Con trai đỗ thủ khoa đại học, mẹ chồng khao cả làng 1200 mâm cỗ . Đến lúc dân làng tới nhìn hơn 1000 đĩa gà chuẩn bị lên mâm ai cũng ki.nh hã.i bỏ về luôn…Lúc trưởng thôn đến mẹ chồng mới ngã ngửa hóa ra………ĐỌC TIẾP NỘI DUNG DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Trưởng thôn Trương Văn Long, với vẻ mặt căng thẳng hiện rõ sự lo lắng, bước vội vào sân nhà Mẹ chồng. Cảnh tượng trước mắt khiến ông giật mình. Sân rộng thường ngày tràn ngập tiếng cười nói nay chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ. Hàng trăm mâm cỗ ngổn ngang, chén bát vương vãi, thức ăn còn lại gần như nguyên vẹn nhưng không một bóng người dùng bữa. Không khí tiệc tùng ban nãy giờ chỉ còn là một đống đổ nát, tan hoang.
Mẹ chồng đứng giữa sân, ánh mắt bà Hoa vô hồn nhìn chằm chằm vào những mâm cỗ bị bỏ dở. Nụ cười tự hào, hân hoan khi con trai đỗ thủ khoa đại học giờ đây đã tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng và suy sụp tột độ. Bà Hoa không dám tin vào những gì đang xảy ra.
Trưởng thôn tiến đến gần, giọng ông chậm rãi nhưng đầy vẻ cương nghị, dứt khoát: “Chị Hoa, có chuyện gì mà dân làng lại bỏ về hết thế này? Có phải… có phải liên quan đến mâm cỗ không?”
Mẹ chồng giật mình, như chợt tỉnh khỏi cơn mê. Bà ngước nhìn Trưởng thôn, đôi mắt đỏ hoe, miệng lắp bắp như muốn nói nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Sự hoang mang, bối rối hiện rõ mồn một trên khuôn mặt Mẹ chồng. Bà Hoa không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ quá đột ngột, quá kinh khủng.
Bà Hoa nấc nghẹn, đôi mắt ngấn nước nhìn Trưởng thôn. Cổ họng bà như bị tắc lại, nhưng rồi, như một dòng thác vỡ òa, mọi cảm xúc bùng lên.
“Trưởng thôn ơi… Trưởng thôn ơi… Tôi có làm gì sai đâu… Tôi chỉ muốn làm một bữa tiệc thật lớn để mừng thằng Tùng… con tôi… nó đỗ thủ khoa đại học đó Trưởng thôn ạ!”
Giọng Bà Hoa run rẩy, xen lẫn tự hào và nỗi đau xé lòng. Bà Hoa đưa tay lên ôm ngực, như muốn kìm nén tiếng nấc.
“Thằng Tùng… nó học giỏi như thế, tôi phải khao làng chứ… Ai ngờ… ai ngờ lại ra nông nỗi này… Tôi đã đặt hơn một nghìn hai trăm mâm cỗ, hơn một ngàn đĩa gà… để mọi người cùng vui… cùng ăn mừng với tôi… vậy mà… vậy mà sao… sao mọi người lại bỏ đi hết vậy?”
Những lời cuối cùng của Bà Hoa bật ra trong tiếng nức nở, đau khổ đến tột cùng. Bà Hoa quỵ xuống, đôi tay nắm chặt vạt áo, gục đầu vào đầu gối, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má nhăn nheo. Nỗi tủi thân, sự hoang mang bao trùm lấy người phụ nữ tội nghiệp.
Trưởng thôn Trương Văn Long lắng nghe từng lời của Bà Hoa. Vẻ mặt ông từ căng thẳng chuyển sang xót xa, cảm thông sâu sắc. Ông chậm rãi tiến lại gần, đặt tay lên vai Bà Hoa, nhưng ánh mắt ông vẫn không giấu được sự khó hiểu. Một nghìn đĩa gà? Chuyện gì đã xảy ra với những đĩa gà đó mà khiến cả làng phải bỏ chạy? Ông nhìn quanh sân nhà Mẹ chồng, ánh mắt dừng lại ở những mâm cỗ ngổn ngang, nơi vài đĩa gà vẫn còn nguyên vẹn, thoạt nhìn không có gì bất thường. Tuy nhiên, linh cảm mách bảo ông rằng, bí ẩn kinh hoàng nằm chính ở những đĩa gà này.
Trưởng thôn Trương Văn Long hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự bàng hoàng trước lời nức nở của Bà Hoa, ông tiến thẳng đến khu vực chuẩn bị cỗ. Sân nhà Mẹ chồng rộng lớn, nhưng giờ đây lại đầy vẻ hoang tàn sau cơn “bão” bỏ chạy của dân làng. Những chiếc mâm gỗ chất ngất, xếp chồng lên nhau, trên đó vẫn còn hàng trăm, thậm chí cả nghìn đĩa gà được bày biện gọn gàng. Chúng như những chứng nhân câm lặng cho bữa tiệc chưa kịp bắt đầu.
Trưởng thôn cúi người xuống, ánh mắt săm soi từng đĩa một. Ban đầu, vẻ mặt ông chỉ là sự khó hiểu, bởi thoạt nhìn, những con gà luộc vàng óng, bóng bẩy, vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu gì bất thường. Chúng trông như những con gà cúng hoàn hảo, đặt trang trọng giữa đĩa xôi gấc đỏ tươi. Ông dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một con gà. Bất ngờ, vẻ khó hiểu trên mặt ông vụt biến thành ngạc nhiên tột độ. Ông nhíu mày, rồi rướn người, chạm hẳn lòng bàn tay vào. Sắc mặt ông tái mét, đôi mắt mở to, thất thần như vừa chạm phải thứ gì đó không thể tin nổi.
Ông rút tay lại, lùi hẳn ra sau một bước, miệng há hốc.
“Trời đất… Đây… đây là cái gì thế này?” Trưởng thôn Trương Văn Long thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, vừa bàng hoàng vừa kinh ngạc. Ông nhìn chằm chằm vào con gà, rồi lại nhìn những đĩa gà khác, như thể chúng đều là những vật thể xa lạ, đáng sợ.
Bà Hoa vẫn quỵ gối, nước mắt giàn giụa, ngước lên nhìn Trưởng thôn với ánh mắt ngây dại. Bà vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra, và tại sao Trưởng thôn lại có vẻ mặt kinh hãi đến vậy.
Trưởng thôn Trương Văn Long vẫn đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào đĩa gà trước mặt. Sự kinh hãi dần nhường chỗ cho một vẻ mặt nghiêm trọng hơn, xen lẫn sự giận dữ khó tả. Ông hít sâu, lấy lại bình tĩnh, rồi từ từ cúi xuống. Bàn tay ông run nhẹ khi khẽ nhấc một con gà luộc vàng óng lên. Nó không có trọng lượng, không có độ mềm dẻo của thịt gà thật.
Con gà nằm gọn trong lòng bàn tay ông, nhẹ bẫng và cứng nhắc. Từng chi tiết – từ lớp da vàng mỡ màng, những sợi lông tơ còn sót lại được vẽ tỉ mỉ, đến cả vết cắt giả trên cổ – đều được làm giả một cách tinh vi, hoàn hảo đến mức khó tin. Đây hoàn toàn không phải là một con gà thật, mà là một mô hình bằng nhựa được sơn phết y hệt gà luộc, một kiệt tác của sự lừa dối.
Trưởng thôn quay phắt sang Bà Hoa, vẻ mặt ông đanh lại. Nỗi bàng hoàng của Bà Hoa vẫn còn nguyên vẹn, bà vẫn quỳ gối, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Trưởng thôn như một kẻ mất hồn.
“Chị Hoa à,” giọng Trưởng thôn Trương Văn Long trầm xuống, nặng trĩu. Ông giơ con gà mô hình lên, lắc nhẹ trước mặt Bà Hoa. “Đây… đây không phải gà thật. Chị nhìn kỹ xem… Đây là gà giả!”
Bà Hoa trố mắt nhìn, cơ thể bà run lên bần bật. Bà cố sức đứng dậy, nhưng hai chân bà như nhũn ra. Bà lảo đảo tiến lại gần, đôi tay vươn ra chạm vào con gà trong tay Trưởng thôn. Cái cảm giác lạnh lẽo, cứng nhắc của nhựa khiến bà giật mình rụt tay lại. Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì tủi nhục hay sợ hãi, mà là vì sự bàng hoàng tột độ. Bà lắc đầu lia lịa, dường như không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.
“Gà… gà giả sao? Không thể nào… Tôi… tôi đã đặt mua gà thật mà…” Bà Hoa lắp bắp, giọng nói đứt quãng, xen lẫn tiếng nức nở. Toàn bộ thế giới của Bà Hoa như sụp đổ dưới chân.
Trưởng thôn Trương Văn Long nhìn Bà Hoa với ánh mắt thông cảm, nhưng cũng đầy cương quyết. Ông biết mình phải giữ bình tĩnh để làm rõ mọi chuyện. Ông đặt con gà nhựa xuống đĩa một cách cẩn trọng. “Chị Hoa, tôi biết chuyện này rất khó chấp nhận. Nhưng chị xem đây…” Ông chỉ tay vào hàng trăm đĩa gà khác đang nằm im lìm trên mâm cỗ. “Tất cả chúng đều giống hệt nhau. Chúng ta cần phải làm rõ chuyện này, chị Hoa ạ.”
Bà Hoa lảo đảo lùi lại một bước, hai mắt mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào con gà nhựa đang đặt trên đĩa. Toàn bộ cơ thể bà như bị rút cạn sức lực. Miệng bà hé mở, lắp bắp những âm thanh đứt quãng: “Không thể nào… Làm sao có thể…? Đây… đây là giả ư?”
Trong đầu Bà Hoa, từng đoạn hội thoại khi bà đặt mua gà qua điện thoại bỗng ùa về rõ mồn một. Giọng nói ngọt xớt, đầy tin tưởng của “Người môi giới” vang lên: “Dạ thưa chị Hoa, gà nhà em là gà ta thả vườn chính hiệu, tươi rói, đảm bảo chất lượng từng con. Số lượng 1200 mâm cỗ lớn thế này, tụi em bao thầu từ A đến Z, giá lại ưu đãi đặc biệt cho bà con mình. Chị cứ yên tâm, không đâu có giá tốt hơn mà chất lượng lại đảm bảo như bên em đâu ạ!” Kèm theo đó là những lời cam kết chắc như đinh đóng cột về số lượng hơn 1000 đĩa gà sẽ được giao đúng giờ, đúng chất lượng, đủ để bày biện 1200 mâm cỗ thịnh soạn mừng con trai Tùng đỗ thủ khoa đại học.
Bà Hoa đã tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Bà đã hả hê với cái giá rẻ đến bất ngờ mà họ đưa ra cho một số lượng gà khổng lồ như vậy. Giờ đây, tất cả sụp đổ. Bà choáng váng, hụt hẫng như rơi xuống vực sâu không đáy. Cảm giác bị lừa dối tột độ, bị chơi một vố đau điếng ngay trước mặt toàn thể dân làng khiến ruột gan bà quặn thắt. Nước mắt không còn chảy ra nữa, thay vào đó là sự câm lặng kinh hoàng, một nỗi nhục nhã khó tả đang gặm nhấm tâm can người mẹ chồng. Đám đông dân làng bắt đầu xì xào, tiếng bàn tán lao xao lan nhanh như lửa cháy.
Trở về quãng thời gian trước đó, khi lá thư báo trúng tuyển đại học của Tùng, đứa con trai duy nhất của Bà Hoa, được gửi về làng quê. Tin Tùng đỗ thủ khoa đã nhanh chóng lan đi, khiến cả làng xôn xao.
Tại sân nhà Bà Hoa, tiếng cười nói rộn ràng. Dân làng tề tựu, ai nấy đều hân hoan chúc mừng.
Dân làng: (ồn ào, vui vẻ) “Chúc mừng Bà Hoa nhé! Thằng Tùng giỏi quá! Niềm tự hào của cả làng mình rồi!”
Tùng: (cúi đầu, đỏ mặt vì ngượng) “Con cảm ơn mọi người ạ.”
Bà Hoa đứng đó, nhìn con trai mình, nước mắt chực trào. Cả cuộc đời tảo tần của bà, giờ đây đã được đền đáp xứng đáng. Lồng ngực bà căng tràn niềm hạnh phúc và tự hào vô bờ bến.
Bà Hoa: (giọng dứt khoát, vang vọng) “Tùng nhà tôi đỗ thủ khoa! Tôi phải khao cả làng một bữa thật lớn, thật hoành tráng! Thật xứng đáng với công sức của thằng bé!”
Tiếng vỗ tay và tán thưởng lại vang lên, át cả tiếng gió xào xạc qua những rặng tre.
Khi đêm buông xuống, sự hưng phấn dần lắng lại. Bà Hoa ngồi một mình bên chiếc bàn cũ, ánh đèn dầu leo lét. Niềm vui thì lớn lao, nhưng gánh nặng chi phí cho bữa tiệc khao làng với hơn 1200 mâm cỗ lại đè nặng lên đôi vai bà. Kinh tế gia đình vốn đã eo hẹp hơn dự kiến, giờ đây việc tổ chức một bữa tiệc quy mô như vậy thực sự là một thách thức. Bà day day thái dương, trán nhíu lại.
Bà Hoa: (độc thoại nội tâm, giọng đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa chút lo lắng) “Mình phải làm một cái gì đó thật đặc biệt, thật xứng đáng với thằng Tùng! Không thể để làng xóm chê cười được. Nhất định phải làm cho thật long trọng, nhưng tiền đâu ra bây giờ… Phải nghĩ cách thôi.”
Bà Hoa nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chất chứa niềm vui sướng, ý chí kiên định, nhưng cũng thoáng chút bồn chồn, lo âu về con đường phía trước.
Bà Hoa trằn trọc mấy đêm, nỗi lo về tiền bạc cứ quẩn quanh. Tiệc khao Tùng thì phải làm cho xứng tầm, nhưng nguồn tiền thì cạn. Trong lúc bà đang đau đầu tìm cách, một người quen bỗng nhắc đến một mối làm ăn “đặc biệt”, có thể cung cấp gà với số lượng lớn, giá cực rẻ.
CÁNH CỬA MỘT CĂN NHÀ KHÔNG MẤY KHANG TRANG MỞ RA. BÀ HOA BƯỚC VÀO, TRƯỚC MẶT LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRUNG NIÊN, MẶT MŨI THOÁNG VẺ LƯU MANH.
NGƯỜI MÔI GIỚI
(Cười xã giao, ánh mắt lướt qua Bà Hoa đầy vẻ thăm dò)
Chào chị Hoa. Nghe anh Ba nói chị đang cần gà để làm tiệc phải không? Chị tìm đúng người rồi.
BÀ HOA
(Gật đầu, ánh mắt đầy vẻ thăm dò)
Đúng vậy. Tôi cần số lượng lớn, hơn nghìn đĩa gà lận. Mà giá cả… tôi cũng đang đau đầu quá.
NGƯỜI MÔI GIỚI
(Nhanh nhảu, giọng hạ thấp đầy bí ẩn)
À, thế thì chị tìm đúng chỗ rồi. Gà nhà em là “gà đặc biệt”, đảm bảo chị không tìm được ở đâu giá rẻ hơn đâu. Chỉ bằng một phần ba giá thị trường thôi!
Bà Hoa nhíu mày. Một phần ba giá thị trường? Quá rẻ, đến mức khó tin. Một sự nghi ngờ thoáng qua trong tâm trí bà. Bà cảm thấy có gì đó không minh bạch.
BÀ HOA
(Giọng dè dặt)
Rẻ vậy sao? Gà gì mà lại rẻ thế chú? Có đảm bảo chất lượng không?
NGƯỜI MÔI GIỚI
(Phẩy tay, vẻ mặt đầy tự tin, như đã quá quen với câu hỏi này)
Yên tâm đi chị! Gà nhà em là gà công nghệ cao, từ trang trại độc quyền. Chế biến sẵn hết rồi, chị chỉ việc bày ra mâm thôi. Nhìn y như thật, khách ăn không thể nào phát hiện ra được đâu! Giá thì khỏi phải nghĩ!
Ông ta lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, lướt qua vài tấm ảnh. Trong ảnh là những đĩa gà luộc vàng óng, da căng bóng, thịt trắng ngà, trông vô cùng hấp dẫn.
BÀ HOA
(Cầm lấy điện thoại, phóng to hình ảnh, soi xét kỹ lưỡng. Nét mặt nghi ngờ dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc)
Đúng là… nhìn y như thật.
Bà Hoa ngẫm nghĩ. Đúng là có gì đó không ổn, nhưng cái giá rẻ như cho kia lại quá hấp dẫn. Với số lượng 1200 mâm cỗ, chi phí sẽ được giảm đi hàng chục triệu đồng, thậm chí hơn. Nó sẽ giải quyết mọi nỗi lo tài chính của bà. Cái cam kết “nhìn y như thật” và “khách không phát hiện ra” đã đánh trúng vào tâm lý muốn có một bữa tiệc hoành tráng nhưng vẫn tiết kiệm của bà. Bà Hoa biết mình đang đánh cược, nhưng trước mắt, món hời này quá khó để từ chối.
BÀ HOA
(Hít một hơi sâu, quyết định đã được đưa ra)
Vậy… chốt đi chú. Tôi lấy hết theo số lượng tôi cần.
NGƯỜI MÔI GIỚI
(Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi, vội vàng chìa tay ra bắt lấy tay Bà Hoa)
Được thôi chị! Chị cứ yên tâm, không bao giờ phải thất vọng đâu!
Nụ cười của Người môi giới đầy vẻ gian xảo, nhưng Bà Hoa lúc đó chỉ nhìn thấy con đường thoát khỏi gánh nặng tài chính, một con đường trải đầy những đĩa gà “công nghệ cao”.
Tối hôm đó, sân nhà Mẹ chồng (Bà Hoa) rộn ràng như một công trường. Hàng chục người hàng xóm, họ hàng được thuê đến giúp chuẩn bị cho đại tiệc. Đúng như hẹn, ba chiếc xe tải nhỏ chở đầy ắp những hộp carton lớn, đóng gói kín mít, đổ bộ xuống sân. Tiếng còi xe tải, tiếng người hò nhau khuân vác, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự tất bật.
Bà Hoa tất bật chỉ đạo, tay không ngơi nghỉ sắp xếp bàn ghế, kiểm tra chén đĩa. Bà liếc nhìn những chiếc hộp cao ngất, lòng thầm nhủ người môi giới đã làm ăn rất chuyên nghiệp và giao hàng đúng hẹn. “Gà đông lạnh luộc sẵn” – bà nghĩ đơn giản – “chắc chỉ cần rã đông, rửa sạch là dùng được.” Niềm tin mù quáng vào món “hời” đã xóa tan mọi nghi ngờ cuối cùng trong tâm trí Bà Hoa. Bà thậm chí không còn thời gian để bận tâm đến việc kiểm tra kỹ lưỡng.
Một nhóm người giúp việc bắt đầu khệ nệ khiêng các hộp gà vào trong bếp. Mùi nhựa tổng hợp thoang thoảng lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ từ những chiếc hộp cũ, nhưng trong không khí hối hả, không ai để ý hay mảy may thắc mắc. Họ nhanh chóng mở hộp, bóc từng lớp bọc nylon dày cộm, rồi cẩn thận đặt từng “con gà” đã được tạo hình hoàn chỉnh lên từng chiếc đĩa lớn. Hàng trăm, rồi hàng nghìn chiếc đĩa gà cứ thế xuất hiện, xếp chồng lên nhau như núi, một cảnh tượng vừa hoành tráng vừa có chút gì đó… lạ lùng.
BÀ HOA
(Bước vào bếp, nhìn qua loa một lượt, giọng vội vã, pha chút sốt ruột)
Này các cô, các dì! Cứ xếp gà lên đĩa đi, cho gọn gàng. Sáng mai tôi sẽ cho người rửa sạch rồi luộc lại một lượt là đẹp ngay! Gà này luộc sẵn rồi, chỉ cần trụng qua nước sôi cho nóng là được. Đừng ai thắc mắc làm gì, cứ làm theo lời tôi!
Mấy người giúp việc gật đầu lia lịa, tay thoăn thoắt làm theo lời Bà Hoa, ánh mắt dường như cũng đã quen với sự vội vã và những yêu cầu không cần giải thích. Không ai trong số họ, kể cả Bà Hoa, mảy may nghĩ đến việc kiểm tra kỹ lưỡng hơn những “con gà” vàng óng, bóng bẩy kia. Mọi người chỉ muốn hoàn thành công việc thật nhanh, để kịp nghỉ ngơi sau một ngày dài mệt mỏi chuẩn bị cho bữa tiệc. Bà Hoa, với niềm tin tuyệt đối vào “món hời” và sự thành công rực rỡ của bữa tiệc con trai đỗ thủ khoa, đã vô tình bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất, những thứ lẽ ra phải khiến bà cảnh giác cao độ. Cái giá quá rẻ đã che mờ lý trí của người mẹ đang lo toan cho ngày trọng đại.
Sáng sớm hôm sau, sân nhà Bà Hoa (Mẹ chồng) đã trở thành một biển người. Hàng trăm dân làng đổ về, không khí rộn ràng tiếng cười nói, tiếng chúc mừng. Ai nấy đều trầm trồ, mắt tròn mắt dẹt trước quy mô chưa từng có của bữa tiệc. Hàng dài những chiếc bàn trải khăn trắng tinh tươm, xếp ngay ngắn dưới những mái che tạm bợ, kéo dài từ sân ra tới tận ngõ. Trên mỗi bàn, những mâm cỗ đầy đặn đã được bày biện, và nổi bật nhất chính là những đĩa gà luộc vàng óng, bóng bẩy, xếp đều tăm tắp. Hơn 1000 đĩa gà, một con số kinh ngạc, khiến cả làng xì xào bàn tán.
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG A
(Mắt tròn xoe, chỉ trỏ)
Trời đất ơi! Bà Hoa này chơi lớn thật! Con Tùng (Con trai) đỗ thủ khoa mà khao cả làng thế này thì còn gì bằng. Nhìn xem, 1200 mâm cỗ chứ ít gì!
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG B
(Gật gù)
Đúng là của hiếm! Gà nhiều thế này, chắc phải cả nghìn con. Gà ta xịn đấy chứ, nhìn con nào con nấy béo múp, vàng ươm.
Bà Hoa, nét mặt rạng rỡ, đang đi lại giữa các dãy bàn, đôi khi dừng lại đáp lời chúc mừng của bà con. Bà không giấu nổi vẻ tự hào, ánh mắt lấp lánh sự mãn nguyện khi nhìn thấy sự ngưỡng mộ của mọi người.
Nhưng trong đám đông, một vài người lớn tuổi, những người tinh ý và từng trải hơn, bắt đầu nheo mắt. Bà Tám, người nổi tiếng kỹ tính trong làng, khẽ cúi xuống, chạm nhẹ vào một con gà trên đĩa.
BÀ TÁM
(Thì thầm với Bà Năm bên cạnh)
Này bà Năm, bà có thấy lạ không? Gà này… sao mà con nào cũng đẹp hoàn hảo thế? Vàng óng từ đầu đến chân, da căng bóng. Như đúc ra ấy nhỉ.
BÀ NĂM
(Nheo mắt nhìn kỹ, tay chống cằm)
Ừ nhỉ! Bà nói tôi mới để ý. Gà ta mà luộc lên thì phải có chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ da co chỗ da chùng chứ. Gà này… nó cứ đều tăm tắp thế nào ấy. Nhìn đẹp quá mức bình thường.
Một ông lão khác, Ông Sáu, cũng đang đi quanh các mâm, liếc nhìn từng đĩa gà. Ông vốn là người từng nuôi gà nhiều năm, có kinh nghiệm phân biệt gà quê xịn.
ÔNG SÁU
(Lắc đầu khe khẽ, mặt thoáng vẻ nghi ngờ)
Chả lẽ gà luộc sẵn cả lô từ lò nào mang đến? Mà lò nào luộc được cả ngàn con gà đẹp đồng đều thế này? Thơm thì có thơm, nhưng mùi… nó cứ hăng hắc lạ lạ.
Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng trong nhóm người lớn tuổi. Họ không nói to, chỉ thì thầm, nhưng ánh mắt đã bắt đầu chứa đựng sự dò xét, hoài nghi. Vẻ hào hứng ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác khó tả, một dự cảm không lành đang len lỏi vào không khí của bữa tiệc. Bà Hoa vẫn đang say sưa với những lời khen ngợi, chưa hề hay biết những ánh mắt ngờ vực đang âm thầm đổ dồn về những “con gà” hoàn hảo kia.
Trong khi những ánh mắt dò xét của vài người lớn tuổi vẫn lén lút nhìn về phía những đĩa gà, và Bà Hoa vẫn đang chìm đắm trong niềm kiêu hãnh, thì không khí náo nhiệt của bữa tiệc vẫn chưa hề suy giảm. Những đứa trẻ con, với bản tính hiếu động, chạy nhảy khắp sân, nô đùa ầm ĩ.
Một đứa bé trai, khoảng chừng năm, sáu tuổi, tinh nghịch chạy đến một mâm cỗ gần đó. Thấy đĩa gà luộc vàng ươm bày ngay trước mắt, đôi mắt cậu bé sáng lên tò mò. Với tay lên, cậu bé định xé thử một miếng đùi gà, tưởng rằng sẽ được thưởng thức món ngon quen thuộc.
CẬU BÉ
(Mắt tròn xoe, vươn tay)
Ui, gà! Cháu thích ăn đùi gà nhất!
Cậu bé dùng hết sức kéo miếng đùi gà ra, nhưng nó cứ trơ lì, không hề nhúc nhích. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay: miếng “gà” cứng đến bất ngờ, không có chút mềm mại, đàn hồi nào của thịt gà đã luộc. Cậu bé cố gắng thêm lần nữa, hai tay nắm chặt miếng đùi, mặt nhăn tít lại vì khó khăn. Không những thế, mùi hương mà cậu bé ngửi thấy cũng không phải mùi thơm nồng nàn, hấp dẫn của gà ta.
CẬU BÉ
(Cố hết sức giật, giọng ngạc nhiên và khó chịu)
Ơ? Gì mà cứng thế này? Gà gì mà dai thế?
Cậu bé giật mình, buông tay ra. Miếng đùi gà vẫn nằm yên vị trên đĩa, không hề suy suyển. Mùi hăng hắc mà Ông Sáu đã nhận ra giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn với giác quan nhạy cảm của trẻ con. Cậu bé ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ bối rối, khó hiểu.
CẬU BÉ
(La lớn, giọng vang khắp cả một góc sân, thu hút sự chú ý)
Mẹ ơi, gà này cứng quá! Không xé được! Chả thơm gì cả!
Lời nói ngây thơ, thật thà của cậu bé như một tiếng sét đánh ngang tai, dội thẳng vào những tâm trí đang bán tín bán nghi của đám đông. Những tiếng cười nói bỗng thưa dần. Bà Tám, Bà Năm, Ông Sáu và những người lớn đang thì thầm bàn tán bỗng quay phắt lại, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào đứa bé rồi lại đổ dồn ánh mắt về phía đĩa “gà” trước mặt cậu. Khuôn mặt họ từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc lại biến thành một sự lo lắng, bất an khó tả. Một sự im lặng đáng sợ bắt đầu lan ra, nuốt chửng dần không khí lễ hội.
Không khí im lặng đáng sợ vẫn còn lơ lửng, kéo căng như sợi dây đàn sắp đứt. Những ánh mắt kinh ngạc của dân làng đổ dồn vào đĩa gà vàng óng, nơi miếng đùi gà vừa bị đứa bé trai buông thõng, không hề suy suyển. Nét mặt của Mẹ chồng, từ nãy đến giờ vẫn rạng rỡ niềm kiêu hãnh, bỗng chốc cứng lại, một dự cảm không lành len lỏi trong bà.
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI
(Trong đám đông, giọng thì thầm nhưng đủ nghe, mắt không rời đĩa gà)
Cứng thật à? Gì mà lạ vậy…
Bà Tám, vốn nổi tiếng tò mò và hay xét nét, không thể kiềm chế được nữa. Bà ta đẩy nhẹ vài người xung quanh, lách người tiến sát đến mâm cỗ nơi đứa bé đang đứng. Một ánh mắt dò xét, đầy nghi hoặc của Bà Tám lướt qua Mẹ chồng, rồi dừng lại trên đĩa “gà luộc”. Dường như những lời thì thầm của Bà Năm, Ông Sáu về “mùi lạ” giờ đây lại càng được củng cố.
BÀ TÁM
(Giọng dè dặt, đưa tay ra)
Để tôi xem nào. Gà gì mà trẻ con nó không xé được…
Ngón tay Bà Tám chạm nhẹ vào miếng đùi gà. Cảm giác lạnh lẽo, cứng ngắc không ngờ truyền đến, khiến bà ta giật mình khẽ rụt tay lại. Nhưng sự tò mò quá lớn đã lấn át sự e dè. Bà ta liếc nhìn xung quanh, rồi lại đưa tay ấn mạnh hơn vào miếng gà. Tiếng “cộc” khô khốc vang lên khi ngón tay bà nện vào lớp “da gà” cứng đờ. Miếng gà không hề lún xuống, không một chút mềm mại, đàn hồi nào của thịt gà thật. Nó trơ lì, lạnh lẽo và cứng nhắc như một tảng đá.
BÀ TÁM
(Mặt tái mét, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi. Tay bà run rẩy vồ lấy toàn bộ con gà trên đĩa, giật mạnh. Nó không hề nhúc nhích, dường như được gắn chặt vào chiếc đĩa)
Trời đất quỷ thần ơi!
Bà Tám thất thần buông tay, lùi lại mấy bước, miệng há hốc, không thốt nên lời. Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong dạ dày bà khi bà nhận ra sự thật kinh hoàng. Không phải chỉ là gà cứng, mà là… không phải gà!
BÀ TÁM
(Hét lên thất thanh, giọng the thé chói tai, xuyên thủng không khí đặc quánh như một nhát dao)
GÀ GIẢ! GÀ GIẢ HẾT RỒI BÀ CON ƠI! TẤT CẢ LÀ GÀ GIẢ!
Lời hét của Bà Tám như một tiếng sét đánh giữa trời quang, xé toang sự im lặng, dội thẳng vào tai từng người dân làng. Từ ngạc nhiên, gương mặt họ chuyển sang kinh hoàng. Ai nấy đều vội vã đưa tay chạm vào đĩa gà trên mâm mình, hoặc ngó nghiêng sang mâm bên cạnh. Từng tiếng kêu “Ái!”, “Ôi!”, “Trời ơi!” nối tiếp nhau vang lên khắp sân nhà Mẹ chồng. Hàng trăm đôi tay chạm vào “gà luộc”, hàng trăm khuôn mặt dần biến sắc. Mùi nhựa hăng hắc mà trước đó chỉ lờ mờ nay trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, quyện với không khí hỗn loạn, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn và kinh tởm.
Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Từ đầu sân đến cuối sân, từ mâm này sang mâm khác, tiếng la hét, tiếng bàn tán xôn xao, và cả tiếng chửi rủa bắt đầu nổi lên. Sự ngạc nhiên ban đầu biến thành sự sốc nặng nề, rồi chuyển hóa thành cơn phẫn nộ tột độ. Hàng trăm đôi mắt đổ dồn về phía Mẹ chồng, ánh nhìn giờ đây không còn sự ngưỡng mộ hay kiêng nể, mà là sự thất vọng tột cùng, pha lẫn chút căm giận và cảm giác bị lừa dối cay đắng. Những mâm cỗ 1200 mâm, hơn 1000 đĩa gà vàng óng, giờ đây chỉ còn là một trò đùa nghiệt ngã, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
Một người đàn ông đứng phắt dậy, gạt đổ cả chén rượu trên bàn.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Giọng đanh thép, vang vọng khắp sân)
Mẹ chồng! Bà làm cái trò gì vậy hả? Mừng con Tùng đỗ thủ khoa mà bà lại đãi chúng tôi bằng gà giả? Bà coi thường dân làng quá rồi!
Tiếng la ó bắt đầu bùng lên dữ dội hơn, át cả tiếng nhạc đám cưới còn văng vẳng đâu đó. Những lời thì thầm giờ đã biến thành những câu chê bai, mắng mỏ không chút kiêng nể.
DÂN LÀNG 1
(Giọng đầy phẫn nộ)
Cứ tưởng bà Mẹ chồng tử tế, hào phóng, hóa ra lại lừa bịp chúng tôi! Bữa tiệc này thành trò hề rồi!
DÂN LÀNG 2
(Vừa nói vừa đứng dậy, chỉ tay về phía Mẹ chồng)
Niềm vui của gia đình bà Mẹ chồng mà giờ đây lại biến thành sự sỉ nhục của cả làng! Gà giả! Sao bà có thể làm thế chứ!
Một làn sóng người bắt đầu đứng dậy. Những tiếng ghế kẽo kẹt, những bước chân dồn dập, cùng với những lời chê bai, oán trách tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tức giận. Dân làng, những người từng mang theo sự ngưỡng mộ và lời chúc mừng, giờ đây chỉ còn cảm thấy bị xúc phạm và lừa dối.
DÂN LÀNG 3
(Vừa đi vừa nói vọng lại, giọng đầy vẻ khinh thường)
Đãi cỗ mà đãi gà giả! Thế này thì còn mặt mũi nào nữa mà nhìn bà con lối xóm! Cái thứ gì đâu không!
Mẹ chồng đứng sững sờ giữa sân, khuôn mặt bà tái mét, đôi mắt thất thần nhìn từng người khách đứng dậy bỏ về. Bà muốn thanh minh, muốn giải thích, nhưng cổ họng bà như bị nghẹn lại, không thốt nên lời. Những lời chửi bới, tiếng chê bai cứ dội thẳng vào tai, xé nát niềm kiêu hãnh của bà.
DÂN LÀNG 4
(Lắc đầu ngao ngán, quay lưng bước đi)
Thôi về! Ăn không được thì về! Đồ giả thế này ai mà nuốt trôi!
DÂN LÀNG 5
(Đi qua Mẹ chồng, dừng lại nhìn bà với ánh mắt khinh miệt tột độ)
Đúng là cái tiếng đồn Mẹ chồng keo kiệt có sai bao giờ đâu! Thật thất vọng hết sức!
Hàng trăm người dân làng nối tiếp nhau bỏ về, tiếng chân rầm rập, tiếng xe máy nổ lách tách, tiếng càm ràm, chửi rủa cứ văng vẳng khắp sân nhà Mẹ chồng. Những mâm cỗ 1200 mâm, hơn 1000 đĩa “gà luộc” vàng óng vẫn còn đó, trơ trọi giữa không khí lạnh lẽo và đầy khinh miệt. Nụ cười rạng rỡ của Mẹ chồng khi đón khách giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại sự hoang mang, nhục nhã tột cùng. Họ kéo nhau ra cổng làng, những câu nói cuối cùng vẫn còn vang vọng, đầy sự phẫn uất.
Mẹ chồng vẫn đứng sững sờ giữa sân, đôi mắt bà đảo quanh nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Tiếng la ó, tiếng đổ vỡ, tiếng xe máy nổ lách tách cùng những gương mặt giận dữ, khinh bỉ của dân làng làm tâm trí bà quay cuồng. Bà không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy những mâm cỗ vẫn còn đầy ắp nhưng khách thì đã lũ lượt bỏ về, vội vã như chạy trốn một dịch bệnh.
Bỗng một tiếng “Gà giả!” từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng ồn ào. Rồi một tiếng khác, gần hơn: “Gà giả đó! Lừa chúng ta!”.
Hai từ đó như một mũi dao xuyên thẳng vào tim Mẹ chồng. Bà giật mình, run rẩy, đôi mắt mở to nhìn theo những người khách đang bỏ đi. Họ nói gì? Gà giả? Không thể nào. Bà đã đặt hàng cẩn thận, đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Như một người bị điện giật, Mẹ chồng bàng hoàng nhìn xuống mâm cỗ gần nhất. Một đĩa “gà luộc” vàng óng, hấp dẫn. Bà bước đến, chân tay luống cuống, cố gắng đưa tay chạm vào miếng thịt gà trông có vẻ hoàn hảo.
Một người đàn ông vừa đi ngang qua, thấy Mẹ chồng đang cúi xuống, liền ném lại một câu đầy khinh bỉ:
DÂN LÀNG
(Giọng hằn học)
Mẹ chồng còn định che giấu đến bao giờ nữa? Đúng là đồ lừa đảo!
Mẹ chồng không quan tâm đến lời nói đó nữa. Bà chạm vào. Bàn tay bà run rẩy khi sờ vào lớp da gà bóng bẩy. Nó không có cảm giác của thịt gà luộc bình thường. Nó… mềm mại hơn, dai hơn một cách kỳ lạ, nhưng lại không có độ đàn hồi. Bà dùng ngón tay ấn mạnh xuống, một lớp gelatin trong suốt khẽ rung rinh.
Sự thật phũ phàng hiện rõ mồn một. Tim Mẹ chồng như ngừng đập. Toàn thân bà cứng đờ, rồi đột nhiên mềm nhũn. Chân tay bà rụng rời, như có ai rút hết xương cốt ra khỏi người. Bà không thể đứng vững, phải vịn vào chiếc bàn gỗ thô kệch.
Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào đĩa “gà giả” đó, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Trong đầu bà, từng hình ảnh về những lời khen ngợi, sự ngưỡng mộ của dân làng dành cho bữa tiệc hoành tráng tan biến, thay vào đó là sự ghê tởm, khinh bỉ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, thều thào như không tin vào tai mình)
Không thể nào… Sao có thể như vậy được?
Mẹ chồng đứng thẳng dậy, ánh mắt trống rỗng nhìn ra sân. Hàng trăm mâm cỗ ngổn ngang, trống rỗng, những đĩa “gà luộc” vàng óng giờ đây như những bằng chứng tố cáo sự lừa dối tàn nhẫn. Bà cảm thấy một làn sóng nhục nhã, xấu hổ tột cùng dâng lên, nhấn chìm mọi niềm kiêu hãnh. Cả làng sẽ biết chuyện này. Cả làng sẽ cười vào mặt bà.
Mắt bà chợt nhòe đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà hoảng loạn, không biết phải làm gì, không biết phải đối mặt với sự thật này ra sao. Niềm vui mừng của con trai, danh dự của gia đình bà, tất cả giờ đây đã biến thành một trò hề, một nỗi sỉ nhục không thể gột rửa.
Chân tay Mẹ chồng rụng rời, như có ai rút hết xương cốt ra khỏi người. Bà không thể đứng vững, phải vịn vào chiếc bàn gỗ thô kệch. Bà nhìn chằm chằm vào đĩa “gà giả” đó, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Trong đầu bà, từng hình ảnh về những lời khen ngợi, sự ngưỡng mộ của dân làng dành cho bữa tiệc hoành tráng tan biến, thay vào đó là sự ghê tởm, khinh bỉ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, thều thào như không tin vào tai mình)
Không thể nào… Sao có thể như vậy được?
Mẹ chồng đứng thẳng dậy, ánh mắt trống rỗng nhìn ra sân. Hàng trăm mâm cỗ ngổn ngang, trống rỗng, những đĩa “gà luộc” vàng óng giờ đây như những bằng chứng tố cáo sự lừa dối tàn nhẫn. Bà cảm thấy một làn sóng nhục nhã, xấu hổ tột cùng dâng lên, nhấn chìm mọi niềm kiêu hãnh. Cả làng sẽ biết chuyện này. Cả làng sẽ cười vào mặt bà. Mắt bà chợt nhòe đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà hoảng loạn, không biết phải làm gì, không biết phải đối mặt với sự thật này ra sao. Niềm vui mừng của con trai, danh dự của gia đình bà, tất cả giờ đây đã biến thành một trò hề, một nỗi sỉ nhục không thể gột rửa.
Bỗng nhiên, Mẹ chồng cảm thấy choáng váng, cơ thể lảo đảo như sắp ngã. Bà cố gắng bám víu vào không khí nhưng vô vọng. Đúng lúc ấy, một bàn tay vững chãi vươn tới, kịp thời đỡ lấy bà. Đó là Trưởng thôn. Ông nhanh chóng dìu Mẹ chồng, người đang đứng không vững, cố gắng giữ bà thăng bằng.
TRƯỞNG THÔN
(Giọng ôn tồn, cố gắng trấn an)
Chị Mẹ chồng bình tĩnh lại đi.
Mẹ chồng vẫn run rẩy, đôi mắt bà đờ đẫn nhìn về phía Trưởng thôn, nhưng dường như chưa thực sự nhận thức được.
TRƯỞNG THÔN
(Tiếp tục, giọng trầm ấm)
Có lẽ chị đã bị người ta lừa rồi. Tôi biết chuyện này khó chấp nhận, nhưng giờ quan trọng là phải giữ bình tĩnh để chúng ta tìm hiểu rõ ngọn ngành.
Trưởng thôn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mẹ chồng, giọng điệu kiên nhẫn và chân thành.
TRƯỞNG THÔN
Giờ quan trọng là phải giải quyết sự việc, chị Mẹ chồng ạ. Cứ bình tĩnh lại đã.
Nước mắt vẫn lưng tròng, nhưng lời nói của Trưởng thôn như một dòng nước mát xoa dịu phần nào cơn hoảng loạn trong Mẹ chồng. Bà khẽ hít một hơi thật sâu, đôi vai vẫn còn run lên từng đợt, nhưng ánh mắt bắt đầu lấy lại được chút tiêu cự. Sự bàng hoàng vẫn còn đó, nhưng Mẹ chồng đang dần kéo mình ra khỏi vũng lầy của sự sụp đổ. Bà cố gắng gật đầu, dù chỉ là một cái gật nhẹ như không.
Bà Mẹ chồng vẫn tựa vào Trưởng thôn, đôi vai khẽ rung lên từng đợt. Nước mắt vẫn còn lưng tròng, nhưng bà đã cố gắng hít thở sâu hơn, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng như lời Trưởng thôn đã dặn. Mắt bà nhìn xa xăm ra khoảng sân nhà giờ đã trống hoác, chỉ còn lại những chiếc mâm cỗ ngổn ngang, bãi chiến trường của một buổi tiệc vui biến thành thảm họa.
Đúng lúc đó, một bóng người hối hả chạy vào từ cổng làng. Đó là Tùng, cậu con trai thủ khoa mà cả làng tự hào. Anh vừa trở về từ thành phố, trên vai còn đeo chiếc ba lô nhỏ. Tùng nhìn quanh, ánh mắt ngỡ ngàng khi thấy cảnh tượng sân nhà mình tan hoang, không một bóng khách mời, chỉ còn lại mẹ mình đang khóc nấc bên cạnh Trưởng thôn. Nụ cười rạng rỡ vừa nở trên môi anh vì được về nhà, về với mẹ lập tức đông cứng lại. Một sự lo lắng tột độ bủa vây trái tim Tùng.
Tùng gần như đánh rơi chiếc ba lô, anh vội vã chạy đến bên mẹ, khuôn mặt bỗng chốc tái mét vì hoảng hốt.
TÙNG
(Giọng hốt hoảng, lo lắng tột cùng)
Mẹ ơi, có chuyện gì vậy? Sao mọi người lại bỏ về hết thế này? Có chuyện gì xảy ra ạ?
Bà Mẹ chồng giật mình ngước lên khi nghe thấy giọng con trai. Đôi mắt đỏ hoe của bà chạm phải ánh mắt kinh ngạc, đầy lo lắng của Tùng. Một cảm giác nhục nhã, xấu hổ và tội lỗi như ngàn mũi kim châm vào tim bà. Niềm vui của con trai, lẽ ra phải là bữa tiệc hân hoan, giờ lại biến thành trò cười, thành nỗi sỉ nhục không thể gột rửa. Bà Mẹ chồng chỉ biết cúi gằm mặt xuống, nước mắt lại trào ra như suối, không dám đối mặt với đứa con trai mà bà đã cướp đi niềm vui một cách oan nghiệt. Trái tim bà đau như cắt, cảm thấy mình là người mẹ tồi tệ nhất trên đời.
Tùng quỳ sụp xuống bên mẹ, vòng tay ôm lấy đôi vai gầy gò đang run lên bần bật của Bà Hoa. Cậu ghì chặt mẹ vào lòng, một cảm giác xót xa, đau đớn dâng trào.
TÙNG
(Giọng nghẹn ngào, cố kìm nén sự tức giận và sợ hãi)
Mẹ ơi, mẹ nói cho con biết đi, rốt cuộc là chuyện gì? Ai đã làm mẹ ra nông nỗi này? Con trai mẹ đã về rồi, mẹ đừng sợ gì hết.
Lời an ủi của Tùng như một luồng điện xẹt qua tâm trí Bà Hoa. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn sâu vào Tùng. Trong ánh mắt ấy, Bà Hoa không còn thấy sự trách móc hay thất vọng, mà chỉ có sự yêu thương vô bờ bến và lo lắng tột cùng. Bỗng chốc, gánh nặng trong lòng bà dường như vơi đi đôi chút. Tùng là niềm tự hào, là lẽ sống của bà, và vì Tùng, bà không thể yếu đuối mãi được.
TRƯỞNG THÔN
(Đặt tay lên vai Bà Hoa, giọng trầm ấm)
Bà Hoa à, có lẽ bà nên kể cho thằng Tùng nghe mọi chuyện. Chuyện đã đến nước này, mình không thể cứ ôm nỗi buồn trong lòng mãi được.
Bà Hoa hít một hơi thật sâu, gạt vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Khuôn mặt bà vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi và đau khổ, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên một tia sáng kiên cường. Bà nhìn Trưởng thôn, rồi lại nhìn Tùng, như thể đang tìm kiếm sức mạnh từ hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
BÀ HOA
(Giọng khản đặc, ban đầu còn ngập ngừng, sau đó dứt khoát hơn)
Tùng à, Trưởng thôn à… Mẹ bị lừa rồi. Bữa tiệc mừng con đỗ thủ khoa, gần 1200 mâm cỗ, hơn 1000 đĩa gà… tất cả đều là giả. Cái người môi giới… cái người bán gà đó, hắn ta đã lừa mẹ… hắn bảo gà vườn, gà chuẩn, giá rẻ hơn một chút vì là là quen biết… Ai ngờ, tất cả chỉ là thịt… thịt đông lạnh, rồi pha trộn hóa chất để tạo mùi, tạo màu… Chúng đã biến niềm vui của mẹ con mình thành trò hề! Chúng đã cướp đi niềm hân hoan của con, Tùng ạ!
Lời nói của Bà Hoa như từng nhát dao cứa vào lòng Tùng. Cậu nghe mà run lên bần bật, nắm chặt tay mẹ. Trưởng thôn cũng nhíu mày, nét mặt tối sầm lại vì phẫn nộ. Cả hai đều không thể tin được lại có kẻ dám làm ra chuyện tày đình như vậy.
BÀ HOA
(Đứng thẳng người dậy, ánh mắt đỏ rực không còn vì nước mắt mà vì sự phẫn nộ tột cùng. Giọng bà vang lên mạnh mẽ, dứt khoát)
Tôi không thể để yên chuyện này được! Nhất định phải làm rõ! Không thể để ai đó lợi dụng niềm vui của gia đình mình, lợi dụng sự tin tưởng của cả làng để lừa gạt trắng trợn như vậy! Tôi nhất định phải đòi lại công bằng!
TÙNG
(Đứng dậy, siết chặt tay mẹ, ánh mắt kiên định)
Mẹ nói đúng! Con ủng hộ mẹ! Kẻ nào dám làm hại mẹ, làm hại gia đình mình, con nhất định không tha! Con sẽ cùng mẹ làm rõ chuyện này, mẹ đừng lo!
TRƯỞNG THÔN
(Gật đầu kiên quyết)
Đúng vậy, Bà Hoa. Bà cứ yên tâm. Chuyện này không chỉ là chuyện của riêng gia đình bà nữa. Đây là danh dự của cả làng! Tôi sẽ cùng bà, cùng Tùng đi đến cùng! Không thể để loại người đó nhởn nhơ được!
Bà Hoa nhìn Tùng và Trưởng thôn, đôi mắt bà từ từ vơi đi nỗi đau, thay vào đó là sự quyết tâm rực cháy. Bà biết, trận chiến đòi lại công bằng này sẽ không dễ dàng, nhưng có con trai và Trưởng thôn ở bên, bà không còn cảm thấy đơn độc.
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài của những bài học, và có lẽ, cái giá phải trả cho một niềm vui bị lợi dụng ấy chính là sự trưởng thành, là bài học về niềm tin và sự cẩn trọng. Sau bao nhiêu sóng gió, sau những ngày tháng chạy ngược chạy xuôi để tìm lại công bằng, Bà Hoa, Tùng và Trưởng thôn cuối cùng cũng đã vạch trần được bộ mặt thật của kẻ lừa đảo. Người môi giới kia đã phải trả giá cho hành vi gian dối của mình trước pháp luật, và sự thật về những mâm cỗ gà giả đã được làm sáng tỏ. Dù nỗi đau và sự xấu hổ ban đầu là không thể xóa nhòa, nhưng qua đó, Bà Hoa đã nhận ra rằng, điều quan trọng nhất không phải là bữa tiệc xa hoa, mà là tình cảm chân thành của những người xung quanh.
Thời gian dần xoa dịu vết thương lòng. Tùng tiếp tục con đường học vấn, mang theo niềm tự hào của mẹ và cả làng. Bà Hoa không còn quá chú trọng vào những lời ong tiếng ve, mà tập trung vào cuộc sống bình dị, an yên. Bà học cách tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân, học cách nhìn nhận mọi việc một cách lạc quan hơn. Những buổi chiều tà, Bà Hoa thường ngồi ở hiên nhà, nhìn ra khoảng sân thân quen giờ đã xanh mướt cỏ cây, nơi từng diễn ra biến cố lớn. Nỗi đau xưa không còn khiến bà quặn lòng, mà chỉ còn là một kỷ niệm nhắc nhở về sự khôn ngoan và lòng kiên cường. Làng quê lại trở về với vẻ yên bình vốn có, và tình làng nghĩa xóm, sau biến cố, càng trở nên gắn kết hơn. Có lẽ, trong mỗi câu chuyện buồn, vẫn luôn có một tia hy vọng, một bài học để ta sống tốt đẹp hơn mỗi ngày.

