Chồng ơi là chồng ơi! Em tìm thấy cả 2 đứa con gái rồi nhưng trên người các con đều có 1 vết giống nhau, sao anh lỡ làm như vậy với chúng nó giữa dòng nước lạnh lẽo vậy… 👇👇
Người vợ ôm chặt hai đứa con gái đang run rẩy vào lòng, hơi thở chúng yếu ớt. Nước mắt Người vợ giàn giụa, lăn dài trên má, nhòe đi ánh nhìn căm phẫn và đau đớn khi cô đối diện với Người chồng. Tiếng nức nở của cô và hơi thở nặng nhọc của lũ trẻ như xé nát màn đêm lạnh lẽo.
Người vợ: (Khóc nức nở, giọng lạc đi) Anh nhìn xem! Anh nhìn xem những gì anh đã làm với con của chúng ta này! Hai đứa nhỏ… chúng đang lạnh, đang sợ hãi… Cái vết này… cái vết giống nhau này trên người chúng… Anh giải thích đi!
Người chồng đứng đó, sừng sững như một khối băng. Ánh đèn lờ mờ phản chiếu lên khuôn mặt anh ta, lộ rõ vẻ lạnh tanh, vô cảm đến đáng sợ. Đôi mắt anh ta trống rỗng, không một chút dao động, không một chút hối lỗi, cũng chẳng có lấy một tia cảm xúc nào trước sự thống khổ của Người vợ và cảnh tượng đau lòng của các con. Anh ta hoàn toàn im lặng, không đáp lại dù chỉ một lời, như thể những lời buộc tội của Người vợ chỉ là tiếng gió thoảng qua tai. Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời phủ nhận nào, nó bóp nghẹt trái tim Người vợ.
Người vợ: (Hét lên trong tuyệt vọng, ôm chặt con hơn) Anh nói gì đi chứ! Anh làm ơn nói một lời đi! Tại sao anh lại im lặng? Anh nghĩ anh có thể trốn tránh sao? Anh đã làm gì chúng nó… giữa dòng nước lạnh lẽo đó?
Cô nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Người chồng, cố tìm kiếm một chút dấu vết của người đàn ông mà cô từng yêu. Nhưng chỉ có sự lạnh lẽo và một bức tường vô hình. Lồng ngực Người vợ thắt lại, nỗi sợ hãi xen lẫn sự tức giận tột cùng bùng lên trong cô. Đây không còn là người chồng cô từng biết.
Lồng ngực Người vợ thắt lại, nỗi sợ hãi xen lẫn sự tức giận tột cùng bùng lên trong cô. Đây không còn là người chồng cô từng biết. Mọi sự kìm nén vỡ òa, Người vợ gào lên, tiếng thét xé rách không gian ẩm ướt, lạnh lẽo, vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của Người chồng. Người vợ chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào những vết đỏ sẫm, in hằn trên cánh tay và bả vai gầy gò của hai đứa con gái. Vết giống nhau đó như một lời tố cáo không cần ngôn ngữ, một bằng chứng tàn nhẫn được khắc sâu trên da thịt con thơ.
Người vợ: (Hét lên trong tuyệt vọng, giọng khàn đặc) Anh nói đi! Anh nói một lời đi chứ! Anh đã làm gì chúng nó? Anh đã làm gì con của chúng ta, giữa dòng nước lạnh lẽo đó? Sao lại có cái vết này trên người con? Anh có nhìn thấy không? Vết giống nhau này trên cả hai đứa! Nó là cái gì? Anh giải thích đi!
Người vợ run rẩy bần bật, từng thớ thịt trên cơ thể cô như co rút lại vì đau đớn và phẫn nộ. Cô muốn gục xuống ngay lúc này, nhưng ánh mắt căm hờn lại như giữ cô đứng vững. Cô cố gắng giữ chặt lấy các con, cả ba mẹ con dựa vào nhau như muốn tìm chút hơi ấm trong tuyệt vọng. Người chồng vẫn đứng đó, như một bức tượng băng, khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ. Đôi mắt anh ta không hé lộ bất cứ cảm xúc nào, như thể anh ta đang nhìn một người xa lạ, một cảnh tượng không liên quan đến mình. Sự im lặng của anh ta lúc này không chỉ là sự chối bỏ, mà còn là một lưỡi dao vô hình đâm sâu vào trái tim Người vợ. Cô cảm thấy mọi hy vọng, mọi niềm tin vào người đàn ông này đang dần sụp đổ. Cô gần như đổ sụp, chỉ còn biết bấu víu vào sinh linh bé bỏng trong vòng tay mình, những đứa trẻ đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm, nhưng rồi đột ngột bị phá vỡ bởi một hành động lạnh lùng của Người chồng. Anh ta không nhìn lại, không một lời giải thích, chỉ đơn giản là quay lưng lại với Người vợ và Hai đứa con gái, như thể muốn trốn tránh, phủ nhận tất cả. Từng bước chân nặng nề của anh ta lướt qua nền nhà lạnh lẽo, mang theo một sự vô cảm đến ghê rợn, bỏ lại sau lưng tiếng nức nở nghẹn ngào của những sinh linh bé bỏng và nỗi đau quặn thắt của Người vợ.
Người chồng bước đi vài bước, cảm giác như cả một vực sâu đang mở ra giữa anh ta và gia đình mình. Rồi anh ta đột ngột dừng lại, vai hơi chùng xuống, nhưng không quay đầu. Giọng nói của anh ta vang lên, khàn khàn và vô cảm, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào trái tim Người vợ.
Người chồng: (Không quay lại, giọng khàn đặc, vô cảm) Cô đang nói cái gì vậy? Tôi không biết gì cả.
Dứt lời, anh ta mới từ từ quay đầu, ánh mắt trống rỗng và đầy vẻ né tránh, không dám đối diện trực tiếp với Người vợ. Trong đôi mắt đó, Người vợ nhìn thấy sự khó hiểu giả tạo, một bức tường vô hình được dựng lên để che giấu một bí mật ghê tởm nào đó. Anh ta không hề tỏ ra chút xíu nào của sự hối lỗi hay quan tâm, chỉ có một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Người chồng vẫn đứng đó, một bức tượng sống động của sự chối bỏ. Nhưng Người vợ không còn thời gian để nhìn vào ánh mắt vô cảm ấy nữa. Nỗi kinh hoàng về sự an nguy của hai đứa con đã lấn át tất cả. Cô vội vàng quay lại, vòng tay siết chặt lấy hai sinh linh bé bỏng đang run rẩy.
Hai đứa con gái, vẫn còn ướt sũng và lạnh cóng, nép chặt vào Người vợ. Hơi thở chúng đứt quãng, từng thớ thịt bé nhỏ co rúm lại vì hơi lạnh cắt da cắt thịt. Mái tóc bết bát dính chặt vào khuôn mặt xanh xao, đôi môi tím tái. Đôi mắt đen láy, ngây thơ ấy giờ đây không còn sự hồn nhiên, mà thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng, bám chặt lấy Người vợ như tìm kiếm phao cứu sinh.
Đứa lớn hơn, cơ thể run lên từng hồi, khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua.
Đứa lớn hơn: (Thì thầm, giọng yếu ớt) Mẹ ơi… con lạnh… con đau…
Người vợ siết chặt hai đứa con vào lòng, cảm nhận từng đợt run rẩy và hơi lạnh thấm sâu vào cơ thể nhỏ bé của chúng. Nỗi đau của con như ngàn mũi kim châm vào tim cô. Cô đưa tay vuốt mái tóc bết bát của đứa lớn, cố gắng trấn an.
Người vợ: (Giọng nghẹn ngào, cố gắng giữ bình tĩnh) Ngoan nào con… Mẹ đây rồi…
Khi tay cô lướt xuống cổ đứa trẻ, ngón tay Người vợ chợt chạm phải một vết hằn lạ lùng. Cô giật mình, vội vàng kéo cổ áo đứa bé xuống một chút. Một vết bầm tím, hình thù kỳ lạ, hiện rõ trên làn da xanh xao. Cùng lúc đó, cô nhìn sang đứa nhỏ hơn, và một nỗi kinh hoàng rợn người chạy dọc sống lưng. Trên cổ đứa bé đó cũng có một vết tương tự, một vết tích bí ẩn và đáng sợ.
Mắt Người vợ mở to. Toàn thân cô cứng lại, hơi thở dường như ngừng trệ. Cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm phẫn và đau đớn găm thẳng vào Người chồng. Giọng cô run rẩy, từng chữ như bị xé ra khỏi cổ họng.
Người vợ: (Giọng run rẩy, đầy uất hận) Anh đã đưa chúng nó ra dòng nước lạnh lẽo đó làm gì? Hả? Anh đã làm gì con mình?
Cô chỉ tay về phía dòng sông đục ngầu, nơi họ vừa vớt được hai đứa trẻ, rồi lại chỉ vào vết bầm trên cổ con gái mình. Nước mắt Người vợ trào ra nhưng đôi mắt cô vẫn rực lửa.
Người vợ: (Gằn từng tiếng) Những vết này… anh nghĩ tôi không biết sao? Anh nghĩ tôi mù sao?
Người chồng nghe những lời của Người vợ, khuôn mặt anh ta bỗng tối sầm lại. Ánh mắt anh ta sắc như dao găm khi quay phắt về phía Người vợ, giọng nói gằn lên đầy giận dữ.
Người chồng: (Gằn giọng, đầy phẫn nộ) Cô đừng có mà vu khống! Cô có bằng chứng gì không?
Anh ta tiến lại gần, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát khoảng không giữa họ. Vẻ mặt Người chồng dữ tợn, đầy đe dọa, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Người vợ lùi lại một bước, nhưng vẫn ôm chặt lấy hai đứa con, ánh mắt không hề nao núng.
Người vợ lùi thêm một bước, tấm lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo, nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Người chồng, không hề run sợ. Hai đứa con gái nép sát vào người cô, run rẩy trong vòng tay mẹ. Một tia sáng lóe lên trong ánh mắt Người vợ, không còn là sự hoang mang hay sợ hãi mà là sự quyết tâm sắt đá.
Người vợ: (Giọng cô run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều đanh thép) Tôi sẽ tìm ra sự thật! Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ đưa anh ra ánh sáng! Anh không thể thoát được đâu!
Lời tuyên bố của Người vợ như một tia sét đánh thẳng vào không khí đang căng như dây đàn. Khuôn mặt Người chồng thoáng chút sững sờ, rồi ngay lập tức biến thành vẻ giận dữ tột cùng. Anh ta nghiến răng, nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên thái dương. Sự đe dọa trong ánh mắt anh ta không hề thuyên giảm, thậm chí còn trở nên tăm tối hơn. Người vợ cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, nhưng cô không lùi bước nữa. Ánh mắt cô vẫn kiên định, nhìn thẳng vào Người chồng, như đang thách thức anh ta.
Sự giận dữ của Người chồng bùng nổ, anh ta siết chặt tay, hai hàm răng nghiến ken két. Mắt anh ta lóe lên tia nhìn tăm tối, đầy rẫy sự đe dọa, như muốn nuốt chửng Người vợ. Hai đứa con gái vẫn run rẩy trong vòng tay mẹ, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cha mình. Người vợ vẫn đứng thẳng, cô biết mình đang đối mặt với nguy hiểm, nhưng lời thề sẽ tìm ra sự thật đã truyền cho cô sức mạnh. Cô không cho phép mình lùi bước.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại khu vườn nhỏ cạnh nhà, BÀ HÀNG XÓM, một phụ nữ trung niên với mái tóc bạc phơ buộc gọn gàng, đang chăm sóc những luống rau xanh mướt. Tiếng cãi vã gay gắt từ nhà Người vợ đã lọt vào tai bà. Ban đầu, bà chỉ tặc lưỡi bỏ qua, nghĩ rằng đó lại là một trong những lần cãi vã như thường lệ của cặp vợ chồng trẻ. Nhưng rồi, giọng điệu đanh thép của Người vợ, xen lẫn sự giận dữ tột độ của Người chồng, khiến bà phải ngừng tay.
Bà Hàng Xóm thẳng người lên, cây bay trên tay vẫn còn dính đất. Đôi mắt bà nheo lại, hướng về phía ngôi nhà của Người vợ. Khoảng cách không quá xa, đủ để bà nhìn thấy Người vợ đang đứng tựa lưng vào tường, ôm hai đứa con gái vào lòng, đối mặt với Người chồng đang hừng hực lửa giận. Bà Hàng Xóm nhìn thấy rõ gương mặt tái mét của Người vợ và sự sợ hãi tột độ của hai đứa trẻ. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng bà. Bà đã chứng kiến nhiều cuộc cãi vã của họ, nhưng lần này có gì đó khác lạ. Ánh mắt bà đầy nghi ngờ và lo lắng, bà khẽ lắc đầu, như thể đã nhìn thấy hoặc nghe được một điều gì đó vượt quá những trận cãi vã thông thường. Bà im lặng, tiếp tục quan sát, cố gắng xâu chuỗi những mảnh vỡ mà mình vừa chứng kiến.
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự kiên định đến cùng cực. Cô biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa, chỉ làm tình hình thêm tồi tệ. Anh ta đã biến thành một con người khác, không thể nào nói lý lẽ được nữa. Cô siết chặt tay hai con gái, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ cơ thể nhỏ bé của chúng.
“Con đi với mẹ,” Người vợ thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang một sức nặng của quyết tâm. Cô quay người, bỏ lại Người chồng đang đứng sững sờ với vẻ mặt giận dữ đến tột cùng phía sau. Người chồng không ngờ Người vợ lại dứt khoát đến vậy, không một lời đôi co nào nữa.
Cô dắt Hai đứa con gái, bước vội ra khỏi nhà. Bóng đêm đã bao trùm lấy con đường làng vắng vẻ. Gió đêm heo hút, thổi qua những hàng cây, tạo ra những âm thanh rờn rợn như lời thì thầm của một điều gì đó đáng sợ. Hai đứa con gái bám chặt lấy Người vợ, những tiếng nức nở nhỏ dần, thay vào đó là sự im lặng đầy sợ hãi. Người vợ cảm nhận từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực mình, vừa vì lo lắng, vừa vì cái lạnh cắt da của đêm khuya. Cô nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của con gái đang nắm chặt tay mình, hình dung ra vết thương đáng sợ đó lại một lần nữa khiến cô thêm kiên cường. Cô phải đi, phải tìm ra sự thật.
Mỗi bước chân của Người vợ đều nặng trĩu, nhưng ý chí trong cô lại sắt đá. Cô vừa đi vừa run rẩy, không phải vì lạnh mà vì nỗi lo sợ mơ hồ đang bao trùm. Cô phải tìm đến trạm y tế gần nhất, phải tìm được sự giúp đỡ và một lời giải thích y tế rõ ràng về những vết thương giống nhau trên người Hai đứa con gái. Đó là bằng chứng duy nhất, là hy vọng cuối cùng của cô.
Xa xa, ánh đèn vàng vọt của trạm y tế làng le lói trong màn đêm, như một ngọn hải đăng cứu rỗi. Người vợ dồn hết sức lực, dắt Hai đứa con gái bước nhanh hơn về phía ánh sáng đó, trong lòng tràn ngập một cảm giác vừa tuyệt vọng vừa khao khát được cứu rỗi.
Người vợ vấp váp bước qua ngưỡng cửa trạm y tế. Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt chiếu xuống hành lang vắng ngắt, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người. Tiếng chuông khẩn cấp vang lên phá tan sự tĩnh mịch, khiến một vị bác sĩ lớn tuổi, mái tóc đã bạc phơ, vội vã từ phòng trực bước ra.
“Có chuyện gì vậy cô?” vị bác sĩ hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột khi thấy Người vợ đang run rẩy, dắt theo Hai đứa con gái tái nhợt.
“Bác sĩ… làm ơn… cứu con tôi với,” Người vợ hổn hển, giọng lạc đi vì lạnh và sợ hãi. Người vợ không thể nói thêm được lời nào, chỉ gật đầu về phía Hai đứa con gái. Hai đứa bé bám chặt lấy Người vợ, đôi mắt thất thần, cơ thể run cầm cập.
Vị bác sĩ lập tức nhận thấy sự bất thường. Ông nhanh chóng dẫn Người vợ và Hai đứa con gái vào phòng khám. Người vợ đặt Hai đứa con gái nằm xuống chiếc giường khám lạnh ngắt. Vị bác sĩ bắt đầu kiểm tra. Ông cẩn thận kéo vạt áo của Hai đứa con gái lên, rồi chạm vào làn da lạnh buốt của chúng.
Khi ánh đèn khám chiếu rõ ràng hơn, vẻ mặt vị bác sĩ dần thay đổi. Từ sự bình tĩnh ban đầu, nét mặt ông trở nên nghiêm trọng, rồi cau mày lại một cách khó hiểu. Ông dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những vết bầm tím loang lổ trên bắp tay và đùi của từng đứa trẻ. Những vết bầm đó không chỉ sâu mà còn có hình dạng lạ lùng, giống hệt nhau trên cả hai cơ thể nhỏ bé. Đặc biệt, ông chú ý đến một vết hằn đỏ sẫm, hơi lõm xuống, nằm ở vị trí bả vai của đứa bé lớn, và một vết tương tự xuất hiện y hệt trên đứa bé còn lại.
Ông nhìn Người vợ với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi quay lại nhìn kỹ hơn những vết bầm. Ông ấn nhẹ vào chúng, khiến Hai đứa con gái khẽ rên lên vì đau.
“Những vết này…” vị bác sĩ ngừng lại, giọng nói trầm xuống, đôi mắt nhìn thẳng vào Người vợ. “Những vết này không phải do ngã đơn thuần… và các cháu bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng.”
Người vợ nghe xong câu nói của vị bác sĩ, tim cô như thắt lại. Một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo hơn cả cái lạnh ngoài trời bủa vây lấy cô. Cô biết, linh cảm của cô là đúng. Cái bằng chứng cô cần, cái sự thật kinh hoàng đó, đã bắt đầu được hé lộ.
Vị bác sĩ cúi xuống kiểm tra kỹ hơn vết hằn đỏ sẫm trên bả vai Hai đứa con gái, gương mặt lộ rõ sự lo lắng. Ông nhìn Người vợ, ánh mắt như muốn dò hỏi, rồi lại lắc đầu nhẹ.
“Vết bầm thì còn có thể do ngã, nhưng vết hằn này… nó rất sâu và có hình dạng lạ lùng,” vị bác sĩ nói, giọng trầm hẳn xuống. “Nó không phải vết thương thông thường. Nó như một dấu ấn… bị ép xuống rất mạnh.”
Người vợ như bị đóng băng tại chỗ. Dấu ấn. Lời nói của Người chồng, rằng cô đã quá nhạy cảm, rằng cô đang làm quá mọi chuyện, rằng anh ta chỉ “trêu đùa” các con, chợt vang vọng trong đầu cô. Cô đã cố gắng tin anh ta, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi tột cùng. Nhưng giờ đây, từng lời nói từ miệng vị bác sĩ lại như những nhát dao đâm thẳng vào sự chối bỏ của cô.
Vị bác sĩ nhìn sang đứa bé còn lại, nhấc nhẹ cánh tay nhỏ xíu lên, chỉ vào vết hằn y hệt trên bả vai nó. “Và điều đáng sợ là hai vết này giống hệt nhau, cùng vị trí, cùng độ sâu. Điều này rất bất thường, cô ạ. Hạ thân nhiệt nghiêm trọng thế này, cộng thêm những vết thương này… tôi e là không thể là tai nạn đơn thuần.”
Người vợ cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Cơn ớn lạnh không còn dừng lại ở lưng nữa, nó như một dòng nước đá, chảy tràn khắp cơ thể cô, đóng băng từng thớ thịt, từng mạch máu. Nỗi kinh hoàng bấy lâu nay cô cố gắng chôn vùi, cố gắng phủ nhận, giờ đây đã được xác nhận. Bằng chứng y tế đang từng bước lột trần sự thật tàn khốc, đẩy cô vào vực sâu tuyệt vọng. Cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim. Người chồng… anh ta thực sự đã làm điều đó sao?
Người vợ ngước nhìn vị bác sĩ, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không nói được lời nào, chỉ có thể nuốt khan, vị đắng chát xộc lên cổ họng. Vị bác sĩ nhìn Người vợ đầy cảm thông, nhưng ánh mắt ông lại nghiêm nghị vô cùng, như thể ông đang đưa ra một phán quyết không thể chối cãi.
“Người vợ,” vị bác sĩ nhẹ giọng, nhưng lời nói lại mang sức nặng của sự thật, “Với những gì tôi vừa kiểm tra, và tình trạng hạ thân nhiệt nghiêm trọng của Hai đứa con gái, tôi e rằng đây không còn là chuyện riêng của gia đình cô nữa.” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Người vợ, “Tôi khuyên cô nên báo cáo vụ việc này cho cơ quan chức năng càng sớm càng tốt để làm rõ mọi chuyện.”
Lời khuyên của vị bác sĩ như một cú đánh mạnh vào Người vợ. Báo công an? Báo cáo Người chồng? Cô chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa đến mức này. Nhưng nhìn những vết hằn lạ lùng trên bả vai Hai đứa con gái, và khuôn mặt lo lắng của vị bác sĩ, Người vợ biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cô đã cố gắng bảo vệ tổ ấm, cố gắng tin tưởng, nhưng sự thật tàn khốc đã được phơi bày.
Vị bác sĩ không đợi Người vợ trả lời. Ông lấy một cuốn sổ nhỏ và cây bút, bắt đầu ghi lại chi tiết từng vết thương, hình dạng, vị trí, độ sâu, và cả tình trạng sức khỏe tổng thể của Hai đứa con gái. Từng nét bút của ông như đang khắc sâu thêm sự thật đau lòng, biến nỗi sợ hãi mơ hồ của Người vợ thành bằng chứng vật chất rõ ràng. Mỗi từ ông ghi xuống đều là một lời tố cáo, một sự xác nhận cho nỗi kinh hoàng mà Người vợ đã trải qua. Người vợ nhìn vị bác sĩ tỉ mỉ ghi chép, trong lòng cô, một quyết định khó khăn nhưng cần thiết đang dần hình thành. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật.
Người vợ rời khỏi bệnh viện, bàn tay cô siết chặt tờ báo cáo y tế mỏng manh. Nó không chỉ là những con số, những dòng chữ khô khan, mà là lời tố cáo đanh thép nhất cho sự thật tàn khốc. Cô bước đi như vô hồn trên đường, nhưng trong tâm trí, một quyết định đã hình thành, cứng rắn như thép.
Về đến nhà, cánh cửa nặng nề mở ra, chào đón Người vợ là sự im lặng đến đáng sợ. Người chồng đang ngồi ở ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn ngước nhìn Người vợ, đôi mắt lóe lên vẻ khó chịu khi thấy sự xuất hiện của cô.
“Cô đi đâu giờ này mới về? Làm gì mà mặt mày cứ như đưa đám thế?” Người chồng càu nhàu, ánh mắt lướt qua vẻ mặt mệt mỏi của Người vợ mà không chút cảm thông.
Người vợ không đáp lời. Cô tiến thẳng đến trước mặt Người chồng, đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào hắn. Trong tay cô, tờ giấy trắng đã nhàu nát một phần vì bị siết quá chặt.
“Anh còn định chối nữa không?” Người vợ khẽ thì thầm, nhưng giọng nói lại như lưỡi dao sắc bén.
Người chồng nhướn mày, tỏ vẻ ngạc nhiên và khó chịu. “Chối cái gì? Cô lại giở trò gì nữa đây?” Hắn định đứng dậy, nhưng Người vợ đã đưa tay ra, đặt mạnh tờ báo cáo xuống bàn.
Người vợ chỉ vào tờ giấy, giọng nói bật ra, đầy phẫn nộ và quyết tâm. “Bác sĩ đã nói rồi, đây không phải là tai nạn bình thường! Hai đứa con gái, cả hai đứa đều có những vết bầm giống hệt nhau, và chúng bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng!”
Người chồng cúi xuống nhìn tờ giấy, sắc mặt hắn lập tức biến đổi. Vẻ thản nhiên ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng hiện rõ. Hắn cố giữ bình tĩnh, đôi môi mím chặt.
“Cô nói vớ vẩn gì thế? Bác sĩ nào? Cô lại tự ý đưa con đi đâu?” Người chồng lắp bắp, giọng hắn không còn vẻ tự tin.
Người vợ cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. “Anh còn chối nữa không? Đây là bằng chứng không thể chối cãi! Vết bầm này không phải tự nhiên mà có, và Dòng nước lạnh lẽo không phải là nơi bọn trẻ có thể tự mình đến!” Cô chỉ thẳng vào trang giấy, ngón tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên quyết. “Anh có biết bác sĩ đã nói gì không? Ông ấy khuyên tôi nên báo cảnh sát để điều tra!”
Lời nói của Người vợ như một cú đấm giáng thẳng vào mặt Người chồng. Hắn lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt dáo dác nhìn quanh như muốn tìm một lối thoát. Sự sợ hãi hiện rõ ràng trong đáy mắt hắn, không thể che giấu được nữa.
Người chồng nhìn chằm chằm vào tờ giấy báo cáo y tế trên bàn, đôi mắt hắn lướt qua những con số và dòng chữ chi chít, khuôn mặt thoáng chút bối rối, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó vượt quá sức tưởng tượng hoặc khả năng kiểm soát của hắn. Một thoáng lo sợ vụt qua, nhưng ngay lập tức, hắn nghiến răng, cố gắng lấy lại vẻ cứng rắn thường thấy.
Hắn bật cười nhạt, một nụ cười gượng gạo, giả tạo. “Chỉ là một tờ giấy vớ vẩn! Cô muốn hãm hại tôi thì cứ việc đi! Cảnh sát á? Cứ mời họ đến đây!” Giọng hắn cố tỏ ra khinh miệt, nhưng lại thiếu đi sự chắc chắn vốn có.
Người vợ nhìn thẳng vào đôi mắt Người chồng, cô nhận ra ngay sự khác biệt. Ánh mắt hắn lảng tránh, không dám đối diện với cô. Nó không còn vẻ tự tin, ngạo mạn như mọi khi, mà thay vào đó là sự ngờ vực, sợ hãi xen lẫn một chút hoảng loạn không thể che giấu. Đôi tay Người chồng hơi run rẩy, hắn siết chặt hai bên mép tờ giấy, vò nhẹ. Hắn đã chối bỏ, nhưng sự lung lay trong ánh mắt và hành động lại tố cáo chính hắn. Hắn cố gắng che giấu, nhưng bản năng tội lỗi đã bộc lộ.
Người chồng, dù đôi mắt vẫn còn vương nỗi lo sợ, nhưng hắn vẫn cố gắng gồng mình, bật ra tiếng cười khẩy như để che đậy sự thật. “Chuyện vớ vẩn! Tôi đã nói rồi, cô đừng có bịa đặt để hãm hại tôi! Không có bằng chứng nào cả! Toàn là trò lừa bịp của cô!” Hắn gằn giọng, cố ném ra một cái nhìn thách thức, nhưng ánh mắt ấy lại nhanh chóng lạc đi.
Người vợ nhìn Người chồng, trái tim cô thắt lại từng đợt đau đớn. Cô đã hy vọng hắn sẽ gục ngã, sẽ thừa nhận, dù chỉ một chút. Nhưng không. Hắn vẫn trơ tráo, vẫn ngoan cố đến tận cùng. Một nỗi thất vọng tột độ biến thành sự căm phẫn lạnh lẽo. Cô thở hắt ra, ánh mắt giờ đây không còn sự van nài hay đau khổ, mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ.
Người vợ chậm rãi quay lưng lại, gương mặt đẫm lệ nhưng vô cùng cương quyết. Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ bé của Hai đứa con gái, ôm các con vào lòng như một lời thề thốt. Đứng dậy, cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào Người chồng, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực lửa.
“Được thôi!” Giọng Người vợ vang lên, rõ ràng và dứt khoát, không còn một chút run rẩy nào. “Anh đã chọn cách này, thì tôi cũng sẽ làm đến cùng. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày!” Cô siết chặt tay Hai đứa con gái, như để mượn thêm sức mạnh. “Anh sẽ phải trả giá. Trả giá cho những gì đã làm, và cho cả sự chối bỏ hèn hạ của anh!”
Nói rồi, Người vợ dứt khoát đưa tay vào túi áo, rút chiếc điện thoại ra. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo vào đôi mắt của Người chồng đang đứng chết lặng.
Màn hình điện thoại của Người vợ vẫn sáng, hắt lên gương mặt của Người chồng, khiến hắn ta như hóa đá. Sự tự mãn trên nét mặt hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi chực trào, dù hắn vẫn cố sức nén lại. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt lướt vội trên màn hình điện thoại rồi lại dán chặt vào đôi mắt rực lửa của Người vợ.
Người vợ không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép lạnh lùng nở trên môi cô, không phải cười vui, mà là nụ cười của sự quyết tâm tột độ. Cô kéo Hai đứa con gái đứng dậy, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má các con. Hai đứa bé vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn ngây thơ đầy hoang mang và sợ hãi, nhưng khi bàn tay ấm áp của mẹ nắm lấy, một chút an ủi, một tia hy vọng mỏng manh dường như đã nhen nhóm trong lòng chúng.
“Đi thôi con,” Người vợ thì thầm, giọng cô vẫn còn hơi khàn nhưng tràn đầy sự kiên định. Cô quay người, không thèm liếc lại Người chồng một lần nào nữa. Hắn đứng đó, bất động như một bức tượng, nhìn theo bóng lưng Người vợ và các con dần khuất dạng. Trong đầu hắn, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên, rằng cuộc đời hắn có lẽ sẽ không còn được yên ổn như trước.
Người vợ dẫn Hai đứa con gái rời khỏi ngôi nhà, bước ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Từng bước chân của Người vợ nặng trĩu nhưng cũng vững vàng lạ thường. Trái tim cô như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau, sự tổn thương và nỗi thất vọng cùng cực về người đàn ông đã từng là chồng mình, nhưng cùng lúc đó, một ngọn lửa hy vọng cháy bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực. Cô biết, hành trình này sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc tưởng chừng như không thể bước tiếp, nhưng vì các con, vì công lý, Người vợ sẽ không bao giờ gục ngã.
Hai đứa con gái nép chặt vào mẹ, hơi ấm từ vòng tay của Người vợ như một tấm lá chắn vô hình bảo vệ chúng khỏi những nỗi sợ hãi vô hình đang vây quanh. Những vết lạ trên người các con, những ký ức kinh hoàng gắn liền với Dòng nước lạnh lẽo, tất cả như một bằng chứng sống, một lời tố cáo không lời đang chờ được phơi bày ra ánh sáng. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến, nhưng Người vợ đã cảm nhận được rằng, những tia sáng đầu tiên của sự thật đang dần hé lộ, dù còn yếu ớt, nhưng đủ để soi rọi con đường cô đang đi. Cô tin rằng, dù khó khăn đến mấy, công lý sẽ được thực thi, và những kẻ gây ra đau khổ sẽ phải trả giá.
Trong cái lạnh se sắt của đêm khuya, ba mẹ con lặng lẽ bước đi, mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết tâm không lay chuyển. Người vợ ngước nhìn bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như những con mắt chứng giám cho lời thề của cô. Nỗi đau vẫn còn đó, vết thương lòng chưa lành, nhưng sự bình yên dần tìm về khi Người vợ cảm nhận được sức mạnh từ tình yêu thương dành cho Hai đứa con gái. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng đó cũng là một hành trình chữa lành, một hành trình để tìm lại sự công bằng và bình yên cho ba mẹ con. Cuộc sống, dù đôi khi khắc nghiệt và bất công, vẫn luôn ẩn chứa những tia sáng của hy vọng, của sự khởi đầu mới. Người vợ nguyện sẽ nắm chặt tay các con, bước đi trên con đường ấy, dù chậm rãi, dù khó khăn, nhưng đầy niềm tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.

