Nhận thừa kế xong, các con đ/ùn đ/ẩy nhau nuôi mẹ rồi đ/ẩy bà vào vi/ện dư/ỡng lã/o, ai ngờ bà đã chuẩn bị một bản d/i ch/úc khác…
Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn là tài sản lớn nhất bà Phượng để lại sau khi chồng mất. Suốt cả đời, bà tần tảo nuôi ba người con ăn học thành tài. Ai cũng nghĩ rằng khi về già, bà sẽ được sống trong vòng tay con cháu. Nhưng thực tế lại khác xa.
Sau khi ông Hòa – chồng bà – mất được vài năm, sức khỏe bà Phượng bắt đầu y/ếu dần. Mắt mờ, chân tay ru/n, thỉnh thoảng còn quên trước quên sau. Thấy vậy, bà quyết định chia thừa kế sớm, vì sợ sau này ra đi bấ/t ng/ờ, các con lại tr/anh ch/ấp rồi rạ/n n/ứt tình cảm.
Căn nhà được chia đều cho ba người con: anh cả Tuấn, chị hai Hằng và cậu út Khánh. Ngoài ra, số tiết kiệm hơn 2 tỷ trong ngân hàng, bà cũng chuyển tên cho mỗi người một phần. Bà chỉ giữ lại một khoản nhỏ phòng thân, nói là “để mua th//uốc và hương hoa cúng ba tụi con”.
Ngày ra côn/g chứ/ng sang tên, cả ba đều hân hoan. Ai cũng nói lời ngọt ngào: “Mẹ cứ yên tâm, tụi con sẽ thay ba chăm sóc mẹ đến cuối đời.”
Nhưng chỉ vài tuần sau, họ bắt đầu đù/n đẩ/y.
Tuấn thì bận rộn với công việc giám đốc, vợ chồng thường xuyên đi công tác. Hằng viện cớ nhà chật, hai đứa nhỏ đang tuổi học thêm nên không tiện. Khánh thì đang sống cùng vợ mới cưới, nhà thuê chật chội, chưa kịp ổn định.
Sau một cuộc họp gia đình căng thẳng, họ thống nhất gửi bà vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. “Ở đó có bác sĩ, có y tá, chăm sóc còn tốt hơn ở nhà. Con nào cũng bận, để mẹ ở nhà lại không ai để ý.”
Bà Phượng chỉ cười nhẹ: “Ừ, mẹ gi/à rồi, phiền các con quá.”
Ngày dọn vào viện, bà tự tay xếp quần áo, chậm rãi rời khỏi căn nhà gắn bó hơn 40 năm. Không ai để ý đến ánh mắt bà nhìn ngôi nhà lần cuối – vừa buồn, vừa dửng dưng.
Thời gian trôi qua, ba người con thỉnh thoảng ghé thăm, chủ yếu vào dịp lễ Tết hoặc có chuyện cần ký tá giấy tờ. Mỗi lần đến, họ đều vội vã, để lại túi hoa quả rồi đi. Chẳng ai thật sự ngồi lại lâu để trò chuyện với mẹ.
Nhưng điều không ai ngờ là bà Phượng vẫn rất minh mẫn, và bà đã chuẩn bị một điều khiến các con b/ất ng/ờ…
Thời gian đầu ở Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, Bà Phượng cố gắng thích nghi. Căn phòng nhỏ gọn gàng, sạch sẽ, nhưng thiếu đi hơi ấm của căn nhà 3 tầng gắn bó hơn bốn mươi năm. Bà ăn uống đúng giờ, uống thuốc đúng liều, và đôi khi, bà ngồi lặng lẽ ở khu vườn chung, nhìn ngắm những cụ già khác.
Bà Phượng thường thấy cô bé y tá trẻ đẩy một cụ bà khác ra vườn, vài phút sau, con gái cụ ấy đến, mang theo hộp chè đậu xanh mà cụ thích. Tiếng cười nói ríu rít, những cái nắm tay thật chặt. Bà thấy một ông cụ tóc bạc phơ, đang được con trai cạo râu tỉ mỉ, vừa cạo vừa kể chuyện công ty, chuyện cháu nội. Ánh mắt ông cụ sáng lên đầy tự hào. Đến cuối tuần, viện dưỡng lão nhộn nhịp hẳn lên. Con cháu tấp nập đến thăm, mang theo thức ăn, kể chuyện gia đình, hỏi han sức khỏe. Có người còn tổ chức sinh nhật nhỏ cho cha mẹ ngay tại đây, tiếng hát vang vọng khu sinh hoạt chung.
Bà Phượng lặng lẽ quan sát tất cả. Bà gật gù mỉm cười với mọi người, nhưng trong lòng, một nỗi buồn sâu thẳm dần lắng xuống. Những dịp lễ Tết, con cái bà có ghé qua, vội vàng đặt túi hoa quả lên bàn rồi lại nhanh chóng rời đi, viện cớ bận rộn. Có khi, cả tuần, cả tháng, chiếc điện thoại nhỏ nằm im lìm trong túi áo bà. Lời hứa “chăm sóc đến cuối đời” của các con, giờ đây, chỉ còn là những câu nói gió thoảng.
Một buổi chiều, khi màn đêm buông xuống, Bà Phượng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng người. Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng lá khô xào xạc. Lòng bà nặng trĩu. Bà nhớ lại ánh mắt rạng rỡ của Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng, Cậu út Khánh ngày nhận di chúc. Bà nhớ lại căn nhà 3 tầng trống vắng khi bà rời đi. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà Phượng hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay đã đầy vết đồi mồi. Một ngọn lửa nhỏ, lạnh lẽo nhưng kiên định, nhen nhóm trong đáy mắt bà. “Mình không thể sống như thế này mãi được,” Bà Phượng tự nhủ, giọng nói khô khốc nhưng đầy ý chí. “Tuyệt đối không.”
Vài ngày sau lời tự nhủ đầy ý chí, một buổi chiều thứ Bảy, Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng và Cậu út Khánh bất ngờ ghé thăm. Họ mang theo một giỏ trái cây nhỏ, đặt vội lên bàn trong phòng Bà Phượng rồi nhanh chóng kiếm cớ ra ngoài hành lang nghe điện thoại, bỏ lại Bà Phượng một mình giữa căn phòng chật chội.
Bà Phượng nhìn theo bóng dáng các con khuất sau cánh cửa, lòng dâng lên chút chua xót. Bà định bụng ra khu vườn chung hóng mát, nhưng khi bước ra hành lang, tiếng nói chuyện nhỏ to của ba người con từ phía góc khuất cuối dãy đã vô tình lọt vào tai bà. Họ không hề biết bà đang ở gần đó. Bà Phượng dừng lại, nấp sau bức tường, trái tim bà bất giác đập nhanh.
“Thật sự thì… cứ để mẹ ở đây cũng tốt mà,” Chị hai Hằng thở dài, giọng rõ vẻ mệt mỏi. “Viện dưỡng lão cao cấp này đúng là đắt đỏ, mỗi tháng ngốn hết cả một mớ. Cứ cái đà này thì tiền đâu cho xuể?”
Anh cả Tuấn lập tức tiếp lời, giọng điệu có phần khó chịu: “Đúng đấy, anh cũng đang đau đầu nghĩ cách ‘cắt giảm chi phí’ đây. Mẹ ở đây thì tự có y tá chăm sóc rồi, mình có phải đến hàng ngày đâu mà lo. Với lại, cứ chạy đi chạy lại giữa thành phố với ngoại ô thế này, anh mệt mỏi lắm rồi.”
Cậu út Khánh, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, góp vào: “Để mẹ ở đó tự chăm sóc được rồi, mình còn lo việc của mình. Tiền bạc giờ kiếm đâu dễ, mà nhà cửa, con cái của chúng ta cũng cần chi tiêu. Hay là tìm một chỗ nào bình dân hơn một chút? Chất lượng thì vẫn vậy thôi, quan trọng là rẻ hơn.”
Từng lời, từng chữ như mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Bà Phượng. Bà vịn tay vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng đứng vững. “Cắt giảm chi phí?” “Mệt mỏi?” “Để mẹ tự chăm sóc được rồi?” Bà Phượng nhắm chặt mắt, đầu óc quay cuồng. Hơi ấm của căn nhà 3 tầng, những lời hứa hẹn “chăm sóc đến cuối đời” của ba đứa con, tất cả như một trò đùa tàn nhẫn. Bà Phượng nhớ lại khuôn mặt háo hức của họ khi đọc bản di chúc của Ông Hòa, khi sở hữu căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn. Giờ đây, họ coi bà như một gánh nặng, một khoản chi phí cần được “cắt giảm”.
Nỗi đau đớn, thất vọng cùng cực bóp nghẹt lồng ngực Bà Phượng. Bà cắn chặt môi, vị mặn của máu lan dần trong khoang miệng. Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong trái tim tan vỡ, một ngọn lửa giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi cảm giác yếu đuối. Bà Phượng hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở trừng trừng, ánh lên sự quyết tâm mạnh mẽ đến đáng sợ. “Chúng mày muốn cắt giảm chi phí à? Được thôi. Để xem ai sẽ phải trả giá cho những lời đó.” Bà Phượng quay người, bước về phòng, mỗi bước chân đều mang theo sự sắt đá, kiên định. Kế hoạch đã nhen nhóm trong đầu bà giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bà Phượng về phòng, tấm lưng thẳng tắp một cách lạ thường. Cánh cửa vừa khép lại, bà ngả người xuống chiếc ghế bành, đôi mắt nhắm nghiền. Những lời nói của các con vẫn văng vẳng bên tai, giờ không còn là nỗi đau nữa, mà là động lực, là chất xúc tác cho một kế hoạch đang dần hình thành rõ nét trong đầu bà.
Vài ngày sau, khi nỗi tức giận đã lắng xuống thành một quyết tâm lạnh lùng, Bà Phượng ngồi trên hành lang, quan sát những người y tá đi lại. Bà kiên nhẫn đợi một cô y tá trẻ, trông có vẻ dễ gần và tận tình, đi qua. Khi thấy Y tá Loan đang xếp thuốc trong tủ gần đó, Bà Phượng khẽ gọi.
“Chào cô Loan,” Bà Phượng mỉm cười nhẹ, ánh mắt thăm dò. “Cô có rảnh một chút không?”
Y tá Loan quay lại, gương mặt tươi tắn: “Dạ, cháu nghe đây ạ, Bà Phượng có cần gì không ạ?”
Bà Phượng ngập ngừng một lát, giả vờ bâng quơ: “À… không có gì to tát đâu. Chẳng là… bà có một người bạn già, cũng ở viện dưỡng lão khác ấy mà. Nghe nói đang có chút rắc rối về giấy tờ, muốn hỏi xem là… ở đây có dịch vụ tư vấn pháp lý nào không, hoặc là… làm sao để liên hệ được với luật sư ấy mà.” Bà Phượng nói một cách chậm rãi, như thể đang nghĩ hộ chuyện của người khác, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự cẩn trọng và có phần lo lắng.
Y tá Loan đặt vỉ thuốc xuống, nhìn Bà Phượng với vẻ quan tâm: “Dạ, ở viện mình thì không có dịch vụ tư vấn pháp lý trực tiếp ạ. Nhưng mà, nếu cần tìm luật sư thì cháu có thể tìm giúp bà vài thông tin. Bà bạn của bà cần luật sư về vấn đề gì vậy ạ?”
Bà Phượng thoáng giật mình trước câu hỏi trực tiếp, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Bà lắc đầu nhẹ: “À, cũng lằng nhằng lắm, chuyện của người ta mà. Bà chỉ tò mò hỏi giúp thôi.” Bà Phượng ngừng lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Y tá Loan, trong đó ẩn chứa một sự quyết đoán, gần như là một lời thách thức.
Y tá Loan nhìn thấu sự bối rối và cả sự che giấu của Bà Phượng. Cô mỉm cười hiền lành, hạ giọng: “Dạ, Bà Phượng cứ yên tâm ạ. Cháu ở đây lâu rồi, cũng có biết vài địa chỉ văn phòng luật sư uy tín ở thành phố. Bà có cần cháu giúp gì không ạ? Cứ nói thẳng với cháu.”
Bà Phượng nhìn Y tá Loan, ánh mắt bà nheo lại, như đang cân nhắc. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu bà: “Đứa bé này đáng tin.” Bà gật đầu, khuôn mặt hiện lên sự nhẹ nhõm, nhưng vẫn pha chút thận trọng. “Ừm… vậy thì tốt quá. Để bà nghĩ xem, rồi có gì bà nhờ cô giúp.”
Vài giờ sau, khi Y tá Loan đang trực ở phòng y tá, Bà Phượng gọi cô vào phòng mình. Cánh cửa vừa khép lại, Bà Phượng hạ giọng, khuôn mặt bà trở nên nghiêm trọng.
“Loan này, bà tin cháu. Chuyện bà nhờ… không phải cho ai khác đâu, mà là cho chính bà.” Bà Phượng nói, đôi mắt nhìn thẳng vào Y tá Loan, chất chứa một sự tin tưởng hiếm có nhưng cũng đầy lo lắng. “Bà cần tìm một luật sư giỏi về thừa kế.”
Y tá Loan mở to mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt trẻ trung. “Dạ… luật sư về thừa kế ạ? Bà Phượng có chuyện gì cần…” Cô ngập ngừng, nhìn Bà Phượng.
Bà Phượng giơ tay ra hiệu dừng lời. “Đừng hỏi nhiều, Loan. Cháu chỉ cần giúp bà tìm thôi. Và đặc biệt…” Bà Phượng ghé sát hơn, giọng nói thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. “…cháu tuyệt đối không được nói chuyện này cho bất kỳ ai biết. Kể cả Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng hay Cậu út Khánh. Tuyệt đối không!”
Ánh mắt Bà Phượng sắc lạnh, đầy kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Y tá Loan nuốt khan, cô cảm nhận được sự căng thẳng và nghiêm trọng của tình hình. Đây không phải là một yêu cầu đơn thuần.
Cô bé gật đầu chậm rãi, dù trong lòng còn nhiều thắc mắc, nhưng sự tin tưởng từ Bà Phượng khiến cô không thể từ chối. “Dạ, cháu hiểu rồi ạ. Cháu sẽ giữ kín chuyện này, thưa bà. Cháu sẽ cố gắng tìm giúp bà luật sư uy tín nhất.”
Bà Phượng thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện hiện lên trên môi. “Cảm ơn cháu, Loan. Bà biết mình đã không nhìn lầm người.” Bà Phượng đưa bàn tay nhăn nheo của mình vỗ nhẹ lên tay Y tá Loan, trong ánh mắt bà lấp lánh một tia hy vọng mới, một sự khởi đầu cho kế hoạch trả đũa mà bà đang ấp ủ.
Vài ngày sau, Y tá Loan khéo léo sắp xếp buổi gặp mặt. Cô bé dẫn một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự, cặp kính cận tri thức, đến phòng riêng của Bà Phượng tại Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Sau khi giới thiệu qua loa, Loan lặng lẽ rời đi, kéo cánh cửa đóng lại, để lại không gian riêng tư cho cuộc nói chuyện quan trọng.
Bà Phượng ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành, dáng vẻ có phần yếu ớt nhưng đôi mắt bà lại sáng quắc, không hề có chút dấu hiệu của tuổi già hay sự lẫn lộn. Vị luật sư tên Long, nổi tiếng trong giới thừa kế, không khỏi bất ngờ. Ông cứ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với một cụ già lẩm cẩm, cần được trấn an, nhưng Bà Phượng lại toát ra một khí chất mạnh mẽ đến lạ.
“Chào bà Phượng. Y tá Loan đã trình bày sơ qua về mong muốn của bà,” luật sư Long bắt đầu, giọng nói lịch sự nhưng pha chút tò mò. Ông mở cặp, đặt chiếc bút lên cuốn sổ tay. “Bà có thể nói rõ hơn về vấn đề thừa kế mà bà muốn giải quyết không?”
Bà Phượng không vòng vo. Bà đưa mắt nhìn thẳng vào luật sư, giọng nói rõ ràng, rành mạch từng lời, kể lại mong muốn của mình. Từng câu chữ của bà đều thể hiện sự quyết đoán đáng kinh ngạc, chi tiết đến từng điều khoản, từng tài sản mà bà muốn phân định. Bà không ngần ngại nhắc đến Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn và cả hơn 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm đang gửi tại Ngân hàng. Kế hoạch bà trình bày không phải là một sự sắp đặt đơn thuần, mà là một chiến lược, một sự trả đũa được tính toán kỹ lưỡng.
Luật sư Long lắng nghe, nét mặt từ từ chuyển sang kinh ngạc. Ông từng xử lý vô số vụ thừa kế phức tạp, nhưng hiếm khi gặp một người lớn tuổi nào lại minh mẫn và kiên định đến vậy. Sự quyết liệt trong từng lời nói của Bà Phượng khiến ông cảm thấy như đang đối thoại với một người phụ nữ trẻ tuổi đầy quyền lực, chứ không phải một cụ bà trong viện dưỡng lão. Ông nhận ra đây không phải là một yêu cầu bộc phát, mà là một quyết định đã được ấp ủ từ rất lâu. Ông dừng bút, nhìn Bà Phượng với ánh mắt đầy nghiêm túc.
“Bà Phượng,” luật sư Long chậm rãi nói, giọng điệu xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút cảnh báo. “Bà có chắc chắn về quyết định này không? Đây là một việc làm cực kỳ hệ trọng, và có thể gây ra những xáo trộn lớn trong gia đình bà.”
Luật sư Long vừa dứt lời, Bà Phượng đã cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa. Nước mắt bà bắt đầu chực trào nơi khóe mắt đã hằn sâu những vết chân chim.
“Chắc chắn ư?” Bà Phượng lặp lại câu hỏi, giọng bà run run nhưng vẫn giữ được sự sắc bén. “Hơn ai hết, tôi biết mình đang làm gì, luật sư ạ. Cuộc đời này, tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ rồi.”
Bà Phượng hít một hơi thật sâu, dường như để kìm nén cảm xúc đang trỗi dậy. Bà bắt đầu kể, từng lời như cứa vào lòng người nghe. Bà nhắc về những ngày tháng tần tảo bên Ông Hòa, hai vợ chồng cùng nhau gầy dựng sự nghiệp, lo cho ba đứa con Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng, Cậu út Khánh khôn lớn. Suốt mấy chục năm, bà đã chắt chiu từng đồng, quên cả bản thân, chỉ mong các con có một cuộc sống đủ đầy, rạng rỡ. Sau khi Ông Hòa mất được vài năm, bà cũng đã già yếu, nghĩ đến việc chia tài sản để các con có thể ổn định cuộc sống. Bà đã sang tên căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn, là tài sản lớn nhất của gia đình, cho ba đứa con đứng tên chung. Còn hơn 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm đang gửi tại Ngân hàng, bà cũng chia một phần cho chúng.
Thế nhưng, sau khi sang tên thừa kế vài tuần, thái độ của các con bà thay đổi hoàn toàn. Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng và Cậu út Khánh, những người mà bà đã dốc cạn tình yêu thương và cả sức lực để nuôi dạy, đột ngột trở nên lạnh nhạt. Họ bận rộn với công việc riêng, với gia đình nhỏ của mình, và dường như Bà Phượng trở thành một gánh nặng không mong muốn. Bà kể về những Dịp lễ Tết, thay vì sum vầy ấm cúng, bà lại cô đơn trong chính căn nhà mình, chờ đợi một cuộc điện thoại, một lời hỏi thăm mà chẳng bao giờ tới. Cuối cùng, không ai nói ra, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Họ tìm cách đưa bà vào Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, với những lời lẽ hoa mỹ rằng để bà được chăm sóc tốt hơn.
Nước mắt Bà Phượng lăn dài trên gò má, thấm ướt vạt áo. Bà không còn kìm nén được nữa. “Họ muốn tôi yên phận ở đây, để họ tự do tận hưởng tài sản mà tôi đã đổ mồ hôi nước mắt gầy dựng. Tôi nhìn thấy tất cả, luật sư ạ. Tôi không muốn con mình lại tranh giành tài sản khi tôi mất đi, mà không hề quan tâm đến tôi khi còn sống.” Giọng bà nghẹn lại, nhưng đôi mắt thì vẫn kiên định nhìn Luật sư Long, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. “Tôi sẽ không để họ làm điều đó. Tôi muốn họ phải hiểu, giá trị của một người mẹ không nằm ở khối tài sản bà ấy để lại.”
Luật sư Long im lặng lắng nghe Bà Phượng, nét mặt trầm tư. Khi Bà Phượng dứt lời, ông khẽ gật đầu, hiểu rõ sự quyết tâm không thể lay chuyển trong đôi mắt đã hằn sâu nỗi đau.
“Thưa Bà Phượng,” Luật sư Long bắt đầu, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng vẫn đầy sự cảm thông. “Như bà đã bày tỏ nguyện vọng, việc thay đổi di chúc là hoàn toàn khả thi và hợp pháp. Di chúc trước đó mà bà đã lập có thể được hủy bỏ hoặc sửa đổi bằng một bản di chúc mới, miễn là bà hoàn toàn minh mẫn và tự nguyện khi lập di chúc.”
Ông tạm dừng, quan sát Bà Phượng. “Về các điều khoản pháp lý, bản di chúc mới sẽ có hiệu lực thay thế hoàn toàn bản cũ. Tài sản như Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn mà bà đã sang tên chung cho Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng và Cậu út Khánh thì hiện tại thuộc sở hữu của họ. Tuy nhiên, số Hơn 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm tại Ngân hàng, hoặc bất kỳ tài sản nào khác vẫn đang thuộc sở hữu hợp pháp của bà, hoàn toàn có thể được định đoạt theo ý muốn của bà.”
Luật sư Long tiếp tục giải thích, ánh mắt thẳng thắn. “Nếu các con của bà, tức là Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng, Cậu út Khánh, có ý định kháng cáo hay tranh chấp bản di chúc mới, họ sẽ phải chứng minh được rằng bà không minh mẫn hoặc bị ép buộc khi lập di chúc. Điều này là rất khó, đặc biệt nếu chúng ta thực hiện đầy đủ các thủ tục công chứng, có sự chứng kiến của người làm chứng và đảm bảo bà ký tên trong trạng thái tự nguyện, hoàn toàn tỉnh táo. Khi đó, tòa án sẽ rất khó để chấp nhận yêu cầu của họ.”
Bà Phượng lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Mỗi khi Luật sư Long nhấn mạnh một điểm quan trọng, bà lại khẽ gật đầu, đồng thời siết nhẹ bàn tay vào nhau, thể hiện sự thấu hiểu và kiên định. Gương mặt bà không còn những giọt nước mắt lăn dài, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một vẻ điềm tĩnh đáng ngạc nhiên.
Sau khi Luật sư Long kết thúc phần giải thích, Bà Phượng hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt ông. “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, luật sư ạ. Tôi muốn làm lại di chúc.” Giọng bà không còn run rẩy, mà vang lên rõ ràng, dứt khoát, chất chứa sự cương quyết của một người đã chịu đựng quá nhiều và giờ đây đã tìm thấy lối đi cho riêng mình.
Luật sư Long nhẹ nhàng đặt một tập hồ sơ và cây bút trước mặt Bà Phượng. Ông mở một trang giấy trắng tinh, ngòi bút chì đã được gọt sắc sẵn sàng.
“Vậy thưa Bà Phượng, chúng ta sẽ bắt đầu với bản di chúc mới. Bà cứ thong thả, cân nhắc từng điều khoản một,” Luật sư Long nói, giọng điệu chuyên nghiệp, tạo sự tin tưởng.
Bà Phượng gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua trang giấy. Không một chút do dự, bà cầm bút. Đầu ngón tay bà hơi run rẩy, nhưng toàn thân bà lại toát ra một vẻ kiên định đến đáng sợ. Đây không chỉ là một văn bản pháp lý, mà còn là bản án cuối cùng mà bà tự tay viết ra cho những tháng ngày đã qua.
“Trước hết, phần căn bản của di chúc, tôi sẽ giúp bà soạn thảo theo đúng quy định pháp luật,” Luật sư Long giải thích, bắt đầu đọc từng điều khoản mẫu. “Chúng ta sẽ ghi rõ thông tin cá nhân của bà, Bà Phượng, và xác nhận bà hoàn toàn minh mẫn, tự nguyện khi lập di chúc này.”
Bà Phượng lắng nghe, từng từ ngữ như khắc sâu vào tâm trí. Bà tự tay ký tên vào phần xác nhận. Nét chữ cứng cáp, dứt khoát, không còn vẻ yếu ớt như trước.
Khi đến phần quan trọng nhất, Luật sư Long dừng lại, nhìn Bà Phượng một cách nghiêm túc. “Bây giờ, là phần định đoạt tài sản, thưa Bà Phượng. Đây là phần cốt lõi của bản di chúc. Bà muốn toàn bộ số tài sản hiện có, bao gồm Hơn 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm tại Ngân hàng và các tài sản khác nếu có, sẽ được trao cho ai?”
Bà Phượng nhắm mắt lại trong giây lát, như đang tua lại cả một cuốn phim cuộc đời. Những gương mặt của Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng, Cậu út Khánh lướt qua tâm trí bà, cùng với những lời nói vô tâm, những hành động bỏ mặc mà họ đã dành cho bà ở Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Một tia chua xót thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ lạnh lùng kiên quyết.
Bà Phượng mở mắt, nhìn thẳng vào trang giấy, rồi chậm rãi, từng chữ một, bà tự tay viết lên dòng chữ quan trọng nhất:
“Toàn bộ tài sản của tôi sẽ được trao cho…”
Ngón tay bà ngừng lại, lơ lửng trên trang giấy, chưa đặt bút xuống để điền tên người thừa kế. Ánh mắt bà nhìn xa xăm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một quyết định đã được định hình từ lâu, một quyết định sẽ làm thay đổi hoàn toàn cục diện.
Ánh đèn vàng vọt hắt xuống căn phòng khách của Anh cả Tuấn, tạo nên một không khí nặng nề, dù ngoài kia đêm đã về khuya. Chị hai Hằng đặt ly trà xuống bàn, tiếng thủy tinh va vào mặt bàn khô khốc.
“Mẹ dạo này yếu hẳn đi rồi,” Chị hai Hằng thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. “Cứ thế này thì cái Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô kia tốn kém quá.”
Anh cả Tuấn nhấp một ngụm bia, nhìn xa xăm. “Ừ, tiền thuốc men cũng nhiều hơn. Bác sĩ bảo Bà Phượng cũng không còn minh mẫn như trước nữa.”
Cậu út Khánh lập tức nắm bắt cơ hội, xoay người trên ghế sofa. “Đấy, đã không còn minh mẫn thì cần gì phải ở nơi sang trọng như thế? Mình chuyển bà sang viện nào bình dân hơn, tiết kiệm được một khoản đáng kể.”
Chị hai Hằng lưỡng lự. “Nhưng mà… dù gì cũng là mẹ mình…”
“Mẹ già rồi, mình cũng cần lo cho tương lai của mình chứ,” Cậu út Khánh ngắt lời, giọng điệu dứt khoát, ánh mắt không hề giấu giếm sự tính toán. “Tiền mình đổ vào đó mỗi tháng không ít. Nếu chuyển đi, số tiền đó mình có thể dùng để đầu tư, làm ăn. Thậm chí có thể lo cho Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn của bà ấy khi về tay mình.”
Anh cả Tuấn gật đầu, vẻ mặt trầm tư. “Khánh nói cũng có lý. Với tình hình kinh tế bây giờ, mình cũng phải tính toán thôi.” Anh liếc nhìn Chị hai Hằng, thấy cô cũng đang gật gù đồng tình. Ý nghĩ về số tiền tiết kiệm được, và đặc biệt là tài sản kếch xù của Bà Phượng, dường như đã lấn át mọi sự băn khoăn còn sót lại trong tâm trí họ. Cuộc thảo luận của họ nhanh chóng chuyển sang những khoản chi phí, những dự án kinh doanh đang ấp ủ, và làm thế nào để số tiền đó có thể tối ưu hóa lợi ích cho họ, những người con. Bà Phượng, với họ, lúc này chỉ là một khoản mục cần được điều chỉnh trong ngân sách gia đình.
Trong căn phòng nhỏ nhắn của Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, Bà Phượng ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng trời xám xịt. Ngày tháng trôi qua thật nặng nề, mỗi buổi chiều tà lại khiến bà cảm thấy cô độc hơn. Các con của bà, Anh cả Tuấn, Chị hai Hằng, Cậu út Khánh, đã lâu lắm rồi không ghé thăm bà một cách chân tình, mà chỉ lướt qua như những cơn gió.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo bà trở về thực tại. Một cô y tá trẻ bước vào, trên tay cầm một phong bì cũ kỹ.
“Bà Phượng ơi, bà có thư này ạ.” Cô y tá nở nụ cười hiền hậu, đặt lá thư lên bàn.
Bà Phượng ngạc nhiên, đôi mắt mờ đục nheo lại nhìn phong bì. Ai lại viết thư cho bà vào thời buổi này? Bà run run đưa tay đón lấy, cảm nhận sự thân thuộc từ nét chữ đã ngả màu. Cái tên “Bà Tám” hiện ra, nét mực nhòe đi theo năm tháng, nhưng vẫn đủ để bà nhận ra người bạn hàng xóm cũ. Bà Tám, người phụ nữ đã cùng bà trải qua hơn bốn mươi năm trên con phố có Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn.
Bà Phượng cẩn thận mở lá thư, từng câu chữ hiện ra như những dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn khô cạn của bà:
“Phượng ơi,
Lâu quá rồi không gặp, cô Tám nhớ con ghê. Từ ngày con chuyển đi, khu phố mình vắng hẳn. Cô cứ thắc mắc không biết con sống ở Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô đó có khỏe không? Ăn uống có hợp khẩu vị không? Ở đó có bạn bè để tâm sự không?
Mấy bữa nay cô Tám lại bệnh vặt, trời trở gió nên cứ ho hắng mãi. Mà thôi, chuyện cô không đáng nói đâu. Con cứ lo cho sức khỏe của mình là được rồi.
À, con biết không, dạo này cái Thơm nhà kế bên mới sinh em bé, nhìn đáng yêu lắm. Cái thằng Ba hàng xóm thì mới trúng số độc đắc, nó định sửa sang lại cái nhà cũ. Mọi người vẫn nhớ và nhắc về con luôn đó, nhớ cái thời con hay gói bánh tét cho cả xóm ăn mỗi Dịp lễ Tết.
Con cứ giữ gìn sức khỏe nha Phượng. Sống ở đâu cũng được, miễn sao trong lòng mình an yên là được. Mấy đứa nhỏ giờ ai cũng bận rộn, thôi thì mình tự lo cho mình vậy con ha.
Thương con nhiều.
Bà Tám.”
Từng câu, từng chữ cứ thế thấm vào tim Bà Phượng. Đôi mắt bà chợt nhòe đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà Tám, người hàng xóm cũ, vẫn còn nhớ đến bà, vẫn còn quan tâm đến bà giữa lúc các con ruột lại bận rộn với những tính toán chi li, xa rời bà. Cái cảm giác ấm áp như dòng suối nhỏ chảy qua sa mạc, xoa dịu vết thương lòng bà. Bà Phượng siết chặt lá thư vào ngực, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa trong căn phòng tĩnh lặng. Bà nhận ra, dù có bị bỏ rơi bởi những người thân máu mủ, vẫn còn đó một chút tình người ấm áp, một lời hỏi thăm chân thành từ một người bạn cũ.
Sau khi tiếng nấc nghẹn ngào dần lắng xuống, Bà Phượng lau vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt. Lá thư của Bà Tám vẫn nằm gọn trong tay bà, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự ấm áp hiếm hoi giữa những tháng ngày lạnh lẽo. Một quyết định đã hình thành rõ ràng trong tâm trí bà, kiên định và không thể lay chuyển. Bà Phượng khẽ siết chặt phong bì, rồi hít một hơi thật sâu, gật đầu dứt khoát.
Vài ngày sau, căn phòng nhỏ của Bà Phượng tại Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô trở nên trang trọng hơn bình thường. Một chiếc bàn gỗ nhỏ được kê ngay ngắn giữa phòng. Trên đó là một tập tài liệu, bên cạnh là cây bút máy sáng bóng. Ngồi đối diện Bà Phượng là một luật sư trung niên với cặp kính gọng vàng, vẻ mặt nghiêm nghị. Kế bên luật sư là vị giám đốc viện dưỡng lão, một người phụ nữ phúc hậu, đang lặng lẽ quan sát.
Luật sư khẽ đẩy tập giấy về phía Bà Phượng. “Thưa bà, đây là bản di chúc đã được sửa đổi theo ý nguyện của bà. Bà vui lòng xem lại và ký xác nhận vào những trang đã được đánh dấu.”
Bà Phượng gật đầu. Đôi mắt bà lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng điều khoản mà bà đã cân nhắc kỹ lưỡng trong suốt những ngày qua. Không một chút do dự, không một thoáng hối tiếc. Mỗi chữ ký bà đặt xuống đều dứt khoát, mạnh mẽ, như trút bỏ một gánh nặng đã đè nén bà bấy lâu. Nét mặt bà giãn ra, một nụ cười nhẹ nhõm dần hiện trên môi, mãn nguyện lạ thường.
Khi cây bút rời khỏi trang cuối cùng, Bà Phượng ngẩng đầu lên, ánh mắt bà thoáng qua sự thanh thản chưa từng có. Bà nhìn vị giám đốc, rồi quay sang luật sư.
Giám đốc viện khẽ mỉm cười. “Bà đã làm một việc rất có ý nghĩa, Bà Phượng ạ.”
Bà Phượng nhẹ nhàng đặt cây bút xuống, một cảm giác bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Bà đã làm điều mà bà tin là đúng, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những gì bà trân trọng.
Vài tuần sau, không khí căng thẳng bao trùm văn phòng làm việc của Anh cả Tuấn. Màn hình máy tính nhấp nháy liên tục những con số đỏ rực, báo hiệu tình hình kinh doanh ngày càng tồi tệ. Anh Tuấn, với bộ vest xộc xệch và mái tóc rối bù, trán nhăn như tàu lá, liên tục nghe điện thoại, giọng nói ngày càng gấp gáp.
“Không, không thể có chuyện đó được! Chúng ta phải tìm cách… Tìm cách xoay sở ngay!” Anh ta gằn giọng vào điện thoại, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ. Công ty anh ta đang đứng bên bờ vực phá sản, và áp lực tài chính đè nặng lên vai anh ta như một tảng đá.
Cúp điện thoại, Anh Tuấn ngả phịch vào ghế, thở dài thườn thượt. Cả một gia tài anh ta gây dựng, giờ có nguy cơ đổ sông đổ bể. Ánh mắt anh ta vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí lại đang chạy đua với những con số âm. Một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đầu anh ta, một suy nghĩ mà anh ta đã cố gắng gạt bỏ bấy lâu nay. “Mẹ… Mẹ mình vẫn còn căn nhà 3 tầng đó. Và cả số tiền tiết kiệm hơn 2 tỷ đồng nữa. Nếu có thể… sau này, tiền thừa kế…”
Cái suy nghĩ ấy nhanh chóng chiếm lấy tâm trí Anh Tuấn. Lo lắng về nợ nần, về sự nghiệp sụp đổ đã đẩy anh ta đến một quyết định. Anh ta đứng bật dậy, lấy điện thoại.
Ngày hôm sau, tại Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, Anh Tuấn xuất hiện với vẻ ngoài bảnh bao, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh rệu rã hôm qua. Trên tay anh ta là một bó hoa tươi thắm và giỏ trái cây đắt tiền. Bà Phượng đang ngồi đọc sách ở vườn hoa của viện, vẻ mặt bình thản, thanh thản hơn bao giờ hết.
“Mẹ ơi, con đến thăm mẹ đây!” Anh Tuấn nở nụ cười tươi roi rói, nhưng sâu trong đáy mắt anh ta là sự tính toán lạnh lùng. Anh ta đặt hoa và quà xuống, ân cần ngồi xuống bên cạnh Bà Phượng.
Bà Phượng ngẩng đầu lên, nét ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. “Ơ, Tuấn à? Sao hôm nay con lại đến đây giờ này? Lâu lắm rồi con mới ghé thăm mẹ giữa tuần thế này.”
“Dạ, công việc của con dạo này cũng đỡ hơn rồi mẹ ạ. Con nhớ mẹ nên con ghé qua thăm mẹ thôi.” Anh Tuấn nắm lấy tay Bà Phượng, nhẹ nhàng xoa nắn, nhưng trong lòng anh ta lại đang âm thầm cân đo đong đếm. “Mẹ ở đây có ổn không? Mẹ có cần gì không? Dạo này sức khỏe của mẹ thế nào rồi?”
Những câu hỏi quan tâm dồn dập, những cử chỉ ân cần giả tạo được Anh Tuấn thể hiện một cách hoàn hảo. Anh ta nhìn căn phòng nhỏ, rồi nghĩ đến căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn, tài sản kếch xù mà giờ đây anh ta đang rất cần. Bà Phượng chỉ mỉm cười hiền từ, không biết rằng đằng sau nụ cười tươi tắn của con trai, là một mục đích khác hoàn toàn. Anh Tuấn càng lúc càng ghé thăm bà thường xuyên hơn, mỗi lần đều mang theo một vẻ mặt lo lắng, nhưng ẩn sâu là những tính toán về gia sản.
Một thời gian sau, cuộc gọi từ Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô bất ngờ đổ chuông trong văn phòng của Anh cả Tuấn. Anh ta đang cau mày nhìn vào màn hình máy tính, cố gắng gỡ rối một mớ bòng bong công việc. Giọng cô y tá ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng nhưng mang theo tin dữ, báo rằng Bà Phượng đã qua đời một cách thanh thản vào sáng sớm.
Anh Tuấn khựng lại, đôi mắt mở to trong giây lát, như thể không tin vào điều mình vừa nghe. Cái “bất ngờ” vụt qua nhanh chóng, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ. Anh ta gật đầu vài cái, lời nói đứt quãng.
“Dạ… Vâng… Cảm ơn cô.”
Đặt điện thoại xuống, Anh Tuấn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Không có nước mắt, không có tiếng thở dài xót xa. Thay vào đó, một cảm giác gì đó rất khó tả hiện lên trong ánh mắt anh ta, một sự pha trộn giữa nhẹ nhõm và một chút thất vọng kín đáo vì những kế hoạch riêng chưa kịp hoàn thành.
Cùng lúc đó, Chị hai Hằng đang kiểm tra móng tay trong một tiệm spa sang trọng. Điện thoại cô rung lên. Nghe xong cuộc gọi, Hằng chỉ nhướn mày khẽ, khóe môi hơi cong lên một cách khó thấy. Cô khẽ nói với thợ làm móng.
“Thôi, việc gì đến rồi cũng phải đến.”
Ở một quán cà phê quen thuộc, Cậu út Khánh đang mải mê lướt điện thoại thì nhận được tin nhắn từ Anh cả Tuấn. Đọc xong, cậu út chỉ nhếch mép, buông thõng điện thoại xuống bàn, rồi nhấp một ngụm cà phê đầy vẻ thờ ơ. Ba anh em, mỗi người một nơi, đều đón nhận cái tin đau buồn ấy với một tâm thế giống hệt nhau: lạnh nhạt và đầy tính toán.
Không lâu sau, ba anh em tụ tập trong căn hộ sang trọng của Chị hai Hằng, không phải để than khóc mà để “bàn bạc”. Không khí có vẻ trang nghiêm một cách giả tạo. Anh cả Tuấn ngồi đối diện với hai em, gương mặt cố gắng tỏ ra phiền muộn.
“Mẹ đã đi rồi…” Anh Tuấn bắt đầu bằng một giọng điệu nặng trĩu, nhưng đôi mắt anh ta lại đang lướt nhanh qua khuôn mặt của hai em.
Chị hai Hằng thở dài, tựa đầu vào ghế sofa, vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối giả dối. “Thôi, mẹ cũng đã được an nghỉ rồi.” Cô nói, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: “Cuối cùng thì mọi chuyện cũng xong xuôi.” Một cảm giác nhẹ nhõm ích kỷ lan tỏa trong lòng cô, như một gánh nặng vừa được trút bỏ.
Cậu út Khánh chỉ im lặng gật đầu, đôi mắt lờ đờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí cậu đã bay bổng đến những con số khổng lồ của tài sản thừa kế. Cái chết của Bà Phượng, đối với họ, không phải là sự mất mát một người mẹ, mà là cánh cửa mở ra một tương lai đầy hứa hẹn.
Anh cả Tuấn liếc nhìn hai em, khẽ hắng giọng. “Vậy bây giờ… chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện.”
Ba ánh mắt giao nhau, chứa đựng sự đồng thuận ngầm và một sự tham lam không hề che giấu. Nỗi buồn, nếu có, cũng chỉ là một vỏ bọc mỏng manh cho sự nhẹ nhõm và phấn khích đang cuộn trào bên trong họ.
Ánh đèn huỳnh quang trong văn phòng luật sư hắt lên vẻ trang nghiêm, nhưng không thể che giấu sự căng thẳng đang bao trùm. Anh cả Tuấn ngồi thẳng lưng, tay siết nhẹ mép ghế, đôi mắt không rời khỏi tập tài liệu dày cặn kẽ đặt trước mặt vị luật sư. Kế bên, Chị hai Hằng khẽ chỉnh lại vạt áo, nụ cười nhẹ nhàng trên môi nhưng đôi đồng tử lại lộ rõ vẻ nôn nóng. Cậu út Khánh, vẻ ngoài điềm tĩnh nhất, lại là người liên tục nhấp nhổm, ngón tay gõ nhẹ vào mặt bàn, tâm trí đã sớm bay bổng đến những con số khổng lồ. Ba anh em đều ăn vận chỉnh tề, nhưng sự chỉnh tề ấy chỉ càng làm nổi bật vẻ mong chờ và tham vọng đang sục sôi bên trong họ.
Không gian im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở rất khẽ của ba anh em. Mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng, như thể họ đang chờ đợi phán quyết cuối cùng của số phận.
Luật sư Hoàng, một người đàn ông trung niên với cặp kính lão và mái tóc muối tiêu, chậm rãi đeo kính, thu hút mọi ánh nhìn. Ông ta đặt tập hồ sơ lên bàn, hắng giọng một tiếng.
“Chào các vị. Theo đúng lịch hẹn, hôm nay chúng ta sẽ tiến hành buổi đọc di chúc cuối cùng của cố Bà Phượng.”
Chị Hằng khẽ hít một hơi sâu, miệng mím lại. Khánh nuốt khan, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Anh Tuấn cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khóe mắt anh ta khẽ giật.
Luật sư Hoàng nhìn lướt qua ba người con, rồi mở tập tài liệu.
“Di nguyện của Bà Phượng được lập vào ngày mười lăm tháng trước khi bà Phượng chuyển vào Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, với đầy đủ chữ ký và xác nhận hợp pháp. Giờ đây, tôi xin phép được đọc toàn bộ nội dung.”
Ba anh em ngồi thẳng dậy, ánh mắt dán chặt vào vị luật sư, không khí dường như đặc quánh lại.
Luật sư Hoàng chậm rãi, giọng đều đều: “Theo di nguyện của bà Phượng…”
“Theo di nguyện của Bà Phượng,” Luật sư Hoàng ngừng một chút, ánh mắt lướt qua ba người đang nín thở chờ đợi, “toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn, nơi bà đã sinh sống hơn 40 năm, cùng với số tiền tiết kiệm còn lại trong tài khoản của bà – một khoản tiền nhỏ bà đã giữ lại cho riêng mình sau khi chi trả các chi phí – sẽ được hiến tặng hoàn toàn cho Quỹ Chăm sóc Người cao tuổi có hoàn cảnh khó khăn mà Bà Phượng đã tìm hiểu và tin tưởng.”
Cả ba anh em như chết lặng. Không gian văn phòng dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim họ đập thình thịch trong lồng ngực. Anh cả Tuấn há hốc mồm, đôi mắt anh ta trợn trừng, không thể thốt nên lời. Chị hai Hằng bật cười khanh khách một cách gượng gạo, gần như là điên loạn.
“Ông nói cái gì cơ?” Chị ta lắp bắp, giọng lạc hẳn đi. “Căn nhà? Tiền tiết kiệm? Cho… cho quỹ từ thiện nào?”
Cậu út Khánh thì mặt cắt không còn một hạt máu, cả người như hóa đá. Cái ý nghĩ về hàng tỷ đồng và căn nhà bạc tỷ đang tan biến thành hư vô khiến cậu ta nghẹt thở, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Luật sư Hoàng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, gỡ kính ra và đặt nhẹ xuống bàn. “Các vị nghe không nhầm đâu. Toàn bộ căn nhà 3 tầng và số tiền tiết kiệm còn lại sẽ được chuyển giao cho quỹ từ thiện.”
“Không thể nào!” Anh Tuấn đột ngột đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong văn phòng. “Mẹ tôi… bà ấy không thể nào làm thế! Chắc chắn có sự nhầm lẫn!”
Chị Hằng vội vã túm lấy cánh tay luật sư, gương mặt méo mó vì sốc. “Ông xem lại đi! Đây có phải là bản di chúc cũ không? Bản mà mẹ tôi lập khi còn minh mẫn, phải khác chứ! Bà ấy hứa sẽ chia đều cho chúng tôi!”
Cậu Khánh lảo đảo, như sắp ngã quỵ xuống ghế. Suy nghĩ duy nhất trong đầu cậu ta lúc này là một sự thật cay đắng: tất cả đã mất trắng, không một xu.
Luật sư Hoàng trầm giọng, ánh mắt kiên định. “Tôi khẳng định lại một lần nữa. Đây là bản di chúc được lập vào ngày mười lăm tháng trước khi Bà Phượng chuyển vào Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, với đầy đủ chữ ký, dấu vân tay và xác nhận hợp pháp của tôi cùng hai nhân chứng độc lập. Đây là di chúc cuối cùng và hoàn toàn hợp lệ của Bà Phượng.”
Ba anh em nhìn nhau, đôi mắt hoang mang tột độ, không thể tin vào tai mình. Cả một gia tài lớn bỗng chốc bốc hơi, không một xu nào rơi vào tay họ. Sự bàng hoàng, phẫn nộ và cay đắng dâng trào, nhấn chìm toàn bộ hy vọng và tham vọng mà họ đã ấp ủ bấy lâu nay. Họ cảm thấy như bị lừa dối, bị chơi một vố đau điếng. Người mẹ mà họ nghĩ rằng đã hoàn toàn trong tầm kiểm soát, lại có thể làm ra chuyện này.
Anh cả Tuấn đứng phắt dậy, đôi mắt anh ta trợn trừng, gần như muốn xé toạc không gian căng thẳng. Hằng, sau tiếng cười điên dại, cũng đứng lên, gương mặt tái mét, môi run rẩy. Cậu út Khánh lảo đảo, hai tay bám chặt thành ghế, nhưng rồi cũng bật dậy, cả người như bị rút hết sinh khí. Sự thật nghiệt ngã khiến họ không thể nào chấp nhận.
“Không thể nào!” Anh Tuấn gào lên, giọng vỡ òa vì phẫn nộ, “Mẹ không thể làm vậy với chúng tôi! Bà ấy không có quyền! Chúng tôi là con của bà ấy!”
Chị Hằng lùi lại một bước, hai tay ôm lấy đầu. “Đây là sự trả thù! Bà ấy đang trả thù chúng ta, phải không? Bà ấy muốn chúng ta trắng tay!”
Cậu Khánh, dù chưa thốt nên lời, nhưng ánh mắt căm hờn đã phản ánh tất cả những gì cậu ta đang nghĩ. Họ là con, là máu mủ, vậy mà lại bị người mẹ ruột của mình tước đoạt tất cả.
Luật sư Hoàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Ông ta đợi cho tiếng gào thét của Tuấn dịu xuống đôi chút, sau đó, với một cử chỉ chậm rãi, ông đưa tay vào cặp tài liệu và rút ra một phong thư màu kem.
“Trước khi Bà Phượng đi, bà ấy đã chuẩn bị một phong thư này, dặn tôi giao lại cho các vị sau khi công bố di chúc,” Luật sư nói, giọng đều đều nhưng từng chữ như cứa vào lòng người. “Bà ấy nói, đây là lời cuối cùng bà muốn gửi gắm tới các con mình.”
Ba anh em sững sờ. Một bức thư cuối cùng? Từ Bà Phượng? Lòng họ bỗng dấy lên một tia hy vọng mong manh, rằng có lẽ mẹ vẫn còn yêu thương, có lẽ đây chỉ là một sự hiểu lầm. Tuấn giật lấy phong thư, bàn tay run rẩy xé mở. Ba cái đầu chụm lại, đôi mắt tham lam và tuyệt vọng dán chặt vào từng dòng chữ nắn nót.
Từng câu, từng chữ trong thư của Bà Phượng hiện ra như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào trái tim chai sạn của họ.
“Gửi các con, Tuấn, Hằng, Khánh của mẹ,” giọng Bà Phượng như vang vọng trong tâm trí họ, “Mẹ biết, các con đang rất sốc và có lẽ là tức giận. Nhưng mẹ muốn các con hiểu, mẹ không muốn tài sản của mẹ lại trở thành gánh nặng hay nguồn gốc của sự tranh giành giữa các con, những người đã không còn cần mẹ.”
“Không cần mẹ sao?” Hằng thì thầm, giọng lạc đi.
Bức thư tiếp tục, mỗi lời như một nhát búa giáng mạnh: “Căn nhà này, số tiền tiết kiệm này, lẽ ra là để mẹ an hưởng tuổi già, để mẹ có thể tự do làm những gì mẹ muốn, sau bao năm vất vả cùng cha con. Nhưng khi mẹ nhận ra rằng tất cả những gì mẹ có, trong mắt các con, chỉ là một miếng mồi béo bở, một thứ để tranh giành, để xâu xé, thì mẹ không còn thấy ý nghĩa gì nữa.”
“Khi các con gửi mẹ vào Viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô, mẹ đã hy vọng đó là một sự quan tâm, một cách để mẹ được nghỉ ngơi. Nhưng rồi mẹ nhận ra, đó chỉ là một cách tiện lợi để các con đẩy mẹ ra xa, để các con rảnh tay tính toán về cái chết của mẹ, về cái gia tài mà các con đinh ninh sẽ thuộc về mình.”
Tuấn lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu. Hằng run rẩy, nước mắt trào ra nhưng không phải vì thương xót mẹ, mà vì sự cay đắng, vì hối hận và tủi nhục đang bóp nghẹt. Khánh ngã phịch xuống ghế, cả người bủn rủn, đầu óc quay cuồng. Sự thật trần trụi được Bà Phượng bóc tách, phơi bày một cách tàn nhẫn nhất.
“Mẹ không trách các con,” Bà Phượng viết tiếp, từng chữ đầy nỗi đau, “có lẽ mẹ đã dạy dỗ chưa tốt, hoặc có lẽ xã hội này đã khiến các con trở nên như vậy. Nhưng mẹ không muốn chết đi mà mang theo sự thất vọng, sự chua chát. Mẹ muốn tài sản của mẹ được sử dụng cho một mục đích ý nghĩa hơn, cho những người thực sự cần sự giúp đỡ, những người già yếu không nơi nương tựa, những người mà có lẽ, họ còn trân trọng cuộc sống hơn cả những đứa con ruột của mẹ.”
Phong thư rơi khỏi tay Tuấn, những dòng chữ cuối cùng in đậm như vết sẹo: “Hãy sống tốt, các con của mẹ. Hãy tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, không phải ở tiền bạc hay vật chất. Mẹ đi thanh thản.”
Ba anh em như chết lặng. Cơn tức giận ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho một nỗi hối hận tột cùng, một cảm giác tủi nhục không thể diễn tả. Họ nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương sự đổ vỡ, sự nhếch nhác của chính mình. Họ đã không chỉ mất đi tài sản, mà còn mất đi cả người mẹ đã từng yêu thương họ vô điều kiện. Căn nhà 3 tầng giữa trung tâm quận lớn, hơn 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm… tất cả đều tan biến, không phải vào tay người ngoài, mà vào một nơi mà họ chưa bao giờ nghĩ tới. Họ sụp đổ, hoàn toàn và không thể cứu vãn.
Sau cùng, mọi cuộc tranh giành, mọi sự tính toán, và mọi sự lạnh lùng đều trở nên vô nghĩa. Bà Phượng đã ra đi, mang theo nỗi đau và sự thất vọng của riêng mình, nhưng cũng để lại một bài học đắt giá cho những người ở lại. Căn nhà 3 tầng không còn là biểu tượng của sự giàu sang mà trở thành minh chứng cho tình mẫu tử bị chối bỏ. Số tiền hai tỷ không đơn thuần là tài sản, mà là tấm lòng người mẹ đã dùng để dạy con cái về giá trị đích thực của cuộc sống. Quyết định cuối cùng của Bà Phượng không phải là một sự trừng phạt, mà là một hành động giải thoát, giải thoát cho chính bà khỏi gánh nặng của một gia đình tan vỡ trong tham vọng, và giải thoát cho tài sản của bà khỏi sự tranh giành vô nghĩa. Có lẽ, trong sâu thẳm, Bà Phượng vẫn mong rằng một ngày nào đó, các con của bà sẽ nhận ra lỗi lầm, sẽ tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự của tình thân, không phải qua những gì họ có thể thừa hưởng, mà qua những gì họ có thể cho đi và trân trọng. Di chúc của Bà Phượng, dù đầy chua xót, cuối cùng lại là một lời nhắn nhủ yêu thương cuối cùng, một cơ hội để các con bà nhìn lại chính mình.

