Một khoảnh khắc ngay trước khi con dấu thép của Cục Dân chính hạ xuống, sinh linh nhỏ bé trong bụng tôi khẽ khàng đạp nhẹ một cái.
Rất khẽ.
Nhẹ như một sợi lông vờn qua.
Nhưng tôi hiểu rõ, đó tuyệt đối không phải ảo giác.
Tờ đơn ly h/ôn trong tay bỗng nặng trĩu như đè cả ngàn cân.
Bên cạnh tôi là Tống Nghiêm, người đàn ông tôi mới cưới chưa đầy ba tháng, cũng sắp trở thành chồng cũ, đang cúi đầu vuốt lại nếp gấp vốn chẳng hề có trên tay áo bộ vest đắt tiền.
Đường nét nghiêng bên gương mặt anh ta căng cứng như mặt nước đóng băng, lạnh lẽo và cứng rắn, không gợn chút dao động.
Nhân viên tiếp nhận là một phụ nữ ngoài bốn mươi, mắt không buồn ngẩng lên, giọng nói rập khuôn.
“Anh Tống Nghiêm, cô Tô Từ, hai người tự nguyện ly h/ôn, không tranh chấp tài sản, quyền nuôi con, xác nhận chứ.”
“Xác nhận.”
Giọng Tống Nghiêm lạnh như viên đá rơi vào bồn thép, vang lên rõ ràng mà buốt giá.
Chị ấy quay sang tôi, trong ánh mắt lướt qua một tia thương hại khó nhận ra.
Ở nơi này, hợp tan diễn ra mỗi ngày, chỉ cần nhìn là biết ai bị bỏ lại.
“Cô Tô Từ.”
Tôi hít sâu, cố ép cơn axit đang trào lên trong dạ dày xuống, móng tay siết chặt vào lòng bàn tay.
“Xác nhận.”
Giọng tôi hơi run, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Con dấu thép hạ xuống.
Âm thanh “cộp” vang lên khẽ khàng.
Hai quyển sổ đỏ biến thành hai cuốn nhỏ màu đỏ sẫm.
Mọi thứ kết thúc rồi.
1.
Giấc mộng hoang đường nhất đời tôi cuối cùng cũng tỉnh lại.
Cái giá phải trả là sinh linh ngoài ý muốn trong bụng tôi, giống như cha nó, xuất hiện bất ngờ không kịp đề phòng.
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, nắng tháng Bảy rực rỡ như lửa đổ, chiếu đến mức khiến người ta choáng váng.
Chiếc Bentley đen của Tống Nghiêm đỗ ngay bên đường, tài xế đã mở sẵn cửa sau.
Anh ta không hề chậm bước, tiến thẳng về phía xe, như thể tôi chỉ là bụi cát ven đường.
“Tống Nghiêm.”
Tôi gọi anh lại, giọng vang lên trơ trọi giữa quảng trường rộng lớn.
Anh dừng bước, không quay đầu, chỉ nghiêng nhẹ gương mặt, sống mũi cao in bóng mờ dưới ánh nắng, đường viền hàm càng thêm căng chặt.
“Còn chuyện gì.”
Giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Ba tháng trước, cũng trước cổng này, anh cầm hai cuốn sổ đỏ, khóe môi vương nụ cười khó hiểu, nói với tôi rằng.
“Bà Tống, hợp tác vui vẻ.”
Khi đó tôi thật sự tin rằng vận may từ trên trời rơi xuống.
Rơi trúng một nhà thiết kế nhỏ bé còn đang chật vật mưu sinh như tôi.
Anh cần một người vợ trên danh nghĩa để đối phó gia đình thúc ép.
Tôi cần cuộc sống đủ đầy và tài nguyên chữa bệnh cho mẹ.
Mỗi bên đều có thứ mình muốn, giao dịch sòng phẳng.
Chỉ không ngờ, trong chiếc bánh ngọt ấy lại giấu độc.
Vỏn vẹn ba tháng, tôi từ mây cao rơi xuống bùn lầy, nhanh đến mức chẳng kịp trở tay.
Tôi bước đến trước mặt anh, giữ đúng khoảng cách một bước.
Đủ gần để ngửi thấy mùi tuyết tùng lạnh lẽo, đắt đỏ trên người anh.
Thứ mùi từng khiến tôi dễ chịu, giờ chỉ làm tôi nghẹt thở.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm không đáy của anh.
“Chi phí điều trị sau này của mẹ tôi, hợp đồng ghi là thanh toán một lần.”
“Tiền bao giờ chuyển.”
Anh hạ mắt, ánh nhìn dừng trên mặt tôi chưa đến một giây, như đang định giá một món hàng.
Lạnh lùng và dò xét.
“Bộ phận tài chính sẽ xử lý.”
“Chậm nhất chiều mai.”
Khóe môi anh nhếch lên, nhưng nụ cười không mang chút hơi ấm nào.
“Cô Tô, tiền trao cháo múc.”
“Sau này mỗi người một ngả, đừng tìm tôi nữa.”
Cô Tô.
Ba chữ, rạch ròi phân chia.
Nói xong, anh không nhìn tôi thêm lần nào, cúi người vào xe.
Cửa xe đóng sầm lại, như một lớp cách âm ngăn hai thế giới.
Chiếc Bentley đen hòa vào dòng xe cộ, tan biến như giọt mực trong nước.
Tôi đứng yên tại chỗ, tay vẫn cầm giấy chứng nhận ly h/ôn còn mùi mực mới.
Nắng chói chang.
Trong bụng lại khẽ động, rõ ràng hơn lần trước, như một con cá nhỏ đang khẽ quẫy.
Dạ dày tôi co thắt.
Tôi che miệng, lao đến bồn cây ven đường, nôn khan liên hồi, nước mắt tuôn ra theo phản xạ.
Thật thảm hại.
“Từ Từ.”
Một tiếng gọi nghẹn ngào vang lên, rồi nhanh chóng tiến lại gần.
Lâm Nguyệt, bạn thân của tôi, mang giày cao gót chạy vội đến, ôm chầm lấy tôi.
Mùi nước hoa rẻ tiền trên người cô ấy, lúc này lại trở thành chỗ dựa ấm áp nhất.
“Trời ơi.”
“Cậu thật sự ly h/ôn rồi sao.”
“Cái đồ khốn kiếp đó.”
“Tớ biết mà, hắn chẳng phải thứ tốt lành.”
“Ba tháng thôi đấy.”
“Hắn coi cậu là cái gì.”
“Đũa dùng một lần à.”
Giọng Lâm Nguyệt quá lớn, khiến vài người qua đường ngoái nhìn.
Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy, cố gượng cười, còn khó coi hơn cả khóc.
“Thôi mà Nguyệt Nguyệt.”
“Tớ không sao.”
“Ly h/ôn cũng tốt, yên ổn.”
Giọng tôi khàn đặc.
“Yên ổn cái con khỉ.”
Lâm Nguyệt buông tôi ra, mắt đỏ hoe, nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Mặt trắng bệch như ma.”
“Gầy đi bao nhiêu rồi.”
“Hắn có ngược đãi cậu không.”
“Tớ đi tìm hắn.”
Cô ấy xắn tay áo định lao ra đường, bị tôi giữ chặt.
“Không có.”
“Hắn không ngược đãi tớ.”
Tôi lắc đầu, kéo cô ấy vào bóng râm yên tĩnh.
“Là lỗi của tớ.”
Tôi ngập ngừng, vô thức đặt tay lên bụng mình, giọng nhỏ đến mức gần như tan biến.
“Nguyệt Nguyệt.”
“Tớ mang th/ai rồi.”
Lâm Nguyệt sững người.
Mắt mở to, miệng há hốc.
Phải mất mười giây, cô ấy mới hít mạnh một hơi, giọng hét vọt lên.
“Cái gì.”
“Của ai.”
“Tên Tống Nghiêm đó sao.”
Tôi chỉ khẽ gật đầu.
“Trời đất ơi.”
Cô ấy nắm chặt vai tôi, tay run rẩy.
“Hắn biết chưa.”
“Biết chưa.”
Tôi lắc đầu.
“Chưa.”
“Hôm nay mới xác định.”
Hai vạch đỏ chói mắt trên que thử sáng nay như hằn sâu vào tâm trí tôi.
Tôi từng định nói với anh.
Dù hôn nhân chỉ là giao dịch, nhưng đứa bé vẫn là một sinh mạng.
Thế nhưng, màn đuổi thẳng trước cổng Cục Dân chính sáng nay đã dập tắt hoàn toàn ý nghĩ ngây ngô ấy.
“Hắn không biết.”
“Thật sự không biết.”
Lâm Nguyệt tức đến mức đi vòng vòng.
“Đồ súc sinh.”
“Lúc đá cậu ra khỏi cửa, cậu còn mang th/ai con của hắn.”
“Không được.”
Cô ấy đột ngột dừng lại, ánh mắt dữ dội.
“Đi.”
“Tìm hắn.”
“Đứa bé này hắn phải chịu trách nhiệm.”
“Nhà họ Tống lớn thế, chẳng lẽ không nuôi nổi.”
“Nguyệt Nguyệt.”
Tôi giữ chặt cô ấy, móng tay gần như cắm vào da.
“Đừng đi.”
“Tớ không cần anh ta chịu trách nhiệm.”
Lâm Nguyệt sững sờ.
“Đứa bé này là của tớ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, từng chữ rõ ràng.
Trong ngực như có thứ gì đó phá đất vươn lên, đau đớn nhưng kiên quyết.
“Không liên quan đến Tống Nghiêm.”
“Cũng không liên quan nhà họ Tống.”
“Hôm nay cậu cũng thấy thái độ của anh ta rồi.”
“Tiền trao cháo múc.”
“Tìm anh ta để làm gì.”
“Bố thí hay nhục nhã hơn.”
Cơn giận của Lâm Nguyệt dịu lại, thay bằng lo lắng và xót xa.
“Nhưng Từ Từ.”
“Một mình cậu thì nuôi con thế nào.”
“Còn mẹ cậu nữa.”
Nhắc đến mẹ, tim tôi nhói lên.
Ca ghép thận vừa hoàn tất, chi phí điều trị sau đó như núi đè.
Số tiền bồi thường ly h/ôn chính là tiền cứu mạng.
“Tớ đã nhận tiền.”
“Tiền thuốc của mẹ tạm ổn.”
“Còn tớ, sẽ tự xoay xở.”
Tôi ưỡn lưng, bỏ qua cơn buồn nôn quen thuộc.
“Mất việc thì tìm lại.”
“Thuê nhà nhỏ hơn.”
“Ông trời không tuyệt đường sống.”
Lâm Nguyệt nhìn tôi, nước mắt rơi không ngừng.
Cô ấy lau mạnh.
“Được.”
“Không cần tên đó.”
“Con mình tự nuôi.”
“Tớ giúp cậu.”
“Nuôi hai mẹ con một bữa cơm thì được.”
Tôi ôm chầm lấy cô ấy, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
May mắn thay, tôi vẫn còn Lâm Nguyệt.
Nhờ khoản tiền bồi thường, tôi tạm ổn định cuộc sống.
Thuê một căn hộ một phòng ngủ trong khu tập thể cũ.
Điều kiện không tốt, nhưng rẻ.
Mẹ tôi được chuyển sang trung tâm phục hồi chức năng tốt hơn.
Chi phí tạm thời gánh nổi.
Tôi hủy toàn bộ thẻ liên quan đến Tống Nghiêm.
Đổi số điện thoại.
Như thể xóa sạch một loại virus, định dạng lại cuộc sống, xóa từng dấu vết của anh ta.
Sau đó, tôi bắt đầu tìm việc.
Mang theo cái bụng chưa lộ đi xin việc, chẳng khác gì địa ngục.
Hồ sơ gửi đi như rơi vào hố đen.
Có phỏng vấn, ánh mắt họ lướt qua bụng tôi, rồi lịch sự nói chờ thông báo.
Và không bao giờ có kết quả.
Bụng lớn dần.
Lo lắng và sợ hãi như dây leo quấn chặt.
Số dư tài khoản giảm từng chút.
Lâm Nguyệt thỉnh thoảng dúi tiền cho tôi, tôi đều từ chối.
Chiều hôm đó, tôi lại thất bại trong một buổi phỏng vấn.
Ra khỏi tòa nhà lạnh lẽo, cái nóng tháng Bảy táp thẳng vào mặt.
Đầu choáng, bụng đói.
Tôi vào cửa hàng tiện lợi, mua chai nước rẻ nhất và một chiếc bánh mì nhỏ.
Ngồi xuống ghế dài dưới tán cây, nhai từng miếng.
Nắng xuyên qua kẽ lá, chói mắt.
Màn hình điện thoại sáng lên, tôi lướt trang tuyển dụng, lòng nặng trĩu.
“Tô Từ.”
Một giọng nữ quen quen vang lên bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu, ngược sáng.
Một phụ nữ ăn mặc công sở chỉnh tề, tay xách túi Hermès đứng gần đó.
Cô ta tháo kính râm, gương mặt trang điểm kỹ, ánh mắt cao ngạo dò xét.
Tô Tình.
Người được gọi là bạch nguyệt quang.
Mối tình không thể chạm tới của Tống Nghiêm.
Cũng là cái gai lớn nhất trong ba tháng làm bà Tống của tôi.
Trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi ấy, cô ta hiện diện khắp nơi.
Tên trên màn hình điện thoại.
Những cuộc gọi nửa đêm.
Thậm chí có lần đổ bệnh gần nhà, khiến anh ta lao đi giữa đêm.
Với cô ta, Tống Nghiêm luôn kiên nhẫn khác thường.
“Quả nhiên là cô.”
Tô Tình tiến lại, gót giày gõ trên mặt đường.
Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân, dừng lại trên gương mặt tiều tụy và chiếc áo cũ bạc màu.
“Một số chim sẻ dù bay cao cũng không thành phượng hoàng.”
“Mà còn làm bẩn cành cây.”
Cô ta cúi thấp người, giọng ngọt ngào độc địa.
“Anh ấy từng nói.”
“Mỗi lần chạm vào cô.”
“Đều thấy ghê tởm.”
Tim tôi như bị bóp chặt.
Hóa ra trong mắt anh ta, những lần gọi là nghĩa vụ ấy lại đáng ghét đến vậy.
Chẳng trách anh ta luôn qua loa.
Ánh mắt chưa từng dừng lại trên tôi.
Dạ dày co thắt dữ dội.
Cách để đọc full truyện :
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một bình luận , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Tim Tô Từ như bị bóp chặt, những lời “ghê tởm” vẫn còn văng vẳng bên tai, và một cơn buồn nôn đột ngột ập đến. Thế nhưng, Tô Từ không để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào. Cô từ từ vặn nắp chai nước rẻ tiền, động tác cố giữ vẻ bình thản đến lạ. Gương mặt Tô Từ hóa thành một tấm màn vô cảm, trống rỗng giữa ánh nắng chói chang, không chút biểu cảm. Tô Từ ghim chặt ánh mắt vào chai nước, tránh né cái nhìn đắc thắng của Tô Tình.
Tô Tình, vốn mong chờ một sự suy sụp, một ánh mắt đau đớn, lại chỉ nhận được vẻ mặt chai sạn đó. Một tia khó chịu xẹt qua khuôn mặt trang điểm kỹ càng của cô ta. Nụ cười trên môi Tô Tình cứng lại. Cô ta hừ một tiếng, hất mặt quay lưng bỏ đi. Tiếng gót giày cao gót đắt tiền gõ lộc cộc trên mặt đường, xa dần, rồi chìm vào tiếng ồn đô thị. Tô Từ đứng đó, lắng nghe âm thanh ấy dần tan biến. Không gian xung quanh bỗng trở nên trống rỗng đến lạnh lẽo, nhưng cô vẫn không dám gục ngã. Chưa thể. Cô không thể sụp đổ ngay lúc này, không thể ở đây.
Tiếng gót giày cao gót của Tô Tình vừa khuất dạng sau cổng `Cục Dân chính`, không gian xung quanh bỗng trở nên trống rỗng đến lạnh lẽo. Tô Từ vẫn đứng đó, cố gắng gồng mình giữ vững vẻ bình thản cuối cùng. Nhưng chưa đầy vài giây sau, một cơn buồn nôn đột ngột và dữ dội ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào. Tô Từ như bị bóp nghẹt, hai tay ôm chặt lấy bụng dưới đang quặn thắt. Cảm giác ghê tởm, tủi nhục dâng lên tận cổ họng, cô không thể kìm nén thêm nữa.
Tô Từ đảo mắt tìm kiếm trong hoảng loạn, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng. Cô thấy một `bồn cây ven đường` cách đó không xa. Không kịp nghĩ ngợi, Tô Từ loạng choạng chạy tới, cúi gập người xuống gốc cây. Cô nôn khan dữ dội, từng cơn co thắt khiến toàn thân run rẩy bần bật. Miệng đắng nghét, ruột gan cồn cào, nhưng không có gì để nôn ra ngoài ngoài chút dịch vị chua loét. Nước mắt tự động trào ra, nóng hổi và mặn chát, hòa lẫn với sự kiệt sức và nỗi tuyệt vọng đang bao trùm. Trong tiếng nôn khan đứt quãng, tâm trí Tô Từ hiện lên một ý nghĩ duy nhất, đau đớn đến thấu xương: “Thật thảm hại.”
Tô Từ gục xuống bên gốc cây, run rẩy bần bật. Miệng cô đắng nghét, cơ thể rã rời, và toàn thân nhũn ra như không còn chút sức lực nào. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, mọi thứ mờ nhạt dần. Trong lúc ấy, điện thoại trong túi xách của Tô Từ rung lên liên tục nhưng cô không còn sức để nhấc máy.
Lâm Nguyệt, bạn thân của Tô Từ, đứng ở phía xa cổng `Cục Dân chính`, sốt ruột gọi điện. Không thấy Tô Từ bắt máy sau mấy cuộc gọi nhỡ, một linh cảm chẳng lành vụt qua. Cô lập tức quay đầu, chạy ngược trở lại. Từ xa, Lâm Nguyệt đã thấy một bóng người quen thuộc gục bên `bồn cây ven đường`, trông yếu ớt đến đáng sợ. Một cơn hoảng loạn đột ngột ập đến, cô tăng tốc, chạy như bay về phía Tô Từ.
Khi đến gần, Lâm Nguyệt sững sờ. Tô Từ đang gục bên gốc cây, gương mặt trắng bệch không còn chút máu, đôi môi tái nhợt và mồ hôi lấm tấm trên trán. Vẻ thảm hại của bạn thân khiến Lâm Nguyệt đau nhói. Cô không nghĩ nhiều, vội vàng chạy đến, ôm chầm lấy Tô Từ.
“Trời ơi, Từ Từ, cậu sao thế này?” Lâm Nguyệt vừa lay nhẹ vai Tô Từ, vừa lo lắng vừa tức giận dồn dập hỏi, “Vừa nãy có chuyện gì vậy?! Sao cậu lại ra nông nỗi này?” Giọng cô run rẩy, xen lẫn sự bất an và nỗi sợ hãi tột độ khi thấy bạn mình trong bộ dạng tiều tụy. Tô Từ khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu khó khăn lắm mới mở ra một chút, nhìn Lâm Nguyệt nhưng không nói được lời nào.
Tô Từ khẽ rên một tiếng, sức lực như bị rút cạn. Cô bám víu vào Lâm Nguyệt, hơi thở nặng nhọc từng hồi. Mãi một lúc sau, Tô Từ mới gắng gượng cất lên tiếng nói, giọng khản đặc và yếu ớt.
“Tình… Tô Tình…”
Chỉ hai chữ đó thốt ra, Lâm Nguyệt đã lập tức hiểu ra điều gì đó. Cô siết chặt vòng tay, ánh mắt bỗng chốc đanh lại đầy lo lắng và cả căm phẫn.
“Tô Tình? Cô ta lại làm gì cậu?” Lâm Nguyệt gằn giọng, khuôn mặt căng thẳng. Cô không thể tin nổi Tô Tình lại xuất hiện đúng lúc này để thêm dầu vào lửa.
Tô Từ nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng bệch. Cô bắt đầu kể lại, từng lời nói run rẩy, đứt quãng, nhưng đủ để Lâm Nguyệt hình dung ra toàn bộ sự việc.
“Cô ta… cô ta nói tớ tham tiền… nói tớ chỉ là vật thay thế rẻ tiền… còn nói… đứa bé trong bụng tớ… cũng chỉ là công cụ để tớ níu kéo Tống Nghiêm.”
Tô Từ nghẹn ngào, bàn tay run rẩy ôm lấy bụng. “Cô ta còn cười… nụ cười đó như xát muối vào lòng tớ. Cô ta nói… Tống Nghiêm sẽ không bao giờ nhìn đến một người như tớ… chỉ có cô ta mới là người anh ấy yêu.”
Nghe đến đây, Lâm Nguyệt tức giận đến run người. Máu nóng dồn lên não, cô cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Bàn tay Lâm Nguyệt vô thức siết chặt thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch dưới làn da. Cô đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía xa, nơi Tô Tình vừa mới biến mất.
“Đồ khốn nạn! Cô ta dám nói những lời đó ư?!” Lâm Nguyệt gằn lên từng tiếng, “Để tớ đi! Tớ phải tìm cô ta tính sổ! Tớ sẽ cho cô ta biết thế nào là giới hạn!”
Lâm Nguyệt nghiến răng, định lao đi. Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay yếu ớt níu lấy vạt áo cô. Lâm Nguyệt quay lại, thấy Tô Từ đang lắc đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết.
“Thôi mà Nguyệt Nguyệt…” Tô Từ thều thào, “Cứ để cô ta đi đi. Tớ không sao đâu.”
Tô Từ cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực còn lại để trấn an Lâm Nguyệt. Bàn tay Tô Từ nắm chặt tay bạn, nhẹ nhàng siết lấy.
“Nguyệt Nguyệt… cậu bình tĩnh lại đi.” Tô Từ khẽ nói, giọng vẫn còn run rẩy nhưng đã mang theo một chút kiên định. “Cô ta không đáng để cậu phải tức giận như vậy.”
Lâm Nguyệt quay lại, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự phẫn nộ. Cô nhìn Tô Từ, thấy bạn mình đã cố gắng nén lại nỗi đau. Lâm Nguyệt miễn cưỡng thả lỏng nắm đấm, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội. Tô Từ đưa tay lên lau vội dòng nước mắt còn vương trên khóe mi, hít thêm một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc vào sâu bên trong. Bàn tay còn lại, cô nhẹ nhàng ôm lấy bụng mình, một hành động vô thức đầy yêu thương và bảo vệ.
Đôi mắt Tô Từ ngẩng lên nhìn thẳng vào Lâm Nguyệt, ánh mắt đã không còn sự yếu đuối hay hoang mang, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.
“Tớ sẽ ổn thôi.” Tô Từ nói, từng lời như được khắc sâu vào không khí. “Mẹ con mình sẽ sống tốt. Tớ sẽ không để bất kỳ ai coi thường mình và con.”
Lâm Nguyệt sững sờ nhìn bạn. Cô thấy rõ ngọn lửa quật cường đang bùng cháy trong đôi mắt Tô Từ. Dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu lo lắng cho tương lai mờ mịt của bạn mình, nhưng sự kiên định ấy đã xua đi phần nào những bất an. Lâm Nguyệt khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm xen lẫn tự hào nở trên môi. Cô tin tưởng Tô Từ sẽ làm được.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Tô Từ chìm trong một màu xám xịt của sự lo toan và kiệt sức. Cô liên tục rảo bước trên những con phố tấp nập, hết tòa nhà phỏng vấn này đến tòa nhà phỏng vấn khác, với hy vọng mong manh tìm được một công việc ổn định. Mỗi sáng thức dậy, cô lại nhìn vào gương, thấy rõ vòng bụng của mình ngày một lớn dần, trở thành một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng và trách nhiệm đang chờ đợi.
Trong một buổi chiều nắng gắt, Tô Từ bước vào một tòa nhà văn phòng hiện đại. Phòng chờ chật kín người, ai nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng. Tô Từ, với dáng vẻ mệt mỏi và chiếc bụng đã hơi nhô lên, thu hút không ít ánh mắt tò mò, dò xét. Cô ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng như có lửa đốt.
Khi đến lượt mình, Tô Từ bước vào phòng phỏng vấn. Người quản lý nhìn cô một lượt, ánh mắt dừng lại ở vòng bụng cô lâu hơn bình thường, rồi mới nở một nụ cười xã giao.
“Chào Tô Từ,” anh ta nói, giọng điệu khách sáo. “Cô có kinh nghiệm khá tốt, nhưng… thành thật mà nói, vị trí này đòi hỏi sự tập trung cao độ và khả năng làm việc ngoài giờ. Chúng tôi cần một người có thể cống hiến toàn thời gian mà không bị phân tâm.”
Tô Từ hiểu rõ ẩn ý trong từng lời nói. Cô cố giữ giọng không run rẩy, “Tôi đảm bảo công việc của tôi sẽ không bị ảnh hưởng. Tôi có thể….”
Người quản lý xua tay, cắt ngang lời cô. “Chúng tôi sẽ cân nhắc và liên hệ lại sau, Tô Từ. Cảm ơn cô đã đến.”
Cô cúi đầu, lòng nặng trĩu bước ra khỏi phòng. Đó không phải là lần đầu tiên cô nhận được câu trả lời tương tự, và chắc chắn sẽ không phải là lần cuối cùng. Trên đường về khu tập thể cũ, Tô Từ dừng lại ở bồn cây ven đường, nôn khan. Cái thai ngày càng lớn khiến cô mệt mỏi hơn bao giờ hết, nhưng sự mệt mỏi về tinh thần còn lớn hơn.
Tối đó, Tô Từ nằm trên chiếc giường cũ kỹ trong căn hộ thuê, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Con số trong tài khoản ngân hàng cứ vơi dần, như một lời đe dọa thường trực. Tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền khám thai, và quan trọng nhất là chi phí chữa bệnh của mẹ cô… tất cả đều là những gánh nặng đè nén. Tô Từ thở dài, một tay vô thức đặt lên bụng mình, khẽ xoa. Cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và nỗi lo lắng chất chồng: “Lại một lần nữa… mẹ con mình thất bại rồi.” Nước mắt cô chảy dài trên gò má, thấm vào gối.
Nước mắt Tô Từ đã khô, để lại những vệt mặn chát trên má, nhưng nỗi tuyệt vọng vẫn còn nguyên vẹn, nặng trĩu. Cô nằm yên trên chiếc giường cũ kỹ trong căn hộ ở khu tập thể cũ, cảm giác như mọi cánh cửa đều đã đóng sập trước mắt mình. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, khô khốc và đột ngột, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Tô Từ giật mình, rồi lưỡng lự đưa tay cầm lấy. Một số lạ. Cô do dự một lát, rồi nhấm nút nghe.
“Chào Tô Từ,” một giọng phụ nữ nhẹ nhàng vang lên, “Tôi là Thu Thủy, quản lý nhân sự bên công ty thiết kế Kiến An. Chúng tôi thấy hồ sơ của cô trên một trang tuyển dụng và muốn mời cô đến phỏng vấn cho vị trí thiết kế nội thất. Cô có thể sắp xếp vào chiều mai không?”
Tô Từ bất ngờ, đây là lần đầu tiên cô nhận được một cuộc gọi mời phỏng vấn chủ động như vậy. Giọng nói của cô Thu Thủy không lạnh lùng hay xã giao một cách cứng nhắc như những nơi khác, mà có chút gì đó thông cảm, nhẹ nhàng. Tô Từ bỗng thấy lồng ngực mình siết lại, một tia sáng yếu ớt lóe lên giữa màn đêm u tối. Cô vội vàng đáp lời, giọng còn hơi khàn.
“Dạ… dạ được ạ. Chiều mai mấy giờ ạ?”
“Ba giờ chiều nhé. Địa chỉ chúng tôi sẽ gửi qua tin nhắn cho cô.”
“Vâng, vâng ạ. Tôi cảm ơn rất nhiều.”
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Tô Từ vẫn giữ nguyên tư thế, điện thoại áp vào tai. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Một công ty thiết kế nhỏ, nghe có vẻ không áp lực bằng những tập đoàn lớn, và quan trọng hơn, họ chủ động gọi cô. Có lẽ, có lẽ nào…
Tô Từ ngồi bật dậy, hai tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Cô nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vàng vọt chiếu vào căn phòng chật chội. Lời nói của cô Thu Thủy vang vọng trong đầu, mang theo một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đã khô cằn của Tô Từ. Cô khẽ thì thầm, nén chặt nỗi xúc động trong lòng: “Hy vọng lần này… mẹ con mình sẽ không thất bại nữa.” Đôi mắt cô chợt ánh lên một tia sáng, như ngọn lửa nhỏ nhoi vừa được nhóm lên giữa bão giông.
Tô Từ dành trọn buổi sáng hôm sau để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn tại công ty Kiến An. Cô cẩn thận lựa chọn bộ quần áo tươm tất nhất còn sót lại, vuốt phẳng từng nếp nhăn, và xem lại hồ sơ thiết kế của mình. Trong đầu Tô Từ vẫn văng vẳng lời hứa với chính mình: “Hy vọng lần này… mẹ con mình sẽ không thất bại nữa.” Cô tự nhủ, đây là cơ hội duy nhất, không thể để trượt.
Chiều hôm đó, Tô Từ đến Tòa nhà phỏng vấn sớm hơn mười lăm phút. Kiến An là một công ty nhỏ, không có sự hào nhoáng của những tập đoàn lớn, nhưng bầu không khí lại ấm cúng và thân thiện hơn. Cô Thu Thủy, quản lý nhân sự, mỉm cười chào đón Tô Từ với sự nhiệt tình hiếm có. Buổi phỏng vấn diễn ra không quá căng thẳng, Tô Từ cố gắng hết sức để thể hiện năng lực và sự khát khao được làm việc của mình, dù cô biết rõ bản thân đã bỏ dở công việc một thời gian dài.
Vài ngày sau, điện thoại của Tô Từ lại đổ chuông. Cô Thu Thủy với giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc thông báo rằng Tô Từ đã trúng tuyển vị trí thiết kế nội thất bán thời gian. Tô Từ không giấu được sự vỡ òa, lồng ngực cô bỗng nhẹ bẫng đi một chút.
“Chúng tôi biết là công việc bán thời gian ở một công ty nhỏ thì mức lương không thể cao, Tô Từ à,” cô Thu Thủy nói, “nhưng hy vọng nó sẽ giúp cô phần nào trong giai đoạn này.”
Tô Từ nghẹn ngào cảm ơn. Dù đúng là công việc không lý tưởng, mức lương cũng chẳng đáng là bao so với khoản tiền khổng lồ cần cho Mẹ Tô Từ, nhưng nó vẫn là một tia sáng. Ít nhất, cô đã có thể tự tay kiếm tiền, không còn hoàn toàn phụ thuộc vào khoản tiền bồi thường ly hôn đang cạn dần.
Cúp máy, Tô Từ đứng giữa căn hộ thuê ở khu tập thể cũ, đôi mắt rưng rưng. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô, pha lẫn chút cay đắng. Tô Từ khẽ đưa tay đặt lên bụng, cảm nhận hơi ấm từ sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Một gánh nặng nhỏ đã được gỡ bỏ, cô biết vậy, nhưng tương lai phía trước của cô và con vẫn còn quá đỗi mịt mờ. Sự lo lắng không bao giờ thật sự biến mất, nó chỉ lặn xuống một chút, rồi lại trỗi dậy ngay khi cô có được một giây phút bình yên ngắn ngủi. Nhưng hôm nay, ít nhất, Tô Từ đã có một lý do để tiếp tục chiến đấu.
Tô Từ bắt đầu dành những ngày tiếp theo để biến căn hộ một phòng ngủ chật hẹp trong khu tập thể cũ thành tổ ấm thực sự của mình. Cô không còn đắm chìm trong những suy nghĩ mông lung nữa, thay vào đó, mỗi hành động đều chứa đựng sự quyết tâm và hy vọng. Tô Từ tự tay quét dọn từng ngóc ngách, lau chùi những ô cửa sổ đã ố vàng, và sắp xếp lại những món đồ nội thất đơn sơ. Căn phòng dần hiện lên một vẻ gọn gàng, ấm cúng hơn, dù vẫn giữ nguyên sự cũ kỹ, khiêm tốn.
Sau khi đã tươm tất căn nhà, Tô Từ bắt đầu chuẩn bị những vật dụng đơn giản nhất cho em bé sắp chào đời. Cô dành nhiều ngày lùng sục ở các cửa hàng đồ cũ, chợ bình dân, cẩn thận lựa chọn từng chiếc áo nhỏ, chiếc tã vải đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ. Mỗi món đồ, dù nhỏ bé và đã qua sử dụng, đều được Tô Từ nâng niu như báu vật. Cô giặt giũ sạch sẽ, phơi dưới nắng, rồi xếp gọn gàng vào một góc tủ cũ. Có lần, cô tìm được một chiếc chăn mỏng màu xanh nhạt với hình thêu một chú gấu bông nhỏ, chiếc chăn đã sờn nhưng vẫn còn mềm mại. Tô Từ mua nó với giá chỉ vài chục nghìn đồng, nhưng cô cảm thấy như mình vừa tìm thấy một món đồ vô giá.
Vào một buổi chiều se lạnh, khi ánh hoàng hôn len lỏi qua ô cửa sổ, Tô Từ ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ, xung quanh là những món đồ nhỏ xíu dành cho con. Cô khẽ vuốt ve bụng mình, cảm nhận những cử động nhẹ nhàng từ bên trong. Một nụ cười nhẹ, pha lẫn chút cay đắng nhưng cũng đầy yêu thương, nở trên môi Tô Từ. Cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí tĩnh lặng của căn phòng:
“Đây sẽ là nhà của mẹ con mình.”
Ánh mắt Tô Từ hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, cô đã có một mục tiêu, một lý do để mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tô Từ ngồi đợi trong khu vực khám sản khoa, giữa những cặp vợ chồng hạnh phúc hoặc những bà mẹ được chồng tháp tùng. Nét mặt Tô Từ điềm tĩnh, ánh mắt cô lướt qua những bức tranh trẻ thơ trên tường, nhưng không hề dừng lại quá lâu. Cô là người duy nhất đến một mình. Đến lượt mình, Tô Từ bước vào phòng khám.
BÁC SĨ (nữ, trung niên, giọng điềm đạm)
Chào Tô Từ, vào ngồi đi em.
Tô Từ gật đầu, kéo ghế ngồi đối diện bàn bác sĩ.
BÁC SĨ
Hôm nay bé con khỏe mạnh lắm, phát triển tốt. Tim thai đều, cử động cũng linh hoạt. Em bé của em rất nghị lực đấy.
Tô Từ mỉm cười nhẹ, bàn tay cô vô thức đặt lên bụng mình.
TÔ TỪ
Vâng.
BÁC SĨ
Còn về sức khỏe của em, mọi chỉ số đều ổn định, nhưng vẫn cần chú ý hơn. Em có vẻ hơi xanh xao một chút. Cô biết là em vất vả, nhưng phải cố gắng ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đúng giờ. Đừng thức khuya, đừng làm việc nặng nhọc. Quan trọng nhất là giữ tinh thần thoải mái.
Bác sĩ nhìn Tô Từ với ánh mắt trìu mến, như hiểu được phần nào hoàn cảnh của cô.
TÔ TỪ
Dạ, em sẽ ghi nhớ ạ.
BÁC SĨ
À, đây là một số loại vitamin và sữa bầu cô khuyên dùng. Em cứ dùng đều đặn nhé. Đừng vì tiết kiệm mà bỏ qua việc bổ sung dinh dưỡng. Giai đoạn này rất quan trọng cho sự phát triển trí não và thể chất của bé.
Tô Từ đón lấy tờ giấy kê đơn, ánh mắt cô dừng lại ở tên thuốc và giá tiền. Dù trong lòng có chút chạnh lòng vì gánh nặng chi phí, nhưng cô vẫn gật đầu quả quyết.
TÔ TỪ
Em hiểu rồi ạ.
BÁC SĨ
Tốt lắm. Vậy hẹn em tháng sau nhé. Có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào thì phải đến ngay.
Tô Từ đứng dậy, cúi đầu chào bác sĩ rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng khám. Bước đi của cô vẫn nhẹ nhàng nhưng vững chãi hơn, như thể mỗi bước chân đều chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn.
Ra khỏi bệnh viện, Tô Từ đứng dưới ánh nắng gay gắt của tháng Bảy. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí nóng bức nhưng lại khiến cô thêm tỉnh táo. Bàn tay cô siết chặt tờ giấy hẹn khám tháng sau, và chiếc túi xách bên trong đựng số tiền ít ỏi còn lại. Lòng cô chợt vang lên một lời thề thầm kín, như khắc sâu vào từng tế bào: “Tất cả là vì con, mẹ sẽ cố gắng.” Tô Từ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, ánh mắt kiên định, tựa như đang hứa với chính mình và với sinh linh bé bỏng trong bụng rằng cô sẽ vượt qua tất cả.
Tô Từ mở cửa căn hộ một phòng ngủ chật hẹp ở khu tập thể cũ. Căn phòng trống trải đón lấy cô bằng sự tĩnh mịch quen thuộc. Cô đặt túi xách xuống ghế, ánh mắt nhìn quanh, sự mệt mỏi chợt ập đến nặng nề hơn sau khi rời bệnh viện. Tờ giấy hẹn khám tháng sau và hóa đơn thuốc vẫn còn trong tay, những con số vô hình cứ xoáy vào tâm trí. Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Tô Từ khỏi dòng suy nghĩ.
Lâm Nguyệt đứng đó, trên tay là một giỏ đồ ăn lớn, mùi thơm của thức ăn tự nấu lan tỏa. Cô bạn thân không đợi Tô Từ mời, đã tự nhiên bước vào, đôi mắt lướt qua vẻ mặt xanh xao của Tô Từ.
LÂM NGUYỆT
Tớ mang cơm sang cho cậu đây. Mới ra viện là phải ăn uống tử tế vào, đừng có mà bỏ bữa.
Tô Từ mỉm cười yếu ớt, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
TÔ TỪ
Cậu lại bày vẽ rồi. Tớ có thể tự nấu mà.
Lâm Nguyệt không nói gì, chỉ đặt giỏ đồ xuống bàn bếp đã cũ, nhanh nhẹn mở hộp thức ăn. Hương vị thịt kho tàu, canh rau ngót nấu tôm xộc lên mũi, khiến bụng Tô Từ khẽ cồn cào.
LÂM NGUYỆT
Nấu nướng là sở trường của tớ, để tớ làm cho. Cậu ngồi nghỉ đi, trông cậu xanh xao quá.
Lâm Nguyệt nhìn thấy xấp hóa đơn trên bàn, cô liếc qua nhưng không nói gì. Cô nhẹ nhàng dọn dẹp mấy đồ lặt vặt trên bàn, sau đó kéo Tô Từ ngồi xuống ghế. Lâm Nguyệt nhanh chóng múc cơm vào bát, gắp đầy thức ăn cho Tô Từ.
LÂM NGUYỆT
Ăn đi. Ăn xong rồi còn uống thuốc. À, tớ có mua thêm ít trái cây với sữa tươi để trong tủ lạnh rồi đấy. Cậu nhớ ăn thường xuyên vào nhé.
Tô Từ cầm bát cơm nóng hổi, cảm giác như có một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn khô cằn. Cô biết Lâm Nguyệt không chỉ mang đồ ăn, mà còn thường xuyên để lại những món đồ cần thiết, những khoản “hỗ trợ” nho nhỏ mà cô không thể từ chối trực tiếp.
TÔ TỪ
Cảm ơn cậu, Nguyệt. Cậu lúc nào cũng lo lắng cho tớ.
Lâm Nguyệt ngồi đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn Tô Từ ăn. Cô vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tô Từ.
LÂM NGUYỆT
Bạn bè với nhau mà. Cậu với tớ thân nhau từ bé, có gì mà khách sáo. Mà cậu này, dạo này gầy đi nhiều lắm rồi đấy. Phải giữ gìn sức khỏe cho cả hai mẹ con chứ.
Tô Từ dừng đũa, ngẩng đầu nhìn Lâm Nguyệt, trong mắt có chút rưng rưng.
TÔ TỪ
Tớ… tớ ổn mà. Chỉ là… nhiều lúc thấy hơi áp lực thôi.
Lâm Nguyệt nhíu mày, giọng điệu kiên định.
LÂM NGUYỆT
Áp lực cái gì mà áp lực. Có tớ ở đây mà, cậu đừng lo. Tớ sẽ luôn ở bên cậu, giúp cậu vượt qua tất cả. Mình cùng nhau nuôi em bé, được không?
Tô Từ nhìn cô bạn thân, một cảm giác bình yên và tin tưởng trào dâng. Những lời nói của Lâm Nguyệt như một liều thuốc bổ, xoa dịu đi mọi lo lắng và gánh nặng trong lòng Tô Từ. Cô gật đầu thật mạnh, sống mũi cay cay.
Một buổi sáng nọ, Tô Từ đang lúi húi dọn dẹp căn hộ nhỏ, những suy nghĩ về chi phí sinh hoạt và viện phí của mẹ vẫn quẩn quanh trong đầu. Bỗng, điện thoại của cô rung lên, màn hình hiện lên số lạ. Tô Từ lưỡng lự một lát rồi bắt máy.
TÔ TỪ
(Giọng có chút dè dặt)
A lô?
GIỌNG NHÂN VIÊN TRUNG TÂM PHỤC HỒI CHỨC NĂNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Chào cô Tô Từ. Chúng tôi là Trung tâm phục hồi chức năng. Có một tin vui muốn báo cho cô.
Tim Tô Từ đập nhanh hơn một nhịp. Cô nắm chặt điện thoại, hơi thở nín lại.
GIỌNG NHÂN VIÊN TRUNG TÂM PHỤC HỒI CHỨC NĂNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Sau ca ghép thận, Mẹ Tô Từ đã có những dấu hiệu hồi phục rất tích cực. Các chỉ số đều ổn định, và bà đang đáp ứng rất tốt với phác đồ điều trị. Khả năng bà hồi phục hoàn toàn là rất cao.
Những lời nói như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Tô Từ, nhưng không phải là một cú sốc kinh hoàng, mà là một làn sóng ấm áp dâng trào. Đôi mắt cô chợt nhòe đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không nói nên lời, chỉ biết hít một hơi thật sâu để cố giữ bình tĩnh.
TÔ TỪ
(Giọng nghẹn ngào)
Thật… thật sao?
GIỌNG NHÂN VIÊN TRUNG TÂM PHỤC HỒI CHỨC NĂNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Vâng, thưa cô. Đây là một tín hiệu rất đáng mừng. Cô có thể đến thăm bà vào buổi chiều nay để gặp trực tiếp bác sĩ và nhận thông tin chi tiết hơn.
Tô Từ gật đầu lia lịa, dù biết người ở đầu dây bên kia không thể nhìn thấy. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng, như tảng đá nặng nề đè nén bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh, những đêm thức trắng lo lắng, những quyết định đau đớn… tất cả dường như đã được đền đáp. Cô tin rằng mình đã không lựa chọn sai lầm.
TÔ TỪ
(Vừa khóc vừa cười)
Vâng, tôi sẽ đến. Cảm ơn, cảm ơn rất nhiều.
Cô cúp máy, vẫn còn run rẩy. Tô Từ nhìn lên trần nhà, ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, rọi sáng căn phòng. Cô đưa tay lau nước mắt, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày. Trong lòng, cô thầm thì với chính mình, và với người mẹ đang chiến đấu kiên cường: “Mẹ sẽ sớm khỏe lại thôi. Con tin là mẹ sẽ làm được.”
Tô Từ bước đi chậm rãi trên vỉa hè đông đúc, một tay đỡ lấy vòng bụng đã nhô cao, tay kia giữ chặt quai túi xách. Hơi thở của Tô Từ nặng nề hơn một chút khi len lỏi qua dòng người hối hả. Cô cố gắng hòa mình vào đám đông, tìm kiếm một khoảng trống yên bình trong thành phố ồn ào.
Bỗng, một chiếc Bentley đen bóng loáng, quen thuộc đến đáng sợ, lướt đến và dừng lại không xa trước mặt Tô Từ. Tim cô khẽ hẫng đi một nhịp. Cô đứng sững lại, như bị đóng băng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa xe đang từ từ mở ra.
Tống Nghiêm bước xuống, vẫn dáng vẻ lạnh lùng, lịch lãm, như thể thời gian chưa từng chạm đến anh ta. Bên cạnh Tống Nghiêm là một người phụ nữ xa lạ, khoác tay anh ta, mỉm cười e ấp. Ánh mắt Tống Nghiêm lướt qua đám đông, vô tình chạm vào hướng Tô Từ đang đứng, nhưng không hề dừng lại. Anh ta không nhận ra cô, không nhận ra vòng bụng căng tròn dưới lớp áo rộng của Tô Từ.
Một nỗi đau thắt lại trong lòng Tô Từ. Cô vội vã quay người, bước chân gấp gáp hơn, cố gắng lẫn vào dòng người đang chảy xiết. Lưng cô như có hàng ngàn mũi kim châm. Tô Từ cúi gằm mặt, lẩn tránh ánh nhìn từ bất kỳ ai. Cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, từng nhịp đập như một lời nhắc nhở không ngừng.
Tô Từ nhắm mắt lại, cố gắng trấn an bản thân giữa sự hỗn loạn nội tâm.
TÔ TỪ (NỘI TÂM)
Không liên quan đến mình nữa. Không còn liên quan gì đến mình nữa.
Cô bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu như cố nén chặt một khối băng trong lồng ngực. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong tai Tô Từ, tất cả chỉ là một tiếng vọng xa xăm. Thời gian trôi đi, những ngày đầu tháng Tám nhường chỗ cho gió heo may se lạnh, rồi những cơn mưa cuối năm lướt qua khung cửa sổ căn hộ trong Khu tập thể cũ. Bụng Tô Từ ngày càng lớn, tròn trịa và nặng nề hơn. Cô cảm nhận rõ hơn từng chuyển động nhỏ của sinh linh bên trong, những cú đạp nhẹ, những lần cuộn mình.
Trong căn phòng nhỏ, Tô Từ cẩn thận trải từng bộ quần áo sơ sinh bé xíu lên giường. Chất liệu cotton mềm mại lướt qua đầu ngón tay cô, mang theo một cảm giác ấm áp và dịu dàng. Cô ngắm nghía những chiếc mũ len nhỏ, đôi vớ tí hon, rồi xếp gọn gàng vào tủ. Chiếc nôi đã được lắp ráp, đặt ngay cạnh giường cô, sẵn sàng chờ đón chủ nhân. Tô Từ hít nhẹ một hơi, mùi vải mới và mùi gỗ nhè nhẹ lan tỏa trong không khí.
Tô Từ ngồi xuống, bàn tay tự động vuốt ve vòng bụng căng tròn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi, xua đi những lo toan, muộn phiền thường trực đã theo cô bao tháng ngày. Trong khoảnh khắc này, chỉ có cô và con. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng vô tận len lỏi trong trái tim người mẹ đơn thân, thắp sáng cả căn phòng.
TÔ TỪ
(Nói khẽ, ánh mắt long lanh)
Chào con yêu của mẹ. Chúng ta sẽ ổn thôi.
Cô áp tai vào bụng, lắng nghe. Một cú đạp nhẹ nhàng đáp lại, như một lời khẳng định, một lời hứa thầm lặng giữa hai mẹ con. Tô Từ nhắm mắt lại, hít thật sâu, chuẩn bị cho một chương mới của cuộc đời mình. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa. Cô là một người mẹ, và điều đó mang lại cho cô một sức mạnh không ngờ.
Đêm xuống, những cơn mưa cuối năm trút nước không ngớt, biến thành phố thành một dòng sông mịt mờ dưới ánh đèn đường hắt hiu. Gió rít qua khung cửa sổ căn hộ trong Khu tập thể cũ, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Tô Từ đang ngủ thiếp đi thì một cơn đau nhói bất ngờ ập đến, dữ dội hơn bất cứ cơn đau nào cô từng trải qua. Cô choàng tỉnh, bàn tay vội ôm lấy bụng. Một cơn co thắt khác kéo đến, mạnh mẽ đến mức cô phải nén tiếng rên lại.
TÔ TỪ
(Thở dốc, tự trấn an)
Chưa… chưa phải lúc này.
Nhưng cơ thể Tô Từ không nghe lời. Cơn đau càng lúc càng dồn dập, ép chặt cô vào chiếc giường. Tô Từ biết, đã đến lúc rồi. Cô vùng vẫy đứng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, ướt đẫm mái tóc. Cô với lấy chiếc túi đã chuẩn bị sẵn, từng bước chân loạng choạng rời khỏi căn hộ. Không một ai bên cạnh, không một lời động viên. Chỉ có Tô Từ và cơn đau dữ dội đang giày vò.
Dưới màn mưa trắng xóa, Tô Từ vẫy một chiếc taxi. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc. Mỗi cú xóc của xe đều khiến cơn đau như bị xé toạc, lan truyền khắp cơ thể. Đến bệnh viện, cô lảo đảo bước vào sảnh cấp cứu. Ánh đèn trắng lạnh lẽo càng làm tăng thêm sự cô độc.
Trong phòng chờ sinh, Tô Từ ngồi bệt xuống chiếc ghế cứng nhắc. Cô nhìn những sản phụ khác có chồng, có người thân bên cạnh, lòng chợt nhói đau. Nhưng rồi, ánh mắt Tô Từ lại hướng về phía bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng đang vật lộn cùng cô.
TÔ TỪ
(Nắm chặt tay, thì thầm với chính mình)
Mẹ ở đây rồi. Con đừng sợ.
Một y tá đi ngang qua, thấy Tô Từ đang run rẩy, mặt tái mét.
Y TÁ
(Giọng hối hả)
Cô ơi, cô sao vậy? Sắp sinh rồi à?
Tô Từ gật đầu, cố gắng thốt lên từng lời.
TÔ TỪ
(Khó nhọc)
Vâng… đau… lắm rồi.
Y tá lập tức đưa Tô Từ vào phòng khám, kiểm tra tình trạng. Cơn đau mỗi lúc một khủng khiếp hơn, khiến Tô Từ muốn ngất đi. Nhưng trong sâu thẳm, hình ảnh mẹ Tô Từ, hình ảnh tương lai của đứa bé hiện lên rõ mồn một. Cô phải kiên cường. Cô phải chịu đựng.
Tô Từ bấu chặt lấy thành ghế, hơi thở đứt quãng. Mỗi cơn co thắt là một thử thách, một đỉnh điểm của sự chịu đựng. Nhưng cùng với cơn đau là một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ, một sự kết nối thiêng liêng với sinh linh đang dần hé lộ.
TÔ TỪ
(Nói khẽ, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và quyết tâm)
Con sắp ra đời rồi… Mẹ sẽ đưa con đến một thế giới thật đẹp.
Cô nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình hòa cùng nhịp đập của đứa con trong bụng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Y TÁ
(Giọng hối hả, thúc giục)
Nào cô Từ, cố lên một chút nữa! Mạnh lên!
Tô Từ nghiến chặt răng, đôi mắt nhắm nghiền. Cơn đau như xé toạc cơ thể, nhưng trong đầu cô chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất: con. Tô Từ phải mạnh mẽ vì con. Tô Từ dồn hết sức lực cuối cùng, gồng mình đẩy một hơi thật dài. Một tiếng hét xé lòng bật ra từ cô.
Và rồi, một âm thanh trong trẻo, non nớt nhưng đầy sức sống, vang lên khắp căn phòng. Tiếng khóc của trẻ sơ sinh!
Tô Từ lập tức thả lỏng, toàn thân như rã rời. Cô thở dốc, mồ hôi ướt đẫm. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi. Một y tá bế đứa bé đã được quấn khăn sạch sẽ, đặt nhẹ nhàng lên ngực Tô Từ.
Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Tô Từ như ngừng thở. Mọi đau đớn, mọi mệt mỏi, mọi nỗi sợ hãi và cô độc dường như tan biến vào hư vô. Chỉ còn lại hơi ấm bé bỏng đang cựa quậy trên ngực Tô Từ, và một tình yêu thương vô bờ bến ập đến, lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim Tô Từ.
Tô Từ nhìn xuống. Gương mặt con đỏ hỏn, nhăn nheo, đôi mắt bé tí còn đang nhắm nghiền, chiếc miệng chúm chím thỉnh thoảng lại phát ra tiếng khụt khịt đáng yêu. Bàn tay nhỏ xíu của bé vô thức vươn ra, nắm lấy một sợi tóc của Tô Từ.
TÔ TỪ
(Thì thầm, giọng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài)
Con yêu của mẹ…
Cô áp má mình vào mái tóc tơ mềm mại của con, hít hà mùi hương sữa non. Đó là mùi hương ngọt ngào nhất mà Tô Từ từng ngửi.
TÔ TỪ
(Ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, thì thầm với con và với chính mình)
Mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con, con yêu của mẹ. Không bao giờ.
Tiếng khóc, những cơn đau quặn thắt, những giọt mồ hôi ướt đẫm, tất cả giờ đây chỉ còn là ký ức xa xăm, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên đến lạ. Tô Từ ngắm nhìn con, bé bỏng và thuần khiết, tựa như một phép màu vừa ban xuống từ thiên đường. Cuộc đời Tô Từ đã trải qua quá nhiều giông bão, từ hôn nhân hợp đồng lạnh lẽo, sự ruồng bỏ của Tống Nghiêm, đến gánh nặng bệnh tật của mẹ, và cả sự cô độc trong hành trình mang thai. Mỗi bước đi đều là một cuộc chiến, một thử thách nghiệt ngã tưởng chừng không thể vượt qua. Thế nhưng, giờ đây, khi sinh linh bé bỏng này nằm trọn trong vòng tay Tô Từ, Tô Từ cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Tình mẫu tử không chỉ là bản năng, mà còn là sức mạnh phi thường giúp Tô Từ vượt lên tất cả. Giọt nước mắt của Tô Từ rơi xuống mái tóc mềm mại của con, không còn là nước mắt của sự yếu đuối hay tủi hờn, mà là biểu tượng của một tình yêu vô bờ bến và một lời thề sắt son. Tô Từ đã học được rằng hạnh phúc không nằm ở những giá trị vật chất phù phiếm hay sự chấp nhận từ người khác, mà nó nằm ngay trong những khoảnh khắc giản dị nhất, trong hơi ấm của con, trong sự kiên cường của chính bản thân mình. Tô Từ đã mất mát nhiều, nhưng cũng đã nhận lại được một món quà vô giá, một khởi đầu mới.
Những tháng ngày phía trước có thể vẫn còn nhiều chông gai, nhưng Tô Từ biết mình sẽ không đơn độc. Con chính là ánh sáng, là động lực để Tô Từ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Tô Từ sẽ xây dựng một cuộc sống mới, tràn đầy tình yêu thương và sự bình yên, nơi con sẽ lớn lên trong vòng tay của một người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả. Mối ràng buộc thiêng liêng này đã hàn gắn mọi vết thương, đã biến nỗi đau thành sức mạnh. Và trong khoảnh khắc ấy, Tô Từ nhận ra, cô không chỉ sinh ra một sinh linh, mà chính Tô Từ cũng được tái sinh, trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, xứng đáng với vai trò làm mẹ. Cuộc đời Tô Từ, từ đây, sẽ chỉ có yêu thương và hy vọng.