Ân nhân cứu mạng ngày xưa bỗng quỳ gối cầu xin tôi một việc, tôi chết lặng!

Khi học cấp 3, bạn cùng bàn ba lần giúp tôi đóng học phí. 25 năm sau, người ấy b//ất n//gờ đến nhà tôi, q///uỳ xu///ống c//ầu x//in tôi một việc…
Năm ấy, tôi học lớp 12 ở một ngôi trường huyện ngh//èo. Bố tôi mấ//t sớm, mẹ một mình gồng gánh nuôi ba anh em ăn học. Mỗi mùa khai giảng, trong khi bạn bè háo hức chọn cặp mới, áo trắng mới, tôi chỉ lo sợ cô giáo đọc tên mình vì chưa nộp học phí.
Bạn cùng bàn của tôi là Huyền – con gái một cán bộ xã, hiền lành, học giỏi và có nụ cười dịu dàng. Cô ấy luôn là người đầu tiên đến lớp, sắp lại tập vở, lau bảng, chuẩn bị phấn cho thầy cô. Tôi thì trái ngược: lầm lì, áo cũ sờn vai, đôi khi không đủ tiền ăn sáng.
Một lần, cô giáo chủ nhiệm gọi tôi lên hỏi:
– “Tùng, sao em chưa nộp học phí tháng này?”
Tôi cúi gằm mặt, lắp bắp:
– “Dạ… mẹ em chưa có tiền, mai em nộp ạ.”
Huyền ngồi bên cạnh, không nói gì. Nhưng hôm sau, tôi lên văn phòng nộp tiền thì cô thủ quỹ bảo:
– “Bạn Huyền đã đóng cho em rồi, ghi là nộp hộ.”
Tôi sữ//ng người. Khi quay lại lớp, Huyền chỉ mỉm cười nhỏ nhẹ:
– “Coi như mình cho cậu mượn, sau này có thì trả.”
Lần thứ hai là vào học kỳ II. Mẹ tôi ng//ã bệ//nh, t//iền thu//ốc me//n đã vé//t sạch. Tôi định b/ỏ họ/c đi làm thuê, nhưng chưa kịp nói với ai thì cô giáo lại nhắc chuyện học phí. Vẫn là Huyền. Cô lặng lẽ đặt vào tay tôi một phong bì nhỏ:
– “Đừng nghỉ học nhé. Cậu học giỏi lắm, cố lên!”
Tôi chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại.
Lần thứ ba là kỳ thi tốt nghiệp. Tôi thiếu tiền lệ phí thi, suýt bị gạch tên. Huyền lại đứng ra giúp. Hôm ấy, khi tôi cầm tờ giấy báo dự thi, mắt c//ay xè. Tôi thề, sau này dù cuộc đời có thế nào, tôi cũng phải trả ơn cô ấy.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người một ngả. Tôi thi đỗ đại học, còn Huyền ở lại quê, làm giáo viên tiểu học. Rồi cuộc sống cuốn đi, tôi lập nghiệp ở thành phố, từ một nhân viên qu//èn trở thành chủ một công ty xây dựng nhỏ. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về người bạn năm xưa, nhưng thời gian và khoảng cách khiến mọi thứ dần nhạt phai.
Cho đến một buổi chiều mưa, sau 25 năm.
Một người phụ nữ trung niên xuất hiện trước cổng nhà tôi. Gương mặt h//ốc h///ác, làn da rám nắng, nhưng đôi mắt thì tôi không thể nào quên – vẫn là ánh mắt của cô gái từng ngồi cạnh tôi năm ấy.
– “Tùng… cậu còn nhớ mình không?” – Giọng Huyền ru/n ru/n.
Tôi sữ//ng s//ờ, vội mời cô vào nhà. Khi ly trà còn bốc khói, Huyền b///ất ng//ờ q///uỳ xuố///ng, nước mắt trào ra:
– “Tôi xin cậu… xin cậu hãy…”…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ân nhân cứu mạng ngày xưa bỗng quỳ gối cầu xin tôi một việc, tôi chết lặng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt