Đi khám phụ sản, bác sĩ hỏi: “Sao chỉ có một mình cô, bố đứa bé đâu?”
Tôi bí hiểm đáp: “Bác sĩ, tôi đây là mượn giống, sinh con!”
Giây tiếp theo, phía sau tôi vang lên tiếng cười lạnh: “Mượn giống?”
Chỉ thấy vị giáo sư thanh lãnh đã cùng tôi trải qua một đêm điên cuồng đang đứng ngay sau lưng tôi.
“Nhậm Tuyết, con của tôi, chỉ đáng giá mười tệ thôi sao?”
Hai tháng trước, KTV Vạn Hào.
“Anh ơi, tôi chơi game thua, xin hỏi anh có thể cho tôi mượn dây lưng một chút được không ạ?”
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng rộng vai, eo thon đang quay lưng về phía tôi ở hành lang, lòng có chút thấp thỏm.
Người đàn ông nghe xong, hơi nghiêng đầu. Sống mũi anh cao thẳng, đường cằm sắc nét, tai nghe Bluetooth màu xanh dương trên tai phải đang nhấp nháy ánh sáng.
Quả nhiên rất đẹp trai!
Chỉ là…
Trời đất ơi! Tịch Tân?
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình đã thích suốt 4 năm đại học, hoàn toàn đứng hình.
Hoàn hồn, tôi nhanh trí nói: “Xin lỗi, tôi không biết anh đang gọi điện thoại, tôi đi tìm người khác mượn vậy.”
Vừa định quay người đi, đột nhiên, cổ tay tôi bị một bàn tay lớn nắm lấy.
Quay lại, tôi đối diện với đôi mắt sâu thẳm, thanh lãnh của Tịch Tân, lúc này anh đang nhìn tôi với chút nghi hoặc.
Giây tiếp theo, anh nắm tay tôi kéo đến chỗ dây lưng của anh.
“Cạch” một tiếng, khóa dây lưng đã được mở ra.
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, một luồng hơi nóng dâng lên mặt.
Tịch Tân rút dây lưng ra đưa vào tay tôi, nhìn tôi thật sâu.
Sau đó, anh bịt tai nghe Bluetooth lại, lãnh đạm nói: “Phòng V18, nhớ trả lại cho tôi trước khi về.”
Khi tôi trở lại phòng, đồng nghiệp hò reo nhiệt liệt.
“Trời ạ, Nhậm Tuyết, cậu mượn được thật à? Thế nào, có đẹp trai không?”
Tôi im lặng mỉm cười, khuôn mặt Tịch Tân trong đầu vẫn lởn vởn không tan.
Tôi không biết tại sao anh lại sẵn lòng cho tôi mượn dây lưng.
Dù sao thì suốt bốn năm đại học, người gây ra nhiều rắc rối nhất cho anh, chính là tôi.
Là vị giáo sư trẻ nhất và đẹp trai nhất Đại học A, có không ít nữ sinh hâm mộ chọn lớp của anh, nhưng chỉ có tôi là người theo đuổi nhiệt thành nhất.
Tan học thì chặn đường hỏi bài anh, đến văn phòng anh tặng bánh ngọt, cà phê…
Lúc đó, thầy Lưu Thành cùng phòng làm việc với anh ta luôn nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ:
“Tiểu Tuyết, lại mang gì ngon cho thầy Tịch nữa à?”
Cho đến sau này, cả trường đồn ầm lên chuyện tôi theo đuổi anh.
Tịch Tân không chịu nổi áp lực dư luận, trong phòng học lớn, anh đã tặng ly Latte tôi tặng cho một nam sinh bên cạnh, trầm giọng nói.
“Cảm ơn ý tốt của các em, nhưng thầy chỉ uống Americano, không thích Latte, và vĩnh viễn sẽ không thích Latte. Hy vọng một số em sau này đừng gửi nữa.”
Nói xong, anh quay đầu lại bắt đầu giảng bài.
Các sinh viên xung quanh nhìn tôi bằng những ánh mắt khác nhau, có chế giễu, có ghét bỏ, có đồng cảm…
Tôi thậm chí còn không trụ được đến khi tan học, đã đỏ hoe mắt chạy ra khỏi lớp.
Hôm đó tuyết nhẹ rơi, tôi vừa khóc vừa đi bộ trong khuôn viên trường, cho đến khi tốt nghiệp, tôi chưa bao giờ đi làm phiền anh nữa.
Khi tan cuộc, tôi đến Phòng V18 để trả dây lưng cho Tịch Tân.
Tôi lấy hết can đảm gõ cửa bước vào, đặt dây lưng lên bàn rồi gật đầu chào anh từ xa.
Có người bên cạnh trêu chọc: “Cô chính là cô gái đã cướp dây lưng của Tịch Tân?”
Từ “cướp” nghe thật khó lọt tai, tôi phản bác.
“Là anh ấy tự đưa cho tôi.”
Người đó tỏ vẻ kinh ngạc: “Hai người quen nhau à?”
Tôi không biết có nên nói quen hay không, theo bản năng nhìn về phía Tịch Tân đang ngồi ở vị trí trung tâm.
Chỉ thấy mặt anh hơi đỏ ửng, ánh mắt nhìn tôi lúc này vừa dịu dàng lại vừa sâu lắng.
Một cách khó hiểu, tim tôi như bị thứ gì đó va mạnh.
Đang lúc tôi thắc mắc, một chiếc bánh kem sinh nhật cắm đầy nến được đẩy vào.
Lúc này tôi mới biết, hóa ra hôm nay là sinh nhật Tịch Tân.
Sau khi hát xong bài hát chúc mừng sinh nhật, anh cắt một miếng bánh đưa cho tôi.
Tôi vừa nhận lấy, đột nhiên, không biết ai đó phía sau đẩy mạnh tôi một cái.
Cả người tôi nhào vào lòng anh, kéo theo miếng bánh kem cũng dính lên quần anh.
Tôi hoảng hốt rút khăn giấy bên cạnh ra lau cho anh: “Xin lỗi, tôi xin lỗi…”
Đến khi tôi nhận ra mình đang lau sai chỗ, Tịch Tân đã nắm lấy tay tôi, ánh mắt nhìn tôi nặng trĩu.
Anh ghé mặt sát tai tôi, hơi thở mang theo sự kiềm chế.
“Em cố ý?”
Sự ồn ào xung quanh dường như bị ngăn cách, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở của nhau.
Tối hôm đó sau khi tan cuộc, chúng tôi dìu nhau lên xe, rồi vào khách sạn.
Nụ hôn mang theo mùi rượu vang đổ xuống môi tôi, cổ, xương quai xanh, đi thẳng xuống dưới, như một giấc mơ huyền ảo…
Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi chỉ cảm thấy eo bụng mình đau nhức vô cùng.
Tôi đột nhiên trợn tròn mắt.
Những vết tích loang lổ trên cơ thể và đống đồ dùng vương vãi khắp sàn đều nhắc nhở tôi về những gì đã xảy ra đêm qua.
Tôi nhìn Tịch Tân bên cạnh, ánh sáng ban mai xuyên qua một góc rèm chiếu lên trán anh, khuôn mặt này vẫn đẹp đến mức khiến người ta rung động.
Chỉ tiếc là, anh căn bản không thích tôi…
Thấy mí mắt anh hơi chuyển động, tôi sợ hãi nếu anh mở mắt ra sẽ nhìn tôi với ánh mắt ghét bỏ.
Tôi lập tức vén chăn xuống giường.
Trước khi đi, tôi chuyển cho anh 1000 tệ qua WeChat, để lại lời nhắn: [Xin lỗi, tối qua là tai nạn, đây là tiền bồi thường, tôi có bạn trai rồi.]
Ngay sau đó, tôi tiện tay kéo anh vào danh sách đen!
Gần cuối năm, công việc bắt đầu bận rộn.
Đến mức kinh nguyệt đã trễ nửa tháng mà tôi cũng không nhận ra.
Suốt mấy ngày liền, tôi cứ ngáp ngắn ngáp dài ngay tại hiện trường phỏng vấn, tay vẫn cầm micro thu âm.
Đồng nghiệp bên cạnh đùa: “Nhậm Tuyết, dạo này cậu buồn ngủ thế? Y hệt hồi tớ mang thai vậy.”
Tay tôi đang ngáp khẽ khựng lại, ngay tối đó tôi đã mua que thử thai ở tiệm thuốc nhỏ dưới lầu.
Vài phút sau, tôi đối diện với hai vạch trên que thử thai, cảm giác như một tia sét đánh thẳng từ đỉnh đầu xuống.
Tối hôm đó chúng tôi rõ ràng đã dùng biện pháp, tại sao lại có chuyện này?
Tôi gọi điện cho cô bạn thân làm bác sĩ Từ Khả, đầu dây bên kia sững sờ:
“Tuyết Tuyết, ‘áo mưa’ cũng không phải là 100% đâu, lỡ quá trình kịch liệt, bị rách cũng có thể xảy ra.
“Cậu đừng lo, đến bệnh viện chúng tớ kiểm tra trước đã, que thử thai cũng chưa chắc đã đúng.”
Để đề phòng, ngày đến bệnh viện, tôi còn đặc biệt đăng ký khám với chuyên gia uy tín.
Ngồi xuống tôi nói thẳng: “Bác sĩ, tôi có thể đã mang thai, làm ơn cho tôi làm kiểm tra.”
Vị chuyên gia đối diện ngẩng đầu nhìn tôi một cái, thấy bên cạnh tôi trống không.
Bà khó chịu kéo cao giọng: “Sao chỉ có một mình cô, bố đứa bé đâu?”
Thấy tôi không nói gì, vị chuyên gia bắt đầu nổi nóng:
“Mấy ông đàn ông bây giờ làm sao thế nhỉ? Vợ mang thai mà cũng không biết đi cùng đến khám thai!”
Thấy giọng bà ngày càng to, tôi đành phải ngăn bà lại.
Cố làm ra vẻ bí ẩn đáp: “Bác sĩ, tôi đây là mượn giống, sinh con!”
Vừa dứt lời, giây tiếp theo, phía sau tôi vang lên tiếng cười lạnh: “Mượn giống?”
Tôi sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy Tịch Tân không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng tôi.
Ánh mắt nhìn tôi như thể được tráng bằng băng đá.
Hình như anh nhớ ra điều gì đó, anh tự giễu cợt khẽ hừ một tiếng.
“Nhậm Tuyết, con của tôi, chỉ đáng giá mười tệ thôi sao?”
Hả? Mười tệ?
Không phải là một ngàn tệ sao?
100 like có c2 dưới bình luận
NHẬM TUYẾT đối mặt với Tịch Tân, đầu óc trống rỗng. Lời nói của anh như lưỡi dao cứa vào tim cô, lạnh lẽo và đầy sự khinh bỉ. “Mười tệ?” Cô thì thầm, cảm giác như mình vừa bị ném xuống vực sâu. Cái cô muốn nói là một ngàn tệ, là tiền cô đã chuyển khoản gấp rút đêm qua, như một lời “cảm ơn” và “xin lỗi” vội vã sau đêm định mệnh ấy. Nhưng giờ đây, với sự hiểu lầm tai hại này, mọi thứ trở nên tồi tệ hơn gấp trăm lần.
Tịch Tân nhếch mép cười khẩy, ánh mắt như đang nhìn một thứ ghê tởm. “Phải, mười tệ. Nhậm Tuyết, em có biết con của tôi quý giá thế nào không? Giờ thì em cho rằng nó chỉ đáng giá… 10 tệ?” Anh ta bước lại gần hơn, từng bước chân nặng nề dội vào lồng ngực đang đập loạn xạ của cô.
Nhậm Tuyết run rẩy. Cô nhìn quanh phòng khám phụ sản quen thuộc, nơi lẽ ra cô sẽ nhận được tin vui về tương lai, giờ lại biến thành sân khấu của sự sỉ nhục. “Không… không phải mười tệ,” cô cố gắng lên tiếng, giọng nghẹn lại. “Là một ngàn tệ. Em… em chuyển khoản cho anh rồi.”
Tịch Tân dừng lại, đôi mắt nheo lại đầy dò xét. “Một ngàn tệ? Tối qua em gửi cho tôi cái tin nhắn đó kèm theo 1000 tệ, em nói là tai nạn và em có bạn trai. Tôi tưởng em đang trả tiền cho… cho thứ gì đó. Nhưng giờ em nói đó là để bồi thường cho con của tôi?”
Sự giận dữ trong mắt anh ta bỗng nhiên biến thành một loại hoang mang pha lẫn tàn nhẫn. Anh ta nhìn thẳng vào mắt Nhậm Tuyết, như thể muốn moi móc ra sự thật cuối cùng. “Nói đi, Nhậm Tuyết. Em đang nói dối hay em thực sự nghĩ rằng con của tôi, giọt máu của tôi, chỉ đáng giá một ngàn tệ?”
Nhậm Tuyết nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi từng có những tia nhìn dịu dàng khiến cô say đắm suốt bốn năm đại học. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự lạnh lùng và khinh miệt. Cô nhìn xuống bụng mình, nơi mầm sống bé bỏng đang lớn dần. Cô đã cố gắng làm mọi thứ để bảo vệ nó, để cho nó một tương lai tốt đẹp, nhưng mọi thứ dường như đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát. “Em… em chỉ muốn anh biết…”
Bác sĩ phụ sản, sau một hồi im lặng quan sát, lên tiếng với vẻ khó chịu: “Hai vị, đây là phòng khám. Nếu hai vị có chuyện riêng, xin vui lòng giải quyết ở bên ngoài.”
Tịch Tân quay sang nhìn bác sĩ, nụ cười lạnh lùng vẫn còn đọng trên môi. “Xin lỗi bác sĩ. Chúng tôi chỉ đang có một chút hiểu lầm.” Anh ta quay lại nhìn Nhậm Tuyết, ánh mắt nảy lên tia nguy hiểm. “Nhậm Tuyết, em muốn biết sự thật đúng không? Được thôi.”
Anh ta lấy điện thoại ra, lướt nhanh rồi đưa cho cô xem một dòng tin nhắn với số tiền 1000 tệ và lời lẽ vội vã: “[Xin lỗi, tối qua là tai nạn, đây là tiền bồi thường, tôi có bạn trai rồi.]”
Nhậm Tuyết sững sờ. Đúng là tin nhắn cô đã gửi, nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác. “Không… ý em không phải thế…”
“Thế là thế nào?” Giọng Tịch Tân cao lên, đầy châm biếm. “Em muốn nói là em mượn giống, sinh con, rồi đòi tiền bồi thường một ngàn tệ cho giọt máu của tôi? Em nghĩ tôi là kẻ nào? Kẻ bán giống để lấy tiền sao?”
Sự hiểu lầm đã đẩy cô vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô nhìn Tịch Tân, rồi lại nhìn vị bác sĩ đang sốt ruột. Nước mắt bắt đầu dâng lên. Cô biết, dù có giải thích thế nào đi nữa, mọi chuyện có lẽ đã quá muộn. Cái giá của sự kiêu hãnh và sai lầm đêm đó giờ đây đang trút xuống đầu cô như một cơn bão.
Nhậm Tuyết nhìn Tịch Tân, tim cô như vỡ vụn. Lời nói của anh ta, sự khinh miệt trong đôi mắt ấy, tất cả như một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của cô. Cô đã cố gắng che giấu, đã cố gắng làm mọi thứ để bảo vệ đứa con này, bảo vệ chính mình. Nhưng giờ đây, tất cả những nỗ lực ấy dường như tan thành mây khói.
“Không… ý em không phải vậy,” Nhậm Tuyết cố gắng giải thích, giọng cô run rẩy. Nước mắt đã chực trào ra. Cô nhìn Tịch Tân, rồi lại nhìn vị bác sĩ phụ sản đang sốt ruột. Sự hiểu lầm này quá lớn, quá nghiệt ngã. Cô đã muốn nói về món quà 1000 tệ cô chuyển khoản đêm qua, lời giải thích cho đêm “tai nạn” đó và việc cô đã có bạn trai. Nhưng giờ đây, nó lại bị bóp méo thành sự sỉ nhục tồi tệ nhất.
Tịch Tân cười nhạt, ánh mắt sắc như dao. Anh ta đưa điện thoại cho cô xem tin nhắn cô đã gửi. Nhậm Tuyết nhìn chằm chằm vào màn hình, lời lẽ vội vã và con số 1000 tệ như xoáy sâu vào tâm can. “Thế là thế nào? Em muốn nói là em mượn giống, sinh con, rồi đòi tiền bồi thường một ngàn tệ cho giọt máu của tôi? Em nghĩ tôi là kẻ nào? Kẻ bán giống để lấy tiền sao?”
Sự bối rối, tuyệt vọng dâng lên trong Nhậm Tuyết. Cô nhìn quanh, căn phòng khám phụ sản quen thuộc giờ đây giống như một nhà tù. Cô đã nghĩ đến việc sẽ mang thai và sinh con một mình, nhưng không bao giờ nghĩ rằng mọi chuyện lại diễn ra theo cách này, với sự hiểu lầm và khinh miệt đến vậy.
“Tôi không quan tâm em có bạn trai hay không,” Tịch Tân tiếp tục, giọng anh ta càng lúc càng lạnh lùng. “Cái tôi quan tâm là sự thật. Em đang nói dối tôi. Em xem giọt máu của tôi chỉ đáng giá 10 tệ, hay 1000 tệ?”
Bác sĩ phụ sản thở dài, ngắt lời: “Hai vị, đây là phòng khám. Tôi không muốn nghe những lời lẽ này ở đây. Nếu hai vị có chuyện cá nhân cần giải quyết, xin vui lòng ra ngoài.”
Tịch Tân liếc nhìn bác sĩ với vẻ miễn cưỡng, rồi lại quay sang Nhậm Tuyết, ánh mắt đầy thách thức. “Được thôi. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau.” Anh ta quay lưng bước đi, bỏ lại Nhậm Tuyết một mình với những giọt nước mắt đang tuôn rơi. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ còn tồi tệ hơn nữa.
***
Ánh đèn neon mờ ảo của KTV Vạn Hào hắt lên khuôn mặt Nhậm Tuyết, khiến cô trông hơi nhợt nhạt và luộm thuộm. Đã hai tháng trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ở phòng khám phụ sản. Cô đang đứng nép mình ở một góc hành lang dài, tay siết chặt túi xách. Ánh mắt cô hướng về phía cuối hành lang, nơi một bóng dáng cao ráo đang đứng quay lưng lại.
Đó là Tịch Tân. Dù chỉ nhìn từ phía sau, Nhậm Tuyết vẫn nhận ra ngay. Anh ta vẫn đẹp trai như mọi khi, với mái tóc hơi dài và dáng người chuẩn mực. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy chua xót. Bốn năm đại học, cô đã âm thầm theo đuổi anh, đã dành biết bao tâm tư tình cảm, nhưng tất cả đều không đi đến đâu. Cô nhớ lại lần mình pha cà phê sữa cho anh, anh lại chỉ uống Americano. Một chi tiết nhỏ, nhưng nó ám ảnh cô.
Nhậm Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô bước ra khỏi chỗ nấp, đi về phía Tịch Tân. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác hồi hộp pha lẫn chút sợ hãi quen thuộc lại trỗi dậy. Cô đã chuẩn bị sẵn những lời sẽ nói.
“Anh ơi…” Nhậm Tuyết cất tiếng, giọng hơi run.
Tịch Tân giật mình quay lại. Anh ta nheo mắt nhìn Nhậm Tuyết, dường như không nhận ra cô ngay lập tức. Nhưng chỉ vài giây sau, đôi mắt anh ta mở to.
Đó là Tịch Tân.
Nhậm Tuyết hoàn toàn đứng hình. Lời nói cô đã chuẩn bị, mọi thứ cô định nói, tất cả đều tan biến. Cô chỉ biết đứng đó, nhìn chằm chằm vào anh, như thể lần đầu tiên nhìn thấy anh. Cả thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Chỉ còn lại cô và anh, đối diện nhau trong hành lang KTV này, với tất cả những bí mật và tổn thương chưa bao giờ được phơi bày. Cô hoàn toàn chết lặng.
Nhậm Tuyết hoàn toàn chết lặng. Cô chỉ biết đứng đó, nhìn chằm chằm vào anh, như thể lần đầu tiên nhìn thấy anh. Cả thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Chỉ còn lại cô và anh, đối diện nhau trong hành lang KTV này, với tất cả những bí mật và tổn thương chưa bao giờ được phơi bày. Cô hoàn toàn chết lặng.
Tịch Tân nhìn cô, đôi mắt anh ta khẽ nheo lại. Anh ta dường như nhận ra sự bối rối và choáng váng của Nhậm Tuyết. Trong giây lát, một tia tò mò thoáng qua trong mắt anh, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ lãnh đạm quen thuộc.
“Cô…” Tịch Tân bắt đầu, giọng anh ta trầm khàn.
Nhưng anh ta còn chưa nói hết câu, Nhậm Tuyết đã bỗng nhiên hoàn hồn. Cô vội vàng lùi lại, cảm giác sợ hãi và tội lỗi dâng trào. Cô không muốn anh nhìn thấy mình trong tình trạng này, không muốn anh thấy sự yếu đuối của cô. Hơn nữa, cô không thể để anh nhận ra cô đang mang thai đứa con của anh.
“Em xin lỗi,” Nhậm Tuyết lắp bắp, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói. “Em… em nhận nhầm người.”
Nói rồi, cô quay phắt người, bước nhanh về phía hành lang tối hơn, cố gắng thoát khỏi tầm mắt của Tịch Tân càng nhanh càng tốt. Tim cô đập như trống dồn, hơi thở gấp gáp. Cô biết mình đã hành động quá đột ngột, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Tịch Tân đứng đó, nhìn theo bóng lưng vội vã của Nhậm Tuyết khuất dần. Anh ta nhíu mày, một sự nghi hoặc hiện rõ trên khuôn mặt. Cô gái này là ai? Sao lại quen thuộc đến vậy? Và tại sao cô ta lại hành động như thể nhìn thấy ma?
Anh ta có một cảm giác kỳ lạ, một sự liên kết mơ hồ nào đó với cô gái vừa bỏ chạy. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. Có lẽ chỉ là do anh quá mệt mỏi.
Trong khi đó, Nhậm Tuyết đã rẽ vào một lối đi phụ, tránh xa khu vực có Tịch Tân. Cô dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại và thở sâu. Cảm giác nghẹt thở vẫn chưa tan biến. Cô biết mình không thể tiếp tục trốn tránh. Hai tháng qua, cô đã cố gắng sắp xếp lại cuộc đời mình, cố gắng quên đi Tịch Tân và những chuyện đã xảy ra. Nhưng lần chạm trán bất ngờ này đã xáo trộn mọi thứ.
Cô chợt nhớ đến chiếc dây lưng của Tịch Tân, thứ mà anh ta đã tháo ra đưa cho cô hai tháng trước tại phòng khám phụ sản. Đó là một kỷ vật, một bằng chứng cho đêm “tai nạn” định mệnh đó. Anh ta đã nói cô trả lại trước khi về phòng V18. Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, cô đã quên mất.
Bây giờ, cô lại bất ngờ gặp anh ta ở đây. Một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng. Cô không thể giữ nó mãi.
Nhậm Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa. Cô có một đứa con sắp chào đời, và cô phải mạnh mẽ vì nó. Cô quyết định. Cô sẽ tìm Tịch Tân và trả lại chiếc dây lưng. Nhưng không phải bây giờ. Không phải trong tình trạng hoảng loạn này.
Cô nhìn đồng hồ trên tay. Đã gần đến giờ. Cô quay lại hành lang chính, tìm một góc khuất khác để chỉnh trang lại bản thân. Mái tóc hơi rối, khuôn mặt tái nhợt. Cô dùng tay vuốt phẳng chiếc áo, cố gắng lấy lại vẻ ngoài chỉn chu nhất có thể.
Sau đó, cô lại hít một hơi thật sâu và bắt đầu bước đi, hướng về phía cuối hành lang, nơi có một cánh cửa phòng VIP. Cô biết, cuộc gặp gỡ với Tịch Tân là không thể tránh khỏi. Lần này, cô sẽ đối diện với anh ta một cách đường hoàng hơn, dù trong lòng vẫn còn bao nỗi lo lắng.
Khi cô bước đến gần cánh cửa, cô nghe thấy tiếng cười nói vọng ra từ bên trong. Cô nhận ra giọng nói của Tịch Tân. Anh ta đang ở đó, cùng với một vài người khác.
Nhậm Tuyết hơi chần chừ. Cô không muốn làm phiền anh ta, không muốn gây ra thêm bất kỳ rắc rối nào. Nhưng cô đã quyết định rồi. Cô sẽ trả lại chiếc dây lưng.
Cô nhẹ nhàng gõ cửa. Tiếng ồn ào bên trong im bặt trong giây lát. Sau đó, cánh cửa bật mở. Một người đàn ông lạ mặt với vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cô. Phía sau anh ta, Tịch Tân quay lại, ánh mắt anh ta chợt sáng lên khi nhìn thấy Nhậm Tuyết.
Lần này, anh ta nhận ra cô ngay lập tức. Khuôn mặt anh ta hiện lên vẻ ngạc nhiên, xen lẫn chút gì đó khó đoán.
Nhậm Tuyết đứng đó, tay siết chặt chiếc túi xách. Cô cảm nhận được ánh mắt của Tịch Tân đang dò xét mình. Cô biết, một lời giải thích là cần thiết.
“Xin lỗi đã làm phiền,” Nhậm Tuyết cất tiếng, giọng cô tuy còn hơi run nhưng đã vững vàng hơn. “Tôi đến để trả lại đồ cho anh.”
Cô từ từ đưa tay vào túi, lấy ra chiếc dây lưng da quen thuộc. Chiếc dây lưng mà Tịch Tân đã đưa cho cô hai tháng trước.
Tịch Tân nhìn chiếc dây lưng, rồi nhìn thẳng vào mắt Nhậm Tuyết. Một lần nữa, anh ta lại cảm thấy sự quen thuộc kỳ lạ. Nhưng lần này, sự nghi hoặc trong anh ta đã xen lẫn với một chút hứng thú.
“Cô là…?” Tịch Tân hỏi, giọng anh ta trầm hơn bao giờ hết.
Nhậm Tuyết nhìn anh ta, cảm giác vừa quen vừa lạ. Cô biết, cô không thể nói ra tất cả. Nhưng cô cũng biết, cô không thể giữ mãi bí mật này.
“Em là Nhậm Tuyết,” cô nói khẽ, ánh mắt nhìn thẳng vào Tịch Tân. “Hai tháng trước, ở phòng khám phụ sản.”
Nói đến đây, Nhậm Tuyết cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí. Ánh mắt Tịch Tân đột nhiên trở nên sắc bén hơn, như thể anh ta vừa nhớ ra điều gì đó quan trọng.
“Phòng khám…” Tịch Tân lặp lại, giọng anh ta trầm tư. Anh ta nhìn Nhậm Tuyết kỹ hơn, cố gắng khớp nối những mảnh ký ức rời rạc.
Nhậm Tuyết cảm nhận được sự căng thẳng đang gia tăng. Cô biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Cô phải lựa chọn lời nói của mình thật cẩn thận.
Cô đưa chiếc dây lưng cho Tịch Tân. Bàn tay họ chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện chạy dọc sống lưng của Nhậm Tuyết.
Tịch Tân nhận lấy chiếc dây lưng, ngón tay anh ta lướt nhẹ trên bề mặt da. Anh ta vẫn đang nhìn Nhậm Tuyết, ánh mắt đầy dò hỏi.
“Cô đã nói… là tai nạn,” Tịch Tân chậm rãi nói, như đang lục lại những lời Nhậm Tuyết đã nói với anh ta hai tháng trước. “Và cô có bạn trai.”
Nhậm Tuyết cảm thấy tim mình thắt lại. Cô biết, cô đã nói dối anh ta. Cô đã cố gắng bảo vệ bản thân và con mình.
“Em… em đã sai,” Nhậm Tuyết khẽ giọng, giọng cô hơi lạc đi. “Em xin lỗi. Em đã… em đã không muốn anh biết chuyện đó.”
Tịch Tân nhìn cô, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Nụ cười đó không mang ý nghĩa vui vẻ, mà là một sự khinh bỉ lạnh lùng.
“Không muốn anh biết?” Tịch Tân lên tiếng, giọng anh ta đã trở nên lạnh lẽo hơn. “Ý cô là… cô muốn giấu tôi chuyện gì? Chuyện con của tôi sao?”
Nhậm Tuyết giật mình. Cô không ngờ Tịch Tân lại nói thẳng ra như vậy. Cô nhìn anh ta, ánh mắt cô đầy sự kinh ngạc và tuyệt vọng.
“Anh… anh nói gì cơ?” Nhậm Tuyết lắp bắp, cố gắng che giấu sự hoảng loạn đang dâng lên.
Tịch Tân nhếch mép cười. Anh ta siết chặt chiếc dây lưng trong tay.
“Đừng giả vờ ngây thơ nữa,” Tịch Tân nói, giọng anh ta đầy vẻ mỉa mai. “Hai tháng trước, cô nói cô có bạn trai. Cô nói đó là tai nạn. Nhưng que thử thai hai vạch thì không nói dối, đúng không?”
Nhậm Tuyết chết lặng. Cô không ngờ Tịch Tân lại biết chuyện cô thử thai. Làm sao anh ta có thể biết được? Trừ khi… trừ khi anh ta đã điều tra cô.
“Anh… anh đã điều tra em?” Nhậm Tuyết hỏi, giọng cô run rẩy.
Tịch Tân không trả lời trực tiếp. Anh ta chỉ nhìn cô, ánh mắt sắc như dao.
“Cô nghĩ cô là ai, Nhậm Tuyết?” Tịch Tân hỏi, giọng anh ta lạnh như băng. “Cô nghĩ cô có thể tùy tiện mượn giống rồi mang thai con của tôi mà không cần bất kỳ lời giải thích nào sao? Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng chấp nhận chuyện này sao?”
Nhậm Tuyết cảm thấy cả thế giới của mình đang sụp đổ. Cô đã nghĩ rằng mình có thể đối mặt với Tịch Tân, rằng mình có thể giải thích. Nhưng giờ đây, cô nhận ra mọi thứ còn tồi tệ hơn cô tưởng.
“Không… không phải vậy,” Nhậm Tuyết khóc nấc lên. “Em không có ý đó. Em… em xin lỗi.”
Tịch Tân nhìn cô, ánh mắt anh ta không hề dịu đi. Anh ta quay lưng lại, tiến về phía phòng VIP.
“Cút đi,” Tịch Tân lạnh lùng nói, không thèm quay đầu lại. “Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”
Nhậm Tuyết đứng đó, hoàn toàn sụp đổ. Nước mắt tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt cô. Cô không thể tin được chuyện gì đang xảy ra. Cô đã mất tất cả.
Cô quay người, bước đi một cách vô hồn. Bước chân cô nặng trĩu, trái tim tan nát. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, hay phải làm gì tiếp theo.
Trong khi đó, Tịch Tân bước vào phòng VIP. Anh ta vẫn giữ chặt chiếc dây lưng trong tay, như thể nó là một vật chứng quan trọng. Anh ta ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong đầu anh ta, hình ảnh Nhậm Tuyết đang khóc lóc vẫn còn hiện hữu.
Anh ta biết, có điều gì đó không đúng. Anh ta cảm thấy một sự giằng xé trong lòng. Nhưng lý trí của anh ta vẫn còn rất mạnh mẽ. Anh ta không thể để tình cảm xen vào công việc.
Anh ta thở dài, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ về Nhậm Tuyết. Anh ta biết, anh ta phải tập trung vào mục tiêu của mình. Và Nhậm Tuyết, cô ta không phải là một phần của kế hoạch đó.
Tuy nhiên, trong đáy lòng sâu thẳm, một hạt giống nghi ngờ đã bắt đầu nảy mầm. Anh ta có cảm giác rằng, mọi chuyện chưa kết thúc ở đây.
Nhậm Tuyết ngước nhìn trần nhà, cố gắng định hình lại mọi thứ. Vừa rồi cô đã trải qua một cơn ác mộng. Tịch Tân. Ở KTV. Anh ta nhận ra cô. Lời nói của anh ta như lưỡi dao cứa vào tim cô. “Cô nghĩ cô là ai? Cô nghĩ cô có thể tùy tiện mượn giống rồi mang thai con của tôi mà không cần bất kỳ lời giải thích nào sao?”
Cô bật dậy, ngồi thẳng trên giường. Căn phòng khách sạn xa lạ này vẫn còn vương mùi nước hoa rẻ tiền và men say. Đêm qua, mọi thứ đã đi quá xa. Cô đã quá tuyệt vọng, quá say, và quá nhớ anh. Lần gặp lại bất ngờ này ở KTV, khi anh ta buông lời cay nghiệt, cô đã sụp đổ. Cái tát của cô, lời nói của cô, rồi sau đó là cái đêm điên cuồng đó. Cô đã tự cho phép mình chìm đắm trong men say và quá khứ.
Nhậm Tuyết đưa tay lên sờ bụng. Cô cảm thấy một sự trống rỗng ghê gớm. Cô đã sai. Sai lầm quá lớn. Cô đã nghĩ rằng có thể dùng cách này để níu kéo anh, để khiến anh phải nhìn nhận lại cô, nhìn nhận lại đứa con trong bụng cô. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự khinh bỉ và sỉ nhục.
Tiếng chuông điện thoại di động reo vang cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô nhìn màn hình, tên “Từ Khả” nhấp nháy. Cô do dự, rồi bắt máy.
“Alo?” giọng cô khàn đặc.
“Tuyết? Cậu đâu rồi? Tớ gọi mãi không được!” Giọng Từ Khả đầy lo lắng. “Sáng nay cậu không có mặt ở phòng khám, mọi người ai cũng hỏi.”
Nhậm Tuyết hít một hơi sâu. Cô cần phải trở lại. Cô không thể cứ trốn tránh mãi. “Tớ… tớ đang trên đường về. Có chút việc đột xuất.”
“Chuyện gì vậy? Có chuyện gì xảy ra với cậu à?” Từ Khả tra hỏi.
“Không có gì. Chỉ là… một đêm say thôi.” Nhậm Tuyết cố gắng tỏ ra bình thường. “Cậu chờ tớ ở phòng khám nhé. Tớ sẽ giải thích sau.”
Cô cúp máy, nhìn quanh căn phòng. Một đống quần áo xáo trộn trên sàn. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cố gắng quên đi những gì đã xảy ra. Cô cần phải quay lại thực tại. Quay lại với công việc, với cuộc sống mà cô đang cố gắng xây dựng.
Cô bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng. Ánh nắng yếu ớt chiếu xuống, nhưng không đủ xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ. Đã gần trưa. Cô còn một cuộc hẹn với chuyên gia khám thai vào chiều nay.
Nhậm Tuyết bước nhanh về phía bãi đỗ xe. Cô nhìn chiếc xe của mình, rồi lại nhìn về phía xa. Trong đầu cô, hình ảnh Tịch Tân vẫn còn vương vấn. Anh ta đẹp trai, tài giỏi, là người đàn ông mà cô từng theo đuổi suốt bốn năm đại học. Nhưng anh ta cũng là người đàn ông đã làm cô tổn thương sâu sắc.
Tại sao anh ta lại xuất hiện ở KTV? Tại sao anh ta lại nói những lời đó? Và tại sao, trong cơn say đó, cô lại lao vào vòng tay anh ta? Những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu cô.
Cô lái xe về phòng khám, lòng nặng trĩu. Đồng nghiệp của cô, vài người cô coi là bạn bè, nhìn cô với ánh mắt tò mò xen lẫn ái ngại.
“Tuyết! Cậu đi đâu cả đêm vậy?” Một đồng nghiệp, tên Mai, hớn hở chạy đến. “Tớ nghe nói cậu mượn dây lưng của Tịch Tân để về phòng V18 hả? Tịch Tân đẹp trai lắm đúng không? Lần trước tớ thấy anh ta ở hành lang cũng bị mê hoặc luôn.”
Nhậm Tuyết chỉ mỉm cười gượng gạo. Cô không muốn nói gì về Tịch Tân, về đêm qua. Cô chỉ khẽ gật đầu. “Ừm, anh ấy… đẹp trai thật.”
Cô lảng tránh ánh mắt của Mai, bước nhanh về phía phòng làm việc của mình. Cô ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại. Lòng cô vẫn còn vương vấn hình ảnh của Tịch Tân. Tại sao anh ta lại giúp cô, dù chỉ là vô tình cho cô mượn dây lưng? Tại sao anh ta lại có mặt ở đó? Và quan trọng hơn, tại sao anh ta lại nói những lời đó với cô, như thể anh ta biết tất cả mọi chuyện?
Nhậm Tuyết thở dài. Cô biết, cuộc gặp gỡ với Tịch Tân không chỉ là một đêm say. Nó còn là một lời nhắc nhở tàn khốc về quá khứ, về những lỗi lầm cô đã mắc phải. Và về tương lai, một tương lai mà cô sẽ phải đối mặt một mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vẫn xám xịt. Cô biết, hành trình của mình còn rất dài. Cô phải mạnh mẽ. Vì con của cô.