“Đ𝐚̃ 𝟑𝟎 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐚𝐢 𝐡𝐨̉𝐢 𝐜𝐮̛𝐨̛́𝐢, 𝐭𝐨̂𝐢 đ: 𝐚́𝐧𝐡 𝐥𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐥𝐚̂́𝐲 𝐚𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐨̛̣ 𝐱𝐚̂𝐲 đ:𝐞𝐧 𝐭𝐫:𝐮̃𝐢 𝐜𝐡𝐨 đ𝐨̛̃ 𝐛𝐢̣ 𝐦𝐞̣ 𝐠𝐢𝐮̣𝐜 𝐫:𝐚́𝐭 𝐭𝐚𝐢, đ𝐞̂𝐦 𝐭𝐚̂𝐧 𝐡:𝐨̂𝐧 đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐛𝐮𝐨̂𝐧𝐠 𝐛:𝐨̉ 𝐧𝐚̀𝐨 𝐧𝐠𝐨̛̀ 𝐭𝐚𝐲 𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐡𝐚̣𝐦 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐯𝐚̀𝐨… 𝐓𝐨̂𝐢 𝐛𝐚̣̂𝐭 𝐥𝐮𝐨̂𝐧 đ𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐥𝐞̂𝐧 𝐱𝐞𝐦 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐦𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐦 𝐧𝐡𝐚̆́𝐧 𝐭𝐢𝐧 𝐜𝐡𝐨 𝐛𝐨̂́ 𝐦𝐞̣ 𝐠𝐚̂́𝐩…
Tôi là nhân viên văn phòng, ngoại hình bình thường, tính tình cũng chẳng đến nỗi, nhưng… “ế bền vững”. Năm nay tôi 30 tuổi.
Đi đâu cũng bị hỏi:
— Bao giờ lấy chồng?
Nghe riết thành quen, nhưng quen không có nghĩa là không mệt. Mẹ tôi thì khỏi phải nói, gọi điện than thở như cơm bữa, gửi link mai mối như gửi đồ ship nhanh.
Tôi mệt mỏi, gần như buông xuôi, cho đến khi anh xuất hiện.
Anh là thợ xây ở công trình đối diện công ty tôi. Da ngăm rám nắng, người vạm vỡ, hay cười – nhưng cười hơi quê. Lần đầu tôi chú ý đến anh là khi trời mưa, tôi loay hoay che túi xách dưới mái hiên, anh đưa tôi một chiếc áo mưa cũ, nói:
— Che tạm, không thôi ướt hết giấy tờ.
Sau đó vài lần chạm mặt, anh hay hỏi thăm tôi ăn gì chưa, có mệt không. Tôi từng nghĩ anh đang “tán”, nhưng rồi thấy anh chẳng bao giờ nói lời ong bướm, chỉ âm thầm quan tâm. Có lần tôi bệnh, phải xin nghỉ, anh lặng lẽ gửi cho tôi vài gói cháo và mảnh giấy:
“Không biết cháo có hợp khẩu vị không. Nhưng mong em chóng khoẻ.”
Tôi không biết tình cảm đến từ lúc nào. Chỉ biết, khi anh ngập ngừng hỏi:
— Em có nghĩ đến chuyện nghiêm túc… với một người như anh không?
Tôi đã gật đầu.
Chúng tôi làm đám cưới đơn giản. Mẹ tôi lắc đầu:
— Con lấy đại cho xong à? Con có chắc không?
Tôi chỉ cười:
— Con không chọn người hoàn hảo. Con chọn người khiến con thấy bình yên.
Đêm tân hôn.
Tôi tắm xong, mặc váy ngủ ngồi trên giường mà lòng lạ lắm – vừa hồi hộp, vừa ngại ngùng. Anh nằm bên, giữ khoảng cách, lịch sự như thể sợ làm tôi sợ. Tôi quay lưng lại, khẽ nói:
— Anh ngủ trước đi…
Tôi định tắt đèn thì vô tình chạm phải thứ gì đó…
Tôi gi:ật bắn, bật ngay đèn lên kiểm tra…
BẠN XEM TIẾP PHẦN 2 CÂU CHUYỆN
DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇”
“Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn ngủ đột ngột bừng sáng, hắt lên khuôn mặt hoảng hốt của cô và vẻ ngơ ngác của anh thợ xây. Anh giật mình ngồi bật dậy, đôi mắt chưa hết ngái ngủ lo lắng nhìn cô.
— Em sao thế? Gặp ác mộng à?
Cô không trả lời, hơi thở dồn dập, một tay vẫn đặt trên ngực trái nơi trái tim đang đập loạn xạ. Tay kia của cô run rẩy chỉ xuống dưới tấm nệm.
— Dưới đó… có cái gì đó. Cứng lắm.
Anh nhìn theo hướng tay cô, gương mặt thoáng một nét bối rối rồi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi người, luồn bàn tay thô ráp, chai sần của mình xuống dưới gờ nệm. Một tiếng “két” nhẹ vang lên khi anh kéo ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ, màu xanh quân đội đã hoen gỉ vài chỗ.
Cô nín thở. Trong đầu cô hiện lên hàng vạn kịch bản đáng sợ. Một người đàn ông lam lũ, ít nói như anh, giấu một chiếc hộp bí ẩn dưới giường tân hôn, bên trong có thể là gì chứ?
Thấy vẻ mặt trắng bệch của vợ, anh vội đặt chiếc hộp lên đùi cô, giọng hiền khô.
— Của em đó. Anh định sáng mai mới đưa, nhưng… em thấy nó trước rồi.
Cô ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn anh rồi lại nhìn xuống chiếc hộp sắt lạnh ngắt trong lòng. “Của mình?” Suy nghĩ đó khiến cô càng thêm hoang mang. Bàn tay cô run rẩy chạm vào cái chốt khóa đã cũ mèm.
*Tách*.
Chiếc hộp bật mở.
Cô khẽ rụt người lại, chuẩn bị cho một thứ gì đó ghê rợn. Nhưng không. Thứ nằm gọn gàng bên trong khiến cô sững sờ. Không phải vũ khí, cũng chẳng phải thứ gì bí mật đen tối. Đó là một cọc tiền polymer mệnh giá 500 nghìn đồng, dày cộp, được buộc cẩn thận bằng mấy vòng dây thun. Nằm bên cạnh cọc tiền là một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ quen thuộc.
Tim cô như hẫng đi một nhịp. Cô run run cầm cuốn sổ lên. Đập vào mắt cô là tên chủ tài khoản, được ghi nắn nót bằng mực xanh: tên của chính cô.
Cô lật vội vào trang trong. Và rồi, cả thế giới của cô như ngừng lại. Dãy số ghi ở mục số dư cuối kỳ dài đến mức khiến cô phải dụi mắt mấy lần. Một con số khổng lồ, một gia tài mà cả đời này cô nằm mơ cũng không nghĩ một người thợ xây quanh năm phơi mình dưới nắng gió có thể tích cóp được. Nó còn nhiều hơn tổng số tiền tiết kiệm của cả gia đình cô cộng lại.
Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước nhìn chồng mình, giọng lạc đi.
— Anh… số tiền này… ở đâu ra vậy?
Anh thợ xây gãi đầu, nụ cười hiền lành có phần ngượng nghịu.
— Là tiền anh đi làm bao năm nay tích góp được. Cả tiền làm thêm buổi tối, tiền thưởng mấy công trình lớn nữa. Anh nghĩ, mình cưới vợ thì phải có trách nhiệm, phải có một khoản để lỡ sau này em muốn làm gì thì làm, không phải nhìn sắc mặt ai cả.
Cô chết lặng. Từng lời anh nói như từng nhát búa gõ vào lồng ngực cô. Những định kiến, những lời gièm pha, sự ái ngại của mẹ cô… tất cả bỗng trở nên nực cười và cay đắng. Người đàn ông mà cô “đánh liều” lấy về, người mà mẹ cô chê bai là “không tương xứng”, lại đang âm thầm chuẩn bị cho cô một tương lai vững chãi đến nhường này.”
“Cô chết lặng. Từng lời anh nói như từng nhát búa gõ vào lồng ngực cô. Những định kiến, những lời gièm pha, sự ái ngại của mẹ cô… tất cả bỗng trở nên nực cười và cay đắng. Người đàn ông mà cô “đánh liều” lấy về, người mà mẹ cô chê bai là “không tương xứng”, lại đang âm thầm chuẩn bị cho cô một tương lai vững chãi đến nhường này.
Thấy vợ mình cứ ngây ra, đôi mắt trong veo bắt đầu ngấn nước, anh thợ xây có chút bối rối. Anh gãi mái tóc còn vương mùi nắng gió, giọng nói vốn đã trầm nay lại càng dịu dàng hơn.
— Em… em đừng khóc. Anh làm gì sai à? Hay là em không thích…
Anh chưa nói hết câu, cô đã vội lắc đầu, nước mắt lại không kiềm được mà lăn dài trên má. Cô không khóc vì buồn, cô khóc vì xấu hổ, vì cảm động đến nghẹn lời.
— Không… không phải…
Giọng cô lạc đi, run rẩy. Cô cúi xuống, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình, rồi lại nhìn vào cọc tiền dày cộp. Bàn tay chai sần của anh vẫn đặt hờ trên chiếc hộp sắt, như muốn bảo vệ món tài sản quý giá nhất đời mình.
Anh thở dài một hơi nhẹ nhõm, nụ cười hiền lành lại nở trên môi.
— Thật ra, đây là toàn bộ tài sản anh dành dụm suốt 10 năm đi làm xa nhà. Từ lúc còn là thằng phụ hồ lấm lem, cho đến khi thành thợ chính, rồi tự mình nhận mấy công trình nhỏ. Anh chẳng dám ăn tiêu gì, ai rủ đi nhậu cũng từ chối. Mọi người còn trêu anh là gã keo kiệt.
Anh ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến.
— Anh định sáng mai sẽ đưa hết cho em giữ, để em có thể làm những gì em thích. Em từng nói với bạn qua điện thoại là em muốn mở một cửa hàng quần áo nhỏ đúng không? Anh nghe thấy. Em cứ lấy số tiền này mà làm. Thất bại cũng không sao, còn có anh ở đây.
Từng câu từng chữ của anh như những dòng nước ấm áp gột rửa đi mọi hoài nghi, lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhớ lại những lời mỉa mai của mẹ: “Lấy nó rồi mày chỉ có cạp đất mà ăn!”. Cô nhớ lại ánh mắt thương hại của bạn bè. Và cô nhớ lại chính sự tự ti, chấp nhận của bản thân mình.
Cô bật khóc nức nở, không còn cố gắng kìm nén. Cô buông cuốn sổ và cọc tiền xuống giường, hai tay ôm lấy mặt, bờ vai rung lên bần bật. Tiếng khóc của sự hối hận, của sự giải tỏa, và của một niềm hạnh phúc bất ngờ mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.
Anh thợ xây luống cuống, anh không giỏi dỗ dành phụ nữ. Anh chỉ lẳng lặng xích lại gần, dùng bàn tay thô ráp nhưng vững chãi của mình, nhẹ nhàng kéo tay cô ra, rồi vụng về lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên má vợ.
— Đừng khóc nữa. Có anh ở đây rồi. Từ nay về sau, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức.”
“Lời nói của anh như một dòng suối ấm, cuốn phăng đi mọi tảng đá ngờ vực trong lòng cô. Cô không đáp lời. Thay vào đó, cô bất ngờ lao vào lòng anh, ôm siết lấy tấm lưng rộng và vững chãi ấy. Đây không phải là cái ôm của đêm tân hôn e lệ, mà là cái ôm của một người tìm thấy bến đỗ sau bao ngày lênh đênh, là cái ôm của sự biết ơn và hối lỗi sâu sắc. Nước mắt cô thấm ướt vai áo anh, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ ra thành từng lời không trọn vẹn.
— Em… em xin lỗi… Em cảm ơn anh…
Anh thợ xây khựng lại một giây, hoàn toàn bất ngờ trước hành động của vợ. Anh hơi lúng túng, nhưng rồi vòng tay rắn chắc của anh cũng từ từ siết lại, vỗ về nhẹ nhàng lên tấm lưng đang run rẩy của cô. Anh không nói gì, chỉ để cô giải tỏa hết những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu. Anh biết, cô vợ nhỏ của anh đã phải chịu đựng quá nhiều áp lực.
Một lúc lâu sau, khi tiếng khóc đã ngớt dần, cô mới từ từ buông anh ra. Cô ngước lên, đôi mắt sưng húp nhưng trong veo một cách lạ thường, không còn chút gợn mây hoài nghi nào nữa. Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình – người chồng lam lũ, ít nói, nhưng lại có một trái tim còn quý hơn cả vàng bạc. Cô cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian.
Cô vội vã với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Những ngón tay vẫn còn hơi run của cô lướt nhanh trên màn hình, tìm đến số của mẹ. Anh thợ xây chỉ im lặng quan sát, không hỏi một lời, ánh mắt anh tràn ngập sự tin tưởng.
Cô gõ từng chữ, như thể đang khắc vào đó tất cả niềm tin và sự khẳng định của mình: “”Mẹ ơi, con đã chọn đúng. Anh ấy có thể không giàu có về vật chất trước mắt, nhưng anh ấy cho con cảm giác an toàn tuyệt đối.””
Tiếng “”tít”” báo tin nhắn đã gửi đi vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô đặt điện thoại xuống, thở ra một hơi nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Cô nhìn anh, người đàn ông của cô, và lần đầu tiên trong đêm tân hôn, cô nở một nụ cười thật sự thanh thản và hạnh phúc. Nụ cười của một người phụ nữ biết rằng mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời.”
“Giấc ngủ đến với cô sau một đêm đầy biến động, sâu và bình yên đến lạ. Cô không tỉnh giấc vì chuông báo thức, mà bởi một mùi thơm lựng, mộc mạc len lỏi vào phòng. Mùi trứng chiên béo ngậy quyện với mùi bánh mì nướng giòn tan. Cô khẽ mở mắt, trong một thoáng ngơ ngác không biết mình đang ở đâu. Rồi cô nhớ ra, đây là căn phòng tân hôn, và cô đã là vợ người ta.
Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, chân trần đi về phía cánh cửa đang hé mở. Từ khe cửa, cô nhìn thấy bóng lưng vững chãi của anh đang lúi húai trong bếp. Anh thợ xây, với đôi tay chai sần quen cầm bay, cầm vữa, giờ đây lại có chút vụng về khi lật miếng trứng trên chảo. Anh cẩn thận đến mức nín thở, tập trung như thể đang xây một công trình quan trọng nhất đời mình. Một bên, mấy lát bánh mì nướng hơi quá lửa, xém nhẹ một góc.
Nhìn cảnh tượng ấy, một dòng ấm áp lan toả khắp lồng ngực cô, khác hẳn với sự vỡ oà cảm xúc của đêm qua. Đây là sự ấm áp của đời thường, của bình yên giản dị. Cô bất giác mỉm cười, một nụ cười không cần che giấu.
Dường như cảm nhận được có người nhìn, anh quay lại. Thấy cô đã dậy, anh có chút giật mình, ngượng ngùng gãi đầu.
— Em dậy rồi à? Anh… anh tính làm bữa sáng cho em.
Anh chỉ tay về phía chiếc bàn ăn nhỏ. Ở đó, hai phần ăn đã được bày biện. Trứng ốp la dù không tròn vành vạnh, bánh mì dù có miếng hơi cháy cạnh, nhưng tất cả đều được đặt ngay ngắn, bên cạnh là hai ly sữa nóng hổi còn bốc khói. Một bữa sáng không hoàn hảo về hình thức, nhưng lại hoàn hảo về tấm lòng.
Cô ngồi xuống bàn, trái tim rung động không nói thành lời. Anh cũng ngồi xuống đối diện, vẻ mặt vẫn còn chút hồi hộp chờ đợi phản ứng của cô.
— Em ăn đi. Chắc không ngon bằng ngoài hàng, nhưng anh tự tay làm đó.
Cô cầm nĩa lên, xúc một miếng trứng đưa vào miệng. Vị ngon của sự chân thành khiến sống mũi cô cay cay. Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh.
— Ngon lắm. Em cảm ơn anh.
Anh thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hiền lành nở trên môi. Đợi cô ăn được vài miếng, anh mới lên tiếng, giọng nghiêm túc hơn.
— Em ăn đi rồi mình về thăm bố mẹ vợ. Lần đầu ra mắt chính thức, anh phải chỉn chu.
Cô ngạc nhiên ngẩng lên. Anh đã nghĩ đến cả chuyện đó. Như đọc được suy nghĩ của cô, anh hất cằm về phía góc nhà. Cô nhìn theo. Một chiếc giỏ tre lớn được chuẩn bị sẵn, bên trong có con gà trống mào đỏ chót đang gáy ò ó o, mấy bó rau quê xanh mướt và một nải chuối ngự vàng ươm. Tất cả đều tươm tất, gọn gàng. Cô sững người. Anh không chỉ chu đáo, mà còn thấu hiểu lễ nghĩa đến không ngờ. Lòng cô trào lên một cảm giác tự hào mãnh liệt. Đây là người chồng mà cô đã chọn, một người đàn ông còn đáng giá hơn tất cả những gì hào nhoáng mà mẹ cô từng mong đợi.”
“Chiếc xe máy cà tàng của anh đưa hai vợ chồng về nhà ngoại. Trái ngược với vẻ ngoài có phần xộc xệch của chiếc xe, dáng vẻ của anh lại vô cùng đĩnh đạc. Anh xách giỏ quà, bước vào nhà một cách tự tin và lễ phép.
— Con chào bố, chào mẹ. Vợ chồng con mới về thăm gia đình ạ.
Bố cô mừng rỡ ra đón, vỗ vai con rể tấm tắc khen.
— Tốt, tốt lắm! Về là quý rồi, còn quà cáp làm gì cho tốn kém.
Nhưng mẹ cô thì khác. Bà chỉ gật đầu qua loa, nụ cười có phần cứng nhắc. Ánh mắt bà lướt nhanh qua giỏ quà quê, rồi lại dừng lại trên bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ của anh, một cái nhìn đánh giá không hề che giấu. Trong lòng bà, sự hoài nghi vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, khi anh và bố cô đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, bà liền gọi cô.
— Con gái, vào phòng mẹ nhờ chút.
Giọng bà có gì đó khác lạ. Cô hiểu ý, liền đi theo mẹ vào phòng ngủ của bà. Cánh cửa vừa khép lại, nụ cười trên mặt mẹ cô lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đầy lo âu. Bà kéo tay cô ngồi xuống giường, giọng thì thầm nhưng đầy nghiêm trọng.
— Ngồi xuống đây. Mẹ hỏi thật con.
Cô im lặng, trái tim hơi thắt lại. Cô biết mẹ sắp nói gì.
— Cái cục tiền nó đưa cho nhà mình, mẹ biết là to. Nhưng rồi tiêu cũng hết thôi con ạ. Tiền bạc đó rồi cũng hết.
Bà siết chặt tay cô hơn, ánh mắt xoáy sâu vào con gái như muốn tìm kiếm một sự hối hận nào đó.
— Cái chính là tương lai. Một thằng thợ xây, suốt ngày phơi mặt ngoài nắng ngoài mưa, tương lai thì có cái gì? Mẹ vẫn lo nó không cho con được cuộc sống sung túc.
Mỗi lời của mẹ như một nhát dao nhỏ cứa vào niềm hạnh phúc vừa chớm nở của cô. Hình ảnh anh lúi húi chiên trứng buổi sáng, hình ảnh giỏ quà quê được chuẩn bị chu đáo, tất cả đều trở nên mờ nhạt trước sự thực dụng lạnh lùng của mẹ. Cô khẽ gỡ tay mình ra, giọng nói có phần run rẩy nhưng vẫn kiên định.
— Mẹ, anh ấy đối xử với con rất tốt.
Mẹ cô cười khẩy một tiếng, một nụ cười đầy chua chát và thương hại.
— Tốt bây giờ thôi con ạ. Tình yêu không mài ra mà ăn được. Mới cưới thì cái gì chẳng màu hồng. Để rồi xem, cái nghèo nó sẽ bào mòn hết. Mẹ chỉ sợ đến lúc đó, con hối hận cũng không kịp.”
“Câu nói của mẹ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt cô, lạnh buốt đến tận tim. Cô định phản bác, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt nổi một lời. Cô chỉ biết nhìn mẹ, người đã sinh ra mình, giờ đây lại đang dùng những lời lẽ thực dụng nhất để phủ nhận sự lựa chọn của cô.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khẽ mở. Anh đứng đó, lẳng lặng từ bao giờ. Gương mặt anh không hề có một nét tự ái hay giận dữ, chỉ có một sự bình tĩnh đến lạ thường. Ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt sững sờ của mẹ vợ và đôi mắt hoe đỏ của vợ mình.
Mẹ cô sững người. Bà không ngờ chàng rể lại nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện. Bị bắt quả tang tại trận, mặt bà thoáng đỏ lên, vừa ngượng ngùng vừa có chút khó chịu. Bà định lên tiếng thanh minh, nhưng anh đã bước vào, chậm rãi tiến lại gần.
Anh không nhìn vợ, mà nhìn thẳng vào mắt mẹ vợ, giọng nói trầm ổn và đĩnh đạc, hoàn toàn không giống một người vừa bị chê bai tương lai mờ mịt.
— Thưa mẹ.
Một tiếng “”thưa mẹ”” vang lên rõ ràng, đầy lễ phép nhưng cũng ẩn chứa một sức nặng vô hình.
— Con biết bây giờ con chưa có gì lớn lao trong tay. Những lời mẹ lo lắng, con đều đã nghe thấy cả.
Anh dừng một nhịp, rồi nói tiếp, từng chữ chắc nịch.
— Nhưng con có sức khỏe, có đôi tay này và một kế hoạch rõ ràng trong đầu. Con sẽ không để vợ con phải khổ một ngày nào đâu ạ. Con xin mẹ hãy tin tưởng con.
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt đã ngấn lệ. Không phải vì tủi thân, mà vì cảm động. Bàn tay anh to lớn, thô ráp khẽ đặt lên vai cô, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng sức mạnh và sự trấn an lạ kỳ.
Anh không nói thêm, chỉ nhìn vợ bằng ánh mắt dịu dàng rồi khẽ nói:
— Mình ra ngoài với bố đi em.
Rồi anh nắm lấy tay cô, vững vàng dắt cô bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, để lại mẹ cô một mình với những suy nghĩ rối bời và ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của chàng rể.”
“Ngoài phòng khách, bố vợ đang ngồi đọc báo, nghe tiếng động liền ngẩng lên. Thấy con gái mắt đỏ hoe được chàng rể dắt tay ra, ông khẽ cau mày, định lên tiếng hỏi thì anh đã nhẹ nhàng lên tiếng trước.
— Bố ơi, con có cái này muốn cho bố xem.
Nói rồi, anh buông tay cô ra, đi đến góc phòng nơi anh để chiếc túi vải sờn cũ của mình. Anh cẩn thận kéo khóa, lấy ra một cuộn giấy lớn được buộc gọn gàng bằng sợi dây thun. Cả cô và bố đều tò mò nhìn theo hành động của anh.
Anh tiến đến chiếc bàn trà, cẩn thận trải cuộn giấy ra. Trước mắt họ là một bản vẽ tay chi tiết, những nét chì còn dang dở nhưng vô cùng tỉ mỉ, phác thảo kiến trúc của một ngôi nhà nhỏ xinh xắn. Có cả khu vườn nhỏ phía trước và một khoảng sân sau.
Cô sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô thấy nó. Bố cô cũng ngạc nhiên không kém, ông bỏ tờ báo xuống, cúi người nhìn kỹ hơn vào bản vẽ.
Anh chỉ vào bản vẽ, giọng nói vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, không hề có chút tự mãn nào.
— Thưa bố, đây là ngôi nhà con dự định sẽ xây cho chúng con trong tương lai.
Anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt bố vợ, rồi liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ, nơi mẹ cô đã bước ra từ lúc nào, đứng chết trân ở đó. Anh biết bà cũng đang nghe.
— Con biết mình chỉ là thợ xây, nhưng con không muốn làm thợ cả đời.
Anh giải thích rành rọt, từng lời như một viên gạch vững chãi xây nên lòng tin.
— Con đang học thêm lớp quản lý và giám sát công trình vào buổi tối. Ước mơ của con là tự mình xây một tổ ấm cho chúng con và mở một đội thầu nhỏ. Con muốn vợ con được ở trong ngôi nhà do chính tay chồng mình xây nên.
Sự cầu tiến và kế hoạch rõ ràng của anh khiến cả bố và mẹ vợ chết lặng. Bố cô, một người đàn ông vốn ít nói và luôn có cái nhìn thực tế, giờ đây ánh mắt nhìn anh đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn là sự dò xét, mà là sự kinh ngạc, xen lẫn một chút tôn trọng.
Mẹ cô đứng ở cửa, tai bà ù đi. Những lời miệt thị của bà về một tương lai mịt mờ, về việc anh không thể lo cho con gái bà, giờ đây trở thành một trò cười lố bịch đang vang vọng trong đầu bà. Hóa ra, trong khi bà khinh miệt anh, thì người đàn ông này đã âm thầm vạch ra cả một con đường tương lai vững chắc cho con gái của bà.
Cô nhìn người chồng của mình, người đàn ông với đôi tay thô ráp và làn da sạm nắng, trái tim cô rung lên một nhịp mạnh mẽ. Cô bước tới, nhẹ nhàng đặt tay mình lên bàn tay chai sạn của anh đang đặt trên bản vẽ. Đó không chỉ là một cái chạm, đó là một lời khẳng định: cô tin anh, và cô tự hào về anh.”
“Bầu không khí trong phòng khách vốn đang căng như dây đàn bỗng chốc chùng xuống. Mẹ cô lúng túng bước lại gần, ánh mắt phức tạp nhìn chàng rể, người mà chỉ vài phút trước bà còn dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để miệt thị. Bà mấp máy môi, giọng nói khản đi.
— Mẹ… mẹ xin lỗi. Mẹ đã nhìn lầm con.
Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn hiền lành và bao dung. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ.
— Không sao đâu mẹ. Sau này chúng con sẽ sống thật tốt để bố mẹ an lòng.
Câu nói của anh không phải là một lời hứa hẹn sáo rỗng, mà là một sự khẳng định đĩnh đạc, khiến bố cô, người đàn ông cả đời chỉ tin vào hành động, cũng phải gật đầu hài lòng. Đêm đó, cô ngủ một giấc thật sâu trong vòng tay chồng, bình yên hơn bao giờ hết.
***
Cuộc sống hôn nhân trôi qua trong êm đềm và ngọt ngào hơn cô từng tưởng tượng. Anh đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng tối nào về cũng giành phần rửa bát, cuối tuần lại chở cô đi dạo phố. Dù không có những món quà đắt tiền hay những bữa ăn ở nhà hàng sang trọng, cô vẫn cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất.
Nhưng niềm hạnh phúc riêng tư ấy nhanh chóng bị thử thách bởi thế giới bên ngoài.
Hôm đó, tại công ty, cô bước vào phòng pantry để pha một tách trà chiều. Vừa đến cửa, cô đã nghe thấy giọng nói quen thuộc của hai nữ đồng nghiệp đang rúc rích trong đó.
— Tội nghiệp con bé thật, xinh xắn, giỏi giang thế mà lại vơ phải anh thợ hồ.
Một giọng khác chua ngoa hơn đáp lại.
— Nghe nói anh ta đen nhẻm, người toàn mùi mồ hôi. Hôm trước tao thấy chở nó bằng con xe máy cũ rích. Nhìn hai người đi cạnh nhau đúng là một trời một vực, chẳng xứng đôi chút nào.
— Chắc bị gia đình ép cưới chứ yêu đương gì tầm này. Phí cả một đời con gái.
Tay cô khựng lại giữa không trung, tách trà suýt rơi xuống đất. Nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tim cô nhói lên một cái đau buốt. Hạnh phúc mà cô đang có, trong mắt họ, lại trở thành một sự đáng thương, một trò cười.
Cô lặng lẽ quay người, bước nhanh về chỗ ngồi, cố gắng không để họ phát hiện. Cả buổi chiều hôm đó, cô không tài nào tập trung làm việc được. Những lời nói cay độc đó cứ văng vẳng bên tai, như những con dao vô hình cứa vào lòng tự trọng của cô.
Tối hôm đó, cô về nhà với một tâm trạng nặng trĩu. Thấy anh đang loay hoay trong bếp, chiếc tạp dề vụng về buộc quanh hông, cố gắng nấu bữa tối, lòng cô lại dâng lên một nỗi xót xa. Anh thấy cô, liền lau tay vào tạp dề, bước tới với nụ cười hiền.
— Em về rồi à? Có chuyện gì không vui sao? Trông mặt em buồn quá.
Cô lắc đầu, gượng cười.
— Không có gì đâu anh, chắc tại em hơi mệt thôi.
Cô ôm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi của chồng. Đúng, người ta nói đúng, anh có mùi mồ hôi của vất vả, có làn da sạm đi vì nắng gió. Nhưng đối với cô, đó là mùi của sự an toàn, là minh chứng cho tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của anh. Dù vậy, những lời đàm tiếu kia vẫn như những mũi kim vô hình, châm chích vào trái tim đang ngập tràn hạnh phúc của cô, khiến nó âm ỉ nhói đau.”
“Những lời xì xầm ở công ty trở thành một cái gai nhọn trong lòng cô. Vài ngày sau, cô nhận được tin nhắn mời họp lớp cấp ba sau mười hai năm xa cách. Trái tim cô chùng xuống. Họp lớp, một nơi không chỉ để ôn lại kỷ niệm, mà còn là một sàn diễn vô hình để người ta khoe khoang thành tựu, sự nghiệp, và đặc biệt là người bạn đời của mình. Cô bất giác nghĩ đến anh, nghĩ đến đôi bàn tay thô ráp và làn da sạm nắng. Cô sợ. Cô sợ những ánh mắt soi mói, những lời bình phẩm sau lưng còn cay nghiệt hơn cả những gì cô đã nghe ở công ty.
Tối đó, anh thấy cô ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại, vẻ mặt đầy ưu tư. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua vai cô.
— Có chuyện gì làm vợ anh phiền lòng sao?
Cô ngập ngừng đưa cho anh xem tin nhắn.
— Cuối tuần này em có buổi họp lớp. Em… em không biết có nên đi không.
Anh đọc tin nhắn, rồi nhìn cô, ánh mắt anh ấm áp và thấu hiểu. Anh biết cô đang lo lắng điều gì.
— Em muốn đi không? Nếu em muốn đi, anh sẽ đi cùng em.
— Nhưng… công việc của anh… họ sẽ…
Cô không nói hết câu, nhưng anh đã hiểu. Anh siết nhẹ vai cô.
— Họ sẽ nói gì không quan trọng. Quan trọng là em có anh ở bên cạnh. Đừng sợ.
Sự kiên định trong mắt anh đã tiếp thêm cho cô dũng khí. Cô gật đầu.
Buổi họp lớp diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Không khí ồn ào, náo nhiệt. Ai cũng ăn vận lộng lẫy, tay bắt mặt mừng, nhưng trong những câu hỏi thăm luôn ẩn chứa sự so sánh ngầm. Cô nắm chặt tay anh, cảm thấy mình lạc lõng giữa những bộ vest đắt tiền và những chiếc đầm hiệu. Anh vẫn bình thản, khoác trên người bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ nhất, nụ cười hiền lành không hề thay đổi.
Đúng như cô lo sợ, sự xuất hiện của anh ngay lập tức thu hút những ánh mắt tò mò. Rồi một người đàn ông bảnh bao tên Tùng, kẻ từng theo đuổi cô thời đi học, bước tới. Hắn nhìn cô từ đầu đến chân, rồi liếc mắt sang anh với vẻ trịch thượng.
— Lâu quá không gặp, dạo này vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nghe nói cậu lấy chồng rồi à? Chúc mừng nhé!
Hắn chìa tay ra, nhưng không phải với cô, mà là với anh.
— Chào anh, tôi là Tùng, bạn học cũ của cô ấy. Không biết anh đang làm ở lĩnh vực nào mà may mắn cưới được hoa khôi của lớp tôi vậy?
Giọng hắn đầy vẻ châm chọc. Vài người xung quanh bắt đầu chú ý, nín thở chờ đợi. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, định lên tiếng bênh vực chồng thì bàn tay anh đã siết nhẹ tay cô lại.
Anh nhìn thẳng vào mắt Tùng, không hề nao núng, giọng nói điềm đạm nhưng đanh thép vang lên, đủ để những người xung quanh nghe rõ.
— Chào cậu. Tôi làm xây dựng.
Anh ngừng một chút, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tùng.
— Có thể nghề nghiệp của tôi lam lũ, tay chân không sạch sẽ như nhiều người ở đây.
Cả không gian như lắng lại. Ánh mắt Tùng lộ rõ vẻ đắc thắng, như thể đã đạt được mục đích của mình. Nhưng rồi, anh nói tiếp, từng chữ một, rõ ràng và đầy kiêu hãnh.
— Nhưng tình yêu tôi dành cho vợ tôi, và trách nhiệm tôi gánh vác để cô ấy được hạnh phúc, thì không hề thua kém bất kỳ ai.
Câu nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự mãn của Tùng và tất cả những ánh mắt tò mò xung quanh. Tùng sững người, nụ cười mỉa mai trên môi cứng lại. Những tiếng xì xầm im bặt, thay vào đó là sự ngỡ ngàng, có cả chút xấu hổ và nể phục. Họ nhìn người đàn ông có vẻ ngoài lam lũ ấy bằng một con mắt hoàn toàn khác. Anh không nổi giận, không to tiếng, chỉ dùng sự chân thành và đĩnh đạc của một người đàn ông yêu vợ để đáp trả lại tất cả.
Cô nhìn anh, trái tim rung lên một nhịp mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy anh còn rạng rỡ hơn bất kỳ bộ vest hàng hiệu nào, còn vững chãi hơn bất kỳ sự nghiệp hào nhoáng nào. Cô tự hào về anh, tự hào về người chồng của mình hơn bao giờ hết.”
“Trên đường về, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào lưng anh, vòng tay ôm chặt lấy eo anh. Cô cảm nhận được từng thớ cơ rắn chắc, tấm lưng vững chãi và hơi ấm quen thuộc. Lòng cô cuộn lên một cảm giác an toàn và tự hào chưa từng có. Từng lời anh nói ở buổi tiệc cứ vang vọng mãi trong tâm trí cô, đanh thép và đầy sức nặng, đánh tan mọi tự ti, mặc cảm mà cô đã mang trong lòng bấy lâu nay.
Những ngày sau đó, cô nhận ra một điều lạ. Tối nào cũng vậy, sau bữa cơm, anh lại tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ đồ tươm tất rồi vội vã đi đâu đó, đến khuya mới về, người thoang thoảng mùi sách vở cũ. Cô tò mò nhưng không hỏi, chỉ âm thầm quan sát. Anh có vẻ mệt mỏi hơn, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên một sự quyết tâm lạ thường.
Một buổi tối, thấy anh đang cặm cụi ghi chép dưới ánh đèn bàn, cô nhẹ nhàng mang cho anh một ly sữa nóng.
— Anh đang học gì vậy?
Anh ngẩng lên, hơi giật mình rồi mỉm cười hiền.
— À, anh đang đi học thêm buổi tối. Học về quản lý thi công và đọc bản vẽ kỹ thuật.
Cô sững người. Hóa ra đây là lý do anh luôn mệt mỏi.
— Sao anh không nói cho em biết?
Anh gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
— Anh sợ em lo. Anh chỉ muốn cố gắng một chút, để sau này có thể cho em một cuộc sống tốt hơn. Không thể cứ làm thợ phụ mãi được.
Trái tim cô như có một dòng nước ấm chảy qua. Cô ngồi xuống bên cạnh, nhìn những con chữ, những con số chi chít trong cuốn vở của anh. Bàn tay chai sần của anh cầm cây bút một cách cẩn trọng, nắn nót từng nét. Cô nhận ra, sự kiêu hãnh của người đàn ông này không chỉ nằm ở lời nói, mà còn ở những hành động thầm lặng, bền bỉ mỗi ngày.
Vài tháng sau, một buổi chiều, anh về nhà sớm hơn thường lệ. Vừa thấy cô, anh đã không giấu được nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh một niềm vui sướng tột độ. Anh chìa ra trước mặt cô một tờ quyết định còn thơm mùi mực.
— Vợ ơi! Anh được thăng chức rồi!
Cô cầm lấy tờ giấy, đọc đi đọc lại dòng chữ “”Quyết định bổ nhiệm Đội trưởng đội thi công””. Lòng cô vỡ òa trong hạnh phúc. Anh được lên làm đội trưởng, quản lý một nhóm thợ nhỏ.
— Anh làm được rồi! Em biết anh sẽ làm được mà!
Cô ôm chầm lấy anh, cảm nhận được niềm vui đang run lên trong lồng ngực anh. Anh vòng tay ôm siết lấy cô, giọng nói đầy xúc động.
— Từ mai anh sẽ không phải trực tiếp khuân vác nữa. Lương cũng sẽ tăng lên một chút. Quan trọng nhất là anh có cơ hội để chứng tỏ năng lực của mình. Đây chỉ là bước đầu thôi vợ à.
Anh nhìn cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui và hy vọng. Đó không còn là ánh mắt của một người thợ xây lam lũ, tự ti, mà là ánh mắt của một người đàn ông đang nắm bắt tương lai của mình, một người trụ cột thực sự của gia đình. Bước ngoặt đầu tiên trên con đường sự nghiệp của anh đã mở ra, và nó rực rỡ hơn bất cứ thứ gì cô từng tưởng tượng.”
“Niềm vui của sự thăng tiến nhanh chóng nhường chỗ cho những áp lực mới. Vị trí đội trưởng không chỉ đòi hỏi anh phải có chuyên môn, mà còn phải biết quản lý con người, quán xuyến vật tư, tính toán thu chi. Mỗi tối, anh trở về với một mớ giấy tờ lộn xộn: hóa đơn mua xi măng, phiếu tạm ứng của thợ, sổ chấm công viết tay nguệch ngoạc. Anh cặm cụi cộng trừ trên cuốn sổ cũ, trán nhăn lại, vẻ mặt đầy căng thẳng. Số tiền lời lãi mỏng manh khiến anh trằn trọc.
Cô nhìn thấy hết. Cô thấy chồng mình, một người đàn ông mạnh mẽ nơi công trường, lại trở nên lúng túng và bất lực trước những con số và giấy tờ. Anh giấu sự mệt mỏi sau nụ cười gượng mỗi khi cô hỏi han, nhưng quầng thâm dưới mắt anh không nói dối được. Một tối, khi thấy anh vò đầu bứt tai bên đống hóa đơn vo tròn như giấy nháp, cô lặng lẽ bước tới.
— Đưa hết đây cho em.
Anh ngẩng lên, ngạc nhiên.
— Mấy thứ này lằng nhằng lắm, em xem không hiểu đâu. Em cứ nghỉ ngơi đi.
Cô không nói gì thêm, chỉ dứt khoát gom hết mớ giấy tờ lộn xộn trên bàn lại. Cô mở chiếc máy tính xách tay của mình, thứ vũ khí cô vẫn dùng hàng ngày ở văn phòng. Âm thanh lách cách quen thuộc của bàn phím vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, dứt khoát và hiệu quả. Trước ánh mắt kinh ngạc của anh, một bảng tính Excel hiện ra với những cột mục được phân chia rõ ràng: “”Ngày tháng””, “”Hạng mục””, “”Nhà cung cấp””, “”Số lượng””, “”Đơn giá””, “”Thành tiền””.
Cô bắt đầu nhập từng con số từ những tờ hóa đơn nhàu nát. Ngón tay cô lướt trên bàn phím nhanh thoăn thoắt. Những con số hỗn loạn qua tay cô bỗng trở nên ngăn nắp, trật tự. Anh ngồi bên cạnh, im lặng quan sát. Thế giới của cô, thế giới của những con số, bảng biểu, công thức mà anh từng cho là vô vị, giờ đây lại hiện ra đầy quyền năng.
Xong việc sổ sách, cô lại mở trình duyệt web.
— Anh ơi, anh xem thử cái này. Em tìm được mấy bài phân tích về các mô hình quản lý đội xây dựng nhỏ. Họ chỉ cách tối ưu hóa việc sử dụng vật tư, cách quản lý nhân công để tăng hiệu suất.
Anh ghé mắt vào màn hình, đọc từng dòng chữ. Gương mặt anh dãn ra, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú. Những vấn đề khiến anh đau đầu mấy tuần nay bỗng có lời giải đáp.
Từ đêm đó, căn phòng nhỏ của họ có một thông lệ mới. Mỗi tối, sau bữa cơm, nó không còn là nơi anh một mình vật lộn với sổ sách, mà trở thành “”phòng tác chiến”” của hai vợ chồng. Anh mang về những vấn đề của công trường, những câu chuyện về con người, về tiến độ. Cô lắng nghe, rồi biến tất cả thành những con số biết nói, những bản kế hoạch chi tiết. Cô là bộ não, là hậu phương, còn anh là người trực tiếp xông pha ngoài mặt trận. Họ trở thành một đội, một thể thống nhất không thể tách rời.
Một hôm, anh nhìn cô đang cặm cụi đối chiếu sổ sách, ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ. Anh khẽ nắm lấy tay cô, bàn tay chai sần thô ráp của anh bao trọn lấy bàn tay mềm mại của cô.
— Vợ à, nếu không có em, anh đúng là một gã thợ xây chỉ biết dùng sức. Gặp được em, là may mắn lớn nhất của đời anh.
Cô mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, lòng ấm áp lạ thường. Cô nhận ra, hạnh phúc không phải là lấy được một người chồng giàu có sẵn, mà là cùng người mình yêu xây dựng tất cả từ con số không. Và cô biết, với sự kết hợp này, tương lai của họ sẽ không chỉ dừng lại ở chức đội trưởng nhỏ bé này.”
“Sự kết hợp ăn ý của hai vợ chồng nhanh chóng mang lại hiệu quả. Đội của anh không chỉ hoàn thành công trình đúng tiến độ mà còn tiết kiệm được một khoản chi phí vật tư đáng kể nhờ kế hoạch tối ưu của cô. Tiếng lành đồn xa, cái tên của anh dần được biết đến trong giới thầu xây dựng nhỏ lẻ như một đội trưởng trẻ tuổi, làm việc uy tín.
Một buổi tối, khi hai vợ chồng đang xem lại bảng quyết toán cuối cùng của công trình, điện thoại của anh reo lên. Là một số lạ. Anh có chút ngần ngại nhưng rồi cũng bắt máy.
— A lô, có phải cậu Toàn, đội trưởng đội xây dựng đó không?
Giọng một người đàn ông trung niên, có vẻ từng trải vang lên từ đầu dây bên kia. Anh ngạc nhiên, vì tên thật của anh ít người biết, họ toàn gọi anh theo tên công ty cũ.
— Dạ, là tôi. Bác là…
— Tôi là Ba, bạn của ông Cả thầu cũ của cậu. Nghe danh cậu làm việc được lắm nên gọi thử. Chả là tôi có một mối, không biết cậu có hứng thú không?
Anh lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt sáng lên. Cơ hội tự nó tìm đến. Cô cũng nhận ra sự thay đổi, liền im lặng lắng nghe.
— Dạ bác cứ nói, cháu nghe đây ạ.
Người đàn ông tên Ba vào thẳng vấn đề.
— Có một căn nhà tư ở quận 7 cần sửa lại toàn bộ nội thất. Việc không quá lớn, nhưng có cái khó…
Ông ta ngừng lại một chút, như để anh chuẩn bị tinh thần.
— Chủ nhà là một bà cô giáo về hưu, khó tính có tiếng. Ngân sách thì eo hẹp vô cùng, đếm từng đồng một. Tôi giới thiệu mấy đội rồi mà họ gặp bà ấy một lần là chạy mất dép. Cậu còn trẻ, lại đang muốn gây dựng tên tuổi, tôi nghĩ biết đâu lại là cơ hội. Mối này xương đấy, nhưng làm được thì tiếng tăm lên nhanh lắm. Cậu nghĩ sao?
Anh im lặng. Tay anh vô thức siết chặt chiếc điện thoại. Từng lời của người đàn ông kia xoáy sâu vào tâm trí anh. Cơ hội. Một công trình hoàn toàn độc lập, không phải dưới trướng ai cả. Nếu thành công, anh sẽ chính thức có một sự nghiệp của riêng mình. Nhưng rủi ro cũng hiện ra ngay trước mắt. “”Khó tính có tiếng””, “”ngân sách eo hẹp””, “”các đội khác đều từ chối””. Đây là một ván cược. Thắng thì vẻ vang, nhưng thua thì có thể mất cả vốn lẫn uy tín mà anh và vợ đã vất vả gây dựng.
— Dạ… Bác cho cháu suy nghĩ một chút được không ạ? Cháu sẽ gọi lại cho bác sớm nhất.
Anh cúp máy, vẻ mặt đăm chiêu. Anh quay sang nhìn vợ, người nãy giờ vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi. Anh kể lại toàn bộ câu chuyện, không giấu giếm bất kỳ chi tiết nào về những khó khăn mà ông Ba đã cảnh báo.
— Em thấy sao? — Anh hỏi, giọng có chút lo lắng. — Anh ham lắm, nhưng cũng sợ. Đây là lần đầu tiên mình tự đứng ra nhận việc, lỡ có bề gì…
Cô không trả lời ngay. Cô đứng dậy, đi tới tấm bảng trắng nhỏ mà họ dùng để ghi chú công việc. Cô cầm bút, vẽ ra hai cột: “”Cơ hội”” và “”Rủi ro””. Bên cột “”Cơ hội””, cô ghi: “”Công trình độc lập đầu tiên””, “”Xây dựng thương hiệu cá nhân””, “”Cơ hội cho các dự án lớn hơn””. Bên cột “”Rủi ro””, cô ghi: “”Chủ nhà khó tính””, “”Ngân sách thấp, rủi ro lỗ vốn””, “”Mất uy tín nếu thất bại””.
Cô đặt bút xuống, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh.
— Khó khăn nào cũng có cách giải quyết. Chủ nhà khó tính, mình càng phải chuyên nghiệp, hợp đồng giấy tờ càng phải rõ ràng. Ngân sách eo hẹp, em sẽ giúp anh lên một bảng dự toán chi tiết đến từng cây đinh, con vít. Mình sẽ cho họ thấy, tiền ít vẫn có thể làm được việc tốt.
Ánh mắt cô đầy tin tưởng, không một chút dao động. Niềm tin ấy như một liều thuốc an thần, làm dịu đi nỗi lo sợ trong lòng anh. Anh nhìn vào mắt cô, rồi lại nhìn vào tấm bảng với hai cột được vạch ra rõ ràng. Mọi thứ bỗng trở nên mạch lạc.
— Anh sợ nhất là làm họ không hài lòng, rồi mình mang tiếng xấu.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh.
— Anh có tay nghề, em có đầu óc. Những việc khó khăn mới cần đến chúng ta. Nếu dễ dàng, đã không đến lượt mình. Em tin chúng ta làm được.
Lời nói của cô như một cú hích cuối cùng. Mọi do dự trong anh tan biến, nhường chỗ cho sự quyết tâm mãnh liệt. Anh cầm lấy điện thoại, hít một hơi thật sâu, tìm lại số của ông Ba. Anh nhìn cô, gật đầu một cái rồi bấm nút gọi.
— A lô chú Ba ạ, cháu là Toàn đây. Cái công trình ở quận 7… Cháu nhận.”
“Cuộc điện thoại kết thúc, Toàn đặt chiếc điện thoại xuống bàn, bàn tay vẫn còn hơi run. Sự quyết đoán trong giọng nói khi nãy dường như đã rút cạn dũng khí của anh, trả lại cho anh sự lo âu trần trụi. Anh nhìn vợ, ánh mắt ngập tràn cảm xúc hỗn độn.
— Anh… anh nhận rồi.
Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng bước tới, nắm lấy bàn tay thô ráp của anh. Hơi ấm từ tay cô truyền sang, vững chãi và tin cậy.
— Em biết. Và em tin anh.
Nhưng niềm tin không thể biến thành gạch vữa. Toàn thở dài, kéo ghế ngồi xuống. Anh mở ngăn kéo tủ, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm đã cũ. Con số bên trong, thành quả của bao năm tháng hai vợ chồng chắt bóp, làm lụng, trông thật nhỏ nhoi trước một công trình đầy rủi ro.
— Nhưng vốn liếng của mình… chỉ có ngần này thôi. Đây là toàn bộ tiền dành dụm sau đám cưới. Lỡ như có sự cố, mình sẽ mất trắng… mất cả uy tín ban đầu.
Anh ngập ngừng, không dám nói hết câu. Anh sợ thất bại, nhưng điều anh sợ hơn cả là kéo vợ mình vào vũng lầy rủi ro do chính sự liều lĩnh của anh tạo ra.
Cô nhìn sâu vào mắt chồng, ánh mắt cô không hề nao núng. Cô đặt tay mình lên cuốn sổ, che đi con số đang ám ảnh anh.
— Tiền hết có thể kiếm lại được, nhưng cơ hội thì không đợi ai.
Giọng cô đanh lại, chứa đựng một sức mạnh mà chính Toàn cũng không ngờ tới. Cô nhìn thẳng vào anh, vào nỗi sợ hãi của anh, và dập tắt nó bằng một câu nói quyết định.
— Nếu không thử, anh sẽ mãi là một người thợ làm thuê. Rủi ro đấy, nhưng đây là cơ hội để mình thực sự bắt đầu, để có một cái gì đó của riêng mình. Em không muốn anh phải hối hận sau này.
Từng lời của cô như một luồng điện chạy dọc sống lưng Toàn. Đúng vậy. Hối hận. Đó mới là thứ đáng sợ nhất. Nỗi sợ thất bại bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa quyết tâm bùng lên dữ dội. Anh siết chặt tay vợ.
— Được! Chúng ta sẽ làm! Nhưng trước hết… — Anh đứng bật dậy, đôi mắt sáng rực. — Đội của mình phải có một cái tên. Một cái tên riêng, không phải núp dưới bóng ai nữa.
Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như xua tan mọi đám mây u ám. Cô suy nghĩ một lát rồi nói.
— Hay là… “”Xây dựng Toàn Tâm””? Chữ “”Toàn”” trong tên anh, và “”Tâm”” là cái tâm của cả hai chúng ta đặt vào mỗi công trình. Để khách hàng biết mình không chỉ xây nhà, mà còn xây cả niềm tin.
Toàn ngẩn người. “”Toàn Tâm… Xây dựng Toàn Tâm…”” Anh lẩm nhẩm cái tên, và một nụ cười tự hào nở trên môi. Nó hoàn hảo. Nó là của họ.
— Hay quá! Cứ quyết vậy đi! Công ty TNHH một thành viên Xây dựng Toàn Tâm!
Sáng hôm sau, hai vợ chồng cùng nhau ra ngân hàng. Toàn hít một hơi thật sâu trước khi đưa cuốn sổ tiết kiệm cho giao dịch viên. Tiếng máy đếm tiền kêu ro ro, khô khốc nhưng lại gieo vào lòng họ một niềm hy vọng mãnh liệt. Cầm cọc tiền mặt dày cộm trên tay, Toàn cảm thấy nó nặng hơn bất kỳ bao xi măng nào anh từng vác. Đây không chỉ là tiền, đây là tương lai, là ván cược lớn nhất đời họ. Cô đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Họ nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào. Ván cược đã bắt đầu.”
“Những ngày sau đó là chuỗi ngày quay cuồng trong công việc. Toàn gần như ăn ngủ tại công trình. Nắng Sài Gòn như đổ lửa, hầm hập táp vào làn da đã sạm đi của anh. Mồ hôi ướt đẫm chiếc áo bảo hộ, đôi tay chai sần thêm những vết xước mới. Anh không chỉ là một người thợ, anh là người chỉ huy, người giám sát, người kiểm tra chất lượng. Từng viên gạch anh tự tay kiểm tra độ thẳng, từng mẻ vữa anh tự mình xem xét tỉ lệ. Anh biết, ván cược này không cho phép bất cứ sai sót nào, dù là nhỏ nhất.
Vị chủ nhà, một người đàn ông trung niên tên Hưng nổi tiếng khó tính và chi li, gần như ngày nào cũng có mặt. Ông đi đi lại lại, ánh mắt dò xét quét qua từng chi tiết, thỉnh thoảng lại gõ gõ vào tường, lôi thước ra đo một góc bất kỳ. Đội thợ của Toàn ai nấy đều cảm thấy áp lực, nhưng nhìn sự tận tâm của người chỉ huy, họ không dám lơ là.
Vợ anh, sau giờ làm ở công ty, lại tất bật lo cơm nước rồi mang ra công trình. Nhìn bóng chồng cặm cụi dưới ánh đèn vàng vọt lúc đêm muộn, lòng cô vừa thương vừa xót. Cô không nói nhiều, chỉ lẳng lặng đưa cho anh hộp cơm nóng, chai nước mát, rồi ngồi bên cạnh xem anh rà soát lại bản vẽ. Sự im lặng của cô là nguồn động viên lớn nhất, xoa dịu đi mọi mệt mỏi trong anh.
Ngày bàn giao cuối cùng cũng đến. Toàn và vợ đứng trước căn nhà đã hoàn thiện, lòng hồi hộp như trống đánh. Ông Hưng đến, vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày. Ông không nói một lời, bắt đầu cuộc “”thẩm định”” cuối cùng. Ông đi chậm rãi, dùng mu bàn tay lướt trên bề mặt sơn mịn màng, cúi xuống kiểm tra từng đường ron gạch thẳng tắp, mở ra đóng vào từng cánh cửa sổ để nghe tiếng chuyển động.
Không gian im phăng phắc, chỉ có tiếng bước chân của ông Hưng. Toàn nín thở, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Vợ anh nhẹ nhàng nắm lấy tay chồng, truyền cho anh chút hơi ấm.
Sau một vòng kiểm tra kỹ lưỡng đến ngột ngạt, ông Hưng dừng lại ở giữa phòng khách. Ông quay người lại, nhìn thẳng vào Toàn. Một khoảng lặng kéo dài. Rồi, ông bất ngờ mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo.
— Cậu làm tôi rất ngạc nhiên đấy, Toàn.
Toàn ngỡ ngàng. Vợ anh cũng không tin vào tai mình.
Ông Hưng tiếp lời, giọng đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ khắt khe mà đầy sự hài lòng.
— Tường phẳng, góc cạnh sắc nét, sơn không một vết gợn. Tôi đã xây mấy căn nhà rồi, nhưng chưa thấy đội thợ nào làm có tâm như đội của cậu. Đúng là “”Toàn Tâm””.
Nói rồi, ông rút phong bì đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Toàn.
— Đây là chi phí còn lại. Và đây… — Ông rút ra một cọc tiền khác. — Là tôi thưởng thêm cho sự tỉ mỉ của cậu. Cậu hoàn toàn xứng đáng.
Toàn run run nhận lấy. Nó không chỉ là tiền, nó là sự công nhận, là thành quả của bao đêm thức trắng, của những giọt mồ hôi và sự liều lĩnh của hai vợ chồng.
Khi họ chuẩn bị ra về, điện thoại của ông Hưng reo lên. Ông bắt máy, giọng hào hứng:
— Alo, ông bạn à? Ừ, tôi đây. Ông hỏi cái nhà mới của tôi hả? Tuyệt vời! Để tôi cho số của thằng chỉ huy, tên Toàn. Làm ăn đàng hoàng, uy tín cực kỳ. Cứ nói là Hưng “”sắt”” giới thiệu, nó sẽ làm cho ông một công trình không chê vào đâu được…
Toàn và vợ nhìn nhau, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi. Tiếng lành đã bắt đầu đồn xa.
Vài tuần sau, chiếc điện thoại nhỏ của Toàn liên tục reo. Những cuộc gọi từ người quen của ông Hưng, rồi từ những người được họ giới thiệu. “”Xây dựng Toàn Tâm”” bắt đầu nhận được những hợp đồng sửa chữa nhỏ, rồi những công trình xây mới quy mô vừa phải. Căn phòng trọ nhỏ trở thành văn phòng bất đắc dĩ, nơi vợ anh cặm cụi ghi chép lịch hẹn, tính toán sổ sách sau giờ làm, còn Toàn thì bận rộn với những bản vẽ và các cuộc gặp khách hàng. Công ty nhỏ của họ, từ ván cược sinh tử, giờ đã dần đi vào quỹ đạo ổn định, vững chắc trên chính đôi chân và cái tâm của mình.”
“Ba năm trôi qua, nhanh như một cái chớp mắt. “”Xây dựng Toàn Tâm”” không còn là một cái tên vô danh phải đặt cược vào những công trình nhỏ lẻ. Từ sự giới thiệu của ông Hưng “”sắt””, uy tín của công ty lan ra như một ngọn lửa. Cái tên Toàn Tâm đồng nghĩa với chất lượng, tỉ mỉ và chữ tín. Từ một căn phòng trọ, họ đã chuyển đến một văn phòng nhỏ khang trang, rồi một văn phòng lớn hơn với đội ngũ kỹ sư, kế toán riêng. Toàn không còn là anh thợ xây da ngăm đen lam lũ, anh giờ là một vị giám đốc đĩnh đạc, quen với những cuộc họp và những bản hợp đồng giá trị.
Và rồi, một ngày định mệnh gõ cửa. Công ty cũ của cô, nơi đã từng là cả thế giới của cô, nơi cô chịu bao ấm ức và khinh khi, đăng tin mời thầu dự án xây dựng một khu nhà ăn phức hợp hiện đại cho nhân viên. Đó là một dự án lớn, một miếng bánh ngon mà nhiều công ty xây dựng trong thành phố đều thèm muốn.
Công ty Toàn Tâm đã nộp hồ sơ dự thầu. Với uy tín đã được khẳng định và một bản thiết kế, dự toán chi phí hợp lý đến từng chi tiết do chính tay cô rà soát, họ đã vượt qua hàng chục đối thủ nặng ký khác để giành được hợp đồng.
Ngày ký kết.
Trong phòng họp sang trọng, nơi cô từng chỉ dám bước vào để rót trà, Giám đốc Hùng, người sếp cũ của cô, đang ngồi ở ghế chủ tọa, vẻ mặt đắc ý. Ông ta phất tay ra hiệu cho thư ký.
— Công ty Xây dựng Toàn Tâm tới chưa? Làm ăn chuyên nghiệp mà giờ giấc lại cao su thế này à?
Cánh cửa phòng họp bật mở. Toàn bước vào, không phải trong bộ đồ bảo hộ lấm lem mà là bộ vest được cắt may tỉ mỉ, tôn lên vóc dáng vững chãi. Gương mặt anh không còn nét khắc khổ mà toát lên vẻ tự tin, điềm tĩnh của một người làm chủ.
Đi bên cạnh anh là cô, người vợ từng mang cơm cho anh ngoài công trường. Hôm nay, cô khoác lên mình bộ trang phục công sở thanh lịch, mái tóc được búi gọn gàng, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng sắc sảo. Cô không còn là cô nhân viên rụt rè, cúi đầu nép mình năm nào. Khí chất của cô bây giờ là của một nữ phó giám đốc, sắc bén và đầy quyền lực.
Giám đốc Hùng vội đứng dậy, nụ cười xã giao nở trên môi. Ông ta bước tới, chìa tay về phía Toàn.
— Chào Giám đốc Toàn, rất vui được hợp tác với Quý công ty. Tôi nghe danh Toàn Tâm đã lâu, đúng là tuổi trẻ tài cao.
Toàn lịch sự bắt tay, giọng nói trầm ổn:
— Cảm ơn Giám đốc Hùng đã tin tưởng. Chúng tôi sẽ không làm ông thất vọng.
Sau cái bắt tay, Toàn nghiêng người giới thiệu.
— Xin giới thiệu với ông, đây là Phó Giám đốc của chúng tôi. Cô ấy sẽ là người trực tiếp cùng tôi giám sát dự án này để đảm bảo chất lượng ở mức cao nhất.
Lúc này, Giám đốc Hùng mới thực sự nhìn sang người phụ nữ đứng cạnh Toàn. Nụ cười trên môi ông ta đông cứng lại. Ánh mắt ông ta mở to, từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng hốt, rồi đến không thể tin nổi. Ông ta lắp bắp, chỉ tay vào cô.
— Cô… cô… không phải là…
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt người sếp cũ, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sắc lạnh. Một nụ cười nhẹ, đủ lịch sự nhưng cũng đủ xa cách, nở trên môi cô.
— Chào Giám đốc Hùng. Đã lâu không gặp. Mong rằng sự hợp tác lần này của chúng ta sẽ tốt đẹp.”
“Không gian trong phòng họp như đặc quánh lại. Từng ánh mắt đổ dồn về phía cô, kẻ tò mò, người ngạc nhiên. Giám đốc Hùng nuốt khan một tiếng, cố gắng kéo lại nụ cười xã giao đã méo xệch trên mặt.
— À… ra là Phó Giám đốc đây sao? Lâu ngày không gặp, cô… thay đổi nhiều quá.
Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không một gợn sóng.
— Cảm ơn Giám đốc. Thời gian thay đổi con người mà. Chúng ta vào việc chính chứ?
Giọng nói của cô bình thản nhưng đầy sức nặng, khiến Giám đốc Hùng giật mình. Ông ta như bừng tỉnh, vội vã mời họ ngồi. Toàn ung dung ngồi xuống ghế đối tác, kéo ghế cho vợ mình như một lẽ tự nhiên. Anh mở tập hồ sơ, đẩy về phía Giám đốc Hùng, phong thái hoàn toàn làm chủ cuộc chơi.
— Như đã giới thiệu, Phó Giám đốc của chúng tôi, cũng là vợ tôi, sẽ là người trực tiếp giám sát dự án này. Mọi báo cáo tiến độ, nghiệm thu chất lượng, và các vấn đề phát sinh, phiền Giám đốc Hùng làm việc trực tiếp với cô ấy.
Mặt Giám đốc Hùng từ trắng bệch chuyển sang đỏ lựng rồi tái đi vì uất nghẹn. Báo cáo cho nhân viên cũ của mình? Bị cấp dưới ngày nào của mình giám sát? Đó là một sự sỉ nhục không thể che đậy. Nhưng hợp đồng đã đặt trên bàn, đối tác là công ty uy tín nhất nhì thành phố, ông ta không còn đường lui. Ông ta run run cầm bút, ký vào bản hợp đồng mà cảm giác như đang ký vào bản án cho sự kiêu ngạo của mình.
Buổi ký kết kết thúc nhanh chóng. Toàn và cô đứng dậy, lịch sự bắt tay từng người rồi quay lưng rời đi. Khi đi ngang qua cửa, cô dừng lại một giây, quay đầu nhìn lại căn phòng mình đã từng sợ hãi. Cô không nhìn Giám đốc Hùng, mà nhìn về phía chiếc bàn cũ kỹ nơi góc phòng, nơi cô đã từng ngồi, lặng lẽ và vô hình. Một nụ cười nhẹ, thanh thản thật sự, nở trên môi cô. Màn trả thù ngọt ngào nhất, không phải là sự đay nghiến, mà là khi mình đã đứng ở một vị thế mà đối phương không bao giờ có thể chạm tới được nữa.
* * *
Vài năm sau.
Mặt trời ngả về phía tây, nhuộm vàng cả khoảng sân rộng trước một ngôi nhà khang trang, vững chãi. Ngôi nhà không quá lộng lẫy, nhưng từng viên gạch, từng góc vườn đều toát lên vẻ ấm cúng và sự chăm chút tỉ mỉ. Đó là ngôi nhà mơ ước mà cô và Toàn đã cùng nhau phác thảo từ những ngày còn ở trong căn phòng trọ chật hẹp.
Trên chiếc xích đu gỗ dưới giàn hoa giấy, cô ngồi tựa đầu vào vai chồng, lặng yên ngắm mẹ mình đang vui vẻ tưới mấy luống hoa hồng. Tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ vang lên từ bãi cỏ gần đó. Bình yên, đó là hai từ duy nhất cô có thể nghĩ đến lúc này.
Mẹ cô đặt bình tưới xuống, tiến lại gần, ánh mắt bà nhìn Toàn không còn vẻ dò xét hay hoài nghi của ngày xưa, mà chan chứa sự trìu mến và biết ơn. Bà chậm rãi nói, giọng nghẹn ngào.
— Toàn à, mẹ… mẹ tự hào về con lắm.
Toàn mỉm cười hiền hậu, cái nụ cười chân chất của anh thợ xây năm nào dường như chưa bao giờ thay đổi. Anh siết nhẹ bàn tay vợ, lắc đầu.
— Con chỉ là anh thợ xây may mắn thôi mẹ ạ. May mắn vì cưới được người vợ tuyệt vời như cô ấy.
Anh nhìn cô, ánh mắt đong đầy tình yêu thương không cần lời nói. Lòng cô ngập tràn một thứ hạnh phúc ngọt ngào đến nao lòng. Cô nhớ lại những ngày tháng áp lực đến nghẹt thở, nhớ lại cái suy nghĩ liều lĩnh “cưới đại một người” cho xong chuyện. Cô đã từng nghĩ rằng cuộc hôn nhân của mình là một sự chấp nhận, một sự thỏa hiệp với số phận. Nhưng cô đã lầm.
Cô nhận ra, mình không cưới “đại”, mà là cưới đúng người. Đúng người có thể không cho mình một lâu đài có sẵn, nhưng sẵn sàng cùng mình xây từng viên gạch. Đúng người có thể không hứa hẹn những lời hoa mỹ, nhưng lặng lẽ dùng hành động để chứng minh tất cả. Cô nhớ lại đêm tân hôn, khi bàn tay cô run rẩy chạm phải chiếc hộp gỗ sần sùi dưới gầm giường, tim đã thắt lại vì sợ hãi. Nhưng bên trong đó không phải là bí mật đen tối nào, mà là toàn bộ số tiền anh tích cóp được, cùng một bản vẽ tay nguệch ngoạc về ngôi nhà này. Ngôi nhà của họ.
Hạnh phúc không phải là đích đến ở cuối một con đường trải hoa hồng, mà là cảm giác bình yên khi cùng người mình thương đi qua mọi giông bão. Cô không cần một vị hoàng tử, cô chỉ cần một người thợ xây, người đã dùng sự chân thành và bền bỉ để xây nên cho cô cả một tương lai, một mái ấm đúng nghĩa.”

