“Đám cưới đứa con gái dạ-i d-ột đòi lấy thằng chồng dân tộc tận đỉnh núi, ngày tổ chức cả nhà gái trèo lên tận mỏm đá cao, cả họ phải bám vách trèo lên nào ngờ đến giờ hành lễ, trưởng đoàn nhà trai cầm 10 cây vàng ra tuyên bố lạ-nh ngắ-t…
Trời mới tờ mờ sáng, cả nhà ông Tâm đã dậy, xúng xính áo quần, chuẩn bị lên núi. Hôm nay là ngày cưới con bé Hương, đứa con gái út bướng bỉnh nhất nhà. Nó nhất quyết đòi lấy thằng Tủ, một gã trai dân tộc sống tận đỉnh núi, nơi mà điện thoại còn chẳng có sóng. Ông Tâm ban đầu gầm gừ phản đối, bà Tâm khóc lóc v-an x-in, nhưng Hương cứ lặng lẽ gói đồ, mắt sáng rực như ngọn lửa. “Con yê-u anh ấy, bố mẹ không đồng ý thì con vẫn đi.” Thế là cả nhà đành c-ắn răng, chuẩn bị cho cái đám cưới kỳ l-ạ này.
Đường lên núi không dễ. Cả nhà gái, từ ông bà đến họ hàng, phải bám dây, trèo vách đá, mồ hôi nhễ nhại. Có đoạn, cô em họ Hương trượt chân, suýt ngã lăn xuống vực, may mà cậu anh nhanh tay kéo lại. Ông Tâm vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cưới xin gì mà như đi đá-nh trận!” Nhưng nhìn con gái phía trước, tóc buộc cao, bước chân vững vàng, ông chỉ biết thở dài. Con bé này, dại dột nhưng gan lì, giống hệt ông hồi trẻ.
Sau ba tiếng vật l-ộn, cả đoàn nhà gái cũng đến được mỏm đá cao nhất, nơi nhà trai đã dựng rạp, trải thảm đỏ, bày mâm cỗ đơn sơ nhưng tươm tất. Gió núi thổi vù vù, lạnh buốt, nhưng không khí vẫn rộn ràng. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng vang lên giữa lưng chừng trời. Hương, trong bộ váy cưới giản dị, đứng cạnh Tủ, gã trai da ngăm, mắt sáng, nụ cười hiền hậu. Nhìn hai đứa nắm tay, ông Tâm bất giác mỉm cười. “Thôi, miễn chúng nó hạnh phúc.”
Đúng giờ hành lễ, trưởng đoàn nhà trai, một ông lão râu bạc, bước ra giữa mỏm đá. Cả họ nhà gái nín thở, chờ đợi. Ông lão giơ cao một túi vải đỏ, giọng trầm trầm vang lên: “Nhà trai chúng tôi có 10 cây vàng, nhưng câu sau của ông thì tuyên bố lạnh ngắt, không phải để mua dâu mà là… 👇👇”
“mua dâu, mà là để… thử lòng chân thành của nhà gái!”
Lời nói như một gáo nước
lạnh dội thẳng vào đoàn người nhà gái. Mọi tiếng xì xào, cười nói im bặt. Gió núi vẫn rít lên, nhưng không khí chợt đặc quánh lại. Ông Tâm sững người, khuôn mặt vốn đã mệt mỏi vì đường xa giờ căng cứng lại. Bà Tâm tái mét, bàn tay run run nắm chặt lấy tay ông. Hương đứng cạnh Tủ, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là vẻ bàng hoàng xen lẫn khó hiểu.
Trưởng đoàn nhà trai, ông lão râu bạc, vẫn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt trong đoàn nhà gái. Ông ta không hề nói đùa. Ông ta nghiêm túc. Cả đoàn nhà gái, những người vừa bám vách đá leo lên đây với bao mệt nhọc và cả sự miễn cưỡng, giờ nghe câu nói ấy thì cảm thấy như bị tát vào mặt.
Cô em họ Hương thốt lên khe khẽ: “Thử lòng? Thế này là thế nào?” Cậu anh cau mày, vẻ mặt khó chịu lộ rõ. Họ đã chịu đựng đường sá xa xôi, hiểm trở, chấp nhận cái đám cưới khác lạ này vì Hương, vì gia đình. Và giờ đây, ngay giữa nơi thâm sơn cùng cốc, nhà trai lại đưa ra một lời tuyên bố trịch thượng đến vậy?
Ông Tâm hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn đầy cứng rắn: “Ông nói thế là có ý gì? Chúng tôi đã vượt cả trăm cây số đường đèo dốc, leo núi, trèo vách để đến đây, không lẽ lòng thành đó chưa đủ?”
Ông lão trưởng đoàn nhà trai nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. “Lên đây thì dễ, nhưng ở lại mới khó. 10 cây vàng này, nhà trai chúng tôi xin phép không trao cho nhà gái. Nó sẽ được cất giữ, làm của chung cho đôi trẻ. Cái chúng tôi cần ở nhà gái không phải của hồi môn, mà là sự chấp nhận thật lòng con dâu mới, chấp nhận cuộc sống trên núi, chấp nhận sự thiếu thốn vật chất và sự khác biệt văn hóa. Nếu nhà gái chỉ đến đây vì số vàng này, hoặc không chấp nhận những điều đó, thì… đám cưới này… dừng lại tại đây cũng được.”
Cả mỏm đá như nổ tung. Tiếng xì xào, tiếng phản đối rộ lên từ phía nhà gái. Họ không thể tin được vào tai mình. Chấp nhận thiếu thốn? Dừng đám cưới? Sau tất cả những gì họ đã trải qua để đến được đây sao? Bà Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía con gái, rồi lại nhìn sang ông Tâm. Ông Tâm nắm chặt tay, xương đốt ngón tay kêu răng rắc. Sự giận dữ bốc lên trong mắt ông. Trưởng đoàn nhà trai vẫn đứng đó, nét mặt thách thức, như thể ông ta đang chờ đợi một phản ứng, chờ đợi nhà gái quay lưng bỏ đi để chứng minh sự khinh miệt của mình. Hương nhìn chằm chằm vào ông lão, rồi quay sang nhìn Tủ, ánh mắt vừa bàng hoàng, vừa hoang mang…”
“…Bà Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía con gái, rồi lại nhìn sang ông Tâm. Ông Tâm nắm chặt tay, xương đốt ngón tay kêu răng rắc. Sự giận dữ bốc lên trong mắt ông. Trưởng đoàn nhà trai vẫn đứng đó, nét mặt thách thức, như thể ông ta đang chờ đợi một phản ứng, chờ đợi nhà gái quay lưng bỏ đi để chứng minh sự khinh miệt của mình. Hương nhìn chằm chằm vào ông lão, rồi quay sang nhìn Tủ, ánh mắt vừa bàng hoàng, vừa hoang mang.
Không khí đặc quánh sự sững sờ chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi. Rồi, như một đập nước vỡ, những tiếng xì xào giận dữ bùng lên.
“Cái gì mà thử với chả thách?”
“Điên à? Đi cả ngày trời lên đây để nghe cái trò này?”
“Nghĩ chúng tôi đến vì 10 cây vàng chắc?”
“Thế này khác gì lừa đảo!”
Tiếng phản đối nổi lên từ nhiều phía trong đoàn nhà gái. Cô em họ Hương không còn giữ được bình tĩnh, nói lớn: “Ông nói thế là sỉ nhục nhà chúng tôi! Bố mẹ, chú bác tôi bỏ hết công việc, vất vả đường sá lên đây, giờ ông lại nói thế là sao?”
Cậu anh bước lên một bước, khuôn mặt hầm hầm: “Ông già! Ông tưởng tiền bạc là tất cả à? Chúng tôi đến đây là vì tình nghĩa! Ông nói thế là coi thường ai?”
Ông Tâm vẫn chưa cất lời, nhưng khuôn mặt ông đã đỏ bừng lên. Từng mạch máu trên trán nổi rõ. Ông nhìn thẳng vào mắt trưởng đoàn nhà trai, ánh mắt như tóe lửa. Cảm giác bị xúc phạm, bị lợi dụng sau tất cả quãng đường cực khổ đã khiến sự kiên nhẫn của ông cạn kiệt. Ông đã chịu đựng sự mệt mỏi của đường xa, sự lạ lẫm của phong tục, tất cả vì con gái, vì muốn giữ thể diện. Nhưng giờ đây, lời tuyên bố kia như nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của ông.
Bà Tâm gạt nước mắt, giọng run run nhưng đầy phẫn uất: “Ông… ông nói thế là ý gì? Con Hương, nó yêu thằng Tủ thật lòng, chứ có phải vì vàng bạc gì đâu! Nhà chúng tôi cũng chỉ muốn con được hạnh phúc… tại sao lại phải thử thách như thế này?”
Trưởng đoàn nhà trai vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không hề nao núng trước làn sóng giận dữ từ phía nhà gái. Ông ta đứng đó, như một bức tường đá sừng sững, chờ đợi cơn bão đi qua, hoặc có lẽ, chờ đợi nhà gái thật sự quay lưng bỏ đi.
Ông Tâm cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng ông khàn đặc, nén lại sự giận dữ tột cùng: “Ông… ông nói lại xem nào… Đám cưới này… dừng lại là sao?” Ông cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Không phải vì tiếc vàng, mà vì cảm giác bị lừa dối, bị coi thường đến tận xương tủy ngay giữa nơi thâm sơn cùng cốc này. Nỗi vất vả đường sá, sự lo lắng cho con gái, tất cả giờ đây biến thành cảm giác sỉ nhục không thể nào tả xiết. Ông siết chặt tay, nhìn xung quanh những người thân đang hầm hầm tức giận, nhìn sang Hương đang đứng bàng hoàng bên cạnh Tủ im lặng. Ông thấy mình và cả gia đình đang bị đem ra làm trò đùa trên cái mỏm đá lạnh lẽo này. Sự tức giận và cảm giác bị làm bẽ mặt dâng lên cuồn cuộn trong lòng ông Tâm.”
“Trưởng đoàn nhà trai nhìn Ông Tâm, khóe mắt hiện lên một nếp nhăn rất nhỏ, như thể ông ta đang kiên nhẫn với sự nông nổi của những người dưới xuôi. Nét mặt ông ta vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, khiến cơn giận của nhà gái như đấm vào không khí. Ông ta chậm rãi, rất chậm rãi, cất giọng, ngữ điệu trầm và chắc, hoàn toàn khác với cái giọng lạnh ngắt khi nói về việc dừng đám cưới lúc nãy.
“”Mọi người bình tĩnh.”” Giọng ông ta đủ vang để át đi những tiếng xì xào giận dữ. “”Tôi biết lời tôi nói vừa rồi làm mọi người khó hiểu.””
Ông ta liếc nhìn mười cây vàng đang nằm im lìm trên tấm vải đỏ, rồi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt bàng hoàng của Hương. Tủ vẫn đứng đó, cúi đầu, không nói một lời.
“”Chúng tôi… người trên này,”” trưởng đoàn nhà trai nói tiếp, “”có tục lệ hơi khác dưới xuôi các ông các bà.”” Ông ta hít một hơi thật sâu không khí loãng trên đỉnh núi. “”Chúng tôi không ‘mua’ con dâu.””
Câu nói này lại gây ra một đợt sóng phản đối nhỏ.
“”Không mua thì mang vàng ra làm gì?”” Cô em họ Hương lẩm bẩm.
“”Nói lạ đời!”” một người khác thêm vào.
Ông Tâm vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc ban đầu, nhưng lời nói của ông lão khiến ông tạm quên đi sự giận dữ để lắng nghe.
Trưởng đoàn nhà trai vẫn giữ vẻ bình tĩnh tuyệt đối, không bị xao động bởi những lời lầm bầm xung quanh. “”Vàng bạc… chỉ là vật ngoài thân.”” Ông ta đưa tay, chỉ vào mười cây vàng, động tác chậm rãi như một nhà hiền triết. “”Nó có thể đến, có thể đi. Nó không nói lên được lòng người. Nó không chứng minh được sự xứng đáng.””
Ông ta nhìn thẳng vào đoàn người nhà gái, ánh mắt lần này không còn sự thách thức, mà là một vẻ thâm trầm, sâu sắc. “”Dòng tộc chúng tôi… chỉ cưới người xứng đáng. Người con dâu phải có trái tim tốt, có nghị lực, có sự chân thành. Phải yêu thương chồng, yêu thương gia đình chồng như chính nhà mình.””
Bà Tâm nín thở lắng nghe. Hương ngước mắt nhìn ông lão, cố gắng hiểu những lời ông nói.
Trưởng đoàn nhà trai tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. “”Mười cây vàng này… không phải tiền thách cưới. Nó là… lễ vật.”” Ông ta dùng từ “”lễ vật”” một cách đặc biệt, nhấn nhá từng âm. “”Lễ vật này… chỉ được trao cho nhà gái… khi người con dâu đã vượt qua thử thách. Khi nàng đã chứng minh được sự xứng đáng của mình.””
Sự bình tĩnh và lời giải thích bất ngờ của ông lão khiến không khí căng thẳng ban đầu dịu xuống đôi chút, thay vào đó là sự khó hiểu và cả nghi ngờ. Nhà gái nhìn nhau. Vượt qua thử thách? Thử thách gì? Lẽ nào tất cả sự vất vả này… chỉ là bước đầu?
Ông Tâm cau mày. Dù lời giải thích nghe có vẻ hợp lý hơn cái tuyên bố lạnh lùng lúc nãy, ông vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cảm giác bị đem ra thử thách, bị đặt lên bàn cân giá trị khiến lòng tự trọng của ông vẫn bị tổn thương nặng nề. Ông nhìn sang con gái, rồi lại nhìn Tủ, người vẫn giữ thái độ im lặng khó hiểu. Ông lão trưởng đoàn này rốt cuộc muốn gì? Và cái “”thử thách”” mà ông ta nói đến… là cái gì?”
“Ông ta nhìn thẳng vào đoàn người nhà gái, ánh mắt lần này không còn sự thách thức, mà là một vẻ thâm trầm, sâu sắc. “”Dòng tộc chúng tôi… chỉ cưới người xứng đáng. Người con dâu phải có trái tim tốt, có nghị lực, có sự chân thành. Phải yêu thương chồng, yêu thương gia đình chồng như chính nhà mình.””
Bà Tâm nín thở lắng nghe. Hương ngước mắt nhìn ông lão, cố gắng hiểu những lời ông nói.
Trưởng đoàn nhà trai tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. “”Mười cây vàng này… không phải tiền thách cưới. Nó là… lễ vật.”” Ông ta dùng từ “”lễ vật”” một cách đặc biệt, nhấn nhá từng âm. “”Lễ vật này… chỉ được trao cho nhà gái… khi người con dâu đã vượt qua thử thách. Khi nàng đã chứng minh được sự xứng đáng của mình.””
Sự bình tĩnh và lời giải thích bất ngờ của ông lão khiến không khí căng thẳng ban đầu dịu xuống đôi chút, thay vào đó là sự khó hiểu và cả nghi ngờ. Nhà gái nhìn nhau. Vượt qua thử thách? Thử thách gì? Lẽ nào tất cả sự vất vả này… chỉ là bước đầu?
Ông Tâm cau mày. Dù lời giải thích nghe có vẻ hợp lý hơn cái tuyên bố lạnh lùng lúc nãy, ông vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cảm giác bị đem ra thử thách, bị đặt lên bàn cân giá trị khiến lòng tự trọng của ông vẫn bị tổn thương nặng nề. Ông nhìn sang con gái, rồi lại nhìn Tủ, người vẫn giữ thái độ im lặng khó hiểu. Ông lão trưởng đoàn này rốt cuộc muốn gì? Và cái “”thử thách”” mà ông ta nói đến… là cái gì?
Ông trưởng đoàn nhà trai bước lại gần mép mỏm đá cao nhất, nơi họ đang đứng. Ông đưa tay chỉ xuống phía dưới, nơi thung lũng hun hút, nơi họ đã vất vả leo lên. Dưới đó, cách đây một quãng đường rất xa, có một con suối nhỏ lấp lánh dưới ánh nắng.
“”Thử thách đầu tiên,”” ông cất giọng, trầm ấm nhưng mỗi từ lại như nện vào lòng người. “”Là Nước.””
Cả đoàn nhà gái ngơ ngác nhìn nhau. Nước?
“”Từ con suối dưới chân núi kia,”” ông tiếp tục, không để ai kịp hỏi. “”Nhà gái phải tự tay gùi nước lên đây.”” Ông chỉ vào mỏm đá họ đang đứng. “”Gùi đủ nước dùng cho cả đám cưới.””
Lời nói của ông như một tiếng sét ngang tai. Tự tay? Gùi nước? Từ chân núi lên đỉnh này? Đủ cho cả đám cưới? Cái mỏm đá này cao thế nào, đường đi khó khăn ra sao, họ vừa trải qua còn chưa hết bàng hoàng. Và bây giờ, ông ta bắt họ gùi nước?
Ông Tâm mặt biến sắc, không còn vẻ trầm tĩnh ban đầu nữa. “”Ông nói cái gì cơ?”” Ông gằn giọng. “”Gùi nước? Ông đùa à?””
“”Đây là tục lệ của chúng tôi,”” ông trưởng đoàn đáp lại, giọng vẫn bình thản đến khó chịu. “”Để chứng minh sức lực, sự kiên trì và lòng thành của người con dâu và nhà gái.””
“”Sức lực? Lòng thành?”” Bà Tâm lên tiếng, giọng run run vì giận dữ và mệt mỏi. “”Ông nhìn xem, chúng tôi vừa phải đi bộ bao nhiêu ngày đường, trèo đèo lội suối lên đây. Ông nói chứng minh? Chúng tôi đã chứng minh quá đủ rồi!””
“”Đường đi là thử thách về sự quyết tâm,”” ông trưởng đoàn lắc đầu, ánh mắt như đang nhìn những đứa trẻ ngây thơ. “”Còn đây là thử thách về sự chịu đựng và chân thành.””
Cô em họ Hương không kìm được nữa, hét lên: “”Cái gì mà chịu đựng với chân thành! Đây rõ ràng là làm khó! Ông muốn rút lui thì nói thẳng ra đi!””
Tiếng xì xào, phản đối nổi lên dữ dội hơn. “”Đúng đấy! Rõ ràng là không muốn cưới con gái nhà người ta!”” “”Làm gì có cái tục lệ quái gở này!””
Ông trưởng đoàn vẫn đứng đó, như một tảng đá giữa dòng nước lũ phẫn nộ. Ông ta kiên nhẫn chờ đợi, rồi lại cất giọng, mỗi từ đều dứt khoát và lạnh lùng hơn lúc nãy.
“”Ai bỏ cuộc,”” ông nhìn thẳng vào từng khuôn mặt trong đoàn nhà gái, đặc biệt dừng lại trên khuôn mặt Hương, “”xem như không có lòng thành.””
Ông ta không cần nói thêm. Ai bỏ cuộc, tức là không vượt qua thử thách. Không vượt qua thử thách, tức là không xứng đáng. Không xứng đáng, thì đám cưới sẽ không diễn ra.
Hương đứng bất động, đôi mắt nhìn xuống con suối xa tít tắp dưới kia. Rồi cô ngước nhìn lên mỏm đá nơi họ đang đứng. Một quãng đường tưởng chừng bất khả thi. Gùi nước… đủ cho cả đám cưới… bằng tay không… từ dưới kia lên đây?
Cậu anh lên tiếng, giọng hằn học: “”Thế này thì chịu rồi! Ai mà làm nổi!””
Nhiều người khác gật gù, vẻ tuyệt vọng. Đây không phải là thử thách, đây là đánh đố, là sỉ nhục.
Ông Tâm nhìn con gái. Khuôn mặt Hương tái nhợt vì sốc, nhưng ánh mắt cô lại có một tia nhìn khó tả. Ông không đoán được con gái đang nghĩ gì. Liệu cô có thể làm được không? Hay cô sẽ…
Tủ vẫn đứng im lặng như pho tượng, cúi đầu, không nhìn ai, không nói một lời. Sự im lặng của Tủ khiến Ông Tâm càng thêm giận dữ. Con rể tương lai của ông đang làm gì? Tại sao nó không nói gì để bảo vệ vợ mình, bảo vệ gia đình vợ?
Ông trưởng đoàn nhà trai quay lưng lại phía đoàn nhà gái, hướng ánh mắt về phía con suối xa xăm. Giọng ông ta vang lên lần cuối, như đóng lại mọi con đường lùi:
“”Ngày mai… bình minh lên… thử thách bắt đầu.””
Ông ta bước đi. Một vài người trong đoàn nhà trai cũng bắt đầu tản ra, để lại nhà gái chơ vơ trên mỏm đá cao nhất, đối diện với bầu trời rộng lớn, với thung lũng sâu thẳm và với thử thách tưởng như vô vọng đang chờ đợi. Gùi nước… Từ chân núi… Lên đây.”
“Đoàn người nhà gái còn đứng chết trân trên mỏm đá, nhìn xuống thung lũng hun hút. Cái lạnh trên đỉnh núi bắt đầu ngấm vào da thịt sau quãng đường dài. Sự choáng váng ban đầu dần tan đi, thay vào đó là sự mệt mỏi rã rời và cảm giác bị lừa dối.
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
“”Trời ơi, chân tôi rã rời hết rồi,”” một người phụ nữ trung niên trong đoàn than thở, ngồi thụp xuống đất. “”Đường gì mà kinh khủng thế này!””
“”Leo lên đây đã gần chết rồi, giờ còn bắt gùi nước từ dưới kia lên?”” một người đàn ông khác nói, giọng đầy phẫn uất. “”Đúng là muốn hành chết người ta mà!””
Cô em họ Hương ngồi co ro, ôm lấy vai. “”Lạnh quá đi mất. Lên đến nơi cứ tưởng được nghỉ ngơi, ai ngờ…”” Cô nhìn xuống vực sâu, rùng mình. “”Nhìn xuống đã chóng mặt rồi, đi xuống đó rồi lại đi lên… không thể nào!””
“”Cái ông này rõ ràng không muốn cưới! Làm gì có cái tục lệ nào thế này!”” Cậu anh gằn giọng, đấm nhẹ vào vách đá. “”Leo hơn hai ngày đường, ăn uống kham khổ, mệt mỏi thế này, giờ lại bắt làm cái việc vô lý ấy? Ai mà chịu nổi!””
Nhiều người khác cũng bắt đầu than vãn.
“”Đúng đấy! Sao phải khổ thế này chứ?””
“”Tôi đã bảo rồi, lấy chồng vùng cao khổ lắm mà không nghe!””
“”Cái này thì chịu rồi. Chân tay tôi nhừ hết cả rồi.””
“”Mệt quá, lạnh quá… Tôi không chịu được nữa.””
Dần dần, sự than vãn biến thành sự nản lòng rõ rệt.
“”Thế này thì về thôi!”” một bà cô cất giọng quả quyết. “”Ở lại làm gì nữa? Khổ thế này ai chịu nổi?””
“”Đúng đấy! Về thôi!””
“”Thà mất mặt một tí còn hơn ở đây chịu khổ rồi cuối cùng cũng không cưới được!””
Những tiếng nói muốn bỏ cuộc ngày càng nhiều, lan ra khắp đoàn người. Vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi, thất vọng và cả tức giận. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy bất lực. Quãng đường về nhà ông Tâm dưới xuôi lại xa ngái và gian nan không kém đường lên đây, nhưng lúc này, ý nghĩ được thoát khỏi nơi khốn khổ này và cái thử thách vô lý kia lại trở nên quá hấp dẫn.
Ông Tâm đứng đó, nghe rõ từng lời. Lòng ông nặng trĩu. Ông nhìn đoàn người nhà gái, những người đã tin tưởng theo ông lên đây, giờ đây lại phải chịu đựng cảnh này. Nét mặt họ hằn lên sự mệt mỏi, trách móc và tuyệt vọng. Ông biết họ nói thật lòng. Cái thử thách này quả thực quá sức.
Bà Tâm cũng đứng cạnh ông, tay nắm chặt lấy tay áo chồng. Bà nhìn con gái. Hương vẫn đứng im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
“”Hương ơi,”” Bà Tâm khẽ gọi con. Bà lo lắng nhìn con gái, rồi nhìn những người họ hàng đang đòi về. Bà biết, nếu nhà gái bỏ cuộc, đám cưới này sẽ tan thành mây khói.
Tiếng xì xào bàn tán về việc bỏ cuộc ngày càng lớn. Vài người đã thực sự bắt đầu thu dọn đồ đạc đơn giản của mình, vẻ mặt quyết tâm sẽ xuống núi ngay lập tức, bất chấp trời đã chiều. Cảm giác tan rã bắt đầu len lỏi trong đoàn người. Thử thách “”Nước”” chưa bắt đầu, nhưng thử thách về ý chí của đoàn nhà gái đã diễn ra ngay lúc này.”
“Ông Tâm đứng đó, nghe rõ từng lời. Lòng ông nặng trĩu. Ông nhìn đoàn người nhà gái, những người đã tin tưởng theo ông lên đây, giờ đây lại phải chịu đựng cảnh này. Nét mặt họ hằn lên sự mệt mỏi, trách móc và tuyệt vọng. Ông biết họ nói thật lòng. Cái thử thách này quả thực quá sức.
Bà Tâm cũng đứng cạnh ông, tay nắm chặt lấy tay áo chồng. Bà nhìn con gái. Hương vẫn đứng im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
“”Hương ơi,”” Bà Tâm khẽ gọi con. Bà lo lắng nhìn con gái, rồi nhìn những người họ hàng đang đòi về. Bà biết, nếu nhà gái bỏ cuộc, đám cưới này sẽ tan thành mây khói.
Tiếng xì xào bàn tán về việc bỏ cuộc ngày càng lớn. Vài người đã thực sự bắt đầu thu dọn đồ đạc đơn giản của mình, vẻ mặt quyết tâm sẽ xuống núi ngay lập tức, bất chấp trời đã chiều. Cảm giác tan rã bắt đầu len lỏi trong đoàn người. Thử thách “”Nước”” chưa bắt đầu, nhưng thử thách về ý chí của đoàn nhà gái đã diễn ra ngay lúc này.
Ông Tâm quay sang nhìn con gái. Đôi mắt Hương vẫn hướng về phía trước, nhưng trong đó chất chứa sự lo lắng tột độ và cả một tia hy vọng mong manh. Ông đọc được trong ánh mắt ấy rằng đám cưới này, Tủ này, chính là tất cả đối với Hương. Con bé đã trải qua biết bao thứ để đến được đây, đã đặt cược cả tương lai và hạnh phúc của mình vào chuyến đi này. Nếu bây giờ bỏ cuộc, Hương sẽ sụp đổ. Ông hiểu.
Ông Tâm hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên, như thể muốn gom hết sức lực và quyết tâm của mình vào đó. Ông chậm rãi quay người lại, đối diện với những người họ hàng đang mệt mỏi, chán nản, và đầy ý định rời đi. Vẻ mặt ông không còn nét mệt mỏi hay hoang mang của lúc trước nữa. Thay vào đó là sự kiên định lạ thường.
“”Vì con bé…”” Ông Tâm cất giọng, tiếng nói không quá lớn nhưng đủ vang vọng giữa đỉnh núi lộng gió, át đi những tiếng xì xào. Tất cả mọi người đều ngẩng lên nhìn ông. “”…vì hạnh phúc của con gái tôi…””
Ông nhìn thẳng vào từng khuôn mặt thân quen, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “”Vì con bé, chúng ta làm được!”””
“””Vì con bé, chúng ta làm được!”” Lời nói của Ông Tâm như một tia lửa nhen nhóm lên trong lòng những người đang chìm trong tuyệt vọng. Họ ngước nhìn ông, rồi nhìn sang Hương. Cô vẫn đứng đó, dáng người nhỏ bé nhưng lúc này lại toát lên một sự kiên cường lạ thường. Đôi mắt cô long lanh, không còn vẻ mệt mỏi hay sợ hãi, mà tràn đầy quyết tâm. Chính sự kiên định không nói nên lời của cô dâu tương lai đã thuyết phục họ hơn bất kỳ lời nói nào.
Tiếng xì xào tắt hẳn. Những người đang sửa soạn hành lý cũng dừng tay. Họ nhìn nhau, ánh mắt từ bỏ dần được thay thế bằng sự ngập ngừng, rồi sau đó là sự đồng lòng thầm lặng. Phải, vì Hương. Con bé đã chịu đựng quá nhiều. Nếu bỏ cuộc lúc này, không chỉ là đám cưới, mà là cả tương lai của con bé sẽ tan vỡ. Họ không đành lòng.
Bà Tâm nhìn chồng, đôi mắt rưng rưng. Bà hiểu ông. Và bà hiểu con gái. Bà gật đầu, siết chặt tay chồng, như tiếp thêm sức mạnh cho cả hai.
“”Được rồi!”” Một người họ hàng lên tiếng, giọng khàn đặc vì mệt, nhưng đầy cương quyết. “”Chúng ta làm!””
Những người khác cũng lần lượt lên tiếng hưởng ứng. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng ý chí đã được vực dậy. Họ là nhà gái, họ đã đến đây vì Hương, và họ sẽ không bỏ rơi cô vào lúc này.
Trưởng đoàn nhà trai, nãy giờ im lặng quan sát, lúc này bước tới. Trên tay ông ta là những chiếc gùi tre đơn sơ, chắc chắn. Ông ta không nói gì, chỉ đặt chồng gùi xuống đất, ánh mắt vẫn mang vẻ lạnh lùng khó đoán. Nhà gái hiểu, thử thách đã chính thức bắt đầu.
Không ai phàn nàn thêm một lời. Những người khỏe mạnh hơn, những người trẻ tuổi hơn nhanh chóng tiến lại gần, chia nhau những chiếc gùi. Có cái lớn, cái nhỏ, nhưng tất cả đều trống rỗng và nặng nề. Gùi được đeo lên vai, dây gùi siết chặt vào trán. Cảm giác xa lạ và nặng nhọc ngay lập tức khiến vai họ trĩu xuống.
Ông Tâm đi trước, dẫn đường. Ông không còn dáng vẻ mệt mỏi lúc nãy, thay vào đó là sự rắn rỏi. Bà Tâm đi ngay sau ông. Rồi đến Hương, cô đeo một chiếc gùi nhỏ hơn, nhưng dáng vẻ vẫn rất quyết tâm. Cô em họ Hương và cậu anh cùng những người họ hàng khác nối gót theo sau.
Đường xuống núi dốc hơn đường lên nhiều lần. Từng bước chân phải thật cẩn thận để không bị trượt ngã. Những phiến đá lởm chởm, những bụi cây gai góc, tất cả đều là chướng ngại vật. Hơn nữa, họ phải gùi theo chiếc gùi trống rỗng, vật sẽ sớm chứa đầy nước và trở nên nặng kinh hoàng.
Chỉ mới đi được một đoạn ngắn, mồ hôi đã bắt đầu túa ra như tắm. Những chiếc áo đã cũ sẫm màu vì thấm nước. Hơi thở dốc, tiếng bước chân nặng nhọc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của núi rừng. Đôi khi, một người nào đó vấp ngã, gùi trên vai lạch cạch va vào đá. Người đi sau lập tức đỡ dậy, không ai nói một lời oán than.
Có những giọt nước lăn dài trên má. Đó là mồ hôi, hay là nước mắt? Có lẽ là cả hai. Mồ hôi của sự gắng sức tột cùng, nước mắt của sự tủi thân, sự mệt mỏi, và cả sự quyết tâm đến cùng cực. Họ đang gùi không chỉ chiếc gùi trống, mà còn là cả hy vọng, cả tương lai, và cả sự tự trọng của nhà gái. Mỗi bước chân xuống dốc là một lần thử thách giới hạn bản thân. Con đường đến mỏm đá cao nhất để tổ chức đám cưới bỗng trở nên xa vời và gian nan hơn bao giờ hết.”
“Họ tiếp tục lê bước xuống dốc, từng người một, bóng dáng xiêu vẹo dưới sức nặng của chiếc gùi trống và sự mệt mỏi tột độ. Tiếng thở dốc, tiếng bước chân nặng nhọc, tiếng gùi va vào đá, là những âm thanh duy nhất xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Nước mắt và mồ hôi vẫn không ngừng tuôn rơi. Con đường dường như dài vô tận.
Đang khi họ gần như kiệt sức, một vài bóng người lặng lẽ xuất hiện ở phía dưới con dốc. Đó là những người phụ nữ và thanh niên của nhà trai. Họ không nói lời nào, chỉ đứng đó, ánh mắt dõi theo đoàn người nhà gái đang nhọc nhằn đi xuống.
Nhà gái hơi khựng lại, cảnh giác. Liệu đây lại là một thử thách khác? Hay là…
Không lời báo trước, một thanh niên nhà trai bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc gùi từ vai của Cậu anh, người đang đi gần cuối đoàn và có vẻ đuối sức nhất. Anh ta đeo chiếc gùi lên vai mình, dáng vẻ rắn rỏi hơn hẳn.
Tiếp theo, hai người phụ nữ tiến lại gần, ra hiệu cho Bà Tâm và một người họ hàng khác đang oằn mình với chiếc gùi. Họ ra hiệu chỉ một lối đi tắt đỡ dốc hơn một chút ở phía bên kia sườn núi. Rồi một người nữa cũng đến, phụ giúp gùi chiếc gùi của Cô em họ Hương.
Không có một lời nào được trao đổi. Chỉ có những ánh mắt thận trọng ban đầu từ phía nhà gái, và ánh mắt bình thản, có chút gì đó cảm thông từ phía nhà trai.
Sự căng thẳng, vốn dồn nén đến cực điểm, chợt dịu đi đôi chút. Nhà gái vẫn mệt, vẫn nhọc nhằn, nhưng gánh nặng dường như nhẹ bớt đi một phần nào đó. Sự giúp đỡ bất ngờ này, dù chỉ là hành động nhỏ, không lời, lại mang đến một cảm giác ấm áp lạ lùng trong cái lạnh lẽo của núi rừng và sự khắc nghiệt của thử thách. Họ tiếp tục bước đi, theo sự chỉ dẫn của người nhà trai, và với sự hỗ trợ lặng lẽ ấy. Hy vọng lại được nhen nhóm.”
“Con đường dẫn lên mỏm đá cao nhất càng về cuối càng dựng đứng. Những người nhà trai vẫn âm thầm giúp sức, họ đi nhanh hơn, gùi những chiếc gùi nặng trịch như không, rồi lại quay xuống hỗ trợ những người còn lại. Dần dần, từng chiếc gùi một được đưa lên đến đỉnh. Khi chiếc gùi cuối cùng, chiếc gùi của Bà Tâm mà một người phụ nữ nhà trai đang giúp sức, được đặt xuống nền đá phẳng, ánh mặt trời đã khuất sau đỉnh núi đối diện, chỉ còn sót lại những vệt sáng vàng cam cuối cùng.
Đoàn người nhà gái đổ sụp xuống nền đá, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, trên má, thấm ướt cả vạt áo. Họ mệt lả, dường như không còn chút sức lực nào. Hương, cô dâu tương lai, khuỵu gối bên cạnh chiếc gùi của mình, cố gắng điều hòa hơi thở. Ông Tâm và Cậu anh dựa lưng vào một tảng đá lớn, đôi mắt nhắm nghiền.
Nhưng khi những tiếng thở dốc dần lắng xuống, khi họ ngước mắt nhìn về phía bầu trời chuyển màu và những chiếc gùi nước xếp thành hàng ngay ngắn, một cảm giác khác dâng lên. Đó không còn là sự tuyệt vọng hay uất ức, mà là niềm tự hào pha lẫn nhẹ nhõm. Họ đã làm được. Họ đã vượt qua thử thách đầu tiên. Ánh mắt họ, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên vẻ kiêu hãnh.
Ông lão trưởng đoàn nhà trai, người đã im lặng quan sát từ nãy đến giờ, bước lại gần. Ông nhìn một lượt đoàn người nhà gái đang nằm ngồi la liệt trên mỏm đá, nhìn những chiếc gùi nước. Rồi ông chậm rãi gật đầu. Khóe miệng hằn sâu những nếp nhăn khẽ nở một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Đó là nụ cười của sự công nhận, hay còn điều gì khác nữa? Nhà gái nhìn ông, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thấp thỏm chờ đợi điều tiếp theo.”
“Ông lão trưởng đoàn nhà trai chậm rãi bước lại gần. Khóe miệng hằn sâu những nếp nhăn khẽ nở một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Đó là nụ cười của sự công nhận, hay còn điều gì khác nữa? Nhà gái nhìn ông, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thấp thỏm chờ đợi điều tiếp theo. Ông dừng lại trước mặt họ, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nhễ nhại mồ hôi, từng tấm lưng dựa vào đá.
Rồi, giọng ông vang lên, vẫn trầm đục nhưng rõ ràng, không một chút hơi ấm dư thừa. “”Đêm nay các vị sẽ ở lại đây.””
Cả đoàn nhà gái như chết lặng. Ở lại? Trên cái mỏm đá lộng gió, hoang vu này? Khi màn đêm đang buông xuống nhanh chóng? Bà Tâm giật mình, mắt mở to. Ông Tâm nhíu mày, sự mệt mỏi trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ khó hiểu. Hương ngước nhìn ông lão, lồng ngực lại thắt lại.
“”Thử thách tiếp theo,”” ông lão nói tiếp, không bận tâm đến phản ứng của họ, “”là cùng nhau dựng những căn lều tạm bằng vật liệu sẵn có xung quanh đây.””
Ông lão khẽ hất cằm về phía những lùm cây bụi và vài vật liệu gì đó trông như cành cây khô và lá cọ được chất gọn ở mép mỏm đá.
“”Mặt trời sắp lặn rồi,”” ông nói, giọng không thay đổi, “”Hãy xem các vị có đoàn kết không.””
Nói rồi, ông lão quay lưng lại, bỏ mặc đoàn nhà gái đang sững sờ. Màn đêm bắt đầu phủ xuống. Cái lạnh đầu tiên của vùng núi cao tràn đến, khiến họ run rẩy. Nhìn đống vật liệu khô khan, nhìn nhau, rồi nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bao quanh mỏm đá, nhà gái cảm thấy như một gáo nước lạnh vừa dội thẳng vào người. Niềm vui nhỏ nhoi vì vượt qua thử thách đầu tiên vừa dâng lên đã bị dập tắt không thương tiếc. Họ kiệt sức, đói, rét, và bây giờ lại phải dựng nhà? Bằng những thứ này? Và phải qua đêm ở đây? Sự uất ức, sự hoang mang và cả một nỗi sợ hãi vô hình dâng lên trong lòng mỗi người. Cậu anh nắm chặt tay, quai hàm bạnh ra. Cô em họ Hương thì thầm như không tin vào tai mình, “”Dựng lều? Ở đây?”” Bà Tâm nhìn con gái, ánh mắt đầy lo lắng. Ông Tâm thở dài nặng nề. Thử thách thứ hai, dường như còn khắc nghiệt hơn thử thách đầu tiên rất nhiều.”
“Cái lạnh buốt cắt da thịt bắt đầu thấm vào lớp áo mỏng của họ. Gió rít qua mỏm đá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và tiếng vọng ghê rợn từ vực sâu. Nhà gái vẫn đứng đó, hóa đá, mắt nhìn trừng trừng vào đống cành cây khô và lá cọ mục nát.
“”Dựng lều… bằng cái này á?”” Cô em họ Hương lặp lại lần nữa, giọng lạc đi vì sốc.
Sự uất ức dồn nén sau cả ngày trời leo núi, đói khát và mệt mỏi bỗng bùng nổ. Bà Tâm, người vốn trầm tính, lúc này không giữ được bình tĩnh nữa. Bà quay phắt lại, nhìn về phía xa, nơi ông trưởng đoàn vừa khuất dạng.
“”Quá đáng! Quá đáng rồi!”” Bà Tâm hét lên, giọng run run vì giận. “”Họ làm cái trò gì vậy? Chúng tôi là khách cơ mà! Khách đến cưới hỏi!””
Những người phụ nữ khác trong đoàn nhà gái cũng bắt đầu lên tiếng. Tiếng xì xào bất mãn nhanh chóng biến thành những lời phản đối gay gắt.
“”Đúng vậy! Ai lại đối xử với khách thế này?””
“”Đây là đám cưới hay lao động công ích thế? Bắt chúng tôi dựng lều ở cái nơi khỉ ho cò gáy này!””
“”Chúng tôi không làm đâu! Tuyệt đối không làm!””
Một vài người phụ nữ yếu sức hơn bắt đầu ngồi thụp xuống, úp mặt vào tay khóc nức nở. Tiếng khóc ấm ức, tủi thân hòa lẫn với tiếng gió núi, tạo nên một khung cảnh thật bi thảm.
Ông Tâm nhìn vợ và họ hàng, nét mặt vừa bất lực vừa phẫn nộ. Ông hiểu sự mệt mỏi và uất ức của họ, nhưng nhìn hoàn cảnh hiện tại, ông cũng không biết phải làm gì. Đêm sắp xuống hoàn toàn, cái lạnh sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều.
Hương đứng đó, trái tim quặn lại. Cô nhìn mẹ khóc, nhìn họ hàng bức xúc. Tất cả sự giận dữ, tủi nhục và cả sợ hãi đổ dồn lên cô. Đây là đám cưới của cô sao? Sao lại thành ra thế này?
Cậu anh nghiến răng kèn kẹt. Anh nhìn cảnh tượng hỗn loạn và đau khổ của nhà mình, mắt tóe lửa giận. Anh bước lên một bước, định gằn giọng phản kháng, nhưng ông Tâm kịp thời giữ lại.
“”Bình tĩnh đã con,”” ông Tâm nói khẽ, nhưng ánh mắt ông cũng đầy lửa giận ngấm ngầm. Ông biết, phản ứng lúc này chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Nhưng sự bất mãn đã lên đến đỉnh điểm. Đoàn nhà gái, kiệt sức và tủi nhục, giờ đây chỉ muốn quay đầu trở lại, bất chấp đường xá hiểm trở và màn đêm. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự thách thức. Không khí căng như dây đàn.”
“Hương không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhìn bố mẹ, nhìn họ hàng thân thích kiệt quệ, tủi nhục và đầy giận dữ, cô cảm thấy như có ngàn mũi kim đâm vào tim. Cô lao nhanh về phía ông Tâm và bà Tâm, vòng tay ôm chầm lấy cả hai.
“”Bố mẹ ơi…”” Giọng cô nghẹn lại, nức nở. “”Con xin bố mẹ… xin mọi người…””
Cô siết chặt vòng tay, nước mắt tuôn như suối. Cô ngẩng mặt nhìn bố mẹ, đôi mắt sưng húp van lơn.
“”Chỉ một chút nữa thôi ạ! Con xin bố mẹ, chỉ cố gắng thêm một chút nữa thôi! Con muốn làm dâu ở đây… Con yêu anh Tủ, con muốn lấy anh ấy. Xin bố mẹ, xin mọi người… vì con… Xin bố mẹ hãy ở lại đây với con đêm nay thôi…””
Hương khóc không thành tiếng, dựa đầu vào vai bà Tâm, toàn thân run rẩy. Bà Tâm cảm nhận được sự tuyệt vọng của con gái, nhưng lòng bà vẫn còn hừng hực ngọn lửa giận. Bà nhìn ông Tâm, rồi nhìn những người họ hàng đang nhìn mình chờ đợi. Ông Tâm cúi đầu, nét mặt đau khổ. Họ hiểu được khao khát của Hương, nhưng sự sỉ nhục và mệt mỏi suốt chặng đường đã khiến họ muốn bỏ cuộc hơn bao giờ hết. Không khí vẫn đặc quánh sự giằng xé.”
“Ông Tâm nhìn con gái, nhìn vợ, nhìn những gương mặt họ hàng thân thích đang chờ đợi câu trả lời của mình. Trái tim ông như bị bóp nghẹt. Một bên là tình thương con vô bờ, một bên là lòng tự trọng và sự uất hận tột cùng. Ông siết chặt nắm tay, đôi mắt quầng thâm vì mệt mỏi và căng thẳng. Ông hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm.
Ông Tâm chầm chậm buông Hương ra. Bà Tâm ôm lấy con gái, đôi mắt đỏ hoe nhìn theo chồng. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ông Tâm. Ông bước từng bước nặng nề về phía mỏm đá nơi Trưởng đoàn nhà trai đang đứng, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, gần như thách thức.
“”Ông trưởng đoàn…”” Ông Tâm cất giọng, không còn vẻ nhẫn nhịn ban đầu. Giọng ông khàn đặc, nhưng rắn rỏi. “”Chúng tôi đã đi một chặng đường quá xa, chịu đựng quá nhiều thứ… chỉ vì con gái chúng tôi.””
Ông Tâm đứng đối diện với Trưởng đoàn nhà trai, khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Gương mặt ông thể hiện rõ sự kiên nghị, nhưng ai nhìn vào cũng thấy được nỗi đau, sự tổn thương ẩn sâu trong đôi mắt.
“”Thử thách của ông…”” Ông Tâm nói tiếp, nhấn mạnh từng lời. “”Từ lúc đặt chân lên đây cho đến giờ… liệu có phải là quá đáng?””
Trưởng đoàn nhà trai vẫn đứng đó, dáng vẻ cao lớn, bất động như một pho tượng đá. Gương mặt ông ta không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ có đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Ông Tâm. Sự im lặng của ông ta càng khiến không khí thêm căng thẳng, ngột ngạt. Những người xung quanh nín thở chờ đợi.”
“Không khí im lặng đến ngột ngạt. Chỉ có tiếng gió thổi qua mỏm đá cao, mang theo hơi lạnh và cảm giác trống vắng. Mọi ánh mắt vẫn dán chặt vào hai người đàn ông đang đối mặt. Ông Tâm giữ nguyên vẻ kiên nghị, nhưng sự mệt mỏi và đau đớn vẫn hiện rõ trong đôi mắt. Trưởng đoàn nhà trai vẫn đứng im lìm, gương mặt không cảm xúc.
Rồi, sau một khoảnh khắc dài đằng đẵng, Trưởng đoàn nhà trai khẽ thở dài. Đó là một tiếng thở dài nặng nhọc, mang theo sự mệt mỏi và cả nỗi buồn ẩn giấu. Ông ta không còn giữ vẻ lạnh lùng như trước nữa. Đôi mắt ông nhìn lướt qua Ông Tâm, qua Hương, qua Tủ đang đứng lặng lẽ phía xa, rồi dừng lại ở Bà Tâm và những người họ hàng nhà gái đang bơ phờ, thất vọng.
Ông ta chậm rãi cất giọng, không còn cái tông giọng lạnh lắt ban đầu. Giọng nói trầm ấm hơn, pha lẫn chút khắc khoải.
“”Các vị… các vị không biết thôi.””
Tất cả đều lắng tai nghe. Hương nắm chặt tay Bà Tâm, lòng đầy lo lắng. Ông Tâm vẫn đứng đối diện, không nói gì, chỉ chờ đợi.
Trưởng đoàn nhà trai tiếp tục, ánh mắt nhìn về phía Tủ, người đang đứng im lặng. “”Tủ nhà tôi… thằng bé…”” Ông ta ngừng lại một chút, như đang tìm từ ngữ thích hợp, hoặc như đang nuốt xuống một cục nghẹn nào đó.
“”Nó từng bị người dưới xuôi… lừa gạt… khinh rẻ… chỉ vì là người dân tộc.””
Những lời nói đó như một cú sốc nhẹ lan truyền trong đám đông nhà gái. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Tủ với một ánh mắt khác.
“”Nó… nó sợ lắm.”” Trưởng đoàn nhà trai nói tiếp, giọng thấp xuống. “”Nó sợ HƯƠNG… sợ HƯƠNG cũng sẽ bị nhà cô ấy… ruồng bỏ… nếu sau này gặp khó khăn… hoặc nếu gia đình này… có bất kỳ điều gì không như họ mong đợi.””
Ông ta lại thở dài, lần này còn nặng nề hơn. Ánh mắt nhìn thẳng vào Ông Tâm, nhưng như đang nói với tất cả mọi người.
“”Thử thách này… con đường khó khăn này… sự chậm trễ này… tất cả… là để Tủ yên tâm.””
Một sự thật bất ngờ được phơi bày. Nhà gái chết sững. Họ đến đây, kiệt sức và uất hận, nghĩ rằng mình đang bị khinh thường, bị gây khó dễ bởi gia đình nhà trai miền núi. Nhưng hóa ra, tất cả là vì nỗi sợ hãi sâu sắc của Tủ, vì quá khứ bị tổn thương, vì tình yêu và sự lo lắng cho Hương. Nỗi uất hận trong lòng Ông Tâm chợt vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút… áy náy.”
“Nhà gái chết sững. Họ đến đây, kiệt sức và uất hận, nghĩ rằng mình đang bị khinh thường, bị gây khó dễ bởi gia đình nhà trai miền núi. Nhưng hóa ra, tất cả là vì nỗi sợ hãi sâu sắc của Tủ, vì quá khứ bị tổn thương, vì tình yêu và sự lo lắng cho Hương. Nỗi uất hận trong lòng Ông Tâm chợt vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút… áy náy. Bà Tâm lặng đi, bàn tay vẫn nắm chặt tay Hương khẽ run lên. Bà nhìn Tủ đang đứng lẻ loi phía xa, gương mặt đăm chiêu. Hình ảnh Tủ trong mắt bà không còn là gã trai miền núi cố tình làm khó dễ mà là một người trẻ mang nặng tổn thương. Sự giận dữ trong bà tan biến, thay vào đó là một nỗi xót xa.
Những người họ hàng khác của nhà gái cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Tủ đã khác hẳn. Cô em họ Hương khẽ thốt lên: “”Tội nghiệp anh ấy…””. Cậu anh đứng cạnh Ông Tâm cũng gật gù, vẻ mặt không còn gay gắt như trước.
Hương cảm thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn Tủ, người mà cô yêu, người mà cô đã quyết định bỏ lại tất cả để đi theo. Bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu nước mắt trên đường đi, giờ đây cô hiểu thêm một phần lý do. Không phải sự khinh miệt, mà là sự sợ hãi. Nỗi sợ hãi xuất phát từ tình yêu và sự bất an. Nước mắt lưng tròng, Hương muốn chạy đến bên anh, nhưng không khí căng thẳng giữa hai họ vẫn chưa tan hoàn toàn.
Ông Tâm vẫn đứng đó, im lặng. Gương mặt ông từ vẻ giận dữ chuyển sang suy tư sâu sắc. Ông nhìn Trưởng đoàn nhà trai, rồi nhìn sang Tủ. Những lời nói về sự lừa gạt, khinh rẻ vì là người dân tộc cứ vang vọng trong đầu ông. Ông Tâm, người đàn ông cả đời lăn lộn với đời, hiểu rõ những khó khăn, định kiến mà người ta phải đối mặt. Ông bắt đầu thấy bản thân mình, và cả gia đình mình, đã quá tập trung vào sự khó khăn của bản thân mà quên mất nhìn vào con người Tủ, nhìn vào những gì anh đã trải qua. Ông hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại cảm xúc rối bời. Sự kiêu ngạo và tự ái của người làm bố sắp gả con gái giờ đây nhường chỗ cho sự đồng cảm và một cái nhìn sâu sắc hơn về con người chú rể tương lai của con gái mình. Họ đã hiểu lý do sâu xa của những thử thách khắc nghiệt này.”
“Ông Tâm nhìn Tủ, ánh mắt phức tạp pha lẫn sự thấu hiểu và áy náy. Ông lại nhìn sang con gái, thấy sự mong chờ và nỗi đau đớn phản chiếu trong mắt Hương. Cuối cùng, ông quay sang ông lão trưởng đoàn, gật đầu.
“”Chúng tôi hiểu rồi,”” giọng ông Tâm trầm xuống, không còn vẻ gai góc. “”Chúng tôi chấp nhận.””
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía nhà trai. Ông lão trưởng đoàn nở nụ cười hiền hậu, nụ cười đầu tiên thực sự ấm áp kể từ khi nhà gái đặt chân lên đỉnh núi. Ông đưa mắt ra hiệu, một người đàn ông trong đoàn nhà trai liền mang tới một chiếc túi vải nhỏ, trông nặng trịch.
“”10 cây vàng này,”” ông lão nói, cầm lấy chiếc túi và trao tận tay cho Hương, “”là lời cảm ơn cho lòng chân thành của nhà gái. Chúng tôi biết đường sá xa xôi, khó khăn, nhà gái đã vất vả nhiều. Đây là chút lòng thành của chúng tôi, cũng là lời chúc phúc cho hai con.””
Hương cảm thấy chiếc túi nặng trĩu trong tay, không chỉ bởi khối lượng vàng mà còn bởi ý nghĩa sâu sắc của nó. Nó không chỉ là vật chất, mà là sự công nhận, sự tôn trọng, và lời xin lỗi thầm lặng cho những thử thách vừa qua. Nước mắt lưng tròng, Hương nắm chặt chiếc túi.
Bà Tâm khẽ siết tay con gái, ánh mắt đã dịu dàng hơn rất nhiều khi nhìn Tủ. Những người họ hàng khác của nhà gái cũng im lặng, sự căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là bầu không khí hòa giải. Tủ bước lại gần Hương, nét căng thẳng trên khuôn mặt anh dần giãn ra khi thấy nụ cười yếu ớt nhưng đầy yêu thương của cô.
Đám cưới diễn ra trên mỏm đá cao nhất, nơi gió núi lồng lộng thổi qua. Không còn sự nghi kỵ, không còn khoảng cách, chỉ còn những giọt nước mắt xúc động và những nụ cười chân thành. Nhà gái, dù mệt mỏi sau chuyến đi, đã gác lại mọi uất hận để chứng kiến hạnh phúc của Hương. Nhà trai, sau khi bày tỏ được nỗi lòng, đã mở rộng vòng tay đón nhận.
Tiếng khèn, tiếng sáo của vùng núi vang vọng. Hương và Tủ trao nhau lời thề nguyện dưới bầu trời bao la, trước sự chứng kiến của hai họ. Bà Tâm ôm chầm lấy con gái, nước mắt lăn dài. Ông Tâm vỗ vai Tủ, ánh mắt hiền từ. Cậu anh và cô em họ Hương cười đùa với những người trẻ tuổi bên nhà trai, khoảng cách văn hóa như thu hẹp lại. 10 cây vàng nằm yên trong tay Hương, như một biểu tượng của sự thấu hiểu và lòng tin đã được hàn gắn. Họ đã vượt qua bão tố của định kiến và sự khác biệt, để tìm thấy bến bờ bình yên. Cuộc hành trình đầy chông gai đã kết thúc bằng một đám cưới ấm áp tình người, chứng minh rằng tình yêu chân thành có thể hóa giải mọi rào cản. Trên đỉnh núi cao, nơi không có sóng điện thoại, tình cảm con người lại càng trở nên rõ nét và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ đã học được bài học về sự lắng nghe, về việc không phán xét, và về sức mạnh của tình yêu thương vượt qua mọi giới hạn.”

