1 tháng không thấy con gái về thăm, mẹ sang chơi ngửi thấy m/ùi hô/i nồ/ng nặ/c từ ngoài cổng, để rồi ch//ết lặng khi thấy bao tải con rể gi///ấu dưới gầm giường… Một buổi sáng đầu tháng, bà Hạnh ngồi trên chiếc ghế tre ngoài hiên, đôi mắt hướng về con đường dẫn ra thành phố. Đã tròn một tháng, con gái bà – Thủy – không về thăm mẹ như thường lệ. Từ trước đến nay, cứ cuối tuần, Thủy đều bắt xe về quê, ngồi trò chuyện, ăn bữa cơm giản dị cùng bà. Nhưng lần này, kể cả những tin nhắn cũng bặt vô âm tín. Bà Hạnh gọi điện, số máy báo không liên lạc được. Trong lòng bà, một lin/h cả/m b/ất a/n dấy lên. “Hay con bé bận quá mà quên gọi cho mẹ?” – bà tự trấn an, nhưng nỗi lo cứ cuồn cuộn không yên. Hôm ấy, bà quyết định bắt chuyến xe sớm lên thành phố tìm con. Căn nhà Thủy thuê chung với chồng – Quân – nằm trong một con hẻm sâu. Bà vừa bước xuống xe đã thấy ngột ngạt, nhưng không hiểu vì sao. Đến gần cổng, một m/ùi h/ôi l//ạ xộc thẳng vào mũi, nồ/ng n/ặc đến mức bà phải đưa tay bịt mũi. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bà Hạnh lấy hết can đảm, tay run run nắm chặt lấy cánh cổng sắt đã gỉ sét. Mùi hôi thối nồng nặc, giờ đây càng thêm khó chịu khi bà tiếp xúc gần hơn. Nó xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày bà quặn lại. Nhưng nỗi lo lắng cho Thủy, cho con gái bà, lấn át tất cả. Bà gọi khẽ: “Thủy ơi! Con có nhà không?”. Tiếng gọi của bà chìm lẫn trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Bà gọi lớn hơn: “Thủy! Quân! Hai đứa đâu rồi?”. Vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ, lạnh lẽo. Bà Hạnh cảm thấy bất an dâng lên tột độ. Có điều gì đó không ổn, rất không ổn. Bà cố gắng đẩy mạnh cánh cổng, tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai, báo hiệu cho sự kinh hoàng sắp sửa hé lộ. Bà bước chân vào khoảng sân nhỏ, ánh mắt đảo quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Nhưng chỉ có sự hoang vắng và bầu không khí ngột ngạt, đè nén.
Bà Hạnh đẩy mạnh cánh cổng. Tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai. Bà bước chân vào khoảng sân nhỏ. Ánh mắt bà đảo quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Chỉ có sự hoang vắng và bầu không khí ngột ngạt, đè nén. Bà khẽ hé mở cánh cửa chính.
Bóng tối đặc quánh bao trùm căn nhà. Căn phòng khách bừa bộn, đồ đạc vứt lung tung. Không khí lạnh lẽo một cách bất thường, dường như đã lâu không có ai sinh hoạt. Mùi hôi thối nồng nặc hơn cả ở bên ngoài xộc thẳng vào mũi bà Hạnh. Nó kinh khủng đến mức khiến dạ dày bà quặn lại, suýt chút nữa bà nôn ọe ngay tại chỗ. Bà Hạnh rùng mình. Một linh cảm cực kỳ xấu dâng trào trong lòng bà.
Bà gọi khẽ, giọng lạc đi vì sợ hãi:
“Thủy ơi? Quân? Hai đứa đâu rồi?”
Không một tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đáng sợ, lạnh lẽo. Bà Hạnh nhìn quanh căn phòng khách. Vẫn là sự bừa bộn và mùi hôi thối ám ảnh. Bà cất bước chân rón rén vào sâu bên trong. Mỗi bước đi của bà như dẫm lên sự tĩnh lặng chết chóc. Bà đi qua phòng ăn, rồi đến nhà bếp. Mùi hôi ở đây càng nồng nặc hơn, khiến bà không thở nổi.
Bà Hạnh tiến đến cánh cửa phòng ngủ. Bà khẽ đẩy cửa. Cánh cửa phát ra tiếng ken két ghê rợn. Bà dùng hết sức để mở nó ra. Căn phòng tối om. Bà mò mẫm tìm công tắc đèn.
BỐP!
Ánh đèn vàng vọt hắt ra, soi sáng một phần căn phòng. Bà Hạnh chết sững. Mùi hôi thối giờ đây như muốn nuốt chửng bà. Bà đưa tay lên bịt mũi. Lần này, bà chắc chắn, thứ mùi này không chỉ đơn thuần là rác rưởi. Nó có một mùi tanh tưởi, ngai ngái, giống như… giống như thịt thối rữa.
Bà Hạnh lùi lại một bước. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Bà cố gắng điều chỉnh hơi thở. Bà nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn bừa bộn. Trên giường, chăn gối xộc xệch, như có ai đó vừa ngồi dậy. Bà nhìn xuống gầm giường.
Một vật thể hình chữ nhật, được bọc kỹ lưỡng bằng lớp vải thâm màu, nằm lọt thỏm dưới gầm giường. Nó giống hệt một chiếc bao tải. Bà Hạnh nuốt khan. Bà biết chắc chắn, Thủy và Quân đang gặp chuyện gì đó kinh khủng. Điện thoại của Thủy đã không liên lạc được suốt một tháng qua. Bây giờ, nhìn cảnh tượng này, bà Hạnh chỉ mong mình chưa từng đặt chân đến nơi đây.
Bà Hạnh lùi lại một bước. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Bà cố gắng điều chỉnh hơi thở. Bà nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn bừa bộn. Trên giường, chăn gối xộc xệch, như có ai đó vừa ngồi dậy. Bà nhìn xuống gầm giường.
Một vật thể hình chữ nhật, được bọc kỹ lưỡng bằng lớp vải thâm màu, nằm lọt thỏm dưới gầm giường. Nó giống hệt một chiếc bao tải. Bà Hạnh nuốt khan. Bà biết chắc chắn, Thủy và Quân đang gặp chuyện gì đó kinh khủng. Điện thoại của Thủy đã không liên lạc được suốt một tháng qua. Bây giờ, nhìn cảnh tượng này, bà Hạnh chỉ mong mình chưa từng đặt chân đến nơi đây.
Mùi hôi càng lúc càng nồng nặc, ngai ngái, khiến bà Hạnh cảm thấy buồn nôn. Bà đưa tay bịt chặt mũi, cố gắng nhìn rõ hơn vào chiếc bao tải dưới gầm giường. Nó không chỉ đơn thuần là một vật thể vô tri vô giác; nó đang tỏa ra một thứ năng lượng tăm tối, bất thường. Bà Hạnh khẽ rùng mình. Bản năng mách bảo bà phải chạy thật nhanh khỏi nơi này, nhưng tình yêu thương con gái đã níu giữ bà lại. Bà lảo đảo tiến lại gần hơn, từng bước một.
Bà Hạnh quỳ xuống, đưa tay run rẩy chạm vào lớp vải dày của chiếc bao tải. Nó ẩm lạnh và có mùi tanh nồng khó chịu. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ đó, khiến bà cảm thấy gai người. Bà nhìn sang chiếc bàn cạnh giường. Đống quần áo của Thủy vương vãi khắp nơi. Một chiếc áo khoác len màu xanh, thứ mà bà đã tự tay đan tặng Thủy, nằm nhàu nhĩ trên sàn. Và rồi, bà nhìn thấy nó.
Chiếc ví da màu nâu của Thủy nằm chỏng chơ trên mặt bàn, mở toang. Bà Hạnh vội vàng cầm lấy, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà lục lọi bên trong. Trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng. Không một mảnh giấy, không một đồng xu. Chiếc ví mà Thủy luôn giữ gìn cẩn thận, giờ lại nằm ở đây, bị bỏ trống một cách tàn nhẫn. Nỗi sợ hãi trong bà Hạnh giờ đây biến thành cơn hoảng loạn tột độ. Bà Hạnh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt quét khắp căn phòng, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào. Bà nhìn thấy một vết máu khô mờ trên sàn nhà, gần chiếc bao tải. Rồi lại nhìn thấy một vết xước dài trên thành giường. Mọi thứ đều là dấu hiệu của một cuộc vật lộn dữ dội.
“Thủy ơi! Con làm gì vậy? Ai đã làm chuyện này với con?” Bà Hạnh lắp bắp, giọng lạc đi vì đau đớn và sợ hãi. Bà đưa mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải dưới gầm giường, cảm giác kinh hoàng dâng trào trong lòng. Bà hiểu rằng, điều tồi tệ nhất mà bà lo sợ, giờ đây đã thành hiện thực.
Bà Hạnh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt quét khắp căn phòng, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào. Bà nhìn thấy một vết máu khô mờ trên sàn nhà, gần chiếc bao tải. Rồi lại nhìn thấy một vết xước dài trên thành giường. Mọi thứ đều là dấu hiệu của một cuộc vật lộn dữ dội.
“Thủy ơi! Con làm gì vậy? Ai đã làm chuyện này với con?” Bà Hạnh lắp bắp, giọng lạc đi vì đau đớn và sợ hãi. Bà đưa mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải dưới gầm giường, cảm giác kinh hoàng dâng trào trong lòng. Bà hiểu rằng, điều tồi tệ nhất mà bà lo sợ, giờ đây đã thành hiện thực.
Bà Hạnh không thể tin vào mắt mình. Mùi hôi thối kia, vết máu kia, chiếc ví trống rỗng kia… tất cả đều chỉ về một sự thật kinh hoàng. Bà đứng sững người, hai chân như muốn khuỵu xuống. Nước mắt bà tuôn rơi lã chã.
“Không… không thể nào…” Bà lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Bà Hạnh đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Bà nhìn quanh căn phòng bừa bộn, nay lại càng trở nên đáng sợ. Đống quần áo vương vãi, chiếc áo len bà tự tay đan, chiếc ví của Thủy… tất cả đều như đang trêu ngươi bà.
Bỗng, một suy nghĩ lóe lên trong đầu bà. Chiếc bao tải. Thứ duy nhất có thể giải thích được mùi hôi khủng khiếp và sự im lặng đáng sợ của Thủy. Bà Hạnh lấy hết can đảm, quỳ xuống một lần nữa, đối diện với vật thể bí ẩn dưới gầm giường. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn.
“Quân… Quân đâu?” Bà thốt lên, giọng đầy nghi hoặc. Quân là con rể bà, luôn tỏ ra hiếu thảo nhưng bà luôn có linh cảm không lành về hắn ta.
Bà Hạnh nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Bà nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải, đôi mắt đầy quyết tâm. Dù cho điều gì đang ẩn giấu bên trong, bà cũng phải biết. Bà không thể để Thủy một mình chịu đựng sự tàn khốc này.
“Thủy ơi, mẹ sẽ cứu con!” Bà Hạnh gầm lên, giọng đầy giận dữ và đau xót.
Bà dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh chiếc bao tải ra khỏi gầm giường. Nó nặng một cách bất thường. Mùi tanh nồng càng lúc càng trở nên dữ dội, như muốn thiêu đốt khứu giác của bà. Bà Hạnh cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơ thể run rẩy.
Cánh cửa phòng bật mở, Quân đứng sững sờ ở ngưỡng cửa. Hắn ta vừa về đến nhà. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt hắn biến sắc. Đôi mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào bà Hạnh rồi lại liếc sang chiếc bao tải. Vẻ mặt của Quân lúc này là sự pha trộn giữa kinh hoàng và tuyệt vọng.
“Bà… bà đang làm gì vậy?” Quân lắp bắp, giọng khàn đặc.
Bà Hạnh ngẩng phăng đầu lên nhìn Quân, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Bà thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt hắn.
“Tao hỏi mày, Quân. Thủy đâu? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây?” Bà Hạnh gầm lên, giọng bà giờ đây đầy uy lực của một người mẹ đang đối mặt với cơn giận dữ tột cùng.
Bà Hạnh run rẩy. Quân nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải, rồi lại nhìn bà Hạnh, vẻ mặt đầy sự khẩn cầu méo mó.
QUÂN
(Giọng run rẩy)
Bà… bà đừng làm vậy. Bà không biết trong đó có gì đâu.
BÀ HẠNH
(Ánh mắt sắc lạnh, không rời khỏi Quân)
Tao hỏi mày, Thủy đâu? Con gái tao đâu? Cái mùi này là gì? Sao điện thoại nó không liên lạc được? Sao mày lại ở đây?
Quân lắp bắp, cố gắng tìm lời giải thích.
QUÂN
Thủy… Thủy đi rồi. Bà ấy… bà ấy đã bỏ đi. Chuyện này… chuyện này không liên quan đến tôi.
BÀ HẠNH
(Cười khẩy, một nụ cười đau đớn)
Bỏ đi? Bỏ đi mà để lại cái mùi này, cái vết máu này, cái nhà cửa nát bươm này sao? Mày nói dối! Mày đang che giấu gì?
Bà Hạnh siết chặt chiếc bao tải. Mùi hôi nồng nặc khiến bà cảm thấy buồn nôn. Bà nhìn Quân, đôi mắt chứa đầy sự nghi ngờ và phẫn nộ.
BÀ HẠNH
Tao biết mày có chuyện gì đó giấu tao. Mày luôn tỏ ra hiếu thảo, nhưng tao luôn có cảm giác không lành về mày. Bây giờ thì sao? Cái gì trong cái bao tải này?
Quân lùi lại một bước, nhìn chiếc bao tải như nhìn thấy quỷ dữ.
QUÂN
(Lắp bắp)
Bà ơi, bà đừng mở ra. Làm ơn… đừng làm vậy.
Bà Hạnh nhìn Quân, rồi nhìn xuống chiếc bao tải. Bà nhớ lại những lời Thủy từng nói về Quân, những lần bà cố gắng cảnh báo con gái mình. Giờ đây, mọi thứ dường như đã sáng tỏ.
BÀ HẠNH
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Mày nghĩ mày lừa được tao sao? Mày nghĩ mày có thể làm gì với con gái tao mà tao không biết sao?
Bà Hạnh dồn hết sức, giật mạnh chiếc bao tải. Nó nặng trịch, và bà cảm thấy thứ gì đó bên trong đang chuyển động. Mùi hôi thối càng trở nên khủng khiếp hơn, như muốn xé toạc không khí. Quân hét lên một tiếng đầy hoảng loạn.
QUÂN
Không!
Chiếc bao tải bung ra. Mùi hôi thối khủng khiếp ập tới. Bà Hạnh nín thở, mắt nhìn chằm chằm vào bên trong. Sự thật kinh hoàng hiện ra trước mắt bà. Nước mắt bà tuôn rơi, nhưng không còn là nỗi sợ hãi, mà là sự căm giận tột cùng. Bà nhìn Quân, ánh mắt bà giờ đây đã thay đổi hoàn toàn.
BÀ HẠNH
(Giọng rít lên trong cổ họng)
Mày… mày đã làm gì con tao?
Quân sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, gào khóc nức nở. Căn phòng ngập tràn mùi hôi thối và tiếng khóc tuyệt vọng. Bà Hạnh đứng đó, cơ thể run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thứ kinh hoàng trong chiếc bao tải, rồi hướng về phía Quân, nơi sự tàn độc vừa được phơi bày.
BÀ HẠNH
(Giọng rít lên trong cổ họng)
Mày… mày đã làm gì con tao?
Quân sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, gào khóc nức nở. Căn phòng ngập tràn mùi hôi thối và tiếng khóc tuyệt vọng. Bà Hạnh đứng đó, cơ thể run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thứ kinh hoàng trong chiếc bao tải, rồi hướng về phía Quân, nơi sự tàn độc vừa được phơi bày.
Bà Hạnh nín thở, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn. Thứ bên trong chiếc bao tải không thể tin được. Bà nhớ lại hình ảnh Thủy cười nói, nhớ lại những lời dặn dò của con gái trước khi lên thành phố làm ăn. Tất cả giờ đây như một vết cắt sâu hoắm vào tim.
QUÂN
(Nấc nghẹn)
Bà ơi… tôi… tôi không cố ý…
BÀ HẠNH
(Giọng đanh lại, đầy căm phẫn)
Không cố ý? Mày nhìn xem mày đã làm gì? Mày đã biến con gái tao thành cái gì? Cái mùi này… nó là gì đây?
Bà Hạnh bước tới, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Quân. Nỗi sợ hãi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự giận dữ mãnh liệt. Bà Hạnh quỳ xuống, đưa tay run rẩy chạm vào chiếc bao tải.
BÀ HẠNH
Mày nói Thủy đi rồi? Đi đâu? Đi đến cái nơi chết chóc này sao?
Quân không ngẩng đầu lên, chỉ im lặng khóc. Từng tiếng nức nở của hắn vang lên trong căn phòng ngột ngạt, càng làm tăng thêm sự ghê rợn. Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, rồi dùng hết sức nhấc chiếc bao tải lên, lôi nó ra khỏi gầm giường.
Căn phòng nhỏ càng trở nên chật chội hơn với sự xuất hiện của chiếc bao tải. Bà Hạnh cố gắng mở nó ra. Quân hét lên một tiếng thất thanh.
QUÂN
Bà ơi! Đừng!
Nhưng bà Hạnh đã quyết tâm. Bà kéo mạnh khóa kéo. Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên mạnh hơn, khiến hai bà cháu đều cảm thấy buồn nôn. Bà Hạnh nhìn vào bên trong. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi mắt mở to kinh hoàng.
BÀ HẠNH
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Thủy ơi… con ơi…
Một hình hài quen thuộc nằm co quắp bên trong. Quần áo xộc xệch, khuôn mặt biến dạng vì… Bà Hạnh không thể nào chấp nhận sự thật. Bà lùi lại, vấp ngã xuống sàn.
QUÂN
(Vẫn còn trong cơn nấc nghẹn)
Là… là do tôi… Thủy… Thủy phản bội tôi… cô ấy có người khác… tôi… tôi không chịu nổi…
Bà Hạnh ngước nhìn Quân, đôi mắt giờ đây không còn giọt nước mắt, chỉ còn sự căm ghét tột cùng. Bà nhìn Quân như nhìn thấy một con quỷ.
BÀ HẠNH
Mày… mày là súc sinh! Mày đã giết con gái tao!
Bà Hạnh lồm cồm bò dậy, với lấy một vật gì đó gần đó. Chiếc gậy lau nhà. Bà Hạnh chĩa thẳng vào Quân, cơ thể run rẩy nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.
BÀ HẠNH
Tao sẽ giết mày! Giết mày để trả thù cho con gái tao!
Bà Hạnh nhấc cây gậy lau nhà, run rẩy nhưng ánh mắt cương quyết nhìn thẳng vào Quân. Lời gào thét của bà vang vọng trong căn phòng nhỏ, hòa lẫn với tiếng nức nở tuyệt vọng của Quân. Mùi hôi thối càng lúc càng xộc lên mũi, khiến bà Hạnh cảm thấy lảo đảo. Bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng, đầm đìa nước mắt của con gái trong bao tải, rồi lại nhìn Quân. Trong khoảnh khắc đó, bà Hạnh dường như nhìn thấy sự phản bội tột cùng, một vết cắt sâu không thể nào lành lại.
QUÂN
(Lê lết, giọng lạc đi)
Bà ơi… xin bà… tôi sai rồi…
Bà Hạnh siết chặt cây gậy lau nhà. Cơ thể bà run lên bần bật. Bà muốn lao tới, muốn dùng mọi thứ có trong tay để trừng trị gã chồng đã biến con gái mình thành ra nông nỗi này. Nhưng rồi, bà sực nhớ ra một điều. Cái mùi hôi thối này… nó không chỉ ám ảnh căn phòng, nó dường như đang len lỏi vào cả không gian xung quanh. Bà Hạnh chợt nảy ra một ý nghĩ khủng khiếp.
BÀ HẠNH
(Giọng run run, đầy ám ảnh)
Cái mùi này… nó không phải là…
Bà Hạnh nhìn Quân, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải. Bàn tay bà run rẩy chạm vào lớp vải thô ráp. Bà cảm nhận được sự mềm nhũn, kinh tởm bên trong. Từng cơn buồn nôn trào lên. Bà Hạnh dường như đã bắt đầu hiểu ra điều gì đó còn tồi tệ hơn cả sự thật kinh hoàng vừa phơi bày. Con gái bà, Thủy, không chỉ đơn thuần là nạn nhân. Cái mùi hôi thối này, thứ đã ám ảnh bà từ lúc bước vào căn nhà này, nó là dấu hiệu cho một bí mật động trời hơn nữa. Bà Hạnh rùng mình, nhìn Quân như thể hắn là một con quỷ đội lốt người, che giấu một tội ác còn lớn hơn. Bà Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt quét qua căn phòng thuê chật chội. Đâu đó trong góc khuất, bà cảm thấy một sự lạnh lẽo khác thường.
Bà Hạnh lùi lại, cơn buồn nôn đã dịu đi đôi chút, nhưng sự ghê tởm và sợ hãi thì càng lúc càng dâng cao. Ánh mắt bà quét qua căn phòng, tìm kiếm một thứ gì đó, bất cứ thứ gì có thể giải thích cho cái mùi kinh hoàng và bí ẩn này. Bà nhớ lại lời Thủy từng nói khi gọi điện, giọng cô bé yếu ớt, đầy ám ảnh: “Mẹ ơi, con sợ lắm…” Và rồi cuộc gọi đột ngột bị cắt đứt. Suốt một tháng trời, điện thoại của Thủy hoàn toàn không liên lạc được. Bà Hạnh đã cố gắng gọi cho Quân, nhưng hắn ta luôn viện cớ bận rộn, lảng tránh mọi câu hỏi về con gái.
Đúng buổi sáng đầu tháng này, không thể chần chừ thêm được nữa, bà đã quyết định bắt xe ôm lên thành phố. Bà đến căn nhà thuê của vợ chồng con gái trong một con hẻm sâu hun hút, nơi mùi hôi nồng nặc đã sộc thẳng vào mũi ngay từ khi bước chân qua cổng. Giờ thì bà đã hiểu. Cái mùi này không phải là mùi của sự chết chóc thông thường. Nó ẩn chứa một điều gì đó còn khủng khiếp hơn. Bà Hạnh chợt nhớ đến những lời Quân từng buông lơi đầy vẻ khinh miệt khi bà nhắc đến chuyện Thủy mang thai: “Chưa chắc là con của tôi!”
Bà Hạnh đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ bé, bừa bộn. Mọi thứ đều ám chỉ một cuộc sống không mấy suôn sẻ, nhưng bà không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến thế. Ánh mắt bà dừng lại dưới gầm giường, nơi có một chiếc bao tải màu xanh cũ kỹ. Một suy nghĩ đột ngột lóe lên trong đầu bà. Cùng với suy nghĩ đó là một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bà nhớ lại lần Quân vội vã giấu đi cái bao tải ấy khi bà vừa bước vào nhà. Hắn ta đã nói đó là đồ cũ cần mang đi vứt.
Bà Hạnh lấy hết sức bình sinh, tay bám chặt vào thành giường, bà từ từ kéo chiếc bao tải ra. Tiếng vải thô ráp cọ xát vào sàn nhà. Bà cảm thấy toàn thân đông cứng lại. Khi một góc của chiếc bao tải bị rách nhẹ bởi cạnh giường, một màu trắng nhợt nhạt và một sợi tóc dài đen nhánh, rất dài, đã hé lộ ra. Sợi tóc ấy… nó giống hệt sợi tóc của Thủy. Bà Hạnh muốn hét lên, muốn nôn ra hết tất cả mọi thứ mình đã ăn, đã uống. Nhưng bà không thể. Bà chỉ có thể đứng đó, nhìn chằm chằm vào sợi tóc, cảm nhận nỗi sợ hãi đang nuốt chửng lấy mình. Chiếc bao tải này… nó không chỉ đơn thuần là một cái bao tải.
Bà Hạnh run rẩy đưa tay bóp chặt lấy miệng bao tải. Mùi hôi nồng nặc, đặc quánh như đặc quánh lại trong cổ họng bà. Linh tính mách bảo điều tồi tệ nhất, một sự thật khủng khiếp mà bà không dám đối diện. Bà Hạnh không dám nhìn thẳng, nhưng sự thôi thúc muốn biết sự thật, dù đau đớn đến đâu, đã thúc đẩy bà. Bà dùng hết sức bình sinh, các khớp ngón tay trắng bệch, bấu chặt vào lớp vải thô. Bà kéo mạnh, xé toạc phần trên của chiếc bao tải.
Một thứ gì đó màu trắng nhợt nhạt, trương phồng, lộ ra. Bà Hạnh muốn hét lên, muốn quay lưng bỏ chạy. Nhưng đôi chân bà như bị đóng đinh xuống sàn. Bà chỉ có thể trân trối nhìn. Rồi bà nhìn thấy sợi tóc đen nhánh, dài, rất dài, vương trên thứ trắng nhợt nhạt đó. Sợi tóc ấy… nó giống hệt sợi tóc của Thủy. Bà Hạnh nấc nghẹn. Máu dồn lên não, khiến bà choáng váng. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt bà, nhăn nheo, già nua, giờ đây càng thêm phần bi thương. Bà đã hiểu. Mùi hôi này, sự biến mất bí ẩn của con gái, thái độ lảng tránh của Quân, tất cả đã ghép lại thành một bức tranh ghê rợn. Cái bao tải này… nó chứa đựng tất cả. Bà Hạnh tuyệt vọng đưa tay ôm lấy mặt, nhưng không thể che giấu được tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng.
Bà Hạnh run rẩy đưa tay bóp chặt lấy miệng bao tải. Mùi hôi nồng nặc, đặc quánh như đặc quánh lại trong cổ họng bà. Linh tính mách bảo điều tồi tệ nhất, một sự thật khủng khiếp mà bà không dám đối diện. Bà Hạnh không dám nhìn thẳng, nhưng sự thôi thúc muốn biết sự thật, dù đau đớn đến đâu, đã thúc đẩy bà. Bà dùng hết sức bình sinh, các khớp ngón tay trắng bệch, bấu chặt vào lớp vải thô. Bà kéo mạnh, xé toạc phần trên của chiếc bao tải.
Một thứ gì đó màu trắng nhợt nhạt, trương phồng, lộ ra. Bà Hạnh muốn hét lên, muốn quay lưng bỏ chạy. Nhưng đôi chân bà như bị đóng đinh xuống sàn. Bà chỉ có thể trân trối nhìn. Rồi bà nhìn thấy sợi tóc đen nhánh, dài, rất dài, vương trên thứ trắng nhợt nhạt đó. Sợi tóc ấy… nó giống hệt sợi tóc của Thủy. Bà Hạnh nấc nghẹn. Máu dồn lên não, khiến bà choáng váng. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt bà, nhăn nheo, già nua, giờ đây càng thêm phần bi thương. Bà đã hiểu. Mùi hôi này, sự biến mất bí ẩn của con gái, thái độ lảng tránh của Quân, tất cả đã ghép lại thành một bức tranh ghê rợn. Cái bao tải này… nó chứa đựng tất cả. Bà Hạnh tuyệt vọng đưa tay ôm lấy mặt, nhưng không thể che giấu được tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng.
Khuôn mặt bà Hạnh biến sắc, tái nhợt như tờ giấy. Bên trong bao tải là thi thể con gái bà – Thủy, với những vết thương chí mạng và khuôn mặt biến dạng. Bà Hạnh hét lên một tiếng thất thanh, tiếng hét xé toang sự tĩnh lặng của con hẻm. Tiếng hét ấy như một mũi dao cứa vào không khí, vang vọng, ám ảnh, kéo theo nỗi kinh hoàng tột độ. Bà quỵ xuống, đôi tay run rẩy đưa ra, muốn chạm vào con gái nhưng lại sợ hãi chính thứ mình sắp chạm vào. Thủy, con gái bà, người bà yêu thương nhất, giờ đây lại nằm đây, trong một tình cảnh bi thảm đến không thể tin nổi. Nước mắt bà Hạnh trào ra như suối, hòa cùng mùi hôi thối nồng nặc. Bà không thể thốt nên lời, chỉ biết lặp đi lặp lại cái tên Thủy trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cảnh tượng trước mắt bà như một cơn ác mộng không có hồi kết. Bà nhìn quanh, hy vọng tìm thấy một tia sáng, một sự giải thích, nhưng chỉ có sự trống rỗng và nỗi tuyệt vọng bao trùm. Tiếng bước chân vội vã vọng lại từ đầu hẻm. Quân. Hắn đã trở lại. Bà Hạnh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm hận nhìn về phía Quân đang tiến lại gần.
Bà Hạnh quỵ sụp, tiếng khóc nấc nghẹn lại. “Thủy ơi! Con ơi!” Bà úp mặt vào bàn tay, run rẩy không ngừng. Mùi hôi xộc thẳng vào mũi, càng làm cơn buồn nôn dâng lên. Bà Hạnh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Quân. Hắn đứng sững ở cửa, vẻ mặt biến sắc, lộ rõ sự hoảng loạn. Đôi mắt hắn liếc nhanh sang chiếc bao tải, rồi lại vội vã quay đi, né tránh ánh nhìn của bà.
QUÂN
(Giọng run rẩy, cố tỏ ra bình tĩnh)
Mẹ… mẹ làm gì ở đây? Sao mẹ lại…
Lời nói của Quân bị nghẹn lại khi nhìn thấy bộ dạng của bà Hạnh và ánh mắt căm phẫn bà dành cho hắn. Cả con hẻm giờ đây dường như đặc quánh lại bởi mùi tử khí và sự căng thẳng. Tiếng bà Hạnh nức nở hòa lẫn với tiếng thở dốc hoảng loạn của Quân.
BÀ HẠNH
(Giọng rít lên, đầy đau đớn và căm hận)
Mày… mày đã làm gì con gái tao? Quân! Cái mùi này… là ai?
Quân lùi lại một bước, lúng túng không biết phải nói gì. Hắn nhìn quanh quất, hy vọng có thể tìm ra lối thoát. Bóng dáng một vài người hàng xóm đã lấp ló ở đầu hẻm, tò mò và sợ hãi.
NGƯỜI HÀNG XÓM 1
(Vọng từ xa)
Có chuyện gì vậy? Tiếng gì mà ghê vậy?
Sự xuất hiện của những người lạ mặt càng làm Quân thêm bối rối. Hắn liếc nhanh về phía bà Hạnh, ánh mắt đầy van xin. Bà Hạnh, dường như bị thôi thúc bởi một sức mạnh nào đó, đứng dậy. Bà tiến về phía Quân, từng bước chậm rãi nhưng đầy uy lực.
BÀ HẠNH
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Tao hỏi mày đấy! Cái gì trong bao tải? Sao mày lại giấu nó dưới gầm giường?
Quân cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo.
QUÂN
Mẹ… mẹ hiểu lầm rồi. Chỉ là… đồ cũ thôi ạ.
BÀ HẠNH
Đồ cũ? Mày nghĩ tao là đồ ngu à? Mày muốn lừa dối đến bao giờ?
Bà Hạnh bất ngờ lao tới, dùng hết sức đẩy mạnh vào Quân. Hắn loạng choạng lùi lại. Bà Hạnh nhanh chóng cúi xuống, kéo mạnh chiếc bao tải ra khỏi gầm giường. Tiếng vải bị kéo lê sột soạt trên sàn. Bà dồn hết sức lực vào hai tay, kéo mạnh miệng bao tải.
Một mùi hôi thối kinh hoàng bùng phát mạnh mẽ hơn. Những người hàng xóm ở đầu hẻm bịt mũi, lùi lại.
NGƯỜI HÀNG XÓM 2
Trời ơi, mùi gì kinh quá vậy!
Bà Hạnh không quan tâm đến bất cứ điều gì. Ánh mắt bà chỉ tập trung vào chiếc bao tải. Bà thấy rõ hơn những gì bên trong. Đôi mắt bà mở to, rồi nhanh chóng nhắm lại, như không muốn tin vào cảnh tượng trước mắt. Bà Hạnh lảo đảo đứng dậy, quay người lại phía mọi người.
BÀ HẠNH
(Giọng khản đặc)
Cảnh sát! Gọi cảnh sát! Nhanh lên!
Một người hàng xóm, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng rút điện thoại ra, run rẩy nhấn số. Bà Hạnh nhìn Quân, ánh mắt như dao găm. Quân biết mình không còn đường thoát. Hắn nhìn bà Hạnh, rồi nhìn ra phía cửa hẻm, nơi có những ánh đèn xe cảnh sát bắt đầu nhá lên.
Tiếng xe cảnh sát càng lúc càng gần, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy phản chiếu lên những bức tường ẩm thấp của con hẻm. Quân đứng sững, đôi mắt đảo liên hồi như con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn nhìn bà Hạnh, ánh mắt tràn đầy sự cầu xin, một thoáng hoảng loạn lướt qua.
BÀ HẠNH
(Giọng rít lên, từng chữ như đâm vào tim Quân)
Mày còn định giấu đến bao giờ? Mùi này… mày biết nó là gì không? Là con gái tao! Là Thủy!
Bà Hạnh chỉ tay vào chiếc bao tải. Dù đã cố gắng kéo mạnh, nhưng miệng bao vẫn còn khép hờ, để lộ ra một mảng vải bẩn thỉu ám màu. Từ đó, một mùi tử khí khủng khiếp bốc lên, lấn át cả không khí đặc quánh trong hẻm. Những người hàng xóm đứng đầu hẻm đã lùi lại thêm vài bước, mặt ai nấy đều tái mét.
QUÂN
(Lắp bắp, cố gắng biện minh)
Mẹ… mẹ ơi… không phải đâu ạ… con… con chỉ…
BÀ HẠNH
(Cười khẩy, một nụ cười chua chát, đầy đau đớn)
Mày còn định lừa dối ai nữa? Mày nghĩ tao mù, mày nghĩ tao điếc sao? Hơn một tháng nay, con bé không liên lạc với tao. Mày nói xem, Thủy đang ở đâu? Nó có… nó có còn thở không?
Nước mắt bà Hạnh giàn giụa, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa căm hận nhìn Quân. Hắn ta gục đầu xuống, vai run lên bần bật. Tiếng thở dốc của Quân hòa lẫn với tiếng khóc nấc của bà Hạnh, tạo nên một bản giao hưởng bi thương giữa con hẻm nhỏ.
Ánh đèn xe cảnh sát chiếu thẳng vào hai mẹ con. Vài cảnh sát bước xuống xe, vẻ mặt nghiêm trọng. Họ nhìn Quân, rồi nhìn chiếc bao tải, rồi lại nhìn bà Hạnh với vẻ dò hỏi.
CẢNH SÁT TRƯỞNG
(Giọng trầm, uy lực)
Có chuyện gì ở đây vậy? Ai đã báo án?
Bà Hạnh ngước nhìn vị cảnh sát trưởng, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên định.
BÀ HẠNH
(Chỉ vào Quân)
Anh ta! Anh ta đã làm gì con gái tôi! Mùi tử khí này… là nó đấy!
Quân ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng nhìn bà Hạnh. Hắn biết, tất cả đã kết thúc. Bao tải kia, cái bí mật đen tối hắn giấu dưới gầm giường, cuối cùng cũng đã bị phơi bày. Cơn hoảng loạn giờ đây đã biến thành sự bất lực cùng cực. Hắn lùi lại, va phải bức tường lạnh lẽo, như muốn tan biến vào đó.
Quân ngã khuỵu xuống đất, hai tay ôm lấy đầu. Hắn ta co giật, những âm thanh như tiếng kêu của loài vật bị thương thoát ra từ cổ họng khô khốc. Vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt trợn trừng nhìn trân trối vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó kinh hoàng hơn cả cái chết đang rình rập. Mùi hôi nồng nặc từ chiếc bao tải dường như càng lúc càng dày đặc, bao trùm lấy hắn, siết chặt lấy hơi thở.
Hai cảnh sát lao tới, một người giữ chặt lấy cánh tay đang giãy giụa yếu ớt của Quân, người kia nhanh chóng quỳ xuống, dùng một thanh kim loại để cố định đầu hắn. Quân vẫn lắp bắp những từ ngữ rời rạc, không rõ nghĩa, đôi môi tím tái mấp máy liên hồi.
CẢNH SÁT (Một trong hai người)
Bình tĩnh lại! Đừng cử động nữa!
Bà Hạnh đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt trống rỗng. Nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là một sự tê dại bao trùm lấy bà. Bà nhìn xuống chiếc bao tải, rồi nhìn Quân đang bị khống chế, cuối cùng nhìn về phía con đường dẫn vào con hẻm. Bà biết, một chương đau thương đã khép lại, nhưng chương tiếp theo, bà không biết sẽ còn tàn khốc đến mức nào.
CẢNH SÁT TRƯỞNG
(Nói với một cảnh sát khác)
Mang hắn vào xe. Cô Hạnh, bà cần đến đồn để làm lời khai.
Một cảnh sát khác bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà Hạnh. Bà chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lưng lại, bước đi chậm rãi ra khỏi con hẻm, để lại phía sau tiếng xe cảnh sát và bóng dáng gầy gò của Quân.
Bà Hạnh đứng sững lại, ánh mắt hoang dại lướt qua khuôn mặt Quân đang bị cảnh sát khống chế. Một cơn giận dữ bùng lên, dường như xé toạc mọi thứ trong bà. Bà lao tới, hai tay nắm chặt, dường như không còn cảm nhận được sức lực của bản thân.
BÀ HẠNH
(Gào lên, giọng lạc đi vì đau đớn và phẫn nộ)
Quân! Tại sao mày dám làm thế với con gái tao hả? Sao mày dám làm thế với Thủy của tao!
Bà Hạnh xông vào Quân, những cú đánh liên tiếp giáng xuống người hắn. Cảnh sát lập tức can thiệp, một người kéo bà lại, người kia cố gắng giữ Quân không phản ứng.
CẢNH SÁT
Bà Hạnh, xin bà bình tĩnh lại! Bà không thể làm thế!
BÀ HẠNH
(Vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự khống chế)
Bỏ tôi ra! Tôi phải cho nó biết nó đã làm gì! Nó đã giết con tôi!
Quân co giật trên nền đất, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhìn trừng trừng về phía trước, dường như không còn nhận thức được xung quanh. Mùi hôi nồng nặc từ chiếc bao tải vẫn ám ảnh không gian, khiến hơi thở càng thêm ngột ngạt.
CẢNH SÁT TRƯỞNG
(Nói với một cảnh sát khác)
Đưa hắn vào xe ngay. Cô Hạnh, bà cần đến đồn để làm lời khai.
Một cảnh sát khác bước đến, đặt tay lên vai bà Hạnh. Bà Hạnh ngừng giãy giụa, vai rũ xuống. Bà nhìn Quân một lần cuối, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng gầy gò ẩn dần trong con hẻm vắng. Tiếng xe cảnh sát hú còi, dần xa.
Cảnh sát phong tỏa con hẻm, đèn nhấp nháy soi rõ hiện trường tang thương. Mùi hôi thối nồng nặc vẫn ám ảnh không gian, khiến ai nấy đều khó chịu. Quân, với đôi mắt thất thần, được hai cảnh sát dìu vào xe chuyên dụng. Hắn như một cái bóng, không còn sức sống, không còn nhận thức. Bà Hạnh đứng đó, vai rũ xuống, nhìn theo chiếc xe khuất dần. Trái tim bà như bị ai bóp nghẹt, nỗi đau và sự mất mát khiến bà không thể thở nổi.
Tin tức về vụ án mạng kinh hoàng nhanh chóng lan truyền khắp khu phố. Người dân bàn tán xôn xao, ánh mắt đầy kinh hãi và thương cảm. Họ không thể tin được rằng, một vụ án tàn bạo như vậy lại xảy ra ngay tại con hẻm nhỏ này. Sự bàng hoàng bao trùm lấy tất cả. Bà Hạnh, trong bộ dạng tiều tụy, được một nữ cảnh sát đưa lên xe. Bà ngồi im, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, mọi thứ xung quanh dường như tan biến. Bà chỉ còn lại nỗi đau, nỗi ân hận và sự tuyệt vọng.
Tại đồn cảnh sát, không khí căng thẳng bao trùm. Quân ngồi đó, đôi mắt vẫn vô định. Lời khai ban đầu của hắn chỉ là những câu ú ớ, rời rạc. Hắn dường như không còn là chính mình, chìm trong vũng lầy tội lỗi và sự ám ảnh. Bà Hạnh được dẫn vào một căn phòng khác. Nữ cảnh sát đặt một ly nước trước mặt bà, khẽ giọng:
NỮ CẢNH SÁT
Bà Hạnh, xin bà cố gắng bình tĩnh. Bà có thể kể lại mọi chuyện từ đầu được không? Bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng có thể giúp ích cho quá trình điều tra.
Bà Hạnh run rẩy cầm lấy ly nước, đôi tay gầy guộc không ngừng run lên. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng gom lại những mảnh ký ức vỡ vụn.
BÀ HẠNH
(Giọng lạc đi, run rẩy)
Tôi… tôi không hiểu. Thủy nó… nó không bao giờ nói với tôi là nó gặp khó khăn. Nó luôn tỏ ra mạnh mẽ. Lần cuối tôi nói chuyện với nó là… là cách đây hơn một tháng. Nó nói đang bận, không về thăm tôi được. Tôi đã giận, đã trách nó vô tâm. Nhưng giờ thì…
Bà Hạnh nghẹn lại, nước mắt tuôn rơi. Nữ cảnh sát kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ghi chép lại. Bà Hạnh tiếp tục, giọng nói ngày càng yếu ớt.
BÀ HẠNH
Một buổi sáng đầu tháng, tôi không chịu được nữa. Tôi quyết định lên thành phố thăm con. Tôi lo cho nó. Đến nơi, gọi điện thoại mãi không được. Tôi đến căn nhà thuê của hai đứa. Cánh cửa mở hé. Một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Tôi… tôi sợ lắm. Tôi gọi tên Thủy, gọi tên Quân, nhưng không có ai trả lời. Căn nhà vắng lặng, chỉ còn mùi hôi ấy… và rồi… tôi thấy…
Bà Hạnh không thể nói tiếp, bà ôm mặt khóc nức nở. Nữ cảnh sát nhẹ nhàng vỗ về vai bà, ánh mắt đầy sự đồng cảm. Thế giới của bà Hạnh dường như sụp đổ hoàn toàn. Mùi hôi nồng nặc từ chiếc bao tải dưới gầm giường đã cướp đi tất cả.
CẢNH 1
NỘI CẢNH. ĐỒN CẢNH SÁT – NGÀY
Không khí trong phòng thẩm vấn đặc quánh sự ngột ngạt. Quân ngồi đối diện một điều tra viên, ánh mắt hắn lơ đễnh nhìn ra khung cửa sổ đục mờ. Giọng điều tra viên đều đều, nhưng ẩn chứa sự thôi thúc, yêu cầu sự thật.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết)
Quân à, chúng tôi biết mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cô Hạnh rất đau khổ. Hãy nói cho chúng tôi nghe, điều gì đã xảy ra giữa hai vợ chồng cô? Tại sao Thủy lại…
Quân ngập ngừng. Hắn đưa tay lên dụi mắt, như muốn xóa đi một hình ảnh ám ảnh.
QUÂN
(Giọng khàn đặc, đầy dằn vặt)
Tiền… tất cả là vì tiền. Thủy nó… nó đòi hỏi nhiều quá. Tôi làm lụng vất vả, bao nhiêu cũng không đủ với nó. Nó còn… còn nghi tôi có người khác.
ĐIỀU TRA VIÊN
Nghi ngờ ngoại tình? Cô ấy có bằng chứng gì không?
QUÂN
(Cười chua chát)
Nó không cần bằng chứng. Nó chỉ cần cái cớ. Nó nói tôi không còn yêu nó. Nó nói tôi không còn coi trọng nó nữa. Cứ cãi nhau mãi. Có lần… có lần nó nói tôi là đồ bất tài, vô dụng. Tôi… tôi không chịu đựng được nữa.
Hắn cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vào nhau. Cảnh sát ngồi đối diện lặng lẽ quan sát, để hắn chút thời gian vật lộn với chính mình.
CẢNH 2
NỘI CẢNH. NHÀ BÀ HẠNH – NGÀY
Bà Hạnh ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, vai rũ xuống như không còn sức sống. Căn nhà nhỏ bé, từng là nơi chứa đựng bao kỷ niệm ấm áp, giờ đây chỉ còn là một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo. Ly nước trên bàn vẫn còn nguyên, bà không uống một giọt nào. Nữ cảnh sát ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy sự xót xa.
NỮ CẢNH SÁT
Bà Hạnh, chúng tôi đã làm mọi cách để bà không phải đối mặt với sự thật này. Nhưng chúng tôi cần bà biết. Mọi thứ… đã kết thúc rồi. Quân đã khai nhận tất cả.
Bà Hạnh ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe. Trong ánh mắt ấy, dường như không còn chút tia hy vọng nào.
BÀ HẠNH
(Giọng thều thào, như gió thoảng)
Kết thúc… Con bé… con bé của tôi… Nó đã đi đâu rồi? Tại sao nó lại bỏ mẹ như vậy?
Nữ cảnh sát nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà Hạnh.
NỮ CẢNH SÁT
Con gái bà đã… đã không còn nữa. Chúng tôi đã tìm thấy thi thể của Thủy. Quân… đã thú nhận hành vi của mình. Nguyên nhân dẫn đến bi kịch này… xuất phát từ những mâu thuẫn, tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng. Đặc biệt là về vấn đề tiền bạc và sự nghi ngờ về… ngoại tình.
Bà Hạnh như chết trân. Lời nói của nữ cảnh sát như những nhát dao cứa vào tim bà. Bà không thể tin vào tai mình. Bà Hạnh run rẩy, môi mấp máy.
BÀ HẠNH
Tiền… ngoại tình… Không… không thể nào… Thủy nó… nó đâu có nói gì với tôi. Nó luôn…
Bà Hạnh ôm lấy ngực, thở hổn hển. Nỗi đau quá lớn khiến bà không thể chịu đựng được. Bà gục xuống sàn, tiếng khóc nức nở vang vọng khắp căn nhà tĩnh lặng. Sự thật phơi bày tàn khốc, những bí mật bị che giấu giờ đây hiện lên rõ ràng, bóp nghẹt trái tim người mẹ. Mất mát này, nỗi đau này, sẽ đeo bám bà Hạnh đến cuối cuộc đời.
(ĐOẠN KẾT LẮNG ĐỌNG)
Thành phố vẫn nhộn nhịp, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với bà Hạnh, thế giới đã sụp đổ. Những buổi sáng đầu tháng, từng là khoảng thời gian bà mong chờ để lên thăm con, giờ đây trở thành cơn ác mộng. Bà ngồi đó, trong căn nhà quen thuộc nơi quê nhà, nhìn ra khoảng không vô định. Mùi hôi nồng nặc từ căn nhà thuê ở thành phố như vẫn còn vương vấn đâu đây, ám ảnh tâm trí bà. Tiếng điện thoại im lặng, không còn những cuộc gọi hay tin nhắn quen thuộc. Bà cứ ngỡ rằng mình đã có một cô con gái mạnh mẽ, độc lập, nhưng sự thật lại phũ phàng đến vậy. Nỗi day dứt, hối hận vì đã không ở gần con, không hiểu thấu những gì con đang trải qua, nó cắn rứt trái tim bà từng giây. Bà tự hỏi, liệu có điều gì bà có thể làm khác đi không? Liệu bà có thể nhìn thấu những mâu thuẫn âm ỉ, những gánh nặng vô hình mà con gái mình đang mang? Câu trả lời chìm trong im lặng, chỉ còn lại nỗi trống vắng và sự chấp nhận muộn màng. Cuộc đời này, đôi khi, sự mất mát lớn nhất không đến từ sự ra đi đột ngột, mà đến từ việc nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng. Bà Hạnh giờ đây chỉ còn lại với mình, với những ký ức đã vỡ vụn, và với một bài học đau đớn về sự im lặng và những bí mật có thể giết chết.

