Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng, tôi trở d/ạ nhưng ai nấy mặc kệ tôi vào viện 1 mình, đi giữa đường thì có chuyện…👇
Trời hôm ấy mưa tầm tã. Trong nhà, tiếng nhạc vang ầm ĩ, cả nhà chồng quây quần thổi nến, c/ắt bánh, chúc mừng sinh nhật cô em gái chồng. Tôi ngồi ở góc, mồ hôi v/ã ra, b/ụ/n/g qu/ặ/n th/ắ/t d/ữ d/ộ/i. Tôi ru/n r/ẩy lên tiếng:
– Em đ/a/u b/ụ/ng lắm rồi… chắc sắp si/n/h…
Nhưng không một ai ngẩng lên. Mẹ chồng còn g/ạt đi:
– Đàn bà có ch/ử/a thì phải chịu, làm gì mà làm quá thế, để yên cho vui vẻ nào.
Chồng tôi thì đang nâng ly chúc mừng em gái, chỉ ngoái lại cười nhạt:
– Tý anh đưa đi, giờ chưa kịp đâu, đang bận.
Tôi cắ/n m/ôi đến b/ậ/t m/áu, ôm b/ụ/ng l/ảo đ/ảo bước ra cửa. Không ai tiễn, không ai để ý. Tôi b/ắt xe ôm để vào vi/ệ/n, b/ụ/ng thì c/o b/ó/p d/ữ d/ộ/i.
Đang đi giữa đường, bất ngờ chiếc xe máy ph/a/nh g/ấ/p tránh một ô tô vượt ẩ/u. Tôi bị h/ấ/t m//ạ/nh, ng//ã q/u/ỵ xuống, nước ối v/ỡ t/u/ng trên nền đường lo/a/n/g l/ổ nước mưa. Người qua lại xôn xao, có người h//é/t lên:
– Cô ấy s/ắp s/in/h rồi! Mau gọi c/ấ/p c/ứ/u!
Tôi nằm đó, tay ôm b//ụng, tai ù đi, trong đầu chỉ kịp thoáng qua một ý nghĩ: “Giữa lúc tôi gi/ành gi/ật sự sống cho mẹ con mình, thì cả nhà họ vẫn còn đang cười vui bên chiếc bánh sinh nhật…”
Tiếng còi xe cấp cứu x//é to/ạc màn mưa, người ta đưa tôi lên cáng. Tôi mơ hồ nghe tiếng y tá hô:
– Ti/m th/a/i yếu rồi, phải m//ổ gấp!
Trong ánh đèn lạnh lẽo của phòng c/ấ/p c/ứ/u, tôi một mình nằm trên bàn m//ổ, đôi mắt nhòe nước. Không có một bàn tay quen thuộc nào nắm lấy, không một lời động viên nào vang lên từ chồng hay gia đình chồng.
Bên ngoài, bác sĩ chạy điền vào giấy tờ:
– Gọi người nhà ký gấp, tình hình ng/u/y/ hi/ể/m lắm rồi!
Nhưng điện thoại tôi gọi mãi không ai bắt……..
BÁC SĨ SẢN KHOA đứng bên quầy tiếp nhận, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Anh đưa điện thoại cho Y TÁ CẤP CỨU.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng hối thúc, có phần gắt gao)
Gọi lại số này đi! Liên tục vào! Tình trạng sản phụ Lan và thai nhi nguy kịch lắm rồi, cần phải mổ cấp cứu ngay lập tức!
Y TÁ CẤP CỨU vội vã bấm số. Tiếng “tút tút” dài vang vọng từ ống nghe, nhưng không một ai bắt máy. Cô áp điện thoại vào tai, cố gắng lắng nghe, rồi thất vọng đặt xuống. Mắt cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường lớn. Kim giây nhích từng chút một, như đang chế giễu sự bất lực của họ.
Y TÁ CẤP CỨU
(Lắc đầu, giọng đầy lo lắng)
Vẫn không được, thưa bác sĩ. Không ai bắt máy cả. Chúng tôi đã gọi đến gần chục cuộc rồi, cả số của chồng là Long, mẹ chồng Bà Mai, và em gái chồng Hương đều không liên lạc được.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Đập nhẹ tay xuống bàn, vẻ sốt ruột và bất lực)
Không bắt máy ư? Sao lại có thể không bắt máy giờ này chứ?! Tình huống này không đùa được đâu! Tim thai yếu lắm rồi, nếu không mổ kịp thời thì…
Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi về những điều tồi tệ nhất.
Y TÁ CẤP CỨU
(Nhìn vào trong phòng mổ, rồi lại nhìn đồng hồ, giọng run rẩy)
Nhưng nếu không có chữ ký của người nhà, chúng ta không thể tiến hành phẫu thuật khẩn cấp. Quy định của bệnh viện…
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Ngắt lời, gần như gầm lên)
Quy định cái gì nữa! Mạng sống của hai mẹ con sản phụ Lan đang treo trên sợi tóc! Nếu chậm trễ, ai sẽ chịu trách nhiệm đây?! Cô ấy một mình, không người thân bên cạnh!
Anh day trán, cố gắng kìm nén sự căng thẳng tột độ.
BÁC SĨ SẢN KHOA
Tìm số điện thoại khác xem! Bạn bè, đồng nghiệp, bất cứ ai có thể liên lạc được với chồng hoặc gia đình cô ấy! Nhanh lên! Không còn thời gian nữa!
Y TÁ CẤP CỨU cuống quýt lục lọi hồ sơ bệnh án của Lan, tìm kiếm thêm những thông tin liên lạc khác dù biết rằng cơ hội rất mong manh. Từng giây, từng phút trôi qua là thêm một phần hy vọng mong manh về sự sống của Lan và đứa bé trong bụng cô vơi đi. Cô lại nhìn về phía cánh cửa phòng mổ đang đóng chặt, bất lực. Bên trong, Lan vẫn đang một mình giành giật sự sống với tử thần. Bên ngoài, các nhân viên y tế cũng bất lực nhìn thời gian trôi đi, chỉ vì một chữ ký không thể có được. BÁC SĨ SẢN KHOA thở dài nặng nề, một quyết định khó khăn đang đè nặng lên vai anh.
BÁC SĨ SẢN KHOA nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, nơi Lan vẫn đang chiến đấu. Anh thở hắt ra một hơi, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán đầy mạo hiểm, như vừa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng dứt khoát, vang vọng cả hành lang, như một mệnh lệnh không thể chối cãi)
Không thể chờ đợi thêm nữa! Cứu người là trên hết!
Y TÁ CẤP CỨU đang cuống quýt lục lọi hồ sơ, giật mình quay lại, nhìn anh đầy vẻ ngỡ ngàng.
Y TÁ CẤP CỨU
(Hơi lắp bắp, giọng đầy lo lắng)
Bác sĩ… ý anh là…? Nếu không có chữ ký của người nhà…
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Cắt ngang lời cô, giọng cương quyết, không chút do dự)
Chuẩn bị phòng mổ ngay lập tức! Tôi sẽ ký biên bản đồng ý phẫu thuật khẩn cấp trong tình trạng không có người nhà! Đây là quyết định của tôi!
Anh vươn tay, cầm lấy cây bút bi trên bàn, rồi không chút do dự, ký “xoẹt” một tiếng rõ ràng vào tập hồ sơ. Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát như thể hiện ý chí không thể lay chuyển của anh. Khuôn mặt BÁC SĨ SẢN KHOA căng thẳng đến tột độ, đôi mắt ẩn chứa sự quả quyết của một người đứng trước lằn ranh sinh tử, nhưng cũng thấp thoáng nỗi lo lắng về trách nhiệm pháp lý khổng lồ đang đè nặng lên vai.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Nhìn thẳng vào Y TÁ CẤP CỨU, ra lệnh)
Thông báo cho kíp mổ! Gây mê, dụng cụ… tất cả sẵn sàng trong năm phút! Chúng ta không còn một giây nào để lãng phí!
Y TÁ CẤP CỨU gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ bàng hoàng chuyển sang khẩn trương tột độ. Cô quay người, chạy vội vã về phía phòng mổ, vừa đi vừa gọi điện thoại thông báo. BÁC SĨ SẢN KHOA đứng lặng một mình, nhìn theo bóng Y TÁ CẤP CỨU khuất dần. Anh đưa mắt lên trần nhà bệnh viện, thầm cầu nguyện cho Lan và đứa bé trong bụng. Một quyết định táo bạo đã được đưa ra, và giờ đây, mọi thứ đều phụ thuộc vào kỹ năng của anh, sự nỗ lực của cả kíp mổ và số phận của hai mẹ con sản phụ Lan. Cánh cửa phòng mổ hé mở, một ánh đèn phẫu thuật trắng xóa hắt ra, như một lời nhắc nhở về cuộc chiến sinh tử đang chờ đợi.
Y TÁ CẤP CỨU vội vã đẩy Lan vào phòng mổ. Chiếc giường lạnh lẽo, những ánh đèn phẫu thuật chói chang trên trần nhà khiến Lan chớp mắt liên hồi, cố gắng phân biệt thực tại và cơn mê. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, cảm giác tê dại lan dần khắp cơ thể. Cô biết mình đang nằm trên bàn mổ, một mình.
BÁC SĨ SẢN KHOA và kíp mổ đã đứng sẵn. Tiếng kìm gắp, tiếng dao kéo loảng xoảng, tiếng máy móc nhịp nhàng vang lên giữa không gian căng thẳng. Lan cảm nhận được sự gấp gáp trong từng chuyển động.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng khẩn trương nhưng cố giữ bình tĩnh)
Gây mê tiến hành. Tim thai đang yếu dần. Nhanh lên!
Y TÁ CẤP CỨU
(Giọng nhỏ, lo lắng, gần như thì thầm)
Huyết áp bệnh nhân không ổn định. Vẫn chưa liên lạc được với người nhà, thưa bác sĩ.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Gằn giọng, ánh mắt không rời Lan, như một lời nhắc nhở cho cả kíp mổ và chính mình)
Tôi đã ký rồi. Cứu đứa bé trước. Tập trung vào chuyên môn!
Lan, nửa tỉnh nửa mê, nghe rõ mồn một những âm thanh đó. “Tim thai yếu”, “huyết áp không ổn định”, “chưa liên lạc được với người nhà”. Từng câu chữ như một lưỡi dao cứa vào tim cô. Nỗi tủi thân dâng trào, nghẹn đắng. Qua cơn mê, hình ảnh bữa tiệc sinh nhật của Hương, em gái chồng, bỗng hiện lên rõ mồn một. Chiếc bánh kem lớn, những ngọn nến lung linh, tiếng cười nói rộn ràng của Long, Bà Mai và Hương. Họ vui vẻ cụng ly, hát hò, quên bẵng đi sự tồn tại của cô, người vợ đang mang trong mình giọt máu của gia đình họ. Nụ cười hạnh phúc trên môi Long, sự quan tâm của Bà Mai dành cho Hương… tất cả đối lập gay gắt với cảnh tượng Lan đang nằm đây, một mình, giữa lằn ranh sinh tử, không một người thân bên cạnh. “Không có người nhà”… câu nói đó cứ văng vẳng bên tai Lan, xoáy sâu vào tận cùng tuyệt vọng. Cô muốn khóc, muốn gào thét, nhưng cơ thể dường như đã bị rút cạn mọi sức lực.
Một y tá đặt mặt nạ gây mê lên mặt Lan. Hơi thở cô dần nặng nhọc, đôi mắt từ từ khép lại, mang theo hình ảnh gia đình chồng đang vui vẻ và nỗi đau đớn tận cùng của một người phụ nữ bị bỏ rơi.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn phẫu thuật như xuyên thủng bóng tối của cơn mê, thâm nhập vào sâu trong tâm trí Lan. Tiếng “cạch cạch” của dụng cụ y tế, tiếng “tít tít” dồn dập của máy monitor, cùng những âm thanh xì xào khẩn trương của kíp mổ bao trùm không gian. Lan cảm nhận một mùi sát trùng nồng nặc, rồi một cảm giác tê buốt, lạnh giá lan nhanh khắp cơ thể, nhưng không thể át đi sự nhức nhối đang bủa vây.
Cô không biết mình đang trong trạng thái tỉnh hay mơ, nhưng từng nhát dao phẫu thuật, từng động tác gắp kìm của BÁC SĨ SẢN KHOA đều như in hằn lên da thịt cô. Một cơn đau thấu tận xương tủy, một cảm giác xé toạc mà không lời nào có thể diễn tả, cứ thế xuyên qua lớp thuốc mê. Cô muốn giãy giụa, muốn hét lên, nhưng cơ thể đã bị cố định, giọng nói nghẹn ứ trong cổ họng. Hàm răng Lan cắn chặt vào nhau, mím môi đến trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trong đầu Lan lúc này, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ, một lời cầu nguyện: “Con ơi, con phải an toàn. Con phải bình an”. Cô không còn màng đến nỗi đau thể xác đang hành hạ, không màng đến thân mình đang bị phanh ra, cũng chẳng màng đến sự cô độc giữa lằn ranh sinh tử. Tất cả những gì cô muốn, là con mình được sống, được an toàn. Đó là động lực duy nhất, là tia sáng le lói cuối cùng níu giữ cô lại giữa biển cả hỗn loạn này.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng vẫn dứt khoát, cố gắng trấn an cả kíp mổ và chính mình)
Máu đang chảy nhiều hơn. Hút dịch nhanh lên!
Y TÁ CẤP CỨU
(Giọng lo lắng, hơi run)
Chỉ số huyết áp của bệnh nhân tiếp tục giảm sâu, thưa bác sĩ!
Cơn đau lại ập đến, như một dòng điện giật dữ dội, cố gắng kéo Lan vào vực sâu vô tận. Cô thấy mình như đang chìm dần, nhưng rồi lại vùng vẫy, bám víu vào hình hài đứa con trong bụng. Những ngón tay Lan co quắp, nắm chặt lấy ga trải giường lạnh ngắt, cảm giác như muốn xé toạc cả tấm vải. Cô chỉ biết cắn răng chịu đựng, nhắm nghiền mắt, phó mặc mọi thứ cho số phận, cho bàn tay của các y bác sĩ. Giờ phút này, mạng sống của con còn quan trọng hơn cả tính mạng cô.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng dứt khoát, nhưng đã lộ rõ sự căng thẳng tột độ)
Nhanh lên! Máu! Hút máu nhanh hơn nữa!
Y TÁ CẤP CỨU
(Giọng run rẩy, gần như lạc đi)
Huyết áp bệnh nhân… không giữ được thưa bác sĩ!
Một tiếng “eo… éo…” yếu ớt, tưởng chừng như chỉ là ảo ảnh trong cơn mê mịt của Lan, bất ngờ vang lên, xuyên qua mọi tiếng máy móc và lời nói cấp bách. Tiếng khóc ấy mong manh đến độ nếu không có sự im lặng đột ngột của kíp mổ, có lẽ sẽ bị nuốt chửng bởi không khí căng thẳng. Toàn bộ phòng mổ như nín thở, rồi sự căng thẳng vỡ òa thành một tia hy vọng. Em bé đã ra đời.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Gương mặt căng thẳng chợt giãn ra một chút, nhưng vẫn không lơ là)
Con bé… ra rồi!
(Giọng nhanh chóng trở lại nghiêm túc)
Y tá, chuẩn bị lồng ấp! Bé yếu quá, cần hồi sức ngay lập tức!
Một Y TÁ CẤP CỨU nhanh chóng bế em bé, bọc trong lớp khăn xanh đã chuẩn bị sẵn. Cô bé sơ sinh nhỏ xíu, làn da đỏ hỏn, yếu ớt, tiếng khóc ngắt quãng như hết hơi. Y tá cấp cứu vội vã đưa bé về phía lồng ấp đã được làm ấm, bắt đầu các thao tác hồi sức cơ bản, từng động tác đều vô cùng cẩn trọng.
Lan, trong cơn mê mịt, cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một tiếng khóc như xé toạc màn đêm đang bao phủ mình. Cô muốn mở mắt, muốn nhìn thấy con, nhưng mí mắt nặng trĩu. Trái tim cô như thắt lại vì lo lắng cho tiếng khóc yếu ớt kia, nhưng đồng thời cũng trào dâng một niềm hạnh phúc xen lẫn nhẹ nhõm. Con cô, dù yếu ớt, đã chào đời.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng trầm xuống, đầy vẻ lo lắng)
Tập trung vào bệnh nhân! Mẹ vẫn đang mất máu rất nhiều. Huyết áp tiếp tục giảm. Lan đang có dấu hiệu sốc nặng. Cần phải cầm máu nhanh nhất có thể. Gọi hồi sức tích cực chuẩn bị sẵn sàng.
Kíp mổ lại một lần nữa chìm vào sự căng thẳng tột độ, nhưng lần này là với Lan. Cô đã mất quá nhiều máu, và mọi chỉ số đều cho thấy tình trạng nguy kịch. Từng giây trôi qua, Bác sĩ sản khoa và các Y tá cấp cứu đều chạy đua với tử thần, cố gắng giữ lại sự sống cho Lan.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Nói với Y TÁ CẤP CỨU, giọng gấp gáp)
Tăng dịch truyền! Chuẩn bị máu! Tình trạng này rất nguy hiểm, chúng ta phải theo dõi sát sao từng giờ.
Lan cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng lạnh hơn, mọi giác quan dần rời bỏ cô. Hình ảnh đứa con yếu ớt lướt qua tâm trí cô như một tia sáng cuối cùng, trước khi mọi thứ lại chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Tiếng nhạc sôi động cùng những tràng cười giòn tan vang vọng khắp căn nhà rộng lớn. Đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu sáng cả không gian phòng khách, nơi bữa tiệc sinh nhật của Hương đang diễn ra náo nhiệt. Hương, em gái của Long, diện một chiếc váy lấp lánh, cười tươi rói đón nhận những lời chúc tụng. Bà Mai, mẹ của Long, đứng bên cạnh, gương mặt rạng rỡ niềm vui.
LONG
(Cầm ly rượu vang đỏ, giọng hơi cao)
Chúc mừng sinh nhật em gái yêu quý của anh! Luôn xinh đẹp, luôn thành công nhé!
HƯƠNG
(Cười khúc khích)
Cảm ơn anh hai! Yêu anh nhất!
BÀ MAI
(Mỉm cười hiền hậu)
Mẹ cũng chúc mừng con gái. Mong con mọi sự vẹn toàn, hạnh phúc!
Đúng lúc Long đang định cụng ly với Hương, chiếc điện thoại trong túi quần anh ta rung lên bần bật, kéo theo tiếng nhạc chuông inh ỏi. Anh ta nhíu mày, liếc nhìn màn hình. Một dãy số lạ hoắc. Long tặc lưỡi.
LONG
(Tự lẩm bẩm, hơi khó chịu)
Lại mấy cái số quảng cáo vớ vẩn. Đúng là phá đám.
Anh ta dứt khoát gạt ngang màn hình, kết thúc cuộc gọi. Chiếc điện thoại lập tức im lặng. Long không chút bận tâm, ánh mắt nhanh chóng quay về phía Hương, nở nụ cười xã giao. Anh ta nâng ly, cụng mạnh vào ly của Hương và Bà Mai, tiếng thủy tinh va vào nhau vang lên giòn giã, hòa vào không khí tưng bừng của bữa tiệc. Long hoàn toàn không biết rằng, ở một nơi nào đó, người vợ của anh, Lan, đang thập tử nhất sinh, và cuộc gọi vừa rồi chính là một tia hy vọng mong manh đã bị anh ta tự tay dập tắt.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa, hắt lên những đồ trang trí sinh nhật còn vương vãi khắp phòng khách. Căn nhà lớn chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại hơi men và mùi thức ăn từ đêm qua. Long, Hương và Bà Mai vẫn đang say ngủ trong phòng riêng của mình, sau một đêm tiệc tùng thâu đêm.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại bàn bất ngờ reo vang inh ỏi, xé toang không gian yên tĩnh. Tiếng chuông dồn dập, không ngừng nghỉ. Bà Mai cựa mình trên giường, nhíu mày khó chịu. Bà với tay, mò mẫm tìm điện thoại trên bàn cạnh giường. Với đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền, bà uể oải nhấc máy.
BÀ MAI
(Giọng ngái ngủ, khó chịu)
A lô… Ai vậy? Sáng sớm…
Đầu dây bên kia là một giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng, lập tức khiến bà Mai tỉnh ngủ.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng khẩn trương, chuyên nghiệp)
Đây có phải là số của gia đình sản phụ Lan không? Chúng tôi là bệnh viện…
BÀ MAI
(Lập tức ngồi bật dậy, giọng hoảng hốt)
Lan? Lan làm sao?
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng điệu nghiêm trọng)
Tình hình rất nguy kịch, thưa bà. Sản phụ Lan nhập viện trong tình trạng vỡ ối, đa chấn thương do tai nạn xe máy. Tim thai yếu, chúng tôi đã phải mổ cấp cứu để giữ tính mạng cho cả mẹ và bé. Hiện tại… chúng tôi đang cố gắng hết sức…
Từng lời nói của bác sĩ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Mai. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Chiếc điện thoại từ từ tuột khỏi tay bà, rơi xuống sàn nhà lát gạch hoa, tạo nên một tiếng động khô khốc, lạc lõng giữa căn phòng trống. Bà Mai như hóa đá, nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy bà. Lan… và em bé… nguy kịch? Tại sao? Bà hoàn toàn không biết gì.
BÀ MAI
(Từ từ cúi xuống nhặt chiếc điện thoại, giọng run rẩy, khản đặc)
Long… Hương… Dậy ngay! Dậy ngay cho mẹ!
Bà Mai lao vào phòng khách, nơi Long đang ngủ gục trên sofa, còn Hương nằm lèo nhèo dưới sàn cạnh bàn rượu. Bà lay mạnh Long.
BÀ MAI
(Gấp gáp, nước mắt chực trào)
Long! Dậy đi con! Lan… Lan nó gặp chuyện rồi!
LONG
(Tỉnh dậy, dụi mắt, giọng ngái ngủ, khó chịu)
Mẹ nói gì vậy? Sớm tinh mơ… (Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch, thất thần của mẹ, lập tức tỉnh ngủ) Mẹ… mẹ bị làm sao vậy?
BÀ MAI
(Mặt trắng bệch, nước mắt giàn giụa)
Bệnh viện gọi… Lan nó… nó bị tai nạn… vỡ ối… mổ cấp cứu… nguy kịch rồi con ơi!
Những lời nói của Bà Mai như sét đánh ngang tai Long. Anh bật dậy, đôi mắt mở to bàng hoàng. Hương cũng lồm cồm bò dậy, vội vã.
HƯƠNG
(Giọng run rẩy)
Tai nạn gì ạ? Lan… Lan sao rồi mẹ?
BÀ MAI
(Nức nở)
Mẹ không biết… Họ nói nguy kịch lắm…
Cả ba người lao ra khỏi nhà trong trạng thái hỗn loạn, không kịp sửa soạn gì nhiều. Long vơ vội chìa khóa xe, nhưng tay anh run lẩy bẩy.
LONG
(Cố gắng bình tĩnh, nhưng giọng run)
Để con lái…
BÀ MAI
(Giật lấy chìa khóa)
Không! Con đang say! Để mẹ gọi taxi!
Long gật đầu lia lịa. Bà Mai lập tức gọi taxi, tay bà run đến mức phải bấm đi bấm lại nhiều lần. Chiếc taxi đến ngay sau đó, cả ba lao vào trong. Suốt quãng đường đến bệnh viện, không ai nói với ai lời nào. Không khí ngột ngạt, nặng trĩu. Long liên tục gọi vào điện thoại của Lan nhưng chỉ có tiếng tút dài vô vọng. Anh cảm thấy một nỗi hối hận cồn cào. Đêm qua, cô ấy đã gọi…
Đến bệnh viện, họ vội vã chạy vào sảnh cấp cứu. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, tiếng xe đẩy, tiếng gọi nhau của y tá vang vọng.
LONG
(Thở dốc, níu tay một Y tá cấp cứu)
Y tá ơi! Cho hỏi sản phụ Lan ạ! Bị tai nạn…
Y TÁ CẤP CỨU
(Nhìn vào hồ sơ)
À, sản phụ Lan đúng không? Ca mổ đã xong. Xin mời đi theo tôi.
Y tá dẫn họ qua một hành lang dài, tối tăm hơn, rẽ vào một khu vực yên tĩnh. Cửa phòng hé mở, để lộ ánh đèn mờ ảo. Đó là phòng hồi sức.
Bước vào phòng, khung cảnh đập vào mắt họ khiến cả ba người chết lặng. Trên chiếc giường trắng toát, Lan nằm bất động. Gương mặt cô xanh xao, tiều tụy đến mức gần như không thể nhận ra, hốc mắt trũng sâu. Môi cô khô nẻ, trắng bệch. Hàng loạt dây dợ chằng chịt, máy móc kêu tít tít đều đặn, gắn liền với cơ thể yếu ớt của cô. Một ống thở đặt ngay mũi, giúp cô thở nhè nhẹ.
Bà Mai che miệng nén tiếng khóc. Hương sững sờ, đôi mắt mở to. Long bước đến gần giường, nhìn vợ mình. Khuôn mặt anh tái mét, bàn tay nắm chặt, mồ hôi ướt đẫm. Anh không thể tin vào mắt mình. Lan… người vợ anh đã bỏ mặc đêm qua, giờ đây nằm đây, giữa lằn ranh sinh tử.
LONG
(Giọng run rẩy, thì thầm)
Lan… Lan ơi…
Ánh mắt anh dịch chuyển sang một lồng kính đặt cạnh giường. Bên trong, một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn, nhỏ xíu đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền. Sinh linh bé bỏng ấy còn chưa một lần được mẹ ôm ấp, chưa một lần được mẹ nhìn thấy mặt. Nước mắt Long lăn dài trên má. Hối hận, đau đớn, và một cảm giác tội lỗi nặng nề đè lên vai anh.
Long đứng chết lặng bên giường Lan. Anh nhìn vợ mình, gương mặt xanh xao, tiều tụy đến nhói lòng. Người phụ nữ đã cùng anh sẻ chia bao vui buồn, bao năm tháng, giờ đây nằm bất động, thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử. Đứa con bé bỏng bên cạnh còn đỏ hỏn, nằm trong lồng kính, một sinh linh non nớt chưa kịp nhận hơi ấm từ mẹ.
Một tiếng nói vô tâm, lạnh lùng từ đêm qua bỗng văng vẳng, rõ mồn một trong tâm trí Long: “Tý anh đưa đi, giờ chưa kịp đâu, đang bận.” Chỉ một câu nói vô trách nhiệm ấy, một sự thờ ơ đáng sợ, đã đẩy Lan vào hoàn cảnh này. Nó xoáy vào tim Long như hàng ngàn nhát dao, mỗi từ mỗi chữ đều mang theo nỗi đau đớn tột cùng và sự hối hận không gì sánh nổi.
Khuôn mặt Long bỗng chốc trắng bệch, cả người run rẩy dữ dội. Đầu gối anh khuỵu xuống, không thể chịu đựng thêm sức nặng của tội lỗi. Anh quỵ ngã bên giường Lan, đầu cúi gằm, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, nước mắt lã chã rơi. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, cố nén nhưng không thể kìm được.
BÀ MAI
(Sững sờ nhìn Long quỵ xuống, vội vã đỡ lấy anh, giọng run rẩy)
Long… con làm sao thế?
HƯƠNG
(Chạy đến, bàng hoàng)
Anh… anh hai!
Long không thể trả lời. Anh chỉ biết gục đầu, bả vai run lên bần bật, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm sàn nhà lạnh lẽo. Anh ước gì có thể đổi vị trí cho Lan, ước gì thời gian có thể quay trở lại để anh kịp sửa chữa lỗi lầm tày đình của mình. Nhưng giờ đây, tất cả đã quá muộn.
Tiếng nấc nghẹn ngào của Long còn chưa dứt, thì cánh cửa phòng cấp cứu bất ngờ bật mở. Một Bác sĩ sản khoa bước ra, gương mặt ông đanh lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua ba người đang đứng đó. Ông nhìn Long, rồi liếc sang Bà Mai và Hương, như thể đang đánh giá một tình huống vô cùng nghiêm trọng. Không khí trong hành lang vốn đã căng thẳng nay càng trở nên nặng nề hơn dưới ánh mắt dò xét của vị bác sĩ.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng nói trầm, dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự không hài lòng)
Ai là người nhà của bệnh nhân Lan?
Long ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, vội vã đứng dậy. Bà Mai và Hương cũng ngay lập tức tiến lại gần.
LONG
(Giọng khản đặc)
Là… là tôi. Tôi là chồng cô ấy.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Nhìn thẳng vào Long, không chút khoan nhượng)
Tình trạng của bệnh nhân Lan rất nguy kịch. Cô ấy bị chấn thương vùng bụng, kèm theo vỡ ối hoàn toàn và thai nhi bị suy tim cấp độ nặng. Rất may là các anh chị đưa đến kịp thời. Nếu chậm thêm một chút nữa thôi, có lẽ chúng tôi đã không thể cứu được cả mẹ và bé.
Lời của vị bác sĩ như nhát dao cứa vào tim Long lần nữa. Anh nhớ lại câu nói của mình đêm qua, nhớ lại sự thờ ơ của cả gia đình. Cả người Long run lên bần bật. Bà Mai và Hương cũng tái mặt, bàn tay nắm chặt vào nhau.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Tiếp tục, giọng nặng nề hơn, rõ ràng mang ý chỉ trích)
Là một người có kinh nghiệm trong ngành, tôi thực sự không thể hiểu nổi. Một người phụ nữ mang thai sắp sinh, chuyển dạ đau đớn như vậy mà không được đưa đến bệnh viện ngay lập tức? Đến khi xảy ra tai nạn, tình trạng nguy cấp đến mức đó mà điện thoại gọi người nhà lại không ai bắt máy? Đây là sự tắc trách, là sự vô tâm đến mức khó chấp nhận!
Những lời nói của bác sĩ như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tâm can Long, Bà Mai và Hương. Họ đứng sững sờ, không ai dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào vị bác sĩ. Khuôn mặt Long trắng bệch, anh chỉ biết cúi gằm xuống, đôi vai run rẩy. Bà Mai, người vốn mạnh mẽ và luôn tự cho mình là đúng, giờ đây cũng cúi đầu, mái tóc bạc rủ xuống che đi phần lớn khuôn mặt đã nhăn nheo vì tuổi tác và nỗi hổ thẹn. Hương cũng úp mặt vào tay, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Họ đều cảm thấy như bị lột trần trước sự thật phũ phàng, trước sự thật về sự vô trách nhiệm, ích kỷ của mình. Cả ba chìm trong một sự câm lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc và cảm giác tội lỗi nặng trĩu.
Vị bác sĩ sản khoa quay lưng bước đi, để lại ba người họ chìm trong sự câm lặng kinh hoàng. Ngay sau đó, một Y tá cấp cứu nhẹ nhàng đến bên, ánh mắt bà hơi đỏ hoe, dường như cũng vừa chứng kiến câu chuyện đầy bi kịch.
Y TÁ CẤP CỨU
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự thông cảm)
Mời người nhà theo tôi. Bé sơ sinh đã được đưa vào lồng kính. Bác sĩ bảo có lẽ các anh chị muốn nhìn mặt bé.
Long ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ ngầu, sưng húp. Bà Mai và Hương cũng lầm lũi đi theo cô y tá. Họ bước qua vài hành lang vắng lặng, cảm giác tội lỗi đè nặng lên từng bước chân. Cuối cùng, cô y tá dừng lại trước một căn phòng kính lớn. Bên trong, những chiếc lồng ấp đặt cạnh nhau, bên trong là những sinh linh nhỏ bé đang oằn mình giành giật sự sống. Cô y tá chỉ tay về một chiếc lồng kính ở góc phòng.
Y TÁ CẤP CỨU
(Chỉ tay)
Bé sơ sinh của bệnh nhân Lan ở kia ạ. Các anh chị có thể nhìn qua kính.
Cả ba người sững sờ. Qua lớp kính trong suốt, một sinh linh bé bỏng, đỏ hỏn, nằm cuộn tròn trong chiếc lồng ấp. Thân thể bé nhỏ xíu, yếu ớt đến đáng thương. Đầu bé đội một chiếc mũ len nhỏ, những sợi dây chuyền và ống thở lằng nhằng bao quanh. Ánh đèn ấm áp trong lồng ấp dường như cũng không đủ sưởi ấm cho sinh linh tội nghiệp ấy. Cạnh bên, gương mặt Lan vẫn trắng bệch, mệt mỏi trên giường hồi sức, dù chưa tỉnh nhưng trông cô đã gắng gượng đến kiệt sức.
Bà Mai nhìn đứa cháu nội bé xíu, yếu ớt kia, nước mắt bà bỗng tuôn rơi lã chã. Hình ảnh đứa bé sơ sinh non nớt, từng hơi thở thoi thóp trong lồng kính, như một nhát dao đâm thẳng vào tim bà. Bà Mai đưa tay che miệng, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào đang trào dâng. Bà nhớ lại những lời lẽ cay nghiệt mình đã nói với Lan, những lần bà hắt hủi, thờ ơ với con dâu. Bà nhớ cả thái độ lạnh nhạt của mình khi Lan nói đau bụng, khi cô van xin được đi bệnh viện. Từng lời nói của vị bác sĩ lúc nãy lại vang vọng bên tai: “Vô tâm… tắc trách”. Bà Mai tự trách mình đã quá vô tâm, quá ích kỷ, mà giờ đây đứa cháu nội của bà đang phải gánh chịu. Bà ước có thể quay ngược thời gian, ước có thể ôm Lan vào lòng, xin lỗi cô.
Hương đứng cạnh Bà Mai, nhìn qua tấm kính. Nước mắt cô cũng không ngừng tuôn rơi. Hình ảnh đứa bé sơ sinh yếu ớt trong lồng kính, rồi hình ảnh chị dâu Lan nằm thiếp đi trên giường bệnh viện, hốc hác, nhợt nhạt, bỗng quay cuồng trong tâm trí Hương. Cô nhớ lại cảnh tượng mình vui vẻ thổi nến sinh nhật, cười đùa bên bạn bè, trong khi chính lúc đó, chị dâu Lan đang giành giật sự sống, đang một mình vật lộn với cơn đau chuyển dạ và tai nạn kinh hoàng. Chiếc bánh kem ngọt ngào, những lời chúc mừng vui vẻ bỗng trở thành những mũi kim đâm vào lương tâm cô. Hương úp mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi len qua kẽ ngón tay, cảm giác tội lỗi không nguôi cào xé tâm can cô gái trẻ. Long đứng phía sau, lặng lẽ ôm lấy mẹ, đôi mắt anh trân trân nhìn Lan và đứa con của mình, đau đớn đến tột cùng.
Ánh sáng nhàn nhạt từ cửa sổ dần len lỏi vào đôi mắt đang khép hờ của Lan. Sau nhiều giờ chìm trong hôn mê, mi mắt cô từ từ rung động, rồi chậm rãi mở ra. Đôi mắt Lan mở to, nhưng không có lấy một tia vui mừng, chỉ là một khoảng trống rỗng vô định. Đầu óc cô quay cuồng, những ký ức kinh hoàng về cơn đau, tiếng còi xe, và cảm giác lạnh lẽo giữa đường mưa ập đến.
Ánh mắt Lan lướt qua căn phòng hồi sức trắng toát. Ở góc phòng, Long, Bà Mai và Hương đang đứng đó. Gương mặt họ hằn rõ sự hối lỗi, tiều tụy sau những giờ chờ đợi, nhưng dường như tất cả sự hối hận đó đều vô nghĩa trong mắt Lan lúc này. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, xa cách, như thể họ là những người xa lạ, không hề tồn tại. Không một lời nói, không một cái gật đầu. Cô không đáp lại bất kỳ cảm xúc nào từ họ.
Long rụt rè tiến lại gần giường, khẽ gọi.
LONG
(Giọng khản đặc)
Lan… em tỉnh rồi à? Em thấy trong người thế nào?
Bà Mai và Hương cũng bước theo Long, ánh mắt đầy van nài. Lan vẫn không nhìn họ, đôi mắt cô chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà, như thể đang cố gắng xua đi một cơn ác mộng. Hơi thở cô yếu ớt, mệt mỏi. Một cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra.
Tâm trí cô lúc này chỉ có một điều duy nhất. Hơi thở yếu ớt của Lan thoát ra thành một câu hỏi run rẩy, đầy sự cầu xin.
LAN
(Giọng thều thào, gần như không nghe thấy)
Con… con của tôi đâu?
Nghe thấy giọng nói thều thào của Lan, Long thở phào một hơi, vội vã nắm lấy tay cô. Bà Mai và Hương cũng ngay lập tức tiến đến sát giường, ánh mắt tràn ngập vẻ ăn năn.
LONG
(Giọng run rẩy vì xúc động)
Con… con của chúng ta an toàn rồi, Lan ơi! Bé trai, nặng 3 cân rưỡi, khỏe mạnh lắm! Em vừa được mổ cấp cứu xong.
BÀ MAI
(Nước mắt lưng tròng)
Mẹ xin lỗi… Lan ơi, mẹ xin lỗi con! Tất cả là lỗi của mẹ… lỗi của cái nhà này! Mẹ xin con, con tha thứ cho mẹ!
Hương không nói nên lời, chỉ biết ôm mặt khóc nức nở. Ánh mắt Lan vẫn vô hồn nhìn lên trần nhà, không một chút biểu cảm. Cô không đáp lại lời Long, cũng không nhìn Bà Mai hay Hương. Dường như những lời nói đó chỉ lướt qua tai cô, vô nghĩa.
Long đột ngột quỳ sụp xuống bên giường bệnh, hai tay nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của Lan. Bà Mai và Hương cũng không chút chần chừ, cùng nhau quỳ xuống bên kia giường, đầu cúi gằm.
LONG
(Giọng nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng)
Anh xin lỗi em, Lan. Anh đã sai rồi… sai thật rồi. Anh… anh sẽ bù đắp cho em và con. Anh sẽ chăm sóc hai mẹ con chu đáo nhất. Xin em, cho anh một cơ hội… cho con một gia đình đầy đủ.
BÀ MAI
(Quỳ gối, đưa tay vái lạy)
Lan ơi, con cứ trách cứ mẹ, cứ đánh mẹ cũng được! Nhưng xin con, đừng bỏ thằng Long, đừng bỏ cái gia đình này. Mẹ hứa sẽ làm mọi thứ, mẹ sẽ coi con như con ruột, sẽ chăm sóc con và cháu thật tốt. Mẹ không dám nói gì nữa, chỉ xin con một lời tha thứ.
HƯƠNG
(Khóc lóc van xin)
Chị Lan ơi, em xin lỗi chị. Em đã quá đáng với chị. Em sai rồi. Em xin chị, hãy cho gia đình em một cơ hội sửa sai. Em hứa sẽ không bao giờ làm chị buồn nữa.
Căn phòng chìm trong tiếng khóc và những lời van nài. Lan vẫn nằm bất động, đôi mắt trống rỗng. Một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương cô, nhưng khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Cô hờ hững rút tay khỏi Long, quay mặt sang phía cửa sổ.
Những ngày sau đó, Long, Bà Mai và Hương luân phiên túc trực trong bệnh viện. Họ chăm sóc Lan từng ly từng tí, từ việc đưa đồ ăn, lau mặt, cho đến đỡ cô đi lại. Khi y tá mang bé trai đến, Long vụng về bế con, cố gắng cho Lan nhìn. Bà Mai ân cần hỏi han, dỗ dành. Hương chủ động mang quần áo, đồ dùng cá nhân đến cho Lan, không còn vẻ kiêu căng, khinh khỉnh như trước.
Lan chấp nhận sự chăm sóc đó một cách miễn cưỡng. Cô không từ chối, nhưng cũng không đáp lại bất kỳ lời nào. Ánh mắt cô vẫn xa cách, lạnh nhạt. Khi Long cố gắng nói chuyện, Lan chỉ quay mặt đi. Khi Bà Mai cố gắng xoa bóp cho cô, Lan khẽ rụt người lại. Không một lời cảm ơn, không một nụ cười, và càng không một lời tha thứ nào được thốt ra từ đôi môi khô khốc của cô. Căn phòng bệnh viện dường như bị bao phủ bởi một lớp băng giá vô hình, ngăn cách Lan với những người đang cố gắng chuộc lỗi.
Vài ngày sau, cơ thể Lan dần hồi phục. Dù vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt cô đã không còn trống rỗng. Một buổi chiều, khi Long, Bà Mai và Hương đang có mặt trong phòng, Lan khẽ cựa mình, hít thở sâu rồi nhìn thẳng vào từng người. Cả ba giật mình, lập tức dừng mọi việc đang làm, hướng về phía Lan với vẻ lo lắng, hy vọng.
LAN
(Giọng nói còn yếu ớt nhưng rõ ràng, từng lời như được nén lại từ sâu thẳm)
Ba người có thể ngồi xuống được không? Tôi có chuyện muốn nói.
Long, Bà Mai và Hương luống cuống kéo ghế lại gần, ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào Lan. Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng máy móc y tế kêu đều đều.
LAN
(Ánh mắt quét qua từng người, không một chút biểu cảm nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo)
Những ngày qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Về những gì đã xảy ra, về cuộc hôn nhân này, và về cả cuộc đời tôi. Tôi từng nghĩ, mình có một gia đình. Nhưng rồi, tôi nhận ra đó chỉ là ảo ảnh.
Bà Mai rụt cổ, Long nắm chặt tay Hương. Họ không dám ngắt lời, chỉ biết lắng nghe.
LAN
(Giọng Lan bình thản lạ thường, từng câu chữ như mũi dao sắc bén)
Ngày tôi ngã xuống đường, giữa cơn mưa tầm tã, bụng đau quặn thắt, máu chảy lênh láng… Tôi đã gọi. Gọi anh, gọi mẹ, gọi cả Hương. Nhưng không ai nhấc máy. Không một ai.
Đôi mắt Long đỏ hoe, cúi gằm mặt. Bà Mai run rẩy lấy tay che miệng. Hương nức nở.
LAN
(Tiếp tục, không ngừng lại, dù chỉ một chút)
Tim con tôi yếu dần. Tôi nghe thấy tiếng bác sĩ nói “khó giữ”, “cần mổ gấp”. Khi đó, tôi đã nghĩ, nếu có chuyện gì xảy ra, thì tôi cũng không hối hận. Bởi vì, sự vô tâm của các người đã đẩy tôi đến tận cùng. Đến mức, tôi không còn thiết tha gì nữa.
Long ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa.
LONG
(Giọng khẩn thiết, run rẩy)
Lan… Anh biết anh sai rồi. Anh xin lỗi em… Anh đã hứa sẽ sửa sai mà! Xin em, hãy cho anh cơ hội…
LAN
(Ngắt lời Long một cách dứt khoát, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, không một tia dao động)
Cơ hội? Anh đã có bao nhiêu cơ hội rồi, Long? Bao nhiêu lần anh nói “anh bận”, “anh mệt”, “để sau”? Bao nhiêu lần anh để tôi một mình đối mặt với tất cả? Anh và gia đình anh đã biến cuộc sống của tôi thành địa ngục.
BÀ MAI
(Khóc nức nở)
Mẹ xin lỗi con, Lan ơi! Tất cả là lỗi của mẹ! Con đừng nói thế mà tội cho thằng bé!
LAN
(Nụ cười nhạt nhẽo, đầy chua chát nở trên môi)
Tội cho thằng bé? Các người có nghĩ đến tội cho tôi không? Tội cho cái thai trong bụng tôi đã suýt mất mạng vì sự thờ ơ của các người không?
Hương úp mặt vào tay khóc không ngừng.
LAN
(Hít một hơi sâu, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào cả ba người)
Tôi đã quyết định rồi. Tôi không thể tiếp tục sống trong gia đình này nữa. Tôi không thể tiếp tục làm vợ anh, làm con dâu mẹ, làm chị dâu Hương. Tôi không thể đặt cuộc đời mình và cuộc đời con trai tôi vào tay những người đã suýt nữa cướp đi mạng sống của chúng tôi chỉ vì sự vô tâm.
Long, Bà Mai và Hương chết lặng. Khuôn mặt Lan trắng bệch nhưng ánh mắt cô chưa bao giờ kiên quyết đến thế.
LAN
(Tuyên bố rành mạch, không để ai kịp phản ứng)
Tôi muốn ly hôn.
Long, Bà Mai và Hương chết lặng, những lời của Lan như tiếng sét đánh ngang tai. Khuôn mặt Lan trắng bệch nhưng ánh mắt cô chưa bao giờ kiên quyết đến thế. Long lảo đảo đứng dậy, cố gắng với lấy tay Lan nhưng cô rụt lại.
LONG
(Giọng Long lạc đi, không tin vào tai mình)
Ly hôn? Em nói cái gì vậy, Lan? Không! Anh không đồng ý! Anh sai rồi, anh sẽ sửa mà! Em không thể làm thế với anh!
LAN
(Nhìn thẳng vào Long, ánh mắt không chút dao động)
Anh không đồng ý cũng vô ích. Tôi đã nộp đơn rồi. Chúng ta không còn gì để nói.
Bà Mai ngã phịch xuống ghế, hai tay run rẩy bấu chặt vào nhau. Hương nức nở, quay mặt đi.
BÀ MAI
(Mắt đỏ hoe, cố gắng van xin)
Lan ơi, đừng làm thế con ơi! Con nghĩ đến đứa bé! Nó cần có bố! Gia đình này cần có con! Mẹ xin con, đừng bỏ đi…
LAN
(Lắc đầu nhẹ, nụ cười nhạt trên môi)
Đứa bé cần một người mẹ đủ mạnh mẽ để bảo vệ nó, một người mẹ không phải sống trong sợ hãi và nước mắt. Và tôi, tôi không còn tin vào cái gọi là “gia đình này” nữa. Giờ đây, điều duy nhất tôi quan tâm là con trai tôi.
Lan khẽ với tay, vuốt ve má con trai đang say ngủ trong nôi. Ánh mắt cô tràn đầy dịu dàng và kiên định. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Long, Bà Mai và Hương như nhìn những người xa lạ. Sự bình thản đến lạnh lùng của Lan khiến ba người họ không dám nói thêm lời nào. Họ biết, mọi chuyện đã chấm dứt.
Vài ngày sau, Lan chính thức xuất viện. Cô không báo cho gia đình chồng ngày về. Sáng hôm đó, một mình Lan ôm đứa con bé bỏng, bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện. Không có Long, không có Bà Mai hay Hương chờ đợi. Cô hít một hơi thật sâu, đón lấy ánh nắng ban mai. Nắng ấm áp trên làn da, xua đi cái lạnh lẽo đã đeo bám cô suốt thời gian qua.
Lan gọi một chiếc taxi. Khi tài xế hỏi “Đi đâu, cô?”, Lan ngước nhìn bầu trời xanh biếc, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.
LAN
(Giọng nói rõ ràng, đầy hy vọng)
Đi đến một nơi mới. Một khởi đầu mới.
Chiếc taxi lăn bánh. Lan quay đầu nhìn lại bệnh viện lần cuối, nơi cô đã trải qua những giây phút kinh hoàng nhất cuộc đời, nhưng cũng là nơi con trai cô chào đời. Cô nhìn xuống đứa bé đang yên bình trong vòng tay mình, trái tim ngập tràn yêu thương và quyết tâm.
Cô không về nhà chồng. Lan chọn một con đường khác, một con đường mà cô sẽ tự tay viết nên tương lai cho mình và cho con. Có thể là về với bố mẹ đẻ, có thể là tự thuê một căn phòng nhỏ. Dù phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng trong ánh mắt Lan giờ đây là sự thanh thản chưa từng thấy. Cô sẽ là người duy nhất che chở cho đứa con bé bỏng của mình, xây dựng một cuộc sống mới, tươi sáng hơn. Cô biết, đây mới chính là cuộc sống mà cô và con xứng đáng có được.
NHÀ CHỒNG – NỘI THẤT – NGÀY
Căn nhà từng ngập tràn tiếng cười, nơi bữa tiệc sinh nhật Hương tưng bừng pháo hoa và những lời chúc tụng, giờ đây chìm trong sự u ám đến ngột ngạt. Từng góc phòng như phảng phất hơi lạnh của sự hối hận. Mấy ngày trôi qua kể từ ngày Lan rời đi, căn nhà này như một nấm mồ chôn vùi niềm vui.
Long ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, thân hình tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì những đêm không ngủ. Từng thớ thịt trên mặt anh dường như héo hon đi, chỉ còn lại lớp da tái xanh bọc lấy bộ xương. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt vào nhau. Hình ảnh Lan với ánh mắt kiên quyết, ôm đứa con rời đi, cứ xoáy sâu vào tâm trí anh như một lưỡi dao sắc lạnh. Long dằn vặt không nguôi. Anh đã mất đi tất cả: người vợ hiền lành, đứa con trai chưa kịp gọi tiếng “cha” và cả gia đình nhỏ anh từng có. Tất cả chỉ vì sự vô tâm, ích kỷ của anh. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Long, mang theo cả sự tuyệt vọng.
Trong bếp, Bà Mai đang lúi húi chuẩn bị bữa ăn, nhưng đôi tay bà run rẩy, làm rơi cả chiếc bát xuống sàn. Tiếng vỡ loảng xoảng trong căn nhà tĩnh mịch càng khiến không khí thêm nặng nề. Bà Mai khụy xuống, hai tay ôm mặt nức nở. Nỗi ân hận cứa vào lòng bà. Bà đã từng đối xử với Lan như một người ngoài, gieo rắc những lời cay nghiệt, để giờ đây, bà phải gánh chịu hậu quả. Lan đã không còn nữa, đứa cháu ngoại yêu dấu cũng biến mất khỏi tầm tay. Bà Mai chợt nhớ đến hình ảnh Lan ngã quỵ giữa đường mưa, vỡ ối, và không một ai trong gia đình bà có mặt. Lòng bà đau như cắt.
Hương ngồi bó gối ở góc phòng khách, khuôn mặt sưng húp vì khóc. Cô em chồng từng kiêu căng, ngạo mạn, giờ đây chỉ còn là một cái bóng. Nụ cười châm chọc, những lời lẽ miệt thị mà cô dành cho Lan ngày trước cứ vang vọng bên tai. Nhất là bữa tiệc sinh nhật của chính cô, nơi Lan phải chịu đựng sự cô đơn và đau đớn tột cùng, lại chính là nguyên nhân trực tiếp đẩy Lan vào vòng nguy hiểm. Hương tự hỏi, nếu ngày ấy cô bớt ích kỷ một chút, bớt vô tâm một chút, liệu mọi chuyện có khác? Không, không có “nếu”. Mọi thứ đã quá muộn màng. Bữa tiệc sinh nhật vui vẻ năm xưa giờ đây trở thành một kỷ niệm đau buồn, một vết sẹo không thể xóa nhòa trong lương tâm họ. Một bài học đắt giá.
Sự im lặng của căn nhà không chỉ là sự vắng mặt của tiếng cười, mà còn là tiếng vọng của lương tâm cắn rứt. Mỗi người trong căn nhà này, theo một cách riêng, đang gặm nhấm nỗi đau do chính mình tạo ra. Có những bài học phải trả bằng cái giá quá đắt, bằng sự mất mát không thể bù đắp. Long học được rằng tình yêu không phải là một sự hiển nhiên, mà là sự vun đắp từng ngày, bằng sự quan tâm và trách nhiệm. Anh đã đánh mất nó chỉ vì quá tin vào sự hiện diện mặc định của Lan, để rồi khi mất đi mới vỡ lẽ ra giá trị thực sự. Bà Mai hiểu rằng, tình thương không chỉ dành cho ruột thịt, mà còn cần được mở lòng với những người mang dòng máu mới vào gia đình, bởi rốt cuộc, hạnh phúc gia đình là sự hòa hợp chứ không phải sự phân biệt. Còn Hương, cô gái trẻ từng sống trong sự chiều chuộng và vô tư, giờ đây mới nhận ra sức nặng của những lời nói và hành động thiếu suy nghĩ. Nỗi ân hận là một gánh nặng vô hình, đè nén lên mỗi khoảnh khắc họ sống. Cuộc đời vốn dĩ công bằng theo một cách nào đó, khi gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy. Những gì họ đã gieo rắc là sự vô tâm, sự thờ ơ và sự ích kỷ, thì giờ đây, họ phải gặt lấy nỗi đau và sự cô đơn. Không có ai có thể thoát khỏi vòng luân hồi của lương tâm, và đôi khi, sự trừng phạt lớn nhất không phải đến từ bên ngoài, mà đến từ chính nỗi dằn vặt bên trong, một vết thương không thể lành, một bản án vĩnh viễn không có ngày kết thúc. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng đối với họ, mỗi ngày là một lời nhắc nhở không ngừng về quá khứ, về những gì đã mất đi, và về bài học đắt giá của sự hối tiếc.

