“Thân làm phụ hồ nghèo kiết x:;ác, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì n:;ặng tận 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã… ôi thôi “”coi như b-ỏ””…
Tôi lên thành phố làm phụ hồ từ năm 18 tu-/ổi, nghèo, quê mùa, chẳng học hành gì. Hai năm ròng ăn cơm bụi, ngủ lán, mơ một ngày có chốn nương thân, thế mà “”cơ hội đổi đời”” lại đến theo cách chẳng ai ngờ:
Ông chủ thầu — giàu, quyền, khét tiếng khó tính — ngỏ lời… gả con gái cho tôi.
Chỉ có điều, con gái ông ấy 45 tuổi, chưa từng có mảnh tình vắt vai, thâ;/ n hìn-h khổng lồ 140kg, đi đâu cũng nghe tiếng người cười sau lưng. Tôi chết sững. Nhưng ông chủ nói rõ:
— Lấy con tao, mày sẽ có nhà, có xe, tao cho mày quản cả dãy trọ tao mới xây!
Tôi suy nghĩ đúng 1 đêm. Rồi gật đầu. Vì tôi biết đời mình… chẳng còn gì để mất.
Đám cưới làm âm thầm. Không ai từ bên tôi dự, trừ thằng bạn thân làm chung phụ hồ. Tối tân hôn, tôi run bần bật bước vào phòng ngủ, nhìn vợ mới — cô ấy cố cười, cố dịu dàng, nhưng ánh mắt thì đầy nỗi tủi thân.
Tôi rón rén lại gần, định làm một gã “chồng tử tế” dù không yêu thương gì. Vừa lật tấm chăn lên thì…
Tôi hét toáng: “”Ơi trời ơi!”” — vì dưới lớp chăn chính là… 👇👇”
“Mở tấm chăn ra, thứ đập vào mắt chàng trai không phải người vợ 45 tuổi, nặng 140kg mà cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt.
Thay vào đó, nằm co ro trên chiếc giường cưới xa hoa là một cô gái trẻ, trạc tuổi cậu. Khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp nhưng tái nhợt vì sợ hãi. Miệng cô bị dán chặt bằng băng keo, hai tay bị trói quặt sau lưng bằng dây thừng. Đôi mắt to tròn mở lớn, ngấn nước, nhìn cậu đầy van lơn và hoảng loạn tột độ.
Chàng trai phụ hồ chết sững tại chỗ. Tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng. Cậu lùi lại một bước, rồi hai bước, chân tay bủn rủn, va vào chiếc bàn trang điểm làm mấy lọ nước hoa suýt đổ. “”Chuyện… chuyện quái gì thế
này?”” – cậu lắp bắp, âm thanh lạc đi trong căn phòng rộng lớn.
Không khí trong phòng tân hôn bỗng đặc quánh lại, lạnh lẽo đến rợn người. Sự xa hoa, lộng lẫy của nội thất giờ đây trông như một cái bẫy tinh vi. Trong đầu cậu chỉ vang lên những câu hỏi điên cuồng: “”Cô gái này là ai? Tại sao lại ở đây? Còn Lan… vợ mình đâu? Lẽ nào đây là một trò đùa của ông Hùng?””
Cô gái trên giường, My, thấy cậu hoảng sợ thì càng ra sức giãy giụa. Những tiếng “”ư… ư…”” ú ớ tuyệt vọng phát ra từ sau lớp băng keo. Ánh mắt cô khẩn thiết như muốn nói điều gì đó. Cơn choáng váng ban đầu qua đi, chàng trai nhìn vào đôi mắt ấy. Một sự thương cảm le lói trỗi dậy, lấn át nỗi sợ hãi. Dù không hiểu chuyện gì, cậu biết mình không thể bỏ mặc cô gái này. Cậu hít một hơi thật sâu, tiến lại gần giường.
“”Đừng sợ… tôi… tôi sẽ giúp cô,”” cậu thì thầm, bàn tay run run đưa lên, định gỡ miếng băng keo trên miệng My.
CẠCH!
Tiếng ổ khóa cửa vang lên khô khốc, cắt ngang sự im lặng đến nghẹt thở. Tay chàng trai khựng lại giữa không trung. Cậu và cô gái lạ mặt cùng lúc quay phắt ra phía cửa, đôi mắt cả hai đều mở to kinh hoàng. Cánh cửa đang từ từ mở ra.”
“Cánh cửa bật tung ra, đập mạnh vào tường tạo nên một tiếng RẦM vang dội.
Ông Hùng lao vào như một con mãnh thú bị chọc giận, khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ, cặp mắt long lên sòng sọc. Ngay sau ông là chị Lan, thân hình đồ sộ của chị gần như lấp kín cả khung cửa. Gương mặt chị tái nhợt, đôi mắt nhìn tôi đầy phức tạp, một hỗn hợp của sự sợ hãi, thương hại và có lẽ, cả tội lỗi.
Ánh mắt Ông Hùng quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở cảnh tượng trước mặt: Tôi đứng cạnh giường, tay còn đang lơ lửng trên không, và trên giường là cô gái trẻ My đang bị trói chặt. Một cơn thịnh nộ khủng khiếp bùng lên trong mắt ông ta.
“”THẰNG KHỐN!””
Ông Hùng gầm lên, tiếng hét chói tai xé toang bầu không khí. Ông ta chỉ thẳng ngón tay vào mặt Tôi, toàn thân run lên.
“”Mày định làm gì con gái tao?””
`Con gái?` – hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Tôi. Đầu óc cậu quay cuồng, trống rỗng. Cậu nhìn sang My đang sợ hãi trên giường, rồi lại nhìn Ông Hùng đang hừng hực lửa giận. `My… là con gái ông Hùng? Vậy chị Lan…` Một suy nghĩ điên rồ và khủng khiếp bắt đầu hình thành.
Cậu lắp bắp, cố gắng đưa tay ra giải thích, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. “”Bác… bác Hùng… hiểu lầm rồi! Cháu… cháu không…””
“”HIỂU LẦM?”” Ông Hùng cắt ngang, giọng nói rít lên đầy khinh bỉ và căm ghét. Ông ta tiến thêm một bước, cái bóng to lớn trùm lên người Tôi. “”Tao cho mày nhà, cho mày xe, cho mày một cuộc sống mà cả đời mày cũng không mơ tới. Và đây là cách mày trả ơn tao? Mày dám giở trò đồi bại với con gái tao trong chính đêm tân hôn của nó với tao ư?””
Câu nói cuối cùng như một nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm trí Tôi. Cậu sững sờ, kinh hoàng tột độ. Cậu nhìn sang chị Lan, người đang đứng sau lưng cha mình, né tránh ánh mắt của cậu, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Bây giờ thì cậu đã hiểu. Đây không phải trò đùa. Đây là một cái bẫy. Một cái bẫy hoàn hảo đến tàn nhẫn mà cậu chính là con mồi.”
“””Bẫy… Đây là một cái bẫy…”” Tôi lẩm bẩm, âm thanh thoát ra từ cổ họng khô khốc, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Cậu lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt tuyệt vọng cầu cứu nhìn về phía chị Lan, nhưng chị chỉ cúi gằm mặt xuống, hai vai run lên bần bật.
“”Thanh minh à?”” Ông Hùng nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và tàn độc hiện lên trên gương mặt ông ta. “”Mày nghĩ tao còn muốn nghe thứ rác rưởi từ miệng mày nữa sao?””
Dứt lời, ông ta không thèm nhìn Tôi nữa mà hất hàm về phía giường. Một mệnh lệnh không lời.
Chị Lan giật mình, như một con rối bị giật dây, chị nặng nề lê bước về phía cô gái trẻ. Đôi tay chị run rẩy, vụng về cởi những nút thắt trên cổ tay và mắt cá chân của My. Từng vòng dây được tháo ra, dường như cũng đang tháo đi chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể chị.
Ngay khi được tự do, My bật khóc nức nở, lao tới ôm chầm lấy Ông Hùng. “”Ba! Ba ơi! Con sợ quá…””
Ông Hùng vỗ về lên mái tóc cô gái, ánh mắt ông ta lúc này mới ánh lên một tia dịu dàng hiếm hoi, nhưng khi quay lại nhìn Tôi, nó lập tức đông cứng thành băng. Ông ta đẩy nhẹ My ra sau lưng, đứng chắn trước mặt cô như một bức tường thành, rồi cất giọng, từng từ một như những nhát dao găm thẳng vào tim Tôi.
“”Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ đây, thằng khốn.””
Ông ta chỉ vào cô gái trẻ đang nấp sau lưng mình.
“”Đây mới là My, con gái ruột của tao.””
Đầu Tôi ong lên một tiếng. Mọi thứ như ngừng lại. Ruột gan cậu cuộn lên đau đớn.
Ông Hùng tiếp tục, giọng nói càng thêm phần khinh miệt. “”Còn Lan,”” ông ta liếc nhìn người phụ nữ đang đứng chết trân ở góc phòng, “”chỉ là một đứa con nuôi tao nhặt về. Một con hầu không hơn không kém.””
Lời nói tàn nhẫn của ông Hùng khiến chị Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn ông ta đầy đau đớn và không thể tin nổi.
Nhưng Ông Hùng không quan tâm. Ông ta đang tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc nghiền nát hoàn toàn niềm hy vọng và lòng tự trọng của kẻ dám mơ tưởng đổi đời.
“”Toàn bộ đám cưới này,”” ông ta gằn giọng, tiến thêm một bước, cái bóng khổng lồ nuốt chửng lấy Tôi, “”chỉ là một màn kịch. Một phép thử, để xem bản chất của mày là loại người nào! Một thằng nghèo hèn, tham lam, sẵn sàng bán rẻ nhân cách để lấy tiền. Và mày đã không làm tao thất vọng.”””
“Mọi âm thanh, mọi hình ảnh xung quanh chàng trai như vỡ vụn ra thành từng mảnh. Tai cậu ù đi, không còn nghe thấy tiếng khóc của My hay tiếng thở nặng nhọc của chị Lan nữa. Trước mắt cậu chỉ còn lại nụ cười khinh bỉ đến tột cùng của Ông Hùng, một nụ cười như phán quyết số phận, đóng sập mọi cánh cửa hy vọng.
Ông Hùng khoan thai tiến thêm một bước, dáng vẻ của một kẻ săn mồi đang vờn con mồi đã kiệt sức. Ông ta cất giọng, âm thanh trầm đục, vang vọng trong căn phòng sang trọng nhưng giờ đây lại lạnh lẽo như một nhà giam.
“”Mày có biết không, thằng nhãi?”” Ông ta nói, chậm rãi như đang thưởng thức từng chữ. “”Khi tao đưa ra lời đề nghị, trong đầu tao đã mường tượng ra hai kịch bản. Một là mày sẽ thẳng thừng từ chối, giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một thằng đàn ông. Hai là,”” ông ta dừng lại, liếc nhìn chị Lan đang co rúm ở góc phòng, “”mày sẽ tỏ ra ghê tởm nó, sẽ mặc cả, sẽ đòi hỏi thêm. Ít nhất, điều đó cũng cho thấy mày còn có chút nhận thức về giá trị.””
Từng lời của Ông Hùng như từng nhát búa nện thẳng vào lồng ngực chàng trai, khiến cậu không sao thở nổi. Cậu muốn gào lên, muốn phản bác, nhưng cổ họng lại đắng ngắt, không thể phát ra một âm thanh nào.
“”Nhưng không,”” Ông Hùng bật cười ha hả, một tiếng cười đầy thỏa mãn và tàn nhẫn. “”Tao đã đánh giá mày quá cao rồi. Mày chấp nhận ngay! Không một giây do dự! Ánh mắt mày lúc đó sáng rực lên, không phải vì con gái tao, mà vì căn nhà, chiếc xe, vì cái quyền quản lý dãy nhà trọ! Mày thèm khát chúng đến mức sẵn sàng nhắm mắt cưới một người phụ nữ đáng tuổi mẹ mày, nặng gấp đôi mày!””
Chàng trai lảo đảo, chân tay bủn rủn. Cậu cảm thấy đất dưới chân mình đang sụp đổ, kéo cậu xuống một vực thẳm của sự nhục nhã ê chề. Ánh mắt của My nhìn cậu không còn là sự sợ hãi nữa, mà là sự ghê tởm. Ánh mắt của chị Lan thì đầy phức tạp, có cả sự thương hại và một nỗi đau không lời.
Ông Hùng vung tay, chỉ thẳng vào mặt cậu, giọng nói đanh lại như thép.
“”Loại người vì tiền mà bất chấp tất cả như mày, không xứng đáng làm rể nhà tao! Mày nghĩ tao sẽ giao con gái tao, giao tài sản của tao cho một kẻ không có liêm sỉ ư? Mày đã tự tay ký vào bản án cho chính mình rồi, thằng ngu ạ.””
Ông ta quay sang My, giọng dịu đi một chút. “”Con thấy chưa? Đây chính là bộ mặt thật của những kẻ nghèo hèn mà tham lam. Một bài học cho con.””
Nói rồi, ông ta rút ví, lấy ra một cọc tiền lẻ nhàu nát, ném thẳng vào người chàng trai. Những tờ tiền bay lả tả, rơi xuống chân cậu như những chiếc lá úa tàn, như một sự sỉ nhục cuối cùng.
“”Cầm lấy, coi như là tiền công cho màn kịch tối nay. Rồi cút khỏi nhà tao! Ngay lập tức!”””
“Từng đồng tiền lẻ nhàu nát dưới chân như đang cười nhạo vào thân phận cậu. Sự sỉ nhục, nỗi đau, sự tuyệt vọng hòa quyện lại, dâng lên thành một cơn sóng thần chực chờ phá tan lồng ngực. Đầu óc chàng trai trống rỗng. Cậu không còn nghe thấy tiếng quát tháo của ông Hùng, không còn cảm nhận được ánh mắt ghê tởm của My hay nỗi đau đớn của chị Lan. Mọi thứ chỉ còn là một màu xám của sự thất bại.
Tiếng quát “Cút ngay!” của ông Hùng như một nhát roi cuối cùng, quất thẳng vào lòng tự trọng đã nát bươm của cậu. Nó đánh thức con thú hoang cùng quẫn đang ngủ say bên trong.
Chàng trai bật người dậy. Không phải một hành động thách thức, mà giống như một con thú bị dồn vào đường cùng, gầm lên tiếng gầm tuyệt vọng cuối cùng. Cậu ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt, nhìn thẳng vào ông Hùng.
“”PHẢI! TÔI HÁM TIỀN!””
Tiếng hét của cậu xé toạc không khí sang trọng nhưng ngột ngạt của căn phòng. Giọng cậu vỡ ra, lạc đi trong tiếng nấc.
“”Tôi hám tiền đấy thì sao? Vì tôi quá nghèo! Vì tôi quá sợ cái cảnh sống chui rúc ở cái lán trại công trình mục nát đó! Ông có biết cái mùi ẩm mốc, cái lạnh thấu xương, những bữa cơm chan nước lã nó kinh khủng thế nào không? Ông không biết đâu! Một người như ông thì làm sao biết được!””
Từng lời cậu nói ra như dao cứa vào cổ họng. Cậu chỉ tay về phía những đồng tiền lẻ dưới đất, nụ cười méo xệch còn thê thảm hơn cả khóc.
“”Ông nghĩ mấy đồng tiền rách này của ông có thể mua được nhân phẩm của tôi ư? Không, chính cái nghèo đã lấy nó đi từ lâu rồi!””
Cơn thịnh nộ qua đi, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng. Ánh mắt cậu rời khỏi khuôn mặt sững sờ của ông Hùng, tuyệt vọng tìm đến chị Lan, người phụ nữ từ đầu đến cuối vẫn im lặng chịu đựng. Giọng cậu đột nhiên hạ xuống, run rẩy và đầy thống khổ.
“”Nhưng… tôi không phải là một kẻ vô lại. Tôi đã định… tôi đã định sẽ đối xử tử tế với chị, chị Lan… Tôi thề, tôi đã định sẽ làm một người chồng có trách nhiệm!””
Cả căn phòng chết lặng. Nụ cười khinh bỉ trên môi ông Hùng đông cứng lại. My sững sờ, đôi mắt mở to nhìn cậu, sự ghê tởm trong ánh nhìn của cô đã bay biến, thay vào đó là một sự ngỡ ngàng không thể che giấu.
Còn chị Lan, người phụ nữ nãy giờ chỉ co rúm trong góc, bỗng dưng nín bặt tiếng thở nặng nhọc. Chị nhìn thẳng vào chàng trai, ánh mắt phức tạp không còn chỉ có nỗi đau, mà ánh lên một tia chấn động sâu sắc, một điều gì đó vừa được đánh thức.”
“Không gian đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Lời thú nhận đau đớn của chàng trai vẫn còn lơ lửng giữa không trung, một sự thật trần trụi và xót xa.
Sự sững sờ trên mặt ông Hùng dần tan biến, nhường chỗ cho một cơn giận dữ còn lạnh lùng hơn trước. Ông ta nheo mắt, cái nhìn sắc như dao cạo, ghim chặt vào chàng trai. Ông ta tin rằng mọi cảm xúc đều có thể mua được, và sự bộc phát này chẳng qua chỉ là một màn kịch vụng về khác.
“”Mày nghĩ mấy lời khóc lóc rẻ tiền đó có thể thay đổi được gì sao?”” Ông Hùng gằn giọng, sự khinh bỉ trở lại trong từng con chữ. “”Loại người như mày, tao đã gặp nhiều rồi. Cút! Cút ngay khỏi nhà tao trước khi tao gọi bảo vệ!””
Ông ta vung tay, định chỉ thẳng ra cửa một lần nữa. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo, dứt khoát vang lên, chặn đứng hành động của ông.
“”Cha à, anh ấy nói đúng.””
Tất cả mọi người đều sững sờ quay về phía phát ra âm thanh. Là My. Cô gái nãy giờ vẫn im lặng với vẻ ghê tởm, giờ đây đã đứng thẳng người, nhìn thẳng vào cha mình. Ánh mắt cô không còn sự khinh miệt, mà là một sự nghiêm túc đến lạ lùng.
Ông Hùng quay phắt lại, trừng mắt nhìn My như không tin vào tai mình. “”My! Con nói cái gì vậy? Con bênh cho nó?””
“”Con không bênh,”” My đáp, giọng vẫn đều đều nhưng đầy sức nặng. “”Con chỉ nói sự thật. Anh ấy nghèo nên mới phải làm vậy, đó là sự tuyệt vọng, không phải bản chất. Con tin… anh ấy không phải người xấu.””
Giữa lúc không khí căng như dây đàn, một giọng nói khác, run rẩy nhưng rõ ràng, cất lên từ trong góc phòng.
“”Thưa cha…””
Đó là chị Lan. Người phụ nữ tội nghiệp nãy giờ chỉ biết co rúm và khóc, giờ đây đang cố gắng ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên. Chị nhìn ông Hùng, rồi lại nhìn chàng trai, đôi môi mấp máy.
“”Từ lúc gặp cậu ấy… đến giờ… cậu ấy chưa từng nói một lời nào thiếu tôn trọng con cả.””
Câu nói của chị Lan dù nhỏ, nhưng lại có sức công phá như một quả bom. Nó là lời chứng thực mạnh mẽ nhất cho lời thề của chàng trai ban nãy.
Hai luồng ý kiến trái ngược, từ chính con gái ruột và người phụ nữ ông dùng làm mồi nhử, giáng thẳng vào sự tự tôn của ông Hùng. Chàng trai đứng sững như trời trồng, ngơ ngác nhìn hai người phụ nữ vừa lên tiếng bênh vực mình. Trong đáy mắt tuyệt vọng của cậu, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên.
Gương mặt ông Hùng co giật, hết chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại tái mét đi. Lời nói đã bị chặn đứng nơi cổ họng. Ông ta nhìn My, rồi lại nhìn Lan, ánh mắt đầy giận dữ nhưng cũng xen lẫn một sự bối rối không thể che giấu. Kế hoạch hoàn hảo của ông ta, lần đầu tiên, đã xuất hiện một vết nứt không thể lường trước.”
“Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề như chì. Lời bênh vực của hai cô con gái như hai gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ của ông Hùng, khiến nó nguội đi nhưng lại đông cứng thành một tảng băng còn đáng sợ hơn.
Những cơ bắp trên quai hàm ông Hùng bạnh ra, nghiến chặt. Ông ta không la hét nữa. Thay vào đó, ông ta đi đi lại lại trong phòng, tiếng đế giày da đắt tiền nện xuống sàn cộc cộc, đều đặn như nhịp búa tra tấn thần kinh. Ánh mắt ông ta quét qua tôi, qua My, rồi dừng lại thật lâu trên gương mặt sợ sệt của Lan. Một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra sau vầng trán quyền lực ấy. Vứt thằng nhãi này ra đường thì dễ, nhưng như vậy là thừa nhận mình đã sai, thừa nhận kế hoạch của mình đã bị một thằng nhóc phụ hồ làm cho chệch hướng. Lòng tự tôn của ông ta không cho phép.
Cuối cùng, ông ta dừng lại. Một cái hít sâu. Ông ta quay phắt người, ánh mắt lạnh lẽo ghim chặt vào tôi, cái nhìn của một kẻ bề trên đang ban phát một ân huệ mà ông ta không hề muốn.
“”Được.””
Tiếng nói vang lên, khô khốc và dứt khoát. Cả căn phòng như nín thở.
Ông Hùng nhếch mép, một nụ cười còn cay đắng hơn cả lời chửi rủa. “”Tao cho mày cơ hội thứ hai.””
Ông ta bước tới gần tôi, giọng nói rít qua kẽ răng, đầy vẻ miệt thị.
“”Nhưng quên cái giao kèo cũ đi. Nhà, xe không có.””
Mỗi một từ như một nhát dao găm vào hy vọng vừa nhen nhóm trong tôi. Nhưng ông ta chưa dừng lại.
“”Mày sẽ bắt đầu làm quản lý cho cái công trình nhỏ nhất, xa nhất của tao. Một cái công trình trong hẻm núi, nơi khỉ ho cò gáy. Ở đó không có biệt thự, chỉ có lán trại cho công nhân.””
Ông ta chìa một ngón tay thẳng vào mặt tôi.
“”Tao sẽ không cho mày một đồng vốn, không cho mày một mối quan hệ. Mày muốn có tất cả, đúng không? Vậy thì tự dùng cái đầu của mày mà làm ra đi. Tự chứng minh năng lực của mày đi!””
Tôi đứng chết trân, cổ họng khô khốc. Mất nhà, mất xe… nhưng… còn một con đường. Một con đường chông gai và gần như là bất khả thi, nhưng vẫn là một con đường.
My khoanh tay, lặng lẽ quan sát, một tia nhìn khó đoán loé lên trong mắt cô. Còn chị Lan, chị thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đang nắm chặt giờ mới dám thả lỏng. Chị nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa có sự thương hại, vừa có một niềm tin le lói.
“”Làm được hay không, tuỳ vào cái bản lĩnh của mày,”” ông Hùng gằn giọng, “”Đừng để tao thất vọng… lần nữa.””
Nói rồi, ông ta quay gót, bước thẳng ra khỏi phòng mà không thèm nhìn lại. Cánh cửa phòng đóng sập lại, bỏ lại tôi một mình với thử thách nghiệt ngã vừa được ban xuống. Ngôi nhà và chiếc xe đã tan thành mây khói, nhưng trong lồng ngực, một ngọn lửa khác vừa được nhen lên. Ngọn lửa của sự tự trọng và quyết tâm sắt đá.”
“Sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng cười khẩy của My. Cô ta khoanh tay, tựa lưng vào tường, ánh mắt đầy vẻ thích thú khi quan sát màn kịch vừa hạ màn.
“”Xem ra ông già chồng cô cũng không đến nỗi tuyệt tình,”” My nhếch mép, liếc nhìn Lan. “”Vẫn cho con rể một con đường sống.””
Lan không đáp lại My. Chị bước đến trước mặt tôi, đôi mắt ngấn nước, giọng nói run rẩy vì áy náy.
“”Tôi… tôi xin lỗi… Vì tôi mà cậu…””
Tôi ngẩng đầu lên, cắt ngang lời chị. Ánh mắt tôi không còn sự hoang mang hay sợ hãi, chỉ còn lại một sự bình tĩnh đến lạ thường. Cơn nhục nhã vừa rồi đã gột rửa đi hết những ảo mộng phù phiếm.
“”Chị không có lỗi. Đây là lựa chọn của tôi,”” tôi nói, giọng quả quyết. “”Và tôi chấp nhận.””
Không một chút do dự. Tôi quay người, bước về phía góc phòng nơi chiếc ba lô vải cũ kỹ của tôi bị vứt chỏng chơ như một món đồ thừa thãi. So với sự xa hoa của căn phòng này, nó thật lạc lõng và đáng thương. Tôi mở ba lô, nhét vội mấy bộ quần áo rẻ tiền mà tôi mang theo từ quê vào. Mọi hành động đều dứt khoát.
Lan vội vã chạy theo, rút từ trong túi ra một cọc tiền dày cộp, dúi vào tay tôi.
“”Cậu cầm lấy cái này… để phòng thân. Đến nơi hẻo lánh đó…””
Tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay chị ra.
“”Không cần đâu chị. Ông Hùng nói đúng. Muốn có thứ gì, tôi phải tự dùng sức mình mà lấy.””
Nói rồi, tôi kéo khóa ba lô, khoác nó lên vai. Cái cảm giác nặng trĩu quen thuộc này bỗng nhiên lại mang đến một sự an tâm kỳ lạ. Tôi liếc nhìn căn phòng tân hôn lần cuối, rồi không nói thêm lời nào, bước thẳng ra cửa.
Màn đêm bên ngoài lạnh lẽo. Tôi đi bộ ra khỏi khu biệt thự nguy nga như một kẻ mộng du vừa tỉnh giấc. Cánh cổng sắt khổng lồ từ từ đóng lại sau lưng tôi, một âm thanh khô khốc, lạnh lùng, chính thức khép lại giấc mơ đổi đời ngắn ngủi.
Tôi bắt một chuyến xe ôm cuối ngày, trở về nơi duy nhất tôi thuộc về. Lán công trình.
Tiếng máy móc đã im, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và mùi xi măng, sắt thép nồng nặc trong không khí. Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ một cái lán, thằng bạn thân đang ngồi đó, như thể nó đã biết trước tôi sẽ quay về. Thấy bóng tôi, nó đứng bật dậy.
Nó không hỏi nhiều, chỉ nhìn cái ba lô trên vai tôi rồi nhìn vẻ mặt tôi, nó đã hiểu tất cả. Nó bước tới, bàn tay thô ráp vỗ mạnh lên vai tôi, một cái vỗ vai chứa đựng tất cả sự cảm thông và tình anh em.
“”Thôi,”” nó cất giọng khàn khàn. “”Cố lên mày. Mất hết cũng được, ít ra mày có cơ hội làm lại từ đầu.””
Tôi nhìn nó, rồi nhìn vào bóng tối của công trình đang dang dở trước mặt. Lời nói của nó như một mồi lửa, thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm vốn chỉ đang âm ỉ trong lồng ngực tôi. Phải. Tôi đã mất nhà, mất xe, mất đi một tương lai được sắp đặt. Nhưng tôi đã tìm lại được chính mình. Tôi không còn là con rối trong tay kẻ khác.
Lồng ngực tôi phập phồng, một nguồn động lực mạnh mẽ chưa từng có trào dâng. Đây không phải là sự trừng phạt. Đây là chiến trường của tôi. Và tôi sẽ bắt đầu từ con số không.”
“Những ngày sau đó, công trường trở thành thế giới duy nhất của tôi. Tiếng búa, tiếng máy trộn bê tông, tiếng la hét của cai thầu át đi mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Tôi lao vào công việc như một con thiêu thân, vác những bao xi măng nặng trĩu, đôi tay trần trộn vữa đến phồng rộp, mồ hôi ướt đẫm tấm áo bạc màu từ sáng đến tối mịt. Cơn đau nhức thể xác lại là liều thuốc an thần hữu hiệu nhất, giúp tôi quên đi cơn nhục nhã trong căn phòng tân hôn và giấc mộng đổi đời tan vỡ. Thằng bạn thân nhìn tôi, lắc đầu lo lắng.
“”Mày làm thế này thì có ngày gục ngay tại đây đấy.””
Tôi chỉ cười nhạt, quệt mồ hôi trên trán.
“”Gục thì thôi. Còn hơn là sống quỳ.””
Giữa cái nắng trưa gay gắt, khi đám thợ hồ đang ngồi túm tụm ăn vội suất cơm bụi, một chiếc xe hơi sang trọng màu trắng bất ngờ đỗ xịch trước cổng công trường bụi bặm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chiếc xe, tò mò và ngạc nhiên. Cánh cửa mở ra, My bước xuống, vẫn với phong thái kiêu kỳ đó. Cô mặc một chiếc váy đơn giản nhưng đắt tiền, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh sắt thép và vôi vữa.
Cô đi thẳng về phía tôi, trên tay là một hộp cơm giữ nhiệt và chai nước mát lạnh còn đọng hơi sương. Cô đặt chúng xuống chiếc ghế gỗ tạm bợ bên cạnh tôi, không nói một lời. Ánh mắt tôi đầy cảnh giác.
“”Cô đến đây làm gì?””
My nhún vai, ánh mắt lướt qua suất cơm đạm bạc của tôi.
“”Thấy có người hùng hồn tuyên bố làm lại từ đầu, tôi đến xem cậu làm được tới đâu.”” Cô hất cằm về phía hộp cơm. “”Ăn đi. Chết đói thì lấy sức đâu mà gầy dựng lại sự nghiệp.””
Tôi im lặng nhìn cô. Lời nói mỉa mai nhưng hành động lại hoàn toàn khác. Cơn đói cồn cào cuối cùng cũng chiến thắng lòng tự trọng. Tôi mở hộp cơm ra. Cơm trắng, thịt kho, trứng chiên và rau xào, tất cả đều nóng hổi, tươm tất. Một bữa ăn mà đã lâu lắm rồi tôi không có.
Những ngày sau đó, chuyện này lặp lại. Không đều đặn, nhưng thỉnh thoảng My lại lái xe đến vào giờ nghỉ trưa. Cô không nói nhiều, chỉ lẳng lặng ngồi ở một góc, quan sát tôi làm việc với ánh mắt khó hiểu. Đám thợ bắt đầu xì xào, thằng bạn thân cũng gặng hỏi.
“”Con nhỏ đó là ai vậy mày? Nhìn không phải dạng vừa đâu. Cẩn thận không lại dính vào rắc rối khác.””
Tôi chỉ lắc đầu, vì chính tôi cũng không có câu trả lời.
Trong một lần như vậy, khi tôi đang ngồi ăn, My bất ngờ lên tiếng.
“”Tại sao phải khổ sở thế này? Với số tiền chị Lan đưa, cậu có thể đi một nơi khác, mở một cửa hàng nhỏ, sống an nhàn hơn nhiều.””
Tôi nuốt vội miếng cơm, đặt hộp xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.
“”Đó là tiền của sự thương hại. Tôi không cần. Hơn nữa, đó là tiền của chị Lan, không phải của ông Hùng. Cầm nó, tôi nợ chị ấy một ân tình không bao giờ trả nổi.””
My im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô không còn vẻ cợt nhả thường thấy. Nó sâu hơn, có một chút gì đó giống như sự thăm dò, và cả một tia tôn trọng mà tôi không chắc mình có nhìn nhầm không.
“”Cậu… thật sự khác với những gã đàn ông tôi từng biết.””
Tôi cười khẩy.
“”Chắc vì tôi nghèo nhất trong số đó.””
“”Không phải,”” My đáp, giọng quả quyết. “”Là vì cậu có thứ mà bọn họ dù nhiều tiền đến mấy cũng không mua được.””
Nói rồi, cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi như mọi khi. Tôi bất ngờ lên tiếng, câu hỏi đã nén trong lòng tôi bấy lâu nay.
“”Khoan đã. Rốt cuộc cô là ai? Và tại sao lại làm những việc này cho tôi?””
My dừng bước, quay nửa người lại. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi cô.
“”Cứ coi như… tôi đang đầu tư vào một canh bạc thú vị đi.””
Nói xong, cô lên xe và phóng đi, để lại tôi ngồi chết lặng giữa công trường ngổn ngang cùng với câu trả lời còn mơ hồ hơn cả một câu hỏi. Canh bạc? Tôi có gì để cô ta phải đặt cược?”
“Câu nói của My như một viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh, khuấy động những gợn sóng suy tư trong lòng tôi. Canh bạc? Nhưng tôi không có thời gian để nghĩ nhiều về nó. Ngay ngày hôm sau, một quyết định từ ông Hùng đã ném tôi vào một guồng quay mới, dữ dội và hiểm nguy hơn gấp bội. Ông ta, có lẽ để thực hiện lời hứa, hoặc có lẽ chỉ để thử thách tôi, đã chính thức giao toàn bộ quyền giám sát và quản lý công trình xây dựng dãy nhà trọ cho tôi.
Từ một thằng phụ hồ, tôi bỗng chốc trở thành người quản lý. Tin tức này lan ra khắp công trường như một đám cháy. Đám thợ hồ trước đây còn vỗ vai tôi thì nay nhìn tôi với ánh mắt vừa nể trọng vừa xa cách. Nhưng không phải ai cũng vậy. Tuấn, một tay quản lý lâu năm của ông Hùng, người đang phụ trách một dự án khác gần đó, đã không thèm che giấu sự ghen tức.
Hắn hơn tôi cả chục tuổi, kinh nghiệm đầy mình, nhưng lại chưa bao giờ được ông Hùng tin tưởng giao cho một dự án riêng nào. Lần đầu tiên chạm mặt tôi trong vai trò mới, Tuấn nhếch mép cười một nụ cười khẩy.
“”Nghe danh cậu đã lâu, đúng là tuổi trẻ tài cao. Mới chân ướt chân ráo lên thành phố mà đã được ông chủ cất nhắc thế này, bọn anh đây làm bục mặt cả chục năm cũng chẳng được ưu ái bằng.””
Giọng điệu của hắn ngọt như mật nhưng lại ẩn chứa nọc độc của một con rắn. Tôi chỉ im lặng, siết chặt cuộn bản vẽ trong tay. Tôi biết, từ giờ phút này, kẻ thù của tôi không chỉ là sự nghèo khó nữa.
Đêm đó, trong một góc khuất của công trường, Tuấn gặp một gã nhà thầu cung cấp vật tư có vẻ mặt gian manh. Một cọc tiền được đặt lên bàn.
“”Yêu cầu của anh, tôi đã hiểu,”” gã nhà thầu đếm tiền, cười hềnh hệch. “”Cứ yên tâm, mác xi măng vẫn là loại xịn, thép vẫn đúng ly, nhưng chất lượng bên trong thì… chỉ có trời biết, đất biết, và anh em mình biết.””
Tuấn gật đầu, ánh mắt lóe lên sự độc ác. “”Tao không cần biết mày làm thế nào. Miễn là công trình đó có vấn đề. Tao muốn xem thằng ranh con được ông Hùng chống lưng sẽ giải quyết ra sao khi nhà sắp sập. Để xem lúc đó, ông Hùng còn ưu ái nó nữa không.””
Những tuần sau đó, tôi dốc toàn bộ tâm sức vào công trình. Tôi ăn ngủ ngay tại lán, kiểm tra từng mẻ vữa, đo từng cây thép. Thằng bạn thân giờ trở thành cánh tay phải của tôi, cũng chạy đôn chạy đáo không ngơi nghỉ. Mọi thứ dường như đang đi đúng hướng, dãy nhà trọ đã lên được tầng thứ hai. Nhưng một buổi chiều, khi đang kiểm tra một cây cột vừa tháo cốp pha, thằng bạn thân gọi giật tôi lại.
“”Mày ơi, lại đây xem này. Sao tao thấy bê tông ở đây màu nó cứ nhàn nhạt, mà lấy tay cào nhẹ đã ra một lớp bụi rồi. Lạ lắm.””
Tôi bước tới, nhíu mày. Lòng bàn tay tôi đã quá quen với cảm giác của xi măng, của vữa hồ. Tôi miết tay lên bề mặt cây cột, một cảm giác bở, thiếu độ kết dính lan truyền đến từng dây thần kinh. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Linh tính của một người thợ xây nói cho tôi biết, có điều gì đó cực kỳ không ổn.
“”Chắc do tỉ lệ nước thôi, để mai tao kiểm tra lại,”” tôi cố trấn an nó, và cũng là trấn an chính mình.
Nhưng đêm đó, tôi không tài nào ngủ được. Hình ảnh cây cột bở bục cứ ám ảnh lấy tôi. Khoảng hai giờ sáng, tôi cầm một cây búa nhỏ, một mình đi ra khu nhà đang xây. Trong ánh đèn pin leo lét, tôi tìm đến một góc tường khuất. Hít một hơi thật sâu, tôi vung búa đập nhẹ vào tường.
*Bụp.*
Một mảng vữa lớn rơi lả tả xuống đất, để lộ ra lớp gạch bên trong một cách dễ dàng đến khó tin. Tôi quỳ xuống, bốc một nắm vữa đã khô vụn lên tay. Nó tơi ra như cát. Tim tôi đập thót một cái. Đây không phải là sai sót. Đây là một sự gian dối có hệ thống.
Tôi lao như điên đến kho vật tư. Đèn vẫn tắt, nhưng tôi không cần. Tôi dùng hết sức xé toạc một bao xi măng mang nhãn hiệu uy tín. Vốc một nắm lên, tôi biết mình đã đúng. Màu xi măng xám hơn, không phải màu xanh đen đặc trưng của loại tốt. Tôi chạy đến khu tập kết thép. Rút một thanh phi 14 ra, tôi dùng kinh nghiệm của mình để ước lượng. Nó nhẹ hơn bình thường.
Toàn bộ. Toàn bộ vật tư cốt lõi của công trình đều đã bị tráo đổi.
Cả dãy nhà này được xây trên một nền móng mục ruỗng, một bộ xương bằng những vật liệu kém chất lượng. Nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt duy nhất, khuôn mặt của Tuấn với nụ cười đầy nọc độc. Hắn không chỉ muốn tôi thất bại. Hắn muốn chôn sống tôi dưới đống đổ nát này. Sự nghiệp, danh dự, và cả mạng sống của những người thợ, tất cả đều đang treo trên một sợi chỉ.”
“Cơn giận nguội đi, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đến rợn người. Tôi không thể hành động một mình, và cũng không thể làm ầm lên. Bất cứ động thái sai lầm nào cũng sẽ khiến Tuấn cảnh giác. Tôi quay lại lán, lay thằng bạn thân dậy. Nó đang ngủ say, ngáy như sấm.
“”Dậy! Dậy ngay! Có chuyện lớn rồi!””
Nó lơ mơ mở mắt, làu bàu: “”Nửa đêm nửa hôm, cháy nhà à?””
“”Sắp cháy thật rồi,”” tôi ghì vai nó, giọng rít qua kẽ răng. “”Công trình có vấn đề. Vật tư bị tráo hết rồi.””
Nghe đến đó, thằng bạn tôi tỉnh ngủ hẳn. Khuôn mặt nó biến sắc. Nó là người đầu tiên phát hiện ra cây cột có vấn đề, nên nó hiểu mức độ nghiêm trọng của lời tôi nói. Đêm đó, chúng tôi không ngủ. Tôi kể lại toàn bộ phát hiện của mình trong kho. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, chúng tôi bí mật lấy mẫu xi măng từ một bao chưa mở, cưa một đoạn ngắn từ thanh thép “”phi 14″”.
Sáng hôm sau, tôi gọi thêm hai người thợ cả lớn tuổi nhất, những người đã theo ông Hùng từ những ngày đầu và tôi biết chắc chắn họ trung thành. Tôi đưa họ xem các mẫu vật. Vừa nhìn thấy màu xi măng và cầm thanh thép nhẹ hẫng trên tay, mặt họ sa sầm lại. Kinh nghiệm cả đời làm thợ xây không cho phép họ nhầm lẫn.
“”Thằng nào làm cái việc thất đức này vậy?”” một bác thợ già nghiến răng. “”Đây không phải là xây nhà, đây là xây mồ chôn tập thể!””
Tôi biết mình đã có được sự ủng hộ cần thiết. Chúng tôi âm thầm thực hiện một phép thử nhỏ. Trộn một mẻ hồ nhỏ với đúng tỉ lệ tiêu chuẩn. Hơn một tiếng sau, nó vẫn không đông kết lại, chỉ là một đống bột ẩm và rời rạc. Bằng chứng đã quá rõ ràng. Thằng bạn tôi giục:
“”Phải báo ngay cho ông Hùng thôi mày ơi! Chuyện này không đùa được đâu!””
Nhưng trong đầu tôi, một ý nghĩ khác đang hình thành. Báo cho ông Hùng, rồi sao? Ông ta sẽ sa thải Tuấn, tìm nhà cung cấp khác, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng sự ấm ức trong lòng tôi thì sao? Kẻ đã tâm địa độc ác muốn chôn sống tôi sẽ chỉ bị mất việc. Không, tôi không chấp nhận một sự trừng phạt nhẹ nhàng như vậy. Hơn nữa, một câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi: Tại sao hắn lại căm ghét tôi đến thế? Chỉ vì một vị trí quản lý thôi sao?
“”Chưa được,”” tôi nói dứt khoát. “”Tao phải gặp hắn trước.””
Tôi một mình đi thẳng đến khu công trình bên cạnh, nơi Tuấn đang quản lý. Hắn đang ngồi trong văn phòng tạm dựng bằng container, vắt chân lên bàn xem điện thoại, vẻ mặt vênh váo. Thấy tôi bước vào, hắn còn không thèm bỏ chân xuống, chỉ nhếch mép:
“”Chú em quản lý sang đây có việc gì? Hay công trình của chú có vấn đề gì cần đàn anh chỉ giáo à?””
Tôi im lặng, đi thẳng tới bàn làm việc của hắn. Tôi đặt mạnh đoạn thép và túi xi măng mẫu lên bàn, tạo ra một tiếng “”cộp”” khô khốc.
“”Anh xem giúp tôi,”” tôi nói, giọng bình thản đến lạ. “”Vật tư này có vấn đề gì không?””
Tuấn liếc nhìn, nụ cười trên môi hắn cứng lại trong giây lát rồi nhanh chóng biến mất, thay bằng vẻ khó hiểu giả tạo.
“”Mày tha cái đống rác này đến đây làm gì? Kho vật tư của mày thì mày tự đi mà quản.””
“”Tôi quản rồi,”” giọng tôi bắt đầu lạnh đi. “”Tôi mới biết toàn bộ xi măng Mác 400 đã bị đổi thành loại đểu, thép phi 14 thì ruột chỉ có 12. Anh là người có kinh nghiệm, anh nói xem, nếu cứ thế xây lên tầng năm, tầng sáu, thì chuyện gì sẽ xảy ra?””
Mặt Tuấn bắt đầu tái đi. Hắn lắp bắp: “”Mày… mày nói linh tinh gì thế? Liên quan gì đến tao?””
“”Liên quan chứ,”” tôi cúi sát người xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn. “”Nhà thầu cung cấp lô hàng này, là chỗ quen biết của anh phải không? Tôi đã kiểm tra hết giấy tờ giao nhận rồi.””
Đòn quyết định đã được tung ra. Sự hoảng loạn hiện rõ trong mắt Tuấn. Hắn không thể ngờ một thằng phụ hồ như tôi lại có thể kiểm tra và tìm ra mánh khóe tinh vi đến vậy. Hắn đứng bật dậy, định gào lên chối cãi.
Nhưng tôi đã chặn lời hắn.
“”Tôi không đến đây để nghe anh chối. Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi.”” Tôi dừng lại, gằn từng chữ. “”Lòng đố kỵ của anh, nó đáng giá bao nhiêu mạng người?””
Sự giả tạo trên khuôn mặt Tuấn sụp đổ hoàn toàn. Nó được thay thế bằng một vẻ căm phẫn và tàn độc đến tột cùng. Hắn không còn chối cãi nữa, thay vào đó là một nụ cười méo mó, ghê rợn.
“”Mày biết rồi thì sao?”” Hắn rít lên. “”Mày nghĩ mày là ai mà dám chất vấn tao? Một thằng nhà quê may mắn được ông chủ bố thí cho chức quản lý? Mày nghĩ mày có thể sống sót ở cái đất này dễ dàng vậy sao?”””
“Trái với dự đoán của Tuấn, tôi không hề nổi điên hay lao vào ăn thua đủ. Tôi chỉ lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Sự tĩnh lặng của tôi còn có sức nặng hơn ngàn lời chửi rủa, nó từ từ bóp nghẹt sự hung hăng của gã quản lý.
“”Mày… mày câm à?”” Tuấn lắp bắp, sự tự tin của hắn bắt đầu rạn vỡ. “”Mày không sợ tao à?””
“”Sợ?”” tôi nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. “”Tôi từng không có gì trong tay, ngủ ở lán công trình, ăn cơm hộp hết hạn. Cái nghèo, cái đói tôi còn không sợ, thì tôi sợ gì một kẻ đường cùng như anh?””
Câu nói của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào chỗ đau nhất của Tuấn. Vẻ tàn độc trên mặt hắn sụp đổ, thay vào đó là sự tuyệt vọng không thể che giấu. Hắn lảo đảo lùi lại, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.
“”Mày thì biết cái gì…”” Giọng hắn lạc đi, đầy cay đắng và uất nghẹn. “”Mày có được tất cả quá dễ dàng. Nhà, xe, chức quản lý… Còn tao? Tao làm quần quật mười năm nay, cống hiến cho ông Hùng. Nhưng mẹ tao ở quê đổ bệnh, cần một khoản tiền lớn phẫu thuật… Tao cầu xin ông ấy cho tạm ứng, ông ấy từ chối. Ông ấy nói quy tắc là quy tắc.””
Hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu, ngập tràn nước mắt của một gã đàn ông bất lực. “”Tao biết làm thế này là thất đức, là mang tội. Nhưng tao không còn lựa chọn nào khác. Mày nói đi, nếu là mày, mày sẽ làm gì?””
Cơn giận trong tôi nguội hẳn. Tôi nhìn Tuấn, không còn thấy một kẻ thù độc ác, mà chỉ thấy một người đàn ông bị hoàn cảnh dồn vào chân tường, giống như tôi của ngày hôm qua. Sự đồng cảm bất chợt trỗi dậy. Tôi hiểu rằng trừng phạt hắn lúc này thì dễ, nhưng đó không phải là cách giải quyết triệt để. Giao hắn cho ông Hùng, tôi sẽ hả hê trong chốc lát, nhưng rồi một Tuấn khác, một vấn đề khác sẽ lại nảy sinh.
Tôi hít một hơi thật sâu, đưa ra một quyết định mà chính tôi cũng không ngờ tới.
“”Báo cho ông Hùng thì dễ thôi. Anh mất việc, có khi còn phải đi tù. Mẹ anh ở quê sẽ ra sao? Ai lo cho bà ấy?””
Tuấn ngẩng phắt lên, sững sờ nhìn tôi, không hiểu tôi đang có ý gì.
Tôi nói tiếp, giọng rành rọt và dứt khoát: “”Tôi sẽ không tố cáo anh.””
Gã quản lý chết lặng, đôi mắt mở to, không tin vào tai mình. Hắn đã chuẩn bị cho kịch bản tồi tệ nhất, nhưng không phải là sự khoan dung này.
“”Đổi lại,”” tôi nhấn mạnh, “”anh phải cùng tôi khắc phục hậu quả này. Toàn bộ số vật tư kém chất lượng, anh phải tìm cách xử lý và đổi lại lô hàng đạt chuẩn trước khi ông Hùng phát hiện. Mọi chi phí, anh tự lo liệu. Coi như đó là cái giá cho sai lầm của anh.””
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt không còn là của một thằng phụ hồ, mà là của một người quản lý thực thụ.
“”Sau đó, chúng ta cạnh tranh sòng phẳng. Bằng năng lực, không phải bằng thủ đoạn. Anh chứng minh cho ông Hùng thấy anh xứng đáng, còn tôi sẽ chứng minh lựa chọn của ông ấy không sai. Dám không?””
Lời đề nghị của tôi như một luồng điện giật qua người Tuấn. Hắn sững sờ, rồi sự kinh ngạc dần chuyển thành xấu hổ. Hắn nhìn tôi, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay chai sần vì tội lỗi của mình. Sự vênh váo, độc địa đã hoàn toàn biến mất. Gã đàn ông từng muốn dìm tôi xuống bùn giờ đây cúi gằm mặt, giọng lí nhí, run rẩy.
“”…Được. Tôi… đồng ý.”””
“Cánh cửa phòng làm việc của ông Hùng khép lại. Chàng trai đứng thẳng người, đối diện với người cha vợ quyền lực qua chiếc bàn gỗ lim bề thế. Không khí đặc quánh sự uy nghiêm, nhưng trong lòng cậu không còn sự sợ hãi của một thằng phụ hồ năm xưa.
Không một chút vòng vo, cậu bắt đầu báo cáo. Giọng nói của cậu đều đều, rành rọt, không hề có chút cảm xúc cá nhân nào chen vào. Cậu kể lại việc phát hiện lô vật tư kém chất lượng, âm mưu của Tuấn, và cả cuộc đối chất căng thẳng trong văn phòng quản lý.
Ông Hùng chỉ im lặng lắng nghe, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, những ngón tay gõ nhịp nhẹ xuống mặt bàn. Ông giống như một con hổ già đang quan sát con mồi, nhưng con mồi lần này lại không hề tỏ ra run sợ.
Nhưng điều khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt chính là khi cậu trình bày cách giải quyết của mình. Cậu không hề đòi trừng phạt Tuấn, không yêu cầu đuổi việc gã. Thay vào đó, cậu kể về thỏa thuận mà mình đã đặt ra: buộc Tuấn phải tự chịu trách nhiệm khắc phục hậu quả bằng tiền túi, và sau đó là một cuộc cạnh tranh sòng phẳng dựa trên năng lực.
Dứt lời, chàng trai im lặng, chờ đợi phán quyết. Căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông Hùng không nói gì. Ông chỉ đan hai bàn tay vào nhau, đôi mắt cáo già nheo lại, nhìn xoáy vào con rể. Ông đang đánh giá. Không phải đánh giá sự việc, mà là đánh giá con người trước mặt ông. Cái cách thằng bé này xử lý khủng hoảng, vừa có sự khoan dung để thu phục lòng người, vừa có sự quyết đoán và tầm nhìn xa để bảo vệ lợi ích chung, nó vượt xa sự mong đợi của ông. Trừng phạt một kẻ như Tuấn thì dễ, nhưng biến một kẻ thù thành động lực cạnh tranh, đó mới là bản lĩnh của người làm chủ.
Một lúc lâu sau, ông Hùng khẽ gật đầu. Một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng nặng tựa ngàn cân. Vẻ mặt sắt đá của ông giãn ra, và lần đầu tiên, ánh mắt ông nhìn cậu con rể ánh lên một vẻ hài lòng không che giấu.
Giọng ông trầm khàn vang lên, phá tan sự im lặng. “”Mày đã lớn thật rồi.””
Chàng trai có chút sững sờ. Cậu đã chuẩn bị cho mọi khả năng, kể cả việc bị khiển trách vì tự ý hành động, nhưng không phải là lời công nhận này.
Ông Hùng đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống công trường đang hối hả bên dưới. Ông nói, giọng đã có phần ấm hơn. “”Tối nay về nhà ăn cơm.””
Câu nói ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng chàng trai. Cậu đứng sững người. Đó là lần đầu tiên, kể từ đêm tân hôn định mệnh ấy, ông Hùng chủ động gọi cậu về ngôi nhà mà ông vẫn gọi là “”nhà””. Một lời mời đơn giản nhưng lại là sự thừa nhận mà cậu chưa bao giờ dám mơ tới.”
“Bước ra khỏi phòng làm việc của ông Hùng, chàng trai cảm thấy hai chân mình có chút lâng lâng. Cậu không lái xe về ngay mà đi một vòng quanh công trường, hít thở không khí bụi bặm và tiếng ồn ào quen thuộc. Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như không còn ngột ngạt nữa. Lời mời của ông Hùng, dù chỉ là một câu nói đơn giản, lại có sức nặng hơn bất cứ bản hợp đồng nào.
Buổi tối, cậu lái xe về ngôi biệt thự. Khác với sự lạnh lẽo, xa cách thường ngày, hôm nay căn nhà sáng rực ánh đèn vàng ấm áp. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa từ trong bếp, một mùi hương của sự sum vầy mà cậu đã quên từ rất lâu.
Trong phòng ăn, một cảnh tượng mà cậu chưa bao giờ dám tưởng tượng ra đang hiện hữu. Ông Hùng ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt không còn vẻ sắt đá thường thấy mà đã giãn ra, ánh mắt nhìn cậu có phần chờ đợi.
Và kia, người vợ của cậu, chị Lan, đang lúi húi bày biện bát đũa. Thấy cậu, chị ngẩng lên, một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt vốn luôn u uất. Nụ cười ấy chân thành tới mức khiến trái tim cậu khẽ run lên.
“”Em về rồi đấy à? Mau vào rửa tay rồi ăn cơm.””
Giọng chị trong trẻo, dịu dàng, không còn sự tự ti, mặc cảm. Cậu khẽ gật đầu, bước vào bàn ăn. Ngồi cạnh cậu là My. Cô gái vẫn im lặng như mọi khi, mái tóc dài che đi một phần gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong veo.
Bữa ăn bắt đầu. Không khí không hề căng thẳng như cậu đã chuẩn bị tâm lý. Ông Hùng thỉnh thoảng lại gắp cho cậu một miếng thức ăn, buông một câu hỏi thăm về công việc. Nhưng người khiến cậu bất ngờ nhất là chị Lan. Chị liên tục gắp thức ăn vào bát cậu, một miếng sườn non, một con tôm rim, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
“”Em ăn nhiều vào, dạo này gầy đi nhiều quá. Công việc vất vả lắm phải không?””
Cậu sững người trước sự quan tâm ấy. Cậu nhìn bàn tay có phần thô kệch của chị, nhìn nụ cười không chút giả tạo, và lần đầu tiên, cậu không còn cảm thấy sự chênh lệch tuổi tác hay ngoại hình nữa. Trước mặt cậu lúc này chỉ là một người vợ đang lo lắng cho chồng mình.
Trong khi đó, My ngồi cạnh, lặng lẽ ăn phần của mình. Nhưng cậu vẫn cảm nhận được, rất rõ, những ánh nhìn len lén, vội vàng của cô. Mỗi khi cậu quay sang, cô lại vội vàng cúi mặt, hai vành tai ửng đỏ. Ánh mắt đó không còn sự bí ẩn hay xa cách của đêm tân hôn, mà chứa đựng một điều gì đó rất khó tả, vừa tò mò, vừa như có chút ngưỡng mộ.
Không gian tràn ngập tiếng bát đũa va vào nhau khe khẽ và những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Cậu nhìn ông Hùng đang từ tốn dùng bữa, nhìn chị Lan đang cười hạnh phúc, rồi liếc sang My đang e dè liếc trộm mình. Một cảm giác ấm áp chưa từng có len lỏi vào từng tế bào, lấp đầy khoảng trống cô đơn trong lòng cậu suốt bao năm qua. Cậu chợt nhận ra, đây mới chính là ‘gia đình’ mà bấy lâu nay mình vẫn khao khát, một gia đình thực sự mà dù có đánh đổi bằng tất cả, cậu cũng chưa bao giờ dám mơ tới.”
“Một năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Chàng trai phụ hồ gầy gò, đen nhẻm ngày nào giờ đã không còn. Thay vào đó là một người đàn ông trẻ tuổi đĩnh đạc, gương mặt góc cạnh toát lên vẻ tự tin và sự chững chạc vượt xa lứa tuổi hai mươi mốt. Cậu đã giữ lời hứa với ông Hùng, lao vào công việc như một con thiêu thân và nhanh chóng chứng tỏ được năng lực của mình. Từ một giám sát tập sự, cậu đã trở thành một giám đốc dự án đáng tin cậy, quản lý những công trình quan trọng nhất của công ty.
Trong phòng khách ấm cúng của căn biệt thự, không khí ngập tràn hạnh phúc. My đang ngồi tựa đầu vào vai cậu, tay lật giở cuốn catalogue váy cưới. Nụ cười rạng rỡ không lúc nào tắt trên môi cô.
“”Anh xem này, bộ này có đẹp không?”” My chỉ vào một mẫu váy trễ vai lộng lẫy, mắt lấp lánh.
Cậu mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô thật chặt. “”Em mặc gì cũng đẹp. Nhưng quan trọng nhất, đây sẽ là đám cưới thật sự của chúng ta.””
My ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt cậu, đôi mắt trong veo năm nào giờ đây chứa đầy tình yêu và sự tin tưởng. “”Ai mà ngờ được, chàng trai năm đó chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt chỉ để đổi đời, giờ lại là người mà em muốn gắn bó cả cuộc đời.””
Cậu siết nhẹ vòng tay, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp vô ngần. Cậu đã có mọi thứ mình từng mơ ước: sự nghiệp, tiền bạc, và quan trọng nhất là tình yêu. Nhưng trước khi bước sang một trang mới hoàn toàn, cậu biết mình còn một lời hứa phải thực hiện.
Chiều hôm đó, cậu lái xe một mình, dừng lại trước một căn nhà nhỏ xinh xắn trong một con hẻm yên tĩnh. Ngôi nhà không lớn nhưng được sơn màu trắng kem ấm áp, có một giàn hoa giấy rực rỡ trước cổng. Đây là thành quả đầu tiên cậu có được từ chính mồ hôi nước mắt của mình.
Cậu bấm chuông. Cánh cửa mở ra, chị Lan xuất hiện. Chị đã không còn nặng nề như trước, dù vẫn còn khá tròn trịa, nhưng gương mặt đã thanh thoát hơn, và quan trọng nhất, ánh mắt không còn vẻ tự ti, u uất. Thấy cậu, chị mỉm cười hiền hậu.
“”Em đến à? Vào nhà đi.””
Cậu lắc đầu, không bước vào. Cậu nhìn thẳng vào chị, ánh mắt chân thành và tôn trọng. Cậu chìa ra một chùm chìa khóa còn mới tinh, lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
“”Đây là gì?”” Chị Lan ngỡ ngàng hỏi.
“”Bằng số tiền lương đầu tiên em dành dụm được, em đã mua nó. Một nơi để chị có thể bắt đầu cuộc sống của riêng mình, không bị ràng buộc bởi bất cứ ai.””
Chị Lan sững người, đôi mắt bắt đầu ngấn nước. Chị nhìn chùm chìa khóa, rồi lại nhìn cậu, không nói nên lời.
Cậu đặt chùm chìa khóa vào lòng bàn tay đang run rẩy của chị. Giọng cậu trầm xuống, chứa đựng tất cả sự biết ơn và trọng trách mà cậu luôn mang trong lòng suốt một năm qua.
“”Cảm ơn chị. Em đã hứa sẽ chăm sóc chị, và em sẽ không thất hứa.””
Những giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má chị Lan. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự tủi hờn, mà là của sự giải thoát và lòng biết ơn sâu sắc. Chị siết chặt chùm chìa khóa trong tay, như thể đang nắm giữ cả một tương lai mới. Cậu nhìn chị, trong lòng cảm thấy một gánh nặng vô hình cuối cùng đã được đặt xuống. Lời hứa đã được thực hiện. Giờ đây, cậu đã hoàn toàn sẵn sàng cho hạnh phúc của riêng mình.”
“Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả thành phố trong một màu cam tím lãng mạn. Chiếc xe dừng lại, cậu bước xuống, lòng ngập tràn một cảm giác bồi hồi khó tả. Đám cưới của cậu và My không ồn ào, không phô trương, chỉ có những người thân thiết nhất. Ông Hùng, sau tất cả, cũng đã đến. Gương mặt ông không còn vẻ gia trưởng, áp đặt, thay vào đó là một nụ cười hiền lành, một cái gật đầu chấp thuận khi cậu và My trao nhẫn cho nhau. Thằng bạn thân cũng ở đó, vỗ vai cậu thật mạnh, ánh mắt lấp lánh niềm vui chân thành cho hạnh phúc của bạn mình.
Cậu đẩy nhẹ cánh cửa phòng tân hôn. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy, ngập tràn ánh nến lung linh và hương hoa nhài thoang thoảng. Giữa căn phòng, My đang ngồi trên giường cưới, mặc một chiếc váy lụa trắng tinh khôi. Cô không trang điểm cầu kỳ, nhưng vẻ đẹp dịu dàng và nụ cười rạng rỡ của cô khiến cả căn phòng như bừng sáng. Thấy cậu, đôi mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc, nụ cười càng thêm ngọt ngào.
Cậu bước đến, trái tim đập rộn ràng như những ngày đầu mới gặp. Cậu quỳ một chân xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của cô. Ánh mắt cậu chứa chan tình yêu, sự trân trọng và cả lòng biết ơn vô hạn. Giọng cậu trầm ấm, vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
“”Cảm ơn em đã cho anh cơ hội để chứng minh mình.””
My mỉm cười, lắc đầu. Cô dùng tay còn lại, vuốt nhẹ lên gò má góc cạnh của cậu, cảm nhận được sự vững chãi và chân thành từ người đàn ông mình yêu. Đôi mắt cô cũng ngấn lệ, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc viên mãn.
“”Em mới phải cảm ơn anh, vì đã cho em thấy rằng giá trị của một người đàn ông không nằm ở túi tiền, mà ở bản lĩnh và trái tim.””
Cậu siết nhẹ tay cô, kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Tất cả những gánh nặng, những toan tính, những mặc cảm của quá khứ dường như tan biến hết trong khoảnh khắc này. Đêm nay mới thực sự là đêm tân hôn của cậu, một đêm tân hôn được xây đắp từ tình yêu chân thật, từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ và từ sự thấu hiểu của hai trái tim cùng chung nhịp đập. Ngoài kia, thành phố đã lên đèn, nhưng với cậu, ngọn đèn sáng nhất, ấm áp nhất chính là người con gái đang ở trong vòng tay mình.
Cuộc sống cứ thế bình yên trôi đi. Câu chuyện về chàng phụ hồ lấy vợ hơn tuổi để đổi đời dần chìm vào quên lãng, nhường chỗ cho hình ảnh một vị giám đốc trẻ tài năng và người vợ xinh đẹp luôn sát cánh bên anh trong mọi sự kiện của công ty. Họ không sống trong căn biệt thự mà ông Hùng từng hứa, mà cùng nhau mua một căn hộ áp mái nhìn ra thành phố. Nơi đó không quá lớn, nhưng mỗi góc nhỏ đều chứa đầy tiếng cười và hơi ấm của tình yêu. Thỉnh thoảng, họ vẫn ghé thăm chị Lan. Chị đã mở một tiệm bánh nhỏ, lúc nào cũng thơm lừng mùi bơ sữa. Nụ cười của chị giờ đây đã tự tin và thanh thản. Ông Hùng cũng thường xuyên qua chơi với cháu ngoại, ánh mắt ông ánh lên niềm hối lỗi muộn màng nhưng chân thành. Ông nhận ra rằng, hạnh phúc không thể sắp đặt, và giá trị con người không thể đong đếm bằng vật chất. Một buổi chiều cuối tuần, đứng trên ban công ngập nắng, My tựa đầu vào vai chồng, nhìn xuống dòng xe tấp nập bên dưới. “”Anh có bao giờ hối hận về quyết định một năm trước không?””. Cậu mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô thật chặt, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc cô. “”Chưa bao giờ. Vì nếu không có quyết định ngày đó, anh đã không gặp được em, và không biết rằng hạnh phúc đích thực lại có hình hài giản dị đến thế.”” Cuộc đời vốn là một ván cược, nhưng ván cược lớn nhất không phải là đánh đổi thanh xuân lấy tiền bạc, mà là dám đặt cược vào lòng tốt và sự tử tế của con người, để rồi nhận ra rằng, phần thưởng lớn nhất chính là sự bình yên trong tâm hồn.”

