“Vừa đến đón dâu, mẹ chú rể ng//ã lă/n ra đất còn quần chú rể ư///ớt sũ///ng khi thấy cô dâu bước xuống từ cầu thang, trời ơi, sao lại như thế này…
Từ ngày gặp My, Thắng thay đổi hẳn. Anh không còn rong chơi như trước mà muốn ổn định, lập gia đình. My hiền lành, công việc ổn định, ngoại hình dễ nhìn và gia đình có nền tảng. Khi Thắng đưa My về ra mắt, mẹ anh cũng gật đầu đồng thuận sau buổi trò chuyện.
Sau vài tháng tìm hiểu, hai bên gia đình nhanh chóng bàn đến chuyện cưới hỏi. My nói với Thắng:
“”Em muốn may một chiếc váy cưới thật đẹp để giữ làm kỷ niệm. Mình đi du lịch cũng sẽ dùng nó chụp ảnh.””
Thắng đồng ý ngay. My chọn chiếc váy màu hồng tinh tế, thanh lịch, rất hợp với vóc dáng. Khi đem khoe với mẹ chồng tương lai, bà cười hiền:
“”Xinh thế này mặc gì cũng đẹp. Lúc trẻ mẹ cũng ước có váy như vậy.””
Đám cưới được ấn định vào ngày đẹp trời. Mẹ Thắng chuẩn bị kỹ càng, từ lễ ăn hỏi đến lễ rước dâu. Sáng hôm đó, nhà trai khởi hành đúng giờ. Khi đến nhà My – một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô – mọi người đứng đợi cô dâu xuất hiện.
Khi đồng hồ chỉ gần trưa, từ trên cầu thang, My xuất hiện. Nhưng không ai ngờ cô lại mặc chiếc váy trắng cũ, có dấ/u v/ết lấ/m lem thay vì chiếc váy hồng như đã chuẩn bị. Mọi người sử/ng s/ốt. Mẹ cô lập tức hỏi:
“”Con bị sao thế? Váy đâu? Sao mặc bộ này?””
My bình tĩnh đáp:
“”Mẹ đừng l/o. Con muốn nói vài điều trước khi về nhà chồng.””
Ngay lúc đó, đoàn nhà trai bước vào. Khi thấy cô dâu, mẹ Thắng bỗng cho/áng vá/ng ng/ã xuống, còn Thắng thì lắ/p bắ/p không nói nên lời. Cả họ nhà trai lặ/ng đi vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thắng ru/n rẩ/y tiến tới:
“”Tại sao em lại mặc chiếc váy đó…””…”
“My nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Thắng, nhưng trong ánh mắt cô không còn sự dịu dàng, yêu thương, chỉ có một sự lạnh lẽo xa lạ, tựa như đang nhìn một kẻ
không quen biết. Cái nhìn ấy khiến Thắng rùng mình, cảm giác bất an cuộn lên trong lòng còn mãnh liệt hơn cả sự xấu hổ vì chiếc quần ướt sũng.
Cô phớt lờ câu hỏi run rẩy của anh, khẽ ngẩng cao đầu, hướng ánh mắt ra toàn bộ quan khách hai họ. Cô hắng giọng, cất cao tiếng nói, đủ để tất cả mọi người trong phòng khách rộng lớn đều nghe rõ:
“”Cảm ơn mọi người đã đến. Trước khi theo anh Thắng về dinh, tôi có một câu chuyện muốn kể, câu chuyện về chính chiếc váy tôi đang mặc.””
Câu nói của My như một nhát dao chém vào không khí. Cả không gian vốn đã căng thẳng nay bỗng im phăng phắc. Mọi âm thanh đều tắt lịm, chỉ còn lại tiếng vài người họ hàng nhà trai xúm lại quạt, lay gọi mẹ Thắng đang bất tỉnh trên ghế sofa.
Mẹ My sững sờ, vội bước tới định nắm tay con gái, giọng bà khẩn khoản: “”My, có chuyện gì vậy con? Đừng làm bậy…””
Nhưng My chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển nổi, ra hiệu cho mẹ hãy bình tĩnh.
Sự im lặng đáng sợ bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào bàn tán ngày một lớn hơn. Họ nhà trai nhìn nhau khó hiểu, còn họ nhà gái thì lo lắng tột độ.
“”Cái váy đó thì có gì mà kể?””
“”Trông bẩn thế kia, chắc có uẩn khúc gì rồi.””
“”Nhìn mặt chú rể với mẹ chú rể kìa, chắc chắn là có chuyện.””
Thắng đứng như trời trồng, mồ hôi túa ra lạnh toát. Anh ta biết, anh ta biết rõ câu chuyện về chiếc váy đó. Anh ta không ngờ, cô gái hiền lành, nhu mì mà anh ta sắp cưới làm vợ lại dám làm một việc kinh thiên động địa như thế này.
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào My, người vẫn đứng đó, bình thản một cách đáng sợ. Cô hít một hơi thật sâu, đôi môi khẽ mở, chuẩn bị kể lại một câu chuyện mà cô đã chôn giấu bấy lâu.”
“Nhưng đúng vào khoảnh khắc My định cất lời, một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ phía ghế sofa. Mẹ Thắng đã tỉnh lại.
Hai người họ hàng nhà trai vội vàng xúm lại, người quạt, người vuốt ngực. Một người dì lên tiếng, giọng đầy lo lắng: “”Chị tỉnh rồi! May quá! Chị thấy trong người thế nào?””
Mẹ Thắng lờ đờ mở mắt, đôi mắt vẫn còn vô hồn nhìn lên trần nhà. Bà được đỡ ngồi dậy, lưng dựa vào thành ghế, đầu óc vẫn còn quay cuồng sau cú sốc. Mọi sự chú ý tạm thời chuyển từ My sang bà, không khí bớt căng thẳng đi đôi chút. Mẹ My cũng thở phào nhẹ nhõm, định bước tới hỏi thăm bà thông gia.
Nhưng rồi, ánh mắt của mẹ Thắng dần có tiêu cự. Nó lướt qua những gương mặt lo lắng xung quanh, rồi dừng lại, khóa chặt vào bóng dáng My đang đứng giữa phòng. Đôi mắt bà nheo lại, rồi đột nhiên mở to kinh hoàng, như thể vừa nhìn thấy một bóng ma từ địa ngục trở về. Toàn bộ sắc máu trên mặt bà rút đi sạch sẽ, chỉ còn lại một màu trắng bệch, tái mét.
Bà run rẩy hất tay người họ hàng đang đỡ mình ra, lảo đảo đứng dậy. Cả người bà run lên bần bật, một ngón tay gầy guộc, xương xẩu chỉ thẳng về phía My. Giọng bà không còn là lời nói nữa, mà là một tiếng thét xé toạc sự im lặng chết chóc, chói tai và đầy khiếp hãi.
“”Mày… mày lấy cái váy đó ở đâu ra? AI CHO PHÉP MÀY ĐỘNG VÀO NÓ?””
Câu hỏi như một tiếng sấm giữa trời quang. Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Nếu lúc trước họ còn bán tín bán nghi, thì giờ đây, phản ứng điên cuồng của mẹ Thắng đã xác nhận tất cả. Chiếc váy này chắc chắn ẩn chứa một bí mật kinh khủng.
Những tiếng xì xào lại nổi lên, lần này còn dữ dội và hoảng sợ hơn.
“”Trời đất ơi, sao bà ấy lại sợ hãi thế kia?””
“”Nhìn kìa, bà ấy run như sắp ngã tới nơi rồi!””
“”Chắc chắn cái váy này có vấn đề!””
Thắng giật bắn người. Anh ta muốn lao đến bịt miệng mẹ mình lại, nhưng nỗi sợ hãi và xấu hổ đã đóng đinh đôi chân anh ta xuống sàn nhà. Toàn bộ kế hoạch, toàn bộ sự che giấu, giờ đây đang vỡ tan tành trước mắt anh ta.
Đối mặt với cơn thịnh nộ và nỗi kinh hoàng của mẹ chồng tương lai, My không hề nao núng. Ngược lại, một nụ cười lạnh lẽo, thoáng qua như một tia chớp, khẽ hiện lên trên môi cô. Đây chính là phản ứng mà cô mong chờ. Màn kịch giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Nụ cười trên môi My tắt lịm nhanh như khi nó xuất hiện, trả lại cho cô vẻ mặt bình thản đến lạnh người. Cô không thèm để ý đến những lời xì xào đang ngày một lớn, cũng không nhìn đến vẻ mặt hoảng loạn của Thắng. Mọi sự tập trung của cô chỉ dồn vào người phụ nữ đang run rẩy chỉ tay về phía mình.
Cô cất giọng, âm thanh trong trẻo, rành rọt, không một chút run sợ, vang lên rõ mồn một giữa căn phòng đang ồn ào.
“”Bác hỏi cháu… lấy chiếc váy này ở đâu ra ạ?””
My cố tình nhấn nhá từng chữ, như thể đang kiên nhẫn giải thích cho một đứa trẻ.
Mẹ Thắng nghiến răng, sự kinh hoàng trong mắt bà dần chuyển thành phẫn nộ tột cùng. “”Đừng có giả điên! Mày lấy nó ở đâu?””
My khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mẹ chồng tương lai, một cái nhìn xuyên thấu, không chút nể nang. “”Cháu tìm thấy nó trong một chiếc rương cũ khóa kỹ trong phòng bác. Cháu đã rất tò mò.””
Câu trả lời như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt mẹ Thắng. Bà ta sững người, lắp bắp. “”Mày… mày nói láo! Phòng tao… làm sao mày vào được?””
“”Ồ, cháu không chỉ vào được đâu ạ,”” My đáp lại, giọng vẫn đều đều, lạnh như băng. “”Cháu còn nhớ rất rõ chiếc rương đó. Là rương gỗ cẩm lai, mặt trên có khắc một đoá hoa phù dung. Ổ khoá bằng đồng đã xỉn màu, phải loay hoay một lúc mới mở được. Bên trong ngoài chiếc váy này, còn có mùi băng phiến nồng nặc, vài tấm ảnh đen trắng đã ố vàng và một chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng bạc, đúng không ạ… bác?””
Mỗi một chi tiết My mô tả, giống như một nhát búa vô hình nện thẳng vào lồng ngực mẹ Thắng. Khuôn mặt bà ta trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra được một lời chối cãi nào. Bà ta lảo đảo lùi lại một bước, rồi một bước nữa, tay ôm lấy ngực, thở hổn hển. Bức tường kiêu ngạo và giận dữ của bà ta đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự thật trần trụi và nỗi sợ hãi không thể che giấu.
Làm sao nó biết được? Làm sao nó có thể biết được những thứ đó? Bí mật mà bà đã chôn vùi suốt bao nhiêu năm…
Những người họ hàng xung quanh cũng chết lặng. Lời miêu tả quá chi tiết, quá chính xác khiến họ không thể không tin. Những tiếng xì xào giờ đây mang đầy vẻ kinh ngạc và hoang mang.
“”Trời ơi, nó nói thật kìa!””
“”Sao con bé này lại vào phòng bà ấy mà lục lọi được nhỉ? Lại còn bẻ cả khoá…””
“”Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy?””
Thắng đứng như trời trồng, tai anh ta ù đi. Khi nghe My nhắc đến “”chiếc kẹp tóc hình con bướm””, cả thế giới dưới chân anh ta như sụp đổ. Đó là ký ức kinh hoàng nhất, là nỗi ám ảnh mà anh ta và mẹ đã cố gắng chôn vùi. Toàn bộ sức lực rời bỏ cơ thể anh ta. Hai đầu gối Thắng run lên, mềm nhũn, rồi anh ta khuỵu xuống sàn nhà. Một dòng nước ấm nóng bất ngờ chảy ra, làm ướt sũng một mảng lớn trên chiếc quần tây đắt tiền. Anh ta đã sốc đến mức không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa.”
“Mùi khai nồng của nước tiểu bắt đầu lan ra từ chỗ Thắng quỳ, xộc thẳng vào mũi những người đứng gần. Vài vị khách khẽ nhăn mặt, lùi lại, ánh mắt không giấu nổi sự ghê tởm xen lẫn kinh ngạc. Giữa mớ hỗn độn đó, My vẫn đứng thẳng, vẻ mặt không một gợn sóng.
Cô không thèm liếc nhìn người đàn ông thảm hại dưới sàn, cũng chẳng để tâm đến mẹ anh ta đang lảo đảo như sắp ngất. Đôi mắt cô khẽ liếc về phía góc phòng, nơi một cô gái trẻ, có lẽ là em họ của My, đang đứng chờ sẵn. Một cái gật đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra.
Ngay lập tức, cô gái trẻ bấm chiếc điều khiển trong tay. Một tiếng “”bíp”” khô khốc vang lên. Bức tường trắng phía sau lưng My và Thắng bỗng tối sầm lại, rồi một màn hình chiếu lớn từ trên trần nhà từ từ hạ xuống, dừng lại ngay vị trí trung tâm.
Mẹ My đứng bên cạnh cũng sững sờ, nhưng bà tin con gái mình, bà chỉ im lặng nắm chặt tay lại.
Ánh sáng từ máy chiếu loé lên, và một hình ảnh rõ nét hiện ra, chiếm trọn cả màn hình. Cả căn phòng đồng loạt nín thở.
Đó là một bức ảnh chụp ngoài trời, màu sắc tươi sáng. Thắng của vài năm về trước, trông trẻ trung và rạng rỡ hơn bây giờ, đang choàng tay qua eo một cô gái vô cùng xinh đẹp. Cả hai cười tươi rói, nụ cười hạnh phúc không chút giả tạo. Nhưng điều khiến tất cả mọi người sững sờ đến câm lặng, là chiếc váy cô gái kia đang mặc.
Chính là nó. Chiếc váy cưới màu trắng với những vết lấm lem mờ mờ ở chân váy mà My đang khoác trên người.
Nếu như vừa rồi Thắng chỉ khuỵu xuống vì cú sốc từ “”chiếc kẹp tóc””, thì bây giờ, khi nhìn thấy bức ảnh này, linh hồn anh ta dường như đã bị rút cạn. Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn dán chặt vào màn hình. Miệng anh ta há hốc, nhưng không một âm thanh nào phát ra. Toàn bộ cơ thể cứng đờ như một pho tượng tạc dở, quên cả run rẩy, quên cả nhục nhã. Anh ta chết lặng, hoàn toàn chết lặng.
Bằng chút sức lực cuối cùng, mẹ Thắng cũng nhìn về phía màn hình. Khi hình ảnh người con gái quen thuộc trong chiếc váy cưới định mệnh ấy đập vào mắt, đó chính là giọt nước làm tràn ly. Sức chịu đựng của bà đã đến giới hạn. “”Á…!”” – một tiếng kêu ú ớ, nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt bà trợn trừng, rồi từ từ nhắm nghiền lại. Cơ thể mềm nhũn, bà ta ngã vật ra sàn nhà, bất tỉnh nhân sự.
Tiếng hét thất thanh của mấy người họ nhà trai vang lên khi thấy bà ngã xuống. “”Bà thông gia!”” “”Mẹ ơi!””. Khung cảnh trở nên hỗn loạn tột độ. Nhưng trên tất cả, bức ảnh trên màn hình lớn vẫn ở đó, sáng rực, như một lời buộc tội câm lặng, một bằng chứng không thể chối cãi về một quá khứ dơ bẩn đã bị chôn vùi.”
“Giữa mớ hỗn loạn người lay kẻ gọi, My vẫn không hề liếc nhìn về phía mẹ Thắng. Ánh mắt cô lạnh lẽo, xuyên thẳng qua không gian ồn ào, ghim chặt vào người đàn ông đang quỳ sụp dưới chân mình. Mùi nước tiểu hoà cùng không khí ngột ngạt của sự bẽ bàng khiến cô chỉ cảm thấy lợm giọng. Cô khẽ cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng đủ sắc lạnh để cắt đứt mọi âm thanh tạp nham trong phòng.
“”Anh không nhận ra cô ấy à, chồng sắp cưới của em?””
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào màng nhĩ của Thắng, kéo anh ta ra khỏi trạng thái chết lặng. Anh ta ngẩng phắt cái đầu bê bết mồ hôi lên, đôi mắt thất thần dán vào cô gái trong ảnh, rồi lại quay sang nhìn My như nhìn một con quỷ. Anh ta lết người lùi lại trên sàn nhà, hai tay chống xuống nền gạch lạnh toát, cơ thể run lên bần bật. Miệng anh ta mấp máy, khó khăn lắm mới bật ra được một cái tên.
Thắng lùi lại một bước, lắp bắp kinh hoàng: “”Linh… Sao… sao em lại có ảnh của Linh?””.
Cái tên vừa thốt ra khiến vài người lớn tuổi bên họ nhà trai đang xúm lại quanh bà mẹ bất tỉnh bỗng khựng lại, toàn thân cứng đờ. Vài gương mặt đang lo lắng bỗng tái đi, biến sắc. Họ bắt đầu nhìn nhau với vẻ lo lắng và sợ hãi không thể che giấu. Một bà cô vội huých tay người đàn ông đứng cạnh, cả hai trao đổi một ánh nhìn đầy hoảng loạn. Bí mật mà họ tưởng đã được chôn vùi cùng với một sinh mạng năm xưa, nay lại bị đào lên ngay trong ngày trọng đại này.
My nhìn thấy hết. Cô nhìn thấy sự kinh hoàng trong mắt Thắng, nhìn thấy sự bối rối và sợ sệt của những người lớn tuổi nhà anh ta. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai khẽ nở trên môi cô. Vậy là không chỉ có mẹ con anh ta biết. Cả gia đình này đều là một lũ đồng loã.
Cô không trả lời câu hỏi của Thắng. Thay vào đó, cô cúi người xuống một chút, giọng nói vẫn giữ nguyên sự lạnh lẽo nhưng đã có thêm vài phần đe doạ.
“”Anh hỏi tôi tại sao lại có ảnh của Linh?”” My cười khẩy. “”Câu hỏi đúng phải là, tại sao tôi lại đang mặc chiếc váy cưới của cô ấy, Thắng ạ.”””
“Câu nói của My như một gáo nước đá dội thẳng vào Thắng, khiến cái run rẩy của anh ta đột ngột ngừng lại, thay vào đó là sự cứng đờ của kinh hoàng tột độ. Anh ta nhìn chằm chằm vào vết lấm lem mờ mờ ở chân chiếc váy cưới trắng mà My vừa ném xuống, rồi lại ngước lên nhìn cô trong bộ váy hồng lộng lẫy. Hai hình ảnh đối lập như thiên thần và ác quỷ nhảy múa trước mắt anh ta. Trí óc Thắng quay cuồng. Anh ta biết chiếc váy đó. Anh ta nhớ vết bẩn đó.
My không đợi câu trả lời. Cô đứng thẳng người, dáng vẻ uy nghiêm trong chiếc váy cưới màu hồng tinh tế, hoàn toàn đối lập với người đàn ông thảm hại đang quỳ dưới chân mình. Cô không còn nhìn Thắng nữa. Ánh mắt cô quét một vòng khắp căn phòng, từ những gương mặt kinh hãi của họ nhà trai, đến sự ngơ ngác tột độ của mẹ cô và những người khách không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
My giơ cao bức ảnh, hướng về phía đám đông đang chết lặng. Giọng cô cất lên, rõ ràng, đanh thép, vang vọng khắp căn phòng.
“”Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là chị Linh, vị hôn thê đã qua đời của anh Thắng.””
Một tiếng xì xào kinh ngạc nổi lên từ phía nhà gái. Mẹ My lảo đảo, bà vội vịn vào thành ghế, đôi mắt mở to nhìn con gái mình như không thể tin nổi. Vị hôn thê đã qua đời? Tại sao bà chưa từng nghe chuyện này?
My dừng lại một nhịp, để cho sự thật kinh hoàng đó ngấm vào từng người một. Cô nhìn thẳng vào những người lớn tuổi nhà trai, những kẻ đang cố gắng né tránh ánh mắt của cô. Cô mỉm cười, một nụ cười không hề có chút hơi ấm, rồi nói tiếp, giọng đầy mỉa mai.
“”Chị ấy mất trong một tai nạn giao thông ngay trước ngày cưới cách đây 5 năm, đúng không ạ?””
Câu hỏi tu từ của My như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu tất cả những người nhà họ trai. Vài người trong số họ, giữa cơn hoảng loạn, đã vô thức gật đầu một cách máy móc như để xác nhận lời nói dối mà họ đã cùng nhau che đậy suốt bấy lâu. Họ chỉ mong con quỷ trước mắt này dừng lại, nhưng họ không biết rằng, đây mới chỉ là màn khởi đầu cho cơn ác mộng.
Ánh mắt My quét một lượt qua những gương mặt tái mét đó, cuối cùng dừng lại trên người Thắng. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi cô. Tai nạn ư? Nếu đó là một vụ tai nạn, thì tại sao tất cả bọn họ lại phải sợ hãi đến thế?”
“Nụ cười trên môi My tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ thương cảm giả tạo. Giọng cô đột nhiên mềm đi, như đang kể một câu chuyện cổ tích buồn.
“”Mọi người biết không, anh Thắng đã từng yêu chị Linh nhiều lắm. Một tình yêu mà ai cũng ngưỡng mộ, một cặp đôi mà ai cũng nghĩ sẽ đi đến cuối con đường.””
Cô liếc nhìn Thắng, kẻ đang ngước lên nhìn cô với ánh mắt van lơn, cầu xin. My tiếp tục, giọng đều đều như ru ngủ, nhưng mỗi lời nói ra lại như một nhát dao cứa sâu hơn vào tâm can nhà trai.
“”Họ đã cùng nhau chuẩn bị cho đám cưới, chị Linh đã tự tay chọn từng bông hoa, tự tay thử chiếc váy cưới trắng tinh khôi này…””
Cô khẽ hất hàm về phía chiếc váy bẩn thỉu dưới sàn. Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ My và tiếng thở dốc ngày một nặng nề của Mẹ Thắng.
My dừng lại, tận hưởng không khí đặc quánh vì sợ hãi này. Rồi, đột ngột, giọng cô đanh lại như thép, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“”Nhưng đó không phải một vụ tai nạn đơn thuần.””
Câu nói như một tiếng sét đánh ngang tai. My bình thản rút từ trong chiếc ví nhỏ một chiếc điện thoại, giơ lên cao cho tất cả mọi người cùng thấy. Cô không vội vã, từ tốn kết nối nó với hệ thống loa được chuẩn bị sẵn cho tiệc cưới. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Và rồi, một âm thanh vang lên.
TÍT… TÍT… TÍT… Tiếng chờ của một cuộc gọi. Và rồi, một giọng nói con gái vang lên, hoảng loạn, đứt quãng, vỡ nát trong tiếng nức nở và tiếng gió rít bên tai.
“”Alo… alo… có ai không… cứu…””
Giọng nói quen thuộc đến ma quái ấy vừa cất lên, Mẹ Thắng đã trợn trừng mắt. Bà chỉ tay về phía chiếc loa như thấy ma, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh nào. Cả cơ thể bà mềm nhũn, lảo đảo rồi ngã vật xuống sàn nhà, bất tỉnh nhân sự. Họ nhà trai la lên một tiếng kinh hoàng, xúm lại quanh bà.
Nhưng không ai chú ý đến Thắng. Anh ta giật nảy người như bị điện giật khi nghe thấy giọng nói ấy. Khuôn mặt anh ta trắng bệch không còn một giọt máu. Hai hàm răng va vào nhau lập cập, anh ta lắp bắp những từ vô nghĩa. Và rồi, giữa cơn sốc kinh hoàng tột độ, một dòng nước ấm nóng bất ngờ chảy dọc xuống ống quần, thấm ướt sũng một mảng lớn trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền.
Giữa sự hỗn loạn tột cùng đó, đoạn ghi âm vẫn tiếp tục phát, giọng cô gái tuyệt vọng vang vọng khắp căn biệt thự: “”Cứu em với… Thắng… tại sao…”””
“Giữa khung cảnh hỗn loạn, tiếng la hét của họ nhà trai và tiếng thở dốc của Mẹ Thắng đang được sơ cứu, đoạn ghi âm vẫn không hề dừng lại. Sau những tiếng nức nở vỡ vụn ban đầu, giọng nói trong loa bỗng trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn run rẩy và ngập trong sợ hãi. Đó là một đoạn tin nhắn thoại được ghi lại với tất cả sự hoảng loạn.
GIỌNG LINH (TRONG GHI ÂM)
Alo, Hạnh à? Thắng bỏ tao ở đây rồi…
Câu nói như một nhát búa thứ hai giáng xuống đầu tất cả những người có mặt. Giọng Linh, không còn là những tiếng kêu cứu vô định, mà đang gọi tên một người bạn, kể lại sự thật kinh hoàng. Tiếng mưa rơi quất vào thứ gì đó như kim loại, tiếng gió rít qua khe cửa vỡ, và tiếng thở dốc tuyệt vọng của cô gái… mỗi âm thanh như một mũi kim châm vào lương tâm của những người đang có mặt.
GIỌNG LINH (TRONG GHI ÂM, nức nở)
Xe hỏng giữa đèo, trời mưa to lắm… Anh ấy nói đi tìm người giúp nhưng mãi không thấy về… Tao sợ lắm…
Thắng không còn đứng vững. Anh ta trượt xuống sàn, hai tay ôm đầu, cơ thể co giật từng hồi. Vũng nước dưới chân anh ta loang rộng ra, một mùi khai khó chịu bắt đầu lan tỏa, nhưng không ai còn tâm trí để ý đến sự nhục nhã đó nữa. Trong đầu anh ta, hình ảnh Linh co ro trong chiếc xe hỏng giữa màn mưa trắng xóa hiện về rõ mồn một, ám ảnh và giày vò.
Chỉ riêng My. Cô vẫn đứng đó, kiêu hãnh như một nữ thần báo tử, ánh mắt không rời khỏi kẻ đang quằn quại dưới sàn. Một nụ cười mỉa mai, hài lòng khẽ nhếch trên môi cô. Mẹ My đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt lấy tay con gái, truyền cho cô sức mạnh.
Đúng lúc ấy, khi câu nói “”Tao sợ lắm…”” vừa dứt, một tiếng “”RẸT!”” vang lên chói tai từ chiếc loa, theo sau là một tiếng thở hắt ra kinh hoàng rồi… im bặt.
Cuộc gọi đã bị cắt ngang một cách đột ngột và tàn nhẫn. Cả khán phòng, kể cả những người đang xúm quanh Mẹ Thắng, đều nín thở. Sự im lặng đặc quánh, nặng trĩu hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Tất cả mọi ánh mắt, từ kinh hoàng, ghê tởm đến tò mò, đều đổ dồn về phía Thắng, kẻ thủ ác giờ đây đang nằm sõng soài trên sàn trong sự bẩn thỉu và nhục nhã của chính mình.”
“Sự im lặng chết chóc bị xé toạc bởi một tiếng gầm rú phi nhân tính.
Thắng, từ kẻ đang nằm co quắp trong vũng nước tiểu nhục nhã, bỗng bật dậy như một chiếc lò xo bị nén. Đôi mắt hắn long sòng sọc, đỏ ngầu vì căm phẫn và tuyệt vọng, dán chặt vào My và chiếc điện thoại trên tay cô – nguồn cơn của mọi sự sỉ nhục. Sự xấu hổ đã biến thành cơn thịnh nộ điên cuồng.
THẮNG
(Gầm lên, giọng khản đặc)
TẮT NÓ ĐI! CÔ IM NGAY CHO TÔI!
Hắn lao về phía My như một con thú bị thương, hai tay giơ ra, mục tiêu duy nhất là giật lấy và đập nát cái vật chứng chết tiệt kia. Mọi người trong họ nhà trai còn chưa kịp phản ứng trước hành động điên cuồng của chú rể thì hai bóng người cao lớn đã xuất hiện.
Ngay lập tức, hai người anh họ của My, vốn đứng im lìm ở góc phòng từ đầu, đã lướt tới, vững chãi như hai ngọn núi, đứng chắn trước mặt cô. Khi Thắng vừa lao tới, hai cánh tay rắn như thép của họ đã tóm gọn lấy hai vai hắn, ghì chặt lại.
Sức lực của một kẻ suy sụp vì tội lỗi không thể nào địch lại hai người đàn ông khỏe mạnh. Thắng bị giữ cứng, chỉ cách My vài bước chân nhưng đó là một khoảng cách không thể vượt qua.
THẮNG
(Vùng vẫy trong vô vọng)
BỎ RA! BUÔNG TAO RA! CON KHỐN! MÀY DÁM… MÀY DÁM HẠI TAO!
Hắn giãy giụa, gào thét, những lời lẽ tục tĩu và vô nghĩa tuôn ra khỏi miệng. Nhưng tất cả những gì hắn nhận lại chỉ là sự bất lực. Hai người anh họ của My không nói một lời, chỉ dùng sức mạnh siết chặt hơn, khiến Thắng đau đớn nhưng không thể thoát ra.
My không hề nao núng. Cô đứng đó, nhìn thẳng vào kẻ đang bị kìm kẹp, ánh mắt lạnh lẽo không một gợn cảm xúc. Cô từ từ hạ chiếc điện thoại xuống, nụ cười mỉa mai trên môi càng thêm rõ nét.
Mẹ My nhẹ nhàng kéo tay con gái lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn, ánh mắt bà vừa lo lắng cho con, vừa cương quyết ủng hộ.
Trong cơn điên loạn, Thắng vẫn cố gào lên, giọng lạc đi.
THẮNG
Tất cả là tại mày! Đồ đàn bà độc ác! Mày đã phá hỏng mọi thứ!
My khẽ nghiêng đầu, giọng nói của cô vang lên, không lớn nhưng đủ để át đi tiếng gào thét của Thắng, đủ để tất cả mọi người trong căn phòng phải nín thở lắng nghe.
MY
(Giọng lạnh như băng)
Tôi phá hỏng? Hay chính anh đã tự tay chôn vùi tất cả, hả chú rể? Chôn vùi Linh… và chôn vùi cả đám cưới này.”
“Cái tên “”Linh”” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Thắng đang gào thét bỗng khựng lại. Toàn bộ cơ thể hắn cứng đờ. Hắn nhìn My, sự điên cuồng trong mắt dần thay thế bằng một nỗi hoang mang tột độ.
THẮNG
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Mày… mày nói cái gì? Sao mày biết…?
Hắn không thể hiểu nổi. Sao con đàn bà này lại biết cái tên đó, cái tên mà hắn và mẹ hắn đã cố chôn vùi suốt năm năm qua?
My không trả lời ngay. Cô lướt ánh mắt lạnh lẽo qua khuôn mặt biến sắc của Thắng, rồi dừng lại ở Mẹ Thắng – người đàn bà đang sững sờ, mặt trắng bệch như tờ giấy. Một nụ cười chua chát khẽ nhếch trên môi My.
MY
Tôi biết nhiều hơn thế nữa.
Giọng cô đều đều nhưng từng chữ như nhát dao găm vào tim hai mẹ con họ. Mọi tiếng xì xào trong căn phòng đều im bặt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô dâu mặc chiếc váy cưới màu hồng, người đang đứng vững như một nữ thần báo thù.
My nhìn thẳng vào Thắng đang bị hai người anh họ giữ chặt, ánh mắt không một chút sợ hãi, chỉ có sự căm hận ngút trời đã được nén lại suốt một thời gian dài.
MY
(Giọng ráo hoảnh, nhưng đầy sức nặng)
Anh có biết không? Linh… cái tên mà các người đã cố xoá sổ khỏi cuộc đời này… chính là người chị họ mà gia đình tôi đã thất lạc từ nhỏ.
Sự thật phũ phàng được tung ra, không khí trong căn phòng như đặc quánh lại, đến mức không ai thở nổi.
Mẹ My sững sờ, bà đưa tay lên che miệng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Bà đã biết kế hoạch của con gái, nhưng khi nghe chính miệng My nói ra sự thật oan nghiệt này, trái tim người mẹ vẫn đau như cắt.
MY
(Tiếp tục, giọng đanh lại, từng chữ một)
Tôi đã dành năm năm để tìm kiếm chị ấy, để tìm ra sự thật về cái chết oan khuất của chị ấy. Và rồi, ông trời thật có mắt, đã đưa tôi đến gặp anh, Thắng à.
Cú sốc này quá sức chịu đựng. Sợi dây thần kinh cuối cùng trong đầu Thắng đứt phựt. Hắn không gào thét nữa. Toàn bộ sức lực của hắn biến mất. Hai chân mềm nhũn, cả người đổ sụp xuống nếu không có hai cánh tay của anh họ My giữ lại. Đôi mắt hắn dại đi, vô hồn.
Nhưng người suy sụp hoàn toàn lại là Mẹ Thắng.
Mẹ Thắng lảo đảo. Bà ta chỉ tay về phía My, miệng há hốc muốn nói gì đó nhưng không thể thốt ra thành lời. Mối liên kết oan nghiệt này như một nhát búa cuối cùng giáng vào tâm trí đã quá căng thẳng của bà. Mắt bà trợn ngược, và bà từ từ ngã vật ra sàn, bất tỉnh nhân sự.
Tiếng xì xào kinh hãi nổi lên từ phía họ nhà trai. “”Trời ơi…””, “”Thật không thể tin được…””, “”Oan nghiệt quá…””.
My không thèm liếc nhìn người đàn bà đang nằm sõng soài trên đất. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Thắng, kẻ giờ đây đã là một cái xác không hồn.
MY
(Giọng thì thầm nhưng đủ để Thắng nghe thấy)
Món nợ máu này, bây giờ mới bắt đầu tính, anh rể ạ.”
“Sự hỗn loạn bao trùm lấy phía họ nhà trai. Mấy người họ hàng của Thắng vội vàng xúm lại, người đỡ, người quạt, cố gắng lay gọi Mẹ Thắng.
“”Bác ơi! Bác tỉnh lại đi!””
“”Mau, mau đưa bác vào ghế ngồi!””
Sau một hồi chật vật, họ cũng đưa được người đàn bà đã mềm nhũn như cọng bún lên chiếc ghế bành gần đó. Mẹ Thắng từ từ mở mắt, nhưng ánh nhìn hoàn toàn trống rỗng, vô định. Bà ta ngồi bệt xuống ghế, cả người run lên bần bật như chiếc lá cuối cùng trong cơn bão, đôi môi tím tái mấp máy những âm thanh vô nghĩa.
My không thèm để tâm đến sự nhốn nháo đó. Cô lướt qua Mẹ My đang nức nở, ánh mắt không một chút dao động. Cô từ từ tiến lại, mỗi bước chân trên nền gạch hoa như gõ vào dây thần kinh đang căng như chão của tất cả những người có mặt. Cô dừng lại ngay trước mặt Mẹ Thắng.
MY
(Giọng lạnh như băng)
Bác biết tất cả, đúng không?
Mẹ Thắng giật nảy mình. Bà ta ngước đôi mắt hoảng loạn nhìn My, vội vàng lắc đầu quầy quậy, nhưng cái lắc đầu yếu ớt đó chỉ càng tố cáo sự chột dạ tột cùng.
MY
(Nhếch mép cười khẩy, giọng đanh lại)
Bác biết con trai bác đã bỏ mặc chị Linh trên con đèo hoang đó để chạy thoát thân.
Nói rồi, My cúi người, lôi từ trong chiếc túi xách tinh xảo của mình một tập giấy dày. Không một chút do dự, cô ném thẳng tập giấy lên mặt chiếc bàn kính ngay trước mặt Mẹ Thắng. Những tờ giấy trắng bay tung toé, tạo ra một tiếng “”xoạt”” khô khốc, cắt ngang bầu không khí đặc quánh.
MY
Và đây là nhật trình cuộc gọi của anh ta đêm đó, không một cuộc gọi nào cho cứu hộ.
Mẹ Thắng chết lặng. Đôi mắt bà ta dán chặt vào những con số, những dòng chữ chi chít trên tờ giấy trên cùng. Đó là bản sao kê chi tiết cuộc gọi của Thắng vào cái đêm định mệnh đó. Run rẩy, bà ta đưa tay ra, định cầm một tờ lên xem, nhưng bàn tay không còn chút sức lực, cứ run lên lẩy bẩy rồi buông thõng xuống. Sự chối cãi cuối cùng đã bị bằng chứng sắt đá này đập tan thành tro bụi.
Thắng, kẻ vẫn đang bị hai người anh họ của My giữ chặt, ngước đôi mắt vô hồn lên. Khi nhìn thấy tập giấy và nghe lời kết tội của My, đồng tử hắn co rút lại. Hắn há miệng định gào lên một lời vô nghĩa nào đó, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng ực ực ghê rợn. Một cảm giác mất kiểm soát kinh hoàng ập đến. Một dòng nước ấm nóng bất ngờ chảy xuống, làm ướt sũng cả chiếc quần tây đắt tiền. Hắn đã hoàn toàn sụp đổ, cả về thể diện lẫn tinh thần.
My liếc nhìn vệt nước loang lổ trên quần Thắng với một sự khinh bỉ không thèm che giấu. Rồi cô quay lại, cất giọng vang vọng, hướng về phía đám đông họ nhà trai đang chết trân.
MY
Gia đình đức hạnh. Con trai tài giỏi. Tất cả chỉ là một vở kịch dối trá được dựng lên từ máu và nước mắt của người khác. Các vị thấy chưa? Đây chính là bộ mặt thật của họ”
“Lời nói của My như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây tự chủ mong manh còn sót lại của Mẹ Thắng. Không gian vốn đã đặc quánh nay lại càng thêm tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng hít thở của đám đông họ nhà trai dường như cũng ngưng bặt. Họ nhìn nhau, rồi nhìn sang Mẹ Thắng và Thắng, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang ngờ vực, rồi ghê tởm.
Bất thình lình, Mẹ Thắng ngửa cổ lên, một tiếng gào thét xé ruột bật ra từ lồng ngực. Đó không phải là một tiếng khóc bình thường, mà là một âm thanh ai oán, tuyệt vọng, chứa đựng tất cả tội lỗi và nỗi sợ hãi bị dồn nén suốt năm năm trời. Bà ta túm lấy ngực áo, cơ thể co giật dữ dội.
MẸ THẮNG
(Gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa)
Aaaa… aaaa…!
Bà ta vừa khóc vừa lắc đầu điên dại. Đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp nhìn My, rồi lại nhìn đứa con trai đang thảm hại của mình. Sự sụp đổ không gì cứu vãn được nữa.
MẸ THẮNG
(Nức nở, lời nói đứt quãng)
Là lỗi của tôi… tất cả là lỗi của tôi…
Thắng nghe thấy mẹ bắt đầu nói, hắn giật bắn người, cố gắng vùng vẫy khỏi hai người anh họ của My.
THẮNG
(Hoảng loạn)
Mẹ! Mẹ im đi! Mẹ nói cái gì vậy?!
Nhưng Mẹ Thắng không còn nghe thấy gì nữa. Bà ta đã chìm vào cơn hoảng loạn của chính mình, để cho sự thật mà bà đã cố chôn vùi bấy lâu nay tuôn trào ra như vỡ đê.
MẸ THẮNG
(Nhìn My, giọng van lơn xen lẫn thú tội)
Là tôi đã bao che cho nó… Tôi xin cô… Nó là đứa con trai duy nhất của tôi… là dòng dõi duy nhất… Tôi không thể để nó đi tù được… Tôi không thể…
Bà ta gục đầu xuống, hai tay đập thình thịch lên thành ghế, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc.
MẸ THẮNG
Năm đó… chính tôi… chính tôi đã dùng tiền… Tôi đã dùng rất nhiều tiền để lo lót… để biến mọi chuyện thành một vụ tai nạn giao thông đơn thuần… để không ai điều tra thêm nữa… để chôn vùi sự thật…
Lời thú tội muộn màng nhưng đầy đủ vang lên rõ mồn một trong căn phòng. Mỗi một từ như một nhát búa giáng xuống, đập tan hoàn toàn hình ảnh gia đình danh giá mà họ đã cố công xây dựng. Họ nhà trai chết sững. Giờ thì họ đã hiểu. Hiểu chiếc váy cưới trắng lấm lem, hiểu sự căm hận trong mắt My, và hiểu cả sự giàu có bất thường của nhà Thắng đến từ đâu. Nó được xây nên từ việc bịt miệng công lý.
My đứng lặng, gương mặt không chút biểu cảm. Cô đã biết trước điều này, nhưng nghe nó được chính miệng kẻ chủ mưu nói ra vẫn mang một cảm giác khác. Đó là sự hả hê của công lý được thực thi, dù muộn màng. Ánh mắt cô quét một lượt qua đám người đang hóa đá, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Mẹ My. Mẹ cô không còn khóc nữa, bà đang nhìn Mẹ Thắng bằng một ánh mắt căm phẫn tột độ. Công lý cho con gái bà, cuối cùng cũng đã tới.”
“Lời thú tội của Mẹ Thắng như một liều thuốc độc cuối cùng, phá hủy hoàn toàn ý chí phản kháng trong người Thắng. Hắn ngừng giãy giụa, cơ thể mềm oặt ra giữa hai người anh họ của My. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, gấp gáp, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Hắn không nhìn mẹ mình nữa, mà dán chặt vào gương mặt lạnh như băng của My. Trong đôi mắt ấy, hắn không thấy sự hả hê, chỉ thấy một sự trống rỗng đáng sợ.
Sự im lặng của My còn đáng sợ hơn vạn lời chửi rủa. Nó là một sự phán xét không lời, một sự khinh bỉ tuyệt đối. Sức nặng từ lời thú tội của mẹ, từ ánh mắt của My, và từ những cái nhìn ghê tởm của chính họ hàng nhà mình cuối cùng cũng đè bẹp hắn.
Đầu gối Thắng khuỵu xuống. Hắn đổ sụp xuống sàn nhà lát đá hoa cương lạnh lẽo, một tiếng “rầm” khô khốc vang lên. Cả cơ thể hắn run lên bần bật như bị động kinh, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Một dòng nước ấm đột ngột chảy ra, thấm ướt một mảng lớn trên chiếc quần tây đắt tiền của hắn. Trong cơn hoảng loạn và nhục nhã tột cùng, Thắng đã không còn kiểm soát nổi cơ thể mình nữa. Hắn vỡ òa, không còn gào thét được nữa mà chỉ có thể bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào, thảm hại.
THẮNG
(Nức nở, giọng vỡ vụn)
My… anh… anh…
Hắn ngước khuôn mặt đẫm nước mắt và nước mũi lên nhìn cô, một cảnh tượng hèn hạ đến cùng cực.
THẮNG
(Nói trong tiếng khóc)
Anh đã rất sợ… anh chỉ định đi tìm người giúp rồi quay lại… nhưng anh đã quá hèn nhát… Anh xin lỗi… My ơi, anh xin lỗi…
Lời thừa nhận cuối cùng cũng được nói ra, không phải vì hối cải, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn. Đó là lời thú tội của một kẻ hèn nhát, tìm cách bào chữa cho sự thối nát của mình ngay cả trong giờ phút tận cùng.
Nghe thấy con trai mình thừa nhận tất cả, Mẹ Thắng đang gục trên ghế bỗng ngẩng phắt lên. Bà ta nhìn thấy đứa con trai vàng ngọc của mình đang quỳ mọp dưới sàn, run rẩy trong vũng nước tiểu của chính nó, khóc lóc van xin. Hình ảnh đó là một đòn chí mạng giáng vào bà ta. Đôi mắt bà ta trợn ngược, cơ thể mềm nhũn ra rồi đổ sập từ trên ghế xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.
MỘT NGƯỜI TRONG HỌ NHÀ TRAI
(Hốt hoảng)
Trời ơi! Bà ấy ngất rồi!
Tiếng la thất thanh khiến đám đông đang hóa đá bừng tỉnh. Vài người vội vàng lùi lại, ánh mắt nhìn mẹ con Thắng như nhìn ôn dịch. Sự nhục nhã đã lên đến đỉnh điểm. Kẻ thì bất tỉnh, người thì quỳ mọp trong sự bẩn thỉu của chính mình. Màn kịch gia đình danh giá đã hoàn toàn sụp đổ.
My đứng đó, nhìn xuống hai thân thể đang nằm và quỳ trên sàn. Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má cô, nóng hổi. Giọt nước mắt cho năm năm thanh xuân bị đánh cắp, cho nỗi oan của người đã khuất, và cho sự giải thoát của chính cô. Công lý, cuối cùng đã được thực thi ngay tại đây, trên đống tro tàn của sự dối trá.”
“Giữa sự hỗn loạn khi có người vội vã chạy đến đỡ Mẹ Thắng, tiếng nói của My vang lên, không lớn nhưng đủ sắc lạnh để át đi mọi âm thanh khác.
MY
(Giọng không cảm xúc)
Cứ để bà ta ở đó.
Tất cả mọi người sững lại, quay về phía cô. My lạnh lùng bước qua vũng nước tiểu bẩn thỉu của Thắng, không một chút ghê tởm, như thể hắn chỉ là một vật cản vô tri trên đường đi của cô. Ánh mắt cô quét một vòng qua những gương mặt kinh hoàng của họ nhà trai, rồi dừng lại trên người mẹ mình.
Mẹ My, với đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định, hiểu ý con gái. Bà lặng lẽ mang ra một chiếc hộp gỗ lớn, đặt lên chiếc bàn trà ở trung tâm phòng khách.
My chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong, gấp ngay ngắn, là một chiếc váy cưới màu trắng. Nhưng nó không còn tinh khôi nữa. Phần chân váy lấm lem bùn đất, trên ngực áo có vài vết ố sậm màu, như dấu tích của một bi kịch đã bị chôn vùi.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt vải, rồi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đám đông.
MY
(Giọng đều đều, vang vọng)
Chiếc váy cưới màu hồng tôi đang mặc, rất đẹp phải không?
Không ai dám trả lời. Sự im lặng đặc quánh lại.
My quay sang nhìn Thắng đang quỳ mọp, người vẫn run lên không ngừng. Ánh mắt cô lạnh như băng.
MY
Hôm nay, tôi mặc chiếc váy này không phải để làm cô dâu.
Cô ngừng một nhịp, để từng lời của mình găm sâu vào tâm trí mỗi người có mặt.
MY
(Giọng đanh lại, chứa đầy phẫn uất)
Tôi mặc nó để đòi lại công bằng cho người đã khuất.
Câu nói như một nhát búa cuối cùng giáng xuống. Thắng sững sờ, ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn cô. Hắn cuối cùng cũng hiểu. Chiếc váy hồng này không phải là biểu tượng cho đám cưới của họ. Nó là tấm áo choàng của một đao phủ, được may bằng chính sự dối trá của hắn. Và chiếc váy trắng cũ kia chính là bản cáo trạng đanh thép nhất.
Ánh mắt My khi nói câu cuối cùng lóe lên một tia hả hê tàn nhẫn, nhưng ngay sau đó lại chìm vào một nỗi đau đớn sâu thẳm. Sự hả hê vì đã bắt kẻ thủ ác phải trả giá, và nỗi đau vì dù làm gì đi nữa, người xưa cũng không thể quay về.
Họ nhà trai, những người ban nãy còn vênh váo, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Nỗi nhục nhã bao trùm. Một vài người bắt đầu lẳng lặng quay gót, tìm đường thoát khỏi căn nhà như một địa ngục trần gian.
My không ngăn cản họ. Cô chỉ đứng đó, bên cạnh chiếc váy trắng lấm lem, một bức tượng của công lý và bi thương. Màn trả thù của cô đã hoàn hảo.”
“Nỗi đau và sự hả hê trong ánh mắt My chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Giờ đây, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một người thi hành bản án. Cô không nói thêm một lời nào. Im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn vạn lời chửi rủa.
My quay người, tà váy hồng lộng lẫy lướt qua mặt Thắng đang sụp đổ, một sự tương phản đầy mỉa mai. Cô bước đến bên Mẹ My, người đã đứng sẵn đó chờ cô. Bà nắm lấy tay con gái, một cái nắm tay siết chặt, truyền cho cô sức mạnh và sự kiên định.
MY
(Nói nhỏ, chỉ đủ cho mẹ nghe)
Đi thôi mẹ.
Mẹ My gật đầu, đôi mắt vẫn đỏ nhưng không còn một giọt nước mắt nào nữa. Sau lưng họ, toàn bộ họ hàng nhà gái, những người đã chứng kiến tất cả, cũng đồng loạt đứng dậy. Họ không đi vội vã, mà bước đi một cách đĩnh đạc, kiêu hãnh. Mỗi bước chân của họ như giẫm đạp lên niềm kiêu hãnh cuối cùng của nhà trai.
Họ bước thẳng ra cửa, để lại một mớ hỗn độn và sự bẽ bàng tột cùng.
Bên trong căn phòng, một sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt của Mẹ Thắng, người vừa được một vài người họ hàng vực dậy nhưng vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt thất thần. Thắng, sau cơn sốc tột độ, giờ chỉ còn là một cái xác không hồn, quỳ giữa vũng nước bẩn thỉu do chính mình tạo ra. Quần của Thắng vẫn ướt sũng, một bằng chứng nhục nhã cho sự hèn nhát của hắn.
Khi My và mẹ cô đã bước ra gần đến cửa, Bố My, một người đàn ông trầm lặng từ đầu đến giờ, đột ngột dừng lại. Ông không quay hẳn người lại, chỉ nghiêng đầu, ném về phía nhà trai một ánh nhìn sắc như dao, rồi cất giọng trầm và đanh thép.
BỐ MY
Món nợ này, chúng tôi sẽ giải quyết bằng pháp luật.
Câu nói không lớn nhưng đủ để đóng băng tất cả, là lời tuyên án cuối cùng cho vở kịch dối trá. Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại, nhốt lại toàn bộ sự nhục nhã, bẽ bàng và một tương lai mờ mịt của nhà trai ở bên trong.”
“Bên ngoài cánh cổng biệt thự, không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Gia đình My không vội vã lên xe rời đi. Họ đứng đó, trong im lặng, như chờ đợi một điều gì đó. My đứng tách ra một chút, lưng tựa vào chiếc xe, ánh mắt hướng về cánh cổng vừa đóng lại, một bức tường ngăn cách hai thế giới.
Chưa đầy mười phút sau, sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng còi hụ từ xa, mỗi lúc một gần, mỗi lúc một chói tai. Âm thanh đó không hề gây hoảng loạn, ngược lại, nó như một nốt nhạc cuối cùng, hoàn chỉnh bản giao hưởng của sự sụp đổ. Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại ngay trước cổng biệt thự nhà My.
Bên trong, tiếng còi xe khiến tất cả những người nhà trai đang chết lặng phải giật nảy mình. Mẹ Thắng, người vừa được dìu ngồi xuống ghế, run rẩy chỉ tay ra cửa.
MẸ THẮNG
(Giọng lạc đi)
Cái… cái gì vậy? Ai… ai gọi cảnh sát?
Không ai trả lời bà ta. Nỗi sợ hãi hữu hình len lỏi vào từng ngóc ngách, bóp nghẹt lấy họ. Vài người khách bắt đầu lấm lét nhìn nhau, tìm cách rút lui trong im lặng.
Cánh cửa biệt thự một lần nữa bị mở ra, nhưng lần này là bởi những người mặc sắc phục. Hai viên cảnh sát bước vào, theo sau là bố My, gương mặt ông lạnh như băng.
VIÊN CẢNH SÁT
(Giọng nói dõng dạc, uy nghiêm)
Chúng tôi nhận được đơn tố cáo và yêu cầu điều tra lại vụ án của cô Trần Ngọc Linh, xảy ra cách đây 5 năm. Yêu cầu anh Hoàng Minh Thắng và bà Nguyễn Thị Lan hợp tác điều tra.
Mẹ Thắng nghe đến tên mình thì điếng người. Bà ta lắp bắp.
MẸ THẮNG
Các anh… các anh nhầm rồi… Vụ đó đã khép lại rồi mà! Con bé đó… nó tự tử!
VIÊN CẢNH SÁT
(Nhìn thẳng vào mắt bà ta, ánh mắt sắc lạnh)
Mọi việc sẽ được làm rõ tại cơ quan điều tra. Mời anh và bà đi theo chúng tôi.
Thắng, từ đầu đến cuối vẫn quỳ sững sờ giữa nhà, giờ mới ngẩng cái đầu vô hồn lên. Hắn nhìn bố My, nhìn những người cảnh sát, rồi nhìn xuống vũng nước bẩn thỉu quanh mình. Hắn không còn sức để phản kháng. Nỗi nhục nhã, tội lỗi và sự sợ hãi đã rút cạn mọi sinh khí. Hắn run rẩy đứng dậy, lảo đảo như một con rối đứt dây, được một viên cảnh sát “”dìu”” đi.
Mẹ Thắng gào lên một tiếng tuyệt vọng rồi ngất lịm, nhưng lần này không ai vội vàng đỡ bà ta dậy. Công lý không chờ đợi một ai.
Chiếc xe cảnh sát bật đèn hiệu, từ từ lăn bánh rời đi, mang theo hai kẻ tội đồ và tất cả những dối trá, tội ác mà họ đã cố chôn vùi.
Đứng từ xa, My dõi theo ánh đèn xanh đỏ đang nhỏ dần rồi mất hút ở cuối con đường. Gió chiều thổi bay mái tóc và tà váy hồng của cô. Trong lòng bàn tay, cô siết chặt một chiếc mề đay bạc nhỏ đã xỉn màu, kỷ vật duy nhất còn lại của người chị họ xấu số. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng đây là giọt nước mắt của sự giải thoát. Cô đã hoàn thành lời hứa của mình. Đám cưới này, cuối cùng, đã biến thành một phiên tòa trang trọng nhất, trả lại công bằng cho Linh.
***
Thời gian trôi đi, những con sóng dữ dội của ngày hôm đó cũng dần lùi về phía sau, để lại một khoảng lặng bình yên. My không còn khoác lên mình chiếc váy hồng rực rỡ như một chiến bào, mà là bộ quần áo thường ngày giản dị. Cô đang đi dạo trên một bãi biển vắng vào buổi hoàng hôn. Mặt trời đang từ từ lặn xuống biển, nhuộm cả một vùng trời bằng thứ ánh sáng vàng cam ấm áp.
Bản án dành cho Thắng và mẹ hắn đã được tuyên. Công lý của pháp luật đã được thực thi, nghiêm minh và đích đáng. Nhưng với My, chiến thắng không mang lại cảm giác hả hê tột độ như cô từng nghĩ. Nó chỉ mang lại một sự trống rải lạ lùng. Cuộc báo thù, thứ đã là mục tiêu sống của cô trong suốt năm năm, giờ đã kết thúc. Cô đã trả lại được công bằng cho chị họ, nhưng những vết sẹo trong tim thì vẫn còn đó.
Cô mở lòng bàn tay, chiếc mề đay bạc giờ đã được đánh bóng sáng loáng, nằm yên bình. Ký ức về Linh không còn là gánh nặng của thù hận, mà trở thành một phần dịu dàng của quá khứ. Cô nhận ra rằng, việc trừng phạt kẻ ác chỉ là bước đầu tiên. Hành trình thực sự là học cách chữa lành cho chính mình, học cách tìm lại niềm vui trong những điều bình dị, học cách tha thứ cho chính bản thân vì đã để hận thù gặm nhấm quá lâu.
Sóng biển nhẹ nhàng vỗ về đôi chân trần. My hít một hơi thật sâu không khí trong lành của biển cả. Công lý có thể được thực thi trong một phiên tòa ồn ào, nhưng sự bình yên lại tìm thấy trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này. Vở kịch đã hạ màn. Giờ là lúc cô viết một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không có thù hận, chỉ có ánh nắng, biển xanh và hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.”

