Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh n/ém chiếc áo rách rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì ch;ết s;ững khi thấy…Cơn mưa mùa hạ như trút nước, rơi ào ào xuống mái tôn căn phòng trọ cũ nát, nơi mẹ con tôi sống tạm bợ suốt gần một năm qua. Thằng Bi – con trai tôi – nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, người nóng hầm hập. Mỗi lần nó ho lên, lòng tôi lại như bị ai bóp nghẹt.
“Viêm phổi rồi, cần nhập viện gấp, chị chuẩn bị viện phí đi.” – bác sĩ ở phòng khám tư lắc đầu sau khi xem phim chụp. “Chậm trễ là nguy hiểm tính mạng đấy.”
Viện phí. Hai từ ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi làm giúp việc theo giờ, thu nhập bấp bênh, tiền tích góp đã cạn sau những tháng chạy chữa cho con. Tôi không còn người thân, bạn bè cũng nghèo khó. Tôi đã mượn tất cả những nơi có thể mượn, giờ không còn ai để gọi nữa.
Chỉ còn… một người.
Tôi ngồi trước cổng căn nhà cũ quen thuộc mà tay run lên vì lạnh và vì cả nỗi xấu hổ. Đây là nhà của anh – chồng cũ tôi – người tôi từng yêu tha thiết, người từng hứa sẽ cùng tôi đi đến hết đời. Nhưng đời không như mơ. Cuộc hôn nhân của chúng tôi tan vỡ sau 5 năm, phần vì nghèo khổ, phần vì tôi không thể chịu nổi sự vô tâm ngày một lớn của anh. Ly hôn xong, tôi mang theo đứa con chưa tròn 3 tuổi, dắt díu nhau vào Sài Gòn mưu sinh. Anh gần như biệt tăm kể từ đó.
Tôi nhấn chuông. Một lát sau, cánh cửa bật mở. Anh đứng đó, vẫn vóc dáng cao gầy, ánh mắt lạnh lẽo hơn xưa.
– Cô đến đây làm gì? – giọng anh hờ hững, như thể tôi là người dưng.
Tôi nén cơn tủi thân, cúi đầu:
– Con mình ốm nặng. Em… em không còn cách nào nữa. Em xin anh, nếu có thể… giúp con một lần.
Anh im lặng. Một lát sau, anh quay đi, vào trong nhà. Tôi nghe tiếng sột soạt, rồi anh quay lại, ném ra ngoài một chiếc áo khoác cũ sờn.
– Cầm cái này mà đi. Tôi chẳng có gì cho cô đâu. Đừng bao giờ quay lại nữa.
Chiếc áo văng xuống đất, ướt nhẹp trong mưa. Anh đóng cửa cái rầm, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi đứng chết lặng, nước mưa hòa với nước mắt… (Còn tiếp tại bình luận)
Người vợ đứng chết lặng, nước mưa hòa với nước mắt, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi chiếc áo khoác cũ sờn đang nằm vạ vật dưới chân. Nước mưa xối xả làm nó ướt sũng, lem luốc, hệt như số phận của cô lúc này. Một cơn gió lạnh buốt lùa qua, Người vợ run rẩy. Cô hạ mình xuống, tay chạm vào lớp vải ẩm ướt, nhớp nháp. Chiếc áo đã bạc màu, mòn rách, đúng như lời chồng cũ nói – “chẳng có gì”. Nhưng đây là tất cả những gì anh ta ném cho cô, thứ duy nhất sót lại từ một cuộc hôn nhân đã tan tành.
Lồng ngực Người vợ thắt lại vì tủi nhục và đau đớn. Nước mắt không ngừng chảy, hòa lẫn vào mưa, nhưng một tia hy vọng mong manh, cố chấp vẫn không cho phép cô rời đi tay trắng. Phải, đây chỉ là một chiếc áo cũ, nhưng nó là vật duy nhất còn lại mang chút hơi ấm của người cha thằng Bi, hay ít nhất, là thứ duy nhất mà cô có thể mang về cho con lúc này. Cứ như thế, cô ôm chặt chiếc áo vào lòng, ghì nó thật mạnh như một vật cứu sinh cuối cùng, như thể chính nó có thể bảo vệ cô khỏi bão tố cuộc đời, và hơn hết, có thể mang lại một phép màu cho con trai mình. Dù vô vọng đến mấy, cô vẫn phải tin.
Người vợ ghì chặt chiếc áo khoác ướt sũng vào lòng, quay lưng lại với căn nhà lạnh lẽo của chồng cũ, lao mình vào màn đêm và cơn mưa như trút nước. Mỗi bước chân là một nỗ lực tuyệt vọng, những giọt nước mưa lạnh buốt quất vào mặt, hòa lẫn với những giọt nước mắt không ngừng chảy. Tóc cô bết lại, quần áo dính chặt vào cơ thể gầy gò, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Trong tâm trí Người vợ, chỉ có hình ảnh Thằng Bi, con trai cô, đang nằm thoi thóp trong căn phòng trọ cũ nát, cần cô hơn bao giờ hết. Cô phải về, phải về ngay lập tức.
Sài Gòn về đêm chìm trong mưa bão, đường phố vắng tanh, chỉ có tiếng gió rít và tiếng mưa đập chan chát. Người vợ chạy không ngừng nghỉ, qua những con hẻm tối tăm, những vũng nước đọng lớn nhỏ. Hơi thở của cô dồn dập, lồng ngực đau nhói, nhưng sức mạnh của tình mẫu tử đã thúc đẩy cô vượt lên mọi giới hạn. Chiếc áo khoác trên tay giờ đây nặng trĩu, không chỉ vì nước mà còn vì gánh nặng của hy vọng và sự tuyệt vọng.
Cuối cùng, bóng dáng căn phòng trọ cũ nát hiện ra trước mắt Người vợ. Nó tồi tàn, ẩm thấp, nhưng đó là nơi Thằng Bi đang chờ đợi. Cô lao vào, cơ thể run rẩy vì lạnh và kiệt sức. Ánh đèn vàng vọt từ bóng điện cũ kỹ hắt ra, rọi vào không gian chật hẹp. Thằng Bi đang nằm co ro trên chiếc giường đơn sơ, tiếng thở khò khè nặng nhọc xé nát trái tim Người vợ.
Người vợ vội vàng đặt chiếc áo khoác xuống, tay run run chạm vào trán con. Nó nóng hổi. Môi Thằng Bi khô nẻ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt xanh xao.
“Bi ơi, mẹ về rồi đây con,” Người vợ thì thầm, giọng khản đặc, nỗi sợ hãi bóp nghẹt lồng ngực. “Con cố lên, con trai… Mẹ sẽ tìm cách, mẹ nhất định sẽ tìm cách.”
Cô ôm chặt lấy con, cảm nhận hơi ấm yếu ớt của Thằng Bi. Tiếng ho khan của con lại vang lên, xé lòng Người vợ. Cô quay nhìn chiếc áo khoác ướt sũng nằm trên sàn nhà. Một vật vô tri, một lời hứa hão huyền, nhưng nó là tất cả những gì cô có thể mang về từ người cha vô tâm. Nỗi tuyệt vọng dâng trào. Tiền viện phí vẫn còn là một núi cao không thể vượt qua. Làm sao cô có thể cứu con mình đây?
Người vợ dứt khoát đứng dậy, đôi mắt đau đáu nhìn Thằng Bi. Cậu bé lại lên cơn ho sù sụ, lồng ngực gầy gò phập phồng kịch liệt, hơi thở khò khè nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Gương mặt Thằng Bi xanh xao hơn bao giờ hết, đôi môi khô nẻ thỉnh thoảng mấp máy vô thức. Sốt cao đã vắt kiệt sức lực của con.
Người vợ nhìn xuống chiếc áo khoác cũ sờn nằm vật vạ dưới sàn, ướt sũng và bẩn thỉu. Khi cô cúi xuống, một làn hương thoang thoảng bay lên, một mùi nước hoa nam tính quen thuộc đến nhức nhối. Đó là mùi của Chồng cũ. Mùi hương đó như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Người vợ, đánh thức những ký ức đau đớn bị chôn vùi.
Năm năm hôn nhân. Năm năm sống trong túng thiếu, trong những lời hứa hão huyền và sự vô tâm lạnh lẽo. Cô nhớ lại những lần Chồng cũ mặc chiếc áo này, tự tin khoác lên mình mùi hương ấy, nhưng lại không bao giờ mang về đủ tiền cho con, không bao giờ ở bên khi con ốm đau. Chiếc áo này, cái mùi hương này, đã từng là biểu tượng của hy vọng, giờ chỉ còn là minh chứng cho sự đổ vỡ, cho một tình yêu đã chết vì nghèo và sự vô trách nhiệm.
Người vợ nghiến răng, nắm chặt tay đến mức móng tay găm vào da thịt. Cảm giác hận thù, uất ức dâng lên. Cô đã từng yêu người đàn ông này, đã từng tin vào những lời thề non hẹn biển. Nhưng tất cả đã tan biến, chỉ còn lại nỗi đau, sự khinh bỉ và một đứa con đang vật lộn với tử thần. Cô thầm nghĩ, “Anh ta có biết con mình đang chết dần không? Hay anh ta vẫn sống cuộc sống sung túc của mình, vô tư như chưa từng có chuyện gì xảy ra?”
Tiếng ho của Thằng Bi lại vang lên, yếu ớt hơn, kéo Người vợ về thực tại nghiệt ngã. Cô không thể để những ký ức ấy nhấn chìm mình lúc này. Thằng Bi cần cô.
Người vợ siết chặt lòng, tiếng ho của Thằng Bi như xé nát tim cô. Mọi ký ức đau khổ bị gạt phăng, chỉ còn lại nỗi lo lắng tột cùng cho con. Cô cúi người xuống, ánh mắt vô định lướt qua chiếc áo khoác cũ sờn nằm chỏng chơ dưới đất. Một sự thôi thúc vô thức khiến Người vợ vươn tay, như muốn nhặt nó lên, hay đơn giản là di chuyển nó khỏi tầm mắt để dọn dẹp mớ hỗn độn trong tâm trí mình.
Bàn tay cô chạm vào lớp vải thô ráp, ướt lạnh. Lúc này, mùi hương quen thuộc kia chỉ còn là dư vị nhạt nhòa, không còn sức mạnh khơi dậy lửa giận. Người vợ lướt nhẹ các ngón tay qua bề mặt chiếc áo, đến một vết rách sâu nằm gần cổ tay. Vô tình, đầu ngón tay cô chạm vào một vật gì đó cứng và dày, không giống chất liệu vải lót thông thường. Nó nằm ẩn sâu bên trong lớp vải đã sờn rách, lẩn khuất dưới từng sợi chỉ bung. Người vợ nhíu mày, cảm giác lạ lẫm này xua đi một phần nào đó sự tuyệt vọng đang nhấn chìm cô. Đây là gì?
Người vợ nhíu mày, cảm giác lạ lẫm này xua đi một phần nào đó sự tuyệt vọng đang nhấn chìm cô. Đây là gì? Bàn tay cô lần mò, miết nhẹ, cảm nhận rõ hơn cái cục cứng nằm sâu bên trong. Nó không mềm như giấy, cũng chẳng phải kim loại lạnh lẽo. Cô dùng đầu ngón tay gẩy nhẹ, cố gắng kéo nó ra khỏi lớp vải lót đã sờn rách, nhưng nó vẫn nằm im, bướng bỉnh ẩn mình.
Một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong đầu Người vợ, nhỏ bé đến mức gần như bị nhấn chìm bởi sự tuyệt vọng. Có thể nào… là thứ gì đó đáng giá? Cô gạt đi ý nghĩ điên rồ ấy, nhưng bàn tay vẫn không ngừng tỉ mẩn sờ nắn. Lòng cô thắt lại khi nghĩ đến Thằng Bi đang sốt cao, tiếng ho khản đặc vẫn văng vẳng bên tai. Phòng khám tư đã đòi thêm tiền viện phí, nhưng trong túi cô chỉ còn vài đồng bạc lẻ.
Người vợ nhẹ nhàng tách lớp vải đã mục, cẩn thận hơn, như thể sợ làm vỡ tan cái hy vọng vừa chớm nở. Đầu ngón tay cô lướt qua những đường gân nổi cộm, định hình dần một vật thể hình chữ nhật nhỏ. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô dùng lực mạnh hơn một chút, cố gắng kẹp lấy vật thể và kéo nó ra ngoài.
Nhưng vật thể vẫn bướng bỉnh nằm im, không nhúc nhích. Lòng bàn tay Người vợ ướt đẫm mồ hôi. Một cảm giác nóng ran chạy dọc cánh tay khi cô nhận ra mình không thể kéo nó ra bằng cách thông thường. Đôi mắt cô nheo lại, bắt đầu dò tìm từng đường may sờn cũ của chiếc áo khoác. Bàn tay run rẩy, từng ngón tay miết nhẹ, cảm nhận từng sợi chỉ, từng nếp gấp đã cũ mòn theo thời gian. Cô tin chắc có gì đó không ổn. Đột nhiên, đầu ngón tay Người vợ dừng lại ở một vị trí đặc biệt, một đường may không thẳng thớm như những chỗ khác, có vẻ như được vá lại một cách vội vàng, hoặc cố tình che giấu. Cô cẩn thận tách nhẹ, một khe hở nhỏ dần hiện ra. Bên trong, một lớp vải mỏng khác được khâu kín đáo, tạo thành một túi bí mật. Tim Người vợ đập thình thịch trong lồng ngực. Không còn thời gian để do dự, Thằng Bi cần tiền. Cô hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ sức lực, xé toạc lớp vải cũ kỹ đó ra, không chút tiếc nuối. Tiếng ‘xoạt’ khô khốc vang lên, rõ mồn một trong căn phòng trọ chật hẹp, xé toạc cả không gian tĩnh lặng lẫn nỗi sợ hãi trong lòng cô.
Người vợ dứt khoát xé nốt đường chỉ cuối cùng, lớp vải cũ bung ra hoàn toàn. Không phải là lớp lót rỗng tuếch như cô nghĩ, mà là một không gian nhỏ được tạo tác khéo léo. Bên trong, một vật thể hình chữ nhật, dày cộm, được bọc trong lớp vải nilon trong suốt, lặng lẽ lộ diện. Người vợ sững sờ, tay cô run rẩy đưa vào, rút ra. Đó là một phong bì, dày cui, có lẽ là tiền. Trái tim Người vợ đập thình thịch trong lồng ngực, những tiếng đập dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không thể tin vào mắt mình. Toàn thân Người vợ run lên vì một cảm giác khó tả, giữa kinh ngạc, hy vọng và cả một chút sợ hãi.
Người vợ run rẩy, những ngón tay cô siết chặt phong bì dày cộm trong lòng bàn tay. Trọng lượng bất ngờ của nó khiến một tia hy vọng mỏng manh le lói trong tâm trí cô, nhưng cũng kèm theo một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì mình sắp khám phá. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, cố gắng trấn an bản thân. Từng cử động đều chậm rãi, như thể thời gian đã ngừng lại. Người vợ từ từ đưa ngón cái lên, cẩn thận xé mép phong bì. Tiếng giấy xé nhỏ vang lên khô khốc, rợn người trong căn phòng trọ cũ nát. Tim cô đập thình thịch, như tiếng trống dồn dập trong không gian im ắng. Cô không dám chắc mình sẽ tìm thấy gì bên trong, liệu đây là sự giải thoát, hay một bi kịch khác đang chờ đợi?
Người vợ hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm nghiền trong giây lát, rồi từ từ mở ra. Cô dùng ngón tay run rẩy tách mép phong bì, từ từ mở rộng nó. Một mùi giấy mới xen lẫn mùi… tiền bạc xộc thẳng vào khứu giác Người vợ. Cô mở toang phong bì, và thế giới như ngừng lại.
Bên trong, không phải là một tờ séc vô giá trị hay một lời nhắn nhạo báng. Là những cọc tiền mặt dày cộm, mệnh giá lớn, được xếp ngay ngắn, vuông vức. Màu xanh, màu đỏ xếp chồng lên nhau, tạo thành một khối vững chắc. Chúng lấp đầy không gian nhỏ hẹp của phong bì, thậm chí còn hơi phồng lên. Người vợ nhìn chằm chằm, đôi mắt không thể tin được vào cảnh tượng trước mắt. Cô chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến vậy trong đời mình, chứ đừng nói là nó nằm trong tay cô. Một cảm giác choáng váng ập đến, quay cuồng trong tâm trí. Đây là thật sao? Hay chỉ là một giấc mơ điên rồ mà cô sắp tỉnh giấc?
Bên cạnh những cọc tiền, một mảnh giấy nhỏ, gấp lại cẩn thận, nằm nép mình. Người vợ cảm thấy tim mình đập liên hồi, nhanh hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Số tiền này… nó nhiều hơn tất cả những gì Người vợ từng dám mơ ước, từng dám hy vọng trong những đêm dài thức trắng. Nó đủ để cứu Bi, đủ để con trai cô có cơ hội sống sót. Một tia sáng chói lòa xé tan màn đêm tuyệt vọng bấy lâu nay.
Người vợ không còn kìm nén được nữa. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác, nhòe đi tầm nhìn của cô. Từng giọt, từng giọt rơi xuống những cọc tiền xanh đỏ, như thể rửa trôi bao nhiêu đắng cay đã qua. Bàn tay Người vợ run rẩy, vội vàng rút từng cọc tiền ra khỏi phong bì, xếp gọn gàng trên đùi. Cô bắt đầu đếm.
Mười triệu… hai mươi triệu… năm mươi triệu… Càng đếm, nhịp tim Người vợ càng đập mạnh, dồn dập như tiếng trống. Con số cứ thế tăng lên, vượt xa mọi mong đợi, vượt xa cả những gì Người vợ từng nghĩ sẽ có trong đời. Một trăm triệu… hai trăm triệu… Đến khi bàn tay cô mỏi nhừ, cả phong bì trống rỗng, Người vợ đã đếm được một con số khổng lồ.
Năm trăm triệu đồng.
Năm trăm triệu! Đó là một khoản tiền đủ để trang trải toàn bộ viện phí cho Thằng Bi, đủ để đưa con trai cô vượt qua cơn bạo bệnh viêm phổi nặng, thậm chí còn dư dả để mua thuốc thang, bồi bổ cho con sau này. Người vợ nhìn chằm chằm vào núi tiền trước mặt, đầu óc quay cuồng. Cô không thể tin vào điều mắt mình đang thấy. Đây không phải là mơ. Mùi tiền mới nồng nặc, cảm giác nặng trịch của những cọc tiền thật trong tay cô là bằng chứng sống động nhất. Một cảm giác vỡ òa ập đến, hòa lẫn giữa sự nhẹ nhõm đến ngạt thở và một nỗi hoài nghi sâu sắc. Từ đâu mà số tiền này lại đến với Người vợ? Và ai là người đã đặt nó vào đây? Cô khẽ liếc nhìn mảnh giấy nhỏ vẫn nằm nép mình bên cạnh, giờ đây dường như có một sức hút mãnh liệt.
Người vợ vươn tay, những ngón run rẩy khẽ chạm vào mảnh giấy nhỏ còn sót lại trong phong bì rỗng. Hơi ấm từ những cọc tiền vừa đếm vẫn còn lưu lại, nhưng giờ đây, bàn tay Người vợ không còn run vì lạnh lẽo hay sợ hãi nữa. Thay vào đó là một thứ cảm xúc hỗn độn, vừa là sự nhẹ nhõm vỡ òa, vừa là nỗi bối rối tột độ. Điều gì đã khiến Chồng cũ làm điều này? Người vợ tự hỏi.
Người vợ nhẹ nhàng nhấc mảnh giấy lên. Nó gấp lại làm tư, nhỏ xíu, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Tò mò, xen lẫn một chút sợ hãi, Người vợ từ từ mở nó ra. Những nét chữ viết vội, có phần nguệch ngoạc, hiện rõ trên nền giấy trắng ngà.
Người vợ đọc từng chữ.
“Người vợ à,
Anh xin lỗi vì tất cả. Số tiền này, anh mong nó sẽ giúp Thằng Bi. Anh không còn mặt mũi nào để đối diện với em và con nữa. Đừng tìm anh.”
Dòng chữ cuối cùng như một nhát dao cứa vào trái tim Người vợ. Cô sững sờ. Đừng tìm anh? Nghĩa là sao? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Người vợ. Nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm lấy niềm vui vừa vỡ òa. Chồng cũ đã đi đâu? Tại sao lại có số tiền lớn đến vậy? Và tại sao anh ta lại lựa chọn biến mất, để lại một lời nhắn cụt ngủn như thế này? Bàn tay Người vợ siết chặt mảnh giấy, đến mức nó nhàu nát. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì nhẹ nhõm hay hạnh phúc, mà là vì một nỗi lo sợ không tên.
Người vợ siết chặt mảnh giấy, đến mức nó nhàu nát. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì nhẹ nhõm hay hạnh phúc, mà là vì một nỗi lo sợ không tên. Cô không thể hiểu nổi Chồng cũ. Tại sao anh ta lại biến mất? Và những lời nhắn này… Cô cố gắng trấn tĩnh, hít sâu một hơi rồi vuốt phẳng mảnh giấy, hy vọng tìm thấy điều gì đó rõ ràng hơn.
Đột nhiên, dưới lớp giấy đã bị nhàu nát, có một vật cứng cộm nhỏ xíu. Người vợ giật mình, vội vàng cẩn thận mở từng lớp gấp. Không phải là tờ tiền nào, mà là một mảnh giấy khác, nhỏ hơn nhiều, được giấu kỹ lưỡng bên trong. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay, cứng rắn nhưng đầy ẩn ý, như một mệnh lệnh lạnh lùng: “Dùng số tiền này cứu con. Đừng nói cho ai biết.”
Người vợ ôm chặt tờ giấy vào ngực, cảm nhận sự phức tạp đến đau đớn trong tình cảm mà cô dành cho Chồng cũ. Đây là một lời nhắn nhủ, hay một lời cầu xin? Là sự hối lỗi muộn màng, hay một gánh nặng mới anh ta đặt lên vai cô? Nước mắt cô chảy dài, lần này là vì những câu hỏi không lời đáp, vì sự hy sinh khó hiểu và vì một tương lai đầy bấp bênh.
Vy nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trong tay, từng chữ “Dùng số tiền này cứu con. Đừng nói cho ai biết” như một lời giải thoát đau đớn. Nước mắt nóng hổi vẫn lăn dài trên má Vy, nhưng giờ đây không còn là nước mắt của sự tủi thân, của nỗi lo lắng chồng chất, mà là sự biết ơn, xen lẫn một cảm giác giải thoát kỳ lạ. Vy tự nhủ, có thể Chồng cũ là người vô tâm, nhưng sâu thẳm trong anh, tình phụ tử vẫn còn tồn tại.
Vy gạt nhanh nước mắt, vội vàng gấp mảnh giấy cùng số tiền. Cô quay sang nhìn Thằng Bi đang nằm mê man trên chiếc giường ọp ẹp. Khuôn mặt con trai xanh xao, hơi thở thều thào yếu ớt. Trái tim Vy thắt lại, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh. Không còn chần chừ, không còn suy nghĩ phức tạp. Lúc này, chỉ có một điều duy nhất quan trọng: cứu con.
Vy ôm chặt lấy Thằng Bi vào lòng, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ cơ thể con. Chiếc áo khoác cũ sờn của con bị ném ra đã từ lâu, nhưng giờ Vy chỉ nghĩ đến việc phải giữ ấm cho con và đưa con đến nơi an toàn nhất. “Mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện ngay lập tức, Bi à,” Vy khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Cô đứng dậy, vội vã khoác vội chiếc áo mỏng lên người, ôm chặt Thằng Bi trong vòng tay, sải bước ra khỏi Căn phòng trọ cũ nát, hướng về phía hi vọng duy nhất còn lại ở Sài Gòn.
Vy sải bước ra khỏi Căn phòng trọ cũ nát, nhưng cơn mưa tầm tã bất ngờ đổ ập xuống Sài Gòn, lạnh buốt da thịt. Vy chợt dừng lại, nhìn Thằng Bi đang thoi thóp trong vòng tay mình, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Con vẫn còn sốt cao, hơi thở yếu ớt. Vy không thể để con dầm mưa. Cô vội vàng quay vào, nhanh chóng tìm một chiếc chăn mỏng đã khô ráo, cẩn thận quấn chặt lấy Thằng Bi, che kín từ đầu đến chân.
Ôm chặt con trai bé bỏng vào lòng, Vy cảm nhận được sự ấm áp yếu ớt từ cơ thể con, nhưng cũng chính là sự mong manh của mạng sống ấy. Cô siết chặt vòng tay, nghiến răng tự nhủ. “Mẹ sẽ cứu con, Bi à. Nhất định phải cứu con.” Niềm hy vọng mong manh từ số tiền vừa nhận được bỗng hóa thành sức mạnh phi thường. Vy lao ra khỏi cửa một lần nữa, mặc kệ cơn mưa lạnh giá táp vào mặt, vào áo. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt nóng hổi của Vy, chảy dài trên gò má hốc hác.
Cô chạy như bay trên con đường trơn trượt, xuyên qua màn mưa dày đặc. Tiếng xe cộ ồn ào, ánh đèn nhập nhoạng của Sài Gòn không thể làm Vy chùn bước. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại Vy và Thằng Bi trong vòng tay. Mỗi bước chân của Vy đều nặng trĩu, nhưng mỗi hơi thở của cô lại tiếp thêm quyết tâm. Trong đầu Vy chỉ có một mục tiêu duy nhất: đưa con đến bệnh viện. Cô chạy, chạy không ngừng nghỉ, mang theo tất cả tình yêu thương, tất cả niềm hy vọng của một người mẹ đang vật lộn với số phận.
Người vợ xộc vào cánh cửa bệnh viện, hơi thở hổn hển, lồng ngực đau tức. Cô không còn cảm thấy gì ngoài sự lạnh giá từ cơ thể Thằng Bi đang thoi thóp trong vòng tay. Mái tóc ướt sũng bết vào mặt, nước mưa vẫn không ngừng chảy xuống, hòa lẫn với những giọt mồ hôi lạnh toát.
“Bác sĩ! Cứu con tôi!” Người vợ gần như hét lên, nhưng giọng cô lại khản đặc vì mệt mỏi và nỗi sợ hãi tột cùng. Cô ôm chặt Thằng Bi, thằng bé yếu ớt không ngừng.
Một y tá trẻ chạy đến, đôi mắt mở to nhìn tình trạng nghiêm trọng của đứa bé. “Cháu bé bị sao thế?” Cô y tá hỏi, tay đã đưa ra đỡ lấy Thằng Bi.
“Con tôi bị viêm phổi nặng, cần nhập viện gấp,” Người vợ thều thào, giọng cô run rẩy. Tay cô run run mở chiếc túi xách cũ kỹ, rút ra một xấp tiền nhàu nát. “Đây là tất cả tiền tôi có, xin các anh chị, làm ơn cứu con tôi!”
Ngay lập tức, một Bác sĩ lớn tuổi và hai Y tá khác cũng chạy tới. Họ nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm của tình hình.
“Nhanh lên! Đưa cháu bé vào phòng cấp cứu!” Vị Bác sĩ ra lệnh dứt khoát.
Một chiếc cáng được đẩy đến. Người vợ run rẩy đặt Thằng Bi lên, đôi mắt không rời con một giây. Các Y tá vội vã đẩy cáng đi, Người vợ lảo đảo chạy theo. Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sập lại, để lại Người vợ đứng chôn chân giữa hành lang lạnh lẽo, trái tim cô như ngừng đập.
Người vợ đứng chết lặng giữa hành lang lạnh lẽo, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu vừa đóng sập. Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Cô không biết Thằng Bi ra sao, liệu thằng bé có chịu đựng được không. Mấy giọt nước mắt còn sót lại trên má đã khô cứng, để lại những vệt mặn chát. Cả cơ thể Người vợ run lên từng đợt, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lấy trái tim cô.
Một lúc sau, cánh cửa phòng cấp cứu lại mở ra. Vị Bác sĩ bước ra, vẻ mặt đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt lại có chút nhẹ nhõm. Người vợ lập tức lao tới, không kịp nghĩ suy.
“Thằng Bi… con tôi sao rồi, Bác sĩ?” Người vợ khản đặc hỏi, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo Bác sĩ.
Bác sĩ thở dài, gật đầu trấn an. “Cháu bé đã qua cơn nguy kịch. Tạm thời ổn định rồi. Nhưng tình trạng viêm phổi rất nặng, cần phải theo dõi sát sao và điều trị tích cực.”
Người vợ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như một tảng đá đè nặng ngực cô vừa được nhấc bỏ. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hy vọng. “Cảm ơn Bác sĩ… cảm ơn Bác sĩ nhiều lắm…”
Bác sĩ nhìn Người vợ, nét mặt có chút đăm chiêu. “Cô là mẹ cháu bé, phải không? Chúng tôi đã nhận được đủ tiền viện phí ban đầu. Nhưng… số tiền cô đưa ban nãy không đủ. Có một phong bì khác, và một mảnh giấy được tìm thấy cùng với số tiền còn lại. Không biết cô có biết về việc này không?”
Người vợ ngơ ngác. “Phong bì… và mảnh giấy ạ? Tôi… tôi không biết.”
Bác sĩ đưa cho Người vợ một phong bì trống rỗng và một mảnh giấy gấp gọn. “Đây, chúng tôi tìm thấy nó. Có vẻ như ai đó đã cố tình để lại số tiền này kèm theo lời nhắn.”
Người vợ run rẩy đón lấy. Phong bì đã rỗng, bên trong chỉ còn lại tờ giấy nhỏ. Cô mở mảnh giấy ra. Nét chữ quen thuộc, lạnh lùng và cương nghị, đập vào mắt cô: “Tiền thuốc cho con. Lo mà giữ thằng bé lại.” Không có ký tên, nhưng Người vợ nhận ra ngay. Đó là nét chữ của Chồng cũ.
Cả thế giới như quay cuồng trước mắt Người vợ. “Tiền thuốc cho con… Lo mà giữ thằng bé lại.”
Người vợ bỗng nhớ lại. Cái ngày cô đến Căn nhà cũ của Chồng cũ, cầu xin anh ta giúp đỡ. Anh ta đã ném chiếc áo khoác cũ sờn vào mặt cô, nói những lời cay nghiệt về sự nghèo khó và cuộc hôn nhân tan vỡ sau 5 năm vì nghèo và sự vô tâm. Lúc đó, Người vợ chỉ thấy sự vô tình, sự nhẫn tâm. Nhưng giờ đây, cô chợt hiểu ra. Trong chiếc áo khoác cũ đó… có thể anh ta đã giấu tiền. Hoặc anh ta đã bí mật trả viện phí.
Nước mắt Người vợ lại tuôn rơi, lần này không phải vì sợ hãi hay đau khổ, mà vì một sự thấu hiểu muộn màng. Đằng sau vẻ lạnh lùng và những lời lẽ cay nghiệt của Chồng cũ, thật ra lại là một sự quan tâm thầm lặng, sâu sắc dành cho con trai. Anh ta không muốn cô biết, không muốn thừa nhận sự yếu mềm của mình. Anh ta vẫn là người đàn ông cứng nhắc ấy, nhưng trái tim anh ta… vẫn còn có Thằng Bi.
Người vợ ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa cứng nhắc trong phòng chờ, mảnh giấy nhàu nát vẫn nằm chặt trong tay. Tiếng khóc của cô đã cạn, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào chìm vào không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng. Sài Gòn vẫn vồn vã ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, với Người vợ, mọi âm thanh đều chìm đi. Chỉ còn lại nỗi day dứt khôn nguôi và sự nhận ra muộn màng.
Cuộc hôn nhân của họ tan vỡ vì nhiều lý do, trong đó có sự vô tâm của Chồng cũ và gánh nặng cơm áo gạo tiền. Cô đã từng hận anh ta, hận sự lạnh lùng và những lời nói cay nghiệt anh ta dành cho cô. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào mảnh giấy này, mọi sự oán giận dường như tan biến. Tình yêu có thể đã phai nhạt, nhưng tình phụ tử, sợi dây liên kết vô hình giữa cha và con, thì vẫn ở đó, bền chặt một cách âm thầm.
Cô chợt hiểu rằng, có những người đàn ông chọn cách thể hiện tình yêu và sự quan tâm một cách vụng về, thậm chí là bằng sự lạnh lùng để che giấu cảm xúc thật. Anh ta muốn bảo vệ con theo cách riêng của mình, không muốn cô phải mang ơn, không muốn đối mặt với những cảm xúc phức tạp của chính mình. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông từng là chồng, từng là cha, đã khiến anh ta hành động theo cách đó.
Có lẽ, cuộc đời đã dạy cho Người vợ một bài học lớn về sự tha thứ và lòng thấu hiểu. Đôi khi, chúng ta cần nhìn sâu hơn vào bề mặt để thấy được bản chất thật của vấn đề, của con người. Hận thù chỉ khiến tâm hồn thêm nặng nề. Buông bỏ sự oán trách, đón nhận sự thật, dù muộn màng, đã giúp Người vợ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, Thằng Bi đã an toàn, và cô không còn phải gánh vác mọi thứ một mình. Sự quan tâm thầm lặng của Chồng cũ, dù chỉ là một khoảnh khắc, đã trở thành động lực để Người vợ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn trên hành trình nuôi con. Đó là một khởi đầu mới, một sự bình yên tìm thấy trong sự chấp nhận và tha thứ.

