Khi quay phim quá nhập tâm, tôi tiện tay nhét tờ “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ”, chỉ là đạo cụ, vào túi áo khoác.
Về đến nhà, ảnh đế, cũng là bạn trai chưa từng công khai của tôi, trong lúc lục áo khoác đã phát hiện ra tờ giấy đó.
Giọng anh khàn khàn, như thể vừa nuốt phải cát.
“Chuyện xảy ra lúc nào?”
Tôi tưởng anh hỏi khi nào quay xong, liền trả lời.
“Chiều nay thôi, nhanh lắm, không có cảm giác gì là xong rồi.”
Ánh mắt ảnh đế lập tức tối sầm lại, cả người như bị rút cạn sức lực, ngã ngồi xuống ghế sofa.
Ngày hôm sau tôi vào đoàn phim, quay trong môi trường khép kín.
Khi rời đoàn, tôi nghe nói ảnh đế đã hủy toàn bộ lịch trình.
Anh quỳ ở chùa suốt bốn mươi chín ngày, chỉ để siêu độ cho một đứa trẻ chưa kịp chào đời.
Vừa mở cửa, tôi còn chưa kịp thay giày, nụ hôn nóng rực của Mặc Trình Thâm đã phủ xuống.
Hơi thở anh mang mùi bạc hà nhàn nhạt, cánh tay siết chặt eo tôi, không cho tôi né tránh.
Bình thường, mỗi lần anh chủ động như vậy, tôi chắc chắn sẽ dây dưa thêm vài lượt.
Nhưng hôm nay thì thôi.
Tôi vừa quay xong, mệt mỏi suốt cả tháng trời, lúc này chỉ muốn tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
“Đừng nghịch.” Tôi nghiêng đầu tránh môi anh. “Lưng em sắp gãy rồi, tha cho em đi.”
Động tác của anh khựng lại, ánh mắt đang nóng bỏng chợt dịu xuống.
“Mệt vậy sao?”
“Ừ.”
Tôi vừa đáp vừa cởi áo khoác, tiện tay nhét vào lòng anh.
“Giúp em treo lên nhé, em đi tẩy trang.”
Nói xong, tôi đi thẳng vào phòng tắm.
Sau lưng vang lên tiếng vải vóc sột soạt.
Quần áo trong nhà đều do Mặc Trình Thâm giặt, anh quen tay treo áo, rồi thuận tay lục túi áo khoác.
Trong phòng tắm, nước chảy ào ào.
Tôi đổ dầu tẩy trang ra tay, nhắm mắt xoa lên lớp mascara chống nước, cả người dần thả lỏng.
Bên ngoài bỗng vang lên giọng anh, rất khẽ, mang theo chút run rẩy khó nhận ra.
“Hạ Nhiên, là lúc nào vậy?”
Tôi tưởng anh vẫn hỏi khi nào quay xong.
“Chiều nay thôi, rất nhanh, không có cảm giác gì đã xong rồi.”
Cảnh hôm nay vốn tưởng khó, ai ngờ quay khá thuận lợi, nên tôi mới được về sớm.
“…Có đau không?”
Nghe vậy, trong lòng tôi chợt ấm lên.
Hôm nay phải treo người bằng dây cáp hơn một tiếng, nói không đau là nói dối.
Nhưng ở đoàn phim, kêu đau thì lại thành yếu đuối.
Tôi đáp qua loa.
“Cũng được, lúc đó hơi đau, giờ thì không còn cảm giác gì nữa.”
Không biết từ lúc nào bên ngoài đã mưa.
Mưa lách tách rơi lên cửa kính phủ sương, làm nhòe đi ánh đèn ấm trong phòng.
Không khí dường như đông cứng lại.
Giọng Mặc Trình Thâm khẽ run.
“…Sao em không nói với anh?”
Lại giận rồi.
Tôi chẳng để tâm.
“Chuyện nhỏ vậy nói làm gì? Trong đoàn nhiều người như thế, anh không sợ lộ chuyện yêu đương à?”
Nói xong, tôi đóng cửa phòng tắm, chuẩn bị ngâm mình thư giãn.
Vừa nằm vào bồn, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
“Hạ Nhiên?”
“Gì nữa vậy?”
Anh im lặng một giây rồi nói.
“Nhiệt độ nước đừng cao quá, không tốt cho sức khỏe. Còn nữa, đừng ngâm lâu quá, dễ choáng.”
“Biết rồi, anh càng ngày càng lắm lời.”
Anh không đáp, nhưng tôi nghe thấy tiếng anh gọi điện.
“…Nếu chẳng may bị cảm thì cần chuẩn bị thuốc gì… Ừ, dù sức khỏe tốt cũng phải chú ý…”
Tôi chỉ nghĩ anh lại gọi cho bác sĩ gia đình như thường lệ.
Nhưng tôi không biết, sau khi dập máy, Mặc Trình Thâm lặng lẽ điều chỉnh điều hòa, tăng thêm hai độ.
Tắm xong bước ra, Mặc Trình Thâm vẫn ngồi đờ đẫn trên sofa, bất động như một bức tượng đá.
Ánh đèn đọc sách hắt xuống, kéo dài cái bóng của anh trên sàn nhà, trông cô độc như một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.
Mặc Trình Thâm là người si mê nghiệp diễn.
Thỉnh thoảng đọc kịch bản quá nhập tâm, tự nhốt mình trong thế giới riêng, vốn là chuyện thường thấy.
Tôi không rảnh để dỗ dành anh.
Ngày mai còn phải vào đoàn phim ở vùng núi quay cổ trang, lịch trình gấp gáp.
Vừa lau tóc, tôi vừa mở vali, bắt đầu thu dọn hành lý.
Tay nhét quần áo vào vali, đầu óc thì tính toán sáng mai phải dậy lúc mấy giờ.
Mặc Trình Thâm đứng nhìn tôi bận rộn.
Mấy lần định mở miệng, lại lặng lẽ nuốt lời.
Đến khi tôi chuẩn bị đóng vali, anh mới đưa tay giữ lấy cổ tay tôi.
“Hạ Nhiên.”
“Ngày mai nhất định phải đi sao?”
“Cơ thể em vẫn chưa hồi phục…”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
“Cơ thể em có sao đâu, khỏe lắm, sung mãn vô cùng.”
“Hơn nữa cả đoàn mấy trăm người đang chờ bấm máy, không đi là vi phạm hợp đồng, anh biết tiền bồi thường bao nhiêu không?”
“Tiền bồi thường anh trả.” Anh buột miệng nói. “Em ở nhà nghỉ mấy hôm, được không?”
Tôi nhíu mày, khó hiểu nhìn anh.
“Mặc Trình Thâm, hôm nay anh làm sao vậy?”
“Hồi đó chẳng phải chính anh nói với em rằng làm diễn viên phải có đạo đức nghề nghiệp, đã ký hợp đồng thì phải làm cho trọn sao?”
“Hơn nữa em khỏe mạnh, tinh thần đầy đủ, sao lại yếu đuối đến mức cần nghỉ ngơi?”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch, như bị tôi tát thẳng một cái.
Tôi không hiểu biểu cảm ấy, chỉ cảm thấy hôm nay anh đặc biệt lề mề, dính người như một đứa trẻ.
Tôi đứng thẳng dậy, vừa khóa vali vừa nói.
“Còn nữa, trước đây chẳng phải chính anh bảo em chuyên tâm cho sự nghiệp sao?”
“Giờ em vừa có chút khởi sắc, anh lại muốn nhốt em trong nhà, làm chim hoàng yến à?”
Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.
Mặc Trình Thâm lảo đảo lùi nửa bước, rồi ngã ngồi xuống sofa.
Anh nhìn tôi, ánh mắt vỡ vụn, như pha lê rơi xuống đất.
“Đúng…
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Hạ Nhiên nhìn Mặc Trình Thâm ngã vật xuống ghế sofa, ánh mắt vỡ vụn của anh hoàn toàn không lọt vào tầm nhìn của cô. Hạ Nhiên chỉ thấy Mặc Trình Thâm đang ngồi đờ đẫn, cảm giác dường như anh đang giận dỗi vô cớ. Thật kỳ lạ, Mặc Trình Thâm thường ngày rất lý trí, hiếm khi thể hiện sự bốc đồng. Hạ Nhiên lại nghĩ đến việc anh quá nhập tâm vào vai diễn mới. Dù sao, anh cũng là ảnh đế, đôi khi nhập vai đến mức không phân biệt được thực ảo cũng là chuyện thường tình.
Hạ Nhiên hờ hững lắc đầu, không muốn lãng phí thời gian vào những suy nghĩ vẩn vơ ấy. Cô nhanh chóng cài khóa chiếc vali hành lý đã đầy ắp quần áo. Trong đầu Hạ Nhiên, một lịch trình dày đặc cho ngày hôm sau đã được sắp xếp gọn gàng: mấy giờ dậy, mấy giờ đến đoàn phim ở vùng núi quay cổ trang, cảnh quay đầu tiên là gì, và cần chuẩn bị đạo cụ nào. Cô hoàn toàn không nhận ra rằng, từng câu nói, từng cử chỉ vô tư của mình vừa rồi đã đâm thẳng vào trái tim Mặc Trình Thâm, khiến anh sụp đổ hoàn toàn.
Mặc Trình Thâm vẫn ngồi đó, bất động trên ghế sofa như một bức tượng băng. Đôi mắt anh trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua Hạ Nhiên mà không thấy gì. Cả căn phòng nhà riêng dường như chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính. Anh cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, không thể thốt thêm được bất cứ lời nào. Mặc Trình Thâm chỉ có thể lặng lẽ nhìn bóng lưng bận rộn của Hạ Nhiên, nhìn cô quay đi, mang theo tất cả những mảnh vỡ còn sót lại trong tâm hồn anh. Sự tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy anh, nhấn chìm Mặc Trình Thâm vào một vực sâu không đáy.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng yếu ớt của ngày mới len lỏi qua khe rèm, nhưng căn phòng nhà riêng vẫn chìm trong một thứ tĩnh lặng nặng nề. Hạ Nhiên tỉnh giấc, vươn vai uể oải, cảm giác cơ thể còn khá mệt mỏi sau một ngày làm việc dài. Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, mặc quần áo gọn gàng cho buổi quay sắp tới. Khi Hạ Nhiên bước ra khỏi phòng ngủ, cô lập tức hướng mắt về phía ghế sofa, nơi Mặc Trình Thâm vẫn ngồi.
Đúng như cô dự đoán, Mặc Trình Thâm vẫn ngồi nguyên trên ghế sofa, tư thế cứng đờ như một pho tượng. Khác với vẻ lơ đễnh tối qua, lúc này, Hạ Nhiên có thể thấy rõ sự tiều tụy hiện rõ trên gương mặt anh. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm lộ rõ, cả người toát ra một vẻ hốc hác đến đáng sợ. Mái tóc vốn luôn gọn gàng giờ đã rối bời, phủ xuống trán.
Hạ Nhiên nhíu mày. “Anh ngủ quên ở đây thật đấy à? Không vào giường ngủ cho thoải mái?”
Mặc Trình Thâm không đáp, đôi mắt trống rỗng vẫn nhìn thẳng về phía trước, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô định nào đó mà không ai có thể thấy được. Sự im lặng bất thường của anh khiến Hạ Nhiên hơi khó chịu. Cô nghĩ có lẽ anh vẫn còn đang giận dỗi hoặc quá nhập tâm vào vai diễn mới.
“Đạo diễn đoàn phim bảo cảnh quay hôm nay khá khó, anh phải giữ sức khỏe chứ. Cứ ngồi đờ đẫn thế này lát nữa quay làm sao được?” Hạ Nhiên nói, giọng cô pha chút sốt ruột và có phần trách móc, nhưng thực chất là sự quan tâm theo cách của riêng cô. “Em phải đi trước đây. Anh nhớ ăn sáng, rồi nghỉ ngơi một chút trước khi đến đoàn phim nhé.”
Cô cầm lấy túi xách đã chuẩn bị sẵn, đeo lên vai, rồi quay gót bước ra cửa. Hạ Nhiên không hề nán lại thêm một giây nào để quan sát kỹ hơn gương mặt Mặc Trình Thâm, không hề hay biết rằng, mỗi câu nói vô tư của cô chỉ như thêm một nhát dao cứa vào trái tim anh, và sự tiều tụy kia không phải do thiếu ngủ, mà là nỗi đau tột cùng của một người đàn ông vừa mất đi đứa con mình khao khát.
Cánh cửa nhà riêng khép lại một tiếng “cạch” khô khốc, trả lại căn phòng vẻ tĩnh lặng đến ám ảnh. Mặc Trình Thâm vẫn ngồi đó, bất động, không một lời đáp trả, không một cử động nhỏ. Nước mắt anh đã cạn khô từ bao giờ, chỉ còn lại ánh mắt vô hồn và một trái tim đã vỡ vụn, đang gánh chịu một nỗi đau câm lặng mà Hạ Nhiên, người anh yêu thương nhất, lại hoàn toàn không hay biết.
Cánh cửa nhà riêng vừa khép lại, nhưng âm thanh khô khốc ấy lại như tiếng sét đánh ngang tai Mặc Trình Thâm. Anh vẫn bất động trên ghế sofa, đôi mắt vô hồn nhìn về phía khoảng không vô định, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa giận dữ và tuyệt vọng bắt đầu bùng lên dữ dội. Nỗi đau câm lặng bỗng chốc biến thành sự thù hận, không phải với Hạ Nhiên, mà là với sự thật tàn nhẫn và sự mù quáng của chính anh.
“Không thể nào… Không thể nào là sự thật!” Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, từng lời như cứa vào cổ họng.
Bàn tay Mặc Trình Thâm run rẩy đưa lên ôm lấy đầu. Anh không thể tiếp tục ngồi yên. Cả người anh như bật ra khỏi ghế, lao nhanh vào phòng ngủ, nơi có chiếc vali hành lý đã được chuẩn bị sẵn. Anh lục tung mọi thứ, tìm kiếm, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy Hạ Nhiên đã mang thai hay phá thai, ngoài tờ giấy định mệnh kia.
Mặc Trình Thâm dừng lại, nhìn vào gương mặt tiều tụy của mình trong gương. Đôi mắt anh đỏ ngầu, quầng thâm lộ rõ, nhưng ánh nhìn đã không còn trống rỗng. Thay vào đó là sự quyết tâm rực cháy. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi hay suy đoán nữa. Anh phải hành động.
Chiếc điện thoại bị ném mạnh xuống mặt bàn, nhưng ngay lập tức được anh cầm lên lại. Đầu tiên, anh gọi cho quản lý, giọng điệu kiên quyết không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
“Hủy bỏ tất cả lịch trình chiều nay và ngày hôm sau,” Mặc Trình Thâm ra lệnh, giọng nói cứng rắn. “Tôi có việc quan trọng.”
Không đợi quản lý kịp phản ứng, anh cúp máy. Tiếp theo, Mặc Trình Thâm bắt đầu gõ tìm kiếm trên mạng. “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ,” anh thì thầm, từng chữ như mũi kim đâm vào tim anh. Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng không có gì cụ thể về một trường hợp cá nhân.
Anh bắt đầu quay số, gọi đến các bệnh viện lớn trong thành phố, giả vờ là người nhà, tìm kiếm thông tin về hồ sơ bệnh án liên quan đến tên Hạ Nhiên. Hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác, anh chỉ nhận lại những lời từ chối lịch sự và nghiêm túc về quyền riêng tư của bệnh nhân.
“Xin lỗi, chúng tôi không thể cung cấp thông tin cá nhân của bệnh nhân,” giọng một cô y tá vang lên qua điện thoại, lặp lại điệp khúc quen thuộc.
Mặc Trình Thâm siết chặt điện thoại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sự tuyệt vọng bắt đầu dâng lên, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Bỗng, một cái tên lóe lên trong đầu anh: Bác sĩ gia đình. Anh có một người bạn là bác sĩ, từng giúp đỡ anh trong vài vấn đề sức khỏe cá nhân.
Anh nhanh chóng tìm số và gọi. “Alo, tôi là Mặc Trình Thâm đây. Anh có rảnh không? Tôi cần hỏi anh một vài điều rất quan trọng.”
Cùng lúc đó, cách xa thành phố hàng trăm cây số, trên một ngọn núi cheo leo phủ đầy sương khói, Hạ Nhiên đang hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Cô khoác chiếc áo khoác dày, đứng giữa đoàn phim đông đúc, lắng nghe Đạo diễn đoàn phim chỉ đạo. Những ngày quay phim cổ trang ở vùng núi vô cùng bận rộn và vất vả. Khí hậu khắc nghiệt, cảnh quay đòi hỏi thể lực cao, đặc biệt là những cảnh hành động.
“Nhiên Nhiên, cảnh này phải bay trên dây cáp, nhớ giữ thăng bằng và biểu cảm dứt khoát nhé!” Đạo diễn đoàn phim hô lớn qua loa, giọng khàn đặc.
Hạ Nhiên gật đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán mặc cho cái lạnh cắt da cắt thịt. Cô được treo mình lên cao bằng dây cáp, đôi mắt tập trung tuyệt đối vào khung hình. Từng động tác, từng ánh mắt đều toát lên sự chuyên nghiệp và dũng cảm của nhân vật. Cô không còn thời gian để nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài vai diễn, không hề hay biết rằng, ở nơi xa xôi, Mặc Trình Thâm đang dốc toàn lực để vén màn sự thật tàn nhẫn. Cô đã hoàn toàn quên đi vẻ tiều tụy của anh vào sáng sớm, cho rằng đó chỉ là sự mệt mỏi nhất thời.
Chiều nay, Hạ Nhiên mệt nhoài sau một ngày quay dưới cái nắng gay gắt và những cú “bay lượn” trên dây cáp. Cô ngồi bệt xuống đất, tranh thủ nhai vội miếng bánh mì, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình giám sát để xem lại cảnh quay. Cô chỉ muốn hoàn thành công việc thật tốt, rồi trở về nhà nghỉ ngơi.
Trong khi đó, ở nhà riêng, Mặc Trình Thâm vẫn kiên trì với cuộc điều tra của mình. Sau cuộc gọi với Bác sĩ gia đình, anh có thêm một tia hy vọng. Bác sĩ gia đình, dù không thể tiết lộ thông tin bệnh án, đã gợi ý cho anh một hướng đi khác.
“Thâm, hồ sơ bệnh án là bí mật. Nhưng nếu cô ấy đã từng đi khám ở một bệnh viện tư, hoặc có ai đó thân cận biết về việc này, có lẽ cậu sẽ có manh mối,” Bác sĩ gia đình nói qua điện thoại, giọng điệu trầm ngâm.
Mặc Trình Thâm cúp máy, ánh mắt sắc lạnh. Bệnh viện tư? Hoặc một người thân cận? Anh bắt đầu tua lại từng kỷ niệm, từng sự kiện nhỏ nhặt gần đây liên quan đến Hạ Nhiên. Một cái tên chợt hiện lên trong đầu anh, khiến bàn tay anh siết chặt điện thoại.
Mặc Trình Thâm siết chặt điện thoại, đôi mắt vẫn dán vào màn hình đầy những số điện thoại bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố. Anh đã dành hàng giờ đồng hồ để thực hiện vô số cuộc gọi, giọng nói dần khản đặc vì lặp đi lặp lại câu hỏi về Hạ Nhiên. Mỗi lần nhận được lời từ chối lịch sự, một phần hy vọng trong anh lại lụi tàn. Nhưng lần này, sau cuộc nói chuyện với Bác sĩ gia đình, anh lại có thêm sức mạnh. Anh lại gọi. Lần lượt từng bệnh viện, từ lớn đến nhỏ, từ công lập đến tư nhân.
“Xin lỗi quý khách, chúng tôi đã kiểm tra kỹ. Trong hệ thống của chúng tôi không có hồ sơ bệnh án nào liên quan đến tên Hạ Nhiên về việc đình chỉ thai kỳ trong khoảng thời gian gần đây,” giọng một tổng đài viên từ bệnh viện tư cuối cùng vang lên, dứt khoát và rõ ràng.
Mặc Trình Thâm đặt điện thoại xuống bàn. Cả cơ thể anh như đông cứng lại. “Không có hồ sơ nào…” Anh lặp lại, giọng nói chỉ đủ nghe thấy. Đầu óc anh quay cuồng. Một cảm giác lạ lẫm, không phải đau đớn, không phải giận dữ, mà là một sự nhẹ nhõm mong manh, từ từ lan tỏa khắp lồng ngực. Không có hồ sơ. Nghĩa là, tờ giấy đó… có thể không phải là sự thật.
Bất giác, một đoạn hội thoại chợt bật lại trong tâm trí anh, rõ ràng như mới hôm qua. Anh đã hỏi Hạ Nhiên về tờ giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ, và cô ấy đã nhìn anh, đôi mắt trống rỗng, nói bằng giọng thì thầm: “Đó chỉ là… đạo cụ thôi.”
Đạo cụ?
Trước đó, anh đã gạt phắt lời nói đó, coi nó như một lời nói dối vụng về để che đậy sự thật. Nhưng bây giờ, khi tất cả các bệnh viện đều phủ nhận, lời nói “đạo cụ” đó bỗng trở nên sáng tỏ đến rợn người. Nó không còn là một lời nói dối mà là một manh mối, một lời giải thích anh đã cố tình bỏ qua.
Mặc Trình Thâm đứng dậy, bước ra Ghế sofa, nơi anh đã ngồi chết lặng suốt nhiều giờ. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng xâu chuỗi lại mọi thứ. Hạ Nhiên đã mệt mỏi, sút cân. Đúng. Cô ấy đã giấu anh việc gì đó. Đúng. Cô ấy đã đưa anh tờ giấy đó. Cũng đúng. Nhưng nếu đó là “đạo cụ”, vậy thì đạo cụ cho cái gì? Tại sao cô ấy lại phải dùng “đạo cụ” để lừa dối anh? Hay là… không phải lừa dối?
Một câu hỏi khác xẹt qua đầu Mặc Trình Thâm. Nếu tờ giấy đó là giả, vậy thì tất cả những đau khổ, những dằn vặt của anh trong những ngày qua, tất cả những lời cầu nguyện ở Chùa… đều là vô nghĩa? Anh đã trách móc Hạ Nhiên, đã hận thù, đã tuyệt vọng, tất cả chỉ vì một thứ “đạo cụ”?
Nỗi giận dữ bỗng chốc quay ngược lại, nhưng lần này không phải nhắm vào Hạ Nhiên, mà là vào chính sự mù quáng và nông nổi của anh. Mặc Trình Thâm lắc đầu nguầy nguậy. Anh không thể tiếp tục suy đoán như thế này. Có một điều gì đó đang diễn ra, một bí mật lớn hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng. Anh phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.
Mặc Trình Thâm bật dậy, cảm giác bàng hoàng vì sự thật vừa được hé lộ xen lẫn nỗi ân hận tột cùng. Anh không thể tin mình lại mù quáng đến thế, lại nghi ngờ Hạ Nhiên một cách vô cớ. Tất cả những đau khổ, những đêm không ngủ, những lời cầu nguyện sầu não… đều có thể là do chính anh gây ra. Một tia hy vọng mong manh lóe lên, nhưng kèm theo đó là nỗi day dứt không thể tả. Anh phải tìm Hạ Nhiên. Ngay lập tức.
Anh vơ lấy điện thoại, gọi liên tục cho quản lý. Giọng Mặc Trình Thâm trầm khàn nhưng đầy kiên quyết: “Hủy hết. Mọi lịch trình chiều nay và ngày mai. Tôi phải đi đến phim trường vùng núi.” Quản lý của anh, vốn đã quen với những quyết định bất ngờ của ảnh đế, chỉ kịp ú ớ vài câu rồi vội vàng thực hiện.
Mặc Trình Thâm lao vào phòng ngủ, vơ vội mấy bộ quần áo vào chiếc Vali hành lý. Anh khoác chiếc Áo khoác thường ngày, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhưng ý chí đã trở nên sắt đá. Không một giây phút chần chừ, anh xuống gara, lái xe thẳng ra đường cao tốc, hướng về phía vùng núi heo hút, nơi đoàn phim của Hạ Nhiên đang ghi hình. Suốt quãng đường dài, hàng nghìn câu hỏi luẩn quẩn trong đầu anh. Nếu đó thật sự là đạo cụ, vậy Hạ Nhiên đã phải trải qua những gì mà không dám nói với anh? Tại sao cô ấy lại phải giữ bí mật? Anh đã quá vô tâm chăng?
Khi Mặc Trình Thâm đến được khu vực phim trường, mặt trời đã ngả bóng chiều. Tiếng hò reo của ê-kíp, tiếng Đạo diễn đoàn phim chỉ đạo vang vọng giữa núi rừng. Anh thấy Hạ Nhiên đang treo mình lơ lửng trên không bằng Dây cáp, thực hiện một cảnh hành động phức tạp. Cô mặc bộ trang phục cổ trang mỏng manh, mái tóc dài bay trong gió, gương mặt vẫn gầy gò, phờ phạc. Một thoáng đau xót xẹt qua tim Mặc Trình Thâm. Cô ấy đã phải vất vả đến nhường nào?
Anh đứng nép mình ở một góc khuất, quan sát Hạ Nhiên. Toàn thân cô ấy toát ra một vẻ mạnh mẽ, kiên cường, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi mà chỉ anh mới có thể nhận ra. Anh muốn chạy đến ngay lập tức, ôm lấy cô, hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Nhưng một phần lý trí níu anh lại. Anh cần một cuộc đối thoại rõ ràng, không phải một màn chất vấn vội vã. Anh phải chờ. Đợi Hạ Nhiên kết thúc công việc, đợi khoảnh khắc chỉ có hai người. Dù lòng anh vẫn ngổn ngang mâu thuẫn và đau khổ, nhưng quyết tâm làm rõ sự thật đã trở thành động lực duy nhất của anh lúc này.
Tiếng gió rít qua vách núi, cuốn theo bụi đất và những sợi tóc mai lòa xòa trên trán Hạ Nhiên. Cô treo mình lơ lửng giữa không trung, chỉ được cố định bởi sợi Dây cáp mảnh mai, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Dưới sự chỉ đạo của Đạo diễn đoàn phim, Hạ Nhiên phải thực hiện một chuỗi động tác võ thuật phức tạp, kết hợp cả đánh và né tránh trên không. Từng cử động đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và sức mạnh cơ bắp phi thường.
“Cắt!” tiếng Đạo diễn đoàn phim vang lên đầy dứt khoát.
Hạ Nhiên được hạ xuống, cô lảo đảo vài bước, đôi chân gần như không còn cảm giác. Lưng áo cổ trang của cô đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào da thịt. Cô cố gắng hít thở sâu, nụ cười gượng gạo nở trên môi khi quay sang Đạo diễn: “Em xin lỗi, đạo diễn. Em sẽ cố gắng hơn.”
Đạo diễn đoàn phim nhăn mặt: “Không tệ, Hạ Nhiên. Nhưng nét mặt em hơi mất tập trung một chút. Cảnh này cần sự dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng cũng phải thể hiện được sự đau đớn, giằng xé nội tâm của nhân vật.” Ông ta liếc nhìn cô một lượt, thấy rõ sự mệt mỏi hằn lên gương mặt gầy gò của nữ diễn viên. “Cho Hạ Nhiên nghỉ mười phút, chuẩn bị quay lại!”
Hạ Nhiên gật đầu, cố nén tiếng thở dài. Cô biết mình đã dốc hết sức. Mỗi lần treo Dây cáp, cảm giác như nội tạng bị kéo căng, nhưng cô không cho phép mình than vãn. “Một đứa trẻ con thì không thể yếu đuối,” cô tự nhủ thầm, lời nhắc nhở ấy như một chiếc cùm vô hình, khóa chặt mọi sự yếu mềm. Cô ngồi bệt xuống một tảng đá, nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại chút năng lượng ít ỏi còn sót lại.
Ở một góc khuất, Mặc Trình Thâm chứng kiến tất cả. Từng lời nói của Đạo diễn đoàn phim, từng cử chỉ mệt mỏi của Hạ Nhiên, đều như nhát dao cứa vào tim anh. Cô ấy gầy đi rất nhiều, gương mặt xanh xao, nhưng ánh mắt vẫn giữ được vẻ kiên cường đến đáng sợ. “Đau đớn, giằng xé nội tâm,” lời Đạo diễn vang vọng trong đầu anh. Liệu có phải những gì anh đang thấy chỉ là một phần nhỏ của những gì cô ấy đang chịu đựng? Anh siết chặt nắm tay, trái tim đau thắt. Anh muốn chạy đến đó, ôm lấy cô, nói cô đừng cố gắng nữa, nhưng anh biết chưa phải lúc.
Hạ Nhiên mở mắt. Cô đứng dậy, hít một hơi thật sâu. Dù cơ thể rã rời, cô vẫn là một diễn viên chuyên nghiệp. Một cảnh quay nữa, rồi sẽ kết thúc. Cô không biết rằng, cách đó không xa, người bạn trai bí mật của cô đang dõi theo từng cử chỉ, và trái tim anh đang tan nát vì những gì anh đã gây ra. Cô bước trở lại vị trí, chuẩn bị cho cảnh quay khó khăn tiếp theo, hoàn toàn không hay biết anh đã đến.
Mặc Trình Thâm với gương mặt cố nén vẻ lo âu, rời khỏi góc khuất nơi anh đã lặng lẽ theo dõi Hạ Nhiên. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn. Trái tim anh vẫn còn run rẩy vì cảnh quay vất vả của cô, nhưng lý trí mách bảo anh phải hành động ngay lập tức. Anh hướng về phía Đạo diễn đoàn phim, người đang bận rộn chỉ đạo các nhân viên thiết lập cảnh quay tiếp theo.
“Chào đạo diễn!” Mặc Trình Thâm nở một nụ cười xã giao hoàn hảo, cố gắng giấu đi sự hỗn loạn đang cuộn trào bên trong. Anh là Ảnh đế, anh biết cách điều khiển cảm xúc của mình trước công chúng.
Đạo diễn đoàn phim quay lại, ngạc nhiên khi thấy Mặc Trình Thâm. “À, Trình Thâm! Cậu đến thăm Hạ Nhiên à? Em ấy vừa quay xong cảnh khá nặng đó.” Ông ta đưa tay ra bắt, rồi khẽ nhíu mày nhìn Mặc Trình Thâm. “Sắc mặt cậu có vẻ không được tốt lắm?”
“Vâng, tôi có ghé qua xem Hạ Nhiên diễn. Thấy em ấy rất tập trung, nhưng cũng có vẻ hơi mệt,” Mặc Trình Thâm nhẹ nhàng nói, cố gắng tỏ ra quan tâm một cách bình thường. Anh lảng tránh ánh mắt dò xét của đạo diễn. “Gần đây Hạ Nhiên có lịch quay căng thẳng lắm không, thưa đạo diễn? Liệu có cảnh nào đặc biệt liên quan đến đạo cụ mang tính… nội tâm sâu sắc không? Tôi muốn tìm hiểu thêm để có thể hỗ trợ tinh thần em ấy tốt hơn.” Anh nhấn nhẹ vào cụm từ “nội tâm sâu sắc,” hy vọng gợi mở được điều gì đó liên quan đến những gì anh đang tìm kiếm.
Đạo diễn đoàn phim suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. “Có chứ. Cảnh này Hạ Nhiên phải diễn biến tâm lý rất phức tạp, liên quan đến một lựa chọn lớn của nhân vật. Vừa rồi có một cảnh em ấy phải cầm ‘Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ (đạo cụ)’ và thể hiện sự giằng xé tột độ. Diễn xuất của em ấy thật sự đáng kinh ngạc!” Đạo diễn không hề hay biết rằng từng lời nói của mình như một nhát dao đâm thẳng vào tim Mặc Trình Thâm.
Mặc Trình Thâm cảm thấy như trời đất quay cuồng. “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ.” Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Không thể nào! Anh cố gắng giữ vững nét mặt, nhưng đôi tay anh đã siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “À… ra vậy,” anh khẽ thì thầm, giọng nói khô khốc, gần như không thể nghe thấy. “Một đạo cụ khá… đặc biệt.” Anh cố nuốt khan, từng chữ của đạo diễn như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lồng ngực.
Đạo diễn đoàn phim không để ý sự thay đổi nhỏ trên gương mặt Mặc Trình Thâm, tiếp tục nói đầy hào hứng: “Đúng thế. Cảnh đó cực kỳ khó, Hạ Nhiên đã diễn rất đạt. Chúng tôi còn định quay lại vài lần để lấy góc cận cảnh tốt nhất. Hôm nay còn một số cảnh hành động nữa, Hạ Nhiên cũng phải dùng đến Dây cáp nhiều. Cậu ở lại xem Hạ Nhiên diễn thêm vài cảnh nữa nhé.”
Mặc Trình Thâm không còn nghe rõ những lời sau của đạo diễn. Toàn bộ tâm trí anh chỉ xoay quanh cụm từ “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ”. Không phải anh nằm mơ. Không phải Hạ Nhiên muốn nói bóng gió. Cô ấy đã thật sự… Anh đứng đó, toàn thân lạnh ngắt, trái tim đóng băng.
Quản lý của Hạ Nhiên, với nụ cười rạng rỡ, bước đến chỗ Mặc Trình Thâm, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt tái mét của anh. “Ôi, Ảnh đế Mặc! Anh đến thăm Hạ Nhiên à? Em ấy vừa hoàn thành cảnh quay kinh điển đó, diễn xuất bùng nổ thật sự!” Cô hào hứng nói, giọng điệu đầy tự hào.
Mặc Trình Thâm cố gắng giữ cho gương mặt không biến sắc, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng một cơn bão dữ dội. “Vâng, tôi có ghé qua xem Hạ Nhiên diễn. Cảnh… cảnh đó, có vẻ rất nặng ký.” Anh gượng gạo nói, cố gắng kéo dài câu chuyện để tìm hiểu thêm.
Quản lý của Hạ Nhiên gật đầu lia lịa. “Đúng rồi! Cảnh đấy chính là phân đoạn cao trào, đẩy cảm xúc nhân vật lên đỉnh điểm. Hạ Nhiên hóa thân thành một người mẹ đơn thân, trong hoàn cảnh cùng cực, buộc phải đưa ra quyết định từ bỏ đứa con của mình.” Cô say sưa kể, như đang thưởng thức lại một màn trình diễn tuyệt vời.
Tim Mặc Trình Thâm thắt lại dữ dội. “Người mẹ đơn thân… từ bỏ con…” Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi tột cùng. Anh cảm thấy như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở.
Quản lý của Hạ Nhiên tiếp tục, giọng điệu vẫn đầy phấn khích: “Cô ấy phải cầm tờ ‘Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ (đạo cụ)’ trên tay, ánh mắt chất chứa biết bao nỗi đau, sự giằng xé tột độ. Cả đoàn phim nín thở, ai cũng rưng rưng. Hạ Nhiên đã khóc cạn nước mắt, diễn đến mức thoát hồn luôn ấy chứ!”
Mặc Trình Thâm đứng như trời trồng, toàn thân cứng đờ. Đạo cụ. Từ bỏ đứa con. Mẹ đơn thân. Anh nhớ lại những biểu hiện bất thường của Hạ Nhiên gần đây, những lần cô mệt mỏi, những lời cô nói úp mở. Tất cả bỗng chốc trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn trong đầu anh. Đây không phải là diễn. Đây là sự thật! Anh không thể tin được. Một cơn choáng váng ập đến, khiến thế giới xung quanh anh như quay cuồng, mọi thứ nhòe đi. Anh gần như không còn đứng vững.
Quản lý của Hạ Nhiên, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi rõ rệt và đáng sợ trên gương mặt Mặc Trình Thâm, vô tư nói tiếp: “Sau cảnh đó, Hạ Nhiên phải mất một lúc mới thoát vai được. Em ấy còn bảo cảnh đó ám ảnh em ấy cả ngày hôm nay, làm em ấy cảm thấy vô cùng nặng nề.”
Ám ảnh. Nặng nề. Mặc Trình Thâm cảm thấy một sự lạnh lẽo tột độ bao trùm lấy anh. Anh cắn chặt răng, cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Nước mắt anh chực trào, nhưng anh cố gắng kiềm nén đến mức hai mắt đỏ hoe, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Hạ Nhiên… cô ấy đã làm điều đó thật sao? Anh muốn hét lên, muốn xé toang sự thật này ra, muốn phủ nhận tất cả, nhưng cổ họng anh khô khốc, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Anh quay người, lảo đảo bước đi, bỏ lại người quản lý vẫn đang say sưa với câu chuyện. Anh cần phải đối mặt với Hạ Nhiên, ngay bây giờ.
Mặc Trình Thâm lảo đảo bước đi, tiếng nói của người quản lý Hạ Nhiên vẫn văng vẳng bên tai anh, như những nhát dao cứa vào từng thớ thịt. Đạo cụ. Từ bỏ con. Mẹ đơn thân. Những từ ngữ đơn giản ấy giờ đây kết nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh tàn nhẫn, rõ ràng đến mức khiến anh phát điên. Cơn choáng váng lúc nãy giờ biến thành một cơn đau nhói thấu tận xương tủy.
Anh bước như vô định, từng bước chân nặng trĩu. Hình ảnh Hạ Nhiên hiện lên trong tâm trí anh, không phải là người phụ nữ lạnh lùng, vô tâm mà anh đã tự vẽ ra, mà là một Hạ Nhiên đầy mệt mỏi, ẩn chứa nỗi đau không thể nói thành lời. Anh nhớ lại đêm đó, khi Hạ Nhiên nằm co ro trên giường, ánh mắt trống rỗng. Anh đã hỏi cô có sao không. Hạ Nhiên đã yếu ớt thốt lên: “Xong nhanh, không cảm giác.” Tim Mặc Trình Thâm thắt lại dữ dội. Lúc đó, anh đã nghĩ cô nói về tình yêu của họ, về việc cô muốn kết thúc mọi thứ một cách nhanh chóng, và cô không còn cảm xúc gì với anh nữa. Anh đã giận, đã đau, đã nghĩ cô thật nhẫn tâm. Nhưng giờ đây, những lời đó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, tàn khốc hơn gấp vạn lần. Cô ấy đã trải qua điều gì đó, một điều gì đó kinh hoàng và cô đơn tột cùng.
Anh lại nhớ đến một lần khác, khi Hạ Nhiên nói trong mơ màng, giọng run rẩy: “Hơi đau, giờ thì không còn cảm giác gì nữa.” Khi đó, anh đã tự dối lòng rằng cô đang đau khổ vì anh, vì những hiểu lầm không thể gỡ bỏ. Anh đã tự an ủi mình rằng nỗi đau tinh thần đó sẽ qua đi. Nhưng không, đó không phải là nỗi đau của một trái tim tan vỡ vì tình yêu. Đó là nỗi đau thể xác, là sự tàn phá từ bên trong.
Và rồi, cú sốc lớn nhất ập đến, giáng thẳng vào lồng ngực anh. Chính anh, Mặc Trình Thâm, đã quỳ gối ở chùa suốt 49 ngày, cầu siêu cho đứa con mà anh tin rằng Hạ Nhiên đã nhẫn tâm từ bỏ. Anh đã oán hận cô, đã căm ghét cô vì tội lỗi đó, đã thề sẽ không bao giờ tha thứ. Anh đã nghĩ Hạ Nhiên là một con quỷ cái, một người phụ nữ tuyệt tình, không xứng đáng với tình yêu của anh.
Toàn thân Mặc Trình Thâm run rẩy dữ dội. Một tiếng gầm nhẹ, đau đớn thoát ra từ cổ họng anh. Tất cả, tất cả chỉ là một sự hiểu lầm khủng khiếp! Anh đã hiểu lầm Hạ Nhiên một cách tàn nhẫn, đã kết tội cô bằng những suy đoán của chính mình. Trái tim anh như bị xé nát thành từng mảnh vụn. Hối hận. Dằn vặt. Nỗi đau này còn hơn cả việc bị sét đánh ngang tai. Anh đã làm gì? Anh đã đối xử với Hạ Nhiên như thế nào trong suốt thời gian qua? Cô ấy đã phải một mình chịu đựng nỗi đau mất con, phải đối mặt với nỗi ám ảnh của vai diễn, và anh, anh lại là kẻ đã đẩy cô vào vực sâu của sự cô đơn.
Mặc Trình Thâm lao ra khỏi đoàn phim, gần như quên mất mình đang ở đâu. Anh không biết mình đi đâu, chỉ biết phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những ánh nhìn vô tội của những người xung quanh, những người không hề hay biết về bi kịch mà anh và Hạ Nhiên đang trải qua. Anh lên xe, phóng đi trong vô thức, chiếc xe lạng lách trên đường phố đông đúc như một con thú bị thương đang chạy trốn. Anh về đến Nhà riêng, nơi từng góc phòng đều hằn sâu dấu ấn của Hạ Nhiên, của những kỷ niệm, và giờ là của những hiểu lầm tàn khốc. Anh ngã phịch xuống Ghế sofa, cơ thể co rúm lại, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như một bức tượng đá đã chết lặng trước sự thật. Anh đã hủy hoại tất cả.
Mặc Trình Thâm gượng dậy từ Ghế sofa, thân thể đau nhói nhưng nỗi ân hận còn cào xé gấp trăm lần. Anh biết mình không thể ngồi yên thêm một giây phút nào nữa. Anh phải tìm Hạ Nhiên, phải nhìn thấy cô, phải xin lỗi cô. Như một con thú bị thương cố gắng tìm đường về tổ, Mặc Trình Thâm lao ra khỏi Nhà riêng. Chiếc xe lại một lần nữa gầm rú trên đường, bỏ lại phía sau những con phố đông đúc và nỗi dằn vặt đang bóp nghẹt lồng ngực anh.
Anh phóng như bay đến Đoàn phim. Phim trường vẫn còn rộn rã tiếng máy quay, tiếng người nói cười, nhưng trong mắt Mặc Trình Thâm, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn mờ nhạt. Anh tìm kiếm Hạ Nhiên một cách điên cuồng, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách, từng gương mặt. Sự lo lắng xen lẫn tuyệt vọng càng làm tim anh thắt lại. Cho đến khi, ở một góc khuất ít người qua lại, phía sau một phông nền cảnh núi giả, anh thấy cô.
Hạ Nhiên đang tựa vào một tảng đá lớn, mi mắt khép hờ, chìm vào giấc ngủ chập chờn. Áo khoác của đoàn phim khoác hờ trên người cô, mái tóc búi cao vương vài sợi lòa xòa. Gương mặt Hạ Nhiên vẫn còn vương vẻ mệt mỏi, hằn rõ sự kiệt sức, nhưng cô lại đang ngủ một cách bình yên đến lạ lùng. Anh lặng lẽ đứng đó, như một bóng ma, chỉ dám nhìn cô từ xa.
Tất cả những giả định, những lời buộc tội tàn nhẫn mà anh đã dành cho cô đều hiện rõ mồn một. Anh đã nghĩ cô vô tâm, độc ác, nhẫn tâm. Nhưng giờ đây, nhìn dáng vẻ mong manh, yếu ớt này của Hạ Nhiên, anh chỉ thấy một người phụ nữ đã phải chịu đựng quá nhiều, và anh, chính anh là kẻ đã gây ra thêm những nỗi đau đó. Nỗi ân hận trỗi dậy mạnh mẽ đến mức khiến lồng ngực Mặc Trình Thâm đau thắt. Anh cảm thấy mình thật hèn hạ, thật mù quáng. Làm sao anh có thể nghi ngờ cô ấy? Làm sao anh có thể tin vào những gì mình tự suy diễn mà không một lần lắng nghe, không một lần hỏi han? Nhìn cô bình yên như vậy, anh càng cảm thấy tội lỗi vì những gì mình đã suy diễn và hành động mù quáng.
Hạ Nhiên khẽ động đậy, mi mắt từ từ mở ra. Cô cảm thấy mơ màng, cơn mệt mỏi vẫn còn bủa vây. Rồi, ánh mắt cô chạm vào một bóng người đang đứng sừng sững trước mặt. Hạ Nhiên giật mình tỉnh giấc, toàn thân căng cứng. Mặc Trình Thâm! Anh đang ở đây, ngay tại Đoàn phim, gương mặt tiều tụy đến không nhận ra, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe.
Hạ Nhiên ngồi bật dậy, chiếc Áo khoác của đoàn phim trượt xuống vai. “Mặc Trình Thâm? Anh… sao anh lại ở đây?” Giọng cô đầy sự ngạc nhiên và một chút cảnh giác.
Mặc Trình Thâm không đáp. Anh tiến lại gần thêm một bước, rồi không chút do dự, anh quỳ sụp xuống đất, ngay trước mặt Hạ Nhiên. Hành động đột ngột này khiến Hạ Nhiên kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng. Nước mắt anh lập tức trào ra, lăn dài trên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt.
“Hạ Nhiên… anh… anh xin lỗi… anh xin lỗi em…” Giọng anh nghẹn lại, đứt quãng, từng lời như bị xé ra từ lồng ngực. Anh cúi gằm mặt xuống, bờ vai run lên bần bật.
Hạ Nhiên nhìn anh, sự kinh ngạc dần chuyển thành bối rối. Cô chưa từng thấy anh trong bộ dạng yếu đuối và đau khổ đến vậy. “Anh… anh nói gì vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
Mặc Trình Thâm ngước nhìn cô, đôi mắt ngập tràn sự ăn năn và hối lỗi. “Anh đã hiểu lầm em… tất cả là lỗi của anh… Anh… anh đã thấy tờ `Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ (đạo cụ)`…” Anh ngừng lại, nuốt khan một cách khó khăn. “Anh đã nghĩ em… em muốn bỏ đứa bé của chúng ta… Anh nghĩ những lời em nói về việc không muốn ràng buộc, về việc tập trung sự nghiệp… là em muốn vứt bỏ tất cả. Anh đã nghĩ em tàn nhẫn, vô tâm… Anh là một thằng khốn nạn!” Anh thốt ra những lời cuối cùng với giọng căm ghét chính bản thân mình.
Hạ Nhiên nghe đến đó, sững sờ. Tờ giấy… và những lời cô nói… Mọi chuyện bỗng nhiên trở nên rõ ràng một cách đau đớn.
Anh lại cúi gằm mặt xuống, vai tiếp tục run lên. “Anh xin lỗi… xin lỗi vì đã không tin em… xin lỗi vì đã tự suy diễn… xin lỗi vì đã làm em đau khổ…”
Hạ Nhiên nhìn Mặc Trình Thâm quỳ sụp dưới chân mình, từng lời anh thốt ra đầy sự hối lỗi và đau khổ. Cô hiểu lờ mờ nguyên nhân, nhưng vẫn không thể tin vào mắt mình. Đây là Mặc Trình Thâm cô biết ư? Ảnh đế Mặc Trình Thâm kiêu ngạo, lạnh lùng, luôn giữ vẻ bất cần, giờ lại đang quỳ gối, khóc nức nở như một đứa trẻ. Sự bối rối và bán tín bán nghi trỗi dậy trong lòng Hạ Nhiên. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là một cảnh diễn xuất mới của anh không? Hay là áp lực công việc, áp lực từ những tin đồn đã đẩy anh đến bờ vực của sự suy sụp tinh thần?
Hạ Nhiên khẽ rụt tay lại một chút, rồi lại vươn tới. Cô đưa tay đỡ lấy vai Mặc Trình Thâm, cố gắng kéo anh dậy. Cơ thể anh vẫn run rẩy, mềm nhũn trong vòng tay cô.
“Mặc Trình Thâm… Anh đứng dậy đi,” Hạ Nhiên nhẹ nhàng nói, giọng cô tràn ngập sự trấn an, xen lẫn chút hoang mang. Cô không biết nên phản ứng thế nào với tình cảnh này. “Đừng quỳ nữa. Đứng dậy nào…”
Mặc Trình Thâm vẫn cúi gằm mặt, không nhúc nhích. Anh dường như vẫn chìm đắm trong nỗi dằn vặt của chính mình.
“Nói cho Hạ Nhiên biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hạ Nhiên cố gắng nâng gương mặt anh lên, buộc anh nhìn vào mắt cô. Đôi mắt Mặc Trình Thâm đỏ ngầu, sưng húp, hằn lên những tia máu đáng sợ. “Anh nhìn Hạ Nhiên này… Có chuyện gì, anh nói Hạ Nhiên nghe. Đừng làm Hạ Nhiên sợ như vậy.” Cô cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp.
Mặc Trình Thâm khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu vẫn dán chặt vào bàn tay Hạ Nhiên đang đỡ lấy vai mình. Hơi thở anh vẫn dồn dập, nhưng những lời nghẹn ngào dần thành tiếng.
“Hạ Nhiên… anh xin lỗi,” Mặc Trình Thâm thì thầm, giọng khàn đặc. “Anh xin lỗi em… xin lỗi đứa bé…”
Hạ Nhiên nhíu mày, sự hoang mang trong lòng cô càng tăng lên. Đứa bé nào? Cô không hiểu. Cô cố gắng kéo anh đứng dậy một lần nữa, nhưng Mặc Trình Thâm chỉ lắc đầu, siết chặt lấy tay cô.
“Để anh nói… anh phải nói ra hết,” anh van nài, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Anh đã hiểu lầm… Tất cả là do anh. Anh đã tự mình tưởng tượng ra tất cả.”
Hạ Nhiên kiên nhẫn nhìn anh, im lặng chờ đợi. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc từ anh, và dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô biết mình cần phải lắng nghe.
“Hôm đó… hôm đó, anh tìm thấy nó trong túi áo khoác của em,” Mặc Trình Thâm bắt đầu, giọng anh run rẩy. Anh siết chặt tay Hạ Nhiên, như thể sợ cô sẽ biến mất. “Tờ… ‘Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ’. Anh thấy nó trong túi áo khoác của em, chính là chiếc áo khoác anh đã từng mặc, còn vương mùi của em.”
Hạ Nhiên nghe đến đây, cơ thể cô khẽ rùng mình. “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ”? Trong túi áo khoác của cô? Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Hạ Nhiên, nhưng vẫn còn quá mờ nhạt để cô có thể nắm bắt.
Mặc Trình Thâm tiếp tục, như thể bị một lực vô hình thúc đẩy phải nói ra hết. “Anh đã sốc… Thật sự sốc. Anh không thể tin được. Rồi anh nhớ lại… nhớ lại những lời em nói hôm đó… Những lời vô tư của em, nhưng trong đầu anh lúc đó, nó lại biến thành một lời thú nhận đau đớn.” Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu. “Em đã nói, ‘Em không còn giữ được nữa rồi.’ Rồi em lại nói, ‘Chúng ta không thể có nó.’ Em nói rằng em đã cố gắng, nhưng nó đã không còn nữa…”
Mặc Trình Thâm ngẩng mặt lên nhìn Hạ Nhiên, ánh mắt đầy đau khổ và hối hận. “Anh… anh đã nghĩ em nói về đứa con của chúng ta. Anh nghĩ em đã… đã phá bỏ nó, vì một lý do nào đó mà anh không hề hay biết.”
Hạ Nhiên mở to mắt, bán tín bán nghi. Những lời cô nói hôm đó? Cô cố gắng lục lọi ký ức. À, đó là hôm cô quay cảnh hành động nguy hiểm, liên quan đến dây cáp bị đứt và phải bỏ cảnh quay vì không đạt yêu cầu. Cô đã nói “không còn giữ được” cảnh quay, “không thể có” cảnh quay tốt… Chẳng lẽ Mặc Trình Thâm đã hiểu sai?
“Anh đã tự trách mình. Anh đã giày vò bản thân,” Mặc Trình Thâm tiếp tục, không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt Hạ Nhiên. “Anh đã cầu xin. Anh đã đến chùa… quỳ suốt 49 ngày đêm, ngày nào cũng lạy, ngày nào cũng siêu độ cho đứa con chưa kịp chào đời mà anh đã tưởng tượng ra. Anh muốn nó được siêu thoát, muốn nó tha thứ cho sự vô tâm của người cha như anh.”
Giọng Mặc Trình Thâm vỡ òa. Anh kể về những ngày tháng vật vã trong chùa, hình dung ra một sinh linh bé bỏng, chưa kịp thấy ánh mặt trời đã phải lìa bỏ cõi đời. Anh đã chịu đựng nỗi đau tinh thần đó một mình, ôm ấp một bí mật mà anh tin là sự thật nghiệt ngã. Hạ Nhiên nhìn anh, sự ngạc nhiên dần chuyển thành một cảm giác khó tả. Mặc Trình Thâm, người đàn ông kiêu ngạo đó, vì một tờ đạo cụ của đoàn phim, và những lời nói vô tư của cô, lại có thể tự biên tự diễn ra một vở bi kịch lớn đến vậy trong tâm trí anh? Cô không biết nên cười hay nên khóc.
Hạ Nhiên nghe anh nói đến đó, hình ảnh tờ giấy trắng với dòng chữ đen “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ” chợt hiện rõ trong tâm trí cô. Đó là đạo cụ cho cảnh quay sắp tới của cô, một cảnh mà nhân vật của cô phải ký sau một biến cố lớn. Cô đã nhét nó vào túi áo khoác để nghiên cứu thoại và tâm lý nhân vật. Và chính chiếc áo đó, Mặc Trình Thâm đã mặc khi tìm thấy.
Toàn bộ câu chuyện dần được xâu chuỗi một cách logic đến đáng sợ. “Em không còn giữ được nữa rồi,” là lời cô nói sau khi cảnh quay hành động với dây cáp bị lỗi, đạo diễn yêu cầu dừng lại. “Chúng ta không thể có nó,” là khi Đạo diễn đoàn phim lắc đầu, thông báo cảnh đó không đạt và phải quay lại. “Em đã cố gắng, nhưng nó đã không còn nữa,” là lời giải thích đầy tiếc nuối của Hạ Nhiên khi cô không thể hoàn thành cảnh quay như ý muốn, phải bỏ lỡ một phân đoạn đắt giá.
Hạ Nhiên nhìn Mặc Trình Thâm, khuôn mặt anh vẫn còn hằn rõ vẻ đau khổ tột cùng. Cô chợt nhớ lại những ngày anh vắng mặt, những cuộc điện thoại cô gọi nhưng anh không nghe máy, những bữa ăn anh bỏ dở, và cả vẻ mặt tiều tụy đến đáng sợ của anh khi cô trở về `Nhà riêng`. Anh đã tự mình tưởng tượng ra một bi kịch đau lòng, tự mình chịu đựng, tự mình giày vò.
Cô không biết nên khóc hay nên cười. Khóc vì thương anh, thương cái tình yêu mù quáng và sự ngây ngô đến khó tin của một người đàn ông thành đạt như Mặc Trình Thâm. Anh đã yêu cô đến mức nào để có thể tự mình vẽ ra một viễn cảnh tang thương đến vậy, rồi tự mình chịu đựng nó một cách âm thầm? Nụ cười bất chợt nở trên môi Hạ Nhiên, một nụ cười vừa xót xa vừa ấm áp. Anh vì cô, vì tình yêu mà anh dành cho cô, lại có thể làm ra những chuyện điên rồ đến thế. Nhưng rồi, sự dằn vặt của cô cũng trỗi dậy. Cô đã vô tư đến mức nào mà không để ý đến những thay đổi bất thường của anh? Cô đã không giải thích rõ ràng ngay từ đầu.
Hạ Nhiên đột ngột bật cười thành tiếng. Tiếng cười vỡ òa giữa không gian im lặng, khiến Mặc Trình Thâm giật mình ngẩng đầu. Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn còn đong đầy hoang mang và tuyệt vọng, dường như không hiểu vì sao cô lại có thể cười trong lúc này.
“Ngốc quá!” Hạ Nhiên thì thầm, giọng nói vừa có chút trách móc vừa tràn đầy yêu thương. Cô cúi xuống, không chút chần chừ ôm chầm lấy Mặc Trình Thâm, siết anh vào lòng thật chặt. Hơi ấm từ cơ thể cô như xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn anh. Cô vùi mặt vào hõm vai anh, để nước mắt không kiềm được mà lăn dài. “Anh ngốc quá, Mặc Trình Thâm!”
Mặc Trình Thâm vẫn còn đờ đẫn. Anh cảm nhận hơi ấm từ Hạ Nhiên, nghe tiếng cô nức nở bên tai, nhưng tâm trí anh vẫn như bị nhấn chìm trong mớ bòng bong. Đôi tay anh rụt rè nâng lên, rồi từ từ ôm lấy Hạ Nhiên, như sợ cô sẽ tan biến mất.
“Tờ giấy đó… nó là đạo cụ,” Hạ Nhiên nghẹn ngào nói, hơi thở gấp gáp. “Cảnh em quay… nhân vật của em phải ký nó sau một biến cố… Em nhét nó vào túi áo khoác để học thoại.”
Mặc Trình Thâm khẽ rùng mình. Đạo cụ? Cả người anh cứng đờ. Một tia sáng yếu ớt bắt đầu xuyên qua màn sương mù trong đầu anh.
Hạ Nhiên tiếp tục, giọng cô run run. “Cảnh quay hành động với dây cáp bị lỗi… Đạo diễn đoàn phim nói ‘Em không còn giữ được nữa rồi’, ý là không thể giữ cảnh quay đó. Rồi anh ấy lắc đầu, nói ‘Chúng ta không thể có nó’ – cảnh đó không đạt, phải quay lại. Em nói ‘Em đã cố gắng, nhưng nó đã không còn nữa’ – em không thể hoàn thành phân đoạn đắt giá như ý muốn…”
Mỗi lời Hạ Nhiên nói ra như một nhát dao đâm vào tim Mặc Trình Thâm, nhưng không phải để gây đau đớn mà là để gỡ bỏ từng lớp xiềng xích mà anh đã tự trói buộc mình. Toàn bộ bi kịch mà anh đã dựng nên trong tâm trí sụp đổ không thương tiếc. Sự thật hiện ra trần trụi, đau đớn đến mức nực cười. Anh đã sai, sai một cách ngu ngốc, sai một cách đáng sợ.
Mặc Trình Thâm buông Hạ Nhiên ra một chút, nhưng vẫn giữ chặt vai cô. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Hạ Nhiên, ánh mắt anh từ hoang mang chuyển sang kinh hoàng, rồi ngập tràn sự ân hận tột cùng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác của anh. Những giọt nước mắt nóng hổi không phải của sự tuyệt vọng, mà là của sự nhẹ nhõm đến tận cùng và nỗi hổ thẹn không gì tả xiết.
Hạ Nhiên đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má Mặc Trình Thâm. “Anh đã tự mình chịu đựng tất cả sao?” Cô hỏi khẽ, giọng đầy xót xa.
Mặc Trình Thâm gật đầu, không nói nên lời. Anh cúi xuống, một lần nữa vùi mặt vào tóc Hạ Nhiên, ôm cô thật chặt, chặt đến mức như muốn vò nát cô vào trong lồng ngực mình. Gánh nặng ngàn cân đè nén trái tim anh suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng tan biến. Anh hít thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của Hạ Nhiên, như tìm lại được sự bình yên đã đánh mất.
Dưới bầu trời âm u của vùng núi, họ ôm nhau thật chặt. Nước mắt và tiếng cười hòa lẫn vào nhau. Tiếng cười của Hạ Nhiên mang theo sự nhẹ nhõm, tiếng khóc của Mặc Trình Thâm là sự giải thoát.
“Anh xin lỗi,” Mặc Trình Thâm thì thầm, giọng anh khàn đặc. “Anh đã quá ngốc nghếch, quá hồ đồ… Anh đã không tin em, không hỏi em…” Anh hít một hơi, nén lại sự xúc động. “Từ giờ trở đi, anh hứa sẽ luôn tin tưởng em, sẽ luôn lắng nghe em, Hạ Nhiên. Sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa.”
Hạ Nhiên tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim Mặc Trình Thâm. Tình yêu và sự quan tâm sâu sắc của anh khiến cô cảm động đến rơi nước mắt. Cô không giận anh, chỉ thương anh vô hạn. Cô biết, anh đã yêu cô đến mức nào. Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp nở trên môi Hạ Nhiên. Cô siết chặt vòng tay đáp lại.
Mặc Trình Thâm vẫn ôm Hạ Nhiên thật chặt, như thể sợ buông ra cô sẽ tan biến. Anh khẽ vuốt mái tóc cô, hít lấy mùi hương quen thuộc, cố gắng xua đi những ám ảnh kinh hoàng đã bủa vây mình mấy ngày qua. Hạ Nhiên rúc vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm và nhịp đập trái tim đang dần ổn định của Mặc Trình Thâm. Cô biết, anh đã trải qua một cú sốc lớn, và cô cũng vậy.
“Chúng ta về nhà,” Mặc Trình Thâm thì thầm, giọng anh vẫn còn khàn đặc vì khóc. Anh giúp Hạ Nhiên thu dọn Vali hành lý, đôi tay anh run rẩy nhưng vẫn cẩn thận gấp từng bộ đồ, đặt chúng vào. Hạ Nhiên im lặng nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lẫn xót xa.
Trên đường về Nhà riêng, Mặc Trình Thâm lái xe chậm rãi hơn mọi khi. Anh liên tục liếc nhìn Hạ Nhiên đang tựa đầu vào cửa kính xe, đôi mắt cô nhắm nghiền, mệt mỏi. Anh biết cô đã kiệt sức sau những ngày quay phim căng thẳng và cú sốc vừa rồi. Anh không ngừng tự trách mình vì đã để cô phải chịu đựng một mình.
Về đến Nhà riêng, Mặc Trình Thâm gần như bế Hạ Nhiên vào nhà. Anh đặt cô ngồi trên Ghế sofa, bản thân thì chạy đôn đáo. Đầu tiên, anh gọi điện cho Bác sĩ gia đình để hỏi về cách chăm sóc người bị suy nhược và sốc tâm lý. Sau đó, anh tỉ mỉ chuẩn bị nước ấm, lấy quần áo sạch cho cô vào Phòng tắm.
“Em đi tắm nước nóng đi, sẽ dễ chịu hơn,” anh dịu dàng nói, tay vẫn giúp cô cởi áo khoác. “Anh sẽ chuẩn bị bữa tối cho em. Cứ thư giãn đi, mọi chuyện cứ để anh lo.”
Hạ Nhiên gật đầu, lòng cô ấm áp lạ thường. Cô bước vào Phòng tắm, ngâm mình trong làn nước ấm, cảm nhận sự mệt mỏi dần được gột rửa. Bên ngoài, Mặc Trình Thâm đang loay hoay trong bếp, mặc dù anh nổi tiếng là không biết nấu ăn, nhưng đêm nay, anh muốn tự tay làm mọi thứ cho Hạ Nhiên. Tiếng bát đĩa lạch cạch vang lên, không hoàn hảo nhưng tràn đầy sự quan tâm.
Khi Hạ Nhiên bước ra, Mặc Trình Thâm đã dọn sẵn một bàn ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng. Anh còn cẩn thận pha một ly sữa nóng cho cô. Anh ngồi đối diện, ánh mắt không rời cô một giây.
“Em ăn đi,” anh nói, giọng vẫn đầy hối lỗi. “Anh xin lỗi, Hạ Nhiên. Anh đã không cho em một cơ hội giải thích. Anh đã để những suy đoán và nỗi sợ hãi của mình làm tổn thương em.”
Hạ Nhiên nhìn anh, cô mỉm cười nhẹ. “Em không sao. Em biết anh yêu em, Trình Thâm. Em hiểu nỗi sợ hãi của anh. Anh đã phải chịu đựng một mình, em cũng rất đau lòng.”
Họ cùng nhau ăn bữa tối, không khí ấm áp và yên bình bao trùm. Từng lời nói, từng ánh mắt, họ trao cho nhau sự thấu hiểu và tha thứ. Hạ Nhiên kể cho Mặc Trình Thâm nghe về áp lực ở Đoàn phim, về những khó khăn khi phải quay liên tục những cảnh hành động. Mặc Trình Thâm cũng chia sẻ nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng khi anh nghĩ rằng đã mất đi cô và đứa con không tồn tại. Những câu chuyện được kể ra, không hề có trách móc, chỉ có sự sẻ chia và thông cảm sâu sắc.
“Anh đã nghĩ… nếu công khai, liệu có rắc rối gì không?” Mặc Trình Thâm đột ngột hỏi, ánh mắt anh nhìn Hạ Nhiên đầy kiên định. “Nhưng sau chuyện này, anh nhận ra, việc giấu giếm chỉ khiến chúng ta yếu mềm hơn trước sóng gió. Chúng ta đã phải trải qua quá nhiều hiểu lầm vì những bí mật.”
Hạ Nhiên nắm lấy tay anh, lòng cô tràn ngập sự bình yên. “Em cũng nghĩ vậy. Khi chúng ta chân thật với nhau và với thế giới, có lẽ sẽ không còn nỗi sợ nào nữa.”
Đêm đó, họ nằm cạnh nhau, không một khoảng cách nào. Mặc Trình Thâm ôm Hạ Nhiên thật chặt, những ngày tháng âm u đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại sự yên bình và tin tưởng tuyệt đối. Ánh trăng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt sáng bạc lên căn phòng. Họ không nói gì, chỉ đơn giản là cảm nhận hơi ấm và nhịp thở của đối phương, như một lời cam kết không lời cho một tương lai vững chắc hơn.
Những ngày sau đó, Mặc Trình Thâm vẫn luôn bên cạnh Hạ Nhiên, bù đắp cho cô bằng sự chăm sóc ân cần nhất. Anh đưa cô đi dạo, cùng cô nấu ăn, kể những câu chuyện vui, và lắng nghe mọi điều cô muốn nói. Hạ Nhiên cảm nhận rõ ràng tình yêu của anh đã trở nên sâu sắc và trưởng thành hơn bao giờ hết. Cô không còn sợ hãi những ánh mắt soi mói hay những lời đồn thổi ác ý, bởi vì giờ đây, cô đã có Mặc Trình Thâm, người đàn ông luôn tin tưởng và bảo vệ cô. Họ dần hình thành một thói quen mới: cùng nhau chia sẻ mọi vui buồn, mọi lo lắng, không còn bất kỳ bí mật nào ngăn cách. Từng nụ cười, từng cái ôm, đều là minh chứng cho một tình yêu đã vượt qua thử thách để trở nên kiên cường hơn. Họ đã học được rằng, hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cùng nhau vượt qua mọi phong ba bão táp, tay trong tay, xây dựng một tương lai nơi không còn chỗ cho những nỗi sợ hãi hay hiểu lầm, chỉ có sự tin tưởng và tình yêu vĩnh cửu.

