Mang 300 triệu về cứu bố tai biến, tôi chết lặng khi nghe ông nói một câu với mẹ kế.

“Cầm 300 triệu đến cứu bố, vô tình nghe cuộc trò chuyện của ông và mẹ kế, tôi tuyệt vọng rời đi….
Cuộc đời tôi, An, b;;ắt đầu với một vết nứt không thể hàn gắn. Mẹ tôi, người phụ nữ dịu hiền và ấm áp, đã rời bỏ thế giới này khi tôi chỉ vừa tròn 8 tuổi, để lại tôi bơ vơ giữa khoảng trống mênh mông. Bố tôi, ông Hùng, là một người đàn ông cứng nhắc, kiệm lời, những cảm xúc dường như bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng. Một năm sau ngày mẹ mất, bố tái hôn với bà Mai. Bà không hề ácđộc, không một lời quátmắng hay hành động tànnhẫn nào, nhưng sống chung dưới một mái nhà, giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách vô hình, một bứctường vô hình mà tôi không thể nào vượt qua.
Không chỉ với mẹ kế, tôi còn cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt từ bố kể từ khi ông tái hôn. Ánh mắt ông ít khi nào dừng lại trên khuôn mặt tôi, mỗi lần tôi ốm, bà Mai sẽ lặng lẽ mang th;;uốc đến, đặt trên đầu gi;;ường, còn bố chỉ hỏi một câu duy nhất, “Đỡ chưa?” rồi quay lưng đi m;;ất. Câu hỏi ấy, giản dị đến mức tàn nhẫn, cứ đeo bám tôi suốt những năm tháng tuổi thơ, như một thứ tình thương méo mó, không dám gọi tên, không dám chạm vào.
Năm tôi 18 tuổi, một cột mốc quan trọng trong cuộc đời, tôi quyết định rời xa ngôi nhà ấy. Tôi lên Hà Nội học đại học bằng một suất học bổng danh giá, một tấm vé thoát ly khỏi những cảm giác ngột ngạt, những ánh mắt thờ ơ. Ngày tôi ra bến xe, bố đưa tôi đi. Ông đứng từ xa nhìn theo chiếc xe lăn bánh, dáng người cao lớn nhưng cô độc. Không một cái ôm, không một lời dặn dò, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Khoảnh khắc ấy, trái tim non nớt của tôi như bị b:ó:p ngh:ẹ:t. Tôi tự nhủ, từ nay, tôi sẽ tự mình đứng vững, tự nuôi sống bản thân suốt 4 năm đại học mà không dám nhờ vả bố hay mẹ kế nữa.
Cho đến một ngày giữa tháng 5, khi những cơn mưa đầu hạ bắt đầu lất phất trên phố, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ cô Lan, người hàng xóm thân thiết ở quê. Giọng cô Lan đầy vẻ lo lắng, báo tin bố tôi bị t:a:i bi:ế:n, phải nhập viện gấp. Tim tôi như ngừng đập. Bố

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mang 300 triệu về cứu bố tai biến, tôi chết lặng khi nghe ông nói một câu với mẹ kế.

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt