“Ông lão 70 t/uổi đầu rụ/ng hết tóc vẫn vung 15 tỷ cưới vợ trẻ xinh như hoa hậu, ai ngờ đêm đ/ộng ph/òng chưa kịp gì đã bị gọi là… bố, chưa kịp đăng ký kết h/ôn đã bị tịch thu toàn bộ tài sản vì…
Ông Tư Hòa – đại gia gốc Hoa ở Sài Gòn, 70 tuổi, vợ m/ất sớm, con cái đi định cư nước ngoài hết. Gần chục năm nay, ông sống một mình trong căn biệt thự hơn 50 tỷ, tiền vàng đầy két, sổ đỏ xếp lớp trong ngăn tủ gỗ lim cổ.
Một ngày, ông tình cờ gặp Hân – cô gái 20 tu;/ổi, xinh như hoa hậu, m-ồ c’/ôi cha mẹ từ nhỏ, làm nhân viên trong sp-a cao cấp. Gương mặt phúc hậu, giọng nói ngọt như đường mía, và điều ông Tư thích nhất: Hân… rất biết nghe lời.
Chỉ sau 2 tháng tìm hiểu, ông Tư quyết cưới Hân làm vợ.
Đám cưới hoành tráng 15 tỷ. Váy cưới dát đá quý, xe rước dâu là Bentley mạ vàng, khách mời toàn giới doanh nhân và chính khách.
Người ta bảo ông lão hết thời “trúng số”. Nhưng ông Tư thì nghĩ khác:
“”Tôi có tiền. Tôi xứng đáng được hưởng cái đẹp nốt phần đời còn lại.””
Tối tân hô/n, sau tiệc rượu linh đình, ông Tư nằm trên giường trải đầy cánh hồng, nín thở chờ tiếng cửa phòng mở. Hân bước vào, thắp nến, gương mặt mỉm cười đầy ẩn ý.
Nhưng trước khi ông kịp nắm lấy tay cô, thì Hân nhìn thẳng vào mắt ông và nói:
“Bố à, con xin lỗi…”
Ông Tư ngớ người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Công an và đại diện viện kiểm sát ập vào.
Lúc ấy, ông Tư mới bàng hoàng nhận ra……………………..”
“…Lúc ấy, ông Tư mới bàng hoàng nhận ra sự việc không hề đơn giản. Cánh cửa bật mở, không phải người phục vụ hay khách khứa nào khác, mà là những gương mặt nghiêm nghị trong bộ đồng phục Công an và một người đàn ông lịch sự nhưng ánh mắt đầy quyền uy – đại diện Viện kiểm sát. Họ bước vào phòng với khí thế dứt khoát, phá tan không gian lãng mạn, ngột ngạt của đêm tân hôn trên chiếc giường rải đầy cánh hồng.
Ông Tư Hòa, đang dựa lưng vào thành giường, hoàn toàn chết
lặng. Nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là biểu cảm bối rối tột độ và sự sợ hãi dâng lên trong đáy mắt. Ông quay phắt sang nhìn Hân, tìm kiếm lời giải thích, nhưng cô chỉ đứng đó, gương mặt pha trộn giữa nét buồn bã khó hiểu và một sự điềm tĩnh lạnh lùng, khác hẳn vẻ ngây thơ thường ngày.
“”Bố à…”” – Tiếng gọi đó vẫn văng vẳng trong tai ông, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Bố? Tại sao Hân lại gọi ông là bố vào đêm tân hôn? Chuyện gì đang xảy ra? Hàng trăm câu hỏi xoáy vào tâm trí già nua của ông Tư, trong khi cảnh tượng trước mắt ngày càng rõ ràng đến mức tàn nhẫn.
Một cán bộ Công an bước tới, tay cầm tập giấy. “”Ông Tư Hòa đúng không? Chúng tôi có lệnh khám xét và niêm phong tài sản liên quan đến vụ án…””
Ông Tư không còn nghe rõ nữa. Toàn thân ông run lên bần bật. Ông nhìn Hân một lần nữa, ánh mắt cầu xin một lời giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng Hân chỉ khẽ cúi đầu, né tránh ánh nhìn của ông. Giây phút đó, thế giới của ông Tư Hòa sụp đổ. Căn phòng cưới xa hoa bỗng trở thành một nhà giam vô hình. Đêm tân hôn biến thành đêm ác mộng.”
“Đêm tân hôn biến thành đêm ác mộng.
Một cán bộ Công an, người vừa lên tiếng, bước hẳn tới trước giường. Gương mặt anh ta không cảm xúc, giọng nói dứt khoát, vang vọng trong căn phòng xa hoa đang chìm trong bầu không khí căng như dây đàn.
“Ông Tư Hòa, theo Lệnh bắt khẩn cấp số… ngày… của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Sài Gòn, ông bị tình nghi liên quan đến một vụ án đặc biệt nghiêm trọng,” cán bộ Công an đọc rõ ràng, từng chữ như búa bổ vào tai ông Tư. “Chúng tôi thi hành lệnh bắt giữ ông ngay lập tức.”
Ông Tư Hòa choáng váng. Tim ông đập thình thịch như trống dội. Lệnh bắt? Vụ án đặc biệt nghiêm trọng? Ông?
Cán bộ Công an lật sang một trang khác trong tập giấy. “Đồng thời, theo Quyết định niêm phong, kê biên, tạm giữ tài sản số… cùng ngày, toàn bộ tài sản hiện có của ông Tư Hòa, bao gồm nhưng không giới hạn tại căn biệt thự này, các tài khoản ngân hàng, sổ tiết kiệm, vàng, kim cương, các giấy tờ có giá trị, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất… đều bị niêm phong và tạm giữ để phục vụ công tác điều tra.”
Lời tuyên bố như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực ông Tư. Tài sản? Toàn bộ tài sản? Cái thứ mà ông đã dành cả đời để tích lũy, để rồi giờ đây định dùng nó để mua lại tuổi trẻ và hạnh phúc bên cô vợ xinh đẹp? Tất cả đều bị tịch thu?
“Không! Không thể nào!” Ông Tư Hòa hét lên, giọng khàn đặc vì sốc và giận dữ. Ông vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng chân tay run rẩy. “Các anh nhầm rồi! Nhầm to rồi! Tôi là Tư Hòa! Tôi không làm gì sai cả! Tài sản này là của tôi! Tiền của tôi! Các anh không có quyền!”
Vị Đại diện Viện kiểm sát, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, bước tới gần hơn một chút. Ánh mắt ông ta lạnh lùng nhìn thẳng vào ông Tư. “Ông Tư Hòa, chúng tôi làm việc theo pháp luật. Mọi thắc mắc của ông sẽ được giải đáp tại cơ quan điều tra.”
Hai cán bộ Công an khác lập tức tiến lại gần giường, sẵn sàng thực hiện lệnh bắt giữ. Ông Tư thấy họ sấn tới, nỗi sợ hãi ban đầu nhường chỗ cho sự phẫn nộ tột cùng. Ông vung tay loạn xạ, như muốn xua đuổi những bóng ma đang cướp đi tất cả của mình.
“Thả tôi ra! Tôi có tiền! Tôi sẽ cho các anh bao nhiêu tùy thích! Đây là hiểu lầm! Tôi là người đàng hoàng! Đừng động vào tôi!” Ông Tư la hét, giọng lạc đi, tuyệt vọng. Ông quay phắt nhìn Hân, ánh mắt cầu cứu, trách móc, và đầy hoang mang. “Hân! Em nói gì đi! Em nói với họ đi em!”
Hân vẫn đứng đó, bờ vai khẽ run lên. Cô không ngẩng đầu lên, không nói một lời nào. Sự im lặng của cô trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy như một lời xác nhận tàn nhẫn, giáng thêm một đòn chí mạng vào tâm trí đã hoàn toàn suy sụp của ông Tư. Toàn bộ hy vọng, toàn bộ niềm tin sụp đổ.”
“Ông Tư Hòa nhìn chằm chằm vào Hân, khuôn mặt già nua nhăn nhúm vì kinh hoàng và tuyệt vọng. “Hân! Em không nghe thấy họ nói gì sao? Toàn bộ… toàn bộ tài sản của tôi! Cái biệt thự này! Tất cả đều bị tịch thu!”
Hân vẫn đứng yên bên cạnh giường, thân hình mảnh mai trong chiếc váy cưới lộng lẫy trông lạc lõng giữa vòng vây của lực lượng chức năng. Cô không còn run rẩy. Gương mặt cô trắng bệch, hoàn toàn không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Ánh mắt cô, lạnh lẽo và trống rỗng, nhìn thẳng vào Ông Tư. Đó là ánh mắt của một người lạ, của một kẻ xa lạ đang quan sát một vở kịch không liên quan đến mình, hoàn toàn không phải ánh mắt của người vợ trẻ vừa thề nguyền trăm năm.
Ông Tư thấy ánh mắt đó, thấy sự vô cảm đến đáng sợ trên gương mặt Hân, trái tim ông như bị bóp nghẹt. Ông không hiểu. Chỉ mới đêm qua, cô vẫn còn nép vào lòng ông, gọi ông là “Bố”, dịu dàng và ngoan ngoãn. Giờ đây, cô đứng đó, lạnh như băng, nhìn ông trong lúc ông sụp đổ mà không một lời an ủi, không một cử chỉ quan tâm.
“Hân?” Ông Tư gọi tên cô lần nữa, giọng yếu ớt đi hẳn, pha lẫn sự bối rối và ngờ vực. “Sao em lại… em không lo lắng sao? Chúng ta là vợ chồng mà!”
Cô dâu trẻ chỉ im lặng. Đôi mắt cô vẫn dán vào ông Tư, nhưng dường như xuyên qua ông, nhìn vào một khoảng không vô định. Có gì đó trong ánh mắt ấy, một sự tính toán lạnh lùng hay một bí mật đen tối, khiến Ông Tư rợn sống lưng. Ông cảm thấy mình đang nhìn vào một người hoàn toàn xa lạ. Người phụ nữ xinh đẹp, ngoan ngoãn mà ông cưới chỉ sau hai tháng tìm hiểu, bỗng chốc trở thành một khối bí ẩn đáng sợ.
Hai cán bộ Công an tiến lại gần giường hơn nữa. Vị Đại diện Viện kiểm sát vẫn giữ vẻ điềm nhiên, quan sát phản ứng của cả Ông Tư lẫn Hân. Sự im lặng và thái độ của Hân trong lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Nó dường như ngầm xác nhận rằng, giữa cô và những gì đang xảy ra với Ông Tư, có một mối liên hệ nào đó không thể giải thích bằng tình cảm vợ chồng.
Ông Tư Hòa nhìn từ Hân sang những gương mặt nghiêm nghị của lực lượng chức năng. Nỗi sợ hãi về việc mất đi tài sản, mất đi sự tự do, bỗng nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi khác khủng khiếp hơn: cảm giác bị phản bội, bị lừa dối bởi chính người phụ nữ mà ông tưởng rằng đã mua được hạnh phúc từ cô ta. Cô ta không phải là Hân bé bỏng, ngây thơ nữa rồi.”
“Hai cán bộ Công an đã đứng sát cạnh giường. Vị Đại diện Viện kiểm sát vẫn giữ vẻ điềm nhiên, giờ đây ông ta cất giọng, chậm rãi nhưng đanh thép, xé tan bầu không khí im lặng căng thẳng.
“Ông Tư Hòa,” ông ta nói, nhìn thẳng vào Ông Tư đang nằm trên giường. “Chúng tôi ở đây không chỉ vì tài sản của ông. Ông bị cáo buộc một tội danh nghiêm trọng hơn nhiều.”
Ông Tư mở to mắt. Tội danh nghiêm trọng hơn? Còn gì có thể nghiêm trọng hơn việc mất trắng tất cả và đối diện với tù tội ở tuổi 70?
“Ông Tư Hòa,” Đại diện Viện kiểm sát tiếp tục, giọng không chút cảm xúc. “Ông bị cáo buộc hành vi ‘Cố ý che giấu mối quan hệ huyết thống để thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản’.”
Cả căn phòng như nín thở. Ông Tư sững sờ, đầu óc quay cuồng. Che giấu mối quan hệ huyết thống? Lừa đảo? Ông lừa ai? Chiếm đoạt cái gì? Ông mới là người bị tước đoạt tất cả!
Ánh mắt Ông Tư vô thức liếc nhìn về phía Hân. Cô vẫn đứng đó, tĩnh lặng và vô cảm. Nhưng lần này, khi nghe thấy cụm từ “”mối quan hệ huyết thống””, một thoáng biến đổi rất khẽ xuất hiện trên gương mặt cô – một cái co giật nhẹ ở khóe môi, một tia sáng lạnh lướt qua đáy mắt. Ông Tư không chắc mình có nhìn nhầm không.
Vị Đại diện Viện kiểm sát chú ý đến cái liếc mắt của Ông Tư và sự im lặng của Hân. Ông ta mỉm cười nhạt, nụ cười đó còn lạnh hơn cả ánh mắt của cô dâu trẻ.
“Ông Tư Hòa,” ông ta nói, giọng trầm xuống đầy ẩn ý. “Ông nghĩ rằng câu nói ‘Bố à’ mà cô dâu trẻ của ông thốt ra trong đêm tân hôn… là ngẫu nhiên sao?”
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào Ông Tư. “Bố à.” Từ ngữ đó, sự thân mật đầy quái lạ đó, giờ đây được lặp lại bởi người đại diện cho pháp luật, mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác, tàn khốc hơn mọi sự tịch thu tài sản.
Ông Tư nhìn Hân, khuôn mặt nhăn nhúm vừa vì đau khổ vừa vì căm giận và ngờ vực tột độ. Cô không còn là Hân ngây thơ, ngoan ngoãn của ngày hôm qua. Cô đứng đó, biểu tượng cho một sự lừa dối kinh hoàng mà ông vẫn chưa thể hình dung hết mức độ.
“Các ông nói gì vậy?” Ông Tư lắp bắp, cố gắng ngồi dậy nhưng bị hai cán bộ Công an nhẹ nhàng ấn xuống. “Huyết thống? Bố à? Tôi không hiểu! Cô ta… cô ta là vợ tôi!”
Đại diện Viện kiểm sát không trả lời trực tiếp câu hỏi của Ông Tư. Ông ta chỉ nhìn thẳng vào Hân, đôi mắt sắc bén như muốn xuyên thủng tâm can cô.
“Mối quan hệ huyết thống đó,” ông ta nói, giọng trầm hơn nữa, khiến từng từ như đóng băng trong không khí. “Chính là mấu chốt của toàn bộ vụ án này.””
“Ông Tư Hòa nhìn vị Đại diện Viện kiểm sát, đôi mắt già nua đầy vẻ hoang mang tột độ. Ông ta đang nói về cái gì vậy? Cô dâu của ông là vợ ông cơ mà? Mối quan hệ huyết thống? Làm sao có thể có mối quan hệ huyết thống nào khác ngoài quan hệ vợ chồng ở đây?
“Mấu chốt của toàn bộ vụ án này,” vị Đại diện Viện kiểm sát nhắc lại, giọng đều đều nhưng mang sức nặng ngàn cân. Ông ta không nhìn Ông Tư nữa mà lại hướng ánh mắt về phía Hân, người vẫn đang đứng lặng lẽ. “Cô Hân đây… không phải là vợ của ông Tư Hòa. Cô ta là con gái ruột của bà cố, người vợ đầu tiên đã mất của ông Tư Hòa. Nhưng không phải là con của ông Tư Hòa.”
Lời nói ấy như một quả bom dội thẳng vào căn phòng. Ông Tư Hòa sững sờ. Con gái của vợ cũ ông? Vợ cũ ông đã mất hơn 30 năm rồi! Bà ấy chỉ có một đứa con trai duy nhất với ông, là thằng Bảo đang định cư bên Úc. Còn Hân? Hân là ai? Làm sao cô ta có thể là con gái bà cố mà lại không phải con ông?
Đại diện Viện kiểm sát dường như đọc được suy nghĩ của Ông Tư. Ông ta tiếp tục, mỗi từ như một nhát dao khắc sâu thêm sự thật tàn khốc.
“Kết quả giám định ADN đã xác nhận. Cô Hân là con đẻ của bà cố với một người đàn ông khác. Danh tính người này đang được xác minh. Cô Hân đã được che giấu thân phận thật sự suốt nhiều năm, sống dưới một cái tên khác, chờ đợi thời cơ.”
Ông Tư Hòa cảm thấy đầu óc choáng váng, mọi thứ quay cuồng. Che giấu thân phận? Chờ đợi thời cơ? Và rồi ông ta, với khối tài sản kếch xù, lại xuất hiện, dễ dàng sa vào bẫy? Cái đám cưới 15 tỷ, cái đêm tân hôn, và cả cái từ “Bố à”… Tất cả không phải là ngẫu nhiên. Tất cả đều là một kế hoạch được sắp đặt một cách tinh vi.
Ông Tư nhìn Hân. Vẻ tĩnh lặng, vô cảm trên gương mặt cô giờ đây không còn là sự ngây thơ hay sợ hãi, mà là sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến khó tin. Cái nhìn đó, cái mỉm cười nhạt thoáng qua ở phần trước mà ông nghĩ mình nhìn nhầm, giờ đây hiện rõ ràng đến ghê sợ. Cô ta biết! Cô ta biết tất cả!
“Các người… nói láo!” Ông Tư hét lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm giữ của hai cán bộ Công an. “Cô ta không phải con gái ai cả! Cô ta là vợ tôi! Đám cưới… đám cưới thật mà!”
“Đám cưới có thật, nhưng mối quan hệ hôn nhân này là bất hợp pháp,” Đại diện Viện kiểm sát lạnh lùng đáp. “Pháp luật Hôn nhân và Gia đình quy định rõ cấm kết hôn giữa những người có họ hàng trong phạm vi ba đời, đặc biệt là quan hệ huyết thống trực hệ. Cô Hân, với thân phận là con gái của vợ cũ ông, dù không cùng huyết thống với ông, nhưng việc cô ta che giấu thân phận và lừa dối ông để thực hiện cuộc hôn nhân này, nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản, đã cấu thành tội phạm.”
Lời nói của vị Đại diện Viện kiểm sát vang vọng trong căn phòng. Ông Tư Hòa nằm đó, khuôn mặt xám ngoét, hoàn toàn suy sụp. Ông ta, một đại gia từng ngự trị trên tiền bạc và quyền lực, giờ đây lại bị lật đổ bởi chính cái bẫy tình mà ông tự cho là mình đang làm chủ. Hân không phải cô dâu trẻ ngây thơ, mà là một kẻ lừa đảo cao tay, được hậu thuẫn bởi một bí mật thân phận kinh hoàng.
Hai cán bộ Công an siết chặt tay hơn. Vị Đại diện Viện kiểm sát nhìn Hân lần cuối, ánh mắt sắc như dao. Hân vẫn đứng đó, không nói một lời, nhưng khóe môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười chiến thắng lạnh lẽo ẩn hiện. Kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Ông Tư Hòa, người đàn ông giàu có và tự mãn, đã sập bẫy hoàn toàn.”
“Đại diện Viện kiểm sát bước lại gần chiếc bàn, đặt xuống một tập hồ sơ. Ông ta mở ra, lướt qua vài trang giấy trước khi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ông Tư Hòa, người vẫn đang nằm bệt trên sàn nhà, khuôn mặt thất thần.
“Không chỉ là mối quan hệ huyết thống bị che giấu,” vị Đại diện nói, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với cơn bão trong lòng Ông Tư. “Cuộc hôn nhân này còn có một mục đích khác. Chúng tôi có bằng chứng ban đầu cho thấy việc kết hôn với cô Hân chỉ là một vỏ bọc.”
Ông Tư cố gắng nhổm dậy, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào vị Đại diện Viện kiểm sát, không hiểu ông ta đang nói về chuyện gì nữa. Vỏ bọc? Mục đích khác?
“Ông Tư Hòa,” vị Đại diện tiếp tục, gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ. “Trong thời gian gần đây, các hoạt động tài chính của ông có nhiều điểm bất thường. Đặc biệt là việc chuyển một lượng lớn tài sản, bao gồm cả bất động sản giá trị và các khoản tiền mặt khổng lồ, sang dạng tài sản không dễ bị kiểm soát hoặc tẩu tán ra nước ngoài thông qua các kênh trung gian.”
Ông Tư lắc đầu nguầy nguậy, lắp bắp: “Không… không phải… Tiền của tôi… tôi chuyển đi đâu là việc của tôi…”
“Đúng vậy, là việc của ông,” vị Đại diện thừa nhận. “Tuy nhiên, thời điểm ông thực hiện các giao dịch này lại trùng khớp đáng ngờ với thời điểm cơ quan điều tra bắt đầu vào cuộc làm rõ một số sai phạm tài chính liên quan đến các doanh nghiệp mà ông có cổ phần lớn.”
Một tia sáng lóe lên trong đầu Ông Tư, lạnh buốt. Sai phạm tài chính? Các doanh nghiệp của ông?
Vị Đại diện Viện kiểm sát không để Ông Tư có thời gian suy nghĩ. Ông ta tiếp tục, mỗi từ ngữ như đinh đóng cột. “Chúng tôi có lý do để tin rằng cuộc hôn nhân với cô Hân, một người mà ông chỉ quen biết vỏn vẹn hai tháng, với chi phí tổ chức đám cưới xa hoa lên tới 15 tỷ đồng, là một phần trong kế hoạch đã được tính toán tỉ mỉ. Kế hoạch nhằm mục đích hợp thức hóa nguồn tiền bất chính hoặc tẩu tán tài sản một cách hợp pháp thông qua ‘vợ’ của mình, trước khi bị cơ quan chức năng phát hiện và phong tỏa.”
Ông ta dừng lại, nhìn Hân, người vẫn đứng im lặng, không biểu cảm. “Cô Hân, với thân phận được che giấu và mối liên hệ với gia đình ông thông qua bà cố, là một mắt xích hoàn hảo trong kế hoạch này.”
Ông Tư Hòa há hốc mồm. Tẩu tán tài sản? Hợp thức hóa tiền bẩn? Ông ta kết hôn để làm những việc đó ư? Không thể nào! Ông ta kết hôn vì Hân đẹp, vì ông ta muốn có một người trẻ đẹp bên cạnh lúc tuổi già! Chẳng lẽ… chẳng lẽ chính Hân…
Ông ta quay đầu nhìn Hân lần nữa. Nụ cười nhạt nhếch mép mà ông đã thấy trước đó giờ đây không còn ẩn hiện nữa. Nó hiện rõ ràng, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán, pha lẫn chút khinh bỉ. Cô ta biết! Không chỉ biết về thân phận, cô ta còn là đồng lõa!
“Các người… các người vu khống!” Ông Tư gắng gượng hét lên, giọng khản đặc. “Cô ta… cô ta chỉ là vợ tôi! Các người không có bằng chứng!”
“Bằng chứng đang được thu thập và sẽ được trình bày đầy đủ theo quy định của pháp luật,” vị Đại diện Viện kiểm sát trả lời, giọng dứt khoát. “Tuy nhiên, những gì chúng tôi đang có trong tay, kết hợp với sự bất thường của cuộc hôn nhân này, đã đủ cơ sở để tạm thời phong tỏa toàn bộ tài sản của ông Tư Hòa để phục vụ công tác điều tra. Việc này nhằm ngăn chặn hành vi tẩu tán tài sản và đảm bảo tài sản được bảo toàn nếu có quyết định tịch thu theo bản án của tòa án trong tương lai.”
Ông Tư Hòa cảm thấy đất trời quay cuồng. Tịch thu tài sản? Toàn bộ tài sản? Biệt thự, tiền vàng, sổ đỏ… tất cả?
Hai cán bộ Công an siết chặt tay Ông Tư. Ông ta giãy giụa yếu ớt. “Không… Không thể như vậy! Tôi có tiền! Tôi mua vợ! Tôi mua tất cả! Các người không thể đụng vào tiền của tôi!”
Vị Đại diện Viện kiểm sát không đáp lại lời kêu gào tuyệt vọng của Ông Tư. Ông ta chỉ nhìn Hân. Hân vẫn đứng đó, ánh mắt vô hồn nhưng ẩn chứa sự thỏa mãn tột độ. Kế hoạch đã thành công. Ông Tư Hòa không chỉ mất tiền, mà còn mất tất cả. Giờ đây, ông ta chẳng khác gì một con thú sập bẫy, vùng vẫy trong tuyệt vọng.”
“Ông Tư Hòa giãy giụa yếu ớt trong vòng kềm tỏa của hai cán bộ Công an, khuôn mặt đỏ gay vì vừa uất ức, vừa sợ hãi tột độ. Ông ta không tin vào tai mình. Tịch thu tài sản? Kế hoạch tẩu tán? Cô dâu là đồng phạm?
“Không! Các người nói bậy!” Ông Tư gào lên, giọng khản đặc, đứt quãng. “Tôi… tôi không biết gì về thân phận của cô ta! Tôi bị lừa! Cô ta lừa tôi! Các người nghe đây! Tôi không biết cô ta là cháu gái bà cố tôi! Tôi chỉ biết cô ta là nhân viên spa! Cô ta nói dối!”
Ông ta quay phắt về phía Hân, ánh mắt đầy căm phẫn và oan trái. “Hân! Nói đi con! Nói với họ con không phải cháu! Nói con chỉ là vợ ta! Nói con bị ta lừa dối về thân phận! Nói đi!”
Hân vẫn đứng im lặng, đôi mắt nhìn Ông Tư như nhìn một sinh vật lạ, không chút cảm xúc. Nụ cười nhạt nhếch mép kia vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không chỉ là sự thỏa mãn, mà còn là sự lạnh lẽo đến rợn người. Cô ta không nói gì cả.
Vị Đại diện Viện kiểm sát khẽ lắc đầu, dường như đã lường trước phản ứng này. Ông ta lên tiếng, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng từng lời nói như những nhát dao găm vào sự chống cự cuối cùng của Ông Tư.
“Ông Tư Hòa, những lời khai của ông mâu thuẫn nghiêm trọng với những gì chúng tôi đã thu thập được. Về thân phận của cô Hân, chúng tôi có đủ bằng chứng về mối quan hệ huyết thống giữa cô ấy và gia đình ông thông qua bà cố. Việc ông khẳng định không biết gì về điều này trong khi tổ chức một đám cưới xa hoa chỉ sau hai tháng tìm hiểu là hoàn toàn thiếu thuyết phục.”
Ông Tư run rẩy, gắng sức phản bác. “Nhưng… nhưng cô ta giấu tôi! Cô ta lừa tôi! Cô ta muốn tiền của tôi! Cô ta… cô ta đã thừa nhận gọi tôi là ‘Bố’ đêm qua!”
Đại diện Viện kiểm sát nhướng mày. “Chúng tôi ghi nhận lời khai này của ông. Tuy nhiên, việc cô Hân gọi ông là ‘Bố’ vào đêm tân hôn lại càng củng cố thêm nghi ngờ về mục đích thật sự của cuộc hôn nhân này, vượt ra ngoài một cuộc hôn nhân bình thường giữa một người đàn ông 70 tuổi và một cô gái 20 tuổi. Nó cho thấy có sự sắp đặt, có sự hiểu biết về mối quan hệ gia đình phức tạp.”
Ông Tư Hòa như người sắp chết đuối vớ phải cọc, cố bám víu vào một lý do khác. “Còn chuyện tiền bạc! Các người vu khống! Tôi không tẩu tán tài sản! Tôi không hợp thức hóa gì cả! Tiền đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi! Tôi kết hôn vì tôi yêu Hân! Tôi muốn có người bầu bạn lúc tuổi già! Cô ta đẹp, cô ta biết nghe lời! Tôi có quyền được hưởng thụ!”
Vị Đại diện Viện kiểm sát nhìn thẳng vào mắt Ông Tư Hòa, ánh mắt sắc như dao. “Ông Tư Hòa, ông là một doanh nhân lão luyện, có kinh nghiệm thương trường hàng chục năm. Việc ông đột ngột tổ chức một đám cưới 15 tỷ với một cô gái trẻ chỉ sau hai tháng, cùng lúc với việc chuyển dịch lượng lớn tài sản ra khỏi tầm kiểm soát, ngay khi cơ quan điều tra bắt đầu rà soát các sai phạm tại các doanh nghiệp liên quan đến ông… Những sự trùng hợp này không thể được giải thích đơn giản là ‘yêu’ hay ‘muốn bầu bạn’. Chúng tôi có lời khai từ một số nhân chứng, cùng với các tài liệu về giao dịch tài chính bất thường của ông. Tất cả đang vẽ nên một bức tranh rõ ràng về một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.”
Ông Tư há hốc mồm, tuyệt vọng. Lời khai nhân chứng? Tài liệu giao dịch? Ông ta tưởng mình đã làm rất kín đáo. Ông ta nhìn Hân lần nữa, tìm kiếm một tia đồng cảm hay phản bác, nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Cô ta… cô ta chắc chắn biết! Cô ta là một phần của cái bẫy này!
“Không… không thể nào…” Ông Tư thì thào, sự giận dữ ban đầu đã nhường chỗ cho nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu sắc. “Các người… các người lầm rồi…”
Một cán bộ Công an siết chặt tay Ông Tư, ra hiệu cho ông ta đứng dậy. Ông Tư loạng choạng đứng lên, ánh mắt thất thần nhìn quanh căn biệt thự xa hoa mà chỉ vài giờ trước ông còn tự hào là của mình. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tang vật của vụ án.
Hân vẫn đứng đó, như một bức tượng cẩm thạch, không biểu cảm. Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt cô, một ngọn lửa báo thù lạnh lẽo đang cháy âm ỉ. Ông Tư Hòa không chỉ mất tiền. Ông ta còn mất cả danh dự, mất cả lý do tồn tại. Và Hân, cô ta đã đạt được mục đích của mình.”
“Hai cán bộ Công an vẫn giữ chặt lấy Ông Tư Hòa. Ông ta đứng loạng choạng, ánh mắt dại đi, trân trân nhìn theo các cán bộ khác đang rảo bước khắp căn biệt thự. Cảnh tượng xa hoa lộng lẫy của đêm tân hôn chỉ vài giờ trước giờ biến thành một hiện trường điều tra lạnh lẽo.
Những cánh hoa hồng rải đầy sàn nhà, thảm nhung đắt tiền, đồ nội thất mạ vàng, tất cả đều bị phủ một lớp bụi vô hình của sự ngờ vực và tang thương. Trên chiếc giường rộng phủ ga lụa trắng muốt, nơi đáng lẽ ra là đỉnh điểm của hạnh phúc, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng, cùng với những dấu vết của cuộc ập vào đột ngột.
Một nhóm cán bộ tiến về phía bức tường có bức tranh phong cảnh rộng lớn. Họ nhanh chóng tìm thấy chốt ẩn và mở ra cánh cửa két sắt khổng lồ giấu bên trong. Ánh vàng chói mắt từ những thỏi vàng, cọc tiền polime dày cộp và những viên đá quý lớn lập tức đập vào mắt. Ông Tư Hòa rên lên một tiếng đau đớn khi thấy tài sản cả đời mình đang dần bị niêm phong.
Cán bộ Viện kiểm sát ra hiệu, một cán bộ khác bắt đầu cẩn thận lôi từng thứ ra khỏi két sắt, đặt lên một chiếc bàn đã được trải bạt chuyên dụng. Sổ đỏ, sổ hồng, giấy tờ xe sang, giấy tờ góp vốn vào các công ty… tất cả đều được phân loại, ghi chép và chụp ảnh một cách tỉ mỉ ngay trước mắt Ông Tư. Từng tờ giấy được nhấc lên như đang rút cạn dòng máu cuối cùng trong huyết quản ông.
Ông Tư chứng kiến tất cả, hơi thở gấp gáp, tiếng rít qua kẽ răng. Ông muốn gào thét, muốn lao vào ngăn cản, nhưng cơ thể già nua yếu ớt không thể địch lại sức kềm tỏa của những người cán bộ khỏe mạnh. Ông ta cảm thấy như có ngàn nhát dao đang cứa vào tim. Tiền bạc… danh vọng… tất cả đang tan biến như bọt xà phòng.
Trong góc phòng khách, một nhóm khác đang kiểm kê và niêm phong các tài sản có giá trị khác: những bức tranh cổ đắt giá trên tường, bộ ấm trà bằng ngọc bích, những món đồ trang sức kim cương lấp lánh bày trong tủ kính. Tiếng bút chì ghi ghi chép chép, tiếng kẹp giấy lách cách, tiếng băng keo niêm phong xé ra… tất cả tạo nên một bản nhạc tang thương cho sự sụp đổ của một đế chế.
Ông Tư Hòa quay đầu tìm Hân. Cô ta vẫn đứng đó, im lặng và lạnh lùng. Ánh mắt cô lướt qua những tài sản đang bị tịch thu, không có chút xót xa hay hối tiếc, chỉ có sự bình thản đến đáng sợ. Ông Tư bỗng hiểu ra, đây không phải là sự bất ngờ hay sợ hãi của một cô gái bị lừa dối. Đây là sự chứng kiến của một kẻ đồng lõa… hoặc thậm chí là kẻ chủ mưu. Cô ta biết hết! Cô ta đã giăng bẫy!
Sự cay đắng, tủi hổ, và tức giận hòa quyện thành một cục nghẹn trong cổ họng Ông Tư Hòa. Ông ta đã bị lừa một cách ngoạn mục, không chỉ mất tiền, mà còn mất cả niềm tin, mất cả cái lý do cuối cùng để bám víu vào cuộc đời – ảo ảnh về tuổi trẻ, về tình yêu, về người bầu bạn. Giờ đây, chỉ còn lại sự trơ trọi và cái giá phải trả.”
“Ông Tư Hòa vẫn bị kềm giữ, ánh mắt đầy căm hờn dán chặt vào bóng lưng Hân. Một cán bộ Công an tiến lại gần cô gái, giọng dứt khoát:
CÁN BỘ CÔNG AN
(Điềm tĩnh)
Mời cô Hân theo chúng tôi để lấy lời khai chi tiết.
Hân khẽ gật đầu, vẻ mặt không chút biến sắc. Cô bình thản quay người, sải bước qua căn phòng khách đang ngổn ngang dấu vết của sự sụp đổ. Ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt của Ông Tư Hòa. Không một lời nói, không một cảm xúc rõ ràng, chỉ có một cái nhìn lạnh lẽo, như thể ông ta chưa từng tồn tại.
ÔNG TƯ HÒA
(Hét lên, giọng khản đặc)
Mày… mày đã lừa tao! Con ranh! Mày là đồ lừa đảo! Mày… mày biết hết!
Hân không dừng lại. Bước chân vẫn đều đặn. Hai cán bộ Công an theo sát cô.
CÁN BỘ CÔNG AN
(Nói với Ông Tư, giọng nghiêm khắc)
Ông Tư Hòa, giữ trật tự. Chúng tôi đang làm nhiệm vụ.
Ông Tư vùng vằng, nhưng vô ích. Ông chỉ có thể nhìn theo bóng Hân khuất dần sau cánh cửa. Căn biệt thự vẫn sáng đèn, vẫn xa hoa, nhưng giờ đây trống rỗng đến lạnh lẽo. Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng lách cách của các cán bộ đang niêm phong tài sản và tiếng thở dốc đầy uất nghẹn của Ông Tư Hòa. Ông ta biết, trò chơi đã kết thúc. Và ông đã thua thảm hại. Hân… cô gái 20 tuổi mà ông nghĩ có thể mua được bằng tiền, giờ đây là người giữ chìa khóa cho số phận còn lại của ông. Lời khai của cô ta sẽ là bản án cuối cùng.”
“Cánh cửa nơi Hân vừa khuất bóng vẫn còn khép hờ. Ông Tư Hòa vẫn đứng đó, bộ vest chú rể lộng lẫy giờ trông thật kệch cỡm trên thân hình già nua, run rẩy. Hai cán bộ Công an tiến lại gần ông. Một người rút còng số tám sáng loáng.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Giọng dứt khoát)
Ông Tư Hòa, ông bị tạm giữ để phục vụ điều tra. Mời ông hợp tác.
Ông Tư như chết lặng. Đôi mắt ông vẫn dán chặt vào cánh cửa, không rời. Ông không chống cự. Không còn sức để chống cự nữa. Sĩ diện, tiền bạc, quyền lực… tất cả đều tan thành mây khói trong một đêm. Hai cán bộ Công an đưa còng vào tay ông một cách chuyên nghiệp. Tiếng “”clack”” khô khốc vang lên như tiếng bản án cuối cùng.
Họ giữ lấy khuỷu tay ông, dẫn ông đi qua căn phòng khách tan hoang. Từng bước chân nặng nề in trên thảm nhung đắt tiền. Ánh đèn chùm pha lê trên trần vẫn chiếu sáng rực rỡ, làm nổi bật sự tương phản cay đắng giữa vẻ ngoài xa hoa và bi kịch đang diễn ra.
Ông Tư đi ngang qua sảnh chính, nơi chỉ vài giờ trước còn tràn ngập tiếng cười nói và âm nhạc chúc tụng. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, điểm xuyết bằng tiếng lách cách của kim loại từ các cán bộ đang thu giữ bằng chứng. Ông nhìn thấy một góc phòng, nơi Hân đã đứng trước đó, bình thản và lạnh lùng.
Ông Tư ngoảnh đầu lại, ánh mắt tìm kiếm. Ông thấy Hân đang ngồi trên một chiếc ghế sofa bọc da, một cán bộ Công an ngồi đối diện, bắt đầu lấy lời khai. Cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, như thể mọi chuyện không liên quan đến cô.
Đôi mắt thất thần của Ông Tư Hòa dừng lại trên khuôn mặt Hân. Đó là ánh mắt của sự uất nghẹn đến tột cùng, của căm hận ngút trời. Ông muốn hét lên, muốn xé toạc sự bình tĩnh giả tạo của cô ta. Ông muốn hỏi: Tại sao? Tại sao cô lại làm thế? Tại sao cô lại hủy hoại tất cả?
Nhưng cổ họng ông khô khốc. Chỉ có tiếng thở dốc khàn đặc thoát ra. Ông nhìn Hân lần cuối cùng, như khắc sâu hình ảnh kẻ đã đẩy ông xuống vực thẳm vào tâm trí. Không có nước mắt, chỉ có sự khô khan và cay đắng.
Các cán bộ Công an tiếp tục dẫn ông đi. Họ ra khỏi căn biệt thự xa hoa, bước xuống những bậc thềm dát đá cẩm thạch. Chiếc xe chuyên dụng đang chờ sẵn ngoài cổng. Ông Tư Hòa, trong bộ vest chú rể của đêm tân hôn định mệnh, bị dẫn giải đi dưới ánh đèn đường rực rỡ của Sài Gòn hoa lệ. Cánh cửa biệt thự đóng sập lại phía sau, kết thúc một chương đời đầy phù phiếm và bi kịch.”
“Sáng hôm sau, thông tin về vụ bắt giữ chấn động tại căn biệt thự sang trọng ở Sài Gòn lan truyền với tốc độ chóng mặt. Ban đầu chỉ là những tin đồn nhỏ giọt từ những người có mặt tại đám cưới hoặc hàng xóm, rồi nhanh chóng được các trang tin lá cải, hội nhóm trên mạng xã hội đăng tải. Tiêu đề giật gân xuất hiện khắp nơi: “”Đại gia 70 tuổi bị bắt ngay đêm tân hôn””, “”Cô dâu 20 tuổi tố cáo chú rể lừa đảo?””, “”Bi kịch sau đám cưới 15 tỷ””.
Cộng đồng mạng sục sôi. Các diễn đàn, fanpage, nhóm chat bùng nổ bình luận. Hình ảnh đám cưới xa hoa với chiếc xe Bentley mạ vàng, cô dâu xinh đẹp như hoa hậu trong bộ váy dát đá quý được chia sẻ lại liên tục, đi kèm là những bức ảnh chụp lén chiếc xe Công an đậu trước cổng biệt thự.
Người ta bàn tán về Ông Tư Hòa, về khối tài sản kếch xù, về cô vợ trẻ đáng tuổi cháu. Sự khinh miệt dành cho “”lão già hám sắc”” và sự tò mò xen lẫn phán xét dành cho “”cô vợ đào mỏ”” tràn ngập không gian mạng.
“”Tôi đã bảo mà! Mấy ông già lắm tiền rồi lại rước mấy cô trẻ măng, chỉ có đổ vỏ thôi!”” một người bình luận.
“”20 tuổi lấy ông 70 tuổi, không vì tiền thì vì cái gì? Chắc thấy ông ta giàu quá nên bày mưu tính kế đây mà.”” người khác thêm vào.
Nhưng cũng có những luồng ý kiến khác: “”Sao lại bắt ông Tư Hòa? Ông ấy làm gì sai? Tài sản của ông ấy cơ mà?””
“”Chắc là con Hân lừa đảo ông ta, chứ làm gì có chuyện ngược lại?””
Dù theo hướng nào, câu chuyện về đại gia và cô dâu trẻ bị bắt ngay đêm tân hôn vẫn chiếm sóng. Mức độ quan tâm tăng vọt. Các nhà báo, phóng viên săn lùng thông tin, cố gắng xác minh sự thật đằng sau những tin đồn. Ai cũng muốn là người đầu tiên đưa tin chính thức về vụ việc kỳ lạ này.
Tại một quán cà phê đông đúc, những người trẻ tuổi dán mắt vào điện thoại, miệng không ngừng xì xào.
“”Ông Tư Hòa đó hả? Đại gia nổi tiếng lắm mà.””
“”Ghê thật, cưới xong cái bị bắt luôn. Như phim hành động ấy nhỉ.””
“”Cái cô Hân trông non choẹt vậy mà ghê gớm thật.””
Dư luận bắt đầu định hình. Phần lớn đều tin vào một kịch bản lừa đảo nào đó, nhưng kẻ lừa đảo là ai thì vẫn còn bỏ ngỏ. Là ông Tư Hòa lừa đảo ai đó để có tiền tổ chức đám cưới hoành tráng đến vậy? Hay là cô vợ trẻ Hân đã giăng bẫy “”đại gia khờ khạo”” để cướp tài sản?
Tin tức chính thống vẫn chưa ra, nhưng chỉ riêng tin đồn đã đủ khiến cả Sài Gòn xôn xao. Vụ việc này trở thành chủ đề nóng nhất, lấn át cả những tin tức thời sự quan trọng khác. Tên Ông Tư Hòa và Hân, cùng với hình ảnh chiếc biệt thự xa hoa, gắn liền với từ khóa “”đám cưới””, “”đêm tân hôn””, “”bị bắt””, “”lừa đảo””, “”đại gia và chân dài””, xuất hiện dày đặc trên khắp các nền tảng. Mạng xã hội đã làm tốt vai trò của mình, biến một bi kịch cá nhân thành một vở kịch giật gân cho hàng triệu khán giả theo dõi và phán xét.”
“Trong một căn phòng làm việc gọn gàng nhưng đầy áp lực, Hân ngồi đối diện với một cán bộ Công an và một Đại diện Viện kiểm sát. Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống khuôn mặt cô, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Váy cưới lộng lẫy đã được thay bằng bộ quần áo giản dị, nhưng dư âm của đêm qua vẫn còn đọng lại trong ánh mắt.
Người cán bộ Công an, giọng điệu trầm và kiên quyết, bắt đầu cuộc hỏi cung.
“”Cô Hân, cô có thể kể lại chi tiết về mối quan hệ của cô với ông Tư Hòa không?””
Hân lí nhí, hai bàn tay đan chặt vào nhau.
“”Cháu… cháu làm ở spa cao cấp. Ông ấy là khách quen.””
Đại diện Viện kiểm sát, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc sảo, chen vào.
“”Khách quen? Chỉ là khách quen thôi sao? Vậy tại sao hai người lại tiến tới hôn nhân chỉ sau hai tháng tìm hiểu? Và tại sao một người đàn ông giàu có như ông Tư lại cưới một cô gái trẻ như cô?””
Hân ngước lên, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối, pha chút bất lực.
“”Ông ấy… ông ấy nói ông ấy cô đơn. Con cái đều ở nước ngoài. Ông ấy muốn có người bầu bạn, chăm sóc.””
“”Chăm sóc? Hay là chăm sóc túi tiền của ông ấy?”” Người cán bộ Công an đặt câu hỏi thẳng thừng. “”Cô biết rõ ông ấy có bao nhiêu tài sản không? Cái biệt thự này trị giá hơn 50 tỷ, rồi tiền vàng, sổ đỏ… Cô có biết mục đích thật sự của cuộc hôn nhân này là gì không?””
Hân cúi gằm mặt, im lặng. Vẻ im lặng đó càng khiến những người đối diện thêm nghi ngờ.
“”Nói đi, Hân. Cô là nạn nhân hay đồng phạm?”” Đại diện Viện kiểm sát thúc ép. “”Ông Tư Hòa đã bị tạm giữ để điều tra về nhiều hành vi sai phạm nghiêm trọng. Liên quan đến tài sản khổng lồ của ông ta, vụ án này không hề đơn giản. Sự thật về đêm qua là gì? Cô có bị ép buộc không, hay cô tham gia vào kế hoạch nào đó?””
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Hân. Cô khẽ lắc đầu.
“”Cháu… cháu không biết… Cháu chỉ làm theo những gì được sắp xếp thôi.””
“”Ai sắp xếp? Ông Tư Hòa sao? Hay còn ai khác?””
“”Cháu… cháu không thể nói…”” Hân cắn chặt môi.
Vẻ sợ hãi tột độ hiện lên trong mắt Hân, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một điều gì đó khó lý giải – có thể là sự cam chịu, có thể là một bí mật lớn hơn.
Cán bộ Công an ghi chép nhanh vào sổ, giọng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị.
“”Cô phải nói sự thật. Sự hợp tác của cô sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến số phận của cô. Dư luận bên ngoài đang rất quan tâm đến vụ án này. Họ đang phán xét cô, gọi cô là ‘đào mỏ’, là ‘lừa đảo’. Cô có muốn minh oan cho mình không?””
Hân khẽ rùng mình khi nghe nhắc đến dư luận. Cô đã quá quen với những lời xì xào, những ánh mắt soi mói kể từ khi quen Ông Tư, nhưng giờ đây, nó là cả Sài Gòn, là cả mạng xã hội đang chĩa mũi dùi vào cô.
Đại diện Viện kiểm sát nhìn Hân thăm dò.
“”Cô còn trẻ. Nếu cô bị lừa, đây là cơ hội để cô làm lại. Còn nếu cô đồng lõa… hậu quả sẽ rất nặng nề. Hãy suy nghĩ kỹ, Hân. Kể cho chúng tôi nghe mọi chuyện từ đầu đi.””
Hân vẫn im lặng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng trong căn phòng. Số phận của cô, liệu có phải là sự giải thoát khỏi cuộc hôn nhân kỳ lạ, hay là sự trừng phạt cho những gì cô đã làm hoặc chấp nhận? Câu trả lời vẫn lơ lửng, ẩn sau ánh mắt sợ hãi và những lời nói bỏ lửng của cô gái 20 tuổi giữa vòng xoáy thị phi. Cuộc đời Hân, sau cái đêm tân hôn định mệnh, giờ đây hoàn toàn nằm trong tay pháp luật, và có lẽ, cả những bí mật cô đang cố gắng che giấu.”
“Căn phòng làm việc của đội điều tra ngập tràn tài liệu. Trên chiếc bàn lớn, các tập hồ sơ, hình ảnh, và giấy tờ được trải ra một cách có hệ thống. Cán bộ Công an và Đại diện Viện kiểm sát đang xem xét chúng với vẻ mặt đăm chiêu.
Người cán bộ Công an chỉ vào một xấp giấy tờ.
“”Đây là các loại giấy tờ tùy thân được làm giả một cách tinh vi. Chúng tôi tìm thấy trong két sắt của ông Tư. Ban đầu tưởng là đồ sưu tầm, nhưng kiểm tra kỹ thì phát hiện dấu vết chỉnh sửa, thậm chí có cả phôi trống.””
Đại diện Viện kiểm sát cầm lên một tờ giấy, ánh mắt sắc lạnh.
“”Giả mạo giấy tờ. Phạm tội hình sự rõ ràng. Có liên quan gì đến vụ này không?””
“”Chắc chắn có,”” cán bộ Công an đáp. “”Chúng tôi đang đối chiếu với các thông tin liên quan đến Hân và một vài cái tên khác xuất hiện trong điện thoại của ông ta. Có vẻ như những giấy tờ này được chuẩn bị cho nhiều mục đích khác nhau.””
Ông đưa một máy tính bảng cho Đại diện Viện kiểm sát.
“”Và đây là lịch sử giao dịch từ các tài khoản ngân hàng của ông Tư bị đóng băng. Rất nhiều khoản chuyển tiền lớn, bất thường trong vòng vài tháng gần đây, ngay cả trước khi quen Hân. Số tiền đi đâu, cho ai, mục đích là gì, đều rất mập mờ.””
Đại diện Viện kiểm sát lướt qua màn hình, nhíu mày.
“”Những con số này không thể chỉ là chi tiêu cá nhân, dù là một đại gia. Có dấu hiệu rửa tiền, hoặc tài trợ cho hoạt động phi pháp nào đó.””
Người cán bộ Công an gật đầu, rồi cầm lên một chiếc máy ghi âm nhỏ và một chiếc điện thoại.
“”Quan trọng nhất là đây. Chúng tôi đã phục hồi dữ liệu từ các thiết bị điện tử của ông Tư. Có những đoạn ghi âm cuộc gọi, tin nhắn trao đổi… rất ‘mùi mẫn’.””
Ông bật một đoạn ghi âm ngắn. Tiếng nói của Ông Tư xen lẫn với một giọng đàn ông khác, lén lút và đầy toan tính.
“”*… mọi chuyện đã được sắp xếp… cô ta rất nghe lời… chỉ cần làm đúng theo kịch bản… tài sản sẽ thuộc về chúng ta…*””
Tiếng ghi âm dừng lại. Cả hai người im lặng một lúc.
Đại diện Viện kiểm sát thở dài.
“”Đúng như chúng tôi dự đoán. Đây không chỉ là vụ kết hôn vì tiền đơn thuần. Có cả một kế hoạch, một âm mưu lớn hơn đứng đằng sau.””
“”Những tin nhắn này càng khẳng định điều đó,”” cán bộ Công an nói, chỉ vào màn hình điện thoại hiển thị một chuỗi tin nhắn. “”Trao đổi chi tiết về việc làm giả giấy tờ, cách lách luật, thậm chí cả cách ‘dụ dỗ’ Hân. Tên của người đàn ông kia… chúng tôi đang khoanh vùng. Hắn dường như là kẻ chủ mưu, còn Ông Tư chỉ là người tài trợ và thực hiện kế hoạch.””
“”Vậy Hân…”” Đại diện Viện kiểm sát bỏ lửng.
“”Vẫn đang trong quá trình đấu tranh khai thác,”” cán bộ Công an đáp. “”Cô ấy sợ hãi, nhưng có vẻ như cô ấy biết nhiều hơn những gì đã nói. Những bằng chứng này chứng minh cô ấy không phải là người ‘đào mỏ’ đơn thuần. Cô ấy có thể là nạn nhân bị lợi dụng, hoặc là một mắt xích trong đường dây này. Thái độ của cô ấy trong đêm qua, cách cô ấy gọi ‘Bố’, mọi thứ đều bất thường, không giống một cô dâu sắp được thừa hưởng gia sản khổng lồ.””
Đại diện Viện kiểm sát đứng dậy, đi lại quanh bàn.
“”Với những bằng chứng này – giấy tờ giả mạo, giao dịch bất minh, ghi âm và tin nhắn về kế hoạch – hồ sơ vụ án đã đủ mạnh để khởi tố thêm nhiều tội danh nghiêm trọng khác, không chỉ dừng lại ở gian lận hay lừa đảo. Cần phải làm rõ vai trò của từng người, đặc biệt là Hân và gã đàn ông bí ẩn kia. Vụ án này phức tạp hơn nhiều so với vẻ ngoài hào nhoáng của đám cưới 15 tỷ.””
Cán bộ Công an gật đầu đồng tình. Những bằng chứng vật chất đã nói lên tất cả, bổ sung vào lời khai còn mơ hồ của Hân. Mạng lưới tội phạm dường như đang dần lộ diện từ phía sau bức màn đám cưới tiền tỷ và cô dâu 20 tuổi. Vụ án, giờ đây, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.”
“Phòng hỏi cung lạnh lẽo. Ông Tư ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế đối diện với bàn, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Vẻ bình thản thường thấy đã biến mất, thay vào đó là nét căng thẳng hiện rõ nơi khóe mắt và thái dương. Cán bộ Công an và Đại diện Viện kiểm sát ngồi phía đối diện, ánh mắt sắc bén.
Cán bộ Công an đẩy tập hồ sơ về phía Ông Tư.
“”Ông Tư Hòa, chúng tôi đã thu thập được thêm một số bằng chứng quan trọng. Đây là các loại giấy tờ tùy thân được làm giả, tìm thấy trong két sắt của ông tại biệt thự ở Sài Gòn.””
Ông Tư liếc nhìn các giấy tờ. Một thoáng giật mình lướt qua khuôn mặt ông ta, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
“”Giấy tờ cũ thôi. Tôi là dân làm ăn, đôi khi cần nhiều loại giấy tờ khác nhau để thuận tiện.”” Ông Tư nói, giọng vẫn cố giữ sự tự tin. “”Có gì sai trái ở đây?””
Đại diện Viện kiểm sát lên tiếng, giọng lạnh lùng.
“”Làm giả giấy tờ là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng, ông Tư. Chúng tôi đã đối chiếu. Những giấy tờ này liên quan đến ít nhất ba cái tên khác nhau, và có dấu vết được sử dụng gần đây. Mục đích của ông là gì?””
Ông Tư im lặng một chút. Ông ta nuốt khan.
“”Tôi… tôi không nhớ rõ. Chắc là để thuận tiện cho việc kinh doanh thôi.””
Cán bộ Công an đặt một máy tính bảng lên bàn, xoay về phía Ông Tư. Màn hình hiển thị các bảng kê giao dịch ngân hàng chi tiết.
“”Và đây là lịch sử giao dịch từ các tài khoản của ông bị phong tỏa. Những khoản tiền lớn, chuyển đi một cách bất thường trong vài tháng qua, lên đến hàng chục tỷ đồng. Không phải chi tiêu cá nhân. Không có hóa đơn, chứng từ rõ ràng cho mục đích kinh doanh. Ông giải thích thế nào về những giao dịch này?””
Ông Tư nhìn chằm chằm vào màn hình, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“”Đó là tiền của tôi. Tôi muốn chi tiêu thế nào tùy ý. Có thể là đầu tư, hoặc cho vay bạn bè…””
“”Cho vay?”” Đại diện Viện kiểm sát ngắt lời. “”Với những con số này? Và cho ai? Chúng tôi đã theo dõi dòng tiền. Nó chảy về những tài khoản phức tạp, liên quan đến các hoạt động phi pháp. Có dấu hiệu rất rõ ràng của hành vi rửa tiền hoặc tài trợ tội phạm, ông Tư.””
Ông Tư nhăn mặt. Cái vỏ bọc của sự giàu có và địa vị dường như đang nứt vỡ.
“”Các anh nói gì lạ vậy? Tôi là doanh nhân đàng hoàng!””
Cán bộ Công an đặt chiếc máy ghi âm nhỏ lên bàn và nhấn nút. Đoạn ghi âm vang lên, chính là giọng Ông Tư và một giọng đàn ông khác mà họ đã phát hiện trong phần trước.
“”*… mọi chuyện đã được sắp xếp… cô ta rất nghe lời… chỉ cần làm đúng theo kịch bản… tài sản sẽ thuộc về chúng ta…*””
Ông Tư tái mét mặt. Ông ta nhìn chằm chằm vào chiếc máy ghi âm như nhìn một vật thể lạ.
“”Đây là… đây là gì?”” Ông Tư lắp bắp.
“”Là bằng chứng, ông Tư,”” Đại diện Viện kiểm sát nói, giọng càng thêm sắc lạnh. “”Cuộc nói chuyện giữa ông và một người đàn ông khác, về một kế hoạch… về tài sản… và về ‘cô ta’. ‘Cô ta’ ở đây là ai? Có phải là cô Hân không?””
Ông Tư không trả lời. Ông ta nhìn xuống bàn, hai tay siết chặt.
Cán bộ Công an tiếp tục.
“”Chúng tôi còn có tin nhắn, email trao đổi giữa ông và người này. Kế hoạch rất chi tiết: làm giả giấy tờ, dàn dựng đám cưới, và sau đó… ‘thu tóm tài sản’. Ông ta là ai, ông Tư? Kẻ chủ mưu đứng sau tất cả những chuyện này?””
Ông Tư vẫn im lặng. Mồ hôi chảy thành giọt trên gò má.
Đại diện Viện kiểm sát nghiêng người về phía trước.
“”Ông Tư, với những bằng chứng này, chúng tôi có đủ căn cứ để khởi tố ông không chỉ về hành vi gian lận, mà còn nhiều tội danh nghiêm trọng khác liên quan đến rửa tiền và đồng phạm trong một đường dây tội phạm. Sự im lặng của ông lúc này không giúp ích gì đâu.””
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hỏi cung mở ra. Hân bước vào, theo sau là một nữ cán bộ công an. Hân trông nhợt nhạt và sợ hãi, đôi mắt cô sưng húp. Cô tránh ánh mắt của Ông Tư.
Cán bộ Công an quay sang Hân.
“”Cô Hân, cô đã khai rằng cô không hề biết về bất kỳ kế hoạch nào khác ngoài việc kết hôn với ông Tư. Cô nói ông ta chỉ là người yêu và là người chồng sắp cưới của cô. Nhưng chúng tôi có bằng chứng cho thấy ông Tư và một người khác đã bàn bạc rất kỹ lưỡng về việc lợi dụng cô, về cách cô ‘nghe lời’ và cách ‘thu tóm tài sản’. Cô có muốn suy nghĩ lại lời khai của mình không?””
Hân run rẩy. Cô nhìn Ông Tư bằng ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi, như thể lần đầu tiên cô thực sự nhìn thấy con người thật của ông ta, hoặc kẻ đứng sau ông ta.
“”Tôi… tôi không biết…”” Hân lí nhí.
“”Cô không biết, hay cô không dám nói?”” Đại diện Viện kiểm sát truy vấn. “”Đoạn ghi âm này nói rõ, cô rất ‘nghe lời’. Cô nghe lời ai? Nghe lời ông Tư, hay nghe lời kẻ chủ mưu đứng sau ông ta?””
Áp lực trong phòng tăng lên đến đỉnh điểm. Ông Tư nhìn Hân, ánh mắt vừa có vẻ van nài, vừa có vẻ đe dọa. Hân nhìn họ, nhìn Ông Tư, và dường như đang đấu tranh dữ dội với chính nỗi sợ hãi của mình. Vụ án đã vượt xa câu chuyện tình – tiền đơn thuần, đi sâu vào một âm mưu phức tạp với nhiều mắt xích. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào việc liệu Hân có dám nói ra sự thật hay không.”
“Hân run rẩy, nước mắt lưng tròng. Cô nhìn chằm chằm vào Ông Tư, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang sự vỡ lẽ, rồi căm hận. Ông Tư vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nhưng trong ánh mắt ông ta là sự van nài xen lẫn đe dọa. Ông ta siết chặt tay thành nắm đấm dưới gầm bàn.
“”Nói đi, cô Hân,”” Đại diện Viện kiểm sát thúc giục. “”Cô nghe lời ai? Kế hoạch này là của ai?””
Hân hít một hơi sâu, bờ vai run lên. Cô nhìn thẳng vào Ông Tư.
“”Tôi… tôi…”” Giọng cô nghẹn lại. Cô nhớ lại những lời dỗ ngon dỗ ngọt của Ông Tư, những giấc mơ về cuộc sống giàu sang, và cả cái đêm tân hôn định mệnh. Rồi cô nhớ lại những gì đã xảy ra sau đó, những câu hỏi, những bằng chứng. Khuôn mặt cô gái trẻ đầy quyết tâm. “”Tôi… tôi bị lừa.””
Ông Tư giật bắn người. Ông ta trừng mắt nhìn Hân, như thể không tin vào tai mình.
“”Tôi không hề biết có kế hoạch gì khác ngoài việc cưới hỏi bình thường!”” Hân nói tiếp, giọng cô dần mạnh mẽ hơn, dù vẫn run rẩy. “”Ông ta nói yêu tôi, nói muốn bù đắp cho tôi… Ông ta chỉ nói là muốn một đám cưới thật hoành tráng để tôi nở mày nở mặt với đời. Tôi không biết về giấy tờ giả, không biết về tiền bạc phi pháp gì hết!””
“”Vậy còn người đàn ông trong đoạn ghi âm? Cô có biết ông ta là ai không?”” Cán bộ Công an hỏi.
Hân lắc đầu. “”Tôi chưa bao giờ gặp. Ông Tư thỉnh thoảng nghe điện thoại hay nói chuyện với ai đó rất bí mật, nhưng ông ấy không cho tôi biết.””
“”Cô nói dối!”” Ông Tư gầm lên, cố gắng đứng dậy nhưng bị nữ cán bộ công an giữ lại. “”Cô biết hết! Cô là đồng phạm!””
Đại diện Viện kiểm sát lạnh lùng nhìn Ông Tư. “”Ông Tư Hòa, với lời khai của cô Hân, và toàn bộ bằng chứng chúng tôi đã thu thập được về hành vi làm giả giấy tờ, rửa tiền, cấu kết với đối tượng khác để thực hiện hành vi lừa đảo và chiếm đoạt tài sản, chúng tôi có đủ căn cứ để khởi tố ông với nhiều tội danh nghiêm trọng.””
Ông Tư sụp xuống ghế. Vẻ mặt ông ta trắng bệch. Ông ta biết, ván cờ đã lật. Không còn đường lui.
Vài tuần sau.
Tin tức về vụ án “”Đại gia 70 tuổi cưới cô dâu 20 và cái kết đêm tân hôn”” tràn ngập trên mạng xã hội, nhưng giờ đây, câu chuyện đã được bổ sung thêm những tình tiết chấn động về âm mưu, lừa đảo và rửa tiền. Danh tiếng của Ông Tư Hòa sụp đổ hoàn toàn. Biệt thự hơn 50 tỷ bị niêm phong. Các tài khoản ngân hàng bị phong tỏa. Sổ đỏ, vàng bạc đều bị tịch thu để phục vụ điều tra và bồi thường.
Ông Tư, không còn vẻ hào nhoáng của một “”đại gia,”” bị đưa ra xét xử. Trước vành móng ngựa, ông ta trông già đi rất nhiều. Đôi mắt trũng sâu, mái tóc bạc trắng. Bạn bè, đối tác kinh doanh cũ đều ngoảnh mặt làm ngơ. Con cái ở nước ngoài cũng chỉ liên lạc qua luật sư, không ai về thăm. Ông ta cô độc trong phiên tòa.
Bản án được tuyên: nhiều năm tù giam cho các tội danh rửa tiền, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, và làm giả giấy tờ. Số tài sản khổng lồ mà ông ta dày công tích lũy nay tan biến như bong bóng xà phòng.
Trong phòng giam chật hẹp, Ông Tư ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ song sắt. Bên ngoài là bầu trời xanh biếc, thứ mà ông ta đã quá bận rộn với những toan tính mà quên ngắm nhìn. Tiền bạc, danh vọng, địa vị… tất cả đã không còn ý nghĩa. Cái giường trải đầy cánh hồng đêm tân hôn hiện về trong tâm trí ông ta, rồi tiếng gọi “”Bố ơi!”” của Hân vang vọng như một lời nguyền. Ông ta nghĩ đến Hân, nghĩ đến cuộc đời cô gái trẻ mà ông ta đã định biến thành một quân cờ trong ván bài bẩn thỉu của mình.
Sự cô độc bao trùm lấy ông ta, nặng nề hơn cả bản án pháp lý. Ông ta đối diện với chính mình, với những lựa chọn sai lầm, với sự tham lam đã hủy hoại tất cả. Bản án lương tâm dày vò ông ta, nhức nhối hơn cả bốn bức tường lạnh lẽo của nhà tù. “”Tôi có tiền. Tôi xứng đáng được hưởng cái đẹp nốt phần đời còn lại.”” Lời nói đầy tự mãn năm xưa giờ trở thành một lời nhạo báng cay đắng. Cái “”đẹp”” mà ông ta theo đuổi đã dẫn ông ta đến đây, nơi chỉ còn lại sự cô độc và hối hận.”
“Ông Tư ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ song sắt. Bên ngoài là bầu trời xanh biếc, thứ mà ông ta đã quá bận rộn với những toan tính mà quên ngắm nhìn. Tiền bạc, danh vọng, địa vị… tất cả đã không còn ý nghĩa. Cái giường trải đầy cánh hồng đêm tân hôn hiện về trong tâm trí ông ta, rồi tiếng gọi “”Bố ơi!”” của Hân vang vọng như một lời nguyền. Ông ta nghĩ đến Hân, nghĩ đến cuộc đời cô gái trẻ mà ông ta đã định biến thành một quân cờ trong ván bài bẩn thỉu của mình.
Sự cô độc bao trùm lấy ông ta, nặng nề hơn cả bản án pháp lý. Ông ta đối diện với chính mình, với những lựa chọn sai lầm, với sự tham lam đã hủy hoại tất cả. Bản án lương tâm dày vò ông ta, nhức nhối hơn cả bốn bức tường lạnh lẽo của nhà tù. “”Tôi có tiền. Tôi xứng đáng được hưởng cái đẹp nốt phần đời còn lại.”” Lời nói đầy tự mãn năm xưa giờ trở thành một lời nhạo báng cay đắng. Cái “”đẹp”” mà ông ta theo đuổi đã dẫn ông ta đến đây, nơi chỉ còn lại sự cô độc và hối hận.
Những ngày trong tù trôi qua chậm chạp, đều đặn. Tiếng gõ cửa buổi sáng, khẩu phần ăn đơn giản, những khuôn mặt xa lạ và im lặng. Không còn những bữa tiệc xa hoa, những cuộc gặp gỡ đối tác, những chuyến du lịch sang chảnh. Chỉ còn lại không gian chật hẹp và thời gian trống rỗng. Ông Tư Hòa, từng là biểu tượng của sự giàu có và quyền lực, giờ chỉ là một con số trong danh sách phạm nhân. Ông ta học cách sống thiếu đi tiếng tâng bốc, thiếu đi sự ngưỡng mộ giả tạo, thiếu đi cả những thứ xa xỉ từng là hơi thở. Tiền, thứ mà ông ta tin rằng có thể mua được tất cả, cuối cùng lại tước đi của ông ta mọi thứ thực sự có giá trị: sự tự do, danh dự, và một chút bình yên cuối đời. Cuộc đời Ông Tư là một lời nhắc nhở đắt giá về cái giá phải trả khi để đồng tiền làm chủ, khi những ham muốn vật chất lấn át cả đạo đức và tình người. Cái “”giấc mơ đẹp”” mà ông ta vẽ ra bằng sự giả dối đã tan vỡ tan tành, để lại phía sau chỉ là đống tro tàn của sự nghiệp và một trái tim đầy nuối tiếc trong cảnh tù tội. Có lẽ, trong sự cô quạnh và mất mát ấy, Ông Tư cuối cùng mới tìm thấy một chút sự thật trần trụi về bản chất của hạnh phúc, thứ không thể mua được bằng vàng hay đổi lấy bằng những toan tính lọc lừa. Câu chuyện về đại gia Sài Gòn và cô dâu tuổi đôi mươi khép lại, để lại bài học sâu sắc về những cạm bẫy của sự tham lam và ảo ảnh của những mối quan hệ chỉ dựa trên tiền bạc và sắc đẹp phù du.”

