Mẹ ruột bỏ con 10 năm, quay lại đòi: ‘Trả con bé đây, cô sẽ có tất cả!’

Đi trông trẻ cho mẹ đơn thân nhà giàu được ăn sung mặc sướ::ng, nào ng:ờ một ngày mẹ đứa b:é b:;ất ng:ờ bỏ con gá:;i hơn 1 tu:;ổi để đi biền biệt, tôi đang làm bảo mẫu cho nhà giàu thì thành mẹ nu;;ôi cưu mang trong căn nhà dột nát ở quê, nào ngờ 10 năm sau có chiếc xe tiền tỷ đỗ trước nhà, người đàn ông bước xuống đưa ra một trao đổi chấn động, tôi không biết có nên đồng ý không…Tôi từng nghĩ công việc trông trẻ chỉ đơn giản là thay tã, pha sữa, dỗ dành những cơn khóc dai dẳng. Nhưng không ai nói với tôi rằng có ngày, tôi sẽ trở thành mẹ nuôi bất đắc dĩ của một đứa trẻ bị bỏ rơi, sống lay lắt trong căn nhà dột nát giữa vùng quê nghèo. Mười năm trôi qua, mọi thứ tưởng chừng đã lắng lại, cho đến khi một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cổng, và người đàn ông mặc vest đen lạnh lùng đưa ra một lời đề nghị khiến tim tôi lạnh buốt: “Trả lại con bé cho chúng tôi – và cô sẽ có tất cả.”
Nhưng liệu tình yêu của một người mẹ có thể đem ra đổi chác?
Tôi tên là Ngân, năm ấy mới 23 tuổi, vừa tốt nghiệp trung cấp mầm non thì may mắn được giới thiệu đến làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có ở quận 2. Chủ nhà là chị Khánh – một người phụ nữ đơn thân xinh đẹp, lạnh lùng, luôn bận rộn với công việc kinh doanh. Bé gái chị mới hơn một tuổi, tên là An, kháu khỉnh nhưng nhạy cảm.
Tôi sống tại căn biệt thự ấy, được ăn mặc đầy đủ, hưởng mức lương cao đến mức không dám khoe với ai. Mỗi sáng tôi bế bé An ra vườn, hát cho con nghe, dạy con bi bô nói từng từ một. Tôi bắt đầu yêu quý đứa trẻ ấy hơn cả mức cần thiết trong công việc. Bé An dường như cũng quấn tôi hơn mẹ ruột. Chị Khánh thường xuyên đi sớm về muộn, có hôm đi công tác cả tuần, chỉ gọi về đúng một lần.
Rồi một ngày, chị Khánh rời đi như thường lệ. Nhưng lần này là… mãi mãi.
Ban đầu tôi nghĩ chị chỉ đi công tác dài hạn. Nhưng sau một tháng không ai liên lạc, tôi lo lắng. Tôi báo với quản gia – người cũng chỉ làm bán thời gian – và chúng tôi tìm cách liên lạc. Điện thoại, email, mạng xã hội đều im lặng. Tôi hoảng hốt, đi đến công ty chị làm thì được biết chị đã thôi việc từ trước. Một người bảo rằng chị nợ nần, người khác lại đồn chị bỏ trốn với tình nhân ra nước ngoài.
Thực tế thế nào, tôi chẳng thể biết. Chỉ biết tôi và bé An bị bỏ lại như hai cái bóng giữa căn biệt thự lạnh ngắt.
Một tuần sau, chủ nợ kéo đến. Tôi ôm bé trốn về quê – nơi chỉ còn căn nhà cấp bốn lợp tôn của ba má để lại. Tôi không biết phải làm gì, chỉ biết không thể để bé An rơi vào tay trại trẻ mồ côi hay cảnh sát.
Tôi bắt đầu cuộc đời mới, vừa làm thuê vừa nuôi con nhỏ. Hàng xóm dị nghị, người thì thương, người thì chửi là “ngu dại ôm của nợ nhà giàu”. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi đăng ký khai sinh lại cho con, đổi tên bé thành Hạ An – “niềm an yên giữa mùa hạ bỏng rát nhất của cuộc đời tôi.”
Mười năm trôi qua. Hạ An lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, lại thừa hưởng vẻ đẹp trời cho từ mẹ ruột. Con không hề biết sự thật về quá khứ, chỉ gọi tôi là “mẹ”. Tôi cũng chưa từng có ý định nói ra, vì tôi sợ sẽ mất con – tình yêu duy nhất trong đời tôi.
Một buổi trưa hè, khi tôi đang rửa chén sau buổi cơm đạm bạc, thì một chiếc xe Mercedes đỗ trước cổng. Người đàn ông mặc vest đen bước xuống, ánh mắt nghiêm nghị, gõ cửa rồi chìa ra một tập hồ sơ. Bên trong là giấy xét nghiệm ADN, hình ảnh của chị Khánh – mẹ ruột Hạ An….Xem thêm tại bình luận ĐẦU TIÊN 👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ ruột bỏ con 10 năm, quay lại đòi: ‘Trả con bé đây, cô sẽ có tất cả!’

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt