Dựng rạp cưới ngoài ngõ trước 1 tuần, đến hôm làm tiệc chính thì cả làng không ai đến, vợ chồng tôi sững sờ khi biết bí mật…
Cách đây 1 tháng, vợ chồng tôi tổ chức đám cưới cho con trai. Cũng như mọi nhà, chúng tôi dựng rạp ngoài ngõ cho tiện. Dĩ nhiên, vào ngày gửi thiệp mời hàng xóm, tôi đã xin phép đàng hoàng vì rạp cưới sẽ ảnh hưởng đến giao thông. Mọi người đều hoan hỉ.
Vì lần đầu cưới con, lại là dân kinh doanh có nhiều bạn bè khách khứa, vợ chồng tôi muốn dựng rạp lớn hơn thường lệ. Thay vì rạp thường, chúng tôi thuê hẳn rạp sự kiện.
Chồng tôi còn quyết định dựng rạp ngoài ngõ trước cả tuần để tiện tiếp đón anh em, bạn bè đến thăm hỏi. Thấy vậy, bố mẹ chồng khuyên: “Làm gì cũng phải nghĩ đến hàng xóm láng giềng. Dựng rạp cả tuần, người ta còn làm ăn gì được nữa”
Nhưng chồng tôi gạt đi: “Gớm, cả đời cưới con được mấy lần mà ông bà cứ lo xa. Hàng xóm phải thông cảm chứ. Bao năm nay con cũng cho họ nhờ mãi rồi”.
Tôi cũng đồng tình với quan điểm đó. Nào ngờ, rắc rối thực sự xảy đến. Xóm tôi có 1 nhà đang xây, 1 nhà thì có kho hàng kinh doanh phải vận chuyển ra vào cả ngày. 👇👇
Ngay sau khi rạp sự kiện khổng lồ mọc sừng sững chiếm trọn ngõ làng, mọi hoạt động xung quanh dường như bị đình trệ. Chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng cho nhà hàng xóm đang xây dừng lại ở đầu ngõ, bất lực bóp còi. Tài xế cau mày, cố gắng lách qua khe hẹp còn sót lại nhưng vô vọng.
Người chủ nhà hàng xóm đang xây, ông Tuấn, bước ra, vẻ mặt đầy bực bội. Cùng với ông là đội thợ xây đang ngáp ngắn ngáp dài. Vật liệu không vào được, họ chỉ còn cách ngồi chơi.
“Kìa, cô vợ ơi! Cô ra mà xem này!” Ông Tuấn gọi to, giọng đã bắt đầu khó chịu.
Người vợ, từ trong nhà nhìn ra, thấy cảnh tượng chiếc xe tải khổng lồ kẹt cứng, cùng ánh mắt hằn học của ông Tuấn và nhóm thợ, bà lập tức cảm thấy bối rối. Bà vội vàng bước ra cửa, cố nặn ra một nụ cười ôn hòa nhất.
“Dạ, có chuyện gì thế bác Tuấn? Sao xe cộ lại dừng hết ở đây?” Người vợ hỏi, mặc dù bà thừa hiểu nguyên nhân.
Một người thợ xây trẻ tuổi vặc lại ngay, giọng điệu thiếu kiềm chế: “Cô không thấy rạp nhà cô chắn hết lối rồi sao? Vật liệu không vận chuyển vào được thì chúng tôi làm ăn gì đây? Đội này ngồi chơi thì ai chịu trách nhiệm?”
Ông Tuấn cũng thêm vào, nén giận: “Đúng đấy cô vợ. Hôm trước cô xin phép dựng rạp, chúng tôi cũng đồng ý. Nhưng ai ngờ cô lại dựng cái rạp to thế này, lại còn dựng cả tuần lễ! Xe cộ ra vào khó khăn quá. Giờ vật liệu không vào được, công việc của tôi đình trệ hết rồi.”
Người vợ lúng túng nhìn chiếc rạp bề thế chắn ngang đường, rồi lại nhìn những khuôn mặt đang hằm hằm tức giận. Bà cố gắng giải thích: “Dạ, bác Tuấn với các anh thông cảm. Chuyện trăm năm của con nên chúng cháu muốn làm cho nó tươm tất một chút. Rạp cũng mới dựng thôi, chắc mai kia lại ổn thôi mà.”
“Ổn cái gì mà ổn?” Ông Tuấn bức xúc, chỉ tay về phía chiếc xe tải: “Xe tải chở xi măng, cát sỏi không vào được, cả công trình đình trệ. Tiền công thợ, tiền phạt hợp đồng ai đền cho tôi?”
Lời qua tiếng lại cứ thế dấy lên, tuy chưa thực sự gay gắt nhưng sự khó chịu đã hiện rõ trong từng câu chữ của hàng xóm. Người vợ chỉ biết đứng đó, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, cố gắng giữ thái độ hòa nhã nhất có thể trước tình thế căng thẳng này.
Người vợ vẫn đang đứng đó, chưa kịp giải thích thêm thì một tiếng còi xe tải khác lại vang lên, to hơn, dồn dập hơn. Lần này là chiếc xe tải màu xanh chở đầy thùng hàng của kho kinh doanh của hàng xóm đối diện. Tài xế, một người đàn ông trung niên, cố gắng bẻ lái, tìm cách lách qua khe hẹp giữa rạp cưới và bức tường rào nhưng chiếc xe quá lớn. Bánh xe cọ xát vào mép rạp, tạo ra âm thanh ken két chói tai. Phía sau, vài chiếc xe máy, xe đạp cũng bị kẹt lại, tiếng còi xe bắt đầu hỗn loạn.
Từ trong kho hàng kinh doanh của hàng xóm, một người đàn ông dáng người thấp đậm, mặt mày cau có bước ra. Đó là Chủ kho hàng. Ông ta lập tức nhận ra tình hình, vẻ mặt tối sầm. Ông ta đi thẳng đến chỗ chiếc rạp, nhìn cảnh tượng xe mình mắc kẹt rồi quay sang nhìn thẳng vào Người chồng, người lúc này cũng đã từ trong nhà bước ra, vẻ mặt có chút bất cần.
“Kìa, anh chồng! Anh ra mà xem này!” Chủ kho hàng gắt gao, chỉ tay về phía chiếc xe tải đang cố gắng nhích từng chút một. “Rạp cưới gì mà chắn hết cả lối đi của người ta! Xe cộ của tôi ra vào kiểu gì đây? Hàng hóa cần giao gấp, tắc thế này thì ai chịu trách nhiệm?”
Tài xế xe tải cũng xuống xe, vẻ mặt bất lực, chen vào: “Đúng đấy, anh chồng. Cứ thế này thì tắc hết cả con ngõ. Xe tôi không vào được, cũng không ra được. Anh xem thế nào chứ!”
Người chồng đứng khoanh tay, liếc nhìn chiếc xe tải và đám đông đang xôn xao. Anh ta nhếch môi, thái độ hoàn toàn dửng dưng trước những lời phàn nàn. Người vợ đứng bên cạnh, mặt tái mét, lo lắng liếc nhìn chồng, cố gắng ra hiệu cho anh ta nói năng nhẹ nhàng. Nhưng Người chồng phớt lờ ánh mắt của Người vợ.
“Cả đời cưới con được mấy lần, mọi người thông cảm chút đi!” Người chồng buông một câu lạnh nhạt, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên, không cần bàn cãi.
Lời nói của Người chồng như đổ thêm dầu vào lửa. Chủ kho hàng và Tài xế nhìn nhau, vẻ mặt từ bực tức chuyển sang kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Người vợ đứng đó, cảm thấy xấu hổ tột cùng, chỉ muốn kiếm một cái lỗ mà chui xuống đất. Tình hình từ căng thẳng giờ đây đã thực sự bùng nổ.
Chủ kho hàng và Tài xế nhìn nhau, ánh mắt chất chứa vẻ kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Hàng xóm xung quanh cũng xì xào bàn tán, nhiều người lắc đầu ngao ngán trước thái độ của Người chồng. Người vợ đứng bên cạnh, hai tay siết chặt vạt áo, chỉ muốn tan biến khỏi đó. Cô quay sang Người chồng, định nói điều gì đó để xoa dịu tình hình, nhưng anh ta đã quay lưng đi thẳng vào nhà, để lại một Người vợ bẽ bàng đối diện với ánh mắt giận dữ của mọi người.
Những ngày sau đó, rạp cưới vẫn sừng sững chiếm hết gần trọn con ngõ làng, không hề có dấu hiệu sẽ được tháo dỡ. Tình hình càng lúc càng trở nên căng thẳng. Người dân trong xóm bắt đầu biểu lộ sự khó chịu ra mặt. Việc đi lại hàng ngày của họ bị cản trở nghiêm trọng.
Sáng sớm, một bà cụ hàng xóm phải chật vật dắt chiếc xe đạp cọc cạch qua khe hẹp còn lại, suýt chút nữa thì đổ. Bà lẩm bẩm những lời trách móc, tiếng nói yếu ớt nhưng đầy bực dọc. Mấy đứa trẻ đi học phải len lỏi qua hàng cột rạp, quần áo bám bụi bẩn. Một chiếc xe chở gas cố gắng vào giao hàng nhưng đành bỏ cuộc giữa chừng, tài xế phải gọi điện xin lỗi khách hàng.
Bầu không khí trong ngõ trở nên nặng nề, ngột ngạt. Không còn những tiếng chào hỏi thân thiện, thay vào đó là những cái lườm nguýt, những tiếng thở dài đầy ẩn ý. Thỉnh thoảng, những tiếng cãi vã nhỏ lại vọng ra từ một số hộ dân gần đó, khi họ cố gắng xoay sở với lối đi bị chặn.
Trong nhà Chủ kho hàng, tiếng cãi vã giữa ông ta và vợ ngày càng gay gắt. “Ông xem đi! Hàng hóa tắc hết, không chuyển đi được thì ai đền bù đây? Một ngày không có doanh thu là mất bao nhiêu tiền rồi hả?” Tiếng vợ Chủ kho hàng the thé vang ra, đầy lo lắng và tức giận. Chủ kho hàng đáp lại bằng giọng gắt gỏng không kém: “Bà tưởng tôi không sốt ruột chắc? Tôi đang tìm cách đây!”
Người vợ đứng trong bếp, nghe rõ mồn một những tiếng cãi vã vọng sang từ nhà hàng xóm. Lòng cô trĩu nặng, bất an dâng lên. Cô nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi Người chồng đang ngồi xem điện thoại, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Mọi gánh nặng và áp lực đều đổ dồn lên vai Người vợ, người đang cố gắng giữ gìn chút hòa khí cuối cùng của xóm làng. Cô biết rằng, sự kiên nhẫn của hàng xóm đã sắp cạn kiệt.
Mẹ chồng, vừa đi chợ về, gánh rau nặng trĩu trên tay. Bà lão cẩn thận từng bước, len lỏi qua hàng rào rạp cưới chật chội. Từ xa, bà thấy một cụ già mái tóc bạc phơ, lưng còng, đang vịn vào bức tường loang lổ cạnh rạp, cố gắng bước từng bước chậm chạp. Chiếc gậy tre của cụ cứ khua khoắng trong không khí, tìm kiếm điểm tựa giữa đống vật liệu ngổn ngang cạnh rạp. Bỗng, chân cụ vấp phải một sợi dây điện chăng ngang từ rạp, cụ loạng choạng, chiếc gậy bật ra, thân hình gầy gò đổ nghiêng.
Mẹ chồng, thấy vậy, giật mình đánh thót, vội vàng vứt gánh rau xuống đất, chạy tới đỡ cụ: “Bà ơi, bà có sao không? Cẩn thận kẻo ngã.” Bà cụ thở dốc, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ khó chịu hiện rõ. Bà xua tay, cố gắng đứng vững: “Không sao đâu bà, chỉ là cái rạp này cản lối quá, già cả như tôi đi lại khó khăn lắm.” Mẹ chồng nhìn theo bóng lưng liêu xiêu của cụ già khuất dần, lòng bà trĩu nặng. Từ nãy giờ, bà đã thấy không biết bao nhiêu người đi ngang qua đều phải nhíu mày, lắc đầu ngao ngán. Một nỗi bất an ghê gớm dấy lên trong lòng bà.
Mẹ chồng bước vào nhà, nét mặt trầm tư. Thấy Người chồng đang ngồi ghế salon, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, Người vợ thì vẫn đang lúi húi trong bếp dọn dẹp, Mẹ chồng không nén được sự bực bội pha lẫn lo lắng.
MẸ CHỒNG
(Giọng đầy vẻ trách móc và cương nghị)
Làm vậy không được đâu, con ơi!
Người chồng ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn mẹ, vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu vì bị làm phiền.
NGƯỜI CHỒNG
(Hơi gắt gỏng)
Mẹ nói gì vậy? Có chuyện gì mà không được?
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu, tiến lại gần, nhìn cả hai vợ chồng, ánh mắt đầy sự thất vọng)
Cái rạp cưới ấy, các con phải tính toán mà tháo dỡ sớm đi. Nãy mẹ đi chợ về, thấy cụ già suýt ngã vì vấp dây rạp. Hàng xóm người ta khó chịu lắm rồi, ai cũng xì xào bàn tán. Tổ chức đám cưới mà để hàng xóm láng giềng mất lòng thì làm sao vui nổi?
Người chồng bĩu môi, quay lại nhìn điện thoại, như thể những lời mẹ nói chẳng có chút trọng lượng nào.
NGƯỜI CHỒNG
(Thờ ơ, giọng đầy vẻ khinh thường)
Lo gì chứ mẹ. Đám cưới xong người ta tự dỡ thôi. Vài ngày nữa là xong hết. Mấy bà già rỗi hơi chuyện bé xé ra to.
Người vợ đứng cạnh Mẹ chồng, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt cô tràn ngập sự bất an, nhìn Người chồng với vẻ thất vọng rõ rệt. Cô biết những lời của Mẹ chồng hoàn toàn đúng, nhưng lại bất lực không thể làm gì.
MẸ CHỒNG
(Giọng nặng trĩu, kiên quyết, nhìn thẳng vào Người chồng)
Không phải chuyện bé đâu con. “Bán anh em xa mua láng giềng gần”. Vài ngày nữa người ta dỡ thì cũng đã mất lòng rồi. Các con làm ăn kinh doanh, còn cần tình làng nghĩa xóm nữa chứ.
Người chồng không đáp, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lướt điện thoại. Nụ cười chế giễu khẽ hiện trên môi anh ta, như thể anh ta đang nghĩ: “Mấy chuyện vặt vãnh này mà cũng phải bận tâm.” Người vợ siết chặt hai bàn tay, cảm thấy ngọn lửa giận dữ và bất lực đang bùng lên trong lòng. Cô muốn nói gì đó, muốn thúc giục Người chồng hành động, nhưng nhìn thấy thái độ trơ tráo của anh, cô lại nuốt ngược lời vào trong, chỉ biết thở dài đầy bất lực, cảm thấy mình đang bị mắc kẹt giữa mọi áp lực.
Mẹ chồng, thấy thái độ của con trai, bà thở dài thườn thượt, lắc đầu thất vọng rồi lặng lẽ bỏ lên phòng. Không khí trong nhà trở nên căng thẳng.
Người chồng lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn Linh, nở một nụ cười nhạt nhẽo.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng điệu khinh khỉnh, pha chút tự mãn)
Mẹ già rồi hay lo chuyện vớ vẩn. Đám cưới con trai cả đời có một, ai mà chẳng thông cảm chứ. Vài ba bữa nữa là đâu vào đấy hết.
Linh nghe những lời đó, sống lưng cô chợt lạnh buốt. Cô muốn phản bác, muốn nói rằng không phải ai cũng sẽ thông cảm cho sự bất tiện mà họ gây ra. Đặc biệt là những người hàng xóm đang xây nhà, hay chủ kho hàng kinh doanh bị ảnh hưởng trực tiếp. Nỗi bất an trong lòng Linh càng lúc càng lớn, cảm giác như có một tảng đá đè nặng. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt đầy vẻ bất cần của Người chồng, mọi lời nói nghẹn ứ lại nơi cổ họng. Cô không muốn tạo thêm sự căng thẳng hay cãi vã không cần thiết vào lúc này.
LINH
(Cố nén tiếng thở dài, giọng dịu lại)
Thôi anh cứ nói vậy… nhưng em thấy…
NGƯỜI CHỒNG
(Khoát tay gạt đi, không để Linh nói hết)
Thấy gì mà thấy. Em cứ lo xa. Đàn bà các em cứ hay suy nghĩ linh tinh. Cứ để anh lo.
Người chồng lại quay về với chiếc điện thoại, hoàn toàn bỏ ngoài tai những gì Linh định nói. Linh đứng đó, cảm thấy bất lực. Cô biết sự thật không đơn giản như lời chồng nói. Những tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm, ánh mắt khó chịu của người qua đường, và cả hình ảnh cụ già suýt ngã mà Mẹ chồng kể lại, tất cả cứ lởn vởn trong đầu cô.
Linh lặng lẽ bước ra hiên nhà, giả vờ tưới mấy chậu cây cảnh. Từ đây, cô có thể quan sát rõ hơn con ngõ làng và khu vực rạp cưới. Chiếc rạp khổng lồ vẫn án ngữ gần hết lối đi, chỉ chừa lại một khoảng trống nhỏ hẹp. Cô thấy vài người hàng xóm đi qua, họ vừa đi vừa liếc nhìn chiếc rạp, rồi lại trao đổi với nhau bằng những ánh mắt khó chịu và những cái lắc đầu ngao ngán. Một người phụ nữ đang vội vã với túi đồ trên tay, phải lách mình qua một cách khó khăn.
Khuôn mặt Linh tối sầm lại. Cô biết, những lời xì xào đó không phải là “chuyện bé xé ra to” như chồng cô nói. Chúng là những hạt mầm bất mãn đang âm thầm nảy nở. Một linh cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí Linh. Cô lo sợ, nhưng lại không thể nói ra. Cô sợ rằng, sự bình yên mà cô cố gắng giữ gìn sẽ không còn được bao lâu nữa. Cô chỉ biết im lặng quan sát, chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
Ánh chiều dần buông, nhưng sự nặng nề trong lòng Linh không hề vơi bớt. Cô vẫn đứng lặng lẽ ở hiên nhà, nhìn về phía rạp cưới sừng sững, chặn gần hết lối đi.
Tiếng động mạnh từ phía cổng khiến cô giật mình. Người chồng loạng choạng bước vào sân, hơi men nồng nặc phả ra theo từng bước chân. Nụ cười chếnh choáng hiện rõ trên gương mặt anh.
LINH
(Giọng hơi lo lắng)
Anh đi đâu giờ này mới về? Sáng mai là ngày cưới rồi đấy.
NGƯỜI CHỒNG
(Vẫy tay, giọng nói lè nhè nhưng đầy vẻ tự mãn)
Về sớm làm gì! Bạn bè anh mừng quá, kéo đi chén chú chén anh mấy bận. Có cả lão Sơn, lão Hùng…
Anh chồng không dừng lại, liếc mắt về phía rạp cưới rồi lại nhìn quanh quẩn như tìm kiếm điều gì đó.
NGƯỜI CHỒNG
(Lớn tiếng, ra vẻ bất bình)
Mấy cái ông hàng xóm này cũng lạ. Đám cưới con người ta, cả đời mới có một lần. Mình xin phép đàng hoàng tử tế, họ ừ ừ gật gật rồi mà… Giờ lại lén lút sau lưng phàn nàn này nọ. Đúng là ích kỷ, không biết điều! Làm ăn thì cứ sợ người ta không nhìn thấy đường, thế thì dẹp tiệm luôn đi!
Linh giật mình, vội vàng nhìn quanh. Mắt cô loé lên sự kinh hãi. Quả nhiên, ngay gần đó, hai người hàng xóm đang đi bộ về nhà, bỗng dừng lại. Một người là CHỦ KHO HÀNG KINH DOANH của hàng xóm, người kia là người trông coi NHÀ HÀNG XÓM ĐANG XÂY. Họ vừa đi ngang qua và nghe thấy rõ mồn một từng lời Người chồng nói. Khuôn mặt họ từ ngỡ ngàng chuyển sang tối sầm, ánh mắt tóe lửa nhìn thẳng vào Người chồng.
LINH
(Giọng nhỏ, lắp bắp)
Anh… anh nói gì thế. Anh nói nhỏ thôi… Người ta…
NGƯỜI CHỒNG
(Gạt tay Linh ra, vẫn lớn tiếng, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm)
Sợ gì mà sợ! Nói thẳng cho họ biết, làm người phải biết điều. Lo cho cái lợi bé tí của mình mà gây khó dễ cho việc đại sự của người khác. Có mắt mà không thấy núi Thái Sơn! Mấy người đó đúng là…
(Anh ta định nói thêm, nhưng Linh vội bịt miệng anh lại)
Linh cố gắng kéo Người chồng vào nhà, nhưng anh ta vẫn cự nự, vùng vằng.
Hai người HÀNG XÓM đứng đó, gân xanh nổi lên trên trán. Sự tức giận bùng lên trong ánh mắt họ. Họ đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng những lời lẽ xấc xược, coi thường của Người chồng đã chạm đến giới hạn.
CHỦ KHO HÀNG KINH DOANH
(Giọng trầm đục, đầy vẻ phẫn nộ)
À… ra vậy! Ra là chúng tôi “ích kỷ”, chúng tôi “không biết điều” à?
NGƯỜI TRÔNG COI NHÀ HÀNG XÓM ĐANG XÂY
(Nghiến răng)
Cả đời có một lần thì muốn làm gì thì làm sao? Cái lợi bé tí của chúng tôi không đáng nói sao? Lời nói anh cứ coi chừng đấy!
Người chồng lúc này mới lờ mờ nhận ra điều gì đó, mắt anh ta chớp chớp nhìn về phía hai người hàng xóm. Nhưng Linh biết, mọi chuyện đã quá muộn. Nỗi bất an của cô đã trở thành sự thật. Những hạt mầm bất mãn đã nảy nở, và giờ đây, chúng đã biến thành ngọn lửa giận dữ. Cô biết, buổi tối trước ngày cưới định mệnh này, chỉ là khởi đầu cho một chuỗi rắc rối lớn hơn rất nhiều.
Ánh bình minh le lói xuyên qua những tán cây, nhưng không khí trong ngõ làng lại đặc quánh sự căng thẳng và những lời thì thầm. Câu chuyện về đêm qua, về những lời lẽ thô lỗ, coi thường của Người chồng, đã lan nhanh như cháy rừng. Nó không chỉ dừng lại ở hai người hàng xóm trực tiếp chịu trận.
Bà Ba, người bán xôi đầu ngõ, đang múc xôi cho mấy người khách quen. Giọng bà nhỏ dần nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
BÀ BA
(Thì thầm, lắc đầu)
Đấy, các bà nghe chưa? Cái thằng chồng nhà Linh đấy, đêm qua say rượu còn mắng chửi ông chủ kho hàng với cả ông trông nhà xây. Bảo người ta ích kỷ, không biết điều…
MỘT NGƯỜI HÀNG XÓM 1
(Giật mình)
Thật á? Tôi tưởng nhà nó cũng hiền lành tử tế chứ. Đám cưới con trai, tự nhiên lại…
MỘT NGƯỜI HÀNG XÓM 2
(Bĩu môi)
Hiền lành gì. Nghe đâu nó nói mình thuê rạp lớn là để “dằn mặt” mấy người xung quanh. Lại còn chê người ta làm ăn bé tí, sợ không nhìn thấy đường… Khinh người ra mặt.
Những lời bàn tán như vết dầu loang, xuyên qua từng con hẻm, từng cánh cửa. Trong các nhóm chat của xóm, trên những chiếc ghế đá công cộng, câu chuyện được thêm thắt, phóng đại, và gieo rắc sự bất bình.
Linh, dù bận rộn với công việc chuẩn bị cho đám cưới, vẫn cảm nhận được những ánh mắt khác lạ. Sáng nay, khi cô ra ngõ nhờ người hàng xóm bê hộ mấy thùng nước, ánh mắt của bà Tám – người vẫn thường xuyên giúp đỡ cô – bỗng trở nên lạnh nhạt.
BÀ TÁM
(Giọng cộc lốc)
Thôi, tôi bận lắm. Cô tự lo đi.
Linh sững sờ. Cô chưa bao giờ bị đối xử như vậy. Cô cố gắng gọi mấy người khác nhưng ai cũng viện cớ bận rộn, hoặc chỉ nhìn cô với vẻ khó chịu rồi quay đi. Những nụ cười tươi tắn thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự xa cách rõ rệt.
Người chồng thì vẫn tỏ ra bình thản, thậm chí còn có chút tự mãn. Anh ta vẫn khoác tay, cười nói lớn tiếng với bạn bè đến sớm, hoàn toàn không để ý đến không khí ngột ngạt xung quanh hay những cái nhìn đầy phán xét từ những người hàng xóm đi qua.
NGƯỜI CHỒNG
(Vỗ vai một người bạn)
Đấy, ông thấy không? Đám cưới con trai tôi, phải hoành tráng thế này mới đúng tầm. Mấy ông hàng xóm cứ thích lằng nhằng…
Anh ta nói to, cố ý để những người đi ngang qua nghe thấy. Vài người hàng xóm nghe thấy, lập tức nhíu mày, quay mặt đi. Có người còn buông tiếng thở dài đầy ngao ngán.
Linh đứng lặng lẽ ở một góc sân, lòng nặng trĩu. Cô nhìn thấy ánh mắt dò xét, đôi khi là khinh thường của những người đi qua. Họ không nói thẳng, nhưng thái độ lạnh nhạt, sự xa lánh đã đủ để bóp nghẹt trái tim cô. Cái ngày cưới đáng lẽ phải là ngày vui nhất, giờ đây lại mang theo một cảm giác nặng nề, u ám đến lạ lùng. Cô biết, những lời nói của chồng đã không chỉ làm tổn thương hai gia đình hàng xóm mà còn gieo rắc sự bất hòa trong cả khu phố. Mối quan hệ láng giềng đã bị rạn nứt, và tương lai phía trước, Linh linh cảm sẽ chẳng dễ dàng gì.
Dù lòng nặng trĩu, Người vợ vẫn không thể ngừng tay. Đám cưới con trai họ sắp diễn ra, và từng chi tiết nhỏ vẫn cần được hoàn thiện. Cùng Người chồng, cô tất bật kiểm tra lại bàn ghế, hoa tươi, và thực phẩm, cố gắng gạt bỏ những ánh mắt lạnh nhạt, những lời xì xào của xóm làng. Người chồng, ngược lại, vẫn giữ vẻ tự tin đến ngạo mạn. Anh ta đi đi lại lại trong rạp, chỉ đạo nhân viên sự kiện, khuôn mặt rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
NGƯỜI CHỒNG
(Vỗ vai thợ sắp xếp)
Cứ làm đúng theo yêu cầu tôi dặn nhé. Phải thật hoành tráng! Hôm nay là ngày vui của con trai tôi, không được có sai sót nào đâu.
Anh ta nhìn xung quanh, ánh mắt lướt qua những khoảng trống, những ngôi nhà hàng xóm vẫn đóng im ỉm. Một nụ cười tự mãn nở trên môi. Anh tin chắc rằng khi tiệc chính diễn ra, khi âm nhạc vang lên và rượu được rót tràn, mọi mâu thuẫn nhỏ nhặt sẽ bị cuốn trôi. Ai mà chẳng muốn dự đám cưới, ăn uống vui vẻ?
Người vợ nhìn Người chồng, trong lòng đầy rộn ràng và nặng trĩu. Cô vẫn cố gắng tin vào điều đó. Cô nghĩ, có thể Người chồng nói đúng. Có thể mọi người chỉ giận dỗi nhất thời. Đến ngày vui, ai rồi cũng sẽ bỏ qua thôi.
CÔ HÀNG XÓM (XA XA)
(Nhìn về phía rạp cưới, nói nhỏ với người bên cạnh)
Đấy, xem cái mặt nó kìa. Cứ tưởng mình làm vậy là hay ho lắm.
Người vợ tình cờ nghe thấy loáng thoáng, tim cô thắt lại. Cô cố gắng lờ đi, quay sang sửa lại chiếc khăn trải bàn. Nhưng bàn tay cô lại run run. Từ sáng đến giờ, những người bà con từ xa đã đến, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng những người hàng xóm quen thuộc. Ngay cả Bà Ba hay Bà Tám, những người vẫn thường xuyên ghé qua giúp đỡ việc nhà, cũng không xuất hiện.
BỐ CHỒNG
(Lại gần Người vợ, giọng trầm tư)
Linh này, con xem lại danh sách khách mời đi. Mấy nhà bên cạnh, mình có nên… mời lại không?
Người vợ biết Bố chồng đang nói đến chuyện gì. Cô thở dài, nhìn về phía cổng rạp cưới, nơi những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ nhưng lại cô đơn đến lạ.
NGƯỜI VỢ
(Khẽ lắc đầu)
Con… con không biết nữa, bố ạ. Con đã cố gắng nói chuyện rồi. Nhưng mà…
Người chồng đi tới, nghe thấy đoạn cuối câu chuyện. Anh ta lập tức khoát tay, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
NGƯỜI CHỒNG
(Cắt lời, giọng dứt khoát)
Không cần đâu, bố. Mấy cái chuyện lặt vặt ấy, họ tự biết điều thì khắc đến. Không đến thì thôi, nhà mình cũng chẳng thiếu mâm cỗ. Càng bớt được mấy cái mặt nhăn nhó, khó chịu. Cứ để họ thấy, không có họ thì đám cưới nhà mình vẫn cứ đông vui, hoành tráng!
Người vợ quay sang nhìn Người chồng, ánh mắt cô chất chứa sự thất vọng và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nỗi hy vọng yếu ớt trong lòng cô, dường như, đang dần tan biến. Cô biết, Người chồng vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Và cô, một cách bất lực, chỉ có thể cầu mong một phép màu nhỏ nhoi sẽ xảy ra khi buổi tiệc chính thức bắt đầu. Cô nhìn những chiếc thiệp cưới đã gửi đi, lòng cô thầm hỏi: liệu có ai sẽ đến chúc mừng thật không?
Sáng sớm hôm đó, rạp cưới thực sự đã lộng lẫy hơn bao giờ hết. Hàng trăm bóng đèn nhấp nháy, những dải lụa màu đỏ và vàng rực rỡ bay phấp phới trong gió nhẹ. Bàn ghế được sắp xếp thẳng tắp, những lọ hoa tươi tắn tỏa hương thơm dịu nhẹ. Mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng lạ thay, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm cả ngõ làng. Không khí lẽ ra phải rộn ràng, tấp nập tiếng cười nói, nhưng giờ đây chỉ có tiếng gió xào xạc và những âm thanh lách cách của vài người thân trong gia đình đang giúp đỡ những công đoạn cuối cùng.
Người vợ đi đi lại lại trong rạp, ánh mắt cô quét qua từng dãy bàn trống, từng chiếc ghế chưa có người ngồi. Cô đã thức trắng đêm, cố gắng xua đi những dự cảm không lành. Lúc này đây, những tia nắng ban mai chiếu qua mái rạp, làm lộ rõ sự vắng vẻ bất thường. Chỉ lác đác vài chiếc taxi, xe máy chở những vị khách từ xa đến sớm, họ bước xuống, ánh mắt đầy tò mò quét qua khu rạp lớn nhưng trống trải, rồi nhanh chóng tìm chỗ ngồi.
Người chồng vẫn cố gắng giữ vẻ tự tin. Anh ta đứng ở cổng rạp, khuôn mặt tươi cười niềm nở chào đón những vị khách đầu tiên. Nhưng nụ cười của anh ta ngày càng trở nên gượng gạo. Cứ mỗi lần một chiếc xe chạy qua mà không rẽ vào, hoặc một người hàng xóm đi ngang qua mà không liếc mắt nhìn, trái tim Người chồng lại hẫng đi một nhịp. Sự yên ắng này, khác xa hoàn toàn với những gì anh ta tưởng tượng về một đám cưới hoành tráng.
Người vợ tiến lại gần Bố chồng, người đang lặng lẽ ngồi ở một góc, ánh mắt đầy ưu tư nhìn ra phía cổng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng khẽ, đầy lo lắng)
Bố ơi, sao… sao vẫn chưa thấy ai đến vậy ạ?
BỐ CHỒNG
(Thở dài, lắc đầu)
Bố cũng không biết nữa con ạ. Mấy đứa họ hàng xa thì đến rồi đấy, nhưng…
Mẹ chồng từ phía sau đi tới, bà cũng không giấu nổi vẻ sốt ruột.
MẸ CHỒNG
(Lau tay vào tạp dề)
Thường thì giờ này nhà cửa đã ồn ào lắm rồi chứ. Mấy bà hàng xóm cũng hay qua sớm mà. Sao hôm nay… im ắng lạ.
Người chồng quay lại, cố gắng trấn an.
NGƯỜI CHỒNG
(Cười gượng)
Chắc họ còn bận chút việc thôi mà mẹ. Để xem, gần đến giờ chính thức là đông ngay ấy mà. Mấy cái đám cưới này, phải đến lúc người ta phát biểu, khai tiệc thì mới tề tựu đông đủ.
Mặc dù nói vậy, nhưng Người chồng không thể ngăn nổi cảm giác bồn chồn đang lớn dần trong lòng. Anh ta liếc nhìn đồng hồ. Thời gian cứ trôi qua, kim đồng hồ dịch chuyển từng phút một, nhưng dòng người đổ về rạp cưới vẫn thưa thớt đến đáng sợ. Người vợ nhìn Người chồng, ánh mắt cô đầy những câu hỏi và một nỗi sợ hãi ngày càng rõ nét. Liệu anh ta có còn tự tin như hôm qua không? Hay những gì cô lo sợ, đang thực sự trở thành hiện thực?
Người chồng liếc nhìn đồng hồ. Đúng là đã đến giờ khai tiệc, nhưng khung cảnh vẫn một màu tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng nhạc cưới xập xình phát ra từ loa bỗng trở nên lạc lõng, thê lương trong không gian rộng lớn và trống vắng. Những vị khách ít ỏi từ xa đến ngồi rải rác, họ nhìn quanh với ánh mắt đầy hoang mang.
Người chồng rút điện thoại ra, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
NGƯỜI CHỒNG
(Cười gượng với Người vợ)
Anh gọi cho mấy thằng bạn thân xem sao. Chắc chúng nó kẹt xe thôi.
Anh ta bước ra một góc khuất hơn, bấm số. Người vợ đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn theo từng cử chỉ của Người chồng, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra, một đoàn người sẽ đổ về rạp cưới. Nhưng chỉ có sự im lặng bao trùm.
Người chồng ghé điện thoại vào tai, chờ đợi. Cuộc gọi đầu tiên được bắt máy.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng cố vui vẻ)
Alo, thằng Tùng hả? Mày đâu rồi? Đám cưới con tao khai tiệc rồi đấy. Sao chưa thấy mày qua?
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng rè rè, rồi một giọng đàn ông ngập ngừng.
GIỌNG TÙNG (O.S)
À… ừm… Tao… tao đang ở quê rồi Huy ơi. Bà ngoại tao tự nhiên yếu quá, tao phải về gấp từ sáng sớm. Sáng giờ cũng định gọi cho mày mà lo quá quên mất. Xin lỗi mày nha.
Người chồng cố nặn ra nụ cười, nhưng khóe môi anh ta đã cứng lại.
NGƯỜI CHỒNG
(Gượng gạo)
À… thế à? Thôi được rồi, mày cứ lo cho bà đi.
Anh ta cúp máy, vẻ mặt thoáng chút hoang mang. Anh ta lại bấm số khác. Cuộc gọi thứ hai.
NGƯỜI CHỒNG
(Cố gắng trấn an bản thân)
Alo, thằng Bình? Mày đâu rồi? Đám cưới con tao mà mày làm gì mà mất tích thế?
GIỌNG BÌNH (O.S)
Ây da… Huy ơi, tao xin lỗi mày nhé. Tự nhiên công ty tao có cái đơn hàng gấp quá, hôm nay phải đi công tác đột xuất lên biên giới rồi. Giờ đang trên xe, không quay về kịp. Xin lỗi mày nha, đợt khác anh em mình bù sau.
Người chồng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta cúp máy. Bàn tay cầm điện thoại run nhẹ. Anh ta liếc nhìn Người vợ đang đứng đó, ánh mắt cô đầy những câu hỏi và sự tuyệt vọng.
NGƯỜI CHỒNG
(Nói với chính mình, giọng lạc đi)
Sao lạ vậy? Tự nhiên ai cũng bận đột xuất thế này…
Người vợ bước đến gần, giọng cô khẽ như thì thầm, nhưng chất chứa đầy nỗi sợ hãi.
NGƯỜI VỢ
(Tim thắt lại)
Anh ơi… Có phải… có phải họ đang… bỏ rơi mình không anh? Em cảm thấy… có chuyện gì đó không ổn rồi.
Người chồng nhìn Người vợ, vẻ tự tin trên khuôn mặt anh ta giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự bất lực và hoảng loạn. Anh ta biết, không phải ai cũng bận đột xuất cùng một lúc như vậy. Một sự thật phũ phàng và cay đắng đang từ từ hiện rõ.
Người chồng nắm chặt tay Người vợ, lòng bàn tay anh lạnh ngắt. Anh ngước nhìn những hàng bàn ghế trống rỗng, những mâm cỗ còn nguyên vẹn bày biện đẹp mắt, nhưng không một ai chạm đến. Tiếng nhạc cưới vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó nghe như một bản nhạc ai oán, một lời chế giễu cho sự cô đơn đang bao trùm.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng khàn đặc)
Chúng ta… chúng ta đi một vòng xem sao. Có khi… có khi họ đang ở ngoài.
Người vợ gật đầu, sự sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt cô. Cả hai chầm chậm bước đi, vòng quanh không gian rộng lớn của rạp cưới. Chiếc rạp sự kiện mà họ đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê, để làm “mát mặt” với bà con lối xóm, giờ đây chỉ càng nhấn chìm họ vào nỗi thất vọng và hổ thẹn.
Họ đi qua những hàng bàn tiệc phủ khăn trắng tinh, những bình hoa tươi tắn nhưng chẳng có ai ngắm nhìn. Người chồng và Người vợ liên tục đưa mắt tìm kiếm, đảo qua từng góc, từng lối đi, từng kẽ hở giữa những cột sắt trang trí. Họ mong mỏi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một bóng dáng hàng xóm thân thiết, dù chỉ là một người đang trò chuyện hay cười đùa.
Nhưng không. Không một ai.
Ngõ làng vốn tấp nập nay vắng vẻ lạ thường. Những ngôi nhà hàng xóm, bao gồm cả `Nhà hàng xóm đang xây` và `Kho hàng kinh doanh của hàng xóm` bị rạp cưới che khuất, cũng không hề có dấu hiệu của sự sống, không một tiếng động, không một ánh đèn nào báo hiệu có người đang ở đó. Cánh cổng nhiều nhà khép hờ, thậm chí có nhà còn đóng im ỉm.
Người vợ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, mỗi bước chân càng thêm nặng trĩu. Cô quay sang nhìn Người chồng, ánh mắt anh cũng tràn ngập vẻ hoang mang, tự hỏi điều gì đang diễn ra. Chuyện gì vậy? Sao một đám cưới long trọng như thế này, lại không có một bóng người quen nào đến dự?
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy rạp cưới, nuốt chửng cả tiếng nhạc xập xình và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách từ xa đến, những người cũng đang nhìn họ với ánh mắt thương hại và đầy khó hiểu. Người vợ và Người chồng đứng giữa rạp, nhìn nhau, bàng hoàng trước thực tại phũ phàng.
Người vợ và Người chồng vẫn đứng sững sờ, ánh mắt trống rỗng nhìn những dãy bàn tiệc lạnh lẽo. Bầu không khí quỷ dị bao trùm lấy họ, nặng nề đến nghẹt thở.
Đúng lúc đó, một bóng người rụt rè tiến lại gần. Đó là một người họ hàng xa, người duy nhất đã đến từ sớm, ngồi co ro ở một góc bàn và liên tục đảo mắt nhìn xung quanh. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng, sợ sệt.
Người họ hàng bước chậm rãi đến chỗ Người vợ và Người chồng, khẽ khàng kéo tay áo Người vợ. Người vợ giật mình quay lại, ánh mắt tràn đầy hy vọng mong manh.
NGƯỜI HỌ HÀNG
(Giọng nói thì thầm, gần như không nghe rõ, ánh mắt liên tục liếc về phía Người chồng)
Cô chú ạ, hình như… cả xóm người ta không ai đến đâu.
Lời nói như sét đánh ngang tai. Người vợ và Người chồng đồng loạt trợn tròn mắt.
NGƯỜI CHỒNG
(Lập tức nhíu mày, giọng đầy vẻ hoài nghi)
Anh nói gì thế? Sao lại không đến? Ai bảo?
Người họ hàng lùi lại một bước, đôi vai gầy run lên.
NGƯỜI HỌ HÀNG
(Càng nói càng nhỏ, gần như muốn biến mất)
Họ… họ bảo vì dựng rạp chiếm lối đi cả tuần, gây khó khăn cho mọi người quá…
Người vợ cảm thấy mọi thứ xung quanh mình như quay cuồng. Cô nắm chặt lấy cánh tay Người chồng, móng tay hằn sâu vào da thịt anh. Lời giải thích ấy, tuy đơn giản, lại đánh trúng vào nỗi lo sợ thầm kín nhất của cô. Khó khăn cho mọi người? Nhưng họ đã xin phép đàng hoàng, cơ mà?
Người chồng đứng chết lặng. Sắc mặt anh tái mét, sự bàng hoàng và tức giận đan xen. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, không tin vào những gì vừa nghe thấy. Đám cưới con trai anh, đứa con duy nhất, giờ lại trở thành một trò cười cho cả xóm.
Người họ hàng thấy vậy, sợ hãi cúi gằm mặt rồi nhanh chóng quay lưng bỏ đi, để lại Người vợ và Người chồng đứng trơ trọi giữa rạp cưới vắng tanh, cùng với lời giải thích cay đắng như một nhát dao đâm thẳng vào tim.
Người vợ cảm thấy chân mình như nhũn ra. Cô buông lỏng tay Người chồng, lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt dán chặt vào những hàng ghế trống không, như muốn tìm kiếm một lời giải thích khác, một hy vọng nhỏ nhoi nào đó. Nhưng chỉ có sự im lặng đến rợn người đáp lại. Khuôn mặt Người vợ tái mét, trắng bệch như tờ giấy, sự bàng hoàng và tuyệt vọng hiện rõ.
Người chồng đứng sững sờ, một bức tượng sống. Sự tự tin, vẻ oai phong mà anh luôn thể hiện trước mọi người dường như đã bốc hơi hoàn toàn, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Đôi mắt anh đờ đẫn, nhìn xuyên qua không gian, không còn tiêu cự. Anh không dám tin vào tai mình, không thể nào chấp nhận được lời giải thích vừa rồi, rằng cả xóm không ai đến đám cưới Con trai họ chỉ vì cái rạp. Môi anh mấp máy, muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng “ư… ơ…” vô nghĩa thoát ra, rồi nghẹn ứ lại trong cổ họng. Anh cố gắng lắc đầu, như muốn phủ nhận tất cả, nhưng hiện thực tàn khốc vẫn sừng sững trước mắt.
Người vợ ngước nhìn anh, nước mắt đã chực trào.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, gần như nức nở)
Anh… anh ơi… thế này là sao? Chẳng lẽ… chẳng lẽ cả xóm… Họ lại làm vậy thật sao?
Người chồng vẫn đứng chết lặng, miệng lắp bắp không thành tiếng. Cả cơ thể anh như bị sét đánh ngang tai, mọi sức lực đều tan biến. Anh không nói nên lời.
Người vợ quay đầu, đôi mắt đỏ hoe mờ đi trong làn nước. Trước mắt cô, rạp cưới lộng lẫy, đầu tư hàng trăm triệu đồng, giờ đây trống hoác một cách đáng sợ. Từng hàng ghế bọc vải trắng tinh tươm, từng chiếc bàn tròn bày biện thịnh soạn, tất cả đều vắng bóng người. Hàng chục mâm cỗ ê hề, từ gà quay, tôm chiên, nem rán đến canh bóng, xôi vò, đều nằm im lìm, không một ai động đũa. Mùi thức ăn thơm phức ban nãy giờ như biến thành mùi ôi thiu của sự thất bại.
Ở bàn chính, nơi đáng lẽ ra phải có chú rể, cô dâu cùng hai bên gia đình hân hoan tiếp khách, chỉ có một mình Con trai họ, trong bộ vest chú rể bảnh bao, ngồi gục mặt. Đôi vai cậu rũ xuống, một vẻ mặt buồn bã, thất thần hiện rõ. Chiếc cà vạt đỏ thắt vội vã, giờ đây như một dấu hiệu của sự đổ vỡ. Con trai họ, giữa không gian rộng lớn, lạnh lẽo này, trông thật nhỏ bé và đáng thương.
Cảnh tượng đó đập vào mắt Người vợ như hàng ngàn mũi kim châm. Một nỗi hối hận tột cùng trào dâng, nuốt chửng lấy cô. Kèm theo đó là một sự xấu hổ kinh khủng, nó lan tỏa khắp cơ thể cô, khiến cô run rẩy. Bao nhiêu sự tự hào, bao nhiêu kiêu hãnh của một gia đình kinh doanh thành đạt mà cô và Người chồng luôn tự cho mình, giờ đây tan biến không còn một dấu vết.
Người vợ đưa tay lên che miệng, cố kìm tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra. Cô liếc nhìn Người chồng. Anh vẫn đứng như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không. Sự bất lực và đau đớn hiện rõ ràng trên từng đường nét.
NGƯỜI VỢ (NỘI TÂM)
Giá như cô đã nghe lời Bố chồng và Mẹ chồng! Họ đã nói rồi, đừng làm to quá, đừng gây ảnh hưởng đến lối đi, đến việc kinh doanh của hàng xóm. Nhưng cô, vì cái sĩ diện hão, vì muốn chứng tỏ mình, đã gạt phắt đi tất cả. Giờ thì sao? Đứa con trai duy nhất của cô, trong ngày cưới của nó, lại phải ngồi cô độc giữa rạp trống hoác thế này. Một nỗi nhục nhã chưa từng có!
Người vợ cảm thấy dạ dày mình quặn lại. Cô muốn chạy đến ôm lấy Con trai, muốn nói lời xin lỗi, nhưng đôi chân cô như bị đóng chặt xuống đất. Cô không dám đối mặt với ánh mắt thất vọng của con, với nỗi thất bại ê chề này.
Người chồng khẽ rướn người về phía trước, hai tay nắm chặt. Anh cúi đầu, mái tóc muối tiêu rũ xuống, che đi một nửa khuôn mặt đang cố kìm nén cảm xúc. Không một âm thanh nào thoát ra khỏi miệng anh, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm.
Sự tĩnh lặng bao trùm rạp cưới, nặng nề đến nghẹt thở. Ngoài Ngõ làng, mọi tiếng ồn ào đã rút đi, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Những người phụ giúp lặng lẽ bắt đầu công việc dọn dẹp. Từng mâm cỗ ê hề, gần như nguyên vẹn, được khiêng ra ngoài. Gà quay, tôm chiên, nem rán, tất cả đều lạnh ngắt, không một ai động đũa, chất chồng trên những chiếc xe đẩy, như bằng chứng cho một sự thất bại thảm hại.
Người vợ dõi theo từng mâm cỗ bị dọn đi, lòng cô quặn thắt. Bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu công sức, giờ đây tan biến trong sự tủi hổ. Cô liếc nhìn Người chồng. Anh vẫn đứng đó, bất động, nhưng đôi mắt anh đã không còn vô hồn. Ánh mắt đó giờ đây chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, xen lẫn sự chua xót và hối hận.
Người chồng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Người vợ. Không lời nào được thốt ra, nhưng vô vàn cảm xúc đã được trao đổi: sự thất vọng, nỗi nhục nhã, và một sự hiểu biết đau đớn về cái giá mà họ đã phải trả.
Tiếng tháo dỡ rạp cưới bắt đầu vang lên lách cách, khô khốc. Những tấm bạt trắng tinh tươm bị kéo xuống, những khung sắt nặng nề được tháo rời. Không gian rộng lớn ban nãy nhanh chóng thu hẹp lại, phơi bày sự trần trụi của hiện thực. Người vợ và Người chồng đứng giữa đống đổ nát ngổn ngang đó, hai thân ảnh nhỏ bé, lạc lõng.
NGƯỜI VỢ (NỘI TÂM)
Cái giá của sự sĩ diện hão. Đắt quá.
Cô nuốt khan, cổ họng khô rát. Cô nhìn Người chồng, cố gắng tìm kiếm một lời an ủi, một sự sẻ chia, nhưng trong mắt anh, cô chỉ thấy chính sự phản chiếu của nỗi đau và sự ân hận mà cô cũng đang gánh chịu. Giờ đây, họ không còn là cặp vợ chồng kinh doanh thành đạt, tự mãn nữa. Họ chỉ là hai người thất bại, đứng trước một tương lai mịt mờ.
Người chồng đưa tay lên day trán, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra. Anh cảm thấy sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm cơ thể mình. Tất cả sự kiêu hãnh của một đời người, giờ đây sụp đổ. Anh biết, Người vợ cũng đang cảm thấy điều tương tự. Họ đã cùng nhau gây ra sai lầm này, và giờ đây, họ phải cùng nhau gánh chịu hậu quả. Ngoài Ngõ làng, bóng đêm đã buông xuống. Những ánh đèn lờ mờ từ Nhà hàng xóm đang xây hắt qua, soi rõ cảnh tượng tan hoang của rạp cưới. Tiếng máy móc tháo dỡ vẫn đều đặn vang lên, như một bản nhạc buồn cho sự kết thúc của một ngày cưới đầy bi kịch.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các mái nhà, Ngõ làng đã trở lại với dáng vẻ quen thuộc của nó. Rạp cưới đồ sộ, từng là biểu tượng của sự phô trương, giờ đây đã hoàn toàn biến mất, không còn một dấu vết. Mặt đất được quét dọn sạch sẽ, những chiếc ghế nhựa, bàn tiệc, hay tấm bạt che đều đã được mang đi. Tiếng ồn ào của đám đông, của âm nhạc xập xình, của máy móc tháo dỡ đêm qua cũng đã tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Người vợ bước ra khỏi nhà, ánh mắt lướt qua con ngõ trống trải. Về mặt vật lý, mọi thứ đã trở lại bình thường. Con đường hẹp lại như cũ, Kho hàng kinh doanh của hàng xóm mở cửa hé, Nhà hàng xóm đang xây vẫn dang dở với những viên gạch xếp chồng. Nhưng không khí lại đặc quánh một sự nặng nề vô hình. Mối quan hệ giữa các Hàng xóm, vốn đã chắp vá, giờ đây như những mảnh gương vỡ, không thể hàn gắn lại nguyên vẹn.
Cô nhìn thấy Bố chồng và Mẹ chồng đang ngồi trên bộ ghế đá nhỏ trước sân, lặng lẽ uống trà. Ánh mắt họ hướng về phía cô và Người chồng, người đang đứng phía sau cô. Đó không phải là ánh mắt giận dữ hay trách móc, mà là một sự thất vọng sâu sắc, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Họ không nói một lời nào, chỉ nhìn, nhưng cái nhìn đó còn nặng hơn vạn lời nói. Nó chất chứa nỗi buồn, sự xấu hổ và cảm giác mất mát không thể gọi tên.
Người vợ cúi đầu. Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt bởi một tảng đá vô hình. Cô biết, để hàn gắn lại những rạn nứt này, không chỉ là với Hàng xóm, mà còn với chính gia đình mình, sẽ phải mất rất nhiều thời gian, rất nhiều nỗ lực, và có lẽ, không bao giờ có thể trở lại như xưa.
Nắng lên cao, rải vàng trên mái ngói cũ kỹ và những bức tường ẩm mốc. Người vợ hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác nghẹt thở đang bủa vây. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng theo một cách rất khác. Cái giá của sự phô trương, của những suy nghĩ nông nổi và sự thiếu tinh tế, đã được trả đắt bằng chính sự bình yên của gia đình và mối quan hệ tốt đẹp với những người xung quanh. Không ai trong số họ có thể quay ngược thời gian, sửa chữa những sai lầm đã qua, nhưng ít nhất, họ có thể học hỏi từ chúng. Cô nhìn Người chồng, anh vẫn đứng đó, lặng lẽ. Trong ánh mắt anh, cô không còn thấy sự kiêu hãnh hão huyền mà thay vào đó là sự trầm tư, là nỗi day dứt không thể xóa nhòa. Có lẽ, đây là lúc họ cần nhìn lại chính mình, nhìn lại ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, không phải là những thứ phù phiếm, hào nhoáng bên ngoài, mà là sự gắn kết, sẻ chia và lòng thấu hiểu từ những điều bình dị nhất. Con ngõ làng, giờ đây, không còn chỉ là một lối đi, mà là một không gian chất chứa bài học về sự khiêm nhường và lòng vị tha. Sẽ cần rất nhiều thời gian, rất nhiều nỗ lực để xây dựng lại niềm tin, để những nụ cười chân thành có thể trở lại trên môi Hàng xóm, để Bố chồng và Mẹ chồng có thể nhìn họ với ánh mắt yêu thương như xưa. Nhưng Người vợ tin rằng, từ tro tàn của một đám cưới bi hài, một hạt mầm mới có thể nảy nở, hạt mầm của sự trưởng thành và tình yêu thương đích thực. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Người chồng, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng tất cả hy vọng và quyết tâm cho một khởi đầu mới, dù biết rằng con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.

