“Cuối tuần mời 3 đồng nghiệp đến ăn giỗ bố, họ dẫn cả nhà đi cùng nhưng 1 gói bánh cũng không có để thắp hương
Một lúc sau, đồng nghiệp của tôi cũng tới. Nhưng tôi có chút bất ngờ vì đoàn khá đông. Tôi chỉ mời 3 đồng nghiệp nhưng họ lại đưa cả chồng và con đến.
Có em bảo, nhân tiện về quê nên cho cả nhà đi, coi như đi du lịch. Lạ là, dù đi đông như vậy nhưng mấy chị em đều đến tay không, không quà bánh, cũng không ai vào ban thờ thắp cho bố tôi một nén nhang.
Đỉnh điểm nhất là khi ngang qua chỗ mẹ tôi rửa bát, họ sẵng giọng nói 1 câu 👇👇”
“Một chị đồng nghiệp trong nhóm, người có vẻ lớn tuổi nhất, bĩu đôi môi tô son đỏ choét, cất giọng oang oang, cố tình để cả xóm cùng nghe.
“”Bác vất vả quá nhỉ, nhà có đám mà con gái chỉ ngồi chơi, để mẹ già một mình hầu hạ thế này à?””
Tiếng nước xả từ vòi bỗng như ngưng bặt. Không gian đặc quánh lại. Mẹ của ‘Tôi’ sững người, đôi mắt đang trũng sâu vì mệt mỏi giờ mở to, ngỡ ngàng nhìn mấy vị khách của con. Bàn tay đang cầm chiếc bát sứ của bà run lên bần bật, va vào chồng bát đĩa bên cạnh tạo thành một tiếng “”keng”” chói tai, vỡ tan sự im lặng. Gương mặt bà tái đi, sự tủi thân và đau đớn hiện rõ trong ánh mắt.
Đứng ngay sau tấm rèm cửa, nhân vật ‘Tôi’ nghe trọn từng chữ, từng lời. Lời nói đó như một lưỡi dao sắc lẹm, không chỉ cứa vào tim mẹ cô, mà còn đâm thẳng vào lồng ngực cô. Máu trong người cô sôi lên, nóng hừng hực. Hai bàn tay siết chặt lại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cô phải cắn chặt môi để không hét lên ngay lập tức.
Mấy người đồng nghiệp nhìn nhau, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ tự mãn thoáng qua trên gương mặt họ. Dường như họ rất hả hê khi thấy được sự bối rối và tổn thương trên gương mặt người mẹ già. Họ không hề có ý định vào giúp đỡ, chỉ đứng đó khoanh tay, ra vẻ quan sát một màn kịch hay.
Hít một hơi thật sâu để nén cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ, ‘Tôi’ vén tấm rèm bước ra. Ánh mắt cô lạnh như băng,
ghim thẳng vào người đồng nghiệp vừa cất lời cay nghiệt.”
“Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ một lại rõ ràng, sắc lạnh như một lưỡi dao găm, cắm phập vào sự im lặng ngột ngạt.
“”Các chị… vừa nói gì mẹ em đấy ạ?””
Câu hỏi được lặp lại, lần này còn chậm rãi và nhấn nhá hơn. Nụ cười nửa miệng đầy tự mãn trên môi người đồng nghiệp lớn tuổi nhất đông cứng lại, rồi vụn vỡ. Bà ta chớp mắt lia lịa, vẻ mặt từ ngạo mạn chuyển sang sững sờ, rồi nhanh chóng pha lẫn một chút bối rối và tức giận vì bị bắt quả tang. Hai người còn lại cũng không khá hơn, họ đưa mắt nhìn nhau, vẻ lúng túng hiện rõ trên mặt.
Không gian đặc quánh lại, tiếng nước vẫn đang chảy nhỏ giọt từ vòi nước mẹ cô quên chưa khóa chặt nghe sao mà não nề. Mẹ cô, đang đứng chết lặng ở góc bếp, vội vàng lên tiếng, giọng run run, bà vừa sợ con gái làm lớn chuyện, vừa tủi thân không nói nên lời.
“”Con… con ơi, không có gì đâu. Các chị chỉ đùa thôi mà, vào nhà đi con…””
Nhưng ‘Tôi’ không hề nhúc nhích. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào ba người họ, một ánh mắt lạnh lẽo, dò xét, không cho phép họ trốn tránh. Cô phớt lờ lời nói của mẹ, như thể muốn tuyên bố rằng hôm nay, cô sẽ là người giải quyết chuyện này.
Người đồng nghiệp kia, sau một thoáng hoảng hốt, đã lấy lại được vẻ trịch thượng. Bà ta hắng giọng, cố tỏ ra mình là người lớn, đang dạy dỗ kẻ nhỏ tuổi.
“”Ơ cái cô này, làm gì mà căng thẳng thế? Bọn chị chỉ đang hỏi thăm bác gái thôi chứ có ý gì đâu. Thấy bác vất vả nên mới nói vậy thôi.””
‘Tôi’ nhếch mép, một nụ cười lạnh băng hiện ra.
“”Hỏi thăm ạ? Em đứng trong nhà mà còn nghe rõ mồn một các chị ‘hỏi thăm’ mẹ em là ‘chỉ ngồi chơi, để mẹ già hầu hạ’. Đấy là hỏi thăm hay là xỉa xói, thưa chị?””
Từng lời nói của cô như từng cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt ba người phụ nữ. Họ đi từ ngạc nhiên đến xấu hổ rồi tức giận. Bị một đứa nhỏ tuổi hơn vặn lại trước mặt bao nhiêu người, đặc biệt là trước mặt chồng con họ đang lấp ló ở phòng khách nhìn ra, người đồng nghiệp lớn tuổi cảm thấy mất hết thể diện.
Mặt bà ta đỏ bừng lên, giọng trở nên gay gắt và chói tai hơn hẳn.
“”Tôi nói thế thì có gì không đúng à? Loại con cái có hiếu thì không ai để mẹ mình đầu tắt mặt tối như thế cả! Hay là cô chột dạ nên mới giãy nảy lên như vậy?”””
“Trái với dự đoán của ba người họ, ‘Tôi’ không hề nổi đoá hay gào thét. Cô bật cười, một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo và đầy mỉa mai, vang lên trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng cười đó còn đáng sợ hơn cả một lời chửi rủa.
“”Hiếu thảo ạ?”” – ‘Tôi’ lặp lại hai từ đó, giọng điệu như đang nghe một câu chuyện tiếu lâm nhạt nhẽo nhất trần đời. – “”Để xem ai mới là người không biết đến hai từ đó nhé.””
Cô chậm rãi đưa mắt nhìn lướt qua cả ba người, rồi dừng lại ở người đồng nghiệp lớn tuổi. “”Hôm nay là ngày giỗ bố em. Các chị được mời đến ăn một bữa cơm thân mật. Các chị đến, đi tay không, em không nói. Các chị dẫn theo cả chồng con đến ăn uống no say, em cũng không chấp.””
Mỗi một câu nói, cô lại tiến thêm một bước ngắn, dồn ba người phụ nữ vào chân tường theo đúng nghĩa đen. Họ bất giác lùi lại, va vào thành bếp cộc một tiếng.
“”Nhưng,”” – giọng cô đanh lại – “”đến nhà người ta có việc hiếu, một nén hương thắp cho người đã khuất các chị cũng không thèm vào thắp. Cả chồng các chị, những người đàn ông to khoẻ ngồi chễm chệ ở phòng khách kia, cũng không ai có một lời hỏi thăm đến ban thờ gia tiên nhà em. Giờ các chị lại đứng ở đây, trước mặt mẹ em, để dạy em về chữ hiếu sao?””
Câu hỏi cuối cùng như một quả tạ giáng xuống, đập tan nát chút tự tôn còn sót lại của họ. Người đồng nghiệp lớn tuổi mặt hết đỏ lại chuyển sang tái mét. Lời lẽ sắc như dao của ‘Tôi’ đã lột trần toàn bộ sự vô duyên và thiếu tôn trọng của họ từ đầu đến giờ. Đáng xấu hổ hơn, tất cả những điều đó đều diễn ra trước sự chứng kiến của chồng con họ, những người đang lấp ló ở cửa bếp, ái ngại không dám nhìn thẳng.
Bị dồn vào thế bí, người đồng nghiệp kia bỗng giật mình, như thể vừa sực tỉnh khỏi một cơn mê. Bà ta vội vàng xua tay, nặn ra một nụ cười méo xệch và giả lả đến khó tin.
“”Ôi em, có gì đâu. Bọn chị đang khen bác gái đảm đang mà, em nghe nhầm rồi.””
Hai người còn lại như vớ được cọc, vội vàng hùa theo, giọng a dua một cách vụng về.
“”Đúng rồi, đúng rồi đấy em! Bọn chị khen bác nấu ăn ngon, quán xuyến giỏi mà. Chắc chỗ này ồn nên em nghe câu được câu chăng.””
“”Phải đó, chúng ta là chị em đồng nghiệp cả, làm gì có chuyện đó. Em hiểu lầm rồi.””
Màn kịch vụng về được dựng lên một cách nhanh chóng, nhưng nó không thể che đi sự bối rối và hoảng sợ trong ánh mắt của họ. Mẹ của ‘Tôi’, thấy không khí có vẻ dịu đi, cũng vội nói đỡ, chỉ mong mọi chuyện qua nhanh: “”Đấy, mẹ đã bảo mà. Các chị khen mẹ chứ có gì đâu. Thôi con, con vào nhà đi…”””
“Ánh mắt ‘Tôi’ vẫn dán chặt vào ba người đồng nghiệp, không hề có ý định buông tha. Mẹ cô, thấy con gái không hề nao núng, ruột gan như lửa đốt. Bà vội vàng lau đôi tay vẫn còn ướt nước rửa bát vào vạt tạp dề đã sờn cũ, rồi bước tới, nắm lấy cánh tay con gái, khẽ kéo lại.
Giọng bà run run, lạc cả đi, gần như van nài: “”Thôi con… các chị đùa thôi mà. Mình là người nhà cả. Mọi người… mọi người vào nhà ăn miếng hoa quả đi con.””
‘Tôi’ không đáp, chỉ từ từ quay lại nhìn mẹ. Cô thấy rõ sự mệt mỏi trong đôi mắt trũng sâu của bà, thấy những nếp nhăn hằn sâu hơn vì lo lắng, thấy cả sự bất lực của một người mẹ hiền lành chỉ muốn ngày giỗ của chồng được yên ổn. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Mẹ cô đã chịu khổ cả đời, đến ngày tưởng nhớ bố mà cũng không được một phút thảnh thơi.
Một cái thở dài khẽ thoát ra. ‘Tôi’ quay lại đối diện với ba người phụ nữ đang nín thở chờ đợi. Ánh mắt cô không còn sắc lạnh như dao, mà trở nên xa cách, lạnh lùng như nhìn những người xa lạ.
“”Các chị nghe rồi đấy,”” giọng cô đều đều, không một chút cảm xúc. “”Mẹ tôi mời các chị vào ăn hoa quả. Đi đi, kẻo hoa quả hết ngọt.””
Câu nói đó, tuy không một lời mắng chửi, lại như một cái tát vô hình giáng xuống. Nó chính thức vạch ra một ranh giới không thể vượt qua. Ba người đồng nghiệp nghe như được lệnh đại xá, không dám nói thêm nửa lời, vội vàng lách qua cô, gần như là chạy trốn khỏi căn bếp ngột ngạt để ra phòng khách, nơi có những đĩa hoa quả đang chờ. Họ chỉ mong thoát khỏi ánh mắt của cô càng nhanh càng tốt.”
“Căn bếp bỗng trở nên im lặng đến ngột ngạt sau khi ba người đồng nghiệp rời đi. Chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ vòi chưa được vặn chặt và tiếng thở nặng nề của hai mẹ con. Thấy con gái vẫn đứng bất động, lưng thẳng tắp như một cây cung đã giương hết cỡ, mẹ cô lại bước tới, giọng mềm đi, đầy xót xa.
“”Thôi con… Chuyện qua rồi. Các chị lỡ lời, mình bỏ qua cho nhà cửa yên ấm. Ngày giỗ của bố mà…””
Bà đưa bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mình lên, định xoa dịu tấm lưng đang căng cứng của con gái. Nhưng bàn tay ấy còn chưa kịp chạm vào, ‘Tôi’ đã quay lại. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào mẹ, không còn sự giận dữ mà chỉ có nỗi đau đớn không thể che giấu. Cô thấy mắt mẹ mình đã hoe đỏ.
‘Tôi’ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mẹ, gạt tay bà ra một cách dứt khoát nhưng không hề thô bạo.
“”Không mẹ ạ.”” Giọng cô khàn đi, chứa đựng sự kìm nén đã lên đến đỉnh điểm. “”Tình nghĩa đồng nghiệp, con mời các chị về ăn bữa cơm tưởng nhớ bố. Nhưng các chị không thắp cho bố con nén nhang, lại còn xúc phạm mẹ con. Con không nhịn được nữa.””
Từng lời nói của cô như từng nhát dao cứa vào sự im lặng. Mẹ cô sững người. Bà đã nghe thấy những lời họ nói, nhưng vì muốn giữ hòa khí, bà đã cố nuốt nghẹn vào trong. Giờ đây, khi chính con gái nói ra, nỗi tủi thân bấy lâu nay kìm nén bỗng vỡ òa. Bà không nói được lời nào, chỉ có nước mắt bắt đầu lặng lẽ lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn.
‘Tôi’ nhìn giọt nước mắt của mẹ, trái tim càng thêm thắt lại. Cô biết mình phải làm gì. Cô không thể để mẹ mình tiếp tục chịu đựng sự khinh miệt này, ngay trong chính ngôi nhà của mình, trong ngày tưởng nhớ người chồng đã khuất.
“”Mẹ vào trong nghỉ đi,”” cô nói, giọng đã trở nên bình tĩnh và lạnh lùng một cách đáng sợ. “”Chuyện còn lại, cứ để con.””
Nói rồi, không đợi mẹ trả lời, ‘Tôi’ xoay người, bước nhanh ra khỏi bếp. Bóng lưng cô thẳng tắp, mỗi bước chân đều vững chãi, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Cô đang tiến về phía phòng khách, nơi những tiếng cười nói rôm rả của những vị khách không mời đang vang lên, hoàn toàn không biết cơn bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Vừa bước ra khỏi cửa bếp, ‘Tôi’ đã bị dội thẳng vào mặt bởi một mớ âm thanh hỗn tạp. Tiếng TV mở to át cả tiếng người, tiếng cười nói rổn rảng của ba người đồng nghiệp, và kinh khủng nhất là tiếng la hét, chí chóe của mấy đứa trẻ đang biến phòng khách thành một sân vận động thu nhỏ.
Cô không nói gì, chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn bao quát cả căn phòng. Ánh mắt lạnh như băng của cô quét qua từng gương mặt, từ những người đồng nghiệp đang dán mắt vào điện thoại đến mấy gã chồng đang ngả ngớn trên ghế salon, vẻ mặt chán chường thấy rõ. Không một ai trong số họ nhận ra sự hiện diện đầy căng thẳng của cô, hoặc có lẽ, họ cố tình không nhận ra.
Sự im lặng bất thường của gia chủ cuối cùng cũng khiến không khí chùng xuống. Một gã chồng, nãy giờ im lặng xem TV, bỗng cất giọng cộc cằn, đầy vẻ trịch thượng.
“”Làm gì mà căng? Bọn này nể mặt mới đến đấy. Nhà quê mà làm phách.””
Câu nói vừa dứt, như được tiếp thêm năng lượng từ sự hỗn loạn, hai đứa trẻ đang rượt đuổi nhau bỗng loạng choạng rồi ngã sầm vào chiếc bàn nước. Chiếc đĩa trái cây lớn được bày biện cẩn thận đổ nhào xuống đất.
XOẢNG!
Táo, ổi, nho lăn lóc tứ tung trên sàn nhà gạch hoa cũ. Một đứa trẻ ngã dúi dụi, thay vì sợ hãi lại phá lên cười khoái trá. Đứa còn lại thì oà khóc ầm ĩ, ăn vạ.
Cả căn phòng bỗng chốc như một cái chợ vỡ. Mẹ của mấy đứa trẻ chỉ hời hợt la lên một tiếng: “”Này, có im đi không thì bảo!”” rồi lại quay vào màn hình điện thoại. Gã chồng vừa buông lời miệt thị thì nhếch mép cười, tỏ vẻ bất cần.
Nhưng tất cả những âm thanh đó đều không lọt vào tai ‘Tôi’ nữa. Ánh mắt cô dán chặt vào đĩa trái cây vỡ tan trên sàn, rồi từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào gã đàn ông vừa mở miệng. Sự bình tĩnh lạnh lùng trước đó đã biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đáy mắt. Nụ cười khẩy của gã đàn ông tắt ngấm khi bắt gặp ánh nhìn đó. Hắn chợt nhận ra, mình vừa châm ngòi cho một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.”
“Không gian dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc. Tiếng khóc ăn vạ của đứa trẻ bỗng im bặt, tiếng TV trở nên lạc lõng rồi cũng bị một trong những gã chồng vội vàng tắt phụt đi. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn vào nhân vật “”Tôi””, người đang đứng như một pho tượng tạc bằng băng giá giữa phòng khách. Ngọn lửa trong mắt cô không hề dịu đi, mà còn cháy bùng lên dữ dội hơn, thiêu đốt sự trịch thượng và vẻ mặt bất cần của đám khách không mời.
Gã chồng vừa buông lời miệt thị nuốt nước bọt ừng ực. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một cảm giác mà hắn chưa từng trải qua. Đây không phải là sự giận dỗi của một cô gái yếu đuối, mà là cơn thịnh nộ của một người bị dồn đến chân tường, sẵn sàng làm nổ tung tất cả.
Một trong ba người đồng nghiệp, có lẽ là người nhiều tuổi nhất, cảm thấy tình hình không ổn. Bà ta đặt vội chiếc điện thoại xuống, cố nở một nụ cười gượng gạo.
“”Thôi nào em, có gì đâu. Trẻ con nó lỡ tay làm vỡ cái đĩa thôi mà, làm gì căng thế? Để chị bảo cháu nó xin lỗi.””
Nhưng “”Tôi”” không nhìn bà ta. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào gã đàn ông kia, rồi từ từ, cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Cơn giận dữ cuồn cuộn được nén lại, chuyển hóa thành một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô không cần một lời xin lỗi cho chiếc đĩa vỡ. Điều cô cần là sự tôn trọng đã mất.
Sau hơi thở dài đó, cô chậm rãi đưa cánh tay lên, ngón trỏ thẳng tắp, không một chút run rẩy, chỉ thẳng ra phía cánh cổng đang mở ngoài sân. Giọng cô vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng và đanh thép, từng chữ một như những nhát dao găm vào không khí đặc quánh.
“”Vâng, nhà em quê mùa không biết tiếp khách sang như các anh chị.””
Cô dừng lại một nhịp, liếc nhìn mâm cỗ thịnh soạn vẫn còn gần như nguyên vẹn trên bàn.
“”Mâm cỗ này nhà em không tiếc, nhưng sự thiếu tôn trọng này thì không thể chấp nhận. Mời mọi người về cho.””
Câu nói cuối cùng được thốt ra, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một bản án cuối cùng. Sự sững sờ hiện rõ trên từng gương mặt. Chiếc điện thoại trên tay một cô đồng nghiệp khác rơi “”lạch cạch”” xuống nền gạch hoa. Họ không thể tin vào tai mình. Bị đuổi khỏi một đám giỗ ở một cái nhà quê. Sự sỉ nhục này còn lớn hơn bất cứ điều gì họ có thể tưởng tượng.”
“Sự sững sờ ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cơn nóng giận bùng lên trên gương mặt của cả ba người đồng nghiệp. Những gò má vốn đang tái đi vì sốc giờ đỏ bừng lên, không phải vì xấu hổ mà vì cảm thấy bị sỉ nhục. Họ, những con người thành phố, lại bị một đứa nhà quê đuổi thẳng cổ?
Người đồng nghiệp nhiều tuổi nhất, người vừa cố gắng giảng hòa, là người hành động đầu tiên. Bà ta không nói một lời, chỉ nghiến chặt răng, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn “”Tôi”” một cái tóe lửa. Bà ta bước nhanh đến, giật mạnh tay đứa con trai đang ngơ ngác nhìn đống đồ ăn trên bàn, lôi nó đi xềnh xệch về phía cửa.
Hai người còn lại cũng vội vã làm theo. Những gã chồng, sau một thoáng ngỡ ngàng, cũng lẳng lặng đứng dậy. Vẻ trịch thượng, huênh hoang ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự hằn học hiện rõ trên từng đường nét. Họ xốc nách con cái, vơ vội mấy cái túi xách vứt chỏng chơ trên ghế. Không một ai dám nhìn thẳng vào “”Tôi”” quá một giây, nhưng những cái liếc trộm đầy căm ghét và khinh miệt thì liên tục phóng về phía cô như những mũi dao vô hình.
Không gian im lặng đến ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng dép loẹt quẹt vội vã trên nền gạch, tiếng sột soạt của quần áo và tiếng thở phì phò đầy tức tối. Mẹ của “”Tôi”” đứng nép ở cửa bếp, bàn tay vẫn còn ướt nước rửa bát nắm chặt lấy vạt áo, bà nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút hả hê.
Khi cả đoàn người lộn xộn đã ra đến sân, một trong ba cô đồng nghiệp, người trẻ nhất, đột nhiên dừng lại. Cô ta không quay đầu lại, nhưng cố tình hắng giọng, nói đủ lớn để cả căn nhà phải nghe thấy, giọng chua loét như giấm.
“”Đúng là đồ không biết điều. Người ta có lòng đến ăn giỗ cho là may rồi còn bày đặt!””
Câu nói như một lời nguyền rủa cuối cùng được ném lại. Nói xong, cô ta rảo bước nhanh hơn, như thể sợ hãi phải đối mặt với phản ứng của “”Tôi””. Cả nhóm nhanh chóng chui vào hai chiếc xe hơi đang đỗ ngoài cổng, tiếng sập cửa xe vang lên khô khốc, đầy hậm hực. Họ rời đi, để lại một khoảng sân mù mịt bụi và sự im lặng nặng nề.”
“Tiếng động cơ của hai chiếc xe gầm lên một lần cuối rồi nhỏ dần, mất hút sau khúc quanh của con đường làng. Lớp bụi mà chúng khuấy lên từ từ lắng xuống, trả lại cho khoảng sân trước nhà sự tĩnh lặng đến rợn người. Gió hiu hiu thổi, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, làm lay động mấy tàu lá chuối xác xơ. Mọi âm thanh của sự sống dường như đã bị rút cạn, chỉ còn lại một sự trống rỗng nặng nề.
“”Tôi”” đứng bất động giữa nhà, ánh mắt vẫn còn nhìn ra phía cổng, nơi những vị khách không mời vừa biến mất. Cơn giận dữ bừng bừng lúc nãy đã nguội đi, nhường chỗ cho một nỗi mệt mỏi rã rời.
Đúng lúc này, từ phía cửa bếp, một tiếng nấc nghẹn bật ra, khẽ khàng nhưng lại như một nhát dao cứa vào không gian im ắng. Mẹ của “”Tôi”” không còn đứng vững được nữa. Bờ vai gầy guộc của bà run lên bần bật. Bà đưa bàn tay vẫn còn ẩm ướt lên che miệng, cố gắng nuốt những tiếng khóc vào trong nhưng không thể. Những giọt nước mắt mà bà đã kìm nén suốt từ lúc bị xúc phạm đến giờ phút này mới chịu tuôn rơi, lăn dài trên gò má hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng.
“”Là lỗi của mẹ… tất cả là lỗi của mẹ,”” bà nức nở, giọng nói vỡ vụn, đứt quãng. “”Mẹ… mẹ làm con khó xử với bạn bè rồi.””
Mỗi một lời tự trách của bà như bóp nghẹt lấy trái tim của “”Tôi””. Cô không chần chừ một giây nào nữa. Cô lao đến, vòng tay ôm chầm lấy tấm lưng còng của mẹ. Cái ôm thật chặt, vừa như để che chở, vừa như để tìm kiếm một điểm tựa.
“”Tôi”” gục đầu vào vai mẹ, cảm nhận được sự run rẩy của bà và cả sự bất lực của chính mình. Cổ họng cô nghẹn đắng lại, nước mắt cũng bắt đầu trào ra.
“”Mẹ không có lỗi,”” “”Tôi”” thì thầm, giọng run run nhưng từng chữ lại vô cùng kiên định. “”Không có một lỗi nào cả. Là con. Là con đã nhìn nhầm người. Con đã dẫn những người không xứng đáng về nhà mình.”””
“Cái ôm của hai mẹ con kéo dài trong im lặng, chỉ có tiếng nấc đứt quãng của mẹ và hơi thở nặng nề của “”Tôi””. Một lúc lâu sau, “”Tôi”” mới nhẹ nhàng buông mẹ ra, dùng tay áo lau đi những giọt nước mắt còn vương trên gò má nhăn nheo của bà.
“”Thôi mẹ, nín đi mẹ. Mọi chuyện qua cả rồi.”” Giọng “”Tôi”” vẫn còn khàn đi nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều.
Mẹ của “”Tôi”” gật đầu, cố gắng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại. Bà nhìn con gái, rồi lại nhìn ra gian nhà ngổn ngang những bát đĩa bẩn, những mẩu thức ăn thừa vương vãi trên nền gạch hoa. Một tiếng thở dài não nề thoát ra từ lồng ngực bà.
Không nói thêm một lời nào, hai mẹ con lẳng lặng bắt tay vào dọn dẹp “”bãi chiến trường””. “”Tôi”” thu dọn bát đĩa trên bàn, gom những chiếc ghế xô lệch lại ngay ngắn. Mẹ của “”Tôi”” thì cầm chổi, quét dọn sàn nhà. Không gian chỉ còn lại tiếng loảng xoảng của bát đũa va vào nhau, tiếng chổi tre sột soạt trên nền gạch. Cái im lặng lúc này không còn nặng nề như trước, nó giống như một sự đồng cảm không cần lời nói, một sự thấu hiểu lặng lẽ giữa hai người phụ nữ vừa trải qua một trận cuồng phong.
Khi mọi thứ đã dần trở lại ngăn nắp, “”Tôi”” rửa tay sạch sẽ rồi chậm rãi bước về phía ban thờ gia tiên. Lư hương vẫn còn ấm, nhưng nén nhang mà “”Tôi”” thắp từ sáng sớm đã tàn lụi từ bao giờ. Cô cẩn thận rút chân hương cũ, châm một nén nhang mới từ ngọn đèn dầu leo lét. Làn khói trắng mỏng manh, thơm mùi trầm hương, từ từ bay lên, uốn lượn rồi tan vào không khí.
“”Tôi”” chắp hai tay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào di ảnh của người bố đã khuất, đôi môi mấp máy thì thầm những lời chỉ có khói hương và người cha trên trời mới nghe thấy.
“”Bố ơi, con xin lỗi. Con xin lỗi vì đã để những người không xứng đáng làm phiền ngày giỗ của bố.””
Dứt lời, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm lấy tâm trí “”Tôi””. Gánh nặng vô hình đè nặng trên vai cô suốt cả ngày hôm nay dường như được gỡ bỏ. Cơn giận, nỗi tủi hổ, sự thất vọng… tất cả tan biến theo làn khói hương. Lòng cô bỗng nhẹ bẫng một cách kỳ lạ, thanh thản và bình yên.”
“Cái cảm giác thanh thản ấy theo Tôi suốt chặng đường trở lại thành phố và cả trong giấc ngủ đêm Chủ nhật. Nó giống như một lớp áo giáp vô hình, sẵn sàng cho những gì sắp tới.
Thế nhưng, khi cánh cửa văn phòng mở ra vào sáng thứ Hai, sự bình yên đó lập tức bị thử thách.
Không khí trong phòng làm việc chung vốn ồn ào tiếng gõ phím, tiếng trò chuyện nay lại đặc quánh một sự im lặng kỳ quái. Vài ánh mắt tò mò hướng về phía Tôi rồi vội vã lảng đi. Trung tâm của sự bất thường này chính là ba người đồng nghiệp đã đến nhà Tôi hôm cuối tuần.
Họ ngồi túm tụm ở một góc, nhưng không phải ở bàn làm việc của mình, mà là ở khu vực pantry. Vừa thấy Tôi bước vào, cuộc trò chuyện của họ đột ngột ngưng bặt. Một trong số họ, người phụ nữ có mái tóc xoăn nhuộm vàng, liếc xéo về phía Tôi một cái sắc lẹm, rồi quay sang thì thầm điều gì đó với hai người còn lại. Cả ba cùng phá lên cười một cách đầy ẩn ý.
Khác với những gì họ có thể mong đợi, Tôi không hề tỏ ra bối rối hay né tránh. Lòng Tôi tĩnh lặng đến lạ. Cơn bão đã được dự báo trước, và Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Cô bình thản đi về chỗ ngồi của mình, đặt túi xách xuống, bật máy tính lên. Từng hành động đều chậm rãi, dứt khoát, như thể không khí băng giá xung quanh không hề tồn tại.
Sự thờ ơ của Tôi dường như càng chọc tức họ. Vòng vây xì xào bắt đầu lan rộng. Ba người họ chủ động đi đến các bàn làm việc khác, ghé tai nói nhỏ, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ bằng ánh mắt về phía Tôi. Những cái nhìn tò mò ban đầu giờ đã biến thành những cái nhìn dò xét, có cả thương hại và khinh miệt. Cả văn phòng như biến thành một sân khấu lớn, và Tôi đột nhiên trở thành nhân vật chính trong một vở kịch câm đầy ác ý.
Một đồng nghiệp nam ở bàn đối diện, người vốn khá thân thiện, tỏ vẻ ái ngại. Anh ta định nói điều gì đó với Tôi nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ lắc đầu khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo từ nhóm ba người kia.
Đỉnh điểm là khi một trong ba người phụ nữ cố tình đi lấy nước ngay cạnh bàn Tôi. Cô ta đi qua, vai gần như sượt vào ghế của Tôi, rồi nói đủ to cho cả dãy bàn nghe thấy, giọng điệu a dua nịnh nọt hướng về một người khác:
“”Đấy, khổ thế đấy chị ạ. Tốt với người ta quá mà người ta có coi mình ra gì đâu. Cứ tưởng mình là ban ơn cho người khác không bằng.””
Không khí như ngưng đọng lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tôi, chờ đợi một phản ứng.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính. Ánh mắt cô không một chút nao núng, không giận dữ, cũng không tổn thương. Nó chỉ đơn giản là lạnh và thẳng. Tôi nhìn thẳng vào người đồng nghiệp vừa buông lời mỉa mai. Đó là một cái nhìn tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng một sức nặng khiến đối phương phải chột dạ. Người phụ nữ kia sững lại một giây, nụ cười trên môi cứng đờ, rồi vội vã quay đi, bước chân có phần luống cuống.
Cơn bão ngầm đã chính thức nổi lên mặt nước. Và Tôi biết, đây mới chỉ là sự bắt đầu.”
“Sự im lặng đặc quánh bao trùm cả văn phòng. Vài người vờ cúi đầu vào màn hình máy tính, nhưng đôi tai thì vẫn vểnh lên, không bỏ sót một động tĩnh nào.
Tôi vẫn giữ nguyên ánh mắt lạnh lẽo đó trong vài giây nữa, đủ để người phụ nữ kia phải lúng túng quay đi hẳn. Sau đó, Tôi mới chậm rãi thu lại ánh nhìn, bình thản đứng dậy. Từng cử động của Tôi đều nằm trong sự quan sát của hàng chục con mắt tò mò.
Tôi không nói một lời, bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát về phía nhà vệ sinh cuối hành lang. Tiếng gót giày của Tôi gõ đều đều trên nền gạch, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Vừa đẩy nhẹ cánh cửa nhà vệ sinh, Tôi đã nghe thấy những giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong. Chính là ba người họ. Dường như nghĩ rằng đây là một nơi đủ kín đáo, họ không ngần ngại tiếp tục câu chuyện còn dang dở. Tôi lặng lẽ bước vào một cabin trống ở trong cùng và khép cửa lại, nín thở lắng nghe.
“”Bực không chịu được! Cái thái độ của nó hôm qua đúng là không coi ai ra gì,”” giọng người phụ nữ tóc xoăn nhuộm vàng the thé vang lên, đầy vẻ ấm ức. “”Mời người ta về tận quê ăn giỗ bố nó, mà mặt nặng mày nhẹ. Đúng là đồ nhà quê kiết xác!””
Một giọng khác phụ họa ngay lập tức: “”Chuẩn đấy! Em nói thật, cả đời em chưa thấy ai ki bo như nó. Mâm cỗ thì thừa mứa ra đấy, mà mình vừa ngồi xuống ăn được một lúc đã tìm cớ đuổi khéo rồi. Chắc sợ nhà mình ăn hết của nhà nó.””
Người thứ ba, người vừa buông lời mỉa mai Tôi ở ngoài văn phòng, giờ đây mới lộ rõ sự cay nghiệt trong giọng nói: “”Nó khinh mình ra mặt đấy các chị ạ. Thấy chồng con mình đi cùng là thái độ khác hẳn. Chắc nghĩ mình nghèo, đến ăn chực nhà nó nên mới dẫn cả gia đình theo. Nó có biết đâu là mình quý nó nên mới cho chồng con đi cùng để biết mặt họ hàng nhà nó không?””
Một tiếng cười khẩy vang lên. “”Họ hàng gì cái ngữ ấy. Đến bữa cơm mà còn tiếc, còn bày đặt ra vẻ thanh cao. Nó nói mẹ nó mệt cần nghỉ ngơi, nghe có giả tạo không chứ! Cái bà già nhà quê đấy thì có gì mà mệt, chẳng qua là cái cớ của con gái bà ta thôi. Đuổi thẳng cổ cả nhà mình về một cách vô cớ, giờ lại còn lên mặt dạy đời.””
Bên trong cabin, Tôi siết chặt hai bàn tay lại đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao sắc lẹm, không đâm vào tim mà đâm thẳng vào sự ngu ngốc của Tôi khi đã từng coi họ là đồng nghiệp tốt. Câu chuyện về đám giỗ, qua miệng lưỡi của họ, đã bị bóp méo một cách không thể nhận ra. Họ biến sự thiếu tôn trọng của mình thành nỗi oan ức, biến sự tử tế của mẹ Tôi thành cái cớ giả tạo, và biến Tôi thành một kẻ keo kiệt, khinh người, xấu tính. Họ là nạn nhân, còn Tôi là thủ phạm.
Sau một tràng cười khoái trá, tiếng giày của họ xa dần rồi cánh cửa nhà vệ sinh đóng sập lại.
Tôi đứng bất động trong cabin thêm một lúc nữa. Không có nước mắt, không có sự tổn thương đau đớn. Chỉ có một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể, dập tắt nốt những tàn lửa cuối cùng của sự nể nang. Tôi đưa tay, nhấn nút xả nước. Tiếng nước xoáy mạnh mẽ vang lên, như thể cuốn trôi đi tất cả.
Tôi bước ra, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Gương mặt không một chút bi lụy, chỉ có sự lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá vừa được hình thành. Vở kịch của họ đã có khán giả. Và giờ là lúc khán giả này bước lên sân khấu.”
“Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi thẳng về chỗ ngồi của mình, không liếc nhìn một ai. Cả không gian như nín thở theo từng bước chân của tôi. Tôi có thể cảm nhận được những ánh mắt soi mói, tò mò đang dán chặt vào lưng mình, chờ đợi một màn kịch hay. Nhưng tôi sẽ không cho họ thứ họ muốn.
Tôi ngồi xuống ghế, điềm nhiên bật màn hình máy tính, tay lướt trên bàn phím như thể chưa hề có cuộc đối thoại ghê tởm kia, như thể tôi không phải là nhân vật chính trong câu chuyện của họ. Sự bình thản của tôi dường như khiến những kẻ tò mò phải thất vọng. Họ dần dần quay lại với công việc của mình, dù những tiếng xì xào vẫn chưa dứt hẳn.
Giữa lúc đó, một bóng người nhẹ nhàng tiến đến bàn tôi. Là chị Hoa, người đồng nghiệp ngồi ở góc phòng, người mà trước nay tôi và chị chỉ dừng lại ở những câu chào hỏi xã giao. Chị là người trầm tính nhất ở đây, luôn lặng lẽ làm việc của mình, không bao giờ tham gia vào những câu chuyện phiếm.
Trên tay chị là một ly cà phê sữa nóng, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Chị đặt nhẹ nó xuống bàn tôi, khẽ đến mức gần như không tạo ra tiếng động.
Tôi ngẩng lên, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Chị Hoa nhìn tôi, một cái nhìn hiền lành và thấu hiểu. Chị ghé sát vào tai tôi, giọng nói nhỏ như một lời thì thầm, đủ để chỉ mình tôi nghe thấy:
“”Em đừng bận tâm. Chị biết tính em mà. Sống sao cho mình không hổ thẹn là được.””
Nói rồi, chị khẽ vỗ nhẹ vào vai tôi một cái rồi lẳng lặng quay về chỗ của mình, như thể chị chỉ vừa đi lấy nước và tiện đường mang cho tôi một ly cà phê.
Cả người tôi cứng lại. Sự lạnh lẽo và quyết tâm sắt đá ban nãy bỗng chốc như bị một dòng nước ấm làm cho mềm đi. Sống mũi tôi cay xè. Một cảm giác ấm nóng dâng lên từ lồng ngực, lan thẳng lên khóe mắt. Tôi đã phải cắn chặt môi, cúi gằm mặt xuống để ngăn những giọt nước mắt sắp sửa trào ra.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã suýt khóc. Không phải vì tủi thân, mà vì cảm động. Giữa một nơi mà tôi ngỡ chỉ toàn sự giả tạo và đố kỵ, lại có một người chìa tay ra cho tôi một cách thầm lặng như thế.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn xúc động. Hai bàn tay tôi ôm lấy ly cà phê. Hơi ấm của nó lan qua lòng bàn tay, xoa dịu đi cái lạnh giá trong lòng. Thì ra, trong cái văn phòng đầy thị phi này, vẫn còn có người hiểu chuyện. Vẫn có một người bạn thực sự. Lời động viên của chị như tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Đúng vậy, tôi không làm gì sai. Tôi không cần phải hổ thẹn. Những kẻ phải hổ thẹn chính là họ.”
“Niềm an ủi bất ngờ từ chị Hoa như một dòng nước ấm giữa mùa đông, xoa dịu đi tâm hồn đang giá băng của cô. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên trong ngày. Cô không đơn độc. Chỉ cần điều đó thôi cũng đủ để cô có thêm sức mạnh đối mặt với tất cả.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Một tin nhắn từ bộ phận nhân sự hiện lên trên màn hình máy tính, vỏn vẹn một dòng: “”Sếp gọi em lên văn phòng anh ấy một chút nhé.””
Cả phòng lại một lần nữa im phăng phắc. Mọi ánh mắt, vốn đã tạm thời rời đi, giờ lại đồng loạt đổ dồn về phía cô, lần này còn lộ liễu và tò mò hơn trước. Ở góc phòng, ba người đồng nghiệp kia không giấu nổi nụ cười đắc thắng. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy ẩn ý. Rõ ràng, họ tin rằng sếp gọi cô lên là để “”xử lý””, và phần thắng chắc chắn thuộc về họ.
Cô hít một hơi thật sâu, đặt ly cà phê xuống bàn. Cô đứng dậy, chỉnh lại trang phục, rồi bước đi với tấm lưng thẳng tắp. Mỗi bước chân của cô đều vững chãi, không một chút do dự. Cô đi xuyên qua những ánh mắt soi mói, đi qua cả nụ cười hả hê của những kẻ đã gây ra mọi chuyện, hướng thẳng đến căn phòng ở cuối hành lang.
Cánh cửa phòng sếp mở ra. Anh ta ngồi sau chiếc bàn làm việc to lớn, bóng loáng, mặt không biểu cảm, mắt dán vào màn hình laptop. Thấy cô vào, anh ta chỉ hất hàm về phía chiếc ghế đối diện, không buồn ngẩng lên.
Cô ngồi xuống, im lặng chờ đợi. Trong một khoảnh khắc, cô đã le lói một tia hy vọng. Có lẽ sếp sẽ lắng nghe, sẽ cho cô một cơ hội để giải thích, để lấy lại sự công bằng.
Nhưng không. Sếp cuối cùng cũng ngẩng lên, nhưng ánh mắt anh ta hoàn toàn lạnh lùng, không một chút cảm xúc. Anh ta đan hai tay vào nhau, đặt lên bàn, giọng đều đều như một cái máy.
“”Anh nghe nói dạo này trong phòng có vài chuyện không vui.””
Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, không phải để tìm kiếm câu trả lời, mà như để ra một mệnh lệnh.
“”Chuyện cá nhân thì tự các em giải quyết với nhau. Đây là công ty, không phải cái chợ. Đừng để mấy việc lặt vặt làm ảnh hưởng đến không khí làm việc và hiệu suất của cả tập thể. Em hiểu ý anh chứ?””
Từng lời, từng chữ của anh ta như những nhát dao vô hình đâm thẳng vào lồng ngực cô. Lạnh lẽo và tàn nhẫn. Không một lời hỏi han. Không một câu tìm hiểu đúng sai. Nỗi oan ức của cô, sự xúc phạm mà mẹ cô phải chịu đựng, trong mắt anh ta, tất cả chỉ là “”chuyện lặt vặt””.
Sự thất vọng dâng lên thành một cơn sóng dữ dội trong lòng cô, nhưng khuôn mặt cô lại bình thản đến lạ. Cô nhận ra rồi. Ở nơi này, sự thật không quan trọng. Công lý không quan trọng. Thứ duy nhất quan trọng là những con số báo cáo cuối tháng. Cô chỉ là một con tốt, và những con tốt thì không được phép gây ra rắc rối làm ảnh hưởng đến bàn cờ của họ.
Cô nhìn thẳng vào người sếp mà mình từng kính trọng, giọng nói rõ ràng và bình tĩnh đến đáng sợ.
“”Vâng. Em hiểu rồi ạ.””
Nói rồi, cô đứng dậy, cúi chào và quay lưng bước ra khỏi cửa, để lại người sếp có chút ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh của cô. Mọi cảm xúc trong cô lúc này đã chết lặng, chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh buốt. Sự vô cảm của cấp trên chính là giọt nước cuối cùng làm tràn ly.”
“Cô bước về chỗ ngồi của mình, lướt qua những ánh mắt tò mò và cả nụ cười hả hê của ba người đồng nghiệp. Không một lời nói, không một ánh nhìn đáp lại. Chị Hoa nhìn cô lo lắng, nhưng cô chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng mình ổn.
Cô bình thản thu dọn đồ đạc cá nhân vào túi xách. Từng món đồ, từ cây bút, cuốn sổ, đến ly nước còn uống dở, đều được dọn dẹp một cách ngăn nắp, gọn gàng. Hành động của cô dứt khoát đến mức khiến những kẻ đang hả hê cũng phải ngạc nhiên. Họ chờ đợi một màn khóc lóc, một sự suy sụp, nhưng thứ họ nhận lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Cô đứng dậy, khoác túi lên vai và bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại.
Cô không về nhà ngay mà đi lang thang trên những con phố đã lên đèn. Dòng người hối hả lướt qua, nhưng tâm trí cô lại tĩnh lặng đến lạ. Những lời nói của sếp, của đám đồng nghiệp, của cả mẹ cô cứ xoay vần trong đầu, nhưng chúng không còn khiến cô đau đớn nữa. Chúng giống như những đoạn phim cũ, mờ nhạt và không còn liên quan.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, cô mở máy tính. Màn hình sáng lên, soi rõ khuôn mặt không còn chút gợn sóng cảm xúc. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, mở một tệp tài liệu đã cũ có tên “”Hồ sơ xin việc””.
Con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng “”Kinh nghiệm làm việc””. Cô nhìn chằm chằm vào tên công ty hiện tại, nơi cô đã cống hiến bao tâm huyết và nhận lại toàn cay đắng. Ký ức về ngày đám giỗ của bố, về ánh mắt tủi hờn của mẹ, về sự vô tâm tàn nhẫn của sếp chợt ùa về.
Rồi, không một chút do dự, cô bôi đen cả đoạn mô tả công việc ở công ty này và nhấn phím “”Delete””.
Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra tất cả. Môi trường độc hại này, những con người tệ bạc kia, và cả người sếp với trái tim sắt đá ấy, không còn phù hợp với cô nữa. Việc mất đi vài người ‘đồng nghiệp’ độc hại và một người sếp vô tâm không phải là mất mát, mà là một sự giải thoát.
Bàn tay cô bắt đầu gõ lại những dòng chữ mới, cập nhật lại kỹ năng, những dự án cá nhân mà cô đã làm trong im lặng. Mỗi con chữ hiện lên là một viên gạch xây lại tương lai của chính mình, một tương lai không có chỗ cho sự khinh miệt và vô ơn. Ánh mắt cô sáng lên, kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đêm nay, cô không mất việc. Đêm nay, cô tìm lại được chính mình.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên gương mặt thanh thản của cô. Đêm qua không có ác mộng, chỉ có một giấc ngủ sâu và yên bình đến lạ. Cô vươn vai, cảm nhận một nguồn năng lượng mới đang lan tỏa trong từng thớ thịt. Không còn gánh nặng, không còn áp lực vô hình.
Cô với lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, cô lướt qua danh bạ, dừng lại ở hai chữ thân thương: “Mẹ yêu”. Không một chút chần chừ, cô nhấn nút gọi.
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức, giọng mẹ cô ấm áp vang lên.
“A lô, mẹ nghe đây con.”
“Dạ, con chào mẹ. Mẹ đang làm gì đấy ạ?” – Cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như chưa từng có bão tố nào đi qua cuộc đời mình.
“Mẹ vừa cho mấy con gà ăn xong. Mới sáng sớm mà đã gọi cho mẹ rồi, có chuyện gì không con?”
Cô nghe thấy tiếng gà cục tác xa xa, tiếng gió xào xạc quen thuộc của khu vườn ở quê. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng bao trùm lấy cô.
“Dạ không có gì đâu mẹ. Con gọi hỏi thăm sức khỏe mẹ thôi. Tối qua mẹ ngủ có ngon không? Chân cẳng có đỡ nhức mỏi không ạ?”
Cô hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện công ty, đến những lời cay nghiệt hay sự ra đi của mình. Những chuyện đó, so với một giấc ngủ ngon của mẹ, bỗng trở nên nhỏ bé và không đáng bận tâm. Cô nghe mẹ kể chuyện bà hàng xóm mới mua được cái ti vi to, chuyện cây ổi sau nhà năm nay sai trĩu quả. Những mẩu chuyện vặt vãnh, đời thường ấy lại chính là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất. Chúng kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự tính toán, khinh miệt nơi công sở và trả cô về với thế giới của tình thương chân thật.
Cuộc gọi kết thúc, cô đặt điện thoại xuống bàn. Khoảnh khắc ấy, cô thực sự hiểu ra. Bao lâu nay, cô đã mải mê đi tìm sự công nhận từ những người ngoài, từ một vị sếp chỉ biết đến lợi ích, từ những người đồng nghiệp sẵn sàng chà đạp lên người khác. Cô đã cố gắng làm hài lòng tất cả, để rồi nhận lại sự coi thường ngay trong chính ngôi nhà của mình, ngay trong ngày giỗ của bố.
Hóa ra, những mối quan hệ thực sự đáng để ta dành cả đời trân trọng lại ở ngay bên cạnh. Đó là gia đình, là mẹ, là những người yêu thương ta vô điều kiện, là những người tôn trọng ta vì chính bản thân ta, chứ không phải vì chức danh hay lợi ích mà ta có thể mang lại. Sự tôn trọng không phải là thứ có thể cầu xin hay đổi chác, nó đến từ những trái tim chân thành.
Một nụ cười thật tươi, lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài u ám, nở rộ trên môi cô. Nụ cười của sự giác ngộ, của sự giải thoát và của niềm hy vọng. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một hành trình mới nơi cô sẽ tự viết nên các quy tắc, nơi sự tôn trọng là nền tảng không thể lay chuyển.
Hành trình mà chúng ta vừa đi qua không chỉ là câu chuyện về một mâm cỗ ngày giỗ, mà là câu chuyện về giá trị của con người. Trong xã hội hối hả này, đôi khi chúng ta mải mê chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài – một vị trí cao hơn, một lời khen từ cấp trên, sự ngưỡng mộ của đồng nghiệp – mà quên mất rằng, giá trị cốt lõi của một người không nằm ở những điều đó. Nó nằm ở lòng tự trọng và cách chúng ta đối xử với những người thân yêu nhất. Cô gái trong câu chuyện đã phải trả một cái giá đắt để học được bài học này. Cô đã để mẹ mình, người phụ nữ tần tảo cả đời vì con cái, phải chịu tủi hờn từ những lời nói vô tâm, sắc như dao của những kẻ mà cô từng gọi là “”đồng nghiệp””. Giọt nước mắt của mẹ trong căn bếp nhỏ đã trở thành ngọn lửa thức tỉnh lương tri và lòng tự tôn trong cô. Đôi khi, cuộc đời cần những cú sốc như vậy để ta dừng lại, để nhìn nhận đâu là thật, đâu là giả; đâu là tình thương, đâu là lợi dụng. Việc mất đi một công việc độc hại và những mối quan hệ giả tạo không phải là mất mát, mà là một sự thanh lọc cần thiết. Nó dọn đường cho những điều tốt đẹp hơn bước vào. Bởi vì sau tất cả, sự bình yên trong tâm hồn và sự tôn trọng từ những người ta yêu thương mới là tài sản quý giá nhất. Câu chuyện khép lại, nhưng bài học về sự tôn trọng và giá trị gia đình sẽ còn vang vọng mãi, như một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta.”

