6 gia đình bạn chồng đến nhà tôi chơi, không ai xách nổi một quả dưa, ăn xong gác chân không dọn dẹp…
Cuối tuần, chồng tôi hào hứng bảo: “Tối nay anh mời vài anh em qua nhà mình ăn cơm, khoảng 6 nhà thôi, có cả vợ con, vui vẻ tí mà”. Tôi không phản đối. Chồng đã ngỏ lời thì mình cố gắng tiếp đãi cho chu đáo.
khi cả 6 gia đình kéo đến, không ai mua nổi một quả dưa, một túi hoa quả hay chai nước ngọt. Tất cả đều đến tay không.
Ấy vậy, tôi còn thấy mấy đứa nhỏ đến cùng bố mẹ, tay cầm kẹo, tay cầm bim bim. Nhưng con tôi không có phần. “Đây là lần đầu tiên họ đến nhà mình, sao lại bất lịch sự như vậy”, tôi nghĩ nhưng cũng chỉ để trong lòng.
Họ bước vào tay không, cười nói xởi lởi, rồi ngồi xuống bàn chờ ăn. Nhìn lại mâm cơm, rồi quay sang tủ lạnh chỉ còn ít nhãn và măng cụt, tôi đành vội vã xuống siêu thị gần nhà mua 2 quả dưa hấu to để kịp đãi khách.
Thấy tôi xách dưa về, khách có vẻ cũng ái ngại.
Dưa bổ ra, đám trẻ con ăn sạch. Nhãn, măng cụt tôi mang ra cũng không còn một quả nào. Vị khách nào cũng ăn uống nhiệt tình, cười nói rôm rả. Nhưng sau bữa cơm, tuyệt nhiên không ai ngỏ ý: “Chị để em phụ rửa bát, dọn dẹp”…
Các vị khách, gồm 6 gia đình bạn chồng, vẫn ngồi quây quần bên bàn ăn đã sạch bóng thức ăn, nhưng giờ đây chất đầy vỏ dưa hấu đỏ tươi và vỏ măng cụt tím ngắt. Tiếng cười nói vẫn rôm rả, những câu chuyện phiếm không dứt, như thể bữa tiệc vẫn đang ở đỉnh cao, không một chút gợn lo toan. Các đứa trẻ nhà khách thì chạy nhảy khắp nhà, tiếng la hét trộn lẫn với tiếng trò chuyện của người lớn.
Cô Linh, với đôi mắt trĩu nặng sự mệt mỏi và nỗi thất vọng, bắt đầu thu dọn những chiếc vỏ dưa còn vương vãi, cùng những vỏ măng cụt. Mỗi lần chạm tay vào đống vỏ, khóe môi cô lại khẽ giật, một nụ cười gượng gạo pha lẫn chút cay đắng cố gắng giữ trên khuôn mặt. Cô thu gom chúng vào một chiếc rổ nhựa, động tác dứt khoát nhưng không làm mất đi vẻ lịch sự tối thiểu.
Khi đi ngang qua chỗ Người chồng đang cười ha hả kể chuyện cho bạn bè, Cô Linh dừng lại một nhịp. Cô đưa ánh mắt đầy ẩn ý, chất chứa bao nhiêu lời muốn nói về sự vô tâm của khách và thái độ thờ ơ của anh, nhìn thẳng vào Người chồng. Đó là một cái nhìn cầu cứu, một cái nhìn trách móc không thành lời.
Người chồng đang say sưa với câu chuyện, cảm nhận được ánh mắt của Cô Linh. Anh chỉ liếc nhanh qua cô một cái, rồi lập tức quay lại với nhóm bạn. Một nụ cười xã giao vụt tắt trên môi anh, nhường chỗ cho vẻ hào hứng khi tiếp tục cuộc trò chuyện. Anh hoàn toàn phớt lờ thông điệp mà Cô Linh đang muốn truyền tải, như thể không có chuyện gì đang xảy ra. Cô Linh khẽ thở dài, bước đi, tiếp tục dọn dẹp trong im lặng.
Cô Linh bước vào căn bếp rộng rãi nhưng giờ đây lại chật chội với chồng bát đĩa ngổn ngang. Cả bàn ăn lẫn bồn rửa đều chất đầy những chén đĩa dính dầu mỡ, vỏ trái cây, và vết tích của một bữa tiệc “thịnh soạn” vừa kết thúc. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Cô Linh, hòa lẫn với tiếng cười giòn giã vọng vào từ phòng khách.
Cô Linh không nói một lời, vặn vòi nước. Tiếng nước chảy xối xả, ào ạt như muốn cuốn trôi đi tất cả sự mệt mỏi đang đè nặng trên vai cô. Cô Linh bắt đầu công việc của mình. Tiếng xoong nồi va chạm lạch cạch, tiếng chén đĩa ken két cọ vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khô khốc của sự vất vả. Mỗi chiếc đĩa được rửa sạch, mỗi cái nồi được cọ sáng lại thêm một lần khắc sâu sự cô đơn của Cô Linh giữa căn nhà ồn ã.
Ngoài phòng khách, tiếng cười nói, tiếng cụng ly vẫn không ngớt. Người chồng và những người bạn vẫn say sưa với những câu chuyện không đầu không cuối, những tràng cười sảng khoái vang vọng khắp nhà. Không một ai ngó ngàng vào bếp, không một ai đề nghị giúp đỡ, dù chỉ là một câu hỏi thăm lấy lệ. Họ như những vị khách mời đến thưởng thức một màn kịch được sắp đặt sẵn, nơi Cô Linh là người diễn viên duy nhất đang gồng mình trên sân khấu bếp núc của riêng mình. Tiếng nước chảy vẫn xối xả, nhấn chìm gần như mọi suy nghĩ trong đầu Cô Linh, chỉ để lại một khoảng trống mệt mỏi và nỗi thất vọng ngày càng lớn dần.
Cô Linh vẫn cúi đầu, miệt mài với công việc. Nước chảy xối xả, cố gắng gột rửa không chỉ những vết bẩn trên bát đĩa mà cả sự mệt mỏi trong lòng cô. Ngoài phòng khách, tiếng cười nói vẫn vang lên rộn rã, xen lẫn tiếng nhạc nhẹ.
Bỗng, một bóng người lướt qua cửa bếp. Đó là một trong những Vợ Bạn Chồng, người phụ nữ với mái tóc uốn xoăn và bộ váy lụa đắt tiền, đang đứng dậy đi vệ sinh. Cô ta khẽ vươn vai, ánh mắt vô tình lướt ngang qua Cô Linh đang lúi húi bên bồn rửa. Một cái liếc mắt nhanh gọn, không chút cảm xúc, không một nụ cười, không một lời hỏi han lấy lệ. Đôi mắt Vợ Bạn Chồng chỉ dừng lại đúng một giây, như thể nhìn thấy một vật vô tri, rồi tiếp tục bước thẳng, gót giày cao gõ lộc cộc trên sàn nhà, hướng về phía nhà vệ sinh.
Cánh cửa nhà vệ sinh khép lại. Không gian bếp lại trở về với tiếng nước chảy và tiếng lạch cạch của chén đĩa. Cô Linh đứng thẳng người, bàn tay vẫn đang cầm chiếc đĩa ướt. Một cảm giác tủi thân dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô thấy mình nhỏ bé, vô hình giữa chính căn nhà của mình. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu sự chu đáo, đổi lại chỉ là một ánh mắt vô tâm đến lạnh lùng. Giọt nước mắt chực trào, nhưng Cô Linh vội nuốt ngược vào trong. Cô còn phải làm việc.
Cô Linh ép mình nuốt ngược giọt nước mắt, cố gắng đẩy lùi sự tủi thân đang bóp nghẹt lồng ngực. Cô vẫn cắm cúi rửa, tiếng nước và tiếng chén đĩa va vào nhau vang lên khô khốc. Ngoài phòng khách, tiếng cười nói của 6 gia đình bạn chồng vẫn ồn ào như chưa từng dứt.
Cô Linh ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khung cửa, tìm kiếm `Người chồng` giữa đám đông đang say sưa trò chuyện. Anh ta đang ngồi ở trung tâm, tay khoa chân múa, mặt mày hớn hở kể chuyện. Khi `Người chồng` thoáng quay mặt về phía bếp, ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc. Cô Linh lập tức ra hiệu, đôi mắt cô cầu khẩn, khẽ gật đầu về phía đống bát đĩa cao ngất, ý muốn anh nhắc nhở bạn bè phụ giúp một tay.
`Người chồng` nhíu mày, thoáng lướt nhìn sang bếp, rồi chỉ nhún vai một cái thật nhẹ, kèm theo một cái gật đầu hờ hững, môi mấp máy không tiếng: “Để anh lo.” Nhưng chỉ sau chưa đầy một giây, anh ta đã quay phắt lại, khuôn mặt rạng rỡ trở lại, tiếp tục câu chuyện dang dở với đám bạn, cười phá lên đầy sảng khoái.
Trái tim Cô Linh chùng xuống. Cảm giác bất lực dâng trào, lan khắp cơ thể như một dòng nước lạnh. Cô đứng sững, tay vẫn giữ chặt chiếc đĩa ướt. Bao nhiêu mong mỏi, bao nhiêu tín hiệu, đổi lại chỉ là một cái nhún vai vô tâm và lời hứa hẹn trống rỗng. Tiếng cười nói ngoài kia bỗng trở nên chói tai, như đang chế giễu sự cô độc của Cô Linh ngay trong chính căn nhà của mình.
Cô Linh đứng sững, tay vẫn giữ chặt chiếc đĩa ướt, cảm giác bất lực dâng trào, lan khắp cơ thể như một dòng nước lạnh. Bao nhiêu mong mỏi, bao nhiêu tín hiệu, đổi lại chỉ là một cái nhún vai vô tâm và lời hứa hẹn trống rỗng. Tiếng cười nói ngoài kia bỗng trở nên chói tai, như đang chế giễu sự cô độc của Cô Linh ngay trong chính căn nhà của mình. Một ngọn lửa tức giận và tuyệt vọng bùng lên trong cô. Cô Linh siết chặt tay, ánh mắt sắc lạnh lướt qua không gian trống trải của căn bếp, rồi dừng lại ở chiếc đĩa sứ trắng trên tay.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Cô hít sâu một hơi, nén lại mọi cảm xúc hỗn độn, và với một quyết tâm lạnh lùng, cô buông lỏng tay. Chiếc đĩa sứ rơi thẳng xuống sàn nhà lát gạch, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ với tiếng loảng xoảng chói tai, vang vọng khắp căn nhà. Âm thanh khô khốc, bất ngờ đó lập tức cắt đứt mọi tiếng cười nói rộn rã ngoài phòng khách.
Vài người khách trong số 6 gia đình bạn chồng giật mình, thoáng quay đầu nhìn về phía bếp. Ánh mắt họ lướt qua Cô Linh, người đang đứng bất động giữa những mảnh vỡ trắng xóa dưới chân. Một cái nhìn hờ hững, không một chút lo lắng hay bận tâm. Chỉ vài giây sau, không một ai lên tiếng hỏi han, không một ai đứng dậy ngỏ ý giúp đỡ. Họ lại nhanh chóng quay về phía nhau, tiếp tục câu chuyện dang dở, tiếng cười nói lại rộ lên, thậm chí còn ồn ào hơn trước, như thể tiếng đĩa vỡ chỉ là một sự gián đoạn nhỏ không đáng để tâm, một tiếng động vô nghĩa bị nuốt chửng bởi sự vô tâm của họ. Cô Linh đứng đó, nhìn những mảnh vỡ lạnh lẽo, cảm thấy trái tim mình cũng vừa vỡ tan thêm một lần nữa.
Cô Linh đứng đó, nhìn những mảnh vỡ lạnh lẽo, cảm thấy trái tim mình cũng vừa vỡ tan thêm một lần nữa. Tiếng cười nói ồn ào ngoài phòng khách vẫn tiếp diễn, như những đợt sóng vô tâm vỗ vào sự cô độc của cô. Cô hít một hơi sâu, đôi mắt ráo hoảnh nhìn xung quanh. Không một ai giúp đỡ, không một lời hỏi han. Cô Linh tự mình cúi xuống, bắt đầu nhặt từng mảnh đĩa vỡ, những mảnh sứ sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay cô như muốn xé toạc nỗi uất nghẹn đang dâng lên.
Đang loay hoay với những mảnh vỡ cuối cùng dưới sàn bếp, Cô Linh chợt nghe loáng thoáng tiếng một người bạn chồng đang trò chuyện từ phía phòng khách.
“Vợ anh này khéo tay ghê ha, đảm đang!”
Giọng người bạn chồng cất lên, rồi đến giọng nói vang vang tự hào của Người chồng. Nhưng không ai trong số họ quay nhìn về phía Cô Linh, người đang một mình dọn dẹp mớ hỗn độn. Cô Linh khựng lại, tay vẫn giữ chặt một mảnh sứ. Câu nói vừa lọt vào tai cô không phải một lời khen, mà là một nhát dao. “Khéo tay? Đảm đang?” Cô Linh cảm thấy toàn thân cứng lại. Hóa ra, trong mắt họ, Cô Linh chỉ là một công cụ hoàn hảo để phục vụ những buổi tiệc tùng vô vị này. Cảm giác bị lợi dụng, bị biến thành người hầu không công, ập đến nghẹn đắng nơi cổ họng Cô Linh. Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đáy mắt cô, dữ dội và lạnh lẽo. Cô siết chặt mảnh sứ trong tay, mặc cho những cạnh sắc cứa sâu vào da thịt. Cơn tức nghẹn nuốt chửng mọi thứ.
Cô Linh vẫn đứng nguyên trong bếp, những mảnh sứ sắc lẹm vẫn cứa vào lòng bàn tay cô như muốn xé toạc sự uất nghẹn. Cô cố nén một tiếng thở dài, nhìn ra phòng khách nơi tiếng cười nói vẫn vồn vã, vô tâm. Thời gian trôi qua, từng phút một, chậm chạp và nặng nề như chính những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Cô Linh.
Rồi, đột nhiên, giọng Người chồng vang lên, dứt khoát và đầy quyền lực, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Cô Linh.
NGƯỜI CHỒNG (cười lớn, vỗ vai một người bạn): Thôi anh em mình ngồi thêm lát rồi về cho vợ còn nghỉ ngơi.
Cô Linh nghe thấy từng lời, trái tim cô như bị bóp nghẹt. “Vợ còn nghỉ ngơi?” Cô Linh thầm cười khẩy, môi mím chặt. Lời nói nghe có vẻ quan tâm, nhưng trong tai Cô Linh, đó không khác gì một tín hiệu chấm dứt bữa tiệc một cách thanh lịch, một lời tuyên bố hết giờ cho “người phục vụ” này. Cô Linh siết chặt bàn tay đang nắm mảnh sứ, cảm giác chua xót cuộn lên trong lòng. Sau tất cả những gì Cô Linh đã làm, đã chịu đựng, Người chồng chỉ xem Cô Linh như một công cụ, một lý do để lịch sự đẩy khách về. Cô Linh cảm thấy mình bị xem thường đến tận cùng, nỗi uất ức như muốn xé toạc lồng ngực.
Sau lời Người chồng, cả phòng khách bắt đầu xao động. Những người bạn trai đứng dậy trước, vươn vai, gật gù ra vẻ đã no say. Các bà vợ cũng từ tốn thu dọn đồ đạc, gọi con cái. Tiếng cười nói vẫn vang lên, nhưng giờ đã kèm theo sự ồn ào của bước chân và tiếng đồ vật va chạm.
Cô Linh buông vội mảnh sứ vỡ xuống bồn rửa, tiếng loảng xoảng nhỏ vang lên nhưng chẳng ai để ý. Cô sải bước ra phòng khách, nụ cười gượng gạo đã kịp vẽ lên môi, nhưng đôi mắt thì vẫn đờ đẫn, vô hồn. Từng gia đình một lục tục đứng dậy, không ai tỏ ra vội vã, như thể họ vẫn đang làm chủ không gian này.
Gia đình đầu tiên đứng trước mặt Cô Linh. Người đàn ông vỗ vai Người chồng cười khà khà, nói to: “Thôi anh em mình về. Nay nhờ có chú thím mà được bữa no say quá!” Bà vợ chỉ gật đầu nhẹ với Cô Linh, nụ cười xã giao không chạm đến đáy mắt, rồi kéo con đi thẳng ra cửa, không một lời cảm ơn riêng tư, càng không có ý định mời đáp lễ.
Cô Linh đứng đó, nụ cười trên môi như đông cứng lại. “No say?” Cô thầm nhếch mép. Những đứa trẻ nhà khách thì hồn nhiên chạy qua Cô Linh, tay vẫn cầm gói bánh, cây kẹo của riêng chúng, chẳng đứa nào liếc nhìn hay chia sẻ với con của Cô Linh đang đứng nép mình bên mẹ. Một đứa trẻ còn vô ý làm rơi vỏ kẹo ngay trên thềm nhà, nhưng bà mẹ nó chỉ mải miết nói chuyện điện thoại, mặc kệ.
Từng gia đình tiếp theo cũng vậy, lặp lại một kịch bản nhàm chán và tẻ nhạt. Họ bắt tay Người chồng nồng nhiệt, nói những lời hoa mỹ về buổi tiệc thịnh soạn, nhưng khi đến lượt Cô Linh, tất cả chỉ là một cái gật đầu hời hợt, một nụ cười nhạt nhẽo, hoặc đôi khi chỉ là ánh mắt lướt qua đầy thờ ơ. Không một ai nói “cảm ơn vì bữa cơm ngon”, không một ai buông lời mời “lần sau qua nhà tôi chơi nhé”, hay thậm chí là một câu hỏi thăm xã giao đúng nghĩa.
Họ ra về như thể đó là một việc hiển nhiên, không hề mắc nợ bất kỳ ân huệ nào. Cô Linh nhìn sáu bóng lưng khuất dần sau cánh cửa, căn nhà dần trở nên trống rỗng. Gương mặt cô cứng đờ, không chút cảm xúc, nhưng trong lòng, một tảng băng giá lạnh đang hình thành, vây chặt lấy trái tim cô.
Cánh cửa vừa khép lại tiếng ‘cạch’ khô khốc, trả lại không gian quen thuộc một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô Linh đứng đó, cơ thể căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Bàn tay cô siết chặt cái khăn lau bàn vẫn còn ẩm ướt, mớ vỏ kẹo và những vụn bánh dính đầy trên đó. Không một lời nói, không một tiếng thở dài, cô bất ngờ giơ tay lên, ném mạnh chiếc khăn xuống sàn nhà.
“PHẠCH!”
Tiếng động khô khốc, bất ngờ vang lên giữa không gian im ắng, cắt ngang sự yên bình giả tạo. Người chồng giật mình quay phắt lại, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối và khó hiểu, nhìn chằm chằm vào vợ. Cô Linh vẫn đứng đó, lưng quay lại phía anh, vai cô khẽ run lên bần bật.
Cô Linh từ từ quay người lại, đối mặt với bãi chiến trường mà 6 gia đình bạn chồng để lại. Gương mặt cô vẫn căng như dây đàn, nhưng đôi mắt đã bắt đầu ướt nhoà, những giọt nước vô hình như chực trào ra. Cô lặng lẽ cúi xuống, nhặt chiếc khăn vừa ném, bắt đầu miệt mài lau dọn những tàn dư cuối cùng của bữa tiệc, từ vụn bánh, vỏ kẹo, đến những vệt nước còn vương trên bàn. Mỗi động tác lau dọn đều ẩn chứa một sự kìm nén tột cùng, như thể cô đang cố gắng lau đi cả nỗi tủi thân và tức giận đang sôi sục trong lòng.
Người chồng bước đến gần, bàn tay anh ngập ngừng đưa ra rồi lại rụt về, đặt nhẹ lên vai vợ. Anh cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ dưới lớp áo.
“Em sao vậy? Có chuyện gì à?” Anh nhẹ giọng hỏi, giọng nói lộ rõ vẻ bối rối.
Cô Linh không đáp. Đôi mắt đỏ hoe của cô chỉ chăm chú vào mớ vỏ kẹo bết dính trên bàn. Cô tiếp tục lau, lau mạnh hơn, như thể muốn xé toạc tấm khăn trong tay. Sự im lặng của cô nặng trĩu, bao trùm lấy không gian. Người chồng vẫn đứng đó, chờ đợi, nhưng chỉ nhận lại được tiếng cọ rửa khô khốc và bóng lưng gầy gò đang cố gắng che giấu cảm xúc.
Người chồng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cô Linh lần nữa, lần này giữ chặt hơn. Anh cảm nhận được sự căng thẳng dồn nén trong cô.
“Thôi mà, bạn bè anh thì có gì em thông cảm.” Anh khẽ nói, giọng vẫn chứa sự bối rối và một chút cố gắng xoa dịu.
Cô Linh đột ngột dừng lại, bàn tay đang cầm khăn vẫn giữ nguyên tư thế lau dọn. Cơ thể cô khẽ run lên bần bật. Từ từ, cô quay phắt lại, đối mặt với Người chồng. Đôi mắt đỏ hoe của cô giờ đây đã ngấn nước, những giọt lệ chực chờ tuôn rơi, phản chiếu ánh đèn vàng vọt trong căn phòng hỗn độn. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự kìm nén bấy lâu nay vỡ òa.
“Thông cảm cái gì?” Cô Linh gằn giọng, tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô phải hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng. “Anh không thấy họ quá đáng sao? Đến tay không, ăn xong gác chân!”
Lời nói của Cô Linh như một tiếng sét đánh ngang tai Người chồng. Anh lùi lại một bước, gương mặt lộ rõ sự kinh ngạc pha lẫn bối rối tột độ trước cơn giận dữ bất ngờ của vợ. Cô Linh không chờ đợi câu trả lời, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên má, hòa cùng nỗi ấm ức và tủi thân mà cô đã phải chịu đựng suốt buổi tối. Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm phẫn, như thể muốn trút bỏ mọi gánh nặng, mọi sự vô tâm mà cô đã phải gánh vác.
Người chồng hoàn toàn cứng người, chưa bao giờ thấy Cô Linh bùng nổ đến vậy. Anh nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Này, em nói gì lạ vậy?” Người chồng nhíu mày, giọng anh bỗng trở nên gắt gỏng, pha lẫn sự khó chịu vì bị vợ làm mất mặt. “Bạn bè thân tình thì cần gì khách sáo. Vả lại, em làm vợ thì phải chu đáo tiếp đón chứ!” Anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời, như thể Cô Linh đang làm quá mọi chuyện.
Lời nói đó như một lưỡi dao sắc bén cứa thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Cô Linh. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt đọng nước không còn sự căm phẫn mà chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Cô Linh sững sờ, cảm thấy như toàn bộ sức lực trong người bị rút cạn. Hóa ra, trong mắt anh, cô không phải là người vợ cùng gánh vác mà chỉ là một người phục vụ không biết “chu đáo”. Đôi môi cô mấp máy muốn nói điều gì đó, nhưng rồi chẳng thể thốt nên lời. Một nỗi đau đớn, tủi nhục vô bờ bến trào dâng, bóp nghẹt lồng ngực. Cô Linh cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết, bị bỏ rơi giữa chính căn nhà hỗn độn của mình, trong sự vô tâm đến lạnh lùng của người chồng. Cô quay người lại, lặng lẽ tiếp tục dọn dẹp, từng động tác như một cái máy, chậm chạp và vô hồn. Nước mắt vẫn cứ thế tuôn rơi, nhưng không còn tiếng nấc, chỉ là dòng lệ lặng lẽ chảy dài trên má, hòa vào sự chua chát trong tâm hồn cô.
Từng động tác của Cô Linh giờ đây cứng nhắc như robot, mỗi cái chạm vào bát đĩa đều mang theo sự căm hờn lặng lẽ. Trong đầu Cô Linh, lời nói của người chồng vang vọng như một lời nguyền rủa, “em làm vợ thì phải chu đáo tiếp đón chứ!”. Sự tủi nhục đã lên đến đỉnh điểm, và một ngọn lửa giận dữ bùng lên, thiêu rụi mọi kiên nhẫn còn sót lại. Cô Linh đột ngột dừng lại. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc giờ đây ánh lên tia nhìn sắc lạnh, đầy phẫn uất. Cô quay phắt lại, đối diện với người chồng đang đứng nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.
“Được thôi!” Cô Linh gằn từng tiếng, giọng nói tuy không to nhưng đủ sức xuyên thấu không khí đặc quánh. “Anh muốn chu đáo đúng không? Từ nay, bạn bè anh đến nhà, anh tự lo lấy! Tôi không tiếp nữa!”
Lời tuyên bố dứt khoát như một tiếng sét. Người chồng sững sờ, chưa kịp phản ứng. Cô Linh không thèm nhìn anh thêm một giây nào, quay lưng bước thẳng, từng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát. Cô Linh bỏ lên phòng, đóng sập cửa, để lại người chồng đứng một mình giữa đống bừa bộn ngổn ngang của bữa tiệc, và giữa những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây anh.
Người chồng vẫn đứng đó, như một pho tượng. Âm thanh cánh cửa phòng Cô Linh đóng sập cứ văng vẳng trong tai anh. Anh nhìn quanh. Căn nhà của Cô Linh, nơi vừa tràn ngập tiếng cười nói ồn ào, giờ đây chỉ còn lại một bãi chiến trường. Vỏ bia, vỏ đồ ăn vặt vương vãi khắp sàn. Bàn ăn lộn xộn những mảnh xương, vỏ tôm, và vết dầu mỡ loang lổ. Đặc biệt, trong bếp, chồng bát đĩa cao ngất, những chiếc nồi niêu cáu bẩn xếp chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ. Mùi thức ăn thừa lợm giọng xộc lên.
Anh từ từ bước đến chiếc ghế sofa, nơi vừa nãy bạn bè anh còn ngồi cười đùa hả hê. Người chồng nặng nề ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Một cảm giác trống rỗng và choáng váng ập đến.
Lời Cô Linh vừa gằn lên lại hiện về: “Bạn bè anh đến nhà, anh tự lo lấy! Tôi không tiếp nữa!” Anh chợt nhận ra, Cô Linh đã nói thật. Cô ấy không hề đùa. Anh nhìn lại đống bừa bộn, và những lời nói vô tình của mình, của bạn bè, như một cuốn phim quay chậm hiện rõ mồn một.
Anh chợt nhớ lại cái cách Cô Linh đã tất tả từ sáng, chuẩn bị từng món ăn, rồi lại hối hả đi siêu thị mua thêm dưa hấu chỉ vì khách đông hơn dự kiến. Anh nhớ những đứa trẻ nhà khách cứ khư khư giữ gói bánh kẹo của riêng chúng, không hề sẻ chia dù con của Cô Linh và anh cứ nhìn trân trân. Và đặc biệt là bạn bè anh, 6 gia đình, đến tay không, ăn uống no say rồi bỏ đi một cách vô tư, không một lời giúp đỡ dọn dẹp, không một cử chỉ lịch sự.
Một cảm giác hối hận dâng lên trong lòng Người chồng, nặng trĩu. Anh đã quá vô tâm, quá thờ ơ. Anh chỉ nghĩ đến cuộc vui của mình mà quên mất gánh nặng trên vai Cô Linh. Và những người bạn kia, họ thật sự thiếu tế nhị. Sự xấu hổ bắt đầu len lỏi, cháy bỏng trong lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại, chỉ muốn thời gian quay ngược trở lại. Nhưng giờ thì đã quá muộn.
Sáng hôm sau. Ánh nắng yếu ớt lọt qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên cảnh tượng tan hoang của ngôi nhà. Vẫn còn đó mùi bia rượu, mùi thức ăn thừa nồng nặc đến khó chịu. Người chồng mở mắt, đầu óc nặng trĩu. Cảm giác day dứt từ đêm qua vẫn đeo bám anh không rời, như một sợi dây thừng siết chặt lấy lồng ngực.
Anh nặng nề ngồi dậy, nhìn về phía bếp. Chồng bát đĩa vẫn cao ngất, những tàn dư của bữa tiệc hỗn độn vẫn còn nguyên đó. Căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng chim hót ngoài cửa sổ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn độn bên trong. Anh hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Sự xấu hổ và hối hận thôi thúc anh hành động.
Người chồng bước xuống bếp, không nói một lời nào. Anh bắt đầu thu dọn những vỏ chai bia, vỏ đồ ăn vặt vương vãi khắp sàn và trên bàn. Từng chút một, anh gạt bỏ mọi thứ vào túi rác. Sau đó, anh xắn tay áo lên, bật vòi nước. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng trong sự im lặng của buổi sáng. Anh rửa từng chiếc bát, chiếc đũa, từng cái nồi cáu bẩn, một cách chậm rãi và cẩn trọng, như thể đang gột rửa đi cả những lỗi lầm của chính mình.
Cô Linh, với đôi mắt sưng húp và gương mặt vẫn còn vương sự mệt mỏi cùng thất vọng, vừa bước ra khỏi phòng. Cô nhìn thấy bóng lưng Người chồng đang cặm cụi trong bếp. Một sự bất ngờ thoáng qua trong ánh mắt cô, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, xa cách. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi ra sofa ngồi xuống, đưa lưng về phía anh, tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người.
Người chồng quay đầu lại, nhìn thấy Cô Linh. Tim anh đập thình thịch. Anh lau vội tay vào khăn, bước đến bên cô, từ tốn ngồi xuống ghế đối diện. Không khí trong căn phòng căng như dây đàn, nặng nề đến nghẹt thở.
“Linh à…” Giọng anh khẽ khàng, chứa đầy sự hối lỗi và nghẹn ngào. “Anh xin lỗi.”
Cô Linh vẫn im lặng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không một chút biểu cảm nào trên gương mặt cô.
Anh nuốt khan, tiếp tục, giọng nói càng thêm chân thành: “Anh biết… anh đã sai. Rất sai. Đêm qua… và cả những gì đã xảy ra. Anh đã quá vô tâm, quá thờ ơ với em, với công sức của em. Anh cũng đã không để ý đến cảm nhận của em khi bạn bè anh đến nhà, đã không tôn trọng những gì em đã cố gắng.”
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tay Cô Linh nhưng cô rụt lại, như một phản xạ tự nhiên. Anh không nản lòng, chỉ khẽ thở dài, cảm nhận rõ ràng sự tổn thương anh đã gây ra.
“Anh hứa,” Anh nhìn thẳng vào mắt Cô Linh, ánh mắt kiên định, chân thành đến lạ. “Anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ để em phải một mình vất vả như thế này nữa. Anh sẽ quan tâm đến em nhiều hơn, chia sẻ công việc nhà với em. Và anh cũng sẽ nói chuyện nghiêm túc với bạn bè anh về cách cư xử của họ. Từ nay, sẽ không có chuyện như thế này xảy ra nữa. Anh hứa.”
Cô Linh vẫn không nói gì, nhưng khóe mắt cô đã hơi đỏ lên, dù cô cố nén lại. Cô vẫn giữ im lặng, không chấp nhận, cũng không phản kháng lời xin lỗi đó. Sự tổn thương vẫn còn quá lớn, một lời hứa, liệu có đủ để hàn gắn tất cả?
Người chồng thấy cô không phản ứng, anh hiểu rằng lời nói không đủ. Anh thở dài một hơi, đứng dậy quay trở lại bếp. Tiếng nước chảy lại vang lên. Anh tiếp tục rửa bát, từng chiếc, từng chiếc một, cẩn thận hơn bao giờ hết. Mỗi tiếng chạm nhẹ của đĩa vào nhau như một lời xin lỗi không lời gửi đến Cô Linh. Anh còn nhìn sang chiếc bàn ăn, nơi còn vương vãi những mảnh giấy vụn, những vết bẩn khó chịu. Anh lấy khăn ẩm, cần mẫn lau chùi từng centimet mặt bàn, từng vết ố, như thể muốn xóa đi dấu vết của buổi tối hỗn loạn.
Cô Linh ngồi đó, lưng vẫn quay về phía anh, nhưng đôi tai cô không ngừng lắng nghe. Tiếng nước chảy, tiếng lau chùi, tiếng đồ đạc được sắp xếp gọn gàng – tất cả đều vọng vào tâm trí cô. Dù cố giữ vẻ lạnh lùng, một tia ấm áp khẽ nhóm lên trong trái tim Cô Linh. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng hành động của Người chồng. Anh không chỉ nói suông, anh đang thực sự làm.
Cô Linh nhớ lại đêm qua, khi cô một mình vật lộn trong bếp, với những vị khách vô tâm và một người chồng vô trách nhiệm. Giờ đây, cảnh tượng Người chồng cúi lưng dọn dẹp tất cả những gì còn sót lại của bữa tiệc ấy khiến một phần bức tường giận dữ trong Cô Linh bắt đầu sụt đổ. Cô vẫn chưa hết giận, nhưng cảm giác cay đắng dần nhường chỗ cho một chút động lòng.
“Anh ấy đang thực sự thay đổi sao?” Cô Linh thầm nghĩ, một tia hy vọng mong manh. “Liệu đây có phải là khởi đầu cho một sự tôn trọng mới?”
Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, những suy nghĩ miên man ùa về. Cô Linh nhận ra rằng mình đã quá rộng lòng. Giới hạn của sự hiếu khách không thể bị coi thường. Khách đến nhà, dù thân thiết đến mấy, cũng cần có sự tinh tế, sự tôn trọng tối thiểu. Việc họ đến tay không, ăn uống vô tư và bỏ lại cả một bãi chiến trường đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng.
“Đây là nhà mình,” Cô Linh tự nhủ, “Là không gian riêng tư, là tổ ấm của mình. Mình có quyền được bảo vệ nó khỏi những sự thiếu tôn trọng.”
Cô Linh chợt nhận ra mình đã quá mềm mỏng. Vì muốn giữ hòa khí, vì không muốn chồng mất mặt, Cô Linh đã nuốt ngược những ấm ức vào lòng. Nhưng giờ đây, cô biết rằng sự im lặng của mình chỉ khiến người khác lấn tới.
Cô quyết định. Trong tương lai, cô sẽ không còn là người phụ nữ cam chịu, dễ dãi nữa. Cô sẽ học cách thẳng thắn bày tỏ quan điểm, cách đặt ra ranh giới rõ ràng cho các mối quan hệ xã giao, kể cả với bạn bè của chồng. Mối quan hệ nào cũng cần sự tôn trọng lẫn nhau. Nếu thiếu đi điều đó, mọi sự gắn kết đều trở nên rỗng tuếch và độc hại.
Cô Linh hít một hơi thật sâu, mùi thuốc tẩy rửa thoang thoảng từ bếp. Mùi hương ấy, thay vì khó chịu, lại mang đến một cảm giác thanh sạch, một sự khởi đầu mới. Cô từ từ quay người lại. Người chồng vẫn đang cặm cụi, lưng áo đã thấm mồ hôi. Anh không còn vẻ bệ rạc của đêm qua, mà thay vào đó là sự tập trung, tỉ mỉ. Nhìn anh lúc này, Cô Linh chợt nhớ về những ngày đầu cả hai về chung một nhà, khi họ cùng nhau xây dựng tổ ấm này bằng tình yêu và sự san sẻ. Những lỗi lầm, những thiếu sót có lẽ là điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống hôn nhân, nhưng quan trọng là cách đối diện và sửa chữa chúng.
Cô Linh không còn cảm thấy sự lạnh lẽo như tảng băng trong lòng. Nỗi giận dữ vẫn còn đó, như một vết sẹo nhắc nhở, nhưng nó không còn là ngọn lửa thiêu đốt tất cả. Cô hiểu rằng, không chỉ chồng mình cần thay đổi, mà chính bản thân cô cũng phải học cách bảo vệ chính mình, bảo vệ tổ ấm của mình. Việc hy sinh cảm xúc cá nhân để làm hài lòng người khác, hay vì những mối quan hệ xã giao hời hợt, là một cái giá quá đắt. Một gia đình hạnh phúc không chỉ cần tình yêu, mà còn cần sự tôn trọng, sự lắng nghe và sự sẻ chia từ cả hai phía.
Ánh sáng ban mai cuối cùng cũng tràn ngập căn bếp sạch sẽ. Ngôi nhà như được gột rửa, không chỉ bởi bàn tay của Người chồng, mà còn bởi những suy nghĩ chín chắn, những quyết định mạnh mẽ trong lòng Cô Linh. Cô biết chặng đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn. Từ giờ trở đi, Cô Linh sẽ không ngần ngại nói lên tiếng nói của mình, sẽ không để bất cứ ai xâm phạm đến sự bình yên của gia đình cô. Hôn nhân là một cuộc hành trình dài, và đây, có lẽ chỉ là một điểm dừng để cả hai cùng nhìn lại, học hỏi và trưởng thành hơn. Cô Linh khẽ nở một nụ cười nhẹ, không phải nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, mà là một nụ cười của sự bình tâm và kiên định. Cô tin rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

