Mẹ vợ cứ cuối tuần là lại mời con rể tới ăn cơm rồi gọi vào phòng làm gì không ai biết, 3 tháng sau thông báo có bầu khiến cả nhà khó hiểu
Từ ngày Khánh cưới Vy, cuối tuần nào mẹ vợ cũng mời cậu về ăn cơm.
Ban đầu, Vy thấy vui. Ai lại chẳng muốn mẹ quý chồng mình. Mẹ Vy lại nổi tiếng khó tính, trước kia gặp bạn trai của cô toàn hờ hững, ấy vậy mà với Khánh thì khác: vừa thấy đã gọi “con”, vừa cưới xong đã dặn “thứ Bảy nhớ về ăn với mẹ.”
Bữa cơm nào cũng có món Khánh thích. Canh chua cá lóc d;/ầm tay, gỏi gà xé phay cay nồng. Ăn xong, mẹ vợ gọi Khánh vào phòng riêng. “Có chút chuyện riêng với con rể,” bà bảo.
Chuyện riêng gì thì không ai biết. Khánh không kể, Vy cũng không hỏi. Cô nghĩ chắc là chuyện đầu tư, mẹ cô làm m:ô:/i gi/ớ/::i bất động sản mười mấy năm, mối q:u;an h:///ệ nhiều như rễ tre.
Nhưng rồi tuần nào cũng như tuần nào. Ăn xong, Khánh lại vào phòng với mẹ vợ. Có hôm gần một tiếng mới ra, mặt hơi t;/ái, môi khô. Vy hỏi thì anh chỉ cười nhạt: “Nói chuyện vặt thôi.”
Đến tháng thứ ba, mẹ Vy tuyên bố: “Mẹ có bầu.”…….
Vy sững sờ, gần như không tin vào tai mình. Ly nước cam đang cầm trên tay cô suýt rơi xuống sàn. Cô chết lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn mẹ. Từng câu chữ của mẹ Vy cứ xoáy sâu vào đầu óc Vy, lặp đi lặp lại như một lưỡi dao cùn đang cứa vào tâm trí cô. “Mẹ có bầu?” Vy muốn bật thốt thành tiếng nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một vật thể vô hình, đau rát. Đầu óc cô quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như mất đi trọng lượng, lơ lửng rồi chao đảo.
Khánh ngồi đối diện Vy, bất động. Ánh mắt anh thoáng qua sự phức tạp, rồi anh cúi gằm xuống, tránh né cái nhìn đầy hoang mang của Vy. Mẹ Vy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh một cách đáng sợ, bà nhìn Vy, rồi lại nhìn Khánh, như đang chờ đợi một phản ứng.
Cả căn phòng, vừa phút trước còn rộn rã tiếng đũa bát, giờ chìm vào sự im lặng nặng nề, ngột ngạt. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang đếm ngược từng giây phút căng thẳng. Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn Khánh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một tín hiệu nào đó rằng đây chỉ là một trò đùa, nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng và áp lực vô hình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Vy. Cô biết, cuộc đời cô, từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn như trước.
Vy quay phắt sang nhìn Khánh, đôi mắt cô dán chặt vào gương mặt anh, tìm kiếm một lời giải thích cho sự phi lý đang diễn ra. Khánh, dường như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt ấy, lập tức lảng tránh. Mặt anh ta tái mét, cắt không còn giọt máu, và đôi môi khô khốc mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thành tiếng. Anh cúi gằm mặt xuống bát cơm vẫn còn đầy, tay cầm đũa run run, từng thớ thịt trên cánh tay gồng lên rõ rệt. Toàn thân Khánh toát lên vẻ lúng túng, bối rối, và một cảm giác tội lỗi rõ ràng bao trùm lấy anh.
Vy nuốt khan, cổ họng khô rát. Cô thì thầm, giọng khản đặc:
“Khánh… anh giải thích đi. Chuyện này là sao?”
Mẹ Vy vẫn ngồi đó, bình thản một cách đáng sợ, nhấm nháp ly nước cam của mình như không có chuyện gì xảy ra. Bà không nói, chỉ dõi theo Vy và Khánh, ánh mắt bà như xuyên thấu mọi thứ.
Khánh vẫn im lặng, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm, như thể muốn biến mất vào đó. Sự im lặng của anh chỉ càng khiến Vy thêm hoang mang và phẫn nộ. Cô cảm thấy một cơn giận dữ trào lên, nhưng đồng thời là nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt trái tim cô.
“Nhìn em đi, Khánh!” Vy gần như gầm lên, nhưng âm lượng chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy giữa căn phòng tĩnh mịch. “Anh… anh đã làm gì?”
Đôi đũa trong tay Khánh trượt nhẹ xuống bát, tạo nên một tiếng kêu lạch cạch khô khốc. Anh vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng cơ thể anh bắt đầu run rẩy rõ rệt hơn. Vy cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sụp đổ trước mắt mình. Mọi niềm tin, mọi sự gắn bó bỗng chốc trở thành tro bụi. Sự lúng túng và né tránh của Khánh giờ đây không còn là dấu hiệu của sự bối rối nữa, mà là bằng chứng của một sự thật kinh hoàng đang dần được phơi bày.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Đôi mắt cô, vẫn còn đỏ hoe vì hoang mang và sợ hãi, dần chuyển hướng từ gương mặt tái mét của Khánh sang Mẹ Vy, người vẫn đang ngồi đó, bình thản đến đáng sợ. Mẹ Vy nhẹ nhàng đặt ly nước cam xuống bàn, ánh mắt bà vẫn không rời khỏi Vy, nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách bí ẩn.
Vy cố gắng điều chỉnh hơi thở, ép giọng nói của mình trở nên vững vàng hơn, nhưng từng âm tiết thoát ra vẫn run rẩy đến tội nghiệp.
“Mẹ… mẹ nói gì vậy?” Vy cất lời, toàn thân cô khẽ giật mình vì chính sự yếu ớt trong thanh âm của mình. “Con của ai? Sao… sao lại có thể… ở tuổi này?”
Gương mặt Vy trắng bệch, nỗi hoài nghi và bất an tột độ hằn sâu trên từng đường nét. Cô nhìn chằm chằm vào Mẹ Vy, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời phủ nhận, hay bất kỳ điều gì có thể kéo cô ra khỏi cơn ác mộng này. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng tim Vy đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Mẹ Vy nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Vy, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười bí ẩn, nhưng giọng nói lại mang một sự kiên quyết lạnh lùng.
“Vy, chuyện này không liên quan đến con,” Mẹ Vy đáp, từng từ như khắc sâu vào không khí. Bà nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc bạc đã được nhuộm đen, vẻ bình thản đến đáng sợ. “Đó là con của mẹ.”
Vy choáng váng, cả người cô như bị đóng băng tại chỗ. Cái lạnh lẽo từ giọng nói của Mẹ Vy xuyên thẳng vào tim, đóng băng mọi hy vọng về một lời giải thích hợp lý. Cô nhìn chằm chằm vào Mẹ Vy, rồi lại liếc sang Khánh, người vẫn còn ngồi đó, tái mét, cúi gằm mặt như một tội đồ. Vy muốn hỏi, muốn hét lên, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn khổng lồ.
“Mẹ… mẹ nói gì vậy?” Vy cố gắng gượng hỏi lại, giọng run rẩy đến thảm hại. “Làm sao… làm sao có thể…”
Mẹ Vy khẽ nhướn mày, ánh mắt bà lóe lên một tia sắc lạnh. “Mẹ đã nói rất rõ rồi, Vy. Và mẹ sẽ không nói thêm bất kỳ điều gì.” Bà chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, quay lưng lại với cả hai vợ chồng, như thể cuộc đối thoại đã kết thúc. “Con chỉ cần biết, mẹ sẽ có con. Đó là sự thật.”
Vy cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự bình thản đến vô cảm của Mẹ Vy, cùng với sự từ chối thẳng thừng, khiến cô rơi vào một hố sâu của sự hoang mang tột độ. Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Và Khánh, tại sao anh ta lại im lặng đến vậy? Một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo bắt đầu bủa vây lấy Vy, siết chặt trái tim cô. Vy cố gắng níu kéo lý trí, nhưng tất cả những gì cô cảm thấy chỉ là sự bất lực và cơn ác mộng đang hiện hữu ngay trước mắt.
Vy cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự bình thản đến vô cảm của Mẹ Vy, cùng với sự từ chối thẳng thừng, khiến cô rơi vào một hố sâu của sự hoang mang tột độ. Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Và Khánh, tại sao anh ta lại im lặng đến vậy? Một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo bắt đầu bủa vây lấy Vy, siết chặt trái tim cô. Vy cố gắng níu kéo lý trí, nhưng tất cả những gì cô cảm thấy chỉ là sự bất lực và cơn ác mộng đang hiện hữu ngay trước mắt.
Vy nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Mẹ Vy, rồi ánh mắt cô trượt sang Khánh, người vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn của cô. Sự im lặng của anh ta càng làm nỗi sợ trong Vy lớn dần. Cô cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trong đôi mắt trốn tránh của Khánh, nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng và mặc cảm tội lỗi. Cổ họng Vy khô khốc, cô muốn thét lên, muốn đòi một lời giải thích, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Bỗng, một dòng ký ức lạnh gáy chạy dọc sống lưng Vy, khiến cô rùng mình. Cô nhớ lại những lần Khánh đến nhà Mẹ Vy mỗi cuối tuần để ăn cơm. Những bữa ăn đó thường kết thúc bằng việc Mẹ Vy gọi Khánh vào phòng riêng của bà. Mỗi lần như vậy, Vy đều thấy lạ, nhưng cô luôn gạt bỏ ý nghĩ đó, tin tưởng vào chồng và mẹ mình. Mẹ Vy nổi tiếng khó tính, nhưng lại rất quý Khánh, Vy luôn nghĩ đó chỉ là những cuộc trò chuyện riêng tư giữa mẹ vợ và con rể thân thiết.
Thế nhưng, những hình ảnh ấy giờ đây lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Vy, sắc nét đến đáng sợ. Cô nhớ rõ gương mặt tái mét của Khánh mỗi khi anh ta ra khỏi phòng riêng của mẹ, đôi môi khô khốc và ánh mắt lảng tránh. Vy từng hỏi Khánh có chuyện gì, nhưng anh ta luôn từ chối kể chi tiết, chỉ nói là “chuyện riêng của đàn ông”. Khi đó Vy không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ, mọi thứ lại kết nối với nhau một cách kinh hoàng.
Một nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu nhen nhóm, rồi bùng lên mạnh mẽ trong đầu Vy, khiến trái tim cô đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không, không thể nào! Cái ý nghĩ bệnh hoạn ấy khiến Vy muốn nôn khan. Cô lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi bóng ma kinh tởm đang chiếm lấy tâm trí mình. Nhưng những mảnh ghép vụn vặt cứ liên tục hiện về: Mẹ Vy mang bầu, Khánh vào phòng riêng với Mẹ Vy, khuôn mặt tái mét của Khánh, và cả sự im lặng đáng sợ của anh ta ngay lúc này. Tất cả, tất cả tạo thành một bức tranh ghê tởm, mà Vy không dám gọi tên.
Một cơn giận dữ lạnh lẽo bỗng dâng trào, lấn át nỗi sợ hãi trong Vy. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, không thể sống với bóng ma ghê tởm này. Như một bản năng, Vy lập tức quay phắt lại, nắm chặt lấy cánh tay Khánh, siết mạnh. Anh giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn gặp ánh mắt rực lửa của Vy. Không nói một lời, Vy kéo mạnh Khánh, gần như lôi anh đi khỏi phòng khách, xuyên qua hành lang dài, tiến thẳng về căn phòng ngủ riêng của hai vợ chồng. Khánh loạng choạng bước theo, khuôn mặt trắng bệch, không dám phản kháng.
Vừa vào đến phòng, Vy đóng sầm cánh cửa lại, tiếng động vang lên khô khốc, dội thẳng vào lồng ngực Khánh. Anh lùi lại một bước, tựa lưng vào tường, đôi mắt dáo dác nhìn quanh như muốn tìm một lối thoát. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu. Vy đứng đối diện Khánh, lồng ngực phập phồng, từng hơi thở như muốn xé toạc lồng ngực. Cô nhìn thẳng vào Khánh, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhưng ánh lên vẻ căm phẫn tột độ.
“Anh và mẹ… đã làm gì trong phòng suốt mấy tháng qua?” Vy cất tiếng, giọng cô khản đặc, nghẹn ngào nhưng chất chứa sự giận dữ tột cùng và nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. Từng chữ như một lưỡi dao cứa vào không khí.
Khánh nghe câu hỏi, cả người anh lập tức cứng đờ. Máu trong huyết quản như đông lại, anh cảm thấy mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gương mặt Khánh tái mét không còn một giọt máu, đôi môi anh run rẩy, lắp bắp mãi không thành lời. Anh cố gắng mở miệng, nhưng chỉ có những tiếng ứ ự vô nghĩa thoát ra. Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi. Ánh mắt anh trốn tránh, không dám đối diện với ánh nhìn đau khổ và hoài nghi của Vy.
Đôi mắt Khánh cụp xuống, trốn tránh ánh nhìn của Vy. Anh cảm thấy như mình đang rơi xuống một vực sâu không đáy, không thể nào thoát ra. Cả cơ thể anh run rẩy bần bật, sự sợ hãi tột độ đã đánh gục hoàn toàn ý chí phản kháng. Đột nhiên, như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm, Khánh khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, một tiếng “thịch” nặng nề vang lên. Anh quỳ sụp trước mặt Vy, đôi tay run rẩy vươn ra, ôm chặt lấy đôi chân cô, gục đầu vào đó như một đứa trẻ.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Khánh, thấm ướt ống quần Vy. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, van xin: “Vy… xin em… xin em hãy tin anh! Anh xin em… Anh có bí mật với mẹ, đúng là có bí mật… nhưng không phải như em nghĩ. Không hề phải như vậy!”
Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào trong tiếng nấc, từng lời nói như bị xé vụn ra khỏi lồng ngực. “Anh biết em đang nghĩ gì… nhưng không phải đâu Vy… Xin em hãy bình tĩnh, làm ơn… Anh sẽ giải thích sau. Anh sẽ nói hết tất cả… nhưng không phải bây giờ. Anh cầu xin em… Cho anh thêm một chút thời gian…”
Khánh siết chặt lấy Vy, van vỉ. Vy đứng sững, cảm nhận sự ẩm ướt trên chân mình từ nước mắt của anh. Cô vẫn không thể nói thêm lời nào, nỗi nghi ngờ và sự phẫn nộ vẫn cuộn trào, nhưng hành động quỳ lạy, van xin trong nước mắt của Khánh đã khiến cô bối rối. Anh cố gắng trấn an Vy, nhưng trong những lời thỉnh cầu khẩn thiết ấy, anh vẫn không hề hé lộ bất kỳ chi tiết cụ thể nào về cái bí mật mà anh đang nhắc đến.
Vy cảm thấy đôi chân mình tê dại dưới cái siết của Khánh. Nước mắt anh nóng hổi, nhưng trái tim Vy lại lạnh giá. Cô đứng sững, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe đầy van lơn của Khánh. Từng lời anh nói, dù tha thiết đến mấy, vẫn chỉ là sự vòng vo, không một chút rõ ràng. Niềm tin trong Vy, vốn đã lung lay, giờ đây vỡ vụn như mảnh gương rơi. Cô giằng mạnh chân ra khỏi vòng tay Khánh.
“Đủ rồi, Khánh!” Giọng Vy lạnh buốt, vang vọng trong căn phòng. Cô lùi lại một bước, đôi mắt trừng trừng nhìn chồng. “Anh không nói, tôi sẽ tự mình tìm ra. Tôi không thể chịu đựng thêm sự lừa dối này nữa!”
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to nhìn Vy. Anh cố gắng đứng dậy, muốn vươn tay níu kéo, nhưng Vy đã quay lưng lại. Cô biết, việc tin tưởng vào lời hứa “sẽ giải thích sau” của anh giờ đây là một sự ngu ngốc không thể tha thứ. Một ý nghĩ sắc bén lóe lên trong đầu Vy: cô sẽ không ngồi yên chờ đợi. Cô sẽ tự mình hành động.
Vài ngày sau đó, Vy bắt đầu kế hoạch của mình. Cô giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn nói chuyện với Khánh và Mẹ Vy như bình thường, nhưng bên trong, cô là một điệp viên ngầm. Mỗi cuối tuần, khi Khánh đến Nhà mẹ Vy ăn cơm, ánh mắt Vy luôn dõi theo từng cử chỉ của anh và mẹ. Cô quan sát cách họ trao đổi ánh mắt, cách Mẹ Vy dù nổi tiếng khó tính nhưng vẫn dành cho Khánh một sự ưu ái đặc biệt, và cách Khánh luôn tìm cớ để tránh mặt Vy mỗi khi Mẹ Vy không có mặt.
Và rồi, cái khoảnh khắc Khánh lại vào Phòng riêng của mẹ vợ, một mình với bà, Vy cảm thấy bụng mình thắt lại. Cô chờ đợi. Đồng hồ tích tắc từng giây, dài như cả thế kỷ. Khi Khánh bước ra, gương mặt anh vẫn tái mét, đôi môi khô khốc như mọi lần. Anh vội vã từ chối mọi câu hỏi về việc đã nói gì với Mẹ Vy.
Đêm đó, sau khi Khánh và Mẹ Vy đã ngủ say, Vy lặng lẽ mò dậy. Cô lấy chiếc chìa khóa dự phòng mà Mẹ Vy vẫn hay giấu dưới chậu cây cảnh ở hiên nhà. Trái tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực khi cô nhẹ nhàng mở cửa Phòng riêng của mẹ vợ. Căn phòng tối om, mùi hương trầm nhẹ của Mẹ Vy vẫn vương vấn. Vy bật đèn pin điện thoại, đôi mắt cô quét qua từng ngóc ngách, từng ngăn kéo tủ, từng cuốn sách trên kệ. Cô lục lọi từng món đồ, từng phong bì tài liệu mà Mẹ Vy cất giữ cẩn thận. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Vy. Cô không biết mình đang tìm gì, nhưng Vy tin chắc rằng sự thật đang ẩn giấu đâu đó trong căn phòng này. Cô cảm thấy một sự cay đắng dâng trào, một nỗi đau khi nhận ra mình đang bị chính những người thân yêu nhất lừa dối.
Vy lục lọi từng ngăn kéo, tay cô run rẩy sờ soạng từng chồng giấy tờ cũ kỹ. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, ánh mắt Vy căng thẳng, quét qua từng góc khuất trong Phòng riêng của mẹ vợ. Sau gần một giờ đồng hồ căng thẳng, khi sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, Vy đưa tay xuống ngăn kéo tủ đầu giường – nơi mà Mẹ Vy luôn khóa cẩn thận nhưng hôm nay lại hé mở một chút. Có lẽ Mẹ Vy đã vội vàng mà quên mất.
Ngón tay Vy chạm vào một tập hồ sơ dày cộm, được bọc trong một túi nhựa trong suốt. Trái tim Vy đập thình thịch, một linh cảm mạnh mẽ mách bảo rằng đây chính là thứ cô đang tìm kiếm. Cô kéo tập hồ sơ ra, dùng đèn pin điện thoại soi rõ từng chi tiết.
Bên trong là một tập bệnh án và những hóa đơn thanh toán từ một phòng khám sản khoa uy tín bậc nhất thành phố. Đôi mắt Vy mở to, dán chặt vào dòng chữ in đậm trên trang bìa: “BỆNH ÁN SẢN KHOA CỦA: BÀ NGUYỄN THỊ MAI (MẸ VY)”. Dưới đó là các thông tin chi tiết về quá trình khám, xét nghiệm. Vy lật nhanh từng trang, tay cô run rẩy đến nỗi suýt đánh rơi.
Rồi, Vy dừng lại ở một trang giấy A4 được kẹp riêng biệt. Trang giấy đó có tiêu đề “XÁC NHẬN THỤ TINH NHÂN TẠO”. Dòng chữ in rõ ràng, sắc nét đập vào mắt Vy như một nhát dao. Bên cạnh tên Mẹ Vy, cô đọc được một dòng khác, lạnh lẽo và khó tin: “Người hiến tinh trùng: ẨN DANH”.
Vy lùi lại một bước, toàn thân cô như bị đóng băng. Hơi thở Vy nghẹn lại trong lồng ngực. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cố gắng để não bộ mình hiểu được điều mà mắt cô đang thấy. “Người hiến tinh trùng: ẩn danh.” Mẹ Vy? Thụ tinh nhân tạo? Làm sao có thể? Một cảm giác kinh hoàng, ghê tởm dâng trào. Những mảnh ghép rời rạc trong đầu Vy bắt đầu kết nối với nhau một cách tàn nhẫn. Khánh ra khỏi phòng Mẹ Vy với vẻ mặt tái mét, môi khô. Mẹ Vy thông báo có bầu sau ba tháng. Tất cả những điều đó giờ đây có một ý nghĩa hoàn toàn mới, một ý nghĩa khủng khiếp mà Vy chưa bao giờ dám nghĩ tới. Chiếc điện thoại cầm trên tay Vy run lên bần bật, ánh sáng từ đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt Vy, hằn rõ sự bàng hoàng và một nỗi đau thấu tận tâm can.
Vy bước ra khỏi Phòng riêng của mẹ vợ, đôi chân cô lảo đảo như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Tập hồ sơ khám thai nặng trĩu trong tay Vy, không phải bằng vật lý, mà bằng sức nặng của sự thật kinh hoàng mà nó chứa đựng. Ánh mắt Vy đỏ hoe, gương mặt tái nhợt vì sốc và nỗi đau tột cùng. Cô đi thẳng vào phòng khách, nơi Mẹ Vy đang ngồi xem tivi, vẻ mặt thản nhiên, bình tĩnh thường ngày.
Mẹ Vy ngẩng đầu lên, nhìn Vy với ánh mắt khó hiểu khi thấy con gái mình đứng sững sờ trước mặt, toàn thân run rẩy.
“Vy, con làm gì mà giờ này mới ra? Sắc mặt con sao vậy?” Mẹ Vy hỏi, giọng vẫn đều đều, không một chút lo lắng.
Vy không nói gì, ánh mắt cô xoáy sâu vào Mẹ Vy như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc bình thản đó. Tay Vy giơ tập hồ sơ lên, ném mạnh xuống bàn kính trước mặt Mẹ Vy. Tờ giấy “XÁC NHẬN THỤ TINH NHÂN TẠO” với dòng chữ “Người hiến tinh trùng: ẨN DANH” nằm lật ngửa, phơi bày mọi thứ.
Mẹ Vy giật mình, theo phản xạ cúi xuống nhìn tập giấy. Nụ cười trên môi bà tắt ngúm, đôi mắt sắc sảo thường ngày co lại khi bà nhận ra đó là gì.
“Cái gì đây, Vy?” Mẹ Vy lắp bắp, giọng nói bắt đầu mất đi vẻ tự tin. Bà cố gắng đưa tay ra nhặt lấy tập hồ sơ, nhưng Vy đã lên tiếng.
“Đây là gì à? Đây là bằng chứng cho sự ghê tởm của mẹ! Là thứ mà con đã tìm thấy trong phòng riêng của mẹ! Bệnh án sản khoa của Mẹ Vy! Và cái này nữa…” Vy chỉ thẳng vào dòng chữ “Người hiến tinh trùng: ẨN DANH”, giọng Vy vỡ òa trong uất nghẹn. “Mẹ giải thích đi! Mẹ giải thích tất cả đi! Khánh… tại sao anh ấy lại luôn ra khỏi phòng mẹ với vẻ mặt tái mét, môi khô khốc? Tại sao mẹ lại có bầu sau ba tháng, trong khi con… con mãi không được?”
Mẹ Vy nghe những lời đó, gương mặt bà từ từ biến sắc. Từ sự bàng hoàng ban đầu, đến hoảng loạn, rồi sụp đổ. Đôi tay bà run rẩy, làm rơi tập hồ sơ xuống đất. Mọi sự bình tĩnh, vẻ quyền uy và cứng rắn thường ngày của Mẹ Vy tan biến như bong bóng xà phòng. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, chảy dài trên gò má nhăn nheo của bà. Mẹ Vy khụy gối, rồi ngồi thụp xuống ghế sofa, dáng người co rúm lại. Bà đưa hai tay lên ôm lấy mặt, những tiếng nức nở bật ra không kìm nén được. Toàn bộ cơ thể Mẹ Vy run lên bần bật, bà gục đầu xuống, vai bà rung lên từng đợt vì khóc. Sự thật đã bị phơi bày, và bà không còn gì để che giấu hay biện minh.
VY
(Giọng run rẩy, đầy căm phẫn, Vy bước lại gần, cúi người xuống nhìn thẳng vào Mẹ Vy)
Giải thích đi! Mẹ giải thích tất cả đi! Mẹ nghĩ con sẽ tin vào cái gì? Cái bí mật kinh tởm này… nó là sao?
MẸ VY
(Mẹ Vy ngẩng đầu lên, gương mặt bà đẫm nước mắt, giọng lạc đi)
Vy… mẹ… mẹ xin lỗi con… mẹ… mẹ không biết phải nói sao…
VY
(Vy gào lên, âm thanh vỡ vụn trong cổ họng)
Không biết nói sao?! Mẹ không biết nói sao khi mẹ có bầu bằng thụ tinh nhân tạo, giấu con, trong khi con… con phải vật vã, phải đau khổ vì khao khát có con suốt bấy lâu nay sao?!
MẸ VY
(Mẹ Vy lắc đầu lia lịa, nước mắt chảy thành dòng, bàn tay run rẩy đưa ra níu lấy vạt áo Vy nhưng Vy gạt đi)
Không phải… không phải như con nghĩ đâu Vy ơi… Mẹ… mẹ đã quá cô đơn rồi… Con biết không… mười mấy năm nay, mẹ cứ làm bạn với công việc môi giới bất động sản… tiền bạc có… địa vị có… nhưng mẹ… mẹ cô đơn quá…
VY
(Mắt Vy đỏ hoe, cô siết chặt tay, cố kìm nén những tiếng nấc chực trào)
Cô đơn? Mẹ có con gái là con, có rể là Khánh! Con luôn ở bên mẹ, mẹ còn muốn gì nữa?
MẸ VY
(Mẹ Vy nhìn xa xăm, ánh mắt chất chứa nỗi niềm giấu kín bấy lâu. Bà hít một hơi thật sâu, tiếng nấc vẫn còn nghẹn ngào)
Một đứa con… một đứa con của riêng mẹ… ở cái tuổi xế chiều này… mẹ sợ lắm, sợ cô đơn đến chết đi được… Mẹ thấy những người già không con cháu… họ thui thủi một mình… mẹ không muốn như vậy Vy à… Mẹ khao khát có một đứa trẻ bên cạnh… để bầu bạn…
VY
(Hụt hơi, Vy cảm thấy nghẹn lại, một cơn đau buốt lan toả khắp lồng ngực)
Vậy nên mẹ đã… thụ tinh nhân tạo? Giấu con? Mẹ không nghĩ đến cảm giác của con sao? Mẹ không nghĩ con cũng đang ngày đêm mong mỏi một đứa con sao?
MẸ VY
(Mẹ Vy ôm lấy mặt, tiếng khóc nức nở bật ra không ngừng. Vai bà rung lên từng đợt)
Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi con… Mẹ biết mẹ sai rồi… Mẹ đã sợ hãi… sợ con gái sẽ không hiểu… không chấp nhận mẹ… Sợ mọi người sẽ dị nghị… nên mẹ đã giấu kín… Mẹ đã giấu… giấu tất cả… nhưng mỗi ngày trôi qua, mẹ đều cảm thấy như bị xé nát… cảm thấy tội lỗi vô cùng…
VY
(Vy lùi lại một bước, nhìn Mẹ Vy bằng ánh mắt xa lạ và đau đớn. Nỗi thất vọng và sự phản bội lớn hơn cả sự tức giận. Cô không thể thốt nên lời. Mẹ Vy vẫn gục đầu xuống, những tiếng nức nở vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn, làm không khí càng thêm nặng nề và đau khổ.)
Vy vẫn đứng bất động, nhìn Mẹ Vy bằng ánh mắt xa lạ và đau đớn. Nỗi thất vọng và sự phản bội lớn hơn cả sự tức giận. Cô không thể thốt nên lời. Mẹ Vy vẫn gục đầu xuống, những tiếng nức nở vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn, làm không khí càng thêm nặng nề và đau khổ.
Sau những giây phút im lặng đến nghẹt thở, Vy hít một hơi thật sâu, giọng nói khản đặc vang lên, đứt đoạn.
VY
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Còn… còn gì nữa không? Mẹ còn giấu con điều gì kinh tởm hơn thế này nữa? Nói hết đi! Nói hết một lần đi!
MẸ VY
(Mẹ Vy ngẩng mặt lên, nước mắt chảy thành dòng, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vy đầy sợ hãi và đau khổ. Bà lắc đầu liên tục.)
Không… không Vy ơi… Mẹ… mẹ xin con…
VY
(Vy bước thêm một bước về phía Mẹ Vy, ánh mắt sắc như dao.)
Mẹ nghĩ con sẽ tin vào cái gọi là “tình mẫu tử cao cả” khi mẹ giấu giếm con, khi mẹ đang mang trong mình một đứa bé mà đáng lẽ ra con mới là người được quyền có? Mẹ nghĩ con sẽ tha thứ khi con vật vã từng ngày với nỗi đau khao khát một đứa con, còn mẹ thì làm cái chuyện động trời này sao? Nói đi! Rốt cuộc cái thai này… nó đến từ đâu? Ai đã giúp mẹ làm chuyện này?
MẸ VY
(Mẹ Vy ôm lấy bụng, như muốn che giấu bí mật cuối cùng. Bà nhắm chặt mắt, nước mắt tuôn ra không ngừng, như thể việc nói ra sẽ xé nát bà.)
Mẹ… mẹ đã… mẹ đã thử rất nhiều lần… Vy à… Cả năm trời mẹ đã đi khắp nơi… gặp bao nhiêu bác sĩ… nhưng đều thất bại… Mẹ đã tuyệt vọng rồi…
VY
(Vy gầm lên, giọng nói vỡ vụn.)
Vậy thì sao?! Vậy thì mẹ tìm cách thụ tinh nhân tạo với ai?! Ai là người đã… đã giúp mẹ làm cái chuyện kinh tởm này?!
MẸ VY
(Mẹ Vy run rẩy mở mắt, ánh mắt bà né tránh Vy. Bà hít một hơi đứt quãng, từng lời nói như bị kẹt lại trong cổ họng.)
Mẹ… mẹ đã… đã nhờ Khánh…
Vy đứng sững lại. Thời gian như ngừng trôi. Tiếng Mẹ Vy nức nở vẫn văng vẳng trong tai Vy, nhưng cô không còn nghe rõ nữa. Toàn bộ thế giới xung quanh Vy như đổ sập. Khánh? Chồng cô?
VY
(Vy lùi lại, mắt cô mở to kinh hoàng. Cô lắc đầu liên tục, không tin vào tai mình.)
Không… Không thể nào… Mẹ nói gì cơ? Mẹ đang nói dối con! Phải không? Mẹ nói dối!
MẸ VY
(Mẹ Vy quỳ sụp xuống sàn, đôi tay nắm chặt lấy chân Vy, nước mắt bà ướt đẫm vạt áo Vy. Bà ngẩng đầu lên nhìn con gái, gương mặt bà đẫm nước mắt, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng.)
Không Vy ơi… mẹ không nói dối… Mẹ… mẹ đã nhờ Khánh… Khánh chính là người đã đồng ý hiến tặng tinh trùng cho mẹ… thằng bé không đòi hỏi bất kỳ điều gì cả… không một xu… chỉ vì nó… nó thương mẹ… nó thương mẹ cô đơn… nó muốn mẹ có được một đứa con ở tuổi xế chiều này…
Vy lùi lại, mắt cô mở to kinh hoàng. Cô lắc đầu liên tục, không tin vào tai mình. Tiếng Mẹ Vy nức nở vẫn văng vẳng trong tai Vy, nhưng cô không còn nghe rõ nữa. Toàn bộ thế giới xung quanh Vy như đổ sập. Khánh? Chồng cô? Ngay lúc đó, tiếng cửa phòng khách khẽ mở. Khánh bước vào, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và hối lỗi. Anh đứng sững lại, ánh mắt chạm vào cảnh tượng hỗn loạn trước mặt: Mẹ Vy quỳ sụp dưới chân Vy, cả hai đều đầm đìa nước mắt.
Vy quay phắt sang phía Khánh, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đầy sự căm phẫn và nỗi đau không thể gọi tên. Cô không cần Mẹ Vy phải nói thêm lời nào. Ánh mắt Khánh, sự lảng tránh và vẻ tiều tụy trên gương mặt anh đã là câu trả lời cay đắng nhất.
VY
(Giọng Vy khản đặc, từng lời như cứa vào không khí.)
Anh… anh ta… là chồng con! Anh… anh đã làm gì vậy hả Khánh? Anh đã làm cái quái gì với mẹ con vậy?
Khánh không nói gì, chỉ đứng đó, vai anh rũ xuống. Anh nhìn Vy bằng ánh mắt đau đớn, sau đó liếc sang Mẹ Vy đang nức nở dưới chân con gái. Không khí càng trở nên đặc quánh bởi sự im lặng đầy tội lỗi của anh.
MẸ VY
(Mẹ Vy ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa.)
Khánh… Khánh ơi… Mẹ xin con…
VY
(Vy gầm lên, cắt ngang lời Mẹ Vy.)
Im đi! Mẹ đừng nói nữa! Con không muốn nghe gì từ mẹ nữa! Khánh! Anh nói đi! Tất cả là thật sao?
Khánh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng gồng mình chống chịu một sức nặng vô hình. Đôi môi anh khô khốc, và giọng nói khi cất lên cũng khàn đặc.
KHÁNH
(Thều thào, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Vy.)
Anh… anh xin lỗi, Vy… Anh… anh đã…
VY
(Vy bước một bước dứt khoát về phía Khánh, hai bàn tay siết chặt.)
Xin lỗi? Anh xin lỗi cái gì? Anh giải thích đi! Giải thích xem tại sao anh lại làm cái chuyện kinh tởm này! Anh giải thích đi!
KHÁNH
(Khánh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má.)
Anh… anh xác nhận lời Mẹ Vy nói… Bà ấy… bà ấy đã cầu xin anh rất nhiều… Bà ấy nói đã đi rất nhiều nơi, gặp nhiều bác sĩ nhưng đều không thành công… Mẹ Vy đã tuyệt vọng rồi…
VY
(Vy bật cười chua chát, nụ cười đầy đau khổ.)
Tuyệt vọng? Và anh đã đồng ý làm một chuyện như thế này chỉ vì “tuyệt vọng” sao? Anh là chồng con! Anh có biết con đã khao khát một đứa con đến mức nào không? Con đã khóc cạn nước mắt vì không thể có con với anh!
KHÁNH
(Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin.)
Anh biết chứ, Vy… Anh… anh thương Mẹ Vy cô đơn… Cả đời bà ấy đã vất vả vì em và anh… Anh không muốn thấy bà ấy phải sống một mình khi về già… Mẹ Vy nói bà ấy chỉ muốn có một đứa con để bầu bạn, để nương tựa tuổi xế chiều…
VY
(Giọng Vy run rẩy, gần như mất kiểm soát.)
Thương? Anh thương mẹ tôi sao? Anh có thương tôi không? Anh có biết anh đang làm gì không hả Khánh? Anh đang hủy hoại gia đình của chính mình đấy!
KHÁNH
(Khánh cố gắng bước đến gần Vy hơn, nhưng cô lùi lại.)
Anh không muốn em phải lo lắng hay suy nghĩ… Anh đã hứa với mẹ sẽ giữ bí mật… để em không phải bận lòng… Anh chỉ nghĩ… anh chỉ nghĩ mình đang giúp mẹ… giúp cả em…
VY
(Vy lùi lại thêm một bước, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trống rỗng, vô hồn. Cô nhìn chằm chằm vào Khánh, sau đó lại liếc sang Mẹ Vy đang quỳ dưới đất. Những lời Khánh vừa nói như một nhát dao nữa đâm vào Vy, nhưng đồng thời, một phần nhỏ trong Vy cũng mờ nhạt hiểu được sự tuyệt vọng của mẹ và ý định sai lầm của chồng. Cả cơ thể Vy run rẩy không kiểm soát. Cô lắc đầu liên tục, nước mắt không còn chảy thành dòng nữa mà chỉ đọng lại, nặng trĩu trên mi.)
Giúp… giúp tôi ư? Anh nghĩ đây là cách giúp tôi sao? Anh đã hủy hoại tất cả! Hủy hoại gia đình của chúng ta! Hủy hoại tôi!
MẸ VY
(Mẹ Vy bò đến gần hơn, nắm lấy ống quần Vy. Giọng bà nức nở.)
Vy ơi… mẹ xin lỗi con… Mẹ biết mẹ sai rồi… Mẹ chỉ là… mẹ quá khao khát…
VY
(Vy giật mạnh chân ra, không nhìn Mẹ Vy. Cô đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bời che đi một phần khuôn mặt tái nhợt.)
Đừng nói nữa… Đừng ai nói gì nữa… Tôi không muốn nghe… không muốn nghe gì hết!
Khánh cố gắng bước đến, đưa tay ra, ánh mắt đầy hối lỗi.
KHÁNH
Vy… anh biết anh sai… Nhưng anh…
VY
(Vy gạt phắt tay Khánh, giọng Vy giờ đây không còn gầm gừ mà trở nên yếu ớt, đầy tổn thương. Cô nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt vừa căm phẫn, vừa đau đớn, vừa có một chút gì đó của sự tan vỡ.)
Anh nghĩ tôi không đủ khả năng… để hiểu? Để chia sẻ? Anh nghĩ tôi yếu đuối đến mức không thể đối mặt với nỗi đau của mẹ mình sao? Anh đã tước đi quyền làm con, quyền làm vợ của tôi! Quyền được biết sự thật! Anh đã tước đi tất cả!
Vy lảo đảo bước lùi về phía sofa, cả người như mất hết sức lực. Cô ngã phịch xuống, ánh mắt vẫn vô định nhìn vào hư không, không còn nước mắt, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Mẹ Vy và Khánh đứng đó, nhìn Vy với vẻ mặt bất lực và tội lỗi tột cùng. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề, như thể đã có thứ gì đó vỡ vụn hoàn toàn mà không thể hàn gắn. Vy ôm chặt lấy chính mình, cơ thể cô vẫn không ngừng run lên. Cô cảm thấy như mình đang chìm dần trong một hố sâu tuyệt vọng, nơi sự phản bội và tình yêu thương, sự phẫn nộ và sự thấu hiểu đan xen lẫn lộn, bóp nghẹt từng hơi thở, khiến cô hoàn toàn mất phương hướng. Cô không biết phải làm gì, phải nghĩ gì, phải cảm nhận điều gì nữa.
Vy ngã phịch xuống sofa, cả người như mất hết sức lực. Ánh mắt Vy vẫn vô định nhìn vào hư không, không còn nước mắt, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Vy ôm chặt lấy chính mình, cơ thể cô vẫn không ngừng run lên. Cô cảm thấy như mình đang chìm dần trong một hố sâu tuyệt vọng, nơi sự phản bội và tình yêu thương, sự phẫn nộ và sự thấu hiểu đan xen lẫn lộn, bóp nghẹt từng hơi thở. Vy không biết phải làm gì, phải nghĩ gì, phải cảm nhận điều gì nữa.
Bỗng, một tiếng cười khô khốc, chua chát bật ra từ cổ họng Vy. Nó không phải tiếng cười vui vẻ, mà là âm thanh của sự tan vỡ, méo mó đến ghê rợn. Vy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, không còn vô hồn nữa mà rực lên một ngọn lửa căm phẫn. Cô nhìn thẳng vào Mẹ Vy, sau đó trừng mắt sang Khánh.
VY
(Giọng Vy khàn đặc, mỗi chữ tuôn ra như những mảnh thủy tinh vỡ.)
Mẹ… mẹ có thể nhìn thẳng vào con và nói rằng mẹ không hối hận không? Mẹ có thể nhìn thẳng vào con và nói rằng tất cả những gì mẹ làm là vì con không?!
MẸ VY
(Mẹ Vy bật khóc nức nở, bò lại gần Vy, cố gắng nắm lấy tay con gái.)
Mẹ… mẹ xin lỗi con… Mẹ sai rồi… Mẹ sai rồi, Vy ơi… Nhưng mẹ… mẹ chỉ muốn giúp con… giúp gia đình mình…
VY
(Vy gạt phắt tay Mẹ Vy ra, đứng bật dậy, đôi mắt như tóe lửa. Cô lùi lại, nhìn mẹ như nhìn một người xa lạ.)
Giúp? Giúp bằng cách phản bội con? Giúp bằng cách lên giường với chồng con? Giúp bằng cách hủy hoại tất cả những gì con có sao?! Mẹ ơi, mẹ đã cướp đi hạnh phúc của con! Cướp đi người chồng của con! Cướp đi đứa con mà lẽ ra con phải có! Cướp đi tất cả những gì con tin tưởng!
KHÁNH
(Khánh vội vàng bước tới, cố gắng giữ Vy lại, nhưng Vy giằng mạnh.)
Vy, bình tĩnh đi em! Mẹ cũng không muốn thế này đâu! Anh biết là rất khó chấp nhận, nhưng…
VY
(Vy quay phắt sang Khánh, ánh mắt đầy khinh miệt và căm hờn. Cô vung tay tát thật mạnh vào mặt Khánh. Một tiếng chát khô khốc vang vọng khắp căn phòng, khiến cả ba người đều sững sờ.)
Bình tĩnh? Anh bảo tôi bình tĩnh sao? Anh chính là kẻ phản bội! Kẻ đã hủy hoại gia đình này! Anh và mẹ… các người đã biến tôi thành một con ngốc! Các người nghĩ tôi là ai? Một con búp bê không có cảm xúc sao?! Cả đời này tôi không bao giờ tha thứ cho các người!
MẸ VY
(Mẹ Vy đứng dậy, nước mắt giàn giụa, giọng bà run rẩy, xen lẫn sự tuyệt vọng.)
Vy! Con không thể nói như thế được! Mẹ là mẹ của con! Con không được hỗn!
VY
(Vy phá lên cười lớn, tiếng cười méo mó vang vọng, như xé toạc không khí nặng nề.)
Mẹ? Mẹ của con? Mẹ ơi, mẹ có còn là mẹ của con không khi mẹ làm cái chuyện tày đình này? Mẹ nghĩ con có thể gọi mẹ là mẹ sao? Làm sao con có thể đối diện với mọi người? Làm sao con có thể nhìn vào mặt anh ta mỗi ngày sau chuyện này?! Con ghê tởm các người!
KHÁNH
(Khánh ôm lấy bên má vừa bị tát, khuôn mặt tái mét, ánh mắt đầy đau khổ và hối lỗi.)
Anh sẽ giải thích! Anh sẽ làm mọi cách để chuộc lỗi! Anh sẽ sửa chữa tất cả!
VY
(Vy lùi lại, ánh mắt không còn nước mắt, chỉ còn là sự trống rỗng, vô hồn của một người đã chết lặng.)
Sửa chữa? Anh sửa chữa bằng cách nào? Bằng cách cưới mẹ tôi sao? Hay bằng cách bắt tôi chấp nhận đứa em cùng cha khác mẹ với con tôi? Các người đã vứt bỏ tất cả! Vứt bỏ danh dự, vứt bỏ tình người, vứt bỏ gia đình! Tôi không còn gì để nói với các người nữa! Tất cả đã kết thúc rồi!
Vy quay lưng lại, không nhìn Mẹ Vy và Khánh nữa. Cô lảo đảo bước về phía cửa, như một cái bóng mờ nhạt, để lại phía sau hai con người đang sững sờ, bất lực trong căn phòng tan hoang của những lời nói và cảm xúc bị vỡ vụn.
Vy lảo đảo bước về phía cửa, như một cái bóng mờ nhạt, để lại phía sau hai con người đang sững sờ, bất lực trong căn phòng tan hoang của những lời nói và cảm xúc bị vỡ vụn. Khánh định chạy theo, nhưng Mẹ Vy đã gục xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở, khiến anh chùn bước. Vy dừng lại ở ngưỡng cửa, bàn tay run rẩy chạm vào nắm đấm. Hơi thở Vy nặng nề, lồng ngực đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào. Cô không thể cứ thế mà đi, không thể để mọi thứ kết thúc trong sự hỗn loạn và uất hận không rõ ràng này. Vy hít một hơi thật sâu, xoay người lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ ánh lên một tia kiên quyết đến lạnh lùng.
VY
(Giọng Vy khàn đặc, nhưng không còn run rẩy, thay vào đó là sự sắt đá.)
Khoan đã. Tôi vẫn còn một điều kiện cuối cùng.
Khánh và Mẹ Vy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng pha lẫn sợ hãi. Khánh bước vội đến gần Vy hơn, gương mặt đầy vẻ van lơn.
KHÁNH
(Giọng run rẩy, khẩn thiết.)
Vy, em nói đi! Anh sẽ làm bất cứ điều gì! Anh sẽ sửa chữa, anh sẽ…
VY
(Vy giơ tay ngăn Khánh lại, ánh mắt cô không hề dao động.)
Anh hãy chứng minh sự trong sạch của mối quan hệ giữa anh và mẹ tôi. Tôi cần sự thật. Tôi cần biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, từng chi tiết một. Và… cả hai người, phải tìm cách giải thích rõ ràng cho gia đình, cho tất cả mọi người.
MẸ VY
(Mẹ Vy loạng choạng đứng dậy, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng.)
Giải thích… cho gia đình? Vy à, con không thể làm thế! Chuyện này… chuyện này sẽ hủy hoại tất cả!
VY
(Vy nhìn thẳng vào Mẹ Vy, khóe môi Vy nhếch lên một nụ cười đầy cay đắng.)
Hủy hoại? Mẹ đã hủy hoại gia đình con rồi, mẹ còn sợ gì nữa? Hoặc là mẹ và anh ta nói ra tất cả, chịu trách nhiệm cho hành động của mình, để tôi biết rõ sự thật… Hoặc là… tôi sẽ ly hôn. Không có sự lựa chọn thứ ba.
Cả căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Khánh đứng chết trân, gương mặt tái mét. Anh biết rõ sự “trong sạch” mà Vy yêu cầu gần như là điều không thể. Những bí mật anh giữ kín bao lâu nay không chỉ liên quan đến anh và Mẹ Vy, mà còn đến những toan tính, những lợi ích đen tối mà anh không thể nào thổ lộ. Mẹ Vy ngã phịch xuống sofa một lần nữa, hai tay ôm chặt lấy bụng, nước mắt lã chã rơi. Bà biết rằng nếu sự thật được phơi bày, cuộc đời bà và cả Vy sẽ sụp đổ hoàn toàn. Danh dự, gia đình, mọi thứ sẽ tan nát.
VY
(Nhìn Khánh và Mẹ Vy một lượt, giọng Vy trầm xuống, đầy vẻ kiệt sức.)
Thời gian… tôi cho các người một tuần. Sau một tuần, nếu không có câu trả lời rõ ràng, không có lời giải thích thuyết phục… thì chúng ta sẽ kết thúc. Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Vy quay lưng lại, mở cửa bước ra. Lần này, không ai còn sức để níu kéo cô lại. Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên, như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa ba con người trong căn phòng. Căn nhà bỗng trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ thường.
Khánh khuỵu gối xuống, ôm lấy đầu, đôi mắt anh vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh không biết phải làm sao. Tình yêu dành cho Vy vẫn còn đó, nhưng sự phản bội và những bí mật đã tạo ra một vực thẳm không thể nào vượt qua. Mẹ Vy nằm vật vã trên sofa, tiếng khóc nghẹn ngào của bà vang lên từng hồi, xé nát không khí tĩnh mịch. Bà đã đánh đổi quá nhiều, và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ còn kinh hoàng hơn những gì bà từng nghĩ. Đứa con trong bụng bà, đứa bé vô tội này, giờ đây trở thành một bằng chứng sống cho tội lỗi không thể dung thứ.
Cuộc đời Vy sau cánh cửa kia, dù đau đớn, nhưng cô biết mình phải tìm một con đường mới. Có những vết thương dù thời gian có thể chữa lành, nhưng những vết sẹo thì sẽ mãi mãi ở lại. Cô bước đi không ngoảnh lại, không phải vì hết yêu, mà vì cô cần phải cứu lấy chính mình, cứu lấy linh hồn đã tan vỡ của mình. Có lẽ, sự thật dù tàn nhẫn đến mấy cũng tốt hơn việc sống mãi trong một lời dối trá ngọt ngào. Cô tin rằng, dù tương lai có ra sao, cô cũng sẽ tìm thấy sự bình yên, không phải trong vòng tay của Khánh hay sự che chở của Mẹ Vy, mà trong chính sức mạnh của bản thân.
Sau cùng, điều Vy học được không phải là hận thù, mà là giới hạn của sự chịu đựng và khả năng tha thứ của con người. Có những sai lầm không thể nào sửa chữa, nhưng những bài học thì luôn còn đó. Mọi thứ có thể đổ vỡ, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vy biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cô sẽ bước đi, với trái tim đầy sẹo nhưng không còn bị trói buộc bởi những xiềng xích của sự lừa dối. Cuộc hôn nhân của họ đã đứng trước ngã rẽ cuối cùng, và Vy đã chọn con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự giải thoát, dù nó có phải đánh đổi bằng tất cả những gì cô từng có.

