“Chồng vừa m;/ất, nhà chồng đã lé/n gọi con dâu đến ép ký giấy sang tên nhà đất, cô nuốt nước mắt ký nhưng nào ngờ 1 tháng sau nhà chồng b/ẽ b/àng gọi bán đất không ai mua khi phát hiện ra miếng đất ấy bên dưới toàn là…
Chồng tôi – anh Tuấn – là con trai cả trong một gia đình gia giáo, có chút tiếng tăm ở quê. Từ ngày cưới tôi, mẹ chồng đã không ưng bụng:
– “Nó quê mùa, lại chẳng giúp gì cho dòng họ.”
Chồng tôi hiền, luôn đứng giữa giảng hòa, nên tôi cắn răng nhẫn nhịn.
Chúng tôi sống trong căn nhà 3 gian do bố mẹ chồng đứng tên. Mặc dù chẳng yêu quý gì tôi, nhưng vì con tôi còn nhỏ, sau khi anh Tuấn m;/ất vì t/ai nạ/n, cả nhà chồng vẫn giữ im lặng vài tuần – chỉ để chờ thời điểm “”thích hợp””…
Một buổi sáng đầu tháng, mẹ chồng gọi tôi về quê “họp gia đình”. Tưởng là bàn chuyện chăm sóc cháu, tôi bế con theo, không mảy may ng;/hi ng/ờ.
Bố chồng mở lời, giọng trầm lặng:
– “Giờ Tuấn mất rồi, cái nhà này là của tổ tiên, con dâu thì… cũng chỉ là người ngoài. Con ký vào đây, sang tên lại cho thằng út để nhà còn người giữ.”
Tôi im lặng. Họ nói tôi “đã hưởng phúc đủ rồi”, “chồng m;/ất rồi thì cũng không nên giữ cái gì cho khó xử”.
Tôi mỉm cười, không phản kháng. Tôi… ký. Rất nhanh.
Mẹ chồng còn đắc ý thì thầm với hàng xóm:
– “Hiểu chuyện đấy, dù gì cũng biết thân phận!”
Chỉ một tháng sau, thằng út dẫn người đến xem nhà chuẩn bị rao bán. Họ đào vườn để xây móng, mở rộng thêm dãy trọ phía sau.
Vừa đào sâu xuống 2 mét, họ tá/i mặt.
Cả một khoảng đất chôn đầy toàn là…”
“…hài cốt.
Cả tốp thợ đang hì hục xúc đất bỗng khựng lại. Chiếc máy xúc nhỏ ngừng hoạt động, mũi gầu treo lơ lửng. Người đến xem nhà – một gã trung niên đeo kính, vẻ mặt tính toán – đứng sững lại, đôi mắt mở to sau cặp kính.
Một cái đầu lâu trắng bệch lấp ló dưới lớp đất nâu, nằm chênh vênh trên một khối xương ống chân. Không chỉ một, mà là hàng chục mảnh xương lớn nhỏ, xếp chồng lên nhau một cách cẩu
thả, như thể bị ném vội xuống hố rồi lấp lại. Mùi đất ẩm hòa quyện với một thứ mùi tanh nồng, khó tả xộc thẳng vào mũi.
“Á á á!”
Một người thợ trẻ hét lên thất thanh, đánh rơi xẻng, lùi vội ra xa như đạp phải than hồng. Những người khác cũng không khá hơn, mặt mũi tái mét, mắt trợn ngược đầy kinh hoàng. Họ vứt bỏ dụng cụ, lảo đảo lùi lại, vấp vào nhau.
Thằng út đứng trên bờ, ban nãy còn đang chỉ trỏ hào hứng, giờ mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lùi lại ba bước, môi lắp bắp không thành lời. “Cái… cái gì thế này?”
Cả khu vườn chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc hổn hển và tiếng tim đập thình thịch. Họ nhìn chằm chằm vào cái hố đất sâu 2 mét, nơi những mảnh xương trắng nổi bật trên nền đất sẫm màu. Không ai dám tiến lại gần, không ai dám động vào thứ kinh khủng vừa lộ diện. Công việc lập tức dừng lại. Nụ cười tự mãn trên môi thằng út đã hoàn toàn tắt ngấm, thay vào đó là vẻ sợ hãi tột độ. Người mua nhà tiềm năng cũng quay lưng lại, ánh mắt nhìn khu vườn như nhìn một bãi tha ma. Miếng đất của tổ tiên, chỉ một tháng sau khi sang tên, đã lộ ra bí mật kinh hoàng dưới lòng đất.”
“Thằng út vẫn đứng đó, chân như bị đóng đinh xuống đất, mắt dán chặt vào cái hố sâu 2 mét nơi những mảnh xương trắng phơi bày. Sự sợ hãi vẫn còn nguyên trên gương mặt hắn, xóa tan hoàn toàn vẻ hớn hở vừa rồi.
Tiếng chuông điện thoại di động vang lên đột ngột, xé tan màn tĩnh lặng chết chóc, khiến Thằng út giật mình thon thót. Hắn run rẩy đưa tay vào túi, rút điện thoại ra. Màn hình hiện tên một trong những người thợ. Hắn do dự một chút rồi vuốt nghe.
“Alo? Cái gì?” Thằng út lắp bắp, giọng còn hơi run.
Đầu dây bên kia là một giọng nói hổn hển, đứt quãng, đầy hoảng loạn. “Anh… anh ơi! Dừng… dừng lại hết rồi! Có… có chuyện rồi anh ơi!”
Thằng út nhíu mày, lấy lại vẻ cau có thường ngày. “Chuyện gì? Đào bới thế nào mà lại hoảng lên vậy? Có gì thì giải quyết đi chứ, bày đặt gọi cho tôi làm gì?” Hắn nghĩ chắc chỉ là đụng phải rễ cây lớn hoặc đá tảng gì đó.
“Không phải… không phải vậy anh ơi! Kinh… kinh lắm! Anh… anh xem ảnh đi! Tôi gửi qua Zalo cho anh rồi!”
Thằng út gầm lên. “Ảnh gì mà ảnh? Nói nhanh! Làm ăn gì mà chậm chạp vậy hả? Tôi bảo các anh xúc đất, không phải để chụp ảnh linh tinh!”
Giọng người thợ càng thêm run rẩy. “Anh… anh cứ xem đi ạ… Chúng tôi không dám… không dám động vào nữa…”
Cúp máy, Thằng út bực bội mở ứng dụng Zalo. Màn hình tải ảnh chậm chạp khiến hắn càng khó chịu. Khi bức ảnh đầu tiên hiện ra, hắn vẫn còn vẻ cau có. Nhưng chỉ chưa đầy một giây sau, đôi mắt hắn trợn ngược, gương mặt đang đỏ vì bực tức bỗng chốc tái mét, cắt không còn một giọt máu. Chiếc điện thoại trên tay hắn suýt rơi xuống đất. Bức ảnh thứ hai, thứ ba hiện ra, hắn lảo đảo lùi lại thêm mấy bước, lưng chạm vào thân cây vải già. Thứ kinh hoàng dưới lòng đất hiển hiện rõ ràng qua ống kính điện thoại – không thể nhầm lẫn.
Cơn bàng hoàng, sợ hãi ập đến nhấn chìm lý trí Thằng út. Hắn nuốt khan, cổ họng khô khốc. Hắn nhìn xung quanh một lượt, vẻ thất thần. Hắn phải báo cho bố mẹ.
Tay run rẩy, Thằng út lướt danh bạ, gọi cho bố. Sau vài hồi chuông dài như vô tận, giọng bố hắn cất lên, hơi gắt gỏng.
“Gì vậy? Giờ này còn gọi gì?”
“Bố… bố ơi!” Giọng Thằng út lạc đi, run lên bần bật.
“Sao? Sao giọng mày thế? Có chuyện gì?” Bố chồng bắt đầu cảm thấy bất an.
“Ở… ở dưới đất… Ở vườn sau nhà…” Thằng út lắp bắp, không nói thành câu.
“Dưới đất thì sao? Đang đào à? Đào thế nào rồi?”
“Họ… họ tìm thấy rồi bố ạ…”
“Tìm thấy cái gì?” Giọng bố chồng bắt đầu lớn hơn, xen lẫn khó chịu.
“Tìm thấy… xương… xương người!” Thằng út hét lên như một tiếng nấc.
Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
“Mày nói gì thế? Mày say à? Nói linh tinh!” Bố chồng gầm lên, nhưng giọng nói lại run rẩy không kém.
“Không… không say! Thật đấy bố ơi! Đầy… đầy xương dưới đó… Họ gửi ảnh cho con rồi… Kinh lắm bố ơi!”
Sự tĩnh lặng trở lại. Bố chồng chết sững, không tin vào tai mình. Tay ông siết chặt điện thoại. Nghe tiếng Thằng út nói về ‘xương người’, mẹ chồng đang ngồi gần đó cũng giật mình, nhìn chồng đầy lo lắng. Cả hai ông bà như hóa đá, thế giới xung quanh như sụp đổ.”
“Bố chồng nghe tiếng Thằng út hét lên, người cứng đơ. Điện thoại rơi khỏi tay ông, va vào nền gạch kêu lách cách. Mẹ chồng ngồi kế bên, nhìn ông với đôi mắt mở to, gương mặt trắng bệch. Bà lờ mờ hiểu chuyện gì đó khủng khiếp vừa xảy ra qua vài câu nói đứt quãng của con trai và vẻ mặt của chồng. Hai ông bà nhìn nhau, sự sợ hãi tột cùng dâng lên trong ánh mắt. Cái bí mật được chôn giấu bấy lâu, tưởng như đã yên ổn mãi mãi, giờ đây lại bị lật tung một cách phũ phàng, ngay tại mảnh đất của ‘tổ tiên’.
“”Đi! Ra đó ngay!”” Bố chồng cuối cùng cũng bật ra được tiếng, giọng khàn đặc. Ông lảo đảo đứng dậy, chạy vội ra cửa sau. Mẹ chồng cũng theo sau, chân tay run rẩy.
Họ lao ra khu vườn đất phía sau nhà, nơi tiếng ồn ào của máy móc đã im bặt, chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ. Khi đến gần cái hố, họ nhìn thấy Thằng út đang đứng thẫn thờ, mắt dán vào lòng đất. Bên cạnh hắn là mấy người thợ đang túm tụm lại, mặt cắt không còn giọt máu, không dám nhìn vào hố nữa.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến bố mẹ chồng như chết lặng. Dưới đáy hố sâu hoắm, lẫn trong đất cát là những gì mà chỉ thoáng nhìn qua cũng đủ nhận ra. Sự kinh hoàng thực sự ập đến, còn khủng khiếp hơn cả khi nghe qua điện thoại.
Mẹ chồng kêu lên một tiếng thất thanh, ôm ngực ngã khuỵu xuống nền đất khô. Bà không tin vào mắt mình, đầu óc quay cuồng. Cả đời bà giữ gìn thanh danh gia đình, sống trong sự tự mãn về dòng dõi gia giáo, vậy mà giờ đây, ngay dưới chân mình, lại là thứ này…
Bố chồng cũng không khá hơn. Mặt ông tím tái lại, răng nghiến ken két. Ông nhìn chằm chằm xuống hố, rồi lại nhìn sang Thằng út, ánh mắt vừa giận dữ, vừa sợ hãi tột độ. Tương lai, danh tiếng, tất cả mọi thứ bỗng chốc tan biến như bọt biển.
Thằng út thấy bố mẹ đến, vẻ hoảng loạn càng tăng thêm. Hắn chạy lại, túm lấy tay bố. “”Bố! Bố ơi! Bây giờ làm sao đây? Họ nhìn thấy hết rồi! Phải lấp lại! Nhanh lên! Lấp lại ngay!”” Hắn cuống quýt quay sang mấy người thợ. “”Các anh! Lấp lại! Nhanh lên!””
Nhưng những người thợ vẫn đứng như trời trồng, không ai dám nhúc nhích. Khuôn mặt họ hiện rõ sự sợ hãi và ghê tởm.
“”Lấp… lấp thế nào được?”” Bố chồng thều thào, giọng run rẩy. Lý trí ông giờ đây trống rỗng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi bao trùm.
“”Thì… thì lấy đất lấp lại! Hoặc kiếm gì đó che đi! Trước khi ai đó biết! Bố ơi! Mẹ ơi! Nghĩ cách đi chứ!”” Thằng út gần như gào lên trong vô vọng. Hắn nhìn sang mẹ đang ngất lịm, rồi lại nhìn bố đang thất thần. Sự luống cuống, bàng hoàng khiến họ không thể suy nghĩ được gì. Cái hố sâu và những gì bên trong nó như đang nuốt chửng mọi hy vọng. Họ đứng đó, như những pho tượng đá giữa khu vườn, bị vây hãm bởi bí mật kinh hoàng của chính gia đình mình.”
“Họ đứng đó, như những pho tượng đá giữa khu vườn, bị vây hãm bởi bí mật kinh hoàng của chính gia đình mình. Mấy người thợ sợ hãi nhìn nhau, rồi nhìn xuống cái hố. Không khí nặng trĩu, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua đám lá khô.
Một lúc lâu, một người thợ lắp bắp: “”Bố… bố ạ… Chúng cháu… chúng cháu xin phép về ạ. Chúng cháu không… không làm được nữa.””
Bố chồng không phản ứng. Ông vẫn nhìn chằm chằm xuống hố, đôi mắt vô hồn. Mẹ chồng vẫn bất tỉnh trên nền đất.
Thằng út quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu. “”Về? Các anh định về đâu? Về rồi nói cho cả làng biết à?”” Hắn gằn giọng, nhưng giọng nói lộ rõ sự run rẩy.
Người thợ lớn tuổi nhất, khuôn mặt tái mét, khẽ nuốt nước bọt. “”Không… không dám ạ. Nhưng… cảnh này… chúng cháu sợ quá. Về nhà… về nhà rồi tính tiếp ạ.””
Nói rồi, không cần đợi câu trả lời, ba người thợ vội vàng thu dọn đồ nghề một cách lóng ngóng, bỏ lại cái máy xúc vẫn còn nằm chềnh ềnh gần đó. Họ đi như chạy, không dám ngoái đầu lại, như thể có ma đuổi sau lưng. Họ lao ra khỏi khu vườn, đi thẳng ra ngõ, mang theo ánh mắt kinh hoàng và câu chuyện không thể tin nổi.
Chuyện xảy ra ở nhà ông bà T. (bố mẹ chồng) nhanh chóng lan ra như một cơn gió độc. Ban đầu chỉ là những tiếng xì xào ở đầu ngõ, từ lời kể úp mở, đứt quãng của mấy người thợ. Họ nói về cái hố, về thứ được tìm thấy dưới lòng đất, thứ khiến họ sợ đến mức bỏ chạy.
“”Thấy bảo đào đất làm móng ấy mà, tìm thấy cái gì ghê lắm!””
“”Ghê là ghê thế nào? Ma quỷ à?””
“”Không biết nữa… Chỉ thấy mặt mũi tái mét, không ai dám nói rõ ràng. Nhưng bảo là… không phải đất đá gì đâu.””
Tin đồn lan nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng ở cái làng quê yên bình này. Những người hàng xóm hiếu kỳ bắt đầu tụ tập lại, vừa bàn tán vừa nhìn về phía căn nhà ba gian quen thuộc với ánh mắt tò mò xen lẫn sợ hãi. Họ nhớ lại thái độ kênh kiệu, cái cách bà T. vẫn thường khoe khoang về dòng dõi gia giáo, về việc giữ gìn mảnh đất ‘của tổ tiên’.
Lúc trước, họ thường cảm thấy ấm ức trước sự giàu có và vẻ ‘thanh cao’ giả tạo của gia đình này, nhất là khi bà T. tỏ vẻ khinh thường cô con dâu ‘quê mùa’. Giờ đây, cảm giác ấm ức đó biến thành sự hả hê khó tả, nhưng đi kèm với nó là nỗi sợ hãi thực sự về cái bí mật khủng khiếp kia.
“”Ui giời ơi, gia giáo với chả gia giếc! Ngay dưới chân nhà lại có cái thứ đấy thì gia giáo kiểu gì?”” Một bà hàng xóm xì xào.
“”Chắc chắn là chuyện động trời! Mấy ông thợ kia sợ xanh mặt. Có khi liên quan đến mạng người không chừng!”” Một người khác nói thêm, giọng đầy vẻ suy đoán.
Tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn. Từ góc chợ, quán nước, đến bờ ruộng, đâu đâu người ta cũng nhắc đến chuyện kinh hoàng dưới lòng đất nhà ông bà T. Cái danh tiếng ‘gia giáo’ được xây dựng bấy lâu nay của gia đình chồng sụp đổ hoàn toàn trong mắt dân làng. Thay vào đó là sự hoài nghi, sợ hãi, và những ánh mắt dò xét đầy kỳ thị mỗi khi ai đó đi ngang qua căn nhà ba gian.
Bố chồng và Thằng út sau khi lôi được Mẹ chồng vào nhà, khóa chặt cửa lại. Họ ngồi bệt xuống sàn, cả người run rẩy. Bên ngoài, tiếng xì xào càng lúc càng rõ. Họ biết, bí mật không thể che giấu được nữa. Cái giá phải trả cho sự tham lam và tội lỗi ngày xưa giờ đây sừng sững hiện ra, phá tan cuộc sống yên bình giả tạo của họ. Mảnh đất ‘của tổ tiên’, thứ mà họ cố gắng chiếm đoạt bằng mọi giá, giờ đây lại trở thành gánh nặng, một lời nguyền đáng sợ, không ai còn dám bén mảng đến gần.”
“Họ vẫn ngồi bệt dưới sàn, lắng nghe tiếng xì xào bên ngoài ngày càng lớn. Căn nhà ba gian giờ đây không còn là biểu tượng của sự gia giáo nữa, mà là tâm điểm của những lời đồn đại kinh hoàng. Bố chồng và Thằng út nhìn nhau, ánh mắt tuyệt vọng. Mẹ chồng, sau cơn ngất, đã tỉnh lại nhưng vẫn còn run rẩy, khuôn mặt nhăn nhó vì sợ hãi và đau đớn.
Bỗng, từ phía xa, một âm thanh lạ vọng đến. Ban đầu là tiếng động cơ, rồi rõ dần là tiếng còi hú. Không phải tiếng còi xe cứu thương, mà là tiếng còi của xe công vụ.
Ba người giật bắn mình. Họ bò lại gần cửa sổ, hé mắt nhìn qua khe. Con đường dẫn vào làng, vốn chỉ quen với tiếng xe máy, xe đạp, giờ xuất hiện những chiếc xe màu trắng, màu xanh đặc trưng của cơ quan chức năng. Một, rồi hai, rồi ba chiếc. Chúng tiến thẳng về phía căn nhà của họ.
Tim ba người đập loạn xạ trong lồng ngực. Nỗi sợ hãi, vốn đã đeo bám từ khi phát hiện ra bí mật, giờ đây vọt lên đến đỉnh điểm. Tiếng còi xe dừng lại trước cổng. Cánh cửa xe mở ra. Những người mặc đồng phục, người mặc thường phục nhưng với tác phong nghiêm túc, bước xuống. Họ mang theo các thiết bị, giấy tờ, và một cuộn băng màu vàng sọc đen.
“”Không… Không thể nào…”” Mẹ chồng lắp bắp, giọng khô khốc. Bà bấu chặt lấy tay áo chồng.
Bố chồng mặt cắt không còn giọt máu. Ông nhìn những người đang tiến vào sân, đôi chân mềm nhũn. Tiếng xì xào ngoài ngõ im bặt, thay vào đó là hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía căn nhà.
Những người chức năng bắt đầu căng dây băng màu vàng sọc đen quanh khu vực vườn đất phía sau nhà, nơi cái hố kinh hoàng vẫn còn nằm đó. Họ cử người canh gác ở cổng. Khu vực căn nhà ba gian giờ đây chính thức bị phong tỏa.
Thằng út lùi lại, vấp vào chiếc ghế. Hắn ngã ngồi xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Cái viễn cảnh được sang tên mảnh đất, bán đi để đổi đời, tan thành mây khói. Thay vào đó là nhà tù, là sự sỉ nhục không thể rửa sạch.
“”Xong rồi… Xong thật rồi…”” Bố chồng thì thào, giọng đầy cay đắng. Mảnh đất ‘của tổ tiên’, thứ mà ông và vợ đã dùng đủ mọi cách để giữ lấy, giờ lại chính là thứ kéo họ xuống vực sâu.
Mẹ chồng nhìn ra ngoài, nhìn những người đang làm nhiệm vụ phong tỏa, nhìn những ánh mắt dò xét, hả hê của hàng xóm đang đứng ngoài xa. Sự kiêu ngạo, cái vẻ ‘gia giáo’ bà vẫn thường trưng ra, giờ sụp đổ hoàn toàn. Bà biết, mọi chuyện đã vỡ lở. Bí mật kinh hoàng dưới lòng đất đã bị phơi bày, và không có đường lùi nữa. Họ, những con người từng tự cho mình là thanh cao, giờ đây chỉ còn là những kẻ tội đồ trong mắt cả làng, và sắp tới là trong mắt pháp luật.”
“Họ ngồi trong một căn phòng lạnh lẽo. Không phải căn nhà ba gian quen thuộc, cũng không phải là nơi họ từng nghĩ sẽ dùng tiền bán đất để xây cất. Đây là phòng thẩm vấn. Ánh đèn sáng trưng chiếu thẳng vào mặt khiến ba người nheo mắt khó chịu.
Đối diện họ là những gương mặt nghiêm nghị, những cuốn sổ và cây bút đang chờ đợi. Bố chồng ngồi thẳng lưng một cách gượng gạo, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên bàn. Mẹ chồng ngồi cạnh, liên tục vân vê vạt áo, đôi mắt đỏ hoe vì khóc và vì sợ hãi. Thằng út ngồi ở cuối bàn, cúi gằm mặt, thi thoảng lại rùng mình.
Một người cán bộ lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng: “”Mời ông/bà cho biết mối quan hệ với mảnh đất phía sau căn nhà ba gian.””
Bố chồng lắp bắp: “”Dạ… dạ là đất của tổ tiên để lại ạ…””
“”Chúng tôi biết. Nhưng những gì được tìm thấy dưới đó… ông/bà giải thích thế nào?””
Câu hỏi như một gáo nước lạnh dội vào mặt ba người. Cái “”bí mật kinh hoàng”” mà họ đã cố gắng che giấu, thứ đã khiến giao dịch bán đất đổ bể, giờ đây bị phơi bày dưới ánh sáng pháp luật.
Mẹ chồng nuốt nước bọt, giọng run run: “”Tôi… tôi không biết gì cả. Tôi… tôi chỉ ở nhà nội trợ thôi.”” Bà nhìn sang chồng, hy vọng ông sẽ nói gì đó.
“”Không biết? Vậy ai là người quyết định bán đất?”” Cán bộ hỏi tiếp, ánh mắt sắc bén.
Bố chồng ấp úng: “”Thì… thì vợ chồng tôi bàn bạc…””
“”Để sang tên cho ai?””
“”Sang… sang tên cho thằng út ạ.””
“”Tại sao lại sang tên? Sao không để lại cho con dâu và cháu nội khi Anh Tuấn đã mất?””
Câu hỏi này như đâm vào chỗ hiểm. Mẹ chồng lập tức phản ứng: “”Cái con dâu ấy à! Nó… nó ở đâu thì tôi không biết! Nó bỏ đi rồi! Nhà này là của tổ tiên, sao có thể để người ngoài như nó đứng tên được!”” Bà quên mất mình đang ở đâu, bắt đầu lớn giọng bao biện, cố gắng bám víu vào những lời nói dối cũ.
“”Bỏ đi? Hay là bà ép cô ấy đi?”” Cán bộ hỏi xoáy vào.
Mẹ chồng tái mặt. Những lời bà từng nói với Hàng xóm, những toan tính xấu xa bà từng thực hiện, giờ đây hiện về rõ mồn một. “”Tôi… tôi không…””. Bà lắp bắp chối cãi.
Người cán bộ chuyển hướng sang Thằng út: “”Cậu được sang tên mảnh đất này. Cậu có biết mục đích thực sự của việc này là gì không? Có tham gia vào việc gì khác ngoài việc ký giấy không?””
Thằng út ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch. Hắn nhớ lại việc mình đã hăm hở thế nào khi nghĩ đến tiền bán đất, việc đã vội vàng đặt cọc, và cả cái hố mà Người đến xem nhà/đào đất đã đào xuống. Hắn không biết phải nói gì. Mọi lời giải thích nghe đều yếu ớt trước sự thật phơi bày.
“”Chúng tôi có đủ thông tin về việc các vị đã ép buộc Nhân vật chính (vợ/con dâu) ký giấy từ bỏ quyền thừa kế, về việc các vị đã nhanh chóng tiến hành bán mảnh đất này ngay sau đó. Và quan trọng nhất, là những gì được tìm thấy dưới lòng đất. Chúng tôi cần lời khai trung thực.””
Áp lực từ người cán bộ, từ căn phòng im lặng, từ chính lương tâm (nếu còn) đè nặng lên ba người. Những lời nói dối từng là công cụ giúp họ đạt được mục đích, giờ trở thành sợi dây thòng lọng siết chặt lấy họ. Mẹ chồng bắt đầu nấc nghẹn. Bố chồng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng. Thằng út run rẩy như cây sậy trước gió.
Họ ngồi đó, bất lực, run rẩy, biết rằng cuộc sống cũ đã chấm dứt. Bí mật đã bị đào bới lên cùng với thứ kinh hoàng dưới lòng đất, và hậu quả giờ đây họ phải đối mặt.”
“Nhân vật chính đang ngồi trong căn phòng thuê trọ nhỏ, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ cũ kỹ. Cô đang tỉ mẩn vá lại chiếc áo cho con. Tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang sự yên tĩnh. Màn hình hiển thị một số lạ. Hesitantly, cô ấn nút nghe.
“”Alo?””
Đầu dây bên kia là giọng một người họ hàng xa, mà cô ít khi liên lạc, nghe đầy vẻ hốt hoảng.
“”Ơi, [Tên Nhân vật chính] à? Cô đây… trời ơi, con có biết chuyện gì xảy ra ở quê không?””
Nhân vật chính đặt chiếc áo xuống, giọng vẫn bình thản: “”Chuyện gì vậy hả cô?””
Người họ hàng thở dốc, như vừa chạy bộ: “”Ôi giời ơi là giời! Bên nhà ông bà thông gia cũ của con ấy! Sáng nay công an về rầm rộ cả làng! Bắt… bắt cả ông bà với thằng út rồi!””
Nhân vật chính vẫn giữ thái độ không biểu cảm, chỉ khẽ nhíu mày. “”Bắt… vì chuyện gì hả cô?””
“”Thì… thì cái vụ đất cát nhà ấy chứ còn gì! Cái mảnh vườn phía sau nhà ấy! Ai đời… ai đời đào móng làm nhà lại đào lên cái thứ kinh khủng khiếp ấy! Nghe đâu… nghe đâu là đào xuống tận hai mét cơ mà! Trời đất quỷ thần ơi, kinh tởm lắm con ạ! Giờ cả làng khiếp vía, chẳng ai dám bén mảng tới cái nhà ấy nữa! Cái đất ấy thì còn ai dám mua nữa chứ!”” Giọng người họ hàng đầy sợ hãi và cả sự hiếu kỳ.
Họ hàng tiếp tục tuôn ra một tràng những tin đồn nhặt nhạnh được: nào là mảnh đất “”có ma””, nào là do làm ăn thất đức nên bị quả báo, nào là giờ gia đình nhà chồng đang phải ngồi trong đồn công an.
Nhân vật chính im lặng lắng nghe. Từng lời nói ồn ào từ đầu dây bên kia như tan biến vào hư không trước tai cô. Cô cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ dâng lên trong lòng. Không có sự bàng hoàng. Không có sợ hãi. Cũng không có hả hê. Chỉ là một sự chấp nhận.
*Đúng như mình đã nghĩ,* cô thầm nhủ. *Cái gì không minh bạch, cái gì được che đậy bằng sự tham lam và dối trá, rồi cũng sẽ bị phơi bày.*
Cô nhớ lại buổi sáng hôm đó, khi bị ép ký vào tờ giấy từ bỏ quyền thừa kế. Nhớ lại ánh mắt tham lam của mẹ chồng, sự lạnh lùng của bố chồng, và vẻ hăm hở của thằng út. Cô đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn, một thứ gì đó sâu xa và tăm tối hơn chỉ là việc bán nhà.
Cảm giác “”đúng như dự đoán”” khiến cô không hề ngạc nhiên trước biến cố này. Nó giống như một điều tất yếu phải xảy ra, chỉ là thời điểm đến sớm hơn cô nghĩ.
Người họ hàng vẫn đang nói, giọng nhỏ dần vì mệt và sợ hãi: “”…thế đấy con ạ. Giờ thì sáng mắt ra rồi. Cứ tưởng ôm được cục tiền…””
Nhân vật chính ngắt lời, giọng trầm tĩnh một cách bất ngờ: “”Con cảm ơn cô đã báo tin.””
“”Ờ… ờ, ừ con. Thôi, cô báo để con biết. Con giữ gìn sức khỏe nhé.””
“”Vâng. Con chào cô.””
Cô cúp máy. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Ánh nắng chiều vẫn hắt qua cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài, đôi mắt không còn sự vương vấn hay đau khổ của những ngày trước. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự bình thản đến đáng sợ. Cái tin tức kinh hoàng về gia đình chồng cũ, về bí mật dưới lòng đất, về hậu quả họ đang gánh chịu, không làm xáo động thế giới nội tâm của cô dù chỉ một chút. Tất cả chỉ là tiếng vọng từ một cuộc đời cũ đã khép lại. Cô quay lại chiếc áo đang vá dở, kim chỉ lại tiếp tục chuyển động đều đặn.”
“Cô quay lại chiếc áo đang vá dở, kim chỉ lại tiếp tục chuyển động đều đặn. Nhưng ngón tay bỗng khựng lại. Ánh mắt cô nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, không còn tập trung vào mũi kim. Tin tức vừa nghe, dù không gây sốc, lại khơi dậy một dòng ký ức đã chôn vùi bấy lâu. Cô nhớ về Anh Tuấn. Nhớ về những ngày cuối cùng của anh.
Căn phòng bệnh viện trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Anh Tuấn nằm đó, gầy gò, xanh xao, hơi thở yếu ớt. Cô nắm chặt tay anh. Bố mẹ và thằng út thi thoảng mới ghé qua, vẻ vội vã.
“”Anh Tuấn… anh thấy trong người thế nào?”” Cô hỏi khẽ, nước mắt chực trào.
Anh Tuấn mỉm cười yếu ớt, cố gắng siết nhẹ tay cô. “”Anh… anh không sao đâu… Em đừng lo…””
Anh ho khan vài tiếng, rồi nói tiếp, giọng đứt quãng, như thể đang cố gắng dặn dò điều gì đó quan trọng.
“”Nghe anh này… Cái nhà… cái đất ở quê mình ấy…”” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “”Cái đất… dưới lòng đất… nó có… có một bí mật…””
Cô ngơ ngác nhìn anh, không hiểu. “”Bí mật gì hả anh? Sao anh nói lạ vậy?””
Anh Tuấn lắc đầu nhẹ, không đủ sức để giải thích rõ hơn. “”Anh không nói được… Em chỉ cần nhớ… nếu có chuyện gì xảy ra với anh… cái mảnh đất đó… em phải thật cẩn thận… Cẩn thận… với… với cả gia đình anh nữa…””
Cô sững sờ. “”Gia đình anh… sao lại phải cẩn thận hả anh? Có chuyện gì sao?””
Anh Tuấn nhắm mắt lại, hơi thở càng lúc càng yếu. “”Họ… họ khác với vẻ ngoài… Em… em đừng tin ai… Về cái đất đó… đừng… đừng tranh giành…”” Anh nói đến đây thì giọng nhỏ dần, rồi lịm đi, chìm vào giấc ngủ chập chờn của người bệnh nặng.
Cô đã gặng hỏi thêm, nhưng anh không tỉnh lại đủ lâu để nói rõ hơn. Những lời dặn dò lấp lửng đó ám ảnh cô suốt những ngày sau đó. Anh Tuấn mất chỉ vài ngày sau buổi nói chuyện ấy.
Và rồi, biến cố ập đến quá nhanh. Tang lễ vừa xong, chưa kịp nguôi ngoai đau buồn, cô đã bị gọi về căn nhà ba gian. Cuộc gặp mặt diễn ra chớp nhoáng. Bố mẹ chồng, thằng út, tất cả đều có mặt. Họ đưa ra tờ giấy. Nói về việc sang tên cho thằng út để “”giữ nhà của tổ tiên””. Ánh mắt của họ, vẻ thúc giục, và cái không khí căng thẳng khiến cô khó thở.
Lúc đó, những lời Anh Tuấn nói bỗng vọng về trong đầu cô. *””…cái đất đó… em phải thật cẩn thận… Cẩn thận… với… với cả gia đình anh nữa… đừng… đừng tranh giành…””*
Cô nhìn tờ giấy, nhìn những gương mặt trước mặt, rồi lại nghĩ đến lời anh dặn. Có điều gì đó dưới mảnh đất, và gia đình anh không đơn giản như vẻ ngoài. Anh đã bảo cô đừng tranh giành. Có lẽ, việc ký giấy, rời đi, chính là cách “”cẩn thận”” mà anh muốn cô làm. Là cách duy nhất để bảo vệ bản thân và đứa con nhỏ.
Bởi vậy, thay vì kháng cự, thay vì hỏi han, cô đã ký. Ký rất nhanh, gần như là buông xuôi. Nét chữ run run trên tờ giấy không phải vì sợ hãi hoàn toàn, mà vì sự kết hợp giữa nỗi đau mất chồng, sự bàng hoàng trước thái độ của gia đình chồng, và quan trọng nhất, là lời dặn cuối cùng đầy bí ẩn của Anh Tuấn. Cô đã hành động theo trực giác và theo lời anh, tin rằng có một lý do sâu xa hơn sau tất cả. Và giờ đây, tin tức về cái “”thứ kinh khủng khiếp”” dưới lòng đất đã xác nhận linh cảm, và cả lời cảnh báo của anh. Anh đã biết. Hoặc ít nhất, anh đã linh cảm được điều gì đó khủng khiếp đang bị che giấu.
Cô khẽ thở dài. Mũi kim trên tay lại bắt đầu chuyển động. Những ký ức về Anh Tuấn dịu dàng và lời cảnh báo cuối cùng của anh hòa lẫn vào dòng suy nghĩ về sự việc vừa xảy ra. Mọi thứ giờ đã rõ ràng một cách tàn khốc. Cái giá phải trả cho sự tham lam và che đậy bí mật quá khứ chưa bao giờ là nhỏ. Cô không ở đó để chứng kiến, nhưng cô biết, sự thật dưới lòng đất đó, dù là gì đi nữa, chắc chắn còn kinh hoàng hơn những gì cô từng tưởng tượng.”
“Kim trên tay cô dừng hẳn. Không phải vì suy nghĩ nữa, mà vì một tiếng gõ cửa dồn dập. Cô khẽ giật mình. Ai lại đến vào giờ này? Chỉ có vài người hàng xóm thân thiết hay qua lại, và họ thường gọi vọng hoặc ghé cửa thôi. Tiếng gõ cửa này nghe lạ lẫm, dồn dập, như thể người bên ngoài đang rất vội vã hoặc lo sợ.
Cô đặt chiếc áo xuống, chậm rãi bước ra mở cửa. Vừa hé cánh cửa gỗ, cô đã sững sờ. Trước mặt cô không phải hàng xóm, mà là cả gia đình chồng: mẹ chồng, bố chồng, và thằng út.
Khuôn mặt họ bợt bạt, đôi mắt trũng sâu, quần áo xộc xệch khác hẳn vẻ ngoài chỉnh tề, gia giáo mọi khi. Nỗi lo sợ và hoảng loạn hiện rõ mồn một trên từng nét mặt. Ánh mắt họ nhìn cô đầy phức tạp, vừa như cầu xin, vừa như muốn trách móc.
Mẹ chồng là người lao đến trước, nắm chặt lấy tay cô, móng tay sắc nhọn gần như cứa vào da thịt. Cái nắm tay không còn vẻ khinh khỉnh, kênh kiệu như ngày xưa, mà run rẩy, tuyệt vọng.
“”Mày… mày có biết gì không?”” Giọng bà run run, khàn đặc, khác hẳn cái giọng the thé mắng mỏ cô mỗi khi không vừa ý. “”Cái chuyện ở nhà ấy… mày có biết gì không?””
Bố chồng đứng sau, mặt mày tái mét như tàu lá chuối, chỉ biết lẩm bẩm, đôi mắt nhìn quanh quất như sợ ai đó nghe thấy. “”Sao… sao con không nói gì?””
Thằng út lùi lại phía sau một bước, vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt láo liên nhìn cô đầy nghi kỵ và sợ hãi. Hắn, người vừa được sang tên mảnh đất “”tổ tiên””, người vừa hăm hở bán đi để đổi đời, giờ đây trông như một kẻ mất hồn.
Cô im lặng nhìn họ. Nhìn nỗi sợ hãi tột cùng đã thay thế hoàn toàn sự tham lam và khinh miệt trước đây. Cô nhìn thấy sự trừng phạt đã ập đến, không phải do cô, mà do chính mảnh đất tham lam họ cố chiếm đoạt.
Mẹ chồng thấy cô im lặng, càng thêm hốt hoảng, giọng bà chuyển sang trách móc, oán giận. “”Tại mày đấy! Tại mày mang cái vận rủi đến cho cái nhà này! Mày có biết thứ dưới đất là cái gì không hả? Sao mày không nói cho ai biết?””
Cô vẫn giữ im lặng. Đôi mắt cô bình thản nhìn thẳng vào họ, không một chút sợ hãi hay nao núng. Giờ phút này, họ mới là những kẻ khốn cùng. Còn cô, cô chỉ đơn giản là người may mắn đã nghe theo lời cảnh báo cuối cùng của chồng.
“”Mày nói đi chứ! Mày biết cái gì thì nói hết ra đi!”” Bố chồng cũng lên tiếng, giọng đầy thúc giục và trách móc.
Cô khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến họ chững lại. Cô nhìn từng người trong số họ: mẹ chồng tham lam, bố chồng đồng lõa, thằng út ngông cuồng. Tất cả đều dính líu đến mảnh đất và bí mật dưới lòng đất.
Cô nhớ lại ngày họ ép cô ký giấy. Nhớ lại ánh mắt thúc giục, vẻ mặt giả tạo của họ. Nhớ lại lời dặn của Anh Tuấn. Cô đã ký. Cô đã rời đi. Không phải vì sợ hãi hay nhu nhược, mà vì cô tin vào lời chồng, tin rằng rời xa nơi đầy bí mật và tham lam đó là cách tốt nhất.
“”Tôi… không biết gì hết.”” Cô cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đều đều, bình thản, khác hẳn với sự hoảng loạn của họ. “”Ngày đó, tôi chỉ nghe lời anh Tuấn dặn. Anh ấy bảo, cái đất ấy… đừng tranh giành.””
Ba khuôn mặt trước mặt cô đông cứng lại. “”Anh Tuấn… anh Tuấn bảo gì?”” Mẹ chồng lắp bắp hỏi.
“”Anh ấy chỉ nói… cái đất ấy có bí mật… và đừng tranh giành.”” Cô lặp lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “”Anh ấy dặn tôi cẩn thận… với cả gia đình mình.””
Sự bình thản của cô, lời nói về Anh Tuấn, và cái nhìn thấu suốt của cô khiến họ sợ hãi hơn cả những gì vừa phát hiện dưới lòng đất. Họ chợt nhận ra, cô không hề ngu ngơ như họ tưởng. Cô đã biết, hoặc ít nhất là linh cảm được điều gì đó từ lâu.
Mẹ chồng buông thõng tay cô ra, lùi lại một bước. Nỗi sợ hãi và ăn năn (thật hay giả, giờ cũng không còn quan trọng nữa) hòa lẫn với sự giận dữ bất lực.
“”Mày… mày biết mà giấu!”” Bà gằn giọng.
“”Biết gì ạ?”” Cô đáp lại nhẹ nhàng. “”Biết rằng dưới lòng đất có thứ gì đó? Hay biết rằng lòng người còn đáng sợ hơn những thứ ấy?””
Câu hỏi của cô như một nhát dao đâm thẳng vào sự tham lam của họ. Không ai trả lời được. Họ chỉ đứng đó, tái mét, run rẩy, như thể linh hồn đã bị hút cạn.”
“Ba khuôn mặt trước mặt cô đông cứng lại. “”Anh Tuấn… anh Tuấn bảo gì?”” Mẹ chồng lắp bắp hỏi.
“”Anh ấy chỉ nói… cái đất ấy có bí mật… và đừng tranh giành.”” Cô lặp lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “”Anh ấy dặn tôi cẩn thận… với cả gia đình mình.””
Sự bình thản của cô, lời nói về Anh Tuấn, và cái nhìn thấu suốt của cô khiến họ sợ hãi hơn cả những gì vừa phát hiện dưới lòng đất. Họ chợt nhận ra, cô không hề ngu ngơ như họ tưởng. Cô đã biết, hoặc ít nhất là linh cảm được điều gì đó từ lâu.
Mẹ chồng buông thõng tay cô ra, lùi lại một bước. Nỗi sợ hãi và ăn năn (thật hay giả, giờ cũng không còn quan trọng nữa) hòa lẫn với sự giận dữ bất lực.
“”Mày… mày biết mà giấu!”” Bà gằn giọng.
“”Biết gì ạ?”” Cô đáp lại nhẹ nhàng. “”Biết rằng dưới lòng đất có thứ gì đó? Hay biết rằng lòng người còn đáng sợ hơn những thứ ấy?””
Câu hỏi của cô như một nhát dao đâm thẳng vào sự tham lam của họ. Không ai trả lời được. Họ chỉ đứng đó, tái mét, run rẩy, như thể linh hồn đã bị hút cạn.
“”Tôi biết.”” Cô nói, giọng vẫn bình thản, nhưng ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và có chút mỏi mệt. “”Tôi biết có điều gì đó không ổn với mảnh đất đó từ lâu rồi.””
Đôi mắt họ mở to.
“”Trước khi anh ấy mất,”” cô tiếp tục, nhắc đến người chồng quá cố bằng sự tôn trọng, “”Anh Tuấn đã dặn tôi. Anh ấy nói ‘Cái đất ấy có bí mật, đừng tranh giành. Rời xa nó đi’.””
Mẹ chồng, bố chồng và thằng út nhìn nhau, nỗi sợ hãi càng chồng chất. Lời của Anh Tuấn, từ một người đã khuất, giờ đây như một lời nguyền ứng nghiệm.
“”Vậy tại sao mày không nói?”” Mẹ chồng thì thào, giọng yếu ớt.
“”Nói để làm gì ạ?”” Cô đáp. “”Nói để tranh giành? Để mang gánh nặng vào người? Anh Tuấn dặn tôi buông bỏ. Và tôi đã làm theo lời anh ấy.””
Cô nhìn thẳng vào họ, không né tránh. “”Cái ngày các người ép tôi ký giấy… Tôi không bị lừa.””
Ba khuôn mặt tái mét hẳn đi. “”Mày… mày không bị lừa?”” Bố chồng lặp lại, gần như không tin vào tai mình.
“”Không. Tôi biết các người muốn gì.”” Cô nói, giọng điềm đạm, không chút oán hận. “”Các người muốn lấy mảnh đất ấy, muốn sang tên cho thằng út để dễ bề bán đi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc, chỉ biết cúi đầu nghe lời.””
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi cô. “”Tôi ký giấy không phải vì bị ép. Tôi ký vì tôi chấp nhận buông bỏ. Buông bỏ cái gánh nặng mà Anh Tuấn đã cảnh báo. Buông bỏ cái nơi mà lòng tham và bí mật che phủ.””
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. “”Tôi rời đi là để cho con tôi một cuộc sống bình yên, không dính dáng đến những thứ kinh khủng dưới lòng đất hay sự dối trá trong lòng người.””
Sự thật được nói ra, nhẹ nhàng nhưng sức nặng như ngàn cân, đè bẹp ba con người đang đứng trước mặt cô. Họ đã nghĩ cô là con mồi dễ dàng, không ngờ cô đã nhìn thấu tất cả và chủ động rời đi, bỏ lại họ với chính hậu quả do lòng tham của mình gây ra.”
“Mẹ chồng, bố chồng và thằng út nhìn nhau, nỗi sợ hãi càng chồng chất. Lời của Anh Tuấn, từ một người đã khuất, giờ đây như một lời nguyền ứng nghiệm.
“”Vậy tại sao mày không nói?”” Mẹ chồng thì thào, giọng yếu ớt.
“”Nói để làm gì ạ?”” Cô đáp. “”Nói để tranh giành? Để mang gánh nặng vào người? Anh Tuấn dặn tôi buông bỏ. Và tôi đã làm theo lời anh ấy.””
Cô nhìn thẳng vào họ, không né tránh. “”Cái ngày các người ép tôi ký giấy… Tôi không bị lừa.””
Ba khuôn mặt tái mét hẳn đi. “”Mày… mày không bị lừa?”” Bố chồng lặp lại, gần như không tin vào tai mình.
“”Không. Tôi biết các người muốn gì.”” Cô nói, giọng điềm đạm, không chút oán hận. “”Các người muốn lấy mảnh đất ấy, muốn sang tên cho thằng út để dễ bề bán đi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc, chỉ biết cúi đầu nghe lời.””
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi cô. “”Tôi ký giấy không phải vì bị ép. Tôi ký vì tôi chấp nhận buông bỏ. Buông bỏ cái gánh nặng mà Anh Tuấn đã cảnh báo. Buông bỏ cái nơi mà lòng tham và bí mật che phủ.””
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. “”Tôi rời đi là để cho con tôi một cuộc sống bình yên, không dính dáng đến những thứ kinh khủng dưới lòng đất hay sự dối trá trong lòng người.””
Sự thật được nói ra, nhẹ nhàng nhưng sức nặng như ngàn cân, đè bẹp ba con người đang đứng trước mặt cô. Họ đã nghĩ cô là con mồi dễ dàng, không ngờ cô đã nhìn thấu tất cả và chủ động rời đi, bỏ lại họ với chính hậu quả do lòng tham của mình gây ra.
Bỗng, một tiếng la thất thanh vang lên từ phía vườn sau. Một người đàn ông, quần áo lấm lem đất, mặt tái mét như tàu lá chuối, chạy hổn hển về phía căn nhà ba gian. Đó là một trong những người được thuê đến để xem đất, chuẩn bị cho việc đào móng.
“”Ông… ông bà ơi!”” Hắn lắp bắp, chỉ tay về phía cái hố đã đào sâu xuống gần hai mét. “”Ở… ở dưới đó… có… có…””
Hắn không nói nên lời, chỉ ú ớ, ánh mắt kinh hoàng nhìn Mẹ chồng, Bố chồng và Thằng út.
Ba khuôn mặt vốn đang tái mét vì lời nói của cô vợ/con dâu giờ càng trở nên trắng bệch. Họ hiểu ngay điều hắn muốn nói là gì. Cái bí mật mà họ đã chôn giấu bấy lâu nay, cái thứ mà Anh Tuấn đã cố gắng cảnh báo, giờ đây đã bị đào lên.
“”Có cái gì?”” Thằng út gằn giọng hỏi, nhưng giọng run rẩy.
Người đàn ông nuốt khan, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh như sợ hãi một bóng ma vô hình. “”Có… có xương người! Có cả… cả quần áo cũ nát! Nó… nó nằm sâu lắm rồi…””
Một tiếng hét chói tai vang lên từ Mẹ chồng. Bà lùi lại, tay ôm miệng, mắt trợn trừng. Bố chồng cũng đứng sững lại, khuôn mặt lộ rõ sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Thằng út lảo đảo vài bước, suýt ngã.
Sự thật kinh hoàng được phơi bày: dưới lớp đất tưởng chừng vô tri, không phải là kho báu hay thứ gì giá trị, mà là tàn tích của một thứ gì đó rất cũ, rất bẩn thỉu, và chết chóc. Không phải chất thải độc hại, không phải lời nguyền mơ hồ, mà là dấu vết của một vụ án mạng, hoặc một hành vi phi pháp khủng khiếp nào đó đã bị chôn vùi cùng năm tháng. Thứ khiến người ta “”tái mặt””, khiến mảnh đất tổ tiên bỗng chốc trở thành hiện trường vụ án, không còn một ai dám ngó ngàng tới, nói gì đến mua bán.
Cô đứng đó, bình thản nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Cô không hề ngạc nhiên. Ánh mắt cô lướt qua những khuôn mặt đang méo mó vì sợ hãi và hối hận. Họ đã đánh đổi tất cả để có được mảnh đất này, để bán nó lấy tiền, và giờ đây, chính lòng tham của họ đã đào lên mồ chôn bí mật của gia đình.
Cô khẽ thở dài. Lời cảnh báo của Anh Tuấn, quyết định buông bỏ của cô, giờ đây đã được minh chứng một cách tàn khốc nhất. Cô quay lưng lại, bước đi, bỏ lại sau lưng căn nhà ba gian và khu vườn đất đang nhuốm màu chết chóc, bỏ lại ba con người đang chìm trong cơn hoảng loạn và sự trừng phạt tức thì của định mệnh. Họ đã giữ nhà, và giờ đây, cái nhà đó sẽ giữ lấy bí mật kinh hoàng của họ mãi mãi.”
“Ba khuôn mặt vốn đang méo mó vì sợ hãi và hối hận giờ càng trở nên trắng bệch. Họ hiểu ngay điều hắn muốn nói là gì. Cái bí mật mà họ đã chôn giấu bấy lâu nay, cái thứ mà Anh Tuấn đã cố gắng cảnh báo, giờ đây đã bị đào lên.
“”Có cái gì?”” Thằng út gằn giọng hỏi, nhưng giọng run rẩy.
Người đàn ông nuốt khan, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh như sợ hãi một bóng ma vô hình. “”Có… có xương người! Có cả… cả quần áo cũ nát! Nó… nó nằm sâu lắm rồi…””
Một tiếng hét chói tai vang lên từ Mẹ chồng. Bà lùi lại, tay ôm miệng, mắt trợn trừng. Bố chồng cũng đứng sững lại, khuôn mặt lộ rõ sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Thằng út lảo đảo vài bước, suýt ngã.
Sự thật kinh hoàng được phơi bày: dưới lớp đất tưởng chừng vô tri, không phải là kho báu hay thứ gì giá trị, mà là tàn tích của một thứ gì đó rất cũ, rất bẩn thỉu, và chết chóc. Không phải chất thải độc hại, không phải lời nguyền mơ hồ, mà là dấu vết của một vụ án mạng, hoặc một hành vi phi pháp khủng khiếp nào đó đã bị chôn vùi cùng năm tháng. Thứ khiến người ta “”tái mặt””, khiến mảnh đất tổ tiên bỗng chốc trở thành hiện trường vụ án, không còn một ai dám ngó ngàng tới, nói gì đến mua bán.
Cô đứng đó, bình thản nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Cô không hề ngạc nhiên. Ánh mắt cô lướt qua những khuôn mặt đang méo mó vì sợ hãi và hối hận. Họ đã đánh đổi tất cả để có được mảnh đất này, để bán nó lấy tiền, và giờ đây, chính lòng tham của họ đã đào lên mồ chôn bí mật của gia đình.
Cô khẽ thở dài. Lời cảnh báo của Anh Tuấn, quyết định buông bỏ của cô, giờ đây đã được minh chứng một cách tàn khốc nhất. Cô quay lưng lại, bước đi, bỏ lại sau lưng căn nhà ba gian và khu vườn đất đang nhuốm màu chết chóc, bỏ lại ba con người đang chìm trong cơn hoảng loạn và sự trừng phạt tức thì của định mệnh. Họ đã giữ nhà, và giờ đây, cái nhà đó sẽ giữ lấy bí mật kinh hoàng của họ mãi mãi.
***
Vài tuần sau, cả Quê xôn xao. Chiếc xe của cơ quan chức năng thường xuyên lui tới căn nhà ba gian. Khu vườn đất phía sau bị phong tỏa, rào dây cảnh báo giăng khắp nơi. Những lời đồn thổi lan nhanh hơn gió, biến khu đất tổ tiên thành một nơi đáng sợ, gắn liền với những câu chuyện ghê rợn về bí mật chôn giấu.
Mẹ chồng, Bố chồng, và Thằng út không còn dám bước chân ra khỏi nhà. Bộ mặt “”gia giáo có tiếng tăm”” của họ sụp đổ hoàn toàn dưới ánh mắt dò xét, khinh bỉ của hàng xóm.
Rồi một ngày, giấy tờ chính thức được gửi đến. Kết luận từ cơ quan điều tra rõ ràng, lạnh lùng. Mảnh đất, do liên quan đến một vụ việc đang được điều tra (không cần biết là vụ gì, chỉ biết là nghiêm trọng và cũ kỹ), bị coi là “”đất có vấn đề””. Cấm mọi hoạt động mua bán, chuyển nhượng, xây dựng. Tùy thuộc vào kết quả cuối cùng của cuộc điều tra, mảnh đất thậm chí có thể bị Nhà nước tịch thu để xử lý, coi như “”đất chết””.
Thằng út cầm tờ giấy, tay run bần bật. Giấc mộng đổi đời, giấc mộng bán đất lấy tiền tỷ bỗng chốc tan thành mây khói, vụn vỡ còn hơn cả đống xương khô dưới lòng đất. Hắn ném mạnh tờ giấy xuống nền nhà.
“”Không! Không thể nào!”” Thằng út hét lên, khuôn mặt méo mó vì giận dữ và tuyệt vọng. “”Giấy tờ sang tên đây rồi! Của tao rồi! Sao lại không bán được?””
Mẹ chồng ngồi sụp xuống ghế, nước mắt chảy dài. Bà nhìn tờ giấy sang tên nằm dưới đất, giờ đây không khác gì một tờ giấy lộn bẩn thỉu, một vật mang lại tai ương chứ không phải tài sản.
“”Đất chết… đất chết thật rồi…”” Bà thì thào, giọng run run. “”Anh Tuấn… nó nói đúng…””
Bố chồng đứng dựa vào tường, khuôn mặt nhăn nhó. Ông nhìn khu vườn hoang tàn phía sau qua khung cửa sổ, nơi trước kia ông từng mơ mộng về những tòa nhà cao tầng, những hợp đồng béo bở. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là biểu tượng của sự thất bại, của bí mật kinh hoàng và sự trừng phạt.
Họ đã ép Nhân vật chính ký giấy, đã giành lấy mảnh đất bằng mọi giá, nghĩ rằng đó là kho báu. Nhưng cuối cùng, họ chỉ đào lên một mồ chôn cho chính lòng tham của mình. Mảnh giấy sang tên nhà đất, thứ mà họ dùng để xua đuổi con dâu “”vướng víu””, giờ đây chỉ còn là bằng chứng tố cáo sự ngu dốt và mù quáng của họ trước lời cảnh báo và sự buông bỏ đúng lúc của cô. Họ giữ được nhà, nhưng cái nhà đó giờ đây là nhà tù giam hãm họ trong nỗi sợ hãi và sự vô giá trị của một khối tài sản “”chết””, không lối thoát.”
“Vài tuần sau, không khí xung quanh căn nhà ba gian của gia đình Mẹ chồng trở nên ngột ngạt. Khu vườn phía sau vẫn bị rào dây, cấm người lạ lại gần. Tiếng máy móc, tiếng người nói chuyện của cơ quan chức năng đã im bặt, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Trong làng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía căn nhà đó. Không còn là sự tò mò hay đồn đoán, mà là sự sợ hãi, khinh bỉ và xa lánh ra mặt. Những người Hàng xóm vốn hay lui tới giờ tránh như tránh hủi. Khi Mẹ chồng hay Bố chồng bước chân ra ngoài, những người đang nói chuyện bỗng im bặt, quay mặt đi hoặc tìm cớ rời đi thật nhanh.
Một buổi chiều, Mẹ chồng ra chợ mua mớ rau. Vừa đến sạp rau quen thuộc, người bán hàng Hàng xóm nhìn bà bằng ánh mắt khó chịu.
“”Hôm nay rau tươi lắm bà ạ. Mà… mà thôi, hình như nhà bà không cần mua gì nữa đâu nhỉ?”” Người bán hàng lấp lửng, giọng mỉa mai.
Mẹ chồng sững lại. “”Sao lại không cần? Tôi mua mớ rau đây.””
“”À vâng, rau đây… nhưng mà… nghe đồn nhà bà đang có ‘vấn đề’ lớn. Tôi sợ… sợ cái vía nó không tốt. Thôi, bà thông cảm, hôm nay tôi hết rau cho nhà bà rồi.”” Người bán hàng lấy cớ, vội vàng quay sang người khác.
Mẹ chồng đứng chết trân, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và nhục nhã. Bà chưa bao giờ bị đối xử như vậy. Cả đời bà sống trong sự kính nể của dân làng vì cái danh “”gia đình gia giáo””, vì chồng bà là trưởng họ, vì căn nhà tổ tiên. Giờ đây, tất cả sụp đổ.
Rồi đến Bố chồng. Ông vốn là người điềm đạm, được kính trọng trong họ hàng, làng xóm. Nhưng giờ đây, khi ông đi qua cổng làng, vài người đàn ông đang ngồi tán gẫu bỗng hạ giọng, rồi thì thầm to nhỏ khi ông đi ngang qua. Ông nghe rõ mồn một vài câu đứt quãng: “”…đào lên rồi…””, “”…ám ảnh lắm…””, “”…ác giả ác báo thôi…””.
Một lần, Bố chồng định qua nhà một người Hàng xóm thân thiết để hỏi mượn ít đồ. Vừa bước đến cổng, người kia đã vội vàng đóng sập cửa lại, làm như không nghe thấy tiếng gọi.
Thằng út là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Hắn vốn quen với việc đi lại trong làng, gặp gỡ bạn bè. Nhưng giờ đây, không ai còn muốn giao du với hắn nữa. Hắn đến quán nước, mọi người tự động tản ra. Hắn ngỏ lời rủ đi đá bóng, đám bạn cũ đều lắc đầu tìm cớ. Những lời đồn thổi ác ý về việc hắn và bố mẹ đã làm gì đó, về “”thứ”” dưới lòng đất khiến hắn như mang trên mình một tấm áo bẩn thỉu.
Ba con người, cùng chung sống dưới một mái nhà, giờ đây bị vây quanh bởi sự im lặng và ghẻ lạnh của cả Quê hương. Họ thử tìm cách liên lạc với một vài người họ hàng xa để tìm sự giúp đỡ hoặc chỉ là một lời an ủi, nhưng đều nhận lại những cái lắc đầu, những lời từ chối khéo léo. Không ai muốn dây dưa vào cái gia đình đang dính líu đến những chuyện kinh hoàng như vậy.
Mẹ chồng ngày càng tiều tụy, chỉ ngồi trong nhà nhìn ra khoảng sân trống. Bố chồng lầm lũi, khuôn mặt khắc khổ hơn bao giờ hết. Thằng út trở nên gắt gỏng, cáu kỉnh, thường xuyên đập phá đồ đạc trong nhà vì uất ức.
Họ bị nhốt lại trong chính căn nhà ba gian của mình, không phải bởi song sắt nhà tù, mà bởi chính những bức tường vô hình của sự xa lánh từ cộng đồng. Cái danh tiếng “”gia giáo có tiếng tăm”” mà họ hằng kiêu hãnh đã tan biến như bọt biển. Họ trở thành những kẻ bị cô lập, những người mang vết nhơ không thể gột rửa, sống lay lắt trên mảnh đất tổ tiên đã biến thành nơi chôn giấu bí mật kinh hoàng, mảnh đất giờ đây còn giá trị hơn bất cứ thứ gì khác ngoài việc nhắc nhở họ về lòng tham và tội lỗi của mình. Họ đã giữ được nhà, nhưng lại mất đi tất cả những gì đáng quý khác.”
“Nhân vật chính lặng lẽ bước vào căn nhà ba gian. Không khí bên trong vẫn đặc quánh sự u ám và nặng nề từ sau biến cố dưới khu vườn phía sau. Tiếng thở dài, tiếng càu nhàu vọng ra từ buồng trong. Bà Mẹ chồng ngồi thẫn thờ bên hiên, ánh mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân vắng hoe, nơi từng rộn rã tiếng cười giờ chỉ còn là sự tĩnh mịch đáng sợ. Ông Bố chồng lầm lũi ngồi hút thuốc lào ở góc sân, dáng vẻ già nua, khắc khổ hơn bao giờ hết. Thằng út thì biến mất tăm, có lẽ lại trốn đi đâu đó để tránh mặt dân làng.
Cô không nói một lời. Căn nhà này, từng là nơi cô đặt hy vọng về một gia đình, một tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng chứa đầy đau khổ, bí mật và sự ghẻ lạnh. Cô đi thẳng vào căn buồng nhỏ trước đây cô và Anh Tuấn từng ở. Đồ đạc của cô và con chẳng có gì nhiều nhặn. Vài bộ quần áo cũ, vài món đồ chơi đơn sơ của đứa bé, giấy tờ tùy thân. Cô xếp gọn tất cả vào một chiếc túi vải cũ kỹ, động tác nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động lớn.
Đứa con nhỏ đang ngủ say trong lòng. Cô khẽ hôn lên trán con, cảm thấy một luồng sức mạnh và sự bình yên kỳ lạ. Cô đã không còn vướng bận gì nơi này nữa. Cái danh phận “”vợ/con dâu”” trong gia đình “”gia giáo”” này, từng là thứ khiến cô cảm thấy nhỏ bé và áp lực, giờ đây đã không còn ý nghĩa. Mảnh nhà ba gian cùng với tai ương nó mang lại đã thuộc về Thằng út, người mà Bố mẹ chồng cô đã dốc sức bảo vệ bằng mọi giá, kể cả việc bán đứng cô.
Cô bế đứa con đang say ngủ, vai đeo chiếc túi vải đựng tất cả hành trang cho cuộc đời mới. Bước chân cô nhẹ tênh khi đi ngang qua khoảng sân. Bà Mẹ chồng vẫn ngồi đó, ánh mắt lạc lõng, không hề nhận ra cô đang đi qua. Ông Bố chồng vẫn hút thuốc, thân hình gầy gò như hòa vào bóng chiều tà. Không ai nói với ai một lời nào. Dường như họ đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của sự giày vò và nhục nhã, không còn bận tâm đến sự tồn tại của cô và đứa cháu.
Cô bước qua cánh cổng làng quen thuộc. Lần này, cô không ngoái đầu nhìn lại. Không có sự luyến tiếc, không có sự căm giận, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Quê hương này, nơi chôn chặt những kỷ niệm đẹp đẽ về Anh Tuấn nhưng cũng đầy rẫy sự bạc bẽo, khinh miệt và những bí mật kinh hoàng, giờ đây cô đã rời xa nó mãi mãi. Phía trước là một con đường mới, đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn sự tự do và bình yên cho hai mẹ con. Cô siết chặt đứa con trong tay, hít một hơi thật sâu không khí trong lành bên ngoài cánh cổng làng, và bước đi, bắt đầu cuộc sống mới của riêng mình.”
“Chỉ một tháng sau ngày Nhân vật chính ôm con rời đi, một đoàn xe lạ về đậu trước cổng căn nhà ba gian. Những người đàn ông ăn mặc bảnh bao, tay cầm bản vẽ, bước xuống. Bà Mẹ chồng và ông Bố chồng vội vàng ra đón, nét mặt cố tỏ vẻ niềm nở nhưng ánh mắt không giấu được sự nôn nóng. Thằng út đứng sau lưng bố mẹ, khóe miệng nhếch lên vẻ đắc thắng. Giấc mộng đổi đời từ mảnh đất tổ tiên này sắp thành hiện thực.
Đoàn người xem nhà gật gù tán thưởng kiến trúc cũ nhưng nhanh chóng đi thẳng ra khu vườn đất phía sau nhà. Đây mới là phần chính họ quan tâm – diện tích đất để mở rộng hoặc xây mới. Một người trong đoàn chỉ vào một điểm, ra hiệu cho tốp công nhân đi cùng bắt đầu đào. Những nhát cuốc đầu tiên vang lên lanh lảnh, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sáng đầu tháng.
Bà Mẹ chồng, ông Bố chồng và Thằng út đứng quan sát từ xa, thỉnh thoảng thì thầm bàn tính. Họ không để ý đến ánh mắt tò mò, soi mói của mấy người hàng xóm đang lấp ló nhìn từ cổng. Tiếng cuốc, tiếng xẻng ngày càng sâu. Một mét… mét rưỡi… Hai mét. Đến độ sâu hai mét, tiếng động bỗng dừng lại.
Những người công nhân đứng hình. Người đàn ông cầm bản vẽ cúi xuống nhìn, rồi lập tức lùi lại như gặp phải rắn độc. Nét mặt bảnh bao ban nãy giờ tái mét, cắt không còn giọt máu. Anh ta lắp bắp gọi những người còn lại trong đoàn. Cả đoàn xúm lại nhìn xuống cái hố. Rồi, ai nấy đều biến sắc, đồng loạt lùi lại, chân run lẩy bẩy.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm khu vườn. Tiếng xẻng, tiếng cuốc rơi loảng xoảng xuống đất. Những người xem nhà không nói một lời, quay lưng đi thẳng ra xe, vẻ mặt kinh hoàng. Bà Mẹ chồng, ông Bố chồng và Thằng út ngơ ngác nhìn.
“”Có chuyện gì vậy? Sao lại dừng lại?”” Bà Mẹ chồng lắp bắp hỏi.
Một người trong đoàn xem nhà, vẫn còn bàng hoàng, chỉ tay run run xuống cái hố, không nói nên lời. Gương mặt anh ta ám ảnh bởi thứ vừa nhìn thấy. Cả ba người nhà chồng vội vã chạy đến mép hố, cúi xuống nhìn.
Và rồi, họ cũng đứng hình. Nụ cười đắc thắng trên môi Thằng út tắt ngúm, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Ông Bố chồng lảo đảo lùi lại, suýt ngã. Bà Mẹ chồng hét lên một tiếng thất thanh, ôm mặt ngã khuỵu xuống đất.
Thứ dưới lòng đất, chôn sâu hai mét trên chính mảnh đất tổ tiên mà họ muốn bán đi, là một bí mật kinh hoàng, một tai ương giáng xuống đầu họ.
Đoàn xe nhanh chóng rời đi, bỏ lại ba con người khốn khổ bên cái hố sâu. Tin tức lan đi nhanh hơn bất kỳ cơn gió nào. Chỉ vài giờ sau, cả làng đều biết chuyện gì đó kinh khủng đã xảy ra dưới khu vườn nhà bà Mẹ chồng. Những lời xì xầm, những ánh nhìn soi mói, khinh bỉ bao vây lấy căn nhà ba gian.
Không ai còn muốn bén mảng đến xem nhà nữa. Miếng đất vàng trong mắt gia đình chồng giờ đây trở thành miếng đất chết, bị nguyền rủa. Cái giá trị tiền tỷ mà họ thèm khát đã tan thành mây khói. Danh tiếng gia giáo bao đời phút chốc sụp đổ, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh tởm của dân làng.
Bà Mẹ chồng, ông Bố chồng, Thằng út… Họ ngồi trong căn nhà u ám, không khí đặc quánh sự sợ hãi và dằn vặt. Không biết bí mật kia có khiến họ phải đối diện với pháp luật hay không, nhưng dù thế nào đi nữa, cuộc sống của họ đã biến thành địa ngục. Tiền bạc mất hết, danh tiếng không còn, và quan trọng nhất, sự bình yên trên chính mảnh đất tổ tiên đã mãi mãi biến mất. Họ bị mắc kẹt lại đây, trên chính mảnh đất đã chôn giấu bí mật kinh hoàng, sống trong nỗi ám ảnh và sự trừng phạt cho lòng tham không đáy của mình.”
“Tin tức từ quê nhà không đến với Nhân vật chính qua thư từ hay điện thoại. Nó đến qua những cuộc trò chuyện thoáng qua của những người đồng hương tha hương, qua những lời đồn thổi bay vẩn trong không khí. Cô không còn liên hệ với gia đình chồng cũ kể từ ngày bước chân ra đi, nhưng đôi khi, sự thật nghiệt ngã của cuộc đời vẫn tìm cách len lỏi đến tai người đáng được biết nó nhất. Cô nghe nói, mảnh đất vườn phía sau căn nhà ba gian giờ đây không ai dám bén mảng tới. Nghe nói, những người đến xem nhà đã bỏ chạy tán loạn sau khi nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng dưới lòng đất. Nghe nói, Mẹ chồng, Bố chồng và Thằng út giờ đây sống trong sự sợ hãi và ghẻ lạnh của cả làng. Cái danh tiếng gia giáo một thời đã tan thành mây khói, thay vào đó là sự khinh bỉ, là những lời xì xầm về cái giá của lòng tham và sự tàn nhẫn. Miếng đất mà họ coi là vàng, là cơ đồ đổi đời, giờ đây là một lời nguyền, chôn vùi không chỉ bí mật kinh hoàng mà cả cuộc đời còn lại của họ.
Nhân vật chính ôm Con của mình, ngồi trong căn nhà nhỏ thuê ở một vùng quê xa lạ, yên bình. Ngôi nhà không lớn, chẳng có vẻ bề thế của dòng dõi gia giáo hay sự tiện nghi hiện đại. Nó chỉ đơn giản là một mái nhà che nắng che mưa, có khoảng sân nhỏ đủ để Con của cô chạy nhảy. Cuộc sống ở đây giản dị hơn nhiều. Cô làm những công việc lặt vặt, đủ để trang trải cuộc sống cho hai mẹ con. Có những lúc mệt mỏi, nhưng trong lòng cô lại thanh thản đến lạ. Không còn những ánh mắt phán xét, những lời cay nghiệt, những âm mưu toan tính. Không còn cảm giác mình là người dư thừa trong chính ngôi nhà lẽ ra là của mình.
Cô nhìn Con của mình đang say sưa chơi đùa, nụ cười hồn nhiên như nắng mai. Đây mới là tất cả những gì cô cần. Một cuộc sống bình yên, tự do, không bị ràng buộc bởi những giá trị vật chất phù phiếm hay những hủ tục lạc hậu. Mảnh đất “”chết”” ở quê nhà, thứ mà gia đình chồng cũ đã dùng để ép cô, để hắt hủi cô, giờ đây trở thành bài học đắt giá nhất cho họ. Đối với cô, nó không còn là nỗi đau hay sự ấm ức. Nó là minh chứng cho thấy, đôi khi, sự giải thoát lại đến từ chính sự sụp đổ của những thứ ta từng gắn bó, từng bị ràng buộc.
Đó là một sự giải thoát nghiệt ngã. Cô đã mất đi người chồng mình yêu thương. Cô đã phải rời bỏ nơi từng là nhà. Nhưng cô đã giữ lại được Con, giữ lại được nhân phẩm của mình, và quan trọng nhất, tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn. Cuộc sống mới chỉ là khởi đầu. Đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn. Nhưng Nhân vật chính biết rằng, dù thế nào đi nữa, cô sẽ không bao giờ quay lại con đường cũ, con đường đầy rẫy sự giả tạo và lòng tham. Cô sẽ vun đắp cho Con một cuộc sống tốt đẹp, đầy tình yêu thương và sự chân thành. Mảnh đất quê nhà, với bí mật kinh hoàng chôn sâu dưới lòng đất, sẽ mãi mãi là một ký ức xa xăm, một lời nhắc nhở về cái giá của sự tàn nhẫn và bài học về sự giải thoát. Cô đã tìm thấy bình yên trên mảnh đất này, không phải mảnh đất của tổ tiên, mà là mảnh đất của sự tự do.”

