Vợ đau đẻ, chồng và gia đình vô tâm tiệc tùng: Cái kết TRỜI TRỪNG!

Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng, tôi trở d/ạ nhưng ai nấy mặc kệ tôi vào viện 1 mình, đi giữa đường thì có chuyện…👇
Trời hôm ấy mưa tầm tã. Trong nhà, tiếng nhạc vang ầm ĩ, cả nhà chồng quây quần thổi nến, c/ắt bánh, chúc mừng sinh nhật cô em gái chồng. Tôi ngồi ở góc, mồ hôi v/ã ra, b/ụ/n/g qu/ặ/n th/ắ/t d/ữ d/ộ/i. Tôi ru/n r/ẩy lên tiếng:
– Em đ/a/u b/ụ/ng lắm rồi… chắc sắp si/n/h…
Nhưng không một ai ngẩng lên. Mẹ chồng còn g/ạt đi:
– Đàn bà có ch/ử/a thì phải chịu, làm gì mà làm quá thế, để yên cho vui vẻ nào.
Chồng tôi thì đang nâng ly chúc mừng em gái, chỉ ngoái lại cười nhạt:
– Tý anh đưa đi, giờ chưa kịp đâu, đang bận.
Tôi cắ/n m/ôi đến b/ậ/t m/áu, ôm b/ụ/ng l/ảo đ/ảo bước ra cửa. Không ai tiễn, không ai để ý. Tôi b/ắt xe ôm để vào vi/ệ/n, b/ụ/ng thì c/o b/ó/p d/ữ d/ộ/i.
Đang đi giữa đường, bất ngờ chiếc xe máy ph/a/nh g/ấ/p tránh một ô tô vượt ẩ/u. Tôi bị h/ấ/t m//ạ/nh, ng//ã q/u/ỵ xuống, nước ối v/ỡ t/u/ng trên nền đường lo/a/n/g l/ổ nước mưa. Người qua lại xôn xao, có người h//é/t lên:
– Cô ấy s/ắp s/in/h rồi! Mau gọi c/ấ/p c/ứ/u!
Tôi nằm đó, tay ôm b//ụng, tai ù đi, trong đầu chỉ kịp thoáng qua một ý nghĩ: “Giữa lúc tôi gi/ành gi/ật sự sống cho mẹ con mình, thì cả nhà họ vẫn còn đang cười vui bên chiếc bánh sinh nhật…”
Tiếng còi xe cấp cứu x//é to/ạc màn mưa, người ta đưa tôi lên cáng. Tôi mơ hồ nghe tiếng y tá hô:
– Ti/m th/a/i yếu rồi, phải m//ổ gấp!
Trong ánh đèn lạnh lẽo của phòng c/ấ/p c/ứ/u, tôi một mình nằm trên bàn m//ổ, đôi mắt nhòe nước. Không có một bàn tay quen thuộc nào nắm lấy, không một lời động viên nào vang lên từ chồng hay gia đình chồng.
Bên ngoài, bác sĩ chạy điền vào giấy tờ:
– Gọi người nhà ký gấp, tình hình ng/u/y/ hi/ể/m lắm rồi!
Nhưng điện thoại tôi gọi mãi không ai bắt……..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ đau đẻ, chồng và gia đình vô tâm tiệc tùng: Cái kết TRỜI TRỪNG!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt