Làng Đông nổi tiếng với nghề nuôi rắn lấy trứng cả mấy chục năm nay, trong làng không có lấy bóng 1 đứa b-é g-ái
Làng Đông nằm khuất sau một nhánh sông nhỏ, chỉ có một con đường độc đạo dẫn vào, hai bên rậm rạp lau sậy. Ai từng đến đều nhớ làng này bởi thứ mùi ngai ngái thoảng trong gió – mùi của m;-á:-u rắn, trứng rắn và th-u-:ốc ng-âm rắn. Cả làng từ xưa đến nay sống nhờ nghề nuôi rắn h-ổ trâu lấy trứng và b-á-n n-ọ-c. Đổi lại, có một điều lạ lùng: hơn ba chục năm qua, làng không có lấy một đứa b-;é g-:ái nào ra đời.
Năm ấy, Lục là trai làng, hai mươi bảy tuổi, hiền lành, đẹp trai, sống bằng nghề l-ấy n-ọ-:c rắn b:-án cho y học. Mấy năm trước, Lục đi phụ hồ tận miền Tây, ở đó quen Nhàn – cô gái xứ Cần Thơ, nhỏ nhẹ, da trắng môi đỏ, không biết s:-ợ rắn. Yêu nhau được hai năm thì Nhàn theo Lục về quê cưới.
Ngày về làng, Nhàn ngạc nhiên khi thấy từ đầu đến cuối làng, không có nổi một cô gái. Cô hỏi, Lục chỉ cười:
– Ờ… không hợp khí hậu, nên mấy nhà cưới vợ toàn phải đưa đi nơi khác sinh nở. Đừng sợ, ở đây rắn hiền lắm, không ai c-ắ:n ai đâu.
Nhưng Lục quên mất một điều – hoặc cố tình quên – là cả hai chưa ra miếu thắp hương th-ần rắn.
Chuyện lạ bắt đầu từ đêm tân hôn.
Mười hai giờ đêm, cả nhà đang ngủ thì chuồng rắn sau vườn r:-í-t lên những tiếng như khóc. Lục bật dậy, soi đèn pin, thấy…………
Lục chĩa thẳng ánh đèn pin về phía chuồng rắn sau vườn. Ánh sáng xuyên qua màn đêm u tối, rọi rõ cảnh tượng kinh hoàng bên trong. Con rắn hổ trâu chúa, thân hình khổng lồ, to như một cây cột đình, đang quằn quại dữ dội. Nó cố gắng nuốt chửng một vật thể nhỏ bé, không rõ hình dạng, mà Lục không thể nhìn rõ trong bóng tối lờ mờ. Xung quanh con rắn chúa, hàng chục con rắn con khác bu kín, rít lên những âm thanh thảm thiết, nghe như tiếng khóc ai oán, não nề xé tan màn đêm.
Lục đứng chết trân, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Anh lẩm bẩm, giọng run rẩy đến thảm hại:
– Không thể nào… nó đang… nuốt cái gì vậy?
Một nỗi sợ hãi tột độ, kinh hoàng ập đến, bóp nghẹt trái tim Lục. Anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, chân tay cứng đờ, không thể nhúc nhích. Anh cố gắng dụi mắt, cầu mong đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ, nhưng cảnh tượng ghê rợn vẫn hiện rõ mồn một trước mắt. Tiếng rít thảm thiết của bầy rắn con càng lúc càng văng vẳng, ám ảnh, như lời cảnh báo về một điềm gở nào đó.
Tiếng động kinh hoàng từ chuồng rắn cùng những lời lẩm bẩm run rẩy của Lục lọt vào tận buồng ngủ, khiến Nhàn giật mình tỉnh giấc. Cô chớp chớp mắt, cố định thần trong bóng đêm, một nỗi bất an len lỏi khắp cơ thể. Nhàn lập tức bật dậy khỏi giường, ánh mắt đầy lo lắng đảo quanh phòng.
Lục không còn nằm bên cạnh. Anh đứng sừng sững bên cửa sổ, tấm lưng quay về phía Nhàn, cơ thể run rẩy đến nỗi chiếc áo lụa mỏng trên người cũng rung theo. Anh dán chặt mắt ra phía vườn, nơi ánh đèn pin vẫn còn sáng lập lòe trong màn đêm. Nhàn cảm nhận được sự sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy Lục, và nỗi sợ hãi đó nhanh chóng lây sang cô.
Nhàn bước đến gần Lục, bàn tay khẽ chạm vào vai anh. Cô thì thầm, giọng nói cũng run rẩy không kém:
– Anh Lục, có chuyện gì vậy? Tiếng gì thế?
Lục vẫn đứng bất động, không đáp lời, chỉ có những cơn run rẩy càng lúc càng mạnh hơn. Nhàn nhìn theo hướng anh đang nhìn, ra phía chuồng rắn sau vườn. Dù không thấy rõ, nhưng cô có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ đang tỏa ra từ đó. Một nỗi hoang mang, lo sợ tột độ ập đến, bóp nghẹt trái tim Nhàn. Cô cảm thấy có điều gì đó cực kỳ bất thường, một điềm gở đang bao trùm lấy căn nhà và đêm tân hôn kinh hoàng này.
Lục giật mình, vội vàng quay người lại. Trên khuôn mặt anh là một nụ cười gượng gạo, méo mó, cố gắng trấn an Nhàn, nhưng đôi mắt Lục lại mở to, đồng tử co rút vì kinh hoàng. Anh nhanh chóng nắm lấy tay Nhàn, kéo cô nằm xuống giường, động tác vội vã đến mức thô bạo.
– Không có gì đâu em, chỉ là mấy con rắn nó… nó sinh nở thôi. Em cứ ngủ đi, Nhàn.
Giọng Lục run rẩy, từng lời thốt ra như cố gắng giấu diếm một bí mật động trời. Anh tránh ánh mắt Nhàn, mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay vẫn còn siết chặt tay cô. Trong bóng tối, Nhàn có thể cảm nhận rõ ràng sự bối rối và nỗi sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy Lục. Anh đang cố gắng che giấu một sự thật khủng khiếp nào đó, và lời giải thích về “rắn sinh nở” nghe thật vô lý, đáng ngờ.
Nhàn không trả lời, ánh mắt cô xoáy sâu vào gương mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của Lục. Cô biết anh đang nói dối. Nỗi bất an trong lòng Nhàn không những không dịu đi mà còn tăng lên gấp bội, biến thành một cảm giác lạnh lẽo, gai người. Cô nằm xuống, nhưng đôi mắt vẫn mở thao láo trong bóng đêm, cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu điều gì đang thực sự xảy ra trong cái đêm tân hôn kinh hoàng này.
Nhàn cố nhắm mắt, ép mình vào giấc ngủ nhưng không tài nào chợp mắt được. Tiếng rít ghê rợn từ `chuồng rắn sau vườn` vẫn văng vẳng trong không gian tĩnh mịch, mỗi âm thanh như xoáy sâu vào màng nhĩ, khiến cô gai người. Không chỉ vậy, những tiếng động sột soạt lạ lẫm dưới sàn nhà bắt đầu rõ rệt hơn, xen kẽ vào tiếng rít kinh hoàng kia. Nhàn căng thẳng tột độ, toàn thân bất động. Một cảm giác ghê rợn ập đến khi Nhàn linh cảm có thứ gì đó đang bò, đang trườn dưới gầm giường của mình.
Cô nằm im thin thít, nín thở, mỗi nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng động dưới gầm giường ngày càng gần, rõ ràng hơn. Nhàn khẽ run lên. Đầu óc cô quay cuồng với những suy nghĩ đáng sợ. “Sinh nở mà sao lại rít lên như tiếng khóc ai oán thế này? Rắn đẻ chứ có phải người đâu? Với lại, tiếng gì dưới giường thế này chứ?” Nhàn hoảng loạn tột độ, bóng tối trong căn phòng như biến thành một thực thể đáng sợ, bao vây lấy cô. Cô cảm thấy mình bị mắc kẹt, bị áp đảo bởi nỗi khiếp đảm vô hình đang hiện hữu khắp căn nhà.
Nỗi khiếp đảm vô hình đã hiện hữu khắp căn nhà, nhưng một sự tò mò xen lẫn kinh hãi thôi thúc Nhàn. Nhàn không thể chịu đựng thêm cảm giác bị đe dọa bởi những điều chưa biết dưới gầm giường. Cô từ từ hạ chân xuống sàn nhà lạnh lẽo, nhón gót chân, thận trọng hết mức. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực gần như át cả tiếng sột soạt vẫn chưa dứt. Nhàn rón rén quỳ xuống, ghé sát người, đôi mắt cố gắng thích nghi với bóng tối mịt mùng. Cô nín thở, chậm rãi thò một cánh tay run rẩy xuống khoảng không đen đặc. Đầu ngón tay Nhàn chạm phải một vật gì đó lạnh lẽo, trơn tuột, và mềm nhũn. Cảm giác kinh tởm ập đến, khiến toàn thân cô giật bắn. Nhàn rụt tay lại như chạm phải lửa, nhanh chóng lấy điện thoại, bật đèn pin và chiếu thẳng xuống gầm giường. Ánh sáng chói lòa xé tan màn đêm, hé lộ cảnh tượng ghê rợn đang ẩn mình.
Nhàn thốt lên: “Á!”
Tiếng hét xé lòng vang vọng trong căn phòng trống hoác. Đôi mắt Nhàn mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại vì sợ hãi tột độ. Trái tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Toàn thân Nhàn đông cứng lại, mọi giác quan tê liệt, cô chỉ biết nhìn chằm chằm vào thứ ghê rợn đang nằm gọn dưới gầm giường, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Ánh đèn pin chói lòa của Nhàn xuyên qua bóng tối, rọi thẳng vào thứ đang nằm im lìm. Dưới gầm giường, một con rắn con màu đen nhánh, chỉ to bằng ngón tay cái, đang cuộn tròn. Dưới thân nó, một chiếc bùa đỏ đã rách nát, cũ kỹ, hiện rõ mồn một. Nhàn thấy rõ mồn một trên chiếc bùa có dính một giọt máu khô đã sẫm màu, như một vết sẹo ghê rợn. Hơi thở của Nhàn nghẹn lại trong lồng ngực, cô muốn hét thêm lần nữa nhưng cổ họng lại cứng đờ.
“Rắn… rắn con!” Giọng Nhàn run rẩy đến mức gần như nức nở. Nỗi ghê tởm dâng trào, muốn nôn khan. “Và cái gì đây?”
Nhàn thốt lên, tay vẫn giữ chặt điện thoại, ánh sáng lung lay theo từng nhịp tim đập mạnh. Cô lùi người lại, toàn thân tê dại vì sợ hãi tột độ. Hình ảnh con rắn con đen bóng, chiếc bùa đỏ rách nát, và giọt máu khô cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những điều kỳ lạ ở Làng Đông bỗng chốc ùa về, xếp đặt vào nhau một cách đáng sợ. Mùi ngai ngái của máu rắn, trứng rắn, thuốc ngâm rắn đặc trưng của làng; tiếng rít như khóc từ chuồng rắn sau vườn vào đêm tân hôn; lời giải thích vô lý của Lục về việc Làng Đông không có bé gái hơn 30 năm qua; và cả việc Lục cố tình quên không thắp hương ở miếu thần rắn. Tất cả, tất cả đều đang kết nối lại thành một chuỗi sự kiện kinh hoàng. Nhàn lùi xa hơn, đôi mắt vẫn không thể rời khỏi cảnh tượng ghê rợn dưới gầm giường, cảm giác như một bức màn bí ẩn vừa bị xé toạc, hé lộ những điều khủng khiếp nhất. Cô chợt rùng mình, cảm thấy lạnh thấu xương.
Tiếng hét của Nhàn, dù nghẹn ứ, vẫn đủ sức xé toạc màn đêm tĩnh mịch trong căn phòng. Lục, đang say giấc nồng bên cạnh, giật mình bật dậy như có một luồng điện chạy qua. Đôi mắt anh còn ngái ngủ, nhưng bản năng đã mách bảo có chuyện chẳng lành. Lục vội vã đưa tay tìm công tắc đèn. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn trần đột ngột chiếu rọi khắp căn phòng, phơi bày mọi thứ trong khoảnh khắc.
Anh thấy Nhàn đang ngồi thu lu ở mép giường, co rúm lại như một con mèo bị dội nước lạnh. Mặt Nhàn tái mét, đôi mắt mở to hoảng loạn, cố định vào một điểm dưới gầm giường. Ngón tay cô run rẩy chỉ xuống khoảng trống tối tăm đó, không nói nên lời. Một cảm giác bất an dâng lên trong Lục. Anh nhìn theo hướng tay Nhàn, ánh mắt anh cũng rơi vào cảnh tượng kinh hoàng dưới gầm giường.
Ở đó, con rắn con đen nhánh đang cuộn mình, thân mình nhỏ bằng ngón tay cái, nhưng sự hiện diện của nó lại mang đến một nỗi ám ảnh ghê rợn. Dưới lớp vảy đen tuyền của nó là chiếc bùa đỏ đã rách nát, cũ kỹ, những sợi chỉ đã bung ra và một giọt máu khô sẫm màu dính chặt trên bề mặt. Lục chết lặng. Trái tim anh thót lại, một cảm giác vừa giận dữ, vừa sợ hãi dâng trào. Sự thật đã bị phơi bày.
“Em làm cái gì thế hả?! Sao không ngủ đi?!” Lục thốt lên, giọng anh bị bóp nghẹt giữa sự giận dữ và nỗi sợ hãi tột độ. Anh vừa tức giận vì Nhàn đã phát hiện ra bí mật mà anh cố gắng che giấu, vừa hoảng loạn trước cảnh tượng con rắn và chiếc bùa, hai thứ lẽ ra phải được giấu kín. Đầu óc Lục quay cuồng, mọi lời giải thích đều biến mất trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại sự bối rối và một nỗi lo sợ không tên. Anh không biết phải nói gì, phải làm gì để che đậy sự thật kinh hoàng này nữa.
Lục chết lặng, nhưng chỉ trong tích tắc. Như một bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh nhanh như cắt cúi xuống, vồ lấy con rắn con đang cuộn tròn và chiếc bùa đỏ rách nát. Anh không mảy may nghĩ ngợi, bàn tay siết chặt hai thứ ghê rợn đó, rồi phóng thẳng ra phía cửa sổ, mở toang nó ra. Một tiếng “vụt” khô khốc vang lên khi anh quăng mạnh chúng ra ngoài màn đêm thăm thẳm, như thể muốn xóa bỏ mọi dấu vết kinh hoàng khỏi tầm mắt.
Anh quay người lại, ánh mắt đầy sự né tránh, không dám đối diện với Nhàn. Anh thấy Nhàn vẫn còn ngồi bất động trên giường, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào anh, chứa đầy sự sợ hãi và một điều gì đó còn hơn thế. Lục nuốt khan, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng lại khô khốc và trống rỗng.
“Không có gì cả,” Lục nói, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang tìm kiếm một lý do nào đó, “bùa trừ tà thôi. Rắn con lạc vào nhà.”
Giọng Lục đầy vẻ căng thẳng, từng lời nói như thể bị ép ra khỏi kẽ răng. Anh muốn chối bỏ, muốn phủ nhận tất cả, nhưng ánh mắt lảng tránh và thái độ bồn chồn đã tố cáo sự thật.
Nhàn nhìn chồng, cảm giác bị lừa dối dâng lên như một làn sóng lạnh. Lời giải thích của Lục quá hời hợt, quá vô lý. Làm sao một con rắn con lại có thể “lạc vào” cùng với một chiếc bùa cũ nát, dính máu dưới gầm giường của cô chứ? Nỗi nghi ngờ trong lòng Nhàn không những không tan biến mà còn lớn dần, như một cái bóng đen đang nuốt chửng niềm tin cuối cùng của cô vào người chồng này. Cô im lặng, nhưng trong đầu đã vang lên hàng trăm câu hỏi không lời đáp.
Nhàn vẫn ngồi bất động trên giường, nhưng ánh mắt cô không còn sự sợ hãi đơn thuần. Thay vào đó là sự lạnh lẽo và tổn thương sâu sắc. Cô nhìn Lục, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Từng lời anh vừa nói, từng hành động lén lút của anh, tất cả đều đang xếp hình thành một bức tranh đáng sợ trong tâm trí Nhàn. Niềm tin của cô vào Lục đổ vỡ trong chớp mắt.
Từ từ, Nhàn đứng dậy. Đôi chân cô run rẩy, nhưng quyết tâm thì sắt đá. Cô tiến lại gần Lục, buộc anh phải đối mặt với mình. Ánh mắt cô đỏ hoe, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự phẫn nộ bị dồn nén.
“Anh Lục,” Nhàn cất tiếng, giọng cô khàn đặc, “Anh vừa nói gì? Rắn con lạc vào nhà? Bùa trừ tà?” Cô cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát. “Từ khi nào mà bùa trừ tà lại dính máu, lại nằm cùng rắn con dưới gầm giường em vậy?”
Lục tránh né ánh mắt Nhàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh nuốt khan, không biết phải nói gì để biện minh.
“Anh nói thật đi!” Nhàn gằn giọng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên gò má. “Tại sao làng này không có bé gái? Anh từng nói với em là ‘không hợp khí hậu’. Anh nghĩ em tin sao? Em là người miền Tây, em hiểu về khí hậu, về đất đai. Không có chuyện ‘không hợp khí hậu’ mà khiến cả làng không một bé gái nào được sinh ra trong hơn ba mươi năm!”
Cô nhớ lại tiếng rít ghê rợn đêm tân hôn, tiếng rít như tiếng khóc thê lương phát ra từ chuồng rắn sau vườn. “Đêm tân hôn của chúng ta, tiếng rắn rít vang lên như tiếng trẻ con khóc. Anh nói đó là tiếng rắn đẻ… Giờ thì sao? Con rắn con có cái bùa đó, nó giải thích cho mọi chuyện sao?”
Nhàn bước sát hơn, đôi mắt đẫm lệ trừng trừng nhìn Lục. Cô cảm thấy trái tim mình đang bị xé nát. Sự phản bội này đau đớn hơn bất kỳ vết cắn nào của rắn. “Anh Lục, anh đang giấu em chuyện gì? Chuyện gì ở Làng Đông này mà anh không muốn em biết? Anh nói thật đi! Anh đang gạt em, phải không?”
Mỗi câu hỏi của Nhàn như một lưỡi dao cứa vào Lục, nhưng anh vẫn im lặng, ánh mắt hoảng loạn không dám đối diện với vợ. Nhàn thấy rõ sự run rẩy trong đôi mắt anh, sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi sâu thẳm mà anh đang cố gắng che giấu. Cô biết, anh đang giữ một bí mật kinh hoàng.
Nhàn thấy rõ sự run rẩy trong đôi mắt anh, sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi sâu thẳm mà anh đang cố gắng che giấu. Cô biết, anh đang giữ một bí mật kinh hoàng.
Lục cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt đẫm lệ của Nhàn. Anh lùi lại, khuỵu gối, rồi ngồi thụp xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu như muốn che giấu khuôn mặt đau khổ. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, như mang theo gánh nặng của cả một đời người. Mọi lời chối cãi, mọi sự bao biện đều tan biến. Anh không thể lừa dối Nhàn thêm nữa, cũng không thể tự lừa dối chính mình.
“Làng mình… làng mình có lời nguyền từ xa xưa, Nhàn ạ,” Lục bắt đầu, giọng anh trầm buồn, nặng nề, như thể mỗi từ thốt ra đều xé nát tâm can. Anh ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Nhàn, nhưng ánh nhìn ấy đầy sự bất lực và tuyệt vọng. “Một lời nguyền đã đeo bám Làng Đông này từ đời này sang đời khác. Cả làng, ai cũng phải giữ bí mật này.”
Nhàn đứng sững sờ, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe đến từ “lời nguyền”. Mọi chuyện không phải là một sự trùng hợp hay điều mê tín đơn thuần, nó lớn hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.
“Lời nguyền này… nó liên quan đến Miếu thần rắn của làng,” Lục tiếp tục, giọng anh khàn đặc. “Và cả việc bảo vệ loài rắn hổ trâu. Tổ tiên ta đã lập giao ước với thần linh, rằng con cháu Làng Đông phải bảo vệ những con rắn hổ trâu. Coi chúng như một phần của linh hồn làng vậy.”
Lục dừng lại, nuốt khan, như thể đang vật lộn với những điều cấm kỵ. Gánh nặng của bí mật đè nặng lên vai anh, khiến anh co rúm lại. “Nếu không tuân thủ… nếu không tuân thủ giao ước, cả làng sẽ gặp họa lớn. Một tai họa kinh hoàng mà không ai có thể chịu đựng được.”
Nhàn choáng váng. Tiếng chuông trong đầu cô vang lên inh ỏi. Không có bé gái, tiếng rắn rít như khóc, và giờ là lời nguyền cổ xưa. Những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay bỗng chốc khớp vào nhau một cách đáng sợ. Cô bắt đầu hiểu ra mức độ nghiêm trọng và sự tàn khốc của vấn đề này. Nó không chỉ là sự dối trá của Lục, mà là một bí mật kinh hoàng đang giam hãm cả Làng Đông trong nỗi sợ hãi.
“Để giữ cho rắn hổ trâu phát triển, để chúng luôn mang lại sự sung túc cho Làng Đông này…” Lục cất lời, giọng anh lạc đi, như đang thuật lại một câu chuyện cổ tích kinh hoàng. “Làng mình đã phải chấp nhận một giao ước với Thần Rắn, Nhàn ạ. Một cái giá… mà không ai dám nghĩ tới.”
Anh ngước nhìn Nhàn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự đau đớn và hối hận tột cùng.
“Cái giá là… máu đổi máu,” Lục thều thào, từng từ như vỡ ra từ cuống họng. “Không một bé gái nào được phép chào đời và trưởng thành trong làng này, Nhàn ơi. Không một ai… để tránh sự ganh ghét của Thần Rắn với sự tươi trẻ của người phụ nữ.”
Nhàn đứng sững, toàn thân đông cứng. Hô hấp của cô như bị bóp nghẹt. Trái tim cô ngừng đập một nhịp, rồi đập điên cuồng như muốn xé toạc lồng ngực. Mọi thứ trở nên mờ ảo, chỉ còn giọng nói run rẩy của Lục vang vọng trong tai cô.
“Bất cứ bé gái nào sinh ra… hoặc là sẽ chết yểu… ngay khi lọt lòng…” Lục nói tiếp, người anh run lên bần bật, giọng anh giờ chỉ còn là một tiếng thì thào đứt quãng. “Hoặc là… phải bị đưa đi nơi khác ngay lập tức… ngay khi lọt lòng mẹ… để tránh chọc giận Thần Rắn.”
Lục gục mặt xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân hình anh co rúm lại như một đứa trẻ. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh, khiến anh chìm sâu vào nỗi khổ đau. Anh không thể tiếp tục, mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng.
Nhàn lùi lại một bước, đôi chân cô mềm nhũn, suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe, cảm giác như một vực thẳm đen tối vừa mở ra ngay dưới chân cô. Đây không phải là một giấc mơ, không phải là một câu chuyện hoang đường. Đây là sự thật kinh hoàng, tàn khốc của Làng Đông. Địa ngục đang mở ra ngay trước mắt cô.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng Nhàn, không phải từ gió đêm hay hơi ẩm của làng quê, mà từ chính nhận thức tàn khốc vừa bừng tỉnh trong tâm trí cô. Hai từ “bé gái” từ miệng Lục như một tiếng sét đánh thẳng vào đại não, rồi nó vang vọng, méo mó, biến thành một từ duy nhất: “con gái”.
Nhàn sững sờ, ánh mắt rỗng tuếch nhìn về phía Lục đang gục mặt, nỗi đau khổ của anh hoàn toàn lu mờ trước cơn sóng thần hoảng loạn đang càn quét trong cô. Con gái. Cô là con gái. Cô, Nhàn, vợ của Lục, là một cô gái. Cô đang ở trong cái làng bị nguyền rủa này, cái nơi mà không một bé gái nào được phép sống sót, được phép lớn lên.
Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp lại một cách kinh hoàng. Tại sao Lục lại kiên trì tìm đến tận Cần Thơ, tìm đến cô? Tại sao Lục lại cưới cô, một cô gái không hề sợ rắn, về cái làng đầy rắn này? Và cái điều tối quan trọng mà Lục đã ‘quên’ hay cố tình ‘quên’: họ vẫn chưa thắp hương tạ ơn Thần Rắn ở Miếu thần rắn. Tất cả, tất cả đều là một phần của một âm mưu ghê tởm, một cái bẫy chết người.
Nhàn hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô đau tức. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy tim cô, khiến mọi giác quan trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Cô nhìn Lục, ánh mắt anh ta không còn là sự đau đớn, hối hận mà là sự xảo trá hiện rõ. Cô cảm thấy bị lừa dối, bị lợi dụng một cách tàn nhẫn. Cô không chỉ đang lâm vào tình thế nguy hiểm, mà là tình thế nguy hiểm chết người. Cô đang bị hiến tế.
“Vậy… còn em thì sao?” Giọng Nhàn khô khốc, lạc đi trong nỗi kinh hoàng. Cô giật lùi thêm một bước, như muốn thoát khỏi cái bóng tối đang bao trùm lấy Lục. “Em là con gái mà! Anh Lục… anh đã làm gì?”
Lục ngẩng phắt dậy, đôi mắt anh ta tràn ngập sự bàng hoàng và một thoáng kinh hoàng chưa từng thấy. Khuôn mặt Lục trắng bệch, anh ta lắp bắp không thành lời, như thể những lời buộc tội của Nhàn đã đánh trúng vào tim đen, xé toạc lớp mặt nạ hối lỗi giả tạo. Sự giả dối trong ánh mắt Lục trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, khiến Nhàn rùng mình.
Nhưng ngay lúc Lục định mở miệng, một âm thanh ghê rợn bỗng xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng rít từ phía chuồng rắn sau vườn đột nhiên trở nên dữ dội một cách kinh hoàng, không còn là những tiếng rên rỉ than khóc như đêm tân hôn, mà biến thành một bản hợp xướng của sự điên loạn. Hàng trăm con rắn trong chuồng như đang gào thét, tru lên những tiếng rít chói tai, trộn lẫn với tiếng quằn quại, va đập dữ dội vào thành chuồng gỗ. Tiếng da thịt ma sát vào nhau sột soạt, tiếng vảy rắn cọ vào ván gỗ ken két, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, ghê rợn đến thấu xương.
Lục tái mặt, hai đồng tử co rút lại vì sợ hãi. Anh ta quay phắt về phía sau vườn, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.
“Không hay rồi…” Lục thì thầm, giọng anh ta lạc đi, run rẩy. “Thần rắn… thần rắn đang giận dữ!”
Nhàn cũng quay đầu lại, tai cô ù đi bởi tiếng gào thét của loài bò sát. Trái tim Nhàn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng rắn rít như tiếng kêu gào của quỷ dữ, tiếng va đập của hàng trăm thân rắn vào thành chuồng vang vọng khắp không gian, khiến cả căn nhà như rung chuyển. Một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi bỗng ập đến, mang theo mùi ngai ngái quen thuộc của máu rắn, trứng rắn, nhưng giờ đây nó nồng nặc và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cổ họng Nhàn. Mọi nghi ngờ, mọi phán đoán về âm mưu của Lục giờ đây đều bị mối nguy hiểm trực tiếp, cận kề che lấp. Cô nhìn Lục, ánh mắt anh ta không còn là sự lừa dối, mà là sự khiếp đảm chân thật. Cả hai người, Lục và Nhàn, đều cảm nhận được một mối đe dọa khủng khiếp đang ập đến, một cơn thịnh nộ đã bị đánh thức.
Nhàn và Lục cùng đồng loạt quay nhìn về phía cửa sổ. Dù màn đêm dày đặc bao phủ, nhưng ánh trăng yếu ớt và một luồng khí lạnh lẽo bất thường dường như phơi bày một cảnh tượng kinh hoàng. Từ ô cửa sổ nhỏ, xuyên qua kẽ lá lùm cây sau vườn, một bóng đen khổng lồ, sần sùi và dẹt, chậm rãi trườn ra khỏi chuồng rắn đang náo động. Nó không phải là một con rắn hổ trâu thông thường, thân hình nó đồ sộ đến mức phi lý, như một quái vật huyền thoại.
Bóng đen ấy không bò đi lung tung mà như có mục đích, hướng thẳng về phía ngôi nhà. Ánh sáng lờ mờ đủ để Nhàn và Lục nhìn rõ đôi mắt của nó – hai đốm đỏ rực, sáng quắc như than hồng giữa màn đêm, lấp lánh như máu, ánh lên sự giận dữ tột cùng và một nỗi hận thù cổ xưa. Một luồng hơi lạnh ngắt, đặc quánh mùi tanh nồng của bùn lầy, đất ẩm và sự chết chóc, xộc thẳng vào mũi cả hai.
“Rắn… rắn chúa!” Nhàn thét lên, giọng cô vỡ vụn, chói tai xé tan không gian tĩnh mịch còn sót lại. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cổ họng Nhàn, khiến cô không thể thốt thêm lời nào.
Lục cứng đờ người, đôi mắt anh ta trợn trừng vô hồn, khuôn mặt đã trắng bệch nay càng thêm tái mét như xác chết. Toàn thân anh ta run rẩy từng cơn bần bật, không còn là vẻ bàng hoàng như lúc trước, mà là một sự khiếp hãi tột độ, như thể vừa đối diện với tử thần. Cả hai người, Lục và Nhàn, như bị đóng băng tại chỗ, tâm trí trống rỗng, bất lực nhìn con quái vật bóng đêm đang từ từ tiến đến, biết rằng tai họa đã thực sự giáng xuống, không thể tránh khỏi.
Con rắn chúa khổng lồ không còn từ từ tiến đến nữa. Nó lao sầm sập về phía cánh cửa gỗ mục nát, thân hình đồ sộ quật mạnh vào. Tiếng “RẦM!” đinh tai nhức óc vang lên, rung chuyển cả căn nhà. Chốt cửa gỗ cũ kỹ bật tung, mảnh vỡ văng tứ tung. Cánh cửa bật mở một cách đáng sợ, như một cái miệng khổng lồ của bóng đêm.
Ngay lập tức, con quái vật sần sùi bắt đầu trườn vào bên trong. Thân hình nó vặn vẹo, cuồn cuộn lấp đầy khung cửa. Đầu nó ngóc cao một cách oai vệ, cặp mắt đỏ rực như than hồng giờ đây quét một vòng khắp căn phòng chật chội, dừng lại, găm chặt vào Nhàn. Ánh mắt ấy không chỉ đơn thuần là giận dữ, mà còn là một sự căm hờn sâu sắc, lạnh lẽo đến tận xương tủy, như đang tìm kiếm, như đang đòi lại một thứ gì đó đã bị cướp mất, một nỗi oán thù cổ xưa không thể nguôi ngoai.
Tiếng “XÈO… XÈO…” khô khốc phát ra từ khoang miệng rộng của nó, âm thanh đầy đe dọa và ám ảnh. Lục và Nhàn lùi sát vào bức tường phía sau, chẳng còn đường nào để chạy. Lưng họ chạm vào lớp vôi ve bong tróc, lạnh ngắt. Hai người thở hổn hển, từng hơi thở nặng nhọc như cố gắng kéo dài sự sống thêm một khắc. Hơi thở của Lục thô ráp, vỡ vụn, xen lẫn tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhàn nhắm chặt mắt, cơ thể cô run rẩy không ngừng, cảm giác cái chết đang đến rất gần, bủa vây lấy họ trong bóng tối và mùi tanh tưởi của con rắn. Nỗi tuyệt vọng bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi suy nghĩ, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.
Con rắn chúa khổng lồ trườn đến, từng thớ thịt cuồn cuộn trên thân hình sần sùi mang theo thứ sức mạnh nguyên thủy, kinh hoàng. Nó không vội vã tấn công, mà như thể đang dò xét, đang tận hưởng nỗi sợ hãi tột cùng của con mồi. Cặp mắt đỏ rực như than hồng giờ đây hạ thấp xuống, nhìn thẳng vào Nhàn, như một thợ săn đang quan sát con mồi cuối cùng của mình.
Một tiếng “XÈO… XÈO…” khô khốc, kéo dài, đinh tai nhức óc vang lên từ khoang miệng rộng của nó, khiến không khí trong căn phòng như đặc quánh lại. Nhàn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua màng nhĩ, xuyên thẳng vào tận óc. Mùi tanh nồng, ngai ngái của bùn đất và nọc độc xộc thẳng vào khứu giác, trộn lẫn với nỗi tuyệt vọng đến tột cùng.
Nhàn và Lục vẫn ép sát vào bức tường, đôi mắt mở to trong sợ hãi. Hơi thở của họ đứt quãng, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Nhưng rồi, thay vì lao vào tấn công, con rắn chúa khổng lồ lại làm một điều kỳ lạ. Nó chậm rãi, từ từ cúi đầu xuống, cái đầu to bằng chiếc nồi cơm điện hạ thấp, dừng lại cách bụng của Nhàn chỉ chừng một gang tay. Đôi mắt đỏ rực không còn nhìn vào khuôn mặt Nhàn nữa, mà găm chặt, xuyên thấu vào vị trí bụng của cô.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng kinh hoàng ấy, một âm thanh vang vọng lên trong tâm trí Nhàn, rõ ràng đến mức tưởng như có người thì thầm ngay bên tai cô. Giọng nói ấy không phải là tiếng người, mà là một thứ âm thanh cổ xưa, vọng từ sâu thẳm đất đá, đầy uy quyền và ma quái:
“Thần rắn… đã ngửi thấy mùi… sự sống mới, bé gái…”
Đôi mắt Nhàn mở choàng, đồng tử giãn ra tối đa. Cô không thể thở nổi. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi đơn thuần nữa, mà là một cú sốc điện giật toàn thân.
Bên cạnh Nhàn, Lục cảm thấy bàn tay Nhàn đang nắm chặt tay anh run lẩy bẩy. Anh cũng nhận thấy sự thay đổi kỳ lạ của con rắn. Anh nhìn vào Nhàn, vào cái bụng Nhàn đang cố gắng giấu kín, rồi lại nhìn ánh mắt kinh hoàng của cô.
LỤC (thều thào, giọng run rẩy, khó tin):
Nhàn… em… em có thai sao?
Câu hỏi của Lục như một nhát dao đâm xuyên qua bức màn dối trá mà Nhàn đã cố công che đậy bấy lâu. Lời của thần rắn, cùng với câu hỏi của Lục, bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi lý trí trong Nhàn. Toàn thân cô mềm nhũn, đôi chân như không còn trụ nổi, hoàn toàn sụp đổ. Cô buông tay Lục, từ từ quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng khô khốc.
Sự thật ghê rợn mà cô đã cố gắng chôn vùi, né tránh, giờ đây phơi bày rõ mồn một. Cái thai trong bụng cô, một sinh linh bé bỏng, vô tội, chính là thứ mà thần rắn đang tìm kiếm.
Lục nhìn Nhàn quỵ xuống, nhìn khuôn mặt trắng bệch vì kinh hoàng của cô, và rồi anh cũng hiểu ra. Cả người anh như bị sét đánh ngang tai, choáng váng.
LỤC (thảng thốt, lắp bắp):
Không… không thể nào… Bé gái…
Con rắn chúa khổng lồ vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, ánh mắt đỏ rực không rời khỏi bụng Nhàn. Một tiếng rít khẽ khác vang lên, lần này không phải là sự giận dữ, mà như một lời cảnh báo, một sự tuyên bố đầy chết chóc. Nó đã tìm thấy thứ nó muốn, thứ đã bị che giấu bấy lâu trong Làng Đông vốn không có bé gái suốt hơn 30 năm qua. Mối đe dọa trực tiếp đến đứa bé trong bụng Nhàn đã hiện rõ hơn bao giờ hết. Sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn của Lục và Nhàn, cùng hơi thở nặng nề của con quái vật.
***
Sau khoảnh khắc kinh hoàng đến tột cùng ấy, thời gian như ngừng trôi. Con rắn chúa không còn hung hãn như trước. Nó vẫn ở đó, một biểu tượng của sự bí ẩn và quyền năng cổ xưa, nhưng ánh mắt của nó giờ đây dường như chứa đựng một sự thấu hiểu lạ lùng. Có lẽ, nỗi đau và sự tuyệt vọng của Nhàn, sự bàng hoàng của Lục, đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm hơn trong bản năng nguyên thủy của loài vật linh thiêng này. Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, mang theo những bí mật và những lựa chọn tưởng chừng không thể nào giải thích. Mỗi bước chân của Nhàn từ Cần Thơ đến Làng Đông, mỗi tiếng rít vọng ra từ chuồng rắn sau vườn, mỗi lời giải thích nửa vời của Lục về cái gọi là “khí hậu” đều là những mắt xích định mệnh, dẫn lối đến khoảnh khắc nghiệt ngã này.
Con người, dù có cố gắng che giấu hay phủ nhận đến đâu, cũng không thể thoát khỏi sự thật đã định. Đôi khi, chính những điều ta sợ hãi nhất, lại là những điều ta cần phải đối mặt để tìm thấy sự thật, để hiểu về bản chất của tình yêu, của sự sống, và của những ràng buộc vô hình. Làng Đông, với những luật lệ cổ xưa và nỗi ám ảnh về sự vắng bóng của bé gái, không chỉ là một nơi chốn, mà còn là một tấm gương phản chiếu những nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm nhất của con người. Giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng, một sinh linh bé bỏng đang lớn lên, mang theo không chỉ dòng máu của cha mẹ, mà còn là gánh nặng của một bí ẩn cổ xưa. Liệu sự sống mới này có thể hóa giải lời nguyền, hay sẽ trở thành một phần của nó? Chỉ thời gian mới có thể trả lời. Và có lẽ, chính trong những khoảnh khắc đối mặt với sự thật trần trụi nhất, con người mới thực sự tìm thấy sức mạnh để vượt qua và tha thứ.

