“Vừa đu//ổi vợ về “nơi sản xuất” vì họ hàng nhà chồng lên chơi một tháng đã thái độ, không ngờ sau đó tôi mới là người phải q//uỳ g//ối…
Vợ tôi tên Hạnh. Cô ấy là người phụ nữ không hoàn hảo nhưng lại là người vợ tốt hiếm có. Từ ngày về làm dâu, Hạnh chẳng quản việc gì, sớm tối tần tảo, chăm lo nhà cửa, nội ngoại hai bên chu đáo. Thế nhưng, có lẽ vì cô ấy quá nh/ún như/ờng nên nhà tôi – đặc biệt là bên nội – lại sinh ra co///i thư///ờng.
Tháng trước, cô ru//ột tôi ở quê cùng mấy người họ hàng lên thành phố chơi. Tôi chưa kịp dặn dò gì thì mấy cô bác đã lên tới, ở lại gần một tháng. Cả nhà ná/o nhi/ệt, chuyện ăn uống, giặt giũ, phục vụ đều đổ dồn lên đầu vợ tôi. Dù m/ệt l/ả, nhưng Hạnh không một lời than vãn. Chỉ có điều, tôi để ý thấy vợ tôi dạo này hay lặng im, ánh mắt m/ỏi mệ/t, có hôm còn ngồi một mình trong bếp, ôm đầu.
Rồi một buổi chiều đi làm về, tôi nghe thấy tiếng cô tôi qu///át l//ớn:
– Gì mà rau muống luộc m/ặn ch/át thế này? Cô định cho chúng tôi ăn muối hả?
Tôi bước vào thì thấy Hạnh cúi đầu x/in lỗ///i, tay vẫn cầm tô canh nóng. Không biết vì sao lúc đó, thay vì b/ênh vợ, tôi lại cả/m thấy x////ấu h///ổ vì cô ấy “”không biết làm dâu””.
Tối hôm ấy, sau khi khách đã đi ngủ, tôi lớ/n tiế/ng:
– Nếu em thấy không chịu được thì cứ về quê một thời gian. Để người khác khỏi phải thấy ph/iền!
Hạnh không nói gì. Cô ấy chỉ im lặng gấp ít đồ, ôm túi xách, rồi lặng lẽ bước ra khỏi nhà trong đêm.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy căn nhà trống vắng đến lạ. Không có mùi thức ăn, không tiếng nước chảy trong bếp, không thấy dáng người nhỏ nhắn lui cui chuẩn bị bữa sáng. Tôi bắt đầu thấy… thiếu vắng.
Nhưng tôi vẫn c/ố ch/ấp nghĩ: “”Cho cô ấy thời gian suy nghĩ cũng tốt””.
Đến chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Giọng một người phụ nữ ru/n r/ẩy:
– Anh là người nhà của chị Hạnh đúng không?…”
“Người chồng buột miệng, giọng còn thoáng chút bực bội:
– Phải, tôi là chồng cô ấy. Có chuyện gì?
Đầu dây
bên kia không một giây chần chừ, giọng người phụ nữ hốt hoảng tuôn ra một tràng, mỗi chữ như một nhát dao găm thẳng vào tim gã:
– Chị Hạnh bị ngất trên đường, người đi đường đưa vào cấp cứu ở bệnh viện X, anh đến ngay đi!
Từng chữ như một nhát búa giáng thẳng vào đầu gã. Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay đang run rẩy, rơi xuống sàn nhà tạo thành một tiếng “cạch” khô khốc. Người chồng chết đứng. Gã không nghe thấy tiếng người phụ nữ vẫn đang hốt hoảng gọi từ chiếc loa nhỏ nữa. Tai gã ù đi, trong đầu chỉ còn vọng lại hai chữ “bệnh viện” và “cấp cứu”.
Cảm giác tội lỗi và sợ hãi ập đến, vồ lấy gã như một cơn sóng thần. Gã chợt nhớ lại dáng vẻ mỏi mệt của Hạnh gần một tháng qua, nhớ những lần cô ngồi ôm đầu một mình trong bếp, nhớ cả ánh mắt im lặng, cam chịu khi bị cô ruột mắng vì bát canh rau muống quá mặn. Gã đã thấy tất cả, nhưng gã đã chọn làm ngơ.
Và đỉnh điểm, là câu nói tàn nhẫn của chính gã đêm qua: “Nếu em thấy không chịu được thì cứ về quê một thời gian!”.
Gã đã đuổi cô đi. Gã đã đẩy người vợ đang kiệt quệ của mình ra khỏi nhà trong đêm tối, chỉ vì cái sĩ diện hão của bản thân.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ mất Hạnh vĩnh viễn bóp nghẹt lấy lồng ngực gã. Không một giây suy nghĩ, gã lao đi, vơ vội chùm chìa khóa trên bàn rồi chạy thục mạng ra khỏi căn nhà trống vắng, bỏ lại cả họ hàng đang ngơ ngác nhìn theo từ trong phòng.”
“Tiếng động cơ gầm lên, xé toạc sự tĩnh lặng của con ngõ nhỏ. Gã nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như một con thú bị thương. Qua kính chiếu hậu, gã thoáng thấy bóng cô ruột và mấy người họ hàng chạy ra cổng, vẻ mặt ngơ ngác, hoang mang. Nhưng gã không còn tâm trí đâu mà giải thích. Giải thích cái gì chứ? Giải thích rằng gã vừa đuổi người vợ đang kiệt quệ của mình ra khỏi nhà giữa đêm khuya ư?
Con đường phía trước mờ ảo qua làn nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Gã siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu gã, hình ảnh Hạnh đêm qua tua đi tua lại như một thước phim hỏng. Gã nhớ rõ tấm lưng gầy guộc của cô, lẳng lặng xách chiếc túi vải nhỏ, bước ra khỏi cửa mà không một lời từ biệt. Lúc đó, gã chỉ thấy nhẹ nhõm vì đã dẹp được một “mối phiền”. Giờ đây, hình ảnh đó lại trở thành nhát dao sắc lẹm, cứa vào tim gan gã.
Gã chợt đạp phanh gấp khi một chiếc xe máy cắt ngang đầu. Tiếng lốp xe rít lên ken két trên mặt đường. Chính trong khoảnh khắc tim đập thót lên vì sợ hãi đó, một hình ảnh khác lại hiện về, rõ mồn một. Hình ảnh Hạnh ngồi một mình trong bếp cách đây vài hôm, sau khi họ hàng đã về quê, hai tay ôm lấy đầu, đôi vai run lên bần bật. Gã đã thấy, nhưng gã đã quay đi. Gã đã cho rằng đó chỉ là sự mệt mỏi tầm thường, là cái cớ để trốn tránh trách nhiệm.
Giọng nói chanh chua của người cô ruột lại văng vẳng bên tai: “”Canh rau muống mà cũng nấu mặn chát! Vụng về thế thì làm được cái gì?””
Và rồi, tàn nhẫn hơn cả, là giọng nói của chính gã: “”Không chịu được thì cứ về quê!””
“Rầm!”
Gã đấm mạnh vào vô lăng. Cảm giác bất lực và tội lỗi cuộn trào, bóp nghẹt lấy lồng ngực. “Hạnh ơi, anh sai rồi! Anh sai thật rồi!” – gã gào lên trong không gian chật hẹp của chiếc xe, nhưng tiếng gào thét ấy chỉ có màn đêm nghe thấy. Gã đã thấy tất cả những dấu hiệu kiệt quệ của cô, nhưng sự hèn nhát và cái sĩ diện của một thằng đàn ông gia trưởng đã khiến gã trở nên mù quáng.
Gã gạt vội nước mắt, cố gắng tập trung nhìn đường. Bệnh viện, gã phải đến bệnh viện ngay lập tức. Gã đạp lút chân ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên trong màn đêm, mang theo tất cả sự hối hận và nỗi sợ hãi của một kẻ tội đồ đang trên đường đi tìm sự cứu rỗi… hoặc một bản án.”
“Tiếng lốp xe rít lên một tiếng chói tai ngay trước sảnh bệnh viện. Gã tông cửa xe lao ra ngoài, bỏ mặc chiếc xe còn chưa tắt máy, chạy thục mạng vào bên trong. Mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, đặc quánh xộc thẳng vào mũi gã, khiến lồng ngực đang phập phồng vì sợ hãi càng thêm thắt lại. Gã như một kẻ mất trí, mắt đảo liên tục qua những hàng ghế chờ, qua những gương mặt xa lạ mệt mỏi, cố tìm một bóng hình quen thuộc.
Phía cuối hành lang, ánh đèn của phòng Cấp Cứu hắt ra một vầng sáng lạnh lẽo. Trái tim gã đập thót một cái. Gã lao về phía đó như một con thiêu thân.
Đúng lúc gã vừa chạy tới, cánh cửa phòng bật mở. Một vị bác sĩ lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự từng trải và nghiêm khắc, bước ra. Ông tháo chiếc khẩu trang, ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc lẹm lập tức quét về phía gã. Ông nhìn gã từ đầu đến chân, một cái nhìn soi xét khiến gã bất giác chột dạ, rồi chậm rãi lắc đầu.
Giọng ông trầm đục, vang lên giữa hành lang vắng lặng, không một chút cảm xúc nhưng lại nặng như búa tạ.
“Anh là chồng của bệnh nhân à?”
Gã gật đầu lia lịa, cổ họng khô khốc không nói nên lời. Vị bác sĩ nhìn thẳng vào mắt gã, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn, từng chữ như một mũi kim châm vào lương tâm gã.
“Tại sao lại để cô ấy suy nhược cơ thể, thiếu máu nghiêm trọng đến mức này mới đưa vào viện?”
Hai từ “suy nhược” và “thiếu máu nghiêm trọng” đánh thẳng vào tai gã. Gã sững sờ, đứng chết lặng. Sao có thể? Hạnh chỉ mệt mỏi một chút, chỉ là cô ấy nhạy cảm thôi mà. Gã đã luôn nghĩ như vậy.
Vị bác sĩ thấy vẻ mặt ngơ ngác của gã, sự thất vọng trong ánh mắt ông càng thêm rõ rệt.
“Tình trạng này không phải ngày một ngày hai. Nó đã tích tụ cả tháng nay rồi. Người sống cùng một nhà như anh lại không hề hay biết sao?”
“Cả tháng nay…” Câu nói của vị bác sĩ như một tia sét đánh ngang tai, làm vỡ tan mọi sự tự biện hộ của gã. Ký ức tua ngược. Hình ảnh Hạnh gần một tháng trước, sau vụ bát canh rau muống bị chê mặn, lẳng lặng ngồi một mình trong góc bếp, hai tay ôm đầu, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Những đêm cô trằn trọc không ngủ. Những bữa cơm cô chỉ và vài miếng rồi thôi. Gã đã thấy tất cả. Nhưng gã đã phớt lờ. Gã đã cho rằng đó là sự hờn dỗi, là sự yếu đuối đáng khinh.
Giờ đây, gã mới hiểu, đó không phải là hờn dỗi. Đó là những dấu hiệu của một cơ thể đang dần sụp đổ dưới sức ép của sự chì chiết, của những lời nói cay nghiệt mà chính gã và gia đình gã là thủ phạm. Gã đứng như trời trồng, hai tay buông thõng, toàn thân run rẩy. Bản án đã được tuyên. Và gã, chính gã, là kẻ thủ ác.”
“Vị bác sĩ thấy bộ dạng thất thần của gã, dường như đã quá quen với những cảnh này, ông chỉ khẽ lắc đầu, giọng nói không còn gay gắt mà chuyển sang một sự thông báo lạnh lùng, nhưng lại còn đáng sợ hơn cả sự trách móc.
“Chúng tôi đã truyền dịch và thuốc bổ cho cô ấy. Tạm thời đã qua cơn nguy kịch.”
Một tia hy vọng le lói vừa nhen lên trong lòng gã đã lập tức bị dập tắt bởi câu nói tiếp theo của ông. Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng sức công phá của nó còn hơn cả ngàn quả bom.
“May mà đưa vào kịp, chứ không đã ảnh hưởng đến cái thai rồi. Vợ anh có thai gần 2 tháng, anh không biết sao?”
Hai từ “cái thai” như một tiếng sét đánh ngang đầu, xé toạc màng nhĩ của gã. Toàn bộ âm thanh trong hành lang bệnh viện dường như tắt lịm. Gã chỉ còn nghe thấy tiếng máu dồn lên não, ù đi. Gã lảo đảo, phải vịn tay vào bức tường lạnh lẽo mới có thể đứng vững. Trời đất quay cuồng. Gã nhìn vị bác sĩ, đôi môi khô khốc mấp máy mãi mới bật ra được một câu hỏi không trọn vẹn.
“Bác… bác sĩ nói sao? Có… có thai?”
Vị bác sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của gã, sự ngạc nhiên chân thật này khiến vẻ nghiêm khắc trên mặt ông dịu đi đôi chút, thay vào đó là một ánh nhìn khó hiểu.
“Đúng vậy, thai được gần tám tuần rồi. Siêu âm cho thấy thai nhi vẫn ổn, nhưng sức khỏe của người mẹ thì rất đáng báo động. Giai đoạn đầu này mà suy nhược như vậy thì cực kỳ nguy hiểm. Anh làm chồng kiểu gì vậy?”
Gần hai tháng. Con số đó như một chiếc chìa khóa tra vào ổ, mở tung cánh cửa của sự thật tàn khốc nhất. Gần một tháng trước, là ngày giỗ. Vậy có nghĩa là Hạnh đã biết mình có thai từ trước đó. Cô đã mang trong mình sinh linh bé bỏng của hai người vào đúng cái ngày cô bị cả họ hàng nhà gã xúm vào chì chiết, mạt sát chỉ vì một bát canh rau muống.
Và gã, chồng cô, cha của đứa bé, đã ở đâu lúc đó? Gã đã đứng đó, im lặng như một thằng hèn, thậm chí còn hùa theo, buông lời trách móc cô. Gã đã bỏ mặc cô một mình đối mặt với tất cả. Những ngày sau đó, cô mệt mỏi, cô không ăn được, cô ngồi ôm đầu một mình trong đêm. Gã đã nghĩ đó là sự dằn vặt, hờn dỗi. Hóa ra không phải. Đó là những cơn ốm nghén, là sự mệt mỏi của một cơ thể đang phải gồng mình nuôi dưỡng một mầm sống trong khi tâm hồn thì đang chết dần chết mòn vì cay đắng.
Một cảm giác tội lỗi khủng khiếp chưa từng có trong đời bóp nghẹt lấy trái tim gã. Gã không chỉ là một người chồng tồi. Gã là một kẻ độc ác. Một kẻ đã đẩy vợ mình và đứa con chưa chào đời của mình đến bờ vực. Sức nặng của sự thật khiến đôi chân gã không thể trụ vững được nữa. Gã từ từ khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run lên từng hồi. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào, tức tưởi vỡ ra từ lồng ngực, vang vọng thê lương giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo.”
“Giữa những tiếng nấc tức tưởi, âm thanh duy nhất gã có thể nghe thấy là tiếng trái tim mình đang bị sự hối hận nghiền nát, tiếng lý trí đang gào thét lên án sự tàn nhẫn của chính gã. Gã đã phá hủy mọi thứ. Gã đã suýt nữa giết chết vợ mình, con mình.
Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai, lạc lõng xé toạc màn bi kịch của riêng gã. Tiếng chuông điện thoại reo lên inh ỏi trong chiếc túi quần. Gã mặc kệ. Nhưng nó vẫn kiên trì reo, như một kẻ đòi nợ dai dẳng. Một y tá đi qua nhíu mày nhìn gã, ánh mắt có phần khó chịu. Gã run rẩy, khó nhọc móc chiếc điện thoại ra.
Màn hình sáng lên hai chữ: “”Cô ruột””.
Như có một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, cơn uất hận và tội lỗi đang cuộn trào trong lồng ngực gã bỗng tìm thấy một mục tiêu để trút xuống. Chính người đàn bà này. Chính bà ta và cái đám họ hàng kia đã khơi mào cho tất cả.
Gã bấm nút nghe, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại đến nổi gân xanh. Giọng nói choang choảng, đầy vẻ tọc mạch của người cô vang lên từ đầu dây bên kia.
“”Alo, chồng của Hạnh đấy à? Có chuyện gì thế? Ở nhà có mấy người họ hàng sang chơi mà không thấy đứa nào, gọi điện cho con Hạnh thì thuê bao. Chúng mày đi đâu hết cả rồi?””
Từng lời, từng chữ của bà ta như những mũi dao tẩm độc, đâm thẳng vào vết thương đang rỉ máu của gã. Chơi? Đến tận giờ phút này họ vẫn còn nghĩ đến chuyện chơi bời tụ tập trên nỗi đau của vợ gã?
Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng gã, thứ âm thanh không giống của con người. Cơn điên loạn và phẫn nộ bùng lên, thiêu đốt mọi sự sợ hãi, mọi sự hèn nhát bấy lâu. Gã đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc, gào thẳng vào chiếc điện thoại như một con thú bị thương.
“”VÌ CÁC NGƯỜI CẢ ĐẤY!””
Đầu dây bên kia im bặt. Gã không cho bà ta cơ hội để định thần, tiếp tục hét lên, giọng lạc đi vì căm phẫn và đau đớn.
“”Hạnh đang cấp cứu trong bệnh viện! VÌ CÓ THAI MÀ PHẢI HẦU HẠ CÁC NGƯỜI ĐẾN SUY KIỆT! CÚT HẾT KHỎI NHÀ TÔI! CÚT HẾT!””
Gã nghe thấy một tiếng “”Cái gì?”” kinh ngạc, hoảng hốt ở đầu dây bên kia, nhưng gã không quan tâm nữa. Gã dập máy một cách thô bạo, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh giả dối đó. Chiếc điện thoại bị gã ném mạnh vào bức tường đối diện, vỡ tan tành thành từng mảnh, y như tâm trí gã lúc này.
Gã đứng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn thịnh nộ qua đi, để lại một sự trống rỗng lạnh lẽo. Nhưng trong sự trống rỗng ấy, một thứ gì đó khác đã được sinh ra. Đó không còn là sự hối hận ủy mị, mà là một sự quyết tâm sắt đá. Gã quay người lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, nơi vợ và con gã đang ở đó. Ánh mắt gã giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà chỉ còn sự kiên định đến đáng sợ. Gã phải cứu họ, bằng mọi giá.”
“Thời gian trôi đi đặc quánh như máu đông. Gã không biết mình đã đứng như một pho tượng trước cửa phòng cấp cứu bao lâu. Gã không cảm thấy đói, không thấy mỏi, mọi giác quan chỉ tập trung vào một điểm duy nhất là cánh cửa trắng lạnh lẽo kia.
Cuối cùng, cánh cửa cũng mở. Một vị bác sĩ có tuổi bước ra, gương mặt có phần mệt mỏi. Gã lao tới, hai tay bấu chặt lấy vai vị bác sĩ, giọng khản đặc.
“”Vợ tôi… vợ tôi sao rồi bác sĩ?””
Vị bác sĩ gỡ tay gã ra, nhìn gã với ánh mắt vừa thông cảm vừa nghiêm khắc.
“”Qua cơn nguy kịch rồi. Chúng tôi đã giữ được cả mẹ và con. Nhưng bệnh nhân bị suy nhược nghiêm trọng, cả về thể chất lẫn tinh thần. Cần phải theo dõi rất sát sao. Bây giờ chúng tôi sẽ chuyển cô ấy về phòng bệnh thường.””
Gã thở phào một hơi, cả người mềm nhũn ra như không còn xương sống. Sống rồi. Vợ con gã vẫn còn sống. Gã lảo đảo đi theo chiếc giường đẩy, mắt không rời gương mặt xanh xao, nhợt nhạt của Hạnh. Gã muốn nắm lấy bàn tay cô, nhưng lại không dám. Bàn tay gã quá bẩn thỉu.
Trong căn phòng bệnh trắng toát, chỉ có tiếng máy móc kêu tít tít đều đều, gã ngồi sụp xuống bên giường. Gã cứ ngồi như thế, ngắm nhìn từng đường nét quen thuộc mà giờ đây lại xa lạ trên gương mặt vợ. Gã nhận ra mình đã quá lâu không thực sự nhìn cô ấy, nhìn vào đôi mắt từng trong veo nay nhắm nghiền mệt mỏi, nhìn vào vầng trán cao mà gã từng yêu thích nay hằn sâu những nếp nhăn lo lắng.
Không biết qua bao lâu, hàng mi của Hạnh khẽ run lên. Cô từ từ mở mắt.
Trái tim gã thót lại. Gã nín thở chờ đợi. Chờ một lời trách móc, một cái tát, một ánh nhìn căm hờn. Nhưng không. Đôi mắt Hạnh mở ra, nhìn thẳng vào gã, nhưng hoàn toàn trống rỗng. Đó là một ánh nhìn vô hồn, không cảm xúc, như thể gã chỉ là một phần của bức tường trắng bệnh viện. Ánh mắt của một người xa lạ.
Sự dửng dưng đó còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời chửi rủa. Nó xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng của gã. Gã khuỵu xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt lã chã tuôn rơi. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào bật ra từ sâu trong lồng ngực.
“”Anh xin lỗi… Hạnh ơi… anh xin lỗi…””
Gã gục đầu lên thành giường, vai rung lên bần bật.
“”Anh là thằng tồi… Anh sai rồi… Anh thực sự sai rồi Hạnh ơi…””
Đáp lại lời thú tội muộn màng của gã chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Hạnh không nói một lời. Cô chỉ lặng lẽ quay mặt vào trong, hướng về phía bức tường vô tri. Và trên gò má xanh xao của cô, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài, thấm ướt mảng gối trắng.”
“Giọt nước mắt ấy như giọt nước tràn ly, đánh dấu sự kết thúc cho mọi nhẫn nhịn. Nhưng đối với gã chồng, nó lại là một tia hy vọng mong manh. Ít ra, cô vẫn còn cảm xúc.
Gã vẫn quỳ ở đó, lảm nhảm những lời xin lỗi vô nghĩa. Gã kể lể, gã hứa hẹn, gã thề thốt sẽ thay đổi, sẽ bù đắp. Gã nói nhiều đến mức cổ họng khô rát, nhưng đáp lại gã vẫn chỉ là tấm lưng im lìm của Hạnh và tiếng tít tít đều đều của máy móc.
Một ngày một đêm trôi qua trong sự im lặng đặc quánh đó. Gã không rời đi nửa bước, mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch. Gã như một kẻ hành khất đang cầu xin sự bố thí cuối cùng của cuộc đời. Y tá vào thay dịch truyền, nhìn gã với ánh mắt ái ngại rồi lại lặng lẽ ra ngoài. Không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng đến ghê người.
Sự im lặng của Hạnh còn đáng sợ hơn bất cứ lời chì chiết nào. Nó là một bức tường vô hình, dày đặc, đẩy gã ra xa, khiến gã chới với trong tội lỗi của chính mình.
Cho đến chiều ngày hôm sau, khi ánh hoàng hôn màu cam úa hắt vào căn phòng bệnh lạnh lẽo, Hạnh cuối cùng cũng cử động.
Cô chậm rãi, rất chậm rãi quay người lại. Gã nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Gã nhìn thấy gương mặt cô, vẫn xanh xao, đôi môi khô nứt, nhưng trong đôi mắt từng trống rỗng nay lại ánh lên một sự quyết tuyệt lạnh lẽo. Ánh mắt đó nhìn thẳng vào gã, không phải là căm hờn, không phải là oán trách, mà là sự dửng dưng của một người đã đi đến tận cùng của thất vọng.
Giọng Hạnh vang lên, yếu ớt về âm lượng nhưng lại đanh lại, sắc như một lưỡi dao vừa được mài.
“”Chúng ta ly hôn đi.””
Hai từ “”ly hôn”” như một nhát búa tạ giáng thẳng vào đỉnh đầu gã, khiến tai gã ù đi. Gã sững sờ, lắp bắp.
“”Em… em nói gì vậy? Hạnh… đừng đùa như thế…””
Hạnh không thèm để ý đến sự hoảng loạn của gã. Cô nhìn xuyên qua gã, giọng nói đều đều, không có chút hơi ấm nào.
“”Tôi không muốn con tôi sinh ra trong một gia đình mà mẹ nó không được tôn trọng.””
Cô dừng một nhịp, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào gã, kết liễu mọi hy vọng cuối cùng.
“”Anh không xứng làm cha.””
Câu nói đó, từng từ một, đâm thẳng vào tim gã, xoáy sâu vào lồng ngực. Đau. Đau hơn ngàn vạn vết dao cắt. Gã há miệng định nói gì đó, nhưng mọi âm thanh đều tắc nghẹn lại nơi cổ họng. Trước sự phán quyết tàn nhẫn và xác đáng của Hạnh, mọi lời lẽ của gã đều trở nên vô nghĩa. Gã chỉ biết ngồi đó, chết lặng, nhìn người vợ mà gã đã đẩy đến bờ vực tuyệt vọng, giờ đây đang tự tay cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa hai người.”
“Câu nói đó, từng từ một, đâm thẳng vào tim gã, xoáy sâu vào lồng ngực. Đau. Đau hơn ngàn vạn vết dao cắt. Gã há miệng định nói gì đó, nhưng mọi âm thanh đều tắc nghẹn lại nơi cổ họng. Trước sự phán quyết tàn nhẫn và xác đáng của Hạnh, mọi lời lẽ của gã đều trở nên vô nghĩa. Gã chỉ biết ngồi đó, chết lặng, nhìn người vợ mà gã đã đẩy đến bờ vực tuyệt vọng, giờ đây đang tự tay cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa hai người.
Hạnh không thèm nhìn gã thêm một lần nào nữa. Cô lạnh lùng rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc. Giọng cô yếu ớt nhưng rành rọt.
“”Bố à, con xong rồi. Bố vào đón con.””
Gã chồng sực tỉnh. Bố vợ? Ông ấy cũng ở đây sao? Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Một người đàn ông có gương mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sương gió bước vào. Đó chính là bố của Hạnh. Đôi mắt ông sâu và tĩnh lặng, nhìn gã chồng một cái lướt qua, không hề có một gợn cảm xúc, như thể gã chỉ là không khí. Ông không nói một lời, lặng lẽ đến bên giường, đỡ Hạnh ngồi dậy, khoác cho cô chiếc áo mỏng.
Sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả trăm lời mắng chửi. Gã cuống cuồng đứng dậy, lắp bắp.
“”Bố… con… con xin bố…””
Ông già vẫn không nói gì. Ông chỉ dìu Hạnh, từng bước, từng bước một ra cửa. Gã định chạy theo chặn lại nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Hạnh, đôi chân gã như bị đóng đinh xuống sàn. Ánh mắt đó là sự đoạn tuyệt.
Cánh cửa phòng bệnh đóng lại, bỏ gã trơ trọi với sự hối hận muộn màng. Gã chợt bừng tỉnh, nhận ra mình không thể để mất cô như thế. Gã lao ra khỏi bệnh viện, nhảy lên xe, đạp ga điên cuồng. Gã phải về quê, về nhà bố mẹ vợ, gã phải quỳ xuống xin tha thứ. Chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc, nhưng gã chỉ thấy lòng mình còn hoảng loạn và điên cuồng hơn tốc độ của xe.
Gần hai tiếng sau, gã phanh két lại trước một ngôi nhà cấp bốn giản dị ở quê. Chiếc xe của bố vợ gã đã đỗ gọn gàng trong sân. Gã đã chậm một bước. Gã lao xuống xe, chạy đến cánh cổng gỗ đã bắt đầu bạc màu theo thời gian. Gã định đập cửa gọi, nhưng cánh cổng đột ngột kẹt mở.
Bố vợ gã đứng đó, sừng sững như một bức tường thành. Gương mặt ông không giận dữ, chỉ có một nỗi mệt mỏi và kiên định đến đáng sợ. Gã vội vàng chắp tay, giọng run rẩy.
“”Bố! Con xin bố cho con vào gặp Hạnh một lát thôi! Con biết con sai rồi! Con xin bố…””
Người đàn ông khắc khổ nhìn gã, ánh mắt không hề dao động. Ông cất giọng, chậm rãi, từng chữ một như đóng đinh vào không gian.
“”Con gái tôi, tôi tự lo được. Cậu về đi.””
Nói rồi, ông không cho gã thêm một giây nào để van xin. Ông quay người vào trong.
RẦM!
Cánh cổng gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt gã, nhốt tất cả hy vọng của gã ở bên ngoài. Tiếng then cài vang lên khô khốc, lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của gã. Gã đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào cánh cổng đã đóng chặt, nỗi tuyệt vọng dâng lên bóp nghẹt lấy lồng ngực.”
“Gã không biết mình đã đứng bao lâu trước cánh cổng gỗ lạnh lùng ấy. Thời gian như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng then cài cửa vang vọng xoáy sâu vào tâm trí. Cuối cùng, như một kẻ mất hồn, gã lê những bước chân nặng trĩu quay trở lại chiếc xe. Chuyến đi về thành phố là một chuỗi im lặng đến rợn người, trái ngược hoàn toàn với sự điên cuồng lúc gã lao đi. Gã không còn gào thét, không còn đạp ga điên cuồng, chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, tay bám hờ hững vào vô lăng, mắt nhìn vô định.
Cánh cửa căn hộ chung cư cao cấp mở ra. Một sự im lặng đặc quánh, lạnh lẽo đến gai người ập vào mặt gã. Họ hàng đã dọn đi hết. Căn nhà sạch sẽ, ngăn nắp một cách lạ thường, nhưng trống rỗng đến đáng sợ. Không còn tiếng cằn nhằn của cô ruột, không còn những tiếng cười nói ồn ào của đám người mà gã từng coi là gia đình. Chỉ còn tiếng thở của gã, lạc lõng và đơn độc trong chính ngôi nhà của mình.
Gã bước vào phòng khách. Ánh mắt gã vô thức dừng lại trên chiếc ghế sofa. Dường như gã vẫn thấy bóng Hạnh ngồi đó, co người lại, hai tay ôm đầu sau những lời chì chiết cay nghiệt của nhà chồng. Gã bước vào bếp, nơi mọi thứ được sắp đặt gọn gàng đến tàn nhẫn. Ký ức ùa về. Cũng tại đây, gần một tháng trước, bát canh rau muống Hạnh nấu đã bị cô ruột gạt phắt đi vì chê mặn. Và gã, gã đã đứng đó, câm lặng như một pho tượng, để mặc vợ mình cúi đầu nuốt nước mắt vào trong.
Cơn đói cồn cào réo lên trong bụng. Gã máy móc mở tủ lạnh. Vài quả trứng, một mớ rau héo. Gã quyết định tự nấu một bữa ăn, một việc mà từ khi lấy Hạnh, gã chưa từng phải động tay vào. Gã lóng ngóng bật bếp, loay hoay với cái chảo. Dầu ăn đổ quá tay, bắn tung tóe lên cả mặt. Gã vội vàng đập quả trứng, nhưng vỏ trứng lại vỡ vụn, rơi lả tả vào lòng chảo đang nóng ran. Gã cuống cuồng, run rẩy dùng đũa cố gắp những mảnh vỏ trắng li ti ra.
Trong lúc luống cuống, cánh tay gã gạt mạnh vào chồng bát sạch Hạnh đã rửa và xếp gọn gàng trên kệ.
XOẢNG!
Một âm thanh chói tai vang lên, xé toạc không gian chết lặng. Chiếc bát sứ men trắng, cái bát Hạnh thích nhất vì nó giản dị giống cô, vỡ tan thành trăm mảnh trên sàn gạch lạnh lẽo.
Gã đứng sững người, chết trân nhìn đống đổ nát dưới chân. Mùi trứng cháy khét lẹt xộc thẳng lên mũi, cay xè. Gã từ từ khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, một hành động mà gã đã thấy Hạnh làm không biết bao nhiêu lần. Giờ thì gã đã hiểu. Đây chính là con người thật của gã khi không có cô. Một kẻ bất lực. Một gã đàn ông vô dụng, đến một bữa ăn cho chính mình cũng không thể tự lo. Gã đã đẩy đi người duy nhất biết cách vun vén, chăm sóc cho cái tổ ấm này, để rồi giờ đây, gã chỉ còn lại một mình với một đống đổ nát, trong một ngôi nhà lạnh lẽo đến tận xương tủy.”
“Mất một lúc lâu gã mới có thể gượng dậy khỏi sàn nhà lạnh lẽo. Mùi trứng cháy khét và những mảnh sứ vỡ tan tành như một bức tranh phản chiếu chính cuộc đời gã lúc này: hỗn độn, thất bại và tan nát. Gã không thể sống trong cái mớ bừa bộn này. Bằng một nỗ lực vô hồn, gã bắt đầu dọn dẹp. Gã thu dọn từng mảnh vỡ của chiếc bát, cẩn thận như thể đang cố gắng hàn gắn lại một thứ gì đó không thể cứu vãn. Gã lau sạch vệt dầu mỡ, cọ rửa cái chảo cháy đen, sắp xếp lại mọi thứ trong bếp về đúng vị trí mà Hạnh vẫn thường để.
Công việc dọn dẹp máy móc kéo gã vào phòng ngủ. Đây là nơi gã sợ phải đối mặt nhất. Mùi hương của Hạnh dường như vẫn còn vương trên gối, trên tấm chăn được gấp gọn gàng. Gã mở tủ quần áo, một nửa trống rỗng, một nửa vẫn còn nguyên quần áo của cô. Gã đã đuổi cô đi chỉ với bộ quần áo trên người. Một cơn co thắt đau đớn nhói lên trong lồng ngực gã.
Ánh mắt gã dừng lại ở chiếc tủ đầu giường phía Hạnh. Gã kéo ngăn tủ ra, định bụng dọn nốt cho sạch. Bên trong, giữa vài món đồ lặt vặt, là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu xanh nhạt. Gã cầm nó lên, ngón tay run rẩy lật trang đầu tiên. Nét chữ của Hạnh, mềm mại và nắn nót.
Ngày 15 tháng trước.
“Hôm nay mình biết tin rồi. Một sinh linh bé bỏng đang lớn lên trong bụng mình. Cảm giác này thật khó tả, vừa vui sướng, vừa lo lắng. Mình muốn báo ngay cho anh, nhưng lại thôi. Sắp tới kỷ niệm ngày cưới rồi, mình sẽ tạo cho anh một bất ngờ thật lớn. Anh sẽ vui lắm cho xem!”
Cổ họng gã nghẹn lại. Gã lật vội sang những trang tiếp theo. Nét chữ bắt đầu trở nên nguệch ngoạc, vội vã hơn.
Ngày 20.
“Mẹ và các cô dưới quê lên chơi. Nhà cửa lúc nào cũng ồn ào. Mình thấy hơi mệt, nhưng phải cố gắng chu toàn mọi việc để anh vui lòng.”
Ngày 25.
“Cô ruột chê canh mình nấu mặn. Anh không nói gì. Cả bữa ăn không ai nói với mình câu nào. Mình chỉ biết cúi đầu ăn cho xong bữa. Sao mình thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình thế này?”
Ngày 28.
“Mình mệt quá. Buồn nôn cả ngày, nhưng không dám nói với ai, sợ mọi người lại bảo mình kiếm cớ lười biếng. Đêm nào cũng chỉ mong anh về sớm, ôm mình một cái thôi cũng được. Nhưng anh về muộn, người toàn mùi rượu.”
Gã lật đến trang cuối cùng. Chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi, nhòe đi vì nước mắt.
“Anh ấy đuổi mình đi rồi. Có lẽ mình và con không còn quan trọng nữa.”
Cuốn sổ rơi xuống từ đôi tay bủn rủn của gã. “Con…” Từ đó như một nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu gã. Gã biết Hạnh có thai qua điện thoại, nhưng đọc được những dòng này, biết được cô đã mang trong mình niềm hạnh phúc và hy vọng lớn lao ấy từ trước cả khi bị gã đối xử tàn nhẫn, trước cả khi bị gã đuổi đi… Sự hối hận không còn là một cảm giác mơ hồ nữa. Nó là một con quái vật hữu hình, đang cào xé, nghiền nát từng thớ thịt, từng mảnh linh hồn của gã. Gã ngã quỵ xuống sàn, hai tay vò lấy tóc, một tiếng thét câm lặng, tuyệt vọng vỡ ra từ lồng ngực. Gã đã tự tay giết chết niềm hạnh phúc của chính mình.”
“Cơn đau đớn thể xác không là gì so với sự giày vò trong tâm can. Gã không biết mình đã quỳ trên sàn nhà bao lâu, chỉ biết khi gã gượng ngẩng lên, ánh sáng ban mai yếu ớt đã len qua khe cửa. Cuốn sổ tay của Hạnh vẫn nằm đó, như một bản án phơi bày toàn bộ tội lỗi của gã. Gã không thể sống trong cái địa ngục do chính mình tạo ra này thêm một giây nào nữa.
Một quyết định nhen nhóm trong đầu gã, không phải để trốn chạy, mà là để đối mặt. Gã đứng dậy, loạng choạng bước đi. Gã bắt đầu dọn dẹp, nhưng lần này không còn là sự máy móc vô hồn. Gã lau từng góc nhà, cọ rửa nhà vệ sinh sạch bong, thu dọn từng món đồ về đúng vị trí của nó. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo như một cách gã tự trừng phạt, tự tẩy rửa những vết nhơ trong tâm hồn. Ngôi nhà dần trở nên gọn gàng, sạch sẽ, nhưng sự trống vắng và lạnh lẽo thì không có gì khỏa lấp được. Nó giống như một cái vỏ đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch.
Gã đứng trước gương, nhìn vào bộ dạng thảm hại của mình. Râu ria lởm chởm, mắt trũng sâu, quần áo nhàu nát. Gã cầm lấy dao cạo, cẩn thận cạo sạch sẽ khuôn mặt, lần đầu tiên sau gần một tháng. Gã không còn quyền được buông thả bản thân. Gã phải sống, phải thay đổi, dù cho sự thay đổi này có lẽ đã quá muộn màng.
Gã bật máy tính, ngón tay run rẩy gõ vào thanh tìm kiếm: “Thực phẩm tốt cho bà bầu ba tháng đầu”, “Những loại vitamin cần thiết cho thai nhi”, “Chăm sóc vợ mang thai”. Hàng loạt kết quả hiện ra, mỗi dòng chữ như một lưỡi dao cứa vào tim gã, nhắc nhở về sự vô tâm đến tàn nhẫn của mình. Gã đã từng có cơ hội làm tất cả những điều này cho Hạnh, nhưng gã đã bỏ lỡ.
Chiều hôm đó, gã đến siêu thị. Gã lóng ngóng đi giữa các quầy hàng, chọn sữa cho bà bầu, các loại hạt, hoa quả, thuốc bổ. Gã đóng tất cả vào một thùng các tông lớn, cẩn thận và trân trọng như đang nâng niu một báu vật. Trên một mảnh giấy nhỏ, gã nắn nót viết: “”Một người có lỗi.”” Không dám ký tên, không dám để lại bất cứ dấu vết nào của mình. Gã biết mình không có tư cách.
Gã mang thùng hàng ra bưu điện, gửi về địa chỉ nhà Hạnh ở quê. Tuần đầu tiên trôi qua như thế. Rồi tuần thứ hai, tuần thứ ba… Cứ đều đặn mỗi cuối tuần, một thùng hàng chứa đầy đồ bổ và sự hối hận muộn màng lại được gửi đi. Gã không mong được tha thứ, chỉ mong những thứ này có thể thay gã bù đắp một phần nhỏ cho Hạnh và đứa con mà gã đã nhẫn tâm chối bỏ. Gã đứng nhìn chiếc xe bưu điện chở thùng hàng đi xa dần, trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn độn: một chút thanh thản nhỏ nhoi vì đã làm được điều gì đó, và nỗi đau đớn vô tận vì biết rằng chừng đó sẽ không bao giờ là đủ.”
“Tuần thứ tư, rồi tuần thứ năm… Gần hai tháng đằng đẵng trôi qua trong một vòng lặp vô tận. Đi làm, về nhà, đối mặt với bốn bức tường câm lặng. Gã học cách nấu những món ăn bổ dưỡng cho bà bầu, rồi lủi thủi ăn một mình, cố nuốt trôi cả vị đắng của sự cô độc và hối hận. Cuối tuần, gã lại cặm cụi đóng một thùng hàng khác, vẫn là sữa, thuốc bổ, các loại hạt, và cả những cuốn sách thai giáo mà gã tìm đọc được. Vẫn mảnh giấy ghi đúng bốn chữ: “”Một người có lỗi.””
Gã không còn là gã đàn ông gia trưởng, lôi thôi nữa. Gã gầy đi, nhưng gọn gàng. Ánh mắt trũng sâu không phải vì buông thả, mà vì nỗi giày vò và sự chờ đợi. Mỗi ngày, gã đều kiểm tra điện thoại hàng chục lần, nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn từ Hạnh. Gã biết mình không đáng, nhưng vẫn không ngăn được bản thân hy vọng một cách ngu ngốc.
Tối hôm đó, sau gần tám tuần im lặng đến nghẹt thở, khi gã đang ngồi chết lặng trên ghế sofa, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên. Một âm thanh “”ting”” vang lên, sắc lẹm, cắt đứt sự im lặng đặc quánh. Tim gã giật nảy, đập thình thịch trong lồng ngực. Là một số lạ? Hay lại là tin nhắn rác? Gã run rẩy cầm điện thoại lên. Dòng chữ hiện trên màn hình thông báo khiến gã sững người: “”Mẹ Vợ””.
Gã nín thở, bấm mở. Dòng tin nhắn hiện ra, ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân: “”Nó nhận được đồ rồi. Nó không nói gì nhưng cũng không vứt đi. Cứ để nó có thời gian””.
Gã đọc đi đọc lại từng chữ, như thể không tin vào mắt mình. “”Không… vứt… đi…””. Ba từ đơn giản ấy bỗng có sức mạnh xé toạc màn đêm tuyệt vọng đã bao phủ lấy gã suốt hai tháng qua. Không vứt đi, nghĩa là Hạnh đã chấp nhận sự tồn tại của những món đồ đó. Không vứt đi, nghĩa là cô ấy, dù giận đến đâu, vẫn nghĩ cho đứa con trong bụng.
Gã không kìm được nữa. Gã gục đầu xuống, hai tay ôm mặt, và bật khóc. Không phải tiếng khóc dằn vặt, đau đớn như những lần trước. Đây là tiếng khóc của một kẻ tử tù bỗng được ban cho một tia hy vọng sống. Nước mắt lã chã rơi qua kẽ tay, nóng hổi, rửa trôi đi một phần gánh nặng đang đè nát tâm hồn gã. Gã khóc nấc lên, bờ vai rộng run lên bần bật. Căn nhà vẫn trống vắng, nhưng đêm nay, nó không còn lạnh lẽo nữa. Trong bóng tối, một tia sáng le lói vừa được thắp lên, mong manh nhưng đủ để sưởi ấm trái tim đã hóa đá của gã. Đó là tia hy vọng đầu tiên. Và gã biết, mình phải bám lấy nó.”
“Tia hy vọng mong manh ấy là tất cả những gì gã cần. Nó không xóa đi tội lỗi, nhưng nó thắp lên một ngọn lửa trong tâm hồn đã nguội lạnh. Gã lau vội những giọt nước mắt cuối cùng, ánh mắt không còn vô định mà đã hằn lên một sự quyết đoán chưa từng có. Chờ đợi? Không. Gã đã chờ đợi quá đủ rồi. Chờ đợi trong sự bất lực chỉ là một hình thức khác của hèn nhát.
Gã đứng bật dậy, đi một vòng quanh căn nhà. Từng góc, từng vật dụng đều như một mũi dao xoáy vào vết thương chưa lành. Kia là chiếc ghế sofa nơi Hạnh thường ngồi ôm đầu mệt mỏi sau một ngày làm việc và cả những lời chì chiết của họ hàng nhà chồng. Kia là gian bếp, nơi bát canh rau muống bị hắt đi không thương tiếc, nơi gã đã dùng những lời lẽ cay độc nhất để làm tổn thương người vợ tần tảo của mình. Ký ức đau buồn đặc quánh trong không khí, bóp nghẹt lấy gã. Nơi này không phải là tổ ấm, nó là một nhà tù giam giữ tội lỗi của gã.
Một quyết định táo bạo lóe lên trong đầu gã. Phải rời khỏi đây. Phải vứt bỏ cái vỏ bọc này.
Ngay lập tức, gã rút điện thoại, tìm số của một văn phòng môi giới bất động sản. Cuộc gọi được kết nối nhanh chóng.
“”Alo, tôi muốn bán gấp một căn nhà ở khu X,”” giọng gã khàn đặc nhưng dứt khoát. “”Càng nhanh càng tốt. Giá cả có thể thương lượng.””
Đầu dây bên kia ngạc nhiên trước sự gấp gáp của gã nhưng vẫn chuyên nghiệp ghi lại thông tin. Gã cúp máy, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng khổng lồ. Bán đi căn nhà này là bước đầu tiên để gã chôn vùi con người cũ.
Nhưng đi đâu? Gã mở máy tính, bản đồ Việt Nam hiện ra. Gã không do dự, gõ tên thị trấn nhỏ nơi mẹ vợ đang sống, nơi Hạnh đang ở đó. Màn hình phóng to một khu vực xa lạ, nhưng với gã lúc này, đó là trung tâm của cả thế giới. Gã bắt đầu tìm kiếm thông tin việc làm: công nhân nhà máy, nhân viên giao hàng, bảo vệ… bất cứ công việc gì. Gã không còn là gã trưởng phòng vênh váo ngày nào. Gã sẵn sàng làm lại từ đầu, từ con số không, miễn là được ở gần cô ấy.
Gã không ảo tưởng rằng Hạnh sẽ tha thứ. Gã chỉ muốn được ở gần, để hít thở chung một bầu không khí, để có thể dõi theo cô ấy và con từ xa. Gã sẽ gửi đồ cho con, sẽ làm mọi thứ có thể, âm thầm và lặng lẽ. Đó là cách chuộc lỗi duy nhất gã có thể nghĩ ra.
Đang mải mê tìm kiếm, điện thoại gã lại reo. Là số của cô ruột. Gã cau mày nhưng vẫn bắt máy.
“”Nghe nói mày định bán nhà à?”” Giọng cô ruột gã oang oang trong điện thoại, đầy vẻ xét nét. “”Mày điên rồi sao? Bán đi rồi ở đâu? Cái Hạnh nó bỏ đi là mày cũng phá nhà luôn à?””
Gã hít một hơi thật sâu, sự lạnh lùng bao trùm lấy giọng nói. “”Đó là chuyện của con. Căn nhà này, con không muốn ở nữa.””
“”Không ở là thế nào? Đó là tài sản, là bộ mặt của gia đình! Mày làm thế họ hàng nhìn vào nói sao?””
“”Bộ mặt?”” Gã cười khẩy, một nụ cười cay đắng. “”Cái bộ mặt mà cô và mọi người cố giữ gìn đã đuổi vợ con đi rồi. Giờ con không cần nó nữa.””
Gã nói xong, không chờ bà cô trả lời, liền cúp máy ngang. Gã chặn số của cô và tất cả những người họ hàng khác. Đoạn tuyệt. Phải đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ độc hại đó. Giờ đây, trong cuộc đời gã, chỉ còn một mục tiêu duy nhất: về thị trấn nhỏ ấy, bắt đầu cuộc hành trình sám hối của riêng mình.”
“Việc bán nhà diễn ra nhanh đến chóng mặt. Gã chấp nhận một mức giá thấp hơn thị trường, chỉ cần có thể thoát khỏi nơi đó càng sớm càng tốt. Tiền bạc, thứ mà gã từng coi là thước đo của mọi giá trị, giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì. Gã chỉ giữ lại một phần nhỏ đủ để trang trải cuộc sống mới, phần còn lại, gã chuyển hết vào một tài khoản tiết kiệm đã lập sẵn cho con trai, khóa lại cho đến khi nó đủ 18 tuổi. Đó là thứ duy nhất gã có thể làm cho con lúc này.
Gã rời khỏi thành phố hoa lệ trên một chuyến xe khách đêm, chỉ với một chiếc ba lô cũ sờn. Trong đó, ngoài vài bộ quần áo rẻ tiền, chỉ có tấm ảnh cưới duy nhất của gã và Hạnh mà gã đã kịp giật lại từ khung hình trước khi rời đi. Gã đã vứt bỏ tất cả, từ chức vụ trưởng phòng, những mối quan hệ xã giao giả tạo, cho đến căn nhà sang trọng. Gã đang đi về phía một tương lai vô định, nhưng trong lòng lại nhẹ bẫng một cách kỳ lạ.
Thị trấn nhỏ đón gã bằng không khí trong lành và sự tĩnh lặng. Gã thuê một căn phòng trọ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, nằm sâu trong một con hẻm. Căn phòng chỉ có một chiếc giường sắt, một cái bàn nhựa cũ và khu vệ sinh chung. So với cuộc sống trước đây, nơi này đúng là một trời một vực. Nhưng mỗi đêm, khi nằm trên chiếc giường cứng ngắc, lắng nghe tiếng dế kêu ngoài cửa sổ, gã lại ngủ một giấc thật sâu, giấc ngủ mà bao lâu nay gã không có được trong căn biệt thự lạnh lẽo kia.
Gã xin được một công việc bốc vác ở một xưởng sản xuất đồ gỗ. Công việc nặng nhọc, bụi bặm, vắt kiệt sức lực của gã. Đôi bàn tay quen cầm bút ký giấy tờ giờ chai sần, phồng rộp. Lưng gã đau ê ẩm mỗi khi trở về phòng. Nhưng gã không một lời than vãn. Gã coi đó là sự trừng phạt, là cách để gột rửa những tội lỗi đã gây ra. Càng mệt mỏi về thể xác, gã lại càng cảm thấy tâm hồn mình thanh thản hơn.
Điều duy nhất níu giữ gã, là một thói quen được lặp đi lặp lại mỗi ngày. Tan ca, dù cơ thể rã rời, gã không về phòng trọ ngay. Gã đi bộ một quãng đường khá xa, đến con đường lớn dẫn vào khu nhà mẹ vợ gã đang ở. Gã không dám đến gần, chỉ đứng từ phía bên kia đường, nấp sau một gốc cây lớn, lặng lẽ nhìn về phía con ngõ nhỏ.
Gã đứng đó, như một cái bóng câm lặng, chỉ với một hy vọng mong manh là có thể vô tình nhìn thấy Hạnh. Có những ngày, gã đứng hàng giờ đồng hồ nhưng chỉ thấy những người hàng xóm xa lạ đi qua. Có những ngày mưa, gã vẫn đứng đó, mặc cho nước mưa xối xả làm ướt sũng cả người. Gã không mong cô ấy thấy mình, lại càng không dám mong được tha thứ. Gã chỉ muốn tự mình chứng kiến, rằng cô ấy vẫn ổn, rằng quyết định rời xa gã là đúng đắn.
Rồi một buổi chiều hoàng hôn, khi những tia nắng cuối cùng còn sót lại nhuộm vàng con đường, phép màu đã xảy ra. Từ trong con ngõ, bóng dáng quen thuộc ấy bước ra. Là Hạnh. Tim gã như ngừng đập. Cô đang dắt tay con trai đi dạo. Trông cô gầy hơn trước, nhưng nét mặt lại toát lên vẻ bình yên mà gã chưa từng thấy. Không còn sự mệt mỏi, cam chịu. Hạnh đang mỉm cười, một nụ cười thật sự dịu dàng khi nhìn con trai líu lo chỉ trỏ.
Gã vội nép sát vào thân cây, nín thở. Nước mắt cứ thế trào ra, nóng hổi. Khoảnh khắc ấy, gã thấy được thiên đường mà chính tay mình đã phá nát. Gã nhìn theo hai mẹ con cho đến khi họ khuất dạng sau khúc quanh. Gã vẫn đứng đó, bất động, mặc cho bóng tối dần buông. Hình ảnh nụ cười của Hạnh khắc sâu vào tâm trí gã, trở thành động lực duy nhất, mãnh liệt nhất, để gã tiếp tục cuộc hành trình chuộc lỗi đầy chông gai này. Bắt đầu lại từ con số không, vì nụ cười ấy, hoàn toàn xứng đáng.”
“Nụ cười của Hạnh hôm đó trở thành nguồn sống duy nhất của gã. Suốt mấy tuần sau đó, gã lao vào công việc như một con thiêu thân, coi những giọt mồ hôi và cơn đau nhức là cách duy nhất để gột rửa tội lỗi. Chiều nào cũng vậy, gã lại tìm về gốc cây quen thuộc, kiên nhẫn chờ đợi, chỉ để mong được nhìn thấy nụ cười bình yên ấy một lần nữa, dù chỉ là từ xa.
Và rồi một buổi chiều nọ, khi nắng đã ngả màu mật ong, hai bóng người quen thuộc lại xuất hiện từ con ngõ. Tim gã thắt lại. Gã nheo mắt, cố nhìn cho rõ. Không phải là Hạnh và con trai. Lần này, đi bên cạnh cô là mẹ vợ.
Gã sững người, toàn thân cứng đờ. Hạnh đang mặc một chiếc váy bầu rộng. Dù lớp vải che đi, gã vẫn có thể nhìn thấy rõ phần bụng đã nhô lên lùm lùm. Cô có da có thịt hơn trước, gò má không còn hóp lại, gương mặt toát lên vẻ đằm thắm của một người phụ nữ đang mang trong mình sinh linh bé bỏng.
Một đứa trẻ nữa. Gã lẩm bẩm trong vô thức, đầu óc quay cuồng. Một đứa trẻ mà gã không hề hay biết. Gã cố gắng tính toán thời gian, nhưng mọi thứ trong đầu gã rối như tơ vò. Cảm giác tội lỗi và sự bàng hoàng cùng lúc đánh gục gã.
Đúng lúc đó, như có một linh tính, mẹ vợ gã bỗng quay đầu nhìn về phía bên kia đường. Ánh mắt bà sắc như dao, quét qua gốc cây nơi gã đang đứng. Gã giật mình, vội nép người sâu hơn, nhưng đã quá muộn. Gã thấy môi bà mấp máy, khẽ nói điều gì đó vào tai Hạnh.
Hạnh đang bước đi bỗng khựng lại. Cô từ từ quay đầu, ánh mắt không một chút dao động, nhìn thẳng về phía gã.
Khoảng cách gần một trăm mét dường như bị xóa nhòa. Gã cảm thấy như mình đang bị lột trần dưới cái nhìn ấy. Đôi mắt Hạnh không còn trống rỗng, vô hồn như những ngày cuối cùng ở căn nhà cũ. Nó cũng không phải là ánh mắt chứa đầy yêu thương hay oán hận. Nó phức tạp đến đáng sợ. Có sự lạnh lùng, có chút tò mò, và dường như… có cả một sự thương hại xa cách.
Gã đứng chôn chân tại chỗ, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ánh mắt đó, cái nhìn đó, còn đau đớn hơn ngàn vạn lời chì chiết, hơn cả những trận đòn roi thể xác mà gã tự hành hạ mình. Nó giống như một lời phán quyết cuối cùng, lặng lẽ và tàn nhẫn, đóng sập cánh cửa hy vọng mong manh mà gã đang cố bám víu.”
“Thời gian như ngưng lại. Tiếng còi xe, tiếng người nói cười trên phố bỗng chốc tan biến vào hư không. Trong thế giới của gã lúc này chỉ còn lại khoảng không gian gần một trăm mét và ánh mắt của Hạnh đang ghim chặt vào mình. Gã muốn chạy tới, muốn quỳ xuống, muốn gào lên hai từ “”xin lỗi””, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống mặt đất. Sự tội lỗi là một thứ xiềng xích vô hình, nặng trĩu, khiến gã không thể nhúc nhích.
Hạnh nhìn gã rất lâu. Gã thấy trong mắt cô sự biến đổi phức tạp. Sự lạnh lùng ban đầu dần tan đi, nhường chỗ cho một nỗi buồn thăm thẳm, rồi đến một sự mệt mỏi cố hữu. Gã thấy được hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt ấy: một kẻ thảm hại, rách rưới, đang đứng co ro dưới một gốc cây như một tên trộm bị bắt quả tang.
Rồi, Hạnh khẽ quay đi. Cô nhìn mẹ mình, người đang kiên nhẫn đứng chờ cách đó vài bước. Mẹ vợ gã không hề tỏ ra sốt ruột, bà chỉ nhìn con gái bằng ánh mắt vừa thương yêu, vừa tin tưởng. Hạnh khẽ gật đầu với mẹ. Một cái gật đầu nhẹ bẫng, nhưng với gã, nó mang sức nặng của cả một lời phán quyết.
Mẹ vợ gã mỉm cười. Nụ cười ấy không có sự khinh bỉ hay hả hê, chỉ có sự thanh thản của một người đã buông bỏ. Bà vỗ nhẹ lên tay Hạnh, rồi một mình ung dung bước tiếp về phía cuối con ngõ, bóng lưng thẳng thớm và bình yên.
Bà đã đi rồi. Nhưng Hạnh thì không.
Cô vẫn đứng đó, ngay giữa vỉa hè, quay người hẳn về phía gã. Chiếc váy bầu rộng thùng thình bay nhẹ trong cơn gió chiều, không che được dáng hình của một sự sống mới đang lớn dần. Cô không tiến tới, cũng không lùi lại. Cô chỉ đứng nhìn gã, lặng lẽ, như một ngọn hải đăng đứng yên giữa biển cả mịt mùng, không gọi mời, cũng không xua đuổi, chỉ đơn thuần là tồn tại, là một điểm đến cho những con thuyền lạc lối.
Cái nhìn của cô không còn là sự phán xét. Nó là một câu hỏi.
Trái tim tưởng như đã chết lặng của gã bỗng đập điên cuồng trở lại. Một tia hy vọng le lói, mỏng manh như sợi nắng cuối ngày, bất ngờ xuyên qua lớp mây mù tội lỗi đang bao phủ lấy gã. Cô đang chờ. Cô đang chờ gã. Cơ hội để sửa chữa, để làm lại, để chứng minh gã không phải là con quái vật như trước đây, nó đang ở ngay trước mắt.
Nhưng làm thế nào? Gã phải làm gì đây? Bước qua đường ư? Nói điều gì ư? Hay chỉ một hành động nhỏ cũng đủ để phá vỡ sự im lặng quý giá này và dập tắt hoàn toàn tia sáng mong manh ấy? Một câu hỏi tuyệt vọng lóe lên trong đầu gã: Liệu có còn một con đường nào cho mình quay về không?
Và có lẽ, đó không phải là một cơ hội dễ dàng được trao đi. Đó không phải là lời mời gọi quay về với quá khứ, mà là một thử thách cho tương lai. Cánh cửa không đóng sập, nhưng cũng chưa hề hé mở. Nó chỉ đơn giản là ở đó, và người phải tìm ra chiếc chìa khóa để mở nó, không ai khác, chính là gã. Hạnh đã làm điều cô cần làm: cô đã tự cứu lấy mình, tìm lại sự bình yên và sức mạnh từ bên trong. Giờ đây, cô đứng đó, không phải với tư cách một người vợ chờ chồng, mà là một người đã đi qua giông bão, nhìn lại kẻ đã tạo ra cơn bão đó, và chờ xem, liệu kẻ đó có đủ can đảm để tự mình bơi vào bờ hay không.
Hành trình chuộc lỗi không đo bằng lời nói, mà bằng hành động. Gã chợt nhận ra điều đó. Sự trừng phạt lớn nhất không phải là những cú đấm gã tự dành cho mình, không phải những đêm mất ngủ hay những bữa ăn nuốt không trôi. Sự trừng phạt lớn nhất, và cũng là bài học đau đớn nhất, chính là khoảnh khắc này. Là khi gã nhận ra mình đã đánh mất một báu vật quý giá đến nhường nào, và con đường để tìm lại nó không phải là một cây cầu ngắn, mà là cả một đại dương phải bơi qua. Gã phải chứng minh rằng gã xứng đáng, không phải để có lại Hạnh, mà trước hết, là để xứng đáng với chính sự tồn tại của mình, để có tư cách ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cô, dù chỉ là từ phía bên kia đường. Ngọn gió chiều thổi qua, mang theo sự tĩnh lặng của một sự khởi đầu mới, một sự khởi đầu đầy chông gai nhưng không còn tuyệt vọng.”

