Đi trao quà cho bà con vùng cao, giám đốc s/ững s/ờ khi gặp người yêu cũ đang xếp hàng, anh đang chuẩn bị bước tới chỗ cô thì một đ/ứa tr/ẻ ào tới. Hóa ra đứ/a b/é ấy chính là…
Trên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa núi rừng Tây Bắc, đoàn xe từ thiện từ từ tiến vào bản nhỏ nơi cái rét như cắt da vẫn còn vương vấn trong tiết xuân. Người dân đã xếp hàng ngay ngắn từ sớm, gương mặt lấm tấm sương nhưng ánh mắt đầy mong chờ.
Dương – giám đốc một công ty lớn ở thành phố – ngồi trên chiếc xe đi đầu. Là người kín tiếng, ít ai biết rằng chuyến đi lần này với anh không đơn thuần chỉ là từ thiện. Bởi nơi đây là vùng đất mang theo một phần ký ức mà anh tưởng đã bị thời gian vùi lấp.
Sau khi dựng bàn phát quà, Dương đứng lặng một lúc nhìn dòng người nối nhau. Chăn, áo, bánh kẹo lần lượt được trao tận tay từng người dân. Cho đến khi ánh mắt anh chợt sữ/ng lại nơi cuối hàng.
Một người phụ nữ mặc áo khoác cũ, mái tóc dài được buộc gọn, gương mặt dù gầy đi nhiều nhưng đường nét thì không thể lẫn vào đâu được.
Hà.
Mối tình đầu, người từng yêu anh bằng cả trái tim và cũng là người đã r/ời b/ỏ anh không một lời giải thích… cách đây hơn năm năm.
Cô đang cúi đầu, ôm chặt túi quà đơn sơ, không hề hay biết có một ánh mắt đang dõi theo mình từ xa. Dương đứng như chôn chân tại chỗ. Trái tim anh đập nhanh như lần đầu gặp cô trong giảng đường đại học năm nào.
Anh bước chậm về phía cô, môi mấp máy định gọi tên.
Nhưng đúng lúc ấy…
“Mẹ ơi!” – một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.
Một cậu bé chừng bốn, năm tuổi chạy ào tới, ôm chầm lấy chân Hà.
Dương chết lặng. Nhưng điều khiến anh cho/áng vá/ng hơn là khi cậu bé ngẩng đầu lên nhìn anh – đôi mắt to tròn, sống mũi cao, chiếc cằm cương nghị… trời ơi, không thể như thế được…
Dương chết lặng. Ánh mắt anh không thể rời khỏi khuôn mặt cậu bé, rồi lại lướt nhanh sang Hà đang cúi xuống vỗ về con. Một cú sốc điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân anh cứng đờ. Trái tim anh đập thình thịch, những nhịp đập cuồng loạn như muốn vỡ tung lồng ngực. Hoài nghi cuộn trào, nhưng sâu thẳm hơn là một linh cảm mãnh liệt, một tiếng nói không thể chối cãi vang vọng trong tâm trí anh. Cậu bé này… giống anh đến lạ lùng. Từ đôi mắt đen láy, sống mũi thẳng, đến chiếc cằm nhỏ cương nghị… những đường nét ấy như một phiên bản thu nhỏ của chính anh.
Thế giới xung quanh Dương như ngừng lại. Âm thanh huyên náo của bản làng, tiếng cười nói của trẻ thơ, tiếng gió núi xào xạc… tất cả chìm vào hư vô. Trong khoảnh khắc đó, chỉ còn anh, Hà và đứa trẻ đứng đối diện nhau, bị ngăn cách bởi một khoảng không vô hình nhưng chất chứa những bí mật của hơn năm năm về trước. Dương cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, anh phải đưa tay vịn vào chiếc bàn phát quà để giữ thăng bằng. Hà vẫn chưa nhận ra anh, cô đang dịu dàng cúi xuống nói gì đó với cậu bé, tay khẽ xoa đầu con. Ánh mắt cô tràn ngập tình yêu thương.
Nhưng cậu bé thì khác. Sau khi ngẩng lên nhìn Dương một thoáng, cậu bé bỗng nhiên ôm chặt lấy chân Hà, rụt rè nép vào sau lưng mẹ như cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột trong không khí. Dương nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Mọi chuyện đang diễn ra trước mắt anh vượt quá sức tưởng tượng. Phải chăng… đây là sự thật mà anh chưa từng dám nghĩ đến? Phải chăng… Hà đã mang theo một phần của anh rời đi mà anh không hề hay biết?
Anh muốn hét lên, muốn hỏi Hà hàng vạn câu hỏi đang quay cuồng trong đầu. Nhưng lời nói như mắc kẹt lại nơi cổ họng. Anh chỉ có thể đứng đó, ánh mắt cố định vào cậu bé, rồi lại quay sang nhìn Hà, người phụ nữ mà anh tưởng rằng đã hoàn toàn quên lãng. Không thể nào, đây không thể là sự trùng hợp. Một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy đau xót đang dần hiện ra, đẩy anh vào một hố sâu của những nghi vấn.
Dương vẫn đứng sững sờ, đôi mắt anh dán chặt vào cậu bé đang nép mình sau Hà. Cả người anh như bị đóng băng, không thể cử động hay thốt ra lời nào. Anh thấy Hà quay người lại, tay vẫn ôm túi quà từ thiện, đang mải mê sắp xếp. Cô không nhìn về phía anh, vẫn dịu dàng vỗ về mái tóc con trai.
Bất chợt, như có một linh cảm mãnh liệt, Hà ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lướt qua đám đông ồn ào và dừng lại, không thể tin được, vào khuôn mặt của Dương. Khoảnh khắc đó, thế giới của cô như sụp đổ. Túi quà trong tay cô xao động nhẹ, chút nữa thì rơi xuống đất. Nét bối rối ban đầu nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự hoảng sợ tột độ. Đồng tử cô giãn ra, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Anh… anh đang ở đây? Tại sao anh lại ở đây?
Dương cảm nhận được ánh mắt cô, một ánh mắt đầy kinh hoàng và không thể che giấu. Anh thấy rõ sự thay đổi trên khuôn mặt Hà, từ sự bình thản ban đầu sang nét tuyệt vọng. Không chần chừ một giây, Hà lập tức cúi gập người xuống, vòng tay ôm chặt lấy cậu bé đang nép mình, kéo thằng bé sát vào lòng như muốn che đi một báu vật khỏi mọi ánh nhìn, đặc biệt là khỏi ánh mắt của Dương. Cô quay lưng về phía anh, tấm lưng gầy gò run lên bần bật, như một người mẹ chim đang dùng đôi cánh yếu ớt che chắn cho con mình khỏi cơn bão tố sắp ập đến.
Dương vẫn đứng đó, như một pho tượng. Nhưng sâu thẳm bên trong, bộ não anh bắt đầu kết nối những mảnh ghép rời rạc: ánh mắt kinh hoàng của Hà, hành động cô vội vã che chắn đứa trẻ, và rồi… khuôn mặt của Cậu bé. Những đường nét ấy, Dương đã thấy nó ở đâu đó? Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Dương. Không thể là trùng hợp.
Dương hít một hơi sâu, đôi chân tự động bước tới. Một bước. Rồi một bước nữa, như thể đang tiến vào một cơn ác mộng. Giữa tiếng ồn ào của buổi từ thiện, giọng Dương cất lên, lạc đi một nhịp, run rẩy nhưng chứa đầy một lực ép vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí Hà.
“Hà… là em sao?” Dương hỏi, sự hoài nghi hòa lẫn với chút hy vọng mong manh rằng tất cả chỉ là một sự nhầm lẫn tai hại. “Đứa bé này…?” Câu hỏi thứ hai còn chưa thành hình, nó chỉ là một hơi thở bị nén lại, nhưng đủ nặng trĩu để khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.
Hà giật nảy mình. Tấm lưng cô càng run lên bần bật. Cô không quay lại, không dám đối diện với Dương. Cánh tay cô siết chặt lấy Cậu bé, như muốn hòa tan thằng bé vào cơ thể mình. Cậu bé, cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột từ mẹ, cũng ngoan ngoãn rúc sâu hơn, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn lên khuôn mặt lo lắng của Hà.
Dương thấy rõ bờ vai gầy guộc của Hà đang nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập. Anh cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh, nhưng trong lồng ngực Dương, trái tim đang đập những nhịp đinh tai nhức óc. Sự nghi ngờ đã bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Anh cần một lời giải thích. Ngay bây giờ. Từ Hà.
Hà vẫn không quay lại. Bờ vai gầy guộc của cô vẫn run rẩy, như đang oằn mình dưới một sức nặng vô hình. Dương nhìn thấy rõ những ngón tay trắng bệch của Hà siết chặt vào vai Cậu bé, đến mức móng tay cô gần như in hằn dấu.
Dương, với trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, bước thêm một bước, giọng anh trầm xuống, ép buộc. “Hà, em nói gì đi. Đứa bé này… nó là ai?”
Hà khẽ lắc đầu, như một con chim non bị mắc kẹt. Cô vẫn giữ lưng về phía anh, chỉ khẽ nghiêng mặt, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không phía trước. Môi cô mấp máy, những tiếng thì thầm lạc đi trong gió bản làng. “Không… không có gì… anh Dương nhận nhầm người rồi…” Giọng cô yếu ớt, mong manh như sợi khói, không đủ sức thuyết phục ngay cả chính mình. Cô bắt đầu xoay người, chân bước lùi, cố gắng hòa mình vào đám đông đang dần tản đi sau buổi từ thiện.
Nhưng Dương đã nhanh hơn. Anh sải bước dài, đứng chắn trước mặt Hà, chặn đứng ý định bỏ trốn của cô. Đôi mắt anh găm chặt vào Hà, đầy vẻ hoài nghi và giận dữ. “Nhận nhầm? Em nghĩ anh sẽ tin sao, Hà? Đứa bé này… nó giống anh đến lạ.” Anh hạ thấp giọng, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lời nói vẫn hàm chứa một sự đe dọa. “Nói cho anh biết. Ngay bây giờ!”
Hà ngước nhìn Dương, ánh mắt cô chạm vào anh chỉ trong một khoảnh khắc rồi vụt tắt, như ngọn nến gặp gió. Cô cúi gằm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, lồng ngực phập phồng dữ dội. “Em… em xin anh…” Cô lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến nỗi gần như không nghe thấy. “Anh đi đi… Đừng hỏi nữa…” Cô cố gắng lách qua người Dương, nhưng anh vẫn đứng vững như một bức tường. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, mờ đi cả khuôn mặt Cậu bé đang ngước nhìn mẹ đầy lo lắng. Cô chỉ muốn mọi thứ biến mất, muốn chôn vùi bí mật này vĩnh viễn.
Dương đứng vững như bức tường, không cho phép Hà lùi bước. Cô cố gắng lách qua anh một lần nữa, nhưng Dương đã nhanh hơn. Anh kiên quyết ngăn Hà lại, bàn tay mạnh mẽ đặt lên vai cô, giữ chặt. Sức nóng từ bàn tay Dương xuyên qua lớp áo mỏng, khiến Hà giật mình, toàn thân cô khẽ run lên. Cô ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, trong đó ẩn chứa sự hoảng loạn tột độ và nỗi sợ hãi tột cùng.
“Hà, trả lời anh đi.” Giọng Dương trầm xuống, nặng trĩu, không còn là sự nghi vấn mà là một mệnh lệnh lạnh lùng, dứt khoát. Ánh mắt anh găm chặt vào Hà, như muốn xuyên thấu mọi bí mật cô đang cố che giấu. “Đứa bé này… là con của ai?” Mỗi từ anh nói ra đều như một nhát dao, cứa sâu vào lớp vỏ bọc mỏng manh của Hà. Cô ngập ngừng, đôi môi mấp máy không thành tiếng, toàn thân run bần bật. Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt xanh xao của cô. Cậu bé, vẫn đang đứng cạnh mẹ, cảm nhận được sự căng thẳng đến nghẹt thở giữa hai người lớn, ánh mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn qua lại, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dương không cho phép cô lảng tránh thêm một giây nào nữa, ánh mắt anh vẫn găm chặt, chờ đợi một lời thú nhận.
Hà cúi gằm mặt, đôi vai gầy run lên bần bật. Nước mắt không ngừng chảy, làm ướt đẫm gò má xanh xao của cô. Cô muốn nói, nhưng cổ họng lại như bị một thứ gì đó chặn đứng. Từng lời nói của Dương như tiếng vọng từ quá khứ, đánh thức lại nỗi đau bị chôn vùi. Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Dương, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Anh nhìn Hà lúc này, gương mặt đầy nước mắt và sự tuyệt vọng, anh như thấy lại Hà của hơn năm năm trước.
(Ký ức ùa về)
Dương ngồi đối diện Hà trong quán cà phê quen thuộc năm xưa. Những giọt mưa lất phất bên ngoài cửa kính. Hà ngồi đó, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt. Đôi mắt cô sưng húp, môi mấp máy không thành lời. Dương siết chặt tách cà phê đã nguội, lòng anh lạnh ngắt.
DƯƠNG
(Giọng khẩn khoản)
Nói anh nghe đi Hà. Rốt cuộc là vì sao? Em không còn yêu anh sao?
Hà lắc đầu quầy quậy, những giọt nước mắt văng ra theo từng chuyển động. Cô nắm chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
HÀ
(Nghẹn ngào, run rẩy)
Em… em không xứng đáng với anh.
DƯƠNG
(Thất thần)
Em nói gì vậy? Đừng nói những lời vô lý đó. Em là tất cả những gì anh có, tất cả những gì anh muốn!
(Anh vươn tay muốn chạm vào cô, nhưng Hà lùi lại)
HÀ
(Kiên quyết một cách đau đớn)
Anh hãy quên em đi. Hãy sống thật tốt. Em… em xin lỗi.
Cô đứng dậy, vội vã rời đi, để lại Dương ngồi chết lặng giữa quán cà phê vắng vẻ, tiếng mưa rơi bên ngoài dội vào lòng anh từng nhát một.
(Kết thúc ký ức – Trở lại hiện tại)
Tiếng gió rít ngang tai, lạnh lẽo, kéo Dương trở về thực tại. Anh vẫn đứng đó, bàn tay còn đặt trên vai Hà. Gương mặt Hà vẫn ngập tràn nước mắt, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi trong mắt cô dường như đã biến thành một sự kiên quyết đau đớn, y hệt cái nhìn năm xưa.
DƯƠNG
(Giọng anh lạnh hơn băng, nhưng pha lẫn đau đớn tột cùng)
Lại là câu đó sao, Hà? “Em không xứng đáng với anh”? Và bây giờ, đứa bé này… cũng là một bí mật em định che giấu cả đời, như lý do em rời bỏ anh vậy à?
Hà lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Ánh mắt Dương xuyên thấu vào cô, không cho phép bất cứ lời nói dối nào tồn tại. Cậu bé nãy giờ vẫn im lặng, bỗng chốc rụt rè nép sát vào chân mẹ, cảm nhận được sự giận dữ đang bùng lên từ người đàn ông xa lạ.
Hà lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Ánh mắt Dương xuyên thấu vào cô, không cho phép bất cứ lời nói dối nào tồn tại. Cậu bé nãy giờ vẫn im lặng, bỗng chốc rụt rè nép sát vào chân mẹ, cảm nhận được sự giận dữ đang bùng lên từ người đàn ông xa lạ.
Hà ngước nhìn Dương, đôi mắt cô sưng húp, hằn lên những tia đỏ của sự mệt mỏi và nỗi đau. Từng thớ thịt trên gương mặt cô như co rút lại, chất chứa nỗi thống khổ sâu thẳm và sự bất lực đến tột cùng. Cô muốn tìm một nơi để trốn chạy, một nơi mà ánh mắt của Dương không thể chạm tới, không thể bóc trần những bí mật mà cô đã cố gắng chôn vùi.
HÀ
(Giọng khản đặc, van lơn)
Anh đừng hỏi nữa… Em xin anh.
Cô đưa tay ôm chặt lấy cậu bé hơn, như một bản năng tự vệ, như thể muốn che chắn, bảo vệ một bí mật to lớn, một vết thương lòng mà cô không muốn ai chạm vào, đặc biệt là Dương. Cậu bé nép vào lòng mẹ, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Dương, dường như cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm không gian.
DƯƠNG
(Giọng Dương hạ thấp, nhưng sự lạnh lẽo vẫn không vơi đi, ẩn chứa sự tổn thương sâu sắc)
Anh cần biết, Hà. Anh có quyền biết. Em đã cướp đi của anh một phần cuộc sống, một phần của chính anh. Và bây giờ, em lại muốn che giấu điều này sao? Đứa bé này… nó là con của anh, phải không?
Hà nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lại trào ra như suối. Mỗi câu hỏi của Dương như một nhát dao cứa vào vết thương chưa lành của cô. Cô lắc đầu quầy quậy, chôn mặt vào mái tóc của cậu bé, như thể muốn ngăn chặn những lời nói dối sắp phải thốt ra, hay những sự thật đau lòng mà cô không đủ can đảm để đối diện.
HÀ
(Nước mắt giàn giụa, giọng đứt quãng)
Không… Không phải đâu. Anh hiểu lầm rồi.
DƯƠNG
(Ánh mắt Dương sắc lạnh, không rời khỏi gương mặt Hà, từng lời nói như đinh đóng cột)
Em nghĩ anh sẽ tin sao? Hơn năm năm qua, anh đã sống trong sự dằn vặt. Bây giờ, em lại xuất hiện với một đứa bé giống anh như đúc. Em nghĩ anh là kẻ ngốc à, Hà?
Cậu bé nãy giờ vẫn nép sát vào chân Hà, cảm nhận được bầu không khí nặng nề. Bỗng chốc, đôi mắt to tròn, trong veo của cậu bé ngước lên nhìn Dương, rồi một nụ cười hồn nhiên, không chút vương vấn bỗng nở trên môi.
Dương chết lặng. Thời gian như ngừng lại. Nụ cười ấy… ánh mắt ấy… khóe môi cong lên, hai lúm đồng tiền mờ nhạt. Đó chính là nụ cười của Dương, giống hệt như trong tấm ảnh cũ kỹ anh vẫn giữ, chụp lúc anh lên ba. Một cú sốc mạnh mẽ xé toạc mọi nghi ngờ, đóng đinh sự thật vào tim anh. Mọi thắc mắc, mọi câu hỏi dồn nén bấy lâu nay tan biến, chỉ còn lại sự chắc chắn đau đớn, như thể Dương vừa bị sét đánh ngang tai.
DƯƠNG
(Thốt lên, giọng lạc đi vì sốc và đau đớn tột cùng)
Nó… là con của anh.
Hà run rẩy, đôi môi mím chặt. Cô không thể nói dối thêm nữa. Nụ cười vô tư của đứa con trai đã vạch trần tất cả, không cần thêm bất cứ lời thừa nhận nào.
DƯƠNG
(Ánh mắt Dương đỏ ngầu, xoáy sâu vào Hà, sự đau đớn và giận dữ trộn lẫn vào nhau)
Tại sao? Tại sao em lại cướp đi của anh tất cả? Con trai của anh… anh đã bỏ lỡ hơn năm năm cuộc đời nó!
Hà run rẩy, đôi môi mím chặt. Cô không thể nói dối thêm nữa. Nụ cười vô tư của đứa con trai đã vạch trần tất cả, không cần thêm bất cứ lời thừa nhận nào.
DƯƠNG
(Ánh mắt Dương đỏ ngầu, xoáy sâu vào Hà, sự đau đớn và giận dữ trộn lẫn vào nhau)
Tại sao? Tại sao em lại cướp đi của anh tất cả? Con trai của anh… anh đã bỏ lỡ hơn năm năm cuộc đời nó!
Dương không thể kiềm chế được nữa. Anh bước đến gần hơn, nắm chặt lấy cổ tay Hà, bàn tay cô lạnh toát. Sức mạnh trong cái nắm của Dương khiến Hà khẽ rên lên. Ánh mắt Dương giờ đây không chỉ còn là giận dữ, mà còn tràn ngập sự tuyệt vọng, van nài và cả một sự quyết đoán đến tột cùng.
DƯƠNG
(Giọng Dương khàn đặc, vừa van nài vừa ra lệnh, đầy ám ảnh)
Chúng ta cần nói chuyện riêng. Ngay lập tức. Và… anh cần xét nghiệm ADN. Ngay bây giờ!
Bàn tay Dương siết chặt cổ tay Hà. Cơn giận dữ và tuyệt vọng xoáy trong ánh mắt anh. Hà không thể đứng vững được nữa, đầu gối cô khuỵu xuống đất, kéo theo Dương một cách bất ngờ. Đất đỏ vương lên chiếc váy đã sờn. Nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên gò má gầy guộc của cô, hòa vào lớp bụi. Môi cô run rẩy, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng thoát ra.
DƯƠNG
(Ánh mắt Dương vẫn găm vào Hà, nhưng sự tức giận đã pha lẫn một nỗi đau thấu xương khi chứng kiến sự yếu đuối tột cùng của cô)
Nói đi! Em nói cho anh biết tại sao! Tại sao lại là anh? Tại sao lại là con của anh?
Hà ngước lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự đau khổ và sự hối lỗi chất chồng. Cô thều thào, giọng nói yếu ớt như một sợi chỉ sắp đứt, như một lời thú tội cuối cùng trước khi linh hồn tan biến:
HÀ
(Thì thầm, từng lời như cứa vào không khí, đâm thẳng vào trái tim Dương)
Em… em đã giấu anh… vì mẹ em bệnh nặng… cần rất nhiều tiền… Em không còn lựa chọn nào khác…
Câu nói của Hà như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim Dương, khiến anh rụng rời. Cả cơ thể anh cứng đờ, bàn tay đang nắm chặt cổ tay Hà bỗng chốc buông lỏng. Sự giận dữ ban nãy tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng, đau đớn và một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Anh lùi lại một bước, nhìn Hà như thể cô là một người hoàn toàn xa lạ, một người vừa mang đến cho anh sự thật nghiệt ngã nhất cuộc đời. Tim anh thắt lại, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.
Dương lảo đảo lùi lại. Đôi mắt anh nhìn Hà, nhưng hình ảnh cô đã biến dạng, thành một bóng ma vật vờ gánh chịu những khổ đau mà anh chưa từng biết tới. Sự thật nghiệt ngã khiến anh không thở nổi, một bức màn đen kịt che phủ tâm trí. Hà không dừng lại, cô biết đây là cơ hội duy nhất để nói ra tất cả, để trút bỏ gánh nặng đeo đẳng mình suốt bao năm.
HÀ
(Giọng yếu ớt, ngắt quãng)
Sau khi anh đi… mẹ em ngã bệnh nặng… Bệnh viện nói cần phải có rất nhiều tiền để chữa trị… Em đã cố gắng hết sức… nhưng một mình em không thể nào xoay sở nổi ở thành phố…
Hà ngừng lại, một tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực. Cô lại ho khan, rồi tiếp tục.
HÀ
Em đã phải bán hết mọi thứ… rồi bỏ phố về lại bản làng… Vùng núi Tây Bắc này… tưởng chừng xa xôi… nhưng là nơi duy nhất em còn có thể bám víu…
Dương khẽ run lên. Những lời của Hà như những nhát kim châm vào da thịt anh. Anh không thể tin nổi những gì mình đang nghe.
HÀ
(Môi Hà mấp máy, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn về những ngày tháng đầy ám ảnh)
Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến… Mẹ già bệnh tật… cần người chăm sóc… và đứa bé… nó lớn lên từng ngày…
Đôi mắt Hà trĩu nặng nhìn về phía cậu bé đang chơi đùa cạnh đó, rồi lại trở về đối diện với Dương. Ánh mắt đó chất chứa một nỗi đau không thể diễn tả, nhưng cũng đầy kiên cường.
HÀ
Em đã phải làm đủ mọi việc… từ nương rẫy… đến hái chè… hay đi rừng kiếm củi… Chỉ mong sao có tiền mua thuốc cho mẹ… có cái ăn cho con… Cuộc sống nơi đây khắc nghiệt lắm Dương… Mỗi hạt gạo… mỗi miếng ăn… đều đổi bằng mồ hôi và nước mắt… Em… em không còn lựa chọn nào khác…
Câu chuyện của Hà như một dòng nước lạnh buốt đổ thẳng vào Dương, cuốn trôi đi sự giận dữ của anh, thay vào đó là một nỗi hổ thẹn và bàng hoàng tột độ. Anh đứng đó, bất động, như một pho tượng. Hình ảnh về một Hà hoạt bát, thông minh từ Giảng đường đại học, cô gái từng là tình yêu đầu của anh, giờ đây hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng một người phụ nữ tiều tụy, gầy guộc đang vật lộn với cuộc sống mà anh, một giám đốc công ty lớn ở Thành phố, không thể nào tưởng tượng nổi. Anh đã sống trong nhung lụa, hưởng thụ cuộc sống giàu sang, còn cô, người phụ nữ anh từng yêu, lại đang sống trong cảnh cùng cực, thiếu thốn đủ đường. Một sự tương phản nghiệt ngã đến đau lòng.
Dương vẫn đứng đó, như bị đóng đinh vào đất. Cái tên “Hà” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, kéo theo hình ảnh cô gái anh từng yêu cháy bỏng, đối lập hoàn toàn với người phụ nữ tiều tụy đang đứng trước mặt. Anh nhìn Hà, ánh mắt anh trượt xuống người cậu bé đang ngủ gục trên vai cô. Cậu bé non nớt, hai má ửng hồng vì cái lạnh, đôi môi chúm chím và hàng mi cong vút in bóng trên làn da trắng xanh. Từng đường nét trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy sao lại quen thuộc đến vậy? Một thoáng giật mình, Dương cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là đôi mắt anh, sống mũi cao của anh, và cả cái tướng ngủ say sưa, bất cần kia cũng giống hệt anh lúc nhỏ.
Dương rụt rè tiến lại gần hơn, như bị một lực vô hình nào đó kéo đi. Anh cúi xuống, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt thanh tú của cậu bé. Trái tim Dương thắt lại, đau nhói. Một cảm giác tội lỗi dữ dội trào dâng, thiêu đốt anh từ bên trong. Trách nhiệm, một gánh nặng mà anh chưa từng biết tới, đè nén lên đôi vai tưởng chừng vững chãi của một giám đốc công ty lớn. Làm sao anh có thể vô tâm đến vậy? Làm sao anh có thể bỏ mặc Hà một mình gánh chịu tất cả những khó khăn này, suốt hơn năm năm qua, trong khi anh sống trong nhung lụa, hưởng thụ cuộc đời? Nỗi đau của Hà, sự vất vả của đứa trẻ, tất cả như một cuốn phim tua chậm hiện rõ mồn một trong tâm trí Dương, mỗi cảnh quay đều là một nhát dao cứa vào lương tâm anh. Anh đã quá bận rộn với công việc, với tiền bạc, với những thú vui phù phiếm ở Thành phố mà quên mất người con gái anh từng thề non hẹn biển. Giờ đây, mọi thứ đổ ập xuống, nặng nề đến nghẹt thở.
Dương, với đôi mắt đong đầy sự hối hận và quyết tâm, vội vàng đỡ lấy Hà khi cô gần như khuỵu xuống. Cậu bé vẫn ngủ say trên tay Hà, vô tư không hay biết sóng gió đang ập đến. Dương nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Hà, những ký ức về tình yêu đầu ùa về, trộn lẫn với hình ảnh của cậu bé đang ôm chặt lấy mẹ.
“Hà,” giọng Dương khàn đặc, nghẹn ngào nhưng kiên định, “em và con sẽ không phải chịu khổ nữa. Anh sẽ đưa hai mẹ con về Thành phố, sẽ lo cho cuộc sống của hai mẹ con thật tốt, một cuộc sống đủ đầy và hạnh phúc.”
Lời nói của Dương như một lời thề nặng trĩu giữa không gian tĩnh lặng của Vùng núi Tây Bắc, vang vọng giữa tiếng gió và sự im lặng của những mảnh đời cơ cực. Ánh mắt anh rực lên ngọn lửa của sự chuộc lỗi và tình yêu thương tưởng chừng đã ngủ yên hơn năm năm trước. Hà ngước nhìn Dương, đôi mắt cô mờ đi vì nước mắt, nhưng sâu thẳm trong đó là sự ngỡ ngàng, hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh.
Hà ngước nhìn Dương, đôi mắt cô mờ đi vì nước mắt, nhưng sâu thẳm trong đó là sự ngỡ ngàng, hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh. Ánh mắt Hà lúc này phức tạp hơn bao giờ hết, như thể cả một thế giới cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Cô mừng rỡ trước lời hứa của Dương, một tia sáng bất ngờ trong cuộc đời tăm tối, nhưng nỗi lo lắng lại lớn hơn cả. Lòng tự trọng níu giữ cô lại, cùng với nỗi sợ hãi tột cùng về quá khứ lặp lại, về những vết thương lòng tưởng chừng đã lành nhưng vẫn còn hằn sâu.
Hà lí nhí, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một nỗi đau day dứt. “Liệu có ổn không anh…? Em sợ lại làm gánh nặng cho anh.” Cô nhìn Dương, đôi mắt ngấn lệ cầu xin một lời khẳng định, nhưng cũng đầy sự e dè, sợ hãi. Cậu bé vẫn ngủ say trong vòng tay cô, như một minh chứng sống động cho những gì họ đã trải qua, và những gì cô lo sợ sẽ lại xảy ra.
Dương không nói thêm lời nào, anh chỉ lặng lẽ bước tới, quỳ xuống ngang tầm với Hà, vòng tay ôm trọn lấy cô và cậu bé đang say ngủ vào lòng. Hơi ấm từ Dương bao trùm lấy Hà, khiến trái tim cô bất giác run rẩy. Anh siết chặt vòng tay, như thể muốn níu giữ tất cả những gì anh đã từng đánh mất. Hà cảm nhận được sự tuyệt vọng xen lẫn nỗi ân hận tột cùng từ cái ôm của Dương, và rồi, cô cũng từ từ vòng tay ôm lấy anh, nước mắt bất giác rơi lã chã. Dương vùi mặt vào mái tóc cô, hít lấy mùi hương quen thuộc đã từng ám ảnh anh suốt hơn năm năm qua.
“Anh sẽ không bao giờ để em và con một mình nữa,” Dương thì thầm, giọng anh nghẹn lại. Anh ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Hà, từng câu chữ như khắc sâu vào tâm khảm. “Đây là lời hứa của anh. Anh sẽ dùng cả cuộc đời mình để bù đắp cho tất cả những khổ đau mà anh đã gây ra cho mẹ con em. Anh hứa đấy.”
Nước mắt anh rơi, không phải là những giọt nước mắt bi kịch hay đau khổ, mà là dòng chảy của sự nhẹ nhõm, của niềm vui khôn tả khi tìm lại được gia đình, của sự giải thoát khỏi gánh nặng tội lỗi đã đè nén anh bấy lâu. Hà cảm nhận được sự chân thành từ từng lời nói, từng cái ôm của Dương. Nỗi sợ hãi trong cô dần tan biến, thay vào đó là một thứ cảm xúc ấm áp, bình yên đến lạ lùng. Cậu bé khẽ cựa mình trong vòng tay họ, như một sợi dây vô hình gắn kết họ lại với nhau.
Dương từ từ nới lỏng vòng tay, anh ngẩng đầu, nhìn Hà với ánh mắt chứa chan tình cảm. Hà khẽ gật đầu, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Dương nhẹ nhàng bế cậu bé lên, đặt thằng bé tựa vào vai mình. Cậu bé khẽ cựa quậy, rồi lại rúc sâu vào hơi ấm quen thuộc, tiếp tục giấc ngủ.
Dương nắm lấy tay Hà, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Hà ngước nhìn anh, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Dương mỉm cười, nụ cười chân thành, không còn chút gượng ép hay nặng nề như những ngày đầu anh đặt chân đến vùng núi Tây Bắc này. Họ cùng nhau bước đi trên con đường đất đỏ quen thuộc.
Dân làng, từ xa đã nhận ra Dương, người giám đốc thành phố đã xuống đây làm từ thiện, và Hà, cô gái bản hiền lành cùng đứa con của mình. Những ánh mắt tò mò, ngạc nhiên đổ dồn về phía ba người. Một vài người thì thầm to nhỏ, không giấu được sự sửng sốt khi thấy Dương nắm tay Hà, dắt cậu bé đi cùng. Có lẽ, trong tâm trí họ, Hà và đứa bé đã sống một cuộc đời khác, một cuộc đời đơn độc, khác xa với khung cảnh gia đình ấm áp mà họ đang chứng kiến. Dương không hề nao núng trước những ánh nhìn ấy. Anh vẫn siết chặt tay Hà, vẫn vững vàng bước đi, ánh mắt chỉ hướng về phía trước, nơi có một tương lai mà anh tin rằng mình sẽ cùng Hà và con xây dựng.
Hà cảm nhận được sự bao bọc, chở che từ Dương. Cô tựa nhẹ vào cánh tay anh, để những ánh mắt dò xét lướt qua mình, không còn quan trọng nữa. Giữa những rặng núi xanh thẳm, giữa những mái nhà đơn sơ của bản làng, hình ảnh ba người họ bước đi cùng nhau như một bức tranh sống động, một minh chứng cho sự vượt lên số phận, cho niềm tin vào tình yêu và sự tha thứ.
Một tia nắng chiều muộn xuyên qua khe núi, rọi thẳng xuống con đường đất đỏ, chiếu sáng rực rỡ lên ba bóng hình đang bước đi. Ánh nắng không chói chang gay gắt, mà dịu dàng, ấm áp, như một lời chúc phúc, một dấu hiệu của sự khởi đầu mới. Nó xua tan đi bóng tối của quá khứ, của những hiểu lầm, của những nỗi đau, và vẽ nên một con đường ngập tràn hy vọng. Tương lai phía trước, dù có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu và sự đoàn kết, Dương tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua. Anh không còn là giám đốc quyền lực của một công ty lớn trong thành phố tấp nập, mà chỉ là một người đàn ông tìm lại được mái ấm, tìm lại được ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình. Hà không còn là người phụ nữ ôm nỗi đau trong câm lặng, mà là một người mẹ, một người phụ nữ tìm thấy lại hạnh phúc và sự bình yên bên người đàn ông cô từng yêu và đứa con bé bỏng. Cậu bé trong vòng tay Dương vẫn say ngủ, nhưng có lẽ, trong tiềm thức, thằng bé cũng cảm nhận được hơi ấm của một gia đình trọn vẹn, của một tương lai tươi sáng đang chờ đợi. Đó không chỉ là kết thúc của một hành trình tìm kiếm, mà là sự mở đầu cho một chương mới, nơi tình yêu, lòng trắc ẩn và sự tha thứ sẽ là kim chỉ nam dẫn lối, đưa họ đến bến bờ hạnh phúc thực sự, giữa lòng vùng núi Tây Bắc yên bình.

