Cô nghèo đến mức không còn cách nào cứu sống em trai đang giành giật từng hơi thở cuối cùng trên giường bệnh.
Anh giàu có, lạnh lùng, và tàn nhẫn. tổng tài đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng chỉ cần một người phụ nữ… để sinh con.
Một hợp đồng được ký kết. Không tình yêu. Không danh phận. Chỉ là “đẻ thuê”.
Cô mang thai đôi, sống trong biệt thự xa hoa nhưng lòng đau như cắt. Anh chưa từng chạm vào cô bằng ánh mắt dịu dàng, càng không cho cô cái gọi là hy vọng.
Ngày sinh con, cô bị đẩy ra khỏi cuộc đời anh như một kẻ xa lạ.
Ba năm sau, cô trở thành một người phụ nữ mới. mạnh mẽ, kiêu hãnh, và giàu lòng tự trọng. Cô không cần tình yêu của anh nữa… chỉ muốn được nhìn thấy con một lần.
Nhưng đời trớ trêu. người đàn ông từng nhẫn tâm vứt bỏ cô, lại bất ngờ xuất hiện, kéo cô vào vòng tay anh bằng một bản năng mãnh liệt chưa từng thấy.
*****
“Thưa tổng giám đốc, cô gái ấy đã được đưa đến biệt thự rồi ạ.”
“Được lắm. Phải bịt mắt cô ta lại, tuyệt đối không được để cô ta nhìn thấy tôi.”
“Dạ vâng.”
Thiều Lam Lam được đưa đến một căn phòng xa hoa trong biệt thự. Cô không biết đây là nơi nào, bởi trong suốt quá trình được đưa đến, mắt cô bị bịt kín, không nhìn thấy gì bên ngoài. Người quản gia nói với cô:
“Bây giờ cô hãy đi tắm rửa sạch sẽ và khoác áo choàng ngủ vào. Một lát nữa thiếu gia sẽ đến. Khi thiếu gia đến, cô phải tự tay dùng khăn quấn che mắt lại. Nếu để cô nhìn thấy thiếu gia, thì coi như hợp đồng giữa hai người bị hủy bỏ. Em trai cô đang cần phẫu thuật gấp, nếu điều trị sớm thì khả năng hồi phục sẽ tốt hơn. Vì vậy, cô hãy nghĩ đến em trai mình mà hành động.”
“Dạ vâng, tôi hiểu rồi.”
Quản gia đi khỏi, Lam Lam nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sofa. Nỗi đau trong lòng khiến cô trĩu nặng, nhưng lúc này, cô không còn con đường nào khác. Em trai cô bị sỏi thận, cần phẫu thuật gấp, mà cô thì không có tiền. Sỏi mỗi ngày một lớn, nghĩ đến cơn đau của em trai, cô đành dấn thân vào con đường đẻ thuê để cứu em.
Cô đứng dậy, nặng nề bước vào phòng tắm. Một lúc sau, cô bước ra với chiếc áo choàng ngủ khoác trên người. Thân hình mảnh mai, làn da trắng mịn như em bé, lông mày thanh tú kết hợp với đôi mắt bồ câu và hàng mi dài cong vút. Chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng, đôi môi anh đào ngọt ngào đến mê người. Mái tóc layer ngắn ngang vai càng tôn lên vẻ trẻ trung. Nhan sắc của cô đẹp như một tiểu yêu tinh, khiến người đối diện như bị cuốn vào mà không tìm thấy lối ra.
Tiếng gõ cửa vang lên:
Cốc… cốc… cốc…
“Vào đi.”
Một người giúp việc trạc 55 tuổi đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một ly nước cam ép. Khi nhìn thấy Lam Lam ngồi trên sofa với áo choàng ngủ, vẻ đẹp tuyệt mỹ của cô khiến bà ngỡ ngàng trong thoáng chốc. Bà cất tiếng:
“Nếu cô đã ổn rồi thì hãy dùng chiếc khăn lụa này bịt mắt lại. Thiếu gia sắp đến. À, đây là nước cam thiếu gia dặn tôi mang cho cô, cô uống đi.”
“Gì cứ để đó, khi nào cháu uống cũng được.”
“Không được, cô phải uống ngay. Khi nào uống xong thì tôi mới rời đi.”
Nghe vậy, Lam Lam nghĩ: mình đã chọn con đường này rồi thì còn gì để lưỡng lự nữa. Lúc này, cô như cá nằm trên thớt, người ta muốn ra tay lúc nào là việc của họ. Cô cầm ly nước cam lên uống cạn. Bà giúp việc thấy cô đã uống xong liền xoay người rời đi, trở về phía phòng của Lữ Khắc Minh.
“Thưa thiếu gia, cô ấy đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Được rồi. Gì Hân, cô thấy cô gái đó thế nào?”
“Dạ, thật lòng mà nói thì cô ấy vô cùng xinh đẹp, nhìn như một tiểu yêu tinh khiến người ta không thể rời mắt.”
“Xinh đẹp đến vậy sao?”
“Đúng vậy. Thiếu gia nên cẩn thận, kẻo tự rơi vào lưới do mình giăng ra đấy ạ.”
Bà Hân là người đã chăm sóc cho Lữ Khắc Minh từ nhỏ, nên rất thân thiết và là người duy nhất dám nói thật lòng với anh. Nghe bà nói vậy, Khắc Minh khẽ cười. Anh thầm nghĩ: để xem yêu tinh nhỏ kia có gì đặc biệt.
Anh đứng dậy, đi về phía phòng của Lam Lam, bà Hân cũng đi theo. Bà đẩy cửa bước vào trước. Lúc này Lam Lam đã bịt mắt bằng chiếc khăn lụa. Thấy vậy, bà nói:
“Cô gái, thiếu gia đã đến rồi.”
Nói xong, bà quay ra ngoài:
“Thiếu gia, cô ấy đã chuẩn bị xong.”
“Được rồi, gì lui ra đi.”
Lúc này trong lòng Lam Lam vô cùng sợ hãi, nhưng vì em trai, cô không còn sự lựa chọn nào khác. Tiếng bước chân trầm ổn của người đàn ông mỗi lúc một gần khiến cô càng thêm căng thẳng, hai bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy.
Từng động tác nhỏ của cô đều lọt vào ánh mắt của người đối diện. Quả thật, đây đúng là một “tiểu yêu tinh” như lời gì Hân từng nói. Đôi mày phượng và đôi mắt xinh đẹp mê hồn của cô đã được che kín bằng khăn lụa, chỉ còn chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng và đôi môi anh đào ngọt ngào lộ ra, cũng đủ khiến anh xao động.
Anh thầm xuýt xoa: chỉ cần nhìn được một nửa gương mặt thôi mà đã khiến người ta không thể rời mắt, lời gì Hân nói đúng là không sai chút nào.
Anh tiến đến gần và ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Cảm giác căng thẳng khiến cô vô thức dịch người ra một chút. Khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười. Bao năm qua, anh đã từng gần gũi không ít phụ nữ, nhưng chưa từng thấy bản thân bị kích thích và hứng thú đến như vậy.
“Không cần phải né tránh như vậy đâu, bởi chỉ trong chốc lát nữa thôi, chúng ta sẽ thân mật hơn rất nhiều. Khi đó, chẳng lẽ em cũng muốn đẩy tôi ra sao?”
Giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc, cố tình khơi gợi phản ứng từ cô. Lam Lam năm nay hai mươi tuổi, vẫn còn lạ lẫm với chuyện yêu đương, nay bị người đàn ông nói những lời lả lơi như vậy khiến cô vô cùng bối rối và xấu hổ.
Anh đưa tay khẽ vòng ra sau lưng, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Chỉ một cái chạm nhẹ đã khiến toàn thân cô giật nảy lên.
“Sao vậy? Tôi mới chỉ chạm nhẹ vào eo em thôi mà, còn chưa làm gì cả. Phản ứng mạnh như vậy sao?”
Anh nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi nhẹ nhàng vén một bên áo khoác ngủ, tay lướt xuống dưới…. Cô lại giật mình lần nữa. Cảm giác này thật thú vị, thật khó cưỡng.
Anh kề sát mặt vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da mỏng manh. Đầu l/ư/ỡ/i khẽ lướt qua vành tai mềm mại khiến cô như bị một luồng điện nhẹ truyền khắp cơ thể. Sự phản ứng chân thật và đầy bản năng của cô khiến anh vô cùng hài lòng.
Từ vành tai, ánh mắt anh dời xuống, chăm chú nhìn đôi môi đỏ mọng như trái anh đào. Không kìm lòng được, anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn sâu.
“Ưm… ưm…”
Không rõ ly nước cam anh dặn người chuẩn bị cho cô trước đó đã được pha thêm gì, nhưng lúc này, từng lần anh chạm vào người cô đều khiến cô như mất kiểm soát, bản năng như muốn đáp lại.
Đôi bàn tay đầy chủ ý của anh không dừng lại ở nơi ban đầu, mà dần lần theo những đường cong mượt mà trên cơ thể cô.
“Ưm… ưm…”
Khắc Minh đang chìm trong cảm xúc mãnh liệt thì bất chợt dừng lại. Anh ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn gương mặt ửng hồng của Lam Lam, trong đầu thoáng hiện suy nghĩ:
Cô gái này… hình như chưa từng thân mật với đàn ông bao giờ. Ngay cả cách hôn cũng còn lúng túng. Nhưng như vậy… mới ngọt. Và rồi anh tự nhủ: tất cả sẽ là của mình.
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào dây thắt lưng chiếc áo khoác ngủ mỏng manh.
Quan trọng == > Chương 2 mình để dưới bình luậ.n , cứ cứ để lại một bình luận là chắc chắn đọc được
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào dây thắt lưng chiếc áo khoác ngủ mỏng manh. Không chần chừ, Lữ Khắc Minh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tháo bỏ chiếc dây lụa đang buộc hờ hững. Từng cử chỉ của anh đều mang theo sự điêu luyện, đầy tính chiếm hữu. Ánh mắt Lữ Khắc Minh tối sầm lại vì dục vọng, như một con thú săn mồi đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát.
Thiều Lam Lam giật mình dữ dội, cảm nhận chiếc áo choàng ngủ đang dần tuột khỏi bờ vai, để lộ làn da mịn màng, trắng nõn. Một luồng khí lạnh lùa qua, cùng với sự trống rỗng đột ngột trên cơ thể, khiến cô hoảng sợ tột cùng. Cô đưa tay lên theo bản năng, muốn giữ lại mảnh vải mỏng manh kia, nhưng cơ thể lại phản ứng lạ lùng. Hơi nóng từ bên trong trào dâng, khiến đôi tay cô như mềm nhũn, không thể nhấc lên nổi. Ly nước cam ‘lạ’ mà người giúp việc đưa cho cô uống lúc nãy đã phát huy tác dụng.
Lam Lam run rẩy, cố gắng dồn sức lực còn sót lại để kháng cự, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Cơ thể cô mềm nhũn, nóng bỏng và dường như phản bội lại ý chí của chính mình. Sự hoảng sợ tột độ hòa lẫn với cảm giác khó chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Lữ Khắc Minh khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua cơ thể Thiều Lam Lam đang dần lộ ra dưới ánh đèn dịu nhẹ. Anh nhìn thấy sự đấu tranh trong đôi mắt đã bị bịt kín của cô, nhưng cũng cảm nhận được sự đáp trả không thể chối cãi từ cơ thể cô. Đây chính là thứ anh muốn, sự quyến rũ không cần lời nói, một “tiểu yêu tinh” hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh. Chiếc áo choàng ngủ rớt xuống, để lộ toàn bộ đường cong cơ thể thiếu nữ đầy đặn.
“Em có vẻ rất thích thú với ly nước cam đó nhỉ?” Lữ Khắc Minh ghé sát vào tai Thiều Lam Lam, giọng nói trầm khàn, đầy ẩn ý. Anh khẽ cười, bàn tay đặt lên eo cô, kéo cơ thể mềm nhũn của cô sát lại gần. “Đừng lo, mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi.”
Thiều Lam Lam mở miệng, muốn nói điều gì đó, muốn phản đối, nhưng âm thanh phát ra lại chỉ là một tiếng nức nở yếu ớt. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, từng thớ thịt trên cơ thể cô như đang réo gọi, đòi hỏi một sự giải tỏa mà cô không hề mong muốn. Cảm giác vô lực, tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí cô, nhưng lý trí lại không thể kiểm soát được những phản ứng bản năng. Cô biết, mình không thể chống cự hoàn toàn.
Lữ Khắc Minh không đợi Thiều Lam Lam đáp lời. Anh chậm rãi đưa tay lên, vén nhẹ mảnh vải còn sót lại trên người Thiều Lam Lam. Chiếc áo choàng mỏng manh tuột hẳn xuống sàn nhà lạnh lẽo, để lộ trọn vẹn thân hình mảnh mai, trắng nõn của Thiều Lam Lam dưới ánh đèn mờ ảo. Thiều Lam Lam cảm thấy một làn sóng nhục nhã tột cùng dâng trào. Đôi tay cô theo bản năng muốn khép chặt che chắn, nhưng sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt. Chúng chỉ có thể run rẩy, bất lực rơi thõng bên hông, phơi bày tất cả trước ánh mắt của Lữ Khắc Minh.
Lữ Khắc Minh say đắm ngắm nhìn “tiểu yêu tinh” đang run rẩy trong bóng tối. Sự mị hoặc không thể chối cãi từ cơ thể Thiều Lam Lam hòa quyện với vẻ yếu ớt, bất lực của cô khiến anh cảm thấy sự kích thích tột độ, một khát khao chiếm hữu mãnh liệt bùng lên trong lòng. Anh khẽ hít một hơi, mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô như càng thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đang cháy âm ỉ. Lữ Khắc Minh cúi xuống, thì thầm vào tai Thiều Lam Lam, giọng nói khàn đặc:
“Đúng như tôi mong đợi… tiểu yêu tinh của tôi.”
Lữ Khắc Minh cúi thấp người, bờ môi nóng rực không chút ngần ngại lướt xuống hõm cổ mềm mại của Thiều Lam Lam. Anh hít hà mùi hương dịu nhẹ, say đắm đến mức không thể kiềm chế. Mỗi nụ hôn nhẹ nhàng, mân mê trên làn da trắng mịn từ xương quai xanh xuống gò bồng đảo đang phập phồng của Thiều Lam Lam, đều khiến cơ thể cô gái khẽ run rẩy. Làn sóng tê dại chạy dọc sống lưng, những phản ứng lạ lùng từ ly nước cam khi nãy như bị ngọn lửa dục vọng từ anh thổi bùng lên, lan tỏa khắp cơ thể cô. Thiều Lam Lam cảm thấy sức lực càng lúc càng cạn kiệt, mọi phòng vệ tan biến, chỉ còn lại sự nhạy cảm tột độ đang chiếm lấy tâm trí. Một tiếng “ưm…” khẽ khàng, vô thức bật ra từ kẽ môi cô, như một lời đáp lại đầy yếu ớt nhưng cũng vô cùng mị hoặc. Sự yếu đuối và mê loạn của Thiều Lam Lam càng khiến Lữ Khắc Minh thêm phần điên dại. Anh như một con thú săn mồi vừa tìm thấy con mồi ngon nhất, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng đường cong trên cơ thể cô, không thể chờ đợi thêm giây phút nào nữa.
Lữ Khắc Minh ghé sát môi vào tai Thiều Lam Lam, giọng nói trầm ấm như có ma lực thì thầm: “Mùi hương của em thật ngọt ngào, khiến anh phát điên. Không phải em cũng đang rất khao khát sao, tiểu yêu tinh của anh?” Hơi thở nóng rực của anh phả vào vành tai nhạy cảm, thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ trong cô. Thiều Lam Lam cảm thấy toàn thân mình bốc hỏa, một ngọn lửa cuồng nhiệt chạy rần rật khắp các mạch máu, đốt cháy mọi tế bào. Đầu óc cô quay cuồng như chìm vào một vũng xoáy không đáy, những hình ảnh về em trai đang thoi thóp trong Bệnh viện bị đẩy lùi về phía sau, nhường chỗ cho cảm giác mê đắm nguyên thủy đang dâng trào mạnh mẽ. Cô không còn ý thức rõ ràng về việc mình đang làm, mọi lý trí và phòng vệ đều tan biến. Cơ thể Thiều Lam Lam run rẩy, mềm nhũn như không còn xương sống, chỉ biết dựa dẫm hoàn toàn vào Lữ Khắc Minh. Một tiếng thở dốc thoát ra khỏi kẽ môi hé mở, sự xấu hổ ngập tràn nhưng dường như đã quá muộn để thoát ra khỏi vòng xoáy này. Lữ Khắc Minh siết chặt vòng tay, tham lam tận hưởng sự khuất phục hoàn toàn của Thiều Lam Lam, nụ cười đắc thắng ẩn hiện trong ánh mắt. Anh biết, con mồi đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay mình.
Bàn tay Lữ Khắc Minh không ngừng nghỉ, tiếp tục trượt dài, khám phá từng đường cong trên cơ thể Thiều Lam Lam. Mỗi chạm khẽ của anh đều như một dòng điện, truyền đi cảm giác vừa đau đớn đến rợn người, vừa sung sướng đến tột độ, khiến từng thớ thịt trên người cô run rẩy không ngừng. Thiều Lam Lam cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển cả giông tố, hoàn toàn bất lực trước những con sóng dữ dội của dục vọng đang cuốn trôi mình. Cô không thể ngăn cản, không thể phản kháng, mọi sức lực đều tan biến. Theo bản năng, Thiều Lam Lam chỉ còn biết bám chặt lấy vai Lữ Khắc Minh, những ngón tay cô siết chặt đến trắng bệch, hằn sâu vào da thịt anh. Tiếng thở dốc của cô ngày càng gấp gáp, dồn dập, đứt quãng, tựa như một khúc nhạc hỗn loạn đang cất lên từ tận sâu thẳm tâm hồn. Trong tâm trí Thiều Lam Lam, những hình ảnh về em trai mờ đi, nhường chỗ cho cảm giác choáng váng, mê dại đang bủa vây, khiến cô không còn nhận thức được điều gì ngoài khoái cảm và sự sợ hãi đan xen. Cô đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Ngay lúc Thiều Lam Lam hoàn toàn mất kiểm soát, Lữ Khắc Minh không bỏ lỡ khoảnh khắc. Anh dùng sức mạnh áp đảo, dồn Thiều Lam Lam xuống chiếc sofa êm ái, thân hình cô gần như chìm hẳn vào lớp đệm mềm mại. Ánh mắt Lữ Khắc Minh giờ đây tối sầm lại, sâu thẳm ẩn chứa ngọn lửa dục vọng không thể kiềm chế, bùng cháy dữ dội như một mãnh thú đang nhìn con mồi. Thiều Lam Lam chỉ còn cảm nhận được sức nặng nghẹt thở của Lữ Khắc Minh đang đè lên mình, cùng hơi thở nóng bỏng, gấp gáp của anh phả vào mặt, vào cổ cô, như muốn đốt cháy mọi giác quan. Cô tuyệt vọng, cố gắng bấu víu vào chút ý thức cuối cùng đang chực tan biến, những ngón tay cô cào nhẹ vào lưng áo anh trong vô vọng. Một cảm giác bất lực bao trùm Thiều Lam Lam, và nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mi, nóng hổi, mặn chát. Cô nhớ đến em trai, nhưng hình ảnh đó cũng chỉ còn là một đốm sáng le lói trước cơn bão táp đang cuốn lấy cô.
Thiều Lam Lam khẽ hé mở đôi mắt ướt đẫm, mơ hồ nhận ra Lữ Khắc Minh bắt đầu cử động. Bàn tay anh vươn lên, thong thả tháo chiếc cà vạt lụa đắt tiền đang thắt chặt quanh cổ. Từng động tác đều chậm rãi, như thể anh đang thưởng thức từng giây phút của màn kịch do chính mình dàn dựng. Chiếc cà vạt rơi xuống sàn gỗ, tạo ra một tiếng động nhỏ bé nhưng lại như tiếng sấm nổ trong tâm trí Thiều Lam Lam. Cô run rẩy, vô lực cố gắng đẩy anh ra nhưng cơ thể lại mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức lực để phản kháng.
Lữ Khắc Minh hoàn toàn không để ý đến sự phản kháng yếu ớt của Thiều Lam Lam. Anh tiếp tục, hàng cúc áo sơ mi trắng tinh khôi được tháo ra, từng cái một. Lớp vải mỏng từ từ trượt khỏi bờ vai rộng, để lộ ra những đường nét cơ bắp rắn chắc, đầy mạnh mẽ và nguy hiểm. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực Thiều Lam Lam. Cô cảm nhận được sự thay đổi, một điềm báo kinh hoàng đang đến rất gần. Sự hoảng loạn và sợ hãi dâng lên đến tột cùng, nuốt chửng chút lý trí cuối cùng. Thiều Lam Lam biết mình đã hoàn toàn bị mắc kẹt, không có cách nào thoát khỏi vòng vây của Lữ Khắc Minh. Cô tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài, thấm ướt mái tóc mai. Chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của chính cô và tiếng vải vóc sột soạt khi Lữ Khắc Minh tiếp tục cởi bỏ trang phục vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Lữ Khắc Minh nhẹ nhàng di chuyển đến bên giường, nơi Thiều Lam Lam đang cuộn mình, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể run rẩy. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào gáy Thiều Lam Lam, khiến cô rụt người lại như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Bàn tay anh lướt nhẹ lên mái tóc mềm mại của Thiều Lam Lam, từng cử chỉ chậm rãi, đầy quyền lực. Anh không vội vàng, như một thợ săn đang thưởng thức khoảnh khắc con mồi dần lọt vào bẫy.
“Em sợ tôi sao, Thiều Lam Lam?” Giọng Lữ Khắc Minh trầm ấm, mang theo chút thách thức, nhưng cũng pha lẫn sự mê hoặc kỳ lạ.
Thiều Lam Lam không đáp, chỉ cố gắng giữ chặt hơi thở, mong muốn tan biến vào hư không. Nhưng chất lỏng “lạ” trong ly nước cam đang làm việc của nó. Một dòng nhiệt nóng bỏng, bỏng rát lan tỏa từ bụng dưới, chạy dọc theo từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cơ thể Thiều Lam Lam bỗng chốc trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Lý trí cô chống cự, nhưng bản năng nguyên thủy lại trỗi dậy, đòi hỏi được thỏa mãn. Cô cảm thấy những ngón tay Lữ Khắc Minh lướt qua làn da, mang theo một luồng điện giật nhẹ, khiến toàn thân Thiều Lam Lam giật nảy.
Lữ Khắc Minh biết rõ tác dụng của thứ thuốc anh đã chuẩn bị. Anh mỉm cười hài lòng, đôi mắt sắc lạnh lướt qua gương mặt đẫm lệ của Thiều Lam Lam. Anh bắt đầu hành động, những ngón tay điêu luyện, mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng, lướt qua những đường cong mềm mại trên cơ thể Thiều Lam Lam. Mọi kháng cự từ Thiều Lam Lam đều trở nên yếu ớt, vô nghĩa. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đang bị nhấn chìm bởi một dòng cảm xúc hỗn loạn, xa lạ, nóng bỏng. Thiều Lam Lam cảm thấy bản thân mình đang trôi dạt vô định trên đại dương dục vọng, không còn lối thoát.
Cô há miệng, muốn gào thét, muốn đẩy anh ra, nhưng chỉ có một tiếng rên nhẹ nhàng, đầy bất lực thoát ra khỏi cổ họng. “Ưm…” Tiếng rên đó như một lời mời gọi, một sự đầu hàng vô điều kiện trước sức mạnh và kỹ năng lão luyện của Lữ Khắc Minh. Đôi mắt Thiều Lam Lam vẫn nhắm nghiền, nhưng nước mắt không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà pha lẫn cả sự mê muội và bất lực. Cô không còn là chính mình.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Lữ Khắc Minh vẫn nán lại một lúc trong căn phòng xa hoa, lắng nghe tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng của Thiều Lam Lam. Cô gái nhỏ cuộn mình lại, vùi mặt vào gối, tấm lưng trần khẽ run lên từng đợt, như một cánh hoa vừa trải qua cơn bão. Lữ Khắc Minh không vội rời đi. Anh ngồi bên mép giường, ánh mắt sắc lạnh lướt qua thân thể mỏng manh của Thiều Lam Lam. Một nụ cười hài lòng nhếch nhẹ trên môi anh. Dục vọng của anh đã được thỏa mãn trọn vẹn. Anh cảm thấy một sự chiến thắng, một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối của mình.
Nhưng rồi, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy, len lỏi vào tâm trí vốn luôn lạnh như băng của anh. Tiếng thở yếu ớt của Thiều Lam Lam, sự im lặng tuyệt đối của cô sau màn kịch cuồng nhiệt, không có bất kỳ lời trách móc hay oán than nào, như một lưỡi dao vô hình cứa vào màng nhĩ. Khắc Minh nhìn kỹ khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt của cô. Sự ngây thơ, thuần khiết hiện rõ, không hề có chút toan tính, mưu mô nào. Khắc Minh chưa từng gặp ai như thế này. Những người phụ nữ từng bước qua đời anh đều khao khát tiền bạc, danh vọng, hoặc ít nhất là một chút tình cảm giả tạo. Nhưng Thiều Lam Lam chỉ có sự sợ hãi, và giờ là sự cam chịu đến mức đáng thương.
Anh bỗng thấy lòng mình chùng xuống một nhịp. “Cô gái này… thật sự chỉ vì tiền cứu em trai sao?” Anh thầm nghĩ, giọng điệu trong đầu mình mang một chút hoài nghi mà chính anh cũng không ngờ tới. Lữ Khắc Minh đứng dậy, đôi mắt vẫn không rời khỏi Thiều Lam Lam. Cảm giác này không giống bất kỳ điều gì anh từng trải qua. Nó không phải là thương hại, cũng không phải là yêu thích. Nó chỉ là một sự suy tư, một vết gợn nhỏ trên bề mặt tâm hồn vốn đã đóng băng của anh. Anh cần thêm thời gian để giải mã cảm xúc khó hiểu này.
Lữ Khắc Minh rũ bỏ những suy tư khó nắm bắt khỏi tâm trí. Anh đưa tay sửa lại vạt áo sơ mi nhàu nhĩ, rồi chậm rãi cúi xuống nhặt từng món đồ đã bị vứt bỏ trong màn kịch vừa rồi. Động tác của anh gọn gàng, dứt khoát, như thể muốn xóa bỏ mọi dấu vết của sự hỗn loạn. Khuôn mặt Lữ Khắc Minh vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, đôi mắt đen sâu thẳm không lộ rõ một chút cảm xúc.
Nhưng rồi, khi anh cài cúc áo sơ mi cuối cùng, một cái liếc nhìn thoáng qua về phía Thiều Lam Lam. Cô gái nhỏ giờ đây đang nằm co ro trên chiếc sofa dài đặt đối diện giường, vùi mặt vào cánh tay, tấm lưng trần khẽ run lên từng đợt. Ánh mắt Lữ Khắc Minh nán lại một giây, một tia tò mò khó nắm bắt lướt qua, như thể anh đang cố gắng giải mã một câu đố.
Anh không nói một lời, lặng lẽ bước về phía cửa. Tiếng khóa cửa khép lại nghe thật khẽ, nhưng vang dội trong căn phòng tĩnh mịch, để lại Thiều Lam Lam một mình trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Cánh cửa khẽ mở ra, một Người giúp việc trong bộ đồng phục màu kem bước vào, đôi mắt e dè quét một lượt quanh căn phòng xa hoa. Bà nhìn thấy Thiều Lam Lam vẫn nằm co ro trên chiếc sofa dài, tấm lưng trần khẽ run lên từng đợt. Một ánh nhìn thương xót thoáng qua trong đôi mắt của người giúp việc. Bà thận trọng bước đến gần, bàn tay khẽ đặt lên vai Thiều Lam Lam.
“Cô Thiều Lam Lam… cô không sao chứ?” Giọng nói của Người giúp việc thật nhẹ nhàng, mang theo một chút lo lắng.
Thiều Lam Lam giật mình, cố gắng gượng dậy. Toàn thân cô như rã rời, đau nhức đến tận xương tủy. Cảm giác nhục nhã, ê chề vẫn còn quấn lấy cô như một sợi dây thừng siết chặt. Cô chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc đen rũ rượi che gần hết khuôn mặt. Đôi mắt Thiều Lam Lam đỏ hoe, sưng húp, nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má, thấm ướt một mảng áo sofa.
“Tôi… không sao.” Giọng cô khản đặc, yếu ớt như một tiếng thều thào.
Người giúp việc nhẹ nhàng đỡ Thiều Lam Lam ngồi thẳng dậy. Cảm giác đau đớn thể xác như kim châm mỗi khi cô cử động. Thiều Lam Lam cắn chặt môi, cố nén lại tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra từ lồng ngực. Cô không được phép yếu đuối, không thể gục ngã lúc này. Hình ảnh Em trai của Lam Lam đang giành giật sự sống trong Bệnh viện hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Em trai cần cô, cần tiền phẫu thuật gấp. Tất cả những đau đớn, tủi nhục này… cô phải chịu đựng. Vì em trai. Nước mắt vẫn tuôn, nhưng không còn là tiếng nấc thành lời, chỉ là những giọt lệ nóng hổi thấm vào lòng bàn tay đang siết chặt.
Sáng hôm sau, những tia nắng vàng nhạt lách qua khe rèm lụa, rọi vào Căn phòng xa hoa trong biệt thự. Thiều Lam Lam giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên ập đến là cơn đau nhức rã rời lan khắp cơ thể. Từng thớ thịt, từng khớp xương như bị vắt kiệt. Cô cố gắng cựa mình, tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo ma sát vào làn da trần khiến cô rùng mình. Đầu óc Thiều Lam Lam, sau những cơn mơ màng và hỗn loạn, giờ đây đã tỉnh táo hơn bao giờ hết, như một lưỡi dao sắc lạnh vừa được mài dũa.
Thiều Lam Lam chậm rãi đưa bàn tay run rẩy chạm lên mắt mình. Ngón tay cô chạm vào chất lụa mềm mại, lạnh ngắt của chiếc khăn bịt mắt. Nó vẫn còn đó, quấn chặt lấy tầm nhìn của cô, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về đêm kinh hoàng đã qua. Nỗi tủi nhục không tên dâng trào, cuốn lấy Thiều Lam Lam như một cơn lũ quét. Cô cảm thấy mình bẩn thỉu, nhơ nhớp, như một món đồ bị vứt bỏ sau khi đã bị lợi dụng triệt để.
Và rồi, nỗi căm hận bùng lên, thiêu đốt tâm can Thiều Lam Lam. Căm hận người đàn ông đã biến cô thành món hàng, căm hận số phận đã đẩy cô vào bước đường cùng, và căm hận chính bản thân mình vì sự bất lực. Nước mắt nóng hổi ứa ra, thấm ướt viền khăn lụa, chảy dài xuống thái dương rồi thấm vào gối. Thiều Lam Lam bật khóc, nhưng không thành tiếng. Tiếng nấc nghẹn ngào bị đè nén lại trong lồng ngực, chỉ còn lại những cơn run rẩy vô lực của cả thân thể. Cô cắn chặt môi, vị máu tanh mặn chát tràn ra trong khoang miệng. Thiều Lam Lam không được phép gục ngã, không thể để mình vỡ vụn. Cô phải đứng dậy, vì Em trai của Lam Lam, vì món nợ cả thể xác lẫn tinh thần này, cô sẽ trả. Bằng mọi giá.
Thiều Lam Lam cắn chặt môi, vị máu tanh mặn chát tràn ra trong khoang miệng. Thiều Lam Lam không được phép gục ngã, không thể để mình vỡ vụn. Cô phải đứng dậy, vì Em trai của Lam Lam, vì món nợ cả thể xác lẫn tinh thần này, cô sẽ trả. Bằng mọi giá.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, dứt khoát kéo Thiều Lam Lam ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cô giật mình, vội vàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cánh cửa chậm rãi mở ra, người Quản gia xuất hiện, dáng vẻ vẫn lạnh lùng và chuyên nghiệp như lần đầu Thiều Lam Lam gặp mặt. Ánh mắt ông ta quét qua căn phòng, dừng lại trên thân hình yếu ớt của Thiều Lam Lam đang ngồi tựa vào đầu giường, chiếc khăn lụa đen vẫn bịt chặt đôi mắt cô.
“Cô Thiều Lam Lam,” Quản gia lên tiếng, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc, “Tôi đến thông báo, hợp đồng giữa cô và Lữ thiếu gia đã hoàn thành đêm qua.”
Thiều Lam Lam nghe vậy, toàn thân cứng lại. Hợp đồng… đã hoàn thành. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì một nỗi trống rỗng vô định vừa ập đến.
Quản gia tiếp lời, như thể đọc được sự ngờ vực trong ánh mắt bị che khuất của cô, “Mọi chi phí phẫu thuật cho em trai cô đã được chuyển khoản đầy đủ vào tài khoản mà cô đã cung cấp. Cô có thể yên tâm về điều này.”
Lời nói của Quản gia như một cú đánh mạnh vào lồng ngực Thiều Lam Lam. Cô cảm nhận rõ ràng từng dòng máu trong huyết quản đang sôi lên, vừa là sự nhẹ nhõm đến tột cùng, vừa là nỗi đau xé lòng không thể nào gọi tên. Em trai của Lam Lam đã an toàn! Gánh nặng ngàn cân trong lòng cô cuối cùng cũng được trút bỏ. Đứa em trai bé bỏng, đứa em trai duy nhất của cô, đã có cơ hội được cứu sống. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi chua xót, đắng nghét trào lên cổ họng. Cô đã đánh đổi quá nhiều, đã hy sinh tất cả những gì mình có, cả danh dự lẫn thân thể, để đổi lấy sự sống cho em.
Nước mắt Thiều Lam Lam lại trào ra, lần này không phải vì căm hận mà là vì sự tủi thân, vì số phận bi đát của chính mình. Cô cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng không để tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra. Trong khoảnh khắc đó, Thiều Lam Lam cảm thấy mình giống như một món đồ đã qua sử dụng, đã hoàn thành sứ mệnh của nó, và giờ đây chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, bẩn thỉu. Dù biết em trai đã được cứu, nhưng nỗi đau trong lòng Thiều Lam Lam vẫn dữ dội như ngàn mũi kim châm.
Quản gia nhìn Thiều Lam Lam, ánh mắt không chút dao động, như thể ông ta đang đối diện với một vật vô tri. “Cô Thiều Lam Lam, xin hãy chuẩn bị. Chiếc xe sẽ đợi cô ở cổng sau trong năm phút nữa.”
Thiều Lam Lam không đáp lời. Cô từ từ gỡ bỏ chiếc khăn lụa đen đã bịt mắt mình suốt thời gian qua. Đôi mắt cô từ từ thích nghi với ánh sáng, nhìn quanh căn phòng xa hoa đã giam cầm cô. Từng chi tiết, từ chiếc giường mềm mại đến bức tường phủ nhung, giờ đây đều trở thành những nhát dao cứa vào tâm hồn cô. Cô không còn nhìn thấy sự lộng lẫy, chỉ còn cảm nhận được sự ghê tởm, sự bẩn thỉu. Đây là nơi cô đã đánh đổi tất cả.
Thiều Lam Lam đứng dậy, bước chân loạng choạng, nhưng cô cố gắng giữ vững. Quản gia không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô đi theo. Hai người im lặng bước qua hành lang dài, những bước chân của Thiều Lam Lam vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Biệt thự xa hoa, cảm giác như một kẻ trộm đang lén lút rời đi. Cô không thấy bất kỳ Người giúp việc nào, không một bóng người. Căn biệt thự dường như đang chìm vào giấc ngủ sâu, hoặc tất cả đã được căn dặn phải biến mất.
Quản gia mở một cánh cửa nhỏ dẫn ra phía sau Biệt thự xa hoa. Một chiếc xe hơi màu đen đang đợi sẵn, động cơ đã nổ thì thầm. Thiều Lam Lam bước ra ngoài, bầu trời đêm tối đen như mực, không một vì sao. Gió lạnh luồn qua mái tóc cô, mang theo mùi hoa lài thoang thoảng từ khu vườn sau biệt thự.
Trước khi bước lên xe, Thiều Lam Lam quay đầu lại. Ánh mắt cô xuyên qua màn đêm, tìm kiếm bóng dáng của cánh cổng chính xa hoa, nơi cô đã từng bước vào với nỗi tuyệt vọng. Giờ đây, cánh cổng ấy hiện ra mờ ảo trong bóng tối, một ranh giới chia cắt hai thế giới, hai số phận. Cô biết, khi cánh cửa xe khép lại, cánh cổng đó sẽ vĩnh viễn đóng lại trước mặt cô. Cô đã chọn con đường này, đã đánh đổi bằng tất cả những gì mình có, và giờ đây, cô đã bước vào một con đường không thể quay đầu.
Một nỗi ám ảnh khôn nguôi dâng lên trong lòng Thiều Lam Lam. Nỗi ám ảnh về đứa con, về bản hợp đồng nghiệt ngã, về những đêm kinh hoàng tại nơi này. Chúng sẽ mãi mãi là gông xiềng trói buộc tâm hồn cô. Thiều Lam Lam hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng, rồi kiên quyết bước vào trong xe. Cánh cửa đóng lại, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ cuối cùng của cô với Biệt thự xa hoa. Chiếc xe lăn bánh, chầm chậm khuất vào bóng đêm, mang theo một Thiều Lam Lam tan nát, nhưng cũng đầy chai sạn, bước vào một tương lai vô định.
Vài tuần sau, Thiều Lam Lam ngồi bó gối trên chiếc ghế gỗ đơn sơ trong căn phòng trọ nhỏ, ánh mắt vô hồn nhìn ra khung cửa sổ ố vàng. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng chẳng chút âm thanh nào lọt vào được thế giới của cô. Nỗi trống rỗng và ghê tởm bủa vây Thiều Lam Lam mỗi ngày, khiến cô không thể tìm thấy bình yên.
Bỗng, điện thoại của Thiều Lam Lam rung lên. Cô giật mình, một cảm giác bất an dấy lên. Là số của bệnh viện. Thiều Lam Lam hít sâu một hơi, bàn tay run rẩy nhấn nghe.
“Chào cô Thiều Lam Lam. Chúng tôi gọi từ bệnh viện.” Giọng y tá ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Tôi có tin tốt muốn báo cho cô. Ca phẫu thuật của em trai cô đã thành công mỹ mãn. Tình trạng của cháu đang hồi phục rất tốt, đã qua giai đoạn nguy kịch rồi.”
Một luồng hơi thở nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Thiều Lam Lam. Bờ vai cô trùng xuống, như vừa trút được một tảng đá ngàn cân. Nước mắt không kìm được lăn dài trên má. Em trai của Lam Lam đã qua khỏi. Gánh nặng lớn nhất đã được gỡ bỏ. Cô thầm cảm ơn trời đất, cảm ơn cái giá quá đắt mà cô đã phải trả.
“Cô Thiều Lam Lam?” Giọng y tá gọi nhẹ.
“Vâng… vâng, tôi nghe đây.” Thiều Lam Lam vội vàng lau nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cảm ơn cô… cảm ơn mọi người rất nhiều.”
Sau cuộc gọi, Thiều Lam Lam gục mặt vào đầu gối. Niềm vui ngắn ngủi, mong manh như sương khói. Ngay lập tức, một nỗi kinh hoàng khác lại ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Hình ảnh Biệt thự xa hoa, căn phòng xa hoa trong biệt thự, Lữ Khắc Minh, ly nước cam ‘lạ’, và bản Hợp đồng đẻ thuê không tình yêu, không danh phận hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Hai sinh linh Mang thai đôi đang lớn dần trong bụng cô, kết quả của cuộc giao dịch tàn nhẫn ấy.
Thiều Lam Lam khẽ đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống đang âm thầm nảy nở. Một sự sống cô đã bán đi, một tương lai mà cô không biết sẽ đi về đâu. Nỗi ám ảnh về đêm hôm đó, về sự trơ trẽn của bản thân, về giá trị của một con người bị định giá bằng tiền, tất cả đè nặng lên Thiều Lam Lam. Cô đã cứu được Em trai của Lam Lam, nhưng bản thân cô thì sao? Cô còn có thể tìm lại được chính mình không? Cuộc đời của Thiều Lam Lam giờ đây chỉ là một chuỗi ngày dài vô định, bị trói buộc bởi lời hứa nghiệt ngã, bởi hai sinh linh vô tội, và bởi người đàn ông quyền lực mà cô thậm chí còn không được nhìn mặt. Nỗi lo sợ cho tương lai, cho số phận của những đứa trẻ, cho sự cô độc của chính mình cứ lớn dần, nuốt chửng lấy mọi tia sáng hy vọng. Thiều Lam Lam thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống.
Thiều Lam Lam không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ hãi và uất hận. Đêm đó, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, Thiều Lam Lam tựa vào bức tường lạnh lẽo, nhìn lên trần nhà. Em trai của Thiều Lam Lam đã an toàn, nhưng cuộc đời Thiều Lam Lam thì sao? Thiều Lam Lam không thể để mình trở thành một kẻ yếu đuối, bị định đoạt số phận bởi người khác. Một tia lửa kiên cường lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của Thiều Lam Lam. Thiều Lam Lam sẽ không bao giờ để bất cứ ai đặt Thiều Lam Lam vào hoàn cảnh tủi nhục đó lần nữa. Thiều Lam Lam sẽ trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, kiêu hãnh. Thiều Lam Lam thề sẽ không bao giờ quay lại Biệt thự xa hoa, không bao giờ đối mặt với Lữ Khắc Minh. Thiều Lam Lam sẽ nuôi dạy hai con của mình bằng chính đôi tay này, bằng danh dự và sự kiên cường mà Thiều Lam Lam sẽ gây dựng lại.
Vài tháng sau, với chiếc bụng bầu ngày càng lớn, Thiều Lam Lam vẫn miệt mài làm việc. Thiều Lam Lam xin việc tại một cửa hàng tiện lợi, công việc tuy vất vả nhưng giúp Thiều Lam Lam có thêm thu nhập. Mỗi đêm về, sau khi lo lắng cho bản thân và những đứa trẻ trong bụng, Thiều Lam Lam lại cặm cụi học thêm tiếng Anh qua mạng. Thiều Lam Lam biết, muốn thoát khỏi vũng lầy này, Thiều Lam Lam phải tự trang bị cho mình kiến thức và kỹ năng. Thiều Lam Lam dành dụm từng đồng, không ngừng tìm kiếm cơ hội. Ánh mắt Thiều Lam Lam giờ đây không còn vô hồn, mà ánh lên sự kiên định. Thiều Lam Lam nhìn chiếc gương phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ với vẻ ngoài giản dị nhưng khí chất lại vô cùng mạnh mẽ. Thiều Lam Lam không còn nghĩ về Biệt thự xa hoa hay Lữ Khắc Minh nữa. Thiều Lam Lam tập trung hoàn toàn vào hiện tại và tương lai của ba mẹ con. Nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng sự quyết tâm. Thiều Lam Lam sẽ không bao giờ trở lại nơi đã tước đi sự trong trắng và lòng tự trọng của Thiều Lam Lam. Thiều Lam Lam cũng sẽ không bao giờ để người đàn ông đó nhìn thấy sự yếu đuối của Thiều Lam Lam một lần nào nữa. Thiều Lam Lam đã chết đi một lần, và giờ đây, Thiều Lam Lam đã tái sinh, như một phượng hoàng lửa giữa tro tàn.
Sau ba năm, Thiều Lam Lam đứng trên ban công căn hộ nhỏ của mình, đón những tia nắng đầu tiên của một buổi sáng yên bình. Thành phố vẫn ồn ào và tấp nập như ngày nào, nhưng trong lòng Thiều Lam Lam giờ đây là một sự thanh thản lạ lùng. Những vết sẹo trong quá khứ không biến mất, nhưng chúng đã trở thành những dấu ấn, nhắc nhở Thiều Lam Lam về hành trình gian nan mà mình đã vượt qua. Thiều Lam Lam đã học được rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng, và đôi khi, để bảo vệ những điều mình yêu thương, người ta phải chấp nhận những hy sinh đau đớn. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là cách chúng ta đứng dậy sau những vấp ngã, cách chúng ta biến nỗi đau thành sức mạnh và sự kiên cường. Thiều Lam Lam khẽ mỉm cười, nhìn về phía xa xăm. Hai thiên thần nhỏ của Thiều Lam Lam đang say ngủ trong phòng, là động lực lớn nhất để Thiều Lam Lam tiếp tục sống và chiến đấu. Dù không có một gia đình trọn vẹn theo nghĩa thông thường, nhưng Thiều Lam Lam có tình yêu thương vô bờ bến, có sự độc lập tài chính, và hơn hết, có lòng tự trọng đã được tìm lại. Thiều Lam Lam không còn ôm ấp sự hận thù, bởi Thiều Lam Lam hiểu rằng sự tha thứ cho người khác, chính là cách giải thoát cho chính mình. Thiều Lam Lam tha thứ cho Lữ Khắc Minh, không phải vì anh ta xứng đáng, mà vì Thiều Lam Lam xứng đáng được bình yên. Thiều Lam Lam tha thứ cho số phận, vì đã cho Thiều Lam Lam bài học quý giá nhất về giá trị của bản thân. Cuộc đời không phải là chuỗi ngày dài vô định như trước đây, mà là một bức tranh đầy màu sắc do chính Thiều Lam Lam tô vẽ, từng nét một, với tình yêu, niềm hy vọng và sự kiên cường không giới hạn. Thiều Lam Lam biết, hành trình phía trước vẫn còn dài, nhưng Thiều Lam Lam đã sẵn sàng. Thiều Lam Lam đã trở thành người phụ nữ mà mình từng mơ ước – mạnh mẽ, độc lập và kiêu hãnh, không còn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì ngoài tình yêu dành cho các con và sự bình yên của chính tâm hồn mình.