Gửi con cho anh họ: Mẹ chết lặng nghe sự thật, hóa ra hắn là… QUỶ DỮ!

Con gái ơi mẹ làm sao sống nổi đây, bố mẹ chạy chưa khắp nơi mới có được con, vậy mà vừa mới gửi con cho anh họ 1 tí thì đã ra nông nỗi này, mẹ không thở nổi khi nghe thằng bé đó kể lại đầu đuôi việc tày đình mà nó đã làm với con…

Con gái ơi, mẹ làm sao sống nổi đây. Mẹ với bố chạy khắp nơi mới có được con, ngày xưa còn nhớ rõ, mẹ nằm đếm từng tiếng đồng hồ để nghe con thở trong bụng, tay mẹ cứ sờ mãi lên cái bụng đó như sợ nếu buông ra con sẽ bay m-ất. Vậy mà… vừa mới gửi con cho anh họ một tí thôi — một tí, con nghe mẹ nói không? — thì đã ra nông nỗi này.

Hôm đó trời nắng như đổ lửa. Con đòi đi chơi cùng mấy đứa hàng xóm, chị bận cơm nước, bố thì phải đi làm sớm, mẹ chỉ kịp dặn “đi nhớ về sớm nhé” rồi nhìn con mang cái ba lô nhỏ xíu. Mẹ còn thấy con ngoảnh lại cười, cái cười con lúc ấy rạng rỡ như hoa. Ai ngờ, đó là lần cuối mẹ thấy con cười như vậy.

Khi điện thoại reo, mẹ đang rửa bát, tay còn dính bột. Mẹ nghe giọng anh họ run run: Từ hai tiếng đơn giản ấy, cả đời mẹ như sụp xuống. Anh kể lắp bắp, kể chuyện con…

Mẹ về nhà thì chet lặng với cảnh trước mặt, sao thằng b;/é đó dám làm ra chuyện này… 👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Gửi con cho anh họ: Mẹ chết lặng nghe sự thật, hóa ra hắn là… QUỶ DỮ!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt