Nhà chị dâu sát nhà tôi, cứ đến bữa là 3 con của chị lại chạy qua ăn ch/ự/c, không cần ai phải mời. Các cháu đang tuổi ăn tuổi lớn nên tốn thức ăn quá, tôi mới nghĩ ra một cách ….Chị dâu tôi tên là Hồng – một người phụ nữ giỏi giang, sắc sảo, miệng lúc nào cũng tươi cười, nhưng tiếng cười ấy nhiều khi như dao cạo lên mặt người đối diện. Nhà chị sát vách nhà tôi. Chúng tôi chỉ cách nhau một bức tường mỏng như giấy – và không gì có thể lọt qua đó nhiều hơn… mùi cơm chiều.
Mỗi lần đến bữa, mùi canh chua, cá kho hay thịt rang bốc lên nghi ngút từ bếp nhà tôi. Nhưng điều tôi không ngờ tới – hay đúng hơn là không ngờ lại kéo dài đến thế – là ba đứa con của chị Hồng lại coi nhà tôi như nhà ăn tập thể. Cứ đến tầm 5 giờ chiều, như có chuông reo trong đầu, cả ba đứa nhỏ – Tí, Tũn, và Tun – lại rồng rắn chạy qua, miệng reo: “Dì Nhi ơi, ăn cơm với!”
Tôi tên là Nhi – người đàn bà 36 tuổi, sống cùng chồng và một đứa con trai nhỏ, làm công nhân may gần khu công nghiệp Đức Hòa, Long An. Cuộc sống không dư dả gì, cơm nước phải cân đo đong đếm từng chút. Thế mà chiều nào cũng phải chắt chiu thêm ba phần ăn cho mấy đứa cháu “ăn nhờ ăn gửi”, không chút khách sáo.
Lúc đầu, tôi nghĩ: “Ừ thì tụi nhỏ còn bé, lại là cháu trong nhà, cho ăn một bữa cũng chẳng sao.” Nhưng rồi một bữa thành hai, hai thành bốn, rồi thành thói quen như cơm bữa. Tôi đâm ra bực mà không dám nói.
Có lần, tôi giả vờ đóng cửa, tắt đèn bếp sớm, nhưng Tí vẫn gõ cửa rầm rầm: “Dì ơi, tụi con qua ăn cơm nhen!” Chưa kịp trả lời, ba đứa đã lục tục bước vào, leo lên ghế ngồi ngay ngắn, chờ tôi bưng mâm ra. Như thể chuyện đó là đương nhiên, là quyền lợi.
Chồng tôi – anh Hải – thì hiền như đất. Thấy tụi nhỏ sang ăn thì chỉ cười: “Kệ tụi nó, cháu mình mà, coi như nhà đông vui.” Nhưng đàn bà lo toan bếp núc, tôi hiểu rõ mỗi bữa cơm phải đi chợ tính toán ra sao, mỗi cái đùi gà phải chia làm mấy khúc. Có hôm tôi luộc hai quả trứng, định dành cho con trai tôi – thằng Bi – vậy mà vừa đặt lên mâm, Tun với Tũn đã gắp liền tay. Thằng Bi chỉ nhìn, không dám nói. Tôi thấy ánh mắt nó buồn buồn, mà lòng đau như ai cắt.
Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến thói quen ăn uống của mấy đứa nhỏ. Tí ăn như hổ đói, cứ món nào ngon là vét sạch, mặc kệ người khác có ăn được hay không. Tũn thì hay đòi nước ngọt, nước mắm phải đúng hiệu, cơm phải nóng hổi. Còn Tun thì… ăn xong không rửa tay, chén bát để nguyên, thản nhiên về nhà như thể nhà tôi là quán ăn.
Một lần, tôi không kiềm được nữa, ngồi xuống nói với chị Hồng:
– Chị Hồng nè, tụi nhỏ cứ qua nhà em ăn suốt vậy, em cũng hơi khó xử…
Chị Hồng cười xòa, tay vẫn bấm điện thoại:
– Ừ thì tụi nó thương dì Nhi, nhà chị thì toàn đồ chiên xào, khẩu vị khác. Qua bên em ăn cơm nhà quê lại thấy ngon, biết sao được! Mà tụi nhỏ đang tuổi ăn, ăn cho nó mau lớn chứ có gì đâu!
Câu nói nhẹ tênh như gió thoảng, nhưng với tôi, nó nặng như gạch đè ngực.
Từ sau hôm đó, tôi quyết định thay đổi. Tôi mua ít đồ ăn hơn, nấu đơn giản, tránh mùi thơm. Tôi dặn con trai ăn nhanh, không rề rà. Nhưng vẫn không ăn thua. Mấy đứa nhỏ hình như có “máy quét mùi”, cứ đúng giờ là sang. Tôi lúng túng, không thể đuổi, cũng không thể mời nhiệt tình.
Đỉnh điểm là hôm đó, tôi chỉ có hai con cá kèo kho nghệ, định làm món đặc biệt cho thằng Bi – nó thích nhất món này. Vậy mà khi tôi bưng ra, cả ba đứa nhỏ đã ngồi sẵn. Tôi nhìn nồi cá, rồi nhìn con mình đang mếu máo, lòng tôi như sôi lên.
Tối đó, tôi ngồi thừ trên giường, anh Hải hỏi:
– Em có chuyện gì hả Nhi?
Tôi chỉ nói:
– Anh có nghĩ em quá đáng nếu từ chối tụi nhỏ không?
Anh Hải thở dài:
– Không, nhưng cũng khó xử. Dù gì cũng là cháu ruột… Xem thêm 👇
Nhi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, ánh đèn bếp nhạt hắt lên khuôn mặt cô đầy mệt mỏi. Cô nghe tiếng đồng hồ tách tiếng – 5 giờ chiều. Một tiếng gõ cửa nhẹ̀ nhưng đấy là tiếng “tung tốc” của Tí, Tũn và Tun, ba đứa trẻ đang đưa mũi chạm vào ngưỡng.
“Tí, rồi nữa!” Tun la rên, ánh mắt lấp lánh như muốn nuốt chửng mọi thứ trên bàn.
Bi, con trai duy nhất của Nhi, ngồi gập tròn, nhìn những đứa trẻ với nỗi buồn không lời. “Dì… mình ăn rồi,” cậu thở dài.
Nhi cúi người, tay rối bời kéo ghế lại. Cô lạnh lùng đưa tay mở cửa, giọng cô như gió lùa qua tường mỏng.
— “Các cháu, hôm nay không qua ăn được. Hãy về nhà ngay.”
Tí ngẩng lên, mũi cười quái dị. — “Sao dì không cho? Dì ăn gì mà không đủ cho ba đứa cháu?”
Nhi thở dài, ánh mắt rơi vào chén cá kèo kho nghệ đang còn hơi bốc khói. Cô nhặt một miếng cá, bỏ vào tay Bi. — “Cô làm những món này cho con mình. Các cháu không thể ăn nữa.”
Tũn ngậm mũi, giọng đục ngầu. — “Thì đòi chị Hồng làm lại. Đừng để con mình đói.”
Nhi chàng mừng, giọng cô giật rợn. — “Chị Hồng đã ăn và cười suốt chiều. Chị nào mà còn thèm ăn thêm nữa?”
Tiếng cười của Hồng vang lên từ trong nhà, như được truyền qua bức tường.
— “Thôi, Nhi à, đừng khinh bỉ. Kéo dài chuyện này sẽ ăn hết tiền bơm,” Hồng nói qua cửa, giọng nhẹ như gió sương.
Nhi quay sang chồng, Hải, người đã lặng im suốt buổi tối. Anh đứng ở góc bếp, đôi mắt buồm buồn. — “Nếu mình từ chối, chúng sẽ phẫn nộ…”
Nhi cộng vào, mắt lạnh lùng tên. — “Không. Đã quá rồi. Con mình đã chịu đựng đủ, tôi không thể chịu thêm nữa.”
Hải rón rén, tay chạm vào vai Nhi. — “Em chắc chứ? Đừng để mâu thuẫn này làm hỏng gia đình mình.”
Nhi nhắm mắt, suy nghĩ lướt qua: *Đến lúc này phải dứt bỏ.* Cô đứng thẳng, giọng cô mạnh mẽ, vang lên trong không gian chật hẹp.
— “Hà Hương, tôi sẽ không cho ba đứa cháu nữa. Nếu các cháu muốn ăn, hãy tự chuẩn bị bữa ăn của mình. Đường sống này không phải để tôi lấp đầy túi áo người khác.”
Tiếng cửa văng lên khi Hồng bật mở, ba đứa trẻ đứng ngập ngừng trong cánh cửa, mắt ngơ ngác.
— “Dì Nhi… sao lại như vậy?” Tí ướp lên.
Nhi không chờ đáp, cô chỉ vung tay mở một túi gạo còn lại, đổ lên bàn. — “Đây là phần ăn của tôi và Bi. Các cháu tự gánh phần mình và ra về. Nếu không muốn, thì… không có gì phải ăn.”
Bi lặng ngồi, mắt chằm chằm vào miếng cá, sau đó nhìn mẹ. Nụ cười bé nhỏ hiện lên. — “Cảm ơn dì.”
Tũn quát lên, giọng cằn nhằn. — “Chúng tôi sẽ nói chuyện với mẹ!”
Hồng bước vào, mặt nhăn lại, nhìn thẳng vào Nhi. — “Nhi à, con mình đang đòi gì sao? Tại sao lại làm vậy?”
Nhi hô mạnh, tiếng cô cắt ngang không gian. — “Mẹ Hồng, cháu trẻ không phải là tài sản để vua đòi lặng lẽ. Con mình đã đồng cảm, nhưng tôi không còn dụng cụ để cho.”
Hồng im lặng, mắt oai hờ. Cô quay sang ba đứa trẻ, gặng rối. — “Các con, ra về ngay. Đừng quay lại nữa.”
Các cháu đứng, ánh mắt lẫn lộn giữa ngạc nhiên và giận dữ. Tun la lên, giọng to gầm: — “Dì Nhi chết tiệt!”
Nhi nở nụ cười lạnh như băng. — “Thì cứ chết tiệt đi, còn lại tôi sẽ ăn hết mọi thứ mình có.”
Cánh cửa nát ra, ba đứa trẻ vội vã chạy ra khỏi ngưỡng, tiếng giày dập dồn vào lối lát. Hồng khép cửa, thở dài, mắt óc ngập tràn lo lắng.
Hải nắm chặt tay Nhi, mắt anh đầy thấu hiểu. — “Em đã làm đúng. Đừng để họ gánh nặng lên vai mình nữa.”
Nhi gật đầu, ánh sáng lờ mờ trên khuôn mặt cô. Cô nhìn vào chiếc bát cá kèo, rồi khẽ đặt lên bàn. — “Giờ đây, mình sẽ ăn cho mình và Bi, và không để ai lấn át nữa.”
Căn bếp yên tĩnh một khoảnh khắc, tiếng đồng hồ vẫn tiếp tục, nhưng không còn tiếng gõ cửa nữa.
Sáng hôm sau, ánh sáng yếu ốm lặng lẽ len lỏi qua khung cửa sổ bếp, chiếu lên bàn gỗ cũ nơi các bát đĩa đã được xếp gọn. Nhi đã đứng dậy từ lúc đồng hồ điểm 5 giờ, tay cô nhanh chóng di chuyển quanh bếp như một người chỉ huy âm thầm.
Cô cắt nhỏ thịt ba chỉ, chia thành ba phần: một phần dành cho mình và Bi, một phần nhỉnh nở dành cho Hải, phần còn lại chỉ là ít rau muống luộc ngắn. “Nếu họ không muốn ăn, ít nhất con mình vẫn có chỗ,” Nhi nghĩ, mắt cô lặng lẽ dán vào chiếc đĩa cá kèo kho nghệ đã để lại một miếng cho Bi.
Cô đẩy tủ lạnh ra, lấy ra một lọ cơm nguội, bỏ vào nồi hơi, rồi nhanh chóng bốc nắm gạo còn lại, giấu trong một túi nilon sáng màu, đặt kín sau tủ bếp. Bên cạnh, cô đặt một mâm đĩa trống, chỉ để vài miếng cá nhạt và một ít canh rau.
Tiếng chuông ngân vang 5 giờ chiều, ba đứa trẻ của Hồng lại hiện ra, mắt lấp lánh như trước. Tí, Tũn và Tun chợm chợm bước vào, đầu óc đã đặt sẵn những mong muốn ngon lành.
“Dì Nhi ơi, hôm nay có gì ngon không?” Tí hỏi, nụ cười lúm đồng lớp của cậu nở rộng.
Nhi không trả lời ngay, cô chỉ mỉm cười lạnh, rồi giơ tay chỉ vào mâm đĩa trống. “Mời các cháu ngồi xuống. Đã chuẩn bị sẵn các món đơn giản cho các cháu ăn.”
Tiếng dĩa chạm sàn reo lên, Tun gắp lên một miếng cá khô, lẩm bẩm: “Món này… không có nước mắm đúng không?”
“Hãy tự chuẩn bị nếu muốn gì hơn,” Nhi đáp, giọng cô khô khan, ánh mắt vẫn hướng về phía Bi ngồi yên lặng bên cạnh. “Cái gì trên bàn là dành cho các cháu.”
Bi nhìn mẹ, mắt anh mở to ra vì cảm giác vừa ngạc nhiên vừa ấm áp. Anh nhấc miếng cá lên, nuốt chậm rãi, rồi nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn mẹ.”
Hải đứng gần bếp, ánh mắt lặng lẽ tràn đầy sự ủng hộ. Anh khẽ đưa tay lên, vuốt nhẹ vào vai Nhi. “Cô đã làm đúng. Đừng để họ lấy đi phần của con mình nữa.”
Tí ghé tay lấy một miếng cá, rồi giật mạnh vào chén nước mắm của mình. “Dì, nếu không có mắm thì sao ăn?”
Nhi không đáp lại, cô chỉ lắc đầu, rồi quay sang lấy một túi ngũ cốc đã giấu. “Các cháu có thể tự mang ăn nhé. Mình không có đủ thứ cho mọi người.”
Hồng bước ra, tay cô nắm chặt cánh cửa, đôi mắt cô vẫy lên vẻ bực bội. “Nhi à, sao lại như vậy? Các cháu bây giờ sẽ không có gì ăn hết.”
Nhi năng nổ nhìn lại, giọng cô vừa cứng vừa nhẹ nặng: “Mẹ Hồng, con mình cũng cần ăn. Nếu các cháu không muốn tự lo, thì chúng ta sẽ không cho.”
Hồng lùi lại, mắt cô rơi xuống những đĩa trống rỗng. “Thế này thì sao, con mình lại uống nước mắm đâu? Các cháu sẽ chết đói hả?”
Nhi cúi nhẹ đầu, bật lên một tiếng cười khẩy. “Nếu các cháu muốn ăn, hãy tự chuẩn bị. Không có gì phải ép buộc.”
Các đứa trẻ đứng ngập ngừng, ánh mắt nhìn nhau, rồi dần trượt vào nhà Hồng, tiếng giầy dậm dạ vội vã. Trong khi đó, Nhi nhanh chóng gói gọn phần cá kèo kho nghệ đã dành cho Bi, đặt lên bàn, rồi tắt đèn bếp, để lại một không gian tối tăm nhưng ấm áp cho gia đình nhỏ của mình.
Bi ngồi trên chiếc ghế cũ, miệng cười hạnh phúc, nhìn mẹ: “Cảm ơn dì.” Nhi cúi đầu, mắt cô ánh lên tia lửa kiên quyết, biết rằng hôm nay, dù bữa ăn có hơi thô sơ, ít nhất họ đã có phần của mình và không còn bị chiếm đoạt.
5 giờ chiều, tiếng chuông cửa vang lên như tiếng anh lập. Tí, Tũn, Tun bốc tiến vào cửa nhà Nhi, nhảy múa như cuộc diễn xuất tràn đầy sức sống. Mâm cơm phía trong phòng bếp trông như một bức tranh trống trải, rón rồng những chiếc đĩa trống túi cỏ. Nhi đứng ngay cạnh bếp, mặt không có nụ cười nào nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng.
Nhi nhìn ba đứa trẻ làng lèo, giọng điệu thật bình thản: “Hôm nay dì nấu ít lắm, phần nhà dì vừa đủ thôi.”
Tí kêu lên một tiếng, mắt lóe lên hy vọng: “Day, có gì ngon được em? Mình vừa mình bơ bơ vị ơi!.”
Tũn gật đầu, lấy một chiếc đĩa, nhưng khi nhìn vào bát, ánh mắt của cậu khổ đánh: “Không có nước mắm đâu sao? Buồn quá.”
Tun, người vô tư nhất, hut lên: “Hãy xốp một chút bát tốt của dì nhé.”
Bất chấp sự nỗ lực của mình để khơi dậy niềm vui, Nhi chỉ gật đầu, không đưa ra lý do hơn. Cô quay đầu nhìn Bi, cháu ngồi im lặng nhưng mắt sáng lên một tia hy vọng mới. Bi chỉ hai mươi tuổi, đã biết rồi rằng bữa tối mỗi ngày là cánh cửa thở của hạnh phúc, nhưng căn nhà chắt khe của Nhi dường như tắt hết lửa.
Dưới bầu trời tan màu hồng muối, bếp Nhi không còn gợi cảm hương vị gia đình. Mái tóc xì xì lên, tiếng sôi nồi sắp lên. Ba đứa trẻ hoảng loạn một lát, rồi dừng lại, nhìn nhau, ngờ vực và impassivity. Nhi đứng thẳng, lung linh giữa một bức tường mỏng chia hai gia đình, mắt vẫn mang ranh giới rõ ràng. Từng bước, mỗi lời nói của ba đứa mình như dải sợi lưỡi dao, rắc rối vào mềm mại của bầu khí.
Nhi nhìn nhẹ nhàng, thứ tự kỷ luật của công ty hiệu suất đã miêu tả ngay cả trong nồi gạo: “Nếu không có, đừng thử ăn, đúng không kiệm và kỷ luật.”
Bi đi vào một tiếng nhẹ nhàng, đứng bên cạnh Nhi, xẩy nộng ánh mắt. Mơ ước chiếu rọi vào khuôn mặt ấy. Nhi kì vọng vào dòng suy nghĩ của mình: “Bất tư, nhất thời, sao bổng, người”; nhưng mình có thể chờ đợi lại chiếc bát trống cho thân.” Nhi gập cuối tay để lấy những chàu gạo gần nhất. Có khi là tình mất mát, có khi là sự ủng hộ, có khi là cái cử động không bằng hương vị.
Cây cúc mỏng, ttung như vẽ bóng mác của gia đình khi một bữa ăn của chính mình mất đi. Nhược cơ xứng nhau, ba đứa nhỏ đang nằm lặng lẽ, ngô lốt, sắp sụp đổ, kinh ngạc lộ vị.
Đây là hình ảnh của bóng rời. Nhi tưởng rằng, “Đã đủ.” Nhi thở nặng, gật mình, dừng mộng mở cột mơ. Ba cô đều bày tỏ khiến tỏ
Tí nhíu mày, bối rối nhìn bát gạo trắng: “Dì ơi, còn cá không? Hay có trứng nữa hả?”
Tũn lắc đầu, mắt nặng trĩu: “Nhà dì nay hết ngon rồi, không còn gì ngon đâu.”
Tun thở dài, đưa tay gắp một miếng cơm ăn nhanh: “Cứ thế nào cũng như vậy, ăn thừa rồi.”
Nhi bấm chặt tay vào bát, tiếng sắt cứng vang lên: “Các cháu ngồi yên, không có gì lại nữa.”
Bi lặng im, mắt bám vào mặt Nhi, rồi thầm nghĩ: *đã tới lúc dứt khoát*.
Nhi xé mạnh một miếng cá chín trắng, lưỡi cắn vào vị đắng của cá kèo kho nghệ đã tàn: “Cái này còn lại một chút, ăn hết đi, chớ để lẽ lại rác.”
Tí chĩa tay lên, giọng chói tai: “Đời mình còn sao nữa? Chỉ còn cá chỗ này chứ, trứng thì đâu?”
Nhi giật mình, ánh mắt lửa cháy: “Các cháu không hiểu đâu, mỗi ngày tôi phải tính toán sao cho đủ ăn, rồi lại phải chia sẻ cho các cháu. Đừng có mắng tôi nữa!”
Tũn la lên, giọng đầy bụng trách móc: “Thì dì ăn ăn, mà lại cho chúng con thiếu thốn! Nhìn mà chả ngồi chờ ăn bát ở bên kia tường lại có dọn mấy món ấy!”
Nhi lặng lại một lát, tay nắm chặt nắp nồi: “Nếu các cháu cứ cứ ép tôi giảm phần ăn, thì sao? Tôi cũng có con, có chồng, còn bao nhiêu tiền để tặng nữa?”
Bi đứng lên, giọng nhẹ nhưng kiên quyết: “Mày… Đã quá rồi, dì. Cứ để con mình ăn hết cái này, còn lại sao?”
Hải xuất hiện trong khung cửa, giọng ngại ngùng: “Nhi, mình… mình không muốn chuyện này leo lên…”
Nhi quay sang Hải, mắt đỏ hoe: “Anh, đừng đứng yên. Đừng để chúng tao lại làm mờ ranh giới. Nếu không, mình sẽ không còn chịu nổi nữa.”
Tí thét lên, giọng run: “Đừng để dì… Đừng để mình… Thôi, mình sẽ không ăn nữa!”
Tun lặng im, mắt dán vào chiếc đĩa trống, ánh sáng bếp chiếu qua mặt gương phản bóng lo âu.
Nhi cúi đầu, tay bỏ gắp hết bát, tự lắc đầu: “Thế là đủ. Các cháu sẽ ra về.”
Bi run rẩy, giọng yếu: “Dì… Dì ơi…”
Nhi rời bếp, bước ra qua ngưỡng tường mỏng, để lại âm vang của chiếc bình đựng nước trống rỗng, và tiếng gió lùa qua khe hở.
Tiếng cánh cửa đóng sầm lại, tiếng bước chân hãm hủm của Tí, Tũn, Tun dần biến mất qua bức tường mỏng. Nhi đứng bên khung cửa, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang rời xa.
“Được rồi, chúng đã về. Giờ mình mới có thể thở hơi,” Nhi thở dài, tay run rẩy kéo mình về phía bếp.
Công tắc đèn còn mờ nhạt, bếp vẫn còn hương thơm lõm của cá kèo kho nghệ. Trên bát cá còn lại một miếng cá dày, màu vàng ươm âm thầm chờ đợi.
Nhi cúi xuống, nhấc miếng cá lên, mắt lộ ra một giọt nước mắt lặng lẽ. “Cứ ăn hết đi, con à,” cô thì thầm, giọng rạn rầm như gió lùa qua khe hở.
Bi, bé trai mũm mĩm, đứng bên bếp, ánh mắt dán vào mẹ. “Mẹ ạ, tôi… tôi muốn ăn nữa,” cậu nói, giọng run rẩy, nhưng đầy hy vọng.
Nhi đặt miếng cá vào đĩa nhỏ, rồi đưa cho Bi. Đôi tay bé ẽn vứt một chút gạch men lên tay, cậu cầm chênh lặng, nhìn mẹ.
“Cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã cho món này,” Bi nói, tiếng cười nghẹn ngào bật lên khi cậu cắn miếng cá, ngón tay nhỏ dắt vị ngọt bùi qua môi.
Nhi ngồi quỳ bên bếp, mắt cô ướt đẫm. “Mẹ chỉ muốn con ăn một bữa ngon bình thường mà thôi,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn nghẹt.
Hải xuất hiện từ phía cửa sổ, mắt nhìn Nhi với vẻ lo lắng. “Nhi, tôi… tôi sợ các cháu sẽ quay lại, sợ họ thấy mình lại…”
Nhi giật mình, nắm chặt đũa trong tay. “Đừng lo, anh. Họ đã rời đi. Con mình biết mình đang ăn gì, biết mình đã bị bỏ lại bao lâu.”
Bi nuốt một miếng cá, rồi nhẹ nhàng đưa đũa cho mẹ. “Mẹ, ăn đi, còn lại chẳng có gì nữa.”
Nhi gật đầu, kéo đũa lên, cắn một miếng cá. Hương vị đắng ngọt của nghệ tràn ngập, làm cô nhớ tới những ngày khó khăn, những bữa ăn vắt quẹt. Cô cảm thấy tim mình như muốn vỡ ra.
“Hải, chúng ta không thể để những người khác quyết định phần ăn của con mình nữa,” Nhi nói thẳng, mắt lửa bùng lên. “Mẹ sẽ bảo vệ quyền lợi của con, dù phải trả giá gì đi nữa.”
Hải lặng người, nhìn con gái, rồi nhấc tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô. “Mình sẽ đứng bên cạnh mẹ. Không còn để chúng đòi hỏi nữa.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, chọc vào im lặng. Nhi nhanh chóng nhấc máy, giọng lạnh lùng: “Ai mà gọi?”
“Dì Nhi ơi, mình là Hồng. Con cháu muốn hỏi lại bữa ăn hôm nay, còn phần cá…”
Nhi thở dài, giọng công: “Hồng ạ, các cháu đã ra về rồi. Thôi, ăn hết còn lại cho con mình.”
“Ừ… Ừ, mình hiểu,” Hồng đáp, giọng có chút xấu hổ, rồi tắt máy.
Nhi cắt ngang mở cửa sổ, gió mát lùa vào, làm hơi lạnh lướt qua da. Cô nhìn ra ngoài, cửa sổ nhìn thấy góc phố công nghiệp Đức Hòa, tiếng máy móc vang vọng xa. Nhân vật cô nhìn ra, lòng tràn đầy quyết tâm.
Bi gật đầu, ăn hết miếng cá, gõ nhẹ trên đĩa, “Cảm ơn mẹ. Con sẽ giành hết phần còn lại cho mình.”
Nhi nở một nụ cười mỏng manh, mắt cô bỗng dừng lại trên chiếc bình nước rỗng trên bàn, rồi nhẹ nhàng lật lên, rót nước sạch vào chén mới. Cô đặt chén lên tay Bi, dặn: “Uống, cho bụng ngon hơn.”
Bi nhấp một ngụm, mặt cười tươi. Nhi cầm tay con, nhẹ nhàng dẫn về phòng ngủ, lặng lẽ khép lại cánh cửa, để lại tiếng gió xào xạc qua khe hở bếp, như âm thanh cuối cùng của một trận chiến nội tâm đã kết thúc.
Chiều hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên khẽ vang trong không gian yên tĩnh của nhà Nhi. Nhi, vừa mới chìm trong giấc ngủ ngắn, mở mắt thấy Hồng đứng trước cửa, tay cầm một túi giấy cũ kỹ.
“Hồng ạ, sao cô tới rồi?” Nhi hỏi, giọng vẫn còn hơi ngột ngạt sau khi vừa ngủ dật.
“Hôm nay bọn cháu lại tới, mà ăn chẳng đủ. Dạo này em nấu ít vậy, tụi nhỏ qua không có gì ăn.” Hồng nhếch môi, ánh mắt vốn luôn ươm ước giờ lộ rõ một chút giận dữ nhẹ.
Nhi cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. “Nhà em chật vật, không kham nổi thêm ba phần mỗi ngày.” Cô đáp thẳng, giọng cứng rắn, mắt không rời khuôn mặt Hồng.
“Hả? Anh em đã ăn ba phần rồi, lại có gì sai.” Hồng cười nhạt, lặng lẽ xoay người lại, như muốn né tránh ánh nhìn xét đoán.
“Hồng nhìn quanh bếp, thấy đĩa cá còn lại, nồi cơm cạn, và bình nước rỗng. Cô nắm chặt tay, thở dài.”
“Hôm nay bọn cháu muốn ăn nữa, mà mình không đủ.” Nhi nói, giọng không còn ngượng ngùng nữa, mà là quyết tâm.
“Hàng ngày các cháu chạy tới đây lúc 5 giờ, ăn đồ của mình, rồi lại về mà không nghĩ tới mình.” Hồng giở tay, giọng tự mãn. “Thương dì Nhi mà, nhưng cũng phải có giới hạn.”
“Nếu mình không cho, chúng sẽ phải ăn sao?” Nhi đáp, giọng rãnh lên như dao cắt. “Mình không chịu làm con mình chịu đói.”
“Hồng nhìn Nhi, mắt lộ vẻ tự ái, như muốn vây quanh một lời bào chữa.”
“Chúng ta sống chung một bức tường, nhưng mỗi nhà có bếp riêng. Đừng để lòng thương thành rào cản.” Nhi nói, đôi tay siết chặt chiếc thớt.
“Hồng im lặng một lúc, rồi thở dài.” “Nếu em không cho thêm, mình sẽ không còn nợ gì nữa.” Cô nói, giọng nhẹ nhưng âm vang.
“Nghi ngờ, Nhi đã chuẩn bị một nồi canh gà trong tủ đông, nhưng chưa hâm nóng.”
“Này, anh Hải có thể giúp mình tới chợ mua thêm thực phẩm không? Để bọn cháu không phải ăn thiếu.” Hồng đề nghị, giọng dường như cố giữ bình tĩnh.
“Hải xuất hiện trong khung cửa sổ, mặt lộ nét bối rối.” “Mình… mình không muốn gây xích mích.” Anh nói, giọng ngập ngừng.
“Nhi gắt gao, nhìn Hồng.” “Nếu tôi không chịu cho bọn cháu ăn, thì cậu cũng sẽ phải chịu trách nhiệm khi chúng đi về mà lại đói.”
“Hồng lặng lẽ rụt tay, mắt nhấp nháy.”
“Được rồi,” Nhi thở mạnh, “Mình sẽ cho bữa cơm tối cho các cháu, nhưng phần ăn sẽ chỉ đủ cho ba người và không được lấy thêm.”
“Hồng hắt một tiếng cười nhạt.” “Thôi được, mình sẽ nói với các cháu không được ăn quá nhiều.”
“Nhi khẽ đưa cho Hồng một tô canh gà đã hâm nóng, đồng thời đặt một chiếc đĩa gỗ trống lên bàn.”
“Họ sẽ ăn sớm, rồi quay lại nhà mình.” Hồng nói, giọng như đang cố che giấu sự bất mãn.
“Nhi nở một nụ cười giả dối, mắt lộ nét quyết tâm.” “Cứ để xem họ có ăn đủ hay không.”
“Hồng rời đi, để lại tiếng bước chân nhẹ nặng trên sàn gạch. Nhi đứng một mình, nhìn bức tường mỏng giữa hai ngôi nhà, tay nắm chặt lấy đũa như muốn nắm lấy quyết định của mình.”
Hồng đứng trước bếp, tay vẫn nắm chặt túi giấy cũ, mắt rủ xuống mặt bát còn ngột ngạt.
“Hồng ạ, mình đã nói rồi, ba phần mỗi ngày đã quá sức,” Nhi thở dài, tay chạm nhẹ vào nắp nồi cá kèo kho nghệ còn bốc khói.
“Hả? Có mấy đứa cháu mà em tính toán dữ,” Hồng lắc đầu, giọng nửa đùa nửa móc, như muốn nhốt lời trong nụ cười gượng.
Nhi nín lại, ánh mắt lập tức chặt chẽ. “Em tính toán vì đó là tiền chợ, là phần ăn của con em.”
Tiếng nước chảy nhẹ trong bình lọc vang lên, nhưng không thể làm dịu không khí chất đầy căng thẳng.
Hải xuất hiện trong khung cửa sổ, đôi vai hạ xuống, mặt ngượng ngùng. “Em… anh không muốn mọi chuyện leo thang.”
Hồng nghiêng người, mắt lộ một chút đố dở. “Nếu mình không cho, các cháu này sẽ phải ăn gì ở đâu?”
Nhi cuống tay, giật lấy chiếc thìa gỗ, giọng cô cứng rắn. “Mình có thể cho, nhưng phải có giới hạn. Không được lấy nữa.”
“Hải, em nghĩ chúng ta nên mua thêm thực phẩm, để không phải rút tiền chung,” Hồng đề nghị, giọng cố giữ bình tĩnh, nhưng lưỡi vẫn lầm lẽ.
“Hải lặng lẽ nhìn hai người, rồi nói thấp. ‘Nếu mình đi chợ, mình sẽ mua ít, nhưng không thể cho đủ cho bọn chúng.’”
Hồng nín im, môi chợt đơm lại. “Thế thì… chúng ta sẽ chia thành ba phần mỗi lần. Không hơn.”
Nhi gắt gao, mắt nhắm chặt. “Nếu các cháu không ăn, mình sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng không cho thừa.”
Hải quay sang Nhi, giọng lặng thầm: “Em muốn gì, mình sẽ làm.”
Bữa cơm cuối ngày bốc lên bếp, tiếng chén đĩa va chạm dường như là tiếng trống trận. Hồng đặt túi giấy lên bàn, mắt lộ vẻ bất lực.
“Nếu em không cho thêm, mình sẽ không còn nợ gì nữa,” Hồng thở dài, giọng dường như vừa gyang vừa lặng thở.
“Hãy để các cháu ăn đủ rồi quay về. Đừng để lòng thương thành rào cản,” Nhi khẽ ném một ánh nhìn thực sự quyết liệt về phía Hồng, tay cô siết chặt chiếc thớt như muốn kìm nén cơn bão phía trong.
Không gian bếp dường như nén lại, tiếng đồng hồ tiktak vang lên trong lớp không khí nặng nề, mỗi giây chợt trở nên kéo dài vô tận.
Hải đứng im, đôi mắt dõi xét từng cử chỉ, nhưng không dám can thiệp.
Đoạn hội thoại dừng lại, bữa ăn dồn lại trên mâm, ánh sáng lờ mờ của đèn bếp chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng, hứa hẹn một cuộc đụng độ sắp tới.
Hải đứng một lúc lâu, mắt anh lặng lẽ lướt qua từng khuôn mặt. Anh cảm nhận được hơi thở rối bời của Nhi, tiếng rên rỉ nhẹ của Bi, và cái nhìn dò dẫm của Hồng. Đôi vai anh cúi xuống, giọng anh trầm, nhưng không ngại ngùng.
“Em… anh sẽ nói với chị dâu,” Hải thầm, giọng nặng nề nhưng quyết đoán. “Tụi nhỏ qua chơi thì được, còn bữa cơm để nhà em chủ động.”
Nhi giật mình, mắt cô mở to như muốn ném tia lửa vào không gian ngột ngạt. “Anh… sao lại nói như vậy?”
“Hồng ạ, các cháu đã ăn quá ba phần từ ngày hôm qua, còn chúng ta còn phải lo cho Bi. Nếu cứ để họ ăn thừa, mình sẽ không còn đủ tiền cho bữa cơm của mình nữa.” Hải đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, ánh mắt không rời chỗ Nhi. “Chúng ta không thể để gia đình mình trở thành kho tàng ăn của người khác.”
Hồng rụt rầu, tay nắm chặt túi giấy cũ như muốn nắm lấy cả bức tường mỏng giáp hai gia đình. “Anh Hải, em không muốn cuộc chuyện này trở thành tranh cãi. Nhưng nếu chúng ta không cho, các cháu sẽ nào đó phải chạy sang ăn ở đâu?”
“Hồng,” Hải đáp, giọng anh choáng ngợp bởi một sự kiên quyết bất ngờ, “các cháu có thể mãi ăn ở đâu, nhưng mẹ của chúng ta không thể để mình ăn chung bát cơm và nợ nần.” Anh vung tay nhẹ, như muốn bảo vệ một ranh giới vô hình. “Nếu chúng ta muốn được tôn trọng, chúng ta cũng phải đặt ra giới hạn. Điều đó không có nghĩa là chúng ta vô tình, mà là chúng ta bảo vệ gia đình mình.”
Nhi nín thở, tay cô siết chặt chiếc thìa gỗ. “Anh nói đúng. Đừng để lòng thương trở thành gánh nặng không thể chịu nổi.”
Hồng lặng im, mắt cô ướt đẫm ngâu nước. Cô nhìn phải phía cửa, nơi các đứa trẻ đang lặng lẽ ngồi chờ được dọn bữa. “Thế thì… chúng ta sẽ chia thành ba phần mỗi lần. Không hơn.” Giọng cô lưỡi run, như sợ lời nói sẽ vỡ vụn.
Bi lặng lẽ nhặt một miếng cá kèo kho nghệ, ánh mắt thầm thầm tỏ ra vô sức. Hồng cúi đầu, đưa tay ra, đưa cho Nhi một phần cá vừa đủ. “Được rồi, Nhi ạ. Cứ như vậy nhé.”
Hải đứng lại, tay anh chạm nhẹ vào lưng vai Nhi. “Anh sẽ lo mua thực phẩm cho bữa tối hôm sau, nhưng sẽ không cho thừa. Nếu chúng ta kiên quyết, mọi người sẽ hiểu và tôn trọng.”
Ánh đèn bếp rung rinh, ánh sáng chiếu lên các khuôn mặt căng thẳng, nhưng nốt cuối cùng của câu nói Hải khiến không khí bỗng chùng lại, như một luồng gió lạnh thấm qua. Người trong nhà, dù không nói gì, nhưng mọi người đều cảm nhận được ranh giới mới được vẽ ra, và tiếng đồng hồ tiktak lại vang lên, đếm từng giây của một quyết định quan trọng.
Nhi lặng lẽ rời bàn ăn, mắt cô ngước nhìn qua bức tường mỏng giữa hai ngôi nhà. Đôi chân cô chậm rãi kéo về phía cửa sổ, nơi tiếng trẻ con ríu rít vang lên từ nhà Hồng. Khi cô bật cửa, hơi ấm và mùi thơm từ bếp Hồng tràn ngập không gian.
“Chị… cho con xem mẻ nào?” Nhi gạt nhẹ cánh cửa, giọng cô vừa ngập ngừng vừa có một luồng quyết tâm nào đó.
Hồng ngẩng đầu, tay vẫn cầm túi giấy cũ, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ. “Nhi à, sao lại muốn vào? Các cháu đang ăn.”
Nhi đưa tay vào, nhìn thấy bếp Hồng bận rộn, nồi nấu đầy cá kèo kho nghệ, chả cá chiên giòn, các món rau xào thơm lừng. Trên bàn, ba đĩa cơm đầy đặn, mỗi đĩa còn nguyên những món canh, dưa món. Các con Hồng—Tí, Tũn và Tun—đều ngồi quanh, cười nói vang lừng, tay cầm đũa, miệng chễm chọp hưởng thụ.
“Họ ăn gì mà lại vô tình sang nhà mình mỗi ngày?” Nhi thở dài, ánh mắt cô lặng lại khi nhìn thấy phần cá kèo kho nghệ ngồi trên đĩa của Bi trong khoảnh khắc trước. “Mình vốn muốn chia sẻ, mà…”
Hồng nở nụ cười mỉa mai nhẹ. “Thương dì Nhi nên cho các cháu ăn. Nếu không, chúng sẽ ăn gì ở đâu? Đó là việc của mình mà.”
Nhi nghiêng đầu, lòng cô bỗng dấy lên cảm giác nhói. “Chị Hồng, nhà mình không thiếu, nhưng mình đã bỏ qua ranh giới. Bây giờ mình thấy mình đã biến lòng tốt thành thói quen tiện lợi—để con mình và các cháu chán ăn trong bữa mình, còn mình phải chịu gánh nặng.”
Tí dừng lại, nhặt một miếng cá, nhìn Nhi và nói: “Dì ơi, mình chỉ muốn ăn ngon thôi. Không có gì sai mà.”
Nhi cúi xuống, lấy một miếng cá kho nghệ, đưa cho Bi. “Bi à, ăn này, ngay hôm nay mình sẽ ăn gì cũng tự mình lo. Đừng dựa vào bữa của người khác nữa.”
Bi nhìn mẹ mình, người đang đứng quay lại với ánh mắt buồn bã, rồi gợn cười yếu. “Dì ơi, mình hiểu rồi.”
Hải đứng bên cửa sổ, tay chạm nhẹ vào lưng Nhi, mắt anh dõi xét không gian hai nhà. “Chúng ta sẽ học cách bảo vệ mình, không phải vì ích kỷ mà vì tôn trọng lẫn nhau.”
Hồng ngậm ngùi ngó ngáo nhìn đống bữa ăn dày đặc. “Có lẽ mình đã quá tha thứ cho mình mình… Để các cháu luôn có chỗ ăn, mình đã để quên đi việc giữ gìn gia đình mình.”
Nhi lặng, nhưng trong ánh mắt cô lóe lên quyết tâm. “Chúng ta sẽ đặt lại ranh giới, không còn làm con mòn bát của nhau nữa. Lòng tốt sẽ không bị lạm dụng nữa.”
Tiếng cười ồn ào của các cháu Hồng vang vọng qua bức tường mỏng, vang lên từng lần cắn đồ ăn, từng tiếng rên rỉ khi nhai. Một vài người hàng xóm, đứng trên ban công nhà mình, ngẩng đầu nhìn hướng bên kia, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ.
Hồng đứng trước bếp, miệng vẫn còn cười mỉm, nhưng giọng cô chặt chẽ hơn. “Nhi, con đã ăn đủ rồi, còn lại thì để mình ăn hết.” Cô đưa tay chỉ vào đĩa cá kèo còn lại trên bàn, ánh mắt chớp lại khi nhìn Nhi.
Nhi, tay còn giữ một miếng cá, môi khép hờ, giọng nhẹ như thở: “Em không đuổi cháu, em chỉ xin chị dạy tụi nhỏ biết chừng mực.” Đôi mắt cô lướt qua những khuôn mặt đang nhìn, cảm nhận sự chú ý của những người qua lại.
“Hàng xóm nghe rồi, chắc tôi đã nhầm,” Hồng lặng lẽ đáp, giọng cô cũi lên như muốn phủ lên âm thanh xung quanh. “Chúng tôi chỉ muốn cho các cháu ăn, không phải chiếm lấy bát cơm của ai cả.”
Một bà hàng xóm đứng bên cửa sổ, nói nhanh: “Thế mà… hôm nay giông gió quá, sao các cháu cứ vào nhà chị mình ăn bữa?”
Hồng quay sang, ánh mắt quét qua Nhi, rồi quay lại nhìn đám người xung quanh. “Nếu con muốn con chỉ cho con biết ranh giới, thì mình sẽ ngồi lại nói chuyện. Nhưng không phải vì…”
Nhi cúi đầu, môi khép chặt, chỉ nói thầm: “Em chỉ muốn các cháu học cách chờ đợi, không phải dựa vào bữa ăn của người khác.” Đôi má đỏ bừng khi cô cảm nhận áp lực từ những ánh mắt tò mò.
Hải, đứng ở góc cửa, đặt tay lên vai Nhi, thì thầm: “Chúng ta sẽ không để việc này kéo dài.” Anh nhìn quanh, thấy những bóng người lặng lẽ dõi theo, nặng nề như một lớp vải che phủ không gian.
Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên trong không khí ngột ngạt. Tí, Tũn và Tun vẫn đang ngồi, mắt dán vào đĩa ăn, chưa nhận ra rằng mọi ánh mắt nhà hàng xóm đã tập trung vào mình.
“Hãy để con nói hết,” Hồng nói, giọng cô vừa cứng vừa yếu, “Nếu con không muốn con…”
Nhi dừng lại, hơi thở nín thở, mắt cô lộ lên quyết tâm: “Chị, chúng tôi sẽ không để con lại như vậy nữa.” Cô rời bàn, bước qua không gian chật hẹp, để lại một khoảng lặng nặng nề, khiến mọi người xung quanh như bị đóng băng.
Tiếng dạ dày rên rĩ, tiếng đĩa sắt va chạm, và tiếng thở dài của các cháu hòa lẫn với tiếng dỗi thở của những người hàng xóm, tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy ý nghĩa. Tất cả đều im lặng, chờ đợi một lời giải quyết cuối cùng.
Tiếng thở dài của Nhi vang lên trong bếp, nhưng không ai nghe được vì tiếng cười vang vọng từ phía tường mỏng. Ba đứa cháu Hồng, hiện ra trong hình ảnh mờ qua khe hẹp của cánh cửa, cúi đầu nghiêng sang bên kia.
Tí, mắt nheo, búng ngón tay lên miệng như muốn nói gì đó, nhưng lại rụt rè. “Tụi con tưởng dì… vui.”
Tũn cúi đầu, môi chải chùng, mắt dán vào đáy bát: “Em… em xin lỗi, dì.”
Tun lắc đầu, ánh mắt lúng túng, tay còn nắm chặt chiếc muỗng: “Con… con chưa hiểu sao… dì buồn.”
Nhi giật mình, một nhát gió lạnh thổi qua khung cửa sổ chờ sập. Cô ngồi thẳng người, mắt chớp chớp, nhưng trong giọng đã không còn lửa giận dữ. “Đúng rồi, cháu đã làm dì… mệt.”
Hải đứng bên cạnh, tay nắm chặt cánh tay Nhi, thở dài: “Chúng ta không nên để chuyện này kéo dài nữa.”
Hồng bước vào bếp, ánh mắt lúng túng, mặt nở nụ cười giả dối: “Các cháu ạ, con ăn đủ rồi, không còn gì nữa.”
Nhi lặng im một lúc, rồi giọng nhẹ nhàng hơn: “Nếu con muốn con dạy cháu biết chừng mực, thì chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện. Không phải vì… chi.”
Bi, con trai của Nhi, đứng bên góc, nắm chặt chiếc đũa: “Mình cũng thấy buồn, dì.”
Hải bật tay lấy chiếc đũa, đặt lên tay Bi: “Ăn đi, ăn hết cá. Đừng để chuyện này làm mất bữa ăn.”
Tiếng đĩa rơi trên bàn, âm thanh như tiếng trống vang dội trong không gian chật hẹp. Tí cầm miệng, cố gắng không kêu lên: “Dì, con… con không muốn… nào.”
Tũn lặng lẽ đổ nước mắm vào tô, mắt nhìn vào mùi hương cá kèo còn lại: “Con muốn… con… muốn học cách tự đứng.”
Tun nhấc miệng, nói vụng về: “Con… con sẽ không lộn lại.”
Nhi nhìn ba đứa trẻ, trái tim chùng chên. “Các cháu biết không, dì đã từng ăn một bát cơm, chỉ để cho… cho các cháu có thể ăn đầy bụng. Nhưng nếu các cháu không biết chia sẻ, thì… dì sẽ… không còn sức để lại nữa.”
Hồng cắt lời: “Thương dì Nhi, nhưng chúng ta cũng cần ăn.”
Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ mổ tay lấy chén cuối cùng, đặt lên bàn. “Ăn hết đi, ăn hết những gì còn.”
Tiếng nhai dứt dở, tiếng bát sứ va chạm tạo nên một giai điệu bất hòa. Bao người hàng xóm quay lại, ngập ngừng theo dõi, nhưng không nói gì.
Hải vuốt nhẹ vai Nhi, thì thầm: “Đúng, để mọi người hiểu ranh giới.”
Nhi gật đầu, mắt lộ ra sự kiên quyết: “Bây giờ, chúng ta sẽ không cho ai nữa ăn trộm bát của nhau.”
Cả ba đứa trẻ cùng đồng loạt cắn một miếng cá, mắt mở to, cảm nhận hương vị ngọt bùi, đồng thời cảm nhận nặng trĩm của lời dạy.
Nhi nhìn ra ngoài cửa, tiếng gió thổi qua khe hở, như tiếng thở dài của một người phụ nữ đã quyết định ngừng chờ đợi sự thông cảm từ người khác.
Nhi hít một hơi sâu, mắt nhìn thẳng vào ba đứa trẻ đang ngồi úp đầu quanh mâm. Tiếng gió rít qua khe cửa như thở dài của một người phụ nữ đã chán nản, nhưng giọng cô lại trở nên kiên quyết, không to không to, nhưng rạch ròi như dao cắt.
— Từ nay các con qua chơi thì dì thương, nhưng đến bữa phải về nhà ăn. Khi nào dì mời thì hẵng ngồi vào mâm. — Nhi nói, giọng cô không hề rung lay, nhưng từng lời như nặng tiền.
Hải đứng âm thầm bên cạnh, tay vẫn nắm chặt cánh tay Nhi, đôi mắt tròn xoe dõi theo phản ứng. Anh nghĩ: *Giờ sẽ không còn tha thứ nữa*.
Hồng, người vốn luôn mỉm cười giả dối, đột ngột im lặng, miệng mở ra như muốn nói gì đó nhưng không thể. Cô cúi đầu, ánh mắt tránh né bầu trời qua cửa sổ.
— Dì… — Tí lắp bắp, giọng run rẩy. — Dì không muốn…
— Không có lời bào chữa. — Nhi gạt tay về phía bát cá kèo, mũi ngón tay chạm vào vỏ cá còn ẩm ướt. — Nếu các con muốn ăn, phải đến lúc dì mời. Đừng còn tới mà không biết giờ.
Tũn nhô lên, rút tay khỏi tô nước mắm, tiếng nước chảy vang lăn lộn trong bát. — Em… em sẽ chờ.
— Được. — Nhi đáp lại, giọng cô lạnh như sắt. — Đến lúc nào con nào còn muốn ăn, dì sẽ gọi.
Tun, vẫn ngồi lặng lẽ, nhìn vào chén bát bừa bộn, rồi xì xào: — Con sẽ không lộn lại.
Bi, con trai Nhi, đứng dọc bờ bếp, nắm chặt đôi đũa, mắt sưng lên vì nước mắt nhưng không bật khóc. — Dì… dì đừng buồn.
Nhi cúi nhẹ đầu, một thoáng mắt chớp, rồi nghiêng người quay sang bếp, mạnh dạn lấy con dao băm cá, cắt từng miếng thành từng phần đều nhau, đặt lên đĩa riêng cho mỗi gia đình. Cô không nói thêm lời, hành động cô như lời thẩm phán.
— Đây là phần ăn của dì. — Nhi đặt đĩa lên bàn, giọng cô còn lại bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm không thể che giấu. — Các con ăn khi mình được mời. Không còn “đi qua ăn” như hôm nay.
Hải bước tới, đặt tay lên vai Nhi, thở dài: — Đừng lo, mình sẽ giữ ranh giới này.
Hồng đứng dậy, mắt đỏ hoe, lấy một miếng cá lên nếm. Cô nuốt chửng, rồi lặng lẽ quay lại, không nói gì. Suy nghĩ cô trôi qua: *Có lẽ mình đã quá mờ mắt*.
Ba đứa trẻ lặng lẽ ngồi, mỗi người cầm đũa, nhìn vào đĩa cá. Không ai động lời, không ai tranh giành. Tiếng dĩa chạm lên nhau vang lên nhẹ nhàng, như tiếng chuông báo hiệu một cuộc chơi mới đã bắt đầu.
Nhi ngồi lại, mắt bám cốp cửa sổ, gió thổi qua khiến rèm nhà lay nhẹ. Cô thở dài một lần nữa, nhưng lần này không phải vì mệt mỏi, mà vì sự quyết tâm đã được xác định.
— Từ nay, mọi bữa ăn đều có quy tắc. — Nhi nói một cách thoáng qua, giọng cô gần như thì thầm, nhưng trong không gian chật hẹp của nhà Nhi, lời cô vang dội như lời gió cuốn qua tường mỏng.
Hồng rụt lại, má ửng hồng vì chỗ chạm tự ái, lời cười sắc như dao ngày nào nhanh chóng tắt lịm. Cô nín thở, mắt lật nhìn sang ba đứa con im thin thít, rồi dọc mắt về phía những người hàng xóm đang lặng lẽ đứng dọc ngưỡng cửa, ánh mắt lướt qua như thước đo sự xét đoán.
— D… Dì sẽ… sẽ dặn lại các con, — Hồng gượng gạo nén lời, giọng rụt lại như rụng cành.
— Nếu… nếu các con cứ cứ ẩu, thì… thì… — cô lắp bắp, tay chắp vào bụng, cố vắt nghẹn giọt nước mắt.
Tiếng gió thổi qua khe cửa lại lùa vào, thổi làm rụng lá cây trên mái tán. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Nhi nhìn Hồng, ánh mắt thăm dò, không hề có lời an ủi.
— Hồng, — Nhi nói, giọng cô lạnh như dạ dày của bầu trời đêm. — Đừng còn giả vờ “thương dì Nhi” nữa. Đừng để con tôi… con tôi phải chịu đựng cảnh này.
Hồng cúi đầu, miệng mở môi, nhưng tiếng thở dốc lên thành tiếng kêu khàn — một tiếng xì xào hoảng hốt, rồi cản lại:
— Được. — cô ném một lời ngắn gọn như một viên sỏi trúng vào bề mặt nước. — Mình sẽ dặn cho các con.
Tí, Tũn và Tun im băng, ánh mắt bỗng chợt rủ lên, như nhìn thấy một bức tranh đen trên bức tường bố láng. Họ không dám nói gì, chỉ ngồi yên, ngón tay co lại trên đũa.
Bi đứng bên bếp, gối tay lên chiếc lưỡi dao còn còn chóp, mắt dẫm đẫm lệ, nhưng không rơi.
— Dì… — Bi sủa nhẹ, giọng khẽ rung. — Đừng buồn.
Nhi nhìn điệu bộ của Hồng, thấy tấm mặt đang chuyển dần thành một tấm tường cứng rắn. Cô không còn nụ cười, không còn ánh mắt sắc lạnh; chỉ còn là sự dày dạn của một người phụ nữ đã quá chán ngán, gấp ghềnh trong thắng khí không muốn lại nữa.
— Được rồi, — Hồng thốt lên, giọng chói lở nhưng không còn mập mờ. — Mình sẽ báo cho chúng… con. Khi chúng muốn ăn nữa, mình sẽ bảo họ đến lúc có lời mời. Không còn vụt vào nhà em.
Hải nắm chặt tay Nhi, mắt họ chạm nhau một khoảnh khắc, chia sẻ một sự thấu hiểu nghẹn ngào. Anh chỉ thở nhẹ, không nói gì thêm.
Tiếng dĩa, thì thầm của nhựa bọt nước vang trong không gian chật hẹp, như lời nhắc nhở cuối cùng cho một cuộc chiến nhỏ bé trong bóng tối của một hàng tường mỏng.
Cửa sổ bật lên một luồng gió mới, thổi bay những tán lá khô, làm rung rinh bức tranh vô hình giữa ba gia đình. Hồng đứng lặng, mắt rưng rưng, nhưng trong lòng cô chỉ còn ngọn lửa chừng chực, khao khát một lời dặn bảo không còn “thương” nữa, chỉ còn là “đúng giờ”.
Hồng cầm chảo cá kèo kho nghệ lên bếp, khói thơm lan tỏa ngay dưới ngưỡng cửa. Khi đồng hồ chỉ 5 giờ chiều, tiếng ghè của trẻ con vang lên từ phía sau bức tường mỏng. Tí, Tũn và Tun lao nhanh như gió, chân chân tới trước cửa nhà Nhi, mắt sáng ngơ, miệng lẩm bẩm hỏi:
— Dì ơi, ăn nào!
Nhi mở cửa, ánh mắt bà dạ vẫn vụng về nhưng đã không còn né tránh. Cô thở dài, giọng khẽ:
— Các con đã ăn xong ở nhà mình, đừng vào nhé.
Ba đứa quay đầu, tay vẫn nắm chặt đũa, nhưng khi mùi cá kèo bốc lên, mặt chúng nhăn lại, rồi lặng lẽ rời đi, không dám bước vào ngưỡng cửa.
Bi đứng bên bếp, tay nắm chặt đũa, mắt dõi theo cha mẹ. Khi bữa cá kèo vừa chín tới, Nhi lưới một miếng cá nhỏ cho Bi, đặt lên đĩa riêng:
— Ăn đi, con.
Bi ngẩng đầu, miệng mở ra để nhận, nước mắt lặng lẽ tràn đầy. Anh Hải đứng bên cạnh, nhìn hai con, nở một nụ cười hiếm hoi:
— Giờ thì mâm cơm yên ổn hơn, không còn lo lắng nữa.
Hồng, đứng bên hiên, nhìn qua tường, thấy đám trẻ quay lại các nhà mình mà không còn xông vào. Cô gật đầu, giọng cứng cáp:
— Được rồi, mình sẽ bảo các con không tới nữa.
Tiếng xì xào của nước sôi vang lên, đũa chạm chảo, tạo nên tiếng dội nhẹ. Nhi nhanh tay dọn bát, lăn khay cơm lên bàn, chia ba phần: một cho Bi, một cho mình, một cho Hải.
Bi cầm bát, gắp cơm, ăn nhanh, đôi mắt lấp lánh niềm vui hiếm hoi.
Hải gắp cả chai đồng nước, đổ vào ly, nhấc ly chúc mừng:
— Chúng ta đã có bữa tối nhẹ lòng, không còn lo lắng về phần ăn.
Nhi ngồi thẳng, mắt nhìn vào tô cơm mình, cảm giác đầu tiên khi thấy bữa tối không khan kiệt. Cô lặng lẽ nghĩ:
— Lần đầu tiên tôi thấy ăn no, không lo gánh nặng.
Cả ba người ngồi yên, chỉ có tiếng muỗng chạm bát, tiếng thở nhẹ. Khi đĩa cuối cùng được dọn sạch, Hồng bước lại gần, vỗ nhẹ vai Nhi:
— Dì, cảm ơn.
Nhi không trả lời, chỉ mỉm cười mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt cô đã lặng lẽ hứa: sẽ không để những chiều cơm nhà lại bị xoáy vào lưới lợi dụng nữa.
Nhi nín lại, mắt đỏ hắt lên ánh đèn bếp khi Hồng rời khỏi bếp. Cô nắm chặt tay đũa, thở dài sâu, rồi quay sang Hải.
— Hải, mình phải nói chuyện.
Hải nhìn cô, nét e dè hiện ra.
— Em muốn gì?
Nhi gạt tay qua chiếc khăn ướt của Bi, giọng cứng cáp:
— Không còn để chúng ta phải chia ba phần mỗi chiều. Từ nay, các con Hồng không được vào nhà mình nữa, dù họ gọi là “thương dì”.
Hải lặng lại, mắt đi chằm chằm vào nồi súp đang sôi.
— Nhưng… họ là gia đình, Nhi.
Nhi nắm chặt bát gạo, tiếng gạo dính nát vang lên.
— Gia đình cũng có ranh giới. Nếu không dừng lại, chúng ta sẽ tiêu tan mọi ổn định còn lại.
Tiếng chuông cửa vang lên, nhưng không phải tiếng trẻ con. Đó là Hồng, đứng dưới bức tường mỏng, tay cầm một túi rau củ.
— Nhi, mình muốn trả lại một phần rau mà các con đã ăn hôm qua. Đừng để chuyện này kéo dài.
Nhi dừng lại, mắt lướt qua túi, rồi cúi đầu nhìn vào đĩa cá kèo còn lại.
— Đừng nghĩ mình đang làm ơn cho họ. Đừng để họ coi chúng ta là bối cảnh miễn phí.
Hồng rụt lại, ánh mắt dấy lên một lửa lưng thắt.
— Vậy thì, mình sẽ không cho các con ăn nữa. Nếu muốn ăn, họ phải đến nhà mình và trả giá.
Nhi quay sang Bi, đưa cho cậu bé một miếng cá.
— Con nhớ nhé, con không còn ăn đồ dư thừa từ nhà họ. Con ăn ở đây, ăn của mình.
Bi nuốt chửng miếng cá, mắt to tròn đầy quyết tâm.
Hải bước tới, đặt tay lên vai Nhi.
— Đúng, chúng ta sẽ tự lo cho bữa ăn của mình. Không còn phụ thuộc vào người khác.
Tiếng cười khẽ vang lên từ Anh Hồng, nhưng không phải tiếng cười nhẹ nhàng. Đó là tiếng cười khắc nghiệt, đầy thách thức.
— Được rồi, dì Nhi. Nếu các con không muốn ăn ở nhà mình, họ có thể đến bán đồ ăn ở chợ. Đó là cách họ kiếm sống.
Nhi nén chặt nắm tay, tiếng gối chạm đáy bếp vang lên như một lời thề.
— Nếu họ cứ cứ chui vô, mình sẽ gọi cảnh sát. Không có chỗ nào cho sự lợi dụng.
Hồng cúi đầu, mắt ướt đẫm lệ, nhưng giọng vẫn kiên quyết.
— Đúng, chúng ta sẽ không cho họ nữa. Nhưng mình mong họ hiểu rằng… tình cảm vẫn còn.
Nhi quay sang Hải, ánh mắt bỗng mềm lại.
— Cảm ơn anh, Hải, vì đã luôn ở đây, dù tôi chưa bao giờ dám nói lên.
Hải mỉm cười mệt mỏi.
— Đời này, chỉ còn lại những người sẵn sàng chịu đựng và bảo vệ nhau. Chúng ta sẽ vượt qua.
Sự im lặng bao trùm bếp, chỉ còn tiếng ấm áp của nồi cơm hầm sôi nhẹ, và tiếng đồng hồ điểm 5 giờ chiều. Ba người đứng lại, mỗi người đều biết rằng ngày hôm sau sẽ là một cuộc chiến mới, nhưng ranh giới đã được vẽ rõ, không còn chỗ cho sự lạm dụng.
— Bi ngậm miếng cá kèo còn êm, mắt nhìn mẹ, rồi thở ra một tiếng khẽ, “Mẹ ạ, con ăn ngon lắm.”
Nhi nhìn con, tim như chợt trào dâng một luồng ấm. Cô nâng ly nước lọc, đưa lên môi, rồi nói thấp, “Hôm nay con được ăn món con thích thật rồi.”
Hải đứng bên cạnh, tay chạm nhẹ vào vai Nhi, mỉm cười nhẹ. “Đúng rồi, con. Đúng rồi.”
Hồng xuất hiện trong khung cửa sổ, ánh đèn bếp chiếu lên khuôn mặt cô đầy suy tư. “Mình… không ngờ… các con sẽ ngừng lại được.”
Nhi lặng lẽ nhấc bát gạo, đặt lên bàn, ánh nhìn không còn xa lánh. “Chúng ta không còn là người bị lợi dụng. Từ giờ, gia đình mình là nơi an toàn cho con.”
Bi cười tươi, vỗ tay nhẹ trên bề mặt bát, tiếng chén đập vang lên như một nhịp tim ổn định.
— Hồng, nếu muốn con mình ăn ở nhà, thì… cứ đến đây, trả tiền cho phần ăn và giữ gìn sạch sẽ. Không còn “thương dì” vô nghĩa.”
Hồng gật đầu, đôi mắt ướt, nhưng giọng kiên quyết. “Mình sẽ nhớ.”
Tiếng đồng hồ 5 giờ chiều vang lên, báo hiệu thời điểm các con Hồng thường sang ăn. Nhưng lần này, không có tiếng cười vang vọng qua bức tường mỏng.
Nhi đứng lại, nhìn ra ngoài, ánh trăng nhẹ nhàng lấp lánh qua khung cửa sổ. Cô nhớ lại những đêm dài chờ đợi, những bữa ăn chia ba, những lần phải đóng cửa sớm để tránh gánh nặng. Đầu óc cô bỗng tràn ngập một cảm giác thật mới—sự tự do không còn phụ thuộc vào lòng tốt bị lợi dụng.
— Con, mẹ muốn con biết rằng… mẹ chưa bao giờ muốn làm người tốt cho người khác, mà là để bảo vệ gia đình mình. — Nhi khẽ đưa miếng cá cuối cùng cho Bi.
Bi nhấp một miếng, ánh mắt sáng lên. “Mẹ ạ, con hiểu rồi.”
Hải nắm chặt tay Nhi, cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng người. “Chúng ta sẽ cùng nhau giữ vững ranh giới, không để ai xâm hại.”
Cảnh quay dần chậm lại, ánh sáng bếp dịu lại, tiếng nồi sôi lặng dần.
—
Trong không gian yên ả của buổi tối, Nhi ngồi bên bàn ăn, ánh trăng chiếu nhẹ qua ô cửa, làm rành rẽ những vệt sương nhỏ trên sàn gỗ. Cô nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của Bi, âm vang của lời nói “Hôm nay con được ăn món con thích thật rồi” vang dội trong trái tim cô như một lời hứa. Từng giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má, không phải vì buồn, mà vì sự giải thoát đã đến. Nhi nhận ra rằng bảo vệ gia đình không đồng nghĩa với việc từ chối lòng tốt, mà là việc cân nhắc ranh giới, không cho mình trở thành bối cảnh miễn phí cho người khác.
Mối quan hệ giữa cô và Hồng, từ “thương dì” thành đối tác bình đẳng, bây giờ được xây dựng trên nền tôn trọng lẫn nhau, không còn chèn ép. Cô hiểu rằng tự do không phải là một quyền lợi, mà là một quyết định được dấn thân mỗi ngày. Cô không còn là người ngoan, chỉ biết “làm người tốt” để được khen ngợi, mà trở thành người mẹ quyết đoán, người vợ kiên cường, người con gái dám đặt mình lên trên mọi lợi ích vô hình.
Bên ngoài, tiếng chuông gọi khách đã lùi lại, còn tiếng lòng cô đã vang lên đầy êm đềm. Hạnh phúc không cần tiếng ồn ào, chỉ cần hơi thở ổn định của một bữa ăn giản dị, của một gia đình được bảo vệ bằng tình yêu thực sự. Nhi cúi đầu, nhắm mắt, tự nhủ rằng: “Giờ đây, con sẽ không còn là người bị lợi dụng. Con sẽ dám chọn chính mình, và chọn bảo vệ những người mình yêu.”
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

