Bác sĩ vạch áo tình cũ: Thấy hình xăm tên mình, lời mỉa mai và cái kết!

Nửa đêm, vì nghịch điện thoại mà tôi bị b/ỏng.

Khi vào khoa bỏng cấp cứu, tôi không ngờ lại gặp bạn trai cũ.

Anh ấy kéo áo tôi lên để kiểm tra vết thương.

Thấy trên ng/// ự/c tôi có một mảng xă/m lớn — toàn là tên anh — anh ta khẽ cười khinh bỉ:

“Rời bỏ anh rồi mà vẫn không có tiền đi xóa xăm à?”

“Hay là… vẫn chưa quên nổi anh?”

……….

Khẩu trang y tế che gần hết gương mặt, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh như xưa.

Ba năm không gặp, lần tái ngộ đầu tiên, anh liền thản nhiên vạch áo tôi lên.

Tôi hoảng hốt quay mặt đi, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Có thể… đổi bác sĩ nữ không?”

Nhưng anh lập tức ấn tôi nằm xuống, giọng lạnh tanh:

“Ca đêm nay tôi trực. Cô muốn đau thêm hay ngoan ngoãn nằm yên đây?”

Suy đi tính lại, tôi vẫn đành nằm xuống.

Thấy tôi im lặng, anh nhếch mép:

“Giả vờ cái gì, chỗ này tôi chẳng lạ gì.”

Khi sát trùng vết thương, tay anh bỗng nặng hơn một chút.

Tôi đau tới mức run người. Tôi nghĩ anh đang trả th/ù, vì anh biết tôi sợ đau đến thế nào.

Nhưng không ngờ anh đột ngột dừng lại, ngước lên hỏi:

“Trả lời tôi đi, sao xăm rồi còn chưa xóa?”

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình thản:

“Bác sĩ… thật sự tôi không có tiền, chỉ cần anh kê thu0/ốc giúp tôi là được rồi.”

Anh khẽ cười, mắt thoáng lạnh:

“Cô muốn sống ra sao ngoài kia tôi không quan tâm, nhưng đã rơi vào tay tôi rồi…”

“…thì phải để tôi chịu trách nhiệm tới cùng.”

Có lẽ là do thu0/ốc tê, hoặc cũng có thể là do câu nói ấy.

Tôi bỗng thấy… cơn đau trên ng/// ự/c dịu đi một chút.

Tôi cố đùa: “Nói chịu trách nhiệm gì, anh chưa quên tôi chứ?”

“Cũng đúng, hồi đó cô đã nhất định…”

Nói đến nửa chừng tôi im bặt, vì nhìn thấy anh tháo găng, lộ chiếc nhẫn vàng ở ngón áp út.

Tôi vụng về hỏi: “Anh… đã lập gia đình rồi à?”

Anh chỉ gật nhẹ.

Lời thú nhận như d/a/o cứ/a vào tim tôi.

Tôi cố nén, vặn vẹo nở nụ cười:

“Chúc mừng… vợ anh là người thế nào?”

Anh đáp: “Dù sao cũng tốt hơn cô trăm lần.”

Nghe vậy tim tôi nhói từng đợt.

Quả thật, trên đời này hẳn có nhiều người tốt hơn tôi rất nhiều.

Chúng tôi đã bên nhau sáu năm, từ khi ở đại học đến khi bước vào đời.

Nhưng hôm anh cầu hôn tôi, ngay trước mặt bạn bè, tôi đã mắng anh đáng gh/ê t/ở/m, nói rằng thà ch e c còn hơn lấy anh.

Tôi vẫn nhớ ánh mắt sửng sốt của anh — như một mũi kim xuy/ên vào tim tôi.

Rời khỏi buổi cầu hôn, tôi dọn khỏi nhà hai đứa, phá hỏng hết những thứ anh tặng.

Anh từ muốn níu kéo đến chấp nhận chỉ trong một ngày, vì ngày đó tôi c/ắ/t t/ay 44 dọa anh.

Từ đó chúng tôi mất liên lạc.

Nếu không có tai nạn này, có lẽ đời chúng tôi sẽ không gặp lại.

Thực tế trở lại: anh đã băng bó xong vết thương cho tôi rồi bước ra phòng, để lại lời nhắc:

“Ra viện thì đi xóa xăm.”

Tôi nhìn bóng lưng anh, nhận ra muộn màng là anh đã buông tay thật rồi.

Anh đã có người để cùng sống cả đời, còn tôi chỉ là ký ức cũ.

Tôi chìm vào giấc ngủ giữa cơn đau rát.

Không ngờ khi mở mắt, đôi mắt anh đang nhìn tôi; và tay tôi đang nắm chặt tay anh.

Tôi giật mình buông tay: “Xin lỗi…”

Anh khẽ co cổ tay, cau mày nói: “Cô từ khi nào lại mộng du vậy?”

Tôi vội hỏi: “Tôi có làm hại ai không?”

Anh chỉ liếc nhìn, không trả lời; y tá bên cạnh nói:

“Không làm hại người, chỉ là cứ nắm chắc tay bác sĩ không buông, làm tụi em hoảng.”

Tôi đỏ mặt: “Xin lỗi.”

Y tá khuyên: “Nếu cô hay mộng du thì tốt nhất nên đi khám chuyên khoa tâm thần.”

Nghe vậy tôi hồi hộp liếc anh, sợ anh nhận ra điều gì. Anh dửng dưng lướt điện thoại, như chẳng bận tâm.

Tôi thở phào: “Cảm ơn.”

Thật ra tôi đã đi khám rồi. Hai năm trước, đêm trước ngày anh cầu hôn, tôi mộng du lần đầu, suýt gi e c anh khi anh đang ngủ — lư/ỡ/i dz/ ao chỉ cách cổ anh vài phân.

Khi tỉnh, mồ hôi lạnh ướt áo. Ngày sau tôi lén đi kiểm tra; bác sĩ nói tôi bị rối loạn hệ thần kinh di truyền, thuộc bệnh gia đình.

Bố tôi mắc chứng ph/ân li/ệ/t tâm thần. Khi tỉnh ông bình thường, khiến mọi người nghĩ bệnh không quá nghiêm trọng.

Rồi một ngày bố tỉnh dậy la hét, nói vừa ngủ dậy đã thấy mẹ nằm trong vũng m/ á0, d/a/o trong tay ông, ông nhìn tôi khóc rồi nh/ ả/y từ tầ/ng mư/ờ/i bả/y xu/ố/ng.

Từ đó cuộc sống tôi rối bời, đến khi gặp anh tôi mới có động lực sống tiếp.

Anh đối xử với tôi quá tốt, mà tôi thì… không muốn kéo anh vào vận mệnh mờ mịt giống như mẹ.

Nghĩ đến đó, tôi dứt khoát quay sang y tá:

“Tôi muốn làm thủ tục ra viện.”

Nghe vậy, anh cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, cau mày nhìn tôi:

“Vết thương còn chưa lành, cô muốn ch e c à?”

Tôi cố gắng nén đau, cười gượng nói đầy mỉa mai:

“Tôi còn một bức tranh chưa vẽ xong. Một bức tám ngàn. Nếu lỡ hạn giao, bác sĩ có định đứng ra bồi thường không?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu không lường được. Mấy giây sau, anh cúi đầu ký giấy cho tôi xuất viện.

Tôi loạng choạng ra quầy đóng tiền, vừa định lấy điện thoại thì nhớ ra tối qua nó đã bị rơi vỡ. May mà trong túi vẫn còn ví và thẻ.

Trở lại phòng để lấy ví, tôi thấy anh vẫn đứng đó, trên tay cầm đúng chiếc ví tôi để quên—là cái ví anh tặng tôi năm đó, móc treo vẫn là ảnh chụp hai đứa hồi còn bên nhau.

Tim tôi hẫng một nhịp.

Muốn tìm chỗ nào chui xuống cho rồi.

Tối qua vội vàng chạy ra ngoài, tôi tiện tay nhét ví vào túi, đâu ngờ vẫn là cái ví ấy… và lại để anh cầm được.

Y tá thấy vậy liền trêu:

“Bác sĩ à, người yêu cũ của anh còn giữ ví anh tặng đấy, tình cảm phết nhỉ~”

Anh mím môi, giọng lạnh như băng:

“Là cô ta bỏ tôi trước.”

Y tá há hốc miệng:

“Sao có chuyện đó được! Ai mà dám bỏ anh chứ?”

Tôi đứng ngoài nghe mà cay sống mũi. Ước gì bệnh tôi là thứ gì đó nguy hiểm chết người đi cho rồi.

Nhưng không, bệnh của tôi là thứ âm ỉ nhất, dai dẳng nhất — kiểu bệnh chuyên hành hạ người ta bằng ký ức.

Tôi bước vào, cắt ngang lời qua tiếng lại:

“Đừng hiểu nhầm, ai còn dùng ví mấy năm trời chứ. Tôi tiện tay lấy đại thôi, chẳng để ý là của ai.”

Dứt lời, tôi không buồn nhìn mặt anh, giật lấy ví rồi quay đầu bước đi.

Xong xuôi thủ tục, thay đồ, tôi lê bước ra khỏi bệnh viện.

Không điện thoại, không ai đón, tôi đứng bên đường hứng gió, ráng giơ tay vẫy taxi giữa giờ tan tầm, nhưng chẳng có chiếc nào dừng lại.

Ngay lúc tôi gần như tuyệt vọng vì cơn đau rát lan ra khắp ng//ự/c, một chiếc xe quen thuộc trờ tới. Kính hạ xuống, gió tạt vào, lộ ra khuôn mặt anh—mệt mỏi nhưng vẫn nghiêm nghị như mọi khi.

Giọng anh trầm thấp vang lên:

“Xem như cô là bệnh nhân của tôi, lên xe. Tôi đưa cô về.”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bác sĩ vạch áo tình cũ: Thấy hình xăm tên mình, lời mỉa mai và cái kết!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt