Tôi đang s/ố/t c/a/o nằm li/ệ/t giường nhưng cả nhà chồng lẫn chồng vẫn tổ chức sinh nhật linh đình, còn nói “lớn rồi tự đi mà mua thu/ố/c chứ nằm đó ai h/ầu”👇👇
Tôi nằm trên giường, người nóng hầm hập, mồ hôi vã ra như tắm. Đầu ó/c cho/áng váng, chân tay r/un rẩ/y chẳng còn sức mà nh/ấc lên. Tôi biết mình đang s/ố/t c/a/o, nhưng cả căn nhà vẫn vang lên tiếng cười nói, tiếng nhạc mở to từ phòng khách. Hôm nay là sinh nhật của chồng tôi.
Mùi đồ ăn, mùi bia rượu xộc vào khiến d/ạ d/ày tôi qu/ặ/n th/ắ/t. Tôi cố gọi ra ngoài, giọng khàn đặc:
– Anh… mua giúp em ít thuốc hạ s/ố/t…
Nhưng chồng tôi quay lại, c/a/u m/ày như thể tôi vừa p/há h/ỏ/ng cuộc vui:
– Lớn rồi, ố/m thì tự đi mà mua thu/ố/c. Nằm đó ai h/ầ/u/ cô mãi được.
Cả nhà chồng đang nâng l/y, nghe vậy liền cười ồ lên, có người còn chêm thêm:
– Đúng rồi, con dâu nhà này phải mạnh mẽ chứ, ai lại yế/u đuố/i thế. Lúc đó mẹ tôi đến bà h/ét lớn…..
Bà Mai vừa bước chân vào căn nhà, tiếng nhạc chát chúa và tiếng cười nói ồn ã từ phòng khách đã đập vào tai bà. Bà nhíu mày khó chịu. Định đi thẳng vào phòng khách, Bà Mai chợt nhận ra sự im lặng bất thường từ phía phòng ngủ của Linh. Một linh cảm chẳng lành len lỏi, bà lẳng lặng tiến về phía căn phòng, khẽ đẩy cánh cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến Bà Mai chết sững. Linh nằm bẹp trên giường, khuôn mặt tái mét, môi khô nứt nẻ, hơi thở nặng nhọc. Mồ hôi đầm đìa trên vầng trán nhợt nhạt của Linh. Căn phòng lạnh lẽo và tĩnh mịch, hoàn toàn trái ngược với không khí náo nhiệt, vô tư lự từ phòng khách. Tiếng nhạc vẫn vẳng lại, tiếng cụng ly, tiếng trêu đùa của Anh Long, Bà Hoa và các thành viên nhà chồng vẫn vang lên rộn rã.
Mắt Bà Mai rưng rưng, trái tim bà như bị bóp nghẹt vì thương con. Một cơn giận dữ bùng lên trong bà. Bà Mai nắm chặt tay, quay phắt lại, hướng về phía phòng khách mà hét lớn: “Cái gì đang xảy ra ở đây vậy?!”
Bà Mai xông thẳng vào phòng khách, ánh mắt giận dữ quét qua từng gương mặt đang ngỡ ngàng. Tiếng nhạc vừa tắt ngúm, để lại một khoảng lặng đầy căng thẳng. Anh Long đang nâng ly với một người họ hàng, giật mình đánh rơi chiếc điện thoại. Bà Hoa, ngồi ngay ngắn trên chiếc sofa bọc nhung, nhíu mày khó chịu khi bữa tiệc tùng bỗng bị gián đoạn. Các thành viên nhà chồng khác cũng ngừng chén chú chén anh, ánh mắt đổ dồn về phía Bà Mai.
Bà Mai đứng sững giữa phòng, ngực phập phồng vì giận dữ và lo lắng. Bà nhìn thẳng vào mắt Anh Long, giọng nói run rẩy nhưng đầy sắc bén:
“Long, con gái tôi đang nằm liệt giường vì sốt cao, mà các người lại có thể vui vẻ ăn uống thế này sao?!”
Anh Long lắp bắp, cố gắng lấy lại bình tĩnh:
“Mẹ, mẹ nói gì lạ vậy? Linh chỉ hơi mệt một chút thôi mà…”
Bà Mai không để Anh Long nói hết câu. Bà quay sang Bà Hoa, ánh mắt như lửa đốt:
“Bà Hoa! Tôi đã gọi điện báo Linh bệnh, vậy mà bà lại bỏ mặc con bé? Bỏ mặc Linh một mình trong phòng ngủ lạnh lẽo, còn tổ chức tiệc tùng linh đình như thế này sao?!”
Bà Hoa nhướng mày, tỏ vẻ khó chịu:
“Bà Mai, bà làm cái gì vậy? Hôm nay là sinh nhật Long! Con bé nó ốm thì tự nó lo, sao bà phải làm ầm ĩ lên thế này? Hơn nữa, Linh chỉ cảm vặt thôi mà!”
“Cảm vặt?!” Bà Mai thốt lên, giọng nói vỡ òa vì uất ức. “Nó sốt cao đến nỗi không biết gì nữa rồi! Các người có biết con gái tôi đã gọi điện cầu cứu tôi vì các người không chịu mua thuốc cho nó không?!”
Cả phòng khách chìm trong im lặng. Anh Long và Bà Hoa nhìn nhau, thoáng chút bối rối hiện lên trong mắt họ, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ khó chịu. Các thành viên nhà chồng bắt đầu xì xào to nhỏ, một vài người nhìn Bà Mai với ánh mắt dò xét, trách móc. Bà Mai không quan tâm. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào Anh Long và Bà Hoa, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên quyết. Bà biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Anh Long là người lấy lại bình tĩnh trước. Anh Long nhìn quanh những vị khách đang xì xào, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Mẹ Mai à, mẹ đừng làm quá lên như thế. Linh nó lớn rồi, biết tự lo cho bản thân chứ. Với lại, hôm nay là sinh nhật con, cả năm mới có một lần thôi mà,” Anh Long nói, giọng điệu có chút trách móc, xen lẫn sự khó chịu vì bị phá hỏng cuộc vui.
Bà Hoa lập tức hùa theo, ánh mắt như dao găm quét qua Bà Mai. Bà vẫy tay ra hiệu cho mấy người họ hàng ngừng bàn tán.
“Đúng đấy, bà Mai. Thật là… có ốm tí thôi mà làm gì mà ầm ĩ thế. Lớn rồi còn làm nũng! Con dâu con cái gì mà cứ tí lại mách mẹ đẻ, làm mất mặt nhà chồng. Sốt thì uống thuốc là khỏi, có gì mà phải gọi điện than vãn với bà như thể chúng tôi ngược đãi nó không bằng?” Bà Hoa cao giọng, khuôn mặt nhăn lại vì bực bội, cố gắng gạt bỏ sự bối rối ban đầu. Các thành viên nhà chồng khác lập tức gật gù phụ họa, những tiếng xì xào đồng tình vang lên, tạo thành một bức tường vô cảm bao vây lấy Bà Mai.
Bà Mai siết chặt hai nắm đấm, cơn giận bùng lên mạnh mẽ hơn. Bà không thể tin vào những gì mình đang nghe. Con gái bà, Linh, đang nằm co quắp trong phòng, và những người này lại có thể nói ra những lời lẽ vô tâm, cay nghiệt đến vậy.
Cơn giận dữ bùng nổ trong Bà Mai như một ngọn núi lửa chực trào. Bà không hề chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào từ Anh Long hay Bà Hoa. Ánh mắt Bà Mai xoáy thẳng vào hai người, đầy căm phẫn và quyết đoán.
“Giải thích cái gì? Các người còn dám giải thích? Con tôi sốt đến liệt giường, bị bỏ mặc không thuốc men, mà các người còn ở đây mở tiệc linh đình, còn dám nói nó làm nũng?” Bà Mai gằn giọng, lời nói như xé tan không khí náo nhiệt của bữa tiệc, khiến mọi tiếng xì xào đồng tình ban nãy giờ im bặt.
Không đợi thêm lời phản bác nào, Bà Mai quay lưng, sải bước thẳng về phía phòng ngủ. Cánh cửa phòng mở ra, bà thấy Linh đang nằm co ro trên giường, khuôn mặt tái nhợt, đôi môi khô nứt. Tim Bà Mai thắt lại. Bà vội vàng bước tới, ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm vào trán con gái. Nhiệt độ bỏng rát khiến bà càng thêm phẫn nộ.
Bà nhẹ nhàng đỡ Linh ngồi dậy, bàn tay run rẩy ôm lấy con. Linh yếu ớt mở mắt, nhận ra mẹ, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Bà Mai không nói gì, chỉ dịu dàng vuốt tóc con, rồi từ từ đỡ Linh đứng lên, mặc kệ thân hình gầy yếu của Linh gần như đổ sập vào người bà.
Bước ra khỏi phòng ngủ, Bà Mai đỡ Linh đi qua phòng khách. Toàn bộ không gian tiệc tùng bỗng chốc trở nên im lặng đáng sợ. Tất cả ánh mắt dò xét, khó chịu, thậm chí là khinh miệt của nhà chồng đều đổ dồn vào hai mẹ con. Bà Mai ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên quyết quét qua từng khuôn mặt, không một chút nao núng hay sợ hãi. Bà ôm chặt Linh, như một người mẹ hổ đang bảo vệ con mình.
“Tôi sẽ đưa con tôi về!” Bà Mai tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, dứt khoát và mạnh mẽ. Bà dừng lại ngay giữa phòng khách, nhìn thẳng vào Anh Long và Bà Hoa, “Nó không ở đây để bị hành hạ như thế này được!”
Linh, tựa vào vòng tay ấm áp của mẹ, cảm thấy toàn thân như rã rời. Từng bước chân nặng trĩu, từng hơi thở khó nhọc, cô cố gắng gượng để không đổ sụp. Qua làn nước mắt nhòa, Linh nhìn thấy Anh Long và Bà Hoa đứng chết trân, khuôn mặt họ thoáng vẻ bàng hoàng, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang thái độ khó chịu và khinh thường quen thuộc. Không một chút ăn năn, không một lời hỏi han, chỉ có sự lạnh lùng đến đáng sợ. Những ánh mắt của các thành viên nhà chồng, những vị khách dự tiệc, cũng hùa theo, nhìn Linh như một kẻ tội đồ đang phá hỏng bữa tiệc của họ. Một nỗi tủi nhục trào dâng, thiêu đốt trái tim Linh. Cô đã từng đặt biết bao hy vọng vào cuộc hôn nhân này, để rồi giờ đây phải rời đi một cách thảm hại, yếu ớt đến mức không thể tự đứng vững. Sự thờ ơ đến tột cùng của người chồng cô yêu thương và gia đình anh ta khiến Linh cảm thấy như có một nhát dao đâm thẳng vào tim. Nước mắt không ngừng lăn dài trên đôi má xanh xao.
Linh gắng sức thều thào, giọng nói yếu ớt đến nỗi gần như tan biến trong không khí căng thẳng. “Mẹ ơi, con… con mệt quá.” Cô nhắm nghiền mắt, phó mặc hoàn toàn cho vòng tay che chở của Bà Mai, cảm thấy cơ thể ngày càng nặng nề hơn, như muốn chìm sâu vào một giấc ngủ vĩnh viễn.
Bà Mai siết chặt vòng tay đỡ Linh, từng bước chân chậm rãi nhưng kiên quyết, đưa Linh ra khỏi căn nhà đang chìm trong không khí ngột ngạt. Cả căn phòng khách như đóng băng, tiếng nhạc đã tắt từ lúc nào, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, nặng trĩu. Những vị khách dự tiệc cùng các thành viên nhà chồng vẫn đứng chết trân, ánh mắt họ từ sự bàng hoàng ban đầu đã chuyển sang vẻ ngỡ ngàng, rồi dần xen lẫn sự tức giận khó hiểu. Họ không thể tin nổi vào những gì vừa diễn ra, một bữa tiệc sinh nhật linh đình bỗng chốc biến thành cảnh tượng hỗn loạn.
Bà Mai, với Linh đang tựa vào vai mình, dừng lại ngay ngưỡng cửa. Bà quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Anh Long và Bà Hoa. Khuôn mặt Bà Mai không chút biểu cảm, nhưng sự lạnh lùng và căm phẫn trong đôi mắt ấy khiến Anh Long và Bà Hoa không khỏi rùng mình. Anh Long cứng họng, không dám phản kháng, còn Bà Hoa thì chỉ biết trừng mắt nhìn theo, sự tức giận bốc lên ngùn ngụt.
Bà Mai khẽ nhếch môi, giọng nói vang vọng khắp căn phòng khách tĩnh lặng, như một lời tuyên chiến. “Các người cứ đợi đấy!” Bà dứt khoát nói, mỗi từ như một nhát búa giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của họ, trước khi xoay người, cẩn thận đỡ Linh bước ra ngoài, khuất dần trong màn đêm. Cánh cửa đóng sập lại, bỏ mặc lại một phòng khách đầy rẫy những khuôn mặt sững sờ, tức tối, và một tương lai đầy sóng gió đang chờ đợi.
Chiếc taxi lao đi trong màn đêm, xé toạc không khí nặng nề đang bao trùm căn nhà phía sau. Trong xe, Bà Mai ôm chặt Linh vào lòng, cơ thể cô con gái vẫn nóng ran vì cơn sốt. Linh tựa đầu vào vai mẹ, hơi thở yếu ớt, đôi mắt nhắm nghiền. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận hơi ấm từ vòng tay che chở mà đã lâu lắm rồi cô mới được đón nhận.
Bà Mai xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của Linh, giọng nói nghẹn lại vì xót xa, xen lẫn sự phẫn nộ. “Con của mẹ, sao con lại để mình khổ thế này? Mẹ đã dặn rồi, nhưng con cứ cố chấp. Con xem, người đàn ông đó có xứng đáng không? Anh ta… anh ta vô tâm đến mức độ nào mới có thể bỏ mặc con gái mẹ nằm liệt giường để mở tiệc linh đình thế kia chứ!”
Linh khẽ run lên, cảm nhận được sự giận dữ của mẹ. Cơn sốt khiến đầu óc cô mơ màng, nhưng từng lời nói của Bà Mai như kim châm vào trái tim đang rỉ máu. Mọi uất ức, tủi hờn dường như vỡ òa.
Bà Mai siết chặt vòng tay hơn. “Đừng lo, con gái. Con yên tâm, có mẹ ở đây rồi. Từ nay về sau, mẹ sẽ không để ai bắt nạt con nữa. Ai dám làm khổ con, mẹ sẽ không để yên. Mẹ hứa đấy!” Giọng Bà Mai đầy kiên quyết, như một lời thề nặng trĩu. Bà biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng Bà Mai tin, chỉ cần có mẹ ở bên, Linh sẽ đứng vững. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng đêm, ẩn chứa một kế hoạch đã bắt đầu hình thành.
Chiếc taxi dừng lại trước cổng bệnh viện. Bà Mai vội vàng đỡ Linh xuống xe, cơ thể Linh vẫn còn nóng hổi và yếu ớt. Bà Mai nhanh chóng đưa Linh vào phòng cấp cứu, ánh mắt đầy lo âu.
Một bác sĩ trẻ tuổi, đeo kính cận, nhanh chóng tiếp nhận Linh. Ông kiểm tra nhiệt độ, huyết áp, và lắng nghe nhịp tim cô. Linh khẽ rên lên khi bác sĩ chạm vào trán cô, cơn sốt vẫn hành hạ không ngừng, khiến cô nhíu mày, chìm trong sự mệt mỏi.
Sau vài phút thăm khám kỹ lưỡng, vị bác sĩ gật đầu. Ông quay sang Bà Mai, gương mặt nghiêm nghị. “Bệnh nhân Linh bị sốt virus nặng,” bác sĩ nói rõ ràng, “Cô ấy cần phải truyền dịch ngay lập tức để bù nước và hạ sốt. Đồng thời, cần nghỉ ngơi hoàn toàn, tránh mọi căng thẳng.”
Bà Mai lắng nghe từng lời của bác sĩ, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Ánh mắt bà không rời khỏi Linh, người đang nằm bẹp trên giường bệnh, đôi môi khô khốc. Bà Mai siết chặt bàn tay, vẻ lo âu hiện rõ trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn.
“Điều quan trọng nhất bây giờ là chăm sóc đặc biệt và giữ cho bệnh nhân không bị áp lực tâm lý,” bác sĩ nhấn mạnh, nhìn thẳng vào Bà Mai. “Sức khỏe tinh thần cũng ảnh hưởng rất lớn đến quá trình hồi phục.” Bà Mai gật đầu lia lịa, lòng thầm nghĩ về những gì Linh đã phải chịu đựng.
Y tá nhanh chóng sắp xếp giường bệnh cho Người vợ (Linh). Căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, mang lại cảm giác tĩnh lặng khác hẳn với sự ồn ào, ngột ngạt của căn nhà khi nãy. Bà Mai không rời Người vợ (Linh) nửa bước. Bà vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi của Người vợ (Linh), ánh mắt tràn đầy xót xa.
Suốt đêm đó, Bà Mai thức trắng. Bà ngồi bên giường, đôi khi đưa tay lên trán Người vợ (Linh), kiểm tra nhiệt độ. Mỗi khi thấy trán Người vợ (Linh) nóng lên, Bà Mai lại vội vàng lấy khăn ấm lau nhẹ khắp mặt, cổ và tay cho con gái. Từng cử chỉ của bà đều nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như sợ làm Người vợ (Linh) đau.
Đến gần sáng, khi cơn sốt đã dịu bớt đôi chút, Người vợ (Linh) khẽ cựa mình. Bà Mai thấy Người vợ (Linh) tỉnh giấc, liền nhanh chóng múc một thìa cháo loãng đã được bệnh viện chuẩn bị, thổi nhẹ rồi cẩn thận đút cho Người vợ (Linh). Người vợ (Linh) yếu ớt nuốt từng thìa, cảm nhận được vị cháo ấm nóng và sự quan tâm vô bờ bến từ mẹ.
“Con có muốn uống nước không?” Bà Mai hỏi khẽ, giọng đầy yêu thương. Người vợ (Linh) chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng đã đỡ hoảng loạn hơn.
Nằm cuộn tròn trong hơi ấm từ bàn tay mẹ đang nắm chặt tay mình, Người vợ (Linh) cảm thấy một sự an toàn lạ lùng, một cảm giác được che chở mà từ rất lâu rồi cô không còn tìm thấy trong căn nhà của Anh Long. Sự quan tâm chân thành từ Bà Mai khác xa một trời một vực với sự lạnh lùng, vô tâm của Mẹ chồng (Bà Hoa) và Anh Long. Nỗi đau thể xác vơi đi phần nào, nhưng nỗi đau trong tâm hồn Người vợ (Linh) vẫn còn nặng trĩu. Cô biết, dù có mẹ ở bên, gánh nặng cuộc hôn nhân này vẫn đang đè nặng lên vai cô.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua ô cửa kính của bệnh viện, Bà Mai đang thiếp đi bên giường Người vợ (Linh), đôi mắt trũng sâu vì một đêm thức trắng. Tiếng chuông điện thoại chói tai đột ngột vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng hiếm hoi. Bà Mai giật mình choàng tỉnh, vội vã cầm lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình hiển thị cái tên “Anh Long”. Một dự cảm chẳng lành lướt qua trong lòng, bà vội vã bước ra hành lang, tránh làm phiền giấc ngủ của Người vợ (Linh).
BÀ MAI (giọng khẽ, xen lẫn mệt mỏi): Alo…
ANH LONG (đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh nhạt, pha chút bực bội): Mẹ Mai à? Cô ấy đỡ chưa? Mà mẹ đưa cô ấy đi như thế làm mất mặt tôi quá. Cả nhà đang yên ổn tự nhiên thành ra thế này.
Bà Mai nghe những lời đó, máu nóng lập tức dồn lên. Con gái bà đang nằm thoi thóp vì sốt cao, vậy mà anh ta, người chồng vô tâm đó, chỉ quan tâm đến cái thể diện hão huyền của mình!
BÀ MAI (cố nén giận, giọng hơi run): Anh Long, con tôi đang bệnh nặng…
ANH LONG (ngắt lời một cách cộc lốc): Bệnh nặng đến mấy thì cũng phải biết giữ thể diện cho gia đình chồng chứ. Mẹ xem bây giờ họ hàng, bạn bè tôi nhìn tôi thế nào? Họ lại nói tôi đối xử tệ bạc với vợ.
Bà Mai chết lặng, tay nắm chặt chiếc điện thoại đến trắng bệch. Bà chỉ muốn hét vào mặt Anh Long những lời cay nghiệt nhất, nhưng ánh mắt bà vô thức liếc về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi Người vợ (Linh) đang nằm. Nỗi lo lắng và sự bất lực cho con gái khiến mọi lời lẽ kịch liệt đều nghẹn lại trong cổ họng. Bà biết, cuộc điện thoại này chỉ là khởi đầu cho những rắc rối sắp tới.
Bà Mai chết lặng, tay nắm chặt chiếc điện thoại đến trắng bệch. Bà chỉ muốn hét vào mặt Anh Long những lời cay nghiệt nhất, nhưng ánh mắt bà vô thức liếc về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi Người vợ (Linh) đang nằm. Nỗi lo lắng và sự bất lực cho con gái khiến mọi lời lẽ kịch liệt đều nghẹn lại trong cổ họng. Bà biết, cuộc điện thoại này chỉ là khởi đầu cho những rắc rối sắp tới. Anh Long ở đầu dây bên kia dường như hiểu được sự im lặng đó là dấu hiệu của việc Bà Mai đã “biết điều,” giọng hắn càng thêm phần lạnh nhạt.
ANH LONG (tiếp tục, với thái độ bề trên): Mẹ nghe rõ chưa? Tôi nói cho mẹ biết, cái việc cô ấy bỏ đi giữa chừng thế này, làm ảnh hưởng đến danh dự của tôi và cả gia đình. Về nhà, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy sau. Mẹ cứ ở bệnh viện trông chừng, đỡ rồi thì đưa cô ấy về.
Từng lời nói của Anh Long như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Bà Mai. Về nhà? Về cái nhà đầy rẫy sự khinh miệt, nơi con gái bà bị đối xử như một người ở? Không thể nào! Bà Mai hít sâu một hơi, nỗi sợ hãi ban nãy tan biến, thay vào đó là sự tức giận bùng cháy dữ dội. Bà không còn là người mẹ bất lực nữa, mà là một chiến binh sẵn sàng bảo vệ con mình.
BÀ MAI (giọng nói trở nên sắc lạnh, kiên quyết từng chữ): Anh Long! Anh nghe cho rõ đây! Con gái tôi đang nằm trong kia, sốt cao, mê man. Anh hỏi tôi rằng cô ấy có đỡ chưa? Thay vì hỏi han một câu tử tế, anh lại đi trách móc thể diện của anh? Anh là chồng của nó đấy! Anh có biết một ngày qua Linh đã phải chịu đựng những gì không?
ANH LONG (bị bất ngờ bởi sự phản ứng của Bà Mai, giọng hơi bối rối nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn): Mẹ… mẹ nói gì vậy? Cô ấy bệnh thì đã có người lo rồi, sao mẹ phải làm quá lên như thế? Chuyện vợ chồng tôi, mẹ không cần phải xen vào.
BÀ MAI (cười nhạt, tràn đầy sự khinh miệt): Vợ chồng anh? Anh gọi đó là vợ chồng sao? Anh nghĩ con gái tôi là ai? Là osin của nhà anh chắc? Nó chăm sóc mẹ anh, nấu ăn, dọn dẹp, lo toan mọi thứ cho cái nhà đó, còn anh thì ở đâu? Anh ở bên cạnh nhân tình của mình, tổ chức tiệc tùng linh đình trong khi vợ anh đang sốt cao nằm liệt giường! Anh có còn là con người không?
Tiếng nói của Bà Mai vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toạc sự ngụy biện của Anh Long. Hắn ở đầu dây bên kia im bặt, có lẽ không ngờ Bà Mai lại biết chuyện.
BÀ MAI (tiếp tục, giọng bà run lên vì uất ức nhưng không hề nao núng): Tôi nói cho anh biết, nếu anh còn muốn giữ cuộc hôn nhân này, thì hãy xem lại mình đi! Con gái tôi không phải osin của nhà anh! Một khi Linh còn chưa khỏe mạnh, và một khi anh còn chưa biết giá trị của vợ mình, thì nó sẽ không quay về cái nhà đó đâu! Anh hiểu chưa?
Nói xong, Bà Mai không đợi Anh Long đáp lời, bà cúp máy. Tay bà vẫn còn run lên vì giận dữ, nhưng trong lòng bà giờ đây chỉ còn sự kiên định. Bà nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh, ánh mắt đầy yêu thương và quyết tâm. Con gái bà sẽ không bao giờ phải chịu đựng thêm bất cứ sự sỉ nhục nào nữa.
Bà Mai cúp máy. Tay bà vẫn còn run lên vì giận dữ, nhưng trong lòng bà giờ đây chỉ còn sự kiên định. Bà nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh, ánh mắt đầy yêu thương và quyết tâm. Con gái bà sẽ không bao giờ phải chịu đựng thêm bất cứ sự sỉ nhục nào nữa.
Bên trong căn phòng bệnh, Linh nằm bất động. Cơn sốt cao đã dịu đi đôi chút, để lại cơ thể cô yếu ớt nhưng đầu óc thì bất ngờ tỉnh táo. Từng lời nói trong cuộc điện thoại gay gắt giữa mẹ cô, Bà Mai, và Anh Long đã xuyên qua lớp cửa mỏng, vang vọng rõ mồn một vào tai Linh. Cô đã nghe tất cả: những lời buộc tội, sự vô tâm đến tàn nhẫn của Anh Long, sự bảo vệ quyết liệt của mẹ, và cả lời tuyên bố đầy thách thức cuối cùng.
Linh nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương. Không phải vì sốt, mà vì sự tủi nhục và phẫn uất đang cuộn trào trong lòng. Cô đã cố gắng che giấu, đã chịu đựng tất cả để đổi lấy một “gia đình” trọn vẹn. Nhưng đến tận giờ phút này, khi cô đang nằm liệt giường vì bệnh tật, cái “gia đình” đó, người chồng đó, vẫn chỉ xem cô như một gánh nặng, một người làm công không hơn không kém. Cô nghe tiếng mẹ mình khóc thút thít bên ngoài, một tiếng nấc nghẹn ngào ẩn chứa bao nhiêu nỗi đau và sự uất hận.
Sự hy sinh của cô đã đổi lại được gì? Chỉ là sự khinh miệt, sự thờ ơ và những lời lẽ cay độc. Linh cảm thấy một sức mạnh mới đang bùng cháy trong sâu thẳm con người mình, một ngọn lửa của sự tự tôn và quyết liệt. Cô không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống hôn nhân đầy tủi nhục này nữa.
Linh khẽ siết chặt tấm chăn, một quyết định lạnh lùng và dứt khoát hình thành trong tâm trí cô. Đã đến lúc cô phải thay đổi. Đã đến lúc phải buông bỏ tất cả những gì đã trói buộc cô vào cái gọi là “gia đình” đó.
LINH (trong suy nghĩ nội tâm, giọng kiên quyết): Đã đến lúc mình phải sống cho bản thân rồi.
Bà Mai bước vào phòng bệnh, đôi mắt sưng húp vì khóc nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. Bà ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của Linh. Linh khẽ mở mắt, nhìn mẹ với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá.
BÀ MAI (giọng nghẹn ngào): Con gái của mẹ… Con thấy trong người thế nào rồi?
LINH (khẽ gật đầu, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng): Con đỡ nhiều rồi, mẹ ạ.
Một khoảng lặng trôi qua. Linh nhìn sâu vào mắt mẹ, như muốn truyền tải tất cả những gì cô vừa trải qua và quyết định của mình. Bà Mai cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt con gái, một điều gì đó mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn.
LINH (nén một hơi, thều thào): Con có chuyện muốn nói với mẹ.
BÀ MAI (nắm chặt tay con gái): Mẹ nghe đây.
LINH: Con muốn ly hôn, mẹ ạ. Con không thể tiếp tục được nữa.
Lời nói của Linh như một tiếng sét đánh ngang tai Bà Mai. Bà ngỡ ngàng, đôi mắt mở to. Mặc dù bà đã dự cảm được điều gì đó sau cuộc điện thoại với Anh Long, nhưng nghe chính miệng con gái nói ra vẫn khiến bà sửng sốt.
BÀ MAI (run rẩy): Ly… ly hôn ư?
LINH (gật đầu dứt khoát, nước mắt lăn dài): Vâng, mẹ ạ. Con đã nghĩ rất kỹ rồi. Con không thể chịu đựng thêm một ngày nào trong cái gia đình đó nữa. Con không muốn sống một cuộc đời vô nghĩa như vậy.
Bà Mai nhìn đứa con gái xanh xao, tiều tụy vì bệnh tật nhưng lại toát ra một khí chất mạnh mẽ chưa từng thấy. Bà hình dung lại những gì Anh Long đã nói, sự vô tâm đến tàn nhẫn của nhà chồng. Trái tim người mẹ đau như cắt nhưng cũng chợt hiểu ra. Nỗi đau và sự tủi nhục mà Linh phải chịu đựng đã đủ để khiến cô phải vùng lên.
BÀ MAI (siết chặt tay Linh, ánh mắt đầy yêu thương và kiên định): Mẹ… mẹ hiểu rồi. Mẹ ủng hộ con.
Linh ngước nhìn mẹ, khóe môi khẽ run rẩy. Có lẽ cô đã chuẩn bị tinh thần cho một trận khóc lóc, khuyên can, nhưng sự ủng hộ không chút do dự của mẹ khiến cô vỡ òa.
LINH: Mẹ… Mẹ không trách con sao?
BÀ MAI (lắc đầu, nước mắt chực trào): Trách gì chứ, con gái ngốc. Mẹ biết con đã phải chịu đựng những gì. Mẹ biết sẽ rất khó khăn, nhưng dù thế nào đi nữa, mẹ cũng sẽ luôn ở bên con. Con không cần phải lo lắng gì hết.
Bà Mai ôm chặt lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy của con. Trong vòng tay mẹ, Linh cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một sức mạnh lớn lao đang dần lan tỏa khắp cơ thể cô. Quyết định đã được đưa ra, và con đường phía trước dẫu chông gai, cô biết mình sẽ không đơn độc.
Một lúc sau, trong căn nhà nhỏ của Bà Mai, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Anh Long, Bà Hoa cùng một vài người thân bên chồng Linh ngồi đối diện với Linh và Bà Mai. Linh vẫn còn xanh xao, yếu ớt nhưng ánh mắt đã không còn chút yếu đuối nào. Bà Mai ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mặt từng người bên kia.
BÀ MAI (giọng dứt khoát): Hôm nay tôi mời mọi người đến đây để dứt điểm chuyện của Linh và thằng Long.
ANH LONG (nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu): Dứt điểm chuyện gì chứ mẹ? Chuyện gia đình thì về nhà mà nói. Linh mới bệnh dậy, mẹ đừng làm nó mệt thêm.
BÀ MAI (cười nhạt): Mệt hay không là do ai gây ra? Thằng Long, con đừng giả vờ đạo đức nữa.
BÀ HOA (lập tức chen vào, giọng điệu hằn học): Cô Mai à, cô nói vậy là ý gì? Gia đình tôi đến đây để đón Linh về, chứ không phải để nghe cô trách móc. Vợ chồng nó có giận nhau thì cũng là chuyện thường tình. Đừng có bé xé ra to.
LINH (khẽ nhúc nhích, giọng tuy yếu nhưng rõ ràng từng chữ): Con sẽ không về nữa, mẹ chồng. Con quyết định ly hôn.
Lời tuyên bố của Linh khiến cả căn phòng như nín thở. Anh Long há hốc miệng, nét mặt chuyển từ khó chịu sang sững sờ. Bà Hoa cứng đờ, hai mắt trợn ngược.
ANH LONG (lắp bắp): Ly… ly hôn? Em nói cái gì vậy Linh? Em điên rồi sao?
LINH (nhìn thẳng vào Anh Long, ánh mắt lạnh nhạt): Em không điên. Em hoàn toàn tỉnh táo. Chúng ta không còn gì để níu kéo nữa.
BÀ HOA (phục hồi lại thần sắc, giọng the thé): Cô Linh! Cô nói gì vậy hả? Cô vừa mới ốm dậy đã bày đặt ly hôn ly hiếc. Ai dạy cô cái thói hư tật xấu đó?
BÀ MAI (đập bàn một tiếng, gương mặt nghiêm nghị): Là tôi dạy! Mẹ nào con nấy! Con gái tôi không có nghĩa vụ phải chịu đựng sự vô tâm, độc ác của nhà các người!
Các thành viên nhà chồng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét đổ dồn vào Linh và Bà Mai. Một người dì của Anh Long lên tiếng: “Gớm, có chuyện gì mà to tát đến mức phải bỏ chồng chứ? Phụ nữ mà không có chồng thì ra thể thống gì?”
ANH LONG (lúc này đã lấy lại bình tĩnh, giọng nói có vẻ mềm mỏng hơn, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự toan tính): Linh à, em còn yêu anh mà, phải không? Chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi. Em về nhà đi, chúng ta sẽ nói chuyện. Anh sẽ hứa không để em chịu khổ nữa.
LINH (cười khẩy, trong lòng tràn ngập sự khinh bỉ): Anh còn nghĩ tôi tin anh sao, Anh Long? Anh đã hứa bao nhiêu lần rồi? Tôi mệt mỏi lắm rồi. Mệt mỏi với những lời hứa rỗng tuếch, mệt mỏi với cuộc sống bên cạnh một người chồng vô tâm như anh, và một gia đình luôn coi thường tôi.
BÀ HOA (nhìn Linh bằng ánh mắt tóe lửa, gân cổ lên): Cô Linh! Cô nói cái gì đó? Gia đình tôi coi thường cô? Cô ăn nói cho cẩn thận vào! Cô về nhà tôi không thiếu thứ gì, ăn sung mặc sướng, giờ có tí chuyện lại làm mình làm mẩy.
BÀ MAI (ghé sát Linh, nói nhỏ như để tiếp thêm sức): Con đừng nghe họ. Cứ nói hết ra.
LINH (hít một hơi sâu, giọng chắc nịch): Con không cần ăn sung mặc sướng trong một gia đình mà con không được tôn trọng. Con không cần một người chồng chỉ biết đến bản thân mình. Quyết định của con là cuối cùng.
ANH LONG (sắc mặt tái mét, giọng đe dọa): Em nghĩ kỹ chưa đó Linh? Ly hôn không phải chuyện đùa. Em không sợ thiệt thòi sao?
BÀ MAI (cười khẩy): Thiệt thòi ư? Con gái tôi thiệt thòi nhất là khi nó còn ở bên thằng Long. Chúng tôi không cần níu kéo gì từ nhà các người cả.
BÀ HOA (đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, chỉ thẳng tay vào mặt Linh): Đồ vô ơn! Mày nói cái gì? Có chồng rồi còn bỏ về với mẹ! Mày nghĩ mày còn giá trị gì nữa hả?
Lời nói của Bà Hoa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt mọi người, khiến không khí trở nên nặng nề và căng thẳng đến cực độ. Anh Long cũng không dám nói thêm lời nào, chỉ trừng mắt nhìn Linh. Linh im lặng, nhưng đôi mắt cô bỗng ánh lên một tia lửa, không phải của sự yếu đuối, mà là của sự căm phẫn và quyết tâm không lay chuyển.
Linh nhìn thẳng vào Bà Hoa, ánh mắt cô không còn chút nước mắt hay tủi hờn nào, chỉ còn sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
LINH (giọng điềm tĩnh đến lạ lùng, nhưng từng lời như dao cứa): Con vô ơn ư? Con không có giá trị ư? Vậy con xin trả lại cho mẹ và anh Long tất cả những “ân nghĩa” mà con đã nhận được. Con không cần thứ giá trị mà các người định nghĩa.
Bà Hoa há hốc miệng, không ngờ Linh lại có thể đáp trả sắc bén đến vậy. Bà Mai khẽ mỉm cười hài lòng.
BÀ MAI (quay sang các thành viên nhà chồng, giọng cương quyết): Nghe rõ đây! Chuyện ly hôn của Linh và thằng Long là CÓ THẬT. Đơn đã được ký, chúng tôi không muốn dây dưa thêm nữa.
Anh Long và Bà Hoa nghe đến đây thì sắc mặt trắng bệch. Đơn đã được ký? Khi nào? Sao họ không hề hay biết?
ANH LONG (lắp bắp, cố giữ lại chút thể diện): Linh… em đừng làm quá mọi chuyện. Anh biết em giận, nhưng…
LINH (cắt ngang, ánh mắt như nhìn xuyên thấu sự giả tạo của Anh Long): Anh biết gì? Anh chỉ biết đến bản thân anh. Anh không hề biết em đã trải qua những gì, đã đau khổ đến mức nào. (Linh ngừng một lát, nhìn thẳng vào Anh Long). Em và anh đã hết. Dù anh có nói gì đi chăng nữa, cũng đã quá muộn rồi.
Lời nói của Linh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Long. Anh ta bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Mất Linh, anh sẽ mất đi một người vợ đảm đang, tháo vát, người đã lo toan mọi thứ trong nhà. Anh sẽ mất đi người mà anh luôn nghĩ sẽ mãi ở bên mình, dù anh có đối xử tệ bạc thế nào đi chăng nữa.
BÀ HOA (giọng run run, không còn vẻ hống hách như trước): Linh ơi con… con suy nghĩ lại đi con. Con ở lại, mẹ hứa sẽ đối xử tốt với con. Thằng Long nó sai rồi, mẹ cũng sai rồi. Con đừng bỏ nhà mà đi.
Linh khẽ nhếch mép, nụ cười đầy mỉa mai. Bà ta bây giờ mới hứa? Bây giờ mới nhận sai?
LINH: Quá muộn rồi, mẹ chồng. Quá muộn để sửa chữa, quá muộn để níu kéo. Con đã chịu đựng đủ rồi.
Các thành viên nhà chồng lúc này cũng không còn vẻ hùa theo hay khinh thường nữa. Họ bắt đầu xì xào, nhưng không phải bàn tán về Linh, mà là về sự vô tâm của Anh Long và Bà Hoa. Một vài người bắt đầu nhìn Anh Long và Bà Hoa bằng ánh mắt ái ngại, thậm chí có phần trách móc. Họ vừa chứng kiến một cuộc hôn nhân tan vỡ vì sự thờ ơ và tàn nhẫn của chính những người trong gia đình.
Anh Long như chết lặng. Anh nhìn Linh, nhìn Bà Mai, rồi nhìn sang mẹ mình và những người thân. Tất cả đều không còn ủng hộ anh. Hình ảnh Linh nằm sốt li bì trong căn phòng tối, hình ảnh anh từ chối mua thuốc và mắng mỏ cô hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Rồi cảnh tiệc tùng linh đình, tiếng nhạc ầm ĩ át đi tiếng rên của vợ.
ANH LONG (thốt lên, gần như là một tiếng thì thầm, nhưng đủ để mọi người nghe thấy): Phải chăng… mình đã sai thật rồi?
Anh Long sụp xuống chiếc ghế, gương mặt bàng hoàng, thất thần. Anh ta vừa đánh mất thứ quý giá nhất trong đời mình, và nhận ra điều đó khi đã quá muộn.
Linh và Bà Mai không nán lại thêm một giây phút nào. Họ lặng lẽ quay lưng, bước ra khỏi cánh cửa căn nhà từng giam cầm Linh bao nhiêu năm tháng. Bà Mai nắm chặt tay Linh, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. Linh không quay đầu nhìn lại. Cô cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Tiếng nhạc xập xình bên trong đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, và có lẽ, cả sự hối hận muộn màng.
Vài tuần sau…
Tại căn nhà ấm cúng của Bà Mai, Linh nằm trên giường, nhưng không còn là vẻ tiều tụy, xanh xao nữa. Dù vẫn còn hơi yếu, nhưng đôi mắt cô đã có lại ánh sáng. Bà Mai ngồi bên cạnh, đút từng thìa cháo nhỏ cho Linh, lời nói nhẹ nhàng, trìu mến. Tình yêu thương vô bờ của mẹ là liều thuốc hữu hiệu nhất. Linh dần hồi phục cả thể chất lẫn tinh thần. Những vết thương lòng cũng dần được xoa dịu bởi sự quan tâm và vỗ về không ngừng của Bà Mai.
Dần dần, Linh bắt đầu tìm lại chính mình. Cô học nấu những món ăn mới, đọc những cuốn sách đã bỏ dở, và thậm chí đăng ký một khóa học online về thiết kế đồ họa – đam mê mà cô đã gác lại vì cuộc hôn nhân cũ. Mỗi ngày trôi qua, Linh cảm thấy mình như một cây non đang đâm chồi nảy lộc, tràn đầy nhựa sống và khát khao vươn lên. Cô không còn là Người vợ cam chịu, nhẫn nhục của Anh Long nữa. Cô là Linh, một người phụ nữ tự do, mạnh mẽ và độc lập.
“Mình phải sống thật hạnh phúc để mẹ không phải lo lắng nữa.” Linh tự nhủ, ánh mắt kiên định. “Và vì chính mình. Để những tháng ngày đau khổ đó không trở nên vô nghĩa.”
Thời gian trôi qua, cuốn đi những vết thương, nhưng lại để lại những bài học quý giá. Linh nhận ra, hạnh phúc không nằm ở việc cố gắng níu giữ một thứ không thuộc về mình, hay hy sinh bản thân để làm hài lòng người khác. Hạnh phúc là sự tự do được lựa chọn, là giá trị của bản thân được công nhận, và là bình yên trong tâm hồn. Cô đã từng nghĩ cuộc đời mình đã kết thúc khi hôn nhân tan vỡ, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng đó chỉ là cánh cửa khép lại để một cánh cửa khác rộng lớn hơn mở ra.
Với sự đồng hành của Bà Mai, Linh không chỉ tìm thấy lại chính mình mà còn mạnh mẽ hơn xưa. Cô không còn oán hận hay trách móc quá nhiều. Thay vào đó, cô chọn cách tha thứ – không phải cho những người đã làm tổn thương mình, mà là cho chính bản thân cô, vì đã từng chấp nhận những điều không xứng đáng. Tha thứ là cách để giải phóng tâm hồn khỏi gánh nặng của quá khứ.
Cuộc sống mới của Linh không ồn ào hay rực rỡ, nhưng nó bình yên và đầy ý nghĩa. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô đón ánh nắng ban mai, nhâm nhi tách trà nóng, và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mẹ. Cô bắt đầu vẽ, viết, và ấp ủ những dự định riêng. Một chương mới đã mở ra, không còn những giọt nước mắt tủi hờn, không còn những đêm dài cô đơn. Chỉ còn lại một Linh trưởng thành, tự tin, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt biết ơn cuộc đời. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn đơn độc. Cô đã tìm thấy ngôi nhà thực sự của mình – đó là trái tim cô, nơi sự bình yên và hạnh phúc bắt đầu.

