Ba đứa cháu ăn chực mỗi chiều, tôi ra tay và cái kết…

Nhà chị dâu sát nhà tôi, cứ đến bữa là 3 con của chị lại chạy qua ăn ch/ự/c, không cần ai phải mời. Các cháu đang tuổi ăn tuổi lớn nên tốn thức ăn quá, tôi mới nghĩ ra một cách ….Chị dâu tôi tên là Hồng – một người phụ nữ giỏi giang, sắc sảo, miệng lúc nào cũng tươi cười, nhưng tiếng cười ấy nhiều khi như dao cạo lên mặt người đối diện. Nhà chị sát vách nhà tôi. Chúng tôi chỉ cách nhau một bức tường mỏng như giấy – và không gì có thể lọt qua đó nhiều hơn… mùi cơm chiều.

Mỗi lần đến bữa, mùi canh chua, cá kho hay thịt rang bốc lên nghi ngút từ bếp nhà tôi. Nhưng điều tôi không ngờ tới – hay đúng hơn là không ngờ lại kéo dài đến thế – là ba đứa con của chị Hồng lại coi nhà tôi như nhà ăn tập thể. Cứ đến tầm 5 giờ chiều, như có chuông reo trong đầu, cả ba đứa nhỏ – Tí, Tũn, và Tun – lại rồng rắn chạy qua, miệng reo: “Dì Nhi ơi, ăn cơm với!”

Tôi tên là Nhi – người đàn bà 36 tuổi, sống cùng chồng và một đứa con trai nhỏ, làm công nhân may gần khu công nghiệp Đức Hòa, Long An. Cuộc sống không dư dả gì, cơm nước phải cân đo đong đếm từng chút. Thế mà chiều nào cũng phải chắt chiu thêm ba phần ăn cho mấy đứa cháu “ăn nhờ ăn gửi”, không chút khách sáo.

Lúc đầu, tôi nghĩ: “Ừ thì tụi nhỏ còn bé, lại là cháu trong nhà, cho ăn một bữa cũng chẳng sao.” Nhưng rồi một bữa thành hai, hai thành bốn, rồi thành thói quen như cơm bữa. Tôi đâm ra bực mà không dám nói.

Có lần, tôi giả vờ đóng cửa, tắt đèn bếp sớm, nhưng Tí vẫn gõ cửa rầm rầm: “Dì ơi, tụi con qua ăn cơm nhen!” Chưa kịp trả lời, ba đứa đã lục tục bước vào, leo lên ghế ngồi ngay ngắn, chờ tôi bưng mâm ra. Như thể chuyện đó là đương nhiên, là quyền lợi.

Chồng tôi – anh Hải – thì hiền như đất. Thấy tụi nhỏ sang ăn thì chỉ cười: “Kệ tụi nó, cháu mình mà, coi như nhà đông vui.” Nhưng đàn bà lo toan bếp núc, tôi hiểu rõ mỗi bữa cơm phải đi chợ tính toán ra sao, mỗi cái đùi gà phải chia làm mấy khúc. Có hôm tôi luộc hai quả trứng, định dành cho con trai tôi – thằng Bi – vậy mà vừa đặt lên mâm, Tun với Tũn đã gắp liền tay. Thằng Bi chỉ nhìn, không dám nói. Tôi thấy ánh mắt nó buồn buồn, mà lòng đau như ai cắt.

Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến thói quen ăn uống của mấy đứa nhỏ. Tí ăn như hổ đói, cứ món nào ngon là vét sạch, mặc kệ người khác có ăn được hay không. Tũn thì hay đòi nước ngọt, nước mắm phải đúng hiệu, cơm phải nóng hổi. Còn Tun thì… ăn xong không rửa tay, chén bát để nguyên, thản nhiên về nhà như thể nhà tôi là quán ăn.

Một lần, tôi không kiềm được nữa, ngồi xuống nói với chị Hồng:

– Chị Hồng nè, tụi nhỏ cứ qua nhà em ăn suốt vậy, em cũng hơi khó xử…

Chị Hồng cười xòa, tay vẫn bấm điện thoại:

– Ừ thì tụi nó thương dì Nhi, nhà chị thì toàn đồ chiên xào, khẩu vị khác. Qua bên em ăn cơm nhà quê lại thấy ngon, biết sao được! Mà tụi nhỏ đang tuổi ăn, ăn cho nó mau lớn chứ có gì đâu!

Câu nói nhẹ tênh như gió thoảng, nhưng với tôi, nó nặng như gạch đè ngực.

Từ sau hôm đó, tôi quyết định thay đổi. Tôi mua ít đồ ăn hơn, nấu đơn giản, tránh mùi thơm. Tôi dặn con trai ăn nhanh, không rề rà. Nhưng vẫn không ăn thua. Mấy đứa nhỏ hình như có “máy quét mùi”, cứ đúng giờ là sang. Tôi lúng túng, không thể đuổi, cũng không thể mời nhiệt tình.

Đỉnh điểm là hôm đó, tôi chỉ có hai con cá kèo kho nghệ, định làm món đặc biệt cho thằng Bi – nó thích nhất món này. Vậy mà khi tôi bưng ra, cả ba đứa nhỏ đã ngồi sẵn. Tôi nhìn nồi cá, rồi nhìn con mình đang mếu máo, lòng tôi như sôi lên.

Tối đó, tôi ngồi thừ trên giường, anh Hải hỏi:

– Em có chuyện gì hả Nhi?

Tôi chỉ nói:

– Anh có nghĩ em quá đáng nếu từ chối tụi nhỏ không?

Anh Hải thở dài:

– Không, nhưng cũng khó xử. Dù gì cũng là cháu ruột… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ba đứa cháu ăn chực mỗi chiều, tôi ra tay và cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt