Nhường ghế bà cụ trên xe buýt, sinh viên nghèo Bách Khoa nhận cái kết định mệnh!

Trên chuyến xe buýt ch-ật ch-ội, cậu sinh viên Bách khoa đứng lên như-ờng ghế cho một bà cụ… Không thể ngờ, hành động chỉ vài giây ấy lại là sợi dây kết nối đưa cậu đến bước ngoặt đị-nh m-ệnh không ai lường trước…
Cuộc sống của Tùng, một sinh viên năm thứ ba của Đại học Bách khoa, là một chuỗi ngày dài lặp lại. Sáng sớm, cậu thức dậy, ăn vội gói mì tôm, rồi lao ra khỏi phòng trọ chật hẹp, bắt xe buýt đến trường. Chiều về, cậu lại chạy ngược chạy xuôi làm thêm ở một quán cà phê nhỏ.
Tiền học phí, tiền nhà trọ, tiền sinh hoạt phí cứ như những ngọn núi vô hình đè nặng lên đôi vai gầy của cậu. Tùng là con út trong một gia đình nghèo ở quê, ba mẹ đã dồn hết vốn liếng để cậu được ra thành phố học hành. Cậu hiểu, mình không thể làm ba mẹ th-ất vọ-ng. Áp lực vô hình ấy khiến cậu luôn cảm thấy mình là một cái máy, chỉ biết học và làm, không còn thời gian để mơ ước.
Những người bạn cùng lớp Tùng thường xuyên tụ tập ở quán cà phê sang trọng, bàn luận về những dự án công nghệ, những chuyến du lịch nước ngoài, hay những chiếc xe máy đắt tiền. Tùng luôn giữ khoảng cách, cảm thấy mình là một người xa lạ trong thế giới của họ. Cậu tự ti về bộ quần áo đã sờn màu, về chiếc xe đạp cũ kỹ và về bữa cơm đạm bạc. Mỗi lần nhìn vào những gương mặt rạng rỡ, đầy hy vọng của bạn bè, Tùng lại cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau. Một nỗi cô đơn và mặc cảm vô hình cứ thế lớn dần trong lòng cậu, gặm nhấm tâm hồn cậu từng chút một.
Chiều hôm đó, tan học muộn, Tùng bước ra khỏi cổng trường, bầu trời đã ngả màu xám xịt. Cơn mưa có thể ập đến bất cứ lúc nào. Cậu vội vã chạy đến trạm xe buýt. Chiếc xe buýt số 12 dừng lại, và Tùng chen chúc lên xe cùng với hàng chục hành khách khác. Sau vài phút chen lấn, cậu may mắn tìm được một chỗ trống, ngồi sát cửa sổ. Tựa lưng vào ghế, cậu cảm thấy cơ thể rã rời, đôi mắt nhắm lại, cố gắng tìm chút bình yên sau một ngày dài m-ệt m-ỏi. Trong đầu cậu vẫn lẩn quẩn những bài toán khó, những dòng code còn dang dở.
Xe chạy được vài trạm, một bà cụ lên xe. Bà cụ dáng người gầy gò, lưng còng, tay cầm một chiếc làn cũ. Tóc bà đã bạc phơ, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt hiền hậu. Bà khó khăn tìm một chỗ đứng, nhưng trên xe không còn một chỗ trống nào. Ai cũng vờ như không nhìn thấy bà, ai cũng mải mê với chiếc điện thoại hay nhìn ra ngoài cửa sổ. Tùng mở mắt, nhìn thấy bà. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc vô hình. Một tiếng nói nhỏ trong lòng cậu vang lên, nhắc nhở cậu về những lời ba mẹ đã dạy: “Làm người, phải biết hiếu kính và nhường nhịn”.
Cậu nhìn bà cụ, rồi lại nhìn xuống đôi chân mỏi nhừ của mình. Lưng cậu đau nhức, cổ tay cũng mỏi nhừ vì phải làm việc nặng. Cậu đấ-u tr-anh tư tưởng. Chỉ vài giây nữa thôi, xe sẽ đến trạm của cậu. Nhưng chỉ vài giây nữa thôi, một người già yếu sẽ phải đứng trên chiếc xe buýt chật chội này, trên con đường gập ghềnh. Trái tim cậu mách bảo cậu phải làm điều gì đó. Cậu hít một hơi thật sâu, đứng lên, nở một nụ cười hiền lành. “Bà ơi, mời bà ngồi ạ.”
Bà cụ ngước lên nhìn Tùng, đôi mắt bà sáng ngời. Bà có vẻ ngạc nhiên, rồi cười hiòn hậu: “Cảm ơn cháu, cháu thật là tốt bụng”. Tùng chỉ mỉm cười, lắc đầu. Cậu đứng đó, tay vịn vào thanh chắn, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm đến lạ. Cậu không còn cảm thấy m-ệt mỏ-i nữa. Cậu cảm thấy một niềm vui khó tả, một niềm hạnh phúc đến từ việc làm điều tốt. Suốt quãng đường còn lại, bà cụ và Tùng đã nói chuyện với nhau. Bà hỏi Tùng học trường nào, học ngành gì. Tùng trả lời một cách chân thành, không chút ngại ngùng. Cậu không nói về những kh-ó kh-ăn, cậu chỉ nói về ước mơ của mình.
Đến trạm cuối, bà cụ bước xuống xe, quay lại nhìn Tùng. Bà mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ trìu mến. “Cháu thật giống con trai bà ngày trước”, bà nói. “Cháu là một người tốt, bà tin là cháu sẽ thành công”…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Nhường ghế bà cụ trên xe buýt, sinh viên nghèo Bách Khoa nhận cái kết định mệnh!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt