Giọng Tùng ở đầu dây bên kia như một vết cứa sâu hơn vào vết thương lòng của Bà Thủy. Anh ta hắng giọng, rồi tiếp tục, giọng điệu chuyển từ sự khinh miệt sang vẻ đầy tự mãn, như thể đang kể một bí mật động trời mà mình là chủ mưu.
“Nói thật với bà, 500 triệu đồng đó, con đâu có dại mà mua hết cái nhà làm gì.” Tùng cười khẩy, tiếng cười lộ rõ vẻ tính toán. “Để mua một căn hộ trả góp bé tí ở Hà Nội, làm gì cho bõ công. Con có kế hoạch lớn hơn nhiều.”
Bà Thủy đứng sững sờ, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc, toàn thân cứng đờ. Bà không thể tin vào tai mình. Tùng vừa nói gì? Không mua hết cái nhà?
“Số tiền đó, con sẽ trích một phần thôi để đặt cọc cho căn hộ. Phần còn lại, lớn lắm, con sẽ dùng để đầu tư vào một phi vụ làm ăn riêng của con.” Giọng Tùng hưng phấn hẳn lên. “Phi vụ này béo bở lắm, có khả năng kiếm lời gấp mấy lần số vốn ban đầu. Con đã nhắm từ lâu rồi, chỉ chờ có tiền là xúc thôi.”
Bà Thủy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đầu óc bà quay cuồng, mọi thứ xung quanh mờ đi. Con rể bà… đang làm gì thế này?
“À mà thôi, mấy chuyện này con đâu có kể cho Hà biết làm gì.” Tùng nói như không. “Vợ con nó ngốc lắm, biết chuyện lại lo lắng, lại cằn nhằn. Cứ để nó nghĩ con đang vất vả làm ăn, gom góp tiền mua nhà cho hai vợ chồng là được rồi. Đợi đến lúc con làm ăn phát đạt, tiền về đầy túi, lúc đó con muốn làm gì mà chẳng được.”
Bà Thủy chết lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Không mua nhà? Dùng khoản tiền 500 triệu đồng dưỡng già của bà, tiền mồ hôi nước mắt của ông Phong, để đầu tư vào một phi vụ bí mật mà đến cả con gái ruột của bà cũng không hề hay biết? Nước mắt bà lăn dài, cay đắng và đau đớn đến tận cùng. Bà Thủy cắn chặt môi, cố gắng không bật lên tiếng nấc nghẹn. Tất cả mọi niềm tin, mọi hy vọng đã bị Tùng đạp đổ không thương tiếc.
Tùng dừng lại một lát, như để bà Thủy có thời gian tiêu hóa những lời anh ta vừa nói, rồi lại tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng trâng tráo.
“Cái căn hộ trả góp đó, nói thật với bà, chỉ là cái cớ thôi. Cái cớ để lấy lòng ông bà ngoại, để ông bà thấy con rể cũng chí thú làm ăn, thương vợ lo cho tương lai.” Tùng phá lên cười thành tiếng, một tiếng cười lạnh lẽo, đầy vẻ đắc thắng. “Với lại, cũng là để Hà nó yên tâm. Chứ cứ để nó nghĩ mình không có mục tiêu gì, nó lại cằn nhằn. Phụ nữ mà, cứ phải cho họ cái cảm giác an toàn thì mới dễ bề điều khiển.”
Đầu óc Bà Thủy quay cuồng. Bà Thủy cố hít thở, nhưng lồng ngực như bị nén chặt. Bà không thể tin vào sự tàn nhẫn và tính toán trong từng lời nói của Tùng. Anh ta đang biến 500 triệu đồng – xương máu của vợ chồng bà – thành một vở kịch lừa dối cả con gái ruột của bà và chính vợ chồng bà.
“Tiền nong của ông bà, con xin lỗi nếu nghe có vẻ phũ phàng, nhưng thật sự chẳng thấm vào đâu so với những gì con sắp kiếm được.” Tùng nói tiếp, giọng khinh khỉnh. “Cả đời ông bà dành dụm chỉ được chừng đó, làm sao mà sánh bằng những phi vụ lớn, những thương vụ bạc tỷ của con được. Con dùng số tiền đó để tạo ra giá trị lớn hơn nhiều, chứ để mua một cái tổ chim bé tí ở Hà Nội thì phí phạm quá!”
Nghe đến đây, trái tim Bà Thủy như bị bóp nghẹt. Máu trong huyết quản bà như ngừng chảy. Công sức tiết kiệm cả đời của vợ chồng bà, những đồng tiền chắt chiu từ bao nhiêu năm tháng nắng mưa cực nhọc, giờ đây bị Tùng coi thường một cách trắng trợn, không chút nể nang. Anh ta còn dám nói nó “chẳng thấm vào đâu”?
Một nỗi đau xót vô bờ bến trào dâng trong lòng Bà Thủy, nhấn chìm bà trong sự tuyệt vọng. Những lời lẽ bạc bẽo, sắc như dao của Tùng cứa nát từng thớ thịt trong tim bà. Nước mắt nóng hổi trực trào, lăn dài trên gò má nhăn nheo của Bà Thủy, mặn chát và đắng cay đến tận cùng. Bà Thủy cố gắng giữ chặt điện thoại, đôi tay run rẩy bấu chặt vào ống nghe, cảm giác như thế giới xung quanh đang sụp đổ. Bà Thủy muốn hét lên, muốn mắng chửi, nhưng cổ họng bà nghẹn cứng, không một âm thanh nào có thể thoát ra.
Bà Thủy cố gắng giữ chặt điện thoại, đôi tay run rẩy bấu chặt vào ống nghe, cảm giác như thế giới xung quanh đang sụp đổ. Bà Thủy muốn hét lên, muốn mắng chửi, nhưng cổ họng bà nghẹn cứng, không một âm thanh nào có thể thoát ra. Tùng dường như không để ý đến trạng thái của Bà Thủy. Anh ta quay lại cuộc gọi, giọng nói chợt trở nên dứt khoát hơn, nhưng vẫn pha chút thách thức.
“Sao, vẫn chưa tin à?” Tùng nhếch mép, nhìn vào khoảng không trước mặt. Anh ta dừng lại, lắng nghe đầu dây bên kia nói gì đó. “Yên tâm đi, tiền sẽ về trong vòng vài ngày nữa thôi. Sẽ không thiếu một xu nào đâu.”
Anh ta lại bật cười, một tràng cười ngạo nghễ, đầy vẻ khinh thường. “Đừng lo, tôi đã tính toán kỹ hết rồi. Lần này chắc chắn thắng lớn. Cứ chờ xem, rồi sẽ có tiền để làm ăn tiếp thôi. Lần này, tôi đã dồn hết vào rồi, thắng đậm là cái chắc!”
Giọng Tùng càng lúc càng cao, tràn đầy vẻ đắc thắng, như thể anh ta đã nhìn thấy núi tiền đang đổ về. “Mà này,” anh ta nói tiếp, giọng điệu chuyển sang hào sảng, “khi nào mọi chuyện xong xuôi, tôi sẽ bao một bữa nhậu lớn để ăn mừng chiến thắng. Coi như quà ra mắt, cho anh em biết tôi đã trở lại và lợi hại hơn xưa!”
Tùng cười sảng khoái, cái đầu ngửa ra sau, đôi mắt ánh lên vẻ tham lam và đắc chí. Từng lời anh ta thốt ra như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Bà Thủy. Nhìn thấy bộ dạng đắc thắng, nghe thấy những lời ngông cuồng của Tùng, một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lòng Bà Thủy. Nó không còn là nỗi đau buồn hay tức giận đơn thuần nữa, mà là sự kinh tởm tột độ trước một con người độc ác, vô liêm sỉ đến vậy. Bà Thủy siết chặt điện thoại đến mức đau nhói đầu ngón tay, đôi mắt bà trợn trừng nhìn về phía Tùng, ánh mắt đầy căm hờn.
Từng lời Tùng thốt ra như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Bà Thủy. Bà Thủy siết chặt điện thoại đến mức đau nhói đầu ngón tay, đôi mắt bà trợn trừng nhìn về phía Tùng, ánh mắt đầy căm hờn. Nụ cười ngạo nghễ của Tùng, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng của anh ta chợt mờ đi trong tai Bà Thủy. Một câu nói vang vọng, rõ ràng đến nhói lòng, xuyên qua mớ hỗn độn cảm xúc đang dâng trào.
“Thủy à, mình cứ để chúng nó tự lo liệu đi. Con cái lớn rồi, phải tự đứng vững trên đôi chân của mình. Mình già rồi, cần giữ lại cái vốn dưỡng già mà an hưởng tuổi già.”
Đó là lời ông Phong đã nói, vào cái buổi chiều nắng nhạt trên hiên nhà, dưới gốc cây xoài già, khi Bà Thủy lần đầu tiên ngỏ ý muốn rút khoản tiền 500 triệu đồng để phụ Tùng mua căn hộ trả góp ở Hà Nội. Ông Phong nhìn bà, ánh mắt vừa tin tưởng vừa có chút lo âu, nhưng bà đã gạt đi tất cả, mù quáng tin vào lời ngon ngọt của con rể. Bà đã tin rằng, làm vậy là vì con, vì cháu, vì hạnh phúc của Hà.
Nhưng giờ đây, nhìn bộ dạng tham lam, vô liêm sỉ của Tùng, nghe những lời lẽ thách thức của anh ta, Bà Thủy đột nhiên thấy mình thật ngu xuẩn. Tình thương con đã che mắt bà, khiến bà suýt chút nữa đã giao nộp toàn bộ gia sản dưỡng già cho một kẻ lừa đảo, một con người không hề biết trân trọng những giá trị gia đình. Cái cảm giác bàng hoàng ban đầu nhanh chóng bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của sự hối hận tột độ, và rồi bùng lên thành một cơn phẫn nộ kinh hoàng.
Bà Thủy nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm giác như có thứ gì đó đang sôi sục trong lồng ngực. Bà mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự đau khổ hay căm hờn đơn thuần, mà là một ngọn lửa hừng hực, quyết liệt và lạnh lùng. Bà sẽ không để chuyện này yên. Bà sẽ không để Tùng biến cuộc đời của bà và ông Phong thành trò hề.
Tùng nhếch mép, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng vang vọng trong căn hộ nhỏ ở Hà Nội. Anh ta nghe đầu dây bên kia nói gì đó, rồi bật cười khẩy, một tràng cười ngạo nghễ, khinh khỉnh.
TÙNG
(Vừa nói vào điện thoại, vừa liếc ngang, liếc dọc như sợ ai đó nghe thấy, nhưng ánh mắt chẳng chạm vào Bà Thủy)
Cứ yên tâm đi, anh em mình có lộc rồi. 500 triệu này coi như tiền chùa, chả mất công gì. Coi như khoản đầu tư không rủi ro vậy!
Anh ta kết thúc cuộc gọi với tiếng “tút tút” dài, rồi cất điện thoại vào túi quần. Nụ cười tự mãn vẫn còn treo trên môi, đôi mắt long lanh vẻ sung sướng. Tùng xoay người lại, định đi vào trong, vừa lúc đó, ánh mắt anh ta đụng phải một cái nhìn.
Đó là ánh mắt lạnh băng của Bà Thủy. Bà đứng đó, sừng sững như một bức tượng đá, đôi mắt không chút cảm xúc, nhưng sâu thẳm bên trong là một ngọn lửa đang cháy. Nụ cười trên môi Tùng lập tức tắt ngúm, như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Sắc mặt anh ta tái mét, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, cố gắng tìm một lời giải thích cho sự xuất hiện bất ngờ của Bà Thủy, và cho cái nhìn khủng khiếp kia.
Tùng giật bắn người, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gương mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, tái mét đến đáng sợ. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, và đôi môi anh ta mấp máy, lắp bắp một cách khó khăn.
TÙNG
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thành)
Mẹ… mẹ đang làm gì ở đây ạ? Con… con vừa nghe điện thoại. Có chút việc…
Anh ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, đôi mắt dáo dác né tránh ánh nhìn của Bà Thủy. Bàn tay Tùng vội vàng cho vào túi quần, như muốn giấu đi điều gì đó, hoặc đơn giản là để che đi sự run rẩy của chính mình. Sự bối rối hiện rõ mồn một trên từng đường nét gương mặt anh ta, không thể nào che giấu.
Bà Thủy vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt bà không hề xao động, vẫn lạnh lùng và sắc như dao. Bà không nói một lời nào, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của Tùng, như thể xuyên thấu vào tận cùng tâm can anh ta, đọc rõ từng suy nghĩ, từng ý đồ. Khoảnh khắc im lặng ấy kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở, đè nén lấy Tùng.
Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Bà Thủy vẫn đứng đó thêm một giây, hai giây, rồi từ từ đứng thẳng dậy. Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng không còn sự yếu đuối hay đau khổ nào nữa. Thay vào đó, chúng ánh lên một vẻ kiên định đến rợn người, như thể mọi cảm xúc đã được nén chặt, biến thành thép. Bà Thủy không nói một lời nào, không một tiếng động. Bà chỉ lặng lẽ quay lưng lại, chậm rãi bước thẳng vào bên trong căn nhà nhỏ, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng phía sau lưng bà.
Tùng đứng chết trân tại hành lang, như một pho tượng. Khung cảnh vừa rồi diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ khiến anh ta không kịp phản ứng. Đôi mắt anh ta dán chặt vào cánh cửa vừa khép lại, nhưng tâm trí thì trống rỗng. Một nỗi sợ hãi tột cùng, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió đêm nào, từ từ bao trùm lấy anh ta. Nó bóp nghẹt lồng ngực, khiến Tùng cảm thấy khó thở. Anh ta vừa chứng kiến một sự thay đổi kinh hoàng, một quyết định không thể lay chuyển trong ánh mắt và hành động của Bà Thủy. Tùng nuốt khan, cổ họng khô khốc. Anh ta biết, mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình.
Tùng vội vàng bước theo Bà Thủy vào nhà, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng gầy gò đang khuất dần qua ngưỡng cửa. Anh ta cảm thấy từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn vỡ tung. Vừa vào đến gian giữa, Tùng đã hấp tấp bước tới, giọng run rẩy đến tội nghiệp: “Mẹ ơi, mẹ hiểu lầm rồi! Con… con chỉ nói đùa thôi mà. Mẹ đừng tin những lời con nói!”
Bà Thủy không quay đầu lại. Bà vẫn chậm rãi bước đi, cơ thể tuy yếu ớt nhưng lại toát lên một sự lạnh lẽo đáng sợ. Tùng cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nỗi sợ hãi dâng lên đến tận cuống họng. Anh ta cố gắng chặn Bà Thủy lại, hai tay nắm lấy bả vai bà, van xin: “Mẹ ơi, con xin mẹ! Mẹ đừng giận con, đừng buồn con mà. Con thật sự chỉ nói cho vui miệng thôi, mẹ biết con hay đùa mà. Tiền đó là của ông bà, con làm sao dám…”
Những lời biện minh yếu ớt, lặp đi lặp lại của Tùng bị nuốt chửng vào không khí. Bà Thủy vẫn giữ im lặng. Trái tim bà Thủy đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, nhưng bên ngoài, bà vẫn duy trì vẻ mặt vô cảm đến đáng sợ. Bà không một lời đáp lại, không một cái nhìn, như thể Tùng đang nói chuyện với một bức tường vô tri. Ánh mắt Tùng tràn đầy sự hoảng loạn, nhìn chằm chằm vào tấm lưng kiên cố của Bà Thủy, biết rằng những lời nói dối vụng về của mình giờ đây chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Bà Thủy gạt nhẹ tay Tùng ra, tiếp tục bước đi mà không chút dừng lại.
Bà Thủy gạt nhẹ tay Tùng ra, tiếp tục bước đi mà không chút dừng lại. Bà tiến thẳng về phía phòng ngủ, nơi ông Phong đã thức giấc, ngồi dựa vào thành giường, ánh mắt lo âu nhìn vợ. Không khí trong căn nhà cấp bốn nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Tùng đứng sững giữa gian nhà, bàn tay vẫn còn khua khoắng trong không trung như muốn níu kéo điều gì đó, gương mặt tái mét vì sợ hãi.
Tiếng động nhỏ phát ra từ gian phòng bên cạnh. Hà dụi mắt, lờ mờ ngồi dậy, mái tóc rối bù. Bên cạnh, Cu Bi cũng cựa mình, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn quanh. Cảm nhận được sự im lặng bất thường và vẻ căng thẳng đang bao trùm, Hà vội vàng bước ra, Cu Bi lẫm chẫm theo sau. Cô bé dụi mắt ngơ ngác, nhìn mẹ Thủy rồi nhìn bố Tùng.
“Mẹ ơi, bố Tùng ơi, có chuyện gì vậy ạ?” Hà hỏi, giọng ngái ngủ còn vương vấn sự trẻ thơ, “Sao mẹ trông buồn thế?” Cô bé ngước đôi mắt trong veo nhìn Bà Thủy, rồi quay sang nhìn Tùng đang đứng như trời trồng.
Bà Thủy quay đầu lại. Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt ngây thơ của con gái. Tim bà như bị bóp nghẹt. Nỗi đau trong lòng bà Thủy dâng lên dữ dội, đau hơn cả ngàn mũi kim châm. Bà Thủy chỉ muốn ôm con vào lòng, gào khóc, nhưng bà không thể. Bà chỉ lặng lẽ nhìn con, ánh mắt chất chứa nỗi niềm không thể nói thành lời. Ông Phong nhẹ nhàng bước tới, vỗ vai Bà Thủy, ánh mắt đầy xót xa. Tùng thì cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai, đặc biệt là vợ và con gái mình.
Bà Thủy hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn nghẹn trong lồng ngực. Bà không thể để Hà biết chuyện này lúc này, không thể để con bé nhìn thấy sự yếu đuối của mình, hay sự thật tàn nhẫn về người chồng nó đã tin tưởng. Một nụ cười gượng gạo, méo mó cố gắng xuất hiện trên môi Bà Thủy. Bà Thủy cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Cu Bi, đôi mắt vẫn đong đầy sự tổn thương nhưng gương mặt lại cố tỏ ra bình thản.
BÀ THỦY
(Giọng nói cố gắng nhẹ nhàng, dịu dàng)
Không có gì đâu con trai. Mẹ chỉ hơi mệt chút thôi. Tối qua mẹ không ngủ được. Để bà pha nước cho con uống nhé.
Cu Bi chớp chớp đôi mắt to tròn, vẫn còn ngơ ngác nhưng dường như được trấn an một phần bởi cử chỉ của Bà Thủy. Hà nhìn mẹ đầy nghi ngờ. Nụ cười của Bà Thủy quá gượng gạo, và ánh mắt mẹ vẫn còn vương những tầng lớp cảm xúc phức tạp mà Hà không thể đọc được. Cô bé nhìn sang Tùng, anh vẫn đứng bất động, cúi gằm mặt.
BÀ THỦY
(Tiếp tục, cố gắng thay đổi không khí)
Thôi nào, con dậy rồi thì để bà pha nước cho con uống nhé.
Bà Thủy quay người, bước về phía vòi nước, động tác hơi cứng nhắc. Bà biết, mình không thể giữ bí mật này mãi, nhưng ít nhất là lúc này, trước ánh mắt trong veo của Cu Bi và sự hoài nghi của Hà, bà cần thêm thời gian để đối mặt với nó một mình. Bà Thủy không muốn Hà phải lo lắng hay đau khổ vì những lỗi lầm của Tùng, càng không muốn con bé mất niềm tin vào người mình yêu. Bà Thủy tin rằng, mình phải gánh vác mọi thứ.
Ông Phong lặng lẽ dõi theo vợ, gương mặt nhăn nhó vì lo âu. Ông biết rõ Bà Thủy đang cố gắng đến nhường nào để che giấu mọi chuyện. Tùng vẫn đứng đó, như một bức tượng, cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai, khiến anh ta không dám ngẩng đầu. Anh nghe thấy lời nói dối của Bà Thủy và cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc, xen lẫn chút nhẹ nhõm ích kỷ vì không phải đối diện với sự thật ngay lập tức.
Bà Thủy, tấm lưng cứng nhắc, đang cố gắng pha nước cho Cu Bi, nhưng động tác của bà nặng nề như đeo chì. Hà dõi theo mẹ rồi quay sang nhìn Tùng. Anh vẫn đứng sững, như một bức tượng sống, cảm giác tội lỗi đè nặng lên từng thớ thịt. Khuôn mặt Tùng tái mét, cắt không còn giọt máu, đôi mắt cúi gằm xuống nền nhà, không dám ngẩng lên chạm phải ánh mắt nào. Anh biết, mọi lời nói dối đã hoàn toàn bại lộ. Cuộc điện thoại tối qua, lời lẽ xấc xược anh nói với mẹ vợ khi tưởng bà không nghe thấy, đã khiến tất cả sụp đổ. 500 triệu đồng – khoản tiền dưỡng già mà Bà Thủy đã định trao, giờ đây đã trở thành một giấc mộng xa vời. Quyết định của Bà Thủy về số tiền đó đã thay đổi hoàn toàn, anh có thể cảm nhận điều đó qua không khí ngột ngạt và sự lạnh lẽo bao trùm. Một nỗi lo sợ tột cùng bóp nghẹt lồng ngực, xen lẫn sự hối hận muộn màng như hàng ngàn mũi kim châm. Anh tự hỏi, liệu còn có cơ hội nào để sửa chữa mọi thứ? Liệu Hà có phát hiện ra sự thật ghê tởm này?
Bà Thủy, với tấm lưng vẫn còn cứng nhắc vì mệt mỏi và sự thất vọng, đặt cốc nước cam cho Cu Bi xuống bàn. Thằng bé vẫn đang hồn nhiên xem hoạt hình, không hay biết gì về cơn bão sắp ập đến. Hà nhìn theo mẹ, thấy Bà Thủy bước thẳng về phía bếp, nơi Ông Phong đang ngồi đọc báo cũ. Một dự cảm chẳng lành đột nhiên len lỏi trong lòng cô.
Ông Phong thấy Bà Thủy bước vào, định hỏi han. Bà Thủy đứng sững trước mặt chồng, khuôn mặt bà căng thẳng, đôi mắt trĩu nặng những nỗi niềm không thể giấu. Bà hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, cảm giác như có ngàn tảng đá đè nặng. Bà biết, đây là khoảnh khắc quyết định, là lúc bà phải lật tẩy tất cả, dù cho cái giá phải trả có là sự tan vỡ của niềm tin.
Tùng đứng như trời trồng ở phòng khách, mọi giác quan đều căng như dây đàn. Anh thấy Bà Thủy hướng về phía Ông Phong, dáng vẻ nghiêm trọng đến lạ. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu điều tồi tệ nhất sắp xảy ra. Anh tự hỏi, Bà Thủy sẽ nói gì? Liệu có phải là sự thật trần trụi về 500 triệu đồng và những lời nói dối của anh? Nỗi sợ hãi biến thành một viên đá tảng, mắc kẹt trong cổ họng.
Bà Thủy nhìn thẳng vào mắt Ông Phong, giọng bà khẽ rung lên nhưng đầy kiên quyết.
BÀ THỦY
(Hít một hơi thật sâu)
Ông Phong này, tôi có chuyện này… cần phải nói cho ông biết. Chuyện về thằng Tùng… và cái khoản tiền 500 triệu.
Ông Phong từ từ hạ tờ báo xuống, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu và lo lắng. Ông cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của vợ, một sự nghiêm trọng chưa từng thấy. Hà, đang bế Cu Bi, cũng ngẩng đầu lên, lắng nghe, trái tim cô bắt đầu đập loạn xạ.
Ông Phong ngước nhìn Bà Thủy, ánh mắt đầy hoài nghi và một chút lo sợ. Cả Hà cũng ngừng bế Cu Bi, hướng sự chú ý về phía cha mẹ, trái tim cô như thắt lại.
BÀ THỦY
(Giọng dứt khoát, nhưng ẩn chứa nỗi đau)
Ông còn nhớ cái cuộc điện thoại hôm qua không? Cái thằng Tùng nó gọi về, nói là đã bán được mảnh đất rồi, rồi còn khoe khoang là không cần tiền của mình nữa.
Ông Phong gật đầu, khuôn mặt ông đanh lại, vẫn chưa hiểu rõ.
Tùng ở phòng khách, nghe rõ mồn một từng lời Bà Thủy nói. Lồng ngực anh ta như bị bóp nghẹt. Anh biết, giây phút này, mọi thứ đã bại lộ.
BÀ THỦY
(Tiếp tục, giọng bà càng thêm nặng trĩu)
Đó là nói dối. Tất cả là nói dối! Tôi đã ra Hà Nội, đích thân tìm hiểu. Nó không bán được mảnh đất nào cả. Nó dùng cái cớ đó để… để lừa chúng ta. Nó muốn chúng ta nghĩ rằng nó đã có tiền rồi, để không phải trả lại cái khoản 500 triệu dưỡng già của hai ông bà!
Ông Phong đứng bật dậy, tờ báo trên tay rơi xuống sàn nhà. Khuôn mặt ông biến sắc, từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ.
ÔNG PHONG
(Gằn giọng)
Cái gì? Thằng Tùng dám… dám làm thế sao?
Hà nghe những lời đó, cô chết lặng. Cu Bi trong vòng tay cô dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng, thằng bé khẽ dụi mặt vào mẹ. Nước mắt Hà bắt đầu lăn dài. Cô không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.
Tùng đứng như trời trồng. Não bộ anh ta quay cuồng, những hình ảnh về căn hộ trả góp, về tương lai huyễn hoặc sụp đổ tan tành. Anh ta cảm thấy một sự tuyệt vọng to lớn bao trùm lấy mình. Bà Thủy đã biết tất cả, không còn đường nào để chối cãi. Cuộc hôn nhân, tương lai của anh ta với Hà, tất cả đang đứng trên bờ vực thẳm. Anh ta hối hận tột độ, nhưng đã quá muộn.
Bà Thủy quay sang nhìn Tùng đang đứng thất thần ở cửa phòng khách. Ánh mắt bà lạnh như băng, không còn chút tình thương hay vị tha nào.
BÀ THỦY
(Giọng bà vang lên rành rọt, như tuyên án)
Vậy nên, cái khoản tiền 500 triệu đó… sẽ không bao giờ đến tay anh nữa, Tùng ạ. Dù là một đồng.
Tùng sụp đổ. Anh ta biết, cánh cửa cuối cùng đã khép lại. Anh ta đã mất tất cả.
***
Căn nhà nhỏ của Bà Thủy ở quê giờ đây không còn tiếng cười nói rộn ràng. Nụ cười của Cu Bi vẫn hồn nhiên, nhưng ánh mắt của Hà mang một nỗi buồn sâu thẳm. Bà Thủy và Ông Phong, sau cơn bão tố, tìm thấy sự bình yên trong quyết định của mình, dù nó đã xé nát một phần nào đó trong trái tim họ. Cái giá phải trả cho sự thật luôn đắt, nhưng ít nhất, nó mang lại sự thanh thản. Cuộc đời vốn dĩ là những bài học, và có những bài học phải trả bằng cả nước mắt và sự tan vỡ. Có lẽ, Tùng sẽ học được rằng tiền bạc không thể mua được sự chân thành, và sự dối trá, dù tinh vi đến đâu, cũng sẽ có ngày bị lật tẩy. Gia đình không chỉ là tài sản vật chất, mà là sợi dây liên kết vô hình của niềm tin và sự sẻ chia. Mất đi điều đó, dù có bao nhiêu tiền bạc cũng chỉ là hư vô. Ông bà Thủy đã mất đi 500 triệu đồng trong suy nghĩ, nhưng lại giữ lại được sự thanh thản trong tâm hồn và một bài học vô giá cho chính con gái mình. Hà, cô sẽ phải tự mình đứng dậy, mạnh mẽ hơn để đối mặt với thực tại và xây dựng lại cuộc sống cho Cu Bi. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải hoa hồng, nhưng sau mỗi cơn giông bão, cầu vồng lại xuất hiện, mang theo một khởi đầu mới, một hy vọng mới.