“Thuê nhân viên trẻ tuổi làm ở quán cà phê, 2 tháng sau bà chủ bỗng nhiên chử//a ễ//nh bụng nhưng cậu vẫn chịu trách nhiệm cưới bà. Đến ngày về ra mắt cả họ nhà trai b;;ắt bà chủ đại gia phải làm 1 v;;iệc…
Hùng, một chàng trai 22 tuổi, mới ra trường, xin được việc làm ở quán cà phê nhỏ nhưng sang trọng giữa lòng Hà Nội. Quán do chị Lan, một bà chủ 35 tuổi, giàu có và độc thân, điều hành. Chị Lan nổi tiếng là người khó tính, sắc sảo, nhưng đối với Hùng, chị lại dịu dàng và hay quan tâm.
Hùng chăm chỉ, nhanh nhẹn, pha cà phê giỏi, lại có nụ cười khiến khách hàng mê mẩn. Hai người dần thân thiết, từ những câu chuyện vu vơ lúc quán vắng đến những lần cùng nhau đóng quán khuya.
Hai tháng sau, một buổi sáng, chị Lan xuất hiện với chiếc bụng bầu b;ất ngờ. Cả quán xôn xao, khách hàng thì thầm, nhân viên đồn đoán. Hùng s;ững s;ờ, nhưng khi chị Lan kéo cậu vào góc quán, đôi mắt chị đỏ hoe, kể rằng đó là hậu quả của một lần say rượu với người yêu cũ, rồi bị b;;ỏ rơi. Chị bảo: “Chị không muốn p;;há th;a;;i, nhưng chị sợ scandal. Em… có thể giúp chị không?” …..”
“…chị sợ scandal. Em… có thể giúp chị không?”
Hùng sững sờ, trái tim như bị bóp nghẹt. Đôi mắt cậu dán chặt vào gương mặt đỏ hoe, đầy vẻ cầu xin của chị Lan. Cái câu nói “”Em… có thể giúp chị không?”” cứ lặp đi lặp lại trong đầu, vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai. Thế giới xung quanh Hùng như đổ sụp. Quán cà phê sang trọng bỗng chốc biến thành một cơn ác mộng. Cậu không thể tin vào tai mình. Vừa thương cảm cho hoàn cảnh trớ trêu của người phụ nữ cậu luôn kính trọng, vừa hoang mang cực độ cho tương lai mờ mịt của chính mình. Cậu mới chỉ 22 tuổi, chân ướt chân ráo ra trường, bao nhiêu hoài bão, ước mơ bỗng chốc tan tành.
“”Chị… chị nói gì vậy?”” Hùng lắp bắp, giọng khẽ đến nỗi chính cậu cũng khó nghe thấy. Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy vẻ hoang mang tột độ. Cậu lùi lại một bước,
như thể lời nói của chị Lan là một thứ gì đó đáng sợ, một gánh nặng quá sức mà cậu không thể nào gánh vác nổi.
Chị Lan tiến lại gần hơn, nắm lấy cánh tay Hùng, bàn tay run rẩy. “”Hùng, chị… chị biết điều này là quá đáng. Nhưng chị không còn cách nào khác. Chị không thể p;;há th;;a;;i, đứa bé vô tội. Nhưng chị cũng không thể chịu đựng tai tiếng. Em… em là người duy nhất chị tin tưởng lúc này. Em… em có thể cưới chị… để danh chính ngôn thuận… để chị có thể giữ đứa bé…””
Giọng chị Lan lạc đi trong tiếng nấc nghẹn. Nước mắt lăn dài trên má. Vẻ yếu đuối đó khác xa với hình ảnh bà chủ sắc sảo, mạnh mẽ thường ngày.
Hùng vẫn đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. Cưới? Cưới chị Lan? Người phụ nữ hơn cậu 13 tuổi, lại đang mang thai con của người khác? Cái ý nghĩ ấy kinh khủng đến mức khiến cậu muốn nôn. Cậu thầm nghĩ: *Cuộc đời mình xong rồi.* Cậu nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của chị, nhìn xuống cái bụng đã hơi nhô lên của chị. Lòng cậu giằng xé dữ dội. Một bên là sự thương hại, sự biết ơn đối với người đã cho cậu công việc, đã quan tâm cậu. Một bên là nỗi sợ hãi tột cùng cho chính bản thân mình, cho gia đình ở quê, cho tương lai mà cậu hằng mơ ước.
“”Chị Lan… chuyện này… quá đột ngột… Em…”” Hùng nói không nên lời. Cậu muốn từ chối, muốn chạy trốn khỏi gánh nặng này, nhưng nhìn vẻ tuyệt vọng của chị, lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Chị Lan níu chặt tay cậu hơn, như thể cậu là cái phao cứu sinh duy nhất của chị giữa dòng nước xoáy.
“”Hùng, làm ơn… Chị sẽ lo cho em tất cả. Tiền bạc, sự nghiệp của em sau này, chị sẽ lo hết. Chỉ cần em giúp chị chuyện này. Coi như… coi như chị trả ơn những gì em đã giúp chị ở quán bấy lâu nay… Hùng, làm ơn…”” Chị Lan van xin, giọng nói run rẩy, đầy tuyệt vọng.
Sự chấn động trong Hùng càng lúc càng lớn. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ trong tâm trí. Mọi thứ vốn dĩ rõ ràng bỗng trở nên mờ mịt, hỗn loạn. Ánh mắt cậu đầy bàng hoàng, nhìn vào chị Lan, người phụ nữ vừa là bà chủ, vừa là người chị mà giờ đây lại đặt lên vai cậu một gánh nặng kinh hoàng. Cậu biết mình không thể dễ dàng nói ‘không’. Nhưng nói ‘có’… thì liệu cậu có còn là chính mình nữa không? Tương lai nào đang chờ đợi cậu phía trước? Câu hỏi đó bóp nghẹt trái tim Hùng.”
“Hùng bật người đứng dậy như một cái lò xo bị nén chặt, quay lưng bước nhanh ra cửa quán cà phê, bỏ lại sau lưng ánh mắt cầu xin đẫm lệ của chị Lan. Cậu đi như chạy trốn, không dám ngoảnh lại. Ra đến phố, không khí lạnh lẽo của Hà Nội cũng không thể làm dịu đi cơn bão đang cuồng nộ trong đầu cậu. Hùng đi bộ lang thang, vô định. Mỗi bước chân như nặng thêm, kéo theo cả tấn suy nghĩ hỗn loạn. Cưới? Cậu mới 22 tuổi! Sao có thể? Trách nhiệm? Cậu có trách nhiệm gì với đứa bé không phải con mình, với người phụ nữ hơn mình mười ba tuổi? Tình thương? Cậu kính trọng chị Lan, thương cảm cho hoàn cảnh của chị, nhưng đó có phải tình yêu? Sợ hãi? Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lồng ngực, sợ làm liên lụy gia đình, sợ mất đi tương lai, sợ phải gánh vác một gánh nặng quá lớn. Hùng cắn chặt môi, cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong tâm trí nhưng vô ích. Thế giới quay cuồng, những lời nói của chị Lan văng vẳng bên tai.
Tối đó, dù vẫn còn hoang mang tột độ, Hùng vẫn quyết định gặp lại Lan ở một nơi kín đáo, riêng tư. Cậu cần một lời giải thích, cần hiểu rõ hơn mọi chuyện. Lan ngồi đối diện Hùng, khuôn mặt vẫn còn sưng húp vì khóc. Không gian im lặng đến đáng sợ.
“”Chị… người đó là ai?”” Hùng lên tiếng trước, giọng khàn đặc. “”Kế hoạch của chị… cụ thể là gì? Chị nói… cưới?””
Lan nhìn Hùng, đôi mắt lại đỏ hoe. Chị không trả lời thẳng vào câu hỏi. Thay vào đó, chị chỉ lắc đầu, nước mắt bắt đầu rơi. “”Hùng à… lúc này… chị chỉ có thể tin tưởng em thôi.”” Giọng chị lạc đi, đầy bất lực. “”Chị không biết phải làm gì nữa… mọi thứ rối tung cả lên… chị sợ lắm…””
Nhìn thấy sự tuyệt vọng của chị Lan, trái tim Hùng như bị thắt lại. Cậu thương chị, nhưng nỗi sợ hãi cho bản thân vẫn lớn hơn tất cả. Cái gánh nặng này… quá sức với một chàng trai 22 tuổi. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“”Chị ơi…”” Hùng ngập ngừng. Cậu nhìn vào mắt Lan, đôi mắt chứa đầy sự cầu xin. Cậu biết chị đang đặt hết hy vọng vào mình. Nhưng… “”Việc này… lớn quá…”””
“Đêm đó, và nhiều đêm sau đó nữa, Hùng trằn trọc trên chiếc giường chật chội. Giấc ngủ từ chối cậu. Hình ảnh chị Lan với đôi mắt cầu xin ám ảnh. Cậu cân nhắc, lật đi lật lại mọi khả năng: Bỏ mặc? Không đành lòng. Đối mặt? Quá sợ hãi. Tương lai u ám bủa vây. Áp lực từ sự tuyệt vọng của Lan, cùng với sự thương cảm mơ hồ, đè nặng lên lồng ngực cậu. Cậu thấy mình đứng giữa ngã ba đường, mà mỗi con đường đều dẫn tới vực sâu.
Sau chuỗi ngày gần như thức trắng, đôi mắt Hùng quầng thâm, khuôn mặt phờ phạc đi trông thấy. Cậu đưa ra quyết định. Một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời non trẻ của mình.
Hùng trở lại quán cà phê vào một buổi tối muộn, khi đèn đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào. Chị Lan ngồi đó, vẫn gầy sọp và lo lắng. Hùng bước tới, ngồi xuống đối diện chị. Không gian lại chìm vào im lặng nặng nề. Hùng nhìn chị Lan, nhìn vào đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và mệt mỏi. Cậu thấy rõ sự tuyệt vọng đang ăn mòn chị. Cậu hít một hơi run rẩy. Giọng cậu khản đặc, như vừa đi qua một chặng đường dài đầy chông gai.
“”Chị Lan…”” Cậu bắt đầu, ngừng lại một chút. “”Em… em đã suy nghĩ rất nhiều… nhiều đêm rồi…”” Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường Hà Nội mờ ảo. Rồi cậu quay lại nhìn thẳng vào chị Lan. “”Em… em sẽ giúp chị.””
Nghe câu nói đó, chị Lan như người sắp chết đuối vớ được cọc. Nước mắt chị lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm pha lẫn cả tội lỗi và biết ơn. Chị đưa tay run rẩy nắm lấy tay Hùng đặt trên bàn. Bàn tay chị lạnh ngắt. “”Hùng… Chị… cảm ơn em…”” Giọng chị nghẹn lại. “”Em… em đã cứu chị rồi…””
“”Nhưng…”” Hùng cau mày lại, gánh nặng lập tức hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. “”Em không biết… gia đình em sẽ thế nào… họ hàng em… dưới quê…””
Hùng không nói gì nữa. Cậu chỉ nhìn xuống bàn tay mình đang bị chị Lan nắm chặt. Lòng cậu nặng trĩu. Thoả thuận đã được lập. Một thoả thuận định mệnh. Trên vai chàng trai 22 tuổi, giờ đây không chỉ là gánh nặng mưu sinh nơi đất khách, mà còn là một tương lai xa lạ, là trách nhiệm với một đứa trẻ không phải con mình, là cuộc hôn nhân giả dối, và là nỗi lo sợ khôn nguôi về phản ứng của gia đình nơi quê nhà, những người cậu chưa biết sẽ đối mặt thế nào với quyết định “”giúp đỡ”” đầy bi kịch này.”
“Nặng nề mang theo lời đồng ý định mệnh, Hùng bước vào Quán cà phê vào sáng hôm sau. Không khí bỗng khác lạ. Chị Lan, thay vì vẻ mệt mỏi, u sầu, lại cố gắng nở nụ cười. Cả hai bắt đầu màn kịch. Trước mặt nhân viên và vài vị khách quen thuộc, Hùng được “”ưu ái”” hơn hẳn. Chị Lan gọi cậu lại gần hơn, dặn dò công việc bằng giọng nhẹ nhàng, đôi khi còn thêm vài câu quan tâm rất “”đôi lứa”” như “”Em làm việc vất vả rồi”” hay “”Để chị xem em có mệt không””.
Mỗi lần như vậy, Hùng lại thấy sống lưng mình cứng đờ. Cậu gượng gạo đáp lời, ánh mắt cố gắng tránh né cái nhìn dò xét của mấy cô nhân viên khác. Họ thì thầm, khúc khích cười. Vài người khách quen nhướng mày ngạc nhiên, rồi nụ cười ẩn ý nở trên môi. Lan cố tỏ ra tự nhiên, nhưng bàn tay chị vô thức siết chặt, hoặc giọng nói hơi cao hơn bình thường. Hùng thì vụng về thấy rõ. Cậu làm rơi đồ nhiều hơn, tính tiền nhầm vài lần, và luôn duy trì khoảng cách không quá gần cũng không quá xa với chị Lan, một khoảng cách giả tạo.
“”Hai người họ lạ nhỉ?”” Một nhân viên thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt liếc về phía Hùng đang cắm cúi lau bàn và Lan đang đứng gần quầy thu ngân, thỉnh thoảng lại nhìn cậu. “”Trước giờ bà chủ khó tính thế cơ mà, với Hùng lại dịu dàng thế?””
“”Chắc là… bồ bịch rồi đấy!”” Cô nhân viên kia nháy mắt, vẻ mặt đầy suy đoán. “”Nhìn bà chủ chiều nó kìa. Bảo sao nó mới làm có hai tháng mà lên như diều gặp gió.””
Những lời xì xào, những ánh mắt tò mò như kim châm, đâm vào Hùng. Cậu cảm nhận rõ rệt sự khác biệt trong cách mọi người nhìn mình. Không còn là cậu nhân viên mới nhanh nhẹn, chăm chỉ nữa, mà là một kẻ… được bao nuôi? Hoặc một người đang “”tán tỉnh”” bà chủ giàu có? Thậm chí, Hùng còn thoáng thấy ánh mắt ghen tị từ một vài nhân viên nam khác.
Lan bắt đầu viện cớ để cả hai xuất hiện cùng nhau: cùng đi mua đồ cho quán, cùng ăn trưa muộn, thậm chí là đưa Hùng về sau ca làm. Mỗi lần như vậy, Hùng lại cảm thấy như có hàng trăm con mắt đang dõi theo. Cậu ước gì mình có thể biến mất. Nụ cười gượng gạo cứng lại trên môi, vai cậu trùng xuống. Cái cảm giác bị soi mói, bị đánh giá khiến Hùng ngạt thở. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Màn kịch này sẽ còn phải diễn rất lâu, và áp lực sẽ chỉ ngày càng lớn hơn. Cậu tự hỏi, mình có chịu đựng nổi không đây?”
“Thời gian thấm thoát trôi qua. Vài tuần sau, rồi lại vài tuần nữa. Cái bụng của chị Lan không còn chỉ là một sự phỏng đoán mơ hồ mà đã dần hiện rõ dưới lớp áo. Những cơn nghén hành hạ chị liên tục. Buổi sáng, chị vật vã trong nhà vệ sinh. Ban ngày, chị mệt mỏi, thỉnh thoảng lại nhăn mặt vì khó chịu. Tính nết chị cũng thay đổi hẳn. Không còn là bà chủ khó tính nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát, giờ đây Lan trở nên thất thường, đôi lúc cáu gắt vô cớ.
“”Hùng, cái cốc này sao còn dơ thế?”” Chị Lan lớn tiếng, chỉ vào một vết mờ trên chiếc cốc cậu vừa lau. Giọng điệu sắc như dao. Hùng giật mình, vội vàng cầm lại chiếc cốc, lau thật kỹ. “”Em xin lỗi, chị Lan.””
“”Xin lỗi gì? Làm việc có mỗi thế mà cũng không xong!”” Chị quay mặt đi, thở dài nặng nhọc. Vài nhân viên gần đó lén nhìn, rồi lại cúi xuống làm việc, vẻ mặt khó hiểu. Chỉ vài phút trước, chị còn dịu dàng hỏi cậu có mệt không.
Hùng cố gắng quan tâm, làm đủ mọi thứ để giúp chị bớt mệt. Cậu học cách pha mấy loại nước gừng, chanh muối mà chị có vẻ dễ chịu hơn. Cậu chạy đi mua đồ ăn vặt chị đột nhiên thèm lúc nửa đêm, dù sáng hôm sau chị lại không động đũa. Nhưng sự non nớt của cậu, cái vẻ lóng ngóng của chàng trai chưa từng trải qua chuyện này khiến mọi việc không dễ dàng hơn chút nào.
“”Để em đỡ chị.”” Hùng vội vàng chạy tới khi thấy chị Lan vịn vào bàn, sắc mặt trắng bệch. Cậu luống cuống đặt tay lên cánh tay chị, không biết nên đỡ thế nào cho phải. Lan xua tay nhẹ, “”Chị không sao, chỉ hơi choáng thôi.”” Giọng chị yếu ớt nhưng vẫn mang nét mệt mỏi, có pha chút bực bội vì sự vụng về của cậu.
Cái bụng lớn dần không chỉ là dấu hiệu rõ ràng của thời gian trôi đi, mà còn là áp lực vô hình đè nặng lên cả hai. Mỗi sáng thức dậy, nhìn cái bụng nhô cao trong gương, Lan lại thấy sợ hãi. Sợ phải đối mặt với sự thật, sợ cái nhìn của xã hội, sợ tương lai mờ mịt. Chị vẫn điều hành quán, vẫn cố tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt chị không giấu được vẻ lo âu.
Còn Hùng, áp lực không chỉ đến từ cái bụng đang lớn dần, mà còn từ màn kịch cậu đang diễn mỗi ngày. Những lời xì xào ở quán cà phê không ngớt. Chúng cứ bủa vây lấy cậu như những con ong.
“”Thấy chưa, bà chủ lại mua đồ bổ cho Hùng đấy kìa.””
“”Lát nữa lại thấy hai người đi ăn riêng cho xem.””
Ánh mắt soi mói ngày càng lộ liễu. Hùng cảm thấy như mình là một diễn viên tồi trên sân khấu lớn, cố gắng hết sức để nhập vai nhưng lại luôn để lộ sơ hở. Cái khoảng cách giả tạo giữa cậu và chị Lan càng ngày càng khó duy trì khi cái bụng kia ngày một lớn. Liệu bao giờ thì mọi người sẽ nhận ra? Áp lực vô hình cứ siết chặt lấy cậu, khiến cậu thở không thông. Cậu biết, cái thai lớn dần đồng nghĩa với việc thời điểm sự thật bị phơi bày đang đến gần. Và cái áp lực từ họ hàng nhà trai, từ cái ngày ra mắt sắp tới, lại càng khiến cậu run sợ. Cậu tự hỏi, khi sự thật vỡ lở, liệu cậu có đủ mạnh mẽ để đối diện? Hay sẽ sụp đổ hoàn toàn?”
“Cái thai ngày một lớn, thời gian chờ đợi không còn là một lựa chọn. Áp lực từ cái bụng đang nhô cao, từ những lời xì xào không ngớt, từ tương lai bất định buộc họ phải đối diện với sự thật. Đứa bé sắp chào đời, họ không thể mãi che giấu.
Một buổi chiều muộn tại quán cà phê, khi chỉ còn vài nhân viên chuẩn bị đóng cửa, Lan gọi Hùng lại. Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt chị không giấu được sự căng thẳng.
“”Hùng, chúng ta không thể kéo dài chuyện này nữa,”” Lan nói, giọng trầm xuống. “”Đứa bé sắp chào đời rồi.””
Hùng im lặng, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà. Cậu biết điều này sẽ đến.
“”Chúng ta… chúng ta phải công khai,”” Lan tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu. “”Và làm đám cưới.””
Hùng khẽ rùng mình. Đám cưới. Một từ thật xa vời, nhưng giờ đây lại trở thành một gánh nặng cụ thể.
“”Em biết, chị Lan,”” cậu thì thầm.
“”Chị đã suy nghĩ rất nhiều,”” Lan nói, đưa tay xoa xoa thái dương. “”Để mọi chuyện được êm đẹp nhất, để em không bị khó xử, chúng ta cần sự chấp thuận của gia đình em. Chị… chị nghĩ em nên về quê, nói chuyện với bố mẹ và họ hàng. Rồi chúng ta sẽ sắp xếp một buổi ra mắt chính thức.””
Nghe đến “”về quê ra mắt gia đình””, Hùng lập tức cảm thấy tim mình thắt lại. Nỗi lo sợ bấy lâu nay đột ngột trào dâng, nhấn chìm cậu. Cậu ngước nhìn Lan, người phụ nữ hơn mình nhiều tuổi, giàu có, đang đứng đó với cái bụng ngày một lớn dưới lớp váy rộng. Hình ảnh gia đình cậu chợt hiện lên trong đầu: bố mẹ khắc khổ nơi vùng quê yên bình, những người họ hàng chất phác với những định kiến sâu sắc về tuổi tác, môn đăng hộ đối… Làm sao cậu có thể đưa Lan về đó?
“”Em… em sợ lắm, chị Lan,”” Hùng lắp bắp, giọng run run. “”Gia đình em… họ đơn giản lắm. Họ sẽ không hiểu đâu. Một người phụ nữ hơn em nhiều tuổi như chị, lại… lại đang mang thai… Em không biết họ sẽ phản ứng thế nào.””
Lan im lặng nhìn cậu, ánh mắt phức tạp. Chị hiểu nỗi sợ hãi của Hùng. Chị biết khoảng cách giữa cuộc sống của chị và gia đình cậu lớn đến mức nào. Nhưng còn cách nào khác?
“”Chị biết sẽ rất khó khăn,”” Lan nói khẽ. “”Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác, Hùng. Vì đứa bé. Chị sẽ đi với em. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.””
“”Nhưng nếu họ không chấp nhận thì sao?”” Hùng hỏi, giọng đầy tuyệt vọng. Cậu tưởng tượng ra cảnh bố mẹ thất vọng, họ hàng xì xào bàn tán, chỉ trích. Cậu không đủ can đảm để đối mặt với điều đó. “”Họ sẽ… họ sẽ rất sốc. Em sợ họ sẽ nghĩ chị lừa dối em, lợi dụng em.””
“”Chị sẽ giải thích mà,”” Lan cố gắng trấn an, dù trong lòng chị cũng nặng trĩu những lo toan. Chị biết lần ra mắt này không chỉ đơn thuần là gặp gỡ. Với một gia đình truyền thống, việc chị mang thai ngoài ý muốn, lại kết hôn với chàng trai kém mình nhiều tuổi, chắc chắn sẽ là một cú sốc lớn. Chị biết mình sẽ phải đối mặt với những ánh mắt xét nét, những câu hỏi khó chịu, thậm chí là sự khinh thường. Nhưng chị phải làm. Vì đứa bé. Và vì Hùng đã đồng ý giúp đỡ chị.
“”Em… em không biết nữa,”” Hùng cúi đầu. Cậu cảm thấy mình thật yếu đuối và bất lực. Cậu đã đồng ý gánh vác trách nhiệm này, nhưng giờ đây, khi đối mặt với viễn cảnh phải đưa Lan về quê, đối mặt với gia đình mình, nỗi sợ hãi lại lớn hơn tất cả. Cậu biết, buổi ra mắt sắp tới sẽ là thử thách cam go nhất, và cậu không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua, hay sẽ gục ngã dưới sức ép của gia đình và những định kiến xã hội. Áp lực vô hình từ ngày ra mắt, từ cái yêu cầu khó tin mà họ hàng nhà trai sẽ đưa ra, đang chực chờ nuốt chửng cậu.”
“Ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ tươi nằm nép mình dưới bóng cây xoài già, trông hiền lành và bình yên đến lạ. Nhưng với Hùng lúc này, nó lại như một ngọn núi sừng sững chắn ngang đường. Cậu nắm chặt tay Lan, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Nỗi sợ hãi từ đêm qua chưa kịp tan đi, giờ lại nhân lên gấp bội khi đối diện với cánh cổng tre quen thuộc.
Họ bước vào sân. Bố mẹ Hùng, hai ông bà khắc khổ với làn da rám nắng sương gió, đang tưới rau ở góc vườn. Nghe tiếng động, hai người ngẩng lên. Ánh mắt họ đầu tiên là sự ngạc nhiên, rồi đến nét mừng rỡ khi thấy Hùng. Nhưng ngay lập tức, nụ cười trên môi hai người tắt lịm khi nhìn thấy người phụ nữ đứng cạnh con trai mình. Bà ấy lạ lẫm. Bà ấy lớn tuổi. Và bà ấy đang đứng rất gần con trai họ.
Bố mẹ Hùng đặt vội chiếc gáo nước xuống, bước tới với vẻ dè dặt, ánh mắt đầy ngờ vực quét qua Lan từ đầu đến chân. Hùng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cậu biết, khoảnh khắc quyết định đã đến.
“”Bố… mẹ…”” Hùng lắp bắp, giọng run run. “”Đây… đây là chị Lan… người yêu của con.””
Chỉ hai từ “”người yêu”” thốt ra từ miệng Hùng, giữa khung cảnh quá đỗi bình dị này, như một tiếng sét ngang tai. Khuôn mặt bố mẹ Hùng lập tức biến sắc. Nụ cười gượng gạo lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sững sờ, ngờ vực, và cả một chút bàng hoàng không thể che giấu.
Trong lúc bố mẹ Hùng còn đang chưa kịp định thần, Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại đầy phức tạp. Chị nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt ve vạt áo bầu rộng thùng thình. Chiếc váy đã cố gắng che giấu, nhưng dưới ánh nắng chiều, dáng vẻ tròn trịa của cái bụng bầu càng hiện rõ. Đó là một sự “”khéo léo cho thấy””, một lời tuyên bố không lời, trực diện và tàn nhẫn.
Bố mẹ Hùng nhìn theo cử chỉ của Lan. Cái bụng nhô lên hiện rõ mồn một dưới lớp vải mỏng. Sự thật trần trụi phơi bày. Mắt bố Hùng mở to hết cỡ, miệng há hốc nhưng không nói nên lời. Mẹ Hùng lùi lại một bước, tay ôm lấy ngực, vẻ mặt tái nhợt đi trông thấy.
Cả căn nhà như đóng băng. Tiếng chim hót ngoài vườn bỗng nhiên xa ngái. Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng trĩu những câu hỏi không lời, những nghi ngờ và cú sốc quá lớn. Hùng đứng như trời trồng, nhìn khuôn mặt thất thần của bố mẹ, cảm thấy như chính mình vừa đẩy họ xuống vực sâu của sự thật phũ phàng. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào. Nó là tiếng vọng của tương lai bất định và những thử thách nghiệt ngã đang chờ đợi phía trước.”
“Sự im lặng ngột ngạt cuối cùng cũng bị xé toạc bởi một tiếng nấc nghẹn. Mẹ Hùng, người phụ nữ khắc khổ vừa mới phút trước còn vui mừng khi thấy con trai, giờ ôm mặt khóc nức nở. Bà run rẩy chỉ tay vào Hùng, giọng nói lạc đi vì xúc động và sốc.
“”Con… con ơi… con nghĩ gì vậy hả con?”” Mẹ Hùng bật khóc, nước mắt giàn giụa lăn dài trên gò má nhăn nheo. “”Sao… sao con lại… lại dẫn người như thế này về nhà? Lại còn… còn lớn tuổi hơn con nhiều thế này… Rồi lại giàu có nữa! Trời ơi, con ơi là con!””
Bà nhìn Lan bằng ánh mắt vừa hoảng hốt vừa nghi ngờ. Cái bụng bầu của Lan như một cái gai đâm vào mắt bà.
“”Rồi… rồi cái bụng của cô ấy là sao hả con?”” Mẹ Hùng hỏi, giọng nghẹn lại. “”Sao… sao lại có bầu rồi? Ai… ai là cha đứa bé?””
Bố Hùng nãy giờ vẫn đứng im như tượng đá, khuôn mặt đông cứng lại vì tức giận và thất vọng. Ông siết chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay rám nắng. Ánh mắt ông quét qua Hùng, sắc lạnh và dò xét.
“”Hùng!”” Giọng bố Hùng trầm đục, nặng trịch, vang vọng trong khoảng sân nhỏ. Ông không khóc lóc như mẹ Hùng, nhưng sự nghiêm nghị của ông còn đáng sợ hơn nhiều. “”Con nói thật cho bố nghe. Có phải… có phải con bị lừa gạt không? Có phải cô ta… cô ta dùng tiền bạc hay cái gì đó để… để bắt con phải làm thế này không?””
Ông nhìn Lan, ánh mắt đầy cảnh giác, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ nguy hiểm.
Hùng đứng giữa bố mẹ và Lan, cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đâm vào người. Cậu nhìn khuôn mặt đau khổ của mẹ, ánh mắt chất vấn đầy tổn thương của bố, rồi lại nhìn sang Lan. Chị vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ lùng, chỉ khẽ cúi đầu, như một sự thừa nhận không lời trước cơn bão đang ập tới. Hùng biết, đây mới chỉ là bắt đầu của những gì cậu phải đối mặt. Cơn sóng gió thực sự đã nổi lên rồi.”
“Lan hít một hơi thật sâu, cố nén lại sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Trước ánh mắt dò xét, đầy tổn thương và cả sự khinh thường thoáng qua của bố mẹ Hùng, chị vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Chị nhìn thẳng vào họ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rành mạch, khác hẳn với dáng vẻ run rẩy, sợ sệt mà họ có thể mong đợi.
“”Dạ… thưa hai bác,”” Lan bắt đầu, giọng chị hơi run nhưng nhanh chóng lấy lại được sự kiên định. “”Con biết, nhìn bề ngoài con có vẻ đầy đủ, cuộc sống sung túc… Nhưng thực ra, con cũng có những nỗi khổ tâm riêng. Con đã trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống, đã dành cả tuổi trẻ cho công việc… và đến giờ phút này, con vẫn là người phụ nữ một mình.””
Chị dừng lại một chút, nhìn sang Hùng đang đứng cạnh chị, rồi lại hướng ánh mắt về phía bố mẹ cậu. Chị biết, cái bụng bầu của mình là vấn đề lớn nhất lúc này.
“”Việc có thai là điều con không hề dự liệu trước,”” Lan tiếp tục, khéo léo giấu nhẹm đi chi tiết về đêm say rượu định mệnh với người yêu cũ bị bỏ rơi. Chị chỉ nói như thể đó là một sự kiện bất ngờ ập đến, một định mệnh. “”Nó đến khá bất ngờ… Nhưng con đã quyết định sẽ giữ đứa bé. Và khi con gặp Hùng…””
Lan nhìn Hùng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. “”Con gặp Hùng vào lúc con đang rất cần một sự thay đổi, một người để chia sẻ… Hùng là chàng trai tốt bụng, chân thành… Con đã… đã yêu Hùng thật lòng, không phải vì bất cứ điều gì khác.””
Chị hướng ánh mắt trở lại bố mẹ Hùng, giọng nói càng thêm nhấn mạnh sự chân thành (mà chị muốn họ tin). “”Con biết con và Hùng có nhiều khác biệt về tuổi tác, về hoàn cảnh… sự chênh lệch là rất lớn. Con không dám mong hai bác có thể chấp nhận con ngay lập tức. Nhưng xin hai bác hãy tin con…””
Lan đưa tay khẽ đặt lên bụng mình, rồi nhìn về phía Hùng với ánh mắt đầy hy vọng và cả chút van lơn. “”Con thật lòng yêu Hùng và muốn cùng Hùng xây dựng gia đình.””
Chị nói thêm, như để xoa dịu nỗi lo của họ về tương lai của Hùng và gánh nặng cho gia đình. “”Con sẽ không để Hùng phải khổ. Con có đủ khả năng để chăm sóc cho Hùng, và cả… cả gia đình mình nữa. Con hứa sẽ lo lắng cho Hùng thật chu đáo, sẽ cùng Hùng vun đắp cuộc sống… Con chỉ mong hai bác cho con một cơ hội.””
Lan nói xong, ánh mắt nhìn thẳng vào bố mẹ Hùng, đầy kiên định xen lẫn cầu xin. Không gian lại chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió se lạnh cuối đông lùa qua khoảng sân. Bố mẹ Hùng vẫn nhìn chị chằm chằm, ánh mắt phức tạp, khó đoán. Lời biện minh của bà chủ quán cà phê vừa giàu có, vừa lớn tuổi hơn con trai họ, lại còn mang thai, liệu có đủ sức thuyết phục họ, hay chỉ khiến cơn giận của họ bùng lên dữ dội hơn? Cơn sóng gió thực sự vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.”
“Sự im lặng kéo dài, nặng nề. Ánh mắt của bố mẹ Hùng chuyển từ dò xét sang lạnh lùng, thậm chí là có chút khinh miệt không giấu diếm. Bà mẹ nhìn Lan chằm chằm, đôi môi mím chặt. Cuối cùng, bà cất tiếng, giọng nói sắc như dao cứa, xé tan không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
“”Yêu?”” bà lặp lại, kéo dài chữ đó đầy mỉa mai. “”Chỉ hai tháng… lại còn có thai ngoài ý muốn? Cô nghĩ chúng tôi tin lời cô nói về tình yêu này sao? Hay là cô đang tìm một người ‘đổ vỏ’ cho cái sai lầm của cô, cái sai lầm mà cô cố tình giấu nhẹm đi nguồn gốc thực sự?””
Lan khẽ run lên, sắc mặt tái nhợt. Lời nói thẳng thừng của bà mẹ Hùng như một gáo nước lạnh dội vào mặt chị, làm tan biến vẻ kiên định giả tạo lúc nãy. Chị lùi lại nửa bước, ánh mắt hoảng loạn nhìn bố mẹ Hùng, rồi lại nhìn sang Hùng. Chị không biết phải trả lời sao trước lời buộc tội trực diện và đầy ác ý đó.
Ngay lúc đó, Hùng, người vẫn luôn đứng yên lắng nghe nãy giờ, bất ngờ bước lên một bước. Cậu đứng chắn trước Lan, như một tấm khiên bảo vệ. Khuôn mặt trẻ tuổi của cậu không còn vẻ ngập ngừng hay sợ sệt thường ngày trước bố mẹ, thay vào đó là sự cương quyết đến lạ thường, một sự trưởng thành đột ngột khiến cả bố mẹ cậu lẫn Lan đều sững sờ. Cậu không nhìn Lan, mà nhìn thẳng vào bố mẹ mình, giọng nói vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, khiến không gian như ngừng lại.
“”Cha mẹ ơi,”” Hùng bắt đầu, giọng cậu hơi run ở câu đầu nhưng nhanh chóng lấy lại được sự vững vàng. “”Con biết cha mẹ lo cho con. Con biết cha mẹ muốn điều tốt nhất cho con.””
Cậu hít một hơi thật sâu, lời nói tiếp theo như một lời tuyên bố đanh thép. “”Nhưng con đã lớn rồi. Con hai mươi hai tuổi rồi, con tự quyết định được cuộc đời mình.””
Hùng nhìn Lan, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn đầy kiên định. “”Con yêu chị Lan.”” Rồi cậu lại nhìn về phía bố mẹ. “”Con thương đứa bé trong bụng chị ấy.””
Cậu nói tiếp, từng lời như đóng đinh vào không khí, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ hay phản bác nào. “”Con đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Con biết con đang làm gì. Con xin cha mẹ hãy tin tưởng vào quyết định của con.””
Cậu đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, đôi mắt trẻ tuổi tràn đầy quyết tâm. “”Con yêu chị Lan và con sẽ chịu trách nhiệm. Trách nhiệm về cuộc sống của con. Trách nhiệm về chị ấy. Và trách nhiệm về đứa bé này.””
Cậu nói thêm, như để khẳng định lại sức nặng của lời mình. “”Con làm được. Con sẽ lo được cho tương lai của con, cho gia đình này.””
Hùng vẫn đứng đó, vững vàng che chở cho Lan, đối diện với bố mẹ mình. Lời nói của cậu, đầy yêu thương, quyết tâm và trách nhiệm, như một quả bom dội vào không khí vốn đã căng thẳng, đẩy cuộc đối đầu lên một nấc mới. Bố mẹ Hùng sững sờ nhìn con trai, ánh mắt từ kinh ngạc nhanh chóng chuyển sang tức giận và bất lực. Đây không còn là Hùng mà họ biết, chàng trai hiền lành, nghe lời. Sự nổi loạn đột ngột của cậu khiến họ choáng váng. Liệu sự kiên quyết của Hùng có đủ sức lay chuyển trái tim vốn đã đóng chặt của bố mẹ cậu, hay chỉ khiến họ thêm giận dữ và tìm cách phản đối quyết liệt hơn? Cơn sóng gió vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.”
“Bố mẹ Hùng nhìn cậu chằm chằm, cơn tức giận xen lẫn sự bất lực hiện rõ trong mắt. Khuôn mặt họ méo mó đi vì cảm xúc hỗn độn. Hùng vẫn đứng đó, sừng sững như bức tường chắn giữa họ và Lan. Sự thay đổi đột ngột, sự kiên định đến mức ngang ngạnh của con trai khiến họ nhất thời không biết phải làm gì.
Lan, nước mắt đã chực trào ra từ nãy, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh từ sự bảo vệ của Hùng. Chị bước lên một bước, đứng cạnh cậu, ánh mắt nhìn bố mẹ Hùng đầy thành khẩn, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy.
“”Con… con xin hai bác,”” Lan nói, tiếng chị đứt quãng vì xúc động. “”Con biết con có lỗi. Con biết con đã gây ra chuyện này.””
Chị đưa tay lên bụng, ánh mắt đẫm lệ nhìn họ, vừa như van xin, vừa như khẳng định. “”Nhưng đứa bé không có tội. Con thật lòng yêu Hùng… Hùng là người duy nhất đối xử tốt với con lúc này.””
Lan nhìn sâu vào mắt bố mẹ Hùng, cố gắng truyền tải sự chân thành tuyệt vọng của mình. “”Con xin hai bác… xin hãy cho chúng con cơ hội. Con hứa… con sẽ cố gắng hết sức. Con sẽ lo cho Hùng, lo cho gia đình này. Con sẽ làm mọi thứ để chứng minh…””
Chị nghẹn lời, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má. Tiếng khóc nấc nhỏ vang lên trong không gian im ắng.
Bố mẹ Hùng nhìn Lan khóc, rồi lại nhìn sang Hùng, người vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiên quyết. Họ hiểu, lời nói của Hùng không phải là bốc đồng hay nhất thời. Cậu đã tính toán, cậu đã quyết định. Trước sự đối đầu trực diện và sự quyết tâm sắt đá của con trai, cùng với lời khẩn khoản và nước mắt của Lan, họ biết rằng việc ngăn cản lúc này là điều gần như không thể, và có thể sẽ đẩy Hùng ra xa họ hơn.
Bà mẹ Hùng hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt Lan, không còn sự khinh miệt công khai, nhưng thay vào đó là một sự dò xét đầy nặng nề và không thể tin tưởng. Ông bố Hùng thở dài, vẻ mặt mệt mỏi, nhìn con trai như thể đang nhìn một người lạ.
Cuối cùng, ông bố khẽ gật đầu, một cái gật đầu miễn cưỡng và đầy ẩn ý. “”Được rồi…”” ông nói, giọng khàn đặc. “”Chúng tôi… đồng ý.””
Ông dừng lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lan. “”Nhưng cô… cô phải hiểu rõ. Sự đồng ý này không phải là sự chấp nhận hoàn toàn.””
Bà mẹ Hùng tiếp lời, giọng vẫn lạnh lùng. “”Cưới thì cưới. Nhưng liệu cô có xứng đáng với sự hy sinh của con trai tôi hay không… điều đó còn phải xem đã.””
Bà liếc nhìn Lan từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc bụng vẫn còn nhỏ. “”Và liệu cô có thể mang đến sự yên ổn cho cái gia đình này… hay chỉ là rắc rối, điều đó cũng còn phải xem.””
Lời nói của bà như đặt một gánh nặng vô hình lên vai Lan. Họ đã đồng ý, nhưng sự nghi ngờ, sự lo lắng và cả những yêu cầu ngầm về “”sự thể hiện”” của Lan trong tương lai thì vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí, báo hiệu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Lan cảm thấy cổ họng nghẹn lại, nước mắt vẫn chưa khô nhưng đã được thay thế bằng một nỗi áp lực khổng lồ. Cô biết, đây chỉ là bước đầu tiên. Cuộc chiến thực sự để chứng minh bản thân và giành lấy sự chấp nhận của gia đình chồng… chỉ mới bắt đầu. Hùng nắm chặt tay Lan, như để tiếp thêm sức mạnh, nhưng ánh mắt của cậu cũng thoáng qua nét lo lắng trước gánh nặng mà bố mẹ cậu vừa đặt lên người Lan. Không khí vẫn căng như dây đàn, sự thỏa hiệp đạt được trong nước mắt và sự bất đắc dĩ này không mang lại bất kỳ sự nhẹ nhõm nào.”
“Không khí trong căn nhà của Hùng vẫn đặc quánh sự ngột ngạt sau cuộc đối đầu vừa rồi. Sự đồng ý miễn cưỡng của bố mẹ Hùng không mang lại chút nhẹ nhõm nào, trái lại, nó như một lời tuyên án cho những ngày tháng đầy thử thách sắp tới. Lan ngồi một góc, nép mình lại, cảm giác cô đơn và lạc lõng giữa những ánh mắt soi mói vẫn còn vương lại trong tâm trí. Hùng ở bên cạnh, cố gắng trấn an chị bằng ánh mắt, nhưng chính cậu cũng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều.
Đúng như dự đoán, tin tức về việc Hùng – đứa con trai mới ra trường, chưa có sự nghiệp gì – lại sắp cưới một “”bà chủ giàu có, hơn nhiều tuổi, lại còn có vẻ bụng mang dạ chửa”” lan đi nhanh chóng trong xóm nhỏ, rồi theo chân những cuộc điện thoại, những lời thăm hỏi bâng quơ, truyền đến tai họ hàng xa gần. Những lời xì xào, bàn tán bắt đầu xuất hiện. Người thì tò mò, rướn cổ nhìn về phía nhà Hùng mỗi khi có dịp. Người thì đặt điều, thêu dệt đủ chuyện về “”cô chủ già dụ dỗ trai trẻ”” hay “”thằng Hùng tham tiền bán mình””. Những lời đồn ác ý, những ánh mắt soi mói khiến bố mẹ Hùng càng thêm khó chịu, cảm thấy mất mặt với hàng xóm láng giềng và cả họ hàng.
“”Sao mày không suy nghĩ cho bố mẹ một chút hả Hùng?”” Bà mẹ Hùng cằn nhằn, giọng đầy vẻ trách móc khi thấy mấy bà hàng xóm nhìn mình với ánh mắt đầy ẩn ý. “”Bây giờ đi đâu cũng nghe người ta nói ra nói vào. Làm như nhà mình sắp làm trò cười cho thiên hạ vậy.””
Ông bố Hùng ngồi im lặng, nhưng khuôn mặt ông cũng đanh lại, vẻ lo lắng và bất mãn hiện rõ. Áp lực từ bên ngoài khiến sự miễn cưỡng ban đầu của ông bà càng biến thành sự khó chịu và kỳ vọng Lan phải “”chứng minh”” bản thân.
Trước tình hình đó, việc tổ chức một buổi “”ra mắt chính thức”” Lan với toàn thể họ hàng trở thành điều bắt buộc. Nó vừa là cách để “”chính danh hóa”” mối quan hệ, vừa là cơ hội để gia đình Hùng “”kiểm định”” nàng dâu tương lai trước sự chứng kiến của cả dòng họ. Những cuộc điện thoại được gọi đi, lời mời được gửi đến những người cô, chú, bác, dì, anh, chị em họ xa gần. Mọi người đều hào hứng nhận lời, một phần vì tò mò muốn xem mặt “”bà chủ đại gia”” sắp làm dâu, một phần vì muốn đến “”tham dự”” và “”đánh giá”” xem liệu nàng dâu này có “”xứng”” với gia đình Hùng hay không.
Ngày buổi ra mắt đến. Căn nhà nhỏ ở quê được dọn dẹp tinh tươm. Bàn ghế được bày biện kín cả khoảng sân. Mâm cỗ được chuẩn bị thịnh soạn. Không khí vừa trang trọng, vừa căng thẳng. Hùng và bố mẹ Hùng đứng ở cổng đón khách, ai nấy đều cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng sự lo lắng ẩn hiện trong mắt.
Từng đoàn họ hàng bắt đầu kéo đến. Họ đi thành tốp nhỏ, mang theo đủ loại quà cáp và, quan trọng hơn, là đủ loại tò mò cùng những ánh mắt đánh giá. Họ nhìn Hùng, nhìn bố mẹ Hùng, rồi khẽ thì thầm với nhau. Tiếng cười nói ban đầu mang tính xã giao nhanh chóng được thay thế bằng những câu hỏi dò xét, những ánh mắt săm soi khi họ biết “”nhân vật chính”” sắp xuất hiện.
Lan đến cùng với một người quen lái xe đưa tới. Chị diện một chiếc váy kín đáo, trang điểm nhẹ nhàng, cố gắng trông giản dị nhất có thể. Bước chân chị hơi run run khi tiến vào cổng. Chị thấy những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hàng chục cặp mắt, từ già đến trẻ, đang nhìn chị chằm chằm. Những lời thì thầm nhỏ dần khi chị lại gần, nhưng chị biết, họ đang đánh giá chị từ đầu đến chân.
“”Kìa, nàng dâu mới đến rồi!”” Một người bác của Hùng lên tiếng, giọng pha chút tò mò và cả sự xét nét.
Lan mỉm cười gượng gạo, cúi chào từng người một cách lễ phép. “”Con chào các bác, các cô, các chú ạ…”” Giọng chị khẽ run lên.
Hùng nhanh chóng bước đến bên cạnh Lan, nắm nhẹ tay chị, cố gắng tạo sự thoải mái. Nhưng chính cậu cũng cảm thấy sức nặng của những ánh mắt đang đổ dồn vào mình và Lan.
Mọi người bắt đầu ngồi vào chỗ. Bàn chính là nơi tập trung những người lớn tuổi nhất, những người có tiếng nói trong dòng họ. Họ nhìn Lan, không còn che giấu sự tò mò và cả chút hoài nghi. Một bà cô của Hùng, người nổi tiếng là khó tính và thẳng thắn, lên tiếng trước, ánh mắt dừng lại trên chiếc bụng có vẻ hơi nhô lên của Lan, dù Lan đã cố gắng che đi bằng chiếc váy suông.
“”Chào cô, mời cô ngồi.”” Bà nói, giọng không ấm áp cũng không lạnh lùng, chỉ đơn thuần là sự quan sát. “”Nghe nói cô làm ăn lớn ở Hà Nội? Giỏi thật đấy.””
Đó chỉ là câu mở đầu. Lan biết, đây mới chỉ là màn “”chào hỏi”” ban đầu. Cuộc thẩm vấn thực sự, những lời đánh giá trực tiếp, và có lẽ cả những yêu cầu khó khăn, sẽ đến ngay sau đó. Không khí trong nhà của Hùng càng lúc càng căng thẳng. Họ hàng đã đến đủ. Sân khấu đã được dựng lên. Và Lan, người sắp phải đối mặt với sự “”phán xét”” của cả một dòng họ, cảm thấy trái tim mình đập nhanh đến nghẹt thở. Cô biết, việc cô có được chấp nhận hay không… sẽ được quyết định ngay tại buổi ra mắt này.”
“Lan mỉm cười nhẹ, cố giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể. “”Dạ, con cũng chỉ là làm ăn nhỏ thôi ạ. Các bác, các cô, các chú quá khen rồi.””
Lan ngồi xuống chiếc ghế được xếp sẵn, cảm nhận chiếc đệm cũ mềm lún xuống. Ánh mắt chị lướt qua căn nhà. Bức tường vôi đã ngả màu, bộ bàn ghế gỗ đơn giản, chiếc tivi đời cũ đặt trên kệ. Mọi thứ thật bình dị, đối lập hoàn toàn với căn hộ sang trọng và quán cà phê hiện đại của chị ở Hà Nội. Chị biết, đây là cuộc sống của Hùng, cuộc sống mà chị sắp bước chân vào. Cảm giác lạc lõng bỗng trỗi dậy.
Hùng ngồi ngay cạnh Lan, ánh mắt liên tục nhìn chị, như muốn truyền thêm sức mạnh. Cậu siết nhẹ bàn tay chị đặt dưới gầm bàn. Lan khẽ đáp lại cái siết tay đó, biết ơn sự hiện diện của cậu lúc này.
Những người họ hàng ngồi đối diện, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lan. Họ nhìn cách chị ngồi, cách chị nói, cách chị ăn mặc. Chiếc váy suông màu trầm kín đáo, nhưng vẫn không giấu được đường cong ở phần bụng. Những lời xì xào lại nổi lên, nhỏ đủ nghe giữa những người ngồi cạnh nhau.
“”Trông cũng được đấy nhỉ?”” Một người phụ nữ trung niên thì thầm với người bên cạnh, nhưng ánh mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào Lan.
“”Được cái khéo ăn khéo nói thôi bà ạ. Quan trọng là thế nào cơ.”” Người kia đáp lại, liếc nhìn Hùng đầy ẩn ý.
Bà cô khó tính lúc nãy lại lên tiếng, giọng điệu vẫn đều đều nhưng ẩn chứa sự dò xét sâu hơn. “”Nghe nói cô với thằng Hùng gặp nhau ở quán cà phê của cô à? Hùng nó mới ra trường, đi làm thêm kiếm ít tiền. Chắc cô cũng quý thằng bé lắm nên mới để ý đúng không?””
Câu hỏi tưởng chừng vô hại nhưng lại như một lời bóng gió về sự chênh lệch thân phận và tuổi tác. Lan hiểu ý bà. Chị hít một hơi thật sâu.
“”Dạ vâng, Hùng làm ở quán của cháu ạ.”” Lan đáp lễ phép. “”Hùng là một người rất chăm chỉ và thật thà. Cháu rất quý tính cách của Hùng.”” Chị cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản, chân thành nhất có thể.
Một người bác khác của Hùng tiếp lời, ánh mắt dừng lại ở chiếc đồng hồ đơn giản trên tay Lan (chị đã cố tình chọn chiếc rẻ nhất). “”Thế ở Hà Nội làm chủ thì chắc là bận rộn lắm nhỉ? Thu nhập chắc cũng tốt lắm?””
Đây là lúc họ muốn đánh giá về tiền bạc. Lan không muốn khoe khoang, nhưng cũng không muốn tỏ ra yếu kém. “”Dạ, công việc cũng đủ sống ạ.””
“”Đủ sống thôi à?”” Bà cô khó tính cười nhạt. “”Nghe đồn cô là bà chủ lớn, giàu có lắm cơ mà? Sao lại khiêm tốn thế?””
Áp lực bắt đầu tăng lên. Họ không chỉ tò mò, họ còn muốn “”thử”” Lan, muốn xem phản ứng của chị trước những lời khơi gợi về tài sản. Lan cảm nhận mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Hùng nắm chặt tay chị hơn dưới gầm bàn.
Không khí trong nhà càng lúc càng trở nên nặng nề. Những câu hỏi ngày càng trực diện hơn, không chỉ về công việc, mà còn về gia đình Lan, về quá khứ của chị. Từng lời nói như nhát dao nhỏ cứa vào sự tự tôn và sự căng thẳng của Lan. Họ không giấu giếm sự tò mò và cả sự đánh giá. Lan biết, đây mới chỉ là màn dạo đầu. Điều thực sự khó khăn, điều khiến họ tụ tập đông đủ thế này… vẫn chưa đến. Chị nhìn quanh những gương mặt xa lạ, những ánh mắt sắc sảo đang nhìn chằm chằm vào mình, và cảm giác tim mình như bị bóp nghẹt.
“”Thế… nghe nói cô sắp có tin vui phải không?”” Bà cô khó tính lên tiếng lần nữa, ánh mắt nhìn thẳng vào bụng Lan, không còn giấu diếm sự săm soi. Câu hỏi này như một đòn trực diện, khiến cả Lan và Hùng đều giật mình. Không khí trong nhà bỗng chững lại. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lan, chờ đợi câu trả lời. Lan cảm thấy toàn thân tê cứng. Chị biết, đây chính là lúc cuộc “”thẩm vấn”” thực sự bắt đầu.”
“Lan hít một hơi run rẩy, cố gắng nặn ra một nụ cười. Chị nhìn thẳng vào mắt bà cô, giọng nói cố gắng giữ sự bình thản, dù trong lòng đang dậy sóng.
“”Dạ… đúng là… cháu với Hùng sắp có thêm thành viên mới trong gia đình ạ.”” Lan đáp lời một cách nhẹ nhàng, chọn từ ngữ khéo léo nhất có thể. Chị biết không thể giấu được nữa, chiếc bụng đã bắt đầu lộ rõ.
Một làn sóng xì xào lập tức nổi lên. Những ánh mắt từ tò mò chuyển sang săm soi, rồi thành đánh giá rõ rệt. Họ hàng trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.
“”Thật ư? Nhanh thế nhỉ?”” Một người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng điệu nghe có vẻ bất ngờ nhưng ánh mắt lại sắc bén. “”Cưới xin chưa xong xuôi mà đã có tin vui rồi.””
“”Thời buổi bây giờ khác rồi, các bác ạ,”” một người phụ nữ khác chen vào, giọng mỉa mai thấy rõ. “”Yêu nhanh cưới vội, có bầu trước cho chắc ấy mà.””
“”Đúng rồi, con gái giờ khôn lắm. Cưới được thằng trẻ tuổi, lại đang lên thế này thì phải giữ cho chặt chứ!”” Một người cô khác thì thầm đủ lớn để Lan nghe thấy, ánh mắt liếc nhìn Hùng một cái.
Lan cảm thấy mặt mình nóng bừng. Những lời nói như những cái gai đâm thẳng vào tai, vào trái tim chị. Họ không chỉ đơn thuần là hỏi han, họ đang phán xét, đang đánh giá, và thậm chí là coi thường chị. Chị biết, đằng sau vẻ ngoài bình dị này, họ là những người không hề đơn giản. Họ đang “”cân đo đong đếm”” giá trị của chị, xem chị có xứng đáng với Hùng, hay nói đúng hơn là xem chị có mang lại lợi lộc gì cho gia đình họ hay không.
Hùng cảm nhận được sự căng thẳng của Lan. Cậu siết chặt tay chị hơn nữa, như muốn nói: “”Có em ở đây.”” Lan khẽ liếc nhìn cậu, ánh mắt biết ơn.
Bà cô khó tính vẫn chưa dừng lại. Bà nhìn Lan từ đầu đến chân, dừng lại ở chiếc bụng. “”Thế cái thai được mấy tháng rồi cô? Trông cũng lớn rồi đấy nhỉ? Chắc cũng sắp đến ngày sinh rồi?””
Câu hỏi này không chỉ là tò mò, nó còn như một lời buộc tội ngầm: tại sao có thai lớn thế rồi mà giờ mới về ra mắt? Có phải là ép buộc, là “”bẫy”” Hùng không?
Lan cố gắng hít sâu, nở một nụ cười gượng gạo. “”Dạ, cũng được… mấy tháng rồi ạ. Sắp đến ngày rồi.”” Chị không muốn nói chính xác, sợ họ lại suy diễn thêm.
“”Thế thì phải nhanh chóng làm đám cưới thôi chứ lị!”” Một người bác khác lên tiếng, giọng có vẻ thúc giục. “”Có bầu rồi thì phải danh chính ngôn thuận chứ. Mà đứa bé là trai hay gái thế cô?””
“”Dạ, cháu… cháu chưa siêu âm ạ,”” Lan trả lời, cảm thấy mỗi lời nói ra đều khó khăn.
Một tràng cười nhẹ lại nổi lên giữa những người họ hàng. Tiếng thì thầm lại rộ lên.
“”Chưa siêu âm? Hay là cố tình không siêu âm để còn ‘đón’ trai hay gái đây?””
“”Chắc đang hy vọng có thằng cu đây mà.””
“”Hay là sợ siêu âm ra con gái lại mất giá?””
Những lời nói nhỏ nhen, cay nghiệt cứ bủa vây lấy Lan. Chị cảm thấy mình như đang bị đóng đinh giữa một vòng tròn những ánh mắt săm soi và những lời phán xét. Sự giàu có, tuổi tác, cái thai… tất cả đều trở thành lý do để họ nghi ngờ và khinh thường chị. Lan biết, đây mới chỉ là bề nổi. Điều gì đó khó khăn hơn, điều mà họ thực sự muốn từ chị, vẫn còn ở phía trước. Không khí càng lúc càng nặng nề, ngột ngạt. Lan chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức.”
“Giữa lúc không khí căng như dây đàn, khi những lời xì xào bán tán về cái thai, về tuổi tác, về sự giàu có của Lan vẫn còn văng vẳng bên tai chị, một cụ ông lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghiêm, đột ngột đứng dậy từ bàn ăn chính. Ông hắng giọng, thu hút sự chú ý của mọi người. Ông chính là trưởng họ, người mà Hùng đã nhắc đến.
“”Thôi, thôi nào.”” Giọng ông trầm ấm nhưng đầy quyền lực. “”Chuyện bọn trẻ yêu nhau, có tin vui là mừng rồi. Gia đình mình thêm người là phúc đức.””
Mọi người im lặng, chờ đợi. Ánh mắt ông hướng thẳng về phía Lan, không còn vẻ khách sáo ban nãy. Ông nhìn chị từ đầu đến chân một lượt, đánh giá kỹ lưỡng. Lan cảm thấy như mình đang bị cân tiểu ly từng gram một dưới ánh nhìn ấy.
“”Nhưng mà,”” giọng ông bỗng trầm xuống, khiến cả gian phòng như nín thở. “”Về làm dâu nhà này, không kể sang giàu phú quý gì, cũng phải là người biết vun vén gia đình, biết lo toan việc nhà.””
Câu nói của ông như gáo nước lạnh tạt vào Lan. Chị biết, đây mới là thứ mà họ thực sự quan tâm. Tiền bạc của chị là một chuyện, nhưng liệu chị có ‘đủ tiêu chuẩn’ để làm vợ Hùng, làm dâu cái nhà này hay không lại là chuyện khác. Họ đang thử chị.
Ông cụ khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn ý lướt qua. “”Nghe nói cô làm bà chủ lớn ở Hà Nội, chắc việc bếp núc không quen tay?””
Lan cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Chị cả đời chỉ quen với giấy tờ, với quản lý, với những cuộc họp… Việc nhà, bếp núc quả thực là điều xa lạ.
“”Dù giàu có đến đâu,”” ông cụ tiếp tục, giọng điệu trở nên cương quyết hơn, như một lời tuyên bố không thể chối cãi, “”về làm dâu nhà này, cũng phải biết cơm nước, chợ búa. Đó là cái gốc.””
Ông dừng lại một chút, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lan. “”Vậy nên…””
Cả gian phòng chìm vào im lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Lan. Hùng siết chặt tay chị, cậu cảm nhận được sự run rẩy nơi chị.
“”Vậy nên,”” ông cụ lặp lại, giọng nói cao hơn một chút, “”Để xem cô có thực sự muốn về làm dâu nhà này hay không… Cô thử… vào bếp nấu một bát canh rau tập tàng cho cả nhà dùng bữa xem sao?””
Lan chết sững. Nụ cười gượng gạo trên môi đông cứng lại. Canh rau tập tàng? Một món ăn dân dã, bình dị đến mức chị còn chưa từng nghe tên. Đây không phải là một lời đề nghị, đây rõ ràng là một bài kiểm tra, một sự sỉ nhục khéo léo dành cho một “”bà chủ thành phố”” như chị. Ánh mắt của những người họ hàng khác lại lấp lánh vẻ thích thú, chờ đợi màn kịch sắp diễn ra. Họ muốn xem, bà chủ giàu có, độc thân, đang mang thai này sẽ phản ứng thế nào trước một yêu cầu “”nhà quê”” như vậy.
Không khí đột ngột trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào chị, chờ đợi câu trả lời.”
“Lan chết sững. Nụ cười gượng gạo trên môi đông cứng lại. Canh rau tập tàng? Một món ăn dân dã, bình dị đến mức chị còn chưa từng nghe tên. Đây không phải là một lời đề nghị, đây rõ ràng là một bài kiểm tra, một sự sỉ nhục khéo léo dành cho một “”bà chủ thành phố”” như chị. Ánh mắt của những người họ hàng khác lại lấp lánh vẻ thích thú, chờ đợi màn kịch sắp diễn ra. Họ muốn xem, bà chủ giàu có, độc thân, đang mang thai này sẽ phản ứng thế nào trước một yêu cầu “”nhà quê”” như vậy.
Không khí đột ngột trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào chị, chờ đợi câu trả lời. Lan hoàn toàn bất ngờ. Nấu ăn, đặc biệt là món canh ‘rau tập tàng’ giản dị của quê Hùng, là điều chị chưa bao giờ làm. Cuộc đời chị chỉ xoay quanh những con số, những bản hợp đồng, những cuộc gặp gỡ đối tác sang trọng. Nhà bếp đối với chị là một khái niệm xa lạ, một nơi chỉ có người giúp việc lui tới. Yêu cầu này không chỉ là một bài kiểm tra kỹ năng, nó còn là một lời thách thức trực diện vào sự khác biệt giữa thế giới của chị và thế giới của họ.
Chị nhìn Hùng, ánh mắt cậu đầy lo lắng và bối rối. Rồi chị nhìn những khuôn mặt đang chờ đợi quanh bàn, những ánh mắt có cả vẻ ác ý muốn xem chị bẽ mặt, và sự tò mò chờ đợi một màn kịch thú vị. Chị mím chặt môi, một chút do dự lướt qua trong đôi mắt. Thử thách này quá đột ngột, quá trớ trêu. Chị có nên từ chối thẳng thừng, giữ lấy chút kiêu hãnh còn sót lại của một bà chủ thành phố? Hay chị nên… thử sức?
Hùng siết chặt tay Lan hơn, cậu cảm nhận được sự lưỡng lự của chị. Cậu lo lắng tột độ. Cậu hiểu rõ mẹ và họ hàng cậu đặt nặng chuyện bếp núc, nội trợ đến mức nào. Yêu cầu nấu bát canh rau tập tàng này chính là phép thử cuối cùng, là ranh giới giữa việc Lan có được chấp nhận vào gia đình này hay không. Cậu không biết chị sẽ phản ứng thế nào. Liệu Lan, người phụ nữ kiên cường, giàu có và đầy bản lĩnh trong công việc, có thể vượt qua được bài kiểm tra giản dị nhưng đầy tính thách thức này không? Hay chị sẽ bỏ cuộc, và mối quan hệ mong manh này sẽ tan vỡ ngay tại đây, ngay trước mắt mọi người? Không khí căng như dây đàn, tất cả đều chờ đợi câu trả lời từ người phụ nữ đang đứng giữa hai thế giới.
***
Giữa không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt ấy, thời gian dường như trôi chậm lại. Đối với Lan, khoảnh khắc ấy không còn là sự bẽ bàng hay tức giận, mà là một sự chiêm nghiệm kỳ lạ. Chị nhìn quanh, từ ánh mắt nghiêm khắc của ông trưởng họ, đến vẻ mặt đầy ẩn ý của những người phụ nữ khác, và cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt đầy lo lắng của Hùng. Chị nhận ra, đây không chỉ là bài kiểm tra về kỹ năng nấu ăn, mà là một bài kiểm tra về sự sẵn lòng, về sự hòa nhập, về việc liệu chị có chấp nhận đặt chân vào thế giới bình dị này vì Hùng hay không. Thế giới mà chị quen thuộc được xây dựng bằng sự giàu có, sự độc lập và những chuẩn mực khác hẳn. Còn thế giới này, được xây dựng bằng những giá trị truyền thống, bằng sự gắn kết gia đình và những điều giản dị đôi khi có vẻ lạc lõng với chị.
Trong ánh mắt của Hùng, chị thấy sự chân thành và một niềm hy vọng mong manh. Cậu thanh niên này, người đã bước vào cuộc đời chị một cách đầy bất ngờ, đã mang lại cho chị một tia sáng trong lúc bế tắc. Cậu không quan tâm đến quá khứ của chị, không phán xét sự giàu có hay tuổi tác. Cậu chỉ đơn giản là ở đó, lo lắng cho chị. Và bỗng nhiên, chị hiểu rằng, có những điều quan trọng hơn cả sự kiêu hãnh hay sĩ diện. Có những thử thách, dù nhỏ nhoi và có vẻ nực cười, lại là cơ hội để chứng minh điều gì đó lớn lao hơn. Không phải chứng minh cho họ hàng Hùng thấy, mà chứng minh cho chính bản thân mình, và cho Hùng thấy, rằng chị đủ mạnh mẽ và sẵn sàng đối mặt với mọi điều vì cậu và vì đứa bé trong bụng. Sự do dự trong mắt chị dần biến mất, thay vào đó là một tia sáng quyết tâm. Cuộc đời vốn đầy những bất ngờ. Đôi khi, bước ra khỏi vùng an toàn lại là cách duy nhất để tìm thấy điều mình thực sự cần.”

