Một giờ sáng, tôi tình cờ nghe được chồng mình đang nói chuyện điện thoại.
“Cứ yên tâm, ngày mai anh sẽ đi nhận xe cho con trai.”
Tôi ch/ết lặng trên giường, cả người lạnh buốt.
Suốt năm năm qua, chúng tôi đã thống nhất không sinh con, vậy con trai từ đâu mà có?
Sau khi cúp máy, anh ta lặng lẽ quay lại giường, nằm xuống bên cạnh tôi.
Đợi đến lúc anh ta ngủ thật sâu, tôi mới lén lấy điện thoại, mở lịch sử giao dịch ngân hàng.
Bốn tháng trước, anh ta từng chuyển tám trăm nghìn cho một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ.
Tôi tìm đến tài khoản mạng xã hội của người phụ nữ đó, bài đăng được ghim trên cùng là hình ảnh một em bé vừa chào đời.
Dòng trạng thái viết rằng: “Tiểu vương tử của em đã an toàn ra đời, cảm ơn ba đã tặng món đồ chơi lớn này.”
Ngày đăng bài đúng vào hôm sau thời điểm Kỷ Bách Nhiên chuyển khoản.
Tôi chụp lại màn hình, tổng hợp thành một tập rồi gửi cho anh trai.
“Anh à, Kỷ Bách Nhiên không chỉ ngo/ại t/ình mà còn có con riêng.”
“Em muốn ly h/ôn, để anh ta ra đi tay trắng.”
1.
Điện thoại của anh trai tôi lập tức gọi tới, giọng anh ấy đầy phẫn nộ.
“Thằng khốn này! Thư Ngôn, em đừng loạn lên, để anh xử lý. Luật sư giỏi nhất anh đã chuẩn bị xong rồi. Nó dám làm như vậy, anh sẽ cho nó biết chữ ‘ch/ết’ viết thế nào.”
Cúp máy xong, dạ dày tôi quặn lên từng cơn khó chịu.
Tôi mở trang cá nhân của Mạnh Dao, tiếp tục kéo xuống xem.
Bốn tháng trước, cô ta viết: “Chồng nói đợi em ở cữ xong sẽ đưa hai mẹ con đi nghỉ dưỡng trên đảo. Đêm nay trăng đẹp quá.”
Bức ảnh là góc nghiêng khuôn mặt cô ta, phía sau là cửa sổ sát đất nhìn ra cảnh đêm thành phố.
Chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đó là căn hộ cao cấp nằm ngay đối diện nhà tôi.
Hai tháng trước, trạng thái khác hiện lên: “Anh ấy nói yêu hai mẹ con em nhất, sẽ cho bọn em mọi thứ tốt đẹp nhất. Bò Wagyu hôm nay ngon thật sự.”
Ảnh chụp một nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng.
Chính là nơi tôi từng đề nghị đến nhân dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới.
Hôm đó, Kỷ Bách Nhiên cau có, trách tôi không hiểu anh ta vất vả kiếm tiền thế nào.
Tôi đã tự trách bản thân rất lâu.
Cuối cùng, chúng tôi chỉ ăn qua loa ở một quán nhỏ đầu hẻm.
Một tháng trước, cô ta đăng: “Tiểu vương tử, chào mừng con đến với thế giới này. Ba mẹ đã chuẩn bị cho con mái ấm đầu tiên rồi.”
Trong ảnh là bàn tay cô ta và Kỷ Bách Nhiên đan vào nhau, nhẹ nhàng đặt lên người một em bé.
Bên cạnh đứa bé là cuốn sổ đỏ bất động sản đỏ chói mắt.
Mỗi tấm hình đều giống như kim độc, đâm sâu vào tim tôi.
Nước mắt từng giọt rơi xuống màn hình, nhanh chóng làm nhòe tầm nhìn.
Bên cạnh tôi, Kỷ Bách Nhiên vẫn thở đều, khóe môi còn vương chút ý cười nhàn nhạt.
Có lẽ anh ta đang mơ về đứa con trai yêu quý của mình.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt giả dối ấy, tình cảm trong lòng lập tức biến thành thù hận ăn sâu tận xương.
Kỷ Bách Nhiên, anh nghĩ mình có thể che giấu mọi chuyện sao?
Tôi, Thư Ngôn, không phải kiểu phụ nữ yếu đuối để mặc người khác chà đạp.
Tôi lặng lẽ rời giường, bước vào thư phòng.
Với thân phận là một trong những đối tác của công ty luật hàng đầu, tôi có vô số cách khiến anh ta hối hận đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Tôi gọi cho trợ lý của anh trai, yêu cầu điều tra toàn bộ thông tin về Mạnh Dao.
Không lâu sau, kết quả được gửi đến.
Mạnh Dao, hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp, hiện là thực tập sinh hành chính tại công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên.
Gia cảnh bình thường, lý lịch chẳng có gì nổi bật.
Một kiểu con gái điển hình, muốn dựa vào tuổi trẻ và thân thể để đi đường tắt.
Điều khiến tôi thấy mỉa mai nhất là thời điểm cô ta vào làm, đúng ngay sau đám cưới của tôi và Kỷ Bách Nhiên.
Nói cách khác, ngay từ đầu cô ta đã nhắm đến một người đàn ông đã có vợ.
Con khốn này.
Sáng hôm sau, Kỷ Bách Nhiên như thường lệ đứng trong phòng thay đồ chọn cà vạt.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, anh ta dịu dàng gọi tôi dậy.
Khi anh ta cúi xuống định hôn chào buổi sáng như mọi ngày, tôi theo phản xạ nghiêng đầu né đi.
Động tác của anh ta khựng lại một chút rồi cười nói: “Đêm qua ngủ không ngon à? Hôm nay anh phải gặp khách hàng quan trọng, chắc sẽ về trễ.”
“Em biết rồi.” Tôi gượng cười. “Công việc vẫn quan trọng hơn.”
Trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, có lẽ không nghĩ tôi lại bình thản như vậy.
“Ừ, anh đi trước nhé. Dạo này hơi bận, em đừng suy nghĩ lung tung.”
“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại lạnh lẽo cười nhạt.
Bận sao?
Chắc là bận tận hưởng gia đình nhỏ mới của anh ta.
Vừa tiễn anh ta rời đi, tôi lập tức lái xe đến công ty đầu tư.
Với thân phận cố vấn pháp lý, tôi có lý do hoàn toàn hợp lý để xuất hiện ở đó.
Khi đi ngang khu hành chính, tôi nhìn thấy Mạnh Dao.
Ngoài đời, cô ta gầy hơn trong ảnh, làn da trắng đến gần như trong suốt, đôi mắt to tròn mang vẻ ngây thơ chưa vướng bụi trần.
Ai ngờ khuôn mặt này lại thuộc về một người lén lút phá hoại gia đình người khác.
“Chào chị, chị cần tìm ai ạ?” Giọng cô ta ngọt ngào, nụ cười rạng rỡ.
“Tôi tìm Kỷ Bách Nhiên.” Tôi vừa trả lời vừa quan sát cô ta.
Cô ta mặc đồ công sở ôm sát, eo thon gọn, hoàn toàn không thấy dấu vết từng sinh con.
“Thư… Thư tổng, xin chị đợi một chút, tôi sẽ báo ngay.” Ngón tay cô ta run rẩy khi nhấc máy nội tuyến.
Tôi nghe rõ cô ta lí nhí: “Giám đốc Kỷ, vợ anh tới rồi.”
Không lâu sau, Kỷ Bách Nhiên bước ra khỏi văn phòng, nụ cười cứng nhắc gượng gạo.
“Ngôn Ngôn, sao em lại đến đây? Cũng không báo trước.” Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua Mạnh Dao, đầy căng thẳng.
Tôi tự nhiên khoác tay anh ta, cảm nhận rõ cơ thể anh ta cứng lại.
“Đi ngang qua nên nhớ anh, tiện thể rủ anh đi ăn trưa.”
“Được chứ, hay mình ăn ở nhà hàng riêng dưới lầu.” Anh ta vội vàng đồng ý.
Anh ta chỉ muốn đưa tôi rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Trong thang máy, tôi giả vờ hỏi bâng quơ: “Cô bé hành chính lúc nãy là nhân viên mới à? Nhìn khá ngây thơ, bao nhiêu tuổi vậy?”
“Anh không rõ, chỉ là thực tập sinh thôi.” Kỷ Bách Nhiên trả lời trơn tru. “Anh đâu để ý mấy chuyện bên hành chính.”
“À.” Tôi khẽ đáp.
Trong lòng lại thấy buồn cười đến đáng thương.
Nói dối thuần thục thế này, chắc anh ta đã tập không biết bao nhiêu lần.
Trong bữa trưa, tôi ân cần gắp thức ăn cho anh ta, hỏi han công việc và sức khỏe.
Trong mắt anh ta thoáng hiện chút xúc động xen lẫn áy náy.
“Vẫn là em hiểu anh nhất, có em bên cạnh thật sự rất hạnh phúc.”
Nhìn vẻ diễn xuất giả tạo đó, tôi suýt buồn nôn.
“À đúng rồi.” Tôi giả vờ sực nhớ. “Bạn em mới mua Porsche Macan, nhìn cũng đẹp. Hay là mình đổi xe?”
Đôi đũa trên tay anh ta khựng lại.
“Đổi xe sao? Xe mình vẫn chạy tốt mà.”
“Xe đó cũng gần bốn năm rồi, hơn nữa nếu sau này có con thì ngồi cũng không thoải mái.” Giọng tôi nhẹ tênh.
Sắc mặt anh ta trầm xuống. “Chuyện con cái còn xa, chi tiêu bây giờ cũng không ít.”
Thật nực cười.
Lúc mua nhà mua xe cho con riêng, anh ta lại chẳng hề nhắc đến chi tiêu.
“Ừ, anh nói đúng.” Tôi gật đầu ngoan ngoãn, trong lòng đã lạnh như tro tàn.
Buổi chiều, tôi lấy cớ có việc, quay lại khu hành chính thêm lần nữa.
Đúng lúc nghe thấy Mạnh Dao trò chuyện với đồng nghiệp.
“Bác sĩ nói Tiểu Bảo phát triển rất tốt, còn thông minh hơn mấy bé cùng tuổi.”
“Mạnh Dao, cậu thật may mắn, bạn trai vừa chiều chuộng lại thương con.”
“Anh ấy còn nói đợi thời điểm thích hợp sẽ cưới mình.” Gương mặt cô ta tràn ngập hạnh phúc.
Cưới cô ta sao?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Tôi và anh ta còn chưa ly h/ôn, đã tính chuyện cưới người khác rồi.
Mạnh Dao nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Thư tổng.”
Tôi bước lại gần, cười rất thân thiện. “Cô Mạnh phải không? Nghe nói cô có con rồi, chúc mừng nhé.”
Cô ta theo phản xạ nắm chặt vạt áo, rõ ràng đang hoảng loạn.
“Cảm ơn Thư tổng.”
“Ba đứa bé chắc thương cô lắm.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Ánh mắt cô ta lập tức né tránh. “Rất… rất tốt.”
“Vậy thì tốt.” Tôi nói chậm rãi. “Con gái nên biết giữ mình, đừng để bị đàn ông tồi lừa gạt.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Vừa bước ra khỏi công ty, sắc mặt tôi tối sầm lại.
Mạnh Dao, cô nghĩ trốn trong bóng tối là tôi không động tới được sao?
Tôi sẽ cho cô biết thế nào là bản lĩnh của chính thất.
Tối hôm đó, Kỷ Bách Nhiên về rất muộn.
Trên người anh ta phảng phất mùi sữa và dung dịch sát khuẩn.
“Tiếp khách xong anh ghé qua nhà họ.” Anh ta thuận miệng bịa chuyện.
“Vợ à, anh đi tắm trước.”
Tôi không đáp, chỉ đợi đến khi tiếng nước vang lên, liền cầm lấy điện thoại của anh ta.
Mở khóa.
Tin nhắn giữa anh ta và Mạnh Dao hiện ra rõ ràng.
Mạnh Dao: “Chồng ơi, hôm nay con trai biết cười rồi, em quay video cho anh xem nhé.”
Kỷ Bách Nhiên: “Con trai anh đúng là thông minh, vất vả cho em rồi, vợ yêu.”
Cách để đọc full truyện :
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một bình luận , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Kỷ Bách Nhiên bước ra khỏi phòng tắm. Mùi sữa nhàn nhạt hòa cùng mùi dung dịch sát khuẩn đặc trưng phảng phất trên người anh ta, chứng tỏ anh ta vừa từ nơi nào đó có trẻ con trở về. Anh ta khẽ thở dài, dường như vừa trải qua một ngày mệt mỏi, rồi nhìn về phía giường.
Thư Ngôn nằm yên, nhắm mắt đều đặn, giả vờ như đã ngủ say từ lâu. Nhưng trong lòng cô, biển lửa căm hờn đang cuộn trào, thiêu đốt từng tế bào, nung nấu quyết tâm trả thù. Hình ảnh Kỷ Bách Nhiên gọi Mạnh Dao là “vợ yêu” và nhắc đến “con trai” vẫn như lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can cô.
Kỷ Bách Nhiên nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, cánh tay vô tình chạm vào người Thư Ngôn. Anh ta không mảy may nghi ngờ, chỉ khẽ trở mình tìm một tư thế thoải mái. Sự vô tư của anh ta khiến Thư Ngôn cảm thấy ghê tởm tột độ. Cô cố gắng kìm nén mọi cảm xúc, giữ cho vẻ mặt bình thản, hơi thở đều đều như một người đang chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ có đôi bàn tay cô khẽ nắm chặt dưới lớp chăn, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Sáng hôm sau, ánh bình minh nhạt nhòa lọt qua khe rèm, Thư Ngôn mở mắt. Cơn giận dữ từ đêm qua vẫn âm ỉ cháy, nhưng giờ đây nó đã biến thành một ngọn lửa kiên định, nung nấu ý chí trả thù. Kỷ Bách Nhiên vẫn say ngủ bên cạnh, gương mặt bình thản đến ghê tởm.
Thư Ngôn nhẹ nhàng rời giường, bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Khi cô trở ra, Kỷ Bách Nhiên cũng vừa tỉnh giấc. Anh ta vươn vai, ánh mắt lơ đãng nhìn Thư Ngôn, không một chút nghi ngờ nào.
“Anh đi làm đây,” Kỷ Bách Nhiên nói, giọng điệu vẫn bình thường như mọi ngày. “Em muốn ăn gì không, anh tiện đường mua về?”
Thư Ngôn khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. “Không cần đâu, anh cứ đi đi.”
Kỷ Bách Nhiên khoác áo, cầm cặp rồi rời khỏi nhà mà không mảy may nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của người vợ. Cánh cửa vừa khép lại, nụ cười trên môi Thư Ngôn vụt tắt. Cô lập tức lấy điện thoại, không chần chừ bấm số của vị luật sư mà anh trai đã giới thiệu.
Đầu dây bên kia, một giọng nữ sắc sảo, chuyên nghiệp vang lên. “Chào Thư Ngôn. Anh trai cô đã nói chuyện với tôi rồi. Cô muốn hẹn gặp ngay bây giờ chứ?”
“Vâng, càng sớm càng tốt ạ,” Thư Ngôn đáp, giọng nói bình tĩnh lạ thường. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến.
Ba mươi phút sau, Thư Ngôn đã có mặt tại văn phòng luật sư. Vị luật sư, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt tinh anh, nhìn Thư Ngôn với vẻ thông cảm nhưng đầy kiên quyết. Bà khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thư Ngôn bắt đầu.
Thư Ngôn không vòng vo. Cô mở chiếc máy tính bảng, trình bày từng bằng chứng đã thu thập được một cách rành mạch. Ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa Kỷ Bách Nhiên và Mạnh Dao, những dòng “vợ yêu”, “chồng yêu” và cả những lời lẽ tán tỉnh trắng trợn hiện rõ mồn một. Tiếp đó là các giao dịch ngân hàng, những khoản tiền Kỷ Bách Nhiên đã chuyển cho Mạnh Dao, có cả khoản tám trăm nghìn từng bị anh ta từ chối Thư Ngôn.
“Đây là những bài đăng trên mạng xã hội của Mạnh Dao,” Thư Ngôn tiếp tục, lướt qua những bức ảnh khoe khoang cuộc sống xa hoa. “Cô ta đăng ảnh chiếc Porsche Macan mà tôi từng gợi ý Kỷ Bách Nhiên đổi xe, nhưng anh ta từ chối với lý do tiết kiệm. Và đây, bài đăng về sổ đỏ bất động sản, món quà Kỷ Bách Nhiên mua cho con riêng của họ.”
Luật sư lắng nghe từng chi tiết, đôi khi nhíu mày, đôi khi gật gù ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Bà không chen ngang, chỉ để Thư Ngôn trút hết mọi uất ức và bằng chứng. Từ ngày Mạnh Dao đăng trạng thái tình tứ hai tháng trước, đến việc cô ta khoe sổ đỏ nhà mới một tháng trước, tất cả đều được Thư Ngôn trình bày rõ ràng, chi tiết.
Khi Thư Ngôn ngừng lời, luật sư khép sổ lại, đẩy gọng kính lên sống mũi. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Thư Ngôn, sắc lạnh và đầy tự tin.
“Cô Thư Ngôn,” luật sư nói, giọng điệu dứt khoát như một phán quyết. “Với những bằng chứng cô đã thu thập, chúng ta sẽ không chỉ ly hôn. Chúng ta sẽ làm Kỷ Bách Nhiên ra đi tay trắng, và thậm chí còn phải bồi thường thiệt hại tinh thần cho cô.”
Lời khẳng định của luật sư như một mũi tên xuyên thẳng qua màn sương mù của sự nghi hoặc, vẽ ra con đường rõ ràng cho Thư Ngôn. Cô rời văn phòng với bước chân vững vàng hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đập trong tim đều mang theo quyết tâm thép. Về đến nhà, Thư Ngôn lập tức ngồi vào bàn làm việc trong thư phòng, mở máy tính và gọi cho Trợ lý của anh trai.
Đầu dây bên kia, giọng nói nhanh nhẹn, đầy nhiệt huyết của Trợ lý vang lên. “Chào chị Thư Ngôn. Anh tôi đã dặn dò rồi ạ. Chị cần tôi hỗ trợ gì?”
“Tôi cần anh giúp tôi thu thập toàn bộ hồ sơ tài chính chung và riêng của hai vợ chồng tôi,” Thư Ngôn nói, giọng bình tĩnh nhưng pha lẫn sự lạnh lùng. “Tất cả các tài khoản ngân hàng, sổ tiết kiệm, hợp đồng đầu tư, và giấy tờ nhà đất. Càng chi tiết càng tốt.”
Trợ lý gật đầu qua màn hình, thao tác nhanh nhẹn trên bàn phím. “Vâng, chị yên tâm. Tôi sẽ hướng dẫn chị cách truy cập các tài khoản trực tuyến nếu chị có thông tin đăng nhập, hoặc chị có thể cung cấp bản cứng để tôi số hóa và phân tích.”
Trong suốt vài ngày sau đó, Thư Ngôn và Trợ lý làm việc không ngừng nghỉ. Thư Ngôn lục tìm từng phong bì, từng ngăn kéo, lôi ra những tập giấy tờ cũ kỹ, những bản sao kê ngân hàng tưởng chừng vô hại. Trợ lý, với sự tinh thông về công nghệ và nghiệp vụ, hướng dẫn Thư Ngôn cách truy cập sâu vào lịch sử giao dịch trực tuyến, các nền tảng đầu tư và những tài sản được đăng ký dưới tên Kỷ Bách Nhiên.
Mỗi con số, mỗi dòng giao dịch đều được Thư Ngôn rà soát tỉ mỉ. Cô dò tìm bất kỳ dấu hiệu biển thủ hay chuyển nhượng tài sản mờ ám nào. Càng lật giở, một bức tranh méo mó về sự gian dối của Kỷ Bách Nhiên càng hiện rõ. Thư Ngôn cảm thấy lạnh buốt sống lưng khi nhìn vào những con số.
Rồi một ngày, trong lúc kiểm tra tài khoản chung của hai vợ chồng, Thư Ngôn chợt khựng lại. Màn hình máy tính hiện lên một giao dịch rút tiền lớn, trị giá gần hai tỷ đồng, diễn ra cách đây khoảng ba tháng. Đó là một khoản tiền được rút ra mà không hề có bất kỳ giải thích hay chứng từ kèm theo nào.
“Khoản này là gì vậy, Trợ lý?” Thư Ngôn hỏi, giọng run rẩy. Tay cô siết chặt chuột máy tính, mắt không rời màn hình.
Trợ lý kiểm tra lại dữ liệu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chưa rõ mục đích, chị Thư Ngôn. Không có ghi chú nào. Đây là một khoản rút ra từ tài khoản chung, nhưng không đi vào bất kỳ tài khoản nào khác mà chúng ta có thể theo dõi được dưới tên anh Kỷ Bách Nhiên.”
Thư Ngôn nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Rút tiền mặt” và số tiền khổng lồ đó, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cơn đau không phải vì mất mát tiền bạc, mà vì sự phản bội trần trụi. Cái khoản tiền lớn này, liệu có phải đã được chuyển cho Mạnh Dao, cho cái tổ ấm mới của họ? Hay Kỷ Bách Nhiên đã giấu giếm để chuẩn bị cho cuộc sống riêng của mình? Sự gian dối đã vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng. Nỗi đau thể xác, tinh thần giờ đây hòa quyện thành một, thiêu đốt Thư Ngôn. Cô cảm thấy ghê tởm, và một ngọn lửa căm phẫn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Sáng hôm sau, Thư Ngôn xuất hiện tại `Công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên`, dáng vẻ điềm tĩnh đến lạ. Cô bước qua sảnh chính, ánh mắt lướt nhanh tìm kiếm. Với lý do “quên tài liệu quan trọng” phải lấy ngay, Thư Ngôn ung dung tiến vào khu hành chính.
Đúng như dự đoán, `Mạnh Dao` đang ngồi trước màn hình máy tính, dáng vẻ tập trung nhưng thi thoảng lại lén lút đưa mắt về phía văn phòng `Kỷ Bách Nhiên`. Nụ cười ngây thơ vẫn thường trực trên môi cô ta. `Thư Ngôn` chậm rãi tiến đến, cất giọng nhẹ nhàng.
“Chào `Mạnh Dao`.”
`Mạnh Dao` giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên. Vẻ mặt cô ta thoáng chút lúng túng khi thấy `Thư Ngôn`, nhưng ngay lập tức thay bằng nụ cười e lệ. “Dạ, chào chị `Thư Ngôn` ạ. Chị đến tìm anh `Kỷ Bách Nhiên` ạ?”
`Thư Ngôn` lắc đầu, “Không, chị đến lấy chút tài liệu cá nhân thôi. Em làm việc ở đây có ổn không? Công việc có áp lực lắm không?” Giọng `Thư Ngôn` đầy vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt sắc sảo của cô không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào trên gương mặt `Mạnh Dao`.
`Mạnh Dao` khẽ gật đầu, “Dạ, công việc ổn ạ. Mọi người cũng rất tốt với em.”
“Thế thì tốt quá,” `Thư Ngôn` nói, giả vờ thở phào nhẹ nhõm. Cô hạ thấp giọng một chút, như thể đang chia sẻ một câu chuyện riêng tư. “Chị có một người bạn, mới vừa ly hôn cách đây không lâu. Chồng cô ấy ngoại tình. Nghe kể mà thương gì đâu.”
Đôi mắt `Mạnh Dao` khẽ dao động, cô ta cụp mi xuống.
`Thư Ngôn` tiếp tục, cố ý nhấn nhá từng từ. “Người ta cứ nghĩ, ngoại tình thì phải là mấy cô gái ăn chơi, lẳng lơ. Ai dè, người thứ ba lại là một cô bé trông rất… ngây thơ, hiền lành, lại còn là đồng nghiệp ở công ty. Giờ thì tan nát cả một gia đình.”
`Mạnh Dao` siết chặt tay vào nhau dưới gầm bàn, nhưng cố gắng giữ vẻ bình thản. “Dạ… em nghĩ chuyện đó là do duyên số ạ.”
`Thư Ngôn` nhếch mép cười nhạt, ánh mắt găm thẳng vào `Mạnh Dao`. “Duyên số ư? Chị lại thấy đó là một sự lựa chọn. Cuộc đời này lắm cạm bẫy, `Mạnh Dao` ạ. Nhất là khi yêu phải đàn ông có vợ.” Cô dừng lại, chờ đợi phản ứng.
Gương mặt `Mạnh Dao` lập tức trắng bệch, đôi mắt vốn long lanh giờ ánh lên vẻ hoang mang và sợ hãi tột độ. Cô ta lắp bắp, không nói nên lời. Tay chân cô ta như đông cứng lại, mọi vẻ ngây thơ thường ngày tan biến, chỉ còn lại sự bối rối và tội lỗi lộ rõ. `Thư Ngôn` biết, mũi tên của cô đã trúng đích. Một tia hả hê xẹt qua trong lòng `Thư Ngôn`, nhanh chóng bị che giấu bởi nụ cười ‘thân thiện’ cũ.
Trở về nhà, `Thư Ngôn` ngồi trong `thư phòng`, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia sắc lạnh đến ghê người. Cô nhấc máy, bấm số của `Kỷ Bách Nhiên`.
“Alo, anh à?” Giọng `Thư Ngôn` nhẹ nhàng, thậm chí có phần nũng nịu, khác hẳn với vẻ gai góc thường ngày.
Ở đầu dây bên kia, `Kỷ Bách Nhiên` có vẻ hơi bất ngờ. “À, em à. Có chuyện gì không?”
`Thư Ngôn` khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Tối nay anh có bận gì không? Em muốn mời anh đi ăn tối.”
`Kỷ Bách Nhiên` im lặng một chút, dường như đang phân vân. “Tối nay hả? Anh có hẹn với đối tác một chút…”
`Thư Ngôn` cắt lời anh, giọng cô có chút hờn dỗi nhẹ, nhưng vẫn đầy tự tin. “À, em cứ tưởng anh rảnh rỗi. Em định mời anh đến `Nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng` ấy mà. Nhớ hồi `Kỷ niệm ba năm ngày cưới`, anh bảo bận nên không đưa em đi được.”
Đầu dây bên kia, `Kỷ Bách Nhiên` lập tức thay đổi thái độ. Anh ta chợt nhớ lại lần mình đã từ chối `Thư Ngôn` để đưa `Mạnh Dao` đến chính nhà hàng đó. Sự chủ động bất ngờ của `Thư Ngôn` khiến anh ta nghĩ rằng cô đang muốn hàn gắn, muốn tìm lại những lãng mạn đã mất. “À, không… Anh có thể hoãn lại cuộc hẹn đó. Chắc là đối tác thông cảm thôi. Em muốn đi `Nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng` ư? Tốt quá. Anh cứ tưởng em giận anh chuyện đó rồi chứ.”
`Thư Ngôn` cười khẽ, nhưng trong lòng lại đầy sự khinh miệt. “Giận gì chứ? Em chỉ muốn hai vợ chồng mình có một buổi tối lãng mạn thôi. Anh đồng ý nhé?”
“Đương nhiên rồi,” `Kỷ Bách Nhiên` đáp lời, giọng rõ ràng thoải mái hơn nhiều. “Để anh đặt bàn nhé.”
“Không cần đâu, em đặt rồi,” `Thư Ngôn` nhanh chóng nói. “Em đã chọn được một vị trí rất đẹp, anh cứ đến đó nhé. Bảy giờ tối.”
“Được rồi, vợ yêu,” `Kỷ Bách Nhiên` nói, trong giọng nói ẩn chứa sự hài lòng.
`Thư Ngôn` cúp máy, nụ cười trên môi tắt hẳn. Cô nhìn vào gương, ánh mắt kiên định. Tối nay, không phải là một buổi tối lãng mạn, mà là một ‘buổi nói chuyện’ đầy ẩn ý.
Đúng bảy giờ tối, `Thư Ngôn` xuất hiện tại `Nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng`. Cô mặc một bộ váy lụa đỏ rực rỡ, khoe trọn vóc dáng thanh mảnh và làn da trắng ngần. Tóc cô búi cao, để lộ chiếc cổ thon gọn và đôi hoa tai kim cương lấp lánh. Cô tự tin bước đi, thu hút mọi ánh nhìn.
Khi người phục vụ dẫn cô đến bàn đã đặt, `Thư Ngôn` khẽ gật đầu hài lòng. Đó là một bàn ăn nằm sát cửa sổ lớn, từ vị trí này, cô có thể dễ dàng nhìn thấy khu vực đối diện, nơi có nhiều tòa nhà cao tầng, trong đó có cả `Căn hộ cao cấp đối diện nhà Thư Ngôn` của `Mạnh Dao`. Cô ngồi xuống, từ tốn nhìn ngắm không gian sang trọng của nhà hàng, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên sự sắc lạnh. `Thư Ngôn` biết rõ, tất cả mọi thứ đã được sắp đặt. Tối nay, `Kỷ Bách Nhiên` sẽ không còn được ngây thơ như anh ta tưởng. Trong lòng `Thư Ngôn` đầy tự tin, nhưng cũng không kém phần băng giá, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra.
Một lát sau, `Kỷ Bách Nhiên` bước vào nhà hàng, ánh mắt lướt tìm. Khi thấy `Thư Ngôn` trong bộ váy đỏ rực rỡ ngồi ở bàn sát cửa sổ, anh ta lộ rõ vẻ bất ngờ pha chút hài lòng. Anh ta tiến đến, kéo ghế ngồi đối diện `Thư Ngôn`, nở nụ cười gượng gạo.
“Em đến sớm vậy,” `Kỷ Bách Nhiên` nói, cố gắng che giấu sự bối rối khi thấy cô lộng lẫy khác thường.
`Thư Ngôn` khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua anh ta một cách lạnh lùng. “Anh không quên ngày hôm nay chứ?”
`Kỷ Bách Nhiên` thoáng giật mình, vội vàng xua tay. “Sao anh quên được? Anh chỉ bất ngờ vì em chủ động thôi.” Anh ta gọi món, nhưng trong lúc đó, `Thư Ngôn` đã gọi trước một chai rượu vang đỏ và vài món khai vị.
Bữa ăn bắt đầu trong không khí có chút gượng gạo. `Thư Ngôn` vẫn giữ nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt cô luôn mang theo vẻ thăm dò. Khi câu chuyện dần cởi mở hơn, `Thư Ngôn` khéo léo chuyển hướng.
“Dạo này em thấy nhiều mẫu xe đẹp quá, đặc biệt là chiếc `Porsche Macan` mới ra mắt,” `Thư Ngôn` nói, giả vờ lơ đãng. “Kiểu dáng vừa sang trọng lại vừa rộng rãi. Nếu sau này có con thì mình đi xe đó sẽ tiện hơn nhiều, anh nhỉ?”
Nghe nhắc đến chuyện “có con”, `Kỷ Bách Nhiên` đang cầm đũa gắp thức ăn thì khựng lại. Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, từ sự thoải mái ban đầu biến thành vẻ cứng nhắc và khó chịu. Anh ta đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt `Thư Ngôn` nhưng lại né tránh ngay sau đó.
“Chuyện con cái còn xa lắm, em à,” `Kỷ Bách Nhiên` nói, giọng điệu có phần lạnh nhạt. “Với lại, chi tiêu bây giờ đâu có ít. Mua xe mới làm gì cho tốn kém.”
`Thư Ngôn` nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang cố tránh né của anh ta. Cô cảm nhận rõ ràng sự dối trá và ích kỷ trong từng lời nói. Trong đầu `Thư Ngôn` vang lên một câu hỏi sắc lạnh: “Chi tiêu bây giờ không ít, nhưng anh lại chi trả rất hào phóng cho ‘gia đình nhỏ’ khác của mình nhỉ? Một căn hộ cao cấp, một chiếc `sổ đỏ bất động sản` mang tên con, tiền `tám trăm nghìn` mỗi tháng đều đặn…”
Nụ cười trên môi `Thư Ngôn` tắt hẳn. Lòng cô lạnh như băng, một sự thất vọng tột độ dâng lên, nhấn chìm chút hy vọng cuối cùng về người chồng này. `Kỷ Bách Nhiên` bối rối, cúi đầu xuống gắp thức ăn, không dám đối diện với ánh mắt sắc như dao của `Thư Ngôn`. Anh ta biết, cô đã nhìn thấu điều gì đó, nhưng không thể xác định được là gì.
`Kỷ Bách Nhiên` vội vàng ăn uống, không dám ngẩng đầu. `Thư Ngôn` nhìn anh ta, đáy mắt đã không còn chút tình cảm. Cô biết, việc nói chuyện thêm lúc này chỉ là vô ích. Bữa ăn kết thúc nhanh chóng trong sự im lặng nặng nề. `Kỷ Bách Nhiên` thanh toán rồi vội vã rời đi với lý do có cuộc họp khẩn, để lại `Thư Ngôn` một mình giữa không khí ngột ngạt của nhà hàng sang trọng.
`Thư Ngôn` không chút bất ngờ. Cô từ tốn đứng dậy, trả lại chai rượu vang đỏ chưa uống hết cho nhân viên phục vụ, rồi bước ra khỏi nhà hàng. Gió đêm lạnh buốt thổi qua, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa căm hờn đang cháy trong lòng cô. Cô lập tức trở về nhà, thẳng tiến vào `Thư phòng`. Bật máy tính lên, `Thư Ngôn` cầm điện thoại gọi cho `Trợ lý` của anh trai mình.
“Tất cả thông tin anh cần, đã có chưa?” `Thư Ngôn` không vòng vo, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát.
Đầu dây bên kia, `Trợ lý` nhanh chóng xác nhận. “Thưa cô chủ, chúng tôi đã thu thập đủ. Thông tin chi tiết sẽ được gửi qua email cho cô ngay lập tức.”
“Tốt,” `Thư Ngôn` đáp gọn lỏn, lòng bàn tay siết chặt. “Hãy gửi cho tôi những gì liên quan đến các giao dịch tài chính từ `công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên` sang tài khoản cá nhân của `Mạnh Dao`.”
Chỉ vài giây sau, một email đến. `Thư Ngôn` lập tức mở ra, đôi mắt không bỏ sót bất cứ dòng chữ nào. Từng tệp đính kèm được mở ra, phơi bày những con số và dữ liệu khô khan nhưng lại ẩn chứa một sự phản bội động trời. Đó là bản sao kê chi tiết các giao dịch chuyển tiền lớn từ quỹ của `công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên` sang một tài khoản mang tên `Mạnh Dao`. Dòng thời gian `bốn tháng trước` hiện rõ, cùng với số tiền `tám trăm nghìn` được chuyển đều đặn mỗi tháng. Tiếp theo là các tài liệu liên quan đến việc mua bán `sổ đỏ bất động sản` mang tên `Mạnh Dao` và `Tiểu Bảo`, diễn ra `một tháng trước`. Giá trị căn nhà không hề nhỏ, đủ để một người bình thường phải làm việc cật lực cả đời.
`Thư Ngôn` chụp lại tất cả các giao dịch, các tài liệu, các bản sao kê ngân hàng một cách cẩn thận, tạo thành bằng chứng không thể chối cãi. Đôi mắt cô dần đỏ hoe, không phải vì khóc mà vì sự căm phẫn tột độ. Anh ta không chỉ ngoại tình, không chỉ có con riêng, mà còn lợi dụng cả chức vụ, biển thủ công quỹ của công ty mà cô đã góp sức gầy dựng để bao bọc nhân tình và con riêng.
“Ghê tởm!” `Thư Ngôn` nghiến răng, một từ bật ra khô khốc, mang theo tất cả sự khinh miệt và căm hờn. “Anh ta đã dùng mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho người đàn bà khác.” Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt lạnh lùng và kiên quyết. Đây không chỉ là chuyện tình cảm nữa, đây là tội ác.
Vài ngày sau, không khí trong căn hộ cao cấp của Kỷ Bách Nhiên và Thư Ngôn trở nên căng như dây đàn. Bữa tối nào Kỷ Bách Nhiên cũng cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa. Thư Ngôn vẫn duy trì vẻ bình thản, nhưng ánh mắt cô lại sắc lạnh lạ thường, dõi theo Kỷ Bách Nhiên như thể anh ta là một con mồi.
Trong một bữa tối, khi Kỷ Bách Nhiên đang cắm cúi ăn, Thư Ngôn bỗng lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại khiến anh ta giật mình.
“Anh này, em nghe nói dạo này Mạnh Dao có vẻ thăng tiến nhanh lắm nhỉ?” Thư Ngôn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn thẳng vào Kỷ Bách Nhiên.
Kỷ Bách Nhiên ngẩng đầu, cố tỏ ra bình thản. “À ừm… cô ấy cũng có năng lực mà.”
“Có năng lực, lại còn có được một căn hộ cao cấp và một đứa bé kháu khỉnh, đúng là con người của thời đại.” Thư Ngôn nở nụ cười ẩn ý. “Em cứ tưởng chỉ có mình em được biết về những ‘tin vui’ của cấp dưới thôi chứ.”
Kỷ Bách Nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh ta đặt đũa xuống, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Em nói gì lạ vậy? Chuyện đó thì có liên quan gì đến anh?”
“À thì, em thấy anh bận rộn công việc quá, có khi không để ý. Mạnh Dao còn khoe ảnh sổ đỏ bất động sản mới, đúng là cô bé đó giỏi giang thật. Mà công ty mình có quỹ hỗ trợ đặc biệt nào cho nhân viên mua nhà không anh? Em làm cố vấn pháp lý mà lại không biết.” Giọng Thư Ngôn càng lúc càng ngọt ngào, nhưng mỗi từ thốt ra lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tâm can Kỷ Bách Nhiên.
Kỷ Bách Nhiên đổ mồ hôi lạnh. Những câu hỏi “vô tư” của Thư Ngôn về Mạnh Dao, về chuyện con cái, về tài chính khiến anh ta ăn không ngon ngủ không yên suốt mấy ngày qua. Anh ta bắt đầu cảm nhận được sự bất thường, nhưng không thể nắm bắt được.
Đêm đó, Kỷ Bách Nhiên cố gắng lấy lòng Thư Ngôn. Anh ta mang về một bó hoa hồng đỏ thắm và một chiếc hộp nhung sang trọng.
“Em yêu, anh biết dạo này anh hơi bận, nhưng anh vẫn luôn nhớ đến em.” Kỷ Bách Nhiên đưa bó hoa cho Thư Ngôn, sau đó mở chiếc hộp, bên trong là một chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh. “Anh mua tặng em, hy vọng em sẽ thích.”
Thư Ngôn liếc nhìn bó hoa và chiếc dây chuyền, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Cô không nhận lấy, chỉ khẽ lắc đầu.
“Không cần đâu.” Giọng cô lạnh lùng. “Anh giữ lấy mà tặng cho người xứng đáng hơn.”
Kỷ Bách Nhiên sững sờ. Lời nói ngọt ngào hay món quà đắt tiền đều bị cô lạnh lùng từ chối. Anh ta bắt đầu hoang mang, lo lắng tột độ. Anh ta biết có gì đó không ổn.
Trong phòng khách, Kỷ Bách Nhiên nhìn Thư Ngôn đang đọc sách một cách bình thản. Anh ta lấy hết can đảm, chủ động đi đến bên cạnh cô.
“Thư Ngôn…” Giọng anh ta run rẩy. “Dạo này em lạ lắm, có chuyện gì không vui sao? Anh xin lỗi nếu anh quá bận rộn mà không quan tâm đến em.”
Thư Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt Kỷ Bách Nhiên. Đó không phải là ánh mắt giận dỗi, cũng không phải là ánh mắt buồn bã. Đó là một ánh mắt lạnh lẽo, thấu xương, tràn ngập sự khinh bỉ. Cô không nói một lời nào, chỉ nhìn anh ta như thể anh ta là thứ dơ bẩn nhất trên đời. Nụ cười nhếch mép khẽ hiện trên môi Thư Ngôn, một nụ cười đầy bí hiểm và đáng sợ. Kỷ Bách Nhiên chợt thấy rợn sống lưng.
Sau sự thay đổi đầy bí ẩn của Thư Ngôn, Kỷ Bách Nhiên như ngồi trên đống lửa. Không chỉ ở nhà, mà cả khi ở bên Mạnh Dao, anh ta cũng ngày càng căng thẳng. Mạnh Dao nhận thấy rõ sự khác biệt. Kỷ Bách Nhiên thường xuyên viện cớ công việc bận rộn để không ghé qua căn hộ của cô, hoặc nếu có, anh ta cũng vội vàng ra về, tránh mặt Tiểu Bảo. Những câu hỏi của Mạnh Dao về tương lai của hai mẹ con, về ngày họ có thể “danh chính ngôn thuận”, đều bị anh ta lảng tránh một cách khéo léo nhưng rõ ràng.
Sự bất an bắt đầu gặm nhấm Mạnh Dao. Cô nhớ lại những lời Kỷ Bách Nhiên hứa hẹn, những viễn cảnh tươi đẹp về một gia đình. Giờ đây, mọi thứ dường như đang lung lay. Một buổi tối, khi Kỷ Bách Nhiên ngủ thiếp đi vì mệt mỏi sau một ngày dài né tránh, Mạnh Dao cẩn thận với lấy điện thoại của anh ta. Cô lướt qua tin nhắn, nhật ký cuộc gọi, và các ứng dụng mạng xã hội. Trái với dự đoán của cô, không có bất kỳ dấu vết nào đáng ngờ. Kỷ Bách Nhiên đã xóa sạch mọi thứ một cách cẩn thận, không để lại bất kỳ bằng chứng nào về những cuộc trò chuyện “nhạy cảm” hay những giao dịch mờ ám. Mạnh Dao trả điện thoại về chỗ cũ, lòng cô nặng trĩu. Việc không tìm thấy gì lại càng khiến cô thêm lo lắng. Một cảm giác bất an không tên cứ đeo bám, sự nghi ngờ âm ỉ trong lòng Mạnh Dao như một hạt giống độc.
Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Một buổi sáng, khi Kỷ Bách Nhiên đang vội vã chuẩn bị đi làm, Mạnh Dao chặn anh ta lại ở cửa. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và hoang mang.
“Anh Kỷ,” Mạnh Dao lên tiếng, giọng cô run nhẹ nhưng kiên quyết, “bao giờ anh mới nói chuyện với vợ để chúng mình danh chính ngôn thuận?”
Kỷ Bách Nhiên giật mình, ánh mắt lảng tránh. Anh ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi mím chặt và sự căng thẳng hiện rõ trên trán. “Dao à, em… em nói gì vậy? Chuyện này cần có thời gian, em phải hiểu cho anh chứ.”
Mạnh Dao lắc đầu, nước mắt chực trào. “Thời gian? Đã bao lâu rồi, anh Kỷ? Anh cứ nói cần thời gian, nhưng em không thấy tương lai nào cả. Em và Tiểu Bảo thì sao? Chúng em phải chờ đợi đến bao giờ?”
Kỷ Bách Nhiên đưa tay xoa trán, thở dài. “Anh biết, anh biết. Nhưng bây giờ mọi chuyện đang rất rối ren. Công ty cũng đang có vài vấn đề, rồi… rồi cả Thư Ngôn nữa. Cô ấy dạo này rất lạ, anh không muốn động chạm vào lúc này.” Anh ta nói lắp bắp, cố gắng né tránh ánh mắt chất vấn của Mạnh Dao.
“Lạ là lạ thế nào?” Mạnh Dao truy hỏi, sự lo lắng biến thành nỗi sợ hãi. “Có phải… có phải chị ấy đã biết chuyện gì rồi không?”
Kỷ Bách Nhiên vội vàng xua tay. “Không, không! Làm gì có chuyện đó. Em đừng suy nghĩ lung tung. Chắc chắn không có gì đâu.” Dù miệng nói vậy, khuôn mặt anh ta lại trắng bệch, toát mồ hôi lạnh. Anh ta vội vã mở cửa, gần như muốn chạy trốn khỏi Mạnh Dao và những câu hỏi của cô. “Anh phải đi làm đây, sắp muộn rồi. Mình nói chuyện này sau nhé.”
Mạnh Dao đứng trơ trọi giữa phòng, nhìn theo bóng Kỷ Bách Nhiên khuất dần. Lời nói trấn an của anh ta không hề xoa dịu được nỗi bất an trong lòng cô, ngược lại, chỉ làm dấy lên thêm nhiều nghi ngờ. Kỷ Bách Nhiên đang giấu diếm điều gì đó, và cô cảm thấy mình đang bị bỏ rơi, bị lừa dối. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu bao trùm Mạnh Dao.
Nỗi bất an của Mạnh Dao đã lên đến đỉnh điểm. Cô liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía căn hộ của Thư Ngôn, nơi Kỷ Bách Nhiên thường xuyên về. Căn hộ cao cấp đối diện nhà Thư Ngôn bỗng trở thành một cái lồng chật hẹp, ngột ngạt. Cô đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại nhìn vào gương, khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Một tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. Mạnh Dao giật mình, tim đập thình thịch. Cô vội vàng chỉnh lại tóc tai, hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh rồi bước ra cửa.
Qua mắt thần, Mạnh Dao thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng trước cửa, trên tay ôm một bó hoa hồng lớn và một hộp quà nhỏ có hình trẻ em. Trông cô ta có vẻ thanh lịch, sang trọng. Mạnh Dao cau mày, cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng không thể nhận ra người này. Cô lưỡng lự một lát rồi cũng quyết định mở cửa.
Cánh cửa vừa hé mở, một mùi hương hoa nồng nàn lập tức tràn vào căn hộ. Người phụ nữ đứng đó, mỉm cười thân thiện, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh đến lạ thường. Thư Ngôn. Cô diện một bộ váy công sở tinh tế, tóc búi cao gọn gàng, trông vô cùng chuyên nghiệp và tự tin. Bó hoa hồng đỏ rực trên tay cô như muốn che đi khuôn mặt, nhưng ánh mắt Thư Ngôn vẫn lướt qua Mạnh Dao và dừng lại ngay bên trong căn phòng.
Tiểu Bảo đang ngồi chơi với chiếc xe đồ chơi trên thảm. Đứa bé ngước đôi mắt tròn xoe nhìn người lạ.
Thư Ngôn, vẫn giữ nụ cười trên môi, không để Mạnh Dao kịp phản ứng. Cô nhìn thẳng vào Tiểu Bảo, sau đó quay lại nhìn Mạnh Dao. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, như một lời tuyên bố:
“Cô Mạnh à,” Thư Ngôn cất lời, ánh mắt sắc lạnh như dao xẹt qua Mạnh Dao, “tôi là Thư Ngôn, vợ của Kỷ Bách Nhiên.”
Nụ cười trên môi Thư Ngôn càng lúc càng giãn rộng, nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người. Cô nghiêng đầu, tầm mắt cố định vào đứa bé đang ngây thơ chơi đồ chơi.
“Tôi đến thăm ‘tiểu vương tử’ của cô.”
Mạnh Dao như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Đồng tử co rút lại, cơ thể cứng đờ. Mọi tế bào trong cô như ngừng hoạt động. Cô há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Bó hoa và hộp quà trên tay Thư Ngôn bỗng trở nên nặng trĩu, như đang đè nén lấy hơi thở của cô. Cả thế giới xung quanh Mạnh Dao bỗng chốc quay cuồng, những lời nói của Thư Ngôn như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô.
Cả thế giới xung quanh Mạnh Dao bỗng chốc quay cuồng, những lời nói của Thư Ngôn như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Mạnh Dao run rẩy từng hồi, đôi môi tái nhợt cứ mấp máy nhưng tuyệt nhiên không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi cổ họng đang khô khốc. Cô sững sờ nhìn chằm chằm vào Thư Ngôn, sau đó, ánh mắt cô không ngừng dáo dác tìm kiếm, rồi dừng lại ở Tiểu Bảo đang ngây thơ chơi đùa trên thảm. Đứa bé không hề hay biết rằng, chỉ trong vài giây, cuộc đời mình và mẹ đã hoàn toàn vỡ nát. Sự ngây thơ của Tiểu Bảo càng khiến Mạnh Dao thêm kinh hoàng, nhận ra tất cả đã vỡ lở, không còn đường lui.
Thư Ngôn vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lẽo trên môi, chậm rãi lùi lại một bước, khẽ gật đầu chào Mạnh Dao một cách lịch thiệp đến ghê người. Cô xoay người, bước đi nhẹ nhàng, để lại bó hoa hồng và hộp quà trẻ em trên tay, đặt cạnh cửa ra vào, như một lời nhắc nhở, một dấu ấn cho sự xuất hiện của mình. Cánh cửa căn hộ khép lại một cách êm ái, nhưng trong tai Mạnh Dao, nó lại là một tiếng sét đánh ngang tai, báo hiệu cho sự sụp đổ.
Ngay khi bóng dáng Thư Ngôn vừa khuất, như một cỗ máy vừa được khởi động lại sau cú sốc, Mạnh Dao lập tức lao vào phòng, vớ lấy chiếc điện thoại đang nằm trên bàn. Ngón tay cô run rẩy bấm số Kỷ Bách Nhiên. Tiếng chuông dài vang lên như xé nát không gian tĩnh lặng. Mạnh Dao áp sát điện thoại vào tai, mồ hôi lạnh túa ra.
“Alo… Kỷ Bách Nhiên!” Giọng Mạnh Dao đứt quãng, nghẹn ngào, lẫn lộn giữa sợ hãi và hoảng loạn tột độ. “Vợ anh… vợ anh đã đến đây rồi!” Cô cố gắng lấy hơi, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Cô ấy… cô ấy biết tất cả!”
Ở một nơi nào đó không xa, trong chiếc xe Porsche Macan đậu khuất trong con hẻm, Thư Ngôn lắng nghe qua điện thoại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự hả hê đang dâng trào trong lồng ngực. Mọi thứ đang diễn ra đúng như Thư Ngôn đã dự tính. Sự hoảng loạn của Mạnh Dao, giọng nói đứt quãng của cô ta, tất cả đều là bản giao hưởng chiến thắng trong tai Thư Ngôn. Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt kiên định và lạnh lùng. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.
Trong văn phòng vắng tanh của công ty đầu tư, Kỷ Bách Nhiên tái mặt giữ chặt chiếc điện thoại. Từng lời Mạnh Dao nói như nhát búa giáng mạnh vào đầu anh ta, xé tan mọi sự bình tĩnh giả tạo. Cơ mặt anh ta co giật liên hồi, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Anh ta vội vàng kết thúc cuộc gọi, bàn tay run rẩy đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại. Cơn giận dữ và nỗi sợ hãi tột cùng bùng lên trong lồng ngực Kỷ Bách Nhiên. Anh ta lao ra khỏi văn phòng, phóng xe về nhà với tốc độ điên cuồng, bỏ mặc mọi quy tắc giao thông. Đầu óc Kỷ Bách Nhiên quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi và viễn cảnh tồi tệ nhất.
Cánh cửa căn hộ bật mở một cách thô bạo. Kỷ Bách Nhiên không thèm cởi giày, không chút chần chừ, lao thẳng vào phòng ngủ. Ánh mắt anh ta quét một vòng tìm kiếm, rồi dừng lại ở Thư Ngôn. Cô đang ngồi trên giường, tựa lưng vào thành giường, tay cầm một quyển sách, đọc một cách bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên gương mặt cô, tạo nên một vẻ an yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lòng Kỷ Bách Nhiên.
“Thư Ngôn!” Kỷ Bách Nhiên gằn giọng, giọng nói khản đặc vì sợ hãi, nhưng cố ép ra vẻ giận dữ để che giấu. Anh ta bước nhanh đến bên giường, cố gắng trấn tĩnh nhưng hơi thở vẫn dồn dập. “Em… em đã làm gì vậy? Em đến gặp cô ta? Tại sao em lại làm ra chuyện đó?”
Thư Ngôn vẫn không ngẩng đầu, đôi mắt lướt qua từng dòng chữ. Cô chậm rãi lật sang trang mới, như thể những lời của Kỷ Bách Nhiên chỉ là tiếng muỗi vo ve bên tai.
“Anh biết không?” Kỷ Bách Nhiên tiếp tục, giọng nói pha lẫn sự van nài, tuyệt vọng. “Cô ta là nạn nhân… mọi chuyện không phải như em nghĩ. Anh… anh xin lỗi, anh đã sai. Nhưng em cũng… em cũng có lỗi mà, Thư Ngôn. Nếu em chịu sinh con cho anh, thì mọi chuyện đã không đến nông nỗi này!” Anh ta cố gắng đổ lỗi, giọng điệu từ biện minh chuyển sang trách móc. “Anh cũng muốn có một đứa con, một gia đình trọn vẹn!”
Thư Ngôn khẽ thở dài. Cô từ từ đặt quyển sách xuống bên cạnh, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Đôi mắt cô, lạnh như băng, ngước lên nhìn thẳng vào Kỷ Bách Nhiên. Một ánh nhìn không hề có chút cảm xúc nào, chỉ có sự trống rỗng và một nỗi căm ghét sâu sắc ẩn chứa bên trong.
“Kỷ Bách Nhiên,” giọng Thư Ngôn vang lên chậm rãi, rõ ràng từng chữ, như những nhát dao cắt vào không khí tĩnh lặng. “Anh nghĩ tôi là đứa ngốc sao?” Cô hơi nghiêng đầu, nụ cười nhếch mép khinh thường. “Hay anh nghĩ tôi không có cách nào khiến anh hối hận?”
Kỷ Bách Nhiên như bị giáng một đòn chí mạng. Cả người anh ta run lên bần bật. Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây, khiến anh ta quên đi cơn giận ban đầu. Anh ta quỳ sụp xuống bên giường, vươn tay níu lấy chân Thư Ngôn, nước mắt giàn giụa.
“Không! Thư Ngôn! Em đừng làm vậy! Anh xin em! Anh biết anh sai rồi, anh sai thật rồi!” Kỷ Bách Nhiên tuyệt vọng cầu xin, ôm chặt chân cô. “Anh sẽ chấm dứt tất cả, anh hứa! Anh sẽ bỏ Mạnh Dao, anh sẽ không bao giờ gặp cô ta nữa. Xin em, cho anh một cơ hội! Đừng rời bỏ anh, Thư Ngôn!”
Thư Ngôn lạnh lùng rụt chân lại, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của anh ta. Ánh mắt cô vẫn kiên quyết, căm ghét, không hề có một chút dao động. Đối với cô, những lời van xin của Kỷ Bách Nhiên giờ đây chỉ là thứ âm thanh ghê tởm, vô giá trị. Cô biết, cuộc chơi đã thực sự bắt đầu.
Kỷ Bách Nhiên lao ra khỏi căn hộ, bỏ lại Thư Ngôn với ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát. Nỗi sợ hãi vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây nó bị pha trộn bởi sự điên cuồng và một chút giận dữ mù quáng. Anh ta phóng xe như bay trên đường, đầu óc chỉ có một mục tiêu duy nhất: Mạnh Dao. Anh ta phải đến đó, trấn an cô ta, và dập tắt ngọn lửa mà Thư Ngôn đã châm lên.
Chiếc xe dừng lại đột ngột trước căn hộ cao cấp đối diện nhà Thư Ngôn. Kỷ Bách Nhiên vội vã nhấn chuông, tâm trí như muốn nổ tung. Mạnh Dao, với đôi mắt sưng húp và gương mặt phờ phạc, mở cửa. Vừa nhìn thấy Kỷ Bách Nhiên, cô ta liền nhào tới, ôm chặt lấy anh ta, nức nở.
“Anh Kỷ! Anh đã đi đâu? Em sợ quá! Cô ta… cô ta tìm đến em, cô ta nói những lời đáng sợ lắm!” Mạnh Dao khóc thút thít, giọng run rẩy.
Kỷ Bách Nhiên vỗ nhẹ lưng cô ta, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng anh ta đang dậy sóng. Anh ta dẫn Mạnh Dao vào nhà, khóa cửa cẩn thận.
“Ngoan, đừng sợ. Anh đây rồi. Anh sẽ giải quyết tất cả.” Kỷ Bách Nhiên đặt tay lên vai Mạnh Dao, nhìn thẳng vào mắt cô ta, ánh mắt cố gắng tỏ vẻ kiên định. “Cô ta là một người phụ nữ độc ác, không hiểu chuyện. Cô ta ghen tuông mù quáng. Anh đã nói chuyện với cô ta rồi. Em đừng lo, không ai có thể làm hại em và Tiểu Bảo được.”
Mạnh Dao nghe những lời đó, cảm xúc có chút dịu lại, nhưng vẫn còn sự hoang mang và ngờ vực. Cô ta gạt nước mắt, ngẩng đầu nhìn Kỷ Bách Nhiên. Dù bị sốc, nhưng những lời Thư Ngôn nói đã phần nào gieo vào lòng cô ta một hạt giống nghi ngờ.
“Anh Kỷ,” Mạnh Dao bắt đầu, giọng nói đã bớt run, thay vào đó là sự tức giận và tủi thân. “Anh đã lừa dối tôi bao lâu rồi? Anh nói với tôi anh sẽ ly hôn, anh nói anh sẽ cho mẹ con tôi một danh phận đàng hoàng. Anh hứa sẽ cưới tôi, sẽ cho Tiểu Bảo một gia đình có cha có mẹ… Tất cả chỉ là lời nói suông sao? Anh định lừa dối tôi đến bao giờ nữa?”
Nước mắt Mạnh Dao lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự uất ức và tức giận. Cô ta siết chặt vạt áo Kỷ Bách Nhiên.
“Anh Kỷ, anh sẽ làm gì với tôi và con đây? Anh không thể cứ để mọi chuyện thế này được! Tôi không thể sống mãi trong sự lén lút, bị người ta khinh thường như vậy. Tiểu Bảo của chúng ta cũng không thể lớn lên mà không có cha được!”
Kỷ Bách Nhiên hoàn toàn bối rối trước những chất vấn dồn dập của Mạnh Dao. Anh ta né tránh ánh mắt cô ta, bàn tay siết chặt lại. Sự trấn an ban đầu đã biến mất, nhường chỗ cho vẻ hoảng loạn. Anh ta không biết phải nói gì để xoa dịu Mạnh Dao, khi chính bản thân anh ta cũng đang chìm trong mớ bòng bong do chính mình gây ra.
“Dao nhi, em bình tĩnh đã,” Kỷ Bách Nhiên lắp bắp, cố gắng giữ Mạnh Dao lại khi cô ta định lùi ra xa. “Anh… anh hứa, anh sẽ giải quyết tất cả. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi hai mẹ con em. Chỉ là… mọi chuyện cần thời gian.”
Mạnh Dao đẩy tay Kỷ Bách Nhiên ra, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh ta đầy thất vọng và cay đắng. “Thời gian? Anh Kỷ, anh đã nói câu đó bao nhiêu lần rồi? Tôi còn bao nhiêu thời gian để chờ đợi anh nữa đây?”
Kỷ Bách Nhiên trở lại Công ty đầu tư của mình sau đêm dài căng thẳng, cố gắng gạt bỏ mớ hỗn độn cảm xúc sang một bên. Nhưng ngay cả khi anh ta chưa kịp ổn định tâm trí, hàng loạt vấn đề đã ập đến. Cuộc họp sáng bị hoãn đột ngột, một nhà cung cấp lớn từ chối giao hàng theo đúng tiến độ, và một dự án quan trọng đang trên đà triển khai bỗng dưng gặp phải trục trặc pháp lý không rõ nguyên nhân. Anh ta nhận thấy sự căng thẳng tăng lên rõ rệt trong văn phòng, ánh mắt cấp dưới đều lộ vẻ lo lắng.
Kỷ Bách Nhiên nhíu mày, cố gắng gọi điện cho vài đối tác để làm rõ tình hình. Đầu dây bên kia chỉ nhận được những câu trả lời vòng vo, chung chung, không ai đưa ra lý do cụ thể. Đến giữa buổi chiều, điện thoại anh ta lại reo lên. Đó là ông Long, giám đốc một quỹ đầu tư lớn, đối tác đã gắn bó lâu năm với Công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên.
“Kỷ tổng, tôi có chuyện này cần thông báo với anh,” giọng ông Long qua điện thoại có vẻ ngập ngừng, nhưng dứt khoát. “Về hợp đồng dự án A đó… chúng tôi phải tạm dừng.”
Kỷ Bách Nhiên chết sững. Dự án A là xương sống của công ty trong quý này, là nguồn thu lớn nhất.
“Tạm dừng? Sao lại tạm dừng, thưa ông Long? Có chuyện gì vậy?” Kỷ Bách Nhiên hỏi dồn dập, giọng anh ta không giấu nổi sự hoảng loạn. “Chúng ta đã hoàn tất mọi thủ tục, tiền đã giải ngân…”
“Xin lỗi Kỷ tổng,” ông Long cắt lời, vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ. “Đây là quyết định từ cấp trên. Có một số thay đổi trong chiến lược đầu tư của chúng tôi. Chúng tôi sẽ có văn bản chính thức gửi đến công ty anh sau.”
Ông Long không đợi Kỷ Bách Nhiên phản ứng thêm, lập tức cúp máy.
Kỷ Bách Nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, tai anh ta ù đi. Một cuộc gọi ngắn gọn, một lời từ chối lạnh lùng, nhưng nó đủ sức giáng một đòn chí mạng vào anh ta. Không chỉ dự án A, mà các đối tác khác cũng bắt đầu có động thái tương tự. Các cuộc gọi liên tiếp đến, mỗi cuộc gọi đều mang theo một tin tức xấu hơn. Hợp đồng này hủy bỏ, dự án kia tạm dừng, nhà đầu tư nọ rút vốn.
Anh ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy yết hầu mình, không cho anh ta thở. Mồ hôi lạnh toát ra. Anh ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố tấp nập. Thư Ngôn… Cô ta đã nói gì? Cô ta sẽ khiến anh ta trắng tay. Không lẽ… đây là việc cô ta làm?
Kỷ Bách Nhiên siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Mất Thư Ngôn đã là một nỗi sợ hãi, nhưng mất cả sự nghiệp, mất đi tất cả những gì anh ta đã gầy dựng bao năm qua, đó là một cơn ác mộng tồi tệ hơn gấp vạn lần. Anh ta cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường, không còn lối thoát. Một nỗi sợ hãi tột độ bỗng trỗi dậy, lớn hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào anh ta từng trải qua. Ai đang đứng sau tất cả những chuyện này? Rõ ràng là có kẻ đang muốn hạ bệ anh ta. Nhưng là ai, và bằng cách nào? Kỷ Bách Nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Anh ta đã đánh giá thấp đối thủ của mình.
Kỷ Bách Nhiên vẫn đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Anh ta cảm thấy lạnh sống lưng, một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, giật Kỷ Bách Nhiên khỏi dòng suy nghĩ. Là trợ lý của anh ta.
“Sếp Kỷ! Không hay rồi!” Giọng trợ lý run rẩy qua điện thoại, “Trên tất cả các báo lớn, các trang tin tức kinh tế… Họ đang đồng loạt đưa tin về một vụ kiện chấn động! Về sếp và… và chị Thư Ngôn!”
Kỷ Bách Nhiên sững người, trái tim anh ta như ngừng đập. Anh ta vội vàng bật máy tính, tay run rẩy gõ tìm kiếm. Hàng loạt tiêu đề đỏ lòe đập vào mắt anh ta.
“Vợ Chủ tịch Kỷ Bách Nhiên – Luật sư Thư Ngôn – đâm đơn ly hôn, yêu cầu bồi thường hàng trăm tỷ đồng!”
“Đại diện pháp lý của tập đoàn Vĩnh Phát bị tố ngoại tình, biển thủ tài sản công ty chu cấp bồ nhí.”
“Bằng chứng không thể chối cãi: Kỷ Bách Nhiên dùng tiền công ty nuôi nhân tình và con riêng.”
Anh ta lướt nhanh qua các bài báo. Những hình ảnh, đoạn ghi âm, sao kê ngân hàng, thậm chí là cả những email nội bộ công ty bị rò rỉ, tất cả đều chỉ thẳng vào anh ta và Mạnh Dao. Từng bằng chứng được sắp xếp một cách có hệ thống, rõ ràng đến mức không thể chối cãi: những khoản tiền *tám trăm nghìn* được chuyển liên tục, việc mua *sổ đỏ bất động sản* cho *Tiểu Bảo*, những chứng từ cho thấy anh ta đã sử dụng quỹ của Công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên để chi trả cho các chuyến du lịch, những bữa ăn *bò Wagyu* tại *nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng* của Mạnh Dao. Thậm chí, một đoạn ghi âm Kỷ Bách Nhiên nói chuyện điện thoại với Mạnh Dao về việc “sẽ sớm dứt khoát với vợ cũ” cũng được đăng tải công khai.
Thế giới trước mắt Kỷ Bách Nhiên quay cuồng. Anh ta biết Thư Ngôn là một *cố vấn pháp lý* tài giỏi, nhưng anh ta chưa bao giờ nghĩ cô lại có thể thu thập được bằng chứng tỉ mỉ và đáng sợ đến mức này. Tất cả, từ những chi tiết nhỏ nhất đến những khoản tiền lớn, đều được phơi bày. Cô ta đã dùng chính sự khinh thường của anh ta để chống lại anh ta.
Điện thoại trên bàn chợt sáng lên. Là một tin nhắn từ số lạ. Kỷ Bách Nhiên mở ra, một tấm ảnh chụp màn hình hiển thị nội dung đơn kiện ly hôn và yêu cầu bồi thường, bên dưới là một dòng chữ ngắn gọn.
THƯ NGÔN (tin nhắn): “Kỷ Bách Nhiên, đây là tất cả những gì anh đáng phải nhận.”
Kỷ Bách Nhiên như bị một cú đấm giáng thẳng vào mặt. Anh ta đổ sụp xuống ghế, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang hiện lên gương mặt anh ta trên mọi mặt báo. Danh tiếng, sự nghiệp, tài sản, tất cả những gì anh ta dày công xây dựng bấy lâu nay, đang sụp đổ không phanh. Giới kinh doanh quay lưng, bạn bè tránh mặt, thậm chí cả gia đình anh ta cũng không một ai liên lạc.
Anh ta nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng lẩm bẩm không thành tiếng. Không còn đường lui. Trắng tay. Một cơn tuyệt vọng nhấn chìm Kỷ Bách Nhiên. Anh ta gục đầu xuống bàn làm việc, toàn thân run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Thế giới của Kỷ Bách Nhiên đã hoàn toàn sụp đổ.
Cùng lúc đó, trong căn hộ cao cấp đối diện nhà Thư Ngôn, Mạnh Dao đang lướt mạng xã hội với vẻ mặt tươi rói. Cô ta vừa đăng một bức ảnh mới của *Tiểu Bảo* lên trang cá nhân, kèm dòng chú thích tự hào về “gia đình nhỏ hạnh phúc.” Nhưng nụ cười nhanh chóng đông cứng lại trên môi khi một dòng tin tức giật gân đập vào mắt cô ta. “Kỷ Bách Nhiên – Chủ tịch tập đoàn Vĩnh Phát bị kiện ly hôn, tố biển thủ tài sản công ty chu cấp bồ nhí và con riêng.”
Mạnh Dao run rẩy nhấp vào liên kết. Hàng loạt bài báo, hình ảnh, sao kê ngân hàng, và cả những đoạn ghi âm chấn động hiện ra. Từng bằng chứng không thể chối cãi, từ những khoản *tám trăm nghìn* cô ta nhận được, đến việc mua *sổ đỏ bất động sản* cho *Tiểu Bảo*, tất cả đều bị phơi bày. Những lời lẽ yêu thương, những hứa hẹn tương lai của Kỷ Bách Nhiên giờ đây hiện ra như một trò hề cay đắng. Kỷ Bách Nhiên đã sụp đổ, và kéo theo đó là toàn bộ thế giới phù phiếm mà cô ta ảo tưởng.
Điện thoại của Mạnh Dao rung lên liên tục. Đầu tiên là tin nhắn từ *Đồng nghiệp* ở *Công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên*, những lời lẽ xa lánh, miệt thị. Sau đó là email từ phòng nhân sự, vỏn vẹn hai dòng thông báo chấm dứt hợp đồng lao động ngay lập tức do “ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng công ty.” Cô ta không còn là thực tập sinh đầy hứa hẹn, không còn là “người phụ nữ đứng sau thành công của Kỷ Bách Nhiên” như cô ta từng tự mãn. Cô ta chỉ là một công cụ, một “phòng nhì” bị bỏ rơi khi người đàn ông của mình rơi vào khủng hoảng.
Cả thế giới xung quanh Mạnh Dao dường như quay lưng. Những ánh mắt khinh bỉ, những lời xì xào bàn tán trên mạng xã hội như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô ta. Tương lai mờ mịt hiện ra trước mắt, một mình nuôi con mà không có sự trợ giúp, không công việc, không danh dự.
Tiểu Bảo khóc ré lên trong nôi, kéo Mạnh Dao về với thực tại nghiệt ngã. Cô ta ôm con trai vào lòng, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé đang run rẩy. Nước mắt Mạnh Dao lăn dài, thấm ướt mái tóc mềm mại của con. Cô ta cúi xuống, hôn lên trán con, giọng lẩm bẩm trong tiếng nấc nghẹn ngào.
“Mẹ xin lỗi, con trai.”
Sự hối hận, tuyệt vọng và cay đắng dâng trào, nhấn chìm Mạnh Dao trong một vực sâu không đáy. Cô ta đã đánh đổi tất cả cho một ảo ảnh, và giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau.
Cuộc đời vốn là một dòng chảy không ngừng, đôi khi dữ dội, đôi khi bình lặng. Những con sóng lớn của hận thù, tham vọng và sự phản bội có thể cuốn đi tất cả, nhưng cuối cùng, dòng chảy vẫn tìm về sự yên bình vốn có. Mạnh Dao, trong vòng tay ôm chặt lấy con trai, cuối cùng cũng hiểu rằng cuộc đời không phải là một ván cờ mà người chiến thắng sẽ có tất cả. Có những thứ quý giá hơn danh vọng và tiền bạc, đó là sự thanh thản trong tâm hồn và một tương lai được xây dựng trên nền tảng của sự chân thật. Có lẽ, những biến cố này là cách cuộc đời buộc cô ta phải đối diện với chính mình, nhìn nhận lại những giá trị cốt lõi đã bị bỏ quên. Hối hận là một phần của sự trưởng thành, một cánh cửa mở ra con đường tìm kiếm sự tha thứ cho bản thân và cho những lỗi lầm đã gây ra. Dù phía trước là một chặng đường dài đầy chông gai, nhưng với tình yêu thương dành cho con, Mạnh Dao biết mình phải mạnh mẽ đứng dậy, không phải vì ai khác, mà là vì tương lai của đứa bé vô tội đang nằm trong vòng tay cô. Cuộc đời không hoàn hảo, nhưng mỗi vết sẹo đều là một câu chuyện, một bài học quý giá, và hy vọng sẽ là ánh sáng dẫn lối cho những bước chân tiếp theo trên con đường tìm lại bình yên.