“67 tuổi sống nhờ con cái, tôi vô tình mở nhầm túi r:á:c và phát hiện sự thật khiến t:i:m th:ắt lại…..67 tuổi, tôi sống nương nhờ con cái, nghĩ rằng cuộc đời cuối cùng cũng được an yên. Nhưng chỉ vì một lần vô tình mở nhầm túi rác, tôi phát hiện ra một sự thật khiến tim mình như thắt lại. Hóa ra, cái gọi là “tình thân” đôi khi cũng có thể mục nát mà ta chẳng hề hay…
Tôi tên là Nhàn, năm nay 67 tuổi. Sau khi chồng tôi mất cách đây hơn 10 năm, tôi sống một mình trong căn nhà cũ ở quê. Hai đứa con tôi, con trai tên Hưng và con gái tên Hoa, đều đã có gia đình, lập nghiệp ở thành phố. Những năm gần đây, tuổi cao, sức yếu, một lần tai biến nhẹ khiến tôi không thể tự chăm sóc bản thân như trước. Hoa bàn với anh trai đưa tôi lên thành phố ở cùng con cháu, vừa tiện chăm sóc, vừa đỡ phần nào cô quạnh.
Tôi về ở với vợ chồng Hưng đầu năm ngoái. Nhà nó rộng, có phòng riêng cho tôi, đầy đủ tiện nghi. Mỗi sáng tôi thường dậy sớm, quét sân, tưới cây, nấu cơm. Không phải để “”trả ơn”” con, mà là để thấy mình vẫn có ích trong căn nhà này. Dù tuổi già, tôi vẫn thích làm việc lặt vặt, miễn là còn được vận động và nhìn thấy người thân.
Vợ Hưng – con dâu tôi – tên là Lan. Nó ít nói, từ tốn, chăm lo nhà cửa chu đáo. Nhưng không hiểu sao tôi luôn cảm thấy giữa hai mẹ con có một khoảng cách vô hình, như thể Lan không muốn tôi ở đây. Có những bữa cơm, Lan chỉ cắm cơm vừa đủ cho ba người, rồi mới chợt nhớ ra tôi. Có lần nó để tôi tự dọn mâm, rồi ngồi ăn một mình vì mọi người đã ăn xong.
Tôi không trách, chỉ nghĩ: “”Thôi thì, dâu con khác máu tanh lòng.””
Thằng cháu nội – bé Bin – học lớp 4, rất ngoan. Nó quấn tôi, hay khoe điểm, đọc truyện cho tôi nghe mỗi tối. Có nó, lòng tôi dịu lại. Tôi sống nhờ con, không dám đòi hỏi, chỉ mong nhà cửa yên ấm, cháu con học hành tốt là mãn nguyện.
Một buổi chiều thứ Bảy, trời mưa lâm râm, tôi dọn dẹp phòng khách. Thùng rác trong bếp đầy, nên tôi mang ra trước nhà để thay. Lúc tôi định bỏ túi
rác cũ vào thùng ngoài cổng thì chợt nhớ hôm nay có hai túi: một của phòng bếp, một của phòng ngủ Hưng và Lan. Tôi không để ý, vô tình cầm nhầm túi từ phòng ngủ. Nó nặng bất thường, lạo xạo bên trong. Tôi tò mò – thứ cảm giác mà người già hay có – mở túi ra nhìn thử.
Đó là khoảnh khắc mọi thứ vỡ vụn trong tôi.
Trong túi, ngoài giấy vụn, còn có một cuốn sổ tay nhỏ bị xé rách, một tập giấy A4 in chi chít chữ và một phong bì chưa niêm phong hẳn. Tôi nhặt cuốn sổ lên, mở ra. Dù giấy bị rách, tôi vẫn nhận ra nét chữ con dâu tôi – nét chữ gọn gàng, quen thuộc vì tôi từng thấy nó ghi thực đơn trong bếp.
“Mẹ anh ở lâu thế này thì đến bao giờ mới có nhà riêng?”
“Em thật sự không chịu nổi cái mùi thuốc xoa bóp, và cả việc phải rửa chén hai lần vì mẹ rửa không sạch.”
“Tết này nói khéo để anh đưa bà về quê. Em không muốn bị gò bó nữa.”
Tôi lặng người. Tim tôi đập mạnh. Tôi không biết mình đang giận, đang đau, hay chỉ là hụt hẫng. Từng câu từng chữ như những nhát dao nhỏ đâm vào lòng tôi, chậm rãi, âm thầm.
Phong bì rơi ra từ sổ tay, trong đó là… 3 triệu đồng và một tờ giấy ghi nguệch ngoạc:
“Mẹ, đây là tiền phụ thêm tháng này. Con xin lỗi vì không gọi được cho mẹ. Con bận quá. Thương mẹ.”
Là của Hoa – con gái tôi. Tờ giấy ghi tháng 3, giờ đã là tháng 6. Tôi chưa từng nhận được số tiền hay lời nhắn đó.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi bắt đầu hiểu. Có lẽ… không phải lần đầu…. Xem thêm tại bình luận”
“Bà Nhàn đứng sững lại, tay vẫn run run nắm chặt tập giấy và phong bì, mặc cho cơn mưa lâm râm bắt đầu thấm ướt tóc mai. Cái lạnh lẽo bây giờ không chỉ đến từ hơi nước quyện trong không khí, mà còn xộc thẳng vào tận xương tủy bà từ một nguồn khác – luồng suy nghĩ cay đắng vừa vỡ ra. Ba triệu đồng. Tháng 3. Bây giờ là tháng 6. Con gái bà đã gửi tiền và lời nhắn cho mẹ nó, ba tháng trước. Ba tháng trời! Ai đã cầm số tiền này? Ai đã giấu đi lời nhắn của Hoa? Ai đã vứt chúng vào thùng rác của phòng ngủ kia?
Bà không cần phải suy nghĩ lâu. Cuốn sổ tay với nét chữ quen thuộc của Lan vẫn còn nằm trong tay bà. Những dòng chữ kia như vết cứa. “”Mẹ anh ở lâu thế này thì đến bao giờ mới có nhà riêng?”” “”Em thật sự không chịu nổi cái mùi thuốc xoa bóp…””
Không phải lần đầu tiên. Chắc chắn không phải lần đầu tiên. Linh tính mách bảo bà điều đó. Những bữa cơm Lan quên cắm đủ cho bà, những lần bà lủi thủi tự dọn mâm khi mọi người đã ăn xong… Phải chăng tất cả không phải là sự vô ý? Phải chăng còn có những điều khác, những lời nói khác, những hành động khác mà bà không hề hay biết, đã diễn ra sau lưng bà, trong chính căn nhà mà bà đang nương nhờ?
Cảm giác lạnh lẽo nhường chỗ cho một nỗi đau âm ỉ. Nỗi đau của một người mẹ nhận ra mình đang bị con cái – hoặc ít nhất là con dâu, và có lẽ cả con trai – che giấu, qua mặt, xem thường. Bà cảm thấy mình không khác gì một con rối già, bị điều khiển, bị đặt đâu ngồi đấy, bị đối xử như một gánh nặng cần phải khéo léo loại bỏ. Nụ cười của Bin, sự hồn nhiên của nó, liệu có đủ sức sưởi ấm trái tim đang đóng băng của bà lúc này? Bà nhìn vào túi rác bẩn thỉu, nơi chứa đựng sự thật phũ phàng, và cảm thấy như chính cuộc đời mình cũng đang bị vứt bỏ một cách không thương tiếc.”
Bà Nhàn nhìn chằm chằm vào chiếc túi rác, nỗi đau âm ỉ biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo. Không thể để ai đó thấy những thứ này. Không thể để sự thật này phơi bày. Ít nhất là bây giờ. Bản năng sinh tồn của một người mẹ, một người bà già nua, tai biến mách bảo bà phải hành động. Nhanh lên! Bất chấp tay vẫn còn run, bà vội vã nhét lại cuốn sổ rách, tập giấy A4 in chữ và phong bì chưa niêm phong vào trong cái túi nilon bẩn thỉu đó. Mỗi lần chạm vào, như chạm vào một vết thương lòng. Bà siết chặt miệng túi, buộc một cái nút thật chặt, chặt đến mức móng tay gần như cứa vào da thịt. Cái nút ấy, như một lời thề câm lặng, một nỗ lực che đậy vô vọng. Cẩn thận nhấc chiếc túi lên, bà lảo đảo bước ra cổng. Cơn mưa đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và nặng trĩu. Chiếc thùng rác lớn đặt ngay cạnh cổng. Bà mở nắp thùng, hít một hơi thật sâu mùi rác thải nồng nặc, rồi ném mạnh chiếc túi vào trong. Tiếng ‘thịch’ khô khốc vang lên, nghe như tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó bên trong bà. Tay bà vẫn không ngừng run rẩy. Bà đứng đó, dưới ánh chiều nhập nhoạng, nhìn vào thùng rác, cảm thấy như mình vừa vứt bỏ không chỉ rác rưởi, mà còn là chút niềm tin cuối cùng vào sự chân thành của những người bà yêu thương nhất.
“Bà Nhàn lảo đảo về phòng. Căn phòng nhỏ vốn là niềm an ủi duy nhất giờ đây như một cái lồng chật chội. Bà đóng cửa lại, khóa trái. Bên ngoài, tiếng ti vi vọng vào từ phòng khách, tiếng cười nói lanh lảnh của Bin, tiếng Lan gọi chồng… Những âm thanh quen thuộc thường ngày giờ nghe như xa lạ, lạc lõng. Bà Nhàn nằm xuống giường, kéo chăn trùm qua vai, nhưng cái lạnh không đến từ nhiệt độ căn phòng. Nó đến từ bên trong.
Mắt bà nhìn trân trân lên trần nhà. Từng câu, từng chữ trong cuốn sổ rách của Lan hiện lên rõ mồn một như in trong đầu. “”Cái gánh nặng này…””, “”cả ngày cứ lởn vởn…””, “”bà ta khó chịu thật sự””. Bà Nhàn nhắm mắt lại, cố xua đi những dòng chữ ấy, nhưng chúng cứ bám riết. Lời lẽ lạnh lùng, đầy sự bực bội, ghét bỏ. Nó như những nhát dao cứa vào trái tim bà.
Rồi lại đến tờ giấy in chữ, nét chữ nguệch ngoạc của Hoa ở cuối. “”Mẹ cầm tiền này nhé, tháng sau con gửi tiếp””. Ba triệu đồng, số tiền không lớn, nhưng đó là tấm lòng của con gái. Và lời nhắn. Lời nhắn yêu thương. Nhưng sao bà lại không nhận được? Tại sao nó lại nằm trong túi rác? Ai đã vứt nó đi?
Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy vào tâm trí bà. Lan ghét bà đến mức nào mà lại làm vậy? Có phải Hưng biết không? Con trai bà có biết vợ mình đang đối xử với mẹ như thế nào không? Hay anh cũng đồng tình? Còn Hoa? Con bé đã gửi tiền, đã nhắn tin, nhưng bà chưa từng nhận được. Phải chăng lần nào con bé gửi cũng đều bị chặn lại? Từ bao giờ rồi?
Nước mắt lăn dài trên má bà. Bà cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cái gọi là “căn nhà ấm cúng” này, nơi bà được đưa lên để “chăm sóc”, giờ đây chỉ như một nhà giam vô hình. Xung quanh toàn là người thân, con trai, con dâu, cháu nội, nhưng bà lại cảm thấy lạc lõng, lạnh lẽo đến tận cùng. Bà muốn hỏi, muốn hét lên, muốn đối chất, nhưng giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng. Sợ hãi? Hoang mang? Hay đã quá mệt mỏi để chiến đấu?
Bà Nhàn nằm đó, thao thức suốt đêm. Tiếng kim đồng hồ gõ đều đặn như đếm từng nhát cắt vào tâm hồn bà. Màn đêm đặc quánh như nuốt chửng lấy bà, chỉ còn lại bóng tối và những suy nghĩ nặng trĩu. Cái đêm không ngủ này, dài hơn bất cứ đêm nào khác trong cuộc đời bà.”
“Bà Nhàn vẫn nằm trên giường, đôi mắt sưng húp nhìn vô định. Ánh sáng nhợt nhạt từ khung cửa sổ lọt vào phòng, báo hiệu một ngày mới đã đến, nhưng bà cảm thấy như mình vẫn đang chìm trong màn đêm u tối của đêm qua. Cuốn sổ rách và tờ giấy nhàu nát vẫn nằm trên bàn, vật chứng tố cáo một sự thật tàn nhẫn.
Những dòng chữ lạnh lùng của Lan lại hiện lên trong tâm trí bà, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đau đớn. “”Cái gánh nặng này…””, “”bà ta khó chịu thật sự””. Mỗi từ như một nhát dao xoáy sâu hơn. Và rồi bức thư của Hoa. Tấm lòng của con gái bị vứt bỏ không thương tiếc.
Bà Nhàn nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ hiện tại để tìm về một quá khứ… một quá khứ mà bà đã từng nghĩ là bình yên, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng mới, nó hiện ra đầy rẫy những điềm báo mà bà đã ngu ngơ không nhận ra.
Bà nhớ lại những bữa cơm chung. Bà ngồi ở đầu bàn, Hưng bên cạnh, Bin ngồi đối diện. Còn Lan, cô ta luôn ngồi ở cuối bàn, xa nhất. Bà từng nghĩ đơn giản là do chỗ ngồi tiện hơn cho việc đứng lên lấy đồ ăn, hay vì cô bận rộn chăm sóc Bin. Nhưng giờ thì sao? Bà thấy rõ mồn một sự né tránh trong ánh mắt Lan mỗi khi bà cố gắng bắt chuyện. Cái gật đầu hờ hững, câu trả lời cụt lủn, hay sự im lặng kéo dài khi bà kể chuyện quê nhà. Đó không phải là bận rộn hay tính cách ít nói. Đó là sự xa lánh.
Bà nhớ lại những lần bà vô tình làm đổ đồ hay đi lại chậm chạp do di chứng tai biến. Những tiếng thở dài khe khẽ từ phía Lan, ánh mắt liếc nhanh đầy vẻ bực bội trước khi kịp che giấu. Bà từng tự nhủ, chắc tại mình già rồi, vướng víu thật. Lan bận rộn nên dễ cáu gắt thôi. Nhưng bây giờ, bà biết đó là sự khó chịu thật sự, là sự coi thường dành cho một người già yếu. “”Bà ta khó chịu thật sự”” – câu viết trong sổ đã xác nhận điều đó.
Rồi cả những lần bà hỏi Lan về việc nhà, về Bin, về công việc của cô. Lan luôn trả lời rất nhanh, đôi khi còn hơi gắt, và thường kết thúc câu chuyện bằng cách kiếm cớ đi làm việc khác. Bà đã nghĩ, con dâu mình là người thành phố, bận rộn, không quen trò chuyện tâm sự như người quê. Nhưng không. Đó là sự khinh thường, là không muốn dính dáng, là muốn đẩy bà ra xa.
Cái “”khoảng cách vô hình”” mà bà luôn cảm nhận bấy lâu nay, cái cảm giác lạc lõng ngay trong chính căn nhà này, không phải là ảo giác. Nó là thật. Là bức tường vô hình được Lan dựng lên, ngày càng dày hơn qua từng bữa ăn, từng lời nói, từng ánh mắt né tránh. Bà đã quá tin vào Hưng, quá tin vào cái gọi là “”gia đình””. Bà đã chọn không nhìn thấy sự thật phũ phàng, hoặc cố gắng giải thích nó bằng những lý do nhẹ nhàng hơn.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đều rõ ràng, tàn nhẫn và trần trụi. Những khoảnh khắc thường ngày tưởng chừng vô hại ấy, khi được nhìn lại qua lăng kính của sự thật, hiện ra như những vết cứa nhỏ, âm ỉ và dai dẳng, dẫn đến vết thương lòng sâu sắc này. Bà Nhàn nằm im, cảm nhận sự đau đớn từ quá khứ ùa về, trộn lẫn với nỗi tủi hờn của hiện tại.”
“Bà Nhàn khẽ động đậy trên giường, cơ thể già nua mỏi mệt nhưng tâm trí lại quay cuồng như bão tố. Bên trong bà, hai dòng suy nghĩ đối lập đang giày vò.
Một bên là nỗi đau bị lừa dối, cảm giác tủi hổ bị xem thường, sự phẫn nộ khi tình cảm của con gái bị chà đạp. “”Không thể im lặng!”” tiếng nói giận dữ vang vọng trong đầu bà. Bà phải làm rõ mọi chuyện. Bà phải đối chất với Lan. Hỏi cô ta tại sao lại làm thế? Tại sao lại khinh thường mẹ già này? Tại sao lại vứt bỏ tình cảm của Hoa? Hoặc nói với Hưng. Kể cho con trai nghe sự thật về người vợ anh ta tin tưởng. Cho anh ta thấy bộ mặt thật của cô ta! Suy nghĩ đó mang theo một chút hả hê, một chút mong chờ công lý được thực thi.
Nhưng ngay lập tức, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo ập đến, như gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa tức giận. Nếu bà nói ra, chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu Lan có chối bay biến? Cô ta vốn khéo léo, nói năng nhẹ nhàng, làm sao bà một người già nói năng chậm chạp có thể đấu lại? Hay tệ hơn, cô ta sẽ làm lớn chuyện, khóc lóc với Hưng, biến bà thành người mẹ chồng khắc nghiệt, cay nghiệt, kiếm chuyện. Rồi Hưng sẽ nghĩ sao? Anh ta sẽ tin ai? Nếu anh ta tin Lan, tin rằng bà chỉ là người già sinh nghi, khó tính, thì sao? Cái gia đình nhỏ bé này sẽ tan nát, chỉ vì bà? Bin, cháu nội yêu quý của bà, sẽ phải chứng kiến cảnh đó?
Nỗi sợ làm gia đình xào xáo, sợ bị mang tiếng “”người già khó tính””, “”gây chuyện”” đè nặng lên vai bà. Bà đã chuyển lên đây để nương tựa, để sống gần con cháu những năm cuối đời. Bà không muốn trở thành gánh nặng, không muốn là nguyên nhân của bất hòa. Nỗi đau bị coi thường và nỗi sợ làm tổn thương những người mình yêu thương giằng xé bà dữ dội. Nên nói? Hay nên im lặng, cắn răng chịu đựng như đã từng chịu đựng những ấm ức vụn vặt bấy lâu nay?
Bà Nhàn xoay người, úp mặt vào gối. Nước mắt lại chảy dài, thấm ướt vỏ gối. Bà nghẹn ngào, tự hỏi trong vô vọng.
Làm thế nào đây?”
“Ngày hôm sau, cơ thể Nhàn vẫn còn mệt mỏi nhưng bà cố gượng dậy. Mắt bà trũng sâu vì mất ngủ. Nỗi đau và sự dằn vặt từ đêm qua vẫn còn âm ỉ, nhưng một ý nghĩ khác đã dần chiếm lấy tâm trí bà: Bin. Bà cần nhìn thấy cháu.
Bà lần ra phòng khách, nơi Bin đang ngồi chơi với đống đồ chơi. Thằng bé ngẩng lên, thấy bà liền reo lên mừng rỡ. Nụ cười hồn nhiên, không vướng bận gì của Bin như một tia nắng xua tan đi phần nào bóng tối trong lòng bà.
“Bà ơi! Bà dậy rồi ạ?” Bin chạy lại ôm chầm lấy bà.
Nhàn siết nhẹ cháu vào lòng, hít hà mùi tóc của cháu. “Ừ, bà dậy rồi. Bin của bà ngoan quá.”
Thằng bé bắt đầu bi bô kể chuyện ở lớp. Nào là bạn này được điểm 10, bạn kia bị cô giáo phạt vì nói chuyện riêng, rồi trò chơi mới ở sân trường vui thế nào. Giọng non nớt, ánh mắt sáng bừng khi kể chuyện của Bin khiến lòng Nhàn dịu lại từng chút một. Cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác, nơi không có sự dối trá, không có những toan tính hay nỗi đau bị phản bội.
Bà ngồi yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ tóc cháu, gật gù tán thưởng. Mỗi lời nói của Bin, mỗi cử chỉ hồn nhiên của thằng bé đều là liều thuốc xoa dịu tâm hồn tan nát của bà. Bin vẫn là tia nắng rực rỡ nhất trong cuộc sống đầy u ám hiện tại của bà.
Nhìn cháu say sưa kể chuyện, một suy nghĩ kiên định hơn xuất hiện trong tâm trí Nhàn, đè nén nỗi tức giận và tủi thân. *Chỉ cần cháu ngoan ngoãn, chỉ cần nụ cười này không vụt tắt…* Bà thầm nghĩ, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc tiêu cực đang trào dâng, không để lộ bất kỳ dấu hiệu buồn bã hay lo lắng nào trước mặt cháu. Bà không muốn làm Bin sợ hãi, không muốn cái bóng tối của người lớn làm vẩn đục sự trong trẻo của cháu. Bà sẽ bảo vệ Bin, bằng mọi giá. Nỗi đau của bà, bà sẽ tự mình gánh lấy.”
“Chiều hôm ấy, sau khi Bin đã ngủ trưa, bà Nhàn tìm cách ở riêng với Hưng. Ông đang ngồi xem tivi trong phòng khách. Bà nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Công việc của con dạo này thế nào, Hưng?” bà mở lời, giọng cố giữ bình tĩnh.
Hưng quay sang, khẽ gật đầu. “À, vẫn thế thôi mẹ. Cũng bận rộn.”
“Ừ, mẹ biết. Mẹ thấy con lúc nào cũng đi sớm về khuya,” bà nói tiếp, rồi do dự một chút trước khi lái câu chuyện. “À này, dạo này con có nói chuyện với con Hoa không?”
Hưng hơi nhíu mày, như thể bất ngờ vì câu hỏi. “Hoa á? Cũng không thường xuyên mẹ ạ. Con bé bận công việc bên đấy. Thi thoảng nhắn tin hỏi thăm thôi.”
“Thế à…” bà Nhàn gật gù, trong lòng dấy lên chút nghi ngờ. “Mẹ tưởng hai anh em vẫn hay liên lạc. Chắc nó bận thật nhỉ.” Bà cố gắng thêm. “Thế nó có nói gì về việc… có gửi gắm gì về cho mẹ không?”
Hưng thoáng ngập ngừng. Ánh mắt anh lướt qua mặt bà, rồi lại dán vào màn hình tivi. “Gửi gắm gì hả mẹ? Con bé có gửi gì đâu. Nó chỉ hỏi thăm sức khỏe mẹ thôi mà.”
Bà Nhàn cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Anh ta nói dối, hay anh ta thật sự không biết? “À… ý mẹ là, dạo này có khi nào nó gửi tiền về không ấy mà,” bà nói thẳng hơn, giọng hơi chùng xuống.
Hưng bật cười, một tiếng cười hơi gượng gạo. “Tiền á? Làm gì có mẹ. Con bé bên đó làm gì có tiền dư giả mà gửi về. Nó tự lo cho nó còn chưa xong. Chắc phải chờ sau này ổn định hơn mẹ ạ.” Anh ta nói nhanh, rồi lập tức chuyển chủ đề. “À, hôm nay con nghe đài bảo cuối tuần này có bão ở miền Trung đấy mẹ. Mẹ thấy thời tiết dạo này có khác không?”
Bà Nhàn ngồi lặng người nhìn con trai. Thái độ của anh ta quá rõ ràng. Hoặc là anh ta không biết gì cả, một sự thờ ơ đến khó tin, hoặc là anh ta đang cố tình né tránh, che giấu điều gì đó. Khuôn mặt bình thản, giọng nói vô tư lự khi nói về chuyện tiền nong của Hoa như nhát dao cứa vào lòng bà. Nỗi thất vọng dâng trào, đắng ngắt. Con trai bà… anh ta thật sự không hay biết gì, hay anh ta cũng đồng lõa? Hay tệ hơn, chính anh ta đã… Không, bà gạt phắt suy nghĩ đó đi. Nhưng sự mập mờ, sự né tránh này còn đáng sợ hơn cả sự thật trần trụi. Bà cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết trong chính ngôi nhà của con trai mình.”
“Sau buổi nói chuyện hụt hẫng với Hưng, bà Nhàn ngồi thẫn thờ một lúc lâu. Nỗi thất vọng về con trai vẫn còn nặng trĩu. Nhưng rồi, một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên. Còn Hoa. Con gái bà. Có lẽ Hoa mới là người bà cần nói chuyện lúc này. Có lẽ chỉ Hoa mới biết sự thật.
Bà Nhàn đứng dậy, bước về phòng, tay run run tìm điện thoại trong túi áo. Bà lục danh bạ, tìm số của Hoa. Ngón tay bà dừng lại trên cái tên quen thuộc. Hít một hơi thật sâu, bà nhấn gọi. Tiếng chuông điện thoại reo dài, mỗi hồi chuông như gõ vào lồng ngực bà.
Cuối cùng, đầu dây bên kia nhấc máy. Giọng Hoa vang lên, hơi vội vã.
“Alo? Con nghe đây mẹ. Mẹ có gì không ạ?”
“À… Hoa à? Mẹ đây con.” Giọng bà Nhàn hơi run. “Mẹ chỉ… chỉ muốn hỏi thăm con thôi. Dạo này con khỏe không? Công việc thế nào?”
“Con vẫn khỏe ạ. Công việc hơi bận mẹ ạ.” Hoa trả lời, giọng vẫn đều đều. “Mẹ ơi, con đang có cuộc họp quan trọng lắm, sắp đến giờ rồi. Con nói chuyện với mẹ sau được không? Tối nay con gọi lại cho mẹ nhé.”
“À… ừm… thế con cứ họp đi. Tối con gọi lại cho mẹ nhé.” Bà Nhàn nói, trong lòng hơi hẫng. Bà còn chưa kịp hỏi gì cả.
“Vâng, con chào mẹ.” Hoa nói nhanh rồi cúp máy.
Bà Nhàn nhìn màn hình điện thoại đã tối đen. “”Họp à…”” bà lẩm bẩm. Con bé bận thật sao? Hay chỉ là… Bà gạt suy nghĩ đó đi. Có lẽ Hoa thật sự bận. Tối nay con bé sẽ gọi lại.
Bà chờ đợi. Buổi tối trôi qua. Rồi đêm khuya. Màn hình điện thoại vẫn im lìm. Không có cuộc gọi nào từ Hoa.
Sáng hôm sau, lòng bà Nhàn nóng như lửa đốt. Bà không thể chờ được nữa. Bà gọi lại cho Hoa. Lần này, tiếng chuông lại vang lên.
“Alo? Ai đấy ạ?” Giọng Hoa vọng đến, vẫn vội vã.
“Mẹ đây con.”
“Ôi mẹ à, con xin lỗi mẹ quá, tối qua con quên mất. Con có việc đột xuất. Sáng nay con lại đang… đang ra ngoài gặp đối tác rồi mẹ ạ. Con đang lái xe. Đường hơi đông, con không nói chuyện lâu được.”
Bà Nhàn cảm thấy cổ họng nghẹn lại. “À… thế à… ừm… con cứ tập trung lái xe đi.” Bà cố gắng kìm nén sự thất vọng. “Thế… lúc nào con rảnh thì gọi lại cho mẹ nhé?”
“Vâng vâng, con rảnh con gọi lại ngay cho mẹ ạ. Con đi đây mẹ nhé.” Hoa nói nhanh, và lại cúp máy.
Lần thứ hai. Lần thứ hai con bé nói bận và hứa gọi lại. Bà Nhàn ngồi xuống ghế, cảm thấy toàn thân rã rời. Tay bà run rẩy, nước mắt bắt đầu lăn dài. Con gái bà… nó bận đến mức không có dù chỉ vài phút để nói chuyện với mẹ sao? Hay là… hay là con bé đang cố tình né tránh bà?
Nỗi đau và sự nghi ngờ xoắn lại trong lòng bà. Hưng nói dối, né tránh. Hoa thì liên tục bận rộn, thất hứa. Cả hai đứa con bà… chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu có lý do nào đó khiến Hoa không thể nói chuyện thẳng thắn với bà, hay sự thờ ơ này là thật? Nước mắt bà càng rơi nhiều hơn, mặn chát. Bà cảm thấy mình đang đối diện với một bức tường vô hình từ chính những người thân yêu nhất.”
“Bà Nhàn ngồi đó, cảm giác tủi hờn và cô đơn bủa vây. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng trái tim vẫn nặng trĩu. Cả Hưng và Hoa, hai đứa con mà bà dứt ruột đẻ ra, nuôi nấng bao năm, giờ đây lại như đang đồng lòng giấu giếm bà điều gì đó, hoặc tệ hơn, là xa lánh bà. Cái suy nghĩ ấy như một nhát dao cứa vào tim. Căn nhà rộng rãi này, từng được bà xem là nơi nương tựa tuổi già, giờ đây bỗng trở nên xa lạ, ngột ngạt đến khó thở. Mỗi ngóc ngách đều như nhắc nhở bà về sự thật phũ phàng, về những lời nói dối, về sự khinh thường được che đậy. Bà không thể ở đây thêm một ngày nào nữa. Cảm giác ấy thôi thúc mãnh liệt trong lòng bà Nhàn. Bà phải rời đi. Phải về lại căn nhà cũ ở quê, nơi bà thuộc về, nơi không có những ánh mắt dò xét hay những lời nói quanh co. Quyết định đã được đưa ra sau những đêm trằn trọc không ngủ.
Bà bắt đầu âm thầm chuẩn bị. Bà không muốn ai biết. Đặc biệt là Lan. Bà sợ sẽ lại có chuyện gì đó xảy ra. Bà lôi chiếc vali cũ cất trên nóc tủ quần áo xuống. Thay vì vali, bà lại chọn một chiếc túi vải nhỏ, loại bà thường dùng để đựng đồ lặt vặt khi đi chợ. Bà chỉ gói ghém vài bộ quần áo cũ, loại đồ mặc ở nhà, và một vài vật dụng cá nhân thiết yếu: bàn chải, tuýp kem đánh răng đã dùng dở, lọ thuốc đau khớp. Bà cẩn thận gói kỹ số tiền ít ỏi mình có, cùng với phong bì của Hoa mà bà đã tìm thấy trong chiếc túi rác định mệnh. Tờ giấy A4 in chữ vẫn còn nguyên, nằm gọn trong ngăn nhỏ của túi. Bà không quên cuốn sổ tay rách bìa, thứ đã phơi bày một phần sự thật cay đắng.
Mỗi lần nghe tiếng động ngoài cửa phòng, bà lại giật mình, vội vàng dừng tay, giả vờ như đang ngồi nghỉ. Bà làm mọi thứ thật chậm rãi, cẩn thận, như một điệp viên đang thực hiện nhiệm vụ tối mật. Cái túi dần đầy lên một cách lặng lẽ. Nó không chứa nhiều đồ đạc, nhưng gói ghém tất cả hy vọng và cả nỗi tủi hờn của một người mẹ già đang muốn trốn chạy khỏi chính tổ ấm của con trai mình. Bà kéo khóa túi thật khẽ, giấu nó dưới gầm giường, chờ đợi thời cơ thích hợp. Tim bà đập thình thịch. Cảm giác lo sợ, hồi hộp lẫn lộn với quyết tâm. Bà phải đi. Bằng mọi giá.”
“Bà Nhàn nhìn chiếc túi vải cũ kỹ khuất dưới gầm giường, lòng nặng trĩu. Bà ngồi phịch xuống mép giường, thở hắt ra. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian đơn sơ. Bà đưa tay vào trong chiếc túi vải, mò mẫm lấy ra phong bì không niêm phong cùng tờ giấy A4 đã nhàu nhĩ. Bà rút tờ giấy ra, tay run rẩy. Đây là lần thứ không biết bao nhiêu bà đọc lại những dòng chữ nguệch ngoạc của Hoa.
“”Mẹ ơi, con gửi ít tiền mẹ mua thuốc. Con bận quá chưa về thăm mẹ được. Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé. Thương mẹ!””
Đọc đến đâu, nước mắt bà lại lăn dài đến đấy. Từng chữ, từng chữ như khắc sâu vào tim gan bà. Bà đã thuộc lòng rồi, thuộc đến nỗi chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể thấy rõ nét chữ run run của con gái. Nhưng cứ đọc, bà lại không cầm được nước mắt. Đây là con bé Hoa của bà. Con bé hiếu thảo, thương mẹ. Không thể nào nó lại quên hay bỏ mặc bà được. Chắc chắn là đã có chuyện gì đó xảy ra. Chắc chắn là có ai đó đã ngăn cản nó. Cái phong bì rách, tờ giấy bị vứt bỏ trong túi rác phòng Lan… Tất cả như một bằng chứng không thể chối cãi. Tình thương của con gái bà là thật, chỉ là nó đã không đến được tay bà. Nó đã bị chặn lại.
Bà Nhàn siết chặt tờ giấy trong tay. Đây là minh chứng. Minh chứng cho thấy con bà không vô tâm. Minh chứng cho thấy có kẻ đang giấu giếm, đang cố tình chia cắt tình mẫu tử. Bà cẩn thận đặt tờ giấy và 3 triệu đồng tiền mặt (số tiền mà bà đã đếm đi đếm lại) trở lại vào trong phong bì. Sau đó, bà nhẹ nhàng nhét phong bì vào ngăn nhỏ nhất trong chiếc túi vải, nơi bà đã cất giữ số tiền ít ỏi của riêng mình. Chiếc túi này bây giờ không chỉ chứa vài bộ quần áo cũ, mà còn chứa cả hy vọng, cả sự thật bị che giấu, và cả minh chứng về tình yêu thương của đứa con gái mà bà cứ ngỡ đã xa cách. Bà kéo khóa túi, ánh mắt kiên định hơn một chút. Bà sẽ giữ nó thật kỹ.”
“Buổi tối hôm ấy, không khí trong căn nhà của Hưng và Lan đặc quánh lại. Trên bàn ăn, các món ăn được bày ra tươm tất như mọi ngày, nhưng trong mắt bà Nhàn, tất cả đều nhạt nhẽo. Bà ngồi đó, lặng lẽ nhìn Hưng, nhìn Lan, nhìn Bin đang cặm cụi ăn. Lồng ngực bà nặng trĩu, cảm giác như có tảng đá đè lên.
“”Bà ơi, ăn cá đi bà,”” Bin hồn nhiên gắp miếng cá bỏ vào bát bà.
Bà Nhàn khẽ mỉm cười, nụ cười méo xệch. “”Bà ăn rồi, cháu ăn đi.””
Lan nhìn bà, giọng đều đều: “”Mẹ ăn ít thế. Hay mẹ mệt? Mấy hôm nữa mẹ về quê rồi, ráng ăn cho khỏe.””
Câu nói của Lan, tưởng chừng quan tâm, lại như một nhát dao cứa vào lòng bà. *À, về quê rồi.* Bà nghĩ, giọng nói này sao mà lạnh lẽo thế.
“”Tôi không sao,”” bà đáp khẽ. Bà cố gắng quan sát nét mặt Lan, nét mặt Hưng. Liệu họ có cảm nhận được điều gì bất thường từ bà không? Hay họ vẫn nghĩ bà là bà mẹ già lẩm cẩm, chẳng biết gì?
“”Mẹ xem sắp xếp đồ đạc đi nhé,”” Lan tiếp lời, “”có gì không dùng đến thì bỏ lại. Mang lỉnh kỉnh về quê làm gì.””
Bà Nhàn siết chặt đũa. *Lỉnh kỉnh?* Chẳng có gì của bà ở đây là lỉnh kỉnh cả, ngoại trừ vài bộ quần áo cũ và cái túi vải chứa đựng sự thật cay đắng. Bà muốn nói, muốn hét lên rằng những thứ lỉnh kỉnh nhất chính là sự dối trá và tàn nhẫn đang tồn tại trong căn nhà này. Nhưng bà nuốt xuống. Chưa phải lúc.
Hưng ngồi im lặng, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Bin. Anh không nhận ra luồng khí căng thẳng đang lan tỏa trên bàn ăn. Hoặc giả, anh đã quen với sự lạnh nhạt giữa mẹ và vợ mình.
“”Chắc mẹ nhớ nhà ở quê lắm nhỉ?”” Lan lại nói, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ. “”Lên đây cũng lâu rồi, giờ về chắc vui lắm.””
Vui? Bà Nhàn nhìn thẳng vào mắt Lan. Vui khi mang theo trái tim tan nát và sự thật bẩn thỉu này về sao? Vui khi biết rằng đứa con gái hiếu thảo của bà đã bị cô ta chặn đứng?
Bà không trả lời Lan. Bà chỉ nhìn Bin, cháu trai bé bỏng. Đứa trẻ này vô tội. Nó là sợi dây kết nối cuối cùng giữa bà và Hưng, giữa bà và cái gia đình sắp không còn là nơi nương tựa của bà nữa.
Lan thấy bà im lặng, nhún vai: “”Thôi, mẹ không ăn thì thôi. Ăn xong tôi dọn.””
Bữa cơm kết thúc nhanh chóng. Bà Nhàn đứng dậy, cảm thấy chân tay như mất hết sức lực. Mỗi câu nói của Lan, mỗi cái liếc nhìn vô cảm của cô ta, đều khắc sâu thêm vào nỗi đau của bà. Bà biết, đây có lẽ không phải là bữa cơm cuối cùng bà ăn ở đây, nhưng chắc chắn là bữa cơm cay đắng nhất trong cuộc đời bà. Bà rời bàn ăn, bước về phòng với trái tim quặn thắt, mang theo quyết tâm đã nhen nhóm trong lòng. Bà sẽ không để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như thế này.”
“Bà Nhàn ngồi trên giường, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn ngủ hắt lên khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn. Căn phòng im ắng, chỉ còn tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa sổ. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, bà bày ra những thứ đã tìm thấy chiều thứ Bảy: cuốn sổ tay rách bìa với nét chữ của Lan, tờ giấy A4 in chữ nguệch ngoạc của Hoa, và chiếc phong bì đựng 3 triệu đồng. Mỗi món đồ là một nhát cứa, nhắc nhở bà về sự thật phũ phàng bà vừa khám phá.
Bà nhìn chằm chằm vào chúng, đôi mắt ngấn nước nhưng cố gắng kìm lại. Một ý nghĩ len lỏi trong đầu: *Có nên viết một lá thư không?* Viết ra tất cả những gì bà đã thấy, đã biết. Viết cho Hưng, cho Lan. Nói cho họ biết bà không phải là người già lẩm cẩm, rằng bà đã nhìn thấu sự giả dối của họ. Nói cho họ biết họ đã đối xử tệ bạc với bà thế nào, đã cắt đứt liên lạc giữa bà và con gái ra sao. Cơn giận cuộn trào trong lồng ngực, thôi thúc bà cầm bút.
Bà đưa tay về phía ngăn kéo, nơi có cây bút và vài tờ giấy trắng. Chỉ cần viết ra, trút hết nỗi lòng. Để họ đọc, để họ phải đối diện với lỗi lầm của mình. Để họ biết bà ra đi không phải vì bà hết chỗ nương tựa, mà vì bà không thể chịu đựng được sự tàn nhẫn dưới mái nhà này nữa.
Nhưng rồi, tay bà khựng lại giữa không trung. Nếu bà viết, chuyện gì sẽ xảy ra? Sẽ có một cuộc cãi vã nảy lửa, một màn đối chất đầy nước mắt và lời buộc tội. Bà sẽ phải nhìn thấy vẻ mặt chối cãi của Lan, sự ngượng ngùng hoặc bối rối của Hưng. Gia đình vốn đã rạn nứt sẽ vỡ tan tành. Và bà, người mẹ già ốm yếu, sẽ là người châm ngòi cho sự đổ vỡ ấy. Liệu bà có còn lại chút bình yên nào không? Liệu Bin, đứa cháu tội nghiệp, sẽ nghĩ sao?
Bà rút tay về. Nỗi đau vẫn ở đó, nhưng sự thúc giục phải lên tiếng đã dịu lại, nhường chỗ cho một nỗi mệt mỏi sâu sắc. Bà không muốn chiến đấu nữa. Bà không muốn kéo lê cuộc chiến này ra ánh sáng, biến nó thành một vở kịch bi thảm mà ai cũng sẽ tổn thương. Đặc biệt là chính bà. Bà đã quá mệt mỏi để gánh thêm bi kịch.
Bà nhìn lại những món đồ trên bàn. Cái sổ tay, tờ giấy, phong bì tiền. Chúng là bằng chứng, nhưng chúng cũng là gánh nặng. Mang chúng đi ư? Hay để lại? Bà khẽ thở dài. Quyết định được đưa ra trong khoảnh khắc ấy. Bà sẽ không viết. Bà sẽ không nói một lời nào về những gì bà đã phát hiện.
Bà nhẹ nhàng xếp gọn lại cuốn sổ, tờ giấy, và phong bì. Bà không muốn buộc tội ai. Bà không muốn gây ra cuộc cãi vã cuối cùng. Bà chỉ muốn rời đi trong im lặng, mang theo trái tim tan vỡ và chút phẩm giá cuối cùng còn sót lại. Bà sẽ rời khỏi đây như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự thật này, bà sẽ giữ cho riêng mình. Nó quá nặng nề để chia sẻ, và quá đau đớn để đối mặt. Bà sẽ về quê, một mình, mang theo bí mật này. Đó là cách duy nhất để bà có thể ra đi mà không bị giày vò bởi cảnh đối đầu đẫm nước mắt và lời lẽ cay nghiệt. Bà nhìn quanh căn phòng tạm bợ, ánh mắt xa xăm. Quyết định đã có. Giờ chỉ còn chờ đến ngày đi.”
“Đêm trôi qua thật chậm chạp. Bà Nhàn không ngủ, hay nói đúng hơn, bà không thể chợp mắt. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh cuốn sổ, tờ giấy và phong bì lại hiện ra, như một lời nhắc nhở tàn khốc về lý do bà phải rời đi. Khi ánh sáng lờ mờ bắt đầu rạng đông qua khung cửa sổ, bà khẽ khàng ngồi dậy. Bà nhìn quanh căn phòng tạm bợ một lần cuối, hít một hơi thật sâu mùi ẩm mốc quen thuộc.
Bà mặc bộ đồ đơn giản nhất, bộ đồ bà đã mặc khi mới từ quê lên. Bà nhẹ nhàng nhét chút quần áo và đồ dùng cá nhân vào chiếc túi vải cũ. Bà không mang theo nhiều, chỉ những thứ thật cần thiết. Những gì bà tìm thấy hôm thứ Bảy, bà cũng đã cất vào đáy túi, không phải vì muốn giữ làm bằng chứng, mà có lẽ chỉ là một thói quen cẩn thận của người già.
Túi đồ đã chuẩn bị xong. Bà đứng dậy, cảm giác nặng nề không chỉ ở chiếc túi trên tay mà còn ở trong lòng. Bà bước thật khẽ ra khỏi phòng ngủ của mình, cánh cửa gỗ cũ kêu kẽo kẹt khẽ đến mức gần như không nghe thấy trong sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm.
Bà bước chân trần trên sàn nhà lát gạch lạnh lẽo, đi ngang qua phòng khách. Những đồ vật quen thuộc trong nhà Hưng và Lan hiện lên lờ mờ trong ánh sáng nhập nhoạng. Chiếc bàn trà, bộ sofa, chiếc ti vi im lìm. Chúng từng đại diện cho sự sung túc mà bà nghĩ rằng con trai bà đã đạt được. Giờ đây, chúng chỉ là những chứng nhân câm lặng cho sự cô đơn của bà.
Bước chân đưa bà về phía căn bếp. Nơi bà đã dành biết bao thời gian những tháng ngày qua, nấu những bữa cơm, rửa chén bát, vun vén cho cái gia đình không phải của mình. Bà dừng lại ở cửa bếp, nhìn vào bên trong. Cái bếp gas, chiếc tủ lạnh, bàn ăn… Chúng đều im lìm. Bà đã từng nghĩ đây sẽ là chốn nương tựa cuối đời, nơi bà có thể an hưởng tuổi già bên con cháu. Suy nghĩ ấy giờ đây nghe thật mỉa mai. Bà không vào bếp nữa, chỉ đứng nhìn giây lát rồi quay đi. Không còn gì lưu luyến.
Bà tiến ra cửa chính, nơi ánh sáng ban mai đã bắt đầu rõ hơn. Bàn tay run run mở chốt cửa. Chiếc khóa kêu ‘cạch’ rất khẽ. Bà hít một hơi sâu, chuẩn bị cho khoảnh khắc bước ra ngoài.
Cánh cửa mở ra. Không khí lạnh lẽo của buổi sáng sớm ùa vào. Bà bước ra khỏi ngưỡng cửa, chiếc túi vải trong tay đung đưa nhẹ. Bà không quay đầu lại nhìn căn nhà một lần nào. Không, bà không muốn nhìn lại. Nhìn lại chỉ khiến bà thêm đau lòng. Căn nhà ấy, nó không còn là chốn nương tựa nữa rồi.
Bà bước đi. Con phố trước nhà vắng tanh. Chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của bà trên vỉa hè và tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm. Bà đi thẳng về phía trước, hòa mình vào sự tĩnh lặng của buổi ban mai, bỏ lại sau lưng căn nhà đã từng là niềm hy vọng, giờ chỉ còn là nỗi thất vọng và trái tim tan vỡ. Bà bước đi, một mình, mang theo bí mật và nỗi đau của riêng mình.”
“Bà Nhàn bước đi trên vỉa hè vắng vẻ. Con đường kéo dài hun hút dưới ánh ban mai nhợt nhạt. Bà không biết mình đi đâu, chỉ biết phải đi thật xa khỏi căn nhà đó. Bước chân cứ đều đều, vô hồn. Sau khi đi bộ được một quãng khá xa, qua vài con phố, bà thấy một công viên nhỏ. Vài chiếc ghế đá nằm im lìm dưới gốc cây. Bà chậm rãi tiến vào, tìm một chiếc ghế khuất hơn, ngồi xuống. Chiếc túi vải đặt bên cạnh, nặng trĩu không chỉ bởi vài bộ quần áo cũ mà còn bởi những vật nằm dưới đáy túi.
Bà ngồi đó, hít thở không khí buổi sáng. Nỗi đau trong lòng vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, một quyết tâm lạnh lẽo đã thay thế sự tuyệt vọng ban đầu. Bà đưa tay vào túi áo, lấy ra chiếc điện thoại cũ. Màn hình sáng lên, hiện danh bạ quen thuộc. Bà tìm số của Hoa, ngón tay run run nhấn nút gọi.
Tiếng chuông đổ dài. Bà Nhàn nín thở chờ đợi. Bên kia đầu dây, Hoa nhấc máy.
“”Mẹ… mẹ à?”” Giọng Hoa ngập ngừng, có vẻ ngạc nhiên.
Bà Nhàn hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn. Bà đã nghĩ về khoảnh khắc này rất nhiều, nhưng giờ đây, khi nó thật sự xảy ra, cổ họng bà như bị chặn lại. Tuy nhiên, bà biết mình không thể chần chừ nữa. Bà không thể đợi thêm một giây nào.
“”Hoa… à,”” Giọng bà khàn đặc, run rẩy, “”mẹ… mẹ đã nhận được tiền… và thư… con gửi từ tháng 3 rồi…””
Bên kia đầu dây hoàn toàn im lặng. Bà Nhàn nắm chặt điện thoại.
“”… Nó…”” bà nói tiếp, giọng nghẹn lại, nước mắt lăn dài, “”Nó… nó ở trong túi rác… nhà anh Hưng.””
Một khoảng im lặng kéo dài, nặng trĩu. Bà Nhàn chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc và tiếng tim mình đập thình thịch. Rồi, từ bên kia điện thoại, tiếng nấc bật lên, nhỏ ban đầu, rồi lớn dần, lớn dần, thành tiếng khóc nức nở, xé lòng. Hoa khóc. Bà Nhàn ngồi đó, nghe tiếng con gái khóc, nước mắt bà cũng tuôn rơi không ngừng. Nỗi oan ức, sự tổn thương, tất cả vỡ òa trong khoảnh khắc ấy.”
“Cảnh bắt đầu trong ngôi nhà của Hưng và Lan ở thành phố. Ánh nắng ban mai đã chiếu qua khe rèm.
Hưng trở mình, vươn vai. Bên cạnh, Lan vẫn còn say ngủ. Anh nhìn đồng hồ, đã gần 8 giờ sáng. Thường thì giờ này bà Nhàn đã dậy, lúi húi chuẩn bị bữa sáng hoặc tưới cây ngoài ban công.
Hưng ngồi dậy, bước xuống giường. Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, nhìn ra ngoài. Căn nhà im lặng lạ thường.
“”Mẹ ơi!”” anh gọi khẽ.
Không có tiếng đáp lại. Hưng hơi nhíu mày. Anh bước ra phòng khách, nhìn về phía bếp. Bếp lạnh tanh.
“”Mẹ đi chợ sớm thế nhỉ?”” Hưng lẩm bẩm, quay lại phòng đánh thức Lan.
“”Dậy đi em, muộn rồi,”” anh lay nhẹ vai cô.
Lan cựa mình, mơ màng mở mắt. “”Ừm… mẹ đâu rồi anh?””
“”Anh cũng đang thắc mắc đây. Không thấy mẹ dưới nhà. Chắc mẹ đi chợ sớm?”” Hưng nói, nhưng lòng bắt đầu cảm thấy hơi bất an.
Lan dụi mắt, ngồi dậy. Hai người cùng ra ngoài phòng khách, nhìn quanh quất một lượt. Căn nhà vẫn vắng bóng bà Nhàn.
Hưng đi đến bàn, cầm lấy chiếc điện thoại của bà Nhàn. Nó vẫn nằm đó. Ruột gan anh thắt lại. Bà đi đâu mà không mang điện thoại?
“”Kìa anh, mẹ đi đâu mà không cầm máy?”” Lan cũng nhận ra điểm bất thường.
“”Anh không biết,”” Hưng nói, giọng bắt đầu căng thẳng. Anh vội vàng mở điện thoại của mình, tìm số của bà. Anh nhấn gọi.
Tiếng chuông điện thoại của bà Nhàn reo vọng lại từ trong nhà. Nó đang ở trên bàn.
Mặt Hưng biến sắc. Lan cũng tái mét.
“”Anh… mẹ không mang điện thoại,”” Lan lắp bắp.
“”Mẹ đi đâu được cơ chứ?”” Hưng nhìn quanh nhà như thể mong bà sẽ hiện ra đột ngột. Sự lo lắng bao trùm lấy anh. Bà Nhàn bị tai biến nhẹ, đi lại chậm, sao có thể đi đâu xa vào buổi sáng sớm mà không báo trước?
Hưng chợt nhớ đến Hoa. Có lẽ bà gọi cho Hoa? Hay Hoa biết gì đó? Anh vội vàng tìm số của em gái.
“”Alo, Hoa à?”” Hưng gọi.
Đầu dây bên kia, giọng Hoa nghe như vừa khóc xong, vẫn còn nghèn nghẹt.
“”Em đây anh…””
“”Mẹ đâu rồi em? Sáng giờ anh không thấy mẹ ở nhà, điện thoại mẹ để lại,”” Hưng hỏi dồn dập.
Hoa im lặng một lúc lâu. Hưng và Lan nhìn nhau đầy căng thẳng.
Rồi giọng Hoa vang lên, khô khốc: “”Mẹ… mẹ vừa gọi cho em.””
“”Mẹ gọi em á? Mẹ đang ở đâu? Sao mẹ đi mà không nói gì?”” Hưng cuống quýt.
“”Mẹ nói… mẹ nói… mẹ tìm thấy cái phong bì em gửi tiền cho mẹ từ tháng 3…”” Giọng Hoa ngập ngừng, đứt quãng, “”Nó… nó ở trong túi rác nhà anh chị.””
Cả người Hưng và Lan như bị sét đánh. Họ đứng hình, chết trân. Túi rác? Tiền của Hoa gửi? Tháng 3? Tất cả những mảnh ghép vụn vặt đột nhiên khớp lại một cách tàn nhẫn. Chiếc phong bì, tờ giấy in chữ nguệch ngoạc của Hoa, cuốn sổ rách với nét chữ của Lan… Tất cả đều từ túi rác trong phòng ngủ của họ. Cái túi rác đã vứt đi từ hai ngày trước.
“”Rác… rác á?”” Hưng lặp lại như người mất hồn.
Lan đưa tay ôm chặt miệng, mắt trợn tròn vì kinh hãi. Khuôn mặt cô trắng bệch. Cô nhớ lại cuốn sổ tay cũ, nhớ lại những dòng ghi chú cẩu thả và tàn nhẫn mà cô đã viết về bà Nhàn, về số tiền của Hoa. Cô đã vứt nó đi cùng với chiếc phong bì và tờ giấy vô tình bị kẹp trong đó.
“”Mẹ… mẹ đã biết…”” Giọng Hưng run rẩy, không dám tin vào tai mình. Anh nhớ lại ánh mắt khác lạ của mẹ tối qua.
“”Mẹ nói… mẹ nhặt được… mẹ nói… mẹ biết tất cả rồi anh ạ,”” Hoa khóc nấc lên.
Hưng và Lan chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng chuyển thành nỗi sợ hãi tột độ. Bà Nhàn đã đi. Bà đã phát hiện ra sự thật kinh khủng đó. Bà đã biết họ đã làm gì, đã đối xử với bà như thế nào.
Hưng buông thõng điện thoại. Anh quay sang nhìn Lan, ánh mắt đầy hoảng loạn và trách móc. Lan lùi lại một bước, cả người run lên bần bật.
“”Không… không thể nào…”” Lan thì thầm, giọng yếu ớt như sắp ngã quỵ.
Nhưng sự thật hiển nhiên đập vào mắt họ. Bà Nhàn đã đi. Và bà biết. Bà đã biết tất cả. Tương lai bỗng chốc sụp đổ dưới chân họ. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Hưng và Lan. Họ đã đánh mất bà. Và tệ hơn, họ đã để bà biết được sự thật tàn khốc.
Căn nhà im lặng như tờ. Chỉ còn tiếng thở hổn hển, gấp gáp của Hưng và Lan. Nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng họ.”
“Hưng và Lan đứng như trời trồng, nỗi sợ hãi và hối hận cắn xé. Họ đã để mẹ đi, và để mẹ biết sự thật tàn khốc. Hưng vội vàng gọi lại cho Hoa, giọng khản đặc.
“”Hoa! Mẹ đang ở đâu? Mẹ nói gì với em? Mẹ có sao không?””
Đầu dây bên kia, tiếng Hoa vẫn nghẹn ngào: “”Mẹ nói… mẹ đang ở nhà em. Mẹ mới đến.””
Hưng thở phào nhẹ nhõm khi biết mẹ an toàn, nhưng ngay lập tức sự lo lắng về phản ứng của mẹ lại ập đến. Lan vẫn đứng đó, sắc mặt trắng bệch, nước mắt lăn dài. Cô biết, cái sai của cô không chỉ là sự vô tâm, mà còn là sự tàn nhẫn được che đậy bởi vỏ bọc mệt mỏi.
“”Em… em xin lỗi anh…”” Lan thì thầm, giọng lạc đi.
Hưng không trả lời. Anh không biết phải nói gì. Mọi thứ đã đổ vỡ. Anh nhìn Lan, nhìn căn nhà im ắng. Họ đã có mọi thứ, công việc, tiền bạc, căn nhà tiện nghi, nhưng họ đã đánh mất điều quan trọng nhất: tình thân, sự kính trọng và lòng hiếu thảo.
“”Em có biết chúng ta đã làm gì không, Lan?”” Hưng nói, giọng trầm xuống, nặng trịch. “”Chúng ta đã làm mẹ đau lòng đến mức bỏ đi…””
Lan sụp xuống ghế sofa, gục mặt vào hai bàn tay. Cô nhớ lại cái túi rác, nhớ lại nét chữ của mình trong cuốn sổ rách, nhớ lại lời than phiền của Hưng về việc chăm sóc mẹ. Họ đã để sự ích kỷ và mệt mỏi lấn át hết thảy.
Hưng ngồi xuống cạnh Lan, nhưng không ôm cô. Khoảng cách giữa họ bỗng trở nên xa vời, không chỉ là khoảng cách về thể xác mà còn là khoảng cách của sự thật trần trụi đã phơi bày. Họ đã cùng nhau phạm sai lầm, sai lầm khiến họ phải trả giá quá đắt.
Trong khi đó, ở một căn hộ nhỏ hơn, ấm cúng hơn, bà Nhàn đang ngồi trên chiếc ghế tựa, bên cạnh Hoa. Bà im lặng, nhìn ra cửa sổ. Đôi mắt bà vẫn còn quầng đỏ vì khóc, nhưng khuôn mặt đã dịu lại đôi chút. Hoa ngồi cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ.
“”Mẹ à, mẹ đừng buồn nữa,”” Hoa nhẹ nhàng nói. “”Từ giờ mẹ ở với em nhé. Dù không giàu có bằng anh chị, nhưng em sẽ chăm sóc cho mẹ thật tốt.””
Bà Nhàn khẽ gật đầu. Bà không trách Hoa. Hoa đã làm hết sức có thể, bằng cách gửi tiền, bằng cách quan tâm từ xa. Nỗi đau của bà không phải do Hoa gây ra, mà do chính đứa con trai bà hết mực yêu thương và người con dâu bà từng kỳ vọng.
Nơi đây, dù chật chội hơn, nhưng bà cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Không còn những ánh mắt khó chịu, những lời nói bóng gió, không còn cảm giác mình là gánh nặng. Bên cạnh Hoa, bà tìm lại được sự bình yên mà bà tưởng chừng đã mất đi.
Buổi chiều hôm đó, Hoa chuẩn bị bữa cơm đạm bạc nhưng đầy đủ. Bà Nhàn ăn chậm rãi, trong lòng nặng trĩu nhưng cũng dần thanh thản. Bà nhìn Hoa đang lúi húi trong bếp, nụ cười hiền hậu nở trên môi cô con gái. Bà hiểu, tình thương không nhất thiết phải đo bằng những căn nhà to, những món đồ đắt tiền, mà nằm ở sự quan tâm chân thành.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, bà Nhàn ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Cuộc đời bà đã trải qua bao thăng trầm. Nỗi đau khi chồng mất, sự vất vả nuôi con khôn lớn, và giờ đây là vết thương lòng do chính con cái gây ra. Nhưng có lẽ, chính những biến cố này đã dạy bà rằng, sự bình yên không phải do người khác mang lại, mà phải tự tìm thấy trong tâm hồn mình. Bà đã khóc đủ rồi. Đã đau đủ rồi. Giờ là lúc để tha thứ… không phải cho Hưng hay Lan, mà là cho chính mình, để giải thoát khỏi sự dằn vặt. Bà đã làm hết sức mình với vai trò là một người mẹ. Có lẽ, con cái có lớn khôn thế nào đi nữa, không phải ai cũng hiểu hết được tấm lòng cha mẹ. Và điều đó, bà không thể gượng ép. Bà chỉ có thể chấp nhận, và bước tiếp trên con đường của riêng mình, con đường tìm lại sự thanh thản cho những năm tháng cuối đời. Bên cạnh cô con gái hiếu thảo, trong căn nhà nhỏ ấm áp này, bà Nhàn cảm thấy trái tim mình dần tìm lại được nhịp đập bình yên sau cơn bão. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không hoàn hảo, nhưng đầy ý nghĩa khi bà còn có thể mỉm cười, còn có thể ngắm nhìn ánh hoàng hôn.”

